“Vợ gặp tainan nên h:;ôn m;:ê sâu, ngày nào cũng tốn 10triệu tiền viện phí thuốc men, chồng â:m m:;ưu lén r;út ống thở, nào ngờ sáng hôm sau nhận tin s/é/t đá:;nh…
Mười tháng trước, cuộc sống của vợ chồng Hùng và Trang vẫn trôi qua như bao người lao động bình thường khác. Họ cưới nhau được năm năm, chưa có con, sống trong căn nhà thuê ở quận Gò Vấp, TP.HCM. Hùng là tài xế giao hàng, Trang làm kế toán cho một công ty nhỏ. Hai người từng mơ có con trong năm tới, vay tiền mua một căn hộ trả góp và làm lại cuộc đời sau quãng thời gian nghèo khó. Nhưng đời không bao giờ đi đúng hướng mà người ta vẽ ra.
Vào một buổi chiều muộn, Trang đang trên đường đi làm về thì bị một chiếc xe tải lấn làn t;;ông tr;;úng khi cô đi xe máy qua ngã tư. Va chạm mạnh khiến cô bị ch;;ấn thương sọnão, hôn mê ngay lập tức. Hùng nhận được cuộc gọi từ bệnhviện trong lúc đang giao đơn hàng cuối cùng trong ngày. Khi tới nơi, vợ anh đã n;ằm bấtđộng, toàn thân băng bó. Bác sĩ nói ngắn gọn: “Cô ấy đang hôn mê sâu. Cơ hội tỉnh lại chưa thể nói trước được, nhưng tiên lượng không khả quan.”
Ngày đầu tiên, việnphí tạm ứng đã là 20triệu. Hùng không kịp suy nghĩ, q;uẹt sạch tiền tiếtkiệm của hai vợ chồng trong tài khoản. Ngày thứ hai, bác sĩ yêu cầu mua thêm thuốc đặc trị, thiết bị hỗ trợ, tổng cộng gần 15 triệu nữa. Sau một tuần, Hùng b;;ắt đầu vay nóng từ bạn bè, đồng nghiệp. Sau một tháng, anh cắ;;m xe máy, cắm nhẫn cưới, bán sạch mọi thứ có thể bán.
Dù Trang n;;ằm bất động, Hùng vẫn đến bệnh viện mỗi ngày, nắm tay cô, nói những lời động viên như thể cô vẫn nghe thấy. Anh đọc sách cho cô nghe, mở nhạc Trang thích, mang hoa vào phòng bệnh. Đó là những ngày dài đầy hy vọng mỏng manh như sương.
Nhưng thời gian là thứ g;;iết ch;;ết hy vọng nhanh nhất.
Ba tháng trôi qua, Trang vẫn nằm đó như một hình nhân thở máy. Mỗi tháng, viện phí trung bình 300 triệu. Hùng nghỉ làm hẳn để chăm sóc cô, vừa xoay sở tiền nong, vừa đợi “phép màu” x;ảy ra.
Đến tháng thứ sáu, Hùng kiệt sức………. Xem
thêm tại bình luận”
“Đến tháng thứ sáu, Hùng kiệt sức. Anh không còn là người đàn ông tràn đầy sức sống của mười tháng trước. Cơ thể anh gầy rộc, đôi mắt trũng sâu, thâm quầng vì thiếu ngủ và lo lắng. Những cuộc gọi đòi nợ đến dồn dập hơn cả những viên thuốc Trang phải uống mỗi ngày. Anh đã bán căn nhà của cha mẹ ở quê, thứ tài sản cuối cùng, nhưng số tiền đó cũng chỉ như muối bỏ bể so với viện phí 10 triệu đồng mỗi ngày.
Đêm đó, bệnh viện chìm trong sự im lặng đến rợn người. Hành lang dài hun hút không một bóng người. Trong phòng bệnh VIP mà Hùng phải cắn răng chi trả, chỉ còn lại tiếng “bíp… bíp” đều đặn của máy đo nhịp tim và tiếng phì phò của máy thở. Hùng ngồi sụp xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, nhìn người vợ anh yêu thương hơn cả sinh mệnh.
Trang nằm đó, bất động. Khuôn mặt xinh đẹp ngày nào giờ hốc hác, xanh xao. Làn da mất đi sức sống, chỉ còn lại một màu trắng bệch của người bệnh lâu ngày. Nếu không có lồng ngực đang phập phồng theo nhịp máy, trông cô không khác gì một pho tượng sáp vô hồn. Nước mắt Hùng đã cạn khô từ lâu, giờ trong lòng anh chỉ còn lại một sự trống rỗng, một nỗi tuyệt vọng đặc quánh như bóng đêm ngoài cửa sổ.
Anh nắm lấy bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của Trang. Anh nhớ lại ngày xưa, cũng bàn tay này đã nắm tay anh trong ngày cưới, đã nấu cho anh những bữa cơm nóng hổi, đã vỗ về anh mỗi khi mệt mỏi. Vậy mà giờ đây, nó nằm im lìm trong tay anh, không một chút phản ứng.
“Trang ơi… Anh xin lỗi…” Hùng thì thầm, giọng khản đặc.
Một ý nghĩ điên rồ, tội lỗi mà anh đã cố gắng đè nén suốt nhiều tuần qua bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc ống thở đang cắm vào cổ họng vợ mình. Nó là thứ duy trì sự sống cho cô, nhưng cũng là sợi dây thòng lọng đang siết chặt lấy cuộc đời anh. Mỗi ngày nó hoạt động là mỗi ngày nợ nần của anh thêm chồng chất. Mỗi ngày nó hoạt động là mỗi ngày hy vọng của anh lại lụi tàn đi một chút.
“Giải thoát… Phải rồi, là giải thoát,” một giọng nói tàn nhẫn vang lên trong đầu Hùng. “Giải thoát cho em khỏi đau đớn. Giải thoát cho anh khỏi gánh nặng này.”
Bàn tay anh run rẩy, từ từ rời khỏi tay Trang, đưa về phía chiếc ống nhựa trong suốt. Nội tâm anh giằng xé dữ dội. Một bên là tình yêu sâu đậm dành cho người vợ đã cùng anh đi qua bao gian khó. Một bên là sự mệt mỏi, kiệt quệ và nỗi sợ hãi trước tương lai mù mịt. Bác sĩ nói cơ hội tỉnh lại gần như bằng không. Vậy anh đang cố níu kéo điều gì? Một cơ thể không linh hồn? Một hy vọng hão huyền?
Những ngón tay của Hùng chỉ còn cách chiếc ống thở vài centimet. Hơi thở anh trở nên dồn dập. Chỉ một hành động, một cái rút tay. Mọi chuyện sẽ kết thúc. Trang sẽ được yên nghỉ. Anh sẽ được tự do. Nhưng đó là sự tự do của một kẻ sát nhân.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Hùng. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Trang cười rạng rỡ trong ngày cưới hiện về. Nhưng ngay sau đó là hóa đơn viện phí đỏ chót. Hai hình ảnh đối lập cứ thế giày vò tâm trí anh. Cuối cùng, sự tuyệt vọng đã chiến thắng. Bàn tay anh không còn run nữa, nó trở nên kiên định một cách đáng sợ, chậm rãi vươn tới, bọc lấy chiếc ống thở.”
“Ngón tay Hùng vừa mới siết nhẹ quanh ống nhựa lạnh lẽo, cảm nhận được luồng khí mỏng manh đang được đẩy vào lồng ngực vợ, thì…
KÍT… Cạch.
Cánh cửa phòng bệnh bật mở không một lời báo trước.
Hùng giật bắn mình như có luồng điện giật chạy dọc sống lưng. Bàn tay anh rụt lại như phải bỏng, vội vàng giấu ra sau lưng, một hành động bản năng của kẻ phạm tội bị bắt quả tang. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, dội thẳng lên cổ họng, tưởng chừng có thể nhảy ra ngoài bất cứ lúc nào. Toàn thân anh cứng đờ, mồ hôi lạnh túa ra thấm ướt cả lưng áo.
Một cô y tá trẻ, khuôn mặt hiền hậu, bước vào với chiếc xe đẩy đựng dụng cụ y tế. Cô không hề nhận ra bầu không khí đặc quánh sự chết chóc và tội lỗi chỉ vài giây trước. Nụ cười chuyên nghiệp vẫn nở trên môi cô.
“Chào anh, tôi vào kiểm tra các chỉ số định kỳ cho chị nhà.” Giọng cô nhẹ nhàng, trong trẻo, nhưng với Hùng lúc này, nó lại giống như một lời phán xét đanh thép.
Hùng chỉ biết gật đầu trong câm lặng, cổ họng khô khốc không thể thốt ra một từ. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô gái, chỉ sợ cô sẽ nhìn thấu ý định đen tối vừa rồi của mình qua đôi mắt đỏ ngầu, hoảng loạn. Anh ngồi im như tượng, hai tay nắm chặt sau lưng, cảm giác tội lỗi và xấu hổ cuộn lên thành từng đợt sóng dữ dội.
Cô y tá thản nhiên làm công việc của mình. Cô kiểm tra màn hình máy đo nhịp tim, tiếng “bíp… bíp” đều đặn vang lên như đang chế nhạo sự yếu hèn của Hùng. Cô chỉnh lại dây truyền dịch, ghi chép vài con số vào bệnh án. Mỗi cử động của cô đều như một nhát dao xoáy sâu vào sự hổ thẹn của anh. Anh không dám thở mạnh, chỉ sợ một hơi thở bất thường cũng sẽ tố cáo tất cả.
“Cô ấy có thấy không? Liệu cô ấy có nghi ngờ gì không?” – ý nghĩ đó chạy điên cuồng trong đầu Hùng.
Trong vài phút ngắn ngủi đó, Hùng cảm thấy thời gian như kéo dài vô tận. Anh là một kẻ sát nhân hụt, đang ngồi cách nhân chứng chỉ vài bước chân. Sự bình thản của cô y tá càng làm anh thêm phần kinh hãi.
Sau khi kiểm tra xong, cô y tá quay lại mỉm cười với Hùng.
“Các chỉ số của chị vẫn ổn định, anh đừng lo lắng quá. Anh chăm sóc chị nhà vất vả rồi. Cố lên anh nhé, phép màu sẽ đến thôi.”
Câu nói an ủi vô tình ấy như một cái tát trời giáng vào mặt Hùng. Phép màu? Chính anh vừa định dập tắt phép màu cuối cùng đó. Cánh cửa phòng bệnh đóng lại, trả lại sự im lặng vốn có. Nhưng giờ đây, sự im lặng không còn đặc quánh nỗi tuyệt vọng, mà tràn ngập âm thanh của sự hèn nhát và tội lỗi. Hùng từ từ đưa bàn tay run rẩy ra trước mặt. Bàn tay này, chỉ vài phút trước thôi, đã suýt nữa biến anh thành kẻ giết người. Anh gục mặt xuống, bờ vai rung lên bần bật, nhưng không một giọt nước mắt nào chảy ra được nữa.”
“Hùng không biết mình đã rời khỏi bệnh viện như thế nào. Anh chỉ nhớ mình đã loạng choạng bước đi trong hành lang dài vô tận, cảm giác như mọi ánh mắt đều đang xuyên thấu tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của mình. Anh không dám ngoảnh lại, sợ sẽ nhìn thấy cánh cửa phòng bệnh của Trang, nơi anh vừa trở thành một con quỷ.
Chặng đường từ bệnh viện về căn nhà thuê ở Gò Vấp mờ mịt như một cơn ác mộng. Tiếng còi xe, khói bụi của Sài Gòn lúc rạng đông không thể nào lọt vào tâm trí anh. Anh lái xe như một cái máy, vô hồn, đôi mắt dán chặt vào khoảng không phía trước. Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên ngực, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.
Cạch. Cánh cửa sắt của khu trọ mở ra với tiếng kêu ken két não nề. Căn phòng trống vắng đón anh bằng một sự im lặng chết chóc. Mùi ẩm mốc và không khí tù đọng xộc thẳng vào mũi. Đã lâu rồi anh không về. Nơi đây từng là tổ ấm, giờ chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, chứa đầy những kỷ niệm đang cứa nát tim anh.
Anh lê bước đến chiếc hòm thư bằng tôn đã hoen gỉ, định bụng lấy chìa khóa trong vô thức. Nhưng có một thứ gì đó khác lạ. Một chiếc phong bì màu trắng ngà, dày cộm, kẹt trong khe hòm thư, nổi bật giữa những tờ rơi quảng cáo nhàu nát.
Hùng ngạc nhiên. Ai lại gửi thư cho anh vào lúc này? Bạn bè, người thân đều liên lạc qua điện thoại. Anh rút bức thư ra. Phong bì cứng cáp, sang trọng. Ở góc trái bên trên là logo in chìm của một công ty bảo hiểm nhân thọ mà anh chưa nghe tên bao giờ. Người gửi: Phòng Dịch vụ Khách hàng. Người nhận: Ông Hoàng Minh Hùng.
Một cảm giác bất an mơ hồ len lỏi trong lòng. Bảo hiểm? Anh có mua bảo hiểm bao giờ đâu. Hay là thư rác, một chiêu trò lừa đảo mới? Anh định vứt nó đi, nhưng có một lực vô hình nào đó níu tay anh lại. Ngón tay anh run run xé toạc mép phong bì.
Bên trong là một tập giấy được in ấn cẩn thận. Anh lướt qua những dòng chữ mang tính thủ tục khô khan.
“Kính gửi Ông Hoàng Minh Hùng,
Chúng tôi xin trân trọng thông báo về tình trạng của Hợp đồng Bảo hiểm Nhân thọ số HĐ7979… được ký kết vào mười tháng trước…”
Mười tháng trước? Trái tim Hùng hẫng đi một nhịp. Đó là thời điểm trước khi tai nạn xảy ra, khi Trang vẫn còn cười nói, khi họ vẫn còn mơ về một tương lai tươi sáng. Anh đọc tiếp, mắt dán vào dòng chữ tiếp theo.
“Chủ hợp đồng: Bà Nguyễn Thị Thu Trang.”
Cái tên của vợ anh như một nhát búa đập thẳng vào đầu Hùng. Trang? Sao lại là Trang? Cô ấy mua bảo hiểm nhân thọ từ bao giờ mà anh không hề hay biết?
Và rồi, ánh mắt anh khựng lại ở một con số. Một con số khiến toàn thân anh đông cứng, hơi thở tắc nghẹn nơi lồng ngực. Máu trong người anh như ngừng chảy.
“Mệnh giá bảo hiểm cơ bản: 2.000.000.000 VNĐ (Hai tỷ đồng).”
Hai tỷ đồng.
Hai bàn tay Hùng buông thõng. Tờ giấy rơi xuống nền nhà xi măng lạnh lẽo. Anh khuỵu xuống, lưng tựa vào bức tường bong tróc. Hai tỷ. Con số đó nhảy múa trong đầu anh, vừa như một sự cứu rỗi, vừa như một lời nguyền rủa tàn độc nhất. Chỉ vài tiếng trước, anh đã định ra tay kết liễu người duy nhất có thể trao cho anh sự sống này.”
“Đầu óc Hùng quay cuồng. Hai tỷ. Con số đó như một dòng điện cao thế chạy dọc sống lưng, vừa khiến anh tê dại, vừa giật anh bật dậy khỏi cơn mê muội tội lỗi. Anh bò về phía tờ giấy, bàn tay run rẩy nhặt nó lên như thể nó nặng ngàn cân.
Anh đọc đi đọc lại. Mắt anh dán chặt vào những con số không, đếm tới đếm lui như một kẻ mất trí. “Hợp đồng Bảo hiểm Nhân thọ số HĐ7979… Chủ hợp đồng: Bà Nguyễn Thị Thu Trang… Mệnh giá bảo hiểm cơ bản: 2.000.000.000 VNĐ.”
Không thể sai được. Là chữ ký của Trang. Là tên của cô ấy. Là con dấu đỏ của công ty bảo hiểm.
Nhưng rồi, Hùng nhận ra đây chỉ là trang đầu tiên. Kẹp phía sau còn vài tờ giấy nữa. Một phụ lục. Anh lật trang giấy một cách khó khăn, mồ hôi từ trán nhỏ giọt xuống làm nhòe một góc chữ.
“PHỤ LỤC HỢP ĐỒNG – CÁC QUYỀN LỢI BẢO HIỂM BỔ TRỢ”
Tim Hùng đập thình thịch. Anh nín thở đọc tiếp.
“Sản phẩm bảo hiểm bổ trợ – Tai nạn toàn diện nâng cao. Quyền lợi bảo hiểm cho trường hợp Tử vong hoặc Thương tật toàn bộ vĩnh viễn do tai nạn: 3.000.000.000 VNĐ (Ba tỷ đồng).”
Ba tỷ. Cộng với hai tỷ cơ bản.
Năm tỷ đồng.
Tờ giấy tuột khỏi tay Hùng lần thứ hai. Nhưng lần này, anh không khuỵu ngã. Anh đứng bật dậy, đôi mắt mở to, hoang dại. Năm tỷ! Con số đó nổ tung trong đầu anh, quét sạch mọi cảm giác tội lỗi, tuyệt vọng trước đó. Nó là một cái phao cứu sinh khổng lồ được ném xuống ngay khi anh sắp chìm nghỉm.
Năm tỷ! Viện phí sẽ được trả hết. Những khoản nợ sẽ được thanh toán. Anh có thể mời những bác sĩ giỏi nhất, dùng những loại thuốc tốt nhất cho Trang. Anh có thể chăm sóc cô ấy, chờ đợi cô ấy tỉnh lại mà không phải sống trong thấp thỏm, sợ hãi mỗi ngày.
“Trang ơi! Trang ơi!” – Hùng bật khóc thành tiếng, gọi tên vợ trong nức nở. Anh lao đến bên chiếc bàn nhỏ, nơi có tấm ảnh cưới của hai người. Anh ôm ghì lấy khung ảnh, áp mặt vào nụ cười rạng rỡ của vợ. “Em thấy không? Chúng ta được cứu rồi! Em đã cứu chúng ta, Trang ơi!”
Niềm hy vọng bùng lên mạnh mẽ, thiêu đốt mọi ý nghĩ đen tối chỉ vài giờ trước. Anh là một thằng tồi, một con quỷ, nhưng ông trời vẫn cho anh một cơ hội. Không, là Trang đã cho anh cơ hội. Người vợ mà anh vừa định tâm từ bỏ lại chính là người đã âm thầm chuẩn bị con đường sống cho cả hai. Cô ấy đã mua nó từ mười tháng trước, khi họ vẫn còn hạnh phúc, có lẽ là để phòng cho những bất trắc không ai ngờ tới.
Nhưng giữa cơn sóng của niềm vui và sự hối hận, một ý nghĩ lạnh lẽo, sắc như dao găm, bất chợt xuyên qua tâm trí Hùng.
“Quyền lợi bảo hiểm cho trường hợp Tử vong hoặc Thương tật toàn bộ vĩnh viễn do tai nạn…”
Hai chữ “Tử vong” khiến anh rùng mình. Nhưng chính cụm từ “Thương tật toàn bộ vĩnh viễn” mới là thứ làm máu trong người anh đông lại. Chẩn đoán của bác sĩ vang lên bên tai: “Chấn thương sọ não, hôn mê sâu… Tiên lượng rất xấu… Có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại…”
Không bao giờ tỉnh lại. Đó chẳng phải là định nghĩa của “thương tật toàn bộ vĩnh viễn” hay sao?
Hy vọng vừa nhen nhóm bỗng trở nên xấu xí, méo mó. Số tiền năm tỷ đồng kia không còn đơn thuần là một sự cứu rỗi. Nó bỗng trở thành một sự cám dỗ kinh hoàng. Nếu Trang cứ tiếp tục sống thực vật thế này, anh sẽ nhận được tiền. Nếu cô ấy… chết… anh cũng sẽ nhận được tiền. Chỉ có một trường hợp anh không nhận được gì cả: nếu cô ấy tỉnh lại một cách diệu kỳ nhưng không hoàn toàn bình phục, trở thành một gánh nặng khác.
Bàn tay đang ôm khung ảnh của Hùng siết lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Tấm kính lạnh lẽo áp vào má anh. Nụ cười của Trang trong ảnh vẫn rạng rỡ, nhưng trong mắt Hùng giờ đây, nó như đang xoáy vào anh một câu hỏi nghiệt ngã.
Giữa hy vọng cứu sống vợ và sự cám dỗ của năm tỷ đồng, anh sẽ chọn cái nào? Hay đúng hơn, số phận đã chọn thay cho anh rồi?”
“Khung ảnh cưới rơi xuống sàn nhà, mặt kính va vào lớp gạch men cũ kỹ tạo ra một tiếng “choang” lạnh lẽo, vỡ tan thành từng mảnh. Nụ cười hạnh phúc của Trang giờ đây bị chia cắt bởi những đường nứt nham nhở.
Hùng lảo đảo lùi lại, va vào mép bàn, hai tay ôm lấy đầu. Hơi thở anh trở nên gấp gáp, nặng nề. Năm tỷ. Con số đó không còn là hy vọng, nó đã biến thành một con quái vật, đang gầm gào trong tâm trí anh, xé nát mọi thứ.
“Thương tật toàn bộ vĩnh viễn…” Anh lẩm bẩm, giọng khản đặc.
Bác sĩ đã nói gì? “Tiên lượng rất xấu.” “Có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại.”
Không bao giờ tỉnh lại.
Hai kịch bản quay cuồng trong đầu Hùng, rõ nét đến đáng sợ.
Kịch bản thứ nhất: Trang cứ nằm đó, sống đời thực vật. Anh sẽ nhận được năm tỷ. Anh trả hết nợ nần, đưa cô vào bệnh viện quốc tế tốt nhất, thuê y tá chăm sóc 24/7. Nhưng rồi sao? Tiền sẽ vơi đi, còn anh sẽ mãi mãi bị trói buộc bên một thân xác không hồn. Gánh nặng vẫn còn đó, chỉ là được khoác lên một tấm áo sang trọng hơn. Anh vẫn sẽ là một người chồng chăm sóc vợ, một tấm gương về tình nghĩa, nhưng bên trong thì mục rỗng, mỏi mòn cho đến chết.
Kịch bản thứ hai…
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Hùng.
Kịch bản thứ hai: Trang… ra đi. Anh cũng sẽ nhận được năm tỷ. Nhưng anh sẽ được giải thoát. Hoàn toàn. Không nợ nần. Không viện phí. Không có những đêm chập chờn ở hành lang bệnh viện. Không có những ánh mắt thương hại. Anh sẽ có tiền, có một cuộc đời mới, có thể bắt đầu lại từ đầu.
Ý nghĩ đó như một dòng axit độc hại, ăn mòn lý trí của anh. Nó là con quỷ dữ mà anh đã cố xua đuổi, giờ đây đã quay trở lại, mạnh mẽ và quyến rũ hơn gấp vạn lần.
“Không… không…” Hùng lắc đầu quầy quậy, cố gắng rũ bỏ hình ảnh ghê tởm đó. “Cô ấy là vợ mình. Mình yêu cô ấy.”
Nhưng tình yêu là gì khi mỗi ngày mở mắt ra là thấy một tờ giấy báo nợ? Tình yêu là gì khi nó đè anh xuống đáy của sự tuyệt vọng?
Sức lực cạn kiệt, Hùng ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh đưa mắt nhìn những mảnh kính vỡ, nhìn nụ cười của Trang bị xé nát. Tình yêu của họ cũng vậy, đã vỡ tan từ ngày chiếc xe tải đó lao tới.
Đầu óc anh quay cuồng. Một bên là Trang, là ký ức về mười năm yêu thương, là tổ ấm ở căn nhà thuê Gò Vấp này. Một bên là năm tỷ đồng, là sự tự do, là lối thoát khỏi địa ngục trần gian. Cuộc chiến giằng xé bên trong khiến anh muốn hét lên, muốn đập phá tất cả.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại cũ trên bàn rung lên bần bật, màn hình sáng lên với một tin nhắn từ tổng đài.
“Quy khach da su dung het tai khoan. Vui long nap them tien de tiep tuc su dung dich vu.”
Hết tiền. Ngay cả một cuộc gọi anh cũng không thể thực hiện được nữa. Sự khốn cùng cuối cùng đã bóp nghẹt anh.
Hùng bật cười. Một tiếng cười khô khốc, méo mó, đầy cay đắng và tuyệt vọng. Anh cười cho sự bất lực của chính mình, cười cho cái gọi là tình yêu đang bị đồng tiền rẻ rúng chà đạp.
Anh chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt anh không còn sự hoang mang, giằng xé nữa. Thay vào đó là một sự trống rỗng lạnh lẽo, một sự quyết đoán đến rợn người. Anh cúi xuống, cẩn thận nhặt từng tờ trong bộ hợp đồng bảo hiểm, vuốt phẳng phiu rồi kẹp lại gọn gàng.
Anh phải đến bệnh viện.
Nhưng lần này, không phải để cầu nguyện cho một phép màu.”
“Hành lang bệnh viện khuya vắng, chỉ có tiếng bước chân của Hùng nện đều đều xuống sàn gạch trắng lạnh. Anh đi qua những gương mặt mệt mỏi của người nhà bệnh nhân khác, nhưng không còn thấy sự đồng cảm. Trong mắt anh giờ chỉ có một con đường thẳng tắp, dẫn đến căn phòng cuối dãy, nơi định mệnh của anh đang được quyết định bởi một đường kẻ trên màn hình máy đo nhịp tim.
Cánh cửa phòng bệnh được đẩy ra nhẹ nhàng. Mùi thuốc sát trùng quen thuộc xộc vào mũi, nhưng lần này nó không còn khiến anh khó chịu. Nó chỉ là một phần của sự thật tàn nhẫn mà anh đã chấp nhận.
Trang vẫn nằm đó, bất động giữa mớ dây dợ chằng chịt. Tiếng máy thở vang lên đều đặn, nhịp nhàng, một âm thanh máy móc vô hồn đã ám ảnh Hùng suốt sáu tháng qua.
Hùng kéo ghế, ngồi xuống bên giường. Bàn tay anh run rẩy vươn ra, nắm lấy bàn tay gầy guộc, lạnh lẽo của vợ. Hơi ấm từ tay anh dường như không thể sưởi ấm được sự băng giá ấy.
Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô. Giọng anh khàn đi, vỡ nát thành một lời thì thầm đau khổ.
“Trang ơi, anh phải làm sao đây?”
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay cô, nhưng nó nhanh chóng nguội đi trên làn da lạnh.
“Năm tỷ… Họ nói anh sẽ có năm tỷ. Anh có thể trả hết nợ, có thể… bắt đầu lại.” Anh nghiến răng, từng chữ thốt ra như một lưỡi dao cứa vào cổ họng. “Nhưng còn em thì sao? Em nói cho anh biết đi… Em nói cho anh biết anh phải làm gì đây?”
Anh ngẩng lên, nhìn sâu vào gương mặt vợ. Đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền. Làn da xanh xao. Hơi thở đều đều nhờ chiếc máy bên cạnh. Anh tìm kiếm. Một cái chau mày. Một cái run nhẹ của mi mắt. Một ngón tay co lại trong lòng bàn tay anh. Bất cứ điều gì. Một dấu hiệu để níu anh lại, hoặc một dấu hiệu để đẩy anh đi.
Nhưng đáp lại anh chỉ có sự im lặng tuyệt đối.
Màn hình theo dõi nhịp tim bên cạnh vẫn hiển thị những đường lượn sóng đều đặn, vô cảm. Tít… tít… tít… Âm thanh đó như một lời chế nhạo sự tuyệt vọng của Hùng. Em không quan tâm, phải không? Em cũng mệt mỏi rồi, phải không?
Sự giằng xé cuối cùng trong đôi mắt Hùng vụt tắt, thay vào đó là một sự trống rỗng đến đáng sợ. Anh từ từ, cẩn thận đặt bàn tay Trang trở lại tấm ga giường trắng toát. Anh vuốt lại lọn tóc lòa xòa trên trán cô, một cử chỉ dịu dàng cuối cùng, nhưng lại lạnh lẽo như một lời vĩnh biệt.”
“Hùng quay người, bước chân nặng trĩu như đeo đá. Anh đã quyết định rồi. Sự trống rỗng trong anh chính là câu trả lời. Nhưng trước khi bàn tay chạm vào nắm cửa, anh bất giác ngoái lại. Ánh đèn vàng vọt từ hành lang hắt lên gương mặt Trang, và trong một khoảnh khắc điên rồ, anh ngỡ như khóe môi cô đang mỉm cười.
Nụ cười đó.
Một ký ức chợt ùa về, mạnh mẽ và sống động như vừa mới hôm qua.
[BẮT ĐẦU HỒI ỨC]
Căn nhà thuê ở quận Gò Vấp, mười tháng trước. Bữa tối đạm bạc nhưng ấm cúng. Hùng vừa ăn vừa lướt điện thoại, thở dài nhìn giá một chiếc xe mới.
“Cứ cái đà này, chẳng biết bao giờ mới thoát khỏi cảnh ở thuê, mua nổi cái nhà cho em ở cho đàng hoàng,” anh càu nhàu, giọng đầy lo toan.
Trang ngồi đối diện, cô bật cười. Nụ cười của cô lúc nào cũng rạng rỡ như nắng, xua tan hết mọi muộn phiền trong anh. Cô chống cằm, đôi mắt lấp lánh nhìn anh.
“Anh lo gì. Anh yên tâm, em đã lo cho tương lai của chúng ta rồi.”
Hùng nhướng mày, gắp cho cô một miếng thịt. “Lại giấu anh lập quỹ đen à? Kế toán trưởng giỏi quá nhỉ.” Anh trêu, và anh thật sự chỉ nghĩ đó là một câu nói đùa, một lời động viên ngọt ngào về khoản tiết kiệm vài triệu mà cô vẫn hay khoe.
Cô không giải thích, chỉ cười bí ẩn, nụ cười đầy tự tin và yêu thương.
[KẾT THÚC HỒI ỨC]
Tiếng ‘tít… tít…’ đều đặn của máy đo nhịp tim kéo Hùng về với thực tại phũ phàng.
Hơi thở của anh tắc nghẹn. Cả người anh lảo đảo, phải vịn tay vào thành giường mới đứng vững. Nụ cười đó… lời nói đó…
Không. Đó không phải là một câu nói đùa. Trang, người vợ kế toán cẩn thận, tỉ mỉ đến từng đồng của anh, không bao giờ nói những lời vô nghĩa. ‘Em đã lo cho tương lai của chúng ta rồi’.
Lúc đó anh đã gạt đi. Giờ đây, từng chữ một như những mũi kim độc châm thẳng vào tim anh. ‘Tương lai’. Cô đã chuẩn bị gì đó. Một kế hoạch. Một sự bảo đảm. Một thứ gì đó lớn lao hơn nhiều khoản tiết kiệm nhỏ nhoi. Một thứ có thể đã cứu họ khỏi cảnh khốn cùng này.
Lòng anh quặn thắt lại, đau đớn hơn vạn lần nhát dao đâm. Trời ơi, anh đã làm gì thế này? Anh đã không hề lắng nghe. Anh đã không hề để tâm. Và giờ đây, anh sắp sửa tự tay vứt bỏ cái ‘tương lai’ mà cô đã cố công vun đắp. Anh sắp sửa phản bội lại lời hứa, niềm tin của cô, chỉ vì sự tuyệt vọng mù quáng của chính mình.
Sự trống rỗng biến mất, thay vào đó là một cơn sóng tội lỗi và hối hận nhấn chìm anh. Anh khuỵu xuống, hai tay ôm lấy đầu, gục mặt vào tấm ga giường lạnh lẽo bên cạnh chân vợ. Tiếng nức nở khô khốc, tuyệt vọng vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, hòa vào tiếng máy móc vô hồn. Anh đã sai rồi. Sai thật rồi.”
“Cơn hối hận tột cùng bỗng chốc hóa thành một nguồn năng lượng điên cuồng. Hùng bật dậy, lau vội những giọt nước mắt khô khốc trên má. Anh lao ra khỏi phòng bệnh, không một lần ngoảnh lại. Anh phải về nhà. Ngay lập tức.
Chiếc xe máy cà tàng gầm lên trên đường phố Sài Gòn về đêm. Căn nhà thuê ở Gò Vấp hiện ra, im lìm và lạnh lẽo. Hùng xộc vào nhà, bật tung các bóng đèn. Nơi đây từng là tổ ấm, giờ chỉ còn là một cái kho chứa đầy ký ức đau thương.
Anh bắt đầu lục lọi. Anh lật tung tủ quần áo, bới tung chồng hồ sơ cũ, kéo từng ngăn kéo bàn làm việc của Trang. Cô ấy là một kế toán. Mọi thứ của cô đều được sắp xếp ngăn nắp, khoa học. ‘Tương lai’ của họ chắc chắn phải nằm ở một nơi cẩn mật nhất.
Và rồi, anh tìm thấy nó. Nằm dưới đáy một chiếc hộp sắt cũ khóa kỹ, bên dưới những cuốn sổ tiết kiệm và giấy tờ nhà đất mà họ đã phải bán đi, là một tập hồ sơ màu xanh dương. Dòng chữ in đậm trên bìa đập vào mắt anh: HỢP ĐỒNG BẢO HIỂM NHÂN THỌ.
Bàn tay Hùng run rẩy mở ra. Bên trong, tên người được bảo hiểm là Trang, và người thụ hưởng duy nhất, là anh. Con số quyền lợi bảo hiểm khiến anh choáng váng. Nó đủ để trả hết nợ nần, đủ để Trang được điều trị ở nơi tốt nhất, đủ để họ làm lại từ đầu.
Hy vọng bùng lên, dữ dội như một ngọn đuốc trong đêm.
Sáng hôm sau, Hùng có mặt tại tòa nhà văn phòng sang trọng của công ty bảo hiểm. Không khí lạnh từ máy điều hòa và mùi nước hoa đắt tiền khác một trời một vực với mùi thuốc sát trùng ở bệnh viện.
Anh ngồi đối diện một nhân viên tư vấn trẻ, áo sơ mi trắng phẳng phiu, nụ cười được đào tạo bài bản.
Hùng đặt tập hợp đồng lên bàn, giọng khẩn khoản.
“Vợ tôi, Trang, đang nằm viện. Cô ấy bị tai nạn, hôn mê sâu đã sáu tháng nay. Tôi muốn hỏi về thủ tục để nhận khoản tiền này để chi trả viện phí.”
Người nhân viên cầm lấy hợp đồng, lật xem một cách chuyên nghiệp. Anh ta gõ gõ vào máy tính, đôi mắt không rời màn hình.
“Chào anh Hùng. Tôi đã kiểm tra, hợp đồng của chị Trang vẫn đang có hiệu lực. Bên anh đã đóng phí rất đều đặn.”
Hùng thở phào, một tảng đá như được nhấc ra khỏi ngực. “Vậy… vậy tôi cần làm gì để nhận được tiền?”
Người nhân viên ngẩng lên, nụ cười chuyên nghiệp vẫn giữ trên môi, nhưng ánh mắt hoàn toàn vô cảm.
“Thưa anh, đây là sản phẩm bảo hiểm nhân thọ, không phải bảo hiểm sức khỏe.”
Hùng ngớ người. “Nghĩa là sao? Tôi không hiểu.”
“Nghĩa là, quyền lợi bảo hiểm chỉ được kích hoạt khi sự kiện bảo hiểm xảy ra,” người nhân viên giải thích một cách từ tốn, rành rọt như đang trả bài. “Và sự kiện bảo hiểm của hợp đồng này… là tử vong.”
Từng từ một găm vào tai Hùng. Không khí trong lồng ngực anh như bị rút cạn.
“Không… không thể nào. Cô ấy mua nó để lo cho tương lai của chúng tôi.”
Nhân viên tư vấn lật đến một trang trong hợp đồng, xoay nó về phía Hùng và chỉ tay vào một điều khoản được in chữ nhỏ.
“Rất tiếc, thưa anh. Quy định đã ghi rất rõ. Khoản tiền quyền lợi bảo hiểm này sẽ được chi trả toàn bộ một lần cho người thụ hưởng khi có…”
Anh ta dừng lại một giây, nhìn thẳng vào mắt Hùng, rồi nói nốt vế sau một cách rành mạch, lạnh lùng, như thể đang đọc một bản tin thời tiết.
“…giấy chứng tử hợp pháp của người được bảo hiểm.”
Từ ‘giấy chứng tử’ vang lên trong không gian tĩnh lặng, sắc lẹm như một lưỡi dao. Nó cứa sâu vào niềm hy vọng vừa le lói của Hùng, xoáy vào cái lựa chọn khủng khiếp mà anh vừa từ bỏ đêm qua. Cả thế giới của anh sụp đổ, lần thứ hai.”
“Hùng không nhớ mình đã rời khỏi tòa nhà đó như thế nào. Tai anh ù đi, không còn nghe thấy tiếng điều hòa rít khe khẽ hay tiếng giày cao gót nện trên sàn đá hoa cương. Anh bước đi như một cái bóng, lướt qua những gương mặt xa lạ, những nụ cười công nghiệp, và trở ra với cái nắng gay gắt của Sài Gòn.
Anh không về nhà. Anh quay lại bệnh viện. Nơi đó, dù lạnh lẽo mùi thuốc sát trùng, vẫn là nơi duy nhất anh thuộc về.
Căn phòng bệnh vẫn im lìm như mọi ngày. Tiếng máy thở đều đặn vang lên, nhịp nhàng như một bài hát ru buồn thảm. Trang vẫn nằm đó, xinh đẹp nhưng vô hồn. Lời nói của gã nhân viên bảo hiểm cứa vào tâm trí anh như một lưỡi dao cùn, tra tấn từng chút một.
“Giấy chứng tử…”
Hùng ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, kiệt sức. Anh nhìn vợ, nỗi tuyệt vọng dâng lên thành một khối đặc quánh trong lồng ngực. Anh đã làm gì sai? Tại sao hy vọng cứ tìm đến anh chỉ để dày vò anh một cách tàn nhẫn hơn?
Anh vươn tay, cầm lấy bàn tay Trang. Nó lạnh và mềm oặt. Như thường lệ, anh cầm một chiếc khăn ấm, nhúng vào chậu nước nhỏ đặt bên cạnh, vắt khô rồi nhẹ nhàng lau từng ngón tay cho cô. Đây là việc anh làm mỗi ngày, một nghi thức nhỏ bé để cảm thấy mình vẫn đang chăm sóc cho cô, vẫn còn kết nối với cô.
Và rồi, ngay khoảnh khắc ấy, một cảm giác kỳ lạ truyền đến. Ngón trỏ của Trang, vốn mềm oặt, bỗng khẽ co lại, một cái siết nhẹ nhưng rõ ràng trong lòng bàn tay anh.
Hùng giật nảy mình, tim như hẫng một nhịp. Toàn thân anh đông cứng. Anh nín thở, mắt dán chặt vào bàn tay vợ, chờ đợi.
Nhưng không. Nó vẫn nằm im lìm, trắng bệch, không một chút sinh khí. Các ngón tay vẫn duỗi thẳng một cách vô hồn. Không có gì xảy ra cả.
Ảo giác sao?
Anh nắm chặt tay cô hơn, giọng khản đặc. “Trang ơi? Em… em có nghe anh nói không?”
Sự im lặng và tiếng bíp đều đặn của máy móc là câu trả lời duy nhất.
Hùng lắc đầu, cố xua đi cái hy vọng điên rồ vừa lóe lên. Chắc là do mình căng thẳng quá rồi. Mệt mỏi, tuyệt vọng đến mức sinh ra hoang tưởng. Anh buông tay Trang ra, tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Chỉ là một phản xạ co cơ vô thức thôi. Phải rồi, bác sĩ đã từng nói về chuyện đó. Chỉ là một phản xạ mà thôi. Anh tự trấn an mình như vậy, nhưng sâu thẳm bên trong, một hạt mầm nghi hoặc nhỏ nhoi vừa được gieo xuống.”
“Cái ý nghĩ đó chỉ thoáng qua rồi vụt tắt, để lại trong Hùng một sự trống rỗng còn mệt mỏi hơn. Anh ngả người ra sau, mệt mỏi xoa hai bên thái dương đang giật thình thịch. Anh đã quá mệt để có thể hy vọng nữa rồi. Mỗi lần hy vọng là một lần anh bị quật ngã đau đớn hơn.
Hùng ngồi như vậy bao lâu không rõ, chỉ biết khi anh mở mắt ra, ánh nắng chiều đã ngả màu vàng úa, xuyên qua khung cửa sổ, rọi một vệt dài lên sàn nhà lạnh lẽo. Anh định đứng dậy đi rửa mặt cho tỉnh táo thì cánh cửa phòng bệnh khẽ mở.
Một cô y tá trẻ nhìn vào, giọng nhẹ nhàng.
“Anh là người nhà của bệnh nhân Nguyễn Thu Trang phải không ạ?”
Hùng gật đầu, tim khẽ thắt lại. “Phải, là tôi.”
“Mời anh theo tôi. Bác sĩ trưởng khoa muốn gặp anh một chút.”
Trong một thoáng, cả lồng ngực Hùng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Gặp bác sĩ vào giờ này? Linh cảm xấu len lỏi khắp các tế bào. Có phải tình hình của Trang tệ hơn? Hay bệnh viện muốn nói chuyện viện phí? Đầu óc anh quay cuồng với hàng trăm giả thuyết tồi tệ.
Anh lẳng lặng đi theo cô y tá, hành lang bệnh viện dài hun hút và trắng toát. Mùi thuốc sát trùng quen thuộc hôm nay bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Phòng làm việc của vị bác sĩ trưởng khoa nằm ở cuối dãy. Ông đã có tuổi, mái tóc điểm bạc và đeo một cặp kính dày. Vừa thấy Hùng, ông gật đầu, không một nụ cười, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc.
“Mời anh ngồi.”
Hùng nuốt khan, hai bàn tay đan vào nhau, mồ hôi rịn ra lạnh toát. Anh chờ đợi một phán quyết nghiệt ngã nào đó.
Vị bác sĩ không nói gì ngay. Ông xoay màn hình máy tính trên bàn về phía Hùng. Trên đó là một biểu đồ phức tạp với những đường sóng chạy ngang. Ông cầm cây bút, chỉ vào một tấm phim X-quang treo trên bảng đèn phía sau. Đó là phim chụp não của Trang.
“Anh Hùng,” giọng ông trầm và nghiêm túc, “tôi muốn cho anh xem cái này.”
Hùng nín thở, mắt dán vào tấm phim. Anh chẳng hiểu gì về những hình ảnh trắng đen đó, nhưng vẻ mặt của bác sĩ khiến anh biết đây là chuyện hệ trọng.
“Đây là kết quả điện não đồ mới nhất của vợ anh, chúng tôi vừa thực hiện sáng nay.” Bác sĩ ngừng lại một giây, nhìn thẳng vào mắt Hùng. “Sáu tháng qua, gần như mọi kết quả đều giống nhau, một đường thẳng gần như bất động. Nhưng hôm nay…”
Ông chỉ vào một điểm trên màn hình máy tính, nơi có vài gợn sóng nhỏ li ti, gần như không thể nhận ra nếu không nhìn thật kỹ.
“Chúng tôi phát hiện một vài tín hiệu điện não bất thường. Chúng rất yếu, cực kỳ yếu,” ông nhấn mạnh, “nhưng chúng có thật.”
Hùng ngây người, tai anh như ù đi. Anh nghe, nhưng không dám tin vào những gì mình vừa nghe.
Vị bác sĩ tiếp tục, giọng vẫn giữ vẻ thận trọng của một người làm khoa học lâu năm. “Đây là điều chúng tôi chưa từng thấy trong sáu tháng qua. Tuyệt đối chưa từng.”
Ông tháo kính xuống, dùng ngón tay day day sống mũi. “Tất nhiên, chúng ta chưa thể nói trước bất cứ điều gì. Quá trình hồi phục vẫn còn là một ẩn số. Nhưng…” Ông ngẩng lên, và lần đầu tiên, Hùng thấy một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt vị bác sĩ.
“Nhưng đây là một dấu hiệu tích cực, anh Hùng ạ. Một dấu hiệu vô cùng tích cực.”
Câu nói đó như một dòng điện chạy dọc sống lưng Hùng. “Tích cực?” Anh lặp lại từ đó như một kẻ mộng du, âm thanh lạc đi trong cổ họng. Cái từ mà anh tưởng đã vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời mình. Cái cảm giác ngón tay Trang co lại lúc chiều đột ngột quay về, rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết. Không phải ảo giác. Đó không phải là ảo giác”
“Hy vọng. Hai chữ đó như một nhát dao găm thẳng vào tim Hùng, xoáy sâu vào vết thương đang rỉ máu của anh. Không, nó còn tàn nhẫn hơn cả một nhát dao. Nó là một liều thuốc độc ngọt ngào, hứa hẹn sự sống nhưng lại bắt anh phải trả giá bằng tất cả những gì còn lại, kể cả linh hồn.
Hùng lảo đảo đứng dậy, hai chân như không còn là của mình. Anh lí nhí nói một câu gì đó mà chính anh cũng không nghe rõ, có lẽ là “”cảm ơn bác sĩ””, rồi quay người, gần như chạy trốn khỏi căn phòng. Anh không thể thở nổi trong đó. Anh sợ mình sẽ gục ngã, sẽ van xin, sẽ gào khóc trước mặt vị bác sĩ.
Cánh cửa phòng đóng sập lại sau lưng. Hùng lao ra hành lang, không khí lạnh lẽo và mùi thuốc sát trùng quen thuộc ập vào mặt. Nhưng thay vì bình tĩnh lại, anh chỉ cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung.
Tích cực? Một dấu hiệu tích cực ư? Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là Trang sẽ không ra đi thanh thản. Có nghĩa là cuộc chiến này sẽ tiếp tục. Cuộc chiến mà mỗi ngày anh đều phải trả 10 triệu đồng. Một tháng là 300 triệu. Anh đã bán nhà, bán xe, đã vay mượn khắp nơi. Anh đã kiệt quệ. Anh đã chạm đến đáy của sự cùng đường.
Và ngay khi anh tưởng mình có thể buông xuôi, thì hy vọng chết tiệt này lại xuất hiện. Nó chế nhạo anh. Nó tra tấn anh. Nó bắt anh phải tiếp tục bám víu vào cái địa ngục trần gian này.
“”Aaaaa!””
Một tiếng gầm gừ bật ra từ sâu trong cổ họng, nhưng không thành tiếng. Cơn thịnh nộ và nỗi tuyệt vọng dâng lên đến đỉnh điểm. Hùng vung tay, dồn hết sức lực của một gã đàn ông đang bị dồn vào chân tường, đấm thẳng vào bức tường bê tông lạnh ngắt.
Một tiếng “”rầm”” khô khốc vang lên. Cả khớp tay anh đau điếng, tê dại. Máu từ những đốt ngón tay trầy xước bắt đầu rịn ra, nhỏ từng giọt đỏ thẫm xuống sàn gạch trắng toát.
Cơn đau thể xác chẳng là gì so với nỗi thống khổ trong tâm can. Anh tựa trán vào tường, cơ thể run lên bần bật. Nước mắt lã chã rơi, hòa cùng mồ hôi và cả máu. Anh mở to miệng, gào lên trong câm lặng, một tiếng thét không lời xé nát cõi lòng.
Đúng lúc đó, một bàn tay thô ráp, chai sần nhẹ nhàng đặt lên vai anh. Hùng giật mình, quay lại. Một người lao công lớn tuổi, tóc đã bạc gần hết, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại hiền từ, đang nhìn anh. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn bàn tay đang rớm máu của Hùng, rồi lại nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của anh.
Giọng ông trầm và khàn, vang lên như một tiếng chuông chùa giữa cơn bão tố.
“”Còn nước còn tát, cậu trẻ ạ.””
Hùng sững người, nhìn người đàn ông xa lạ.
Người lao công khẽ siết nhẹ vai anh, ánh mắt ánh lên một sự thấu hiểu lạ lùng.
“”Ở cái nơi này, ngày nào tôi cũng thấy cảnh sinh ly tử biệt. Nhưng phép màu,”” ông dừng lại, giọng chắc nịch, “”chỉ đến với người không bỏ cuộc thôi.”””
“Hai tiếng “”không bỏ cuộc”” găm vào tâm trí Hùng, nặng trịch như chì. Anh khẽ gật đầu với người lao công, một lời cảm ơn không thành tiếng, rồi quay gót. Bàn tay rớm máu được anh siết chặt lại, cơn đau thể xác giờ đây lại trở thành một thứ gì đó neo giữ anh với thực tại. Anh không chạy trốn nữa. Anh đi, bước chân vội vã nhưng đã có định hướng.
Trở về căn nhà thuê ở Gò Vấp lúc nửa đêm, không gian chật chội, ngột ngạt bao trùm lấy Hùng. Mọi thứ trong căn phòng đều còn nguyên vẹn, như thể Trang chỉ vừa mới ra ngoài một lát rồi sẽ về. Tấm ảnh cưới hai người cười rạng rỡ trên chiếc bàn nhỏ như một nhát dao khác cứa vào tim anh.
Nhưng lần này, anh không gục ngã.
Anh ngồi sụp xuống sàn, rút chiếc điện thoại cũ ra. Màn hình sáng lên, rọi vào khuôn mặt hốc hác, kiệt quệ. Những ngón tay run rẩy, dính cả máu khô, bắt đầu gõ lên bàn phím.
“”Phương pháp điều trị chấn thương sọ não mới nhất.””
“”Hồi phục hôn mê sâu.””
“”Cấy ghép tế bào gốc Thụy Sĩ.””
“”Liệu pháp kích thích thần kinh Hoa Kỳ.””
Hàng giờ trôi qua. Màn đêm đặc quánh bên ngoài cửa sổ. Hùng đọc ngấu nghiến từng bài báo, từng công trình nghiên cứu, từng diễn đàn của những người có người thân cùng cảnh ngộ. Anh như một người chết đuối vớ được cọc, dù chiếc cọc đó ở tận bên kia đại dương.
Rồi anh tìm thấy nó. Một bệnh viện ở Singapore, chuyên về phục hồi chức năng thần kinh với một phương pháp đột phá, tỷ lệ thành công được ghi nhận là có “”tiến triển đáng kể”” ngay cả với những ca nặng nhất. Hy vọng bùng lên dữ dội trong lồng ngực Hùng. Anh bấm vào mục chi phí.
Những con số nhảy múa trước mắt anh. 250,000 đô la Singapore. 300,000. Tùy vào phác đồ. Anh run rẩy bấm máy tính. Sáu tỷ. Bảy tỷ đồng.
Hy vọng vừa lóe lên đã bị dập tắt phũ phàng. Một con số không tưởng. Nó còn lớn hơn cả tổng số nợ nần mà anh đang gánh. Anh bật cười, một tiếng cười khô khốc, chua chát. Đúng là một trò đùa của số phận.
Nhưng rồi, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu. Vụ kiện. Vụ kiện công ty vận tải có chiếc xe tải đã gây ra tai nạn. Luật sư nói rằng với bằng chứng rõ ràng, khả năng thắng kiện và được bồi thường là rất cao. Con số mà luật sư ước tính… cũng nằm trong khoảng đó.
Tiền.
Số tiền có thể cứu sống Trang.
Số tiền cũng có thể cho anh một cuộc đời mới.
Cuộc chiến nội tâm mà anh cố chôn vùi bấy lâu nay lại trỗi dậy, dữ dội hơn bao giờ hết. Anh nhìn vào màn hình điện thoại, nơi có con số bảy tỷ và hình ảnh bệnh viện hiện đại. Rồi anh lại liếc sang tấm ảnh cưới. Khuôn mặt Trang rạng rỡ, ánh mắt cô chất chứa bao nhiêu yêu thương và tin tưởng.
Nếu anh dùng tiền đó cứu cô, đó là một canh bạc. Một canh bạc mà nếu thua, anh sẽ mất tất cả, sẽ chìm sâu xuống đáy của nợ nần và tuyệt vọng.
Nhưng nếu anh không cứu cô… nếu anh cầm số tiền đó, trả hết nợ, và bắt đầu lại từ đầu ở một nơi khác… Anh sẽ được tự do. Anh sẽ thoát khỏi cái địa ngục 10 triệu mỗi ngày này.
Hùng nhắm mắt lại, cơ thể run lên. Giọng nói của bác sĩ, lời khuyên của người lao công, và hình ảnh nụ cười của Trang xoáy vào tâm can anh. Cứu cô, hay cứu chính mình? Lựa chọn nào mới là “”đúng đắn””?”
“Tiếng cười khô khốc vụt tắt, thay vào đó là một tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng. Hùng quăng chiếc điện thoại xuống nệm. Màn hình vẫn sáng, con số bảy tỷ lấp lánh như một lời nguyền rủa. Nhưng anh không còn nhìn nó nữa. Ánh mắt anh dán chặt vào tấm ảnh cưới.
Vào khuôn mặt Trang. Vào nụ cười của cô.
Trong một khoảnh khắc, cuộc chiến nội tâm kinh hoàng kia đi đến hồi kết. Không phải bằng lý trí, không phải bằng sự tính toán thiệt hơn, mà bằng một cơn đau xé ruột khi anh nhận ra mình đã suýt phản bội lại niềm tin tuyệt đối trong đôi mắt ấy. Ý nghĩ về một cuộc đời mới không có Trang, một sự tự do được mua bằng chính mạng sống của cô, giờ đây hiện lên gớm ghiếc và bẩn thỉu.
Anh đã định cứu lấy bản thân mình. Nhưng thứ anh sắp giết chết không chỉ là Trang, mà còn là chính phần người còn sót lại trong anh.
Hùng đứng bật dậy. Quyết định đã được đưa ra. Dứt khoát và đau đớn.
Anh lao ra khỏi căn nhà thuê, lao vào màn đêm đặc quánh của Sài Gòn. Anh phóng xe như một kẻ điên, vượt qua những con đường vắng hoe, trong đầu không còn bất cứ một suy nghĩ nào khác ngoài việc phải đến bệnh viện. Phải đến bên cạnh cô. Ngay lập tức.
Cánh cửa phòng bệnh được đẩy ra một cách thô bạo. Hùng bước vào, người vẫn còn run rẩy. Anh nhìn Trang đang nằm im lìm trên giường, xung quanh là những chiếc máy vô tri.
Một tiếng “”bịch”” khô khốc vang lên. Hùng đã quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo bên cạnh giường bệnh. Anh không còn đứng vững được nữa. Anh lê người tới, bàn tay chai sạn, vẫn còn dính vết máu khô từ chiều, run rẩy vươn ra, nắm lấy bàn tay gầy guộc, xanh xao của Trang.
Hơi ấm yếu ớt từ tay cô truyền sang, như một dòng điện cuối cùng đánh sập hoàn toàn bức tường kiên cường giả tạo mà anh đã cố dựng lên. Nước mắt, thứ mà anh tưởng đã cạn khô từ lâu, bỗng vỡ òa.
“”Trang ơi…”” Giọng anh lạc đi, vỡ nát. “”Anh xin lỗi…””
Anh gục đầu xuống tay cô, để những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt cả bàn tay hai người đang nắm chặt.
“”Anh xin lỗi… Anh đã nghĩ… anh đã nghĩ đến việc từ bỏ em… Anh đã nghĩ đến việc cầm số tiền đó để chạy trốn khỏi địa ngục này…””
Mỗi một từ thốt ra như một nhát dao tự đâm vào tim mình.
“”Anh đã suýt trở thành một con quỷ. Một con quỷ ích kỷ, tàn nhẫn… chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Xin em… xin em hãy tha thứ cho người chồng tồi tệ này, Trang ơi… Làm ơn…””
Anh gục đầu lên giường, vai rung lên bần bật, tiếng khóc nức nở nghẹn lại trong cuống họng. Trên máy đo nhịp tim, một đường thẳng màu xanh vẫn chạy đều đặn, vô cảm, cắt ngang màn đêm tĩnh lặng của phòng bệnh.”
“Những giọt nước mắt nóng hổi của Hùng cứ thế rơi, thấm đẫm bàn tay gầy guộc, lạnh lẽo của Trang. Anh không còn biết gì nữa, chỉ biết khóc, khóc cho sự yếu đuối của mình, khóc cho nỗi đau của cô. Tiếng máy móc vô tri vẫn đều đều vang lên, như một bản nhạc nền tàn nhẫn cho sự tuyệt vọng của anh.
Bỗng nhiên, giữa những tiếng nấc, Hùng cảm thấy có gì đó khác lạ. Một sự cựa quậy cực nhẹ, gần như không thể cảm nhận được, từ những ngón tay của Trang đang nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Hùng sững lại, nín thở. Chắc chỉ là ảo giác. Hoặc một cơn co giật vô thức mà bác sĩ từng nói. Anh đã quá mệt mỏi, quá tuyệt vọng để có thể tin vào bất cứ điều gì.
Nhưng rồi, nó lại xảy ra. Lần này rõ ràng hơn. Ngón tay trỏ của Trang khẽ co lại, như đang cố gắng siết nhẹ lấy tay anh.
Hùng ngẩng phắt đầu dậy, đôi mắt đỏ ngầu mở to, dán chặt vào bàn tay cô. Hơi thở anh nghẹn lại trong lồng ngực. Không phải ảo giác. Chắc chắn không phải.
Anh nín lặng, không dám cử động, không dám chớp mắt, sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ làm tan biến đi khoảnh khắc mong manh này. Ánh mắt anh từ từ di chuyển lên gương mặt hốc hác của Trang. Và rồi anh nhìn thấy nó.
Mi mắt cô, vốn đã khép chặt suốt mười tháng trời, khẽ rung lên. Một lần. Rồi một lần nữa. Rất nhẹ, nhưng có thật.
Trái tim Hùng như ngừng đập. Cả thế giới xung quanh anh dường như biến mất, chỉ còn lại khuôn mặt của vợ anh dưới ánh đèn vàng vọt của phòng bệnh. Ngay lúc đó, từ khoé mắt nhắm nghiền của Trang, một giọt nước mắt trong vắt ứa ra. Nó không trào ra vội vã, mà từ từ lăn dài xuống thái dương, để lại một vệt ẩm ướt trên làn da xanh xao của cô.
Đó là một phản ứng có ý thức. Hùng biết chắc là như vậy. Giọt nước mắt đó là câu trả lời cho những lời thú tội của anh.
Hùng há hốc miệng, nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra. Cô đã nghe thấy. Trang đã nghe thấy tất cả. Cô đã nghe thấy sự hèn nhát của anh, và cô đã khóc.
“”Trang… Trang ơi?”” – anh thều thào, giọng run rẩy, vỡ vụn vì một niềm hy vọng vừa được hồi sinh từ tro tàn.
Anh vội vàng quay người, đôi tay lóng ngóng tìm kiếm nút gọi y tá trên đầu giường. Anh phải gọi bác sĩ. Ngay lập tức! Phép màu, sau tất cả, dường như đã thực sự xảy ra trong khoảnh khắc tăm tối nhất của cuộc đời anh.”
“Ngón tay run rẩy của Hùng cuối cùng cũng tìm thấy cái nút nhựa màu đỏ. Anh không nhấn, mà gần như đấm vào nó.
Tiếng chuông báo động réo lên chói tai, xé toạc không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của hành lang bệnh viện lúc đêm khuya. Âm thanh đó như một tín hiệu cấp cứu, dội thẳng vào tai Hùng, nhưng anh không còn nghe thấy gì nữa. Mọi giác quan của anh đều dồn hết vào khuôn mặt của Trang.
Chưa đầy mười giây sau, tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang vọng lại. Cánh cửa phòng bật tung. Một nữ y tá lao vào trước, theo sau là vị bác sĩ trực và hai điều dưỡng viên nữa.
“”Có chuyện gì vậy anh Hùng?”” – cô y tá hỏi gấp.
Nhưng Hùng không thể trả lời. Anh chỉ lắp bắp, tay chỉ về phía Trang, ánh mắt khẩn thiết đến điên dại.
Vị bác sĩ, người đã quá quen mặt với Hùng sau mười tháng ròng rã, không hỏi một lời, lập tức ra hiệu cho ekip. Họ nhanh chóng tản ra. Một người kiểm tra máy thở, một người xem xét các chỉ số trên monitor. Vị bác sĩ chính thì tiến thẳng đến bên giường.
“”Anh Hùng, phiền anh lùi lại một chút.”” – Ông nói nhanh, giọng chuyên nghiệp và dứt khoát.
Hùng như một cái máy, vô thức lùi lại vài bước, cơ thể va vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Anh nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực, cảm giác như nó sắp nổ tung. Anh thấy vị bác sĩ lấy từ túi áo một chiếc đèn pin nhỏ, vạch nhẹ mi mắt của Trang và chiếu vào. Con ngươi của cô không có phản ứng rõ rệt, vẫn giãn ra như mọi khi. Vị bác sĩ khẽ cau mày.
Ông gọi tên cô, giọng to và rõ: “”Chị Trang! Chị có nghe tôi nói không? Nếu có, hãy thử cử động ngón tay.””
Ekip y tế im lặng quan sát. Hùng cũng dán chặt mắt vào bàn tay phải của vợ, nơi vừa mới xảy ra điều kỳ diệu.
Một giây. Hai giây. Năm giây trôi qua trong sự im lặng căng như dây đàn.
Trong một khoảnh khắc, Hùng đã nghĩ rằng mình thực sự đã hóa điên. Rằng tất cả chỉ là ảo giác do kiệt sức và tuyệt vọng.
Nhưng rồi, ngón trỏ của Trang, một lần nữa, co lại. Một cử động rất nhẹ, rất yếu ớt, nhưng giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối này, nó rõ ràng như một tiếng sét.
Vị bác sĩ giật mình, cúi sát xuống nhìn. Ông nắm lấy bàn tay cô. “”Chị Trang, làm lại lần nữa đi! Hãy siết tay tôi!””
Lần này, các ngón tay của Trang khẽ run lên và có một lực siết nhẹ đến mức gần như không thể cảm nhận được vào tay vị bác sĩ.
Vị bác sĩ sững người. Ông ngẩng lên, nhìn cô y tá với ánh mắt không thể tin nổi. Cô y tá cũng há hốc miệng, tay vô thức đưa lên che lại.
Sau khi kiểm tra lại một lần nữa để chắc chắn, vị bác sĩ quay sang nhìn Hùng, ánh mắt chuyên môn thường ngày giờ đây không giấu nổi sự kinh ngạc tột độ. Ông tháo chiếc khẩu trang xuống, hít một hơi thật sâu như để trấn tĩnh chính mình. Giọng ông khàn đi vì xúc động:
“”Đây… đây đúng là một phép màu.””
Ông bước về phía Hùng, đặt tay lên vai anh, một cái siết tay đầy mạnh mẽ và cảm thông.
“”Bệnh nhân có phản ứng. Phản ứng có ý thức với kích thích bên ngoài. Các chỉ số sinh tồn chưa thay đổi nhiều, nhưng bộ não đã bắt đầu hoạt động trở lại. Chúng ta… chúng ta có hy vọng rồi, anh Hùng!””
Hai từ “”hy vọng”” đánh thẳng vào lồng ngực Hùng như một cú búa. Cả cơ thể anh mềm nhũn. Niềm vui và sự choáng váng ập đến cùng một lúc, dữ dội đến mức gần như làm anh ngạt thở. Đôi chân anh không còn đứng vững, anh lảo đảo rồi khuỵu xuống chiếc ghế nhựa bên cạnh.
Hùng úp mặt vào hai lòng bàn tay, bờ vai gầy guộc rung lên bần bật. Lần này, anh không khóc vì tuyệt vọng, mà vì một niềm hạnh phúc quá lớn, quá đột ngột đến mức khiến anh đau nhói. Phép màu, nó đã thực sự đến.”
“Dòng chữ “”MỘT NĂM SAU”” hiện lên rồi mờ dần.
Ánh nắng ban mai ấm áp len lỏi qua ô cửa kính lớn của phòng vật lý trị liệu hiện đại. Không gian tràn ngập các thiết bị phục hồi chức năng tiên tiến, thành quả từ số tiền bảo hiểm mà Hùng đã đấu tranh để có được.
Trang đang ngồi trên một chiếc xe lăn, lưng thẳng, mái tóc đã mọc dài hơn, được buộc gọn gàng. Gương mặt cô vẫn còn nét gầy gò, nhưng đôi mắt đã có hồn, không còn là cái nhìn vô định của một năm về trước. Trước mặt cô, trên chiếc bàn nhỏ, là một khối gỗ vuông.
“”Em thử lại lần nữa nhé. Chậm thôi, không cần vội.”” – Giọng Hùng vang lên, trầm ấm và kiên nhẫn. Anh ngồi xổm bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi vợ một giây.
Trang hít một hơi sâu, đôi môi mím chặt. Cô từ từ đưa cánh tay phải, vốn đã teo đi vì nằm bất động quá lâu, về phía khối gỗ. Các ngón tay cô run rẩy, co duỗi một cách khó khăn. Cả cánh tay như nặng ngàn cân, chỉ nhích lên được vài centimet rồi lại rơi xuống trong bất lực. Mồ hôi lấm tấm trên trán cô.
Hùng không vội vã. Anh nhẹ nhàng lấy khăn lau mồ hôi cho vợ, rồi đặt tay mình bên dưới khuỷu tay cô, dùng một lực rất nhẹ để trợ giúp. “”Đúng rồi, cứ từ từ thôi. Hôm nay tốt hơn hôm qua nhiều rồi.””
Ánh mắt Trang nhìn anh, có một chút nản lòng, nhưng nhiều hơn là sự biết ơn. Với sự trợ giúp của Hùng, cuối cùng các ngón tay của cô cũng chạm được vào khối gỗ. Dù chưa thể nhấc nó lên, nhưng đó đã là một nỗ lực phi thường.
Một lát sau, trong căn phòng bệnh quen thuộc giờ đây đã sáng sủa và có thêm vài chậu cây xanh, Hùng đang ngồi bên giường, tay cầm một bát cháo nóng hổi.
Anh cẩn trọng múc một thìa cháo trắng, đưa lên miệng thổi nhẹ cho nguội bớt. Sự chăm chút trong từng hành động nhỏ của anh đã trở thành một thói quen, một bản năng. Anh đưa thìa cháo đến bên môi Trang.
“”Ngon lắm đó, anh tự tay nấu.””
Trang nhìn anh, rồi nhìn thìa cháo. Cô hé miệng một cách khó nhọc. Cơ hàm cô dường như vẫn chưa hoàn toàn tuân theo sự điều khiển của bộ não. Cô ngậm lấy thìa cháo, rồi nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ sức lực để nuốt xuống. Người ta có thể thấy rõ sự gồng lên của các cơ ở cổ cô.
Cuối cùng, cô cũng nuốt được. Một hành động đơn giản với người thường lại là cả một cuộc chiến với cô lúc này. Cô thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Hùng mỉm cười, tiếp tục đút cho cô thìa thứ hai. Khi bát cháo vơi đi một nửa, Trang khẽ lắc đầu, ra hiệu đã no. Cô nhìn Hùng, đôi môi khô khẽ cong lên. Một nụ cười yếu ớt, ngập ngừng, nhưng rạng rỡ hơn bất kỳ ánh nắng nào Hùng từng thấy. Nụ cười ấy xóa tan mọi mệt mỏi, mọi đắng cay của hơn một năm trời đằng đẵng.
Hùng sững người. Anh đặt bát cháo xuống, hai tay run run ôm lấy khuôn mặt vợ. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán của cô. Nước mắt anh lại rơi, nhưng lần này, nó mang vị ngọt của hạnh phúc và sự hồi sinh. Tình yêu của họ, sau khi đi qua cửa tử, đã thực sự chiến thắng tất cả.
Hùng nắm lấy bàn tay Trang, siết nhẹ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang hối hả với nhịp sống thường ngày. Cuộc đời giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc, có lúc đưa con người lên đỉnh cao của hạnh phúc, có lúc lại dìm họ xuống vực sâu của tuyệt vọng. Anh và Trang đã đi qua cung đường tăm tối và đáng sợ nhất, nơi cái chết cận kề và hy vọng chỉ là một đốm lửa leo lét. Sau tất cả những bão giông, thứ còn lại không phải là tiền bạc, không phải là những tài sản đã bán đi, mà là cái nắm tay này, là nụ cười yếu ớt nhưng chứa đựng cả một sự sống mãnh liệt. Anh nhận ra, trong những ngày tháng điên cuồng chạy vạy từng đồng viện phí, anh đã gần như quên mất giá trị đích thực của cuộc sống. Giờ đây, anh hiểu rằng, phép màu không phải là thứ gì đó xa xôi, viển vông. Phép màu chính là sự kiên trì không bỏ cuộc, là tình yêu thương vô điều kiện, là sự hiện diện của người mình thương yêu bên cạnh mỗi sớm mai thức dậy. Hành trình phía trước của Trang sẽ còn rất dài và gian nan, nhưng Hùng không còn sợ hãi. Bởi vì khi họ có nhau, họ có tất cả. Và trong khoảnh khắc bình yên ấy, họ biết rằng, hành trình khó khăn nhất đã qua, và tình yêu của họ chính là phép màu vĩ đại nhất, là thứ tài sản duy nhất không gì có thể đánh đổi.”

