Cả một tháng trời mẹ c:hồng tôi cho t:ôi ăn cơ;m cữ là rau ngót với thịt luộc Buổi đầu, tôi chỉ nhớ mùi nước luộc thịt nạc bốc lên, trắng đục như một thứ sương mù ngái ngái, bám ở đầu lưỡi như kẹo keo. Bà đặt bát trước mặt tôi, giọng kiên quyết: “Ăn đi. Cữ đầu phải sạch. Người ta gọi là ‘đ:óng c:ửa m::áu’. Rau ngót rử;a cho sạch người, thịt nạc cho đỡ t;anh, ăn thế mới có sữa.” Tôi nhìn xuống, rau ngót xanh sẫm lẫn vài sợi nạc thái mảnh. Chồng tôi bưng bát cháo cho tôi, mắt nhìn chỗ khác, như sợ ánh mắt của vợ sẽ vướng phải mình rồi kẹt mãi ở đó. Mẹ chồng tôi – bà Lự – ngồi đối diện, tay đặt lên đầu gối, dáng người thẳng như cây trong đình. Ngoài sân, nắng đọng lại thành những đốm vàng trên tàu lá chuối, lũ mèo nằm thẳng đuỗn, thở đều. “Vâng ạ,” tôi nói, giọng ngoan. Tôi ăn. Rau ngót đ:ắng hơn mọi ngày – có lẽ vì nước mắm không cho, hành phi không cho, m:ỡ khô:ng cho. Đắng như một câu nói cố uống vào. Ngày thứ ba, bát vẫn thế. Ngày thứ bảy, bát vẫn thế. Tôi bắt đầu đếm ngày bằng vị đắ:ng. Con gái tôi – bé Mầm – b;:;ú ngắt quãng, đôi khi nhả v;:;ú ra, khó:c như m;èo co:n. Tôi nghe tiếng khó;c ấy đêm này qua đêm khác, trong thứ mùi nửa thịt nửa rau liền mạch như một bản nhạc chỉ có hai nốt. “Con m;:ệt quá, mẹ ạ,” tôi nói một bữa tối. “Con… th;èm c:ái gì có mùi. Một miếng cá kho nhạt thôi cũng được. Con sợ rau n:gót rồi.” Bà nhíu mày, nếp nhăn xếp lại thành những đường cày dày. “Cô g;ái bây giờ yếu vía. Mẹ đẻ chị củ;a c;on, bà ngoạ:i con kiê;ng còn gh;ê hơn. Cả tháng chỉ ch;áo muối. M:à có sao. Giờ người ta bày vẽ. Khô;ng có r;au: ngót, t;:;ử c;u:ng không co, sau này s:a xu:ống đấy.” Tôi nhìn chồng. Anh lảng đi, múc thêm rau cho tôi, tay run nhẹ. “Em chị:u khó đi,” anh nói, “mẹ lo cho em.” Tôi cười, dùng muỗng cắt đôi lá rau. “Vâng, lo ch:o em.” Đến ngày thứ 29, tôi không thể chịu nổi nữa, vậy nên tôi đã…….
Người vợ trẻ với gương mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ và suy nhược, chậm rãi đặt chiếc muỗng xuống. Cô nhìn chằm chằm vào bát rau ngót xanh sẫm và vài sợi thịt nạc đã nguội lạnh, mùi tanh ngái vẫn ám ảnh khứu giác. Một sự tuyệt vọng xen lẫn uất ức dâng trào trong cô. Ngày thứ 29, con số tròn trịa ám ảnh, đánh dấu sự chấm hết cho chuỗi ngày tra tấn vị giác và tinh thần. Tiếng khóc ngắt quãng của bé Mầm vọng lên từ phòng ngủ, từng âm thanh như nhát dao khoét sâu vào lòng cô. Bà Lự vẫn ngồi đó, ánh mắt dò xét, vẻ mặt hài lòng với sự tuân phục tuyệt đối của con dâu. Anh, chồng cô, đang lúi húi dọn dẹp bát đĩa, cố tình tránh ánh mắt đang nhìn mình. “Em không ăn nữa.” Giọng cô lí nhí, nhưng đủ để hai người kia giật mình. Bà Lự nhíu mày, vẻ khó chịu hiện rõ. “Sao thế? Ăn không quen à? 29 ngày rồi còn chưa quen à?” “Con… con không chịu nổi nữa.”
Bà Lự nhíu mày, vẻ khó chịu hiện rõ. “Sao thế? Ăn không quen à? 29 ngày rồi còn chưa quen à?”
“Con… con không chịu nổi nữa.” Người vợ trẻ lắp bắp, giọng yếu ớt như sắp vỡ vụn.
Anh, người chồng, ngẩng lên, đôi mắt thoáng chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lại cúi xuống, tiếp tục lau dọn. Anh đã quen với sự im lặng của cô, quen với việc cô chấp nhận mọi thứ.
“Không chịu nổi cái gì?” Bà Lự lên giọng, nụ cười khinh khỉnh hiện lên. “Mấy đời nhà tôi ai chẳng ăn uống thế này để mẹ tròn con vuông. Kiêng cữ là để tốt cho tử cung, để nó co lại mau, không thì sa xuống thì làm sao?” Bà chỉ vào bát cơm, giễu cợt. “Hay là ăn không đủ no? Mẹ thấy con ăn có mấy miếng.”
Một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra khỏi lồng ngực Người vợ trẻ. Nó như mang theo tất cả sự ngột ngạt, uất ức và mệt mỏi tích tụ suốt 29 ngày qua. Cô nhìn chằm chằm vào bát cơm cữ rau ngót, mùi nước luộc thịt nạc trắng đục, ngái ngái vẫn bám lấy mũi. Nhìn những sợi thịt lụi bại, nhạt nhẽo, bên cạnh là mấy cọng rau ngót luộc sẫm màu, cô cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. Tiếng bé Mầm khóc đêm lại vọng về, từng hồi như nhai nát tâm can cô.
Không thể nữa rồi.
Với một tiếng “Á!” đầy đớn đau và giải thoát, Người vợ trẻ hất tung cả bát cơm cữ xuống sàn nhà. Tiếng bát sành vỡ loảng xoảng, những cọng rau ngót xanh sẫm và những miếng thịt nạc bé tí văng tung tóe khắp nền gạch men trắng. Mùi tanh ngái của nước luộc thịt và mùi rau nồng nặc xộc thẳng lên mũi.
Cô bật khóc nức nở, hai vai rung lên bần bật. Nước mắt chảy dài trên gò má hốc hác, hòa lẫn với sự nhơ nhuốc của thứ thức ăn kinh tởm. Cảm giác vỡ òa mang đến một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ, nhưng xen lẫn là nỗi sợ hãi mơ hồ về cơn thịnh nộ sắp tới. Cô đã làm điều mà cô không bao giờ nghĩ mình sẽ làm.
Bà Lự đứng bật dậy khỏi ghế, sắc mặt tái mét vì tức giận. Bà trừng mắt nhìn Người vợ trẻ, cả người run lên bần bật.
BÀ LỰ
(The thé)
Cô làm cái trò gì vậy hả?! Cô có coi tôi ra gì không?!
Giọng bà đầy oán giận, không thể tin vào mắt mình. Bà chỉ vào đống hỗn độn trên sàn nhà, nơi những mảnh sành vỡ và thức ăn cáu bẩn nằm la liệt. Mùi tanh ngái của nước luộc thịt quyện với mùi rau nồng nặc làm không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
NGƯỜI VỢ TRẺ
(Nức nở)
Con… con không ăn nữa… Con không chịu nổi nữa…
Bà Lự bước lại gần Người vợ trẻ, ánh mắt tóe lửa. Bà muốn tóm lấy vai cô, nhưng rồi lại buông thõng tay, cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ đang dâng lên đến đỉnh điểm. Bà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẫm nước mắt của Người vợ trẻ, vào đôi mắt đỏ hoe và bờ môi run rẩy.
BÀ LỰ
Không chịu nổi cái gì? Cô nói xem! Tôi vì cô mà nấu nướng, chăm sóc cô từng li từng tí. Mẹ chồng cô đây không quản lý, không bắt cô làm gì, chỉ muốn cô khỏe mạnh, con cái vuông tròn. Ăn uống thế này là theo đúng kinh nghiệm bao đời nay của nhà tôi. Cô làm cái trò gì mà hất tung cả bát cơm thế này hả?! Cô có coi tôi là người nữa không?!
Anh, người chồng, vẫn ngồi yên ở góc phòng, vờ như không nghe thấy gì, tiếp tục lau dọn. Anh siết chặt tay, đôi mắt nhìn xuống sàn nhà. Anh biết chuyện gì sắp xảy ra, và anh không muốn dính líu. Anh đã quen với những cuộc cãi vã, với những giọt nước mắt của cô, và với sự im lặng của chính mình.
Người vợ trẻ ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn đẫm lệ nhưng giờ đây ánh lên một tia thách thức. Suốt 29 ngày qua, cô đã chịu đựng, nhịn nhục vì một quan niệm cổ hủ, vì những lời dọa nạt về “đóng cửa máu”, về việc “tử cung không co, sa xuống”. Nhưng tiếng khóc của con gái đêm qua, sự cô đơn và mệt mỏi tích tụ đã biến thành sức mạnh, cho cô dũng khí để đối mặt.
NGƯỜI VỢ TRẺ
(Giọng nghẹn ngào nhưng kiên quyết)
Con xin lỗi mẹ. Nhưng con không thể ăn thứ này nữa. Con… con cảm thấy mình như một con heo đang chờ bị làm thịt vậy. Mùi này, vị này… nó làm con phát ốm. Con bé thì khóc đêm, con thì ăn không ngon, ngủ không yên. Cứ thế này con sẽ đổ bệnh mất.
Bà Lự như bị chọc giận thêm, bà chỉ tay vào mặt Người vợ trẻ.
BÀ LỰ
Cô ăn nói với mẹ chồng cô như thế đấy à?! Cô tưởng cô là ai?! Cô làm tôi thất vọng quá!
Bà Lự quay phắt người, định bỏ đi nhưng rồi lại khựng lại. Bà quay lại nhìn Người vợ trẻ đang đứng đó, vai vẫn còn rung rung, nhưng ánh mắt đã bớt vẻ hoảng loạn, thay vào đó là một sự chấp nhận có phần ngang bướng. Bà Lự lầm bầm một mình, giọng đầy cay độc.
BÀ LỰ
Được rồi. Cô không ăn thì thôi. Nhưng đừng có sau này đổ lỗi cho tôi! Đừng có đến lúc bệnh tật rồi lại đòi tôi bỏ tiền ra chạy chữa! Cô tự làm tự chịu!
Bà Lự lầm lũi bước ra khỏi phòng, để lại Người vợ trẻ bơ vơ giữa đống ngổn ngang. Anh chồng vẫn cúi gằm mặt, cố gắng thu dọn tàn cuộc, tránh mọi ánh mắt. Tiếng khóc của Người vợ trẻ lại vỡ òa, lần này là tiếng khóc của sự cô đơn, của sự bất lực trước một cuộc hôn nhân và một gia đình đầy mâu thuẫn.
Người vợ trẻ đứng đó, vai vẫn còn rung rung, nhưng ánh mắt đã bớt vẻ hoảng loạn, thay vào đó là một sự chấp nhận có phần ngang bướng. Bà Lự lầm bầm một mình, giọng đầy cay độc.
BÀ LỰ
Được rồi. Cô không ăn thì thôi. Nhưng đừng có sau này đổ lỗi cho tôi! Đừng có đến lúc bệnh tật rồi lại đòi tôi bỏ tiền ra chạy chữa! Cô tự làm tự chịu!
Bà Lự lầm lũi bước ra khỏi phòng, để lại Người vợ trẻ bơ vơ giữa đống ngổn ngang. Anh chồng vẫn cúi gằm mặt, cố gắng thu dọn tàn cuộc, tránh mọi ánh mắt. Tiếng khóc của Người vợ trẻ lại vỡ òa, lần này là tiếng khóc của sự cô đơn, của sự bất lực trước một cuộc hôn nhân và một gia đình đầy mâu thuẫn.
Trong căn phòng ngột ngạt mùi rau ngót luộc và nước thịt trắng đục, Người vợ trẻ ôm chặt lấy bụng, hơi thở đứt quãng. 29 ngày trôi qua như một thế kỷ, mỗi bữa ăn rau ngót đều là một cực hình. Cô đã cố gắng, đã nhịn nhục theo lời khuyên của bà Lự, tin vào những điều kiêng cữ cổ hủ về “đóng cửa máu”, về việc “tử cung không co, sa xuống”. Nhưng đổi lại là gì? Là cơ thể ngày càng suy kiệt, là nỗi ám ảnh bởi mùi vị ngai ngái, là tiếng khóc ngặt nghẽo của bé Mầm mỗi đêm vì thiếu sữa.
Người vợ trẻ ngước nhìn lên, ánh mắt dán vào chiếc nôi nhỏ nơi con gái bé bỏng đang say ngủ. Mọi sự nhịn nhục giờ đây đã biến thành sự phẫn nộ âm ỉ. Cô không thể chịu đựng thêm nữa.
NGƯỜI VỢ TRẺ
(Giọng run rẩy, nghẹn ngào)
Không… không thể như thế này được.
Cô bước lại gần chiếc nôi, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hồng hào của con. Bé Mầm khẽ cựa mình trong giấc ngủ. Hình ảnh con gái yếu ớt, nhợt nhạt vì không đủ sữa khiến Người vợ trẻ thêm phần đau đớn. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhưng ánh lên một tia cương quyết.
NGƯỜI VỢ TRẺ
(Quay người lại, tiến về phía anh chồng đang lúi húi dọn dẹp)
Anh!
Anh chồng giật mình, ngẩng đầu lên. Anh nhìn thấy sự thay đổi trong mắt vợ, một sự kiên định mà anh chưa từng thấy.
ANH CHỒNG
(Giọng ngập ngừng)
Sao thế em?
Người vợ trẻ tiến đến gần anh hơn, bàn tay cô nắm chặt lại.
NGƯỜI VỢ TRẺ
Em không thể ăn rau ngót mãi như thế này được nữa. Con bé… con bé không đủ sữa.
Anh chồng chỉ biết im lặng nhìn vợ, đôi mắt lộ rõ vẻ bối rối và bất lực. Anh biết mẹ mình khó tính, nhưng anh cũng không dám trái lời bà.
Người vợ trẻ lùi lại một bước, chỉ tay vào bé Mầm đang ngủ say trong nôi, gương mặt đẫm nước mắt:
NGƯỜI VỢ TRẺ
(Giọng yếu ớt nhưng đầy căm phẫn, pha lẫn sự tuyệt vọng tột cùng)
Mẹ có biết con yếu đến mức nào không? Con không còn đủ sữa cho con bú nữa rồi! Mẹ có thương cháu không hả mẹ?!
Anh chồng nhìn vợ, rồi nhìn sang chiếc nôi, trong lòng dấy lên một nỗi dằn vặt. Nhưng rồi anh lại cúi gằm mặt xuống, đôi tay siết chặt lại. Anh vẫn không dám lên tiếng.
Người vợ trẻ nhìn thẳng vào mắt anh, giọng cô giờ đây như một lời tố cáo.
NGƯỜI VỢ TRẺ
Anh nhìn đi! Nhìn con gái của chúng ta đi! Anh có thấy nó yếu ớt không? Em thì như cái xác không hồn. Mẹ anh thì… chỉ biết giữ cái quan niệm cổ hủ của bà ta thôi. Em không còn chịu nổi nữa rồi! Em sẽ đi mua đồ ăn cho mình, và cho con bé bú sữa ngoài! Dù có thế nào đi nữa!
Cô quay lưng lại, tiến thẳng ra cửa. Anh chồng chỉ biết đứng nhìn theo, đôi mắt anh dõi theo bóng lưng vợ, trong lòng dâng lên một sự bất an lạ thường. Bà Lự, đứng từ trong phòng ngủ nhìn ra, khuôn mặt bà biến sắc. Cơn giận dữ như bị thiêu đốt. Bà Lự lôi điện thoại ra, bàn tay run rẩy bấm số.
Anh chồng sững sờ nhìn Người vợ trẻ, rồi lại nhìn sang chiếc nôi. Tay anh run rẩy, như muốn đưa ra nhưng lại rụt về. Bà Lự bước nhanh ra khỏi phòng ngủ, khuôn mặt đỏ bừng vì giận.
BÀ LỰ
(Giọng đanh thép)
Cô dám! Cô dám nói cái giọng đó với mẹ chồng cô sao? Cô nghĩ cô là ai? Cái thân cô ốm yếu thế này, là ai cho cô ăn học, cho cô làm dâu nhà này?
Người vợ trẻ quay lại, nhìn thẳng vào bà Lự, đôi mắt đẫm lệ nhưng ánh lên tia lửa giận.
NGƯỜI VỢ TRẺ
Mẹ ơi, con không thể như thế này mãi được. Con yếu lắm rồi. Bé Mầm thì thiếu sữa. Mẹ có thương con, thương cháu không?
Bà Lự chỉ cười khẩy.
BÀ LỰ
Thương? Cô tưởng mẹ ghét bỏ cô hả? Mẹ chỉ muốn tốt cho hai mẹ con cô thôi. Ăn rau ngót là tốt nhất cho sản dịch. Cô không hiểu thì đừng có hỗn láo!
Anh chồng bước tới, đưa tay ra như muốn đỡ lấy tay vợ.
ANH
Em…
Nhưng rồi anh lại khựng lại. Anh nhìn mẹ, rồi lại nhìn vợ. Ánh mắt anh đầy bất lực và sợ hãi, không dám đứng về phía ai.
NGƯỜI VỢ TRẺ
(Chất vấn anh chồng)
Anh nhìn mẹ anh kìa! Anh có bao giờ dám nói lại mẹ một câu không? Anh có thấy em đang suy sụp không? Con gái chúng ta đang khổ sở không? Hay anh chỉ im lặng nghe theo lời mẹ anh?
Anh chồng cúi gằm mặt, môi mím chặt. Tiếng khóc nức nở của Người vợ trẻ lại vang lên.
NGƯỜI VỢ TRẺ
(Tuyệt vọng)
Đúng! Em sẽ đi mua đồ ăn! Em sẽ mua sữa ngoài cho con bé! Mẹ muốn đuổi em đi thì cứ đuổi! Em không cần cái nhà này nữa!
Cô quay lưng, bước nhanh ra khỏi phòng. Anh chồng chỉ đứng đó, bất động. Bà Lự nhìn theo bóng lưng con dâu, rồi quay sang nhìn con trai.
BÀ LỰ
Thấy chưa! Tôi đã nói rồi! Cô ta ghê gớm lắm! Giờ thì cô ta bỏ đi rồi đấy! Cô tính sao đây hả?
Anh chồng vẫn im lặng, đôi mắt nhìn theo hướng vợ đã đi. Một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng lên trong lòng anh.
BÀ LỰ
(Giọng vẫn còn gay gắt, nhìn chằm chằm vào con trai)
Anh nhìn xem vợ anh làm trò gì đây này! Tôi làm tất cả là vì tốt cho nó, cho cháu nó! Sau này nó sa xuống thì đừng có trách ai!
Bà Lự khoanh tay, dán chặt ánh mắt vào Anh. Bà vẫn đứng đó, sừng sững như một tảng đá, không có ý định nhượng bộ hay lùi bước. Quan điểm kiêng cữ cổ hủ của bà, “đóng cửa máu”, “tử cung không co, sa xuống”, dường như là chân lý không thể lay chuyển. Dù Người vợ trẻ đã gào thét trong tuyệt vọng, dù Bé Mầm khóc đêm vì thiếu sữa, bà vẫn cho rằng mình đang làm đúng. Mùi nước luộc thịt nạc trắng đục, ngái ngái vẫn còn vương vấn trong không khí, minh chứng cho chế độ ăn cữ kham khổ mà bà áp đặt.
Anh đứng đó, vai rũ xuống, ánh mắt đầy bất lực. Anh biết mẹ mình cứng đầu, nhưng anh cũng thấy sự suy sụp rõ rệt của Người vợ trẻ. Chiếc nôi im lìm, chỉ còn tiếng Bé Mầm khóc nấc lên từng hồi. Anh muốn bước tới ôm lấy vợ, muốn nói với mẹ rằng bà đã sai, nhưng cổ họng anh như bị bóp nghẹt. Anh chỉ có thể nhìn, chỉ có thể im lặng, và nỗi sợ hãi vô hình bóp nghẹt lấy anh.
Người vợ trẻ, với gương mặt lấm lem nước mắt, nhìn xoáy vào Anh. Cô đã chạm đến giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng. Những ngày tháng đếm từng ngày, mỗi bữa ăn là một cực hình, mỗi giọt sữa cho con là một cuộc chiến. Ngày thứ 29, cô không thể chịu đựng thêm nữa. Sự bất lực, uất ức dồn nén đã bùng nổ.
NGƯỜI VỢ TRẺ
(Giọng khô khốc, như đến từ một thế giới khác)
Mẹ à, mẹ nói đúng. Con sai rồi. Con không biết cách làm mẹ. Con không biết cách làm dâu. Con chỉ là một kẻ yếu đuối, chỉ biết đòi hỏi.
Bà Lự nhếch mép, ánh mắt vẫn chưa hề dịu đi.
BÀ LỰ
Biết rồi còn nói. Giờ thì sao?
Người vợ trẻ từ từ quay lại, nhìn Anh. Ánh mắt cô giờ đây không còn cầu xin, chỉ còn sự lạnh lẽo đến thấu xương.
NGƯỜI VỢ TRẺ
Anh yêu, em xin lỗi. Em đã không làm tròn bổn phận. Anh hãy chăm sóc con gái chúng ta thật tốt.
Cô đứng dậy, chậm rãi bước về phía tủ quần áo. Động tác của cô dứt khoát, dường như đã quyết định mọi thứ từ lâu. Bà Lự nhìn cô với vẻ khó hiểu, còn Anh thì vẫn đứng sững như trời giáng.
BÀ LỰ
Cô đi đâu đấy? Cô định đi đâu?
Người vợ trẻ không trả lời. Cô mở ngăn kéo, lấy ra một phong bì dày cộp. Cô đặt nó lên bàn, ngay giữa phòng, trước mặt Anh và Bà Lự.
NGƯỜI VỢ TRẺ
Đây là tất cả những gì con tích góp được. Dù ít ỏi, nhưng mong mẹ và anh không phải lo nghĩ nhiều.
Cô nhìn Anh lần cuối, một ánh nhìn đầy thương cảm và thất vọng. Rồi cô quay người, bước ra khỏi phòng, đi thẳng ra cửa chính. Tiếng cửa đóng sầm vang lên, để lại không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Bà Lự sững sờ nhìn theo, còn Anh thì đứng đó, bàn tay run rẩy với lấy phong bì trên bàn. Mùi nước luộc thịt ngái ngái dường như đậm đặc hơn, bao trùm lấy cả căn phòng.
Anh đứng sững, bàn tay run rẩy với lấy phong bì trên bàn. Mùi nước luộc thịt ngái ngái dường như đậm đặc hơn, bao trùm lấy cả căn phòng, giờ đây lại thêm một tầng không khí ngột ngạt của sự bội phản và chua xót. Bà Lự, sau một thoáng bàng hoàng, ánh mắt bà đột nhiên trở nên sắc lẻm, như thể bà vừa nhìn thấu một âm mưu nào đó.
BÀ LỰ
(Giọng đầy nghi kỵ)
Cô ta định đi đâu với cái mớ tiền đó? Cô ta muốn bỏ chúng ta sao?
Anh vẫn nhìn chằm chằm vào phong bì, không nói một lời. Tiếng Bé Mầm khóc vọng lại từ phòng trong, từng hồi nấc nghẹn ngào như xé toạc không gian. Anh đưa mắt nhìn về phía phòng của con gái, rồi lại nhìn xuống tay mình, đôi bàn tay giờ đây cảm giác thật nặng nề và vô dụng.
Anh chợt nhớ lại những lời Người vợ trẻ từng nói, những lần cô van xin anh về chế độ ăn, về những đêm thức trắng dỗ con, về ánh mắt mệt mỏi đến kiệt cùng của cô. Anh đã luôn né tránh, luôn tìm cách làm mẹ chồng
Anh nhìn chằm chằm vào phong bì, rồi lại ngước nhìn Bà Lự. Mẹ anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt thách thức, ánh mắt bà như muốn xuyên thủng cả Người vợ trẻ, giờ đây chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt trong mắt bà. Anh hít sâu một hơi, cố gắng tìm kiếm một lý lẽ, một lời giải thích nào đó để làm dịu đi ngọn lửa giận dữ đang bùng lên trong mẹ mình. Nhưng rồi, anh lại buông xuôi. Mỗi lần đối diện với sự cứng rắn của mẹ, anh đều cảm thấy mình như một đứa trẻ không nơi nương tựa, lạc lõng giữa biển khơi.
Tiếng Bé Mầm lại vang lên, lần này có phần yếu ớt hơn, như một lời cầu xin thầm lặng cho sự bình yên. Người vợ trẻ đưa mắt nhìn về phía phòng con gái, rồi quay sang nhìn Anh. Ánh mắt cô lúc này không còn là sự van nài hay trách móc, mà chỉ còn là một sự trống rỗng đến đáng sợ. Cô thấy rõ sự bế tắc trong ánh mắt chồng, sự cay nghiệt trong ánh mắt mẹ chồng. Mọi thứ sụp đổ. Tuyệt vọng dâng lên như một cơn thủy triều, nhấn chìm cô trong sự cô độc.
Người vợ trẻ quay người, từng bước chân như nặng trĩu. Cô lao vào phòng ngủ, kéo mạnh cánh cửa rồi chốt trái. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, như một dấu chấm hết cho mọi hy vọng. Cô ôm chầm lấy Bé Mầm đang say ngủ trên nôi, vùi mặt vào mái tóc thơm mùi sữa của con. Nước mắt trào ra, nóng hổi, lã chã rơi xuống gò má phúng phính của con. Cô thấy mình bất lực, yếu đuối đến cùng cực. Bao nhiêu uất nghẹn, bao nhiêu tủi thân dồn nén bấy lâu nay giờ đây vỡ òa trong tiếng nấc nghẹn ngào. Mùi nước luộc thịt nạc trắng đục, ngái ngái vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây lại càng thêm đắng chát. Cái không khí ngột ngạt của sự kỳ thị, sự lạnh nhạt và bóng tối của sự cô lập bao trùm lấy căn phòng nhỏ, nơi chỉ có tiếng khóc thầm của một người mẹ lạc lõng.
Người vợ trẻ ngồi bật dậy khỏi giường. Tiếng nức nở đã dịu lại, thay vào đó là sự tĩnh lặng đáng sợ. Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ, nơi tiếng khóc của mình vừa khuấy động không khí đặc quánh của sự tủi nhục. Tay cô run rẩy đặt lên chiếc tủ quần áo cũ kỹ. Mùi vải ám ảnh, giống như mùi nước luộc thịt nạc trắng đục, ngái ngái vẫn còn vương vấn trong từng thớ vải. Cô biết, đã đến lúc phải rời đi. Cảm giác giải thoát đan xen với nỗi sợ hãi vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim.
Cô bắt đầu thu dọn đồ đạc. Từng món đồ cá nhân được gấp gọn ghẽ, những bộ quần áo nhỏ xinh của Bé Mầm được xếp cẩn thận vào chiếc vali cũ. Mỗi hành động đều chậm rãi, dứt khoát, như một sự vĩnh biệt không lời. Cô không cho phép bản thân nghĩ về những lời cay nghiệt của bà Lự, về sự im lặng đáng sợ của Anh. Chỉ cần nghĩ đến những ngày tiếp theo, với chế độ ăn chỉ có rau ngót luộc và thịt nạc, với ánh mắt khinh miệt của mẹ chồng, với tiếng khóc đêm của con gái do bú ngắt quãng, cô lại thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Trong suy nghĩ của Người vợ trẻ, hình ảnh “đóng cửa máu” và “tử cung không co, sa xuống” mà bà Lự luôn rao giảng cứ lặp đi lặp lại, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là những âm thanh vô nghĩa. Cô đã chịu đựng đủ rồi. Cái cảm giác bị cô lập, bị kỳ thị trong chính ngôi nhà của mình đã lên đến đỉnh điểm. Ngày thứ 29, một ngày dài đằng đẵng sau những ngày đầu tiên ăn cơm cữ, ngày thứ ba của sự chán nản, ngày thứ bảy của sự chịu đựng đếm ngược, đã chính thức kết thúc theo cách mà cô không thể ngờ tới. Sự kiên nhẫn của cô đã cạn kiệt, giống như dòng nước cuối cùng chảy qua kẽ tay.
Cô nhìn về phía chiếc nôi, nơi Bé Mầm vẫn đang say giấc. Nụ cười hiếm hoi nở trên môi cô. “Mẹ sẽ mang con đi,” cô thầm nhủ. “Chúng ta sẽ tìm một nơi tốt đẹp hơn.” Chiếc vali đã đóng lại. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gom hết can đảm còn sót lại. Đôi mắt cô ánh lên một tia sáng kiên định, như ngọn lửa nhỏ vừa được thổi bùng lên giữa bóng tối. Cô biết mình không thể ở lại đây thêm một ngày nào nữa.
Cánh cửa phòng ngủ vẫn còn khóa trái, là ranh giới mong manh giữa hiện tại và tương lai. Cô mở chốt cửa, tiếng “cạch” vang lên như một lời tuyên bố. Bước ra khỏi phòng, bước chân cô dường như nhẹ nhàng hơn, dù trái tim vẫn còn rung lên vì lo sợ. Ánh mắt cô nhìn thẳng về phía trước, không còn ngoảnh lại.
Cánh cửa phòng ngủ khẽ bật mở, ánh đèn hành lang hắt vào tạo thành vệt sáng dài trên sàn nhà. Người vợ trẻ bước ra, vai mang theo chiếc vali đã đóng gói. Bé Mầm nằm gọn trong chiếc nôi, hơi thở đều đặn. Cô khẽ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán con. Mùi nước luộc thịt nạc vẫn còn thoang thoảng đâu đây, nhưng giờ đây, nó không còn khiến cô buồn nôn nữa. Thay vào đó là sự kiên quyết đến lạnh lùng.
Cô rảo bước về phía cửa chính. Bà Lự và Anh đang ngồi ở phòng khách, gương mặt cả hai đều lộ rõ vẻ sốt ruột. Cửa chính vốn luôn khóa chặt giờ đây lại mở hé. Bà Lự giật mình đứng dậy.
BÀ LỰ
(Giọng the thé, đầy dò xét)
Định đi đâu giờ này? Quên hết lời tôi dặn à?
Người vợ trẻ dừng lại trước bậc cửa. Cô không quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng đáp lời.
NGƯỜI VỢ TRẺ
Con đi tìm bác sĩ.
Anh đứng bật dậy, vội vàng chạy tới.
ANH
Em điên rồi! Bây giờ là mấy giờ rồi? Em định đi đâu?
Giọng anh có chút van nài, xen lẫn sự bối rối. Bà Lự tiến lại gần, gương mặt bà cau có, tức giận.
BÀ LỰ
Bác sĩ nào chứ? Ai cần bác sĩ ở cái giờ này? Cửa máu chưa đóng lại, cô định đi phá thai à? Cô muốn cả nhà này mất mặt vì cô sao?
Lời nói của bà Lự như những mũi kim châm thẳng vào tim người vợ trẻ. Cô khẽ siết chặt tay. Cảnh tượng bà Lự hùng hổ, với ánh mắt đầy khinh miệt, và Anh đứng đó, nửa muốn níu kéo, nửa sợ hãi, tất cả đều hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô đã từng nghĩ, một ngày nào đó, mình sẽ thấu hiểu những quan niệm “đóng cửa máu”, “tử cung không co, sa xuống” mà bà Lự luôn rao giảng. Nhưng giờ đây, cô chỉ thấy sự áp bức, sự lạc hậu và một tương lai mù mịt.
NGƯỜI VỢ TRẺ
Con không đi phá thai. Con đi kiếm sống.
Bà Lự bật cười khẩy.
BÀ LỰ
Kiếm sống? Kiếm sống cái gì? Đẻ con ra rồi bỏ đi là kiếm sống à? Cô đúng là đồ vô ơn, thất đức!
Anh vội vàng kéo tay vợ lại.
ANH
Em bình tĩnh lại đi mà. Có gì mình nói chuyện. Mẹ đang nói hơi quá thôi.
Người vợ trẻ nhìn thẳng vào Anh. Trong mắt cô giờ đây không còn chút gì là tình yêu hay sự tin tưởng. Chỉ còn sự trống rỗng và một quyết tâm lạnh lẽo.
NGƯỜI VỢ TRẺ
(Giọng lạnh tanh)
Anh không giữ con. Anh không giữ em. Vậy thì em đi. Anh gọi mẹ anh vào đi. Gọi mẹ anh vào để bà ấy được thấy, con dâu bà ấy dứt áo ra đi vì không chịu nổi cái chế độ “cơm cữ” rau ngót của bà.
Anh sững sờ. Lời nói của cô như một gáo nước lạnh dội vào mặt anh. Bà Lự thì há hốc mồm, không ngờ người con dâu bấy lâu nay vẫn cam chịu lại có thể buông ra những lời như vậy.
Người vợ trẻ giật mạnh tay ra khỏi Anh. Cô bước thẳng ra cửa. Bóng cô khuất dần trong màn đêm. Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên từ bên ngoài.
BÀ LỰ
(La thất thanh)
Cô mở cửa ra! Cô định đi đâu? Cô làm gì vậy hả?!
Anh vẫn đứng như trời trồng, ánh mắt nhìn theo bóng vợ, rồi lại hướng về phía cánh cửa. Anh đưa tay lên định gõ cửa, nhưng rồi lại khựng lại.
ANH
(Thều thào)
Em… em về đi mà…
Tiếng gõ cửa ngày càng mạnh, xen lẫn với tiếng gào thét của Bà Lự, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn trong căn nhà vốn tưởng chừng yên bình. Nhưng Người vợ trẻ, dù nghe thấy tất cả, vẫn bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng, dứt khoát, hướng về phía một tương lai không có bóng dáng của họ.
Người vợ trẻ giật mạnh tay ra khỏi Anh. Cô không ngoái lại, bóng lưng dáng cao sải bước nhanh về phía cửa chính, nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt vào. Tiếng Bà Lự vẫn vang lên sau lưng, từng tiếng như roi quất vào không khí.
BÀ LỰ
(Gào lên, giọng lạc đi vì tức giận)
Cái thứ hỗn xược! Mày định đi đâu hả? Mày đi rồi thì ai lo cho con mày? Ai lo cho cái nhà này?
Anh đứng chết trân, đôi mắt mở to nhìn theo bóng vợ đang dần khuất. Tay anh run run đưa lên, như muốn níu giữ một thứ gì đó vừa vụt mất.
ANH
(Thều thào, giọng đứt quãng)
Em… em quay lại đi mà… Em đừng đi…
Nhưng Người vợ trẻ đã bước ra khỏi ngưỡng cửa. Cánh cửa nặng nề khép lại sau lưng cô, chặn đứng mọi âm thanh hỗn loạn bên trong. Cô bước ra màn đêm, bế theo Bé Mầm đang say ngủ trên tay. Hơi thở của con thật nhẹ nhàng, như một lời nhắc nhở về lý do cô phải làm điều này. Ánh mắt cô giờ đây không còn chút mềm yếu nào, chỉ còn sự lạnh lẽo và kiên định.
Cô sải bước đi, không ngoái đầu lại, không một lần chùn bước. Nơi hành lang vắng vẻ, ánh đèn đường rọi xuống, soi rõ từng bước chân dứt khoát của cô. Mùi nước luộc thịt nạc ngái ngái vẫn còn vương trên quần áo, nhưng giờ đây, nó chỉ là một lời nhắc nhở về sự ngột ngạt đã qua. Cô sẽ đi, đi tìm một nơi mà không có những quan niệm cổ hủ, không có sự áp bức, không có mùi vị của sự chán nản.
Bà Lự vẫn không ngừng la hét phía sau cánh cửa. Tiếng gào thét của bà, tiếng cầu xin tuyệt vọng của Anh, tất cả đều tan vào không khí lạnh lẽo của đêm khuya. Người vợ trẻ siết chặt vòng tay ôm con. Cô biết con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô đã chiến đấu, đã chịu đựng, và giờ đây, cô phải giành lại cuộc đời mình. Mỗi bước chân của cô là một lời tuyên bố, một sự giải thoát.
Màn đêm đặc quánh bao trùm lấy Người vợ trẻ khi cô bước chân ra khỏi ngôi nhà. Tiếng bà Lự vẫn vọng lại như tiếng chuông báo tử, nhưng giờ đây, nó chỉ là âm thanh lạc lõng của quá khứ. Cô siết chặt vòng tay ôm lấy Bé Mầm, hơi thở ấm áp của con là động lực duy nhất tiếp sức cho bước chân cô. Mùi nước luộc thịt nạc ngái ngái bám trên người như một vết nhơ, một lời nhắc nhở về những ngày tháng bị đày đọa trong sự ngột ngạt của quan niệm cổ hủ.
Cô bước đi, dáng hình mảnh mai nhưng kiên cường dưới ánh đèn đường vàng vọt. Mỗi bước chân dứt khoát là một lời khẳng định sự giải thoát. Cô không còn là người vợ cam chịu, không còn là người mẹ bị kiểm soát. Cô là Linh, một người phụ nữ dám đứng lên đòi lại cuộc đời mình.
Ở phía sau cánh cửa đóng sập, tiếng bà Lự vẫn không ngừng vang lên, xen lẫn tiếng Anh thều thào xin cô quay lại. Nhưng Linh đã không còn nghe thấy. Cô chỉ nghe thấy tiếng lòng mình, tiếng đòi hỏi công bằng cho bản thân và cho cả Bé Mầm. Cô hướng về phía trước, nơi có thể tìm thấy bình yên và một khởi đầu mới. Cô biết con đường phía trước đầy chông gai, nhưng cô sẵn sàng đối mặt. Sự chịu đựng đã đến giới hạn, và giờ là lúc cô giành lại tất cả.
Đêm buông xuống dày đặc trên những con phố vắng lặng. Người vợ trẻ, đôi mắt đẫm lệ nhưng ẩn chứa một tia quyết tâm mãnh liệt, bước đi thật nhanh, ôm chặt lấy Bé Mầm trong vòng tay. Hơi ấm non nớt của con bé là sợi dây duy nhất níu giữ cô khỏi chìm vào tuyệt vọng. Mùi nước luộc thịt nạc trắng đục, ngái ngái, ám ảnh cô suốt những ngày qua, giờ đây như một tấm màn nhơ nhuốc mà cô đang cố gắng rũ bỏ.
Cô không ngoảnh đầu lại. Phía sau cánh cửa đã đóng sập, tiếng bà Lự vẫn còn vọng lại, lời lẽ đầy cay nghiệt và trách móc, hòa cùng tiếng Anh thều thào van xin cô quay lại. Nhưng Người vợ trẻ đã không còn nghe thấy. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập những nhịp đòi hỏi sự tự do.
Đường phố vắng vẻ, chỉ có ánh đèn vàng vọt hắt lên dáng hình mảnh mai nhưng đầy kiên cường của cô. Mỗi bước chân cô đi qua là một lời tuyên bố. Cô không còn là người phụ nữ cam chịu, bị ràng buộc bởi những quan niệm cổ hủ. Cô là Linh, một người mẹ, một người phụ nữ, đã đến lúc phải giành lại cuộc đời mình, giành lại sự bình yên cho bản thân và cho con gái bé bỏng.
Cô biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Những ngày đầu sau sinh, với chế độ ăn chỉ toàn rau ngót luộc và thịt nạc, đã là một cực hình. Bé Mầm thì bú ngắt quãng, khóc đêm không ngừng. Những lời dạy dỗ của bà Lự về “đóng cửa máu” hay “tử cung không co, sa xuống” cứa vào lòng cô. Sự thiếu quyết đoán, né tránh của Anh càng khiến cô thêm tuyệt vọng. Nhưng giờ đây, tất cả đã là quá khứ. Sự chịu đựng đã đến đỉnh điểm vào ngày thứ 29. Hôm nay, cô đã hoàn toàn giải thoát.
Cô hướng về phía trước, nơi có thể là một khởi đầu mới, một cuộc sống không còn bóng tối của sự kiểm soát và áp đặt. Dù phía trước là gì, cô tin rằng mình đủ mạnh mẽ để đối mặt.
Người vợ trẻ bước đi dưới ánh đèn đường vàng vọt, hơi ấm của Bé Mầm trong vòng tay là thứ duy nhất cô còn cảm nhận được giữa màn đêm đặc quánh. Mùi nước luộc thịt nạc trắng đục, ngái ngái, ám ảnh suốt những ngày qua, giờ đây như một tấm màn nhơ nhuốc mà cô đang cố gắng rũ bỏ. Phía sau cánh cửa đã đóng sập, tiếng bà Lự với những lời cay nghiệt và trách móc vẫn còn văng vẳng, hòa lẫn với tiếng Anh thều thào van xin cô quay lại. Nhưng Người vợ trẻ, nay đã là Linh, không còn nghe thấy. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập những nhịp đòi hỏi sự tự do.
Đường phố vắng vẻ, mỗi bước chân cô đi qua là một lời tuyên bố. Cô không còn là người phụ nữ cam chịu, bị ràng buộc bởi những quan niệm cổ hủ. Cô là Linh, một người mẹ, một người phụ nữ, đã đến lúc phải giành lại cuộc đời mình, giành lại sự bình yên cho bản thân và cho con gái bé bỏng. Cô biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Những ngày đầu sau sinh, với chế độ ăn chỉ toàn rau ngót luộc và thịt nạc, đã là một cực hình. Bé Mầm thì bú ngắt quãng, khóc đêm không ngừng. Những lời dạy dỗ của bà Lự về “đóng cửa máu” hay “tử cung không co, sa xuống” cứa vào lòng cô. Sự thiếu quyết đoán, né tránh của Anh càng khiến cô thêm tuyệt vọng. Nhưng giờ đây, tất cả đã là quá khứ. Sự chịu đựng đã đến đỉnh điểm vào ngày thứ 29. Hôm nay, cô đã hoàn toàn giải thoát.
Linh đưa tay run rẩy rút điện thoại ra khỏi túi áo khoác. Màn hình sáng lên, phản chiếu đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định. Cô ngón tay lướt tìm tên Mẹ. Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng cô nghẹn lại, từng lời như đứt ra khỏi cổ họng: “Mẹ ơi… con không chịu nổi nữa rồi… Con đã ra khỏi nhà rồi mẹ ạ…”
Giọng nói của mẹ cô vang lên, trầm ấm và đầy yêu thương, xoa dịu đi những vết thương lòng sâu hoắm: “Linh của mẹ… con làm đúng lắm. Bình tĩnh nào con gái. Mẹ ở đây rồi. Con cứ về nhà mình ngay lập tức, mang theo Bé Mầm. Mọi chuyện còn lại, mẹ sẽ lo liệu.”
Lời nói của mẹ cô như một chiếc phao cứu sinh, kéo Linh ra khỏi vực sâu của tuyệt vọng. Cô ôm chặt lấy Bé Mầm, cảm ơn mẹ một tiếng rồi vội vàng cúp máy. Đêm đen giờ đây không còn đáng sợ nữa. Dù phía trước là gì, cô tin rằng mình đã có đủ sức mạnh để đối mặt. Ít nhất, cô không còn đơn độc.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ, rọi vào căn phòng lạ lẫm. Linh tỉnh dậy, cơ thể còn đau nhức, nhưng trong lòng đã vơi đi phần nào gánh nặng. Bé Mầm nằm ngoan ngoãn bên cạnh, hơi thở đều đều. Tiếng chuông cửa vang lên, dồn dập, phá tan sự yên tĩnh. Linh giật mình, tim đập loạn xạ.
Cô nhìn về phía cửa, rồi nhìn xuống con gái. Tay cô run rẩy. Tiếng chuông vẫn tiếp tục, lần này xen lẫn tiếng gọi tên cô, gấp gáp:
“Linh ơi! Mẹ đây con! Mở cửa ra đi con!”
Đó là giọng mẹ cô. Bà đã đến. Linh vội vàng đứng dậy, kéo chăn cho con, rồi bước nhanh ra mở cửa.
Mẹ cô đứng đó, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt rạng ngời một thứ sức mạnh mà Linh chưa từng thấy. Bên cạnh bà là một chiếc túi xách lớn và một giỏ hoa quả.
Mẹ Linh bước vào, không một lời trách móc, chỉ khẽ vuốt tóc con gái.
MẸ LINH
(Giọng trầm ấm, pha chút kiên quyết)
Tốt lắm, con đã làm đúng. Giờ thì vào nhà thôi, mẹ có chuyện muốn nói với bà Lự.
Linh ngập ngừng, nhìn mẹ. Cô biết, mẹ cô là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng đối mặt với bà Lự – người phụ nữ cố chấp và coi thường phụ nữ mới về nhà chồng – là một chuyện hoàn toàn khác.
MẸ LINH
(Nhìn vào mắt Linh)
Đừng sợ. Có mẹ ở đây rồi. Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.
Đúng lúc đó, từ tầng trên vọng xuống tiếng bà Lự gọi với giọng đầy khó chịu: “Ai đấy? Linh đấy hả? Sao không vào nhà ngay đi, còn đứng ngoài đó làm gì?”
Mẹ Linh không trả lời, chỉ quay sang Linh, khẽ nắm lấy tay cô.
MẸ LINH
Đi thôi con.
Hai mẹ con bước vào nhà. Mùi nước luộc thịt nạc trắng đục, ngái ngái vẫn còn vương vấn đâu đó. Bà Lự từ trên cầu thang bước xuống, dáng vẻ bệ vệ, ánh mắt dò xét. Bà nhìn mẹ Linh từ đầu đến chân, vẻ mặt không giấu được sự khinh khỉnh.
BÀ LỰ
(Giọng chua ngoa)
Ai đây? Con gái bà ư? Thế nào, bà đến đòi tiền hay đòi nợ?
Mẹ Linh mỉm cười, nụ cười không đến mắt. Bà đặt giỏ hoa quả lên bàn.
MẸ LINH
Bà Lự. Tôi là mẹ ruột của Linh. Hôm nay tôi đến đây để nói chuyện cho rõ ràng.
BÀ LỰ
(Cười khẩy)
Nói chuyện gì? Chuyện nhà tôi, bà can thiệp vào làm gì? Bà không thấy con gái bà đang làm tôi khổ sở vì nó không biết kiêng cữ gì sao?
MẸ LINH
(Giọng cao hơn, nhưng vẫn giữ sự bình tĩnh)
Tôi đến để nói về những “kiêng cữ” mà bà đang áp đặt lên con gái tôi, lên cả cháu ngoại của tôi. Bà đang làm hại sức khỏe của hai mẹ con.
BÀ LỰ
(Phẫn nộ)
Bà ăn nói cái kiểu gì vậy? Đây là kinh nghiệm bao đời của ông cha ta để lại! Đàn bà mới sinh con, tử cung chưa co lại thì phải kiêng! Đóng cửa máu lại không thì nó sa xuống, liệt giường liệt chi rồi ai lo? Bà có hiểu gì không?
MẸ LINH
(Nheo mắt, giọng đầy lý lẽ)
Bà Lự, tôi là bác sĩ. Tôi hiểu rõ hơn ai hết về sức khỏe phụ nữ sau sinh. Cái gọi là “đóng cửa máu” của bà chỉ là hủ tục, hoàn toàn phản khoa học. Nếu không được ăn uống đủ chất, vận động hợp lý, tử cung mới lâu co lại, thậm chí còn dễ bị nhiễm trùng. Chế độ ăn chỉ có rau ngót luộc và thịt nạc trắng đục này làm sao cung cấp đủ dinh dưỡng cho mẹ và bé? Bé Mầm bú ngắt quãng, đêm nào cũng khóc là vì thế!
Bà Lự sững sờ, rồi tức giận đập bàn.
BÀ LỰ
Bà là bác sĩ thì đã sao? Bà hơn tôi cái gì? Kinh nghiệm của bà có bằng bà Lự này cả đời trải đời không? Tôi nói cho bà biết, bà cứ tiếp tục dạy con gái bà thế này, tôi không bao giờ chấp nhận!
MẸ LINH
(Bước lại gần bà Lự, giọng nói càng thêm cứng rắn)
Bà Lự, tôi nói cho bà biết. Sức khỏe của con gái tôi và cháu ngoại tôi là trên hết. Tôi sẽ không để những quan niệm lạc hậu, nguy hiểm của bà tiếp tục làm hại họ. Con gái tôi đã chịu đựng đủ rồi. Bà không thể dùng cái gọi là “truyền thống” để biến con gái tôi thành kẻ tù tội trong chính ngôi nhà này. Nếu bà không thay đổi, tôi sẽ đưa Linh và Bé Mầm về nhà tôi. Bà nghĩ xem, bà có giữ được con trai bà ở lại không khi không có vợ con?
Không khí trong nhà trở nên căng như dây đàn. Bà Lự nhìn chằm chằm vào mẹ Linh, vẻ mặt hoang mang và tức giận. Anh, chồng của Linh, đứng nép ở góc phòng, khuôn mặt lộ rõ sự sợ hãi và bối rối. Bé Mầm vẫn say ngủ trong nôi, không biết gì về cuộc tranh cãi đang diễn ra. Linh nắm chặt tay mẹ, cảm thấy một sức mạnh trào dâng trong lòng. Cô biết, mọi chuyện sắp thay đổi.
BÀ LỰ
(Giọng cao hơn, nét mặt hoang mang pha lẫn tức giận)
Mày… mày dám dọa tao sao? Mẹ mày dạy mày kiểu gì vậy?
MẸ LINH
(Bước lại gần bà Lự, giọng nói càng thêm cứng rắn)
Bà Lự, tôi nói cho bà biết. Sức khỏe của con gái tôi và cháu ngoại tôi là trên hết. Tôi sẽ không để những quan niệm lạc hậu, nguy hiểm của bà tiếp tục làm hại họ. Con gái tôi đã chịu đựng đủ rồi. Bà không thể dùng cái gọi là “truyền thống” để biến con gái tôi thành kẻ tù tội trong chính ngôi nhà này. Nếu bà không thay đổi, tôi sẽ đưa Linh và Bé Mầm về nhà tôi. Bà nghĩ xem, bà có giữ được con trai bà ở lại không khi không có vợ con?
Không khí trong nhà trở nên căng như dây đàn. Bà Lự nhìn chằm chằm vào mẹ Linh, vẻ mặt hoang mang và tức giận. Anh, chồng của Linh, đứng nép ở góc phòng, khuôn mặt lộ rõ sự sợ hãi và bối rối. Bé Mầm vẫn say ngủ trong nôi, không biết gì về cuộc tranh cãi đang diễn ra. Linh nắm chặt tay mẹ, cảm thấy một sức mạnh trào dâng trong lòng. Cô biết, mọi chuyện sắp thay đổi.
BÀ LỰ
(Đôi mắt nheo lại, nhìn chằm chằm vào mẹ Linh, rồi liếc sang thằng con trai đang đứng như trời trồng)
Mày… mày nói thật đấy à? Mày định bỏ nhà đi thật à?
Anh lắp bắp, nhìn vợ, rồi nhìn mẹ, hoàn toàn bối rối.
ANH
Mẹ ơi… em… em…
Mẹ Linh không nói gì, chỉ nhìn bà Lự, ánh mắt kiên định không lay chuyển. Bà Lự quay sang nhìn con trai, rồi nhìn lại mẹ Linh, sự cứng rắn ban đầu dần tan biến, thay vào đó là sự tính toán. Bà nhìn đứa cháu ngoại đang ngủ say, rồi nhìn con dâu gầy gò, hốc hác, nước mắt bà bất giác lưng tròng. Bà Lự khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy nặng nhọc, dường như trút bỏ một gánh nặng vô hình.
BÀ LỰ
(Giọng dịu xuống, pha chút bất lực)
Thôi… thôi được rồi. Bà Lự này… già rồi, đôi khi cũng suy nghĩ nông cạn. Chuyện đó… chuyện rau ngót đó… cũng là vì muốn tốt cho nó thôi. Cái bụng dạ nó yếu, lại mới sinh…
Mẹ Linh không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn bà Lự. Bà Lự nhìn sang con gái, ánh mắt có chút xót xa.
BÀ LỰ
Linh à… Con… con có giận mẹ chồng không?
Linh ngước nhìn bà Lự, đôi mắt vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng giờ đây lại ánh lên sự dịu dàng.
LINH
(Giọng khẽ run)
Con… con không giận. Con chỉ… chỉ mong mẹ chồng hiểu cho con.
BÀ LỰ
(Nhìn con gái, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã lên cao)
Mẹ chồng này… cũng chỉ là một người mẹ. Đôi khi… cái yêu thương nó quá, nó thành ra sai lầm. Bà cũng già rồi… cũng biết… cái gì tốt, cái gì không tốt. Chắc là… từ giờ trở đi, chúng ta ăn uống cũng… cũng có thịt cá nhiều hơn một chút. Rau ngót thì… thì để dành ăn cho đỡ ngán.
Bà Lự khẽ vuốt mặt, lau đi giọt nước mắt lăn dài. Bà quay sang nhìn mẹ Linh, ánh mắt bà giờ đây đầy vẻ hối lỗi và một chút ngại ngùng.
BÀ LỰ
Xin lỗi bà. Cái… cái chuyện nhỏ nhặt đó làm phiền bà.
Mẹ Linh gật đầu nhẹ, một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi.
MẸ LINH
Chúng ta đều là phụ nữ, đều hiểu. Quan trọng là từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ tốt hơn.
Anh chồng nhìn mẹ, rồi nhìn vợ, gương mặt anh từ từ giãn ra, thay thế sự sợ hãi bằng một chút nhẹ nhõm. Anh bước tới, nhẹ nhàng chạm vào tay Linh.
ANH
Anh xin lỗi em.
Linh quay sang nhìn chồng, khẽ gật đầu, tay cô đan vào tay anh. Căn nhà vẫn còn phảng phất mùi nước luộc thịt ngái ngái, nhưng bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi. Bà Lự lặng lẽ ngồi xuống ghế, nhìn đứa cháu ngoại đang say giấc, trong lòng bà dấy lên một cảm giác lạ lẫm, vừa là sự mệt mỏi của tuổi già, vừa là sự thanh thản khi mọi thứ dường như đã được giải quyết. Những lời nói gay gắt, những ánh mắt phẫn nộ, giờ đây nhường chỗ cho sự im lặng lắng đọng, cho sự thấu hiểu len lỏi. Bà Lự nhận ra rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng là những cuộc đấu tranh không ngừng. Đôi khi, sự nhường nhịn, sự thấu hiểu lại mang đến những điều kỳ diệu. Bà nhìn hai mẹ con, nhìn đứa con trai đang nắm tay vợ, và thầm nghĩ, có lẽ bà đã sai rồi, đã quá cố chấp với những quan niệm cũ kỹ. Giờ đây, bà chỉ mong sao cho gia đình này được yên ấm, được hạnh phúc, và đứa cháu ngoại bé bỏng kia sẽ luôn khỏe mạnh, lớn lên trong tình yêu thương trọn vẹn. Cái cảm giác mệt mỏi và tự ái ban đầu đã được thay thế bằng một chút hối hận và một nỗi lo lắng âm ỉ cho tương lai. Liệu những gì bà đã gây ra có để lại vết sẹo nào không? Liệu bà có thực sự thay đổi được hay không? Những câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí bà Lự, khi bà nhìn về phía ánh sáng đang dần chiếu rọi vào căn phòng.

