Năm mười tám tuổi, cô bán thân vì mẹ, giao lần đầu tiên của mình cho một người đàn ông xa lạ.
Sau khi cứu mẹ xong, cô phát hiện mình mang thai.
Ngày hạ sinh, cô đau đớn mấy giờ đồng hồ. Nhưng… đổi lại niềm đau đó… là câu nói của mẹ cô:”Con của con đã mất, đứa bé..đứa bé…”
Lúc đó cô gần như sụp đổ, lần đầu tiên giao cho ai cô cũng không biết, khi mang thai, cô ao ước mình làm mẹ, vậy mà bây giờ… mất con, tại sao? Tại sao ông trời lại nhẫn tâm với cô như vậy? Cô làm gì sai? Cô chỉ ao ước mình được làm mẹ thôi mà.. sao ông trời lại nhẫn tâm với cô như vậy…
Năm cô hai mươi tư tuổi, cô được nhận vào một công ty nổi tiếng, suốt bốn năm qua cô đã cố gắng vượt qua nỗi đau đó, để mạnh mẽ bước tiếp con đường tương lai mới.
Cô nhận vào công ty, là một nhân viên văn phòng bình thường, mọi người ở đây rất hoà đồng và gần gũi với cô, cô cũng vậy, luôn cố mỉm cười với mọi người.
Hằng ngày cô đều như vậy, đến công ty rồi về nhà cùng mẹ mình, luôn như vậy.. trôi qua cuộc sống nhàn nhạ.. đến khi anh xuất hiện…!
Anh là tổng giám đốc công ty cô, hôm nay nghe nói anh đi công tác về, còn đưa con trai nuôi của mình đến, nghe nói anh nhận được đứa bé trai đó tại cửa nhà, khi ai đó để đứa bé trước cổng nhà anh, đã bấm chuông và đi mất. Anh thương đứa bé này nên đã nhận nuôi, và hết sức cưng nhiều đứa con trai nuôi này.
Cô không mấy quan tâm, vẫn bình thường như mọi ngày.
Thật sự xuôi xẻo, ngày cô tăng ca lại là ngày mưa. Đang định lên phòng để tìm tài liệu, cô không cẩn thận bị ngã, giày cao gót làm cô trật chân, khó mà đứng dậy được, chết tiệt.. công ty giờ còn ai chứ?
Lúc đau, cô muốn khóc thì một bàn tay búp măng sờ vào mặt cô.
“Dì xinh đẹp, dì sao vậy?”Phong Kha ngây ngô hỏi.
Một cậu bé đáng yêu a.
“Dì bị ngã thôi, mà con đi đâu đây?”Đây là con ai trong công ty sao?
Đúng lúc anh đang đi lên tìm Phong Kha thì..
“Baba, dì ấy bị ngã và hình như không đi được, baba giúp dì ấy đi”Phong Kha nhìn anh ngây ngô nói.
“Hả?”Đó là… tổng giám đốc công ty cô mà… sao.. sao lại..?
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
Linh ngồi đối diện Tổng giám đốc trong văn phòng riêng của anh, lòng như lửa đốt. Cuộc hẹn vội vã này là do cô chủ động, và sự căng thẳng đang bóp nghẹt lồng ngực cô. Tổng giám đốc vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh thường thấy, nhưng Linh biết cô không thể chờ thêm được nữa.
“Thưa Tổng giám đốc,” Linh hít sâu, giọng nói run nhẹ nhưng đầy kiên quyết. “Tôi cần biết sự thật. Về Phong Kha.”
Tổng giám đốc nhướng mày, đặt tập tài liệu xuống bàn. Ánh mắt anh xoáy sâu vào Linh, sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt. “Về Phong Kha? Có chuyện gì với cậu bé?”
“Không phải chuyện gì với cậu bé,” Linh đáp, vội vàng hơn. “Mà là… nguồn gốc của cậu bé. Đặc biệt là… người mẹ ruột của Phong Kha là ai?”
Không khí trong phòng đột ngột trở nên lạnh lẽo. Gương mặt Tổng giám đốc cứng lại, nụ cười nhạt nhòa biến mất. Đôi mắt anh ánh lên vẻ sắc lạnh, khó chịu. Anh nhìn Linh như thể cô vừa vượt qua một giới hạn không thể chấp nhận.
“Cô Linh,” Tổng giám đốc thốt ra, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự đe dọa nhẹ. “Cô đang hỏi điều gì vậy? Đó là chuyện riêng tư của tôi và Phong Kha.”
“Nhưng tôi cần biết!” Linh gần như gào lên, không kìm được cảm xúc. “Có phải… có phải Phong Kha là con trai tôi không? Người con tôi đã mất?”
Tổng giám đốc đứng bật dậy, đôi mắt anh trở nên lạnh băng, như có ngọn lửa giận dữ bùng lên bên trong. “Cô Linh, tôi nghĩ cô đã đi quá xa rồi.”
“Đi quá xa?” Tổng giám đốc gằn giọng, khuôn mặt anh tối sầm lại. “Tôi không hiểu tại sao cô lại nghĩ mình có quyền can thiệp vào chuyện riêng tư của tôi. Phong Kha là con trai tôi. Tôi đã nhận nuôi thằng bé sáu năm về trước, khi thằng bé bị bỏ lại trước cổng nhà tôi. Đó là chuyện riêng tư, và tôi không có nghĩa vụ phải giải thích cho bất kỳ ai.”
Linh cảm thấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, nhưng cô vẫn không thể tin nổi. “Nhưng… nhưng những gì tôi thấy… tôi cảm nhận được…” Linh lắp bắp, cố gắng tìm lời.
“Những gì cô thấy chỉ là một người cha yêu thương con trai mình!” Tổng giám đốc cắt ngang, giọng nói đầy quyền uy và giận dữ. “Cô Linh, tôi cảnh cáo cô lần cuối. Đừng bao giờ, dù chỉ một lần nữa, cố gắng xen vào chuyện cá nhân của tôi và gia đình tôi. Đặc biệt là chuyện của Phong Kha.”
Ánh mắt lạnh lùng của anh như một mũi dao đâm thẳng vào tim Linh. Cô lùi lại một bước vô thức, toàn thân run rẩy. Hàng ngàn câu hỏi đang chất chứa trong lòng, nhưng tất cả đều bị bóp nghẹt bởi sự tức giận và kiên quyết của Tổng giám đốc. Cô nhìn thấy sự khinh thường trong đôi mắt anh, như thể cô chỉ là một nhân viên tò mò, vô duyên.
Một cảm giác nhức nhối lan tỏa khắp lồng ngực Linh. Cô đã đi quá xa thật rồi. Cô đã tự biến mình thành kẻ đáng ghét trong mắt anh, đã phá vỡ ranh giới giữa cấp trên và cấp dưới, giữa sự đồng cảm và sự xâm phạm. Linh cảm thấy mình thật ngu ngốc, thật đáng trách. Sự đau đớn không chỉ vì lời từ chối thẳng thừng, mà còn vì nhận ra mình đã đặt niềm hy vọng vào một điều có lẽ là sai lầm, và bị tổn thương sâu sắc bởi chính sự mù quáng của mình.
Cô cúi gằm mặt xuống, đôi mắt bắt đầu nhòe đi vì những giọt nước mắt chực trào. Không còn lời nào để nói, không còn chút sức lực nào để phản kháng. Văn phòng của Tổng giám đốc bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, và Linh chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức. Cô quay người, bước đi loạng choạng về phía cửa, như một kẻ vừa bị tước đoạt tất cả.
Linh đứng sững sờ, ánh mắt dán chặt vào Phong Kha đang chơi đùa cạnh Tổng giám đốc. Cậu bé với đôi bàn tay búp măng, nụ cười hồn nhiên ấy, từng chi tiết nhỏ nhặt cứ xoáy sâu vào tâm trí Linh. Sáu năm… sáu năm kể từ cái ngày cô mất con. Sáu năm, đứa bé này lớn lên, được nuôi dạy bởi Tổng giám đốc – người đàn ông đã nhận nuôi một đứa trẻ bị bỏ rơi trước cửa nhà anh. Linh cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng. Không thể nào. Trái tim cô đập như muốn vỡ tung lồng ngực.
“Anh… anh nói thật cho Linh biết đi,” Linh vặn vẹo giọng, cố gắng giữ chút bình tĩnh cuối cùng. “Phong Kha… Phong Kha là ai?”
Tổng giám đốc nhìn Linh, ánh mắt anh ta chất chứa sự phức tạp, có cả day dứt và một nỗi đau thầm kín. Anh định mở lời, nhưng đúng lúc đó, một bóng người vội vã chạy đến.
“Linh! Con đang làm gì ở đây?”
Linh quay phắt lại. Mẹ Linh. Bà thở hổn hển, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Linh nhận ra điều bất thường trong ánh mắt bà.
“Mẹ? Mẹ sao lại ở đây?” Linh thốt lên, cảm giác bất an dâng trào.
Mẹ Linh nắm chặt tay Linh, đôi mắt bà cầu xin Tổng giám đốc. “Tổng giám đốc, xin anh… xin anh đừng nói gì cả. Chuyện này… chuyện này hãy để tôi giải thích.”
Tổng giám đốc khẽ lắc đầu, ánh mắt anh hướng về Linh, đầy vẻ xót xa. “Cô Linh có quyền được biết sự thật, thưa bà.”
Mẹ Linh run rẩy buông tay Linh, quay sang nhìn cô con gái với ánh mắt đầy dằn vặt, nước mắt bắt đầu lăn dài. “Linh à… mẹ… mẹ xin lỗi con.”
“Mẹ đang nói gì vậy?” Linh lùi lại một bước, cảm giác tai ù đi. Một linh cảm chẳng lành cuộn trào.
Mẹ Linh gục xuống, bật khóc nức nở. “Mẹ… mẹ đã làm sai rồi, con ơi. Cái ngày con sinh Phong Kha… đứa bé…”
“Mẹ nói gì? Phong Kha?” Linh hét lên, mọi thứ như sụp đổ dưới chân cô. “Mẹ đang nói Phong Kha là con con sao? Không thể nào! Con đã mất con rồi mà!”
“Không! Không phải vậy!” Mẹ Linh ngẩng đầu lên, giọng nói nghẹn ngào, tràn ngập sự tuyệt vọng. “Mẹ… mẹ đã nói dối con! Cái ngày con sinh nó ra, nó rất khỏe mạnh. Nhưng mẹ… mẹ không muốn con phải chịu tủi hổ, phải chịu khổ vì không có cha, vì một đứa bé không có tương lai. Mẹ đã lén lút bàn bạc với cô y tá, nói dối con rằng đứa bé đã chết. Sau đó… sau đó mẹ đã mang nó… mang nó đến đặt trước cửa nhà Tổng giám đốc.”
Từng lời nói của Mẹ Linh như những nhát dao đâm thẳng vào tim Linh. Không khí xung quanh đặc quánh lại. Linh đứng bất động, từng khớp xương như hóa đá. Cái gì? Mẹ cô? Chính mẹ cô đã làm điều đó? Người mẹ mà cô bán thân để cứu, người mẹ mà cô yêu thương nhất, lại là người đã cướp đi đứa con của cô, cướp đi cái quyền làm mẹ thiêng liêng ấy? Mọi nỗi đau khổ, mọi nước mắt cô đã rơi suốt sáu năm qua, tất cả chỉ vì một lời nói dối tàn nhẫn?
Linh nhìn Mẹ Linh, đôi mắt đỏ ngầu, trống rỗng. Mọi ký ức về tình mẫu tử, về sự hy sinh của Linh cho mẹ, tất cả bỗng trở thành trò hề. Cô ngã khụy xuống, đầu óc quay cuồng. “Không… không thể nào…” Linh lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt đến mức không thể nghe rõ. Nước mắt trào ra như suối, hòa lẫn với nỗi căm phẫn, sự phản bội, và một sự thật kinh hoàng đến xé lòng. Đứa con cô tưởng đã mất, đứa con cô đau đớn khôn nguôi, lại ở ngay trước mắt cô, sống động và khỏe mạnh, được nuôi dưỡng bởi một người đàn ông xa lạ, tất cả là do chính tay mẹ ruột của cô sắp đặt. Thế giới của Linh hoàn toàn sụp đổ.