Mẹ chồng lấy tông đơ thẳng tay cạo tóc con dâu vào ngày cưới rồi đuổi vào chùa nhưng những gì cô ấy làm trong 10 ngày sau đó khiến con trai bà phát điê–n, mẹ chồng phải khiếp sợ cầu xin rối rít…
Ngày cưới của Vy lẽ ra phải là ngày đẹp nhất đời cô.
Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng.
Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy.
“Nhà này thờ mẫu, làm dâu phải bỏ cái tính kiêu kỳ. Tóc dài là điềm xui, tao cạo cho mày để tẩy uế.”
Vy hét lên, chạy lùi lại, nhưng chồng cô — Hải — đứng ngay cửa, không nói gì, chỉ cắn môi.
Trong khoảnh khắc Vy tuyệt vọng nhất, bà Thoa xông tới, đè vai cô xuống, đưa tông đơ lên xoẹt một đường dài. 👇👇👇
Tiếng tông đơ lạnh lẽo rung lên, xoẹt xoẹt dọc trên da đầu Vy. Mái tóc dài tuyền, niềm kiêu hãnh của Vy, rụng lả tả xuống sàn nhà như những mảnh vụn đời tan vỡ.
Vy rùng mình, toàn thân tê dại. Cô cố vùng vẫy, nhưng bàn tay bà Thoa sắt đá hơn cô tưởng. Chỉ trong chớp mắt, phần tóc phía sau đã trơ trọi, lởm chởm những vết cắt thô bạo. Bà Thoa không dừng lại, bà lùa tông đơ dọc từ trán xuống gáy, cạo sạch những gì còn sót lại trên da đầu cô dâu trẻ.
Vy gục xuống sàn nhà, mái tóc nát bét dưới lưỡi tông đơ. Cô ôm chặt lấy đầu, đôi bàn tay run rẩy chạm vào những sợi tóc ngắn cụt đầy nhục nhã. Một tiếng gào thảm thiết xé toạc không khí phòng thay đồ, đầy tuyệt vọng: “Không! Tóc của tôi… Bà làm gì thế này!”
Bà Thoa tắt tông đơ, ném nó vào khay đồ rồi lạnh lùng quay sang thu dọn dụng cụ. Bà ta không thèm liếc nhìn Vy, giọng nói khô khốc vang lên đầy uy quyền: “Còn dám hó hé gì nữa thì mày mất luôn cái mạng. Đi vào chùa cho sạch sẽ.”
Vy khóc nấc lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Hải đang đứng ở cửa phòng. Trong ánh mắt cô là sự cầu cứu tột cùng, nhưng Hải chỉ cúi gầm mặt, đôi tay siết chặt vào khung cửa sổ đến trắng bệch. Anh ta chọn sự im lặng.
Bà Thoa rũ khăn trên vai Vy, ném nó vào mặt cô: “Nhà này thờ Mẫu, mày phải biết vị trí của mình. Cút ngay, đừng để ta phải lôi.”
Vy run rẩy bò dậy, cúi mặt đi ra khỏi phòng. Trong tâm trí cô, hình ảnh mái tóc rụng đầy sàn nhà hiện lên rõ mồn một. Cô thầm nhủ, 10 ngày sau, mọi chuyện sẽ không dừng lại ở việc cạo đầu. Bà Thoa sẽ phải trả giá cho sự nhục nhã này.
Vy bước qua ngưỡng cửa phòng thay đồ nhà trai, tay che kín phần đầu cạo trọc lởm chởm, nước mắt rơi lã chã xuống sàn gỗ. Hải vẫn đứng tựa vào khung cửa sổ, đôi bàn tay siết chặt khung gỗ đến trắng bệch, nhìn Vy khóc ròng mà không dám nhích bước. Hải chết lặng, tim đập dồn dập, muốn lên tiếng an ủi Vy nhưng sợ Bà Thoa nghe thấy.
Bà Thoa bước qua hai người, tiếng guốc gỗ gõ lanh canh trên sàn, giọng lạnh tanh vọng lại: “Còn đứng đó làm gì? Đi gói đồ rồi sang chùa ngay, chậm chân ta khóa cửa không cho vào.”
Hải run rẩy, thều thào mở miệng, giọng nhỏ đến mức chỉ mình nghe thấy: “Mẹ ơi, hôm nay là ngày mày… con thương Vy lắm.”
Bà Thoa dừng bước, quay phắt lại, đôi mắt sắc như dao cau nhìn Hải: “Mày nói gì? Nói lại cho ta nghe!”
Hải cúi gầm mặt, lưng cong xuống, không dám nhìn thẳng vào Bà Thoa. Anh ta lặp lại, giọng nghẹn ngào: “Mẹ ơi, hôm nay là ngày mày… con thương Vy lắm. Bà bớt tay đi, Vy đau…”
“Im đi!” Bà Thoa quát lên, tiếng vang vọng khắp căn nhà trai rộng thênh thang. Bà ta chỉ tay vào Hải, rồi chỉ sang Vy đang run rẩy đứng ở góc tường: “Cả hai cút ngay khỏi nhà này, đêm nay! Ta không có đứa con trai hèn nhát như mày, cũng không có con dâu không biết điều như nó. Đi, biến ngay khỏi mắt ta!”
Vy ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn Hải, tia hy vọng le lói trong ánh mắt. Nhưng Hải chỉ lùi lại, tránh ánh nhìn của Vy, rồi cúi đầu đi vào phòng ngủ gói đồ. Vy đứng đó, sống lưng lạnh toát. Cô nhớ lại mái tóc dài tuyền rụng lả tả dưới lưỡi tông đơ cách đó chưa đầy mười phút, nhớ lại lời Bà Thoa nhắc đến tín ngưỡng thờ Mẫu, nhớ lại sự im lặng của Hải suốt từ đầu đến giờ.
Mười ngày. Cô chỉ cần đợi đúng mười ngày nữa.
Vy run rẩy bước về phía cửa chính, tay vẫn che đầu. Hải theo sau, vai vác túi đồ nhỏ, mặt cúi gầm. Bà Thoa đứng giữa phòng khách, nhìn hai bóng người biến dần ra ngõ, giọng lạnh lùng vang lên: “Đừng bao giờ quay lại đây nếu không muốn mất mạng!”
Tiếng cửa sắt đóng sầm lại vang lên giữa đêm tối, để lại căn nhà trai vắng lặng, chỉ còn mùi tóc cháy và tàn hơi của sự nhục nhã chưa tan.
Vy đứng bệt ngoài cổng nhà trai, đôi bàn tay vẫn ép chặt lấy phần đầu trọc lốc của Vy, những vảy tóc ngắn nhọn đâm vào da đầu Vy, nhức nhối đến rơi nước mắt. Gió đêm quất ngang, lùa thẳng vào da đầu trần của Vy, khiến Vy run rẩy từng hồi, hàm răng va vào nhau kêu lách cách. Hải đứng sát vách tường nhà trai, vai vác chiếc túi đồ mỏng dính của Hải, đôi mắt Hải lén nhìn về phía cửa sắt đã khóa chặt, không dám lên tiếng gọi Vy.
Người lái xe ôm phanh nhẹ, chiếc xe rồ máy đỗ sát lề đường. Tài xế gỡ mũ bảo hiểm, quay lại phía hai người: “Đi đâu đêm hôm thế?”
Hải giật mình, lúng túng chỉ về phía ngoại thành: “Chùa… chùa Linh Ứng ạ.”
Tài xế nhướng mày, liếc nhìn Vy đang run bần bật, rồi gật đầu: “Lên đi, chật việc gì.”
Hải bước tới, đưa tay định dìu Vy lên yên xe. Vy giật mình lùi lại, ánh mắt Vy nhìn Hải đầy oán hận, nhưng Hải chỉ cúi đầu, đẩy nhẹ lưng Vy về phía xe. Vy bị đẩy lảo đảo, hai tay Vy buông khỏi đầu, lộ ra phần da đầu trần trụi đầy vảy tóc ngắn nhọn, rồi ngã nhẹ lên yên xe sau.
Vy ngồi trên yên xe, đôi tay Vy siết chặt thành ghế sau, nhìn về phía cửa sắt nhà trai vừa hé mở. Bà Thoa đứng nghiêng người sau cánh cửa, đôi mắt Bà Thoa sắc lạnh dán chặt vào Vy, miệng Bà Thoa nhếch lên một nụ cười khinh miệt. Hải đứng cạnh bánh xe trước, mặt Hải cúi gầm, không dám nhìn Vy, cũng không dám nhìn Bà Thoa.
Vy run rẩy, nước mắt Vy lăn dài trên má, ánh mắt Vy nhìn Bà Thoa đầy thù hận cực độ, đến rát cả mắt Vy. Vy cắn chặt môi dưới, máu tanh tràn lên đầu lưỡi Vy, rồi nghẹn ngào nói, giọng run rẩy nhưng rõ từng chữ:
“Bà sẽ phải trả giá cho ngày hôm nay, không sớm thì muộn.”
Tài xế nhấn ga, xe ôm rồ máy lao đi. Gió tạt ngược vào mặt Vy, quất vào da đầu trần của Vy đau rát. Vy vẫn quay đầu nhìn lại, thấy Bà Thoa vẫn đứng đó, bóng dáng Bà Thoa cao lớn uy nghi trong ánh đèn đường, rồi khuất dần sau bóng cây.
Gió đêm vẫn rít lên, xuyên qua lớp áo mỏng của Vy, quất thẳng vào da đầu trọc lốc của Vy, những vảy tóc ngắn nhọn còn sót lại đâm nhói vào da thịt Vy. Vy siết chặt tay vào thanh ghế sau của xe ôm, đầu gối Vy run bần bật, nhưng ánh mắt Vy vẫn dán chặt về phía con đường dẫn về nhà trai, cho đến khi bóng cây và ánh đèn đường lùi hẳn vào bóng tối.
Hải ngồi phía trước Vy, vai Hải gập xuống, không dám quay đầu lại. Vy nhìn vào lưng áo mỏng của Hải, nhớ lại lúc Hải đứng im nhìn Bà Thoa cạo đầu Vy trong phòng thay đồ nhà trai, không một lời can ngăn. Vy cắn chặt môi dưới, vị máu tanh từ vết thương lúc nãy lại trào lên đầu lưỡi Vy. “Hải cũng sẽ phải trả giá.” Vy thầm nghĩ, những ngón tay Vy bấu sâu vào lớp sơn xe, để lại những vết xước nhỏ.
Xe ôm phanh nhẹ trước cổng chùa Linh Ứng. Đêm tối bao trùm cả khuôn viên, chỉ có ánh đèn dầu leo lét từ gian thờ chính chiếu ra sân, hắt bóng những hàng cây bồ đề rung rinh. Tài xế quay lại, chỉ tay về phía cổng: “Chùa đây rồi, đêm muộn thế này may mà sư thầy còn thức.”
Vy trượt nhẹ khỏi yên xe, đôi chân Vy mềm nhũn, suýt ngã, Hải vội đưa tay đỡ lấy cánh tay Vy, nhưng Vy giật mạnh tay, lùi lại, ánh mắt Vy lạnh tanh dán vào Hải. Hải thu tay lại, cúi gầm mặt, xách túi đồ đứng sang một bên. Vy bước thẳng tới cổng chùa, tay Vy nâng chiếc knocker sắt nặng nề, gõ hai tiếng “cốc cốc” vang vọng trong đêm tĩnh mịch.
Vài phút sau, cánh cổng gỗ lim nặng nề mở ra. Sư thầy trụ trì đứng đó, áo cà sa nâu sẫm xếp li tề chỉnh, tay cầm chiếc đèn lồng giấy, ánh mắt hiền từ quét qua Vy, dừng lại ở phần da đầu trần trụi của Vy, rồi chuyển sang Hải đang đứng co ro phía sau.
“Mô Phật, hai vị đến lúc này?” Sư thầy trụ trì dời sang một bên, mời họ vào. “Vào trong đi, gió lạnh lắm.”
Hải bước vào trước, cúi đầu chào, mấp máy môi nói lời cảm ơn rồi lùi ra, nói với Vy: “Em ở đây nghỉ, anh về nhà trước, mai anh lên đón.” Vy không thèm đáp, mắt Vy quét qua gian thờ chính, mùi nhang trầm thoang thoảng, tiếng tụng kinh nhẹ nhàng vọng ra từ điện thờ, nhưng tất cả đều không lọt vào tai Vy. Vy bước thẳng tới gian phòng nhỏ bên cạnh, nơi sư thầy đã chuẩn bị sẵn chiếu trải nền, chăn bông dày, và bình trà ấm.
Sư thầy trụ trì đặt đèn lồng lên bàn, rót một chén trà đưa cho Vy: “Uống cho ấm bụng, con Vy. Ở đây yên tĩnh, con hãy nghỉ ngơi.”
Vy cầm lấy chén trà, nhưng không đưa lên miệng. Vy ngồi thụp xuống chiếu, rồi trượt người đến góc tường, trán Vy áp sát vào bức tường lạnh ngắt, tay Vy ôm lấy đầu gối, ngón tay Vy vô thức gãi vào da đầu trọc, những vảy tóc ngắn nhọn lại đâm nhói. Trong đầu Vy chỉ toàn là hình ảnh Bà Thoa cười khinh miệt, tiếng tông đơ kêu rít rít lúc cạo đầu Vy, rồi lời đe dọa của Bà Thoa trước khi đuổi Vy ra khỏi cửa. Vy nhớ lại tín ngưỡng thờ Mẫu của nhà trai, nhớ lại lúc Bà Thoa dắt Vy đi lễ Nhà thờ Mẫu ngay ngày cưới, ép Vy quỳ lạy dài hạn cầu xin “sống chung thủy, phụng dưỡng mẹ chồng”. Giờ đây tất cả chỉ là trò cười. Vy cắn chặt môi, máu tanh lại tràn lên đầu lưỡi Vy. “Mười ngày sau đám cưới, bà nghĩ bà có thể thoát được sao?” Vy thầm nhủ, mắt Vy nheo lại, nung nấu từng bước trả thù trong đầu.
Sư thầy trụ trì đứng ở ngưỡng cửa, nhìn Vy gục mặt vào tường, lặng lẽ bước vào, ngồi xuống chiếu đối diện Vy. Sư thầy trụ trì nhìn bóng Vy run rẩy trong ánh đèn mờ, chậm rãi nói: “Con hãy để tâm lặng lại, oán thù chỉ sinh thêm khổ đau.”
Vy giật mình, quay đầu lại nhìn sư thầy trụ trì, ánh mắt Vy đỏ ngầu, giọng Vy the thé, run rẩy: “Lặng lại? Sư thầy không biết bà ta đã làm gì với con. Bà ta cạo trọc đầu con, đuổi con ra khỏi nhà, chồng con đứng nhìn không cứu. Làm sao con lặng lại được?”
Sư thầy trụ trì thở dài, chắp tay lại: “Mô Phật. Khổ đau do oán thù gây ra, cuối cùng cũng chỉ chính con gánh chịu. Hãy buông bỏ đi, con Vy.”
Vy cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng và oán hận. Vy quay mặt lại, trán lại áp sát vào tường, tay Vy siết chặt mành chiếu, đến mức các đốt ngón tay Vy trắng bệch. Vy không thèm đáp lời, chỉ tiếp tục gục mặt vào tường, suy nghĩ về từng bước sẽ trả thù Bà Thoa, trả thù Hải, trả thù cả gia đình nhà trai đã coi thường Vy suốt mười ngày qua.
Vy gục mặt vào tường, trán áp sát vào bức tường lạnh ngắt, những ngón tay siết chặt mành chiếu đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Cùng thời điểm đó, tại nhà trai, Bà Thoa đang ngồi ngay bàn trà phòng khách, chén rượu nếp đã rót đầy, đĩa lạc rang và chả quê bốc khói nhẹ.
Tiếng cổng sắt mở kẽo kẹt, Hải bước vào, vai vẫn gập xuống như lúc đứng nhìn Bà Thoa cạo đầu Vy trong phòng thay đồ nhà trai. Bà Thoa không đứng lên, chỉ gật cằm hỏi: “Đưa Vy vào chùa xong chưa?”
Hải đáp nhỏ: “Xong rồi mẹ, sư thầy trụ trì nhận rồi, em ấy ở lại trong gian phòng nhỏ bên cạnh điện thờ.” Hải lủi thủi đi lên phòng, không dám nhìn thẳng vào Bà Thoa.
Bà Thoa cười khẩy, rót đầy chén rượu, uống cạn một hơi. Bà Thoa lấy điện thoại gọi cho nhóm bạn thân: “Mấy bà rảnh không? Sang nhà tao nhậu đi, tao vừa dạy dỗ xong cái con dâu bướng bỉnh, giờ rảnh tay rồi.”
Chưa đầy một tiếng sau, năm bà bạn của Bà Thoa đã ngồi đầy quanh bàn trà, chén rượu nối tiếp chén rượu được rót đầy. Bà Thoa vênh mặt, tay chỉ vào đầu mình, khoe: “Các bà biết không, cái con Vy nó tưởng mình lấy được con trai nhà tao là lên mặt lắm. Hôm nay tao lấy tông đơ cạo trọc đầu nó, đuổi ra chùa Linh Ứng ở, cho nó biết ai là người nắm quyền cái dòng họ này.”
Một bà bạn tranh miệng: “Chuẩn luôn chị Thoa, chị là người có uy nhất dòng họ này, mấy đứa con dâu sau này vào nhà chị đều phải phục tùng thôi.”
Bà Thoa cười tự mãn, vỗ tay xuống bàn, tiếng “đùng” vang lên. Bà Thoa nói lớn: “Mấy đứa con dâu bây giờ khôn lắm, không trấn áp là chúng nó lấn tới ngay. Tao cho nó bài học lần này, cam đoan mười năm sau nó cũng không dám ngẩng mặt lên nhìn tao.”
Đám bạn ồ lên khen ngợi, rót rượu mời Bà Thoa, ai nấy đều tỏ vẻ nể phục uy quyền của Bà Thoa. Bà Thoa ngồi ngất ngưởng ở ghế đầu, rót rượu mời từng người, miệng không ngừng khoe về việc đã “dạy dỗ” Vy ra sao, tỏ vẻ mình là người quyền lực nhất dòng họ. Bà Thoa cầm chén rượu đưa cao, hô to: “Uống đi các bà, chúc cho dòng họ nhà tao mãi uy phong, không đứa con dâu nào dám lấn lướt!”
Tầng hai, Hải đã bám chặt lan can phòng mình, nghe rõ từng lời khoe khoang của Bà Thoa vọng lên từ phòng khách. Hải đã nghiến chặt răng, đốt ngón tay trắng bệch vì siết mạnh lan can gỗ. Hải đã lấy vội áo khoác, đi lén xuống cầu thang, tránh tầm mắt đám bạn của Bà Thoa đang cười nói huyên náo, đẩy cổng sắt bước ra ngoài.
Hải đã đi thẳng đến quán nhậu vỉa hè cách nhà vài con hẻm, ngồi xuống bàn nhựa góc khuất, gọi liên tục ba chai rượu mạnh. Hải đã uống cạn chai này đến chai khác, không ăn gì, mắt đỏ ngầu, má hốc hác vì say.
Chẳng mấy chốc, Hải đã say xỉn, đầu lắc lư, tay chống lên bàn không vững. Hải đã đứng phắt dậy, loạng choạng đi đến bức tường gạch trống cạnh quán nhậu, nắm đấm siết chặt đến mức gân xanh nổi đầy cánh tay.
Hải đã đấm mạnh một cú thùm thụp vào tường, tiếng va đập vang lên giữa phố xá vắng người. Da mu bàn tay phải đã rách toạc, máu rỉ ra nhỏ giọt xuống đất nhưng Hải không hề cảm thấy đau. Hải đã đấm tiếp cú thứ hai, thứ ba, mắt đỏ ngầu, nước mắt chảy dài trên má hốc hác.
Trong đầu Hải chỉ lặp đi lặp lại cảnh Bà Thoa cầm tông đơ cạo trọc đầu Vy trong phòng thay đồ nhà trai, Vy gục mặt vào tường lặng thinh, còn Hải đứng chôn chân tại chỗ, không dám lên tiếng bảo vệ Vy. Cảm giác nhục nhã và tức giận với chính sự hèn nhát của bản thân trước mặt Vy dâng trào, nghẹt thở.
Hải lầm bầm, giọng nói u uất, lơ lớ vì say rượu và hối hận: “Tao hèn, tao là kẻ tồi tệ nhất… Vy ơi, xin lỗi mày.”
Hải đã gục xuống đất, lưng tựa vào tường lạnh, máu từ tay nhỏ loang xuống vỉa hè, mắt mở to nhìn vào khoảng không, lặp lại không ngừng lời tự trách.
Vy lặng lẽ rời chùa, không một lời giã biệt với các sư cô. Cô khoác ba lô nhỏ, bước nhanh ra đường lớn bắt một chiếc xe ôm công nghệ về nhà đẻ.
Trên chuyến xe, Vy nhìn ra cửa sổ, những hình ảnh về phòng thay đồ nhà trai cứ hiện về rõ mồn một: tiếng tông đơ lẹt xẹt, mái tóc rơi lả tả, và ánh mắt đứng nhìn vô hồn của Hải. Cô siết chặt môi, cảm giác nhục nhã ngày cưới như vết dao cắt vào da thịt. “Không chỉ danh dự,” cô thầm nhủ, “mình sẽ không để họ yên.”
Về đến nhà, Vy vào phòng riêng, khóa cửa lại. Cô lấy điện thoại, cuộn nhanh danh bạ đến cái tên từng là bạn học cũ, nay đã là một luật sư nổi tiếng ở thành phố. Ngón tay nhấn gọi, tiếng chuông đổ ring… ring…
“A lô? Vy à? Sao lâu rồi không liên lạc?” Giọng người phụ nữ phía đầu dây chuyền vang lên trầm ấm.
Vy hít sâu, giọng run run nhưng cố giữ bình tĩnh: “Chị giúp em, lần này em không chỉ thua thiệt về danh dự đâu.”
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi tiếng chị luật sư trầm giọng: “Kể chị nghe, chuyện gì đã xảy ra?”
Vy nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ chảy: “Đám cưới cách đây ba ngày, mẹ chồng em đã cạo trọc đầu em ngay trong phòng thay đồ nhà trai, trước sự im lặng của chồng em. Họ lấy cớ tín ngưỡng thờ Mẫu, nhưng thực chất là hành hạ em. Em cần chị tư vấn pháp lý, thậm chí… kiện ra tòa.”
Chị luật sư đáp ngay: “Được, chị sẽ qua ngay. Nhưng em phải chuẩn bị mọi bằng chứng, từ video trong nhà thờ Mẫu đến lời khai của nhân chứng. Lần này, chị sẽ giúp em lấy lại công bằng.”
Vy gật đầu dù biết chị không thể nhìn thấy: “Em đã chuẩn bị sẵn. Chị đi xe nào, em ra bến đón.”
Cúp máy, Vy nhìn ra cửa sổ, ánh mắt không còn buồn bã mà thay bằng sự lạnh lùng quyết liệt. Cô đã bắt đầu cuộc chiến.
Mười ngày sau đám cưới, Vy đã đứng trước cửa một văn phòng công chứng sầm uất ở trung tâm thành phố. Lớp trang điểm đậm đã che hết quầng thâm dưới mắt Vy, bộ vest công sở cắt may vừa vặn đã tôn dáng Vy, mái tóc giả dài bồng bềnh buông xõa qua vai Vy, đã che kín vệt sẹo trắng hằn trên da đầu Vy còn chưa kịp lành hẳn. Nỗi đau từ ngày bị cạo trọc đầu vẫn âm ỉ mỗi khi Vy chạm tay lên tóc, nhưng giờ nỗi đau đó chỉ khiến Vy thêm kiên định.
Vy đã bước nhanh vào quán cafe đối diện, ngồi vào góc khuất ít người qua lại. Tập hồ sơ cũ kỹ được Vy đặt lên bàn, lật mở từng trang: giấy tờ sở hữu căn nhà mặt phố quận 1 đứng tên Bà Thoa nhưng thực chất là tài sản chung của hai vợ chồng Hải, các hợp đồng vay nợ lãi cao ký tên Hải nhưng tiền chảy thẳng vào túi riêng của Bà Thoa, cả biên bản họp hội đồng gia đình có chữ ký của những người làm chứng về việc Bà Thoa ép Vy bán đất hương hỏa để trả nợ.
Ngón tay Vy đã lướt nhẹ qua dòng chữ “Khoản vay 5 tỷ đồng – Mục đích: Đầu tư dự án đất nền (không tồn tại)” in đậm trên giấy. Nụ cười lạnh lùng đã nở trên môi Vy. Bà Thoa đã tưởng mọi thứ đều được giấu kín dưới danh nghĩa tín ngưỡng thờ Mẫu, đã tưởng cạo trọc đầu Vy là có thể khuất phục Vy hoàn toàn.
Vy đã ngước mắt nhìn ra cửa sổ, hình ảnh Bà Thoa tay cầm tông đơ lẹt xẹt trong phòng thay đồ nhà trai ngày cưới lại hiện về. Vy đã cắn nhẹ môi, giọng thì thầm đã vang lên sắc lạnh: “Bà Thoa, bà tưởng cạo tóc là hết à? Bà nhầm rồi.”
Vy đã gập tập hồ sơ lại, đút vào túi xách, rút điện thoại ra nhắn tin cho luật sư: “Chị ơi, em vừa lấy được đủ chứng cứ về tài sản và khoản vay khuất tối của nhà Bà Thoa rồi. Mai mình gặp nhau tại văn phòng chị nhé.”
Tin nhắn đã gửi đi, Vy đã vuốt nhẹ mái tóc giả, ánh mắt đã dừng lại ở tấm gương nhỏ trên bàn cafe. Vy không còn là Vy nhút nhát bị hành hạ trong phòng thay đồ nhà trai ngày cưới, cũng không còn là Vy yếu đuối bị Bà Thoa đuổi lên chùa. Giờ đây Vy là người đang nắm giữ mọi sợi dây thòng lọng quanh cổ gia đình nhà chồng.
Ngày thứ 7, nắng trưa gắt gỏng rọi xuống sân chùa vắng lặng. Hải đã đẩy cánh cổng tam quan bước vào, vạt áo sơ mi trắng ướt đẫm mồ hôi, tay run rẩy thít chặt chiếc điện thoại.
Hải đã lùng sục khắp các gian thờ chính, ghé cả dãy nhà khách dành cho phật tử tu tập, gọi khẽ từng chút một: “Vy? Vy có ở đây không? Vy ơi?”
Sư thầy trụ trì từ phía sau cánh cửa nhà khách bước ra, tay lần đều chuỗi tràng hạt, giọng điề từ tốn: “Hải ơi, Vy đã rời chùa từ hôm qua rồi. Vy nói nợ duyên của Vy với gia đình nhà anh đã trả hết, không cần ở lại đây tu tập nữa.”
Hải đã sững sờ tại chỗ, mặt tái nhợt như tờ giấy, sợ hãi không rõ lý do khi nghĩ đến việc Vy biến mất không dấu vết, giọng run rẩy bấm số gọi cho Bà Thoa: “Mẹ ơi! Vy mất tích rồi! Sư thầy nói Vy hết nợ duyên với nhà mình rồi sao? Mẹ biết Vy đi đâu không? Mẹ trả lời máy đi mẹ!”
Hải đã lật đật bấm số liên tục, gọi cho bạn bè, gọi cho họ hàng, giọng càng lúc càng hoảng loạn, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán mà không hề để ý. “Vy đâu rồi? Có ai thấy Vy không? Alo? Alo? Trả lời máy đi! Trả lời máy đi!”
Hải đã hoảng loạn gào lên, tay siết chặt điện thoại đến mức khớp xương trắng bệch, giọng run rẩy không rõ lý do: “Vy đâu rồi? Sư thầy nói Vy hết nợ duyên với nhà này rồi sao? Mẹ! Mẹ trả lời con đi!”
The phone on the wooden tea table in the living room of nhà trai buzzed violently, the screen glaring with Hải’s name. The ringtone cut through the quiet morning, but no one answered.
Bà Thoa stood at the front gate, her hand still on the cold metal bolt. She had just pushed the door open, the pale morning light spilling over the threshold. Her breath hitched. The entire front door was plastered with white official papers, edges curling in the breeze. Big red stamps of the phường stared back at her: THÔNG BÁO XỬ PHẠT, QUYẾT ĐỊNH THU HỒI ĐẤT.
She reached out, fingers trembling, ripping one sheet off. Her eyes scanned the lines, blood draining from her face. “Hộ bà Trần Thị Thoa… chiếm dụng 35m2 đất công ích… xây dựng trái phép công trình nhà thờ Mẫu… chưa nộp thuế sử dụng đất từ 2008…”
A few heads popped over the neighboring fence. Mrs. Lan, the busybody next door, leaned in, voice loud enough for the whole alley to hear: “Bà Thoa ơi, nghe nói nhà bà bị kiện đấy nha. Có người đâm đơn tố cáo từ hồi bà lấn đất làm nhà thờ Mẫu ấy, giờ phường xuống cưỡng chế đấy.”
Another neighbor chimed in, “Chuẩn đấy, tôi thấy người của phường dán giấy từ sáng sớm. Nói là có đơn tố cáo xác thực, lần này không xong đâu bà ạ. Có khi phải phá cả cái nhà thờ Mẫu bà xây mười mấy năm nay đấy.”
The whispers grew louder, sharp and mocking, swirling around Bà Thoa’s head. The phone inside kept ringing, Hải’s frantic voice muffled through the closed door. Bà Thoa’s face twisted, veins popping on her neck. She spun around, waving the giấy phạt at the neighbors, voice cracking into a scream:
“Cái gì đây? Ai đâm đơn tố cáo nhà tôi? Đồ vong ơn bội nghĩa! Nhà này ở đây mấy chục năm, ai dám động vào đất nhà tôi? Ra đây, kẻ nào đâm đơn thì ra đây cho tôi biết mặt!”
The neighbors fell silent, exchanging nervous glances, before retreating back behind their fences. The phone inside finally stopped ringing, then started again immediately. Bà Thoa ignored it, her eyes fixed on the papers plastered all over her door, chest heaving with rage.
Tiếng động cơ xe gầm nhẹ vang lên ở đầu ngõ, át đi cả tiếng mắng chửi của Bà Thoa. Một chiếc Mercedes đen bóng loáng dừng hẳn trước cổng, lốp xe nghiến trên mặt đường gồ ghề.
Bà Thoa khựng lại giữa câu nói, đôi mắt mờ đục vì tức giận lập tức chuyển sang kinh ngạc. Cửa xe mở, một đôi chân thon dài bước xuống. Vy xuất hiện trong bộ trang phục suit đắt tiền, tóc mái được tỉa gọn gàng, đôi mắt kính râm che khuất nửa gương mặt nhưng vẫn toát ra khí chất lạnh lùng. Trên tay cô là xấp hồ sơ dày cộm, mép giấy sắc nét như lưỡi dao.
Bà Thoa trợn trừng mắt, ngón tay run rẩy chỉ về phía Vy: “Mày… mày về đây làm gì? Nhìn cái đống giấy dán trước cửa nhà tao này! Ai cho mày về nhà chồng mà không báo trước hả?”
Vy chậm rãi tháo kính râm, ánh mắt cô lướt qua những tờ thông báo dán đầy cổng nhà như nhìn một đống rác rưởi. Cô bước đến gần, đôi giày cao gót gõ lanh canh trên nền đất.
“Nhà bà sắp đi tong rồi, mẹ vẫn chưa nhận ra sao?” Vy nói, giọng điệu bình thản nhưng sắc lạnh. “Chính con là người nộp đơn tố cáo bà lấn chiếm 35m2 đất công ích và trốn thuế từ năm 2008. Cái nhà thờ Mẫu bà coi như báu vật ấy, chuẩn bị bị phá dỡ để thu hồi đất rồi.”
Máu trong người Bà Thoa như muốn đông đặc lại. Bà lảo đảo lùi lại, giọng the thé: “Mày dám! Sau tất cả những gì tao làm cho mày, mày đi tố cáo nhà chồng? Đồ vong ơn bội nghĩa!”
“Làm cho con?” Vy gằn giọng, tiến thêm một bước khiến Bà Thoa phải lùi sát vào tường. “Làm cho con bằng tông đơ cạo trọc đầu trong phòng thay đồ nhà trai? Hay là đuổi con ra chùa sống như một kẻ ăn mày suốt 10 ngày sau đám cưới? Bà Thoa, bà nhìn cho kỹ. Từ hôm nay, mọi chuyện đã khác.”
Vy giơ cao xấp hồ sơ, mạnh tay ấn nó vào ngực Bà Thoa làm bà này suýt ngã.
“Bà Thoa, ra đây ký nhận giấy ly hôn và giải quyết nợ nần đi.” Vy tuyên bố, giọng không còn chút xót xa. “Số nợ xây nhà thờ Mẫu hàng tỷ bạc bà vay mượn khắp nơi, con đã thanh toán hết để đòi lại mảnh đất này. Giờ bà ký vào đây, xác nhận đã nhận đủ tiền và chấm dứt mọi quan hệ với gia đình con, rồi dọn khỏi nhà chồng của con ngay lập tức.”
Tiếng bìa hồ sơ sột soạt trong gió. Bà Thoa vẫn còn đang run rẩy cầm xấp giấy, chưa kịp phản ứng thì cánh cửa gỗ lim bên trong bất ngờ bật mở.
Hải thở hắt ra, mồ hôi đầm đìa trên trán. Suốt từ sáng, anh đã đứng sau cánh cửa nhìn qua khe hở, chứng kiến toàn bộ sự sụp đổ của gia đình mình. Nhìn thấy Vy – người vợ mà anh từng coi là “vật tế thần” cho sự nhu nhược của bản thân – giờ đây lộng lẫy và quyền lực như một nữ thần phán xét, đôi chân Hải bủn rủn.
Anh lao ra ngoài, đôi dép lê vội vã suýt làm anh ngã nhào. Ánh mắt anh dán chặt vào bóng dáng Vy, trái tim đập thình thịch vì một hỗn hợp của sợ hãi và khao khát được che chở.
Hải quỵ xuống ngay trước chân Vy, mái tóc rối bù chạm xuống nền đất bụi bặm. Anh ôm chầm lấy đôi giày cao gót sáng bóng của Vy, nước mắt và mồ hôi hòa quyện chảy dài trên gương mặt khắc khổ.
“Vy ơi! Vy…” Giọng Hải nghẹn lại, run rẩy đến mức không thốt nên lời trọn vẹn. “Anh sai rồi… anh hèn nhát lắm. Hôm đó trong phòng thay đồ, anh đã im lặng nhìn bà ấy lấy tông đơ cạo tóc của em. Anh đã để mặc em bị đuổi ra chùa như một kẻ ăn mày suốt 10 ngày đằng đẵng.”
Vy hạ thấp tầm mắt, nhìn xuống người đàn ông đang quỳ dưới chân mình với vẻ mặt lạnh tanh, không một chút dao động. Cô thản nhiên rút tay ra khỏi tầm với của Hải.
“Vy, anh xin lỗi!” Hải nức nở, cố gắng siết chặt lấy tay Vy nhưng cô đã lùi lại một bước. “Anh sẽ làm tất cả, bán hết nhà cửa, đi làm cuốc mướn, bất cứ điều gì em muốn… anh sẽ bù đắp, anh thề. Đừng bỏ anh, đừng ly hôn với anh… chúng mình hãy làm lại từ đầu, được không?”
Trong đầu Hải, những ký ức về mái tóc dài thướt tha của Vy trước khi bị cạo trọc hiện về đầy day dứt. Anh nhận ra mình vừa đánh mất viên ngọc quý nhất đời mình vì sự hèn nhát.
Vy cúi xuống, nụ cười mỉa mai nở trên môi. Cô gỡ bỏ nhẹ nhàng bàn tay đang bám lấy chân mình, giọng nói sắc lạnh vang lên giữa không gian ngột ngạt:
“Làm lại từ đầu? Hải, anh nghĩ mình vẫn là người có quyền lựa chọn sao?”
Vy móc tay vào chân tóc giả dài thượt đang đội, lật nhanh ra khỏi đầu rồi ném xuống sàn gạch bông cũ kỹ của nhà trai. Mái tóc thật chỉ dài chưa đầy một phân, mọc đều tăm tắp sau mười ngày bị cạo trọc bằng tông đơ ngay trong phòng thay đồ nhà trai, lộ ra dưới ánh đèn vàng chập chờn. Khóe môi cô nhếch lên một nụ cười nhạt, lạnh lẽo.
Xung quanh phòng khách, gia đình nhà trai đang sụp đổ trước mắt cô. Hải gào thét vào điện thoại, mặt tái mét, đôi chân run lẩy bẩy khi nghe tin công ty gỗ của gia đình vừa bị phong toả toàn bộ tài sản vì gian lận thuế. Bà Thoa quỳ sụp xuống trước bàn thờ Nhà thờ Mẫu, hai tay run rẩy vãi rắc vàng hương, nước mắt nhòe nhoẹt dính đầy gương mặt nhăn nheo, miệng không ngừng lảm nhảm xin thần linh tha tội.
Cảm giác nhẹ nhõm tột độ tràn qua người Vy, mười ngày qua bị đày ải sang chùa, bị mẹ chồng ép cạo đầu tẩy uế, bị cả nhà coi là điềm xui đều tan biến hết. Cô thầm nhủ: Quả báo đến rồi. Cô khoanh tay đứng nhìn, ánh mắt sắc lạnh dõi theo bà Thoa đang gục đầu khóc lóc.
Bà Thoa ngẩng phắt đầu lên khi nghe tiếng bước chân của Vy, mắt đỏ hoe nhìn mái tóc ngắn của cô, giọng lắp bắp: “Vy… con giúp bà… bà biết lỗi rồi… bà không nên nghe thầy cúng cạo tóc con…”
Vy bước đến sát trước mặt bà, nụ cười nhạt vẫn dính trên môi, giọng bình thản sắc lạnh: “Bà cạo tóc tôi để tẩy uế, giờ bà thấy ai mới là người đem lại điềm xui chưa?”
Tiếng còi hú của xe công an xé toạc bầu không khí ngột ngạt trong nhà trai. Nhóm cảnh sát kinh tế mặc sắc phục chỉnh tề, tay cầm xấp hồ sơ dày cộm, tiến thẳng vào phòng khách. Một viên cảnh sát lớn tiếng yêu cầu niêm phong toàn bộ tài sản, máy móc và sổ sách liên quan đến công ty gỗ của gia đình.
Hải như người mất hồn, khuỵu xuống ghế, đôi mắt trợn trừng nhìn những dấu niêm phong màu đỏ chói lòa dán lên tủ kính, lên những thùng gỗ quý giá. Gã lắp bắp: “Không… không thể như thế này được… Mẹ ơi, mẹ cứu con!”
Bà Thoa chưa kịp định thần thì đã bị các nhân viên đẩy sang một bên. Bà lảo đảo lùi lại, hai chân mềm nhũn rồi ngồi bệt xuống nền gạch lạnh lẽo. Đôi mắt già nua mở to, nhìn quanh như kẻ mất trí. Tài sản, danh dự, tương lai của gia đình tan biến ngay trước mắt bà chỉ trong một cái chớp mắt.
Vy khoanh tay đứng lặng. Ánh mắt cô dừng lại ở tông đơ cạo tóc nằm lăn lóc dưới góc bàn – vật dụng đã tước đoạt mái tóc dài tha thiết của cô mười ngày trước tại phòng thay đồ. Giờ đây, với mái tóc ngắn chỉ hơn một phân, cô trông thật sắc sảo và xa lạ.
Cô khẽ xoay người, bước về phía cửa lớn. Mỗi bước chân trên nền gạch đều tiếng, vang lên sự tự tại mà gia đình này không bao giờ có được lúc này.
Bà Thoa quay phắt lại, nhìn theo bóng Vy đang dần khuất sau khung cửa. Nỗi sợ hãi tột độ và sự hối hận muộn màng bóp nghẹt lấy cổ họng bà. Bà không còn thấy một “điềm xui” như bà từng tin, bà chỉ thấy chính mình – kẻ đã tự tay đuổi đi phúc khí cuối cùng của gia đình.
Bà Thoa bưng mặt, nước mắt và nước mũi hòa lẫn vào nhau, gào lên trong tuyệt vọng: “Trời ơi! Tao hại con dâu tao rồi! Tao đáng đời! Tao đáng đời lắm rồi!”
Tiếng khóc nức nở của bà Thoa hòa lẫn với tiếng niêm phong lạch cạch, dội lại trong căn nhà vốn từng là biểu tượng của sự giàu có, giờ chỉ còn là một cái hố đen của sự hối tiếc. Vy không ngoảnh lại, bóng cô khuất hẳn sau hàng rào cổng.
Vy kéo ghế ngồi xuống chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ, nơi tầm mắt có thể bao quát toàn bộ căn nhà trai của Hải. Tiếng hú còi xe công an vẫn văng vẳng bên tai, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với tiếng la hét, tiếng đập phá vọng ra từ phía bên kia đường. Vy gọi một ly cà phê đen đá, đá lạnh va vào thành ly kêu lanh canh, thanh âm sắc lạnh chẳng khác gì tiếng tông đơ cạo tóc gạt ngang trên da đầu Vy mười ngày trước.
Vy ngồi im lặng, đôi mắt khẽ nheo lại quan sát. Bà Thoa vẫn ngồi bệt dưới nền nhà, hai tay bấu víu lấy ống quần một viên cảnh sát đang làm nhiệm vụ, miệng lảm nhảm gào khóc. Hải đứng tựa vào cột cổng, đôi chân run rẩy không chịu nổi sức nặng, ánh mắt đờ đẫn nhìn những chiếc xe tải chở tài sản niêm phong rời đi. Chẳng còn chút dáng dấp của Hải giàu có, kiêu ngạo từng ép Vy cạo trọc đầu ngay trong phòng thay đồ mười ngày trước.
Vy nâng ly cà phê lên, ngụm đầu tiên đắng ngắt tràn xuống cuống họng, nhưng vị đắng ấy lại hòa quyện với vị ngọt thỏa mãn đang dâng lên trong lồng ngực. Khóe môi Vy nhếch lên, nụ cười nhẹ nhưng sắc lẹm, chẳng có chút cảm giác tội lỗi nào. Mười ngày. Chỉ vẻn vẹn mười ngày kể từ ngày cưới, Vy đã lật ngược thế cờ, trả lại cho gia đình ấy những gì họ xứng đáng nhận được.
Vy tự nhủ, giọng thầm nhỏ nhưng rõ ràng: “Kết thúc của một kẻ ác là sự an yên của người lương thiện.”
Ly cà phê trong tay Vy dần hết lạnh, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang thành ly, tan chậm vào không khí. Bên kia đường, tiếng ồn ào dần lặng xuống khi những chiếc xe công an rút đi, để lại căn nhà trai trống hoác, lạnh lẽo như chính trái tim của những người từng ngự trị ở đó. Vy không còn nhìn về phía ấy nữa, Vy hướng mắt ra xa hơn, nơi những tán cây xanh mướt đang rung rinh trong gió.
Mười ngày trước, mái tóc dài tha thiết của Vy rơi rụng dưới lưỡi tông đơ sắc lạnh, kèm theo đó là những lời chửi bới, miệt thị từ Bà Thoa và Hải, bảo Vy là điềm xui, là kẻ mang lại vận rủi cho gia đình. Họ đuổi Vy đến chùa, bắt Vy quỳ dưới hiên Nhà thờ Mẫu, nhục mạ tín ngưỡng thờ Mẫu mà Vy trân trọng. Nhưng Vy chưa bao giờ muốn trả thù một cách mù quáng. Vy chỉ mang lại sự thật, về những phi vụ làm ăn phi pháp của gia đình ấy, về những mưu đồ tước đoạt quyền lợi của người lao động mà họ che giấu suốt bao năm qua.
Gió thổi qua cửa sổ, vuốt nhẹ lên mái tóc ngắn chỉ hơn một phân của Vy, mát rượi và dễ chịu. Vy không hận họ, cũng chẳng cảm thấy vui sướng khi thấy họ suy sụp. Vy chỉ hiểu rằng, mỗi hành động đều có quả báo, và sự an yên của người lương thiện không đến từ việc hãm hại kẻ khác, mà đến từ việc dũng cảm đứng lên bảo vệ chính mình, bảo vệ những giá trị đúng đắn. Vy mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, không còn sắc lẹm như lúc trước. Vy gọi thêm một ly nước lọc, ngồi im lặng tận hưởng chút bình yên hiếm hoi sau chuỗi ngày giông bão, biết rằng phía trước, cuộc đời Vy sẽ là những ngày tháng không còn bị ám ảnh bởi sự cau có, bất công của nhà chồng nữa.

