BÀ MAI bước vào ngân hàng, đôi mắt ánh lên sự kiên quyết. Bà sải bước thẳng đến quầy giao dịch.
BÀ MAI
> Xin chào, tôi muốn báo mất thẻ ATM ạ.
Nhân viên ngân hàng chuyên nghiệp hướng dẫn bà Mai làm các thủ tục cần thiết. Bà Mai từng bước khai báo, trong lòng thầm tính toán. Khóa tài khoản chung này là bước đầu tiên để giành lại quyền kiểm soát cuộc sống của mình, ngăn Diệp Vân tiếp tục lạm dụng tiền lương hưu của bà.
Cuối cùng, bà Mai thở phào nhẹ nhõm khi hoàn tất. Giấy tờ được trao trả, một cảm giác tự do và nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Bà cảm thấy mình đã bước một bước quan trọng để lấy lại quyền tự chủ tài chính.
Bà Mai bước ra khỏi ngân hàng, nụ cười thoáng hiện trên môi. Bà nhìn đồng hồ. Đã đến lúc quay lại “nhà”. Dù sao, mục đích của bà không chỉ dừng lại ở việc khóa thẻ.
Bà Mai rảo bước đến con phố quen thuộc. Vừa đến gần căn nhà của Lạc Chu, bà đã thấy Diệp Vân đang đứng tần ngần ở cửa.
DIỆP VÂN
> Bà đi đâu về đấy?
Giọng Diệp Vân đầy dò xét. Bà Mai chỉ khẽ mỉm cười, không trả lời.
BÀ MAI
> Tôi đi dạo một chút.
Diệp Vân nhíu mày.
DIỆP VÂN
> Dạo gì mà giờ này mới về? Đã quá giờ cơm rồi đấy. Lạc Chu đang đợi bà làm bữa tối.
Bà Mai nhìn Diệp Vân, trong lòng thầm đếm ngược.
BÀ MAI
> Tôi không đói. Bà cứ gọi Lạc Chu ra ăn trước đi.
Nói rồi, bà Mai lách người qua Diệp Vân, bước thẳng vào nhà. Diệp Vân tức giận nhìn theo bóng bà Mai, bàn tay siết chặt lại. Bà Mai vào bếp, bắt đầu lục lọi tìm đồ đạc của mình.
Bỗng, bà nghe thấy tiếng bước chân Lạc Chu. Cậu ta đi đến bên cạnh bà, giọng đầy lo lắng.
LẠC CHU
> Mẹ, mẹ sao rồi? Hôm nay mẹ ra ngoài có chuyện gì không?
Bà Mai quay lại, nhìn Lạc Chu với ánh mắt bình thản.
BÀ MAI
> Không có gì cả. Mẹ đi ngân hàng làm thủ tục thôi.
Lạc Chu nghe vậy thì hơi ngạc nhiên.
LẠC CHU
> Ngân hàng? Mẹ làm gì ở ngân hàng?
Bà Mai nhún vai.
BÀ MAI
> Chuyển đổi số tài khoản thôi. Tiện thể làm cái này luôn.
Bà Mai đưa cho Lạc Chu xem chiếc thẻ ATM mới đã được đổi tên.
LẠC CHU
> Cái gì đây? Thẻ của mẹ?
BÀ MAI
> Đúng vậy. Từ giờ trở đi, tiền lương hưu của mẹ sẽ chỉ có mẹ biết.
Lạc Chu sững sờ. Diệp Vân đứng sau Lạc Chu, mặt biến sắc. Cô ta bước nhanh đến, cố gắng nhìn vào tay bà Mai.
DIỆP VÂN
> Cái gì cơ? Bà làm gì mà đổi thẻ ngân hàng? Lương hưu của bà đâu?
Bà Mai nhìn thẳng vào Diệp Vân, ánh mắt sắc lạnh.
BÀ MAI
> Lương hưu của tôi thì tôi tự quản lý. Còn bà, đừng có ý định đụng vào một đồng nào nữa.
Diệp Vân tức giận đến run người.
DIỆP VÂN
> Bà… bà dám! Lạc Chu, anh xem mẹ anh làm gì kìa!
Lạc Chu nhìn vợ, rồi quay sang mẹ. Trong mắt cậu ta có sự khó hiểu xen lẫn chút hối hận.
LẠC CHU
> Mẹ, mẹ làm thế thì…
BÀ MAI
> Thì sao? Tiền của mẹ, mẹ giữ. Chứ không phải là tiền của hai người.
Bà Mai cầm lấy chiếc túi đựng đồ đạc của mình.
BÀ MAI
> Tôi không ở đây nữa.
Bà Mai quay lưng, bước thẳng ra cửa. Lạc Chu và Diệp Vân nhìn theo, hoàn toàn bất ngờ.
DIỆP VÂN
> Bà đi đâu? Bà đi thì đi cho khuất mắt!
Bà Mai không quay lại. Bà bước ra khỏi căn nhà, bước về phía trước. Căn nhà đó, bà đã từng nghĩ nó là của mình. Nhưng giờ đây, bà biết, nó chỉ là gánh nặng.
Bà Mai tiếp tục bước đi, hướng về một nơi mà bà đã từng cho là quê hương, nhưng giờ đây, lại là khởi đầu mới. Bà mỉm cười. Cuộc sống của bà, từ giờ, sẽ do bà quyết định.
# KẾT THÚC KỊCH BẢN PHẦN 2 #
BÀ MAI bước ra khỏi căn nhà của Lạc Chu, hơi thở gấp gáp nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm lạ thường. Ánh mắt bà nhìn về phía xa xăm, nơi có ánh nắng vàng rực rỡ phản chiếu trên mặt đường. Bà ngồi phịch xuống chiếc ghế đá ven đường, cạnh một khóm hoa dại đang nở rộ. Không gian xung quanh yên ắng, chỉ còn tiếng gió rì rào qua kẽ lá.
Một cảm giác lạnh lẽo đột ngột ùa về. Bà Mai nhắm mắt lại, hình ảnh kiếp trước ùa về như một thước phim quay chậm. Tiếng mắng nhiếc của Diệp Vân, ánh mắt khinh bỉ của con dâu, và sự im lặng đáng sợ của Lạc Chu khi bà bị đuổi ra khỏi nhà. Bà nhớ như in cái ngày ấy, ngày mà bà bị chính con trai và con dâu mình đẩy ra đường. Bà không có một xu dính túi, chỉ có bộ quần áo trên người và nỗi tủi nhục ngút trời. Cái lạnh cắt da cắt thịt của buổi chiều tà như thấm vào xương tủy, càng làm bà cảm thấy cô đơn, bất lực. Bà đã lang thang đến tận đêm khuya, xin ăn từng mẩu bánh mì vụn, mong sao có một đêm ấm áp để qua cơn bão lòng.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Bà đã sống lại. Bà đã biết trước mọi chuyện.
Bà Mai khẽ thở dài, đôi tay siết chặt lấy chiếc túi xách nhỏ. Bà nhìn xuống đôi tay nhăn nheo của mình. Cái cảm giác bất lực của kiếp trước vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó được phủ lên một lớp giáp sắt của sự quyết tâm. Bà không còn là bà Mai yếu đuối, cam chịu ngày xưa. Bà là bà Mai của hiện tại, của một cuộc đời thứ hai, nơi bà sẽ không bao giờ cho phép bản thân rơi vào cảnh lầm than ấy nữa.
Bà Mai đứng dậy, vỗ nhẹ vào chiếc quần áo. Ánh mắt bà giờ đây ánh lên một tia sáng mãnh liệt. Bà sẽ không quay về “nhà” đó nữa. Bà sẽ tìm một nơi khác, một cuộc sống khác. Bà sẽ không để Diệp Vân và Lạc Chu có cơ hội lặp lại sai lầm trong quá khứ.
Bà Mai sải bước đi, hướng về phía trước, nơi bà đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch mới cho cuộc đời mình. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng bà tin rằng, bà có đủ sức mạnh để đối mặt.
CẢNH 4
NGOẠI. HÀNH LANG NHÀ CON TRAI – HỒI ỨC
Khung cảnh mờ ảo, chập chờn như một thước phim cũ. GIỌNG BÀ MAI (ngoài màn hình, run rẩy, van nài) vang lên.
GIỌNG BÀ MAI
Lạc Chu à, mẹ không còn cách nào khác. Con xem, cái lưng mẹ nó đau nhức không làm gì nổi, chỉ biết trông chờ vào lương hưu ít ỏi. Thế mà cũng không đủ trang trải. Con xem, mẹ có xin gì nhiều đâu, chỉ cần một ít để mẹ có cái ăn, có thuốc thang…
CẬN CẢNH: ĐÔI TAY NHĂN NHẸO CỦA BÀ MAI, run rẩy đưa ra phía trước như đang cầu xin.
QUAY TRỞ LẠI CẢNH HÀNH LANG.
LẠC CHU đứng đó, dáng vẻ cao lớn, lạnh lùng. Ánh mắt anh ta không hề có chút rung động nào. Trước mặt anh ta là BÀ MAI, tiều tụy, trong ánh mắt đầy sự tuyệt vọng.
LẠC CHU
(Giọng đều đều, không cảm xúc)
Mẹ nói xem, mẹ muốn bao nhiêu?
BÀ MAI
(Thều thào)
Chỉ… chỉ cần một chút thôi, Lạc Chu à. Mẹ vay tạm, khi nào có tiền đền bù giải tỏa mẹ sẽ trả lại ngay.
Lạc Chu im lặng nhìn mẹ một lúc lâu, không nói lời nào. Anh ta quay người bước vào trong nhà, để lại Bà Mai chết đứng. Vài phút sau, Lạc Chu quay ra, tay cầm một xấp tiền cũ nhàu. Anh ta ném thẳng vào tay Bà Mai, không một chút chậm rãi.
LẠC CHU
Đây. Hai trăm nghìn. Mẹ tiêu cho hết đi.
Bà Mai sững sờ nhìn vào số tiền trên tay. Chỉ vỏn vẹn hai tờ một trăm nghìn đồng. Cái lạnh lẽo từ bàn tay Lạc Chu truyền sang, làm Bà Mai run lên. Không phải vì lạnh, mà là vì sự lạnh lẽo trong trái tim con trai mình. Mắt Bà Mai nhòe đi. Bà cảm thấy như mình là một kẻ ăn xin, vừa bị bố thí một chút ít ỏi cho qua đường.
CẬN CẢNH: ĐÔI MẮT BÀ MAI, long lanh nước mắt, nhưng bà cố gắng nuốt ngược vào trong, không để con trai nhìn thấy.
GIỌNG BÀ MAI (V.O)
(Mỉa mai, cay đắng)
Hai trăm nghìn. Đúng bằng một phần nhỏ của khoản đền bù di dời mà mẹ sắp nhận được. Đúng bằng nửa tháng lương hưu của mẹ. Hai trăm nghìn. Cho một người mẹ già, sắp không còn ngày nào để sống.
Bà Mai khẽ lắc đầu, cảm giác nhục nhã dâng lên nghẹn ứ trong cổ họng. Bà cảm thấy mình như một con giun, đang bị chính những người thân yêu nhất của mình dẫm nát.
CẬN CẢNH: XẾP TIỀN LẠC CHU NÉM CHO BÀ MAI. Chắc chắn nó không thể mua được gì nhiều.
Giọng Lạc Chu vang lên, vẫn đều đều, nhưng lần này mang theo sự thúc giục.
LẠC CHU
Còn việc gì nữa không? Con còn phải đi làm.
Bà Mai im lặng, gượng cười một cách méo mó. Bà quay lưng lại, bước đi, hai trăm nghìn đồng trong tay như một gánh nặng vô hình. Bà biết, từ giây phút này, sợi dây duy nhất ràng buộc bà với gia đình này đã đứt đoạn.
FADE TO BLACK.
NGOẠI. QUÊ NHÀ BÀ MAI – BAN NGÀY
Tiếng gà gáy vang vọng. Ánh nắng ban mai len lỏi qua kẽ lá, chiếu xuống căn nhà nhỏ xiêu vẹo. KHUNG CẢNH BÀ MAI LẠC LÕNG NGỒI TRONG NGÔI NHÀ CŨ, tay ôm chiếc khăn rách. Xung quanh bà là những vật dụng đã bạc màu theo năm tháng.
BÀ MAI
(Giọng run run, như đang tự nói với mình)
Ở quê có gì cần tiêu đâu, rau có thể tự trồng được…
Bà Mai nhắm mắt lại. Lời nói vô tâm ấy của Lạc Chu như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim. Bao nhiêu năm tần tảo nuôi con ăn học, giờ đây, khi tuổi già sức yếu, bà lại nhận lại những lời cay nghiệt.
FLASHBACK – NGOẠI. HÀNH LANG NHÀ CON TRAI – HỒI ỨC
Âm thanh của CẢNH 4 VANG LÊN, nhưng lần này có thêm sự bi thương.
GIỌNG LẠC CHU
(Vẫn đều đều, lạnh lùng)
Mẹ nói xem, mẹ muốn bao nhiêu?
GIỌNG BÀ MAI (V.O)
(Cay đắng)
Chỉ… chỉ cần một chút thôi, Lạc Chu à. Mẹ vay tạm, khi nào có tiền đền bù giải tỏa mẹ sẽ trả lại ngay.
QUAY TRỞ LẠI CẢNH NGOẠI. QUÊ NHÀ BÀ MAI – BAN NGÀY
Bà Mai đưa tay lên xoa xoa lồng ngực, nơi trái tim đang thắt lại. Bà nhớ lại cái lần Lạc Chu vào thăm, tiện thể thu dọn đồ đạc để lấy tiền đền bù.
LẠC CHU (V.O)
(Giọng dứt khoát)
Số tiền đền bù giải tỏa là 7 triệu. Mẹ già rồi, ở quê một mình, cần gì nhiều. Số này coi như con cho mẹ dưỡng già.
Bà Mai sững sờ nhìn vào mớ tiền Lạc Chu đặt lên bàn. Chỉ còn lại vài trăm nghìn, còn lại phần lớn đã bị Lạc Chu “tính toán” vào những khoản chi “thiết yếu” khác.
GIỌNG BÀ MAI (V.O)
(Mỉa mai, đau đớn)
Dưỡng già? Hay là dồn mẹ vào đường cùng?
Bà Mai nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có đám rau dại mọc um tùm. Bà nhớ đến những ngày tháng vất vả, tự tay trồng trọt để có cái ăn. Lạc Chu nói đúng, ở quê thì rau có thể tự trồng được. Nhưng còn tình thương, còn sự quan tâm thì lấy đâu ra để bà tự trồng lấy?
Bà siết chặt bàn tay. Những ngón tay nhăn nheo như những cành cây khô héo. Bà khóc, nhưng nước mắt không rơi. Chúng như đóng băng lại trong lòng, lạnh lẽo như ánh mắt của con trai bà.
BÀ MAI
(Thì thầm, giọng nghẹn ngào)
Lạc Chu à… con có biết mẹ đã hy sinh tất cả vì con không?
BÀ MAI (V.O)
(Giọng trở nên cương quyết, pha lẫn sự hối hận về kiếp trước)
Không! Kiếp này sẽ khác. Mẹ sẽ không để con trai và con dâu dẫm đạp lên cuộc đời mẹ nữa.
Bà Mai đứng dậy, bước ra khỏi căn nhà cũ. Bước chân bà tuy còn hơi run, nhưng đã vững vàng hơn. Ánh mắt bà nhìn về phía xa, nơi tương lai đang chờ đợi.
FADE OUT.
NGOẠI. QUÊ NHÀ BÀ MAI – BAN NGÀY
Bà Mai bước ra khỏi căn nhà cũ. Cơn gió heo may thổi qua, mang theo hơi lạnh của buổi chiều tàn. Bà nhìn quanh, khung cảnh quen thuộc nhưng sao giờ đây lại thấy xa lạ đến nao lòng. Đám rau dại mọc um tùm dưới chân tường, thứ mà kiếp trước bà đã từng tự tay vun trồng, giờ đây chỉ còn là một mảng xanh hoang dại.
Bà nhìn vào túi ni-lông cũ kỹ, nơi có 200 nghìn đồng ít ỏi mà Lạc Chu đã vứt lại. Số tiền ấy mỏng manh như chính cuộc đời bà bây giờ, không đủ để mua một bữa cơm tử tế, chứ đừng nói đến việc trụ lại thành phố. Mắt bà nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây xám xịt đang kéo về. Một cảm giác bất lực lại trào dâng.
BÀ MAI
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Con ơi là con… sao con lại nhẫn tâm thế này?
Bà siết chặt bàn tay, những ngón tay run rẩy. Căn nhà cũ kỹ, với những mảng tường bong tróc, mái ngói vỡ nát, giờ đây không khác gì một nấm mồ. Bà nhớ lại hình ảnh ngôi nhà này trong kiếp trước, nơi bà đã gục ngã trong cô đơn và bệnh tật.
FLASHBACK – NỘI. QUÊ NHÀ BÀ MAI – NGÀY XƯA
Cảnh bà Mai đang nằm trên giường, thở dốc, xung quanh là sự trống trải. Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài.
GIỌNG BÀ MAI (V.O)
(Mệt mỏi, tuyệt vọng)
Giá như… giá như có ai đó ở bên…
QUAY TRỞ LẠI CẢNH NGOẠI. QUÊ NHÀ BÀ MAI – BAN NGÀY
Bà Mai lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng xua đi những hình ảnh ám ảnh.
BÀ MAI
(Kiên quyết)
Không! Kiếp này sẽ không như vậy nữa.
Bà quay lưng lại với căn nhà cũ, hướng bước chân về phía con đường mòn dẫn ra làng. Dù đôi chân còn run rẩy, nhưng trong ánh mắt bà đã ánh lên một tia hy vọng mới. Bà biết mình phải tìm cách, phải vùng lên. 200 nghìn đồng không thể kết thúc cuộc đời bà.
FADE OUT.
NGOẠI. CON ĐƯỜNG LÀNG – BAN NGÀY
Bà Mai bước đi trên con đường đất quen thuộc, giờ đây đã trở nên hoang vắng lạ thường. Những ngôi nhà san sát ngày xưa giờ chỉ còn lác đác vài căn, nhiều nơi bỏ trống hoặc đã bị san phẳng, chỉ còn trơ lại đám cỏ dại mọc lên từ đống gạch vụn. Không khí nhuốm màu u ám, héo tàn. Bà Mai siết chặt túi ni-lông đựng 200 nghìn đồng, lòng nặng trĩu.
BÀ MAI
(Thì thầm, giọng run run)
Sao lại thế này? Mấy năm rồi mà…
Bà dừng lại trước một căn nhà cũ, nơi từng là nhà hàng xóm thân thiết của bà. Cửa khóa im lìm, bụi bám đầy trên bậc thềm. Bà nhớ lại những lần sang chơi, cùng nhau chuyện trò, sẻ chia. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ.
BÀ MAI
(Giọng lạc đi)
Cô Liên ơi… Bác Năm ơi… mọi người đâu hết rồi?
Bà nhìn sang phía con đường lớn hơn, nơi có những chiếc xe tải thỉnh thoảng lại chạy qua. Bà chợt nhớ đến tin đồn giải tỏa đất đai mà Lạc Chu từng nhắc đến, một cách thờ ơ. Bà chưa từng nghĩ nó lại ảnh hưởng đến cả cái làng nhỏ bé này, nơi chứa đựng cả tuổi thơ và ký ức của bà.
FLASHBACK – NỘI. NHÀ CỦA CON TRAI – BAN NGÀY
Lạc Chu đang lướt điện thoại, vẻ mặt chán nản. Diệp Vân đang dọn dẹp, thi thoảng lại thở dài.
LẠC CHU
(Ngán ngẩm)
Mẹ cứ ở trong xóm đó đi. Mấy hôm nữa người ta giải tỏa, có khi về quê còn được ít tiền đền bù.
DIỆP VÂN
(Giọng chua chát)
Tiền đền bù ấy, ai biết có được bao nhiêu. Còn ở đây, bà có làm gì ra tiền đâu.
QUAY TRỞ LẠI NGOẠI. CON ĐƯỜNG LÀNG – BAN NGÀY
Bà Mai bước nhanh hơn, cố gắng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Nhưng càng đi sâu vào làng, sự trống trải càng hiện rõ. Những khuôn mặt lạ lẫm xuất hiện, đi lại vội vã, không hề có chút giao tiếp nào. Bà cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác, một thế giới đã quên lãng bà, quên lãng cả những người đã từng gắn bó cả đời.
Bà Mai khựng lại, cảm giác cô độc và bị bỏ rơi ập đến. Bà đã mất đi người chồng, giờ đây ngay cả những người thân quen ở quê nhà cũng đã đi đâu mất. Nơi chôn rau cắt rốn, nơi đáng lẽ là điểm tựa cuối cùng của đời mình, giờ đây lại trở nên xa lạ và lạnh lẽo. Bà không còn ai để nương tựa.
BÀ MAI
(Thút thít, giọng nghẹn lại)
Con ơi… Diệp Vân à… Ai… ai cứu con với…
Bà ôm chặt lấy vai mình, cảm giác run rẩy lan khắp cơ thể. Gió lạnh thổi qua, mang theo sự bi thương của một chốn quê hương đã đổi thay. Bà Mai đứng đó, một mình giữa sự hoang vắng, lạc lõng, và tuyệt vọng.
NGOẠI. CON ĐƯỜNG LÀNG – BUỔI CHIỀU
Bà Mai đứng sững sờ giữa con đường làng hoang vắng, hơi lạnh của buổi chiều tà len lỏi qua lớp áo mỏng. Nước mắt bà giàn giụa, nhưng không còn tiếng khóc nào thoát ra. Sự tuyệt vọng đã nuốt chửng mọi cảm xúc, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng mênh mông. Bà đưa mắt nhìn quanh, hy vọng mong manh cuối cùng vụt tắt. Căn nhà cũ của bà, nơi chất chứa bao kỷ niệm, giờ đã chỉ còn là một đống gạch vụn vô hồn.
BÀ MAI
(Thều thào, giọng khô khốc)
Không còn gì cả…
Bà lảo đảo bước đi, không biết mình đang đi về đâu. Bỗng, một bóng dáng quen thuộc lướt qua trong tầm mắt. Bà Mai khựng lại, tim đập thình thịch. Đó là bà Hoa, người hàng xóm cũ, người mà bà từng xem như chị em. Bà Hoa đang vội vã thu dọn đồ đạc, dáng vẻ có chút gấp gáp.
BÀ MAI
(Gào lên, giọng khản đặc)
Chị Hoa! Chị Hoa ơi!
Bà Hoa giật mình quay lại, đôi mắt tròn xoe khi nhìn thấy bà Mai. Vẻ ngạc nhiên nhanh chóng chuyển sang sự ái ngại.
BÀ HOA
Ôi bà Mai! Sao bà lại ở đây? Tôi cứ tưởng…
BÀ MAI
Tôi… tôi không còn nhà nữa rồi, chị Hoa. Họ đuổi tôi đi.
Giọng bà Mai run rẩy, kể lại những gì đã xảy ra. Bà Hoa nghe xong, nét mặt xót xa. Bà nhìn dáng vẻ tiều tụy, đôi mắt thâm quầng của bà Mai, không đành lòng.
BÀ HOA
Trời đất ơi, sao lại thế này… Thôi bà đừng lo. Nhà tôi chật hẹp, nhưng còn một cái gian nhỏ phía sau, bà cứ tạm ở đó vài hôm cho qua cơn khó khăn đã. Tôi cũng mới dọn về đây sau khi làng giải tỏa.
Bà Mai nghe lời đề nghị, nước mắt lại trào ra. Lần này, đó là giọt nước mắt của sự biết ơn, nhưng cũng xen lẫn nỗi đau của sự tủi nhục. Bà đã không còn tự lo cho bản thân được nữa, phải đi ở nhờ.
BÀ MAI
(Nấc nghẹn)
Cảm ơn chị, cảm ơn chị nhiều lắm. Tôi… tôi không biết nói gì hơn.
Bà Hoa nắm lấy tay bà Mai, siết chặt.
BÀ HOA
Bà là người tốt, đừng nghĩ nhiều. Sống là phải vươn lên. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Họ cùng nhau đi về phía căn nhà của bà Hoa. Bà Mai nhìn lại con đường làng đã vắng hoe, nơi chỉ còn sót lại những tàn tích của một thời quá khứ. Bà biết, cuộc sống hiện tại sẽ vô cùng khó khăn. Sự phụ thuộc vào người khác, cảm giác bất lực trước cuộc đời mình, sẽ là những gánh nặng đè lên vai bà mỗi ngày.
NỘI. GIAN NHÀ NHỎ – TỐI
Gian nhà nhỏ chỉ đủ kê một chiếc giường và một cái bàn nhỏ. Ánh sáng leo lét từ bóng đèn dầu hắt lên khuôn mặt khắc khổ của bà Mai. Bà ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có ánh trăng mờ ảo.
BÀ MAI
(Lẩm bẩm một mình, giọng đầy chua xót)
Tôi đã từng có một gia đình, có chồng, có con. Giờ thì… chỉ còn là một kẻ ăn bám.
Bà nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ nặng nề. Nhưng hình ảnh con trai và con dâu lại hiện về, kèm theo những lời lẽ cay nghiệt. Bà biết, dù có ở đâu, bà cũng không thoát khỏi cái bóng quá khứ và sự ám ảnh về sự bất lực của chính mình. Bà Mai khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa lẫn vào màn đêm tĩnh mịch.
NGOẠI. NHÀ CŨ CỦA BÀ MAI – NGÀY
Ánh nắng gay gắt chiếu xuống căn nhà cũ kỹ, rêu phong. Cỏ dại mọc um tùm khắp sân, che khuất cả lối đi. Bà Mai, với dáng người gầy gò, lưng còng, đang cố gắng nhổ từng gốc cỏ. Mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo, thấm vào lớp áo đã sờn cũ. Đôi tay bà chai sần, những ngón tay giờ đây run rẩy vì tuổi tác và sự vất vả. Bà làm việc một mình, không một lời than vãn. Mỗi nhát cuốc, mỗi lần nhổ cỏ đều ẩn chứa sự kiên cường nhưng cũng đầy xót xa.
BÀ MAI
(Thở dốc, tự nhủ)
Phải dọn dẹp lại thôi. Không thể mãi ở nhờ được.
Bà nhìn quanh mảnh sân hoang tàn, nơi từng là niềm tự hào của bà. Giờ đây, nó xơ xác, tiêu điều như chính cuộc đời bà lúc này.
BÀ MAI
(Lẩm bẩm)
Nhà của mình… cũng không còn thuộc về mình nữa rồi.
Bà tiếp tục công việc, nén lại những giọt nước mắt đang chực trào ra. Từng mảng cỏ khô được bà gom lại thành đống. Dù mệt mỏi rã rời, bà vẫn cố gắng làm. Đã đến lúc phải tự mình gánh vác, không thể trông chờ vào bất kỳ ai nữa. Dù biết con trai và con dâu không hề quan tâm, nhưng bà vẫn giữ một chút tự tôn cuối cùng.
Bà Mai nhổ lên một gốc cỏ lớn, thân cây bám sâu vào lòng đất. Bà dồn hết sức, rồi gốc cỏ cũng bật lên. Bà thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng nhanh chóng cảm thấy kiệt sức. Bà dựa lưng vào bức tường ẩm thấp, lấy tay quạt cho mát.
BÀ MAI
(Nhìn lên bầu trời, giọng chua chát)
Thế gian này, có ai hiểu cho tôi không?
Bà nhớ lại những ngày còn trẻ, bà đã một mình nuôi Lạc Chu khôn lớn. Bà đã hy sinh tất cả vì nó. Giờ đây, khi tuổi già sức yếu, bà lại bị chính con trai mình ruồng bỏ. Nỗi tủi hận, xót xa dâng lên trong lòng bà. Nhưng bà biết, khóc lóc cũng chẳng ích gì.
Bà Mai đứng dậy, tiếp tục công việc dang dở. Dù chỉ còn một mình, bà vẫn sẽ cố gắng sắp xếp lại cuộc đời mình, bắt đầu từ chính mảnh sân này. Bà muốn chứng minh cho họ thấy, bà vẫn còn giá trị, vẫn còn sức lực để tự lo cho bản thân. Bà sẽ không để ai khinh thường mình. Dù biết con đường phía trước còn rất nhiều gian nan, nhưng bà Mai đã quyết tâm. Căn nhà cũ kỹ, giờ đây là nơi bà tìm thấy mục đích sống mới.
NGOẠI. QUÊ NHÀ – BAN NGÀY
Nắng trưa gay gắt đổ xuống mảnh sân hoang tàn. Bà Mai, gầy gò, lưng còng, tiếp tục cuộc chiến với đám cỏ dại mọc um tùm. Hơn một tháng trôi qua, bà đã dồn hết sức lực của tuổi già để nhổ bật từng gốc cỏ. Đôi tay chai sần, những ngón tay run rẩy vì mệt mỏi nhưng không ngừng nghỉ. Mỗi nhát cuốc, mỗi lần nhổ cỏ là một nỗ lực hồi sinh lại nơi chốn từng là của mình. Mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo, thấm vào lớp áo cũ sờn. Bà biết, việc này còn lâu mới xong, nhưng mỗi lần nhìn thấy một mảng đất được dọn sạch, một tia hy vọng lại nhen nhóm trong lòng bà.
BÀ MAI
(Thở dốc, tự nhủ)
Còn một chút nữa thôi…
Bà lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay chai sạn. Mảnh sân giờ đây đã bớt um tùm, nhưng vẫn còn ngổn ngang những gốc rễ, đá sỏi. Bà gom lại từng đống lá khô, cỏ dại để đốt. Mùi khói cay xè xộc lên mũi, nhưng bà không hề nao núng.
Sau khi hoàn tất việc dọn dẹp bên ngoài, bà Mai quay vào bên trong căn nhà cũ kỹ. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, bụi bặm. Từng món đồ cũ kỹ nằm im lìm dưới lớp bụi dày. Bà cầm chiếc chổi, nhẹ nhàng quét từng mảng tường, từng góc nhà. Mỗi động tác đều chậm rãi, cẩn trọng, như thể sợ làm tổn thương đến những kỷ vật đã phai màu theo thời gian.
BÀ MAI
(Lẩm bẩm, giọng chua xót)
Căn nhà này… đã bao lâu rồi ta không tự tay dọn dẹp thế này.
Bà nhớ lại, kiếp trước, chính tại nơi này, bà đã sống những ngày cuối đời trong cô quạnh. Giờ đây, bà được sống lại, được tự tay chăm sóc cho nơi này, dù cho nó có mục nát và hoang tàn đến đâu. Bà tỉ mỉ lau chùi từng cánh cửa gỗ, từng ô cửa sổ cũ. Bà phủi bụi cho những bức tranh treo tường đã úa màu.
Căn nhà dần trở nên gọn gàng hơn, ánh sáng len lỏi vào từng góc phòng. Dù mệt mỏi rã rời, bà Mai vẫn cảm thấy một niềm hạnh phúc len lỏi trong tim. Bà đã tìm lại được một mục đích sống, một nơi để thuộc về. Bà không còn là kẻ ăn bám, không còn là gánh nặng của ai nữa. Bà đã tự mình hồi sinh lại cuộc đời, bắt đầu từ chính căn nhà này. Bà biết con đường phía trước còn rất nhiều khó khăn, nhưng với sức lực còn lại, bà sẽ cố gắng hết sức.
BÀ MAI
(Nhìn quanh căn nhà đã được dọn dẹp phần nào, giọng đầy hy vọng)
Ta sẽ làm lại. Ta sẽ sống tiếp.
NGOẠI. NHÀ CỦA CON TRAI – TRƯỚC CỬA – BAN NGÀY
Nắng ban mai dịu nhẹ trải dài trên con đường nhỏ dẫn vào một căn nhà khang trang. Bà Mai, trong bộ quần áo giản dị, tay ôm một túi hạt giống, bước ra khỏi hiên. Bà chậm rãi tiến về phía mảnh đất nhỏ trước cửa nhà. Đôi bàn tay gầy guộc, chai sạn nhưng đầy kiên nhẫn, bà bắt đầu xới đất.
BÀ MAI
(Thầm thì với đất, giọng pha chút chua xót nhưng vững vàng)
Làm lại từ đầu thôi… Bắt đầu từ những điều đơn sơ nhất.
Bà tỉ mẩn vun đất, gieo từng hạt giống rau xanh. Hình ảnh bà Mai còng lưng làm vườn trước cửa nhà con trai, dù là nơi bà từng bị đối xử tệ bạc, lại toát lên một vẻ bình yên lạ lùng. Đó không còn là sự phụ thuộc, mà là nỗ lực tự chủ, là khát khao tìm lại giá trị bản thân. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng nụ cười nhẹ nhàng hiện lên. Bà đang xây dựng lại cuộc sống của mình, từng luống rau, từng mầm xanh.
Vân bước ra ban công tầng hai, nhìn xuống. Ánh mắt cô ta thoáng chút khinh bỉ, pha lẫn sự khó chịu.
DIỆP VÂN
(Giọng chua ngoa, đủ lớn để bà Mai nghe thấy)
Trồng rau ở đây làm gì nữa bà già? Vườn nhà bà cố mới trồng chứ có phải vườn nhà tôi đâu.
Bà Mai khựng lại một chút, nhưng không quay đầu lại. Bà tiếp tục công việc của mình.
BÀ MAI
(Giọng vẫn đều đều, không chút nao núng)
Ở đâu cũng là đất. Quan trọng là mình còn sức để vun trồng.
Vân bĩu môi, quay vào trong. Bà Mai tiếp tục vun đất, lòng trĩu nặng một nỗi chua xót xen lẫn một niềm tự hào thầm lặng. Bà đang tìm lại sự bình yên trong chính sức lao động của mình.
NGOẠI. NHÀ CỦA CON TRAI – TRONG NHÀ – BAN NGÀY
Không khí trong nhà ngột ngạt, nặng nề. Bà Mai ngồi co ro trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tấm thân gầy guộc run rẩy vì cơn lạnh. Những cơn ho khan dội lên từng hồi, xé nát lồng ngực yếu ớt. Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa sổ như đang chế giễu sự cô độc của bà. Bà nhìn quanh căn phòng, mọi thứ đều xa lạ và lạnh lẽo. Không có một hơi ấm nào, không có một bóng người thân thuộc. Căn nhà khang trang này giờ đây giống như một chiếc lồng giam lạnh lẽo, giam giữ nỗi đau và sự tuyệt vọng của bà.
Bà Mai thầm nghĩ về mùa đông năm xưa, về căn nhà nhỏ ở quê. Khi ấy, dẫu nghèo khó, bà vẫn còn có Lạc Chu, còn có hơi ấm gia đình. Nhưng giờ đây, Lạc Chu đã trưởng thành, đã có gia đình riêng, có Diệp Vân, và có lẽ, đã quên đi người mẹ già yếu ớt này. Cơn bệnh càng lúc càng nặng, bà cảm thấy mình như một chiếc lá khô, sắp lìa cành.
DIỆP VÂN
(Bước vào phòng với thái độ khó chịu, tay cầm một chiếc áo khoác mỏng)
Mẹ còn chưa mặc ấm gì cả. Lại định ốm thêm nữa sao?
Giọng Diệp Vân sắc lẻm, không chút tình thương. Bà Mai chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt mệt mỏi nhìn con dâu.
BÀ MAI
Mẹ… mẹ chỉ thấy hơi lạnh thôi.
DIỆP VÂN
(Thở dài, ném chiếc áo khoác lên giường)
Con đã bảo Lạc Chu đưa mẹ về quê rồi mà mẹ không chịu. Ở đây thì có gì tốt đẹp đâu.
Lời nói như dao cứa vào tim bà Mai. Bà muốn nói, muốn níu kéo, nhưng cổ họng nghẹn lại. Bà nhìn Lạc Chu đang đứng dựa cửa, khuôn mặt anh vô cảm, không một lời an ủi. Nỗi cô đơn càng trùm lấy bà. Bà cảm thấy mình như một gánh nặng, một kẻ thừa thãi trong chính căn nhà của con trai.
BÀ MAI
(Giọng yếu ớt, run run)
Không sao đâu con… Mẹ tự lo được.
Ánh mắt bà Mai nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bông tuyết đầu mùa đang nhẹ nhàng rơi xuống. Bà nhớ lại kiếp trước, cũng vào một mùa đông như thế này, bà đã chết trong sự lạnh lẽo và cô đơn trên chính mảnh đất quê nhà. Giờ đây, dù sống lại, bà vẫn không thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sự ghẻ lạnh và tủi hờn.
BÀ MAI
(Thầm thì, giọng gần như không nghe thấy)
Mình không còn ai nữa rồi…
Cơn ho lại ập đến, dữ dội hơn. Bà Mai ôm chặt lấy lồng ngực, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Căn phòng bỗng chốc trở nên tối sầm lại trong mắt bà. Bà cảm thấy mọi thứ đang dần trôi đi, chỉ còn lại sự cô độc lạnh lẽo bao trùm.
BÀ MAI
(Hơi thở gấp gáp, tay run run mò mẫm chiếc điện thoại cũ kỹ trong túi áo.)
Alo… Lạc Chu… con trai!
Giọng bà Mai yếu ớt, đứt quãng. Bà cố gắng nén cơn ho, nhưng chỉ càng làm bà đau đớn hơn. Bên ngoài, tiếng gió rít vẫn không ngừng, như một điềm báo chẳng lành.
LẠC CHU (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng lơ đãng, pha chút khó chịu)
Ai đấy ạ? Mẹ à?
BÀ MAI
(Nức nở)
Lạc Chu… mẹ… mẹ khó thở quá… con ơi…
LẠC CHU (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Cắt ngang, giọng dứt khoát)
Bệnh thì đi khám, gọi cho tôi thì tôi chữa được cho bà chắc?
Bà Mai chết lặng. Lời nói của con trai như nhát dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim tan nát của bà. Bà chưa kịp nói gì thêm, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng “tút tút” lạnh lùng.
Bà Mai đánh rơi điện thoại. Nó lăn lông lốc trên sàn nhà lạnh lẽo. Bà nhìn trân trân vào khoảng không vô định, đôi mắt già nua mờ đi vì nước mắt. Cơn tuyệt vọng dâng lên đến đỉnh điểm, nhấn chìm bà vào bóng tối. Bà cảm thấy mình thật vô dụng, thật đáng thương. Ngay cả khi đối mặt với cái chết, bà cũng không nhận được chút quan tâm nào từ chính đứa con trai mình đã dứt ruột đẻ ra. Trái tim bà như vỡ vụn thành trăm mảnh, đau đớn đến không thở nổi. Bà lịm dần đi trong sự lạnh lẽo và cô độc tột cùng.
BÀ MAI
(Hơi thở yếu ớt, mắt mờ dần nhìn vào khoảng không vô định. Cơn ho khan cuối cùng thoát ra khỏi cổ họng, mang theo chút máu tanh.)
Không… không thể thế này… con trai… con dâu…
Thân hình già nua của Bà Mai đổ sập xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cái lạnh của mùa đông năm ấy như ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào, vĩnh viễn đóng băng sự sống của bà. Tiếng điện thoại reo lên từng hồi trong túi áo khoác rách đã rơi bên cạnh, nhưng không còn ai để nhấc máy. Âm thanh ấy vang vọng trong căn nhà vắng, như một lời than khóc ai oán.
Bà Mai nhìn lại căn phòng. Một căn phòng xập xệ, bừa bộn, ánh sáng lờ mờ hắt vào từ ô cửa sổ bé nhỏ phủ đầy bụi bặm. Mùi ẩm mốc, mùi thuốc thang cũ và cả mùi tuyệt vọng quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt. Bà nhớ lại những ngày tháng cuối đời. Lạc Chu, đứa con trai duy nhất, và Diệp Vân, con dâu, đã lạnh lùng đẩy bà ra khỏi căn nhà khang trang mà họ đang sống, nhốt bà vào cái xó này. Chỉ cho bà một khoản tiền ít ỏi, đủ để bà sống lay lắt qua ngày, hay đúng hơn là để bà chết một cách âm thầm.
Những ký ức vụn vặt như những mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào tim bà. Chiếc đĩa yêu thích của Diệp Vân bị vỡ, bà đã phải van xin con dâu tha thứ. Lạc Chính Vũ, đứa cháu trai kháu khỉnh, giờ đã lớn, lại từng dùng khẩu súng đồ chơi ném thẳng vào mặt bà. Những gì bà đã cho đi, những gì bà đã hy sinh cho gia đình này, tất cả dường như tan biến vào hư vô.
Hơn một năm sau cái chết đó, làng quê của bà Mai được giải tỏa. Mảnh đất nơi căn nhà cũ của bà tọa lạc được đền bù một khoản kha khá. Bà Mai khi ấy đã không còn trên cõi đời này để nhận số tiền đó nữa. Cái chết cô độc, lạnh lẽo trong mùa đông năm ấy đã khắc sâu vào tâm trí bà, trở thành một nỗi ám ảnh không thể xóa nhòa. Tiếng báo bận từ điện thoại là điều cuối cùng bà nghe thấy, một lời từ chối sự sống từ chính người thân. Bà đã chết cóng, một mình, không một ai bên cạnh. Cái chết bi thương và cô độc ấy là sự phản ánh tàn khốc nhất cho cuộc đời của một người mẹ.
Trong bóng tối mịt mùng đang dần bao trùm, Bà Mai cảm nhận hơi ấm cuối cùng rời khỏi cơ thể. Bà nhắm mắt lại, chìm vào một giấc ngủ vĩnh hằng, mang theo tất cả sự tủi hờn và nỗi đau đớn. Nhưng đâu đó sâu thẳm trong tâm thức, một tia hy vọng mong manh, hay đúng hơn là một lời nguyền, đã được gieo mầm.
Làng quê nhuốm màu xám xịt. Không khí đặc quánh, ngột ngạt như thể mọi thứ xung quanh đều đang nín thở chờ đợi. Từ xa, hai chiếc xe máy chạy trên con đường đất quen thuộc, hướng thẳng về phía căn nhà cũ kỹ, bụi bặm. Lạc Chu, dáng người dong dỏng, gương mặt vẫn còn nét phong trần, ngồi sau xe máy, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía trước. Diệp Vân, tóc xõa dài, gương mặt xinh đẹp nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng, đang điều khiển xe, đôi mày cau lại. Họ trở về đây, sau nửa năm tin dữ về cái chết của bà Mai, nghe theo thông báo làng xác nhận sẽ tiến hành giải tỏa.
Đến nơi, họ dừng xe, nhìn căn nhà. Không còn bóng dáng quen thuộc, chỉ còn sự hoang tàn, đổ nát. Cánh cửa mục nát hé mở một phần. Một mùi hôi thối nồng nặc, khó chịu xộc thẳng vào mũi, khiến Diệp Vân nhăn mặt. Lạc Chu cũng cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng vẻ mặt anh ta không chút biến đổi.
Họ bước vào. Ngay ngưỡng cửa, cảnh tượng đập vào mắt khiến ngay cả những người chai sạn nhất cũng phải rùng mình. Nằm giữa nền nhà lạnh lẽo, dưới lớp bụi bặm phủ dày, là một thân hình không còn nguyên vẹn. Xác của bà Mai đã phân hủy, trương phình, quyện với lớp giòi bọ đang lúc nhúc, nhung nhúc. Mùi tử khí, mùi thối rữa bốc lên kinh khủng, ám ảnh đến từng giác quan.
Căn phòng xập xệ, bừa bộn, ánh sáng lờ mờ hắt vào từ ô cửa sổ bé nhỏ phủ đầy bụi bặm. Mùi ẩm mốc, mùi thuốc thang cũ và cả mùi tuyệt vọng quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt.
Lạc Chu đưa mắt nhìn quanh, không một chút cảm xúc. Anh ta chỉ đơn giản là đang kiểm tra xem có còn gì có thể tận dụng được không. Diệp Vân cũng thế, cô ta bước qua thi thể của mẹ chồng, đôi mắt lạnh lùng lướt qua, như thể đang nhìn một món đồ cũ không còn giá trị. Cả hai đều không biểu lộ bất kỳ nỗi đau buồn hay thương tiếc nào. Họ chỉ lặng lẽ quan sát, với một vẻ mặt trống rỗng, vô cảm đến đáng sợ. Cảnh tượng kinh hoàng trước mắt dường như không hề lay động trái tim sắt đá của họ. Có chăng, họ đang chờ đợi để hoàn tất nốt thủ tục giấy tờ, để nhanh chóng rời khỏi nơi này, quên đi tất cả.
Lạc Chu và Diệp Vân lướt qua thi thể của bà Mai như thể đó là một vật cản trên đường. Ánh mắt họ dừng lại ở khung cảnh xung quanh, không phải vì sự kinh hoàng, mà là tính toán.
LẠC CHU
(Giọng hờ hững)
Vụ giải tỏa này cũng nhanh thật. Mấy tháng trước còn nói chuyện, giờ thì xong rồi.
DIỆP VÂN
(Nhếch mép cười khẩy, giọng đầy vẻ tính toán)
Quan trọng là họ có đền bù xứng đáng không. Nghe nói đợt này giá cao lắm. Đợi đội thi công san phẳng luôn cái nhà này, mình lấy tiền sửa sang lại nhà trên thành phố.
Lạc Chu gật đầu, ánh mắt quét qua các bức tường xiêu vẹo, những món đồ đạc cũ kỹ. Anh ta nhặt lên một chiếc đồng hồ quả lắc đã ngừng chạy, gõ nhẹ vào mặt kính rồi ném lại xuống đất. Tiếng vỡ khô khốc vang lên.
LẠC CHU
Chả còn gì đáng giá. Cứ giải tỏa nhanh cho xong.
Diệp Vân tiến lại gần thi thể bà Mai, không một chút e dè hay ghê sợ. Cô ta cúi xuống, dùng mũi giày nhọn khều nhẹ một chút quần áo rách nát dính trên người bà.
DIỆP VÂN
(Giọng ghê tởm)
Chết mà cũng không yên thân. Đúng là hết thời rồi. Giá mà lúc còn sống biết điều hơn thì có phải đỡ khổ không?
Bà Mai, trong một dòng hồi tưởng đột ngột, cảm thấy sự căm phẫn tột độ dâng trào. Bà nhớ lại mình đã từng cầu xin con trai và con dâu một chút lòng thương hại, một nấm mồ tử tế, nhưng chỉ nhận lại sự khinh bỉ và đuổi xua. Bà nhớ lại ngày mình chết trong cô độc, không một ai đoái hoài, chỉ vì mong muốn nhận được khoản tiền đền bù giải tỏa mà hai kẻ này không ngừng nhắc tới. Cái cảm giác mình chỉ là một “vật cản” cần được dọn dẹp càng khiến bà đau đớn.
LẠC CHU
(Quay sang Diệp Vân, giọng đầy vẻ quyền lực)
Gọi cho bên dự án đi. Hỏi xem thủ tục thế nào, bao giờ thì họ đến làm việc. Chúng ta còn phải về nhà nữa.
Diệp Vân rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Màn hình sáng lên, soi rõ vẻ mặt lạnh lùng, đầy toan tính của cô ta.
DIỆP VÂN
(Giọng ngọt như mía lùi, nhưng ánh mắt sắc lạnh)
Vâng, anh yêu. Em sẽ lo hết.
Bà Mai thầm nghiến răng. Tiền đền bù giải tỏa. Khoản tiền mà con trai và con dâu bà coi trọng hơn cả mạng sống của bà. Họ muốn san phẳng căn nhà này, san phẳng luôn cả thi thể bà, chỉ để trục lợi. Sự tàn nhẫn đó, sự vô nhân tính đó, bà Mai sẽ không bao giờ quên. Lòng căm phẫn, sự uất hận từ kiếp trước giờ đây bùng cháy dữ dội, là ngọn lửa thôi thúc bà phải thay đổi tất cả.
Bà Mai ngồi đó, đôi mắt nheo lại nhìn vào khoảng không. Không khí vẫn còn vương vấn mùi xi măng mới và mùi đất ẩm từ khu đất đang chờ giải tỏa. Lạc Chu và Diệp Vân đã vui vẻ rời đi, bàn tay siết chặt tờ giấy ghi “Khoản tiền đền bù di dời: 7 triệu”. Họ hoàn toàn quên mất bà Mai đã từng tồn tại, quên mất sự hy sinh, quên mất cả việc bà đã từng là một con người. Tiếng xe ô tô của họ xa dần, chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm căn nhà cũ kỹ. Bà Mai cảm nhận rõ sự lạnh lẽo không chỉ từ không khí, mà còn từ chính cái nơi bà đã từng gọi là nhà.
Bà nắm chặt hai bàn tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Máu nóng rỉ ra, hòa lẫn với bụi bẩn trên tay. Kiếp trước, bà đã chết ngay tại đây, trong căn nhà xiêu vẹo này, chờ đợi cái chết trong cô độc và sự lãng quên. Cái chết ấy, bà nhớ rõ, diễn ra “hơn một năm sau khi chết” theo lời con trai, nhưng thực chất là chỉ vài tháng sau khi bà bị đuổi đi. Lạc Chu đã đưa cho bà 200 nghìn đồng, như bố thí một đồng bạc lẻ, bảo bà tìm chỗ nào đó mà sống. Diệp Vân thì cười khẩy, cho rằng bà là gánh nặng.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Bà không còn là bà Mai yếu ớt, cam chịu của kiếp trước nữa. Bà đã sống lại, mang theo nỗi hận ngàn cân và một quyết tâm cháy bỏng. Bà sẽ không để lịch sử lặp lại. Bà sẽ thay đổi số phận của mình, của người thân, và đặc biệt, bà sẽ trả giá cho những kẻ đã đẩy bà vào đường cùng.
Bà đứng dậy, dáng người gầy gò nhưng ánh mắt rực lửa. Bà nhìn quanh căn nhà, nơi từng là nơi sinh sống của bà, nơi chứa đựng bao kỷ niệm, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát chờ được san phẳng. Nhưng bà không nhìn những bức tường nứt nẻ hay mái nhà dột nát. Bà nhìn vào những vật dụng còn sót lại. Chiếc đĩa vỡ – kỷ vật của Diệp Vân, thứ đã từng là lý do cho một cuộc cãi vã nảy lửa. Súng đồ chơi của Lạc Chính Vũ, thứ đã từng được ném vào người bà, giờ đây nằm chỏng chơ trên sàn nhà. Tất cả đều là những lời nhắc nhở về quá khứ, về sự tàn nhẫn.
Bà Mai bước ra khỏi căn nhà, hướng về phía con đường dẫn ra khỏi xóm. Bà không đi về nhà con trai, nơi bà đã bị đối xử như rác rưởi. Bà cũng không đi đâu cả, ngoài mục tiêu đã được đặt ra. Lương hưu của bà là hơn 2 triệu mỗi tháng, cộng với khoản tiền đền bù 7 triệu vừa rồi, đủ để bà bắt đầu. Nhưng bà không cần sự giàu sang. Bà cần sự công bằng. Bà cần sự trừng phạt.
“Diệp Vân, Lạc Chu,” bà Mai thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực. “Các người đã từng làm tôi như vậy. Giờ là lúc tôi làm lại tất cả.”
Bà nhớ lại ngày bà báo mất thẻ ATM ở ngân hàng trong kiếp trước, sự bối rối, bất lực. Giờ đây, bà cảm thấy mình tỉnh táo hơn bao giờ hết. Bà sẽ sử dụng mọi thứ mình có, mọi thứ mình biết về tương lai, để biến cuộc đời của Lạc Chu và Diệp Vân thành địa ngục.
Bà Mai nhìn về phía chân trời, nơi ánh mặt trời đang dần lặn. Nỗi đau của kiếp trước vẫn còn đó, nhưng nó đã được tôi luyện thành một ý chí thép. Bà sẽ không bao giờ để họ quên đi người mẹ, người bà đã từng hy sinh vì họ. “Thời gian thay đổi rồi,” bà tự nhủ, “và tôi sẽ là người thay đổi nó.”
Đoạn kết lắng đọng:
Màn đêm dần buông xuống, bao phủ lấy xóm nhỏ vốn dĩ đã im lìm. Bà Mai đứng đó, bóng dáng cô độc dưới ánh đèn đường vàng vọt. Cơn gió heo may luồn qua kẽ áo, mang theo chút hơi lạnh của mùa thu đang về. Nhưng trong lòng bà Mai, ngọn lửa thù hận và quyết tâm vẫn đang bùng cháy, soi đường cho những bước chân sắp tới. Bà biết con đường phía trước sẽ còn rất dài và đầy chông gai, nhưng bà không còn sợ hãi nữa. Sự sợ hãi đã bị thay thế bởi một sức mạnh nội tại phi thường, thứ sức mạnh của một người phụ nữ đã trải qua quá nhiều mất mát, quá nhiều đau khổ, và giờ đây, khao khát tìm lại công lý cho chính mình. Bà nhìn về phía xa, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu le lói, như thể đó là điểm đến cuối cùng cho hành trình đòi lại lẽ phải. Những giọt nước mắt đã khô cạn từ lâu, thay vào đó là ánh nhìn kiên định, một lời hứa thầm lặng với chính bản thân, với những gì đã mất, và với tương lai mà bà sẽ tự mình kiến tạo. Sẽ có ngày, Lạc Chu và Diệp Vân sẽ phải trả giá, và bà Mai sẽ là người chứng kiến.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*