Chồng mới mất 3 tháng con dâu đã ă;n di;ệ;n lòe loẹt, đêm nghe tiếng đ;à;n ;ô;ng rõ mồn một trong phòng mà tôi nghẹn ngào…
Từ ngày con trai tôi r;a đ;i vì t;a;i n;ạ;n giao thông, căn nhà như mất hẳn hơi ấm. Ba tháng trôi qua, tôi vẫn chưa quen được cảm giác vắng bóng thằng bé.
Vậy mà, giữa lúc tôi còn chưa nguôi nỗi đau, thì Hằng, con dâu tôi, lại khiến tôi thấy khó hiểu. Trước đây nó ăn diện đơn giản, chỉ đánh chút son rồi đi làm, nhưng giờ đây nó trang điểm kỹ lưỡng, mặc váy ô;m s;á;t, guốc cao gót lọc cọc trên nền gạch mỗi buổi sáng.
Nó đi làm sớm, về khuya. Có hôm gần nửa đêm mới ló mặt về. Tôi hỏi thì chỉ nói bâng quơ:
– Công ty con đang gấp dự án, mẹ thông cảm.
Tôi gật đầu nhưng trong lòng đầy nghi hoặc.
Đỉnh điểm là một đêm cuối tuần. Gần 1 giờ sáng, lúc dậy đi vệ sinh, đi ngang qua phòng con dâu thì tôi nghe loáng thoáng tiếng đ;;;àn ô;;ng từ phòng Hằng vọng ra.
Không rõ ràng, chỉ là những đoạn ngắt quãng, xen lẫn tiếng con bé thì thầm. Tôi cố lắng nghe, lòng như bị b;;ó;;p ngh;ẹ;;t. Tiếng đàn ông? Trong nhà này chỉ còn tôi và nó, vậy người đ;;à;n ô;;ng đó là ai?
Bà Lan nín thở, không dám hít mạnh. Bà thận trọng ghé sát tai vào cánh cửa gỗ sơn màu nâu đã cũ, cố gắng tập trung mọi giác quan. Từ kẽ hở nhỏ dưới cánh cửa, tiếng nói vẫn vọng ra, nhưng vẫn chỉ là những âm thanh trầm đục, như bị lớp gỗ dày cản lại, không rõ lời.
Xen lẫn tiếng trầm ấy là giọng Hằng. Nó không nói to, chỉ thì thầm, nhưng nghe qua âm điệu thì có vẻ vội vã, lo lắng, như đang cố gắng giải thích điều gì đó một cách bí mật. Bà Lan đứng như trời trồng, máu trong người như đông lại. Mấy tháng qua, khi con trai mất, căn nhà này chỉ có tiếng thở dài của Bà Lan và tiếng bước chân lạnh lẽo của Hằng. Giờ đây, tiếng đàn ông kia là gì?
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Bà Lan, từ gáy xuống tận gót chân. Tim bà đập thình thịch, mạnh đến nỗi bà cảm tưởng nó sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, réo lên từng hồi trong đêm khuya tĩnh mịch. Bà Lan tự nhủ, không thể nào, con dâu bà không thể làm chuyện đó. Nhưng sự thật đang văng vẳng ngay sau cánh cửa này, một sự thật đáng sợ mà Bà Lan không dám đối mặt. Bà Lan siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng trấn tĩnh nhưng vô vọng. Mọi nghi ngờ trước đây về Hằng, về những bộ đồ lòe loẹt, về những buổi về khuya, bỗng chốc ùa về, xếp chồng lên nhau, tạo thành một bức tranh tối tăm.
Bà Lan không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Những lời thì thầm bí ẩn, những âm thanh lạ trong phòng Hằng đã biến mọi nghi ngờ thành sự thật rành rành, đâm thẳng vào trái tim bà. Cơn tức giận và nỗi sợ hãi tột độ bỗng nhiên trở thành một sức mạnh thúc đẩy. Bà Lan nâng tay lên, ba tiếng gõ cửa khô khốc, dứt khoát vang vọng giữa đêm khuya.
Cạch! Cạch! Cạch!
Tiếng gõ như xé tan màn đêm, đồng thời cũng xé tan sự im lặng giả tạo sau cánh cửa. Ngay lập tức, mọi âm thanh râm ran, mọi tiếng thì thầm vội vã từ bên trong căn phòng chợt im bặt. Căn nhà như ngừng thở. Không khí bỗng trở nên đặc quánh, căng như sợi dây đàn sắp đứt.
Bà Lan đứng sững sờ trước cánh cửa, lồng ngực phập phồng dồn dập, từng hơi thở như muốn xé toạc cổ họng. Tim bà đập thình thịch, không phải vì giận dữ nữa, mà là vì một nỗi lo sợ tột độ, một linh cảm xấu đang cuộn trào trong huyết quản. Bà Lan nhắm chặt mắt, cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng cơ thể bà vẫn run rẩy không kiểm soát. Bà đang chờ đợi, chờ đợi một sự thật khủng khiếp sẽ được phơi bày ngay sau cánh cửa này.
Sau vài giây im lặng đến đáng sợ, tiếng kẽo kẹt khe khẽ vang lên. Cửa phòng Hằng từ từ hé mở, chỉ đủ một khe hẹp ban đầu, rồi lớn dần. Hằng xuất hiện, lấp ló sau cánh cửa, bộ đồ ngủ luộm thuộm, mái tóc rối bù như vừa trải qua một trận chiến. Gương mặt cô tái mét, trắng bệch dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt mở to, lộ rõ vẻ hoảng hốt, lúng túng đến tột độ.
“Mẹ… mẹ có chuyện gì ạ?” Hằng hỏi, giọng cô run run, như một sợi dây đàn sắp đứt, cố gắng che giấu điều gì đó.
Bà Lan vẫn đứng sững sờ, cố định ánh mắt sắc như dao găm vào Hằng. Bà không trả lời ngay, mà chậm rãi quét một lượt từ mái tóc rối bù đến đôi mắt hoang mang của con dâu. Bà Lan cố gắng đọc vị từng đường nét trên gương mặt Hằng, tìm kiếm một dấu hiệu, một lời nói dối, hay một sự thật nghiệt ngã đang ẩn mình. Tim Bà Lan vẫn đập thình thịch, mạnh mẽ đến nỗi bà cảm tưởng nó có thể vỡ tung ra bất cứ lúc nào, nhưng ánh mắt bà lại lạnh lùng, đầy kiên quyết. Sự im lặng giữa hai người mẹ chồng – nàng dâu căng như dây đàn, nặng trĩu những nghi ngờ và sự thật chưa được phơi bày.
Bà Lan hít một hơi thật sâu, cố nén lại cơn giận đang sôi sục trong lồng ngực. Bà ép mình giữ một vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn lộ rõ vẻ dò xét, đầy vẻ tra khảo.
“Mẹ nghe thấy tiếng động lạ trong phòng con. Tiếng đàn ông loáng thoáng, ngắt quãng, xen lẫn tiếng con thì thầm.” Bà Lan chậm rãi nói, từng lời như mũi kim chích vào Hằng. Ánh mắt Bà Lan không rời khỏi gương mặt trắng bệch của con dâu, nhưng một phần ý thức bà lướt nhanh qua khe cửa đang hé mở, cố gắng quét một lượt khắp căn phòng Hằng, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. “Có chuyện gì vậy, Hằng?”
Hằng giật mình, đôi mắt hoảng loạn lập tức né tránh ánh nhìn sắc như dao của Bà Lan. Cô lắp bắp, giọng nói càng thêm run rẩy, cố gắng tạo ra vẻ ngây thơ nhất có thể.
“Con… con đâu có nghe thấy gì đâu mẹ. Chắc mẹ nghe nhầm rồi ạ. Con đang ngủ mà.” Hằng vội vàng phủ nhận, đôi tay run rẩy đưa lên vuốt vội mái tóc rối bù, ánh mắt láo liên. Ngay lập tức, Hằng đẩy mạnh cánh cửa phòng, định đóng sập lại, như muốn chôn vùi một bí mật động trời đang ẩn chứa bên trong.
Hằng đẩy mạnh cánh cửa phòng, định đóng sập lại, như muốn chôn vùi một bí mật động trời đang ẩn chứa bên trong.
Bà Lan không cho Hằng có cơ hội. Bàn tay bà nhanh như cắt chặn ngang khe cửa. Ánh mắt Bà Lan không hề nao núng, bà cố nén cơn giận, nhưng đôi môi bà mím chặt lại. Hằng giật mình, hoảng sợ nhìn thẳng vào Bà Lan, bàn tay cô run rẩy bám chặt vào nắm cửa. Chỉ một khắc im lặng nặng nề như vậy, Bà Lan biết Hằng đang giấu giếm điều gì đó, và nó không hề đơn giản. Bà buông tay, không nói thêm lời nào, quay lưng bước về phòng mình, nhưng mỗi bước chân như giẫm lên hàng ngàn mảnh vỡ.
Căn phòng của Bà Lan chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ hắt vào. Bà Lan lảo đảo ngồi xuống mép giường, cảm giác bị phản bội dâng trào. Những lời chối quanh co của Hằng, gương mặt tái mét và đôi mắt hoảng loạn ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Bà Lan như một thước phim quay chậm. Tiếng đàn ông loáng thoáng, ngắt quãng mà bà nghe thấy lại vẳng lên trong đầu, rõ mồn một. “Tiếng đàn ông đó là ai? Hằng đang giấu mình điều gì?” Bà Lan tự hỏi, nước mắt lăn dài trên má. Nỗi đau mất con trai trong tai nạn giao thông cách đây ba tháng chưa kịp nguôi ngoai, giờ lại bị sự nghi ngờ này xé nát tâm can. Bà trằn trọc không ngủ được, hình ảnh Hằng ăn diện lòe loẹt, trang điểm kỹ lưỡng, mặc váy ôm sát, đi guốc cao gót, đi làm sớm về khuya cứ hiện lên, xoáy sâu vào vết thương lòng. Bà Lan nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những ý nghĩ tiêu cực, nhưng một cảm giác lạnh lẽo, ghê tởm cứ bám riết lấy bà.
Sáng hôm sau, trong `Căn nhà`, không khí bữa sáng đặc quánh sự gượng gạo. Bà Lan chậm rãi gắp thức ăn vào bát, mắt bà không rời khỏi Hằng. Hằng, như mọi khi, vẫn trang điểm kỹ lưỡng, dù đêm qua có vẻ đã thức trắng. Cô ta cúi đầu, tránh né ánh mắt Bà Lan.
BÀ LAN
(Giọng nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt đầy ẩn ý)
Dạo này công ty con bận rộn lắm à, Hằng? Mẹ thấy con về khuya mãi.
Hằng giật mình, chiếc đũa trong tay khẽ chạm vào bát phát ra tiếng lạch cạch khô khốc. Cô ta ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn cố tỏ ra bình thản, nhưng khóe mắt thâm quầng không giấu được sự mệt mỏi.
HẰNG
(Cười gượng)
Dạ, vâng. Dự án cuối năm gấp lắm, mẹ ạ. Sếp bắt làm tăng ca liên tục. Con cũng chỉ muốn xong sớm để về nghỉ ngơi thôi.
Bà Lan nhíu mày. Lời giải thích này đã quá quen thuộc, gần như là một điệp khúc mỗi khi bà hỏi đến. Bà Lan quan sát kỹ từng cử chỉ nhỏ của Hằng, tìm kiếm một kẽ hở, một dấu hiệu bất thường. Ánh mắt Hằng vẫn lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào Bà Lan.
BÀ LAN
(Chậm rãi)
Thế à? Mấy hôm nay mẹ nghe có tiếng động lạ trong phòng con. Con có sao không? Nghe như… tiếng người nói chuyện.
Hằng đột ngột đánh rơi chiếc đũa. Tiếng động vang lên khô khốc, xé tan sự im lặng. Gương mặt Hằng tái mét, cô ta cúi xuống nhặt đũa, đôi tay run rẩy để lộ sự hoảng loạn tột độ.
HẰNG
(Giọng lạc đi, cố gắng che giấu)
À… chắc là con mở tivi quên tắt thôi mẹ. Con hay nghe đài radio trước khi ngủ ấy mà. Mẹ đừng lo lắng.
Bà Lan im lặng, không nói gì thêm. Bà chỉ nhìn chằm chằm vào Hằng, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu tâm can cô con dâu. Bà Lan không tin những lời Hằng vừa nói. Tiếng đàn ông đêm qua, bà nghe rất rõ ràng, không thể nào là tiếng tivi hay radio được. Sự nghi ngờ trong lòng Bà Lan càng lúc càng lớn, biến thành một cục đá tảng đè nặng lên ngực. Bà Lan buông đũa xuống, đẩy nhẹ bát cơm còn đầy. Hằng vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt phán xét của mẹ chồng.
Bà Lan im lặng, không nói gì thêm. Bà chỉ nhìn chằm chằm vào Hằng, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu tâm can cô con dâu. Bà Lan không tin những lời Hằng vừa nói. Tiếng đàn ông đêm qua, bà nghe rất rõ ràng, không thể nào là tiếng tivi hay radio được. Sự nghi ngờ trong lòng Bà Lan càng lúc càng lớn, biến thành một cục đá tảng đè nặng lên ngực. Bà Lan buông đũa xuống, đẩy nhẹ bát cơm còn đầy. Hằng vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt phán xét của mẹ chồng.
HẰNG
(Giọng khẽ, cố gắng trấn tĩnh, đôi tay mân mê mép bát)
Dạ vâng, dự án cuối năm mà mẹ. Con cũng mệt mỏi lắm.
Hằng vẫn không dám ngẩng đầu lên nhìn Bà Lan, đôi mắt dán chặt vào những họa tiết trên chiếc bát sứ. Từng cử chỉ của Hằng đều lọt vào tầm mắt sắc sảo của Bà Lan. Bà Lan thấy rõ sự né tránh, sự bồn chồn trong cách Hằng mân mê bát đũa, trong cái giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ vẻ mệt mỏi tột cùng. Cái lý do “dự án cuối năm” quen thuộc giờ đây nghe càng thêm gượng gạo và giả dối. Bà Lan tự hỏi, Hằng đang che giấu điều gì? Tại sao con dâu lại phải nói dối một cách trắng trợn như vậy? Lòng tin của Bà Lan dành cho Hằng, vốn đã lung lay từ lâu, giờ đây như một sợi dây chun bị kéo căng đến cực hạn, sẵn sàng đứt lìa bất cứ lúc nào. Bà Lan khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng và nghi hoặc sâu sắc. Bà biết, mình phải tìm ra sự thật.
Không thể chờ đợi thêm được nữa, Bà Lan quyết định phải hành động. Bà biết, chỉ có tự mình tìm hiểu mới có thể vén màn bí mật mà Hằng đang che giấu. Một buổi chiều nọ, Bà Lan âm thầm chuẩn bị. Bà mặc một bộ đồ cũ, đội chiếc nón lá rộng vành để che đi khuôn mặt, cố gắng hòa lẫn vào đám đông. Bà Lan ngồi chờ ở một góc khuất gần công ty của Hằng.
Đúng như dự đoán, khi cổng công ty mở, Hằng bước ra. Cô con dâu vẫn ăn diện lòe loẹt như thường lệ, chiếc váy ôm sát tôn lên đường cong, đôi guốc cao gót gõ lóc cóc trên nền đá. Hằng không vội vã bắt xe buýt hay gọi xe ôm như mọi khi. Thay vào đó, cô bước thẳng ra đường lớn, vẫy một chiếc taxi. Bà Lan nín thở, vội vàng gọi một chiếc taxi khác, ra hiệu cho tài xế giữ khoảng cách và đi theo chiếc xe của Hằng.
Chiếc taxi chở Hằng lao đi, xuyên qua những con phố đông đúc, rồi dần rời xa trung tâm thành phố sầm uất. Bà Lan bám theo, lòng bà căng như dây đàn. Mỗi vòng bánh xe quay là một nhịp đập mạnh trong lồng ngực. Bà Lan thấy rõ cảnh vật bên ngoài cửa sổ dần thay đổi, từ những tòa nhà cao tầng hiện đại sang những dãy nhà cấp bốn cũ kỹ, rêu phong. Cuối cùng, chiếc taxi của Hằng dừng lại trước một khu chung cư cũ kỹ, xám xịt ở ngoại ô, trông có vẻ đã bị bỏ hoang từ lâu.
Bà Lan ra hiệu cho tài xế dừng lại ở một khoảng cách an toàn, rồi nhanh chóng trả tiền và xuống xe. Hằng đã bước vào trong khu chung cư. Bà Lan nhìn theo bóng Hằng khuất dạng, toàn thân run lên bần bật. Nỗi lo lắng và sợ hãi bao trùm lấy bà, nhưng quyết tâm tìm ra sự thật còn lớn hơn tất cả. Bà Lan hít một hơi thật sâu, đôi mắt già nua nheo lại, nhìn chằm chằm vào lối vào tối om của khu chung cư. Bà từ từ bước tới, mỗi bước đi đều nặng trịch, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà biết, mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật kinh hoàng.
Bà Lan bước chân vào khu chung cư cũ kỹ, một mùi ẩm mốc, bụi bặm xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với hương vị của thời gian đang mục ruỗng. Từng bậc thang tối tăm, mọc đầy rêu phong hiện ra trước mắt Bà Lan. Bà Lan dò dẫm bước đi, bóng tối nuốt chửng từng chuyển động. Tiếng bước chân nặng nề của Bà Lan vang vọng trong hành lang vắng lặng, như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực. Bà căng mắt nhìn lên, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của Hằng. Bà Lan nhìn thấy một cánh cửa căn hộ ở tầng ba khẽ mở, rồi nhanh chóng đóng lại, nhưng không khóa hẳn. Bà Lan thầm nghĩ, “Hằng đã ở trong đó.”
Thay vì tiếp tục đi lên, Bà Lan quay người, thận trọng trở lại sân chung cư. Bà nhận ra việc theo dõi từ bên trong sẽ dễ bị phát hiện. Ánh mắt Bà Lan lia khắp sân, tìm kiếm một chỗ nấp. Bà phát hiện một gốc cây đa cổ thụ, tán lá rậm rạp che phủ gần như hoàn toàn một góc sân. Như một bóng ma, Bà Lan nhanh chóng luồn lách đến phía sau gốc cây, toàn thân ẩn mình trong bóng tối và tán lá. Từ vị trí này, Bà Lan có thể quan sát rõ ràng dãy căn hộ tầng ba.
Qua ô cửa sổ không kéo rèm của căn hộ kia, ánh đèn vàng hắt ra yếu ớt, Bà Lan nhìn thấy một cảnh tượng khiến máu trong người đông lại. Hằng đang ngồi đối diện với một người đàn ông lạ mặt. Gương mặt Bà Lan tái nhợt. Người đàn ông đó trông còn rất trẻ, dáng vẻ thư sinh, đeo cặp kính cận, mái tóc rẽ ngôi gọn gàng. Hắn ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên đến khuỷu tay. Căn phòng đầy ắp giấy tờ, hồ sơ, chất thành từng chồng trên bàn và thậm chí cả dưới sàn nhà. Bà Lan nhìn thấy Hằng liên tục gật đầu, thỉnh thoảng đưa tay chỉ trỏ vào đống giấy tờ.
Bà Lan cảm thấy tim mình như ngừng đập. Toàn thân bà run lên bần bật. Cảnh tượng này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Bà Lan, một sự thật khủng khiếp hơn tất cả những gì Bà Lan từng mường tượng.
Bà Lan nén lại sự giận dữ đang cuộn trào trong lồng ngực. Bà không thể đứng mãi ở đây. Ánh đèn yếu ớt từ ô cửa sổ vẫn hắt ra, khiến cảnh tượng bên trong như một nhát dao cứa vào tim Bà Lan. Phải đến gần hơn, phải nghe rõ ràng. Bà Lan thận trọng rời khỏi gốc đa, di chuyển chậm rãi, nép mình sát vào bức tường ẩm ướt của tòa nhà. Từng bước chân Bà Lan như dẫm trên gai nhọn, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Bà Lan cố gắng tiếp cận ô cửa sổ kia. Khi đứng ngay dưới, tiếng nói chuyện từ bên trong trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn chỉ là những âm thanh thì thầm, ngắt quãng. Bà Lan dán tai vào bức tường, căng hết sức lắng nghe. Tiếng Hằng vọng ra, xen lẫn tiếng sột soạt của giấy tờ:
“Em… em không còn nhiều thời gian nữa rồi, anh phải giúp em tìm ra sự thật.”
Giọng Hằng run rẩy, đầy vẻ cầu khẩn. Bà Lan thấy Người đàn ông lạ ngồi đối diện Hằng gật đầu, vẻ mặt hắn ta nghiêm trọng một cách bất thường. Tim Bà Lan như bị bóp nghẹt. “Không còn nhiều thời gian nữa?” “Tìm ra sự thật?” Những từ ngữ đó vang vọng trong đầu Bà Lan, xoáy sâu vào vết thương lòng. Toàn thân Bà Lan run lên bần bật. Nước mắt không tự chủ trào ra, lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà Lan vịn tay vào bức tường lạnh lẽo, cố gắng đứng vững.
Bao nhiêu nghi ngờ về mối quan hệ mờ ám của Hằng, về sự phản bội đã dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Bà Lan nghĩ về những bộ váy ôm sát, những đêm Hằng về khuya, những lời giải thích vội vàng về dự án công ty. Tất cả như một cuốn phim quay chậm hiện ra trước mắt Bà Lan. “Sự thật nào mà Hằng cần tìm? Chẳng lẽ lại là một người đàn ông khác sao?” Bà Lan thắt lòng, nỗi đau đớn xen lẫn sự khinh miệt trỗi dậy mạnh mẽ. Bà Lan cảm thấy mình như đang bị xé toạc, bị tổn thương sâu sắc đến tận cùng.
Bà Lan vịn tay vào bức tường lạnh lẽo, cố gắng đứng vững. Nước mắt lã chã tuôn rơi, mặn chát trên môi. Bà không thể đối mặt với cảnh tượng này thêm nữa. Bà Lan quay lưng, lê bước nặng nề khỏi **căn nhà**, mặc kệ bóng đêm nuốt chửng sự đau khổ tột cùng của mình.
Bà Lan trở về **căn nhà**, thân hình rũ rượi như chiếc lá khô. Cả đêm đó, đôi mắt Bà Lan mở trừng trừng, nhìn vô định vào khoảng không tối đen. Từng lời thì thầm của Hằng, từng hình ảnh mờ ảo từ ô cửa sổ cứ xoáy sâu vào tâm trí Bà Lan, biến đêm dài thành một cực hình. Nỗi đau mất **Con trai Bà Lan** hòa lẫn với sự phản bội mà Bà Lan tin rằng mình vừa chứng kiến, khiến lồng ngực Bà Lan như có ngàn mũi dao đâm vào. Bà Lan không hề chợp mắt.
Khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua khe cửa, Bà Lan vẫn giữ nguyên tư thế ngồi bất động. Khuôn mặt Bà Lan hằn rõ sự mệt mỏi, đôi mắt sưng húp đỏ ngầu. Bà Lan đứng dậy, từng động tác nặng nề, và đi xuống nhà. Bà Lan gọi lớn tên Hằng.
“Hằng! Con xuống đây ngay cho mẹ!”
Giọng Bà Lan khàn đặc, đầy vẻ dứt khoát. Hằng giật mình trong **phòng Hằng**, vội vã đi xuống. Hằng vẫn giữ nguyên vẻ ăn diện như thường lệ, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng, mặc một chiếc váy ôm sát, và đi những đôi guốc cao gót. Hằng nhìn thấy Bà Lan, lập tức cảm nhận được không khí căng thẳng bao trùm.
Bà Lan nhìn Hằng, ánh mắt Bà Lan tràn đầy sự phẫn nộ và tổn thương. Giọng Bà Lan run run, vừa vì giận dữ, vừa vì đau khổ tột cùng.
“Mẹ muốn con nói cho mẹ biết… con đang làm gì? **Người đàn ông đêm qua** là ai? Con… con có thực sự đã phản bội thằng bé không?”
Bà Lan dồn dập hỏi, mỗi từ như một nhát cứa vào trái tim mình, và vào cả Hằng. Hằng đứng sững sờ, vẻ mặt tái mét, không nói nên lời.
Hằng đứng sững sờ, vẻ mặt tái mét, không nói nên lời. Nước mắt bắt đầu trào ra, lăn dài trên lớp trang điểm kỹ lưỡng, tạo thành những vệt lem nhem đáng thương. Cô nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào dần lớn hơn, phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn trong **căn nhà**.
“Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ.” Hằng thốt lên giữa những tiếng nấc, hai tay chắp lại như van xin. Gương mặt cô giàn giụa nước mắt, sự ăn diện lòe loẹt giờ đây càng làm tăng thêm vẻ thảm hại. “Con không cố ý giấu mẹ… Con xin lỗi mẹ nhiều lắm.”
Bà Lan vẫn nhìn Hằng chằm chằm, ánh mắt đầy nghi ngờ và tổn thương, nhưng sự phẫn nộ trong lòng bà bắt đầu xen lẫn một chút hoang mang khi thấy Hằng khóc lóc thảm thiết đến vậy.
“Con… con đang tìm hiểu về cái chết của anh ấy.” Hằng thú nhận, giọng cô run rẩy, từng lời như bị xé ra từ cuống họng. “Con không tin anh ấy chết vì tai nạn giao thông đơn thuần, mẹ ơi.”
Lời thú nhận của Hằng như một tiếng sét đánh ngang tai. Bà Lan đứng sững sờ. Đôi mắt bà mở to, không thể tin vào tai mình. Tất cả những gì Bà Lan vừa nghe được đã lật ngược mọi suy đoán, mọi nỗi đau và sự tức giận trong lòng bà. Bà Lan cảm thấy bàng hoàng tột độ. “Cái gì cơ?” Bà Lan thì thầm, giọng khàn đặc.
Bà Lan vẫn đứng sững, đôi mắt mở to nhìn Hằng, gương mặt không giấu được vẻ hoang mang tột độ. Hằng quỳ xuống đất, cố nén tiếng nấc, từng lời nói run rẩy bật ra.
“Ba tháng trước… sau khi anh ấy mất không lâu, con nhận được một lá thư nặc danh, mẹ ạ.” Hằng nói, giọng cô nghẹn lại, “Lá thư đó nói cái chết của con trai Bà Lan… không phải là tai nạn đơn thuần.”
Bà Lan lảo đảo lùi lại một bước, như thể vừa bị đánh mạnh vào đầu. Toàn bộ những suy nghĩ, những lời buộc tội nặng nề bà dành cho Hằng trong suốt ba tháng qua đột nhiên sụp đổ. Bà nhớ lại sự lạnh nhạt của Hằng, những đêm cô về khuya, bộ dạng ăn diện lòe loẹt đáng ghét trong mắt bà.
“Con không tin đó là sự thật… con muốn tìm hiểu rõ ràng.” Hằng tiếp tục, mắt cô đỏ hoe, “Con trai Bà Lan là người tốt, không thể nào lại ra đi một cách oan uổng như vậy.”
“Và người đàn ông… người đàn ông đêm đó mẹ nghe thấy trong phòng con…” Bà Lan khó khăn lắm mới thốt ra được câu hỏi, giọng bà vẫn còn run rẩy vì sốc.
Hằng gật đầu, nước mắt lại trào ra. “Đó là một thám tử tư, mẹ ạ. Con thuê ông ấy để điều tra vụ việc. Con phải làm thêm rất nhiều việc, thậm chí là nhận những việc không mấy tử tế, chỉ để có tiền chi trả cho ông ấy.” Cô ngừng lại, đưa tay quệt nước mắt, cố gắng giữ bình tĩnh. “Còn việc con ăn diện lòe loẹt, trang điểm kỹ lưỡng, mặc váy ôm sát, đi guốc cao gót… không phải để cặp kè với ai cả, mẹ ơi. Đó là cách để con dễ dàng tiếp cận những người có thể biết chuyện, những mối quan hệ có thể cung cấp thông tin cho con, để họ không cảnh giác.”
Từng lời Hằng nói ra như những nhát dao đâm vào trái tim Bà Lan. Bà đã nghi ngờ Hằng quá nhiều, đã phán xét cô ấy quá gay gắt. Bà Lan chợt cảm thấy tội lỗi tột cùng, một cảm giác đè nặng lên lồng ngực. Bà đã quá mù quáng bởi định kiến và nỗi đau mất con, không hề nhận ra sự thật đau lòng mà Hằng đang gánh chịu một mình. Tất cả những biểu hiện của Hằng mà Bà Lan cho là phản bội, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Bà Lan nhìn Hằng đang quỳ dưới chân mình, tấm lưng gầy gò run rẩy, và chợt thấy thương con dâu vô hạn.
Bà Lan nhìn Hằng, đau đớn như thể từng lời của con dâu đang khoét sâu vào trái tim bà. Hằng nấc lên, tiếp tục câu chuyện, giọng run rẩy.
“Những đêm con về khuya, không phải vì dự án công ty gấp gáp đâu mẹ… Mà là con phải lén lút đi gặp thám tử.” Hằng ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Bà Lan, “Chúng con phải chọn những nơi vắng vẻ, khuất tầm mắt người khác, để trao đổi thông tin, để ông ấy báo cáo về những manh mối mới tìm được. Con sợ… sợ nếu để lộ, những kẻ đứng đằng sau sẽ biết và ra tay với con.”
Bà Lan sững sờ. Tất cả những đêm bà lo lắng, tức giận vì con dâu về khuya với bộ dạng “lòe loẹt” kia, giờ đây lại hiện ra dưới một góc nhìn hoàn toàn khác. Hóa ra, mỗi lần Hằng bước qua cánh cửa căn nhà vào lúc nửa đêm, không phải là sự vô tâm, mà là sự trở về của một người phụ nữ vừa đối mặt với nỗi sợ hãi và nguy hiểm.
“Còn đêm đó…” Hằng nuốt khan, “Đêm cuối tuần, gần một giờ sáng, khi mẹ nghe thấy tiếng đàn ông loáng thoáng trong phòng con… đó chính là tiếng thám tử tư gọi điện cho con, mẹ ạ. Ông ấy vừa tìm ra một manh mối quan trọng, không thể chờ đến sáng. Con phải thì thầm, nói nhỏ để mẹ không nghe thấy… để mẹ không lo lắng, không hoảng sợ. Con không muốn kéo mẹ vào vòng xoáy nguy hiểm này.”
Từng câu, từng chữ Hằng nói ra như những mũi kim đâm vào tâm can Bà Lan. Bà nhớ lại cái đêm hôm đó, tiếng đàn ông trầm đục, đứt quãng, xen lẫn tiếng Hằng thì thầm khe khẽ. Bà đã nghĩ rằng Hằng đang lén lút điện thoại với tình nhân. Những lời cay nghiệt, những ánh mắt khinh miệt bà dành cho Hằng trong suốt ba tháng qua đột ngột ùa về, bóp nghẹt lồng ngực Bà Lan. Con dâu bà, người mà bà đã nghi ngờ, phán xét không tiếc lời, lại đang một mình gánh chịu nỗi đau, một mình chiến đấu trong bóng tối để tìm lại công bằng cho con trai bà.
Một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Bà Lan. Bà không thể kìm nén thêm được nữa. Nỗi ân hận, sự xót xa và tình thương vô hạn dành cho Hằng bỗng chốc vỡ òa. Bà Lan lảo đảo bước tới, quỳ xuống bên cạnh Hằng, vòng tay ôm chầm lấy cô con dâu gầy gò đang run rẩy.
“Hằng ơi… Mẹ xin lỗi con… Mẹ có lỗi với con quá…” Bà Lan nức nở, nước mắt tuôn rơi như mưa, thấm đẫm vào mái tóc của Hằng. Bà vuốt ve tấm lưng con dâu, cảm nhận sự cô độc và gánh nặng mà Hằng đã phải chịu đựng bấy lâu nay. “Mẹ đã trách oan con, đã hiểu lầm con quá nhiều… Mẹ xin lỗi…”
Hằng gục đầu vào vai Bà Lan, khóc nức nở. Nỗi tủi thân, sự cô đơn mà cô cố nén bấy lâu nay bỗng chốc được giải tỏa. Cuối cùng, có người đã hiểu, đã tin cô. Bà Lan ôm chặt Hằng, trái tim bà thắt lại vì ân hận, nhưng cũng ấm áp lạ thường vì cuối cùng, bà đã thấu hiểu được nỗi lòng của con dâu.
Bà Lan và Hằng giữ chặt nhau thêm một lúc, cho đến khi những tiếng nức nở dần lắng xuống. Bà Lan buông con dâu ra, đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng đã ánh lên một sự kiên cường lạ thường. Bà vuốt nhẹ mái tóc Hằng, như thể muốn xoa dịu những tháng ngày đầy tủi hờn của cô.
Hằng ngẩng đầu lên, gạt vội nước mắt. Cô hít một hơi thật sâu, như lấy lại dũng khí. “Mẹ… con đã thu thập được một số thứ. Con nghĩ mẹ nên xem qua.” Hằng đứng dậy, đi đến chiếc bàn làm việc nhỏ trong phòng Hằng, nơi có một chiếc túi vải cũ kỹ được đặt khuất sau chồng sách. Cô lấy ra một tập tài liệu dày cộp, buộc gọn gàng bằng dây chun.
Bà Lan khẽ gật đầu, trái tim bà vẫn còn đau nhói nhưng giờ đây đã hòa lẫn với sự tò mò và một linh cảm bất an. Bà ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ trong căn nhà, Hằng đặt tập tài liệu lên bàn kính trước mặt hai mẹ con. Những trang giấy đã ố vàng, những bức ảnh chụp lén mờ nhạt, và cả những bản sao công chứng đầy chữ ký.
Hằng bắt đầu mở từng trang, chậm rãi chỉ cho Bà Lan xem. “Đây là báo cáo tai nạn giao thông ban đầu, mẹ ạ. Cảnh sát kết luận con trai mất do tự gây tai nạn, mất lái. Nhưng… thám tử đã tìm ra được một nhân chứng bí mật, người đã nhìn thấy chiếc xe của con trai bị một chiếc xe bán tải màu đen ép sát trước khi lao vào lề đường.”
Bà Lan cau mày, tay run rẩy chạm vào một bức ảnh chụp hiện trường tai nạn. Trong ảnh, chiếc xe của con trai bà biến dạng méo mó. Bà Lan chưa bao giờ nhìn kỹ những bức ảnh này, nỗi đau quá lớn đã khiến bà chỉ muốn chối bỏ tất cả. Giờ đây, bà nhìn thấy một vết xước lạ ở bên hông xe, không giống với va chạm thông thường.
Hằng lật tiếp, giọng nói chùng xuống. “Đây là bản kê khai tài chính của con trai trước khi mất. Có một khoản tiền lớn được chuyển ra nước ngoài một cách bất thường, chỉ vài ngày trước khi anh ấy gặp nạn. Số tiền này không nằm trong bất kỳ kế hoạch kinh doanh hay đầu tư nào của anh ấy.”
Bà Lan trợn tròn mắt. Con trai bà luôn minh bạch về tài chính. Một khoản tiền lớn bí ẩn, ngay trước cái chết? Một nghi vấn khủng khiếp dấy lên trong lòng bà. Bà Lan vội vã lướt qua những con số, cố gắng tìm ra bất kỳ lời giải thích nào.
“Và đây… là những bức email được mã hóa mà thám tử đã khôi phục từ máy tính cũ của con trai. Anh ấy đã liên lạc với một người giấu mặt, thảo luận về một ‘dự án’ nào đó, có nhắc đến việc bị đe dọa, bị theo dõi.” Hằng đưa cho Bà Lan một xấp giấy in ra từ những email. Những đoạn hội thoại đứt đoạn, đầy ẩn ý về một thỏa thuận bí mật, về những mối nguy hiểm rình rập.
Bà Lan đọc từng dòng, từng chữ. Đầu óc bà quay cuồng. Cái chết của con trai bà, những tưởng là tai nạn định mệnh, giờ đây đang dần hé lộ một bức màn đen tối. Nó không phải là một sự ngẫu nhiên, mà là một chuỗi sự kiện được sắp đặt một cách tinh vi. Những kẻ đứng đằng sau không chỉ muốn lấy mạng con trai bà, mà còn muốn che giấu một bí mật kinh khủng nào đó.
Nước mắt đã khô trên má Bà Lan, thay vào đó là ánh mắt rực lửa của sự phẫn nộ và quyết tâm. Bà nhìn những tài liệu ngổn ngang trên bàn, một thế giới bí ẩn và nguy hiểm đang dần hé lộ trước mắt bà, nơi cái chết của con trai bà không chỉ là một tai nạn mà là một âm mưu được che giấu một cách hoàn hảo. Bà siết chặt nắm tay, một lời thề im lặng được lập ra trong tâm trí. Bà sẽ không để yên. Hằng nhìn mẹ chồng, trong mắt cô cũng hằn lên sự kiên định không lay chuyển. Họ đã tìm thấy sự thật, và giờ là lúc phải đối mặt với nó.
Bà Lan gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt rực cháy. Bà đưa tay nắm lấy bàn tay Hằng, siết chặt. Hằng cũng đáp lại cái siết tay ấy, tựa như một lời cam kết không lời.
“Mẹ sẽ không để yên,” Bà Lan nói, giọng bà khàn đi vì xúc động nhưng đầy quyết đoán. “Con trai Bà Lan không thể chết oan uổng như vậy. Không thể là một tai nạn.”
Hằng nuốt khan. “Và con sẽ không để chồng con bị chôn vùi trong bí mật. Chúng ta sẽ cùng nhau, mẹ ạ.”
Ánh mắt hai người giao nhau, một tia lửa ngầm bùng cháy. Cơn đau vẫn còn đó, quặn thắt trong lồng ngực mỗi khi nghĩ về người đã khuất, nhưng giờ đây nó đã biến thành động lực, thành ngọn lửa thổi bùng ý chí chiến đấu. Căn nhà từng chất chứa u uất, nước mắt, giờ đây dường như đang được thắp lên một ngọn lửa hy vọng mong manh. Họ không còn đơn độc đối mặt với nỗi đau, mà đã tìm thấy nhau, hai người phụ nữ với một mục tiêu duy nhất: phơi bày sự thật, tìm lại công lý cho Con trai Bà Lan.
Đêm đã khuya, ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn hắt xuống những tập tài liệu vẫn còn ngổn ngang trên bàn. Bà Lan và Hằng ngồi cạnh nhau, không nói thêm lời nào, chỉ để sự im lặng bao trùm lấy không gian. Sự im lặng ấy không còn là nỗi buồn cô độc, mà là một khoảnh khắc của sự đồng điệu, một sự hiểu biết sâu sắc không cần lời. Hằng tựa đầu vào vai mẹ chồng, cảm nhận hơi ấm từ người phụ nữ đã từng khiến cô e ngại. Giờ đây, mọi bức tường đã sụp đổ. Nỗi đau mất mát là sợi dây vô hình nhưng mạnh mẽ nhất đã gắn kết hai tâm hồn lại với nhau. Cả hai đều biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nguy hiểm, nhưng họ không còn sợ hãi. Họ đã tìm thấy sức mạnh trong chính sự yếu đuối của mình, và trong sự đoàn kết không ngờ tới. Con trai Bà Lan, người đàn ông hiền lành mà họ yêu thương, giờ đây không chỉ là một ký ức đau buồn, mà đã trở thành ngọn hải đăng soi sáng con đường đi tìm công lý của họ. Mỗi tờ giấy, mỗi bằng chứng họ tìm được, không chỉ là lời giải đáp cho một bí ẩn, mà còn là lời thì thầm của người đã khuất, thúc giục họ tiếp tục bước đi. Căn nhà này, nơi chứng kiến bao nhiêu giọt nước mắt và sự tuyệt vọng, giờ đây đã ươm mầm cho một sự khởi đầu mới, một sự kiên cường âm thầm nhưng mãnh liệt. Bình minh sẽ đến, và dù ánh sáng ấy có mang theo bao nhiêu thử thách, họ cũng sẽ cùng nhau đón nhận. Bởi vì, hơn cả sự trả thù, điều họ tìm kiếm là sự thật, là công lý và là sự bình yên cho linh hồn người đã ra đi, cũng như cho chính họ. Con đường có thể dài, nhưng mỗi bước chân họ đi đều mang theo lời hứa thiêng liêng về tình yêu và sự công bằng.

