Một tháng sau, Tần Mộ và cô hoàn tất thủ tục ly hôn.
Đúng như cô dự đoán, không tranh cãi, không níu kéo, không tranh chấp tài sản, anh thậm chí còn tặng cả căn nhà mua trước khi kết hôn cho cô, chỉ là cô là không muốn nhận.
Cô mang tất cả đồ đạc của mình rời đi. Anh đứng lại, không nói gì, chỉ nhìn cô rời đi.
Anh đưa tay ra nửa chừng, rồi thu lại, cuối cùng chỉ thốt ra một câu:
“Anh chỉ hy vọng em có thể sống tốt sau khi rời xa anh.”
Cô hiểu, có lẽ anh muốn bù đắp cho cô bằng cách này.
Họ đã quen nhau từ lâu, cô yêu thầm anh ba năm, theo đuổi anh ba năm, yêu nhau ba năm, nhưng cuộc hôn nhân chỉ kéo dài một năm rưỡi ngắn ngủi.
Cô từng nghĩ mình có thể ở bên anh.
Có thể chữa lành vết thương của anh, xoa dịu nỗi đau của anh, khiến anh vui vẻ.
Thích anh đến như vậy, cũng chỉ mong anh có thể sống vui vẻ.
Nhưng cô quên mất một điều:
Nỗi đau của anh chưa từng thuộc về cô.
Chiều hôm ấy, sau khi nhận giấy quyết định ly hôn, tuyết lại rơi, cô quay về trường cũ.
Đến nơi thì vừa đúng đợt nghỉ đông, cô muốn vào thăm trường, nhưng bị chú bảo vệ già kiên quyết chặn ở cổng trường, dù cô đã xuất trình thẻ cựu học sinh, vẫn không được vào nếu không để lại chứng minh thư.
Cô thở dài, đi tới bức tường thấp ở cổng trường.
Cô nhớ có một lỗ chó ẩn quanh đâu đó. Không biết sau bao nhiêu năm, cái lỗ đó có còn không.
Không ngờ, cái lỗ ấy vẫn còn, dù đã hẹp hơn một chút.
Cô mỉm cười, có vẻ các em học sinh bây giờ cũng không ngoan hơn lứa bọn họ ngày xưa.
Cúi xuống, cô chui qua lỗ.
Trường học không thay đổi nhiều, chỉ có tuyết trắng phủ kín, tựa như một thế giới khác.
Những ký ức ùa về, như mới hôm qua.
Sân thể thao vắng lặng, cô đi dọc đường chạy đua, mỗi bước chân đều nghe thấy tiếng lạo xạo phía dưới.
Nhìn lại dãy dấu chân cô đơn phía sau, cô như thấy mình của mười năm trước.
Cô gái đội mũ tai thỏ lông xù, vừa dậm chân vừa hà hơi để giữ ấm, là Lục Đồng Đồng.
Cô gái đứng nhìn chằm chằm vào sân bóng rổ, là Lục Đồng Đồng.
Cô gái yêu Tần Mộ từ cái nhìn đầu tiên, là Lục Đồng Đồng.
Mọi thứ đều bắt đầu từ ngày tuyết rơi ấy.
Nếu hôm đó cô không lén lút trốn học đi mua khoai lang nướng thì mọi chuyện sẽ ra sao?
Trên đường về, cô đi ngang qua sân bóng rổ, bị thu hút bởi tiếng cổ vũ, nơi cô gặp Tần Mộ đang thi đấu.
Lúc đó, cô thật ngây thơ và can đảm.
Cô trốn học buổi tối, đứng lạnh cóng bên ngoài nhà thi đấu để xem Tần Mộ thi đấu trong trận đấu bóng rổ năm lớp 12.
Sau trận đấu, các cô gái tranh nhau đưa nước ấm cho Tần Mộ, chỉ có cô là rút ra từ túi áo một củ khoai lang nướng đưa cho anh.
Lúc nhìn thấy cô, Tần Mộ không thể không bật cười.
“Cậu là học sinh lớp nào? Tôi không nhận ra cậu,” anh hỏi.
“Tôi là Lục Đồng Đồng, học lớp 5,” cô đáp, ánh mắt lấp lánh.
Cô bắt đầu thích Tần Mộ.
Cô tận dụng mọi cơ hội sắp đặt những cuộc gặp gỡ “tình cờ”.
Trên sân tập, tại nhà thi đấu, trong giờ thể dục, thậm chí là tại phòng nước1.
Qua vài lần, Tần Mộ cuối cùng cũng nhớ đến cô.
“Cô gái khoai lang nướng, trùng hợp quá,” anh nói khi gặp cô tại phòng nước.
Cô gật đầu, “Tôi là Lục Đồng Đồng.”
Thực ra, đó không phải là sự tình cờ. Cô đã lên kế hoạch rất nhiều lần và cuối cùng đã có thể gặp được anh.
Tần Mộ nhớ được cô, cô cảm thấy rất vui.
Nhưng lúc cô chuẩn bị tỏ tình, thì nhận được tin tức sốc.
Tần Mộ và Lâm Tuyết đã hẹn hò.
Tin tức đó làm chấn động toàn trường.
Lâm Tuyết là chị gái học năm ba, là nữ sinh đứng đầu toàn trường, xinh đẹp và tài năng, chơi violin rất giỏi, không hổ danh là tiểu thư nhà giàu.
Lúc đó, ai cũng khen ngợi rằng họ thật xứng đôi vừa lứa.
Ngày hôm đó, cô lặng lẽ cất bức thư tình đã sửa đi sửa lại vào ngăn kéo, cũng không bao giờ đi lấy nước ở tầng hai nữa.
Thời gian trôi qua, cô cố gắng quên đi mọi thứ, nhưng dường như càng cố gắng, hình ảnh họ bên nhau càng hiện rõ trong tâm trí cô.
Trong suốt quá trình thi cử, tại quán bán đồ ăn vặt của trường, trên sân tập, cô luôn nhìn thấy Tần Mộ đi cùng Lâm Tuyết.
Hai người họ đi cùng nhau, cô ấy cười ngọt ngào, anh thì tự hào.
Trong một buổi lễ trao thưởng, khi cô đạt giải nhất kỳ thi cuối kỳ, cô ngồi cạnh Lâm Tuyết trên khán đài, chờ đợi lễ trao giải.
“Cô gái khoai lang nướng, cậu cũng ở đây à,” Tần Mộ nhận ra cô.
Cô gật đầu, “Tôi là Lục Đồng Đồng.”
“Khoai lang nướng là gì vậy?” Lâm Tuyết, ngồi bên trái Tần Mộ, tò mò hỏi
“Có phải là bí mật nhỏ nào của cậu không?”
“Làm gì có,” Tần Mộ cười đáp, “Bọn mình quen nhau từ trước rồi.”
Lâm Tuyết nhìn vào thẻ tên của cô, mỉm cười, “Cậu kiên trì thật đấy, cố gắng nhé.”
Cô gật đầu, nhưng cô biết rằng dù bao nhiêu năm trôi qua, mối quan hệ giữa họ vẫn không thể thay đổi.
Lúc lên đại học, cô biết được Tần Mộ và Lâm Tuyết đã chia tay.
Lúc lên đại học, Lục Đồng Đồng nghe tin Tần Mộ và Lâm Tuyết chia tay. Tin tức ấy như một tia chớp xé toạc bầu trời u ám trong lòng cô. Dù mối tình đơn phương thời học trò vẫn còn là một vết sẹo âm ỉ, nhưng cơ hội này lại le lói mở ra. Cô thầm nghĩ, liệu đây có phải là cơ hội cuối cùng để cô có thể ở bên anh?
Một buổi chiều cuối đông, Lục Đồng Đồng lấy hết can đảm, đi đến cổng trường cũ. Cái lạnh thấu xương không làm cô chùn bước. Chú bảo vệ già vẫn ngồi đó, dáng vẻ quen thuộc nhưng ánh mắt giờ đây nghiêm nghị hơn.
“Cháu chào chú ạ,” Lục Đồng Đồng khẽ nói, tay đưa ra thẻ cựu học sinh.
Chú bảo vệ lắc đầu. “Xin lỗi cháu, quy định mới. Vào trường phải để lại CMND.”
Lục Đồng Đồng thở dài. Cô đã lường trước điều này. Cô mỉm cười buồn bã, quay sang bức tường thấp quen thuộc. Cái “lỗ chó” năm xưa vẫn còn đó, chỉ là hẹp hơn một chút. Cô nhớ lại ngày còn tung tăng chạy nhảy, cùng Tần Mộ trốn học đi mua khoai lang nướng. Giờ đây, chỉ còn mình cô với những ký ức vụn vặt.
Cô chui qua lỗ hổng, bước vào sân trường vắng lặng phủ đầy tuyết. Mọi thứ dường như vẫn y nguyên, chỉ là phủ thêm một lớp bụi thời gian. Dấu chân cô in hằn trên nền tuyết, như một lời nhắc nhở về một thời đã qua. Cô đi dọc theo đường chạy đua, hướng về phía sân bóng rổ – nơi lần đầu tiên cô nhìn thấy Tần Mộ.
Ánh mắt Lục Đồng Đồng chợt dừng lại. Cách đó không xa, một bóng dáng quen thuộc đang đứng đó, nhìn về phía sân bóng rổ. Trái tim cô như ngừng đập. Là Tần Mộ. Anh vẫn ở đó, giữa cái lạnh của ngày đông, như một bức tượng đài sừng sững của quá khứ.
Lục Đồng Đồng im lặng đứng từ xa nhìn. Cô thấy anh đưa tay lên vuốt ve mái tóc, một cử chỉ cô đã từng thuộc nằm lòng. Tim cô như bị bóp nghẹt. Mười năm trôi qua, họ đã đi trên hai con đường khác nhau, xây dựng những cuộc đời riêng. Cô đã từng là vợ anh, nhưng giờ đây, khoảng cách giữa họ dường như còn xa hơn cả hàng thập kỷ.
Bỗng nhiên, Tần Mộ quay đầu lại, như cảm nhận được có ai đó đang nhìn mình. Ánh mắt hai người chạm nhau. Một khoảnh khắc tĩnh lặng đến nghẹt thở. Anh sững sờ. Cô đứng đó, như một bóng ma từ quá khứ.
“Lục Đồng Đồng?” Giọng anh khàn đặc, xen lẫn chút ngỡ ngàng.
Lục Đồng Đồng hít sâu một hơi, lấy hết can đảm bước tới. “Em chào anh, Tần Mộ.”
Anh nhìn cô, ánh mắt lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt cô. Có một chút gì đó hoài niệm, có một chút gì đó tiếc nuối, nhưng tuyệt nhiên không còn tình yêu. “Em đến đây làm gì?”
“Em… chỉ tình cờ đi ngang qua,” cô nói dối, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Em nghe nói anh và Lâm Tuyết chia tay rồi.”
Tần Mộ im lặng. Anh không phủ nhận, cũng không thừa nhận. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn vạn lời nói. Lục Đồng Đồng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo bao trùm lấy mình. Cơ hội mà cô mong chờ bấy lâu, liệu có còn tồn tại? Hay chỉ là ảo tưởng của một kẻ si tình? Cô nhìn anh, ánh mắt chất chứa bao điều không nói thành lời. Dù trái tim vẫn còn nhói đau, nhưng giờ đây, cô biết mình phải đấu tranh cho hạnh phúc của bản thân.
Tần Mộ đứng sững đó, ánh mắt nhìn Lục Đồng Đồng với một vẻ phức tạp không thể gọi tên. Mười năm trước, cô gái này từng là cả thế giới của anh, là ánh nắng soi rọi cuộc đời. Giờ đây, cô xuất hiện như một cơn gió lạ mang theo hơi thở của quá khứ, xen lẫn chút bối rối và cả sự hoài niệm. Lục Đồng Đồng nhìn sâu vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm chút gì đó còn sót lại. Nhưng cô chỉ thấy một khoảng trống mênh mông, một nỗi cô đơn không thể che giấu.
“Em… em cũng không có việc gì,” Lục Đồng Đồng nói dối, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Cô nhìn Tần Mộ, dáng vẻ anh tiều tụy hơn cô tưởng, đôi vai hơi trĩu xuống như mang vác cả gánh nặng. Ánh mắt anh nhìn ra sân bóng rổ, xa xăm, như lạc vào một thế giới khác. Cô chợt nhận ra, đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh thường thấy, Tần Mộ đang gồng mình chống đỡ một cơn bão nội tâm.
Lục Đồng Đồng hít một hơi thật sâu, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Đây không phải là cơ hội để cô đòi lại thứ đã mất, mà là lúc cô có thể đứng bên cạnh anh, dù chỉ là một người bạn. Cô chậm rãi bước lại gần Tần Mộ, khoảng cách giữa họ dần thu hẹp. Tần Mộ vẫn giữ nguyên tư thế, dường như không để ý đến sự hiện diện của cô.
“Anh Tần Mộ,” Lục Đồng Đồng khẽ gọi, giọng cô dịu dàng như hơi thở. “Anh có ổn không?”
Câu hỏi của cô như một tiếng chuông vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Tần Mộ giật mình, quay đầu nhìn cô. Ánh mắt anh giờ đây không còn sự xa cách ban đầu, thay vào đó là một chút bỡ ngỡ, và có lẽ, là một chút yếu lòng. Anh nhìn Lục Đồng Đồng, nhìn ánh mắt chân thành và đầy quan tâm của cô. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
“Anh… không sao,” Tần Mộ trả lời, nhưng giọng anh lại chất chứa bao nhiêu mệt mỏi. Anh nhìn xuống đất, bàn tay vô thức siết chặt. Lục Đồng Đồng thấy rõ sự suy sụp trong từng cử chỉ của anh. Cô biết, lời nói dối của anh không thể che giấu được nỗi đau. Cô quyết định ở lại, đứng bên cạnh anh, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ chia sẻ sự trống rỗng và lạnh lẽo đang bao trùm lấy anh.
Tần Mộ vẫn đứng đó, đối diện với Lục Đồng Đồng, cơ thể vẫn còn chút căng cứng. Nụ cười buồn bã của anh, lời nói “anh không sao” dù chất chứa sự mệt mỏi, tất cả đều được Lục Đồng Đồng ghi nhận. Cô không nói gì thêm, chỉ đứng im lặng, lặng lẽ lấp đầy khoảng trống không tên giữa hai người. Sân bóng rổ giờ đây như một minh chứng cho quá khứ đã qua, chỉ còn lại tiếng gió khẽ rì rào qua những hàng cây.
Một lúc sau, Tần Mộ khẽ thở dài, âm thanh như tan vào không khí. Anh ngẩng đầu nhìn Lục Đồng Đồng, ánh mắt đã bớt đi chút lạnh lẽo, thay vào đó là một tia nhìn có phần dịu lại. Anh không còn né tránh ánh mắt cô nữa. Lục Đồng Đồng cảm nhận được sự thay đổi nhỏ bé đó, như một giọt nước mắt đầu tiên trên mặt đất khô cằn.
“Cô… cũng đến đây có việc gì sao?” Tần Mộ hỏi, giọng anh vẫn còn khàn khàn nhưng đã bớt đi sự nặng nề.
Lục Đồng Đồng lắc đầu nhẹ. “Em chỉ… tiện đường qua thôi.” Cô cố gắng giữ cho giọng mình thật tự nhiên. Cô biết, lời nói dối này không quan trọng bằng việc cô đang ở đây, bên cạnh anh.
Tần Mộ im lặng nhìn cô. Anh có thể thấy sự chân thành trong mắt cô, một thứ gì đó đã từng tồn tại giữa họ, nhưng giờ đây, nó được phủ lên một lớp bụi thời gian dày đặc. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ, như một sự chấp nhận mong manh.
“Trường bây giờ cũng vắng vẻ nhỉ,” Tần Mộ nói, ánh mắt lại hướng ra xa.
Lục Đồng Đồng nhìn theo anh. “Vâng. Mùa này thường là vậy.” Cô cũng nhìn theo hướng anh nhìn, cố gắng tìm thấy những gì anh đang thấy, hoặc đang nhớ. Cô nhớ lại ngày xưa, khi họ còn là những cô cậu học trò vô tư, chạy nhảy trên sân bóng rổ này.
“Khoai lang nướng ở đây hồi đó ngon lắm,” Tần Mộ bất chợt nói.
Lục Đồng Đồng khẽ mỉm cười. Đó là kỷ niệm của họ. “Em nhớ. Có lần anh còn cố nướng cho em ăn, nhưng cháy đen sì.”
Tần Mộ khẽ nhếch mép, một nụ cười thoáng qua như ánh chớp. “Chỉ là hơi khét thôi mà.”
Họ đứng đó, một khoảng lặng ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa. Không còn sự đề phòng, không còn cái nhìn lạnh lùng của Tần Mộ. Chỉ có một sự chấp nhận dịu dàng, một tia ấm áp le lói giữa hai người đã từng yêu nhau sâu đậm, rồi lại xa cách. Lục Đồng Đồng cảm thấy trái tim mình ấm lại đôi chút. Dù chỉ là một cử chỉ nhỏ, một lời nói vu vơ, cô biết mình đã chạm được vào một phần nào đó trong Tần Mộ. Con đường phía trước còn dài, nhưng đây là bước khởi đầu.
Lục Đồng Đồng cảm nhận được một luồng gió mát thổi qua. Cô mỉm cười với Tần Mộ, nụ cười dịu dàng và chân thành. “Anh cũng không sao là tốt rồi.” Cô không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, để khoảng không gian giữa họ dần được lấp đầy bởi những ký ức xưa cũ. Tiếng gió xào xạc qua những tán lá vàng rụng, như đang thì thầm những câu chuyện đã qua.
Tần Mộ im lặng nhìn Lục Đồng Đồng. Ánh mắt anh giờ đây đã không còn vẻ lạnh lùng xa cách nữa. Thay vào đó là một sự dịu dàng mong manh, một sự chấp nhận nhỏ bé. Anh khẽ gật đầu. “Trường giờ vắng thật.”
“Vâng. Mùa này hay vậy.” Lục Đồng Đồng nhìn theo hướng mắt anh. Cô nhớ lại những ngày còn là học sinh, cùng nhau chạy nhảy trên sân bóng rổ này.
“Khoai lang nướng ở đây ngon lắm.” Tần Mộ bất chợt nói.
Lục Đồng Đồng khẽ mỉm cười. “Em nhớ. Có lần anh còn làm cháy đen sì cho em ăn.”
Tần Mộ nhếch mép. “Chỉ hơi khét thôi mà.”
Một khoảng lặng trôi qua. Lục Đồng Đồng cảm thấy trái tim mình ấm lại. Cô biết, dù con đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng đây là một khởi đầu. Cô quay sang nhìn Tần Mộ, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. “Anh à,” cô bắt đầu, giọng nói chắc chắn, “em biết anh đã trải qua rất nhiều chuyện. Nhưng em tin, tình yêu có thể chữa lành mọi vết thương. Em muốn… em muốn anh hạnh phúc.”
Tần Mộ ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên. “Lục Đồng Đồng…”
“Em đã ly hôn rồi.” Lục Đồng Đồng nói thẳng. “Thủ tục xong hết rồi. Không tranh chấp, không níu kéo.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không né tránh. “Em có thể bắt đầu lại. Với anh.”
Trái tim Tần Mộ như hẫng đi một nhịp. Anh nhìn sâu vào mắt Lục Đồng Đồng, tìm kiếm một lời nói dối, một sự tính toán. Nhưng tất cả những gì anh thấy là sự chân thành, một tình yêu đã từng bị vùi lấp nay lại trỗi dậy mạnh mẽ. “Em…” Anh không biết phải nói gì.
“Em biết anh còn tổn thương.” Lục Đồng Đồng tiếp lời, giọng cô đầy cảm thông. “Nhưng em sẵn sàng ở đây, bên cạnh anh. Chữa lành cho anh. Em sẽ làm anh hạnh phúc, bằng mọi giá.” Cô bước tới gần hơn một chút, ánh mắt không rời anh. “Chúng ta… có thể thử lại không, Tần Mộ?”
Tần Mộ nhìn cô. Anh nhìn thấy quá khứ, nhìn thấy những giấc mơ thời học trò. Anh nhìn thấy sự quyết tâm trong đôi mắt cô. Anh siết chặt bàn tay, rồi chậm rãi mở ra. “Lục Đồng Đồng…” Anh lặp lại tên cô, lần này, có một chút gì đó gọi là hy vọng.
Lục Đồng Đồng mỉm cười. Đó là nụ cười hạnh phúc nhất mà cô từng có. Giấc mơ tình yêu thời học trò, tưởng chừng đã chôn vùi theo năm tháng, giờ đây đang dần thành hiện thực. Cô tin rằng, bằng tình yêu của mình, cô có thể xoa dịu mọi đau khổ trong lòng anh.
Lục Đồng Đồng mỉm cười, một nụ cười ngấn nước nhưng rạng rỡ. Cô nhìn sâu vào mắt Tần Mộ, nơi giờ đây chất chứa một niềm hy vọng mong manh. “Em đồng ý!” cô reo lên, giọng nói vỡ òa trong hạnh phúc. “Em đồng ý làm vợ anh, Tần Mộ!”
Tần Mộ ngỡ ngàng. Anh nhìn cô, ánh mắt anh như lạc vào một miền ký ức xa xôi. Anh siết chặt tay Lục Đồng Đồng, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô lan tỏa. “Em…” Anh nghẹn ngào, không thốt nên lời. Anh đã từng nghĩ rằng trái tim mình đã nguội lạnh vĩnh viễn sau những tổn thương, sau những đổ vỡ. Nhưng giờ đây, trước Lục Đồng Đồng, anh cảm thấy một tia lửa ấm áp đang dần nhen nhóm trở lại.
Anh nhìn xung quanh, nơi những tán lá vàng rơi xào xạc, nơi họ từng cùng nhau đi dưới những hàng cây này. Anh nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy cô trên sân bóng rổ, ánh mắt cô sáng ngời, nụ cười hồn nhiên. Anh nhớ mùi khoai lang nướng, mùi hương đã gắn liền với những ngày tháng ngọt ngào của mối tình đầu. Tất cả những ký ức ấy, tưởng chừng đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, giờ đây lại sống dậy mãnh liệt trong tim anh.
“Em không sợ sao, Tần Mộ?” Lục Đồng Đồng khẽ hỏi, giọng cô đầy chân thành. “Em biết anh… còn rất nhiều gánh nặng. Nhưng em sẵn sàng cùng anh gánh vác. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.” Cô nhìn anh, ánh mắt không chút dao động. “Em muốn anh được hạnh phúc. Thật lòng.”
Tần Mộ cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt Lục Đồng Đồng. Anh thấy ở đó một sự kiên định, một tình yêu không toan tính. Anh nhận ra, có lẽ, cuộc đời đã cho anh một cơ hội thứ hai. Cơ hội để sửa chữa những sai lầm, để tìm lại bình yên mà anh luôn khao khát. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi nhưng dứt khoát. “Anh… anh cũng yêu em, Lục Đồng Đồng.”
Lời thú nhận đó như một lời tuyên thệ. Lục Đồng Đồng vỡ òa lần nữa, nhưng lần này là những giọt nước mắt của hạnh phúc vẹn tròn. Cô vòng tay ôm chầm lấy Tần Mộ, cảm nhận sự vững chãi trong vòng tay anh. Tiếng gió xào xạc như bản nhạc nền cho giây phút đoàn tụ này. Sau bao nhiêu năm chia ly, bao nhiêu biến cố, cuối cùng họ cũng tìm thấy nhau. Và lần này, Lục Đồng Đồng tin chắc rằng, đây không chỉ là một khởi đầu mới, mà là một đích đến bình yên.
Ngày cưới diễn ra trong sự hân hoan của Lục Đồng Đồng. Cô rạng rỡ trong bộ váy cô dâu, tin rằng đây là khởi đầu cho một cuộc sống trọn vẹn bên người mình yêu từ lâu. Cô nắm chặt tay Tần Mộ, mỉm cười mãn nguyện, tràn đầy hy vọng về tương lai. Tiếng nhạc đám cưới vang lên, những tràng pháo tay chúc mừng không ngớt. Tần Mộ nhìn Lục Đồng Đồng, ánh mắt anh đầy sự biết ơn và yêu thương. Anh không thể tin được rằng mình đã có cơ hội thứ hai, cơ hội để bù đắp cho cô sau tất cả những tổn thương mà anh đã gây ra trong quá khứ. Lục Đồng Đồng tựa đầu vào vai Tần Mộ, cô hít sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận hạnh phúc lan tỏa trong tim. Cô nhắm mắt lại, hình dung về cuộc sống tương lai của hai người, một cuộc sống tràn đầy tình yêu và sự sẻ chia. Cô đã chờ đợi ngày này quá lâu, và cuối cùng, nó đã đến. Tần Mộ siết chặt tay cô hơn, anh thì thầm bên tai cô: “Cảm ơn em, Đồng Đồng. Cảm ơn vì tất cả.” Lục Đồng Đồng chỉ mỉm cười, cô biết rằng, tình yêu của họ sẽ vượt qua mọi thử thách, mọi khó khăn. Họ sẽ cùng nhau xây dựng một tổ ấm hạnh phúc, một nơi mà họ có thể tìm thấy sự bình yên và tình yêu đích thực. Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, Lục Đồng Đồng và Tần Mộ trao nhau nụ hôn say đắm, lời thề nguyện được vang lên giữa không gian tràn ngập tình yêu.
Tháng ngày hôn nhân của Lục Đồng Đồng và Tần Mộ trôi qua êm đềm, nhưng trong lòng cô vẫn luôn cảm nhận một khoảng cách vô hình. Tần Mộ, dù đã ở bên cô, vẫn giữ một phần trái tim đóng kín, không hoàn toàn mở lòng chia sẻ. Cô tự nhủ, mình phải cố gắng hơn nữa, phải tìm cách để anh hoàn toàn tin tưởng.
Một ngày cuối thu, Lục Đồng Đồng quyết định quay về trường cũ. Cô biết đây là nơi ghi dấu nhiều kỷ niệm của hai người, nơi tình yêu của họ bắt đầu nảy nở. Cô bước qua cánh cổng quen thuộc, lòng xao xuyến. Mọi thứ dường như vẫn y nguyên, chỉ có thời gian là đã thay đổi quá nhiều. Cô đi qua sân bóng rổ, nơi lần đầu tiên cô nhìn thấy Tần Mộ. Anh khi đó là một chàng trai rực rỡ, phong thái tự tin trên sân, và trái tim cô đã tan chảy ngay từ khoảnh khắc ấy.
Cô nhớ lại ngày Tần Mộ và Lâm Tuyết còn mặn nồng. Cô đã từng rất đau khổ, nhưng rồi cô đã kiên cường đứng dậy. Đám cưới của họ, sau bao nhiêu năm chờ đợi, lẽ ra phải là một khởi đầu viên mãn. Tuy nhiên, đôi khi hạnh phúc không đơn giản là có được nhau, mà còn là sự thấu hiểu và sẻ chia trọn vẹn.
Lục Đồng Đồng đi dọc hành lang quen thuộc, ánh mắt cô dừng lại ở căn phòng cũ của câu lạc bộ. Cô bỗng nhiên muốn gặp lại Tần Mộ, muốn trò chuyện để hiểu anh hơn. Cô nghĩ ra một cái cớ, một cách để chạm vào quá khứ của anh. Cô tìm đến Phòng nước, nơi cô biết Tần Mộ đôi khi vẫn ghé qua để lấy đồ.
Tại Phòng nước, cô nhìn thấy Tần Mộ đang loay hoay với một đống giấy tờ. Cô hít một hơi thật sâu, bước vào.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
(Giọng nhẹ nhàng)
Anh ơi…
TẦN MỘ
(Giật mình quay lại, hơi ngạc nhiên)
Đồng Đồng? Sao em lại ở đây?
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
Em… em ghé qua thăm anh thôi. Anh đang làm gì vậy?
Tần Mộ khẽ mỉm cười, nhưng ánh mắt anh vẫn có chút gì đó giữ kẽ. Anh không hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Lục Đồng Đồng cảm nhận được điều đó. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi anh nhiều hơn, nhưng cô lại sợ làm anh thêm áp lực. Cô chỉ khẽ đáp lời anh, rồi quan sát anh làm việc.
Cô nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ đều quen thuộc, gợi lại vô vàn ký ức. Cô nhớ những lần hai người cùng nhau trốn học, cùng nhau cười đùa. Cô nhớ cả ngày mình đã cất đi bức thư tình, khi biết anh đang hẹn hò với Lâm Tuyết. Những kỷ niệm đó, dù đau buồn, vẫn là một phần của họ.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
(Nhìn ra ngoài cửa sổ)
Nhìn cảnh vật trường cũ, em lại nhớ ngày xưa quá.
TẦN MỘ
(Vẫn tập trung vào công việc)
Ừm, thời gian trôi nhanh thật.
Lục Đồng Đồng im lặng. Cô biết, để Tần Mộ thực sự mở lòng, cô còn phải đi một chặng đường dài. Cô phải tìm cách xóa bỏ những rào cản vô hình, để tình yêu của họ được trọn vẹn hơn. Cô nắm chặt tay mình, tự nhủ: “Mình phải cố gắng hơn nữa.”
Căn phòng nước vẫn thoảng chút mùi giấy cũ và bụi phấn. Tần Mộ cúi gằm mặt, ánh mắt dán chặt vào chồng giấy tờ trên bàn. Lục Đồng Đồng đứng dựa vào khung cửa, cảm nhận rõ sự xa cách vô hình giữa hai người. Cô nhìn anh, một người đàn ông từng là cả thế giới của mình, giờ lại như một người xa lạ đang ẩn mình sau bức tường phòng thủ dày đặc.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
(Khẽ lướt ngón tay trên khung cửa)
Em vẫn nhớ cái lần anh lén lút mang khoai lang nướng vào trường cho em ăn vụng. Chú bảo vệ già đã phải làm toáng lên.
Tần Mộ khẽ ngừng tay, nhưng không ngẩng lên.
TẦN MỘ
(Giọng đều đều)
Chuyện cũ rồi.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
Chuyện cũ nhưng em vẫn nhớ. Giống như em vẫn nhớ cái ngày anh ôm em khóc, nói rằng anh không thể nào yêu ai khác ngoài em.
Lòng cô nghẹn lại. Mỗi lời nói ra đều như đang cố gắng gỡ từng nút thắt trong lòng anh, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng nặng nề. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời cuối thu nhuốm màu xám xịt.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
Anh vẫn còn nghĩ về Lâm Tuyết sao?
TẦN MỘ
(Ngẩng phắt đầu, ánh mắt có chút bối rối rồi nhanh chóng che giấu)
Không liên quan.
Giọng anh đột ngột trở nên lạnh lùng. Lục Đồng Đồng cảm thấy một nhói đau trong tim. Cô biết, dù cố gắng đến đâu, cô cũng không thể chạm tới những góc khuất trong tâm hồn anh. Nỗi đau cũ của Tần Mộ, thứ mà cô đã nghĩ rằng họ đã cùng nhau vượt qua, giờ đây lại trở thành một bức tường sừng sững, chia cắt hai người.
Cô buông xuôi. Sự bất lực và cô đơn dâng trào. Cô biết mình không thể tiếp tục ở đây, trong không khí ngột ngạt này.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
(Bước ra khỏi phòng nước, giọng chìm xuống)
Thôi, em về đây.
Tần Mộ không nói gì, chỉ lặng lẽ quay lại với đống giấy tờ. Lục Đồng Đồng đi khuất, bóng dáng cô dần nhỏ lại, mang theo cả những hy vọng mong manh về một sự thấu hiểu. Phía sau cánh cửa phòng nước, Tần Mộ siết chặt bàn tay, đôi mắt nhìn xa xăm, như thể anh đang lạc giữa một mê cung của quá khứ.
Lục Đồng Đồng bước ra khỏi cánh cửa phòng nước, không gian xung quanh như đặc quánh lại. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống nỗi nghẹn nơi cổ họng. Bên ngoài, bầu trời xám xịt phản chiếu tâm trạng nặng nề của cô. Mười năm trôi qua, những ký ức về tình đầu và những lời hứa hẹn ngọt ngào dường như chỉ còn là ảo ảnh mờ nhạt. Cô đã từng nghĩ, Tần Mộ của ngày xưa, người con trai sẵn sàng vì cô mà đối đầu với cả thế giới, sẽ không bao giờ thay đổi. Nhưng giờ đây, anh ta đứng đó, như một bức tượng bằng đá lạnh lẽo, không cảm xúc, không rung động.
Cô rảo bước trên hành lang quen thuộc của trường cũ. Tiếng bước chân cô vang vọng, đơn độc. Mỗi viên gạch, mỗi bức tường đều mang theo dấu ấn của một thời thanh xuân rực rỡ. Cô nhớ lại ngày đầu tiên nhìn thấy Tần Mộ trên sân bóng rổ, mái tóc đen bay lòa xòa trong gió, nụ cười tỏa nắng khiến trái tim cô rung động mãnh liệt. Đó là tình yêu sét đánh, là thứ tình cảm thuần khiết, ngây ngô mà cô đã từng tin rằng sẽ đi cùng mình đến hết cuộc đời.
Lục Đồng Đồng dừng lại trước bảng tin cũ kỹ, nơi từng dán đầy những bức ảnh kỷ niệm của lớp. Cô liếc nhìn về phía nhà thi đấu xa xa. Nơi đó, có lẽ Tần Mộ vẫn còn giữ lại một chút gì đó của chàng trai nhiệt huyết ngày nào. Nhưng không, anh đã chọn con đường khác, một con đường mà cô không thể nào bước theo. Lời nói của anh, ánh mắt của anh, tất cả đều cho thấy sự kiên quyết.
Cô lướt ngón tay lên tấm thẻ cựu học sinh trong ví. Vừa rồi, cô đã cố gắng dùng nó để vào trường, để tìm một chút an ủi, một chút động lực. Nhưng chú bảo vệ già, người từng quen biết cô, giờ đây chỉ lắc đầu từ chối. “Xin lỗi cô, quy định là quy định,” ông nói, giọng đầy ái ngại. Sự từ chối đó như một gáo nước lạnh dội vào mặt cô, nhắc nhở cô rằng, cô không còn thuộc về nơi này nữa.
Đường về nhà thật dài. Cô muốn về nhà, về cái căn nhà mà anh đã tặng lại cho cô, như một cách để giải thoát cả hai. Nhưng cô không nhận. Cô không muốn mang bất cứ thứ gì thuộc về Tần Mộ, không muốn có bất kỳ ràng buộc nào nữa. Thủ tục ly hôn đã hoàn tất. Không tranh cãi, không níu kéo, không tranh chấp tài sản. Một sự kết thúc dứt khoát, lạnh lùng.
Lục Đồng Đồng thở dài, cảm giác mệt mỏi dâng lên. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã dùng tất cả tình yêu của mình để sưởi ấm trái tim anh, để kéo anh ra khỏi bóng tối của quá khứ. Nhưng dường như, tình yêu của cô không đủ mạnh. Cô bắt đầu nghi ngờ, liệu anh có thật sự yêu cô, hay chỉ là sự bù đắp cho những tổn thương mà anh đã trải qua? “Anh có thật sự yêu em không, hay chỉ là sự bù đắp?” Cô thầm hỏi lòng, nhưng không có câu trả lời nào vang lên. Chỉ có sự im lặng và nỗi cô đơn bao trùm lấy cô.
Lục Đồng Đồng rảo bước trên con đường lát gạch quen thuộc, trái tim nặng trĩu. Mỗi bước chân vang lên như tiếng vọng của quá khứ, của những ngày tháng tươi đẹp giờ chỉ còn là tàn tro. Cô nhớ lại lời Tần Mộ nói lúc nãy, trong căn phòng nước lạnh lẽo. Giọng anh trầm thấp, đầy sự bất lực: “Anh xin lỗi, anh không thể…”
Những lời đó như nhát dao cứa vào tim cô. Cô đã từng tin rằng tình yêu của mình đủ mạnh mẽ để chữa lành mọi vết thương, đủ ấm áp để xua tan đi bóng tối trong anh. Cô đã từng nghĩ mình có thể gánh vác nỗi đau của anh, vì anh mà chiến đấu. Nhưng sự thật phũ phàng là cô không thể. Nỗi đau của Tần Mộ, những tổn thương anh mang trong mình, không phải là thứ cô có thể tùy tiện chạm vào, càng không phải là thứ cô có quyền xoa dịu. Chúng là của riêng anh, thuộc về quá khứ mà anh cần tự mình đối diện.
Cô nhìn về phía sân bóng rổ, nơi lần đầu tiên cô nhìn thấy anh. Ánh mắt anh lúc đó, rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Nhưng giờ đây, trong đôi mắt ấy, chỉ còn sự trống rỗng và xa cách. Cô đã cố gắng, đã hết lòng, nhưng dường như tất cả chỉ là công cốc. Cô chỉ là Lục Đồng Đồng, không phải là vị cứu tinh, không phải là người có thể thay đổi số phận của anh.
Nước mắt lưng tròng, cô nuốt xuống. Cô biết, mình không thể níu kéo nữa. Cô không thể tiếp tục ảo tưởng rằng mình có thể “chữa lành” cho Tần Mộ. Anh cần tự tìm con đường của mình, tự bước ra khỏi vũng lầy của nỗi đau. Còn cô, cô cũng cần phải tìm lại chính mình, tìm lại con đường của riêng mình.
Cơn gió heo may thổi qua, mang theo hơi lạnh buốt. Lục Đồng Đồng khẽ rùng mình. Cô nhớ lại ngày tuyết rơi ấy, ngày mọi chuyện bắt đầu. Một khởi đầu đầy hứa hẹn, một kết thúc đầy bi thương. Cô đã từng tin vào khoai lang nướng, tin vào những lời thì thầm dưới ánh trăng. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh ký ức vụn vỡ.
Cô không nhận căn nhà anh tặng. Cô không giữ bức thư tình kia. Cô không muốn bất cứ thứ gì còn sót lại của Tần Mộ. Thủ tục ly hôn đã hoàn tất, không chút vướng bận. Một sự giải thoát, hay là một sự vỡ vụn? Cô không biết. Chỉ biết rằng, trái tim cô giờ đây trống rỗng, lạnh lẽo như chính không khí xung quanh. Cô cần phải học cách sống một mình, học cách chấp nhận sự thật rằng, có những vết thương, không ai ngoài chủ nhân của nó có thể tự chữa lành.
Lục Đồng Đồng bước ra khỏi tòa nhà, không dám ngoái lại nhìn. Con đường lát gạch quen thuộc giờ đây như một con đường dẫn đến vực sâu vô tận. Cô có thể cảm nhận được hơi thở của quá khứ phả vào gáy, nhưng cô quyết tâm không quay đầu. Cô đã nhìn thấy đôi mắt Tần Mộ, trống rỗng và đầy xa lạ. Lời nói của anh, “Anh xin lỗi, anh không thể…”, vẫn còn văng vẳng bên tai. Cô đã từng nghĩ mình có thể là liều thuốc cho nỗi đau của anh, nhưng sự thật phũ phàng là anh cần tự mình đối mặt.
Trước mắt cô là sân bóng rổ cũ, nơi lần đầu tiên cô nhìn thấy Tần Mộ, rạng rỡ và đầy sức sống. Giờ đây, hình ảnh đó chỉ còn là tàn tích trong ký ức. Cô đã cố gắng, đã hết lòng, nhưng có lẽ, cô không phải là người có thể chữa lành cho anh. Anh cần tự tìm con đường của mình, tự bước ra khỏi vũng lầy của nỗi đau. Còn cô, cô cũng cần tìm lại chính mình.
Cơn gió heo may thổi qua, mang theo hơi lạnh buốt. Lục Đồng Đồng khẽ rùng mình. Cô nhớ lại ngày tuyết rơi ấy, ngày mọi chuyện bắt đầu. Một khởi đầu đầy hứa hẹn, một kết thúc đầy bi thương. Cô đã từng tin vào khoai lang nướng, tin vào những lời thì thầm dưới ánh trăng. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh ký ức vụn vỡ.
Cô không nhận căn nhà anh tặng. Cô không giữ bức thư tình kia. Cô không muốn bất cứ thứ gì còn sót lại của Tần Mộ. Thủ tục ly hôn đã hoàn tất, không chút vướng bận. Một sự giải thoát, hay là một sự vỡ vụn? Cô không biết. Chỉ biết rằng, trái tim cô giờ đây trống rỗng, lạnh lẽo như chính không khí xung quanh. Cô cần phải học cách sống một mình, học cách chấp nhận sự thật rằng, có những vết thương, không ai ngoài chủ nhân của nó có thể tự chữa lành.
Đã một tháng trôi qua kể từ ngày thủ tục ly hôn hoàn tất. Căn nhà sang trọng giờ đây chỉ còn là một vật chứng cho một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Tần Mộ đã cố gắng tặng lại nó cho Lục Đồng Đồng, nhưng cô đã từ chối. Cô không cần bất kỳ sự đền bù nào. Mọi thứ đã kết thúc.
Lục Đồng Đồng đứng trước cổng trường cũ. Đã mười năm trôi qua kể từ ngày cô và Tần Mộ gặp nhau lần đầu. Cô vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh ấy, ngày tuyết rơi trắng xóa. Cô đã từng dùng “lỗ chó” bí mật để lén vào trường, chỉ để ngắm nhìn anh. Giờ đây, khi cố gắng xin vào trường với tư cách cựu học sinh, cô lại bị từ chối.
Cô bước đi dọc theo con đường lát gạch, trái tim nặng trĩu. Cô nhớ lại lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trên sân bóng rổ, ánh mắt anh sáng ngời, tràn đầy sức sống. Cô nhớ cả lần cô cố tình tạo cơ hội gặp anh ở phòng nước, nơi anh đã có chút bối rối. Rồi đến nhà thi đấu, nơi cô lén lút xem anh thi đấu, trái tim đập loạn nhịp.
Lúc lên đại học, cô đã biết tin Tần Mộ và Lâm Tuyết chia tay. Cô đã từng nghĩ đến việc níu kéo, thậm chí đã chuẩn bị sẵn bức thư tình để gửi cho anh. Nhưng rồi, cô lại quyết định cất nó đi. Bởi lẽ, sâu thẳm trong lòng, cô biết rằng, có những tổn thương không thể tự mình gánh vác. Tần Mộ cần phải đối mặt với nó một mình.
Khoai lang nướng, một kỷ vật đặc biệt giữa cô và anh, giờ chỉ còn là một đống tro tàn trong ký ức. Cô đã cố gắng giữ gìn cuộc hôn nhân này, nhưng tất cả đã quá muộn. Họ không còn là những người yêu nhau như xưa. Họ chỉ là hai kẻ xa lạ, buộc chặt nhau bởi một tờ giấy đăng ký kết hôn.
Quyết định ly hôn được đưa ra trong sự im lặng và đau khổ. Không tranh cãi, không níu kéo, không tranh chấp tài sản. Tất cả chỉ là sự chấp nhận. Lục Đồng Đồng chấp nhận, dù tim tan nát, biết rằng đây là lựa chọn tốt nhất cho cả hai. Cô đã từng tin rằng mình có thể thay đổi anh, nhưng giờ đây, cô nhận ra, cô chỉ có thể thay đổi chính mình. Cô cần phải sống cho bản thân, tìm lại con đường của riêng mình.
Lục Đồng Đồng mím chặt môi, hai tay luống cuống nhét từng món đồ vào chiếc hộp các-tông cũ. Chiếc khăn choàng màu xanh nhạt mà Tần Mộ từng bí mật mang đến cho cô trong một đêm mưa tầm tã, giờ đây vương mùi ẩm mốc và cả vị mặn của nước mắt đã khô. Bàn tay cô run rẩy chạm vào khung ảnh đã phủ bụi, hình ảnh hai người trẻ tuổi cười tươi rạng rỡ dưới ánh đèn rực rỡ của đêm hội trường. Mười năm. Mười năm thanh xuân, mười năm yêu thương, giờ đây gói gọn lại trong mấy món đồ vụn vặt.
Từ góc hành lang vắng vẻ, Tần Mộ lặng lẽ quan sát. Anh không tiến lại gần, cũng không lên tiếng. Ánh mắt anh nhìn Lục Đồng Đồng đầy phức tạp, một nỗi đau âm ỉ không tên bóp nghẹt lồng ngực. Anh muốn nói gì đó, muốn xin lỗi lần nữa, nhưng mỗi lần môi anh hé mở, lại chỉ có sự nghẹn ngào. Anh nhìn cô kìm nén, nhìn đôi vai rung lên khe khẽ, anh biết cô đang cố gắng mạnh mẽ, cố gắng không để anh thấy sự yếu đuối của mình. Nhưng chính sự cố gắng ấy lại khiến anh đau đớn gấp bội.
Chiếc áo len anh từng đan tặng cô vào dịp sinh nhật thứ mười tám, giờ đây nằm gọn trong hộp. Cô nhớ ngày anh tự hào khoe thành quả, nhớ cách anh tỉ mẩn sửa từng mũi kim sai. Giờ đây, nó chỉ là vật kỷ niệm của một tình yêu đã chết. Lục Đồng Đồng hít một hơi sâu, cố gắng nén chặt nỗi xót xa. Cô không muốn anh thấy mình như vậy. Cô đã quyết định buông tay, cô không muốn trở thành gánh nặng hay nguyên nhân của bất kỳ nỗi đau nào nữa. Dù trong lòng quặn thắt, cô vẫn giữ cho mình sự điềm tĩnh đáng sợ.
NGOẠI CẢNH. VĂN PHÒNG CÔNG CHỨNG – MỘT THÁNG SAU
Ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo chiếu xuống căn phòng công chứng vô trùng. Lục Đồng Đồng ngồi đối diện Tần Mộ. Giữa họ là một chiếc bàn gỗ bóng loáng, trống rỗng. Không một tiếng cãi vã, không một lời níu kéo. Chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đếm ngược những giây phút cuối cùng của một cuộc hôn nhân.
Luật sư đưa ra tập hồ sơ ly hôn. Giấy tờ dày cộp, những dòng chữ pháp lý khô khan dường như tóm gọn lại mười năm yêu đương, mười năm gắn bó. Lục Đồng Đồng ký tên mình một cách dứt khoát, gần như không suy nghĩ. Giấy bút lướt trên mặt giấy, mỗi nét vẽ là một nhát cắt vào trái tim cô.
Tần Mộ nhìn cô ký. Ánh mắt anh phức tạp, xen lẫn sự tiếc nuối và một chút gì đó cam chịu. Anh cũng ký tên mình. Bút máy của anh tạo ra một tiếng rẹt nhỏ, vang vọng trong không gian im lặng. Nỗi đau âm ỉ trong lồng ngực anh dường như càng lúc càng siết chặt.
Người luật sư sắp xếp lại giấy tờ. Bản sao ly hôn được trao cho mỗi người. Lục Đồng Đồng cầm lấy, cảm giác thật nặng nề. Cô nhìn nó, rồi nhìn Tần Mộ. Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc. Không có sự thù hận, không có sự giận dữ. Chỉ có sự trống rỗng. Một chương tình yêu đã khép lại, không kèn không trống.
Căn nhà, Tần Mộ đã từng muốn tặng lại cho cô. Nhưng cô từ chối. Giờ đây, nó sẽ thuộc về anh và Lâm Tuyết. Cô không muốn thứ gì thuộc về anh nữa.
Lục Đồng Đồng đứng dậy, cầm lấy chiếc túi xách. Cô không nhìn Tần Mộ thêm lần nào nữa. Bước chân cô đi ra khỏi văn phòng, bỏ lại sau lưng cả một trời kỷ niệm. Con đường phía trước mịt mờ, cô cảm thấy hụt hẫng. Một cảm giác trống rỗng mênh mông bao trùm lấy tâm hồn cô.
NGOẠI CẢNH. CỔNG TRƯỜNG CŨ – NGÀY SAU ĐÓ
Ánh nắng ban mai yếu ớt chiếu qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng nhảy múa trên nền sân trường vắng lặng. Lục Đồng Đồng đứng tần ngần trước cổng trường cũ. Mười năm đã trôi qua, mọi thứ dường như vẫn còn nguyên đó, chỉ có cô là người đã thay đổi. Cô đưa tay lên chạm vào tấm biển tên trường đã cũ kỹ, khẽ thở dài.
Tiếng bước chân lệt sệt vang lên phía sau. Chú bảo vệ già, mái tóc bạc phơ, với dáng người còng còng, chậm rãi tiến lại gần. Ông nhìn Lục Đồng Đồng, ánh mắt dò xét nhưng ẩn chứa sự thân quen.
CHÚ BẢO VỆ GIÀ
(Giọng khàn khàn)
Ai đấy? Cần tìm ai à?
Lục Đồng Đồng quay lại, nở một nụ cười gượng gạo. Cô móc trong túi ra chiếc thẻ cựu học sinh đã ngả màu thời gian.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
Cháu là Lục Đồng Đồng. Cháu muốn vào thăm trường một chút ạ.
Chú bảo vệ già cầm lấy chiếc thẻ, soi xét kỹ lưỡng. Lông mày ông nhíu lại.
CHÚ BẢO VỆ GIÀ
Lục Đồng Đồng… Hình như bác có nhớ cái tên này. Nhưng mà… quy định trường giờ chặt lắm. Cựu học sinh cũng phải có giấy hẹn.
Lục Đồng Đồng nhìn sâu vào mắt chú bảo vệ, một tia hy vọng lóe lên rồi vụt tắt. Cô đã đoán trước được điều này.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
Cháu hiểu rồi ạ.
Cô chậm rãi đặt chiếc thẻ lên tay chú bảo vệ, rồi quay bước đi. Cánh cổng trường sập xuống như một lời từ chối phũ phàng, chặn đứng mọi con đường quay về quá khứ. Lục Đồng Đồng bước ra khỏi cổng, bóng dáng nhỏ bé khuất dần trong màn sương sớm, để lại sau lưng những ký ức và cả những nỗi buồn không tên.
NGOẠI CẢNH. PHÒNG NƯỚC CŨ – CÙNG NGÀY
Lục Đồng Đồng đi dọc hành lang quen thuộc, nơi từng là chứng nhân cho bao nhiêu kỷ niệm. Cô đến trước cửa phòng nước cũ. Cánh cửa gỗ đã bạc màu, nơi cô từng cố tình tạo cơ hội để gặp Tần Mộ. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng xộc vào mũi, gợi lại dòng ký ức mười năm về trước.
Cô nhớ như in ngày đó. Cô giả vờ làm rơi chiếc bút, lén lút liếc nhìn Tần Mộ đang đứng nói chuyện với đám bạn. Anh cười, nụ cười tỏa nắng ấy đã khiến trái tim cô xao động. Cô nhớ cả cái lần mình lén lút vào nhà thi đấu, trốn sau những hàng ghế, chỉ để nhìn anh thi đấu bóng rổ. Anh lao vun vút trên sân, mồ hôi nhễ nhại, đẹp đẽ như một vị thần.
Một cơn gió lạnh thổi qua, Lục Đồng Đồng rùng mình. Cô đưa tay vuốt ve cánh cửa. Cô từng nghĩ, tất cả những gì cô làm đều là vì tình yêu. Nhưng giờ đây, nhìn lại, cô chỉ thấy sự si tình đến ngốc nghếch của tuổi trẻ.
Bất chợt, một giọng nói vang lên từ phía sau.
TẦN MỘ
(Giọng trầm, pha lẫn chút day dứt)
Em đến đây làm gì?
Lục Đồng Đồng giật mình quay lại. Tần Mộ đứng đó, ánh mắt anh nhìn cô đầy phức tạp. Vẫn là anh, nhưng có lẽ, anh đã không còn thuộc về cô nữa.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
(Giọng kiên quyết)
Anh không cần phải đến đây. Mọi thủ tục đã xong rồi.
Tần Mộ bước đến gần, ánh mắt anh nhìn cô đầy mong mỏi.
TẦN MỘ
Anh biết. Nhưng anh muốn… tặng em căn nhà. Coi như… một lời xin lỗi. Bù đắp cho em.
Lục Đồng Đồng nhìn thẳng vào mắt Tần Mộ, ánh mắt cô lạnh băng, không một chút dao động.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
(Giọng dứt khoát)
Em không cần.
Tần Mộ sững sờ. Anh chưa từng nghĩ cô sẽ từ chối một cách thẳng thừng như vậy.
TẦN MỘ
Nhưng…
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
(Cắt ngang lời anh)
Em muốn ra đi một cách rõ ràng. Không vướng bận bất cứ điều gì từ quá khứ này. Cái gì thuộc về anh, hoặc về Lâm Tuyết, em không muốn dính líu.
Cô quay lưng lại, bước đi thật nhanh, bỏ lại Tần Mộ đứng chết lặng giữa hành lang cũ kỹ, nơi mà mười năm trước, anh từng là cả thế giới của cô.
NGOẠI CẢNH. CỔNG TRƯỜNG CŨ – TIẾP THEO
Tần Mộ đứng nhìn Lục Đồng Đồng rời đi. Ánh mắt anh dõi theo bóng lưng cô, cố gắng ghi lại từng bước chân cô đi. Anh đưa tay ra như muốn níu giữ, nhưng rồi lại bất lực thu về. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh chỉ kịp thốt ra một câu, giọng nói nghẹn lại vì cảm xúc.
TẦN MỘ
(Giọng khàn đặc)
Anh chỉ hy vọng em có thể sống tốt sau khi rời xa anh.
Lời nói của Tần Mộ vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Lục Đồng Đồng nghe thấy, dù bước chân không dừng lại, nhưng trái tim cô chợt nhói lên một cơn đau. Cô hiểu ý anh, hiểu sự bất lực và cả một chút tiếc nuối còn sót lại trong giọng nói ấy. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã quá muộn màng. Cô không thể quay đầu lại, không thể để quá khứ níu chân mình thêm nữa.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
(Nghĩ thầm, giọng sắc lạnh)
Sống tốt? Anh nghĩ tôi còn gì để sống tốt nữa đây? Anh và Lâm Tuyết đã cướp đi tất cả rồi.
Cô bước nhanh hơn, hướng về phía bãi giữ xe cũ kỹ. Nơi chiếc xe máy cũ kỹ của cô đang chờ đợi. Cô liếc nhìn về phía sau, Tần Mộ vẫn đứng đó, một mình, cô độc giữa sân trường vắng. Hình ảnh ấy, dù xót xa, cũng không đủ sức lay chuyển quyết tâm của cô.
Cô ngồi lên xe, khẽ gạt chân chống. Tay cô run run đặt lên tay lái. Nơi đây, nơi bắt đầu mọi chuyện, giờ đây lại là nơi kết thúc tất cả. Cô khởi động máy, tiếng động cơ khô khốc vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng. Cô không ngoái lại nhìn, chỉ vặn ga và lao đi.
Trước khi khuất bóng sau cánh cổng, Lục Đồng Đồng lướt mắt qua một chiếc xe hơi sang trọng đậu gần đó. Một chiếc xe mà cô nhớ mình đã từng thấy rất nhiều lần. Chắc chắn, đó là xe của Lâm Tuyết. Cô mỉm cười một cách chua chát.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
(Nghĩ thầm, giọng đầy mỉa mai)
Lâm Tuyết… cô ta đúng là khôn ngoan. Luôn biết cách khiến mọi thứ thuộc về mình.
Cô nhấn ga mạnh hơn, chiếc xe nhỏ lao vút đi, hòa mình vào dòng xe cộ nhộn nhịp trên đường. Chỉ còn Tần Mộ đứng trơ trọi một mình, nhìn theo bóng dáng cô xa dần. Anh cúi đầu, bàn tay khẽ siết lại. Căn nhà đó, anh muốn tặng cô, nhưng cô đã từ chối. Điều đó chứng tỏ, cô thực sự muốn cắt đứt mọi thứ.
TẦN MỘ
(Thì thầm, giọng đầy hối tiếc)
Đồng Đồng… anh xin lỗi.
Anh quay người, bước chậm rãi vào sâu trong trường cũ. Những bước chân nặng nề, vang vọng trên nền sân vắng. Anh đi qua sân bóng rổ, nơi anh đã từng là thần tượng của biết bao cô gái, trong đó có Lục Đồng Đồng. Anh dừng lại, nhìn về phía khán đài trống rỗng.
TẦN MỘ
(Nghĩ thầm)
Ngày ấy, cô đã đứng đó, cổ vũ cho tôi. Giờ đây…
Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô. Tần Mộ đưa tay lên vuốt mặt, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh. Anh đã mất cô thật rồi. Mất đi người con gái đã yêu anh vô điều kiện, người đã từng là cả thế giới của anh. Giờ đây, anh chỉ còn lại một mình, với những ám ảnh về quá khứ và sự hối hận khôn nguôi.
Cảnh kết thúc với hình ảnh Tần Mộ đứng cô độc giữa sân trường.
NGOẠI CẢNH. CỔNG TRƯỜNG CŨ – BAN NGÀY
Tuyết rơi dày đặc. Từng bông tuyết trắng xóa xoay tròn trong không trung, phủ lên mọi thứ một lớp áo tinh khôi nhưng lạnh lẽo. Lục Đồng Đồng đứng lặng giữa sân trường vắng tanh. Mùi ẩm mốc quen thuộc của hành lang cũ, tiếng xào xạc khe khẽ của lá cây dưới lớp tuyết mỏng manh, tất cả gợi về những ngày xưa cũ.
Cô nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở căn phòng nước bỏ hoang, nơi cô đã từng cố tình làm rách vành mũ để có cớ gặp Tần Mộ. Lòng cô thắt lại. Bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu kỷ niệm, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt. Giấy ly hôn trong túi áo khoác như một lời khẳng định tàn khốc cho sự kết thúc.
Cô bước đi, đôi giày cũ tạo ra những tiếng động khô khốc trên lớp tuyết. Mỗi bước chân đều như đang kéo theo cả một quá khứ nặng trĩu. Cô đến sân bóng rổ, nơi cô lần đầu tiên nhìn thấy Tần Mộ. Anh khi ấy phong độ ngời ngời, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy tự tin. Cô đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên ấy.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
(Nghĩ thầm, giọng lạc đi)
Anh đã từng là tất cả của em…
Cô đi dọc theo hàng ghế khán đài, nơi cô thường lén lút ngồi xem anh thi đấu, đôi khi là cả những buổi tập luyện khuya trong nhà thi đấu. Cô nhớ như in cái ngày Tần Mộ và Lâm Tuyết công khai hẹn hò. Tin tức ấy như một gáo nước lạnh dội xuống cuộc đời cô, dập tắt mọi hy vọng. Cô đã nhét bức thư tình Tần Mộ từng viết cho cô sâu vào đáy hộp, cố gắng quên đi tất cả.
Cô tìm đến cái “lỗ chó” bí mật mà cô và Tần Mộ từng hay dùng để lẻn vào trường chơi. Giờ đây, nó chỉ là một cái hố nhỏ bị tuyết vùi lấp, hoang phế và không còn dấu vết của ngày xưa. Lục Đồng Đồng cảm thấy mình cũng giống như cái lỗ chó ấy, lạc lõng, bị bỏ quên và chìm dần trong quên lãng.
Một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn theo những bông tuyết bay tán loạn. Lục Đồng Đồng co ro trong chiếc áo khoác mỏng. Cô cần tìm lại chút bình yên, chút gì đó của bản thân mình trước khi tất cả mọi thứ vỡ vụn. Cô không còn nhận ra mình là ai giữa dòng đời khắc nghiệt này. Cô ngước nhìn bầu trời xám xịt, nơi những bông tuyết vẫn không ngừng rơi.
Chợt, một bóng người quen thuộc xuất hiện ở cuối hành lang. Là chú bảo vệ già, người vẫn giữ chìa khóa của ký ức, vẫn là điểm tựa âm thầm cho bao thế hệ học trò. Chú nhìn thấy Lục Đồng Đồng, đôi mắt hiền từ ẩn sau lớp kính dày.
CHÚ BẢO VỆ GIÀ
(Giọng ấm áp, hơi khàn)
Cháu Đồng Đồng? Sao giờ này cháu lại ra đây?
Lục Đồng Đồng ngẩng đầu lên, nhìn chú. Một cảm giác ấm áp len lỏi trong tim cô.
LỤC ĐỒNG ĐỒNG
(Giọng run run)
Cháu… cháu chỉ muốn…
Cô không nói nên lời. Những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên má, hòa tan vào những bông tuyết lạnh giá. Chú bảo vệ già bước lại gần, vỗ nhẹ vai cô.
CHÚ BẢO VỆ GIÀ
(Khẽ cười)
Trời trở lạnh rồi, cháu vào đây uống chén trà nóng cho ấm bụng đã. Cháu vẫn là học trò của trường mình mà.
Lời nói đơn giản của chú bảo vệ như một liều thuốc xoa dịu vết thương lòng của Lục Đồng Đồng. Dù mọi thứ đã thay đổi, dù quá khứ đã lùi xa, nhưng nơi đây, vẫn còn đâu đó một sự gắn bó, một chút hơi ấm còn sót lại. Lục Đồng Đồng nhìn về phía cổng trường, nơi cô đã từng bước ra với trái tim tan vỡ. Giờ đây, cô lại bước vào, với hy vọng mong manh tìm lại chính mình. Cô biết, con đường phía trước còn dài và nhiều chông gai, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy một điểm tựa nhỏ bé trong cơn bão tố của cuộc đời.
[CẢNH KẾT THÚC]Trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều tuyết rơi, Lục Đồng Đồng bước chân vào sảnh trường cũ. Tiếng bước chân của cô vang vọng trong hành lang vắng, mỗi bước đi như một sự gột rửa, một sự giải thoát khỏi những gánh nặng của quá khứ. Nơi đây, từng là chứng nhân cho tình yêu đầu đời đầy trong sáng, cũng là nơi chứng kiến sự tan vỡ cay đắng. Cô nhìn quanh, từng góc phòng, từng hàng ghế, tất cả đều gợi lên những hồi ức ùa về như dòng lũ. Cô nhớ về những lần Tần Mộ nắm chặt tay cô dưới gốc cây phượng già, nhớ về những lời hứa hẹn thề non hẹn biển, nhớ về cả những ánh mắt khinh thường của Lâm Tuyết khi cô vô tình chạm mặt. Giấy ly hôn lạnh lẽo trong túi áo như một lời nhắc nhở về sự phù du của hạnh phúc, về cách mà tình yêu có thể biến thành tro bụi chỉ trong chốc lát. Nhưng đứng giữa không gian này, nơi mọi thứ bắt đầu và dường như cũng đang kết thúc, Lục Đồng Đồng bắt đầu cảm nhận một sự bình yên lạ lùng. Một sự chấp nhận rằng mọi chuyện đã qua, rằng cô đã sống, đã yêu và đã đau khổ. Và giờ đây, chính là lúc để cô quay về, tìm lại con người mình đã từng là, trước khi những biến cố cuộc đời cuốn trôi đi tất cả. Cô biết rằng hành trình này sẽ không hề dễ dàng, sẽ còn rất nhiều nước mắt và tổn thương, nhưng ít nhất, cô đã có một điểm tựa. Chén trà nóng mà chú bảo vệ già vừa trao cho cô không chỉ làm ấm cơ thể, mà còn sưởi ấm tâm hồn cô, mang đến một tia hy vọng le lói về một tương lai tươi sáng hơn, nơi cô có thể đứng dậy và bước tiếp, dù có phải đi một mình. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh lọc của không khí lạnh, và mỉm cười, một nụ cười mong manh nhưng đầy nghị lực.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

