Con dâu ép tôi về quê.
Con trai không chịu.
Hai vợ chồng vì thế cãi nhau long trời lở đất, thậm chí lôi cả đơn ly hôn ra đe dọa nhau.
Tôi đứng giữa, như một khúc xương mắc cổ.
Không nỡ nhìn gia đình của con trai tan nát, tôi lặng lẽ nghĩ ra một con đường rút lui cho chính mình — âm thầm dọn ra ngoài, tự mua một căn hộ nhỏ, sống một mình cho yên ổn. Rảnh thì quay về nấu cơm, trông cháu, coi như vẫn trả hết món nợ mang tên “mẹ”.
Tối hôm ấy, tôi đi qua phòng ngủ của chúng, định gọi hai đứa uống nước gừng.
Cửa khép hờ.
Tôi nghe thấy con trai ôm vợ, giọng hạ thấp, mềm mỏng đến mức xa lạ:
“Bảo bối, em cứ làm căng thêm vài lần nữa đi. Mẹ chịu không nổi đâu. Biết đâu bà ấy xách đồ đi luôn trong đêm ấy chứ.”
Tôi đứng chết trân.
Hóa ra… không phải tôi tự rút lui.
Là chúng muốn tống tôi đi.
Chỉ là bọn chúng không hề biết — đúng ngày hôm qua, khoản đầu tư hơn chục triệu của tôi vừa đáo hạn.
Ngày đầu tiên Thiên Dực nhập học, tôi đưa cháu đến trường, rồi quay về nhà.
Vừa mở cửa, tim tôi như bị ai đó bóp chặt.
Toàn bộ đồ đạc của tôi — quần áo, chăn mền, giày dép, thuốc men — bị Tố Diễm gom lại, chất thành một đống ngay lối ra vào. Như rác. Như đồ bỏ.
Tôi đứng rất lâu mới cất được tiếng, giọng lạnh đến mức chính tôi cũng giật mình:
“Con dâu… con đang làm gì vậy?”
Tố Diễm quay lại, nở nụ cười gượng gạo, giả vờ khó xử:
“Mẹ à, mẹ cũng nên chuyển đi rồi. Bao nhiêu năm nay con hiếu thuận với mẹ, giờ cũng đến lúc con phải hiếu thuận với mẹ ruột con chứ. Đồ đạc con thu xếp giúp mẹ hết rồi. Mẹ về quê an hưởng tuổi già đi.”
Tôi nhìn đống hành lý, trong ngực cuộn lên một cơn tức nghẹn:
“Nhà ở quê đã bán từ lâu để mua căn hộ này. Giờ con bảo tôi về quê, vậy tôi đi đâu?”
Cô ta nhún vai, nói tỉnh bơ như đang bàn chuyện thời tiết:
“Đi đâu cũng được mà mẹ. Nếu không về quê thì sang ở với hàng xóm — bác Mạnh ấy, bác theo đuổi mẹ bao năm rồi còn gì. Có người bầu bạn tuổi già cũng tốt.”
Rồi cô ta mỉm cười, bồi thêm một nhát dao:
“Chỉ có điều nói trước, nếu mẹ với bác ấy thành đôi thì chuyện dưỡng lão sau này… bên đó lo hết nhé.”
Miệng thì nói lời quan tâm.
Ánh mắt lại lạnh lẽo, tính toán đến rợn người.
Tay tôi run lên. Tôi hận đến mức chỉ muốn tát thẳng vào mặt nó.
Ngày trước, chính vợ chồng nó quỳ xuống, năn nỉ tôi dốc hết tiền tiết kiệm để mua căn nhà này.
Bây giờ, nó muốn đuổi tôi đi, nhường chỗ cho mẹ ruột của nó.
Thật nực cười.
Tôi từng nghĩ, ngày mai sẽ nói với chúng rằng tôi tự dọn ra ngoài, mua một căn nhỏ gần đây. Khi rảnh vẫn sang nấu cơm, dọn dẹp, trông cháu — coi như chăm lo cho cái nhà này đến tận hơi thở cuối cùng.
Nhưng lúc này, tôi mới hiểu.
Tôi ngu ngốc đến đáng thương.
Tôi coi gia đình này là cả thế giới.
Còn họ coi tôi là gánh nặng — chỉ mong vứt đi càng sớm càng tốt.
Đúng lúc đó, con trai về đến nhà.
Nhìn thấy đống đồ, nó sầm mặt, quay sang trách vợ, giọng nghe có vẻ nghĩa khí:
“Em làm cái gì vậy? Dù có muốn mẹ dọn đi cũng phải cho mẹ thời gian chứ! Bao năm nay mẹ vất vả vì cái nhà này, sao em lại đối xử như vậy?”
Tố Diễm lập tức đổi mặt, giậm chân, giọng the thé như bị oan ức:
“Em cũng vì cái nhà này thôi! Nếu anh kiếm được nhiều hơn thì chúng ta đâu phải chen chúc trong căn bốn phòng thế này! Ngày nào em cũng thấy bất tiện!”
Con trai kéo tôi vào phòng, vỗ vai an ủi:
“Mẹ nghỉ ngơi đi. Tối con nói lại với Tiểu Diễm.”
Nhưng chỉ một lát sau, từ phòng khách đã vọng vào tiếng cười đùa, tiếng nói ngọt như mật, dính chặt lấy nhau.
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi nhắn tin cho mấy chị em thân thiết, vừa kể vừa run tay.
Chị cả trả lời rất nhanh:
“Nhà đứng tên em. Bọn nó không làm gì được đâu.”
Tôi thả điện thoại xuống.
Ánh mắt vô thức lướt qua màn hình ngân hàng.
17.870.977,26 tệ.
Khoản tiền chồng tôi để lại trước khi mất, nhờ bạn mua giúp một gói đầu tư lớn. Ban đầu, tôi định dùng số tiền này mua biệt thự cho con trai, để cả nhà ở rộng rãi, thoải mái.
Giờ nghĩ lại —
Tuyệt đối không thể để chúng biết.
Sáng hôm sau, tôi còn chưa tỉnh hẳn thì ngoài phòng đã vang lên tiếng la hét chói tai.
Tố Diễm cố tình nói thật to, như muốn đập thẳng vào tai tôi:
“Triệu Duy Thần! Mẹ anh định làm trò gì vậy? Sáng cũng không nấu nổi bữa ăn à?
Sao anh không nói sớm, không nấu thì tôi ra ngoài ăn! Tôi đâu thèm bữa cơm của bà ấy!”
Trước đây, ngày nào tôi cũng dậy từ tinh mơ nấu nướng, gọi hai đứa dậy, chờ ăn xong mới đi làm. Tôi lau nhà sạch bóng, chiều con dâu đến mức chỉ cần thấy một sợi tóc rơi xuống sàn cũng phải cúi nhặt.
Hai ba tiếng dọn dẹp mỗi ngày.
Chưa từng nhận được một lời cảm ơn.
Giờ thì thôi.
Tôi mở cửa phòng, đi thẳng ra phòng khách, ngồi xuống sofa, bật tivi như không có chuyện gì xảy ra.
Con trai cau mày:
“Mẹ, sao mẹ không đưa Thiên Dực đi học? Mẹ còn ngồi xem tivi, sắp muộn rồi.”
Tôi xoa vai, giọng bình thản đến lạnh lẽo:
“Mẹ già rồi, hôm nay lưng đau. Từ nay mẹ không đưa nữa, hai đứa tự lo.”
Nó sững lại, vừa bực vừa hoảng:
“Mẹ đừng làm khó con. Bọn con bận thế này, muộn là mất tiền thưởng cả tháng!”
Tôi dửng dưng:
“Không quan tâm. Hôm nay mẹ mệt. Không đi được. Không thì cho Thiên Dực nghỉ.”
Thiên Dực nghe vậy lập tức reo lên, mắt sáng rỡ:
“Con cũng không khỏe! Con không muốn đi học! Con muốn ở nhà với bà nội!”
Chưa dứt lời —
BỐP!
Con dâu đá thẳng vào chân thằng bé.
Tiếng khóc xé toang căn nhà.
Và cũng xé toạc luôn chút tình thân cuối cùng trong lòng tôi.
Chị nào muốn đọc chương 2 thì em gửi bên dưới bình luận ạ

