Th/ương 2 mẹ con ướt mưa trên đường cao tốc, anh tài xế cho đi nhờ, 20 phút sau xảy ra điều ki/nh ho/àng…Tôi là Hưng, một tài xế xe tải đường dài. Cuộc sống của tôi gắn liền với những cung đường, những chuyến hàng và những đêm dài thao thức. Vợ tôi mất sớm, để lại cho tôi một cậu con trai nhỏ, thằng cu Tùng. Cuộc sống của một ông bố đơn thân, lại thường xuyên vắng nhà, không hề dễ dàng. Tôi gửi Tùng về quê nhờ ông bà nội chăm sóc, mỗi tháng tôi lại cố gắng về thăm con một vài lần, hoặc gọi điện thoại video để nhìn mặt con. Ước mơ lớn nhất của tôi là tích cóp đủ tiền để mua một căn nhà nhỏ ở thành phố, đón Tùng lên sống cùng, để hai bố con không phải xa cách nữa.
Hôm ấy, trời mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng trĩu quất thẳng vào kính xe, khiến tầm nhìn bị hạn chế đáng kể. Tôi đang trên đường từ Đà Nẵng về Sài Gòn, một chuyến hàng gấp nên tôi phải chạy xuyên đêm. Cao tốc vắng hoe, chỉ thỉnh thoảng mới có vài chiếc xe lướt qua.
Khi đi ngang qua một đoạn đường vắng, tôi chợt thấy hai bóng người nhỏ bé đang co ro bên vệ đường. Một người phụ nữ, dáng người gầy gò, đang ôm chặt một đứa bé chừng 5, 6 tuổi. Cả hai mẹ con đều ướt sũng, run rẩy trong màn mưa lạnh giá. Không có bất kỳ bóng cây hay trạm dừng chân nào ở gần đó. Họ chắc chắn đang gặp nạn.
Lòng tôi chợt thắt lại. Hình ảnh ấy khiến tôi nhớ đến vợ và con trai mình. Nếu một ngày nào đó, vợ tôi còn sống, và hai mẹ con gặp hoàn cảnh tương tự trên đường vắng, tôi sẽ mong có ai đó giúp đỡ họ biết nhường nào. Không chút chần chừ, tôi đạp phanh, đánh lái xe vào lề đường.
Tôi hạ cửa kính xe, gọi lớn: “Hai mẹ con có sao không? Cần giúp đỡ không?”
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt vì lạnh. Đôi mắt cô ấy hiện rõ vẻ mệt mỏi và sợ hãi. Đứa bé trong vòng tay cô ấy đã ngủ thiếp đi, đôi môi tím tái.
“Dạ, xe bọn em bị hỏng giữa đường, gọi mãi mà không có ai đến đón,” người phụ nữ nói, giọng cô ấy run rẩy vì lạnh. “Bọn em không biết phải làm sao bây giờ.”
Tôi nhìn đồng hồ. Đã gần 10 giờ đêm. Trời vẫn mưa như trút nước. Để hai mẹ con ở lại đây trong đêm mưa lạnh lẽo này thì quá nguy hiểm.
“Thôi được rồi,” tôi nói. “Hai mẹ con lên xe đi. Tôi đang về Sài Gòn, tôi có thể đưa hai mẹ con về đến trạm dừng chân gần nhất, hoặc nếu tiện đường thì đưa về đến Sài Gòn luôn.”
Người phụ nữ ngần ngại một chút, rồi gật đầu lia lịa: “Dạ, cám ơn anh. Cám ơn anh nhiều lắm!”
Cô ấy cõng đứa bé lên xe. Tôi vội vàng bật điều hòa ấm hơn một chút. Người phụ nữ ngồi ở ghế phụ, đặt đứa bé nằm gọn trong lòng. Cô ấy lấy một chiếc khăn mỏng trong túi xách ra lau mặt cho đứa bé, rồi lau vội cho mình.
“Hai mẹ con đi đâu mà khuya vậy?” Tôi hỏi, cố gắng tạo không khí thoải mái.
“Dạ, em đưa cháu về thăm bà ngoại ạ,” người phụ nữ đáp, giọng cô ấy đã đỡ run hơn. “Nhưng không ngờ xe lại bị hỏng.”
Cô ấy tên là Mai, còn đứa bé là bé An. Mai kể, cô ấy làm công nhân ở một nhà máy may mặc, còn chồng cô ấy làm phụ hồ. Cuộc sống của họ rất khó khăn. Chuyến đi này là để về quê thăm mẹ già đang ốm nặng.
Tôi lắng nghe câu chuyện của Mai, lòng tôi chợt dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc. Cuộc đời này, ai cũng có những nỗi vất vả riêng.
Trong xe, tiếng mưa vẫn không ngừng rơi. Bé An đã tỉnh dậy, đôi mắt to tròn, ngơ ngác nhìn xung quanh. Tôi lấy trong túi ra một hộp sữa và một ít bánh quy đưa cho bé. Bé An đón lấy, đôi mắt ánh lên vẻ mừng rỡ.
“Cháu cảm ơn chú ạ,” bé An lí nhí nói.
“Con ngoan quá,” tôi cười. “Ăn đi con, để có sức khỏe.”
Tôi lái xe chậm lại, cẩn thận hơn trong màn mưa. Mấy phút sau, tôi thấy Mai dựa đầu vào thành ghế, hình như cô ấy đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi. Tôi cũng không muốn làm phiền cô ấy.
Đường cao tốc vẫn dài hun hút. Gió rít qua khe cửa xe, tạo nên những âm thanh kỳ lạ. Tôi bật radio, nghe một vài bản nhạc nhẹ để xua đi sự buồn ngủ.
Khoảng 20 phút trôi qua. Tôi đang tập trung lái xe thì bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía ghế phụ. Tôi giật mình, vội vàng quay sang nhìn.
Mai vẫn dựa đầu vào thành ghế, nhưng tư thế của cô ấy có vẻ không được tự nhiên. Tôi gọi: “Chị Mai ơi, chị Mai?”
Không có tiếng trả lời….. Xem thêm 👇
Hưng vừa bật lại radio, tiếng trầm bổng của bài hát vụn vụn qua tiếng mưa rơi. Anh nhìn sang ghế phụ, tiếng gọi “Chị Mai ơi!” vang lên trong không gian chật hẹp của cabin.
Mai không đáp lại. Đầu cô nghiêng lê lên một bên, mắt nhắm hờ, màu da mặt tái nhợt như mau đông lại.
“Hả? Chị Mai ơi, có chuyện gì không?” Hưng lùi lại một chút, tay còn ôm vô lực vô lăng.
Tiếng động lạ – một tiếng kêu rên nhẹ, âm vang từ phía ghế phụ – lại vang lên. Điệu cầm hơi của bé An rảo rỉnh, khắc khoải trong đêm.
“Hãy đi ngủ, Mai, tôi sẽ dừng lại một chỗ yên tĩnh,” Hưng thì thầm, cố giữ bình tĩnh.
Bỗng nhiên, xe chợt lắc nhẹ, như ai đó đè mạnh vào khung xe. Hưng bật chân lại, vô lăng bỏng lên trong tay.
*„Mình không được lơ là.”*
Anh quay đầu nhanh, mắt quét qua lớp mưa dày trên kính. Đằng sau, lề đường hiện ra một ánh sáng lờ mờ.
“Mai, cô có nghe tôi không? Có chuyện gì đang xảy ra?”
Mai không thở, không cử động. Đôi mắt cô mở chợm lại, nhưng ánh nhìn trống rỗng. Đầu cô lắc nhẹ, nhếch ra như muốn nói gì đó nhưng không thành lời.
Bé An la lên, giọng nghẹt nghẹt: “Chú!!!”
Hưng gượng dứt khoát đạp phanh gấp, bánh xe kéo trượt trên đường ướt. Xe lăn tròn đi một vòng, rồi ngừng lại yên lặng.
“Đừng lo, con, chú sẽ đưa con tới trạm dừng chân an toàn,” Hưng hứa, giọng đầy quyết tâm.
Anh mở cửa sổ, hít một hơi không khí lạnh lẽo, rồi quay lại nhìn phía bên trong.
Mai vẫn im lặng, mặt cô trông như một bức tranh chưa hoàn thiện.
Hưng nhẹ nhàng đưa tay lên, chạm vào vai cô. “Nếu có chuyện gì, cô cứ nói.”
Nhưng cô không đáp, chỉ lặng lẽ rên rỉ một tiếng thở dài.
Đột nhiên, một tiếng lầm phát ra từ âm thanh của máy lạnh, một tiếng cắt khúc cúp như dây rơle bị đứt.
Hưng bật dậy, nhanh chóng kiểm tra bảng điều khiển, mắt lướt qua đồng hồ tốc độ – vẫn ở mức an toàn, nhưng một dấu chấm đỏ cháy sáng trên công tắc đèn báo lỗi.
“Xe có vấn đề gì rồi, tôi phải dừng lại,” Hưng nói to, tay cầm điện thoại, bấm gọi trạm cứu hộ.
Trong giây lát, tiếng mưa dường như vang lên to hơn, gió thổi lùa qua khe cửa, làm kim loại của xe kêu rít.
Mai nở rì rầm và thở hổn hển, má cô trở nên xanh tái hơn.
“Bạn…anh…cứ…cứ…không được quay lại…đừng…” cô thì thầm, giọng nghẹn ngào.
Hưng lắc đầu, ánh mắt đăm chiếu vào mặt cô, nhận ra nét hoang mang, sợ hãi.
“Cô sẽ ổn, Mai. Tôi không rời bỏ cô.”
Bé An bắt đầu khóc, tiếng khóc vang lên trong cabin, hòa lẫn tiếng mưa và tiếng rít của xe.
Hưng đặt tay lên đầu Mai, cảm nhận hơi thở lạnh lẽo, rồi nhặt một chiếc khăn dày trong túi, vỗ nhẹ lên trán cô.
“Anh…đừng đi nữa…đừng…” Mai tiếp tục nói, giọng run rẩy như một lời thề cuối cùng.
Hưng thở dài, mắt dâng lên một giấc mơ vụt qua: ngôi nhà ấm cúng ở Sài Gòn, nơi con Tùng và mình có thể sống cùng. Anh nắm chặt vô lăng, quyết định không rời bỏ.
“Cứ đợi ở đây, tôi sẽ tìm cách giúp cô và cháu.”
Tiếng động lạ một lần nữa vang lên, lần này là tiếng cắt mạnh, như một vật gì đó rơi rụng từ không gian.
Hưng vặn đầu, nhìn vào ghế phụ, thấy một chiếc bình sữa nhỏ rơi ra đất, nước sữa chảy dãi dài trên sàn xe.
“Khờ nạn!” anh lẩm bẩm, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể.
Mai lặng lẽ ngước lên, đôi mắt cô đột nhiên mở to, nhìn thẳng vào Hưng, như muốn truyền đạt một thông điệp vô hình.
Bê An lặng im, mắt báng ngóng, hơi thở yên ắng.
Hưng cảm nhận tim mình đập rộn ràng, linh cảm không lành cứ gợn lên trong đầu. Anh bật công tắc đèn hậu, ánh sáng vàng yếu ớt chiếu vào lề đường.
“Chúng ta sẽ đến trạm dừng chân,” anh thầm, giọng nặng trĩu trách nhiệm, “đều sẽ an toàn.”
Bầu không khí vẫn ngập tràn âm thanh mưa, tiếng cắt, và tiếng thở khó khăn của Mai. Hưng cố gắng giữ tốc độ ổn định, mắt không rời biển mắt của cô, chuẩn bị cho những gì có thể xảy ra tiếp theo.
Hưng bật công tắc đèn cabin, ánh sáng vàng yếu ớt lan tỏa, chiếu lên khuôn mặt Mai. Anh đưa tay tới vai cô, ngón tay chạm vào da lạnh như đá.
“Hãy nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra, Mai!” Hưng gào lên, giọng rung lên vì lo lắng.
Mai thở hổn hển, môi run rẩy. “…đừng… quay lại…” cô lẩm bẩm, mắt mở to nhìn Hưng, như muốn truyền một lời cảnh báo vô hình.
Bé An ngồi trong ghế sau, môi khép hờ, nước mắt chảy ròng. “Chú!!!” cô hét lên, giọng nghẹt.
Hưng siết chặt vô lăng, mắt dựng lên trên mặt đồng hồ, tốc độ vẫn ổn định nhưng tim đập thối quái. “Con, chú không rời bỏ, chúng ta sẽ tới trạm dừng chân an toàn,” anh hứa, giọng dày đặc trách nhiệm.
Anh cúi xuống, đặt tay lên trán Mai, cảm nhận hơi thở bốc hơi ngay lập tức. “Mai, nếu cô không thể thở, tôi sẽ gọi cấp cứu ngay,” Hưng nói, giọng lạnh lùng, nhưng trong lòng bùng lên nỗi sợ hãi.
Tai anh nghe tiếng kêu rên của máy lạnh, một tiếng kẹt lởn tởn. Đèn báo lỗi đỏ nhấp nháy, báo hiệu hệ thống điện có vấn đề.
“Hệ thống điện…” Hưng lẩm bẩm, mắt quét nhanh qua các công tắc. Anh bật công tắc đèn hậu, ánh sáng mạnh hơn, chiếu sáng lối ra phía trước.
Mai lặng lẽ nắm chặt tay Hưng, ngón tay cô rụng ra, rơi xuống sàn, chạm vào một mảnh nhựa cũ. Hưng nhìn xuống, thấy một chiếc đồng hồ kim đồng hồ cũ, kim giờ dừng lại lúc 22:10 – thời điểm cô vừa nói “đừng quay lại”.
“Cô đã… thấy gì?” Hưng hỏi, giọng nghẹn ngào.
Mai chỉ lắc đầu, mắt rải nước mắt. “Có… một bóng… đứng bên ngoài… cô ấy không… muốn chúng tôi… đi tiếp.”
Bé An kêu lên một tiếng khóc rũ rủ, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng rì rào của mưa.
Hưng thở dài, quyết định dừng xe ngay tại một khoảng dừng bên lề. Anh kéo phanh, bánh xe trượt nhẹ trên cát ướt, rồi bật còi báo hiệu, hy vọng sẽ thu hút sự chú ý của bất kỳ phương tiện nào.
“Ghế phụ lại trống,” anh nói to, cố giữ giọng bình tĩnh. “Mai, chúng ta sẽ ra ngoài xét xét.”
Anh mở cửa sổ, gió lạnh thổi vào, mang theo mùi đất ướt và hơi thở của đêm. Hưng đứng lên, nhìn vào không gian tối tăm ngoài kia.
Một bóng mờ xuất hiện, lấp ló trong mưa, rồi nhanh chóng biến mất. Hưng rùng mình, tay ôm chặt ly cà phê còn chưa uống.
“Đừng… đừng rời đi!” Hưng hét lên, giọng phá lên. “Nếu cô muốn chết, cô sẽ chết một mình!”
Mai thở hổn hển, mắt mở tròn, dường như đang cố nắm lấy một thứ gì đó vô hình. “Không… anh… không thể…” cô thở, đôi môi chàng chạc.
Hưng quỳ xuống, đặt tay lên vai cô, cảm nhận một luồng lạnh lùng lan tỏa từ cổ tay tới cánh tay. Anh nín thở, nhìn vào mắt Mai, nhìn thấy nỗi sợ hãi đan xen với một sự ràng buộc không thể giải thích.
“Được rồi, Mai, mình sẽ không rời bỏ. Tránh xa bóng đó, chỉ cần chúng ta ở bên nhau,” Hưng thì thầm, giọng hầm thở.
Bé An ôm chặt vào chiếc ghế, siết chặt tay mình vào tai, tiếng khóc dồn dập dần lên tiếng rên của tiếng gió.
Xe vẫn bật đèn hậu, ánh sáng nhấp nháy, như một lời hứa trong đêm tối. Hưng nắm chặt vô lăng, quyết tâm đưa hai mẹ con vượt qua cơn ác mộng, bất chấp tiếng gọi bí ẩn và cơn lạnh thấm sống mạch.
Hưng bật đèn pha lên, ánh sáng trắng chói lởn vởn xuyên qua màn mưa dày đặc, rồi nhanh chóng lấy điện thoại ra khỏi túi áo khoác. Ngón tay anh ngậm chặt vào ống nghe, tiếng bíp lặng lẽ cắt ngang tiếng rì rào của gió.
“Đường dây cấp cứu, tôi cần sự giúp đỡ ngay!” Hưng hét to, giọng ngắt quãng vì tiếng mưa và tiếng gió. “Tôi đang ở trên cao tốc vắng, vị trí không rõ, xe tải đang gặp sự cố, hành khách bị cấp cứu, cô Mai và bé An rơi vào tình trạng nguy kịch!”
Âm thanh trên đầu máy chỉ là tiếng im lặng. Hưng lắc đầu, cảm giác thót tim như muốn bỏ ra khỏi lồng ngực. Anh lặp lại, giọng ngắt quãng, “Xin nói lại, chúng tôi đang ở đoạn cao tốc từ Đà Nẵng tới Sài Gòn, gần 22h10, không có tín hiệu GPS, trời mưa to, tôi không thể di chuyển được. Cần cứu hộ ngay!”
Tiếng máy đổi kênh, một giọng nam trầm bỗng vang lên. “Anh đang nói với trung tâm cấp cứu, có ai nghe không? Hãy cố gắng cung cấp thêm thông tin, ví dụ: cột mốc gần nhất, dấu hiệu đặc biệt?”
Hưng lùi lại một bước, mắt lẫm lóe lo lắng. “Không có cột mốc, chỉ có đoạn đường cạn, ánh sáng lờ mờ. Xin hãy nhanh, bé An… cô Mai… họ đang thở khó khăn!”
Linh hồn trong đầu Hưng chực chờ lời phản hồi, lòng dồn đầy hồi hộp khi nhớ lại vợ đã mất, tiếng gọi “chú” của cô con chưa từng dứt. “Nếu không có ai… nếu mình đã không để chú mắt mình trông thấy cô ấy kiệt sức từ đầu…”, suy nghĩ ấy vụt qua, tê liệt nhưng không kìm nén được.
Tiếng máy lại vang lên, giọng đàn bà ấm áp nhưng quyết liệt: “Anh đang ở đâu? Hãy bật đèn hậu, cố gắng hướng về một phía mở, chúng tôi sẽ gửi xe cứu hộ qua đường tỉnh. Đang mở kênh định vị, hãy giữ đường dây mở, không được cúp máy!”
Hưng quay vòng mắt, nhìn vào ghế phụ nơi Mai nằm bất động, máu nhợt lên từ môi. “Mai, chú… hãy cầm tay chú, đừng bỏ rơi nhé,” anh thì thầm, giọng run rẩy, “Con sẽ không để Mẹ chết.”
Nghe lại tiếng gọi, Bé An kêu lên một tiếng rên rỉ nghẹt thở, nước mắt chảy dài trên má. “Con… con luôn ở bên Mẹ, con không sợ!”
Hưng gạt lấy kính mắt mờ, cúi người về phía cửa sổ, rồi bật còi xe, tiếng còi vang lên như một tiếng thét trong đêm, hy vọng nhờ vậy mà một chiếc xe cứu hộ có thể nghe thấy.
“Cứu hộ, cứu hộ! Chúng tôi không thể di chuyển, cần hỗ trợ ngay!” Hưng hét lên lần nữa, tiếng anh hùng giữa mưa gió.
Màn hình điện thoại lại sáng lên, một icon GPS nhấp nháy lờ liệt. “Tôi đã định vị được khoảng cách 2,2 km tới trạm dừng chân gần nhất, nhưng địa hình dốc, mưa lởn loẹt,” giọng trung tâm đáp lại. “Hãy bật đèn chiếu sáng toàn bộ, chúng tôi sẽ hướng dẫn anh qua đường phụ và đưa xe cứu hộ tới.”
Hưng thở dài, mắt dán vào mặt đường, tay nắm chặt vô lăng. “Mai, con sẽ đưa chúng ta tới nơi an toàn. Đừng sợ, chú ở đây.” Anh quay sang Mai, ánh mắt lấp lánh quyết tâm, “Nếu không thể thở nữa, hãy thở trong tim chú, chúng ta sẽ vượt qua.”
Tiếng chuông cấp cứu trên điện thoại vang lên, báo hiệu xe cứu hộ đang trên đường. Hưng cảm giác tim thở dồn dập, nhưng trong đầu vẫn vang lên tiếng trách móc của chính mình: “Sao mình không nhận ra cô ấy kiệt sức từ lúc đầu?”
Đèn hà nội trong cabin bừng sáng, ánh sáng hồng hào phản chiếu lên khuôn mặt nghẹn ngào của Mai và tiếng khóc nức nở của bé An. Hưng gật đầu, chuẩn bị cho hành trình cuối cùng, hy vọng rằng tiếng gọi ban đêm sẽ không phải là tiếng van dồn của số phận.
Hưng bật đèn hậu, ánh sáng vàng loáng lờ tràn ngập cabin, chiếu lên khuôn mặt mờ ảo của Mai và bé An. Trên ghế phụ, Mai vẫn im lặng, môi chảy máu, hơi thở ngắn gọn. Bé An, đang ôm chặt con tay mình, rên rỉ trong cơn đau.
Hưng (đã cố gắng giữ bình tĩnh): “Mai, con nghe con thở rất khó. Con cần biết ngay bây giờ có chuyện gì xảy ra.”
Mai không trả lời, mắt nhắm chặt, máu chảy rỉ từ môi. Hưng nghiêng đầu, nhìn vào gương chiếu hậu, thấy ánh sáng mờ ảo phản chiếu hình ảnh bé An đang rên rỉ.
Bé An (giọng yếu ớt, nước mắt chảy dài): “Mẹ… mẹ ơi, con biết mẹ đã… con biết mẹ đã ăn không, vì… vì tiền xăng và thuốc mẹ…”
Mai run rẩy, lặng im. Hưng cảm thấy tim mình thót lại, âm thanh mưa rơi ngoài cửa sổ như tiếng bật kéo của một thập thước đo thời gian.
Hưng (đập mạnh vào vô-lăng): “Con nói đi! Con đang nghe mà!”
Bé An bật cơn khóc, tiếng rên như thổi lên không gian nghẹt thở: “Mẹ, con đã không ăn gì từ chiều. Mẹ sốt cao, con đang giữ tiền để mua thuốc, con không muốn… con không muốn để mẹ chết vì con.”
Mai mở mắt, mắt sưng bọng, giọng khàn khàn: “Con… con… con không thể… con đã… bỏ qua…”
Hưng (đau đớn, mắt lộ nét trải qua nỗi thương): “Mai… anh đã không biết… con đã hi sinh bao nhiêu cho con… con đã dùng từng đồng tiền để mua xăng, để mua thuốc cho mẹ già, còn con vẫn cứ làm việc mệt mỏi…”
Mai bật khóc to, tiếng khóc hòa lẫn cùng tiếng mưa gió: “Con… ai cũng nói con giàu, mà không ai thấy con đói… con… con chỉ muốn mẹ già được chữa trị… con đã… không ngủ, không ăn… để có tiền cho con…”
Hưng cầm tay bé An, nghiêng người lại gần Mai: “Con! Con đã chịu đựng bao nhiêu? Con đã gắng gượng vì con… con đã hạ mình dưới còng của cuộc sống, và giờ… giờ con lại phải chịu đựng nỗi sợ mất con mình nữa?”
Bé An gào lên: “Mẹ… mẹ ơi! Con không muốn mẹ chết vì con. Con muốn mẹ sống, con sẽ không ăn nữa! Con sẽ giữ tiền, con sẽ giúp mẹ!!”
Hưng nhìn hai người, nước mắt lăn trên má, tiếng gầm rít của động cơ xe cứu hộ xa dần khiến không gian lặng lẽ bỗng trào dâng.
Mai thở nhẹ, tiếng thở cuối cùng như rung lên chiếc thùng thép: “Con… cảm ơn… con đã… không bỏ rơi… con…”
Tiếng còi cứu hộ vang lên gần hơn, ánh sáng xanh lấp lánh từ đèn báo trên xa. Hưng nắm chặt tay bé An, giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm: “Chúng ta sẽ không để chết nữa. Hãy giữ lấy sức mạnh con đã hy sinh, và chúng ta sẽ cùng nhau đi tới trạm dừng chân.”
Bé An ôm chặt tay Hưng, giọt nước mắt chảy trên má, tiếng khóc chạy dốc xuống, nhưng trong giọng nói vẫn vang một lời hứa: “Con sẽ không để mẹ chết nữa. Con tin rằng… chúng ta sẽ đến nơi an toàn.”
Hưng siết chặt vô lăng, tiếng mưa rào hòa vào tiếng gầm của động cơ, nhưng trong đầu anh chỉ có một ý: phải tới trạm dừng chân dù mưa còn bão kéo dài. Anh lăn người về phía bé An, ánh sáng đèn hậu chiếu lên khuôn mặt ướt ròng ròng của cô bé.
“Hãy cầm chặt tay anh, con không được buông,” Hưng nói, giọng rung lên vì lo lắng và quyết tâm.
Bé An gật đầu, đôi mắt ngấn lệ nhưng ánh mắt sáng lên một tia kiên cường. “Con sẽ không rơi rụng, mẹ.”
Mai, đã mất sức, chỉ chùng lại trên ghế phụ, môi vẫn còn vệt máu khô rơi. Hưng cúi xuống, nhẹ nhàng lấy một chiếc khăn giấy trong túi, lau sạch vết máu còn bám trên môi cô. Anh giữ tay cô, cảm nhận nhịp tim yếu ớt.
“Mai, mình sẽ tới trạm y tế. Đừng lo, người ta sẽ chăm sóc mẹ già ở quê cho con,” Hưng thở dài, ánh mắt lóe lên lửa hận thù đối với cuộc sống bất công.
Mai nở một nụ cười yếu ớp, tiếng thở cuối cùng bỗng ngưng lại, nhưng cô vẫn nắm chặt tay Hưng. “Cảm ơn… anh…”
Đột nhiên, một tiếng kêu kim loại rơi rớt vang lên từ phía sau cabin. Hưng quay đầu, nhìn thấy một túi giấy bọc nặng rơi xuống sàn, mở ra là một đồng xu kim loại cũ kỹ—một dấu hiệu của một kẻ cướp xe thường đi qua khu vực này. Hưng lặng một giây, suy nghĩ nhanh.
“Nếu có ai đang theo dõi, chúng ta không còn thời gian,” Hưng thầm nghĩ, rồi phanh gấp, đâm vào làn đường bên trái, tìm một vết hố lở trong lớp bê tông.
Xe cộ trượt nhanh trên bề mặt trơn trượt, tiếng cốp nổ rầm rầm. Trước mặt Hưng, đôi mắt phản chiếu ánh đèn pha của một xe cứu thương đang lô Lô đi tới. Nhịp tim anh đập mạnh, nhưng anh không để lùi.
“Hãy bật đèn pin!” Hưng hét to, nhấc tay bật đèn pha trên vô-lăng, chiếu sáng cả khoảng trống phía trước. Ánh sáng xuyên qua mưa, chiếu lên mặt đất ngập nước.
Bé An gào lên, “Mẹ ơi, đừng sợ! Hãy nhìn, có đèn!”
Mai thở bập bùng, nhưng nụ cười bé nhẹ của cô như thắp lên ngọn lửa hi vọng trong tim Hưng. Anh đẩy xe nhanh hơn, vượt qua những vết đổ của mưa, để lại một dải lửa sáng trong màn đêm.
Tiếng còi cứu thương càng gần, chỗ xe dừng lại trước một trạm dừng chân có biển hiệu “Trạm Y tế 48km”. Đèn xanh lấp lánh từ cửa sổ, một ánh sáng ấm áp rơi vào không gian lạnh lẽo của cabin.
Hưng không trì hoãn, cầm tay bé An, đẩy cửa ra ngoài, chạy nhanh vào bầu không khí ẩm ướt. Anh kéo Mai, người đã cầm chặt tay anh, tới bờ vực an toàn. Hai người dừng lại, thở hổn hển, nhưng nước mắt hòa lẫn cùng những giọt mưa.
“Cảm ơn anh… vì đã không bỏ rơi,” Mai cất tiếng thì thầm, mắt tràn ngấn lệ nhưng nhẹ nhàng hơn.
Hưng cúi xuống, nhìn vào mắt con bé An, trong đó phản chiếu sự kiên cường của một đứa trẻ đã trải qua bao đau thương. “Chúng ta sẽ sống, con. Mẹ sẽ được chữa trị, con sẽ có nhà ở thành phố, như anh hằng mơ.”
Tiếng còi cứu thương vang lên từ bên trong trạm, các nhân viên y tế nhanh chóng xuất hiện, chuẩn bị băng bó cho Mai và kiểm tra sức khỏe bé An. Hưng đứng đó, mắt dán vào cánh cửa mở, ánh sáng hồng hồng lan tỏa từ bên trong, như hứa hẹn một khởi đầu mới.
Hưng cúi xuống, lấy chiếc túi giấy cũ rơi trên sàn. Đôi tay anh ẩm ướt, nhưng sự tò mò khiến anh không kéo dài. Anh mở nắp, tiếng kẽo kẹt của dao kéo cắt qua không khí ẩm mù.
– **Hưng (lẩm bẩm):** “Có gì trong đấy…?”
Bên trong là một ống thuốc hạ sốt, vài tờ giấy khám bệnh còn ướt, và một xấp tiền lẻ được buộc chặt bằng dây nilon.
Mai, thở hổn hển, nhìn chợt sợ hãi vào mắt Hưng. “Đừng… đừng chạm vào…”.
Hưng ngẩng lên, ánh đèn cabin phản chiếu lên khuôn mặt mẹ già trên giấy khám bệnh – một người phụ nữ trung niên với dấu hiệu suy giảm kinh bàng.
– **Hưng (gầm thở):** “Mẹ già của Mai…? Đang ở đâu?”
Mai nghẹn ngào, nước mắt hòa lẫn mưa trên má.
– **Mai (khóc):** “Mẹ ở quê, bệnh nặng. Tôi… tôi đã để lại mọi thứ trong túi này, cố chắt chiu từng đồng để đưa mẹ tới bệnh viện, hoặc ít nhất là về thăm lần cuối.”
Tiếng mưa rơi rào trên mái xe, Hưng lướt mắt nhìn bé An, người đang ôm chặt chiếc nhẫn bông cũ trên tay.
– **Hưng (cầm lấy đồng tiền, khẽ):** “Con bé, có lẽ bây giờ chúng ta phải quyết định.”
Bé An nín thở, mắt tròn xoe, nhìn vào viên thuốc.
– **Bé An:** “Mẹ… con muốn mẹ được chữa bệnh.”
Mai gãi gấu mắt, tay run rẩy nắm lấy tay Hưng.
– **Mai (khóc nức nở):** “Anh… nếu có thể… hãy đưa chúng tôi tới bệnh viện. Đừng để tiền này vô ích.”
Hưng ngắm nhìn các đồng tiền bẩn, rồi giật mạnh tay vào vô lăng, quyết định không quay lại.
– **Hưng (cầm lái, quyết tâm):** “Được, tôi sẽ đưa mọi người tới trạm y tế, rồi đi tìm bác sĩ ở Sài Gòn. Tiền này sẽ không rơi rơi vô nghĩa.”
Xe tải tăng tốc, đèn pha chiếu sáng con đường hư hỏng, tiếng gầm của động cơ hòa lẫn tiếng ướt của mưa. Hưng dẫn xe qua các vệt nước, lăn bánh trên mặt đường trơn trượt, không cho phép bất kỳ chiếc xe nào cản trở.
– **Tiếng vang trong cabin:** “Cứ mạnh mẽ lên, anh! Con có tin anh!”
Mai thở dốc, tay cô chạm vào chiếc túi, lấy ra giấy khám bệnh, lật trang cuối cùng: **“Bệnh tim mạch cấp, cần nhập viện ngay lập tức.”**
– **Mai (nói thầm):** “Cứ… đừng để mẹ… chết trong cô đơn.”
Xe tới trạm y tế 48km, đèn xanh bập bùng, những bóng người trong áo choàng trắng đang chuẩn bị đón họ. Hưng dừng xe, mở cửa, kéo Mai và bé An ra ngoài. Nhân viên y tế nhanh chóng nhận bóng thuốc, tiền và giấy khám bệnh, ánh mắt họ chuyển từ ngạc nhiên sang đồng cảm.
– **Nhân viên y tế (giọng trầm):** “Chúng tôi sẽ đưa mẹ của cô tới phòng cấp cứu ngay. Cô không cần lo lắng về chi phí.”
Mai rơi nước mắt, nở nụ cười mỏng manh, gật đầu.
– **Mai (giọng nghẹn):** “Cảm ơn… cảm ơn anh, Hưng.”
Hưng gật đầu, lặng lẽ đưa bé An vào trong xe, chuẩn bị đưa họ tới bệnh viện lớn hơn, nơi anh biết có bác sĩ tốt hơn. Trong khi đó, ánh sáng ấm áp từ trạm y tế chiếu lên tay ông đang siết chặt những đồng tiền, như một lời hứa không để chúng vô dụng.
Hưng khẽ nở cửa xe, đèn pha chiếu rọi vào không gian ẩm ướt của trạm y tế. Anh cúi xuống giúp Mai đứng dậy, tay cô run rẩy bám vào khung cửa. Bé An ngồi trên ghế phụ, mắt tròn hồn dạ dõi theo từng chuyển động của người mẹ.
“Cảm ơn anh, Hưng…”, Mai thở hổn hển, giọng nghẹn ngào như bị kẹt trong không khí dày đặc của mưa. “Nếu… nếu có chuyện gì xảy ra… anh… hãy đưa bé An… về cho… bà ngoại của tôi. Được chứ?”
Hưng dừng lại, mắt hó lên một giây. Câu nói vang lên như tiếng gào thét trong đêm tối, khiến tim anh xẹp lại. Anh nhớ lại những đêm nghẹt thở, tiếng khóc thảm thiết của vợ đã mất khi họ chưa kịp đưa Tùng về nhà. Nỗi sợ hãi xưa cũ chợt trỗi dậy, gợn lên trong lưỡi câu trả lời của anh.
“H… Hết rồi à?” Hưng lắp bắp, giọng rung động. Anh nắm chặt tay Mai, cảm nhận hơi ấm loay hoay trong cơn gió lạnh.
Mai mắt mũi rưng rưng, kéo tay anh lại gần. “Nếu anh không làm được, đừng lo. Con… con đã nói với anh rồi, mình sẽ… sẽ bảo vệ con bé. Đừng để nỗi sợ trở lại.”
Hưng nhìn vào mắt Mai, thấy trong đó một quyết tâm kiên cường, nhưng cũng là nỗi lo sợ vô hình. Anh lặng im, rồi thở dài, vỗ nhẹ vào vai cô.
“Được,” anh gật đầu, giọng nghẹn người. “Nếu có gì xảy ra, con sẽ đưa bé An tới bà ngoại. Anh… anh sẽ không để lại cô một mình.”
Tiếng mưa tiếp tục nặng hạt, vang lên trên tấm mái của xe tải, như muốn nhắc nhở thời gian không dừng lại. Hưng quay lại vô lăng, nhấn ga, xe lăn bánh rời khỏi trạm y tế, đưa Mai và bé An dọc theo con đường mòn tối tăm hướng về bệnh viện lớn hơn.
Trong khoang cabin, âm thanh của bánh xe cọ xát trên mặt đường ướt lẫn tiếng thở hổn hển của Mai. Bé An ôm chặt chiếc nhẫn bông cũ, mắt vẫn dõi theo ánh đèn phía trước.
Mai ngập ngừng, tiếng nói yếu ớt vừa vang lên: “Hưng… nếu… nếu…”
Hưng nắm chặt vô lăng, lặng lẽ suy nghĩ: *Không để nỗi sợ của quá khứ lấn át hiện tại.* Anh thở sâu, nhấn nhất định lên bình xăng, chuẩn bị vượt qua mọi chướng ngại.
“Anh sẽ đưa các người tới nơi an toàn,” anh đáp, giọng cứng rắn. “Cứ tin tôi.”
Cánh cửa xe khép lại, tiếng gió thổi mạnh qua khe hở, mang theo hương mưa và hơi thở của một quyết tâm mới. Hưng dẫn xe tiếp tục, ánh đèn pha xé thẳng qua màn sương, mắt anh không rời khỏi con đường phía trước, nơi bóng tối còn dài và mơ hồ.
Hưng kéo cánh cửa xe rời bệ rỗng, tiếng kẽo kẹt của bản lề vang lên trong cơn mưa lởn vởn. Anh cúi xuống, đặt tay vào xe, nắm chặt lấy Mai – người đã ngã sững trên sàn nhà xe. Đôi mắt cô chập chờn, miệng rỗng nước mắt, trong khi bé An, gầy gò, ôm chặt một chiếc nhẫn bông cũ, ngồi lặng lẽ trên ghế phụ, nhìn cả hai người cha mẹ chưa từng là của mình.
“Hãy chịu đựng chút nữa, Mai,” Hưng thở hổn hển, tiếng anh hùng hợt trong gió lùa. “Tôi sẽ tìm nơi an toàn cho chúng ta.”
Anh lùi lại, để Mai ngã vào lá chắn mưa ở lề đường. Bên cạnh, một nhóm người qua đường – một bà lão trong áo mưa xanh dày, một thanh niên mặc áo khoác dày, và một cô gái trẻ với chiếc ôc bạt – lập tức chạy tới. Họ kéo các mảnh vải ướt quanh Mai, đưa cô tới một chiếc ghế gỗ đã được đặt dưới mái che tạm thời của trạm dừng chân.
“Anh có thẻ cứu thương không?” thanh niên hỏi trong giọng gò bó.
“Hết rồi, nhưng tôi có nước sinh lý và thuốc giảm đau,” Hưng liệt kê nhanh, đưa túi đựng những vật dụng y tế dự phòng từ kho đồ của xe.
Bà lão xót xa, nhấc Mai lên, đặt cô lên ghế. “Cứ yên tâm, cháu sẽ gọi xe y tế ngay,” bà thở ra, vừa vỗ vào tay bé An, “đừng để bé sợ.”
Hưng đứng dưới mưa, áo khoác dày ướt đến gốc. Mũ bảo hiểm nặng trĩu đọng nước, chạm vào mặt, làm anh cảm thấy mọi suy nghĩ dừng lại. Anh nhìn bé An, thấy đứa trẻ siết chặt ôm chiếc áo khoác của mình, đầu gối run rẩy. Trái tim anh giật lên – lần đầu tiên, người lạ không chỉ là một hành lý, mà là một gánh nặng không thể bỏ rơi.
“Con cần lúc này,” Hưng lẩm bẩm, giọng cay đắng. “Con không thể để cô ấy…” Anh cúi xuống, đưa cánh tay chạm vào vai bé An, cảm nhận sự ấm áp yếu ớt truyền qua vải áo ướt.
Bé An rít lên, giọng run rẩy: “Anh… anh ạ!”
“Đừng lo,” Hưng đáp, ánh mắt lấp lánh quyết tâm. “Anh sẽ không để mẹ con phải chịu thêm bất cứ gì.”
Chợt, tiếng còi xe cứu thương vang lên xa dần, hòa lẫn với tiếng mưa rơi lên mái che bằng nhựa. Đèn xe chiếu sáng mờ ảo, hắt lên những giọt mưa lấp lánh trên mặt đất.
“Đã tới,” thanh niên gào, chỉ vào xe cứu thương đang hạ thấp bánh xe tới lề đường.
Các nhân viên y tế nhanh chóng tháo tấm bạt, đưa Mai lên giường gấp gáp. Họ kiểm tra hơi thở, đo huyết áp, và đặt ống thở nghe thực hiện. Hưng đứng nhìn, tay vẫn chạm vào áo khoác, ánh mắt không rời bé An.
“Cô sẽ được chăm sóc ở bệnh viện lớn hơn, Mai,” một y tá nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Cô chỉ cần nghỉ ngơi và bù nước.”
Mai nheo mắt, cố gắng mỉm cười. “Cảm ơn… cảm ơn anh, Hưng.” Giọng cô nghẹn nợ, tiếng mưa như dội vào bức tường tim anh.
“Anh sẽ đưa An tới bà ngoại,” Hưng hứa, không chờ đợi phản hồi. “Và sẽ bảo vệ cô bé cho tới khi cô tới an toàn.”
Xe cứu thương chập chờn rời đi, để lại tiếng vang của các bánh xe trên mặt đường ướt. Hưng cúi xuống, đưa tay lên ôm nhẹ bé An, cảm nhận hơi thở nhanh dần ổn định. Đôi mắt của con trẻ không còn rùng mình; thay vào đó là một tia lửa tin tưởng, dù mỏng manh.
“Hôm nay chúng ta đã cùng nhau chiến thắng mưa,” Hưng thầm nói, giọng cứng rắn. “Nhưng còn nhiều đoạn đường còn lại.”
Bụi mưa rơi trên lưng áo khoác, lộ ra từng giọt sầu màu xanh lam, như vẽ lên khuôn mặt Hưng những đường viền của một người đàn ông đang đáy sâu vào trách nhiệm. Anh đứng đó, giữa hư không và tiếng xì xào của mưa, quyết định không còn quay đầu.
Những tiếng kíp lạch của xe cứu thương dần xa dần, để lại tiếng rít của mưa trên lớp nhựa mỏng. Hưng đứng nghiêng, tay còn nắm chặt áo mưa, mắt theo dõi từng giọt nước tụ trên mắt mũ bảo hiểm.
— “Mai… anh không muốn thấy cô quỵ đi.” — Hưng thở dốc, lời vang lên trong không khí ẩm ướt.
Nhân viên y tá trong bộ đồ xanh kẻ sọc kéo mình lại, đưa tay lên trán Mai, rồi lắc đầu nhẹ.
“Cô ấy đang có sốt cao, suy kiệt, huyết áp giảm nghiêm trọng vì lạnh và đói. Nếu không bù nhiệt và dinh dưỡng kịp thời, có nguy cơ suy tim đột ngột.” – Y tá nói, giọng không còn dư vị đồng cảm nào.
Hưng mắt rộng ra, lặng lên. Anh cảm nhận bầu không khí bên trong mình như lạnh lẽo hơn cả cơn mưa bên ngoài.
— “Thế còn con bé?” — anh hỏi, giọng gợn giọng sợ.
“Bé An ổn, đã cho sữa và bánh quy. Nhưng cô bé còn run, cần được giữ ấm và có người chăm sóc.” – Nhân viên y tá trả lời, lặng lẽ đặt một tấm chăn ấm lên tay bé.
Hưng nhìn bé An, đứa trẻ còn bám chặt vào chiếc áo mưa của mình, mắt tròn xoe như hỏi: “Sao mọi thứ lại…”
— “Con sẽ được đưa tới bệnh viện gần nhất, rồi tôi sẽ đưa con về cho bà ngoại,” Hưng thốt lên, âm vang trong tim như tiếng gọi của một người cha không có con.
Mai ngáp nhẹ, hơi thở trở nên sâu hơn, nhưng khuôn mặt cô vẫn mờ ảo. Một tiếng khẽ thở bổng vang lên từ cánh cửa xe tải, nơi Hưng vừa để lại vali đầy đồ ăn dở và những vật dụng y tế dự phòng.
— “Nếu cô không còn sức… nếu cô không thể trở lại,” Hưng lặng thầm, “tôi sẽ không để con bị lạc, sẽ đưa con về quê, nơi ông bà Tùng đang đợi.” – Suy nghĩ ngắn gọn, thấm đượm trách nhiệm và nỗi sợ hãi.
Tiếng còi chủ động lại từ xa, một chiếc xe tải khác đâm vào lối ra, đèn pha chiếu sáng mờ ảo. Người lái xe, một người đàn ông dày dạn mồ hôi, dừng lại gần Hưng.
— “Anh có biết con đường tới Sài Gòn còn bao lâu không?” — anh hỏi, giọng khàn, mắt dán vào vô lăng.
“Hơn ba tiếng đồng hồ, còn mưa to.” – Hưng trả lời, đồng thời nhìn vào màn hình GPS, xác định khoảng cách còn lại.
Người lái xe gật đầu, rút ít nhiên liệu từ bình xăng, và cất tiếng hứa:
— “Tôi sẽ dắt anh tới trạm dừng chân thứ hai, nơi có máy sinh lý và nước ấm. Con mẹ sẽ không còn gục ngã nữa.”
Hưng quay sang y tá, giọng vừa thở vừa gân góc:
— “Cứ gọi bác sĩ cấp cứu tới bệnh viện, tôi sẽ tiếp tục lái xe tới Sài Gòn. Đừng để Mai rơi vào hôn mê sâu hơn.”
Y tá gật đầu, vội vã kiểm tra lại các thiết bị y tế, rồi chèo lại cầm một ống dẫn khí, đặt lên miệng Mai.
—— Tiếng thở dài lại của Mai, pha lẫn hơi thở máy, nhẹ nhàng hơn, như một lời thầm thị của sự sống đang kéo mình lên.
Hưng cảm nhận một luồng hơi ấm chạy dọc sống lưng, mặc dù chỉ là hơi thở của máy móc. Anh cúi xuống, đặt tay lên vai Mai, lời thầm thì như thề:
— “Nếu cô sống, tôi sẽ không bao giờ để con phải một mình trên đường này nữa.”
Ánh đèn xe cứu thương dần mờ, chỉ còn lại tiếng rì rào của mưa và tiếng kim loại va chạm nhẹ của xe tải đôi khi đập vào tấm chắn. Hưng bật ga, từ từ rời khỏi trạm dừng chân, mang theo Mai, bé An và một lời hứa chưa kịp thành hiện thực.
Hưng vởi tay lấy điện thoại trong khoang lái, ngón tay ướt lạnh chạm vào các phím. Anh cuộn danh bạ, tìm nhanh số mẹ già của Mai, rồi nhấn gọi.
— “Bà ạ, con Hưng đây. Con vừa mới đưa cô Mai và bé An tới trạm dừng chân. Bà có thể… cho con biết địa chỉ nhà bà được không?” — giọng Hưng cố giữ bình tĩnh, dù tiếng mưa rơi dồn dặc trên kính chắn gió.
Tiếng hơi thở nặng nề của mẹ già vang lên qua loa.
— “Con ạ, cháu đang ở nhà, bây giờ cháu ốm nặng, không thể ra ngoài. Con chỉ có thể gọi cho chồng cháu, anh ấy đang làm phụ hồ ở Sài Gòn, chạy xa nhà, không có tiền trả tiền xe ngay bây giờ.” — giọng người mẹ khàn khàn, tiếng rên rỉ của khó thở lỏng lẻo xen lẫn tiếng mưa.
Hưng cảm giác trái tim thắt lại. Anh nhớ lại lần đầu tiên nghe câu chuyện của Mai về chồng phụ hồ, người luôn gánh nặng công việc sao thừa để duy trì gia đình. Giờ đó, hình ảnh người chồng đang vắng mặt, lặng lẽ trong bóng tối, hiện hữu vô cùng rõ ràng.
— “Được rồi, con sẽ gọi cho anh ấy ngay.” — Hưng nhấn phím nhanh, ánh đèn báo cuộc gọi lóe lên.
Linh lộ khuôn mặt lo lắng, Hưng nhìn vào guồng quay số và rồi nhắc lại số điện thoại. Khi đường dây nối, tiếng gọi vang lên, nhưng không có hồi đáp.
— “Alo… A… sao không trả lời?” — Hưng nghiêng người, tay nắm chặt vô lăng. Anh thở dài, mồ hôi ngấm vào áo mưa.
Anh nhanh chóng mở danh bạ phụ, tìm số thân nhân của mình để thông báo Tùng.
— “Tùng ơi, con đang trên đường về Đà Nẵng, có chuyện khẩn cấp ở Sài Gòn. Cứu con bé An và Mai. Con sẽ đến trạm dừng chân sau ba tiếng nữa.” — giọng Hưng dao động, nhưng ý định đã rõ ràng.
Pin của điện thoại nhẹ nhàng báo hết, Hưng gật đầu quyết định dừng lại tại trạm dừng chân thứ hai, nơi có máy sinh lý và nước ấm, như lời hứa của người lái xe cùng.
Anh quay lại nhìn vào ba ghế trong khoang. Bé An ngứa mình, mắt tròn to như đang tìm kiếm sự an ủi. Mai hơi thở ngắn lại, da mặt xanh nhợt dưới ánh đèn cabin, đôi mắt mở to như đang chờ đợi tin tức.
— “Mai, con sẽ gọi cho chồng của cô ngay,” Hưng nói, giọng đầy nghị lực, “đừng lo lắng quá. Con sẽ đưa cô và bé An tới bệnh viện.”
Mai gật đầu yếu ớt, thở ra một luồng hơi ngắn. Hưng lặng lẽ nhập số điện thoại chồng Mai, bấm phím “gọi”. Đường dây vang lên tiếng bíp, rồi tắt yên lặng.
Trong khoang, tiếng mưa rơi không ngớt, nhưng thổi bùng ngọn lửa quyết tâm trong tim Hưng. Anh quyết tâm không để sự bất lực của người chồng khiến cô mẹ con rơi vào hoàn cảnh tăm tối hơn.
— “Nếu anh không thể đến kịp,” Hưng tự nhủ, “tôi sẽ không để bé An phải một mình trên con đường này.”
Hưng thở dài, bật công tắc đèn cabin lên sáng hơn, ánh sáng gợn lên khuôn mặt hằn nếp của anh. Anh nhặt đồng tiền và tờ giấy chứng nhận viện phí trong túi áo, bỏ vào ngăn tay lái.
— “Mai, con sẽ trả tiền viện phí ngay. Đừng lo. Con sẽ ở lại đây cho đến khi bác sĩ đồng ý ra viện,” Hưng nói, giọng cứng rắn.
Mai liếc mắt nhìn anh, đôi mắt mờ sương, kiềm chế khóc.
— “Cảm ơn… cảm ơn anh,” cô thở hổn hển.
Bé An gắng nhai miệng, nhặt một miếng bánh quy còn sót lại, rồi giơ lên hai tay, mắt tròn như muốn nuốt cả bầu trời đêm.
— “Cờ công an ơi! Còi! Con muốn đi về nhà,” bé thở hổn hển, giọng nghẹn.
Hưng cúi xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu bé, mắt nhìn xa xăm qua kính mưa.
— “Con không còn đi đâu nữa. Con còn ở đây, với anh và mẹ,” anh thầm nghĩ, trái tim nặng trĩu nhưng không hề dao động.
Anh xoay vô lăng, giảm tốc độ, kéo xe dừng lại tại trạm dừng chân. Đèn báo hiệu xanh bật lên như một tia hy vọng trong bóng tối. Anh mở cửa xe, để lại lớp mưa rơi rụng trên sàn.
Mai bước ra, chân ướt sũng, đôi tay run rẩy. Hưng đưa cho cô một bộ khăn ấm, đồng thời kéo ra một tấm bạt dùng để che mưa cho ba người ngồi trên khúc rạp gỗ lởm chởm.
— “Đây, dùng đi,” Hưng thì thầm, “còn lại tôi sẽ lo phần còn lại.”
Anh rúc vào ghế lái, bật radio cầm tay, tiếng nhạc buồn vang lên lặng lẽ. Bàn tay anh siết chặt vô lăng, như muốn bám lấy quyết định của mình.
Trong khoang, Bé An ngồi quay lại hướng cửa, mắt cố gắng bắt mọi ánh sáng le lói. Anh nở một nụ cười mỏng manh, nhưng không hề sợ hãi.
— “Con sẽ ngủ ngon, con ạ,” Hưng dỗ dàng, “còn cô mẹ, chúng ta sẽ đợi bác sĩ.”
Mai gật đầu, chầm chậm ngồi xuống ghế phụ, đôi mắt dừng lại trên hình ảnh đèn xe rơi nhẹ xuống mặt đường. Cô thở dài, tiếng rên như một lởm chởm của đau thương được gột bỏ.
Một tiếng động lạ vang lên từ phía ghế phụ—một tiếng bụp nhẹ, nhưng không có tiếng trả lời. Hưng dựng đầu lên, mắt ngó ngẫm quanh cabin. Không có ai, chỉ có mưa rơi tí tách trên mái vòm.
Anh lặng người, suy nghĩ trong chốc lát: *Nếu mình bỏ qua, ai sẽ cứu họ?* Quyết định đã chặt chẽ trong tim, không còn chỗ cho do dự.
Hưng đứng dậy, lấy điện thoại, gõ số công ty vận tải, giọng cứng cựa:
— “Tôi biết mình sẽ bị phạt hợp đồng, nhưng tôi không thể bỏ mặc. Được, tôi sẽ chậm chuyến, trả tiền viện phí và ở lại tới khi bệnh viện cho phép ra về. Vui lòng ghi nhận.”
Sau khi cúp máy, anh quay lại nhìn Mai và Bé An. Đứa trẻ cười khúc khích, như thấy được ánh sáng cuối cùng của một đêm tối. Hưng cúi xuống, ôm chầm lấy bé, rồi nhẹ nhàng đưa tay lên vai Mai.
— “Hãy tin tôi. Chúng ta sẽ vượt qua cùng nhau.”
Hưng ngồi thẳng lưng, mắt vẫn đăm đăm vào vô lăng khi tiếng mưa rơi rộp rợn trên mái bạt. Anh nghe thấy tiếng khóc khẽ quặn nhẹ của Mai, như một tiếng rên rỉ bị kìm nén.
— “Mai… nói đi,” Hưng khẽ rẽ lời, giọng không còn lạnh lùng như lúc đầu. “Cứ nói cho anh biết chuyện gì đã xảy ra.”
Mai cúi đầu, đôi vai run rẩy, nước mắt lăn dài trên má. Cô thở hổn hển, âm thanh của cô trong đêm mưa như một tiếng than thở rào rạt.
— “Xe máy… tôi… máy hỏng giữa đường, không ai tới giúp. Chúng tôi… không có tiền, điện thoại gần hết pin… Tôi không dám hỏi ai,” Mai nghẹn ngào. “Tôi… phải bế con đi bộ, suốt vài cây số trong mưa. Con bé… lăn lộn trên mặt đất, tôi sợ nó ướt lạnh hỏng sức khỏe.”
Bé An ngậm nghẹn một miếng bánh quy, mắt mở to nhìn mẹ, như cảm nhận được nỗi đau chưa nói ra.
— “Con… con không ăn được nữa, con run rẩy. Tôi… không dám dừng lại vì sợ xe sẽ bị cướp. Tôi sợ… sợ người sẽ chê cười tôi vì nghèo,” Mai lặng im, nước mắt phủ đầy mặt.
Hưng thắt chặt tay nắm vô lăng, ánh đèn cabin phản chiếu lên mặt anh, lộ rõ một vệt gợn của cơn giận và sự thương xót.
— “Cái nghèo… làm sao mà cắt đứt được một người mẹ và con mình?” Hưng thốt lên, giọng rùng rợn. “Cái máy hỏng cũng không phải là lý do để con bé này chết trong mưa!”
Mai nín thở, giọt nước mắt văng ra như những viên đá vụn trên nền sàn ẩm ướt.
— “Anh… anh… anh có nghĩ mình đang làm gì? Anh đang mang tôi đi đâu? Để tôi mày mò tìm bệnh viện trong đêm tối khi con tôi lại…?” Giọng cô lưỡng lự, vừa phẫn nộ vừa sợ hãi.
Hưng quét mắt qua trạm dừng chân – nơi ánh đèn đang lấp lánh hư hỏng, một góc an toàn duy nhất trên con đường dài. Anh lục lọc suy nghĩ ngắn gọn, quyết đoán:
— “Tôi sẽ đưa các người tới bệnh viện ngay, không chờ đợi nữa. Tôi sẽ tự trả tiền viện phí, không quan tâm hợp đồng.”
Anh vỗ nhẹ vai Mai, cảm giác tay ấm áp bỗng tràn đầy quyết tâm.
— “Chúng ta sẽ đi, Mai. Đừng để nỗi sợ làm người mẹ bị mắc kẹt ở đây nữa.”
Mai gật đầu, gương mặt vẫn ướt sũng, nhưng ánh mắt bắt đầu có chút lấp lánh của hy vọng. Hưng xoay chìa khóa, engine xe tải gầm lên, phá tan âm vang yên ả của đêm mưa. Anh lái xe rứt rè, băng qua những tia sương lặng lẽ, hướng về phía bệnh viện gần nhất.
Trong khoang, bé An ôm chặt tay mình, hơi thở hơi chập chờn. Mai ngồi nghiêng người, tay ôm chặt con, cố gắng rãnh rỗi lại năng lượng đã cạn kiệt.
— “Cám ơn anh, Hưng. Cảm ơn anh đã không bỏ rơi chúng tôi,” Mai nói, giọng đặc lên vì cơn gió lạnh của xe.
Hưng không đáp lời, chỉ nở một nụ cười nghẹn ngào, ánh mắt dõi về phía trước, nơi bóng đèn bệnh viện đang chực chờ. Tiếng mưa dội vào kính mũi xe, như muốn xóa hết những dấu vết của nỗi kinh hoàng đêm qua.
Hưng dừng xe trước cánh cửa hành lang mờ sương của bệnh viện, tiếng còi báo động văng lên rợn mắt. Anh lùi bước, ngón tay vẫn chín rụt trên tay lái, mắt dõi theo mỗi chuyển động của Mai và Bé An.
Mai ngồi trên giường bệnh, đứa trẻ nằm gập ghế, mắt mở to, hơi thở ngắn ngắn như ngọn lửa yếu ớt. Đôi bàn tay nàng run rẩy, một tay kéo chăn ấm, một tay chắp lại ngón tay bé, như muốn bảo vệ một thế giới lạnh lẽo.
— “Anh… anh ơi,” Mai thở dốc, giọng rụt trong cơn lạnh của phòng, “Con… con bị sốt cao. Tôi sợ… tôi sợ không kịp.”
Hưng gật đầu, nhìn thẳng vào mắt Mai, ánh đèn huỳnh quang phản chiếu lên làn da nhợt nhạt của cô.
— “Anh sẽ ở đây cho đến khi cô và con ổn,” anh đáp, giọng dày như sắt, nhưng giọng nói rung lên một chỗ nào đó sâu trong tim.
Khi Mai quay sang nhìn Hưng, hình ảnh một người phụ nữ trong trí nhớ anh bỗng chợt hiện lên—vợ anh, người đã rời đời năm tháng trước, khuôn mặt nhạt nhòa qua những bức ảnh cũ. Hưng nhớ lại những đêm cô ngồi bên giường, run rẩy vì sốt, trong khi anh không thể rời bỏ chiếc xe tải để chăm sóc. Anh nhớ tiếng cô khẽ thở, lời hứa “Một ngày nào đó chúng ta sẽ có một ngôi nhà thật”…
Anh tự trói mình bằng một suy nghĩ ngắn gọn: “Giờ mình có thể làm được gì cho người khác mà mình không làm được cho gia đình mình.”
Tiếng máy móc đóng mở vang lên, y tá bước vào mang thang bệnh nhân. Mai nhấc bé An lên, đặt nhẹ trên giường phản xạ, mắt cô nở ra một giọt nước mắt.
— “Cảm ơn anh, Hưng,” cô thì thầm, giọng đầy sợ hãi và hy vọng đồng thời, “Nếu anh không ở đây…”
Hưng không trả lời bằng lời, mà chỉ đặt tay lên vai Mai, hơi ấm lan tỏa qua áo sơ mi dày. Anh nhìn vào đứa trẻ, ý nghĩ lóe lên: “Đây là cơ hội để bù đắp những gì đã mất.”
Bác sĩ xuất hiện, tiến hành kiểm tra bé. Nhịp tim máy bùng lên, tiếng kêu rít khiến không khí căng thẳng hơn.
— “Con đang bị nhiễm trùng nhẹ, cần mồi thuốc và theo dõi 24 giờ,” bác sĩ nói, giọng bình tĩnh.
Mai gạt nước mắt, nắm chặt tay Hưng.
— “Anh sẽ đi tới đâu khi con tôi khỏe lại?” cô hỏi, giọng run, muốn tự mình đứng vững.
Hưng cúi đầu, ánh mắt lộ ra một vết thương cũ được gân tây tái hiện.
— “Anh sẽ đưa con tới một nơi an toàn, nơi không còn mưa gió,” anh đáp, tiếng nói cứng cỏi nhưng ngầm chất chứa một lời hứa thật sự.
Bế con lên, Mai đứng dậy, dùng tấm áo khoác của mình che chắn cho bé trước màn mưa vẫn còn ướt ướt bên ngoài. Hưng mở khoang cửa xe, mời cô lên ghế phụ, ánh đèn cabin chiếu sáng mặt họ.
Trong khoang xe, Hưng nhìn lại những ký ức: tiếng cười con Tùng vang vọng trong nhà, bữa cơm cuối tuần, tiếng cô vỗ tay khi con chạy tới. Nỗi nhớ nghẹn ngào như vỡ ra, nhưng đồng thời là ngọn lửa quyết tâm cháy lên.
— “Mẹ ơi, con sẽ không còn phải lo lắng về tiền bạc nữa,” Hưng tự nhủ, mắt không rời khỏi con đường phía trước, nơi ánh đèn thành phố Sài Gòn đang chờ.
Xe tải lao lên, mưa rơi rào rào trên mái bạt, hòa cùng tiếng tim đập đồng bộ của ba người, như một bản hợp xướng hối hận, quyết tâm và hy vọng.
Hưng bật máy lăn videophone trên tay lái, ánh đèn xanh báo hiệu kết nối. Màn hình hiện ra hình nhỏ của Tùng, ông bà nội đang ngồi trên ghế gỗ dưới mái nhà lá vách, tiếng mưa gõ nhẹ vào tán lá.
— “Bố ơi!” Tùng hét lên, mắt to tròn như muốn nuốt hết màn hình. “Con thấy bé An ở bệnh viện rồi, bố giúp con nhé!”
Tiếng trẻ con trong không gian ẩm ướt lòe lên, như một lời kêu gọi vô hình. Hưng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngây thơ, trái tim dội mạnh hơn tiếng còi xe. Anh gật đầu, mắt nhắm lại một khoảnh khắc rồi mở ra nữa, quyết định sắt sắt.
— “Con, nhớ bảo bố sẽ về quê sớm, cho con được ở chung một mái nhà. Đợi bố tới nhé,” Hưng nói, giọng vừa ấm áp vừa cứng rắn như thép.
Tùng cười tươi, tay vỗ nhẹ vào màn hình.
— “Cảm ơn bố! Con yêu bố!”
Mai, đang ngồi dựa vào cửa sổ xe, mắt đỏ hoe, đáy tiếng thở dài. Cô nhìn Hưng một lần nữa, rồi quay sang phía gương chiếu sáng và lau nước mắt bằng tay gầy gò.
— “Con… cảm ơn anh đã không bỏ mình,” Mai thở hổn hổn, giọng khẽ ngắt quãng. “Nếu không có anh, mình không biết sẽ ra sao.”
Hưng không trả lời, chỉ nắm chặt tay lái, cảm giác bánh xe cầm chặt đường nhựa trượt. Ước mơ mua nhà ở Sài Gòn vụt hiện trong đầu, nơi con Tùng có thể tới ngồi bên bếp cùng bố.
Tiếng động lạ lại vang lên từ ghế phụ: một tiếng kêu rên nhẹ, như tiếng thở dốc của một ai đó đang cố gắng ở lại. Hưng liếc nhìn nhanh, nhận ra không phải tiếng của Mai mà là một tiếng rít rừ của cọc sắt bị lỏng trong khung cửa.
— “Mai, bạn có cảm thấy gì bất thường không?” Hưng hỏi, mắt dán vào ghế phụ.
Mai lắc đầu, môi khép hờ. Đột nhiên, một luồng gió mạnh lùa qua khe hở, làm khói thuốc thuốc lá cũ trên tay Mai bốc lên, tạo thành một làn sương mỏng phủ lên khuôn mặt cô. Đối diện, âm thanh vang lên – tiếng bánh xe của chiếc xe tải chầm chậm hạ tốc, tiếng gầm của động cơ giảm sút thành tiếng thở hổn hển.
Hưng bấm nút dừng xe, kéo cửa sau ra, mời Mai và bé An lên ghế phụ. Anh đưa tay lên, giúp cô ngồi thẳng, rồi cẩn thận đặt bé An lên lòng mình. Ánh đèn cabin chiếu vào khuôn mặt Mai, lộ ra nụ cười yếu ớt.
— “Cảm ơn… anh… thực sự,” Mai lẩm bẩm, mắt ướt dính vào tai xe. “Con sẽ không bao giờ quên.
Hưng cúi đầu, lặng lẽ thở dài, rồi dời tay lên cánh tay Tùng đang hiện ở màn hình.
— “Con, bố sẽ đi đến Sài Gòn, sẽ đưa mẹ con về nhà an toàn. Đừng lo, bố sẽ không bỏ rơi nữa.”
Tùng gật đầu, mắt chớp lấp lánh như ngọn đèn pin trong đêm mưa. “Con tin bố,” anh nói, giọng vẫn còn ngây thơ.
Tiếng mưa rào gãy bên ngoài, từng giọt nước phản chiếu từng đèn hiển thị trên xa lộ. Xe tải tăng tốc, lướt qua các vệt lốp đã ăn mòn, mang theo tiếng thở hổn hển, tiếng lời hứa, và một quyết tâm bền bỉ: đưa con Tùng về nhà, đưa Mai đến nơi an toàn, và cuối cùng, chạm tới ước mơ đã lâu chờ.
Hưng rẽ xe vào trạm dừng chân, đèn nhấp nháy lờ mờ trong sương mưa. Anh mở cửa sau, mời Mai và bé An xuống.
— “Nào, đi bộ tới trạm. Ấm hơn trong xe còn lại,” Hưng nói, giọng nhẹ nhưng đầy quyết tâm.
Mai cầm tay bé An, bước ra khỏi cabin, chân chúng ướt đẫm nước bùn. Hưng nhanh chóng bật đèn pin, dẫn đường. Khi họ tới trạm, một chiếc xe tải cỡ vừa đang chờ, tài xế vẫy tay chào.
— “Anh ơi, để tôi đưa hai mẹ con tới Sài Gòn rồi gặp anh ngay,” tài xế gọi, ánh mắt ấm áp.
Mai nhìn Hưng, mắt ngập lệ.
— “Cảm ơn anh… Anh đã cứu chúng con, không chỉ trong đêm tối này mà còn…”
Hưng ngắt lời, khuôn mặt lạnh lùng như lúc anh quyết định không trả lại số tiền ứng.
— “Không cần lời cảm ơn. Đó là công việc của người đàn ông có trách nhiệm.”
Anh vặn vô lăng, xe tải dừng lại. Mai bám vào tay Hưng, không rời mắt.
— “Cậu… có thể… giúp con tìm việc ở Sài Gòn không? Con không muốn con lại rơi vào cảnh như hôm nay.”
Hưng suy nghĩ nhanh, ánh mắt lướt qua biển hiệu bên đường: “Công ty may XYZ – Hoàn thành đơn đặt hàng cho khách quốc tế.” Anh dừng lại, ra lệnh cho tài xế.
— “Bạn tới đây, tôi có việc cho cô ấy.”
Tài xế gật, đưa một tờ giấy danh thiếp cho Mai.
— “Đây là quản lý bộ phận nhân sự. Nếu cô tới ngày mai, họ sẽ xét tuyển ngay.”
Mai nở nụ cười yếu ớt, nắm chặt danh thiếp.
— “Cảm ơn anh… thật không biết làm sao để đáp trả.”
Hưng chỉ lắc đầu, mắt dõi theo ánh đèn phố xa.
— “Đừng nghĩ đáp trả. Khi con ổn, con sẽ giúp đỡ người khác.”
Xe tải khởi hành, lặng lẽ rời trạm. Hưng ngồi ở đầu xe, tay heo may nắm chặt vô lăng, suy nghĩ qua hình ảnh mẹ già của Mai trong giường quẫn bệnh, và Tùng đang chờ ở quê. Anh nhớ lại lời hứa mua nhà ở Sài Gòn.
Tiếng còi xe cắt ngang, báo hiệu đang tới một nhà máy lớn trên bờ sông. Hưng quyết định dừng lại.
— “Mai, tôi sẽ đưa cô tới công ty ngay bây giờ. Đừng lo lắng.”
Hai mẹ con bước vào nhà máy, nơi ánh sáng xanh ấm áp chiếu qua các cửa sổ. Quản lý tiếp đón, mỉm cười chuyên nghiệp.
— “Chào cô, tôi là Linh, phụ trách tuyển dụng. Tôi đã nghe anh Hưng giới thiệu. Cô có kinh nghiệm may, đúng không?”
Mai gật đầu, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
— “Vâng, tôi từng làm ở xưởng may ở Đà Nẵng, đã từng may áo dài và đồng phục.”
Linh đưa một bộ đồng phục mẫu, đặt lên bàn.
— “Nếu cô đồng ý, công việc sẽ ổn định, lương tháng đủ trả tiền thuê nhà. Chúng tôi còn hỗ trợ chi phí sinh hoạt cho người mới.”
Mai nhìn Hưng, ánh mắt lấp lánh hy vọng.
— “Cảm ơn anh… Xin anh cho tôi một cơ hội.”
Hưng gật đầu, mắt nhìn xa xăm qua cửa sổ, nghĩ tới mái ấm tương lai.
— “Cơ hội đã tới. Hãy nắm lấy nó.”
Mai nắm chặt danh thiếp, bước vào phòng phỏng vấn. Hưng ra khỏi nhà máy, quay lại xe, mở cửa sau và đưa bé An lên ghế ngồi.
— “Con sẽ tới Sài Gòn sớm, bố sẽ đón con về quê,” Hưng lẩm bẩm, giọng êm êm nhưng quyết tâm.
Xe tải lặng lẽ lăn bánh trở lại đường cao tốc, mang theo tiếng mưa rơi rộp rộp trên nắp xe, mắt Hưng dõi theo phía trước – không chỉ là miền đường dài mà còn là giấc mơ một mái nhà cho Tùng và một tương lai cho Mai.
Hưng ngồi sau tay lái, đèn pha cắt tung cơn mưa thành từng dải sáng lờ. Anh nhìn qua gương chiếu hậu, bé An cuộn mình trên ghế phụ, mắt héo hắt ra những giọt nước mưa, còn Mai ngồi thẳng, hơi thở nặng nề.
“Con sẽ tới Sài Gòn sớm, bố sẽ đón con về quê,” Hưng lẩm bẩm, giọng êm êm nhưng ánh mắt kiên quyết.
Mai gật đầu, môi nhếch lên nụ cười mệt mỏi. “Cảm ơn anh, Hưng. Em sẽ không bao giờ quên ngày này.”
Tiếng động lạ lại vang lên, nhưng lần này không phải từ ghế phụ. Một tiếng gầm rú của xe tải khác, chạy sát bên, đèn xi nhan lấp lánh. Hưng thắt chặt vô lăng, tay gạt còi dài, cố gắng giữ khoảng cách.
“Anh phải về nhanh hơn,” Hưng lẩm bẩm trong đầu, suy nghĩ vụt qua hình ảnh Tùng đang chờ ở quê, ánh mắt lấp lánh hy vọng.
Xe tải bên cạnh bỗng đột ngột giảm tốc, bánh lốp cắn bùn, bật lên một vụn gỗ. Hưng phản ứng liền, vặn vô lăng sang trái, ánh đèn pha phản chiếu trên mặt nước.
“Cẩn thận!” Hưng hét lên, giọng vang vọng qua cơn mưa.
Mai nắm chặt tay Hưng, mắt cô dán vào cửa sổ, “Anh không được rơi vào lốp nhé.”
Xe tải bên cạnh lao vào lề đường, đèn hazard bật lên, tiếng còi vang rền. Hưng không giật mình, xe của anh tiếp tục lăn bánh ổn định trên con đường trơn trượt.
Sau khoảnh khắc căng thẳng, Hưng thở dài, thả bánh lái, đưa xe vào làn tốc độ thấp hơn, qua một vòng quanh đèn xanh dư âm mờ.
Trong khoang cabin, tiếng mưa rơi rụ rích, hòa cùng tiếng thở nhẹ của bé An.
“Hôm nay, tôi đã cứu được hai người. Nhưng còn một người nữa đang chờ ở quê,” Hưng tự nhủ, mắt nhìn về phía trước, nơi ánh sáng đô thị dần hiện rõ.
—
Mưa dần thấm nhạt, ánh trăng vụt qua những đám mây, chiếu lên mặt đường như một tấm gương phản chiếu những suy tư sâu thẳm trong tim Hưng. Anh nhớ lại hương vị của cô vợ đã khuất, nụ cười hiền hòa khi cô còn sống, và ước mơ đã bấy lâu chờ đợi – một mái nhà ấm áp nơi thành phố, nơi mà Tùng có thể đứng bên cạnh anh, không còn phải sống xa xứ.
Đêm nay, chiếc xe tải không chỉ chở hàng hóa mà còn chở cả niềm tin, những lời hứa chưa thành và sức mạnh của lòng tốt. Hưng hiểu rằng, trong những khoảnh khắc bão táp, một quyết định dừng lại, một hành động tử tế có thể phá vỡ vòng quay của số phận, mở ra con đường mới cho những người yếu ớt.
Từng tiếng gió nhẹ lướt qua kính xe, mang theo hơi ẩm của cơn mưa còn dư, như lời thì thầm nhắc nhở rằng mỗi người chúng ta đều có thể là ngọn đèn le lói giữa bão tố. Hưng không còn cảm thấy cô đơn trên con đường dài; thay vào đó, anh cảm nhận được sự liên kết vô hình giữa những linh hồn đang chờ đợi được cứu rỗi.
Với ánh sáng đô thị đang hiện ra phía trước, Hưng thả lỏng tay lái, để lại phía sau những tiếng ồn ào của công việc. Anh mở cửa sau, cúi nhẹ đầu, vẫy tay chúc bé An ngủ ngon, rồi nhìn lên bầu trời đang dần sáng. Trên đường, những vết nước còn lại như những dấu chân của quá khứ, rồi từ từ tan biến khi bình minh chạm tới, mang theo hy vọng mới cho một ngày đầy hứa hẹn.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

