Khi Tạ Chí đến đón tôi xuất viện, tôi suýt chút nữa đã báo cảnh sát. Là anh ấy đưa ra giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi, tôi mới miễn cưỡng xóa tan sự nghi ngờ của mình.
Tôi nhìn vào tờ giấy kết hôn, cặp đôi trên đó không hề thân thiết với nhau, tôi hỏi anh ấy một câu: “Anh thật sự là chồng của em sao? Nhìn anh có vẻ không yêu em.”
Khuôn mặt đầy chán ghét của Tạ Chí đột ngột cứng lại.
“Chắc chắn em cũng sẽ không lấy một người không yêu mình, nhất định là có chỗ nào đó nhầm lẫn rồi.”
Tạ Chí đưa tôi về nhà. Vừa mở cửa ra, toàn bộ căn nhà chìm trong bóng tối. Tạ Chí còn vấp phải cửa ngăn ở lối vào, anh ta phàn nàn với tôi: “Tại sao ở đây nhất định phải làm sàn cao hơn?”
Tôi không có bất kỳ ký ức nào về căn nhà này nên tôi không biết phải trả lời anh ta thế nào.
Lối vào thật sự quá tối, Tạ Chí mò mẫm mãi trên tường cũng không tìm được công tắc đèn. Vì thế Tạ Chí lại hỏi tôi: “Đèn ở đâu?”
Tôi đáp lại anh ta: “Đây chẳng phải là nhà của anh sao?”
Tạ Chí không nói gì nữa, một lúc sau, cuối cùng anh ta cũng mò được công tắc sau chiếc bình hoa. Ánh sáng màu vàng ấm áp chiếu sáng lối vào, dường như cũng xua tan những con quái vật đang ẩn nấp trong bóng tối của phòng khách.
Tôi dường như nhớ lại một số việc, tôi nhớ rằng bất kể là đêm khuya đến đâu, lối vào này luôn sáng đèn để chờ Tạ Chí về, giống như tôi luôn mở cửa trái tim mình chờ đợi anh ấy.
Tôi quay lại nhìn thấy Tạ Chí cầm một mẩu giấy nhớ trong tay, chắc hẳn là anh ta đã xé ra từ công tắc đèn. Tôi liếc nhìn một cái, trên đó là nét chữ của tôi, viết rằng: “Chúc mừng anh Tiểu Tạ, cuối cùng anh cũng tìm được công tắc rồi nhé!”
Tôi không nhịn được cười: “Trước đây em trẻ con thế này sao?”
Tạ Chí vẫn luôn quan sát tôi, nghe vậy anh ta ném mẩu giấy nhớ sang một bên, rồi đáp lại một cách hờ hững.
“Không chỉ rất trẻ con, mà còn hay ghen tuông.”
Tôi nhướng mày, hỏi anh: “Anh có người khác bên ngoài đúng không.”
Anh ta ngắc ngứ, rồi như thật sự giận dữ mà chất vấn tôi: “Trần Nguyên, em giả vờ mất trí phải không! Đừng có gây chuyện vô lý nữa! Tôi không có nhiều thời gian để chơi đùa với em đâu!”
Họ đều nghi ngờ rằng tôi giả vờ mất trí, bởi vì tôi không hề bị tai nạn, cũng không gặp phải cú sốc lớn nào, chỉ đơn giản là ngủ một giấc, sau khi tỉnh dậy thì không nhận ra Tạ Chí nữa mà thôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào Tạ Chí, tôi không nhớ gì về người đàn ông trước mặt này, thậm chí cả những cảm xúc từng có dành cho anh ấy cũng đã quên hết. Nhưng trái tim đang nằm trong lồng ngực tôi nói rằng, tôi đã từng rất yêu anh ấy.
Tôi bỗng nhiên cười: “Anh đang chột dạ rồi.”
Tạ Chí không thèm để ý đến tôi nữa, bước thẳng vào phòng khách.
Công tắc đèn của phòng khách nằm ngay bên tay trái, Tạ Chí chỉ cần giơ tay là bật được đèn. Anh ngồi xuống ghế sofa màu trắng ấm, tỏ vẻ tức giận không thèm nhìn tôi.
Tôi tò mò liếc nhìn công tắc đèn hai lần. Tạ Chí dáng người cao ráo, vị trí mà anh ấy với tay bật đèn, tôi phải giơ cao cánh tay mới chạm tới.
“Em dường như đã quá bất công với chính mình, ngay cả trong căn nhà của chúng ta, nhỉ?”
Tạ Chí cau mày: “Em cố ý đúng không? Tôi đã nói rồi, tôi không có nhiều thời gian để chơi đùa với em!”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế nhỏ đối diện anh, nhìn quanh căn phòng.
“Nếu không có thời gian, vậy đừng chơi nữa.” Tôi lấy ra tờ giấy đăng ký kết hôn mà Tạ Chí đã đưa trước đó, “Tranh thủ lúc nào rảnh, cùng tôi ly hôn đi.”
Tạ Chí thậm chí không ngẩng đầu lên, trả lời rất nhanh, như sợ tôi sẽ đổi ý: “Được thôi, là em nói đấy.”
Tôi gật đầu, sau khi ở bệnh viện quá lâu, tôi cảm thấy hơi mệt, vì thế tôi hỏi Tạ Chí: “Phòng ngủ của tôi ở đâu?”
Tạ Chí nghi ngờ nhìn tôi, như thể đang đánh giá xem tôi có nói dối không, có thật sự bị mất trí nhớ không.
Anh dẫn tôi đến trước cửa phòng ngủ, sau đó dựa vào khung cửa mà nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi lục lọi mấy cái tủ cuối cùng cũng tìm thấy bộ đồ ngủ của mình, đồng thời cũng thấy đồ của Tạ Chí. Hai bộ là đồ đôi, chỉ có điều bộ của Tạ Chí còn rất mới, nhìn qua đã biết chưa từng mặc. Nhưng tôi vẫn gấp lại gọn gàng, đặt cạnh nhau.
Tôi bỏ qua bộ đồ của anh ấy, lấy ra một chiếc váy ngủ.
“Tôi sắp thay đồ rồi, anh còn muốn đứng đây nhìn không?”
Tạ Chí nhướng mày, sau đó nhắc nhở tôi: “Đừng quên sáng mai đi Cục Dân Chính ly hôn.”
Tôi giơ điện thoại lên vẫy vẫy trước mặt anh: “Yên tâm, tôi đã đặt lịch hẹn rồi.”
Anh ta có vẻ hơi bất ngờ: “Em đặt lịch từ khi nào vậy?”
Tôi nhún vai: “Ngay khi gặp anh lần đầu tiên, tôi đã có ý định ly hôn rồi.”
Tạ Chí dường như rất tức giận, anh mím chặt môi, nhíu mày, nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu, nhưng cuối cùng không nói gì mà quay người bỏ đi.
Tôi đóng cửa lại, thả mình nằm trên chiếc giường mềm mại.
Ánh sáng từ phòng khách xuyên qua khe cửa, tôi định dậy để tắt đèn, nhưng khi mở cửa ra, tôi phát hiện Tạ Chí đang ngồi trong phòng khách, gõ máy tính lách cách.
Ánh sáng lạnh từ đèn phòng khách chiếu xuống người Tạ Chí, dường như làm tăng thêm khoảng cách giữa tôi và anh ấy. Như cách biệt giữa hai thế giới.
Bất ngờ, anh quay đầu nhìn tôi, lạnh lùng hỏi: “Sao còn chưa ngủ? Hối hận rồi à?”
Tôi bình thản đi vào bếp rót một cốc nước ấm, khi đi ngang qua tủ lạnh, tôi tiện tay lấy cho anh một lon cà phê. Anh cầm lấy lon cà phê với vẻ nghi ngờ, uống một ngụm, lông mày lập tức nhíu lại.
“Trần Nguyên, em đang làm gì vậy?”
Ừm, nhìn vẻ mặt của anh, có lẽ anh không thích uống cà phê.
Tôi uống một ngụm nước ấm, rồi nói với anh: “Giúp anh tỉnh táo hơn.”
Tạ Chí nhíu mày nhìn tôi: “Tôi đã đủ tỉnh táo rồi!”
Tôi cười: “Vậy thì tốt, tôi cứ tưởng anh đang sống trong mơ, còn có thể nói ra những lời như thế.”
Tạ Chí lại mím môi không nói gì nữa. Tôi nhận ra anh dường như cố ý tránh cãi nhau với tôi. Có phải anh sợ tôi sẽ hối hận không?
Tôi không nhớ Tạ Chí trước đây như thế nào, có thể là phóng khoáng, cũng có thể là trầm tĩnh. Nhưng chắc chắn không phải là như bây giờ, khiến tôi cảm thấy phiền phức.
Cảm giác phiền phức với Tạ Chí kéo dài đến tận sáng hôm sau, trên đường anh lái xe đưa tôi đến Cục Dân chính.
Tôi dậy quá sớm nên bị hạ đường huyết, dựa vào ghế xe để chợp mắt. Không biết Tạ Chí lấy đâu ra hứng thú, cứ kéo tôi ngồi nghe anh kể lại những kỷ niệm xưa.
Anh bắt đầu kể từ việc tôi theo đuổi anh kể đến chuyện chúng tôi đăng ký kết hôn, rồi cả việc sửa sang nhà cửa, cứ lải nhải mãi không thôi.
Tôi nghe đến đau cả đầu, không nhịn được phải ngắt lời: “Anh giỏi kể chuyện như vậy, sao không kể luôn chuyện anh gặp người thứ ba kia như thế nào đi.”
Tạ Chí im lặng. Nhưng cũng đồng thời xác nhận, anh đã thay lòng đổi dạ. Tôi cũng đại khái nghe qua câu chuyện về tôi và anh ấy mà Tạ Chí đã kể.
Trong câu chuyện đó, tôi yêu anh, thậm chí hạ thấp mình, như kẻ hèn mọn nhìn lên thần thánh mà mình tôn thờ.
Nhưng hiện tại, tôi đã thoát khỏi lăng kính đó. Và nhận ra Tạ Chí thật phiền phức như thế nào.
Tạ Chí tiếp tục lái xe trong im lặng, bầu không khí trong xe đặc quánh lại sau câu hỏi của Trần Nguyên về “người thứ ba”. Trần Nguyên cảm thấy khó chịu, quyết định ly hôn càng thêm kiên định. Tạ Chí bối rối, ánh mắt né tránh, dường như đầy hối hận.
Xe lăn bánh trên con đường quen thuộc nhưng xa lạ với Trần Nguyên. Từng ký ức về nơi này đã tan biến, chỉ còn lại cảm giác nặng trĩu. Cô liếc nhìn Tạ Chí, anh ta đang nắm chặt vô lăng, khuôn mặt ẩn chứa điều gì đó khó đoán.
Trần Nguyên lên tiếng, giọng nói pha lẫn sự mệt mỏi và quyết tâm: “Tôi đã đặt lịch hẹn ở Cục Dân Chính cho sáng mai. Anh có đến không?”
Tạ Chí giật mình, quay sang nhìn cô với vẻ ngạc nhiên pha lẫn đau đớn. Anh ta lắp bắp: “Trần Nguyên, em… em thật sự muốn ly hôn sao?”
“Tôi đã nói rồi,” Trần Nguyên đáp, ánh mắt kiên định, “Nếu anh không có thời gian, vậy đừng chơi nữa. Hãy cùng tôi ly hôn đi.” Cô nhấn mạnh từng chữ, như muốn khẳng định lại quyết định của mình.
Tạ Chí im lặng. Anh ta quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dõi theo những cảnh vật lướt qua. Một hồi lâu, anh ta mới khẽ đáp, giọng nói trầm hẳn xuống: “Anh sẽ đến.”
Trần Nguyên hài lòng với câu trả lời đó. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Dù không nhớ gì về Tạ Chí, nhưng cô biết rằng mình không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này. Cô không thể sống với một người đàn ông mà cô cảm thấy xa lạ, thậm chí là ghét bỏ.
Đến cổng nhà, Tạ Chí dừng xe. Trần Nguyên nhìn ngôi nhà quen thuộc với ánh mắt trống rỗng. Cô không có bất kỳ ký ức nào về nơi này, cảm giác xa lạ bao trùm lấy cô.
“Về nhà thôi,” Tạ Chí nói, giọng nói đều đều, không biểu lộ cảm xúc gì.
Trần Nguyên bước xuống xe, theo Tạ Chí vào nhà. Cánh cửa mở ra, một luồng gió lạnh phả vào mặt cô. Bên trong, căn nhà chìm trong bóng tối. Tạ Chí vấp phải chân bàn ở lối vào, anh ta lẩm bẩm: “Sao ở đây lại làm sàn cao hơn thế này?”
Trần Nguyên không biết phải trả lời thế nào. Cô cảm thấy bực bội vì sự vụng về của Tạ Chí, và cả sự vô tâm của anh ta khi để lối vào tối om như vậy.
Tạ Chí loay hoay tìm công tắc đèn. Sau một hồi mò mẫm, anh ta cũng tìm thấy. Ánh sáng vàng ấm áp tràn ngập căn phòng, xua tan bóng tối và những cảm xúc tiêu cực đang dâng trào trong lòng Trần Nguyên.
Cô nhìn Tạ Chí, rồi nhìn xung quanh căn phòng. Mọi thứ đều xa lạ, nhưng cô cảm thấy có một chút gì đó quen thuộc. Cô nhớ lại, trước đây, lối vào này luôn sáng đèn, dù là đêm khuya đến mấy. Giống như cô từng mở cửa trái tim mình để chờ đợi Tạ Chí.
Tạ Chí cầm một mẩu giấy nhớ trên tay. Trần Nguyên liếc nhìn, đó là nét chữ của cô: “Chúc mừng anh Tiểu Tạ, cuối cùng anh cũng tìm được công tắc rồi nhé!”
Trần Nguyên mỉm cười. Cô không ngờ mình lại từng trẻ con đến vậy. “Trước đây em trẻ con thế này sao?”
Tạ Chí nhìn cô, đáp lại một cách hờ hững: “Không chỉ trẻ con, mà còn hay ghen tuông.”
Câu nói của Tạ Chí khiến Trần Nguyên nhíu mày. Cô cảm thấy nghi ngờ dâng lên. “Anh có người khác bên ngoài đúng không?”
Khuôn mặt Tạ Chí cứng lại. Anh ta tức giận chất vấn: “Trần Nguyên, em giả vờ mất trí phải không! Đừng có gây chuyện vô lý nữa! Tôi không có nhiều thời gian để chơi đùa với em đâu!”
Trần Nguyên không nói gì. Cô nhìn Tạ Chí, dù không nhớ anh ta là ai, nhưng cô cảm nhận được một điều chắc chắn: cô đã từng rất yêu anh ấy. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Cô chỉ còn lại cảm giác phiền phức và xa lạ.
Cô nhìn Tạ Chí ngồi trên ghế sofa màu trắng ấm, vẻ mặt cau có. Trần Nguyên tò mò nhìn công tắc đèn của phòng khách. Nó nằm ở vị trí khá cao, Tạ Chí dáng người cao ráo mới với tới.
“Em dường như đã quá bất công với chính mình, ngay cả trong căn nhà của chúng ta, nhỉ?” Trần Nguyên nói, giọng mỉa mai.
Tạ Chí cau mày: “Em cố ý đúng không? Tôi đã nói rồi, tôi không có nhiều thời gian để chơi đùa với em!”
Trần Nguyên ngồi xuống chiếc ghế nhỏ đối diện anh ta, nhìn quanh căn phòng. “Nếu không có thời gian, vậy đừng chơi nữa.” Cô lấy tờ giấy đăng ký kết hôn ra, “Tranh thủ lúc nào rảnh, cùng tôi ly hôn đi.”
Tạ Chí không ngẩng đầu lên, trả lời nhanh chóng: “Được thôi, là em nói đấy.”
Trần Nguyên gật đầu. Cô cảm thấy hơi mệt, vì vậy cô hỏi Tạ Chí: “Phòng ngủ của tôi ở đâu?”
Tạ Chí nhìn cô đầy nghi ngờ, như đang đánh giá xem cô có nói dối không. Anh ta dẫn cô đến trước cửa phòng ngủ, rồi dựa vào khung cửa, nhìn chằm chằm vào cô.
Trần Nguyên lục lọi trong tủ, tìm thấy bộ đồ ngủ của mình. Cô cũng thấy đồ của Tạ Chí, hai bộ đồ đôi. Bộ của anh ta còn rất mới, nhìn qua đã biết chưa từng mặc. Trần Nguyên gấp gọn chúng lại, đặt cạnh nhau.
Cô bỏ qua bộ đồ của Tạ Chí, lấy ra một chiếc váy ngủ. “Tôi sắp thay đồ rồi, anh còn muốn đứng đây nhìn không?”
Tạ Chí nhướng mày, sau đó nhắc nhở: “Đừng quên sáng mai đi Cục Dân Chính ly hôn.”
Trần Nguyên giơ điện thoại lên, vẫy vẫy trước mặt anh: “Yên tâm, tôi đã đặt lịch hẹn rồi.”
Tạ Chí có vẻ bất ngờ: “Em đặt lịch từ khi nào vậy?”
“Ngay khi gặp anh lần đầu tiên,” Trần Nguyên nhún vai, “tôi đã có ý định ly hôn rồi.”
Tạ Chí mím chặt môi, nhíu mày, nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu, rồi quay người bỏ đi.
Trần Nguyên đóng cửa lại, thả mình nằm trên chiếc giường mềm mại. Ánh sáng từ phòng khách xuyên qua khe cửa. Cô định dậy tắt đèn, nhưng khi mở cửa ra, cô thấy Tạ Chí đang ngồi trong phòng khách, gõ máy tính lách cách. Ánh sáng lạnh từ đèn phòng khách chiếu xuống Tạ Chí, làm tăng thêm khoảng cách giữa hai người, như cách biệt giữa hai thế giới.
Bất ngờ, anh quay đầu nhìn cô, lạnh lùng hỏi: “Sao còn chưa ngủ? Hối hận rồi à?”
Trần Nguyên bình thản đi vào bếp rót một cốc nước ấm. Khi đi ngang qua tủ lạnh, cô tiện tay lấy cho Tạ Chí một lon cà phê. Anh cầm lấy lon cà phê với vẻ nghi ngờ, uống một ngụm, lông mày lập tức nhíu lại.
“Trần Nguyên, em đang làm gì vậy?” Anh ta dường như không thích uống cà phê.
Trần Nguyên uống một ngụm nước ấm, rồi nói: “Giúp anh tỉnh táo hơn.”
Tạ Chí nhíu mày nhìn cô: “Tôi đã đủ tỉnh táo rồi!”
Trần Nguyên cười: “Vậy thì tốt, tôi cứ tưởng anh đang sống trong mơ, còn có thể nói ra những lời như thế.”
Tạ Chí mím môi, không nói gì nữa. Trần Nguyên nhận ra anh ta dường như cố ý tránh cãi nhau với cô. Cô đoán Tạ Chí sợ cô sẽ hối hận.
Trần Nguyên không nhớ Tạ Chí trước đây thế nào, có thể là phóng khoáng, cũng có thể là trầm tĩnh. Nhưng chắc chắn không phải là dáng vẻ phiền phức như bây giờ.
Cảm giác phiền phức với Tạ Chí kéo dài đến tận sáng hôm sau, trên đường anh ta lái xe đưa cô đến Cục Dân Chính. Trần Nguyên dậy quá sớm nên bị hạ đường huyết, dựa vào ghế xe để chợp mắt. Không biết Tạ Chí lấy đâu ra hứng thú, cứ kéo cô ngồi nghe anh ta kể lại những kỷ niệm xưa. Anh ta bắt đầu kể từ việc cô theo đuổi anh ta, đến chuyện họ đăng ký kết hôn, rồi cả việc sửa sang nhà cửa, cứ lải nhải mãi không thôi.
Trần Nguyên nghe đến đau cả đầu, không nhịn được phải ngắt lời: “Anh giỏi kể chuyện như vậy, sao không kể luôn chuyện anh gặp người thứ ba kia như thế nào đi.”
Tạ Chí im lặng. Nhưng đồng thời, câu nói đó cũng xác nhận rằng anh ta đã thay lòng đổi dạ. Trần Nguyên cũng đại khái nghe qua câu chuyện về cô và Tạ Chí mà anh ta đã kể. Trong câu chuyện đó, cô yêu anh ta, thậm chí hạ thấp mình, như kẻ hèn mọn nhìn lên thần thánh mà mình tôn thờ. Nhưng hiện tại, cô đã thoát khỏi lăng kính đó, và nhận ra Tạ Chí thật phiền phức như thế nào.
Xe dừng lại trước cổng Cục Dân Chính. Trần Nguyên bước xuống xe một cách dứt khoát. Ánh mắt cô sắc lạnh, không chút dao động. “Vào thôi,” cô nói, giọng điệu lạnh lùng như băng. Tạ Chí có vẻ chần chừ, bàn tay nắm chặt vô lăng. Anh ta nhìn Trần Nguyên với ánh mắt đầy bất an, nhưng vẫn miễn cưỡng bước theo sau cô.
Bên trong Cục Dân Chính, không khí trang nghiêm và ngột ngạt. Trần Nguyên không hề để tâm đến điều đó. Cô tiến thẳng đến quầy tiếp nhận, Tạ Chí theo sát phía sau, bước chân nặng nề.
“Tôi muốn nộp đơn ly hôn,” Trần Nguyên nói với nhân viên.
Người nhân viên xem xét giấy tờ, rồi ngẩng đầu nhìn Tạ Chí, ánh mắt dò hỏi. Tạ Chí vội vàng xuất trình giấy đăng ký kết hôn, cố gắng làm cho mọi thứ trông thật bình thường.
“Vợ chồng anh chị có mâu thuẫn gì?” Người nhân viên hỏi.
Trần Nguyên không trả lời ngay. Cô quay sang nhìn Tạ Chí, đôi mắt chất chứa sự khinh bỉ. “Anh ta có người khác,” cô nói, giọng đầy mỉa mai.
Tạ Chí giật mình, khuôn mặt tái mét. Anh ta lắp bắp: “Không có! Trần Nguyên, em đừng có vu khống!”
“Vu khống?” Trần Nguyên bật cười lớn, một tiếng cười khô khốc và cay đắng. “Chính anh đã thừa nhận mình đã thay lòng. Anh còn giả vờ gì nữa?”
“Tôi không có!” Tạ Chí cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói run rẩy đã tố cáo sự hoảng loạn bên trong. Anh ta quay sang người nhân viên: “Xin lỗi, vợ tôi bị mất trí nhớ sau tai nạn. Cô ấy không nhớ gì cả.”
Trần Nguyên cau mày, sự kiên nhẫn của cô đã cạn kiệt. “Anh còn định lừa dối đến bao giờ? Anh có người thứ ba, tôi biết. Và tôi không thể sống với một kẻ phản bội.”
Cô nhìn Tạ Chí, giọng nói thêm phần gay gắt: “Anh có bao nhiêu kỷ niệm với tôi? Có bao nhiêu lần anh nói yêu tôi? Anh có còn nhớ không? Hay là tất cả những lời đó chỉ là giả dối?”
Tạ Chí cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Nguyên. Sự im lặng của anh ta là lời thừa nhận rõ ràng nhất. Trần Nguyên cảm thấy một luồng sức mạnh dâng lên trong người. Cô đã từng rất yêu Tạ Chí, yêu đến mức đánh mất chính mình. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn lại sự căm ghét và ghê tởm.
“Tôi muốn ly hôn,” Trần Nguyên nhắc lại với nhân viên, giọng nói kiên quyết. “Ngay lập tức.”
Người nhân viên nhìn hai người, rồi bắt đầu làm thủ tục. Tạ Chí đứng lặng như một bức tượng, mọi hy vọng đã tan biến. Anh ta biết, dù có cố gắng thế nào, cũng không thể níu kéo được Trần Nguyên nữa. Cô đã hoàn toàn thay đổi.
TRẦN NGUYÊN và TẠ CHÍ ngồi ở một khu vực chờ đợi trong Cục Dân Chính. Không khí im lặng bao trùm lấy họ, nặng nề và ngột ngạt. Mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng, không ai mở lời.
TRẦN NGUYÊN liếc nhìn TẠ CHÍ. Đôi mắt cô thoáng chút bồn chồn, pha lẫn sự khó hiểu. Trong lòng cô, một câu hỏi day dứt vang lên: “Anh ấy còn chờ đợi điều gì nữa?” Cô biết mình muốn ly hôn, nhưng sao Tạ Chí lại có vẻ chậm chạp, như đang níu kéo một điều gì đó vô hình?
TẠ CHÍ ngồi đó, ánh mắt xa xăm, gần như thờ ơ với thủ tục đang diễn ra. Anh ta không nhìn Trần Nguyên, cũng không nhìn xung quanh. Sự tĩnh lặng của anh ta khiến Trần Nguyên càng thêm sốt ruột. Cô ghét cảm giác này, ghét sự bất lực và bối rối đang bao trùm lấy mình. Cô nhớ về những ngày xưa, về một Trần Nguyên từng yêu anh say đắm. Giờ đây, tất cả chỉ còn là tàn dư của ký ức, một thứ cảm xúc xa lạ mà cô không còn nhận ra. Cô chỉ cảm thấy sự mệt mỏi và chán ghét.
Người nhân viên hoàn tất các thủ tục giấy tờ cuối cùng, đặt chúng xuống bàn.
NGƯỜI NHÂN VIÊN
(Giọng đều đều)
Xin hai vị ký vào đây.
TRẦN NGUYÊN không chần chừ. Cô cầm bút, đặt bút xuống tờ giấy với một nét chữ dứt khoát. Cô không muốn kéo dài thêm bất cứ điều gì.
TẠ CHÍ nhìn tờ giấy, rồi nhìn Trần Nguyên. Bàn tay anh ta run nhẹ. Anh ta nhớ lại tất cả. Nhớ đến căn nhà họ đã từng xây dựng, nhớ đến những ngày tháng mặn nồng. Anh ta cố gắng nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ, hy vọng có thể lay động được cô. Nhưng những lời anh ta định nói ra cứ nghẹn lại trong cổ họng. Dường như, mọi nỗ lực của anh ta lúc này đều trở nên vô nghĩa. Cô đã thay đổi quá nhiều.
Anh ta chậm rãi cầm lấy bút. Anh ta không thể ký. Ký vào đây là chấm dứt tất cả. Nhưng không ký, anh ta cũng không biết phải làm gì khác. Anh ta nhìn Trần Nguyên với ánh mắt đầy van xin, nhưng cô chỉ quay mặt đi, không cho anh ta thấy biểu cảm gì.
TRẦN NGUYÊN
(Giọng hơi cao, xen lẫn sự bực bội)
Anh ký hay không ký? Tôi không có cả ngày để ngồi đây chờ anh hồi tưởng về quá khứ.
TẠ CHÍ
(Khẽ khàng)
Em… em chắc chắn chứ?
TRẦN NGUYÊN
(Giọng đanh thép)
Anh nghĩ sao? Anh đã có người khác, còn tôi thì sao? Tôi không muốn sống trong dối trá.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, đôi mắt giờ đây ánh lên sự căm ghét mãnh liệt. Cái nhìn đó khiến Tạ Chí cảm thấy lạnh sống lưng. Anh ta biết, dù có giải thích thế nào, cô cũng sẽ không tin. Mất trí nhớ đã biến cô thành một người hoàn toàn khác, một người mà anh ta chưa từng gặp.
TẠ CHÍ
(Thở dài, giọng bất lực)
Anh ký.
Anh ta đặt bút xuống tờ giấy, nét chữ run rẩy, méo mó. Anh ta không nhìn vào những gì mình đang làm. Chỉ biết rằng, anh ta đang đóng lại một cánh cửa mà có lẽ anh ta sẽ không bao giờ có thể mở ra lại được nữa. Trần Nguyên nhìn anh ta ký, một cảm giác trống rỗng dâng lên trong lòng. Cô đã đạt được điều mình muốn, nhưng sao lại không hề có cảm giác nhẹ nhõm?
TẠ CHÍ đã ký. Trần Nguyên nhìn chằm chằm vào chữ ký méo mó của anh ta. Trong lòng cô không hề có chút nhẹ nhõm nào. Chỉ là một khoảng trống hoác, lạnh lẽo. Người nhân viên thu lại các giấy tờ, giọng đều đều.
NGƯỜI NHÂN VIÊN
Hai vị có thể đi được rồi.
Trần Nguyên đứng dậy, chân cô hơi run. Cô không muốn nhìn Tạ Chí thêm một giây nào nữa. Cô bước nhanh ra khỏi phòng, bỏ lại Tạ Chí với mớ giấy tờ và nỗi cô đơn.
Bên ngoài hành lang, Trần Nguyên hít một hơi thật sâu. Cái không khí ngột ngạt trong Cục Dân Chính vẫn còn vương vấn. Cô nhìn ra con đường đông đúc, mọi thứ dường như xa lạ. Cô biết mình đã làm đúng. Ly hôn là điều tốt nhất. Nhưng tại sao cô lại cảm thấy mình đang mất đi thứ gì đó quan trọng, dù cô không thể nhớ nó là gì?
Tạ Chí bước ra sau, dáng vẻ tiều tụy. Anh ta nhìn Trần Nguyên, ánh mắt đầy sự tiếc nuối và cả sự căm ghét bản thân.
TẠ CHÍ
(Khẽ gọi)
Nguyên…
Trần Nguyên giật mình quay lại. Vừa nhìn thấy Tạ Chí, một cảm giác ghê tởm trào dâng.
TRẦN NGUYÊN
(Giọng lạnh lùng)
Anh còn muốn gì nữa? Chúng ta đã ly hôn rồi.
TẠ CHÍ
(Tuyệt vọng)
Anh chỉ muốn… anh chỉ muốn em biết. Mọi thứ không như em nghĩ.
TRẦN NGUYÊN
(Cười khẩy)
Không như tôi nghĩ? Anh có “người thứ ba” còn tôi thì sao? Anh nghĩ tôi là kẻ ngu ngốc sao?
TẠ CHÍ
(Buông xuôi)
Anh biết, em không tin. Nhưng… anh xin lỗi.
Trần Nguyên không đáp. Cô quay lưng, bước nhanh về phía trước, không hề ngoái lại. Tạ Chí đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô xa dần, tan vào dòng người. Anh ta đưa tay lên ôm lấy ngực, nơi trái tim như đang bị bóp nghẹt. Anh ta đã mất tất cả.
Trong khi đó, Trần Nguyên rẽ vào một con hẻm nhỏ, tìm một nơi khuất. Cô dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Mất trí nhớ khiến cô trở nên tàn nhẫn, xa lạ với chính mình. Cô nhớ về cảm giác yêu Tạ Chí, nhớ về những kỷ niệm mà cô đã từng trân trọng. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh ghép rời rạc, không mang lại chút ấm áp nào. Cô chỉ cảm thấy ghét bỏ. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ cô có thể tìm lại được chính mình, tìm lại được ký ức đã mất? Hay cô sẽ mãi mãi sống trong bóng tối của sự quên lãng, chỉ còn lại những cảm xúc tiêu cực thay thế?
Bỗng nhiên, điện thoại của Trần Nguyên rung lên. Cô nhìn tên người gọi, một nụ cười bí ẩn nở trên môi.
TRẦN NGUYÊN
(Nói vào điện thoại, giọng trầm xuống)
Tôi xong việc rồi. Anh có tin tức gì chưa?
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ đầu dây bên kia, nhưng chỉ có Trần Nguyên là nghe rõ.
GIỌNG NÓI BÍ ẨN
(Qua điện thoại)
Cô ta sắp gặp rắc rối lớn rồi.
TRẦN NGUYÊN
(Thở phào nhẹ nhõm)
Tốt. Hãy cho tôi biết khi nào mọi thứ kết thúc. Tôi sẽ sớm quay lại.
TRẦN NGUYÊN dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, hơi thở gấp gáp. Điện thoại trong tay cô vẫn còn hơi ấm, nhưng tin tức từ đầu dây bên kia lại như một luồng gió lạnh buốt. Mất trí nhớ đã khiến cô trở nên xa lạ với chính mình, tàn nhẫn hơn cô từng nghĩ. Cô nhớ về cảm giác từng yêu Tạ Chí say đắm, nhớ về những ngày tháng hạnh phúc tưởng chừng như vô tận. Nhưng giờ đây, tất cả những ký ức ấy chỉ còn là những mảnh ghép rời rạc, không mang lại chút ấm áp nào. Thay vào đó, chỉ còn lại sự ghét bỏ và một cảm giác trống rỗng đến đáng sợ. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ cô có thể tìm lại được con người thật của mình, hay sẽ mãi mãi chìm đắm trong bóng tối của sự quên lãng, chỉ còn lại những cảm xúc tiêu cực để thay thế?
Cô gạt phắt những suy nghĩ miên man đó. Bây giờ không phải là lúc để chìm đắm. Mụ mụ của cô đã có dấu hiệu. Trần Nguyên mỉm cười khẩy. “Cái giá phải trả sẽ rất đắt,” cô thầm nghĩ. Cô đứng thẳng dậy, phủi lớp bụi vô hình trên quần áo. Con đường phía trước vẫn còn mờ mịt, nhưng cô biết mình đang đi đúng hướng. Cô sẽ không dừng lại cho đến khi mọi thứ kết thúc.
Cô bước ra khỏi con hẻm nhỏ, hòa mình vào dòng người tấp nập trên phố. Đâu đó trong đám đông ấy, có lẽ Tạ Chí vẫn còn đang chìm đắm trong sự hối hận và tuyệt vọng của riêng mình. Trần Nguyên không còn quan tâm nữa. Cuộc sống mới của cô đã bắt đầu, và nó sẽ không có chỗ cho những cảm xúc yếu đuối hay sự níu kéo. Cô cần phải mạnh mẽ, tàn nhẫn hơn cả những kẻ đã đẩy cô vào hoàn cảnh này.
Trên đường về, cô quyết định ghé qua căn nhà cũ. Ngôi nhà chung một thời, giờ đây lại hoàn toàn xa lạ. Cô mở cửa bước vào, không khí u ám và tĩnh lặng bao trùm. Mọi thứ vẫn y nguyên, như thể thời gian đã ngừng lại. Những đồ vật quen thuộc, những bức ảnh kỷ niệm, tất cả đều khiến cô cảm thấy khó chịu. Cô không nhớ gì về nơi này, không nhớ gì về cuộc sống đã từng diễn ra ở đây. Chỉ có một cảm giác ghê tởm và một sự thôi thúc mãnh liệt muốn rời đi càng sớm càng tốt.
Cô đi ngang qua phòng khách, ánh mắt dừng lại ở chiếc bàn làm việc. Trên bàn là một tập giấy tờ xếp ngay ngắn, một bức ảnh gia đình nhỏ. Cô nhặt bức ảnh lên, nhìn vào nụ cười rạng rỡ của mình trong quá khứ, cạnh bên là Tạ Chí. Một cảm giác quen thuộc thoáng qua, nhưng nó nhanh chóng bị lu mờ bởi sự ghét bỏ. Cô đặt bức ảnh xuống, cảm thấy như đang nhìn một người xa lạ.
“Tôi ghét anh,” cô lẩm bẩm, giọng nói đầy căm phẫn. “Ghét cái cách anh đã làm tổn thương tôi. Ghét cái cách anh đã phản bội tôi.”
Cô quay người, bước nhanh ra khỏi nhà, không hề ngoái lại. Cánh cửa đóng sầm lại phía sau, như một lời tuyên bố chấm dứt tất cả. Trần Nguyên biết rằng mình không thể quay đầu lại. Con đường phía trước đã được vạch sẵn. Cô sẽ đòi lại tất cả những gì đã mất, và trừng phạt những kẻ đã dám đụng vào cô. Cô đã trở lại, và lần này, cô sẽ không dễ dàng bị đánh bại.
MỘT CÁN BỘ DÂN CHÍNH, ăn mặc chỉnh tề, bước tới. Trong tay ông ta là một tập giấy tờ. Ông ta đặt nó lên bàn, ngay trước mặt Tạ Chí.
CÁN BỘ
(Giọng đều đều)
Anh Tạ Chí, anh xem qua rồi ký vào đây.
Tạ Chí nhìn vào tập giấy. Anh cầm lấy cây bút. Tay anh hơi run. Đôi mắt anh nhìn chăm chú vào cái tên được đóng dấu mực đỏ chót: Trần Nguyên. Cái tên ấy giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác với anh. Anh đưa mắt nhìn người cán bộ, rồi lại nhìn sang Trần Nguyên đang đứng đối diện.
CÁN BỘ
(Nhấn mạnh hơn)
Anh Tạ Chí, anh có đồng ý không?
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí Tạ Chí như bị xé làm đôi. Một bên là tình yêu, là những kỷ niệm tưởng chừng đã khắc sâu vào tim. Một bên là thực tại phũ phàng, là sự từ bỏ, là chấp nhận buông tay. Anh siết chặt cây bút trong tay. Trần Nguyên liếc nhìn anh, ánh mắt cô ta quét qua anh với vẻ khinh miệt rõ ràng. Một nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên môi cô.
TẠ CHÍ
(Giọng lạc đi)
Tôi…
Anh ngập ngừng. Trần Nguyên khoanh tay, ánh mắt sắc như dao găm. Cô ta không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Tạ Chí cảm nhận rõ ràng sự căm ghét và coi thường trong ánh mắt của Trần Nguyên. Cô ta không còn nhìn anh như một người chồng, mà như một thứ gì đó bẩn thỉu, đáng vứt bỏ.
CÁN BỘ
Anh cần thời gian suy nghĩ sao?
Tạ Chí lắc đầu. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Anh biết, dù có đau đớn thế nào, dù có níu kéo ra sao, kết quả cũng đã được định đoạt. Trần Nguyên đã quyết. Và anh, với tất cả sự yếu đuối của mình, không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận.
Anh cúi xuống, cây bút vẫn run rẩy trong tay. Anh nhìn vào dòng chữ “Trần Nguyên” một lần nữa, như thể muốn ghi nhớ cái tên này mãi mãi, dù có lẽ nó sẽ chỉ còn là một ký ức đau buồn. Anh đưa bút xuống, chậm rãi ký tên mình vào ô trống. Giấy chứng nhận kết hôn cũ kỹ, giờ đây được đặt cạnh tờ giấy ly hôn.
Trần Nguyên nhìn Tạ Chí ký, một nụ cười mãn nguyện thoáng qua trên môi. Cô ta quay người, bước đi nhẹ nhàng, không một lời từ biệt. Tạ Chí vẫn ngồi đó, nhìn theo bóng lưng Trần Nguyên khuất dần. Anh cảm thấy như tim mình vừa bị ai đó bóp nghẹt. Mọi thứ cứ thế trôi qua, quá nhanh, quá đột ngột.
TẠ CHÍ ngồi sụp xuống chiếc ghế trống. Tờ giấy ly hôn nằm đó, như một lời tuyên án cuối cùng cho cuộc hôn nhân của anh. Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Trần Nguyên vừa khuất bóng. Vẻ mặt cô ta lúc nãy… anh không thể nào quên được. Như thể nhìn anh như một thứ gì đó ghê tởm. Anh cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực, một cảm giác mất mát đến cùng cực.
Bỗng, điện thoại trong túi áo Tạ Chí rung lên dữ dội. Anh giật mình, vội vàng rút điện thoại ra. Màn hình hiển thị một cái tên quen thuộc, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Vẻ mặt Tạ Chí biến sắc. Đôi mắt anh mở to, lộ rõ vẻ hoang mang và xen lẫn tức giận. Anh không hiểu nổi. Ai là người gửi tin nhắn này? Và tại sao nó lại khiến anh khó chịu đến vậy?
Ở một góc phòng khác, Trần Nguyên đã quay lưng lại với Tạ Chí. Cô ta cố gắng giữ cho vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cô ta đang dậy sóng. Khi thấy Tạ Chí xem điện thoại và biểu cảm thay đổi đột ngột, cô ta chợt nghĩ: “Chắc chắn là ‘người thứ ba’ của anh ta rồi.” Suy nghĩ đó càng làm dấy lên lòng căm ghét trong cô. Cô ta không thể chịu đựng được việc anh ta có thể phản bội mình, ngay cả khi cô ta không nhớ gì về anh ta. Sự nghi ngờ đó, dù không có cơ sở, lại càng củng cố quyết định ly hôn của Trần Nguyên. Cô ta thấy ghê tởm người đàn ông này. Cô ta từng rất yêu anh ta, nhưng giờ đây, ký ức trống rỗng và cảm giác bị phản bội đó biến tình yêu thành sự căm ghét.
Tạ Chí nhìn chằm chằm vào tin nhắn. Từng dòng chữ như xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh không hiểu tại sao. Anh không làm gì cả. Anh chỉ muốn cô ấy nhớ lại. Chỉ muốn cô ấy yêu anh như trước. Nhưng giờ đây, một tin nhắn lạ lại khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Anh cảm thấy bối rối, tức giận, và hoàn toàn lạc lõng. Anh cần phải làm gì đây?
Tạ Chí nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, từng dòng tin nhắn như những mũi dao đâm sâu vào tâm trí anh. Anh không thể hiểu nổi. Anh không làm gì sai cả. Anh chỉ muốn Trần Nguyên nhớ lại mọi thứ, chỉ muốn cô yêu anh như ngày xưa. Thế nhưng, một tin nhắn lạ hoắc lại khiến mọi chuyện tồi tệ hơn. Anh cảm thấy bối rối, tức giận, và hoàn toàn lạc lõng. Anh không biết phải làm gì tiếp theo.
Trong một góc phòng khác, Trần Nguyên vẫn giữ nguyên tư thế quay lưng lại với Tạ Chí. Cô ta cố gắng nén lại tiếng thở dài, đôi bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Mỗi lần nhìn thấy biểu cảm của Tạ Chí, cô ta lại càng chắc chắn về suy nghĩ của mình. “Chắc chắn là ‘người thứ ba’ đó rồi,” cô ta nghiến răng. Cái ý nghĩ về sự phản bội, dù không có bằng chứng cụ thể, lại càng củng cố thêm quyết tâm ly hôn của Trần Nguyên. Sự ghê tởm dâng lên trong lòng cô ta. Từng là tình yêu nồng cháy, giờ đây, sự trống rỗng của ký ức và cảm giác bị tổn thương đã biến nó thành sự căm ghét đến cực độ.
Tạ Chí ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hoang mang nhìn về phía Trần Nguyên. Anh biết anh cần phải làm gì đó. Anh tiến lại gần cô, trong tay vẫn là tờ đơn ly hôn đã được ký.
TẠ CHÍ
(Giọng khàn đặc, cố nén sự tuyệt vọng)
Trần Nguyên…
Trần Nguyên khẽ rùng mình khi nghe giọng nói của Tạ Chí. Cô ta vẫn không quay lại.
TẠ CHÍ
(Tiếp tục, giọng ngày càng nặng trĩu)
Anh ký rồi.
Trần Nguyên chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt cô ta lạnh lùng, không một chút cảm xúc nào cho thấy sự quan tâm hay ngạc nhiên. Cô ta chỉ nhìn Tạ Chí như nhìn một người xa lạ.
TRẦN NGUYÊN
(Giọng đều đều, lạnh như băng)
Xong rồi.
Một tiếng “xong rồi” nhẹ nhàng nhưng lại như một nhát dao cứa vào tim Tạ Chí. Anh nhìn cái cách Trần Nguyên nhìn anh, một cái nhìn trống rỗng, xa lạ. Anh không hiểu tại sao cô lại như vậy. Anh đã cố gắng, anh đã van xin, nhưng tất cả dường như đều vô ích.
TẠ CHÍ
(Thở hắt ra, giọng run rẩy)
Em không nhớ gì sao? Bất cứ điều gì sao?
Trần Nguyên nhìn thẳng vào mắt Tạ Chí, ánh mắt không hề lay động.
TRẦN NGUYÊN
(Giọng châm biếm, đầy khinh bỉ)
Nhớ cái gì? Nhớ cái gã chồng ngoại tình này sao? Anh nghĩ tôi là kẻ ngốc chắc?
Tạ Chí đau đớn lùi lại một bước. Lời nói của Trần Nguyên như một đòn giáng mạnh vào anh.
TẠ CHÍ
(Giọng gần như van xin)
Không phải vậy đâu, Trần Nguyên. Anh không…
Trần Nguyên cắt lời Tạ Chí.
TRẦN NGUYÊN
(Giọng dứt khoát, không cho phép tranh cãi)
Đủ rồi. Anh ký rồi, tôi ký rồi. Chúng ta đi thôi.
Cô ta tiến về phía bàn, cầm lấy một bản sao của tờ đơn ly hôn đã được ký bởi Tạ Chí.
TẠ CHÍ
(Nhìn tờ giấy trong tay Trần Nguyên, ánh mắt đầy tuyệt vọng)
Em… em thực sự muốn ly hôn sao? Dù cho mọi chuyện vừa xảy ra?
Trần Nguyên gật đầu dứt khoát.
TRẦN NGUYÊN
(Nhếch mép cười, nụ cười đầy cay đắng và khinh miệt)
Có gì phải chần chừ sao? Anh có người khác, tôi không nhớ anh, chúng ta còn gì để giữ nữa? Đi thôi.
Cô ta quay người, bước nhanh ra khỏi căn phòng, bỏ lại Tạ Chí đứng chôn chân tại chỗ, với tờ đơn ly hôn trong tay và một trái tim tan vỡ. Ánh mắt anh nhìn theo bóng lưng Trần Nguyên, đầy sự bất lực và đau đớn. Anh không thể tin được mọi chuyện lại kết thúc như thế này.
TRONG CỤC DÂN CHÍNH – NGÀY
Không khí trong phòng làm thủ tục căng thẳng và ngột ngạt. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng máy photocopy là âm thanh duy nhất phá tan sự im lặng. TRẦN NGUYÊN đứng thẳng người, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn thẳng vào tấm bảng thông báo. Bên cạnh cô là TẠ CHÍ, dáng người đổ gục, nét mặt khắc khổ.
Cán bộ hộ tịch, một phụ nữ trung niên với nụ cười chuyên nghiệp, đóng dấu cuối cùng lên giấy tờ.
CÁN BỘ HỘ TỊCH
(Giọng nhẹ nhàng, rõ ràng)
Hoàn tất thủ tục. Mời hai anh chị nhận giấy tờ.
Cô cán bộ trao lại hai tập hồ sơ đã được đóng dấu cho Trần Nguyên và Tạ Chí. Trần Nguyên nhận lấy một cách thờ ơ, trong khi Tạ Chí cầm lấy tập hồ sơ của mình như thể đó là một vật nặng vô hình.
CÁN BỘ HỘ TỊCH
(Nhìn cả hai, nở nụ cười đầy ẩn ý)
Chúc hai anh chị tìm được hạnh phúc mới.
Lời chúc nghe như một lời nguyền rủa đối với Tạ Chí. Trần Nguyên chỉ khẽ gật đầu, không biểu lộ chút cảm xúc nào. Cô ta quay lưng lại, bước nhanh ra khỏi phòng, bỏ lại Tạ Chí một mình trong sự tĩnh lặng tàn khốc.
BÊN NGOÀI CỤC DÂN CHÍNH – NGÀY
Trần Nguyên bước ra khỏi tòa nhà, hít một hơi thật sâu không khí ồn ào của thành phố. Cô ta cảm thấy một sự trống rỗng bao trùm lấy mình. Toàn bộ những gì vừa xảy ra, việc ký vào đơn ly hôn, mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá gọn gàng, cứ như nó chưa từng thuộc về cô. Cô ta ngước nhìn lên bầu trời, cố gắng tìm kiếm một tia sáng hay một dấu hiệu nào đó, nhưng chỉ thấy những đám mây xám xịt.
Tạ Chí bước ra sau, dáng vẻ đăm chiêu, đôi mắt nhìn xa xăm. Anh không nhìn Trần Nguyên, cũng không nhìn ai cả. Ánh mắt anh như lạc vào một thế giới khác, nơi chỉ có anh và những ký ức đang dần tan biến. Anh siết chặt tập hồ sơ trong tay, cảm giác bất lực dâng lên tột cùng. Những gì đã diễn ra ở nhà, những lời nói cay nghiệt, cái nhìn lạnh lẽo của Trần Nguyên, tất cả như một cơn ác mộng không thể thoát ra. Anh muốn nói điều gì đó, muốn níu kéo, nhưng cổ họng anh như bị ai bóp nghẹt.
Hai bóng người, từng là vợ chồng, giờ đây chỉ còn là hai kẻ xa lạ, lầm lũi bước đi trên con đường khác nhau, mang theo gánh nặng của sự mất mát và hoang mang.
BÊN NGOÀI CỤC DÂN CHÍNH – NGÀY
Trần Nguyên bước đi vội vã, không buồn ngoái lại nhìn. Cô cảm giác ghê tởm với cái nơi vừa khiến cô phải ký vào một thứ gì đó quan trọng. Trên tay cô là giấy tờ ly hôn, một thứ rác rưởi đối với cô lúc này. Tạ Chí đứng lặng lẽ phía sau, dõi theo bóng lưng cô dần xa. Anh muốn nói gì đó, muốn níu kéo, nhưng cổ họng anh nghẹn đắng. Cuối cùng, anh chỉ cất lên được một lời thì thầm, đầy sự bất lực và hối tiếc.
TẠ CHÍ
(Giọng khàn đặc, như tiếng thở dài)
Em… giữ gìn sức khỏe.
Trần Nguyên khựng lại, hơi ngạc nhiên. Cô quay đầu, nhìn Tạ Chí. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cô thấy một thoáng đau khổ ẩn hiện trong mắt anh, cùng với một sự hối tiếc sâu sắc. Nhưng rồi, cô lại lắc đầu, bỏ qua cảm giác kỳ lạ đó. Cô không hiểu tại sao anh lại nói vậy. Cơn đau đầu đột ngột ập đến khiến cô nhăn mặt.
Trần Nguyên quay lưng lại, tiếp tục bước đi, dáng vẻ kiên quyết nhưng trong lòng lại đầy hoang mang. Cô không còn nhớ gì về anh, không nhớ về căn nhà chung, không nhớ về cuộc hôn nhân này. Chỉ có một cảm giác bất an, và một linh cảm mơ hồ về “người thứ ba” luôn ám ảnh. Cô muốn thoát khỏi tất cả, bắt đầu lại.
Tạ Chí nhìn theo bóng dáng cô khuất dần, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh siết chặt tập giấy tờ ly hôn. Mọi nỗ lực để níu kéo, để giải thích, dường như đều tan thành mây khói. Anh biết, mọi thứ đã kết thúc. Nhưng điều đó không ngăn được một tia hy vọng mong manh, một lời cầu nguyện thầm lặng cho cô, dù cô có quên anh đi chăng nữa. Anh đứng đó, giữa dòng người tấp nập, như một bức tượng bị bỏ quên, với nỗi đau và sự hối tiếc dâng trào.
BÊN NGOÀI CỤC DÂN CHÍNH – NGÀY
Trần Nguyên bước đi nhanh, lòng nặng trĩu một cảm giác trống rỗng và bất an. Cô không hề ngoái lại nhìn Tạ Chí đang đứng lặng phía sau. Làn gió nhẹ lướt qua, mang theo tiếng xe cộ ồn ã của thành phố, nhưng dường như tất cả đều xa vời đối với cô lúc này. Cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi đây, thoát khỏi ký ức mờ mịt về người đàn ông xa lạ mà cô vừa ký vào tờ giấy ly hôn.
Cô dừng lại bên lề đường, vẫy tay gọi một chiếc taxi. Khi xe vừa đến, cô nhanh chóng mở cửa, bước vào ghế sau.
TRẦN NGUYÊN
(Giọng dứt khoát, cố gắng tỏ ra bình tĩnh)
Tới địa chỉ X, làm ơn.
Tài xế gật đầu, bắt đầu khởi động xe. Trần Nguyên không quay đầu nhìn lại lần nào. Cô nhìn chằm chằm ra cửa kính, những hình ảnh lướt qua nhanh chóng, nhưng tâm trí cô trống rỗng, không hề có bất kỳ sự quen thuộc nào. Cô quyết tâm khóa chặt quá khứ, dù cho nó có ám ảnh đến đâu đi chăng nữa. Cô biết mình cần phải bắt đầu lại, dù chỉ còn lại một mình.
BÊN NGOÀI CỤC DÂN CHÍNH – NGÀY
Chiếc taxi lăn bánh, mang theo Trần Nguyên khuất dần vào dòng xe cộ tấp nập. Tạ Chí đứng lặng một mình, ánh mắt dõi theo bóng xe, bàn tay run rẩy cầm chặt chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên, hiện rõ tin nhắn cuối cùng anh nhận được: “Ly hôn là quyết định đúng đắn nhất. Đừng bao giờ tìm tôi nữa.”
Tạ Chí siết chặt điện thoại, dường như muốn nghiền nát nó. “Không thể nào…” Anh lẩm bẩm, giọng lạc đi. Hình ảnh Trần Nguyên với ánh mắt xa lạ, lạnh lùng trong Cục Dân Chính chợt ùa về, như một nhát dao cứa vào tim anh. Cô ấy đã thực sự quên hết rồi sao? Quên cả những kỷ niệm, quên cả tình yêu mà cô từng dành cho anh?
Anh tựa vào bức tường lạnh lẽo của Cục Dân Chính, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ. Anh đã mất tất cả. Mất đi người phụ nữ mình yêu thương, mất đi gia đình, mất đi cả ký ức về một quá khứ mà giờ đây chỉ còn là ảo ảnh đối với cô. “Trần Nguyên à, em đang ở đâu trong cái mớ hỗn độn này?”
Anh nhìn xuống đôi tay mình. Đã từng nắm chặt tay cô trên con đường đầy nắng, đã từng cùng cô xây dựng tổ ấm này. Vậy mà giờ đây, anh chỉ còn lại một mình đứng đây, đối diện với sự thật tàn khốc. Chiếc điện thoại trong tay anh rung lên khe khẽ. Một tin nhắn mới.
Tạ Chí ngước nhìn màn hình, trái tim như ngừng đập. Là số lạ. Anh do dự một lúc rồi cũng mở ra.
“Tôi thấy anh rồi. Anh Chí à. Phải, đúng là tôi. Tôi luôn ở đây, dõi theo anh. Anh có biết tôi đã phải chịu đựng những gì không? Bao nhiêu năm tháng qua, tôi luôn là người đứng sau, âm thầm vun đắp cho hạnh phúc của hai người. Còn cô ta, cô ta chẳng là gì cả.”
Dòng chữ cứ hiện lên, như những lời chế giễu cay độc. Tạ Chí dán chặt mắt vào màn hình, mọi giác quan như bị tê liệt. “Người thứ ba”… Cái thuật ngữ đó giờ đây vang vọng trong đầu anh như một lời nguyền. Anh đã luôn cố gắng xua tan mọi nghi ngờ của Trần Nguyên, luôn tìm cách chứng minh tình yêu của mình. Nhưng giờ đây, một bóng ma vô hình đang dần hiện rõ, đe dọa nhấn chìm anh và Trần Nguyên xuống vực sâu của sự nghiệt ngã.
Anh bật cười, một tiếng cười khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Cả thế giới của anh dường như sụp đổ, và anh không biết phải làm gì tiếp theo.
Bàn tay Tạ Chí run rẩy. Màn hình điện thoại là cả một thế giới hỗn loạn. Những dòng chữ cứ hiện lên, mỗi từ như một nhát dao cứa sâu vào tim anh. “Mọi chuyện đã được sắp đặt. Chẳng ai yêu em bằng tôi đâu, Tạ Chí.”
Anh ngửa cổ lên trời, như muốn hét lên cho vơi bớt cơn uất nghẹn. Sắp đặt? Lừa dối? Tạ Chí cảm thấy như bị kéo xuống vực sâu không đáy. Anh đã từng nghĩ mình là người duy nhất bước cùng Trần Nguyên trên con đường tình yêu này, là người hiểu cô nhất, là người duy nhất giữ gìn hạnh phúc mong manh của họ. Vậy mà giờ đây, một lời nhắn từ “người thứ ba” vô danh đã lật tung tất cả.
Anh chợt nhớ lại ánh mắt xa lạ của Trần Nguyên ở Cục Dân Chính sáng nay. Cái nhìn lạnh lẽo ấy, giờ đây bỗng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Cô ấy không chỉ quên anh, mà còn bị chính những lời dối trá này đầu độc. Cơn phẫn nộ bùng lên, hòa lẫn với nỗi đau tột cùng. Ai là kẻ đứng sau màn kịch này? Ai dám giật dây cuộc đời anh và Trần Nguyên?
Điện thoại trên tay anh bỗng rung lên dữ dội. Lại một tin nhắn nữa từ số lạ.
“Anh thấy không, cô ta chỉ là người đến sau thôi. Cô ta chẳng bao giờ hiểu được anh như tôi. Cô ta còn đòi ly hôn với anh nữa. Anh Chí à, tôi đã chờ ngày này lâu lắm rồi. Đã đến lúc anh nhận ra ai mới là người thực sự yêu anh.”
Tạ Chí nghiến chặt răng. Lời lẽ ngạo mạn, đầy tính sở hữu đó khiến anh run lên vì ghê tởm. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể có thể nhìn xuyên qua những con chữ để thấy khuôn mặt của kẻ đang nhấm nháp nỗi đau của anh. Kẻ dám gọi mình là “tôi” và ngang nhiên tuyên bố tình yêu với anh.
Anh bật cười, một tiếng cười méo mó, đầy cay đắng. Nước mắt giàn giụa trên mặt. Anh từng khinh bỉ những kẻ phản bội, từng thề sẽ bảo vệ Trần Nguyên khỏi mọi nguy hiểm. Vậy mà giờ đây, chính anh lại đang bị giăng bẫy bởi một âm mưu mà anh còn chưa nhìn rõ mặt. Cảm giác bị lừa dối này còn đau đớn hơn cả việc mất đi ký ức của Trần Nguyên. Anh cảm thấy mình như một con rối, bị giật dây bởi những bàn tay vô hình.
Tạ Chí siết chặt điện thoại, ánh mắt lạnh lẽo và đầy quyết tâm. Anh tự nhủ: “Không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy!” Anh quyết định phải làm rõ mọi chuyện, kể cả việc Trần Nguyên mất trí nhớ.
**NGOẠI CẢNH. BỆNH VIỆN – BAN NGÀY**
Ánh nắng chói chang hắt vào phòng bệnh trắng toát. Trần Nguyên khoác chiếc áo bệnh viện, tay kéo vali nhỏ. Vẻ mặt cô vẫn còn phảng phất sự mệt mỏi nhưng ánh mắt đã dần tỉnh táo hơn. Y tá bước vào, mỉm cười: “Cô Trần, mọi thủ tục đã xong hết rồi. Có người nhà đến đón cô chứ?” Trần Nguyên khẽ lắc đầu, giọng yếu ớt: “Không, tôi tự về được.”
Cánh cửa phòng bật mở. Tạ Chí đứng đó, tay cầm một bó hoa cẩm chướng đỏ rực, vẻ mặt thoáng chút căng thẳng. Anh tiến đến gần, nở một nụ cười gượng gạo: “Nguyên… em về rồi sao?”
Trần Nguyên sững sờ nhìn anh. Gương mặt lạ lẫm. Cái tên “Nguyên” dường như khơi gợi một chút quen thuộc mơ hồ nhưng không đủ để cô nhận ra. Cô nhíu mày, giọng cảnh giác: “Anh là ai? Sao anh biết tên tôi?”
Tạ Chí cứng đờ người. Nụ cười tắt ngấm. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, nơi không còn chút tia lửa nào dành cho anh. Anh đưa bó hoa ra: “Anh… anh là Tạ Chí. Chồng em.”
Trần Nguyên bật cười lớn, một tiếng cười đầy châm biếm. Cô nhìn anh từ đầu đến chân, rồi nhìn bó hoa cẩm chướng trên tay anh. “Chồng tôi? Anh đùa à? Tôi chưa từng gặp anh.” Cô liếc nhìn bó hoa, giọng càng thêm khinh bỉ: “Anh là loại người gì? Muốn lừa tôi bằng cách giả làm chồng tôi để tôi còn tâm trạng nhận hoa của anh à? Anh là cái người thứ ba đó có phải không?”
Tạ Chí đau đớn nhìn cô. Lời lẽ cay nghiệt của cô như những mũi dao đâm vào tim anh. Anh vội vàng lục trong túi lấy ra một tờ giấy: “Không, Nguyên. Đây, đây là giấy đăng ký kết hôn của chúng ta. Em xem đi.”
Trần Nguyên cầm lấy tờ giấy, ánh mắt đầy nghi hoặc. Cô chăm chú đọc từng dòng chữ, rồi ngẩng lên nhìn Tạ Chí, ánh mắt đầy căm ghét: “Giấy tờ giả mạo. Anh nghĩ tôi dễ lừa như vậy sao? Tôi không tin anh. Anh và cái người thứ ba kia là một lũ lừa đảo.” Cô quay lưng lại, kéo vali bước nhanh ra khỏi phòng.
Tạ Chí đứng sững, bó hoa rơi xuống sàn. Anh nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng lên. Nhưng rồi, lời nhắn của “người thứ ba” lại vang lên trong đầu anh. Hắn ta biết chuyện cô đòi ly hôn. Hắn ta đang nhấm nháp nỗi đau của anh. Tạ Chí siết chặt nắm tay, gân xanh nổi lên. “Không. Mình không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy.”
**NỘI CẢNH. NHÀ CỦA HAI VỢ CHỒNG – NGÀY HÔM ĐÓ**
Căn nhà sang trọng, đầy đủ tiện nghi nhưng giờ đây lại mang một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. Trần Nguyên bước vào, đôi mắt vẫn còn sự đề phòng. Cô nhìn quanh, mọi thứ đều xa lạ. Căn phòng khách lịch lãm, bức tranh trừu tượng trên tường, chiếc sofa bọc da sang trọng… tất cả đều không gợi lại cho cô bất kỳ ký ức nào. Cô cảm thấy mình như một vị khách lạc bước vào một không gian hoàn toàn xa lạ.
Tạ Chí nhìn cô, tim như bị ai bóp nghẹt. Anh cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, giọng nhẹ nhàng: “Nguyên, em về rồi. Nhà cửa thế nào? Có cần gì không?”
Trần Nguyên quay lại nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng. “Nhà này… nó là của tôi sao? Tôi hoàn toàn không có chút cảm giác gì quen thuộc. Anh đang cố làm gì vậy? Anh định dùng cái lý lẽ ‘vợ chồng’ để ràng buộc tôi sao?”
Tạ Chí tiến lại gần hơn một chút, cố gắng chạm vào tay cô nhưng Trần Nguyên né tránh. “Nguyên, em quên rồi sao? Đây là nhà của chúng ta. Chúng ta đã cùng nhau trang trí nó. Còn nhớ cái lần chúng ta cãi nhau vì màu sơn tường không? Em muốn màu xanh ngọc, anh thì thích màu vàng nhạt…” Anh cố gắng kể lại một kỷ niệm, nhưng Trần Nguyên chỉ thấy phiền phức.
“Đủ rồi!” Trần Nguyên cắt ngang lời anh, giọng gay gắt. “Tôi không muốn nghe những câu chuyện hoang đường của anh. Tôi đến đây để lấy đồ của mình, và sau đó là ra đi. Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.”
Tạ Chí nhìn cô. Anh nhớ lại ánh mắt cô ngày xưa, ánh mắt luôn tràn đầy tình yêu và sự ngưỡng mộ dành cho anh. Giờ đây, nó chỉ còn là sự ghét bỏ và khinh bỉ. “Nguyên, em thực sự không nhớ gì sao? Kể cả việc em từng yêu anh nhiều đến thế nào?”
Trần Nguyên bật cười khinh bỉ. “Yêu anh? Anh tự luyến quá rồi đấy. Tôi chưa bao giờ yêu anh. Có lẽ tôi đã nhầm lẫn với ai đó.” Cô nói dối, nhưng sự dối trá đó lại khiến tim Tạ Chí đau nhói hơn bao giờ hết. Anh biết cô từng yêu anh, anh biết cô từng là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới khi ở bên anh. Giờ đây, tất cả đã bị xóa sạch.
Cô nhìn anh, ánh mắt đầy sự nghi ngờ. “Tôi vẫn không hiểu. Anh thực sự là ai? Và cái người thứ ba kia, anh có liên quan gì đến cô ta không? Hay chính anh là kẻ chủ mưu?”
Tạ Chí nhìn thẳng vào mắt Trần Nguyên. Anh thấy sự hoang mang, sự sợ hãi và cả một chút nghi ngờ mãnh liệt trong đôi mắt cô. Anh biết, đây không phải là cuộc chiến của anh với “người thứ ba” nữa. Đây là cuộc chiến để giành lại trái tim và trí nhớ của người phụ nữ anh yêu, một cuộc chiến mà anh nhất định phải chiến thắng. Anh thầm nhủ: “Mình phải làm rõ mọi chuyện. Kể cả việc em mất trí nhớ.”
NGOẠI CẢNH. PHÒNG THUÊ MỚI – NGÀY
Một căn phòng trọ nhỏ, đồ đạc đơn sơ. Trần Nguyên ngồi trên chiếc giường cứng, ánh mắt nhìn xa xăm. Tay cô cầm một tờ giấy đã nhàu nát: Giấy đăng ký kết hôn đã hủy bỏ. Cô đưa mắt nhìn dòng chữ “Tạ Chí” được in đậm. Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi.
TRẦN NGUYÊN
(Tự nhủ, giọng hơi run rẩy)
Cuộc đời mình… đã bắt đầu lại từ đầu rồi.
Cô khẽ thở phào, một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn với sự cô đơn bao trùm lấy căn phòng. Tuy nhiên, trong đôi mắt cô, vẫn ánh lên một tia sáng le lói của hy vọng. Cô gập tờ giấy lại, cất vào ngăn kéo nhỏ bên cạnh giường. Cô đứng dậy, kéo rèm cửa sổ ra, để ánh sáng ban mai tràn vào căn phòng. Cô hít một hơi thật sâu, dường như đang đón nhận một khởi đầu mới, dù có phần chông chênh.
TRẦN NGUYÊN
(Với chính mình, giọng kiên quyết hơn)
Mình không còn gì để mất. Chỉ còn mình và tương lai phía trước.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, một con đường tấp nập xe cộ. Cô biết, hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt. Một cảm giác mạnh mẽ lan tỏa trong lòng cô.
TRẦN NGUYÊN
(Thầm thì, tự tin)
Sẽ ổn thôi. Mọi thứ sẽ ổn thôi.
Cô bước ra khỏi phòng, cánh cửa đóng lại sau lưng. Căn phòng trọ đơn sơ giờ đây là điểm khởi đầu cho một hành trình mới, đầy biến cố và bí ẩn đang chờ đợi.
NGOẠI CẢNH. CĂN PHÒNG TRỌ ĐƠN SƠ – NGÀY
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ, phủ lên căn phòng trọ nhỏ bé. Trần Nguyên đứng đó, hít thở sâu bầu không khí mới. Cô nhìn ra ngoài, con đường tấp nập xe cộ hối hả. Một cảm giác nhẹ nhõm lẫn với sự trống trải lan tỏa trong lòng. Cô đã dứt bỏ quá khứ, dứt bỏ sự ràng buộc phiền phức của Tạ Chí. Cuộc sống độc thân giờ đây rộng mở trước mắt, một trang giấy trắng chờ đợi những nét vẽ mới.
Trần Nguyên nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn cảm giác tê buốt khi bị Tạ Chí nắm chặt ở bệnh viện. Cô lắc đầu, cố xua đi hình ảnh nhạt nhòa ấy. Anh ta, người chồng mà cô không hề nhận ra, người mà cô lại tìm cách cắt đứt mối quan hệ. Cô bỗng nhớ lại cảm giác ghét bỏ dâng lên mãnh liệt mỗi khi anh ta cố gắng chạm vào cô, cố gắng gợi lại những kỷ niệm mà cô hoàn toàn không có.
Cô bước đến chiếc bàn nhỏ, nơi đặt một tờ giấy đã nhàu nát. Giấy đăng ký kết hôn đã bị hủy bỏ. Dòng chữ “Tạ Chí” vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó chỉ là một quá khứ đã khép lại, một gánh nặng đã được trút bỏ. Trần Nguyên mỉm cười, một nụ cười nửa như thanh thản, nửa như có chút gì đó chua xót. Cô từng yêu anh ta, yêu rất nhiều, nhưng ký ức ấy đã tan biến cùng với cơn bệnh. Bây giờ, đối mặt với anh ta, cô chỉ thấy xa lạ và bực bội.
Cô quay lại nhìn ra cửa sổ. Giờ đây, cô hoàn toàn tự do. Không còn Tạ Chí lởn vởn, không còn những câu hỏi dồn dập về “người thứ ba” mà anh ta luôn ám chỉ. Cô không nhớ gì về ngôi nhà chung, về cuộc sống hai vợ chồng, nhưng cô có một linh cảm mạnh mẽ rằng, sự biến mất của Tạ Chí khỏi cuộc đời cô là điều đúng đắn nhất.
Trần Nguyên nắm chặt tay. Cô biết, khởi đầu mới này sẽ không hề dễ dàng. Cô không có gì cả, chỉ có sự trống rỗng của ký ức và một tương lai mờ mịt. Nhưng đó lại là động lực thúc đẩy cô tiến về phía trước. Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một suy nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí cô, một ý nghĩ đầy khát khao và bí ẩn. Một khởi đầu mới, một cuộc sống mới, và có lẽ, một sự thật mới đang chờ đợi để được khám phá. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí trong lành tràn vào lồng ngực, mang theo hy vọng và cả một chút thách thức. Cô đã sẵn sàng.
**KẾT THÚC PHẦN 17**
Cuộc sống này vốn dĩ là một chuỗi những chương không ngừng mở ra, và đôi khi, chính sự mất mát, sự lãng quên lại là cánh cửa dẫn đến một chương mới đầy hứa hẹn. Trần Nguyên, với tâm trí trống rỗng nhưng trái tim rực lửa, đã bước ra khỏi bóng tối của quá khứ. Cô không còn là người phụ nữ từng chìm đắm trong tình yêu, cũng không còn là nạn nhân của một cuộc hôn nhân đầy rẫy nghi vấn. Cô là một khởi đầu, là một ẩn số, là một bức tranh đang chờ được phác thảo. Ánh mắt cô nhìn về phía trước, nơi có thể là bình minh rực rỡ, cũng có thể là những thử thách chông gai. Nhưng quan trọng hơn cả, cô đã tìm lại được bản thân mình, một bản thể độc lập, mạnh mẽ và sẵn sàng đương đầu. Cuộc hành trình phía trước sẽ không có Tạ Chí, không có những ký ức đã mất, chỉ có cô và hành trình tìm kiếm sự thật, tìm kiếm ý nghĩa của chính mình trong thế giới rộng lớn này. Và dù cho con đường đó có trải đầy hoa hồng hay gai nhọn, cô cũng sẽ bước đi, với một niềm tin kiên định rằng, cuối cùng, mọi thứ sẽ ổn thôi.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

