Tôi và Giang Chính Nam đã kết hôn 20 năm, cùng anh ấy trải qua từ những ngày nghèo khó đến khi thành công rực rỡ.
Ai cũng nói anh ấy đối xử với tôi rất tốt, giàu có mà không quên người vợ cũ.
Nhưng tôi biết, anh ấy ở ngoài tìm các cô gái sinh viên trẻ đẹp, thậm chí còn có con với một trong số họ.
Một ngày tỉnh dậy, tôi trẻ lại 20 tuổi, có tiền, có sắc đẹp.
Lần này, tôi muốn ly hôn và sống một cuộc đời khác.
Một ngày tỉnh dậy, tôi trẻ lại 20 tuổi.
Chuyện như vậy trước đây tôi không bao giờ tin, nhưng giờ đây nó thực sự xảy ra với tôi.
Biệt thự bên hồ, chiếc gương cao từ sàn đến trần nhà.
Trên người vẫn là chiếc váy ngủ lụa màu trắng sữa từ tối qua, nhưng không còn thấy thân hình trung niên đầy khuyết điểm, thay vào đó là làn da mịn màng và vóc dáng thanh tú, quyến rũ.
Đuôi mắt không còn nếp nhăn, gò má trắng hồng, ngay cả đôi mắt từng bị thời gian làm mờ cũng trong sáng, linh động.
Tôi đưa tay vuốt tóc lòa xòa sau tai, bàn tay trắng mịn thoáng qua gương.
Tôi từ từ giơ đôi tay đó lên.
Đôi tay thô ráp, đầy vết chai sạn, từng trải qua bao gian khó, giờ đây mềm mại như chưa từng chạm vào nước.
Có tiếng gõ cửa.
Bà Trương bưng khay bước vào, “Phu nhân, ăn sáng——”
Cạch một tiếng, khay trong tay bà rơi xuống đất.
Mặt bà đầy kinh hoàng, nói không thành lời: “Phu, phu nhân… Phu nhân, gương mặt của bà, trời ơi! Chuyện gì xảy ra vậy?!”
Tôi cười nhẹ, “Có lẽ ông trời thấy tôi khổ cực, cho tôi một cơ hội để chọn lại.”
Khi tôi xuống nhà ăn sáng, bà Trương đã chấp nhận điều này.
Bà nắm tay tôi, không ngừng cảm thán: “Trước đây chỉ nghe ông chủ nói phu nhân lúc trẻ rất đẹp, bây giờ nhìn lại, không chỉ đẹp mà còn——”
Tôi nhìn bà, bà lặng lẽ im lặng.
Bà ấy im lặng một lúc, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay tôi, “Những năm qua, bà chủ đã chịu khổ nhiều rồi.”
Mũi tôi cay xè, bỗng nhiên có cảm giác muốn khóc.
May mắn là chuông cửa vang lên kịp thời, bà Trương đi ra mở cửa, nhìn thấy người đến rồi báo lại: “Bà chủ, lại là cô gái hôm qua.”
“Muốn cho cô ta vào không?”
Bà hỏi.
Tôi dùng khăn ăn lau khóe miệng, nhẹ nhàng nói: “Không cần.”
“Bà giúp tôi nhắn lại cho cô ta, chỉ cần Giang Chính Nam đưa đủ tiền, tôi sẽ lập tức ly hôn.”
Người đứng ngoài cửa là bồ nhí của chồng tôi.
Một nữ sinh viên vừa tròn 20 tuổi, trẻ đẹp, hiểu chuyện, và còn đang mang thai.
Thật ra tôi và cô ta đã gặp nhau một lần.
Bầu chưa đến ba tháng nhưng cô ta mặc đồ bầu rất rộng, chống lưng, ôm bụng, vênh váo chỉ trỏ vào tôi.
“Phụ nữ không sinh được con thì khác gì gà mái không đẻ trứng? Chị này, chị đã lớn tuổi rồi, không nghĩ đến chuyện chăm sóc bản thân cho tốt, suốt ngày chạy lên chạy xuống nhà máy. Chị nhìn lại khuôn mặt mình, nhìn lại thân hình mình, chị còn mặt mũi nào mà làm vợ của Giám đốc Giang nữa?”
(Truyện đăng tại page Tiểu Linh Nhi, đứa nào reup làm chó)
Trong suốt một giờ, cô ta chỉ trích tôi từ đầu đến chân, tôi không phản bác, cũng chẳng có gì để nói.
Từ lúc cô ta mang thai con của chồng tôi, tôi đã thua.
Tôi và Giang Chính Nam kết hôn 20 năm, tôi cùng anh ấy gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Ngày đêm vất vả, từ chiếc xe bán hàng rong ven đường ban đêm, đến bây giờ là doanh nghiệp lọt vào top 500 trên toàn quốc.
Anh ấy thành công, phong độ, ai cũng khen anh ấy là người có đức tính tốt, giàu mà không quên người vợ cũ.
Nhưng tôi lại bị cô bồ mang thai tìm đến tận nhà.
Ngày hôm đó, tôi tìm Giang Chính Nam để xác nhận sự việc.
Anh thở dài một hơi, “Tiểu Tần, anh chỉ muốn có một đứa con thôi.”
Tiểu Tần, cái tên ngọt ngào biết bao.
20 năm qua anh đều gọi tôi như vậy, nhưng chưa bao giờ có khoảnh khắc nào khiến tôi đau lòng như lúc này.
Tôi im lặng nhắm mắt lại, “Lúc đó anh nói, chúng ta không có con cũng không sao.”
Hơn nữa, chính vì anh mà tôi không thể mang thai.
“Tiểu Tần, chúng ta đều đã lớn tuổi rồi, nếu không có con thì thực sự không kịp nữa.” Anh nói, “Không có con, khi chúng ta già đi, ai sẽ kế thừa cơ nghiệp lớn này? Không có con, anh sợ ngày anh mất đi cũng không thể nhắm mắt.”
Tôi không biết phải nói gì.
Anh tiếp tục thuyết phục: “Tiểu Tần, anh đã thương lượng giá cả với cô ấy rồi, khi đứa bé ra đời, anh và cô ấy sẽ không còn liên quan gì nữa.”
“Em yên tâm, đứa bé sẽ gọi em là mẹ, chúng ta nuôi dưỡng nó, coi như là con của chúng ta.” Anh gần như van xin, “Được không?”
Tôi vội vàng gác máy.
Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi yêu Giang Chính Nam.
Cùng nhau 20 năm, những thăng trầm và ngọt ngào đều rõ ràng trước mắt, từng khoảnh khắc đều là hình ảnh của sự kiên trì và gắn bó.
Nhưng tôi cũng hiểu, tôi không thể yêu thêm nữa.
Tôi không thể chấp nhận một người chồng phản bội, cũng không thể chấp nhận một người đàn ông nuốt lời, thất hứa.
Tôi trở lại phòng, chỉ đơn giản là thu dọn vài bộ quần áo, kéo vali và định rời khỏi đây.
Bà Trương ra sức ngăn cản, nói rằng mọi việc chưa đến mức tồi tệ như vậy, hãy chờ xem thái độ của Giang Chính Nam.
Nhưng tôi nghĩ không cần phải chờ đợi nữa.
Giang Chính Nam đã để người phụ nữ đó mang thai, thái độ của anh ấy đã quá rõ ràng.
“Bà chủ, bây giờ bà trẻ lại và xinh đẹp, ông chủ thấy chắc chắn sẽ thích. Hãy chờ thêm chút nữa, chúng ta chờ thêm chút nữa, chắc chắn sẽ có đường giải quyết!”
Tôi tức giận, giật tay ra, “Tôi không cần biết Giang Chính Nam thích gì, bây giờ tôi không cần anh ta!”
Bà Trương thở hổn hển, ôm chặt vali của tôi không buông, quyết không để tôi đi.
Giữa lúc giằng co, cửa mở ra.
Giang Chính Nam trong bộ vest lịch lãm bước vào.
Anh đã hơn bốn mươi, nhưng do thường xuyên chăm sóc và tập thể thao, nên trông vẫn rất trẻ, chỉ như ba mươi tuổi.
Giang Chính Nam sững người. Bộ vest đắt tiền trên người anh ta càng làm nổi bật sự tương phản kỳ cục với cảnh tượng trước mắt. Bà Trương, với vẻ mặt như muốn ngất đi, buông lỏng tay đang níu chặt vali của Tiểu Tần.
Trước mặt Giang Chính Nam là vợ ông, Tiểu Tần, nhưng không phải là Tiểu Tần mà ông quen thuộc. Vợ ông, người đã trải qua hai mươi năm chung sống, bao thăng trầm, nay đứng đó, trẻ trung, xinh đẹp đến nghẹt thở. Làn da trắng mịn không tì vết, đôi mắt trong veo linh động, vóc dáng thanh tú quyến rũ. Cô ấy trông như vừa bước ra từ một giấc mơ, hoặc xa hơn, như mười tám, đôi mươi năm về trước.
Ánh mắt Giang Chính Nam quét qua từng đường nét trên khuôn mặt Tiểu Tần, rồi dừng lại ở đôi tay cô. Chúng giờ đây mềm mại, trắng nõn, khác xa với những bàn tay chai sạn, thô ráp mà ông từng biết. Một cảm giác choáng váng, không thể tin nổi ập đến.
“Tiểu Tần?” Giọng Giang Chính Nam run rẩy, đầy ngỡ ngàng. Ông bước thêm một bước vào nhà, ánh mắt không rời khỏi vợ mình.
Bà Trương, sau phút giây chết lặng, liền bước nhanh đến gần Tiểu Tần, thì thầm với vẻ lo lắng tột độ: “Bà chủ, ông chủ về rồi.”
Tiểu Tần không hề quay đầu lại. Cô vẫn đứng đó, lưng thẳng, đối diện với chồng mình, thái độ bình thản đến lạ thường. Nhưng trong đôi mắt cô, Giang Chính Nam dường như nhìn thấy một ngọn lửa âm ỉ, một quyết tâm mãnh liệt.
“Em… em sao vậy?” Giang Chính Nam cố gắng lấy lại bình tĩnh, tiến lại gần hơn, “Sao em lại ở đây? Bà Trương, có chuyện gì sao?”
Bà Trương chỉ biết lắc đầu, dường như cũng không thể giải thích được điều gì đang xảy ra. Bà chỉ dám nhìn ông chủ, rồi nhìn Tiểu Tần, vẻ mặt cầu khẩn.
Tiểu Tần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trong trẻo, không chút cảm xúc: “Tôi đang thu dọn đồ đạc.”
Giang Chính Nam giật mình. “Thu dọn đồ đạc? Em định đi đâu? Em đang làm gì vậy?” Ông ta bước nhanh đến bên cạnh Tiểu Tần, cố gắng nắm lấy tay cô, nhưng Tiểu Tần khéo léo rụt tay lại.
“Tôi định ly hôn,” Tiểu Tần đáp gọn lỏn.
“Ly hôn?” Giang Chính Nam gần như hét lên, sự sững sờ ban đầu nhường chỗ cho sự tức giận và hoang mang. “Em đang nói gì vậy? Vì chuyện của cái thai đó sao? Anh đã nói rồi, anh chỉ muốn có một đứa con thôi mà. Em không cần phải suy nghĩ nhiều đến vậy.”
Nụ cười lạnh lùng nở trên môi Tiểu Tần. Cô quay phắt lại, nhìn thẳng vào mắt chồng mình.
“Anh muốn có con?” Tiểu Tần lặp lại, giọng đầy mỉa mai. “Anh lấy cớ em không thể có thai để ra ngoài tìm thú vui với những cô gái trẻ măng ư? Anh nghĩ em là ai, Giang Chính Nam? Một vật thế thân, một cái máy đẻ? Hai mươi năm qua, anh chưa bao giờ thật lòng nhìn em một lần, đúng không?”
Giang Chính Nam cứng họng. Ông ta nhìn vợ mình, vẻ đẹp siêu nhiên đó dường như làm ông ta quên đi cả những gì mình đã làm. Nhưng lời nói của Tiểu Tần sắc như dao, cứa thẳng vào tim ông ta.
Bà Trương đứng bên cạnh, nắm chặt lấy tay Tiểu Tần, cố gắng truyền cho cô sự động viên.
“Em biết anh muốn gì,” Tiểu Tần tiếp tục, giọng nói càng lúc càng lạnh. “Anh muốn em chấp nhận cái thai đó, chấp nhận người phụ nữ kia, và nuôi dưỡng con của hai người. Anh muốn giữ vững cơ nghiệp, giữ vững danh tiếng. Nhưng anh quên mất, hai mươi năm qua, em cũng đã cùng anh gây dựng tất cả. Em đã hy sinh thanh xuân, hy sinh mọi thứ vì anh. Bây giờ, em muốn một cuộc đời khác.”
Giang Chính Nam vẫn còn choáng váng bởi sự thay đổi của Tiểu Tần, cả về ngoại hình lẫn thái độ. Ông ta không ngờ rằng cô lại có thể trở nên mạnh mẽ và quyết đoán đến vậy.
“Tiểu Tần, anh xin em,” Giang Chính Nam tiến lại gần hơn nữa, giọng khẩn cầu. “Chúng ta đã có hai mươi năm bên nhau. Đừng vì chuyện này mà phá bỏ tất cả. Anh yêu em mà.”
Tiểu Tần nhìn thẳng vào mắt chồng, ánh mắt không một chút lay động. “Yêu em?” Cô cười vang, một nụ cười đẹp đẽ nhưng đầy cay đắng. “Anh yêu em thì tại sao anh lại phản bội em? Anh yêu em thì tại sao anh lại để cho người phụ nữ đó mang thai con của anh? Anh yêu em thì tại sao anh lại muốn em chấp nhận tất cả, hy sinh tiếp vì anh?”
Cô gạt tay Giang Chính Nam ra. “Tôi không cần biết anh yêu em hay không. Điều tôi cần biết là anh đã hết yêu em rồi. Và tôi cũng không cần anh nữa.”
Tiểu Tần quay người, nhìn bà Trương. “Bà Trương, giúp tôi mang vali ra xe.”
Giang Chính Nam đứng đó, sững sờ nhìn vợ mình bước đi. Hình ảnh Tiểu Tần trẻ trung, xinh đẹp, lạnh lùng và kiên quyết như một cơn gió lốc, cuốn đi tất cả những gì ông ta từng nghĩ mình có. Ông ta nhìn bà Trương, rồi nhìn cánh cửa biệt thự, dường như vẫn chưa chấp nhận được sự thật vừa xảy ra.
Giang Chính Nam đứng sững sờ, ánh mắt không rời khỏi Tiểu Tần. Vẻ ngoài trẻ trung, xinh đẹp một cách khó tin của cô khiến ông ta như rơi vào ảo mộng. Ông ta tiến lại gần, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối pha lẫn mừng rỡ và hối lỗi. Giang Chính Nam đưa tay ra, cố gắng nắm lấy tay Tiểu Tần, giọng lắp bắp đầy bối rối.
GIANG CHÍNH NAM
(Giọng run run, ngỡ ngàng)
Tiểu Tần, em… em đã làm gì vậy? Sao em lại trẻ đẹp thế này?
Tiểu Tần nhìn thẳng vào mắt chồng, một cái nhìn lạnh lẽo, không chút ấm áp. Cô khéo léo rụt tay lại khỏi tầm với của ông ta.
TIỂU TẦN
(Giọng đều đều, không cảm xúc)
Tôi đã nói rồi. Tôi đang thu dọn đồ đạc.
GIANG CHÍNH NAM
(Hoang mang)
Thu dọn đồ đạc? Em định đi đâu? Em đang làm gì vậy Tiểu Tần?
Ông ta bước nhanh đến bên cạnh Tiểu Tần, cố gắng nắm lấy tay cô lần nữa.
GIANG CHÍNH NAM
(Giọng van nài)
Anh xin em, đừng đi. Chúng ta đã có hai mươi năm bên nhau. Đừng vì chuyện này mà phá bỏ tất cả. Anh yêu em mà.
Tiểu Tần bật cười. Một nụ cười đẹp đẽ nhưng chứa đựng sự cay đắng tột cùng.
TIỂU TẦN
Yêu em? Anh yêu em thì tại sao anh lại phản bội em? Anh yêu em thì tại sao anh lại để cho người phụ nữ đó mang thai con của anh? Anh yêu em thì tại sao anh lại muốn em chấp nhận tất cả, hy sinh tiếp vì anh?
Cô gạt tay Giang Chính Nam ra, ánh mắt không một chút lay động.
TIỂU TẦN
Tôi không cần biết anh yêu em hay không. Điều tôi cần biết là anh đã hết yêu em rồi. Và tôi cũng không cần anh nữa.
Bà Trương đứng bên cạnh, nắm chặt lấy tay Tiểu Tần, vẻ mặt đầy lo lắng nhưng cũng có chút tự hào.
TIỂU TẦN
(Quay sang bà Trương)
Bà Trương, giúp tôi mang vali ra xe.
Giang Chính Nam đứng đó, sững sờ nhìn vợ mình bước đi. Hình ảnh Tiểu Tần trẻ trung, xinh đẹp, lạnh lùng và kiên quyết như một cơn gió lốc, cuốn đi tất cả những gì ông ta từng nghĩ mình có. Ông ta nhìn bà Trương, rồi nhìn cánh cửa biệt thự, dường như vẫn chưa chấp nhận được sự thật vừa xảy ra. Trong khoảnh khắc đó, Giang Chính Nam chỉ còn lại sự trống rỗng và một cảm giác tiếc nuối mơ hồ.
Giang Chính Nam đứng đó, bàng hoàng nhìn Tiểu Tần. Cô đã rụt tay lại khỏi cái nắm níu kéo của ông ta một cách dứt khoát. Ánh mắt cô lạnh như băng, không hề dao động, dù Giang Chính Nam có cầu xin, có van nài thế nào. Bà Trương đứng cạnh, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng ẩn chứa một tia kiêu hãnh, nắm chặt lấy tay Tiểu Tần như tiếp thêm sức mạnh.
TIỂU TẦN
(Giọng đều đều, lạnh lùng)
Tôi không cần biết anh thích gì. Anh ta chỉ cần đưa đủ tiền, tôi sẽ lập tức ly hôn.
Lời nói của Tiểu Tần như nhát dao cứa thẳng vào tim Giang Chính Nam. Ông ta chết lặng. Từ chối tình cảm của ông ta còn chưa đủ, giờ đây cô còn tuyên bố ly hôn vì tiền, với một kẻ thứ ba đang mang giọt máu của ông ta. Mọi thứ như sụp đổ. Vẻ trẻ trung, xinh đẹp đến ngỡ ngàng của Tiểu Tần giờ đây không còn là điều khiến ông ta vui mừng nữa, mà nó trở thành một lời nhắc nhở tàn khốc về sự ngu ngốc, về những gì ông ta đã đánh mất.
GIANG CHÍNH NAM
(Giọng lạc đi, lắp bắp)
Ly hôn? Tiền? Tiểu Tần, em… em nói gì vậy? Chúng ta đã có hai mươi năm…
TIỂU TẦN
(Ngắt lời ông ta, giọng vẫn không chút cảm xúc)
Hai mươi năm tôi hy sinh, hai mươi năm tôi yêu anh, hai mươi năm tôi chịu đựng. Giờ đây, anh có người phụ nữ khác, có con riêng. Anh đòi tôi phải chấp nhận sao? Anh nghĩ tôi là kẻ ngốc sao?
Cô quay sang Bà Trương, nụ cười cay đắng thoáng qua trên môi.
TIỂU TẦN
Bà Trương, vali của tôi đã chuẩn bị xong. Ra xe giúp tôi.
Giang Chính Nam nhìn cánh cửa biệt thự, nhìn bóng lưng Tiểu Tần đang bước đi, rồi nhìn Bà Trương đang vội vã đi theo vợ mình. Trong khoảnh khắc đó, ông ta chỉ còn lại sự trống rỗng, một cảm giác tiếc nuối mơ hồ len lỏi, và sự bàng hoàng tột độ. Ông ta nhận ra, thứ ông ta vừa đánh mất không chỉ là một người vợ, mà là cả một phần thanh xuân, là những gì ông ta đã dày công gây dựng, và giờ đây, tất cả đã vụt bay theo cơn gió lạnh lùng của Tiểu Tần.
GIANG CHÍNH NAM
(Giọng lạc đi, lắp bắp)
Ly hôn? Tiền? Tiểu Tần, em… em nói gì vậy? Chúng ta đã có hai mươi năm…
TIỂU TẦN
(Ngắt lời ông ta, giọng vẫn không chút cảm xúc)
Hai mươi năm tôi hy sinh, hai mươi năm tôi yêu anh, hai mươi năm tôi chịu đựng. Giờ đây, anh có người phụ nữ khác, có con riêng. Anh đòi tôi phải chấp nhận sao? Anh nghĩ tôi là kẻ ngốc sao?
Cô quay sang Bà Trương, nụ cười cay đắng thoáng qua trên môi.
TIỂU TẦN
Bà Trương, vali của tôi đã chuẩn bị xong. Ra xe giúp tôi.
Giang Chính Nam nhìn cánh cửa biệt thự, nhìn bóng lưng Tiểu Tần đang bước đi, rồi nhìn Bà Trương đang vội vã đi theo vợ mình. Trong khoảnh khắc đó, ông ta chỉ còn lại sự trống rỗng, một cảm giác tiếc nuối mơ hồ len lỏi, và sự bàng hoàng tột độ. Ông ta nhận ra, thứ ông ta vừa đánh mất không chỉ là một người vợ, mà là cả một phần thanh xuân, là những gì ông ta đã dày công gây dựng, và giờ đây, tất cả đã vụt bay theo cơn gió lạnh lùng của Tiểu Tần.
GIANG CHÍNH NAM
(Sững sờ, giọng đứt quãng)
Không… không thể nào. Tiểu Tần! Em đang nói gì vậy? Chuyện ly hôn này không phải trò đùa. Em… em đang giận dỗi đúng không? Chỉ vì chuyện đó thôi sao? Anh xin em, đừng làm thế này.
Ông ta bước vội theo, cố gắng níu lấy tay Tiểu Tần, nhưng cô đã nhanh chóng tránh đi.
TIỂU TẦN
(Quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh)
Giận dỗi? Anh nghĩ tôi còn đủ tâm trạng để giận dỗi sao? Tôi đã đủ trưởng thành để biết điều gì mình muốn, và điều gì không. Hai mươi năm qua, tôi đã cho anh mọi thứ. Giờ là lúc tôi lấy lại những gì thuộc về mình.
Bà Trương đã mở cốp xe, đặt vali vào.
GIANG CHÍNH NAM
(Nhìn về phía chiếc xe, rồi nhìn Tiểu Tần, vẻ mặt đầy hoài nghi và tức giận)
Lấy lại những gì thuộc về cô? Cô đang nói về cái gì? Cái tài sản này, công ty này, tất cả đều là công sức của chúng ta. Em không thể tự ý quyết định như vậy.
TIỂU TẦN
(Mỉm cười nhạt thếch)
Công sức của chúng ta? Anh nhầm rồi. Anh đã tự tay phá hủy nó từ lâu rồi, khi anh chọn cách phản bội tôi. Với một sinh viên nhỏ tuổi, và giờ còn… có con với cô ta. Đó mới là điều khiến tôi không thể chấp nhận.
GIANG CHÍNH NAM
(Siết chặt nắm tay, giọng đầy đe dọa)
Em đang nói cái gì vậy? Cô ta chỉ là một sai lầm thoáng qua. Còn em, em là vợ anh, là người đã cùng anh gây dựng tất cả. Em không thể vì một chuyện nhỏ nhặt mà hủy hoại tất cả. Hơn nữa, em biết rõ… em không thể có con. Anh cần một người kế thừa.
TIỂU TẦN
(Bật cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh lặng)
Kế thừa? Anh nói với tôi về kế thừa sao? Anh quên mất sao, anh đã có “người kế thừa” rồi đấy thôi. Còn tôi, tôi không thể có con, nhưng tôi có thể tự mình sống tốt. Thậm chí là tốt hơn anh tưởng.
Cô bước ra xe, Bà Trương đi theo ngay sau.
GIANG CHÍNH NAM
(Hoàn toàn sụp đổ, nhìn theo bóng lưng Tiểu Tần)
Không… Tiểu Tần, em quay lại đi! Em đừng đi! Anh… anh không muốn ly hôn!
Giọng ông ta lạc đi, tuyệt vọng. Chiếc xe sang trọng từ từ lăn bánh, bỏ lại Giang Chính Nam một mình giữa sự giàu sang cô độc của biệt thự. Vẻ trẻ trung bất ngờ của Tiểu Tần giờ đây không còn là điều ông ta ngưỡng mộ, mà là lời cảnh báo về sự lựa chọn tồi tệ của chính mình.
TIỂU TẦN bước ra khỏi xe, không thèm ngoái lại nhìn Giang Chính Nam đang đứng trân trối. Bà Trương lặng lẽ đóng cửa xe, ánh mắt bà đầy sự xót xa nhưng cũng xen lẫn một chút hả hê thầm kín. Cuối cùng, chủ nhân của ngôi biệt thự này cũng đã nhận ra giá trị của người phụ nữ đã cùng ông đi qua bao khó khăn.
Trong khoảnh khắc, Tiểu Tần dừng lại. Cô nhìn thẳng vào mắt Giang Chính Nam, một cái nhìn vừa sâu thẳm vừa lạnh lẽo. Không một lời giải thích, không một lời trách móc. Cô chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, ngón trỏ hướng về phía xa lộ, nơi chiếc xe của cô đang dần khuất dạng. Ở cuối con đường ấy, thấp thoáng bóng dáng một cô gái trẻ, chính là bồ nhí của Giang Chính Nam, vẫn đang đứng đợi với cái thai trong bụng.
Hành động đó như một nhát dao cứa sâu vào tim Giang Chính Nam. Đó không phải là sự giận dỗi tầm thường, mà là lời khẳng định đanh thép về lý do cô quyết định ra đi. Anh ta cứng họng, lời lẽ chối bỏ hay níu kéo đều nghẹn lại nơi cổ họng. Anh ta nhìn người vợ trẻ trung như thiếu nữ của mình, rồi lại nhìn về phía cô bồ nhí đang chực chờ, và cuối cùng là nhìn vào khoảng không vô định. Sự thật phũ phàng cứ thế tấn công anh ta như vũ bão.
Bà Trương khe khẽ đặt tay lên vai Tiểu Tần.
BÀ TRƯƠNG
Cô chủ, xe đã nổ máy rồi.
TIỂU TẦN
(Giọng đều đều, pha chút mệt mỏi)
Vâng. Đi thôi, Bà Trương.
Giang Chính Nam run rẩy, bước chân lảo đảo tiến về phía trước như muốn níu giữ một thứ gì đó vô hình.
GIANG CHÍNH NAM
(Thều thào, giọng lạc đi)
Tiểu Tần… em… em đừng đi. Anh… anh sai rồi. Anh sai thật rồi.
Tiểu Tần không đáp. Cô bước vào xe, đóng cửa lại. Tiếng động vang lên dứt khoát, như một dấu chấm hết không thể thay đổi. Chiếc xe sang trọng từ từ lăn bánh, khuất dần sau những hàng cây xanh mướt của biệt thự. Giang Chính Nam đứng lặng giữa khoảng không, chỉ còn lại sự trống rỗng và hình ảnh mờ ảo của vợ mình, một hình ảnh giờ đây mang một vẻ đẹp khác biệt, vừa xa lạ vừa ám ảnh. Anh ta chợt nhận ra, thứ anh ta vừa đánh mất không chỉ là người vợ đã gắn bó 20 năm, mà là cả một quá khứ, là sức trẻ đã bị anh ta vứt bỏ một cách ngu xuẩn.
Bên ngoài cánh cửa biệt thự, sự im lặng ban đầu tan vỡ bởi tiếng gào thét chói tai.
CÔ GÁI/BỒ NHÍ
(Bên ngoài, giọng đầy tức giận và tuyệt vọng)
Anh Giang ơi! Anh ra đây đi! Anh hứa với em rồi mà! Anh không thể bỏ rơi em và con được!
Tiếng cô ta như những nhát búa nện vào màng nhĩ, vọng sâu vào bên trong biệt thự, làm không khí vốn đã ngột ngạt càng thêm nặng nề. Bà Trương khẽ cau mày, đưa mắt nhìn Tiểu Tần đang ngồi trên xe, như dò hỏi ý cô.
Tiểu Tần, ngồi yên vị trên chiếc ghế da sang trọng, không hề có một chút biểu cảm nào trên gương mặt trẻ trung bất ngờ. Ánh mắt cô nhìn thẳng về phía trước, như thể tiếng la hét kia chỉ là âm thanh xa lạ, không hề liên quan đến mình.
GIANG CHÍNH NAM
(Từ trong nhà vọng ra, giọng đầy hoảng loạn)
Cô mau im đi! Cô muốn làm loạn đến bao giờ nữa!
CÔ GÁI/BỒ NHÍ
(Tiếng ngày càng gần cửa, đầy thách thức)
Em không im! Anh Giang phải ra đây gặp em! Anh không thể trốn tránh mãi như vậy! Anh có con với em! Anh có biết em đang mang thai không hả? Anh xem em là gì? Là trò đùa à?
Cánh cửa lớn của biệt thự khẽ hé mở. Giang Chính Nam đứng đó, vẻ mặt nhăn nhó, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng không che giấu được sự bối rối.
GIANG CHÍNH NAM
(Giọng cố hạ thấp, dặn dò)
Cô vào trong nói chuyện. Đừng làm ồn nữa.
CÔ GÁI/BỒ NHÍ
(Đẩy mạnh cửa, xông vào)
Không! Em sẽ không vào đâu! Em muốn mọi người thấy bộ mặt thật của anh! Anh là kẻ lừa dối! Anh đã hứa sẽ cho mẹ con em một danh phận! Anh không thể để em phải chịu khổ như vậy!
Cô gái lao tới, dáng vẻ hoang dại, ánh mắt nhìn thẳng vào Giang Chính Nam, rồi đảo sang Tiểu Tần đang ngồi trên xe. Đôi mắt cô ta tóe lửa, lộ rõ sự ghen tức và khinh bỉ.
CÔ GÁI/BỒ NHÍ
(Chỉ thẳng vào Tiểu Tần)
Cô ta thì có gì? Cô ta không đẻ được cho anh một đứa con! Còn tôi, tôi đang mang dòng máu của anh! Anh phải chọn! Anh chọn ai đây hả?
Không khí trong biệt thự dường như đặc quánh lại. Bà Trương lặng lẽ lùi lại phía sau, ánh mắt vẫn dõi theo Tiểu Tần. Giang Chính Nam cứng họng, nhìn trân trối vào hai người phụ nữ. Một người là vợ, người đã cùng ông gây dựng sự nghiệp suốt 20 năm, giờ đây lại trẻ trung đến khó tin. Một người là tình nhân trẻ, đang mang thai con của ông, sự hiện diện của cô ta là minh chứng cho sự phản bội tồi tệ nhất.
Tiểu Tần vẫn ngồi yên, đôi môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười mỉa mai. Cô nhìn thẳng vào mắt Giang Chính Nam, rồi lướt qua cô bồ nhí đang phẫn nộ. Sự trẻ trung của cô giờ đây càng làm nổi bật sự già nua, nhếch nhác của Giang Chính Nam và vẻ hoang dại của cô gái kia.
TIỂU TẦN
(Giọng nhẹ nhàng, nhưng sắc như dao)
Anh chọn đi, Giang Chính Nam. Lựa chọn của anh.
Giang Chính Nam nuốt nước bọt, đôi mắt đảo qua đảo lại giữa hai người. Hắn ta biết, khoảnh khắc này, tất cả đã kết thúc.
Giang Chính Nam nuốt nước bọt, đôi mắt đảo qua đảo lại giữa hai người phụ nữ. Hắn ta biết, khoảnh khắc này, tất cả đã kết thúc. Nụ cười mỉa mai của Tiểu Tần khiến hắn run rẩy. Cô gái bồ nhí, với bụng mang dạ chửa, nhìn chòng chọc vào hắn, hy vọng một lời đáp trả. Nhưng Giang Chính Nam chỉ thấy sự khinh bỉ và tuyệt vọng dâng lên trong lòng.
GIANG CHÍNH NAM
(Giọng run rẩy)
Tiểu Tần…
TIỂU TẦN
(Cắt ngang, giọng bình thản đến đáng sợ)
Anh cứ chọn đi. Đừng để tôi phải lặp lại. Tôi không còn nhiều kiên nhẫn nữa.
Cô gái bồ nhí bật khóc nức nở.
CÔ GÁI/BỒ NHÍ
Anh Giang… anh không thể bỏ rơi em… con chúng ta…
Giang Chính Nam quay phắt sang nhìn cô bồ nhí, ánh mắt đầy bối rối và phẫn nộ. Hắn đưa tay lên xoa thái dương.
GIANG CHÍNH NAM
(Nói với cô gái, nhưng mắt nhìn Tiểu Tần)
Cô… cô vào nhà nói chuyện đi. Đừng làm ầm ĩ nữa. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
TIỂU TẦN
(Nhếch mép cười)
Ổn sao? Anh nghĩ mọi chuyện có thể ổn ư? Sau tất cả những gì anh đã làm?
Bà Trương lặng lẽ bước đến, đứng chắn ngang tầm mắt Giang Chính Nam, ngăn không cho hắn nhìn trực diện về phía Tiểu Tần. Động tác của bà rất nhỏ, nhưng đầy kiên quyết. Bà nhìn Giang Chính Nam với ánh mắt nghiêm khắc, như một người mẹ đang răn đe đứa con hư hỏng.
GIANG CHÍNH NAM
(Nhìn bà Trương, giọng cầu xin)
Bà Trương… bà tránh ra cho tôi…
BÀ TRƯƠNG
(Giọng trầm tĩnh, không chút lay động)
Cậu Giang, mọi chuyện đã đi quá xa rồi. Cô chủ… cô ấy không xứng đáng với những gì cậu đã làm.
Giang Chính Nam nhìn bà Trương, rồi lại nhìn Tiểu Tần. Sự bối rối dần biến thành một tia căm ghét sâu sắc. Hắn ghét sự lạnh lùng của Tiểu Tần, ghét ánh mắt phán xét của bà Trương, và ghét cả sự yếu đuối của cô bồ nhí. Hắn cảm thấy mình như bị mắc kẹt trong một cái bẫy.
GIANG CHÍNH NAM
(Hét lên, giọng lạc đi)
Tôi không cần ai dạy tôi phải làm gì!
Hắn đạp mạnh cánh cửa, cố gắng bước ra khỏi nhà, hướng về phía cô gái đang nức nở. Nhưng bà Trương đã nhanh chóng chắn trước mặt hắn. Bà không dùng sức mạnh, chỉ đơn giản là đứng đó, tạo thành một bức tường vô hình nhưng kiên cố.
BÀ TRƯƠNG
(Nhìn thẳng vào mắt Giang Chính Nam)
Cậu không đi được đâu. Ít nhất là lúc này.
Giang Chính Nam đứng sững lại, bị chặn đường. Hắn nhìn bà Trương, rồi lại nhìn Tiểu Tần. Tiểu Tần vẫn ngồi im trên xe, ánh mắt không rời khỏi hắn. Ánh mắt ấy giờ đây không còn mỉa mai nữa, mà thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn.
TIỂU TẦN
(Nói khẽ, nhưng đủ để Giang Chính Nam nghe thấy)
Anh không có quyền lựa chọn. Anh đã đánh mất nó rồi.
Giang Chính Nam cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Hắn quay đầu lại, nhìn về phía cửa ra vào, nơi ánh sáng bên ngoài vẫn hắt vào, tương phản với bóng tối bao trùm căn biệt thự. Hắn nhìn cô bồ nhí đang run rẩy, nhìn bà Trương đầy kiên định, và cuối cùng là nhìn Tiểu Tần, người vợ đã từng yêu thương hắn, giờ đây lại trở thành kẻ thù không đội trời chung. Hắn nhận ra mình đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Giang Chính Nam đứng sững lại, bị bà Trương chặn đường. Hắn nhìn bà Trương, rồi lại nhìn Tiểu Tần. Tiểu Tần vẫn ngồi im trên xe, ánh mắt không rời khỏi hắn. Ánh mắt ấy giờ đây không còn mỉa mai nữa, mà thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn.
TIỂU TẦN
(Nói khẽ, nhưng đủ để Giang Chính Nam nghe thấy)
Anh không có quyền lựa chọn. Anh đã đánh mất nó rồi.
Giang Chính Nam cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Hắn quay đầu lại, nhìn về phía cửa ra vào, nơi ánh sáng bên ngoài vẫn hắt vào, tương phản với bóng tối bao trùm căn biệt thự. Hắn nhìn cô bồ nhí đang run rẩy, nhìn bà Trương đầy kiên định, và cuối cùng là nhìn Tiểu Tần, người vợ đã từng yêu thương hắn, giờ đây lại trở thành kẻ thù không đội trời chung. Hắn nhận ra mình đã hoàn toàn mất kiểm soát.
TIỂU TẦN
(Giọng nói vang lên, dứt khoát và đầy uy lực, cắt ngang bầu không khí căng thẳng)
Bà Trương, làm ơn chuẩn bị hành lý giúp tôi. Càng sớm càng tốt. Tôi muốn rời khỏi cái nơi này ngay bây giờ.
Bà Trương khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Giang Chính Nam, nhưng bà đã bắt đầu lùi lại, hướng về phía nhà.
GIANG CHÍNH NAM
(Lần mò lên tiếng, giọng lạc đi vì sốc)
Tiểu Tần… em… em đang nói gì vậy? Em không thể làm thế!
TIỂU TẦN
(Nhìn thẳng vào mắt Giang Chính Nam, đôi mắt không hề dao động dù chỉ một chút)
Tôi không chỉ nói, mà tôi còn làm. Anh đã cho tôi thấy thế nào là sự phản bội, thế nào là sự lừa dối. Giờ là lúc tôi cho anh thấy thế nào là sự giải thoát. Tôi muốn hoàn tất thủ tục ly hôn. Gọi luật sư của anh đến đây. Ngay bây giờ.
Cô gái bồ nhí vẫn đứng đó, nức nở. Hắn nhìn cô ta, rồi lại quay sang Tiểu Tần, vẻ mặt hoảng loạn.
GIANG CHÍNH NAM
Nhưng… nhưng con chúng ta thì sao? Em… em không thể bỏ mặc mọi thứ như vậy được! Chúng ta đã bên nhau 20 năm!
TIỂU TẦN
(Mỉm cười lạnh lùng, một nụ cười không hề có chút vui vẻ)
20 năm? Anh nghĩ 20 năm đó anh đã làm gì? Anh đã xây dựng sự nghiệp trên sự hy sinh của tôi. Anh đã phản bội tôi ngay trong chính ngôi nhà này. Còn về đứa con… anh có quyền lựa chọn người phụ nữ anh yêu. Anh đã chọn rồi. Giờ thì tôi cũng chọn con đường của mình.
Tiểu Tần từ từ mở cửa xe, bước ra ngoài. Cô bước về phía bà Trương, vai kề vai. Ánh mắt cô vẫn hướng về Giang Chính Nam, nhưng lần này, nó không còn là ánh mắt của sự phán xét hay căm ghét. Đó là ánh mắt của sự buông bỏ, của một người đã tìm thấy sức mạnh để quay lưng lại với quá khứ.
TIỂU TẦN
(Nói với bà Trương, giọng bình thản)
Tôi muốn mọi thứ phải rõ ràng. Tiền bạc, tài sản… anh ta cứ giữ lấy. Tôi chỉ cần sự tự do của mình. Bà làm ơn liên hệ với luật sư giỏi nhất. Tôi muốn mọi thứ được giải quyết nhanh chóng, gọn gàng. Không một chút dây dưa.
Bà Trương nhìn Tiểu Tần, ánh mắt đầy tự hào và yêu thương. Bà nắm lấy tay Tiểu Tần.
BÀ TRƯƠNG
Vâng, cô chủ. Tôi sẽ làm mọi thứ.
Giang Chính Nam đứng chết trân, không thể thốt nên lời. Hắn nhìn Tiểu Tần, rồi nhìn bà Trương đang cùng nhau bước vào nhà, như thể hắn không còn tồn tại ở nơi đây nữa. Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy sự bất lực và cô độc tột cùng. Con số 20 năm bên nhau giờ đây như một lời chế giễu cay đắng. Hắn chỉ còn lại một mình, với đứa con hoang và một tương lai mờ mịt.
GIANG CHÍNH NAM
(Giọng lạc đi, đầy hoảng loạn)
Em… em đừng đi! Chúng ta có thể nói chuyện mà! Đừng vì một phút nông nổi mà hủy hoại tất cả!
Tiểu Tần dừng bước, quay lại nhìn hắn. Ánh mắt cô giờ đây không còn chút hơi ấm nào. Cô bước chậm rãi về phía Giang Chính Nam, mỗi bước chân như một nhát dao cứa vào trái tim hắn.
TIỂU TẦN
Nông nổi? Anh nói tôi nông nổi sao, Giang Chính Nam? Anh đã bao giờ nghĩ đến hậu quả khi anh qua lại với cô ta chưa? Anh đã bao giờ nghĩ đến tôi, người vợ đã cùng anh ăn ngủo, cùng anh gây dựng sự nghiệp từ con số không?
Giọng Tiểu Tần vang lên, từng chữ như đay nghiến. Bà Trương lặng lẽ đứng sau lưng cô, ánh mắt kiên định. Cô gái bồ nhí vẫn núp sau Giang Chính Nam, nước mắt chảy dài.
GIANG CHÍNH NAM
(Lắp bắp)
Anh… anh xin lỗi. Anh sai rồi. Nhưng em có thể tha thứ cho anh mà. Chúng ta có thể quên đi chuyện này. Cô ta… cô ta chỉ là một sai lầm.
TIỂU TẦN
Sai lầm? Anh nghĩ cái thai trong bụng cô ta là sai lầm à? Anh nghĩ cuộc đời tôi suốt 20 năm qua là sai lầm à? Anh không có quyền xin lỗi tôi. Anh cũng không có quyền yêu cầu tôi quên đi. Anh đã chọn cô ta, anh đã chọn đứa con đó. Giờ thì tôi cũng chọn con đường của mình.
Tiểu Tần dừng lại đối diện Giang Chính Nam. Bà Trương bước lên, đặt tay lên vai cô.
TIỂU TẦN
(Giọng đầy thách thức)
Anh nói tôi sẽ chẳng có được một xu nào à? Anh nghĩ tiền bạc là tất cả sao? Anh nghĩ anh có thể dùng tiền để ép buộc tôi sao? Anh nhầm rồi, Giang Chính Nam. Tôi không cần thứ gì của anh nữa. Tôi chỉ cần sự trong sạch của mình và tự do. Anh cứ giữ lấy cái biệt thự này, giữ lấy tài sản này. Tôi không thèm!
Giang Chính Nam sững người. Hắn nhìn sâu vào mắt Tiểu Tần, lần đầu tiên hắn thấy rõ sự quyết tâm, sự buông bỏ và cả một sức mạnh tiềm tàng mà hắn chưa từng biết đến. Hắn nhận ra lời cảnh cáo của mình giờ đây chỉ như tiếng gió thoảng.
GIANG CHÍNH NAM
(Giọng run rẩy)
Em… em thực sự muốn bỏ đi sao? Bỏ lại tất cả? Bỏ lại 20 năm của chúng ta?
TIỂU TẦN
(Mỉm cười nhạt)
20 năm? Đó là 20 năm tôi sống trong giả dối. 20 năm tôi hy sinh cho anh. Anh đã cho tôi thấy sự thật tàn khốc nhất rồi. Giờ thì tôi sẽ cho anh thấy thế nào là sự giải thoát. Tôi sẽ hoàn tất thủ tục ly hôn, một cách nhanh chóng và dứt khoát.
Tiểu Tần quay lưng lại, bước thẳng về phía cửa. Bà Trương đi theo sát bên cạnh, ánh mắt vẫn nhìn về phía Giang Chính Nam với một vẻ khinh bỉ.
GIANG CHÍNH NAM
(Lớn tiếng, tuyệt vọng)
Tiểu Tần! Em đứng lại! Em đừng nghĩ là dễ dàng như vậy! Nếu em dám ly hôn, em sẽ chẳng có được một xu nào đâu! Em sẽ hối hận!
Tiểu Tần không quay lại. Cô bước ra khỏi biệt thự, lên chiếc xe đang đợi sẵn. Cánh cửa xe đóng lại, cắt đứt hoàn toàn âm thanh gào thét tuyệt vọng của Giang Chính Nam. Chiếc xe từ từ lăn bánh, bỏ lại Giang Chính Nam đứng trân trối giữa khuôn viên biệt thự lạnh lẽo, một mình đối diện với sự thật tàn khốc về sự phản bội và cái giá của nó. Hắn nhìn theo chiếc xe khuất dần, trong đầu vang vọng câu nói của Tiểu Tần: “Anh đã chọn cô ta, anh đã chọn đứa con đó. Giờ thì tôi cũng chọn con đường của mình.”
TIỂU TẦN
(Khẽ cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ)
Anh nghĩ tôi cần thứ gì của anh sao, Giang Chính Nam? Tài sản? Biệt thự này? Hay cái danh phận vợ anh? Anh nhầm rồi. Tôi không cần những thứ đó nữa. Thứ tôi cần là sự tự do, một cuộc sống mới, không có anh.
Giang Chính Nam nhìn sâu vào mắt Tiểu Tần, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một chút mềm lòng nào đó. Nhưng tất cả những gì hắn thấy là sự lạnh lẽo, kiên quyết và một sức mạnh tiềm tàng mà hắn chưa từng biết đến trong suốt 20 năm qua.
TIỂU TẦN
Hai mươi năm? Anh nói về hai mươi năm của chúng ta? Anh có nhớ những ngày đầu tiên không? Cái xưởng nhỏ bé, hai bàn tay trắng, chúng ta đã cùng nhau làm việc quần quật như thế nào? Anh đã từng coi tôi là tri kỷ, là người đồng hành. Nhưng giờ thì sao? Anh có còn nhớ điều đó không?
Giọng Tiểu Tần dần cao lên, đầy đanh thép. Cô nhớ lại những ngày tháng cơ cực, những giọt mồ hôi đã rơi xuống để gây dựng nên cơ ngơi này. Tất cả giờ đây bỗng trở nên quá đỗi xa vời, như một giấc mơ đẹp nhưng tàn nhẫn.
GIANG CHÍNH NAM
(Giọng run rẩy, tuyệt vọng)
Em… em đang nói gì vậy? Anh chưa bao giờ quên…
TIỂU TẦN
(Ngắt lời)
Anh quên rồi. Anh đã quên hết rồi. Anh bận rộn với những cuộc vui bên ngoài, với cô ta, với cái thai trong bụng cô ta. Anh quên mất rằng, người phụ nữ ở bên cạnh anh, chia sẻ mọi khó khăn, mới chính là người đã cùng anh đi qua cả một hành trình dài. Anh quên mất rằng, tôi đã hy sinh tất cả, kể cả tuổi trẻ, để anh có được ngày hôm nay.
Bà Trương đứng bên cạnh Tiểu Tần, bàn tay siết chặt lại, ánh mắt hướng về Giang Chính Nam đầy oán giận. Cô gái bồ nhí, vẫn nép sau lưng Giang Chính Nam, giờ đây gương mặt trắng bệch, run rẩy.
TIỂU TẦN
Anh nói tôi sẽ chẳng có được một xu nào? Anh nghĩ anh có thể dùng tiền để trói buộc tôi sao? Anh sai rồi. Tôi không cần tiền của anh. Tôi chỉ cần sự giải thoát. Tôi sẽ ly hôn. Và tôi sẽ bắt đầu lại. Một cuộc đời mới, nơi không có sự dối trá, không có sự phản bội.
Tiểu Tần hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào Giang Chính Nam. Đôi mắt cô giờ đây ánh lên một tia sáng mới, kiên cường và đầy hy vọng.
TIỂU TẦN
Anh cứ giữ lấy cái biệt thự này, giữ lấy tất cả tài sản. Tôi không thèm. Tôi sẽ tự mình tạo dựng lại mọi thứ. Anh sẽ thấy, Tiểu Tần này không cần dựa vào bất kỳ ai, kể cả anh.
Cô quay lưng bước đi, hướng thẳng ra cửa. Bà Trương theo sát phía sau, ánh mắt vẫn không rời Giang Chính Nam, như muốn khắc sâu vào tâm trí hắn hình ảnh sự khinh bỉ và thất bại của hắn. Giang Chính Nam đứng sững, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Lời nói của Tiểu Tần, sự khinh bỉ trong ánh mắt cô, tất cả như một nhát dao chí mạng, khẳng định rằng hắn đã đánh mất không chỉ người vợ, mà còn là cả quá khứ huy hoàng mà họ đã từng cùng nhau xây dựng.
BÀ TRƯƠNG
(Giọng đanh thép, nhìn thẳng Giang Chính Nam)
Ông chủ! Ông đã quên rồi sao? Quên những ngày tháng vợ chồng son sắt, dầm mưa dãi nắng cùng nhau gây dựng từ hai bàn tay trắng? Quên cái xưởng cũ kỹ, những đêm thức trắng bên máy móc rồi sao? Phu nhân của ông đã hy sinh tất cả, từ tuổi xuân đến bao cơ hội, chỉ để cùng ông đi đến ngày hôm nay. Vậy mà giờ đây, ông lại đối xử với bà như thế ư?
Giang Chính Nam đứng sững, gương mặt tái nhợt. Hắn nhìn bà Trương, rồi liếc sang cô gái trẻ đang run rẩy phía sau. Lời nói của bà quản gia lâu năm như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim chai sạn của hắn.
GIANG CHÍNH NAM
(Lắp bắp)
Bà Trương… bà không hiểu đâu…
BÀ TRƯƠNG
Tôi không hiểu? Tôi hiểu rõ hơn ai hết! Tôi chứng kiến từng ngày, từng giờ, từng giọt mồ hôi bà ấy đổ xuống. Tôi thấy bà ấy tiều tụy thế nào mỗi khi ông đi sớm về khuya, chỉ vì muốn kiếm thêm tiền để trang trải cho cái gia đình này. Bà ấy không thể có con, ông biết rõ điều đó, vậy mà ông vẫn vin vào đó để làm tổn thương bà ấy sao? Để chạy theo một đứa trẻ không rõ nguồn gốc thế này sao?
Bà Trương chỉ tay về phía cô gái, giọng bà nghẹn lại vì uất hận. Cô gái giật mình, càng nép sâu vào lưng Giang Chính Nam.
CÔ GÁI
(Thì thầm)
Em… em xin lỗi…
BÀ TRƯƠNG
(Phớt lờ cô gái, quay sang Giang Chính Nam)
Nói đi ông chủ! Ông có xứng đáng với sự hy sinh của phu nhân không? Ông có xứng đáng với hai mươi năm gắn bó không? Ông đã làm gì cho bà ấy ngoài sự phản bội, dối trá và những lời hứa hão huyền?
Giang Chính Nam cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt chất vấn của bà Trương. Hắn biết, mình đã mất tất cả. Không chỉ mất Tiểu Tần, mà còn mất đi cả cái quá khứ huy hoàng, lương tâm và cả sự tôn trọng mà hắn từng có.
BÀ TRƯƠNG
(Giọng dịu lại đôi chút, nhưng vẫn đầy kiên quyết)
Phu nhân đã buông bỏ rồi. Bà ấy đã đủ mạnh mẽ để bước đi. Còn ông, ông hãy nhìn xem, ông đang nắm giữ thứ gì? Một cuộc hôn nhân tan vỡ, một gia đình không còn nguyên vẹn, và một tương lai mịt mờ với người phụ nữ này.
Bà Trương nhìn Tiểu Tần, người đang bước ra khỏi biệt thự với dáng vẻ đĩnh đạc, rồi bà nhìn lại Giang Chính Nam, người đàn ông giờ đây chỉ còn là đống tro tàn của tham vọng và dục vọng. Bà lắc đầu, rồi bước nhanh theo Tiểu Tần, bỏ lại Giang Chính Nam một mình với sự hối hận và trống rỗng.
Tiểu Tần sải bước nhanh, chiếc túi xách hàng hiệu trên tay dường như không còn trọng lượng. Lưng cô thẳng tắp, ánh mắt hướng về phía cổng ra. Làn gió buổi chiều thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ cây và một cảm giác tự do lan tỏa trong lồng ngực. Cô hít thật sâu, hít vào bầu không khí trong lành, khác hẳn với sự ngột ngạt đầy dối trá vừa bỏ lại phía sau. Cô quay đầu nhìn thoáng qua biệt thự nguy nga, nơi từng là cả thế giới của mình. Giờ đây, nó chỉ là một kỷ vật của quá khứ. Bên trong cánh cửa đóng kín kia, Giang Chính Nam đang tức giận, còn cô bồ nhí trẻ tuổi kia chắc hẳn vẫn đang nức nở. Tiểu Tần mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng, không chút vương vấn.
BÀ TRƯƠNG
(Đi sát phía sau Tiểu Tần, giọng dứt khoát)
Phu nhân, mọi chuyện đã qua rồi.
Tiểu Tần gật đầu, không quay lại. Cô cảm nhận được sự ấm áp và kiên định trong giọng nói của bà Trương. Bà quản gia trung thành này, người đã chứng kiến mọi thăng trầm của gia đình họ, giờ đây chính là chỗ dựa vững chắc nhất của cô.
TIỂU TẦN
(Giọng bình thản)
Dì Trương, con đã nghĩ rất nhiều. Con không thể tiếp tục sống trong cái vỏ bọc này nữa. Hai mươi năm, con đã cho đi tất cả. Nhưng giờ đây, con muốn sống cho chính mình.
BÀ TRƯƠNG
Phu nhân nói đúng. Ông chủ đã tự tay phá hủy tất cả. Từ giờ, phu nhân sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. Chúng ta sẽ làm được.
Tiểu Tần nhìn về phía con đường trải nhựa dẫn ra khỏi khu biệt thự. Nắng chiều vàng óng trải dài, vẽ nên một bức tranh tươi sáng phía trước. Cô đã từng trẻ lại hai mươi tuổi, nhưng cô biết, đó không phải là điều quan trọng nhất. Điều quan trọng là cô đã tìm lại được chính mình, tìm lại được sức mạnh để bước tiếp. Cô tin rằng, phía trước sẽ là một chương mới, một chương của sự tự chủ và hạnh phúc đích thực, không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai.
TIỂU TẦN
(Mắt lấp lánh một tia hy vọng)
Con sẽ bắt đầu lại. Từ con số không. Giống như cái ngày xưa ấy, dì nhỉ? Cùng nhau.
BÀ TRƯƠNG
(Mỉm cười, nắm chặt tay Tiểu Tần)
Vâng, phu nhân. Cùng nhau. Con đường cũ, nhưng ý nghĩa mới.
Hai bóng người, một già một trẻ, sải bước vững vàng ra khỏi cánh cổng biệt thự, bỏ lại sau lưng một quá khứ đầy tổn thương và hướng về một tương lai rạng ngời. Tiếng xe hơi lao vút trên đường, mang theo họ đi xa dần.
Cánh cổng biệt thự đóng lại sau lưng Tiểu Tần và bà Trương. Họ bước ra con đường trải nhựa rộng lớn, nơi chiếc xe sang trọng của Giang Chính Nam vẫn đang chờ. Nhưng lần này, Tiểu Tần không bước vào trong. Bà Trương mở cửa sau cho cô, giọng nói như một lời khẳng định.
TIỂU TẦN
(Nhìn lại biệt thự lần cuối, một thoáng xót xa nhưng quyết đoán)
Con không bao giờ quay lại đó nữa, dì Trương.
BÀ TRƯƠNG
(Mắt rưng rưng, nhưng giọng kiên định)
Vâng, phu nhân. Chúng ta sẽ đến một nơi hoàn toàn mới.
Trong xe, Giang Chính Nam nhìn theo bóng lưng Tiểu Tần qua kính chiếu hậu. Cô bước đi thật nhanh, dáng vẻ mảnh mai nhưng ẩn chứa một sức mạnh lạ thường. Anh đã từng nghĩ cô sẽ khóc lóc, van xin, hoặc ít nhất là níu kéo. Nhưng không. Cô đã ra đi. Một cảm giác trống rỗng đột ngột xâm chiếm lấy anh. Anh nhìn sang bên cạnh, nơi cô gái trẻ đang nép mình vào ghế, bụng bầu nhô cao. Nụ cười của anh chợt tắt lịm.
TIỂU TẦN
(Vẫn giữ vẻ bình thản, nhìn thẳng về phía trước)
Dì Trương, chiếc xe bán hàng rong cũ của chúng ta đâu rồi ạ?
BÀ TRƯƠNG
(Mắt sáng lên)
Tôi đã cho người sửa sang lại rồi, phu nhân. Nó đang chờ chúng ta ở khu nhà kho cũ.
TIỂU TẦN
Tuyệt lắm. Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đó.
Chiếc xe lao đi, để lại phía sau biệt thự xa hoa và bóng dáng Giang Chính Nam đang bàng hoàng nhìn theo. Anh chợt nhận ra mình vừa mất đi điều gì đó vô cùng quý giá. Không chỉ là người vợ đã cùng anh gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng trong suốt 20 năm. Mà còn là một phần linh hồn mà anh đã vứt bỏ vì những ham muốn phù phiếm. Sự hối tiếc và nỗi sợ hãi về một tương lai trống rỗng, chỉ còn lại sự cô độc và một đứa con ngoài ý muốn, dấy lên trong lòng anh. Anh thốt lên, giọng đầy tuyệt vọng:
GIANG CHÍNH NAM
(Thì thầm, như không tin vào tai mình)
Không… không thể như thế này được!
Anh siết chặt vô lăng, ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh căn phòng sang trọng của biệt thự, nơi từng là thế giới của anh. Giờ đây, nó bỗng trở nên xa lạ và lạnh lẽo đến rợn người. Anh quay sang nhìn cô bồ nhí đang sợ hãi nhìn mình. Anh hoàn toàn không còn tâm trí nào để nghĩ đến cô ta nữa. Chỉ còn lại hình bóng Tiểu Tần, dáng vẻ kiên cường và ánh mắt tự tin của cô khi bước ra khỏi đời anh. Anh đã đánh mất tất cả.
[CẢNH MỞ ĐẦU]**NGOẠI CẢNH. VĂN PHÒNG LUẬT SƯ CAO CẤP – NGÀY.**
Mặt trời gay gắt chiếu xuống tòa nhà văn phòng luật sư đồ sộ, biểu tượng của quyền lực và tiền bạc. Bên trong, không gian trang trọng, xa hoa, với những bộ bàn ghế da đắt tiền và những bức tranh trừu tượng trị giá hàng tỷ đồng.
Tiểu Tần bước vào, dáng người mảnh khảnh nhưng toát lên khí chất mạnh mẽ, lạnh lùng. Cô mặc một bộ vest đen lịch lãm, không chút tì vết. Ánh mắt cô sắc bén, nhìn thẳng về phía trước, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Bà Trương đi theo sau, mang theo một tập hồ sơ dày cộp.
Một luật sư trẻ, ăn mặc chỉnh tề, tiến lại gần với nụ cười chuyên nghiệp.
LUẬT SƯ TRẺ
(Cúi chào)
Chào mừng quý vị. Tôi là trợ lý của luật sư trưởng. Xin hỏi bà có hẹn trước không ạ?
TIỂU TẦN
(Giọng dứt khoát, không một chút do dự)
Tôi là Tiểu Tần. Tôi đến để làm thủ tục ly hôn.
Luật sư trẻ khựng lại vài giây, ánh mắt lướt qua Tiểu Tần rồi dừng lại ở bà Trương. Anh ta nhìn thấy vẻ kiên quyết không thể lay chuyển trên gương mặt Tiểu Tần, và hiểu rằng đây không phải là một cuộc dàn xếp thông thường.
LUẬT SƯ TRẺ
(Lấy lại bình tĩnh, giọng thận trọng)
Vâng, thưa bà. Xin mời bà ngồi. Luật sư trưởng sẽ gặp bà ngay.
Tiểu Tần bước vào phòng họp sang trọng. Bà Trương đặt tập hồ sơ lên bàn. Tiểu Tần mở nó ra, lật từng trang một cách nhanh chóng, không bỏ sót một chi tiết nào. Cô không cần ai đó giải thích, cô hiểu rõ từng điều khoản. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho ngày này.
Luật sư trưởng bước vào, một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài uyên bác.
LUẬT SƯ TRƯỞNG
(Cúi chào)
Chào bà Tiểu Tần. Tôi là luật sư Trần. Tôi được biết bà muốn tiến hành thủ tục ly hôn với ông Giang Chính Nam.
TIỂU TẦN
(Nhìn thẳng vào mắt luật sư)
Đúng vậy. Tôi muốn mọi chuyện được giải quyết nhanh nhất có thể. Không có bất kỳ sự nhượng bộ hay thương hại nào. Tôi chỉ cần mọi thứ trở lại như ban đầu.
Bà Trương đứng lặng lẽ ở góc phòng, ánh mắt đầy sự xót xa nhưng cũng tự hào nhìn Tiểu Tần. Cô gái ấy đã từng mềm yếu, từng tin tưởng tuyệt đối vào người chồng phản bội. Nhưng giờ đây, cô đã trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không còn là người phụ nữ cam chịu.
LUẬT SƯ TRƯỞNG
(Gật đầu, hiểu ý)
Tôi hiểu. Ông Giang Chính Nam đã có thông báo trước. Ông ấy đã đồng ý với các điều khoản ban đầu bà đưa ra.
Tiểu Tần nhếch mép cười khẩy, một nụ cười không hề có sự vui vẻ. Cô biết Giang Chính Nam sẽ đồng ý. Hắn ta chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi cô để đến với tình nhân trẻ, để danh chính ngôn thuận có đứa con ngoài giá thú.
TIỂU TẦN
(Nói khẽ, như tự nhủ)
Tốt lắm. Vậy thì còn gì phải nói nữa.
Cô quay sang bà Trương, ánh mắt đầy sự quyết đoán.
TIỂU TẦN
Dì Trương, chúng ta đi thôi.
Bà Trương gật đầu, theo sát bước chân Tiểu Tần. Họ bước ra khỏi văn phòng luật sư, bỏ lại phía sau những thủ tục pháp lý lạnh lùng, và một quá khứ đau thương mà Tiểu Tần quyết tâm chôn vùi. Cô không còn muốn nhìn thấy bất kỳ thứ gì liên quan đến Giang Chính Nam nữa. Mục tiêu của cô bây giờ là khởi đầu lại, bằng chính đôi bàn tay mình.
[HẾT CẢNH]**NGOẠI CẢNH. MỘT QUÁN CÀ PHÊ SANG TRỌNG – NGÀY.**
Tiểu Tần ngồi đối diện cô gái trẻ, người tình của Giang Chính Nam. Không gian sang trọng, lịch lãm, tiếng nhạc du dương như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt, khó chịu. Cô gái trẻ, mặc đồ hiệu đắt tiền, ngồi bất động, đôi mắt sưng húp vì khóc, gương mặt lộ rõ sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Bên cạnh cô là một chiếc túi xách hàng hiệu đắt tiền, giờ đây trông thật lạc lõng.
Cô gái trẻ, giọng run rẩy, van nài.
CÔ GÁI
(Nức nở)
Chị Tiểu Tần… làm ơn… anh Nam anh ấy… anh ấy chỉ cho em một ít tiền. Anh ấy bảo em tự lo lấy… nhưng em… em còn cái thai… em không biết phải làm sao cả! Chị là vợ anh ấy, chị phải giúp em chứ!
Tiểu Tần chỉ nhìn cô gái một cách bình thản, không một chút xao động. Cô nhấp một ngụm trà nhỏ, hương trà lan tỏa trong không khí, nhưng không thể xua đi cái mùi tiền bạc và sự khinh bỉ.
TIỂU TẦN
(Giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc)
Giang Chính Nam từ chối trách nhiệm với mẹ con cô, đó là chuyện của hắn ta và cô. Còn tôi, tôi đã ly hôn với hắn ta rồi. Tôi không còn bất kỳ nghĩa vụ nào với anh ta hay những người phụ nữ anh ta qua lại.
CÔ GÁI
(Hoảng hốt, giọng cao hơn)
Ly hôn? Nhưng… nhưng anh ấy nói chỉ cần em chờ một thời gian ngắn thôi! Anh ấy hứa sẽ cho em một cuộc sống tốt đẹp mà! Chị… chị đừng giở trò gì hết!
Tiểu Tần đặt ly trà xuống bàn, âm thanh nhỏ nhưng đủ khiến cô gái trẻ giật mình.
TIỂU TẦN
Trò gì cơ? Trò lừa dối ư? Trò phản bội ư? Hay trò đe dọa người khác để đạt được mục đích? Cô nghĩ tôi là ai mà cô có quyền lên giọng với tôi?
Cô gái trẻ co rúm lại, sợ hãi.
CÔ GÁI
(Lắp bắp)
Em… em không có ý đó… chỉ là… chỉ là em đang mang thai con của anh ấy… em không thể…
TIỂU TẦN
(Ngắt lời, giọng đầy mỉa mai)
Vậy thì hãy cẩn thận cái thai đó. Có lẽ nó sẽ là vật cản lớn nhất đời cô. Cô nghĩ một người đàn ông như Giang Chính Nam sẽ vì một đứa con ngoài giá thú mà từ bỏ tất cả sao? Nhìn lại mình đi, cô chỉ là một món đồ chơi cũ kỹ anh ta vứt bỏ sau khi cảm thấy chán. Tiền anh ta cho cô, đủ để cô đi phá thai và bắt đầu một cuộc sống mới, nếu cô đủ khôn ngoan.
Cô gái trẻ bật khóc nức nở, ôm mặt.
CÔ GÁI
(Thét lên trong tuyệt vọng)
Không! Chị là đồ độc ác! Chị sẽ không bao giờ có con! Chị sẽ sống cô độc một mình! Chị sẽ hối hận!
TIỂU TẦN
(Đứng dậy, dáng vẻ ung dung, không hề nao núng)
Hối hận ư? Tôi hối hận vì đã dành 20 năm thanh xuân cho một kẻ như Giang Chính Nam. Bây giờ, tôi hối hận vì đã không dứt khoát hơn. Còn cô, cô nên hối hận vì đã tin vào lời hứa hão huyền của hắn ta. Chào cô. Chúc cô may mắn với “tình yêu” và “tương lai” mà cô đã chọn.
Tiểu Tần quay lưng bước đi, để lại cô gái trẻ trong men say tuyệt vọng và nỗi sợ hãi. Bước chân cô vững vàng, hướng về phía ánh sáng rực rỡ. Thế giới của cô đã thay đổi, và những âm mưu nhỏ nhặt của những kẻ thua cuộc không còn ảnh hưởng được đến cô nữa.
**NGOẠI CẢNH. BIỆT THỰ BÊN HỒ – NGÀY.**
Không khí trong biệt thự vốn yên tĩnh nay càng trở nên thanh bình. Bà Trương đang cẩn thận lau chùi một bức tranh cũ kỹ, nơi có hình ảnh Tiểu Tần và Giang Chính Nam thời trẻ, mỉm cười hạnh phúc bên nhau. Bà mỉm cười nhẹ nhõm, nhìn ra vườn hoa rực rỡ.
Bà Trương
(Thì thầm)
Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã kết thúc. Cô chủ đã thực sự tìm lại được chính mình.
Từ ban công nhìn ra hồ nước lấp lánh, Tiểu Tần đang hít thở bầu không khí trong lành. Cô không còn là người phụ nữ bị động, cam chịu. Cô đã trở lại, mạnh mẽ và quyết tâm, sẵn sàng xây dựng lại cuộc đời từ chính đôi bàn tay mình, không vướng bận bất kỳ bóng ma nào của quá khứ. Biệt thự sang trọng này, từng là biểu tượng cho sự bất hạnh, giờ đây lại trở thành nơi khởi đầu cho một hành trình mới đầy hứa hẹn.
**HẾT CẢNH.**
**NGOẠI CẢNH. BIỆT THỰ BÊN HỒ – NGÀY.**
Bà Trương lau chùi bức tranh cũ, ánh mắt đượm buồn xen lẫn niềm vui. Trên bức ảnh, Tiểu Tần và Giang Chính Nam thời trẻ, tràn đầy sức sống và hy vọng. Bà mỉm cười, nhìn ra vườn hoa rực rỡ, nơi nắng vàng trải mật.
TIỂU TẦN (V.O)
Hai mươi năm. Hai mươi năm tôi đã trao đi tất cả cho một người đàn ông không xứng đáng. Hai mươi năm vun đắp cho một đế chế mà giờ đây, tôi thấy mình như một kẻ ngoại lai. Nhưng đêm định mệnh ấy đã thay đổi tất cả. Như một phép màu, tôi được trao tặng thêm hai mươi năm tuổi trẻ, và quan trọng hơn, sự tự do.
Tiểu Tần đứng trên ban công, hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành, tươi mát. Giờ đây, cô không còn là người phụ nữ cam chịu, lụy phiền. Gương mặt cô rạng ngời, ánh mắt lấp lánh niềm kiêu hãnh và sự quyết tâm. Biệt thự sang trọng này, từng là lồng son giam cầm cô, giờ đây lại trở thành điểm tựa vững chắc cho hành trình mới. Cô nhìn xuống hồ nước xanh biếc, phản chiếu bầu trời trong vắt.
TIỂU TẦN (V.O)
Tôi đã từng đứng đây, với trái tim tan nát, nhìn bóng lưng anh ta khuất dần. Tôi đã từng khóc cạn nước mắt, gặm nhấm nỗi đau bị phản bội. Nhưng giờ đây, tôi đứng đây, ngẩng cao đầu, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
Một vài nhân viên của công ty mới của Tiểu Tần đang vội vã bước vào sảnh chính, trên tay là những tập tài liệu. Họ cúi chào bà Trương một cách kính cẩn.
NHÂN VIÊN 1
Chào bà Trương, giám đốc đã đến chưa ạ?
BÀ TRƯƠNG
(Mỉm cười)
Cô chủ đang trên ban công. Các cậu cứ để tài liệu ở bàn rồi lát cô ấy sẽ xuống.
Tiểu Tần bước vào phòng khách, dáng vẻ hoàn toàn khác biệt so với Tiểu Tần của hai mươi năm về trước. Cô diện một bộ vest thanh lịch, mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, khoe trọn khuôn mặt trẻ trung, xinh đẹp không tì vết. Cô không còn mang vẻ mệt mỏi, ưu tư, thay vào đó là sự tự tin, bản lĩnh của một người phụ nữ thành đạt.
TIỂU TẦN
(Giọng nói vang dội, đầy uy lực)
Có chuyện gì mà gấp vậy?
NHÂN VIÊN 2
(Hơi run giọng)
Dạ thưa giám đốc, là báo cáo về dự án mới ở khu vực phía Nam ạ. Chúng ta cần chốt phương án trước cuối tuần này.
Tiểu Tần nhặt tập tài liệu lên, lật nhanh qua các trang. Nụ cười tự mãn, quen thuộc của Giang Chính Nam ngày nào giờ đây lại hiện diện trên môi cô, nhưng với một khí chất hoàn toàn khác. Đó là nụ cười của người chiến thắng, của kẻ nắm quyền kiểm soát.
TIỂU TẦN
(Vừa xem vừa nói)
Đã có ai tính toán hết chi phí phát sinh chưa? Về nguồn cung ứng vật liệu và nhân công? Tôi không muốn bất kỳ sai sót nào lặp lại như lần trước.
Bà Trương khẽ gật đầu, ánh mắt dõi theo Tiểu Tần với niềm tự hào khó tả. Cô gái trẻ mà bà từng thương xót, giờ đây đã vươn lên mạnh mẽ, lộng lẫy hơn bao giờ hết.
TIỂU TẦN (V.O)
Tôi không còn là người đàn bà chỉ biết chờ đợi và chịu đựng. Tôi đã xây dựng sự nghiệp của riêng mình, dựa trên trí tuệ và sự kiên cường. Tôi đã tìm lại chính mình, một Tiểu Tần trẻ trung, rạng ngời và đầy bản lĩnh.
Cô quay sang bà Trương, nở một nụ cười ấm áp.
TIỂU TẦN
Bà Trương, bà thấy đó, cuộc sống này mới thực sự là của tôi.
Bà Trương tiến lại gần, vuốt nhẹ lên mái tóc của Tiểu Tần.
BÀ TRƯƠNG
Đúng vậy, cô chủ. Cô đã chiến thắng.
Tiểu Tần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. Cô nắm chặt tập tài liệu trong tay, cảm nhận sức nặng và quyền lực mà nó mang lại. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng cô tin rằng mình đã sẵn sàng. Cô sẽ không bao giờ để bất kỳ ai có thể chà đạp lên ước mơ và hạnh phúc của mình nữa. Quá khứ đã khép lại, mang theo những vết sẹo đau thương, nhưng cũng mở ra một tương lai huy hoàng, tươi sáng. Tiếng nhạc du dương, thanh thoát vang lên, khép lại một chương đời đầy biến động và mở ra một khởi đầu mới đầy hứa hẹn.
**HẾT CẢNH.**
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

