Vừa mổ đẻ, chồng tát thẳng mặt vợ, cả nhà ghét bỏ con… Đứa bé là ai?

Vừa sinh con xong tỉnh lại, tôi đã bị chồng tá///t một cái. Cha mẹ im lặng, bố mẹ chồng thì m//ắng ch///ửi om sòm. Đến khi nhìn đứa bé lần đầu tiên, tôi ch///ết l//ặng… Thảo nào chồng đòi l//y hô//n!

Tôi tỉnh lại giữa m//ùi thu//ốc s//át trù///ng, ánh đèn trắng lạnh buốt và tiếng bước chân vội vàng phía ngoài hành lang. Người đầu tiên tôi thấy khi mở mắt không phải là chồng, không phải bố mẹ, mà là cô y tá cúi xuống kiểm tra dây truyền dịch. Đầu óc tôi mơ hồ như vừa đi từ một giấc ngủ dài, nặng nề và đầy á/c mộ//ng.

“Chị tỉnh rồi à? Chúc mừng chị mẹ tròn con vuông. Thai to nên chị phải m//ổ, m//ất m///áu nhiều lắm, may mà kịp thời.”

Tôi muốn hỏi con đâu. Nhưng môi khô nứt, giọng y/ếu ớ/t, chưa kịp nói thì cửa phòng bật mở.

Chồng tôi – người đàn ông tôi tin tưởng suốt ba năm làm vợ – lao vào như một cơn giông.

“Cô nhìn xem cô đã làm cái gì đi!”

Rồi bốp — một cú t//át giáng thẳng vào mặt tôi.

Tôi cho/áng vá/ng, đau đến mức nước mắt tự trào ra. Cô y tá s//ửng số//t:
“Anh làm gì vậy? Đây là phòng hậu phẫu! Anh ra ngoài ngay!”

Nhưng chồng tôi không ra. Anh ta chỉ đứng đó, thở hổn hển, ánh mắt như chứa đầy că//m gh//ét.

Tôi không hiểu. Tại sao tôi lại bị đối xử như vậy ngay sau khi sinh con?

Bố mẹ tôi đứng ngay cửa, mặt tí/m tá/i nhưng… không ai nói một câu bênh tôi. Bố cúi đầu. Mẹ thì quay mặt đi lau nước mắt. Còn bố mẹ chồng thì lao vào, mắ//ng ch//ửi om sòm:

“Cô làm kh//ổ con trai tôi hết lần này tới lần khác!”

“Trời ơi nhà này x//ui xẻ//o gì mà cưới phải loại đàn bà như cô!”

“Biết vậy cưới đứa khác cho rồi!”

Tiếng ch///ửi ồn ào đến mức tôi choáng váng, lẫn lộn giữa n/ỗi đ/au th//ể x//ác và nỗi t/ủi h//ổ dồn dập.

Tôi chỉ có thể thều thào:
“Tôi… tôi đã làm gì?”

Không ai trả lời.

Chỉ có ánh mắt đỏ ngầu của chồng tôi nhìn xuống như đang nhìn một t//ội nhâ//n.

Tôi nằm viện ba ngày mới được bế con lần đầu tiên.

Ba ngày đó, không ai trong gia đình để đứa bé lại cho tôi xem. Cứ mỗi lần tôi hỏi, họ đều lảng đi. Có người còn bảo:
“Để mẹ nghỉ, đừng nghĩ nhiều.”

Nhưng tôi không thể không nghĩ.

Tôi sinh con ra, là má/u th//ịt của mình, vậy mà ba ngày tôi chưa được thấy mặt con. Điều gì đó rất b/ất thườ/ng.

Đêm thứ ba, tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Vế/t m/ổ đ/au bu/ốt, nhưng lòng tôi còn đa//u gấp trăm lần. Chồng tôi không hề ngủ lại canh tôi. Anh chỉ vào chửi, rồi bỏ đi như chạm phải vật gì b//ẩn t//hỉu.

Khoảng gần sáng, tôi nghe tiếng hai người thì thầm ngoài cửa phòng.

Giọng mẹ tôi, ru/n rẩ/y:
“Co/n b/é vừa sinh xong, sao nói nó được? Để nó hồi phục chút rồi hãy tính.”

Giọng bố chồng tôi, cộc cằn:
“Tính gì nữa? Rõ ràng mọi chuyện quá rồi! Nó có mắt mà không biết nhìn chồng. Bây giờ đ//ẻ ra cái thứ ấy, bảo sao thằng Vinh nó ph//ẫn n//ộ!”

Tôi g//iật m//ình.

Cái thứ ấy?

Họ đang nói về con tôi.

Tay tôi run lên. Tôi định ngồi dậy, nhưng vế/t m//ổ kéo xuống đau như x//é r//uột.

Sáng hôm sau, khi tôi đang cố nhích người dậy tự uống miếng nước, cô y tá bế con vào.

“Chị ơi, bé đang khóc. Chị ôm con đi nhé.”

Tôi òa khóc ngay lập tức, vừa đau vừa hạnh phúc. Hai bàn tay tôi run bần bật khi nhận lấy đứ/a b/é.

Nhưng khoảnh khắc tôi kéo khăn lên để nhìn mặt con…

Tôi ch//ết lặ/ng.

Tôi gần như rơi cả đ/ứa b/é xuống…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vừa mổ đẻ, chồng tát thẳng mặt vợ, cả nhà ghét bỏ con… Đứa bé là ai?

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt