“𝐋𝐲 𝐡:𝐨̂𝐧 𝐯𝐨̛̣ 𝐜𝐮̃ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝟒 𝐭𝐡𝐚́𝐧𝐠, 𝐜𝐨̂ 𝐚̂́𝐲 đ𝐚̃ 𝐦𝐨̛̀𝐢 𝐭𝐨̂𝐢 𝐝𝐮̛̣ đ𝐚́𝐦 𝐜𝐮̛𝐨̛́𝐢. 𝐓𝐨̂𝐢 𝐥𝐢𝐞̂̀:𝐮 đ𝐞̂́𝐧 𝐱𝐞𝐦 𝐜𝐡𝐮́ 𝐫𝐞̂̉ 𝐥𝐚̀ 𝐚𝐢, 𝐥𝐢𝐞̂̀𝐧 𝐨̂𝐦 𝐦𝐚̣̆𝐭 𝐡𝐨̂́𝐢 𝐡𝐚̣̂𝐧 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐮̛̀𝐧𝐠…
Tôi và vợ cũ đã từng có một cuộc hôn nhân kéo dài 4 năm. Dù sống rất hòa hợp nhưng tình yêu giữa chúng tôi dần bị b:ào m:òn bởi một lý do lớn: không có con. Tôi lại là con trai một trong nhà nên chuyện có con lại càng áp lực hơn.
Lần nào gặp mẹ cũng than thở rồi mặt nặng m:ày nhẹ:
– Nhà mình mà không có cháu nối dõi, sau này mẹ đi xuống dưới biết ăn nói sao với tổ tiên đây?
Rồi lại gặng hỏi:
– Tháng này có tin gì chưa? Hay vợ con lại không biết cách chăm sóc bản thân?
Tôi cũng yêu vợ nhưng ngày ngày tôi phải đứng giữa hai ngọn lửa – một bên là mẹ suốt ngày dằn vặt, trách móc; một bên là vợ mệt mỏi vì những lần thăm khám vô vọng – tôi mệt mỏi vô cùng và rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, chúng tôi ly h: ôn.
Bẵng đi đến 4 tháng sau, tôi mới nghe tin cô ấy lấy chồng. Tôi ban đầu không tin vì nhanh quá, mới đó mà cô ấy đã tìm được bến đỗ mới rồi sao? Tôi tò mò về cả cô ấy và chồng sắp cưới.
Hôm vợ cũ tổ chức đám cưới, tôi ăn mặc điển trai đến xem cô ấy liệu có thật sự hạnh phúc không. Tôi cứ nghĩ không biết chồng mới có biết cô ấy không thể có con hay không? Anh ta dễ dàng chấp nhận sao?
Đến khi cô dâu và chú rể tiến đến thì tôi bất ngờ choáng váng, bụng cô ấy lùm lùm to như 6,7 tháng… 👇
BẠN ĐỌC TIẾP PHẦN 2 CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇”
“Anh ta đứng sững lại, đôi mắt dán chặt vào hình ảnh trước mặt. Vợ cũ của anh, người phụ nữ từng cùng anh trải qua 4 năm hôn nhân tại Ngôi nhà cũ, giờ đây đang sải bước bên cạnh một người đàn ông khác tại Địa điểm tổ chức đám cưới. Điều khiến anh chết lặng không phải là nụ cười rạng rỡ trên môi cô hay bộ váy cưới lộng lẫy, mà là cái bụng nhô cao dưới lớp vải mềm mại ấy. Lùm lùm, đúng như người ta đồn, to khoảng 6, 7 tháng.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng, anh cảm giác như bị đóng băng tại chỗ. Không thể
tin nổi vào điều mình đang thấy. Người phụ nữ mà mẹ anh và chính anh đã từ bỏ vì “”không thể sinh con””, người mà anh đã đau khổ chấp nhận buông tay vì áp lực nối dõi tông đường, giờ lại đang mang trong mình một Đứa bé.
Cảm giác choáng váng, bàng hoàng ập đến như một cơn sóng dữ. Đầu óc anh quay cuồng. Ngạc nhiên tột độ. Rồi tò mò mãnh liệt: Đứa bé đó là của ai? Cô ấy mang thai từ bao giờ? Tại sao lại nhanh đến vậy? Tiếp theo là một chút ghen tỵ khó tả, khi thấy Chú rể mới ân cần đỡ tay cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương và tự hào. Cuối cùng, một cảm giác hối hận sâu sắc trào lên, đắng ngắt nơi cổ họng.
Anh đứng lẫn trong đám đông, nhìn theo bóng lưng cô dâu chú rể tiến vào lễ đường. Tiếng nhạc đám cưới như hòa quyện với những âm thanh hỗn độn trong đầu anh. Vô sinh sao? Áp lực từ Mẹ sao? Tất cả bỗng chốc trở nên nực cười và tàn nhẫn đến cay đắng. Anh tự hỏi, trong 4 năm bên anh, liệu cô ấy có từng như thế này không? Hay chỉ khi rời xa anh, bến đỗ mới mới mang lại phép màu?
Chú rể mới quay sang nhìn cô, khẽ mỉm cười. Nụ cười đó như nhát dao đâm vào trái tim anh. Anh ta có biết không? Có chấp nhận tất cả không? Hay có bí mật gì mà anh không hề hay biết? Anh muốn lao đến, muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng đôi chân nặng trĩu như đeo chì. Anh chỉ có thể đứng đó, nhìn vợ cũ của mình, người từng được cho là vô sinh, giờ đang rạng rỡ với sinh linh bé bỏng trong bụng, cùng một người đàn ông khác. Cả thế giới của anh như sụp đổ lần thứ hai.”
“Anh chỉ có thể đứng đó, nhìn Vợ cũ của mình, người từng được cho là vô sinh, giờ đang rạng rỡ với Đứa bé bé bỏng trong bụng, cùng Chú rể mới. Cả thế giới của anh như sụp đổ lần thứ hai.
Làm sao có thể? Câu hỏi ấy như một tiếng sét xé toang mớ hỗn độn trong đầu anh. Cô ấy không thể có con cơ mà? Chính Mẹ đã nói thế. Chính anh cũng từng tin vào điều đó, từng đau khổ vì điều đó trong suốt 4 năm ở Ngôi nhà cũ. Bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu hy vọng rồi lại thất vọng.
Đứa bé này là của ai? Chắc chắn là của Chú rể mới rồi. Nhìn cách hắn ta siết nhẹ tay cô khi bước đi, ánh mắt trìu mến ấy, không thể sai được. Nhưng bao lâu rồi? Họ quen nhau từ khi nào? Có phải ngay sau khi anh và cô ly hôn, cách đây chỉ vỏn vẹn 4 tháng? Hay là… trước đó?
Một ý nghĩ kinh khủng lướt qua, khiến anh rùng mình. Không, không thể nào. Cô ấy không phải người như vậy. Cô ấy đã chịu đựng áp lực từ Mẹ, từ gia đình anh, từ chính anh chỉ vì chuyện con cái. Cô ấy đã khóc rất nhiều.
Nhưng nếu không phải, tại sao khi ở bên anh lại không thể? Tại sao 4 năm cố gắng, chạy chữa, từ hy vọng nhỏ nhoi đến tuyệt vọng cùng cực, kết quả vẫn là con số không? Còn bây giờ, chỉ sau 4 tháng chia tay, cô ấy lại mang thai 6-7 tháng?
Cảm giác tức tưởi, khó hiểu, xen lẫn một nỗi oan ức không tên khiến Người kể chuyện đứng như trời trồng. Đầu óc anh quay cuồng với hàng loạt câu hỏi không lời đáp, mỗi câu hỏi như một nhát dao xoáy sâu vào trái tim đang rỉ máu. Mẹ đã sai? Anh đã sai? Hay là số phận trớ trêu? Hay có bí mật nào đó mà anh chưa từng biết, chưa từng hiểu về người phụ nữ anh từng gọi là vợ?”
“Anh vẫn đứng đó, bất động giữa sảnh tiệc lộng lẫy, tiếng nhạc và tiếng cười nhộn nhịp như tan biến vào hư vô. Đầu óc quay cuồng, trái tim đau thắt. Trong giây phút bàng hoàng tột độ ấy, Vợ cũ của anh, người phụ nữ anh từng gắn bó 4 năm ở Ngôi nhà cũ, đang dần bước qua khu vực khách mời cùng Chú rể mới. Anh dõi theo từng bước chân của cô, nhìn vào cái bụng bầu tròn lẳn ấy như nhìn vào một điều không thể tin được.
Đột nhiên, giữa đám đông những gương mặt lạ lẫm, ánh mắt cô ấy lướt qua. Nó không dừng lại ngay lập tức, mà như vô tình quét qua, rồi khựng lại. Chỉ trong tích tắc, ánh mắt ấy đã tìm thấy anh.
Họ nhìn nhau.
Thời gian dường như ngừng lại. Không có tiếng động, không có hơi thở. Chỉ còn hai ánh mắt chạm nhau giữa không gian ngột ngạt của Địa điểm tổ chức đám cưới.
Anh chờ đợi một sự ngạc nhiên, một thoáng bối rối, hoặc ít nhất là một chút gì đó cho thấy cô không ngờ anh lại xuất hiện ở đây. Nhưng không. Ánh mắt cô hoàn toàn bình tĩnh. Không một chút bất ngờ. Ngược lại, nó còn thoáng qua một cảm xúc lạ lẫm, khó tả. Nó không phải sự hốt hoảng, mà giống như… một sự thừa nhận? Hay thậm chí là một chút… mỉa mai chua chát?
Anh không thể phân tích rõ. Chỉ biết rằng, sự bình thản đến kỳ lạ trong mắt cô, kết hợp với cái thai 6-7 tháng kia, như một đòn giáng mạnh vào mớ suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu anh. Cô đã biết trước anh sẽ tới? Hay cô đã chuẩn bị tâm lý cho việc này? Và cái nhìn ấy… nó có nghĩa là gì?
Sự bình tĩnh ấy, nó càng khoét sâu vào nỗi đau và sự uất nghẹn của anh. Càng khiến anh tin chắc rằng, đằng sau mọi chuyện là cả một bí mật mà anh chưa từng được biết, một sự thật có thể lật đổ mọi thứ anh từng tin tưởng. Ánh mắt ấy như nói: “”Anh nghĩ gì về chuyện này?””.
Rồi, chỉ vài giây ngắn ngủi như một thế kỷ, ánh mắt ấy lướt đi. Cô quay mặt lại, tiếp tục trò chuyện với Chú rể mới, nụ cười rạng rỡ vẫn nở trên môi. Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Như thể người đàn ông đang đứng chết lặng cách đó vài mét chỉ là một bóng ma.
Nhưng anh biết. Anh đã nhìn thấy. Cái nhìn bình tĩnh đầy ẩn ý ấy. Nó khắc sâu vào tâm trí anh, cùng với hình ảnh cái bụng bầu kia. Tất cả đều quá sức chịu đựng.”
“Anh cố gắng dời ánh mắt đang dán chặt vào cái bụng bầu ấy, buộc mình nhìn sang Chú rể mới đang đứng cạnh. Anh ta trông rất đỗi hạnh phúc. Gương mặt rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Suốt khoảnh khắc ngắn ngủi khi Vợ cũ ngoảnh lại nói chuyện, bàn tay anh ta vẫn nhẹ nhàng đặt lên eo cô, thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ lên lưng đầy trìu mến, thể hiện sự chăm sóc, nâng niu.
Đó là sự dịu dàng mà anh nhận ra mình đã không còn dành cho Vợ cũ trong một thời gian dài, kể từ khi áp lực từ Ngôi nhà cũ, từ Mẹ anh, bắt đầu đè nặng lên cuộc hôn nhân của họ.
Nụ cười của Chú rể mới, nụ cười của một người đàn ông đang chuẩn bị chào đón đứa con đầu lòng với người phụ nữ mình yêu thương, dường như không chỉ là niềm vui đơn thuần. Đối với Người kể chuyện, nụ cười ấy như một mũi dao sắc lẹm, xoáy sâu vào sự hối hận tột cùng trong lòng anh. Hối hận vì đã buông tay quá dễ dàng. Hối hận vì đã không đủ mạnh mẽ bảo vệ tình yêu của mình trước sóng gió.
Và cùng với sự hối hận, là sự tò mò điên cuồng. Điều gì đã xảy ra? Làm sao chỉ 4 tháng sau khi ly hôn vì lý do “”vô sinh””, cô ấy lại đứng đây, mang thai 6-7 tháng bên một người đàn ông khác, người mà anh ta đang nhìn với ánh mắt đầy yêu thương và tự hào? Nụ cười ấy như ẩn chứa một bí mật, một câu trả lời khiến anh vừa sợ hãi, vừa không thể ngừng đào sâu suy nghĩ. Nó khiến anh cảm thấy mình như một kẻ ngốc, bị lừa dối, bị bỏ lại phía sau trong một câu chuyện mà lẽ ra anh phải là nhân vật chính.
Anh ta vẫn cười, vẫn dịu dàng với Vợ cũ. Mỗi cái chạm nhẹ, mỗi ánh mắt âu yếm đều như lời chế giễu im lặng, nhấn mạnh vào sự thật phũ phàng: cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc thật sự, điều mà anh đã không thể cho cô, hoặc đã đánh mất đi.
Sự bình yên và hạnh phúc rạng ngời trên gương mặt hai người họ đối lập hoàn toàn với cơn bão đang cào xé trong lòng Người kể chuyện. Nó khiến lồng ngực anh thắt lại, khó thở. Đây là thực tại. Cô ấy đã bước tiếp, và cô ấy đang rất hạnh phúc. Còn anh? Anh chỉ là một bóng ma của quá khứ, đứng chết lặng nhìn vào tương lai rực rỡ của người phụ nữ từng là cả thế giới của mình.”
“Lồng ngực Người kể chuyện vẫn còn nhói lên vì cú sốc, nhưng lý trí mách bảo anh phải làm gì đó. Đứng chết trân ở đây không giải quyết được gì. Anh cố hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn đang gào thét trong đầu, buộc mình di chuyển. Ánh mắt lướt qua đám đông đang vui vẻ nâng ly chúc tụng. Anh cần tìm một ai đó, một người quen của Vợ cũ, người có thể biết được điều gì đó.
Anh lách qua vài nhóm khách, giả vờ tìm chỗ ngồi. Mắt anh quét nhanh, tìm kiếm những gương mặt quen thuộc từ gia đình hoặc bạn bè cũ của cô. Tim anh đập thình thịch, vừa sợ hãi câu trả lời, vừa khao khát được biết sự thật. Liệu có phải anh đã bỏ lỡ điều gì không? Hay có một sự lừa dối nào đó đang diễn ra?
Bỗng, anh nhìn thấy một gương mặt quen thuộc ở cuối sảnh. Đó là chị họ của Vợ cũ, người mà anh đã gặp vài lần trong các dịp gia đình khi còn chung sống. Cô ấy đang đứng trò chuyện cùng vài người khác, cười nói vui vẻ. Đây rồi. Cơ hội của anh.
Anh đi thẳng về phía nhóm người đó, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể. Mỗi bước chân đi, ruột gan anh như bị vặn xoắn. Cơn nóng giận và sự hoang mang thiêu đốt anh từ bên trong. Anh đến gần, chờ đợi một khoảng dừng trong câu chuyện của họ.
“”Chào chị Lan,”” anh cất lời, giọng hơi gượng gạo. “”Lâu quá không gặp.””
Chị họ của Vợ cũ hơi ngạc nhiên nhìn anh, rồi nhanh chóng nở nụ cười xã giao: “”À, chào em! Đến từ bao giờ đấy? Chị không để ý.””
“”Em cũng vừa tới thôi,”” anh đáp, cố gắng mỉm cười lại. “”Chúc mừng đám cưới chị nhà nhé. Trông cô ấy hạnh phúc quá.”” Anh liếc nhanh về phía Vợ cũ và Chú rể mới đang được mọi người vây quanh chúc tụng.
“”Ừ, cảm ơn em,”” chị họ đáp, ánh mắt dõi theo Vợ cũ đầy trìu mến. “”Thấy nó yên bề gia thất, lại sắp có em bé, cả nhà mừng lắm. Số nó cũng may.””
Tim anh đập mạnh thêm một nhịp. “”Sắp có em bé””… anh đã biết điều đó. Cái anh cần là chi tiết. “”À… vâng. Em bé… Trông cô ấy cũng lớn rồi chị nhỉ? Khoảng… mấy tháng rồi ạ?”” Anh buông lời hỏi, cố tỏ ra tự nhiên như chỉ đang quan tâm thông thường.
Chị họ của Vợ cũ không chút do dự đáp lời, giọng đầy tự hào: “”À, khoảng sáu, bảy tháng gì đấy rồi em. Bụng đã lộ rõ thế kia mà.””
Sáu, bảy tháng. Nghe câu trả lời, đầu óc anh quay cuồng. Ly hôn mới chỉ bốn tháng. Sáu, bảy tháng. Điều đó có nghĩa là… Cô ấy đã mang thai trước khi ly hôn? Hay ngay sau khi ly hôn? Khoảng cách thời gian không khớp. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau gáy anh. Sự ngờ vực trong lòng anh càng dâng cao, biến thành cơn giận dữ âm ỉ.”
“Sáu, bảy tháng. Nghe câu trả lời, đầu óc anh quay cuồng. Ly hôn mới chỉ bốn tháng. Sáu, bảy tháng. Điều đó có nghĩa là… Cô ấy đã mang thai trước khi ly hôn? Hay ngay sau khi ly hôn? Khoảng cách thời gian không khớp. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau gáy anh. Sự ngờ vực trong lòng anh càng dâng cao, biến thành cơn giận dữ âm ỉ. Anh cố gắng không để biểu cảm lộ ra quá rõ, nhưng có lẽ sự sững sờ đã thoáng hiện trên khuôn mặt anh.
Chị họ của Vợ cũ nhìn anh một lát, nụ cười hơi tắt đi. Vẻ mặt chị thoáng chút ngần ngại, do dự như muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Anh nhận thấy sự thay đổi này và càng thêm sốt ruột. Cổ họng anh khô khốc.
“”Chị… chị Lan này,”” anh cố nén giọng run rẩy, “”ý chị là… thai đã được sáu, bảy tháng rồi ạ? Em… em cứ tưởng…””
Chị họ lại nhìn anh, ánh mắt phức tạp. Chị thở dài nhẹ một hơi, dường như cuối cùng cũng quyết định chia sẻ một chút. “”À, cái thai đấy… nó cũng là một câu chuyện dài đấy em ạ.”” Giọng chị trầm xuống, không còn vẻ vui tươi như trước. “”Thằng bé nhà chị… nó… thôi, đại loại là mọi chuyện không đơn giản như mình nghĩ đâu.””
Lời chị nói úp mở, vừa nhắc đến cái thai, vừa nhắc đến “”thằng bé nhà chị””, khiến Người kể chuyện càng thêm hoang mang. “”Thằng bé nhà chị””? Liên quan gì ở đây? Mối liên hệ là gì? Đầu anh quay cuồng với hàng tá câu hỏi không lời giải đáp. Cơn sốt ruột và sự khó hiểu xâm chiếm toàn bộ tâm trí anh. Anh nhìn chằm chằm vào chị họ, khao khát chị nói rõ hơn.”
“Người kể chuyện nhìn chằm chằm vào chị họ, khao khát chị nói rõ hơn. Chị Lan thở dài lần nữa, ánh mắt phức tạp dường như chứa đựng nhiều điều khó nói.
“”À, chuyện cái thai…”” Chị Lan ngập ngừng, nhìn ra xa xăm một chút rồi lại quay lại nhìn anh. “”Thật ra… con bé có thai khoảng 7 tháng rồi em ạ.””
Câu nói của chị như tiếng sét đánh ngang tai Người kể chuyện. Bảy tháng? Anh ly hôn mới được bốn tháng. Bảy tháng… bốn tháng… Khoảng cách thời gian không khớp. Đầu óc anh bắt đầu quay cuồng dữ dội. Mồ hôi lạnh lại túa ra.
“”Bảy tháng?”” Anh lặp lại, giọng lạc hẳn đi, khó tin vào những gì vừa nghe. “”Nhưng… nhưng em ly hôn mới được có bốn tháng…””
Chị Lan nhìn anh, vẻ mặt càng thêm ái ngại. Chị gật đầu chậm rãi, như xác nhận điều mà anh đang sợ hãi. “”Đúng vậy. Nghĩa là… con bé có thai trước khi ly hôn với em khoảng một tháng.””
Nghe đến đây, toàn bộ thế giới trong mắt Người kể chuyện như sụp đổ. Trước khi ly hôn một tháng? Câu nói đó vang vọng trong đầu anh, lớn dần, lớn dần. Trước khi ly hôn? Vậy đứa bé trong bụng Vợ cũ… là con của ai? Nếu không phải của anh, thì tại sao… tại sao cô ấy lại…
Toàn thân Người kể chuyện run rẩy. Cơn sốc quá lớn khiến anh gần như không thở nổi. Anh cố gắng bấu víu vào bất cứ thứ gì gần đó để giữ cho mình không khuỵu xuống. Hình ảnh Vợ cũ với bụng bầu lớn, hình ảnh Chú rể mới đứng bên cạnh cô ta trong bộ vest chỉnh tề… tất cả xoay mòng mòng trong tâm trí anh.
“”Trước khi ly hôn một tháng…”” Anh lẩm bẩm, gần như không thành tiếng. Sự thật kinh khủng này đập thẳng vào mặt anh, tàn nhẫn và không thể tin nổi.”
“Toàn thân Người kể chuyện run rẩy. Cơn sốc quá lớn khiến anh gần như không thở nổi. Anh cố gắng bấu víu vào bất cứ thứ gì gần đó để giữ cho mình không khuỵu xuống. Hình ảnh Vợ cũ với bụng bầu lớn, hình ảnh Chú rể mới đứng bên cạnh cô ta trong bộ vest chỉnh tề… tất cả xoay mòng mòng trong tâm trí anh.
“”Trước khi ly hôn một tháng…”” Anh lẩm bẩm, gần như không thành tiếng. Sự thật kinh khủng này đập thẳng vào mặt anh, tàn nhẫn và không thể tin nổi.
Đứa bé… bảy tháng? Ly hôn… bốn tháng? Điều đó chỉ có thể có nghĩa là… là đứa bé đó đã nằm trong bụng cô ấy khi họ còn là vợ chồng.
Não bộ Người kể chuyện từ chối chấp nhận. Không, không thể nào! Anh ly hôn vì áp lực vô sinh. Mẹ anh nói cô ấy không thể có con. Bản thân họ cũng cố gắng suốt bốn năm mà không thành công. Làm sao… làm sao điều này lại xảy ra?
Chị Lan nhìn sắc mặt trắng bệch như tờ giấy của anh, thấy anh run lên bần bật. Chị vội vàng đỡ lấy vai anh.
“”Em sao vậy? Bình tĩnh đi!”” Chị Lan lo lắng nói.
Người kể chuyện không nghe thấy gì khác ngoài tiếng vang vọng của câu nói kia trong đầu. Trước khi ly hôn một tháng… Trước khi ly hôn một tháng… Là con ai? Anh, chính anh, đã làm gì trong thời gian đó? Anh đã làm việc, đã về nhà… Anh vẫn là chồng cô ấy!
Một tia sét đánh thẳng vào tâm trí anh, đau đớn hơn cả ngàn nhát dao cứa vào tim. Nếu cô ấy mang thai trước khi ly hôn một tháng… và đứa bé không phải con của Chú rể mới (vì anh ta mới xuất hiện sau ly hôn)… Vậy thì… vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất…
Đứa bé đó… là con của anh!
Cả thế giới Người kể chuyện hoàn toàn sụp đổ. Cảm giác hối hận, đau đớn, và sự thật phũ phàng đập mạnh vào anh cùng lúc. Anh đã bỏ đi chính đứa con của mình. Anh đã đẩy vợ mình đi khi cô ấy đang mang trong mình giọt máu của anh. Tất cả chỉ vì anh không kiên nhẫn thêm một chút, không tin tưởng cô ấy, và yếu đuối trước áp lực của Mẹ.
Nước mắt bắt đầu chảy dài trên gò má Người kể chuyện. Anh không thể kìm nén được nữa. Toàn thân anh gục xuống, chỉ còn bấu víu vào tay Chị Lan để không ngã khuỵu.
“”Không… không thể nào…”” Anh thều thào, giọng nghẹn lại. “”Là… là con tôi sao? Em ấy… em ấy mang thai con tôi…””
Chị Lan nhìn anh, ánh mắt đầy xót xa. Chị không nói gì, chỉ im lặng gật đầu. Sự im lặng và cái gật đầu đó như một lời xác nhận cuối cùng, đập nát chút hy vọng mong manh còn sót lại trong Người kể chuyện.
Anh đã sai. Anh đã sai hoàn toàn rồi. Anh đã bỏ đi người vợ yêu dấu, bỏ đi đứa con ruột thịt, chỉ vì những lời đàm tiếu và sự thiếu kiên định của bản thân. Giờ đây, anh đứng đây, chứng kiến cô ấy kết hôn với người khác, mang theo đứa con của anh trong bụng. Nỗi đau này, sự hối hận này, anh cảm thấy nó sẽ giày vò anh đến hết cuộc đời.”
“Toàn thân Người kể chuyện vẫn còn run bần bật. Anh bấu chặt lấy tay Chị Lan, nỗi đau và sự hối hận cuộn trào như một cơn sóng thần nhấn chìm mọi giác quan. Mắt anh nhắm nghiền lại, cố gắng gạt bỏ hình ảnh đau đớn trước mắt. Tâm trí anh bắt đầu tua ngược dòng thời gian, quay trở về Ngôi nhà cũ, về những ngày cuối cùng của cuộc hôn nhân tưởng chừng sắp đặt dấu chấm hết.
Anh nhớ lại những buổi tối trở về nhà sau giờ làm, đầu óc quay cuồng với áp lực công việc và những lời bóng gió không ngớt của Mẹ về chuyện con cái. Anh mệt mỏi, chỉ muốn ngả lưng, không còn tâm trí để ý đến bất cứ điều gì khác.
Một buổi tối cách đây khoảng năm tháng, khi họ còn ở Ngôi nhà cũ. Anh về muộn, Vợ cũ vẫn ngồi đợi anh. Cô ấy pha cho anh cốc trà gừng nóng. Anh nhớ mình đã cau mày vì mùi cay nồng, nói rằng anh không thích. Vợ cũ nhìn anh, ánh mắt hơi buồn bã, nhưng rồi cô chỉ im lặng mỉm cười. Bây giờ nghĩ lại, trà gừng… là để làm gì chứ?
Một lần khác, khoảng hai tuần trước khi Mẹ chính thức ép anh ký vào đơn ly hôn. Vợ cũ ngồi bên cạnh anh trên ghế sofa, ngập ngừng muốn nói điều gì đó. Anh cảm nhận được sự căng thẳng của cô ấy. Cô mở miệng, rồi lại thôi, mấy lần như vậy. Anh lúc đó đang xem điện thoại, đọc tin nhắn của Mẹ, chỉ đơn giản gật đầu, ừ hử cho qua chuyện, rồi buông một câu cộc lốc: “”Có gì thì mai nói đi, anh mệt quá rồi.”” Vợ cũ lập tức im lặng, khuôn mặt trở nên trắng bệch. Cô đứng dậy đi thẳng vào phòng ngủ. Anh lúc đó còn thở dài, nghĩ cô lại giận dỗi vớ vẩn.
Anh nhớ có vài buổi sáng, Vợ cũ có vẻ mệt mỏi hơn bình thường, có lần còn chạy vào nhà vệ sinh. Anh hỏi cô làm sao, cô chỉ nói là hơi khó chịu trong người. Anh dặn cô uống thuốc cảm rồi vội vàng đi làm. Anh đã không một chút nghi ngờ, không một chút quan tâm sâu hơn. Anh đã quá mải mê vào cái vòng xoáy áp lực từ Mẹ, vào sự thất vọng của chính mình, mà hoàn toàn bỏ qua những tín hiệu nhỏ nhất từ người phụ nữ vẫn đang là vợ mình, đang mang trong mình giọt máu của anh.
Từng mảnh ký ức vụn vặt hiện về, mỗi mảnh như một nhát dao đâm vào tim anh. Cái cách cô ấy nhìn anh những ngày cuối cùng… có phải là ánh mắt cầu xin? Ánh mắt muốn anh nhận ra điều gì đó? Ánh mắt tuyệt vọng khi thấy anh quá vô tâm?
Anh đã bỏ qua tất cả. Anh đã quá ngu ngốc. Anh đã đắm chìm trong sự ích kỷ, trong nỗi sợ hãi làm Mẹ phật lòng, mà không một lần nhìn thẳng vào mắt vợ mình, lắng nghe cô ấy nói gì. Anh đã tự tay đập nát hạnh phúc của mình.
Nước mắt Người kể chuyện chảy dài hơn, thấm đẫm vào tay áo Chị Lan. Anh tự hỏi, nếu anh đã để ý hơn một chút, nếu anh không quá mệt mỏi và vô tâm, nếu anh tin tưởng cô ấy thay vì tin lời Mẹ… liệu mọi chuyện có khác không? Liệu anh có nhận ra sự thật sớm hơn, có giữ được vợ và con lại không?
Câu trả lời phũ phàng vang vọng trong đầu anh: Không. Vì anh đã chọn cách buông bỏ. Anh đã chọn cách quay lưng lại. Và giờ đây, anh phải nhận lấy hậu quả của sự lựa chọn ấy. Sự thật này còn đau đớn hơn cả khi anh nghĩ mình vô sinh.”
“Chiếc điện thoại trong túi quần bỗng rung lên, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn đang bủa vây Người kể chuyện. Anh chậm rãi đưa tay lấy điện thoại, nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình: Mẹ. Anh ngập ngừng một chút rồi nhấc máy.
“”Alo, con nghe đây,”” giọng anh khản đặc.
Đầu dây bên kia, giọng Mẹ vang lên đầy sốt ruột: “”Mày đang ở đâu đấy? Sao không về ăn cơm? Giờ này còn lang thang ở ngoài làm gì?””
Người kể chuyện chỉ biết ậm ừ trong cổ họng, mắt vẫn dán chặt vào khung cảnh đám cưới đang diễn ra trước mặt. Ánh đèn lấp lánh, tiếng nhạc du dương, và hình ảnh Vợ cũ đang nở nụ cười hạnh phúc bên Chú rể mới… Tất cả như một nhát cứa sâu vào trái tim anh.
“”Con… con đang có chút việc,”” anh lắp bắp, không thể nói rõ mình đang ở đâu.
“”Việc gì giờ này? Về ngay! Cơm nước xong hết rồi!”” Giọng Mẹ càng lúc càng gắt gỏng.
Người kể chuyện không đáp lại, chỉ giữ im lặng. Nỗi oán trách Mẹ bỗng nhiên dâng lên mạnh mẽ, cuộn trào như con sóng dữ trong lòng anh. Chính vì áp lực từ bà, chính vì sự ép buộc tàn nhẫn của bà, mà anh đã đánh mất tất cả. Anh đã mất Ngôi nhà cũ từng là tổ ấm, mất đi người phụ nữ anh yêu, và mất luôn cả đứa con ruột thịt mà anh chưa kịp biết đến.
Anh nhìn đám cưới, nhìn Vợ cũ, rồi nghĩ đến những lời nói cay nghiệt của Mẹ, những buổi tối chìm trong không khí nặng nề ở Ngôi nhà cũ. Nỗi đau, sự hối hận, và giờ là cả sự oán giận hòa quyện vào nhau, khiến lồng ngực anh như muốn nổ tung. Anh muốn hét lên, muốn nói cho Mẹ biết bà đã phá hủy cuộc đời anh như thế nào. Nhưng anh chỉ có thể giữ im lặng, điện thoại vẫn áp vào tai, nghe tiếng Mẹ cằn nhằn. Anh nhìn thẳng vào Địa điểm tổ chức đám cưới, nơi hạnh phúc của Vợ cũ đang được xây dựng trên đống đổ nát cuộc đời anh, và cảm giác cay đắng dâng lên tận cổ họng.”
“Người kể chuyện ngắt cuộc gọi với Mẹ mà không nói thêm lời nào, đầu óc vẫn còn ong ong tiếng cằn nhằn và nỗi oán giận chất chồng. Anh nhìn chằm chằm vào Địa điểm tổ chức đám cưới, nơi ánh đèn vẫn lấp lánh như trêu ngươi. Ý nghĩ đến gặp Vợ cũ, nói chuyện với cô ấy một lần cuối, bỗng hiện lên trong đầu anh. Liệu có nên không? Liệu anh có nên đối mặt với cô ấy, đối mặt với sự thật nghiệt ngã này?
Sau một hồi đấu tranh nội tâm, anh quyết định. Anh hít một hơi thật sâu, cố nén lại cảm xúc đang cuộn trào. Người kể chuyện bắt đầu bước đi, từ từ tiến lại gần khu vực sảnh tiệc, nơi cô dâu chú rể đang đứng tiếp khách, gương mặt rạng rỡ. Anh dừng lại cách đó không xa, đủ để nghe thấy tiếng cười nói và nhìn rõ từng nét mặt.
Vợ cũ của anh, trong chiếc váy cưới trắng tinh, trông thật xinh đẹp và rạng rỡ. Bên cạnh cô là Chú rể mới, trông anh ta có vẻ điềm đạm và ân cần. Họ đang tay trong tay, mỉm cười cảm ơn những lời chúc phúc từ mọi người.
Người kể chuyện đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt. Anh hít sâu thêm lần nữa, lấy hết can đảm. Anh định cất tiếng gọi tên cô ấy, cái tên mà anh đã từng gọi hàng ngàn lần trong Ngôi nhà cũ. Từ đã đến đầu lưỡi. “”Linh…””
Nhưng rồi, ánh mắt anh chạm vào mắt cô ấy khi cô vừa cười với một vị khách. Đó không phải là nụ cười xã giao, mà là nụ cười thật sự hạnh phúc, viên mãn. Ánh mắt cô lấp lánh, đầy yêu thương nhìn sang Chú rể mới. Trong khoảnh khắc đó, Người kể chuyện thấy rõ một tương lai tươi sáng đang chờ đợi cô bên người đàn ông này, một tương lai có lẽ sẽ không còn những áp lực từ Mẹ, không còn gánh nặng về chuyện con cái như khi ở trong Ngôi nhà cũ.
Nhìn nụ cười và ánh mắt ấy, từ “”Linh”” nghẹn lại trong cổ họng Người kể chuyện. Anh khựng lại, không thể gọi tên cô nữa. Tất cả sự can đảm vừa dồn nén bỗng tan biến. Anh nhận ra, có lẽ, sự im lặng lúc này mới là điều tốt nhất cho cả hai. Đặc biệt là cho cô ấy, người đang đứng đó, rạng rỡ và hạnh phúc bên cuộc đời mới.”
“Anh khựng lại, không gọi tên cô nữa. Tất cả sự can đảm vừa dồn nén bỗng tan biến. Anh nhận ra, có lẽ, sự im lặng lúc này mới là điều tốt nhất cho cả hai. Đặc biệt là cho cô ấy, người đang đứng đó, rạng rỡ và hạnh phúc bên cuộc đời mới. Người kể chuyện lùi lại một bước, rồi thêm một bước nữa, hòa mình vào đám đông khách khứa đang di chuyển xung quanh sảnh tiệc. Anh tìm một góc khuất, nơi có những chậu cây cảnh lớn che chắn, đủ để đứng nhìn về phía cô dâu chú rể mà không bị ai để ý.
Từ vị trí này, anh vẫn có thể nghe thấy tiếng nói chuyện vọng lại. Vợ cũ của anh đang nói chuyện với một người bạn thân. Họ khẽ dịch chuyển ra xa đám đông một chút, giọng nói nhỏ dần nhưng đủ lọt vào tai anh trong khoảng không gian tĩnh lặng hiếm hoi giữa tiếng nhạc nền.
“”Cậu biết không…”” Linh, Vợ cũ của anh, khẽ nói, giọng hơi nghẹn lại vì xúc động. “”Anh ấy… chú rể mới… đã ở bên cạnh em lúc em suy sụp nhất, lúc em phát hiện có thai mà không dám nói với ai… Ai cũng quay lưng lại với em… chỉ có anh ấy…””
Người kể chuyện đứng sững lại, lồng ngực đau thắt. Mang thai? Cô ấy mang thai? Lúc nào? Tại sao lại không dám nói với ai? Hàng loạt câu hỏi xoáy vào tâm trí anh.
Linh tiếp tục tâm sự, giọng cô trầm xuống, đầy sự biết ơn. “”Anh ấy biết hết mọi chuyện… anh ấy chấp nhận tất cả… cái thai này… tất cả mọi thứ… Chỉ cần em và con được hạnh phúc…””
Câu nói cuối cùng như một nhát dao đâm thẳng vào tim Người kể chuyện. Anh cảm thấy choáng váng. Cái thai… đứa con… Anh từng khao khát có một đứa con đến nhường nào khi còn ở trong Ngôi nhà cũ, khi còn sống cùng Mẹ và chịu đựng áp lực vô sinh. Anh đã từng hy vọng Vợ cũ sẽ mang thai, đã từng mơ về một gia đình nhỏ. Nhưng rồi mọi thứ tan vỡ. Bây giờ, khi cô ấy đã rời xa anh, khi anh đã bỏ lại cô ấy… cô ấy lại mang thai. Và người đàn ông khác, Chú rể mới kia, mới là người ở bên cạnh cô ấy trong khoảnh khắc yếu đuối nhất, là người chấp nhận Đứa bé mà có lẽ anh đã vô tình từ bỏ cơ hội được gọi là cha.
Một dòng nước ấm nóng chảy dài trên má. Rồi một dòng nữa. Nước mắt Người kể chuyện bắt đầu rơi, không thể kiểm soát. Anh đứng nép mình trong góc khuất, nhìn về phía vợ cũ đang hạnh phúc bên chú rể mới, và khóc. Nước mắt cho cuộc hôn nhân đã mất, cho cơ hội đã bỏ lỡ, và cho Đứa bé anh vừa biết sự tồn tại của nó theo cách đau đớn nhất.”
“Người kể chuyện đứng chết lặng, từng lời Linh nói như hàng ngàn mũi kim đâm xuyên qua lồng ngực anh. Cái thai… Đứa bé… Điều anh hằng khao khát, điều mà áp lực từ Mẹ trong Ngôi nhà cũ đã biến thành nỗi ám ảnh, giờ đây lại hiển hiện theo cách đau đớn nhất. Anh đã từng mơ về tiếng cười của con trẻ trong căn nhà ấy, từng hy vọng nhìn Vợ cũ mang thai. Nhưng khi cô cần anh nhất, khi cô phải đối mặt với sự thật cay đắng về khả năng có con của mình (mà lúc đó họ tin là vô sinh), khi áp lực từ Mẹ đẩy cô vào chân tường, anh đã làm gì? Anh đã buông tay.
Anh vịn chặt vào thân cây cảnh, khớp tay trắng bệch. Nỗi đau không chỉ là mất đi Linh, mà là mất đi cả một tương lai anh từng vẽ ra. Anh đã bỏ lỡ khoảnh khắc thiêng liêng khi cô biết mình mang thai. Anh đã bỏ lỡ cơ hội được chia sẻ niềm vui, nỗi lo lắng cùng cô. Anh đã bỏ lỡ quyền được gọi Đứa bé kia là con.
Giọng nói của Linh vẫn văng vẳng bên tai, nói về Chú rể mới, về sự chấp nhận, về tình yêu vô điều kiện. Anh nhắm mắt lại, nước mắt vẫn tuôn rơi. Hèn nhát. Đó là từ duy nhất hiện lên trong tâm trí anh. Anh đã quá hèn nhát khi không dám đối diện với Mẹ, không dám bảo vệ Linh khỏi những lời cay nghiệt về chuyện con cái. Anh đã ích kỷ, chỉ nghĩ đến việc thoát khỏi bầu không khí căng thẳng ở Ngôi nhà cũ, mà không đủ kiên nhẫn chiến đấu vì tình yêu 4 năm và gia đình nhỏ mà họ suýt chút nữa đã có.
Anh tự hỏi, nếu ngày đó anh kiên cường hơn một chút, nếu anh đặt Linh và tình yêu lên trên sự sợ hãi và áp lực từ Mẹ, liệu mọi chuyện có khác không? Liệu người đứng bên cạnh Linh lúc cô mang thai, người chấp nhận Đứa bé ấy, có phải là anh không?
Nỗi ân hận cuộn trào như sóng dữ, nhấn chìm anh trong bóng tối của góc khuất. Anh nhìn bóng lưng hạnh phúc của Vợ cũ và Chú rể mới đang khuất dần vào đám đông. Họ đang bắt đầu cuộc sống mới, cuộc sống mà lẽ ra anh đã có thể là một phần của nó. Và trong cuộc sống mới ấy, có một sinh linh bé bỏng đang lớn dần, mang trong mình dòng máu mà anh đã vô tình từ bỏ quyền làm cha. Nỗi đau của sự bỏ lỡ, của cơ hội đã vụt mất, dày vò tâm can anh đến cực điểm. Anh chỉ còn biết đứng đó, lặng lẽ khóc trong góc khuất Địa điểm tổ chức đám cưới sang trọng, nơi tình yêu cũ của anh đang tìm thấy bến bờ hạnh phúc mới.”
“Anh chỉ còn biết đứng đó, lặng lẽ khóc trong góc khuất Địa điểm tổ chức đám cưới sang trọng, nơi tình yêu cũ của anh đang tìm thấy bến bờ hạnh phúc mới. Nước mắt lăn dài trên gò má, làm nhòe đi hình ảnh Vợ cũ và Chú rể mới đang được mọi người vây quanh chúc mừng. Tiếng cười nói, tiếng nhạc, tất cả như xa vời, chỉ còn lại âm vang của nỗi đau và sự hối hận trong lồng ngực anh.
Anh hít một hơi thật sâu, mùi hoa ly, mùi nước hoa trộn lẫn trong không khí ngột ngạt đến khó thở. Cái cảm giác thừa thãi, lạc lõng bỗng dâng lên mạnh mẽ. Anh nhìn quanh, những khuôn mặt xa lạ và cả những người quen cũ thoáng nhìn anh với ánh mắt tò mò, thương hại, hay có cả mỉa mai. Anh nhận ra, mình không thuộc về nơi này nữa. Vụ ly hôn 4 tháng trước, những áp lực từ Mẹ ở Ngôi nhà cũ, sự thật về Đứa bé đang lớn dần trong bụng Linh – tất cả đã tạo ra một khoảng cách không thể vượt qua. Sự hiện diện của anh lúc này, chỉ làm mọi thứ thêm khó xử. Anh là một tàn dư của quá khứ, một sai lầm mà Linh đã vượt qua để tìm kiếm hạnh phúc mới.
Một suy nghĩ lạnh lùng, tàn nhẫn hiện lên: Ở lại đây chỉ làm khó Linh, làm xấu đi ngày vui của cô. Anh đã mất tất cả rồi. Mất Linh, mất gia đình, và mất cả cơ hội làm cha của Đứa bé. Chẳng còn lý do gì để níu kéo hay ở lại chứng kiến hạnh phúc lẽ ra thuộc về mình, giờ thuộc về người khác.
Quyết định được đưa ra trong im lặng, dứt khoát như cách anh từng ký vào tờ đơn ly hôn. Rời đi. Đó là điều duy nhất anh có thể làm lúc này, một cách lặng lẽ, để không gây thêm tổn thương cho bất kỳ ai, đặc biệt là Vợ cũ của anh. Anh quay lưng lại với tiếng huyên náo, với ánh đèn lấp lánh và nụ cười của Linh. Từng bước chân anh đi ra sảnh chính nặng trĩu như đeo chì. Anh đi qua những bàn tiệc, những gương mặt quay lại nhìn, nhưng anh không dừng lại. Cả thế giới ngoài kia bỗng trở nên mờ ảo, chỉ còn lại hình bóng cô đơn của anh bước đi trong Địa điểm tổ chức đám cưới sang trọng mà anh không còn là khách mời nữa.
Khi bước ra khỏi cánh cửa chính, hơi lạnh của màn đêm ùa vào, khiến anh rùng mình. Anh đứng bên ngoài, hít lấy không khí trong lành, nhưng lồng ngực vẫn nghẹn lại. Anh ngoái lại nhìn tòa nhà rực rỡ ánh đèn phía sau. Nỗi hối hận vẫn ngập tràn như sóng dữ, nhấn chìm mọi giác quan. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã đánh mất quá nhiều. Giờ đây, chỉ còn lại anh, một mình bước đi trong đêm tối, mang theo trái tim tan vỡ và nỗi ân hận không thể gột rửa.”
“Anh bước vào căn nhà lạnh lẽo. Căn phòng ngủ của anh vẫn như cũ, nhưng giờ đây cảm giác trống rỗng hơn bao giờ hết. Đêm đó, Người kể chuyện không tài nào chợp mắt. Anh nằm trên giường, nhìn trân trân lên trần nhà, nhưng trong tâm trí anh không ngừng hiện lên hình ảnh Vợ cũ. Cô rạng rỡ trong bộ váy cưới, nụ cười hạnh phúc chưa bao giờ anh được thấy khi cô còn là vợ anh. Rồi hình ảnh Chú rể mới đứng bên cạnh, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng bầu tròn trịa của cô. Đứa bé. Cái bụng ấy chứa đựng Đứa bé mà anh từng khao khát, từng bị áp lực từ Mẹ và xã hội cho rằng Vợ cũ không thể có được.
Những mảnh ký ức về 4 năm hôn nhân vụn vỡ cứ hiện về. Ngôi nhà cũ, những bữa cơm im lặng, những đêm dài anh nghe tiếng Mẹ thở dài trách móc, tiếng Vợ cũ khóc thầm trong phòng tắm. Lý do ly hôn: Vô sinh. Một lời phán quyết tàn nhẫn mà anh đã tin, hoặc đã chọn tin, vì quá mệt mỏi trước áp lực từ Mẹ. Anh đã không đủ mạnh mẽ để bảo vệ cô, để tìm hiểu kỹ hơn, để đứng về phía cô. Anh đã để Mẹ chi phối, để định kiến xã hội nhấn chìm tình yêu và sự tin tưởng.
Giờ đây, sự thật phơi bày tàn nhẫn. Vợ cũ của anh không hề vô sinh. Cô đang mang trong mình Đứa bé, minh chứng sống động cho sai lầm không thể cứu vãn của anh. Chính anh đã tự tay đẩy cô ra khỏi cuộc đời mình, đẩy cô đến với người đàn ông khác, người đã cho cô thứ mà anh đã không thể giữ lấy – một gia đình trọn vẹn và một tương lai làm mẹ.
Anh lật người, úp mặt vào gối, cố xua đi những hình ảnh ám ảnh và cảm giác hối hận đang siết chặt lồng ngực. Nỗi đau không chỉ là mất đi Vợ cũ, mà còn là mất đi Đứa bé chưa từng chào đời nhưng đã mang trong mình dòng máu, mang trong mình câu chuyện đáng lẽ phải có anh ở đó. Anh đã bỏ lỡ tất cả chỉ vì sự yếu đuối và sai lầm của mình.
Anh tự hỏi, liệu Vợ cũ có bao giờ tha thứ cho anh không? Tha thứ cho sự nghi ngờ, cho sự bỏ rơi, cho việc anh đã tin vào lời phán xét vô căn cứ thay vì tin vào tình yêu của cô? Liệu Đứa bé, khi lớn lên, có bao giờ biết về người cha hờ này, người đã từ bỏ cơ hội được nhìn thấy con lớn lên? Đêm dài trôi đi trong sự dày vò và ân hận. Giấc ngủ là điều xa xỉ, chỉ còn lại bóng tối và những suy ngẫm nặng trĩu về một quá khứ đã vụn vỡ và một tương lai không có chỗ cho anh.”
“Sáng hôm sau, Người kể chuyện bước vào phòng tắm của Ngôi nhà cũ. Anh nhìn vào gương. Khuôn mặt anh phờ phạc, đôi mắt trũng sâu, hằn rõ sự dày vò của đêm qua. Anh đưa tay chạm vào gương, lạnh ngắt. Hình ảnh Vợ cũ rạng rỡ bên Chú rể mới và cái bụng tròn chứa Đứa bé vẫn ám ảnh anh.
Anh hiểu. Anh đã hoàn toàn hiểu. Cuộc sống của cô giờ đây là một chương mới rực rỡ, một chương mà anh không hề có vai trò gì trong đó nữa. Cô đã tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn, thứ hạnh phúc mà anh đã vô tình, hay cố ý, tước đoạt khỏi cô trong suốt 4 năm hôn nhân chỉ vì những định kiến vô căn cứ và áp lực từ Mẹ. Sự thật rằng Vợ cũ không hề “”vô sinh”” như Mẹ anh và anh đã tin, mà trái lại, cô đang mang trong mình Đứa bé mà lẽ ra phải là con của anh, như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào sự ân hận của Người kể chuyện.
Anh nắm chặt bàn tay. Sự chấp nhận. Đó là điều duy nhất anh có thể làm lúc này. Chấp nhận sự thật đau lòng rằng anh đã đánh mất tất cả. Mất đi Vợ cũ, mất đi cơ hội làm cha, mất đi một gia đình trọn vẹn. Tất cả chỉ vì sự yếu đuối, sự mù quáng tin vào lời Mẹ, không đủ kiên nhẫn và niềm tin vào tình yêu của mình. Giờ đây, anh phải sống tiếp. Sống với nỗi ân hận như một người bạn đồng hành vĩnh viễn. Coi những gì đã xảy ra là một bài học đắt giá, khắc cốt ghi tâm về ý nghĩa thực sự của sự kiên nhẫn trong tình yêu, trách nhiệm bảo vệ người mình yêu, và niềm tin không lay chuyển trước sóng gió cuộc đời.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những cảm xúc tiêu cực đang chực trào. Cuộc sống không dừng lại. Dù vết thương lòng có sâu đến đâu, anh vẫn phải tiếp tục bước đi trên con đường phía trước, một mình. Anh không thể quay ngược thời gian, không thể sửa chữa sai lầm. Điều duy nhất anh có thể làm là đối diện với tương lai với sự chấp nhận, dù cho tương lai ấy chỉ còn lại bóng hình của quá khứ và những “”giá như”” chẳng bao giờ thành hiện thực.
Nhìn lại bản thân trong gương, không còn là người đàn ông mang gánh nặng của áp lực và sự thiếu hiểu biết, mà là một người đàn ông đã nếm trải đủ vị đắng của sự mất mát. Vết sẹo trong tim nhắc nhở anh mỗi ngày về bài học quý giá ấy. Anh không còn hy vọng vào sự tha thứ từ Vợ cũ, bởi anh biết lỗi lầm của mình quá lớn. Anh chỉ mong rằng, ở một nơi rất xa, nơi có Đứa bé đang lớn dần trong bụng mẹ, họ sẽ có một cuộc sống thật sự bình yên và hạnh phúc. Còn anh, anh sẽ mang theo gánh nặng này như một phần của số phận, lặng lẽ bước đi trên con đường của riêng mình, học cách sống với nỗi ân hận và tìm kiếm sự thanh thản trong chính tâm hồn mình. Dù tương lai có ra sao, anh biết mình sẽ không bao giờ quên bài học về tình yêu, sự tin tưởng và trách nhiệm mà anh đã phải trả giá quá đắt để học được.”

