Tháng thứ hai sau khi ly hôn, tôi đến bệnh viện kiểm tra thai định kỳ, không ngờ lại chạm mặt ngay lão chồng cũ.
Hàn Cảnh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo, giọng điệu chẳng chút thiện chí: “Ốm đau mà đi bệnh viện có một mình thôi à? Sao thế, bỏ tôi rồi nên không ai thèm quan tâm nữa à?”
Tôi vô thức đặt tay lên bụng, ánh nhìn sắc lạnh đáp trả: “Ai bảo tôi đi một mình?”
Khóe môi anh ta cong lên, nụ cười đầy mỉa mai.
Về sau, khi em bé bị ốm, tôi đưa con vào viện, lại trùng hợp gặp Hàn Cảnh thêm lần nữa.
Sắc mặt anh ta lúc ấy tối sầm, vẻ khó chịu hiện rõ. Anh đột nhiên bật cười, tiếng cười pha lẫn bực tức: “Hóa ra hồi đó cô bảo ‘không đi một mình’ là ý này đấy hả?”
Sáng thứ Hai.
Vừa đặt chân đến công ty, tôi theo thói quen mang báo cáo vào phòng làm việc của Hàn Cảnh.
Anh lật qua xấp tài liệu, ánh mắt lướt nhanh rồi thản nhiên buông một câu: “Ly hôn xong cái là chất lượng báo cáo tăng vọt nhỉ?”
Đúng vậy, Hàn Cảnh không chỉ là cấp trên trực tiếp của tôi mà trước đây còn là chồng tôi, nói chính xác hơn là chồng cũ.
Sau hai tháng triền miên tranh cãi, cuộc hôn nhân kéo dài ba năm của chúng tôi cuối cùng cũng khép lại.
Anh ta nói tôi không yêu anh ta. Tôi cũng nhận ra anh ta chưa từng thật sự yêu mình. Vậy nên ly hôn là lựa chọn duy nhất.
Dù thế, công việc vẫn phải tiếp tục, ít nhất cho đến khi tôi tìm được một nơi tốt hơn.
Suy cho cùng, mức lương Hàn Cảnh trả cho tôi vẫn thuộc nhóm cao so với mặt bằng chung.
Buổi tối tan làm, Hàn Cảnh mời cả phòng đi liên hoan tại nhà hàng dưới lầu.
Không khí náo nhiệt, mọi người hào hứng gọi rượu. Hàn Cảnh nhìn qua thực đơn, giọng điệu bình thản: “Cho một ly nước cam nữa.”
“Vâng thưa anh.” Vừa dứt lời, một đồng nghiệp mới vào tò mò hỏi: “Nước cam? Sếp gọi cho ai thế ạ?”
Thấy anh không có ý giải thích, tôi khẽ giơ tay: “Tôi không biết uống rượu.”
Sợ mọi người lại trêu đùa, tôi bổ sung thêm: “Tôi vừa mới nói với sếp xong, chắc mọi người không để ý thôi.”
“À, hóa ra là thế…”
Tôi chỉ cười gượng cho qua. Chuyện tôi và Hàn Cảnh từng là vợ chồng, trong công ty không một ai hay biết.
Để tránh phiền toái, tôi không đồng ý công khai, anh cũng chỉ im lặng chấp nhận.
Món ăn lần lượt được mang lên. Đồng nghiệp bên cạnh thấy buổi trưa tôi không ăn gì nên ân cần bóc một con tôm, đặt vào bát tôi.
Tôi vừa định đưa lên miệng thì dạ dày bỗng cuộn lên, cảm giác buồn nôn ập đến dữ dội. Tôi khẽ nhíu mày, vội vàng đứng dậy, bước nhanh vào nhà vệ sinh.
Khi trở ra, cơn khó chịu vẫn chưa tan hẳn. Tôi vừa xoa nhẹ trước ngực vừa đi về phía bàn thì bắt gặp Hàn Cảnh đang đứng chờ ở cửa.
Trên tay anh cầm một lọ thuốc, thấy tôi đến liền tiến lại gần: “Thuốc dạ dày đây.”
Nói xong, anh lại hỏi: “Lại không ăn sáng à?”
Tôi nhìn anh, giọng lạnh nhạt: “Không mượn anh quản.”
Hàn Cảnh nhếch môi, ánh mắt nhìn tôi xa lạ đến lạnh người: “Nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ sợ trạng thái của cô làm ảnh hưởng đến công việc ngày mai thôi.”
Tôi nghẹn lời. Phải rồi, tôi quên mất. Anh ta xưa nay luôn rạch ròi giữa công việc và tình cảm.
Năm đó tôi sốt cao nằm li bì ở nhà, đầu óc choáng váng vẫn cố gọi cho anh. Trong lòng còn chút hy vọng, nghĩ rằng dù sao cũng là vợ chồng, anh sẽ không nỡ mặc kệ.
Đáp lại chỉ là một câu ngắn gọn: “Đang bận, nói sau đi.”
Sau một tuần làm việc căng thẳng, mỗi khi nhắm mắt lại, gương mặt Hàn Cảnh lại hiện lên khiến tôi trằn trọc không yên.
Cuối cùng, tôi đổ bệnh.
Cuối tuần đi khám, bác sĩ báo tôi đã mang thai được hai tháng. Chỉ cần tính một chút là biết đứa bé đến từ lần nào.
Nghĩ đến đêm hoang đường ấy, tôi chỉ muốn ngất xỉu. Cãi vã ầm ĩ là thế, vậy mà cơ thể lại thành thật hơn lời nói.
Chuyện vừa mắng nhau vừa hôn nhau gần như đã trở thành thói quen của hai chúng tôi.
Thế nhưng kết cục vẫn là ai đi đường nấy.
Cầm tờ kết quả bước ra khỏi phòng khám, tôi định ngồi nghỉ ở sảnh bệnh viện thì thấy một bóng dáng quen thuộc tiến lại gần.
Hàn Cảnh đang dẫn theo một cô gái mặc váy dài, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.
Vừa đi được vài bước, anh đã nhìn thấy tôi. Cô gái bên cạnh cũng đưa mắt theo. Tôi định giả vờ không quen biết, nhưng họ lại xoay người, bước thẳng về phía tôi.
Giọng Hàn Cảnh vang lên ngay trên đỉnh đầu, vẫn lạnh nhạt như cũ: “Ốm đau mà đi bệnh viện có một mình thôi à? Sao thế, bỏ tôi rồi nên không ai thèm quan tâm nữa à?”
Tôi đặt tay lên bụng, lườm anh ta một cái: “Ai bảo tôi đi một mình?”
Tôi không nói dối. Trong bụng tôi còn một người nữa.
Chỉ là anh ta đúng là nhanh thật, mới ly hôn hai tháng đã có người đẹp kề bên.
May mà ly hôn sớm.
Đã nói không làm phiền nhau nữa, chuyện đứa bé cũng không cần cho anh ta biết. Kiếm thêm vài tháng tiền bỉm sữa rồi tôi sẽ nghỉ việc.
Hàn Cảnh nhếch môi: “Nếu cô cầu xin tôi một câu, tôi có thể cân nhắc ở lại bồi cô.”
“Cầu anh biến lẹ cho.”
Anh ta dường như đã quen với thái độ của tôi, chỉ nhướng mày rồi quay lưng rời đi.
Nghỉ ngơi hai ngày ở nhà, tôi mới thấy đỡ hơn một chút.
Buổi trưa, vì chẳng có khẩu vị, tôi ngồi lì ở bàn làm việc.
Cửa văn phòng đối diện bật mở, Hàn Cảnh bước ra. Thấy chỗ tôi trống trơn không có đồ ăn, anh tiến lại gần: “Lại không ăn trưa?”
“Tí nữa tôi đi.” Tôi sợ anh ta lại mỉa mai nên nói thêm: “Yên tâm, không ảnh hưởng công việc đâu, thưa Hàn tổng.”
Anh liếc tôi: “Tôi chỉ sợ cô chết đói ở công ty thì ảnh hưởng đến hình ảnh của công ty thôi.”
Tôi cười nhạt: “Hàn tổng ngày nào cũng thức đến bốn năm giờ sáng, có chết thì anh chết trước tôi.”
“Vì sao tôi thức đến giờ đó, cô không rõ hơn ai sao?”
“Cái miệng anh mà bớt độc địa đi thì sau này anh có chết trước, tôi còn đốt thêm ít vàng mã cho.”
Hàn Cảnh định đáp lại thì có tiếng bước chân vang lên ở cửa. Cả hai lập tức im bặt, đồng thời chuyển sang giọng bàn việc: “Tài liệu gửi vào mail cho tôi trước năm giờ.” “Rõ thưa Hàn tổng.”
Đồng nghiệp bước vào chào một tiếng rồi chạy tới chỗ tôi: “Vãn Ninh, chưa ăn trưa hả?”
Tôi chỉ vào màn hình máy tính, cười nói: “Đi ngay đây.”
Cô ấy lấy trong túi ra một chiếc bánh sandwich: “Ăn tạm đi, đỡ đói.”
Hàn Cảnh nhìn chúng tôi một lúc rồi quay về văn phòng.
Tôi vừa bóc vỏ bánh, mùi trứng thoảng qua đã khiến cổ họng nghẹn lại, nôn khan một tiếng.
Cô đồng nghiệp lo lắng: “Vãn Ninh, dạo này sắc mặt cậu không tốt lắm. Không lẽ có thai rồi à?”
Phía bên kia, Hàn Cảnh đang mở cửa văn phòng bỗng khựng lại.
Bốn mắt chạm nhau, tim tôi bất giác thắt lại.
Tôi hắng giọng, vội giải thích: “Nhìn máy tính lâu quá nên hơi chóng mặt buồn nôn thôi.”
Cô ấy nghe vậy mới thở phào. Còn tôi thì tim vẫn đập loạn nhịp, không dám ngẩng đầu.
Đến khi nghe tiếng cửa đóng mạnh từ phía Hàn Cảnh, tôi mới hoàn hồn.
“Vãn Ninh này, đừng làm việc quá sức. Ngày nào cũng chỉ thấy cậu đi làm rồi về nhà, không định tìm đối tượng mới à?”
Cô đồng nghiệp vỗ vai tôi hỏi.
Để chấm dứt chủ đề, tôi buột miệng: “Tôi kết hôn rồi.”
“Cái gì?” Cô ấy tròn mắt: “Sao chưa bao giờ nghe cậu nhắc đến chồng mình?”
“Anh ấy…” Tôi liếc về phía Hàn Cảnh đang ngồi trong văn phòng, lòng vẫn còn ấm ức, thế là nói luôn: “Chết rồi.”
Đối với tôi, ly hôn chẳng khác gì góa chồng. Nói vậy cho xong chuyện.
Công ty vừa thắng một dự án lớn, Hàn Cảnh phát thưởng cho cả nhóm, trong đó có tôi.
Tối đó anh lại mời mọi người đi ăn.
Tôi ngồi lặng lẽ ăn cơm, nghe đồng nghiệp trò chuyện: “Trong nhóm mình, hình như ngoài anh, Tiểu Ninh và sếp Hàn ra thì mọi người kết hôn hết rồi đúng không?” “Ừ, con anh Trần ba tuổi rồi.”
Tay tôi khựng lại.
Sao chuyện này lại bị lôi ra nữa.
Tôi định im lặng cho qua.
Anh đồng nghiệp ngồi cạnh Hàn Cảnh uống một ngụm rượu rồi cười: “Ơ không đúng, Tiểu Ninh kết hôn rồi mà.”
“Cái gì? Tiểu Ninh giấu kỹ thế?”
Tôi bị sặc, lắp bắp: “Thì đúng là vậy.”
“Thế sao không nhắc bao giờ?”
“Nhắc đến cũng tội.”
Ngay lập tức, cô đồng nghiệp lên tiếng: “Chồng Tiểu Ninh mất sớm rồi, đi từ năm ngoái.”
Tôi cứng người.
Nghĩ đến Hàn Cảnh đang ngồi đối diện, sống lưng tôi lạnh toát.
Mọi người bắt đầu cảm thán về sự vô thường của cuộc sống.
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Vãn Ninh cảm thấy sống lưng lạnh toát, cô cố gắng điều hòa hơi thở, dùng chút sức lực cuối cùng để giữ cho khóe môi không run rẩy. Ánh mắt Vãn Ninh lướt qua gương mặt Hàn Cảnh, thấy anh ta vẫn điềm nhiên rót rượu, không một biểu cảm gì khác lạ. Điều đó càng khiến Vãn Ninh hoang mang hơn. Anh ta nghe rõ mồn một từng lời Vãn Ninh nói, hay anh ta chẳng buồn để tâm đến những lời dối trá rẻ tiền này?
“Cuộc đời đúng là vô thường,” một đồng nghiệp khác thở dài, “mới đó còn thấy hôm nay đi làm bình thường, ngày mai đã có thể xảy ra chuyện rồi.”
“Đúng vậy,” cô đồng nghiệp vừa nói chuyện với Vãn Ninh liền tiếp lời, “chẳng ai biết trước được điều gì. Nên là phải sống hết mình, không để sau này phải hối tiếc.”
Vãn Ninh nghe từng câu từng chữ như kim đâm vào tai. Cô cúi gằm mặt, giả vờ tập trung vào bát cơm trước mặt, nhưng mọi giác quan đều căng thẳng tột độ. Vãn Ninh cảm nhận được ánh mắt của Hàn Cảnh đang lướt qua mình, dù chỉ là một cái chạm nhẹ, cũng đủ khiến trái tim Vãn Ninh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải bình tĩnh, phải bình tĩnh.
“Mà thôi, nói chuyện buồn làm gì,” anh đồng nghiệp bên cạnh Hàn Cảnh lên tiếng, “hôm nay công ty thắng lớn, chúng ta phải vui chứ!”
Cả bàn lại ồn ào trở lại, tiếng cụng ly, tiếng cười nói át đi những lời cảm thán vừa rồi. Vãn Ninh thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ mình đã thoát nạn. Nhưng đúng lúc đó, Hàn Cảnh đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm ổn vang vọng giữa những âm thanh náo nhiệt.
“Cũng không hẳn là chuyện buồn.” Hàn Cảnh đặt ly rượu xuống bàn, khẽ nâng khóe môi. “Có những người, dù có mất đi, cũng không để lại chút gì đáng nhớ, hay nói đúng hơn, mất đi lại là chuyện vui.”
Tim Vãn Ninh như ngừng đập. Cả người Vãn Ninh cứng đờ, cô ngẩng phắt dậy, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Hàn Cảnh. Trong đôi mắt ấy, Vãn Ninh không thấy sự tức giận, cũng chẳng có vẻ trêu đùa. Chỉ có sự lạnh lùng đến đáng sợ, như thể anh ta đang nhìn một kẻ xa lạ.
“Sếp Hàn nói đúng quá!” Một đồng nghiệp khác không hiểu chuyện liền cười phá lên, “đôi khi mấy cái ‘mất đi’ đó lại là cơ hội để chúng ta bắt đầu một cuộc sống mới tốt đẹp hơn, đúng không sếp?”
Hàn Cảnh không trả lời, chỉ nhướng mày nhìn Vãn Ninh. Vãn Ninh cảm thấy một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng, cả người run lên bần bật. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng cảm giác muốn nôn khan lại trào lên cổ họng. Vãn Ninh cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang đổ dồn về phía mình, dù trên thực tế, chẳng ai để ý đến sự đối đầu ngầm giữa hai người họ.
Vãn Ninh không dám nghĩ Hàn Cảnh đang ám chỉ điều gì, hay liệu anh ta có định vạch trần cô ngay tại đây không. Cô chỉ mong buổi liên hoan này mau chóng kết thúc.
Vãn Ninh ngồi lặng im, cảm giác buồn nôn lại trào lên mạnh mẽ. Cô đưa tay đặt nhẹ lên bụng, cố gắng hít thở thật sâu. Buổi liên hoan cuối cùng cũng dần tàn, mọi người bắt đầu đứng dậy rời đi, tiếng nói cười thưa thớt dần. Vãn Ninh mong chờ khoảnh khắc này, mong thoát khỏi ánh mắt lạnh lùng như băng của Hàn Cảnh.
Đúng lúc đó, Hàn Cảnh đột nhiên đứng dậy. Động tác của anh ta dứt khoát, không một chút do dự. Tất cả mọi người dường như không để ý, vẫn tiếp tục câu chuyện dang dở hay dọn dẹp đồ đạc cá nhân. Hàn Cảnh nhàn nhã cài lại cúc áo vest, rồi liếc mắt nhìn một lượt quanh bàn ăn. Ánh mắt anh ta dừng lại trên gương mặt Vãn Ninh.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Vãn Ninh cảm thấy cả người cứng đờ. Ánh mắt Hàn Cảnh sâu thẳm, khó dò, không biểu lộ cảm xúc rõ ràng nhưng lại ẩn chứa một sự dò xét lạnh lùng đến đáng sợ. Giống như anh ta đang soi xét một thứ gì đó, tìm kiếm một vết nứt, một điểm yếu. Vãn Ninh cảm thấy toàn thân đổ mồ hôi lạnh, mọi tế bào đều gào thét báo động. Cô cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay dưới gầm bàn đã siết chặt vào nhau đến trắng bệch.
Anh ta đang nghĩ gì? Anh ta đã biết gì rồi? Hàng loạt câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí Vãn Ninh, khiến cô căng thẳng đến tột độ. Trái tim Vãn Ninh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, báo hiệu một điềm chẳng lành. Cô lo sợ, lo sợ anh ta sẽ nói ra điều gì đó, sẽ vạch trần cô ngay trước mặt tất cả đồng nghiệp.
Hàn Cảnh vẫn im lặng. Anh ta không nói một lời nào, không một câu chào tạm biệt, cũng chẳng có một lời xã giao thông thường. Chỉ là cái nhìn đó, cái nhìn đủ để khiến Vãn Ninh hoảng loạn. Rồi, một nụ cười nhếch mép khẽ xuất hiện trên môi anh ta, một nụ cười đầy ẩn ý và khó lường, như thể anh ta vừa nắm giữ một bí mật nào đó, một bí mật chỉ mình anh ta hiểu.
Sau cái nhếch mép đầy bí hiểm ấy, Hàn Cảnh quay lưng đi, bóng dáng cao lớn của anh ta dần khuất sau cánh cửa nhà hàng. Vãn Ninh vẫn ngồi bất động, đôi mắt dán chặt vào khoảng không nơi Hàn Cảnh vừa biến mất. Cô thở dốc, cảm giác như vừa trải qua một cuộc tra tấn tinh thần. Ngực Vãn Ninh nặng trĩu, và cô biết rằng, từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản nữa.
Vãn Ninh rời nhà hàng, bước chân nặng nề, cơ thể rã rời. Không khí đêm lạnh lẽo bên ngoài cũng không thể xoa dịu được ngọn lửa bất an đang bùng cháy trong lòng cô. Vãn Ninh chỉ muốn về đến nhà, thoát khỏi mọi ánh mắt dòm ngó, thoát khỏi sự hiện diện đầy áp lực của Hàn Cảnh.
Về đến nhà, Vãn Ninh không buồn thay quần áo, chỉ ngả vật xuống giường. Căn phòng tối om nhưng tâm trí cô lại sáng bừng, quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ. Cô nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về Hàn Cảnh cứ liên tục hiện ra. Ánh mắt sâu thẳm, khó dò đó; nụ cười nhếch mép đầy ẩn ý đó.
Vãn Ninh không sao chợp mắt được. Từ khi nào mà giấc ngủ lại trở thành thứ xa xỉ đến vậy? Cô trằn trọc, hết lật bên này lại xoay bên kia, cố gắng tìm một tư thế thoải mái nhưng vô vọng. Mỗi lần cô nhắm mắt lại, lại thấy ánh mắt ấy.
Anh ta đã thực sự tin vào lời nói dối về “chồng đã mất” của Vãn Ninh chưa? Hay anh ta đang che giấu một sự thật nào đó, đang chờ đợi thời điểm thích hợp để vạch trần cô? Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí Vãn Ninh, khiến cô cảm thấy áp lực đè nặng như một tảng đá lớn. Lời nói dối mà Vãn Ninh buộc phải thốt ra để tránh sự tò mò của đồng nghiệp, giờ đây lại trở thành một con dao sắc bén lơ lửng trên đầu.
Vãn Ninh đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bụng. Một cảm giác lo lắng pha lẫn sợ hãi dâng lên. Cô không thể để Hàn Cảnh biết được sự thật này. Không bao giờ. Nhưng làm sao để che giấu được nữa, khi anh ta đã bắt đầu nghi ngờ? Màn đêm buông xuống, nhưng Vãn Ninh biết, đêm nay sẽ là một đêm dài vô tận. Cô chỉ có thể nằm đó, chờ đợi, và cảm nhận sự bất an đang gặm nhấm từng chút một.
Sáng hôm sau, đôi mắt Vãn Ninh thâm quầng, nặng trĩu. Cả đêm trằn trọc không ngủ khiến cô bước vào công ty với dáng vẻ rệu rã, hốc hác. Cô cố gắng giấu đi sự mệt mỏi bằng cách cúi đầu thật thấp, nhanh chóng đi về chỗ ngồi của mình. Văn phòng vẫn ồn ào như mọi ngày, tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn những cuộc trò chuyện râm ran, nhưng Vãn Ninh chỉ thấy mọi âm thanh đều xa vời, mờ nhạt.
Vãn Ninh bật máy tính, cố gắng bắt đầu công việc. Hàng tá báo cáo cần được xử lý, nhưng từng con chữ nhảy múa trước mắt, không thể nào tập trung. Hình ảnh Hàn Cảnh với ánh mắt dò xét đêm qua cứ lảng vảng trong tâm trí Vãn Ninh, khiến lồng ngực cô thắt lại. Cô vờ hắng giọng, cố gắng xua đi sự bất an đang xâm chiếm.
Đột nhiên, Vãn Ninh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Một cảm giác quen thuộc, lạnh lẽo bao trùm lấy cô, như có ai đó đang đứng phía sau, nhìn chằm chằm vào gáy mình. Vãn Ninh khẽ rùng mình, nhưng không dám quay đầu lại ngay lập tức. Cô giả vờ điều chỉnh màn hình, rồi liếc nhanh qua tấm kính phản chiếu. Không có ai. Chỉ có những đồng nghiệp đang bận rộn với công việc của họ. Cô thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ đó chỉ là do mình quá căng thẳng.
Một lúc sau, một đồng nghiệp nữ tên Mai, tươi cười mang đến cho Vãn Ninh một chiếc bánh sandwich và hộp sữa.
“Vãn Ninh, cậu không sao chứ? Trông cậu xanh xao quá. Ăn chút gì đi, mình thấy cậu chưa ăn sáng mà.” Mai nói, giọng quan tâm.
Vãn Ninh giật mình, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. “À, mình… mình ổn. Chỉ là hơi mệt chút thôi. Cảm ơn Mai nhé.”
Vãn Ninh nhận lấy hộp sữa và bánh, nhưng cô cảm thấy cổ họng mình khô khốc, không nuốt nổi. Khi Mai quay đi, ánh mắt Vãn Ninh lại vô thức quét một vòng quanh văn phòng. Cô lại có cảm giác đó. Ánh mắt như kim châm, xuyên thấu qua mọi lớp phòng ngự. Lần này, Vãn Ninh quay phắt lại. Ánh mắt cô dừng lại ở một ô cửa kính mờ dẫn vào phòng làm việc của Hàn Cảnh. Không rõ ràng, nhưng cô thấy một bóng người lướt qua.
Tim Vãn Ninh đập thình thịch. Anh ta đang quan sát mình? Hay chỉ là sự trùng hợp? Cô lại quay về phía màn hình, bàn tay run run đặt lên bụng. Hàn Cảnh, liệu anh ta có nghi ngờ gì không? Vãn Ninh tự hỏi, cảm giác sợ hãi và bị theo dõi dần biến thành một cục đá nặng trịch trong dạ dày. Cô biết, ngày hôm nay sẽ dài đằng đẵng, và cô không thể trốn thoát khỏi cái bóng vô hình đang đè nặng lên mình.
Vãn Ninh đang cố gắng tập trung vào màn hình, nhưng trái tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng chuông điện thoại bàn của cô đột ngột reo lên, cắt ngang sự tĩnh lặng gượng ép. Vãn Ninh giật bắn mình, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại như thể nó là một con quái vật. Cô biết, cảm giác lo sợ của mình đã thành hiện thực. Cô chậm rãi nhấc máy.
“Vãn Ninh, Hàn Tổng muốn gặp cô ở phòng làm việc riêng của anh ấy. Ngay bây giờ.” Giọng nói của thư ký vang lên đều đều, nhưng trong tai Vãn Ninh, nó như một tiếng chuông báo tử.
Vãn Ninh đáp lại bằng một tiếng “Vâng” khô khốc, bàn tay cô siết chặt điện thoại đến trắng bệch. Cô đặt ống nghe xuống, hơi thở dồn dập. Mọi ánh mắt trong văn phòng dường như đổ dồn về phía cô, dù Vãn Ninh biết đó chỉ là tưởng tượng. Vãn Ninh đứng dậy, đôi chân nặng trĩu. Mỗi bước đi về phía phòng làm việc của Hàn Cảnh đều như đeo chì. Cánh cửa phòng Tổng giám đốc bằng kính mờ, vững chãi hiện ra trước mắt.
Vãn Ninh đứng sững trước cửa, bàn tay run rẩy đưa lên, chưa kịp gõ thì một tiếng “Cốc, cốc” khô khốc vang lên từ phía bên trong. Vãn Ninh giật mình, cả người cứng đờ. Cổ họng cô nghẹn lại, nuốt khan một cái. Anh ta đã biết rồi sao? Hay chỉ là… Vãn Ninh không thể trốn tránh được nữa. Cuộc đối mặt không thể tránh khỏi đã đến. Cô hít một hơi thật sâu, từ từ đẩy cánh cửa ra.
Vãn Ninh từ từ đẩy cánh cửa mở ra, bước vào. Căn phòng làm việc riêng của Hàn Cảnh rộng rãi, ánh sáng dịu nhẹ nhưng không làm tan đi bầu không khí nặng nề. Hàn Cảnh đang đứng cạnh cửa sổ, quay lưng về phía cô. Anh ta không nhìn ra ngoài mà khoanh tay, dáng vẻ bất động như một bức tượng điêu khắc. Vãn Ninh cảm thấy tim mình thót lại, hơi thở nghẹn ứ nơi lồng ngực. Cô đứng yên tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Hàn Cảnh chậm rãi xoay người lại. Vẻ mặt anh ta lạnh lùng đến đáng sợ, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Vãn Ninh như thể đang nhìn thấu tâm can cô. Vãn Ninh thấy sống lưng mình lạnh toát, bàn tay bất giác siết chặt lấy vạt áo. Cô nuốt khan một cái, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng cơ thể lại phản bội cô.
“Nghe nói, cô nói với đồng nghiệp là chồng cô đã mất rồi à?” Hàn Cảnh lên tiếng, giọng nói trầm thấp, đều đều nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến Vãn Ninh run rẩy.
Vãn Ninh giật mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn đối diện với Hàn Cảnh. Cô không ngờ anh ta lại trực tiếp đi thẳng vào vấn đề như vậy. Cổ họng cô khô khốc, không tài nào thốt nên lời.
Hàn Cảnh bước thêm một bước về phía Vãn Ninh, ánh mắt dò xét sắc lạnh. “Sao tôi không biết chuyện này nhỉ?” Anh ta hỏi, mỗi chữ như một nhát dao găm thẳng vào trái tim Vãn Ninh.
Vãn Ninh cảm thấy tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi lạnh túa ra trên lòng bàn tay. Cô vội vàng cúi gằm mặt, tránh né ánh mắt như thiêu đốt của anh. Một loạt lời biện minh hiện lên trong đầu cô, nhưng không lời nào có vẻ đủ sức thuyết phục. Cô phải làm sao đây? Chuyện này sao anh ta lại biết được? Cô cố gắng hít thở sâu, tìm kiếm một lời giải thích hợp lý nhất.
Vãn Ninh vẫn cúi gằm mặt, nuốt khan. Cô biết mình phải nói gì đó ngay lập tức.
“Cái đó…” Vãn Ninh lắp bắp, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Cô ngập ngừng, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Đó chỉ là… một câu nói đùa thôi, Hàn Cảnh. Anh biết mà, đôi khi tôi hay nói bâng quơ, hoặc là do mấy hôm nay công việc nhiều quá, tôi hơi mệt mỏi nên đã nói linh tinh.”
Cô cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt Hàn Cảnh quá sắc bén, như muốn xuyên thủng cô. Vãn Ninh lập tức cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình, tránh né mọi tiếp xúc thị giác. Cô không muốn anh nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào của sự dối trá trong mắt mình. Từng tế bào trong cơ thể Vãn Ninh như đang gào thét, sợ hãi rằng Hàn Cảnh sẽ đọc được suy nghĩ, đọc được sự thật đang chôn giấu trong lòng cô.
Hàn Cảnh vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Vãn Ninh. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng tim Vãn Ninh đập thình thịch trong lồng ngực cô là rõ ràng nhất. Anh ta không nói gì, chỉ đơn thuần quan sát, khiến Vãn Ninh cảm thấy như mình đang bị mổ xẻ từng chút một.
Vãn Ninh siết chặt bàn tay đang nắm vạt áo, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh vẫn không ngừng túa ra. Làm sao để thoát khỏi tình huống này đây? Liệu anh ta có tin cô không? Cô muốn chủ đề này kết thúc ngay lập tức.
“Chỉ là một câu nói đùa, thật đấy,” Vãn Ninh nói thêm, giọng cố tỏ ra bình thản nhưng lại lộ rõ vẻ yếu ớt. Cô muốn nhấn mạnh điều đó, muốn anh ta chấp nhận lời giải thích này và bỏ qua.
Hàn Cảnh khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. Anh ta lắc đầu nhẹ, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát.
“Một câu nói đùa?” Hàn Cảnh nhắc lại, giọng anh ta không mang chút ấm áp nào, chỉ có sự hoài nghi và sắc lạnh. “Tôi không nghĩ một lời nói dối về cái chết của chồng mình lại có thể là một câu nói đùa, Vãn Ninh.”
Ánh mắt anh ta xoáy sâu vào Vãn Ninh, như một mũi khoan tìm kiếm sự thật. Vãn Ninh cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cô ngước nhìn lên, rồi lại vội vàng cụp mắt xuống, những lời giải thích đã chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng tan biến như khói.
“Và nữa…” Hàn Cảnh tiếp lời, mỗi chữ như một nhát dao găm vào lồng ngực Vãn Ninh. “Tôi nhớ có lần cô nói ‘không đi một mình’ trong bệnh viện.”
Vãn Ninh cứng người. Cô đột ngột ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to. Câu nói đó… cô đã nói với ai? Sao Hàn Cảnh lại biết? Một nỗi sợ hãi tột cùng ập đến, khiến toàn thân cô run rẩy.
“Vậy là sao, Vãn Ninh?” Giọng Hàn Cảnh thấp xuống, càng thêm vẻ đe dọa. Ánh mắt anh ta như đóng băng, sắc lạnh đến thấu xương, đầy rẫy sự ngờ vực. Anh ta bước chậm rãi một bước về phía Vãn Ninh, áp lực đè nặng lên cô.
Vãn Ninh lùi lại nửa bước, chân cô như nhũn ra. Cô hoảng loạn, cố gắng tìm kiếm một lời nói dối khác, một cái cớ nào đó, nhưng tâm trí hoàn toàn trống rỗng. Mồ hôi túa ra ướt đẫm lòng bàn tay. Cô không thể thở nổi. Hàn Cảnh đang nhìn thấu cô. Hắn biết gì rồi?
Hàn Cảnh nhìn chằm chằm, đôi mắt anh ta không cho phép Vãn Ninh né tránh. Cả căn phòng như chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng nhịp tim Vãn Ninh đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm thấy mọi ánh nhìn của anh ta như một chiếc lưới vô hình đang siết chặt lấy mình. Sự bực tức trào dâng, nhưng ngay lập tức bị nỗi bất lực nuốt chửng. Cô muốn gào lên, muốn hét vào mặt anh ta rằng tất cả chuyện này đều là lỗi của anh ta, nhưng lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng.
“Vãn Ninh, cô không thể cứ mãi trốn tránh như thế này.” Giọng Hàn Cảnh trầm thấp, không một chút dao động, như tiếng sấm rền vang trong không khí căng thẳng. “Lời nói dối về việc chồng ‘mất sớm’ của cô đã lan ra cả công ty. Còn chuyện cô ‘không đi một mình’ trong bệnh viện… Tôi nghĩ cô cần một lời giải thích rõ ràng hơn.”
Vãn Ninh cắn chặt môi, cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung. Bực tức trào dâng như một cơn sóng dữ. Cô ghét cách anh ta nhìn thấu mọi sự yếu đuối của cô, ghét cái cảm giác bị dồn vào chân tường này. Cô không thể nói ra sự thật về đứa bé. Tuyệt đối không. Cái thai hai tháng này là bí mật mà cô phải giữ bằng mọi giá. Nhưng tìm đâu ra một lời nói dối nào đủ hợp lý lúc này, khi tâm trí cô trống rỗng và anh ta thì lạnh lùng đến đáng sợ?
“Anh muốn gì ở tôi?” Vãn Ninh bật thốt, giọng cô run rẩy nhưng chứa đầy sự giận dữ bị kìm nén. Nỗi sợ hãi đứa bé bị lộ tẩy khiến cô không còn giữ được bình tĩnh. “Đó là chuyện của tôi! Anh không có quyền can thiệp!”
Hàn Cảnh nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện rõ trên môi. “Chuyện của cô? Khi cô làm ảnh hưởng đến công việc, đến hình ảnh của công ty, liệu còn là chuyện của riêng cô nữa không?” Anh ta cố tình đánh lạc hướng, nhưng ánh mắt vẫn xoáy vào Vãn Ninh, tìm kiếm một điều gì đó ẩn giấu sâu bên trong. “Hay là cô đang có một bí mật nào đó lớn hơn, Vãn Ninh?”
Vãn Ninh nắm chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau nhói. Cô muốn hét lên rằng tất cả những lời dối trá này đều do anh ta mà ra. Do cuộc hôn nhân địa ngục đó, do anh ta đã rời bỏ cô, đã đẩy cô vào hoàn cảnh này. Cơn nghẹn ứ nơi cổ họng khiến cô không nói nên lời, chỉ còn lại sự bất lực và nỗi uất hận không thể thốt ra. Nước mắt chực trào, nhưng Vãn Ninh kiên quyết không để chúng rơi. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy thách thức, nhưng sâu thẳm bên trong là sự tuyệt vọng.
Vãn Ninh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy thách thức, nhưng sâu thẳm bên trong là sự tuyệt vọng. Hàn Cảnh nhìn thấu sự bùng nổ bị kìm nén trong đôi mắt Vãn Ninh. Anh ta tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người dường như thu hẹp lại, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên Vãn Ninh. Giọng Hàn Cảnh hạ thấp, không còn vẻ mỉa mai gay gắt như trước, nhưng lại chứa đựng một sự đe dọa lạnh lùng, sắc bén hơn gấp bội.
“Vãn Ninh, cô nghĩ cô có thể giấu được bao lâu?” Hàn Cảnh chất vấn, từng từ như những mũi kim châm vào tâm trí Vãn Ninh. Anh ta nhìn thẳng vào đôi mắt cô, dò xét, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nao núng nào. “Nếu cô không nói thật, tôi sẽ có cách riêng để tìm hiểu.”
Vãn Ninh giật mình. Cô biết anh ta không nói suông. Anh ta ám chỉ đến quyền lực và mối quan hệ của mình trong công việc, khả năng điều tra mọi thứ liên quan đến cô mà không ai có thể cản trở. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Vãn Ninh. Cô thầm rủa Hàn Cảnh. Anh ta đang chơi trò mèo vờn chuột, và cô, với bí mật mang thai, chính là con chuột đang bị dồn vào đường cùng. Vãn Ninh siết chặt bàn tay hơn nữa, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Cô không thể để anh ta thấy mình sợ hãi. Nếu lộ ra sự yếu đuối, anh ta sẽ càng được đà lấn tới.
“Anh… anh định làm gì?” Vãn Ninh hỏi, giọng cô khẽ run lên, dù cô đã cố hết sức để giữ vững.
Hàn Cảnh nhếch môi. “Cô sẽ biết sớm thôi.” Anh ta quay lưng, từng bước chân vang vọng trong phòng, như gõ vào trái tim Vãn Ninh. Anh ta để lại Vãn Ninh một mình trong căn phòng, với những lời đe dọa treo lơ lửng, cùng nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần. Vãn Ninh đứng chết lặng, lồng ngực đau nhói, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy cô. Cô biết, anh ta sẽ không bỏ qua. Anh ta sẽ tìm hiểu. Và bí mật của cô… sẽ không còn là bí mật được bao lâu nữa.
Hàn Cảnh quay lưng, từng bước chân vang vọng trong phòng, như gõ vào trái tim Vãn Ninh. Anh ta để lại Vãn Ninh một mình trong căn phòng, với những lời đe dọa treo lơ lửng, cùng nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần. Vãn Ninh đứng chết lặng, lồng ngực đau nhói, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy cô. Vãn Ninh biết, anh ta sẽ không bỏ qua. Anh ta sẽ tìm hiểu. Và bí mật của Vãn Ninh… sẽ không còn là bí mật được bao lâu nữa. Sự phẫn nộ bỗng trào dâng, lấn át cả nỗi sợ hãi. Vãn Ninh nghiến răng, cơ thể run rẩy vì giận dữ. Cô không thể để anh ta cứ thế rời đi sau khi đã ném ra những lời đe dọa trắng trợn.
“Hàn Cảnh!” Vãn Ninh đột ngột cất tiếng, giọng cô khản đặc nhưng chất chứa sự căm phẫn mãnh liệt.
Hàn Cảnh khựng lại, đôi chân ngừng di chuyển. Anh ta không quay đầu lại ngay, mà chỉ hơi nghiêng người, như thể đang cân nhắc có nên bận tâm hay không. Vãn Ninh bước thêm một bước, ánh mắt nảy lửa nhìn thẳng vào tấm lưng rộng của người đàn ông. Cô hít sâu, cố nén lại hơi thở gấp gáp, giằng co với chính sự sợ hãi đang cào xé bên trong.
“Anh không có quyền can thiệp vào cuộc sống của tôi,” Vãn Ninh nói, từng từ như được khắc vào không khí. Giọng cô lạnh lùng và kiên quyết, dù lồng ngực đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Chuyện của tôi, không đến lượt anh quản!”
Hàn Cảnh từ từ quay lại, ánh mắt anh ta sắc bén như dao cạo, dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt Vãn Ninh. Một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi anh ta, nhưng nhanh chóng tan biến, thay vào đó là vẻ lạnh lùng khó lường. Vãn Ninh siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cô không được để anh ta thấy cô đang sợ hãi đến mức nào. Cô phải cứng rắn. Cô phải bảo vệ bí mật của mình, bằng mọi giá. Hàn Cảnh nhướng mày, như thể Vãn Ninh vừa nói một điều gì đó rất thú vị. Anh ta không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào Vãn Ninh, khiến cô cảm thấy như mình đang bị đóng đinh vào tường. Căn phòng lại chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng tim Vãn Ninh đập liên hồi.
Vãn Ninh không thể chịu đựng thêm ánh mắt dò xét của Hàn Cảnh. Cô hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát quay lưng, không muốn lãng phí thêm một giây nào vào cuộc đối đầu vô nghĩa này. Mỗi bước chân rời đi đều nặng trĩu, như kéo lê cả một tảng đá vô hình. Cánh cửa phòng làm việc của Hàn Cảnh khẽ khép lại phía sau Vãn Ninh, mang theo sự im lặng ngột ngạt và những lời đe dọa còn vương vấn trong không khí.
Vãn Ninh lê bước trên hành lang, cảm thấy cả cơ thể rã rời, mệt mỏi đến cùng cực. Áp lực từ cuộc nói chuyện vừa rồi như một đòn giáng mạnh, khiến đầu óc cô choáng váng, mọi thứ xung quanh như quay cuồng. Vãn Ninh cố gắng hít thở sâu, vịn tay vào tường để giữ thăng bằng, tự nhủ phải mạnh mẽ. Cô ép mình phải giữ vẻ mặt bình thường nhất có thể.
Khi đi ngang qua khu vực làm việc chung, Vãn Ninh cảm thấy một vài ánh mắt lướt qua mình. Cô thấy một đồng nghiệp nữ tên Mai khẽ mỉm cười chào. Vãn Ninh gượng gạo đáp lại, nụ cười cứng đờ đến méo mó. Cô cảm thấy mọi ánh mắt đều như đang dò xét, cố gắng đọc vị cảm xúc ẩn giấu dưới vẻ ngoài lạnh nhạt của mình. Hàn Cảnh sẽ không bỏ qua đâu, Vãn Ninh biết rõ điều đó. Cô không được phép để lộ bất kỳ điều gì, nhất là trong tình cảnh này. Vãn Ninh chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi đây, thoát khỏi những ánh mắt tò mò và áp lực vô hình đang đè nặng lên mình.
Vãn Ninh bước về bàn làm việc, mỗi bước chân đều mang theo sự nặng nề của áp lực vô hình và ánh mắt dò xét. Cô ngồi phịch xuống ghế, cố gắng điều chỉnh hơi thở, nhưng lồng ngực vẫn đập thình thịch không ngừng. Không một lời chào hỏi, Vãn Ninh bật máy tính, màn hình vừa sáng lên, cô đã lập tức mở trình duyệt.
Đôi mắt Vãn Ninh lướt nhanh trên màn hình, bàn tay thoăn thoắt gõ tìm kiếm. Cô không thể chần chừ thêm nữa. “Tuyển dụng,” “Tìm việc mới,” những từ khóa hiện ra, và cô nhấn vào hàng loạt trang web tuyển dụng lớn. Mỗi cú nhấp chuột đều chứa đựng sự quyết tâm và một nỗi sợ hãi đang dâng trào. Cô biết mình không thể ở lại đây, không thể chịu đựng thêm một ngày nào dưới cùng một mái nhà với Hàn Cảnh, với ánh mắt dò xét của anh ta.
Mặt cô tái nhợt, nhưng đôi mắt lại sáng lên một ngọn lửa kiên quyết. Vãn Ninh liên tục làm mới trang, tìm kiếm những vị trí phù hợp, bất kể mức lương hay điều kiện. Ưu tiên hàng đầu của cô lúc này là thoát khỏi vòng xoáy này, càng nhanh càng tốt. Ngồi giữa hàng trăm đồng nghiệp đang bận rộn với công việc của riêng họ, Vãn Ninh cảm thấy mình như một kẻ đào tẩu, đang âm thầm chuẩn bị cho một cuộc chạy trốn. Bí mật về em bé trong bụng, cùng với sự hiện diện ám ảnh của Hàn Cảnh, tạo thành một gọng kìm siết chặt, khiến cô ngạt thở. Vãn Ninh chỉ có một lựa chọn duy nhất: phải rời đi. Ngay lập tức.
Vãn Ninh đang mải miết lướt các trang tuyển dụng, tâm trí hoàn toàn tập trung vào việc tìm lối thoát khỏi tình cảnh hiện tại. Một bóng người bỗng xuất hiện bên cạnh bàn, khiến Vãn Ninh giật bắn mình, màn hình máy tính lóe lên phản chiếu ánh mắt hoảng hốt của cô. Vãn Ninh lập tức thu nhỏ cửa sổ trình duyệt xuống thanh tác vụ.
“Vãn Ninh à, cậu không sao chứ?” một giọng nói lo lắng vang lên. Vãn Ninh ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy quan tâm của cô đồng nghiệp thân thiết. Cô đồng nghiệp cầm theo một chiếc bánh sandwich, nhẹ nhàng đặt lên bàn Vãn Ninh. “Trông cậu xanh xao quá, mấy hôm nay cứ như người mất hồn vậy. Còn hay vào nhà vệ sinh nữa. Có phải có chuyện gì không ổn không?”
Cả người Vãn Ninh cứng đờ. “Buồn nôn? Cô ấy biết chuyện mình buồn nôn sao?” Một cơn hoảng loạn tột độ bùng lên trong đầu Vãn Ninh, khiến cô cảm thấy tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô sợ hãi tột cùng, cảm giác như bí mật đang được che giấu trong cô đã bị phát hiện. Vãn Ninh cố gắng kìm nén sự lo lắng, siết chặt hai bàn tay đặt dưới gầm bàn.
“À… mình… mình không sao,” Vãn Ninh lắp bắp, giọng nói khô khốc. Cô cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. “Chắc là do mình làm việc nhiều quá thôi, với lại tối qua ngủ không đủ giấc. Cảm ơn cậu nhé.”
Cô đồng nghiệp vẫn không hết lo lắng. “Cậu đừng cố gắng quá sức. Cứ như thế này thì làm sao mà chịu nổi. Cậu cứ ăn tạm cái này đi, rồi có gì thì kể mình nghe nhé. Chúng ta là bạn bè mà.”
Vãn Ninh nuốt khan, ánh mắt đảo đi chỗ khác. Lời nói của cô đồng nghiệp như một lời buộc tội, xoáy sâu vào nỗi sợ hãi lớn nhất của Vãn Ninh. Cô biết mình không thể tiếp tục lừa dối được nữa nếu những dấu hiệu cứ thế lộ rõ, và tất cả mọi người sẽ biết sự thật về em bé trong bụng cô. Cô cảm thấy bị dồn vào chân tường, tuyệt vọng.
Vãn Ninh nuốt khan, ánh mắt đảo đi chỗ khác. Lời nói của cô đồng nghiệp như một lời buộc tội, xoáy sâu vào nỗi sợ hãi lớn nhất của Vãn Ninh. Cô biết mình không thể tiếp tục lừa dối được nữa nếu những dấu hiệu cứ thế lộ rõ, và tất cả mọi người sẽ biết sự thật về em bé trong bụng cô. Cô cảm thấy bị dồn vào chân tường, tuyệt vọng. Cô đồng nghiệp nhìn Vãn Ninh thêm một lát, ánh mắt vẫn đầy lo lắng, rồi nhẹ nhàng thở dài và quay về bàn làm việc của mình.
Vãn Ninh đợi cho đến khi bóng lưng cô đồng nghiệp khuất hẳn, rồi mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cô tựa lưng vào ghế, cảm giác mệt mỏi ập đến như thủy triều. Hai bàn tay Vãn Ninh bất giác đặt lên bụng mình, khẽ xoa nhẹ. Qua lớp áo công sở, cô cảm nhận được một sự tồn tại mỏng manh nhưng ngày càng rõ rệt. Vãn Ninh nhìn xuống, ánh mắt phức tạp. Bụng cô, tuy chưa lớn, nhưng dưới những ánh mắt tinh tường, nó đã bắt đầu trở nên đáng ngờ. Cảm giác buồn nôn quay trở lại, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, kéo theo sự khó chịu và muốn nôn khan. Cô lại cảm thấy choáng váng, thế giới xung quanh như quay cuồng.
“Không thể giấu mãi được nữa rồi,” Vãn Ninh thì thầm, giọng nói khản đặc chỉ đủ cho cô tự nghe thấy. Cô tựa trán vào lòng bàn tay, những suy nghĩ hỗn độn xoáy sâu vào tâm trí. Sự mệt mỏi không chỉ là về thể chất mà còn là tinh thần, khi cô phải luôn cố gắng che giấu bí mật này. Mỗi cử động, mỗi lời nói dối đều tiêu hao năng lượng của Vãn Ninh. Cô biết, mình không thể cứ thế này mãi. Những dấu hiệu ngày càng rõ ràng, và cô sẽ không thể giữ bí mật này được lâu hơn nữa, đặc biệt là khi Hàn Cảnh vẫn là cấp trên trực tiếp của cô. Vãn Ninh biết, cô cần phải đối mặt với thực tế này sớm hơn dự kiến, trước khi mọi chuyện vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
Vãn Ninh siết chặt bàn tay trên bụng, đôi mắt khép lại, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng cùng những lo lắng đang bủa vây. Cô không thể mãi né tránh sự thật này, càng không thể để bí mật này phơi bày một cách đột ngột, hỗn loạn. Nhất là khi Hàn Cảnh, người đàn ông ấy, vẫn là cấp trên trực tiếp, là người cô phải đối mặt hằng ngày. Vãn Ninh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tức. Đã đến lúc. Đã đến lúc cô phải tự tay kết thúc trò chơi trốn tìm đầy mệt mỏi này. Cô phải nói chuyện thẳng thắn với Hàn Cảnh, dù kết quả có tồi tệ đến mức nào.
Vãn Ninh đứng dậy, bước chân run rẩy nhưng ánh mắt kiên định lạ thường. Cô chỉnh lại vạt áo, cố gắng che giấu cái bụng đã bắt đầu nhô lên một cách rõ ràng dưới lớp vải. Trái tim cô đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô bước ra khỏi bàn làm việc, đi thẳng về phía phòng làm việc của Hàn Cảnh. Mỗi bước chân là một cuộc vật lộn với chính mình, với nỗi sợ hãi và cả sự kiêu hãnh đã vụn vỡ. Cánh cửa phòng làm việc của Hàn Cảnh như một ranh giới vô hình, ngăn cách cô với một cuộc sống bình yên giả tạo, và giờ đây, cô buộc phải bước qua nó.
“Hàn Tổng, tôi có chuyện muốn báo cáo,” Vãn Ninh cất giọng, cố gắng giữ cho nó không run rẩy, khi cô đứng trước bàn làm việc của Hàn Cảnh.
Hàn Cảnh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Vãn Ninh. Anh khẽ nhíu mày khi thấy vẻ mặt căng thẳng đến trắng bệch của cô. “Có chuyện gì vậy, Vãn Ninh?” Giọng anh vẫn lạnh nhạt, pha chút sốt ruột.
Vãn Ninh nuốt khan, hai tay siết chặt. “Không phải chuyện công việc, Hàn Tổng. Là chuyện riêng… của chúng ta.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không né tránh.
Hàn Cảnh đặt bút xuống, dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực. Vẻ mặt anh từ khó hiểu chuyển sang cảnh giác. “Chuyện riêng? Tôi nghĩ giữa chúng ta không còn chuyện riêng nào đáng nói.”
“Có. Có một chuyện rất quan trọng.” Vãn Ninh hít thở sâu, lấy hết can đảm. “Tôi… tôi có thai rồi.”
Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng đến đáng sợ. Hàn Cảnh sững sờ, ánh mắt anh trợn tròn, nhìn chằm chằm vào Vãn Ninh như thể cô vừa nói một điều gì đó điên rồ. Anh lặp lại, giọng nói không thể tin được: “Cái gì? Cô nói cái gì cơ?”
“Tôi mang thai. Đứa bé… là con của anh.” Vãn Ninh nói, giọng cô tuy nhỏ nhưng rõ ràng và chắc nịch. Cô cảm thấy một sức nặng vô hình vừa được trút bỏ, nhưng cùng lúc đó, một nỗi lo sợ mới lại dâng lên. Cô biết, cuộc đối đầu này mới chỉ là khởi đầu.
Hàn Cảnh bật cười một tiếng khô khốc, nhưng ánh mắt anh lại tối sầm lại. “Vãn Ninh, cô đang đùa với tôi à? Hay cô muốn dùng chiêu trò này để làm gì?” Anh đứng phắt dậy, dáng người cao lớn áp bức, bước đến gần Vãn Ninh. “Con của tôi? Cô nói là con của tôi sao? Sau khi ly hôn, cô đã làm những gì, tôi không biết. Hơn nữa, cô quên mình đã nói gì rồi sao? Chồng cô… đã mất cơ mà.”
Vãn Ninh lùi lại một bước, trái tim đau nhói trước sự hoài nghi của anh. “Tôi biết anh sẽ không tin. Tôi biết anh sẽ nghĩ tôi đang nói dối. Nhưng đó là sự thật. Tôi không thể giấu giếm mãi được nữa.” Cô đưa tay lên bụng, ánh mắt chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc nhưng cũng không kém phần kiên quyết. “Tôi không cần anh chịu trách nhiệm hay bất cứ điều gì. Tôi chỉ muốn anh biết sự thật.”
Hàn Cảnh dừng lại, ánh mắt anh lướt xuống cái bụng cô, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp vì mất ngủ của Vãn Ninh. Anh thấy sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng và cả sự chân thật trong ánh mắt ấy. Đột nhiên, anh ngập ngừng.
Sau lời thú nhận đầy cam go, Vãn Ninh bước ra khỏi phòng làm việc của Hàn Cảnh, cảm giác như vừa trút được một gánh nặng ngàn cân, nhưng đồng thời lại gánh thêm một nỗi lo âu mới. Cả cơ thể cô mềm nhũn, nhưng tinh thần lại có phần nhẹ nhõm hơn. Cô không còn phải che giấu, không còn phải nói dối, không còn phải gồng mình với bí mật ấy. Ánh sáng cuối ngày hắt qua ô cửa sổ công ty, nhuộm vàng hành lang. Vãn Ninh bước đi chầm chậm, mỗi bước chân đều thấm đẫm sự mệt mỏi của cả một hành trình dài.
Cô tựa vào lan can, nhìn xuống những con đường tấp nập xe cộ phía dưới, cảm thấy mình nhỏ bé và đơn độc giữa dòng đời hối hả. Mọi chuyện đã thay đổi quá nhanh. Từ một cuộc hôn nhân tưởng chừng êm ấm, đến ly hôn, rồi bất ngờ mang thai, và giờ là đối mặt với người chồng cũ đã từng yêu thương nhưng nay lại đầy hoài nghi. Cuộc đời đúng là một chuỗi những bất ngờ không thể đoán trước.
Giờ đây, dù kết quả từ Hàn Cảnh có ra sao, Vãn Ninh biết, cô đã chọn con đường đúng đắn nhất cho chính mình và cho đứa bé. Cô đã đối mặt với sự thật, dù đau đớn và khó khăn. Có lẽ, đây là lúc cô cần phải học cách buông bỏ những oán trách, những tổn thương của quá khứ. Hàn Cảnh có chấp nhận đứa bé hay không, có chịu trách nhiệm hay không, điều đó không còn quá quan trọng nữa. Quan trọng là cô, một người mẹ, đã đủ dũng cảm để bảo vệ con mình bằng cách đối diện với sự thật, không trốn tránh.
Vãn Ninh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng chứa đựng sự bình yên kỳ lạ. Cô đặt tay lên bụng, cảm nhận sự sống bé bỏng đang lớn dần bên trong. Em bé chính là ánh sáng, là động lực để cô mạnh mẽ bước tiếp. Dù phía trước còn vô vàn thử thách, nhưng Vãn Ninh tin rằng, chỉ cần có con, cô sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng sau mỗi cơn bão, bầu trời sẽ lại trong xanh. Và cô, cùng với đứa con của mình, sẽ tìm thấy một bến bờ bình yên, một hạnh phúc thực sự, dù không hoàn hảo, nhưng là của riêng họ. Cô sẽ chấp nhận mọi điều đến với mình, với một trái tim đã chai sạn nhưng vẫn đong đầy yêu thương.