Vừa sinh con xong tỉnh lại, tôi đã bị chồng tá///t một cái. Cha mẹ im lặng, bố mẹ chồng thì m//ắng ch///ửi om sòm. Đến khi nhìn đứa bé lần đầu tiên, tôi ch///ết l//ặng… Thảo nào chồng đòi l//y hô//n!
Tôi tỉnh lại giữa m//ùi thu//ốc s//át trù///ng, ánh đèn trắng lạnh buốt và tiếng bước chân vội vàng phía ngoài hành lang. Người đầu tiên tôi thấy khi mở mắt không phải là chồng, không phải bố mẹ, mà là cô y tá cúi xuống kiểm tra dây truyền dịch. Đầu óc tôi mơ hồ như vừa đi từ một giấc ngủ dài, nặng nề và đầy á/c mộ//ng.
“Chị tỉnh rồi à? Chúc mừng chị mẹ tròn con vuông. Thai to nên chị phải m//ổ, m//ất m///áu nhiều lắm, may mà kịp thời.”
Tôi muốn hỏi con đâu. Nhưng môi khô nứt, giọng y/ếu ớ/t, chưa kịp nói thì cửa phòng bật mở.
Chồng tôi – người đàn ông tôi tin tưởng suốt ba năm làm vợ – lao vào như một cơn giông.
“Cô nhìn xem cô đã làm cái gì đi!”
Rồi bốp — một cú t//át giáng thẳng vào mặt tôi.
Tôi cho/áng vá/ng, đau đến mức nước mắt tự trào ra. Cô y tá s//ửng số//t:
“Anh làm gì vậy? Đây là phòng hậu phẫu! Anh ra ngoài ngay!”
Nhưng chồng tôi không ra. Anh ta chỉ đứng đó, thở hổn hển, ánh mắt như chứa đầy că//m gh//ét.
Tôi không hiểu. Tại sao tôi lại bị đối xử như vậy ngay sau khi sinh con?
Bố mẹ tôi đứng ngay cửa, mặt tí/m tá/i nhưng… không ai nói một câu bênh tôi. Bố cúi đầu. Mẹ thì quay mặt đi lau nước mắt. Còn bố mẹ chồng thì lao vào, mắ//ng ch//ửi om sòm:
“Cô làm kh//ổ con trai tôi hết lần này tới lần khác!”
“Trời ơi nhà này x//ui xẻ//o gì mà cưới phải loại đàn bà như cô!”
“Biết vậy cưới đứa khác cho rồi!”
Tiếng ch///ửi ồn ào đến mức tôi choáng váng, lẫn lộn giữa n/ỗi đ/au th//ể x//ác và nỗi t/ủi h//ổ dồn dập.
Tôi chỉ có thể thều thào:
“Tôi… tôi đã làm gì?”
Không ai trả lời.
Chỉ có ánh mắt đỏ ngầu của chồng tôi nhìn xuống như đang nhìn một t//ội nhâ//n.
Tôi nằm viện ba ngày mới được bế con lần đầu tiên.
Ba ngày đó, không ai trong gia đình để đứa bé lại cho tôi xem. Cứ mỗi lần tôi hỏi, họ đều lảng đi. Có người còn bảo:
“Để mẹ nghỉ, đừng nghĩ nhiều.”
Nhưng tôi không thể không nghĩ.
Tôi sinh con ra, là má/u th//ịt của mình, vậy mà ba ngày tôi chưa được thấy mặt con. Điều gì đó rất b/ất thườ/ng.
Đêm thứ ba, tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Vế/t m/ổ đ/au bu/ốt, nhưng lòng tôi còn đa//u gấp trăm lần. Chồng tôi không hề ngủ lại canh tôi. Anh chỉ vào chửi, rồi bỏ đi như chạm phải vật gì b//ẩn t//hỉu.
Khoảng gần sáng, tôi nghe tiếng hai người thì thầm ngoài cửa phòng.
Giọng mẹ tôi, ru/n rẩ/y:
“Co/n b/é vừa sinh xong, sao nói nó được? Để nó hồi phục chút rồi hãy tính.”
Giọng bố chồng tôi, cộc cằn:
“Tính gì nữa? Rõ ràng mọi chuyện quá rồi! Nó có mắt mà không biết nhìn chồng. Bây giờ đ//ẻ ra cái thứ ấy, bảo sao thằng Vinh nó ph//ẫn n//ộ!”
Tôi g//iật m//ình.
Cái thứ ấy?
Họ đang nói về con tôi.
Tay tôi run lên. Tôi định ngồi dậy, nhưng vế/t m//ổ kéo xuống đau như x//é r//uột.
Sáng hôm sau, khi tôi đang cố nhích người dậy tự uống miếng nước, cô y tá bế con vào.
“Chị ơi, bé đang khóc. Chị ôm con đi nhé.”
Tôi òa khóc ngay lập tức, vừa đau vừa hạnh phúc. Hai bàn tay tôi run bần bật khi nhận lấy đứ/a b/é.
Nhưng khoảnh khắc tôi kéo khăn lên để nhìn mặt con…
Tôi ch//ết lặ/ng.
Tôi gần như rơi cả đ/ứa b/é xuống…
Tôi gần như rơi cả đứa bé xuống. Cô y tá giật mình vội vàng đỡ lấy một bên tay, nhưng Linh đã giằng lại, ánh mắt hoảng loạn. Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng, không phải vì vết mổ đau buốt, mà vì một điều gì đó còn kinh hoàng hơn.
Cố gắng trấn tĩnh, Linh run rẩy kéo tấm khăn mỏng đang che mặt đứa bé xuống thêm một lần nữa. Lần này, cô nhìn thật kỹ, từng đường nét nhỏ trên khuôn mặt đỏ hỏn, nhăn nheo của con. Mọi thứ đều mơ hồ, nhưng có một thứ… một vết bớt lớn, hình thù kỳ dị, màu đỏ bầm, nổi rõ ràng trên má phải của đứa bé, chạy dài xuống gần cằm. Nó không chỉ đơn thuần là một vết chàm, mà trông như một dấu ấn méo mó, đáng sợ.
Trái tim Linh như ngừng đập. Toàn thân cô lạnh toát. Cô chưa từng thấy vết bớt nào như vậy trong bất kỳ ai thuộc dòng họ mình, cũng chưa từng nghe nói về ai trong gia đình Vinh có đặc điểm này. Vết bớt ấy hoàn toàn xa lạ, đáng sợ và không thuộc về nơi này. Nó gào thét một sự thật mà Linh không dám tin.
Hàng loạt câu hỏi xoáy vào đầu Linh, dữ dội như bão tố. Đây không phải là bé con cô đã mang nặng chín tháng mười ngày. Khuôn mặt này, đặc điểm này… hoàn toàn không giống cô, cũng không giống Vinh một chút nào.
“Không thể nào…” Linh thì thầm, giọng khản đặc, mắt dán chặt vào vết bớt kinh khủng đó, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. “Đây không phải con tôi!”
“Đây không phải con tôi!” Linh thì thầm, giọng khản đặc, mắt dán chặt vào vết bớt kinh khủng đó, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
Cô y tá đang đứng cạnh đó, nụ cười hạnh phúc trên môi vẫn chưa kịp tắt khi thấy Linh đón lấy đứa bé, bỗng sững sờ. Cô nhìn thấy Linh tái mét mặt, đôi môi run rẩy, và đôi tay đang ôm đứa bé bỗng chốc trở nên run bần bật, đứa bé sơ sinh trong vòng tay Linh dường như đang chực rơi xuống. Nét mặt cô y tá lập tức chuyển từ vui mừng sang lo lắng tột độ. Không chút chậm trễ, cô vội vàng đưa tay đỡ lấy đứa bé từ tay Linh, đồng thời dồn dập hỏi han: “Chị Linh, chị sao vậy? Có chuyện gì sao?” Giọng cô y tá chứa đầy sự bàng hoàng và một chút hoảng hốt. Linh vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không, đôi mắt mở to vô định, cả người cô chìm trong một nỗi sợ hãi tột cùng mà không thể thốt nên lời.
Linh gắng gượng nhìn cô y tá, đôi mắt yếu ớt van nài. Cô cố gắng nén lại nỗi sợ hãi đang cào xé, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và một tia hy vọng mong manh. “Con… con tôi…” Giọng Linh khản đặc, từng chữ như bị mắc kẹt trong cổ họng. “Bé… bé có bị làm sao không? Sao lại có… cái đó…” Linh không dám nói thẳng từ “vết bớt”, chỉ mơ hồ chỉ vào không khí, nơi cô nhớ mồn một hình ảnh đáng sợ đó.
Cô y tá lập tức trở nên lúng túng, ánh mắt hoảng loạn né tránh cái nhìn của Linh. Nụ cười gượng gạo không thể giấu đi sự bối rối tột độ trên gương mặt cô. “Bé… bé hoàn toàn khỏe mạnh, chị Linh ạ,” cô y tá ấp úng, giọng nói khô khốc và không tự nhiên. Cô vội vàng đặt đứa bé vào chiếc nôi cạnh giường, như thể muốn nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện. “Chị… chị cứ yên tâm nghỉ ngơi đi ạ. Bé sẽ được các cô chăm sóc tốt nhất.” Cô y tá lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đang chất chứa hàng vạn câu hỏi của Linh, chỉ vội vã quay đi, bước nhanh về phía cửa.
Cô y tá chưa kịp chạm tay vào nắm cửa, cánh cửa phòng hậu phẫu bỗng “RẦM!” một tiếng bật mở toang. Ánh sáng chói chang từ hành lang cùng với ba bóng người cao lớn đổ ập vào căn phòng tĩnh mịch, khiến Linh giật bắn mình. Linh yếu ớt ngước nhìn, đôi mắt bàng hoàng mở lớn. Là Vinh, chồng cô, với gương mặt lạnh tanh như băng. Bên cạnh anh ta là Bố chồng, dáng người cao lớn, vẻ mặt hằm hằm đầy giận dữ. Đằng sau họ, Mẹ chồng lấp ló, ánh mắt sắc như dao găm quét qua Linh.
Linh chưa kịp định thần, cơ thể vẫn còn đau đớn sau ca mổ. Cô chỉ kịp nhìn thấy Bố chồng bước thẳng vào, ánh mắt ông ta dán chặt vào chiếc nôi nơi đứa bé sơ sinh đang nằm. Cô y tá đứng sững lại giữa lối đi, gương mặt tái mét vì sợ hãi, không dám nhúc nhích.
“Sao rồi?” Bố chồng gằn giọng, tiếng nói của ông ta vang vọng, chát chúa trong căn phòng bệnh. Ông ta liếc nhìn Linh, đôi mắt tóe lửa. “Con bé đã nhận ra cái thứ ấy chưa? Cái loại con gì mà…”
Vinh không nói một lời, chỉ đứng dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, ánh mắt thờ ơ như đang xem một vở kịch không liên quan đến mình. Mẹ chồng khẽ khịt mũi, rồi cũng bước vào, đứng sát bên chồng, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn Linh và đứa bé sơ sinh. Linh run rẩy, cố gắng đưa tay về phía chiếc nôi, như muốn che chắn cho đứa con bé bỏng của mình khỏi những lời lẽ độc địa ấy. Cô cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải từ cơn đau thể xác, mà là từ nỗi kinh hoàng đang bóp nghẹt trái tim cô.
Linh nén tiếng nấc nghẹn, cố gắng nhích người lại gần chiếc nôi hơn, che chắn cho đứa con bé bỏng. Cô ngước nhìn Bố chồng, rồi liếc nhanh sang Vinh, đôi mắt đau đáu một niềm hy vọng mong manh. Nhưng Vinh vẫn đứng đó, lạnh lùng và xa cách. Khi Bố chồng đang chuẩn bị mở lời thêm, Vinh bất chợt rời khỏi khung cửa. Anh ta sải bước chậm rãi về phía giường Linh, mỗi bước chân như một nhát dao cứa vào trái tim cô.
Ánh mắt Vinh vẫn dán chặt vào Linh, nhưng giờ đây, sự thờ ơ đã biến thành một nỗi căm ghét tột độ, đen kịt như vực sâu không đáy. Linh cảm thấy hơi thở mình như bị bóp nghẹt, cơ thể lạnh toát dù phòng bệnh khá ấm. Vinh đứng sững lại ngay cạnh giường, chỉ cách Linh vài bước chân. Anh ta chậm rãi đưa ngón tay trỏ, run rẩy chỉ thẳng vào Đứa bé sơ sinh đang nằm yên trong nôi, rồi quay sang trừng mắt nhìn Linh.
“Cô còn mặt mũi hỏi ư?” Vinh gằn giọng, tiếng nói khàn đặc, đầy hờn trách và khinh bỉ. Linh giật mình, cả người run lên bần bật. Nước mắt cô chảy dài trên má. “Cô nhìn xem nó là cái gì!” Vinh hét lên, gần như bật khóc. “Con tôi không thể nào ra nông nỗi này!” Bố chồng và Mẹ chồng đứng phía sau, nét mặt hả hê xen lẫn sự phẫn nộ cùng cực. Cô y tá co rúm lại ở góc phòng, sợ hãi đến mức không dám nhấc đầu lên. Linh sững sờ, cố gắng mở miệng nhưng cổ họng nghẹn ứ, không thể thốt ra bất kỳ lời nào. Cô nhìn Vinh, đôi mắt van xin, nhưng chỉ nhận lại ánh mắt căm hờn.
Mẹ chồng không thể kìm nén thêm nữa. Bà ta đẩy Bố chồng sang một bên, sải bước tới sát Vinh, ánh mắt sắc như dao găm trừng thẳng vào Linh. Một nụ cười mỉa mai, đầy cay nghiệt nở trên môi bà.
“Đúng vậy!” Mẹ chồng gằn giọng, tiếng nói chứa đầy sự khinh bỉ. “Bao năm sống chung mà vẫn không biết điều! Giờ đẻ ra cái loại con như thế này thì nhục nhã cả dòng họ!”
Linh như bị đóng băng tại chỗ, cơ thể run lên bần bật. Mỗi từ ngữ của Mẹ chồng như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Nước mắt không ngừng tuôn rơi. Cô nhìn sang Bố ruột và Mẹ ruột, cầu xin một ánh mắt bênh vực, nhưng họ vẫn đứng đó, cúi gằm mặt, chìm trong im lặng đáng sợ. Ngay cả Vinh cũng không nói một lời, ánh mắt anh ta vẫn dán vào Linh, giờ đây còn lạnh lẽo hơn.
Mẹ chồng nhìn chằm chằm vào Linh, ánh mắt bà ta lướt xuống chiếc nôi, nơi Đứa bé sơ sinh đang nằm yên. Bà ta khạc ra một tiếng khinh bỉ rồi lại quay sang Linh.
“Cô nói đi,” Mẹ chồng nói, từng chữ như bị nghiến chặt. “Nó là con của thằng nào?”
Linh chết lặng, đôi mắt mở to vô hồn nhìn Mẹ chồng, rồi từ từ lướt qua Mẹ ruột, Bố ruột đang cúi gằm mặt, và cuối cùng dừng lại ở Vinh, người chồng mà cô từng tin tưởng tuyệt đối. Từng lời cay nghiệt của Mẹ chồng như những nhát dao đâm thấu tim Linh. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Toàn thân Linh run rẩy dữ dội, một sự hỗn loạn bùng nổ trong tâm trí cô. Không suy nghĩ gì nhiều, Linh vội vã đưa tay ôm lấy Đứa bé sơ sinh đang nằm trong nôi, kéo đứa bé sát vào lòng mình như một bản năng bảo vệ. Nước mắt nóng hổi không ngừng tuôn rơi, làm nhòe đi tầm nhìn của cô.
“Không thể nào!” Linh thốt lên, giọng nói khản đặc, như thể có một khối nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô ôm chặt Đứa bé sơ sinh hơn nữa, khuôn mặt vùi vào tóc con, khóc nức nở. “Con là con của anh mà, Vinh! Anh nghe em đi! Em không hề… Em không bao giờ phản bội anh!”
Vinh đứng sững sờ nhìn Linh, ánh mắt anh ta vẫn lạnh lùng, không chút dao động. Bố chồng và Mẹ chồng chỉ đứng đó, Mẹ chồng nở nụ cười khinh bỉ trên môi, trong khi Bố chồng vẫn giữ vẻ mặt khó chịu. Bố ruột và Mẹ ruột vẫn im lặng đáng sợ, như những pho tượng vô tri, không dám ngẩng đầu nhìn con gái mình. Linh ngẩng đầu lên nhìn Vinh, ánh mắt van nài, cầu xin anh ta tin mình, nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ lạnh lẽo. Cô cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình.
Linh vẫn ôm chặt Đứa bé sơ sinh, ngước nhìn Vinh với ánh mắt tan nát. Khi sự lạnh lùng của anh ta không hề vơi bớt, cô từ từ quay đầu, tìm kiếm sự che chở từ những người thân yêu cuối cùng – Bố ruột và Mẹ ruột.
Họ vẫn đứng đó, ngay phía sau Mẹ chồng, hai bóng hình quen thuộc mà giờ đây lại xa lạ đến đáng sợ. Nét mặt của Bố ruột và Mẹ ruột tái mét, không còn chút hồng hào nào. Họ cúi gằm mặt, đôi mắt dán chặt xuống sàn nhà bệnh viện lạnh lẽo, né tránh ánh nhìn cầu khẩn của Linh. Không một lời nói, không một cử chỉ an ủi, không một cái chạm tay vỗ về. Chỉ có sự im lặng đến rợn người, nặng trĩu như đá tảng đè nén.
Linh cảm thấy một nhát dao vô hình cứa thẳng vào lồng ngực. Đau đớn hơn cả vết mổ đang âm ỉ, đau đớn hơn cả lời buộc tội của Mẹ chồng hay cái tát của Vinh. Đó là nỗi đau của sự cô đơn tột cùng, khi cả thế giới quay lưng lại, và ngay cả nguồn cội, nơi cô tin rằng sẽ luôn là bến đỗ an toàn, cũng bỏ rơi cô.
“Bố… Mẹ…” Linh thốt lên, giọng nói chỉ còn là hơi thở. Nước mắt không ngừng chảy, ướt đẫm mái tóc mềm mại của Đứa bé sơ sinh. Cô muốn hét lên, muốn hỏi họ tại sao, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng, không thể thốt nên lời.
Bố ruột và Mẹ ruột vẫn đứng im lìm, không nhúc nhích. Họ vẫn cúi đầu, như những kẻ có tội đang chờ phán xét, hoặc những kẻ hèn nhát không dám đối diện với sự thật. Sự im lặng của họ là câu trả lời nghiệt ngã nhất, khẳng định rằng Linh, trong khoảnh khắc mong manh và đau đớn nhất cuộc đời, hoàn toàn đơn độc. Cô ôm Đứa bé sơ sinh, tấm thân gầy gò run rẩy bần bật, cảm giác như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, không lối thoát.
Linh cảm thấy dường như đã chạm đến đáy cùng của sự tuyệt vọng, nhưng sâu thẳm bên trong cô, một tia lửa nhỏ của bản năng sinh tồn chợt bùng lên. Không thể chấp nhận mất con, không thể chấp nhận sự sỉ nhục này, cô phải làm gì đó. Cô hít một hơi thật sâu, nuốt khan sự đắng chát trong cổ họng, cố gắng gượng dậy bằng chút sức lực cuối cùng. Vết mổ đau nhói, từng thớ thịt như muốn xé toạc, nhưng Linh không còn cảm nhận được gì ngoài nỗi đau tinh thần.
Ánh mắt cô một lần nữa hướng về Vinh, người chồng đang đứng sừng sững, gương mặt lạnh lùng không một chút biểu cảm. Linh vươn tay, những ngón tay run rẩy chạm vào ống tay áo anh ta, rồi dần dần nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Vinh. Sức nặng của Đứa bé sơ sinh trong vòng tay cô như tiếp thêm cho cô một nguồn sức mạnh kỳ lạ.
“Làm ơn, Vinh…” Giọng Linh khản đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua, nhưng lại ẩn chứa một sự quyết liệt đến cùng cực. “Nếu anh không tin… Làm ơn, chúng ta hãy đi xét nghiệm ADN!”
Vinh giật phắt tay ra khỏi Linh, ánh mắt đầy ngờ vực và khinh bỉ. Nhưng Linh không buông bỏ. Cô ngước nhìn anh ta, đôi mắt sưng húp, đỏ hoe ngấn lệ nhưng vẫn kiên định đến lạ thường.
“Con tôi… Đứa bé này… chắc chắn là con của anh!” Linh lặp lại, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực. Cô ôm chặt Đứa bé sơ sinh hơn, như muốn dùng chính sinh mệnh mình để bảo vệ con. “Tôi có thể thề! Nếu không phải… tôi sẽ tự nguyện rời đi, không đòi hỏi bất cứ thứ gì từ anh và gia đình.”
Cả căn Phòng hậu phẫu im lặng như tờ. Mẹ chồng cười khẩy một tiếng đầy châm biếm. Bố chồng nhíu mày, nhìn Linh đầy dò xét. Bố ruột và Mẹ ruột vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Linh, chờ đợi phản ứng từ Vinh. Linh nhìn anh ta, van lơn một cách tuyệt vọng, đặt cược tất cả những gì cô có vào lời đề nghị cuối cùng này.
Vinh đột ngột giật phắt tay Linh ra, lực mạnh đến mức khiến cô loạng choạng suýt ngã về phía sau, may mà cô vẫn ôm chặt Đứa bé sơ sinh. Ánh mắt anh ta đổ xuống Linh băng giá, không một chút hơi ấm hay sự thương xót. Gương mặt Vinh méo mó vì căm ghét, như thể mỗi lời nói của Linh đều là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.
“Không cần xét nghiệm gì cả!” Vinh gằn giọng, từng chữ như mũi dao đâm vào tim Linh. “Tôi đã quá rõ rồi! Cô cút khỏi nhà tôi ngay lập tức! Tôi sẽ ly hôn!”
Lời tuyên bố lạnh lùng, dứt khoát của Vinh vang vọng khắp căn Phòng hậu phẫu, nghiền nát chút hy vọng cuối cùng của Linh. Cô cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình. Hơi thở nghẹn ứ nơi lồng ngực, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào mái tóc bết bát. Đứa bé sơ sinh trong vòng tay cô dường như cảm nhận được sự tuyệt vọng của mẹ, khẽ cựa quậy.
Mẹ chồng nở nụ cười chiến thắng, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn Linh như nhìn một kẻ bám víu hèn hạ. Bà ta khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán đồng tuyệt đối với con trai. Bố chồng cũng gật đầu đồng tình, gương mặt không chút biểu cảm nào ngoài sự dửng dưng.
Linh nhìn về phía cha mẹ ruột mình, ánh mắt van lơn cầu cứu. Nhưng Bố ruột và Mẹ ruột vẫn cúi gằm mặt, chìm đắm trong sự im lặng đáng sợ, không dám đối diện với ánh mắt của con gái, cũng không dám cất lời bênh vực. Sự im lặng của họ còn đau đớn hơn ngàn lời mắng chửi.
“Anh… anh không thể làm vậy!” Linh thốt lên, giọng nói khản đặc vì khóc, không còn chút sức lực. Cô ôm Đứa bé sơ sinh chặt hơn nữa, như sợ rằng nếu buông lỏng, con sẽ bị giật mất. “Con… đứa bé này là con của anh mà! Anh không tin tôi sao?”
Vinh hừ lạnh một tiếng, quay lưng đi, tỏ rõ sự coi thường. “Tôi đã nói rồi. Cô cút khỏi nhà tôi. Đơn ly hôn, luật sư của tôi sẽ gửi đến tận tay cô!” Anh ta thậm chí còn không thèm nhìn lại Đứa bé sơ sinh một lần nào.
Vinh không thèm nhìn lại Đứa bé sơ sinh một lần nào. Lời tuyên bố ly hôn cuối cùng của anh ta như một nhát dao đâm thẳng vào tim Linh, nghiền nát mọi hy vọng còn sót lại. Linh cảm thấy cả thế giới bỗng chốc quay cuồng, mọi thứ xung quanh mờ đi. Cô như chết đi sống lại, từng tế bào trong cơ thể phản ứng lại bằng một cơn run rẩy không kiểm soát. Chân Linh bỗng chùn xuống, cô không còn đứng vững được nữa.
Linh gục xuống sàn Phòng hậu phẫu lạnh lẽo, tấm ga trải giường bệnh viện nhàu nát dưới chân cô. Tay cô vẫn ôm chặt Đứa bé sơ sinh vào lòng, như thể đó là phao cứu sinh duy nhất trong biển cả tuyệt vọng. Gương mặt cô vùi vào mái tóc mềm mại của con, những tiếng nấc nghẹn ngào từ từ biến thành tiếng khóc nức nở, rồi vỡ òa thành những tiếng gào xé lòng. Tiếng khóc của Linh vang vọng khắp căn Phòng hậu phẫu, xuyên qua từng bức tường, nhuốm đầy sự oan ức, nỗi đau tột cùng của một người mẹ bị chối bỏ.
Bố chồng và Mẹ chồng đứng đó, nhìn Linh đang gục ngã mà không một chút động lòng. Trên môi Mẹ chồng vẫn còn đọng lại nụ cười khinh miệt. Vinh vẫn quay lưng, như thể tiếng khóc của Linh không hề tồn tại. Bố ruột và Mẹ ruột của Linh thì vẫn cúi gằm mặt, sự im lặng của họ như những mũi kim châm vào trái tim đang rỉ máu của Linh.
Đứa bé sơ sinh trong vòng tay Linh khẽ cựa quậy, như cảm nhận được nỗi đau vô hạn của mẹ mình. Linh siết chặt con hơn, vừa khóc vừa thì thầm những lời yêu thương vô nghĩa, những lời hứa hẹn trong tuyệt vọng.
“Mẹ… mẹ xin lỗi con… mẹ xin lỗi…”
Tiếng khóc của Linh cứa vào không khí, đứt đoạn bởi những tiếng nấc nghẹn. Cô cứ thế gục trên sàn, ôm chặt Đứa bé sơ sinh vào lòng, như muốn giấu con đi khỏi thế giới tàn nhẫn này. Bố chồng và Mẹ chồng vẫn đứng nhìn, nét mặt không chút biến sắc, thậm chí trên môi Mẹ chồng còn nở nụ cười lạnh lùng. Vinh vẫn quay lưng, như một bức tượng sắt vô tri.
Trong góc phòng, Cô y tá đứng lặng từ bao giờ. Từ lúc Vinh tát Linh, từ lúc những lời mắng chửi chua ngoa của Mẹ chồng vang lên, rồi đến lời tuyên bố ly hôn như sét đánh, Cô y tá đã chứng kiến toàn bộ. Cô không dám bước tới, không dám lên tiếng. Ánh mắt cô dõi theo Linh, chất chứa một nỗi thương cảm sâu sắc và sự bất lực đến tột cùng. Cô hiểu rõ áp lực từ những gia đình có tiền, có địa vị, và cô biết mình không thể can thiệp.
Cô y tá liếc nhìn về phía gia đình Vinh, những người vẫn đang tỏ thái độ khinh miệt. Thấy họ không chú ý, cô từ từ cúi xuống, lén đặt một hộp khăn giấy nhỏ gọn gàng xuống cạnh đầu giường, nơi Linh đã gục xuống. Động tác của cô nhanh và nhẹ đến mức không ai khác trong phòng để ý. Xong xuôi, cô lại đứng thẳng dậy, ánh mắt vẫn không rời Linh, vẫn là cái nhìn đầy xót xa nhưng không thể làm gì hơn. Linh vẫn chìm đắm trong cơn tuyệt vọng, không hề hay biết đến hành động nhỏ nhoi nhưng ấm áp của Cô y tá.
Vinh cuối cùng cũng xoay người lại. Ánh mắt anh ta lướt qua Linh đang gục ngã trên sàn nhà, lướt qua Đứa bé sơ sinh đang nằm im lìm trong vòng tay cô, nhưng không có một chút cảm xúc nào, chỉ là một cái nhìn trống rỗng. Anh ta không nói thêm một lời nào.
Mẹ chồng nhìn Linh thêm một giây, nụ cười lạnh lùng trên môi vẫn không tắt. Bà ta nhếch mép, khẽ khàng hừ một tiếng rồi quay gót. Bố chồng theo sau, ánh mắt ông ta cũng vô cảm như đá. Ba người họ bước ra khỏi Phòng hậu phẫu, không hề ngoảnh lại.
Cô y tá đứng nép mình vào tường, hai tay siết chặt. Cô dõi theo bóng lưng của gia đình Vinh khuất dần. Cô muốn nói, muốn ngăn cản, nhưng rồi lại nuốt ngược tất cả vào trong. Cánh cửa phòng bệnh nặng nề đóng sập lại, tạo ra một tiếng động lớn, vang dội như một nhát dao cứa vào không khí.
Tiếng động đó như một lời tuyên bố cuối cùng, cắt đứt mọi hy vọng mong manh còn sót lại của Linh. Cô vẫn gục đầu, tóc bết vào mặt. Căn phòng bỗng trở nên trống rỗng đến đáng sợ, lạnh lẽo bao trùm lấy cô. Chỉ còn lại tiếng nức nở của Linh hòa cùng tiếng khóc yếu ớt của Đứa bé sơ sinh, xé lòng trong không gian cô quạnh. Linh khẽ ngẩng đầu, nhìn cánh cửa vừa đóng sập, ánh mắt chất chứa nỗi tuyệt vọng vô bờ. Cô hoàn toàn đơn độc.
Linh vẫn gục đầu, tóc bết vào mặt. Căn phòng bỗng trở nên trống rỗng đến đáng sợ, lạnh lẽo bao trùm lấy Linh. Chỉ còn lại tiếng nức nở của Linh hòa cùng tiếng khóc yếu ớt của Đứa bé sơ sinh, xé lòng trong không gian cô quạnh. Linh khẽ ngẩng đầu, nhìn cánh cửa vừa đóng sập, ánh mắt chất chứa nỗi tuyệt vọng vô bờ. Cô hoàn toàn đơn độc. Tiếng nức nở của Linh dần nhỏ lại, rồi im bặt. Đôi mắt sưng húp, đỏ hoe của cô từ từ hạ xuống, chạm vào khuôn mặt đang say ngủ của Đứa bé sơ sinh nằm trong vòng tay mình.
Khuôn mặt nhỏ xíu của đứa trẻ vẫn còn vương những nếp nhăn của một sinh linh vừa chào đời, nhưng điều khiến Linh lặng người là những đặc điểm khác lạ trên gương mặt con. Một cảm giác nhói buốt, khó tả dâng lên trong lòng. Đây là cái hình hài mà cả gia đình chồng cô đã gọi bằng những lời lẽ cay độc, khinh miệt. Nhưng rồi, ánh mắt Linh lại lướt qua đôi bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt, lướt qua làn da non nớt, lướt qua hơi thở nhẹ nhàng của con. Một dòng máu nóng chảy qua tim cô. Dù thế nào đi nữa, dù khuôn mặt ấy có đặc điểm ra sao, thì đây vẫn là máu mủ của cô, là đứa con cô đã mang nặng đẻ đau, đứa con đã cùng cô trải qua những ngày tháng nặng nhọc nhất.
Linh nhẹ nhàng đưa ngón tay run rẩy chạm vào má con, cảm nhận hơi ấm mềm mại. Nỗi tuyệt vọng tan biến, thay vào đó là một tia sáng nhỏ bé, le lói trong tâm hồn tan nát. Một quyết tâm mạnh mẽ bùng lên, thiêu đốt mọi nỗi sợ hãi, mọi sự yếu đuối. Cô khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc nhưng chất chứa sức mạnh phi thường: “Dù có thế nào đi nữa… mẹ cũng sẽ bảo vệ con!” Lời hứa thiêng liêng như một lời tuyên thệ, khắc sâu vào đáy lòng Linh. Cô siết chặt đứa bé vào lòng, ôm ghì lấy sinh linh bé bỏng, như thể đang che chắn con khỏi mọi giông bão của thế giới bên ngoài. Trong đôi mắt Linh, không còn nước mắt, chỉ còn lại sự kiên cường và tình mẫu tử rực cháy.
Sự kiên cường và tình mẫu tử rực cháy đã đẩy lùi nước mắt, nhưng không thể xua tan nỗi tuyệt vọng vẫn ẩn sâu trong lòng Linh. Cô siết chặt Đứa bé sơ sinh vào lòng, cảm nhận hơi ấm mềm mại và nhịp thở đều đặn của con. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, dù trong tâm trí vẫn văng vẳng những lời lẽ cay độc của gia đình chồng. Cô đưa ánh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ của Phòng hậu phẫu.
Bầu trời ngoài kia xám xịt, những đám mây nặng trĩu báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Cảnh vật ấy dường như phản chiếu chính tâm trạng của Linh lúc này: một tương lai mịt mờ, u ám và đầy giông bão. Cô nhớ lại lời ly hôn nghiệt ngã của Vinh, nhớ lại sự thờ ơ của cha mẹ ruột, và những ánh mắt khinh miệt của Bố chồng, Mẹ chồng. “Một mình nuôi con,” Linh thầm thì, giọng nói lạc đi. Gánh nặng ấy đột nhiên trở nên hiện hữu, đè nặng lên đôi vai gầy guộc của cô. Không có Vinh, không có gia đình chồng, không có sự hỗ trợ nào từ cha mẹ ruột. Cô hoàn toàn đơn độc.
Nhưng khi nhìn xuống Đứa bé sơ sinh đang say ngủ, khuôn mặt bé nhỏ ấy lại thắp lên ngọn lửa kiên cường trong Linh. “Mẹ sẽ làm được,” cô tự nhủ, ánh mắt tuy vẫn còn vương vấn nỗi lo âu nhưng đã ánh lên sự quyết tâm sắt đá. Dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, Linh biết mình không còn lựa chọn nào khác. Cô phải mạnh mẽ, vì con. Cô ôm con sát hơn, như thể đang tìm kiếm sức mạnh từ chính sinh linh bé bỏng này. Tương lai mờ mịt đó, cô sẽ phải tự mình đối mặt và vượt qua.
Vết mổ trên bụng Linh vẫn còn nhức nhối, nhưng cô gồng mình, từ từ nhích người ngồi thẳng dậy. Mỗi cử động nhỏ đều kéo theo cơn đau rát buốt, khiến mồ hôi lấm tấm trên trán. Linh cắn chặt môi, ánh mắt kiên định nhìn xuống Đứa bé sơ sinh đang say ngủ trong vòng tay mình. Bé con ngọ nguậy nhẹ, bàn tay nhỏ xíu nắm hờ trong không khí. Linh nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lên trán con. Nụ hôn ấy không chỉ là tình yêu, mà còn là một lời thề nguyện thầm lặng.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi đau đớn thể xác, mọi tủi nhục tinh thần dường như tan biến. Chỉ còn lại tình mẫu tử thiêng liêng và ý chí sắt đá. Linh cảm thấy một nguồn sức mạnh mới trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ không để con mình phải chịu đựng bất công. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, nhưng Linh biết mình phải đi, vì chính mình và vì tương lai của con. Cô sẽ đứng dậy, đối mặt với tất cả.
Thời gian trôi qua, những vết sẹo thể chất dần lành, nhưng vết sẹo trong tâm hồn Linh lại là dấu ấn của một khởi đầu mới. Ba ngày sau sinh, cô đã trải qua những giây phút tưởng chừng như tận cùng của sự tuyệt vọng, sự đày đọa thể xác và tinh thần dưới bàn tay của Vinh và gia đình chồng. Những lời miệt thị, cái tát đau điếng, sự im lặng của Mẹ ruột và Bố ruột, tất cả đã khắc sâu vào ký ức. Nhưng giờ đây, khi nhìn ngắm Đứa bé sơ sinh, Linh không còn thấy sự đau khổ mà thay vào đó là ánh sáng của hy vọng.
Hành trình giành lại công bằng không phải là cuộc chiến của sự trả thù, mà là con đường đi tìm sự thật và lẽ phải. Linh hiểu rằng, để bảo vệ con, cô phải tự mình mạnh mẽ. Cô không thể mãi sống trong sự sợ hãi hay chờ đợi sự giúp đỡ từ những người đã quay lưng lại với mình. Thay vào đó, cô sẽ dùng chính sự kiên cường và tình yêu thương dành cho con làm kim chỉ nam. Cuộc sống đã dạy cho Linh bài học khắc nghiệt về lòng người, về sự thật phũ phàng, nhưng cũng đã trao cho cô món quà vô giá – Đứa bé sơ sinh, nguồn động lực lớn nhất.
Bầu trời ngoài cửa sổ Phòng hậu phẫu giờ đã trong xanh trở lại, những đám mây xám xịt tan đi, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai rạng rỡ. Tia nắng ấm áp xuyên qua khung cửa, đậu trên khuôn mặt thanh tú của Linh và bé con. Linh mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhưng đầy ý chí. Cô biết rằng, phía trước là một cuộc sống mới, một hành trình mới. Sẽ có những thử thách, sẽ có những khó khăn, nhưng Linh tin rằng, với tình yêu dành cho con và niềm tin vào bản thân, cô sẽ vượt qua tất cả. Đây chỉ mới là bước khởi đầu, và Linh đã sẵn sàng.

