“Sau 20 năm ly hôn, con trai tôi đột nhiên đưa chồng cũ của tôi về nhà.
“Mẹ, tuy rằng lúc trước bố có lỗi với mẹ, nhưng bây giờ bố đã biết sai rồi.”
“Nếu mẹ và bố tái hôn, bố sẽ có người chăm sóc, mà mẹ cũng có người để dựa vào khi về già, có phải là đẹp cả đôi đàng không?”
Tôi tức đến mức bật cười, nhanh chóng đuổi cả hai người ra ngoài giữa đêm khuya.
“Mày tự chăm sóc bố mày đi thôi, đừng để mẹ cản trở tấm lòng hiếu thảo của mày!”
Sau khi đi du lịch về, tôi bỗng phát hiện ra trong phòng khách có thêm rất nhiều đồ đạc.
Trong phòng khách có tiếng hai người đang nói chuyện.
Tôi đẩy cửa bước vào, không ngờ lại nhìn thấy con trai và lão chồng cũ bị liệt đang nằm trên giường.
Tôi đã từng nghe nói về việc anh ta bị liệt.
Suốt mấy chục năm nay, anh ta hút thuốc uống rượu như nước lã, gia đình lại có tiền sử huyết áp cao và mỡ máu cao, việc anh ta bị liệt đã sớm được dự đoán trước.
Nhưng tôi không ngờ rằng, anh ta đã bị liệt rồi mà còn có thể xuất hiện trong nhà tôi.
Chồng cũ nằm trên giường, thấy tôi bước vào thì cúi mặt xấu hổ…”
“Cơn sốc ban đầu nhanh chóng qua đi, nhường chỗ cho một sự phẫn nộ đến sững sờ. Bà Hạnh không thèm nhìn người đàn ông đang co rúm trên giường thêm một giây nào nữa. Ánh mắt bà ghim chặt vào Thành, đứa con trai mà bà đã dồn hết tâm sức nuôi nấng. Giọng bà khô khốc, chứa đầy sự mệt mỏi và chán ghét.
“”Ai cho phép con làm việc này? Dọn hết những thứ này và đưa ông ta ra khỏi nhà mẹ ngay lập tức!””
Bà nói xong, không muốn ở lại trong không gian ngột ngạt này thêm một giây, liền quay người định bước ra ngoài. Bà cần hít thở, cần thoát khỏi cái cảnh tượng nực cười và đau đớn này.
Nhưng Thành đã vội đứng bật dậy, bước nhanh tới chắn ngay trước mặt mẹ mình. Vẻ mặt anh ta không có một chút hối lỗi hay áy náy nào, chỉ có sự sốt ruột và một chút khó chịu.
“”Mẹ, mẹ định làm gì vậy? Mẹ bình tĩnh nghe con nói đã.””
Thành tiếp tục, giọng điệu trơ trẽn đến khó tin: “”Con biết mẹ
giận, nhưng bố không còn ai chăm sóc. Người phụ nữ kia… bà ta đã bỏ đi ngay khi bố ngã bệnh. Dù sao đi nữa, ông ấy cũng là bố của con.””
Lời nói của Thành như một gáo nước đá dội thẳng vào mặt bà Hạnh. Nhưng thay vì bùng nổ, một cơn giận lạnh buốt lại từ từ dâng lên trong lồng ngực bà, lan ra khắp các khớp xương. Bà ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt con trai. Đôi mắt bà không còn sự ấm áp của người mẹ, chỉ còn lại sự xa lạ và băng giá.
Bà Hạnh nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo hiện ra. “”Là bố của con,”” bà lặp lại từng chữ, giọng nói sắc như dao, “”Vậy thì liên quan gì đến mẹ?”””
“Câu hỏi của bà Hạnh sắc lẹm, đâm thẳng vào tim đen của Thành. Anh ta sững người, lắp bắp không nên lời. Cái lý lẽ về “”trách nhiệm của người con”” mà anh ta vẫn dùng để tự biện minh cho mình bỗng trở nên rỗng tuếch và nực cười.
“”Mẹ… sao mẹ lại nói thế? Dù sao bố cũng…””
“”Cũng gì?”” – Bà Hạnh cắt ngang, giọng bà đanh lại, không còn một chút kiên nhẫn. Ngọn lửa giận dữ mà bà cố kìm nén suốt từ lúc bước vào phòng giờ đây bùng lên không thể kiểm soát. Bà không thèm nhìn Thành nữa, ánh mắt tóe lửa của bà ghim chặt vào cái thân thể tàn tạ đang nằm trên chiếc giường của bà.
Bà chỉ tay thẳng ra cửa, giọng run lên vì tức giận tột độ, từng lời nói như ném vào mặt đứa con trai bất hiếu.
“”Tao đã nói rồi, đây là nhà của tao, không phải trại tế bần! Đây là nơi tao đã đổ mồ hôi nước mắt gây dựng sau khi bị ông ta vứt bỏ! Tao không có nghĩa vụ phải chứa chấp kẻ đã phản bội tao!””
Trên giường, ông Dũng co rúm người lại, đôi vai gầy guộc run lên bần bật. Ông ta nghe rõ từng lời, từng chữ của bà Hạnh. Nỗi xấu hổ và đau đớn dâng lên khiến mặt ông đỏ bừng rồi tái đi. Ông ta há miệng, cố gắng nói một lời xin lỗi, một câu cầu xin, nhưng căn bệnh quái ác đã cướp đi của ông cả khả năng đó. Cổ họng ông chỉ phát ra những tiếng “”ư… a…”” ú ớ vô nghĩa, tuyệt vọng.
Nhìn thấy bộ dạng thảm hại đó, bà Hạnh không hề có một chút thương cảm. Nỗi đau hai mươi năm trước ùa về, sống động như mới hôm qua. Bà quay phắt lại phía Thành, ánh mắt quyết liệt.
“”Đưa ông ta ra khỏi đây ngay lập tức! Trước khi tao tự tay ném cả hai bố con chúng mày ra đường!””
Không khí trong phòng đặc quánh lại, căng như dây đàn. Thành chết lặng, nhìn người mẹ đang đằng đằng sát khí và người bố đang thoi thóp trong sự nhục nhã. Anh ta nhận ra, mình đã đẩy mẹ đến giới hạn cuối cùng, và lần này, không còn đường lùi nữa.”
“Trước lời tối hậu thư của mẹ, Thành biết mình đã thua. Nhưng một kẻ ích kỷ như anh ta không bao giờ chấp nhận thất bại. Trong khoảnh khắc, một kế hoạch mới, hèn hạ hơn, lóe lên trong đầu.
“”Bốp!””
Một tiếng động khô khốc vang lên. Thành đột ngột khuỵu cả hai gối xuống sàn nhà lạnh lẽo, cúi rạp người. Anh ta ngẩng gương mặt giờ đã lưng tròng nước mắt lên, giọng nghẹn ngào thảm thiết, diễn một màn kịch hoàn hảo của đứa con hiếu thảo bị dồn vào chân tường.
“”Mẹ, con xin mẹ! Con không thể vừa đi làm vừa chăm bố được.””
Anh ta nức nở, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.
“”Sự nghiệp của con đang ở giai đoạn quan trọng nhất. Nếu bây giờ con nghỉ việc để chăm bố, mọi công sức của con sẽ đổ sông đổ biển. Chẳng lẽ mẹ nỡ nhìn bố chết trong cô độc, còn con thì mất cả sự nghiệp hay sao? Mẹ nhẫn tâm vậy à?””
Bà Hạnh sững người trong giây lát, không phải vì xúc động, mà vì kinh tởm. Cơn thịnh nộ trong bà bỗng nguội đi, nhường chỗ cho một sự khinh bỉ lạnh buốt. Bà nhìn đứa con trai đang quỳ gối khóc lóc trước mặt mình, và bà chỉ thấy một màn kịch vụng về, một sự giả tạo đến ghê tởm.
“”Nước mắt ư? Sau tất cả, đây là vũ khí cuối cùng của nó sao?”” – bà thầm nghĩ.
Một tiếng cười khẩy, khô khốc và đầy mỉa mai bỗng vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng. Thành ngước lên, ngơ ngác nhìn mẹ.
Bà Hạnh khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc như dao găm, nhìn thẳng vào anh ta.
“”Mày nói mày không thể vừa đi làm vừa chăm bố?”” – Bà nhếch môi, giọng nói lạnh tanh. “”Vậy hai mươi năm trước, ai đã vừa đi làm nuôi mày ăn học, vừa phải nuốt nước mắt vào trong để làm một người mẹ đơn thân hả Thành?””
Lời nói của bà Hạnh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào màn kịch thảm thương của Thành. Anh ta ngây người, đôi mắt đang cố rặn ra nước mắt giờ đây mở to vì choáng váng. Kế hoạch dùng nước mắt để thao túng mẹ đã hoàn toàn sụp đổ. Anh ta không ngờ, mẹ mình không những không mủi lòng mà còn dùng chính quá khứ đau thương của bà để vả một cú trời giáng vào bộ mặt “”hiếu thảo”” của anh ta.”
“Cổ họng Thành nghẹn lại, khô khốc. Từng lời của mẹ như những mũi dao xoáy sâu vào lồng ngực, lật tung cái vỏ bọc hiếu thảo giả tạo mà anh ta đã cố công xây dựng. Anh ta lắp bắp, cố gắng vớt vát chút lý lẽ cuối cùng, giọng nói run rẩy, yếu ớt.
“”Mẹ… con… con không có ý đó… Con chỉ muốn gia đình mình đoàn tụ, muốn chăm sóc cho bố… Sao mẹ có thể… nhẫn tâm đến vậy?””
Hai từ “”nhẫn tâm”” vừa thốt ra như một mồi lửa châm vào thùng thuốc súng.
Bà Hạnh bật ra một tiếng cười khẩy. Một tiếng cười sắc lạnh, đay nghiến, vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch. Ánh mắt bà Hạnh không còn là sự tức giận đơn thuần, nó chất chứa nỗi đau của hai mươi năm dồn nén, của những đêm đông giá rét bị đuổi ra khỏi chính căn nhà của mình.
Bà tiến thêm một bước về phía Thành, giọng nói rít qua kẽ răng, từng chữ một như nhát búa nện thẳng vào lương tâm méo mó của anh ta.
“”Nhẫn tâm à? Khi ông ta mang con hồ ly tinh đó về nhà, ngang nhiên ngủ trên chính chiếc giường của mẹ mày, lúc đó ông ta có nghĩ đến hai từ ‘nhẫn tâm’ không?””
Ký ức ùa về, rõ mồn một. Bà Hạnh run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì căm hận.
“”Khi ông ta vứt quần áo của mẹ con tao ra ngoài đường giữa đêm mưa, đuổi mẹ con tao ra đi với hai bàn tay trắng, lúc đó ông ta có nghĩ đến hai từ ‘nhẫn tâm’ không? Mày quên rồi à?””
Thành chết lặng. Gương mặt anh ta trắng bệch, không còn một giọt máu. Ký ức kinh hoàng mà anh đã cố chôn vùi bấy lâu nay bỗng ùa về rõ mồn một: hình ảnh mẹ anh ôm anh trong lòng, cả hai mẹ con run rẩy dưới mái hiên nhà người ta, và tiếng cười khả ố của người đàn bà kia cùng cha anh vọng ra từ trong căn nhà ấm áp.
Bà Hạnh nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to vì hoảng loạn của con trai.
“”Mày quên rồi, đúng không? Mày quên ngày mẹ phải quỳ xuống van xin bà ngoại cho mẹ con mình ở tạm. Mày quên những bữa cơm chan nước mắt, những ngày mẹ làm việc quần quật từ sáng đến khuya để có tiền cho mày đi học, để mày không thua kém bạn bè. Mày quên hết rồi, để bây giờ mày bắt mẹ phải về hầu hạ kẻ đã chà đạp lên cuộc đời mẹ con mình ư?””
Mỗi câu nói của bà là một nhát dao chí mạng. Thành hoàn toàn sụp đổ. Anh ta không thể cãi lại được, không một lời. Bởi vì tất cả những gì mẹ anh nói, đều là sự thật. Một sự thật tàn nhẫn mà anh ta đã cố tình lãng quên để sống một cuộc đời dễ dàng hơn. Anh ta gục đầu xuống sàn, hai vai run lên bần bật, không thể thốt ra thêm một lời nào nữa.”
“Căn phòng chìm trong sự im lặng đặc quánh đến đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào, đứt quãng của Thành và tiếng bánh xe lăn khẽ cọ vào sàn nhà khi ông Dũng bất giác run lên trong xấu hổ và bất lực. Cơn thịnh nộ của bà Hạnh đã qua đi, để lại một sự trống rỗng, mệt mỏi đến tận xương tủy. Bà nhìn đứa con trai đang gục mặt xuống sàn, rồi liếc sang người đàn ông trên xe lăn, kẻ đã khơi mào cho tất cả bi kịch này. Trong một khoảnh khắc, bà chỉ muốn tống cả hai ra khỏi cửa ngay lập tức.
Nhưng rồi, ánh mắt bà vô tình liếc qua chiếc đồng hồ treo tường. Đã gần nửa đêm. Tiếng ồn ào, cãi vã ban nãy có lẽ đã kinh động đến hàng xóm. Bà không muốn câu chuyện của nhà mình trở thành đề tài bàn tán cho những kẻ tọc mạch vào sáng mai. Bà đã mất quá nhiều rồi, bà không thể mất nốt cả sự yên ổn và thanh danh mà bà đã cố công gìn giữ suốt hai mươi năm qua.
Nghĩ đến đây, sự kiên nhẫn cuối cùng trong bà cũng cạn kiệt. Bà hít một hơi thật sâu, nén lại tất cả căm hờn và đau đớn. Giọng bà không còn gào thét, mà lạnh như băng, mỗi chữ thốt ra đều mang sức nặng của một quyết định không thể lay chuyển.
“”Được rồi. Ở lại đêm nay.””
Thành ngẩng phắt đầu lên, trong đôi mắt đẫm nước ánh lên một tia hy vọng mong manh. Nhưng câu nói tiếp theo của mẹ anh đã dập tắt nó ngay lập tức.
“”Sáng mai, 8 giờ, tao không muốn thấy hai người ở đây nữa. Nếu không tao sẽ gọi công an.””
Nói rồi, bà Hạnh không thèm nhìn họ thêm một giây nào nữa. Bà dứt khoát quay lưng, bước thẳng về phòng ngủ của mình. Cánh cửa gỗ đóng sầm lại, một tiếng động khô khốc, vang vọng và tàn nhẫn, như một nhát chém chặt đứt mọi hy vọng, mọi níu kéo. Tiếng khóa cửa lách cách vang lên, lạnh lùng khẳng định một ranh giới vĩnh viễn đã được dựng lên.”
“Bên trong phòng ngủ, bà Hạnh vẫn đứng bất động, lưng quay về phía cửa. Tiếng then cài cửa khô khốc vẫn còn vang vọng trong tâm trí bà, như một bức tường thành cuối cùng được dựng lên. Bà lảo đảo bước về phía chiếc giường, nơi trú ẩn của bà suốt hai mươi năm qua. Nhưng đêm nay, nó không mang lại sự bình yên.
Bà ngồi xuống mép giường, đôi mắt vô hồn nhìn vào bóng tối. Tấm chăn dày không thể sưởi ấm được sự lạnh lẽo đang lan ra từ trong tim. Ký ức ùa về như một cơn lũ vỡ bờ. Ngày bà phát hiện ra chiếc áo sơ mi của ông Dũng vương mùi nước hoa lạ. Cái cười khẩy của ông ta khi bà gặng hỏi. Những đêm dài một mình ôm đứa con trai bé bỏng đang sốt, trong túi không còn đủ tiền mua một vỉ thuốc. Những bữa cơm chan nước mắt, những lời xì xào của hàng xóm, những cái nhìn thương hại mà bà căm ghét. Bà đã một mình vượt qua tất cả, gồng gánh cả bầu trời trên đôi vai gầy guộc.
Bất chợt, một tiếng thở dài não nề của Thành từ phòng khách vọng vào, cắt đứt dòng hồi tưởng. Bà nghiến răng. Lại là nó, đứa con trai bà dứt ruột đẻ ra, giờ đây lại dùng chính sự hiếu thảo giả tạo để đâm vào tim bà. Nó thở dài vì kế hoạch thất bại, hay vì thương người bố tội lỗi của nó? Dù là gì, bà cũng không quan tâm.
Rồi, một tiếng rên rỉ yếu ớt, đè nén vang lên. Tiếng của ông Dũng.
Cơn giận trong bà lại bùng lên, nhưng lần này, nó xen lẫn một thứ cảm xúc kỳ lạ mà bà ghê tởm: một chút thương hại. Bà thương hại cho sự thảm hại của ông ta lúc này, một kẻ từng hô mưa gọi gió, giờ nằm đó bất lực, phụ thuộc. Nhưng chính sự thương hại đó lại như một lời sỉ nhục đến hai mươi năm đằng đẵng đầy cay đắng của bà. Ông ta không xứng đáng. Sự hối hận muộn màng của ông ta chẳng thể nào xóa đi được những vết sẹo đã hằn sâu trong tâm hồn bà.
Bà nằm xuống, kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng ngăn chặn mọi âm thanh từ bên ngoài. Nhưng trong bóng tối, đôi mắt bà vẫn mở thao láo, nhìn trừng trừng vào hư không. Đêm còn dài, và bình minh của ngày mai, với bà, không phải là sự khởi đầu, mà là một sự kết thúc triệt để.”
“Ánh nắng ban mai gay gắt xuyên qua khe cửa sổ, chiếu thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của bà Hạnh. Bà đã không ngủ, dù chỉ một phút. Cả đêm, bà ngồi tựa vào đầu giường, lắng nghe mọi động tĩnh từ phòng khách, như một người lính gác trong chính ngôi nhà của mình. Tiếng ngáy đều đều của Thành, tiếng thở khò khè đầy khó nhọc của ông Dũng, mỗi một âm thanh đều như mũi kim châm vào thần kinh vốn đã căng như dây đàn của bà.
Đồng hồ điểm đúng tám giờ sáng. Đã đến lúc. Bà Hạnh hít một hơi thật sâu, nén lại cơn run rẩy trong lồng ngực. Bà không còn là người phụ nữ yếu đuối của hai mươi năm trước. Hôm nay, bà sẽ tự tay tống khứ quá khứ ra khỏi cửa. Bà đứng dậy, chỉnh lại bộ quần áo ở nhà cho phẳng phiu, khuôn mặt không chút son phấn nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, kiên định. Bà đã chuẩn bị sẵn những lời lẽ đanh thép nhất, những lý lẽ không thể chối cãi để chấm dứt màn kịch lố bịch này.
Bà vặn nắm đấm cửa, tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Cánh cửa mở ra.
Nhưng trái với tưởng tượng về một cuộc đối đầu nảy lửa, phòng khách lại tĩnh lặng đến lạ thường. Ánh nắng sớm rọi vào, soi rõ từng hạt bụi bay lơ lửng trong không khí. Nơi chiếc giường xếp tạm bợ đêm qua được đặt, giờ chỉ là một khoảng sàn nhà trống trải, sạch sẽ. Chăn màn đã được gấp lại gọn gàng, vuông vức đến mức đáng ngờ, đặt ở một góc phòng.
Hai bố con họ đã đi rồi.
Bà Hạnh đứng sững người ở ngưỡng cửa, cảm giác hụt hẫng ập đến. Cơn giận dữ được bà nuôi dưỡng suốt đêm qua bỗng không có chỗ để trút xuống. Một luồng khí nhẹ nhõm len lỏi trong lồng ngực bà, bà có thể thở lại bình thường rồi. Nhưng ngay sau đó, một sự nghi hoặc lạnh lẽo dâng lên.
Đây không phải phong cách của Thành. Thằng con trai bà sẽ không bao giờ bỏ cuộc dễ dàng như vậy, nhất là sau khi đã hùng hồn tuyên bố đêm qua. Sự ra đi trong im lặng này không giống một sự rút lui, mà giống một động thái chiến thuật hơn.
Ánh mắt bà quét khắp phòng, rồi dừng lại ở chiếc bàn ăn. Có một mảnh giấy trắng được gấp đôi, đặt ngay ngắn chính giữa bàn, bên dưới là chiếc chìa khóa nhà của bà.
Trái tim bà Hạnh thắt lại. Bà chậm rãi bước tới, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả ngàn lời tranh cãi. Nó giống như sự tĩnh lặng trước một cơn bão lớn hơn đang ập đến. Bà cầm mảnh giấy lên, cảm nhận được sự mỏng manh của nó trong lòng bàn tay. Một cảm giác bất an lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Đây chắc chắn không phải là một lời từ biệt. Đây là một lời tuyên chiến.”
“Những ngón tay bà Hạnh run run, chậm rãi mở mảnh giấy gấp đôi. Bà không cần nhìn cũng biết đó là nét chữ của Thành, nét chữ bà đã nắn nót dạy dỗ từ những ngày đầu tiên, giờ đây hiện ra xiên xẹo, đầy phẫn nộ.
Từng chữ, từng chữ một hiện ra trước mắt, như những mũi dùi sắt nung đỏ đâm thẳng vào võng mạc của bà.
“”Mẹ, nếu mẹ đã không còn tình người, con cũng không cần người mẹ như vậy.””
Cổ họng bà Hạnh nghẹn đắng. Tờ giấy mỏng manh bỗng chốc nặng trĩu như một tảng đá, kéo tuột cả người bà xuống. Bà loạng choạng lùi lại một bước, tay vịn vào thành ghế để không ngã quỵ. Bà đọc tiếp, đôi mắt mờ đi.
“”Con sẽ đưa bố đi. Từ nay, mẹ cứ sống một mình đi.””
Dòng chữ cuối cùng như một nhát búa tạ giáng xuống, đập tan tành chút sức lực cuối cùng mà bà cố gắng gom góp. Sống một mình đi. Hai mươi năm qua, chẳng phải bà vẫn luôn sống một mình đó sao? Bà đã sống một mình để nuôi nó khôn lớn, để che chắn cho nó khỏi những lời dị nghị, để cho nó một mái nhà trọn vẹn dù thiếu vắng người đàn ông trụ cột.
Giờ đây, chính đứa con trai mà bà dành cả cuộc đời để vun đắp lại dùng sự cô độc đó như một lời nguyền rủa, một bản án sau cùng dành cho bà.
“”Không còn tình người ư?”” – một câu hỏi cay đắng vang lên trong đầu bà. Vậy hai mươi năm hy sinh của bà là gì? Những đêm thức trắng khi nó ốm, những bữa ăn bà nhịn để nó được no, những giọt nước mắt bà nuốt ngược vào trong để giữ cho mình mạnh mẽ trước mặt con… tất cả đều không phải là “”tình người”” sao?
Tờ giấy tuột khỏi những ngón tay vô lực của bà, bay lơ lửng rồi nhẹ nhàng đáp xuống sàn nhà, nằm cạnh chiếc chìa khóa lạnh lẽo. Bà Hạnh nhìn chằm chằm vào hai vật thể đó. Chiếc chìa khóa nhà. Nó đã vứt lại chìa khóa. Nó không chỉ đưa bố nó đi, nó còn cắt đứt luôn cả đường về.
Bà ngồi phịch xuống ghế, sức lực dường như bị rút cạn. Cơn giận dữ đêm qua biến mất, sự kiên định ban sáng cũng tan thành mây khói. Chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo, một sự đổ vỡ từ tận sâu bên trong. Nỗi đau này còn hơn cả nỗi đau bị phản bội hai mươi năm trước. Vì lần này, người đâm nhát dao vào tim bà lại chính là đứa con trai duy nhất của bà.”
“Mấy ngày sau đó trôi qua như một cơn ác mộng dài. Căn nhà của bà Hạnh, vốn là niềm tự hào về sự độc lập, nay trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến đáng sợ. Sự im lặng bao trùm, nặng nề, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường, mỗi một giây trôi qua như một nhát cứa vào sự kiên nhẫn đang cạn kiệt của bà. Bà không ăn, không ngủ, chỉ ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế Thành đã ngồi đêm đó, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.
Sáng nay, khi trong tủ lạnh không còn gì, bà Hạnh mới buộc mình phải khoác chiếc áo cũ, xách giỏ đi ra khu chợ nhỏ đầu ngõ. Bà cần không khí, dù chỉ là để hít thở một chút gì đó khác đi mùi của sự đổ vỡ trong nhà.
Khi bà vừa đi tới gần một sạp rau quen, giọng nói oang oang của bà Ba hàng nước vọng tới, chen lẫn với tiếng nói của mấy người phụ nữ khác.
“”Khổ lắm cơ, tôi thấy mà tôi thương. Sáng sớm tinh mơ mấy hôm trước ấy, tôi dậy sớm dọn hàng đã thấy thằng Thành nhà bà Hạnh rồi.””
Một giọng khác chen vào, chua ngoa hơn: “”Thấy chứ sao không! Một mình nó vật vã dìu ông bố bại liệt ra chiếc taxi đang chờ. Nhìn cái tướng ông Dũng cứng đơ, nặng trịch, thằng bé gồng cả người lên mà mặt tái mét. Tội nghiệp.””
Bà Hạnh đứng sững lại, bàn tay đang nắm chặt quai giỏ bỗng buông thõng. Bước chân bà như bị đóng đinh xuống đất.
Giọng bà Ba lại vang lên, lần này đầy vẻ thương cảm giả tạo và phán xét: “”Khổ thân thằng bé, có người mẹ mà nhẫn tâm, đuổi cả con lẫn chồng cũ bệnh tật ra đường. Dù gì cũng từng đầu gối tay ấp, con mình rứt ruột đẻ ra. Bạc bẽo thật sự. Nghe đâu thằng bé phải thuê một căn phòng trọ tồi tàn nào đó để chăm bố.””
Từng lời, từng chữ như những mũi kim độc châm thẳng vào tai bà Hạnh. “”Đuổi đi…””, “”nhẫn tâm…””, “”bạc bẽo…””. Thì ra đây là câu chuyện mà người ngoài nhìn thấy. Một phiên bản được thêu dệt hoàn hảo, trong đó Thành là đứa con hiếu thảo đáng thương, còn bà là một người mẹ độc ác, vô tình. Nụ cười cay đắng và mệt mỏi chợt nở trên môi bà. Bà đã chiến thắng trong cuộc đối đầu trực diện với nó, nhưng lại thảm bại trước dư luận, trước chính câu chuyện mà nó đã dựng lên.
Những ánh mắt tò mò, thương hại và cả khinh miệt từ những người xung quanh bắt đầu đổ dồn về phía bà. Họ không xì xầm nữa, họ nhìn bà chằm chằm, như thể bà là một sinh vật lạ vừa bị lột trần bộ mặt thật. Cảm giác bị cô lập và phán xét bủa vây lấy bà.
Bà Hạnh không nói một lời, lặng lẽ quay gót. Chiếc giỏ rỗng trên tay bà lúc này bỗng nặng trĩu. Bà bước đi, không phải về nhà, mà như đang chạy trốn khỏi một phiên tòa công cộng nơi bà đã bị kết án mà không có quyền bào chữa. Tiếng khoá cửa vang lên khô khốc sau lưng bà, không phải để giữ an toàn cho ngôi nhà, mà là để nhốt bà lại với sự cô độc và những lời phán xét oan nghiệt.”
“Một tuần trôi qua trong câm lặng. Ngôi nhà của bà Hạnh, nơi bà từng vun vén từng góc nhỏ, giờ đây giống như một chiếc lồng giam cầm chính bà. Bà không ra khỏi cửa, không nghe điện thoại. Những lời đàm tiếu ngoài chợ như những bóng ma lởn vởn, văng vẳng trong đầu bà mỗi khi màn đêm buông xuống. Bà đã quen với sự cô độc, nhưng chưa bao giờ bà thấy nó đáng sợ và oan nghiệt đến thế.
Chiều hôm đó, khi bà đang ngồi thẫn thờ nhìn ra khung cửa sổ, bỗng có tiếng gõ cửa. Cộc, cộc, cộc.
Tiếng gõ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, phá tan sự im lặng đặc quánh trong căn nhà. Bà Hạnh giật mình, lòng trào lên một cảm giác khó chịu. Bà không muốn gặp ai cả. Bà mặc kệ, hy vọng người bên ngoài sẽ tự bỏ đi. Nhưng tiếng gõ cửa lại vang lên, kiên nhẫn hơn.
Với một tiếng thở dài mệt mỏi, bà Hạnh uể oải đứng dậy, lê bước chân nặng nề ra phía cửa. Bà không buồn nhìn qua mắt mèo, trực tiếp xoay nắm đấm.
Cánh cửa vừa hé mở, trước mặt bà là một cô gái trẻ, gương mặt xanh xao, quầng thâm dưới mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng. Cô gái có vẻ ngập ngừng khi thấy bà.
“”Chào cô ạ…””
Bà Hạnh im lặng, ánh mắt dò xét, lạnh lùng. Bà không quen cô gái này.
Thấy thái độ của bà, cô gái càng thêm bối rối. Cô nuốt nước bọt, lấy hết can đảm nói tiếp, giọng lí nhí: “”Chào cô, con là Mai, đồng nghiệp của anh Thành. Con có chuyện muốn nói với cô về anh ấy.””
Hai chữ “”anh Thành”” vừa thốt ra, gương mặt bà Hạnh lập tức đông cứng lại. Trái tim bà thót lại một nhịp, rồi đập dồn dập trong lồng ngực. Lại là Thành. Lại là những rắc rối mà nó mang đến. Có phải nó lại bày trò gì nữa không? Sai người đến đây để gây áp lực, hay để diễn thêm một màn kịch đáng thương nào đó? Sự cảnh giác trong bà dâng lên tột độ.
“”Tôi không có gì để nói về nó cả,”” bà đáp, giọng khô khốc, bàn tay đã đặt lên mép cửa, sẵn sàng đóng sầm lại.
“”Không ạ, cô ơi!”” Mai vội vàng đưa tay ra như muốn ngăn cản. “”Chuyện này… chuyện này thực sự rất quan trọng. Con nghĩ cô nên biết.””
Ánh mắt của Mai đầy vẻ khẩn khoản, thậm chí có phần hoảng sợ. Nó không giống ánh mắt của một kẻ đang diễn kịch. Bà Hạnh khựng lại. Bà nhìn sâu vào đôi mắt trong veo nhưng mệt mỏi của cô gái. Cái tên Thành giờ đây như một vết dao cứa vào lòng bà, nhưng sự tò mò, và một chút linh cảm bất an mơ hồ nào đó, đã níu chân bà lại.
Bà im lặng một lúc lâu, cân nhắc. Cuối cùng, bà lùi lại một bước, hé rộng cánh cửa hơn.
“”Vào nhà đi.””
Giọng bà vẫn lạnh lùng, không chút cảm xúc, nhưng đó là một sự cho phép. Mai thở phào nhẹ nhõm, vội vã bước vào trong. Cánh cửa khép lại, cắt đứt tiếng ồn ào của con ngõ nhỏ bên ngoài, chỉ còn lại sự im lặng căng như dây đàn giữa hai người phụ nữ xa lạ trong căn phòng khách lạnh lẽo.”
“Bà Hạnh không mời Mai ngồi, chỉ đứng khoanh tay, ánh mắt sắc như dao găm, chờ đợi. Trong đầu bà, hàng loạt kịch bản tồi tệ đang tua đi tua lại. Bà tin chắc cô gái này đến đây để kể lể về việc Thành đã vất vả ra sao, đã hy sinh thế nào, để đánh vào lòng trắc ẩn của bà.
“”Cô nói đi,”” bà Hạnh cất lời, giọng lạnh băng. “”Nó sai cô đến đây làm gì? Lại định diễn kịch đáng thương để tôi mủi lòng à?””
Trước thái độ gay gắt của bà, Mai giật mình nhưng cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên kiên định hơn.
“”Dạ không phải đâu cô… Con đến đây vì con không thể im lặng được nữa. Chuyện này… anh Thành không hề muốn cô biết.””
Sự quả quyết trong giọng nói của Mai khiến bà Hạnh hơi khựng lại.
“”Sự thật là…”” Mai ngập ngừng một giây rồi nói thẳng. “”…anh Thành bị công ty cho thôi việc rồi ạ.””
Một tia sét đánh ngang tai. Bà Hạnh nhíu mày, sự hoài nghi còn lớn hơn cả bất ngờ. Bị đuổi việc? Hay là tự nghỉ để có cớ ăn vạ mình? Bà thầm nghĩ, sự cay đắng lại dâng lên trong cổ họng.
“”Công ty có quy định của công ty. Anh ấy nghỉ quá nhiều… để chăm sóc cho bác trai,”” Mai nói tiếp, giọng cô nhỏ dần đi như thể đang tiết lộ một bí mật đau lòng. “”Ban giám đốc đã châm chước nhiều lần nhưng không thể du di mãi được. Anh ấy đã mất việc gần một tháng nay rồi.””
Lần này, bà Hạnh không thể duy trì vẻ mặt sắt đá được nữa. Bức tường thành kiên cố bà dựng lên bắt đầu xuất hiện những vết rạn. Thành mất việc… vì chăm sóc Dũng? Chuyện này hoàn toàn khác với những gì bà tưởng tượng. Nó không phải là một đứa con bất hiếu, dùng bố làm cái cớ để ép mẹ. Nó… nó thực sự đang gánh vác tất cả một mình?
Thấy bà Hạnh im lặng, Mai lấy hết can đảm, nói ra điều khủng khiếp nhất. Giọng cô run run, đầy thương cảm.
“”Anh ấy đã dùng hết tiền tiết kiệm rồi cô ạ. Bây giờ nợ nần chồng chất. Anh ấy thuê một phòng trọ ẩm thấp để chăm sóc bác trai, nhưng tiền bạc đã cạn kiệt, còn phải đi vay nặng lãi nữa cô ạ.””
Từng lời, từng chữ của Mai như từng nhát búa vô hình giáng mạnh vào lồng ngực bà Hạnh. Vay nặng lãi. Phòng trọ ẩm thấp. Những hình ảnh đó xoáy sâu vào tâm trí bà, xé toạc sự phẫn nộ, chỉ để lại một khoảng trống hoác của sự bàng hoàng và đau đớn. Bà Hạnh sững sờ. Toàn thân bà cứng đờ, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt nên lời. Cả thế giới của bà, với những đúng sai rạch ròi, với sự kiên quyết sắt đá, bỗng chốc đảo lộn. Người con trai mà bà nguyền rủa, người mà bà cho là ích kỷ và tàn nhẫn, lại đang chìm trong địa ngục mà bà không hề hay biết. Bà đứng chết trân giữa phòng khách, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định. Lạnh lẽo. Tội lỗi. Và một nỗi đau xót không tên bỗng trào lên, bóp nghẹt lấy trái tim bà.”
“Bà Hạnh lảo đảo, chân tay bủn rủn. Bà phải vịn tay vào thành ghế sofa mới đứng vững. Từng lời của Mai như những mũi khoan xoáy thẳng vào tâm trí, phá tan tành sự kiêu hãnh và căm phẫn mà bà đã nuôi dưỡng suốt hai mươi năm. Cậu con trai bà nguyền rủa lại đang gánh trên vai một gánh nặng khủng khiếp đến thế.
Thấy bộ dạng thất thần của bà Hạnh, Mai không nỡ. Giọng cô nhỏ lại, chan chứa một nỗi buồn sâu sắc. Cô biết những lời tiếp theo sẽ còn tàn nhẫn hơn, nhưng bà Hạnh cần phải biết sự thật.
“”Bác trai cũng khổ tâm lắm cô ạ.”” Mai nói tiếp, từng chữ rõ ràng. “”Con đến thăm ông vài lần cùng anh Thành. Ông không nói được, chỉ có thể khóc thôi. Ông cứ nhìn anh Thành rồi lại nhìn ra cửa, ánh mắt lúc nào cũng đầy vẻ tội lỗi và xấu hổ.””
Bà Hạnh im lặng, lồng ngực quặn thắt. Hình ảnh người chồng cũ, người đàn ông từng phong độ, giờ đây bất lực nằm một chỗ, khóc vì hối hận, bỗng hiện lên rõ mồn một. Sự căm ghét trong bà bắt đầu lung lay.
Thấy bà Hạnh đã có thể lắng nghe, Mai mới nói ra điều quan trọng nhất. “”Ông kể với con qua những dòng chữ nguệch ngoạc anh Thành viết hộ… là ông có một cuốn sổ tiết kiệm. Đó là tất cả những gì ông dành dụm được. Ông định bụng để lại cho cô và anh Thành, xem như một lời chuộc lỗi cho những sai lầm ngày xưa.””
Hai tiếng “”chuộc lỗi”” như một dòng nước ấm len lỏi vào trái tim đã hóa đá của bà Hạnh. Nó không xóa đi được hai mươi năm đau khổ, nhưng nó làm dịu đi sự căm hận bỏng rát đã thiêu đốt bà bấy lâu nay.
Mai nghẹn ngào, giọng lạc đi. “”Nhưng… cuốn sổ đó đã bị người phụ nữ kia lấy hết khi ông vừa ngã bệnh. Bà ta đã bỏ đi cùng toàn bộ số tiền đó, để lại anh Thành một mình với đống nợ viện phí và một người cha nằm liệt.””
Một sự thật cay đắng đến tột cùng. Lần đầu tiên sau ngần ấy năm, bà Hạnh nghe được sự hối lỗi, một sự hối lỗi thật sự, không phải qua lời nói suông mà qua một hành động đã bị cướp mất, từ người đàn ông đã từng là cả thế giới của bà. Ông ta đã muốn bù đắp, nhưng số phận lại trêu ngươi đến vậy. Mọi gánh nặng, mọi hậu quả, cuối cùng lại đổ dồn lên vai thằng Thành, đứa con trai duy nhất của họ.
Bà Hạnh không còn đứng vững được nữa. Bà ngồi phịch xuống ghế, đôi mắt nhìn xa xăm, vô định. Bức tường thành kiên cố mà bà xây dựng suốt hai mươi năm… đã hoàn toàn sụp đổ.”
“Sự im lặng đặc quánh bao trùm lấy căn phòng khách. Mai lo lắng nhìn bà Hạnh, không dám thở mạnh. Vài phút trôi qua như cả thế kỷ. Cuối cùng, bà Hạnh cất lên một giọng nói khàn đặc, vỡ vụn, không còn chút sinh khí nào.
“”Địa chỉ… cho cô địa chỉ của họ.””
Mai ngập ngừng, lưỡng lự. Cô sợ rằng bà Hạnh sẽ đến đó và làm to chuyện, khiến mọi thứ tồi tệ hơn. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt vô hồn của bà, Mai hiểu rằng sự căm phẫn đã không còn nữa, chỉ còn lại một sự thật trần trụi vừa được phơi bày. Cô rụt rè lấy điện thoại, ghi lại địa chỉ vào một mẩu giấy rồi đưa cho bà.
“”Cô… cô định làm gì ạ?””
Bà Hạnh không trả lời. Bà lẳng lặng cầm lấy mẩu giấy, bàn tay run rẩy kẹp chặt nó như thể đó là thứ duy nhất có thật trên đời. Bà máy móc đứng dậy, bước đi như một người mộng du ra phía cửa. Bà thậm chí không mang theo túi xách, chỉ vơ vội chùm chìa khóa trên bàn.
Chiếc xe taxi lao đi, bỏ lại sau lưng khu biệt thự yên tĩnh, sang trọng của bà. Càng đi, khung cảnh hai bên đường càng trở nên xập xệ, lộn xộn. Cuối cùng, xe dừng lại trước một con hẻm nhỏ, tối tăm và ẩm ướt, không khí đặc quánh mùi cống rãnh và thức ăn thừa. Bà Hạnh trả tiền, bước xuống xe, trái tim đập một nhịp hoảng loạn trước sự xa lạ và bẩn thỉu của nơi này.
Bà lần theo số nhà trên mẩu giấy, đi sâu vào một khu nhà trọ cũ nát, tường vôi bong tróc từng mảng lớn. Cầu thang lên gác tối om, lan can sắt đã hoen gỉ. Bà tìm đến căn phòng cuối hành lang. Cánh cửa gỗ ọp ẹp khép hờ, hé ra một vệt sáng yếu ớt. Từ bên trong, bà nghe thấy tiếng thìa kim loại va vào thành bát lách cách, khô khốc.
Bà Hạnh hít một hơi thật sâu, dùng chút sức lực cuối cùng đẩy nhẹ cánh cửa.
Cảnh tượng bên trong khiến bà chết lặng tại chỗ. Không khí ngột ngạt, nóng hầm hập. Căn phòng trọ chật chội chỉ kê vừa một chiếc giường sắt rẻ tiền và một cái bàn nhỏ. Dưới ánh đèn vàng vọt của bóng đèn trần duy nhất, Thành đang ngồi bên mép giường. Thằng con trai bà, mới xa nhà chưa bao lâu, giờ gầy rộc đi, đôi mắt thâm quầng trũng sâu, gương mặt hốc hác đầy vẻ mệt mỏi đến cùng cực.
Trên giường, ông Dũng nằm đó. Nhưng đó không còn là người đàn ông phong độ, oai vệ trong ký ức của bà. Đó chỉ là một thân hình teo tóp, da bọc xương, nằm bất động. Thành đang kiên nhẫn múc từng thìa cháo loãng từ một cái bát nhựa, cẩn thận đưa lên miệng ông Dũng.
“”Bố, cố thêm chút nữa đi bố.”” Giọng Thành khản đặc, kiệt sức.
Đúng lúc đó, Thành cảm nhận có người, cậu ngước lên. Đôi mắt cậu mở to, sững sờ khi thấy mẹ mình đứng ở cửa. Nỗi kinh ngạc nhanh chóng bị thay thế bởi một tia xấu hổ và cả sự bực dọc. Ánh mắt của cậu như muốn hỏi: “”Mẹ đến đây làm gì?””
Theo ánh nhìn của con trai, ông Dũng cũng gắng gượng quay đầu sang. Khoảnh khắc nhìn thấy bà Hạnh, toàn thân ông giật nảy lên một cái. Một âm thanh nghẹn ứ, đau đớn bật ra từ cổ họng. Đôi mắt vốn đã vô hồn của ông bỗng trào ra hai hàng nước mắt nóng hổi, chảy dài xuống gò má nhăn nheo, hõm sâu. Ông run rẩy cố nhấc cánh tay khẳng khiu, vô lực của mình lên, xua xua về phía bà như không muốn bà nhìn thấy bộ dạng thảm hại đến cùng cực này của mình. Nhưng cử động ấy chỉ khiến ông bật lên những tiếng nấc nghẹn ngào, tuyệt vọng, rung lên từng hồi trên cơ thể tàn tạ.”
“Không khí trong căn phòng trọ ngột ngạt như đông cứng lại, chỉ còn văng vẳng tiếng nấc nghẹn ngào, tuyệt vọng của ông Dũng. Những giọt nước mắt của ông, thứ mà suốt hai mươi năm qua bà Hạnh chưa từng thấy, giờ đây lại chẳng thể gợi lên trong lòng bà một gợn sóng nào. Sự căm hận, nỗi đau, tất cả đã bị cảnh tượng trần trụi trước mắt cuốn phăng đi mất, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ.
Bà Hạnh phớt lờ ánh mắt kinh ngạc xen lẫn xấu hổ của Thành. Bà cũng không nhìn vào người đàn ông đang run rẩy trên giường. Ánh mắt bà vô hồn, dán chặt vào bát cháo loãng trên tay con trai.
Không nói một lời, bà bước vào, từng bước chân nặng nề như kéo theo cả hai mươi năm đằng đẵng. Bà dừng lại trước mặt Thành, không nhìn cậu, chỉ lẳng lặng đưa tay ra, hướng về phía bát cháo.
Thành giật mình, ngước lên nhìn mẹ. Đôi môi cậu mấp máy, cổ họng khô khốc. Cậu cảm thấy một sự hổ thẹn chưa từng có xâm chiếm lấy mình, một cảm giác bị lột trần, bị phơi bày tất cả sự dối trá, ích kỷ và bất lực.
“”Mẹ…””
Giọng cậu lí nhí, gần như không thể nghe thấy.
Bà Hạnh không đáp, dường như không hề nghe thấy tiếng gọi của con trai. Bà cầm lấy bát cháo từ bàn tay đang run rẩy của Thành. Bát cháo nhựa rẻ tiền, vẫn còn hơi ấm. Bà lặng lẽ ngồi xuống mép giường, cái mép giường mà bà cảm thấy ghê tởm, nơi người chồng cũ của bà đang nằm.
Ông Dũng thấy bà đến gần, càng hoảng loạn. Ông lắc đầu quầy quậy, những âm thanh ú ớ phát ra từ cổ họng, nước mắt càng tuôn ra xối xả. Ông không muốn bà thấy bộ dạng tàn tạ này, không muốn nhận lấy sự thương hại từ người phụ nữ mà ông đã phụ bạc.
Bà Hạnh múc một thìa cháo, bình thản đưa lên miệng ông. Ông Dũng ngoảnh mặt đi, kiên quyết từ chối.
Bà không nói gì, cũng không ép. Bà chỉ kiên nhẫn giữ thìa cháo ở đó, ngay trước miệng ông. Sự im lặng của bà còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó là một bức tường vững chắc, không cho phép bất cứ sự kháng cự nào. Cuối cùng, như kiệt sức bởi sự hổ thẹn và nỗi đau thể xác, ông Dũng run rẩy hé miệng.
Bà Hạnh cẩn thận đút cho chồng cũ ăn, từng thìa, từng thìa một. Động tác của bà bình tĩnh, không một chút thừa thãi, không biểu lộ yêu thương, cũng chẳng phải hận thù. Bà chỉ làm một việc cần phải làm. Thành đứng chết trân sau lưng mẹ, nhìn cảnh tượng đó mà trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót và xa lạ. Cậu nhận ra, mình đã hoàn toàn bị đẩy ra ngoài.
Và rồi, giữa sự tĩnh lặng đến nghẹt thở ấy, khi thìa cháo thứ ba vừa được đưa vào, một giọt nước mắt nóng hổi bỗng trào ra từ khoé mắt bà Hạnh, lặng lẽ lăn dài trên gò má đã hằn sâu nếp nhăn. Một giọt nước mắt duy nhất, chứa đựng cả một đời cay đắng.”
“Giọt nước mắt duy nhất đó khô đi gần như ngay lập tức, cuốn theo tất cả những cảm xúc hỗn loạn cuối cùng trong lòng bà Hạnh. Bà đặt bát cháo đã vơi một nửa xuống chiếc bàn cạnh giường, đứng dậy không một chút lưu luyến. Sự bình thản đến lạnh lùng của bà khiến cả Thành và ông Dũng trên giường đều sững sờ.
Vài ngày sau, tại căn nhà ngăn nắp của bà Hạnh.
Không khí hoàn toàn khác biệt với sự ngột ngạt, bẩn thỉu của căn phòng trọ hôm trước. Ánh nắng chiều dịu nhẹ len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu lên bộ bàn ghế gỗ sạch bóng. Thành đứng trước mặt mẹ, hai bàn tay đan vào nhau bối rối, không dám ngẩng đầu lên. Cậu cảm thấy mình như một tội đồ đang chờ phán quyết.
Bà Hạnh ngồi trên ghế, điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Bà từ tốn đẩy một cuốn sổ tiết kiệm đã cũ sờn về phía con trai.
Thành giật mình, ngơ ngác nhìn cuốn sổ rồi lại nhìn mẹ.
“”Mẹ… cái này là…””
Giọng bà Hạnh đều đều, không một chút gợn cảm xúc.
“”Toàn bộ số tiền mẹ dành dụm cả đời. Mẹ đã rút ra gần hết để lo cho bố con vào một viện dưỡng lão uy tín rồi. Hợp đồng đã ký, ngày mai họ sẽ đến đón ông ấy đi.””
Từng lời của bà như từng nhát búa gõ thẳng vào lồng ngực Thành. Cậu choáng váng, lắp bắp.
“”Mẹ! Sao mẹ lại làm thế? Con… con không có ý bắt mẹ phải…””
Bà Hạnh ngước lên, ánh mắt bà xuyên thẳng vào tâm can Thành, sắc bén và rõ ràng.
“”Mẹ làm điều này không phải vì mẹ cảm thấy có lỗi, cũng không phải vì còn thương xót ông ấy. Mẹ làm điều này vì con, Thành ạ.””
Bà ngừng một lát, để từng lời của mình thấm sâu vào tâm trí cậu con trai.
“”Để con có thể ngẩng cao đầu mà sống, không phải mang tiếng là đứa con bất hiếu bỏ mặc cha mình lúc hoạn nạn. Để gánh nặng trong lòng con được trút bỏ. Và…”” – Giọng bà khẽ chùng xuống, xa xăm – “”…cũng là để trả cho trọn vẹn chút nghĩa tình cuối cùng. Mẹ và ông ấy, từ nay không còn nợ nần gì nhau nữa.””
Bà Hạnh đứng dậy, đi về phía cửa sổ, quay lưng lại với Thành. Giọng bà đanh lại, dứt khoát và lạnh lùng.
“”Nhưng con hãy nhớ lấy điều này. Chuyện tái hôn sẽ không bao giờ xảy ra. Đừng bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa. Cuộc đời của mẹ, từ nay chỉ thuộc về một mình mẹ thôi.””
Câu nói cuối cùng như một bức tường thép, chặn đứng mọi hy vọng, mọi suy nghĩ ích kỷ trong đầu Thành. Cậu sững người. Lần đầu tiên trong đời, cậu không còn nhìn thấy người mẹ phục tùng, người mẹ mà cậu có thể gây áp lực. Trước mặt cậu là một người phụ nữ với những vết sẹo không bao giờ lành, một người đã dùng chính sự hy sinh cuối cùng của mình để vẽ ra một ranh giới không thể vượt qua.
Sự xấu hổ và ân hận cuộn lên trong lòng Thành, cay đắng và nghẹn ngào. Cậu nhìn tấm lưng gầy của mẹ, tấm lưng đã gồng gánh cả cuộc đời cậu, và giờ đây, lại một lần nữa gánh lấy trách nhiệm mà lẽ ra cậu phải mang.
Trong khoảnh khắc, Thành cúi gập người xuống, một cái cúi đầu sâu sắc và thành khẩn. Giọng cậu vỡ ra, run rẩy.
“”Con hiểu rồi… Mẹ… Con xin lỗi. Con thực sự sai rồi.””
Bà Hạnh không quay lại. Bà chỉ lặng lẽ nhìn ra khoảng trời tự do bên ngoài. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo sự bình yên mà bà đã tìm kiếm suốt hai mươi năm.”
“Cái cúi đầu của Thành kéo dài rất lâu. Bà Hạnh vẫn không quay lại, bà để cho con trai mình tự gặm nhấm sự ân hận và xấu hổ đó. Bà biết, đây là bài học mà cậu phải tự mình học lấy, một bài học đắt giá mà không sách vở nào có thể dạy được. Khi tiếng nấc của Thành đã nhỏ dần, bà mới khẽ khàng lên tiếng, giọng nói không còn sắc lạnh mà chỉ còn lại sự mệt mỏi.
“”Đứng lên đi. Nước mắt của đàn ông không giải quyết được gì.””
Thành từ từ đứng thẳng dậy, hai mắt đỏ hoe, không dám nhìn thẳng vào mẹ. Cậu cảm thấy khuôn mặt mình nóng bừng.
Bà Hạnh cuối cùng cũng quay người lại. Bà đi tới, dừng lại trước mặt con trai. Ánh mắt bà không còn là sự phán xét, mà là một sự nhìn thấu suốt, mang theo cả nỗi đau của hai mươi năm và sự kiên định của hiện tại.
“”Mẹ không cần lời xin lỗi của con. Mẹ cần con trưởng thành,”” bà nói, giọng đều đều. “”Hãy sống cuộc đời của con, và để mẹ sống cuộc đời của mẹ. Trách nhiệm của một người con không phải là ép buộc cha mẹ mình sống theo ý muốn của mình, mà là tự mình đứng vững để trở thành chỗ dựa cho họ khi cần.””
Bà đưa tay lên, vỗ nhẹ nhưng dứt khoát lên vai Thành. Đó không phải một cái vỗ về an ủi, mà là một sự chuyển giao. “”Gánh nặng của bố con, từ nay con hãy san sẻ với viện dưỡng lão. Còn gánh nặng của mẹ, mẹ đã tự mình đặt xuống được rồi.””
Nói rồi, bà đi lướt qua cậu, trở về với sự bình lặng trong căn bếp của mình. Thành đứng sững tại chỗ, nhìn theo bóng lưng mẹ. Cậu hiểu rằng, mối quan hệ giữa hai mẹ con đã bước sang một trang khác. Không còn sự áp đặt, không còn sự đòi hỏi, chỉ còn lại sự tôn trọng và khoảng cách cần thiết để cả hai cùng được thở.
Vài tuần sau.
Căn nhà của bà Hạnh dường như sáng hơn. Ánh nắng ban mai nhảy nhót trên những chậu cây cảnh được chăm sóc cẩn thận ngoài ban công. Bà Hạnh đang thảnh thơi ngồi trên chiếc ghế mây, tay cầm một cuốn sách, bên cạnh là ly trà hoa cúc còn bốc khói nghi ngút. Nếp nhăn trên trán bà dường như đã giãn ra, nét mặt thanh thản lạ thường.
Tiếng chuông cửa vang lên. Bà từ tốn ra mở. Là Thành. Trông cậu có vẻ gầy hơn, nhưng ánh mắt đã chín chắn và trầm ổn hơn rất nhiều. Trên tay cậu là một giỏ trái cây tươi rói.
“”Con đi làm về, tiện đường ghé qua thăm mẹ,”” Thành nói, giọng có chút ngượng nghịu nhưng chân thành. “”Con mua ít cam mẹ thích.””
Bà Hạnh khẽ mỉm cười, một nụ cười thật sự hiếm hoi. “”Vào nhà đi. Con ăn cơm chưa?””
Hai mẹ con ngồi nói chuyện bên ấm trà. Thành kể về công việc, về những dự định tương lai. Cậu không hề nhắc đến ông Dũng, cũng không hỏi han gì thêm. Cậu chỉ đơn giản là ở đó, như một người con trai đến thăm mẹ mình. Sự im lặng giữa những câu chuyện không còn ngột ngạt mà trở nên thật bình yên. Thành hiểu rằng, sự bình yên của mẹ quý giá hơn bất cứ điều gì, và cậu sẽ không bao giờ xâm phạm nó một lần nào nữa.
Khi Thành ra về, bà Hạnh tiễn con ra cửa. Cậu quay lại, nhìn mẹ và nói một câu chân thành.
“”Mẹ, mẹ giữ gìn sức khoẻ nhé.””
Bà Hạnh gật đầu. “”Con cũng vậy.””
Cánh cửa khép lại, trả bà về với không gian của riêng mình. Bà không cảm thấy cô đơn. Bà bước ra ban công, hít một hơi thật sâu không khí trong lành. Bão tố đã thực sự đi qua.
Hạnh phúc, với nhiều người, có thể là một mái ấm trọn vẹn, là tiếng cười của con cháu quây quần. Nhưng với bà Hạnh, sau hai mươi năm tự mình chèo chống con thuyền đời, hạnh phúc lại mang một hình hài khác. Nó không nằm ở sự tha thứ cho một người đã gây ra vết thương quá sâu, bởi có những vết sẹo sẽ theo ta đến cuối đời và việc tha thứ đôi khi là một đòi hỏi tàn nhẫn. Sự bình yên của bà đến từ một nơi sâu thẳm hơn: sự giải thoát. Giải thoát khỏi quá khứ, giải thoát khỏi trách nhiệm với người đã không còn xứng đáng, và quan trọng nhất, giải thoát khỏi hình ảnh một người phụ nữ phải sống vì người khác. Quyết định lo cho chồng cũ vào viện dưỡng lão không phải là một hành động của tình thương còn sót lại, mà là nhát cắt cuối cùng, lạnh lùng và dứt khoát, để cắt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng của nghĩa và nợ. Bà đã trả xong món nợ của định mệnh, không phải cho ông ấy, mà là cho chính sự thanh thản của mình. Giờ đây, mỗi sớm mai thức dậy trong căn nhà của riêng mình, tự tay pha một ấm trà, ngắm nhìn mầm xanh vừa nhú trên ban công, bà mới thực sự cảm nhận được thế nào là sống. Cuộc đời bà, từ nay, không còn những cơn bão bất chợt. Nó là một mặt hồ tĩnh lặng, soi chiếu bầu trời xanh trong và tự do, một sự tự do mà bà đã phải trả giá bằng cả tuổi xuân để có được. Và bà sẽ trân trọng nó, đến tận hơi thở cuối cùng.”

