Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ… Ngày tôi cưới, ai cũng bảo tôi là người may mắn. Bởi nhà chồng có điều kiện, bố mẹ chồng lại thương con trai nên cho hẳn một mảnh đất gần mặt đường lớn làm của hồi môn. Còn bố mẹ tôi – tuy không giàu có gì – nhưng cũng dốc hết tiền tiết kiệm, cộng với bán đi một mảnh vườn quê, đưa cho tôi 2 tỷ đồng để xây nhà. Tôi từng nghĩ, chỉ cần hai bên gia đình cùng vun vén, thì vợ chồng trẻ như chúng tôi có thể yên tâm mà bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng đời không như mơ… Ngay từ lúc khởi công, bố mẹ chồng đã thể hiện rõ ý muốn “chủ nhà là họ”. Dù mảnh đất ghi tên chồng, nhưng mọi thiết kế, chi phí, lựa chọn vật liệu… đều phải qua họ. Tôi nói gì cũng bị gạt đi. Chồng tôi thì chỉ biết cười, bảo: “Thôi, đất của nhà anh, để bố mẹ quyết cho nhanh.” Tôi im lặng, tự nhủ: “Thôi thì mình là con dâu, nhún một chút cũng chẳng sao.” Nhưng đến khi ngôi nhà hoàn thiện, tôi mới nhận ra mình đã quá ngây thơ. Căn nhà hai tầng khang trang vừa xây xong chưa được bao lâu, một buổi sáng, bố chồng gọi vợ chồng tôi và lạnh lùng nói: – Bố mẹ tính rồi. Bán nhà này đi, lấy tiền mua miếng khác rộng hơn, gần trung tâm. Tôi sững sờ. – Nhưng… nhà này mới xây xong, sao phải bán ạ? Bà mẹ chồng chen vào: – Đất này là của nhà này, bố mẹ có quyền. Còn tiền con bỏ ra thì… tính sau. Câu “tính sau” ấy khiến tôi lạn/h số/ng lư/ng. Tôi quay sang nhìn chồng, mong anh nói đỡ một lời. Nhưng anh chỉ cúi gằm, lặng thinh. Tôi bật khóc, nói trong uất nghẹn:
Người vợ bật khóc nức nở. Giọt nước mắt lăn dài trên má, trộn lẫn với sự uất nghẹn. Cô nhìn chằm chằm vào bố mẹ chồng, giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết.
NGƯỜI VỢ
(Giọng nghẹn ngào)
Hai tỷ của bố mẹ con thì sao? Con cũng là chủ nhà mà!
Bố chồng nhếch mép cười khẩy, một nụ cười đầy khinh bỉ. Mẹ chồng cau mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua Người vợ.
BỐ CHỒNG
(Giọng mỉa mai)
Chủ nhà? Con nhóc này nó nói gì vậy nhỉ?
MẸ CHỒNG
(Chỉ tay về phía Chồng)
Nghe lời chồng con đi. Nhà cửa đất đai, là của nó. Nó là chủ, hiểu chưa?
Bà chỉ vào Người chồng đang đứng cúi gằm mặt, vai rũ xuống. Anh ta không dám ngẩng lên, như thể muốn chui xuống đất. Linh cảm về một âm mưu đã hiện lên trong đầu Người vợ từ lâu, giờ đây càng trở nên rõ ràng. Cô nhìn sâu vào mắt bố chồng, rồi mẹ chồng, cảm giác bất lực dâng lên nghẹn ứ. Cô biết, nước mắt không thể giải quyết được vấn đề này. Cô cần một thứ gì đó mạnh mẽ hơn.
NGƯỜI VỢ
(Thở hổn hển)
Anh… anh nhìn em đi. Anh không định nói gì sao?
Người chồng khẽ rùng mình, nhưng vẫn không ngẩng đầu lên. Bố mẹ chồng cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn nhà mới tinh, như một lời chế nhạo.
BỐ CHỒNG
(Vỗ tay)
Đúng vậy, con trai. Nói gì đi chứ. Quyền quyết định là ở con mà.
Ánh mắt Người vợ chuyển sang chồng, ánh lên một tia hy vọng mong manh. Nhưng ngay lập tức, tia hy vọng ấy vụt tắt. Cô hiểu ra, mình đã sai lầm khi tin vào anh, tin vào cái gọi là “gia đình”. Cô nhận ra mình chỉ là con cờ trong một ván cờ mà cô không hề hay biết. Bỗng nhiên, một ý nghĩ chợt lóe lên. Cô nhớ đến những lời dặn dò của bố mình. Ông luôn nói: “Dù con có đi đâu, làm gì, cũng phải có cách bảo vệ mình.”
NGƯỜI VỢ
(Giọng điệu thay đổi, bỗng trở nên bình tĩnh một cách đáng sợ)
Thôi được. Bố mẹ muốn bán nhà, con không cản. Nhưng… số tiền 2 tỷ đó, là của bố mẹ con. Bố mẹ con bán cả vườn quê để cho con xây cái nhà này. Vậy thì, con có quyền đòi lại số tiền đó.
Bố mẹ chồng nhìn nhau, nụ cười trên môi tắt hẳn. Họ dường như không ngờ tới câu nói này. Người chồng cũng ngẩng phắt đầu lên, nhìn vợ với vẻ kinh ngạc.
MẸ CHỒNG
(Lấy lại bình tĩnh)
Đòi tiền? Tiền đó đã xây nhà rồi, con ạ. Nhà này là của chúng tôi.
NGƯỜI VỢ
(Nhếch mép cười, nụ cười không hề có sự vui vẻ)
Nhà này là của tôi, là của chồng tôi. Nhưng tiền xây nhà, là của bố mẹ tôi. Nếu bố mẹ muốn bán nhà, thì số tiền 2 tỷ đó, bố mẹ phải trả lại cho bố mẹ con. Có như vậy, chúng ta mới có thể nói chuyện tiếp. Còn không, tôi sẽ không bao giờ rời khỏi căn nhà này.
Ánh mắt Người vợ quét qua bố mẹ chồng, đầy thách thức. Cô cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ đang trỗi dậy trong mình. Cô không còn sợ hãi nữa. Cô sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Bố chồng nhìn Người vợ, đôi mắt nheo lại đầy dò xét. Mẹ chồng thì nhìn chằm chằm vào bà vợ, dường như đang tìm kiếm dấu hiệu nào đó. Người chồng vẫn cúi gằm mặt, ngón tay xoay xoay chiếc nhẫn trên tay, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh ta bối rối.
MẸ CHỒNG
(Giọng đầy thách thức)
Muốn đòi tiền? Con nghĩ dễ lắm sao? Nhà này, đất này là của chúng tôi. 2 tỷ của bố mẹ con hay của ai thì cũng đã xây lên cái nhà này rồi. Giờ muốn lấy lại tiền thì phải ký giấy.
Bà đẩy về phía Người vợ một xấp giấy tờ. Người vợ nhìn xấp giấy, rồi nhìn thẳng vào mẹ chồng. Ánh mắt cô không còn vẻ hoảng sợ, thay vào đó là sự kiên quyết lạnh lùng.
NGƯỜI VỢ
(Giọng chậm rãi, rõ ràng)
Bố mẹ muốn con ký gì? Giấy từ bỏ quyền lợi với mảnh đất và ngôi nhà này, đúng không? Và con sẽ không được can thiệp vào chuyện mua bán của bố mẹ.
Mẹ chồng gật đầu dứt khoát, nụ cười đắc thắng hiện rõ trên môi.
MẸ CHỒNG
Đúng vậy. Thế nào, đồng ý chứ? Có tiền thì tự đi mà mua nhà khác. Đừng có bám víu vào cái nhà này nữa.
Người vợ hít một hơi thật sâu, nhìn xấp giấy tờ trên bàn. Cô biết đây là lúc cô phải đưa ra quyết định. Cô nhìn sang Người chồng, anh ta vẫn không dám ngẩng lên. Cô hiểu rằng, trong cuộc chiến này, anh ta sẽ không là chỗ dựa của cô.
NGƯỜI VỢ
(Nhìn thẳng vào mẹ chồng, giọng lạnh như băng)
Bố mẹ muốn con ký để cướp đi mọi thứ của con, đúng không? Mảnh đất này, ngôi nhà này, là của hồi môn mà bố mẹ cho hai vợ chồng con, là nơi con và chồng con vun đắp cho tương lai. Giờ bố mẹ muốn bán nó đi để lấy tiền riêng.
Bố chồng cười khẩy.
BỐ CHỒNG
Đừng có nói chuyện tương lai ở đây. Nhà này cũng là tiền của vợ chồng tôi góp vào chứ đâu phải mỗi nhà cô? Giờ chúng tôi quyết định bán. Con có quyền gì mà cấm?
NGƯỜI VỢ
(Nhếch mép cười, một nụ cười đầy hàm ý)
Con không cấm. Con chỉ muốn lấy lại 2 tỷ tiền của bố mẹ con. Bố mẹ đã đồng ý bán nhà, vậy thì phải trả lại tiền. Nhưng… con có một điều kiện.
Bố mẹ chồng nhìn nhau, có chút bất ngờ.
MẸ CHỒNG
Điều kiện gì?
NGƯỜI VỢ
(Vừa nói vừa từ từ nhặt xấp giấy tờ lên, bóp chặt trong tay)
Nếu bố mẹ bán nhà này, thì bố mẹ phải trả lại 2 tỷ đó cho bố mẹ con. Còn nếu bố mẹ không trả, thì con sẽ không ký bất cứ giấy tờ gì. Con sẽ ở đây, không đi đâu cả. Và con sẽ kiện bố mẹ ra tòa, đòi lại 2 tỷ tiền của bố mẹ con.
Người chồng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn vợ với ánh mắt ngỡ ngàng. Bố mẹ chồng sững sờ, nụ cười trên môi tắt hẳn. Họ chưa từng nghĩ Người vợ sẽ có cách đối phó mạnh mẽ như vậy. Cô không còn là con cờ dễ dàng thao túng nữa.
Người vợ nhìn thẳng vào bố mẹ chồng, ánh mắt cô kiên định đến lạ. Mẹ chồng nhìn cô, nụ cười trên môi dần biến mất. Bố chồng, dù cố tỏ ra bình tĩnh, cũng không giấu được sự bất an trong ánh mắt. Người chồng vẫn cúi gằm mặt, nhưng giờ đây, sự bối rối đã nhường chỗ cho một chút kinh ngạc pha lẫn lo sợ.
NGƯỜI VỢ
(Giọng vẫn giữ vẻ lạnh lùng)
Con sẽ không ký bất cứ thứ gì. Kể cả khi bố mẹ muốn bán nhà, con cũng sẽ không cản. Nhưng con sẽ đợi. Con sẽ đợi đến khi nhà này được bán. Và con sẽ dùng số tiền đó để đòi lại 2 tỷ đồng mà bố mẹ con đã cho chúng con xây nhà. Nếu bố mẹ không trả, con sẽ kiện ra tòa.
Nói rồi, Người vợ quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng bố mẹ chồng đang đứng sững sờ và Người chồng vẫn còn ngỡ ngàng. Cô không thèm nhìn lại, bước nhanh ra khỏi nhà. Nước mắt trào ra, hòa lẫn với sự uất nghẹn. Cô chạy ra đến con đường vắng, lấy điện thoại ra và nhấn số.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run run, cố gắng kìm nén tiếng nấc)
Bố ơi… con… con không biết phải làm sao nữa… Họ… họ muốn đuổi con ra khỏi nhà! Họ nói sẽ bán hết… con… con không còn gì cả…
Giọng cô đứt quãng vì tiếng khóc. Bên kia đầu dây, giọng của bố vợ vang lên, trầm ấm và điềm tĩnh đến lạ thường.
BỐ VỢ
(Giọng bình thản)
Con cứ bình tĩnh. Mẹ con và bố đã lường trước chuyện này rồi. Đừng lo. Mọi chuyện cứ để bố lo.
Người vợ nghe lời bố, cố gắng hít thở sâu, nước mắt vẫn lăn dài trên má. Cô cảm thấy một tia hy vọng le lói giữa mớ hỗn độn cảm xúc.
NGƯỜI VỢ
(Thì thầm, như tự nói với mình)
Bố sẽ lo…
Cô đứng đó, dựa vào thân cây bên đường, lòng đầy suy tư. Cô biết, lời bố vợ nói không phải là lời an ủi sáo rỗng. Ông luôn có cách của mình. Và lần này, có lẽ, cái bẫy thực sự mới chỉ bắt đầu. Cô nhắm mắt lại, hình ảnh ngôi nhà khang trang, mảnh đất của hồi môn và nụ cười đắc thắng của mẹ chồng cứ ám ảnh. Nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi đã nhường chỗ cho một sự quyết tâm mãnh liệt. Cô sẽ không để mọi thứ bị cướp đi dễ dàng như vậy.
Bố chồng nhìn Người vợ, nụ cười gượng gạo. Mẹ chồng khoác tay Người chồng, khẽ thì thầm điều gì đó vào tai anh ta. Người chồng chỉ biết gật đầu, mắt vẫn không dám nhìn vợ. Cửa chính mở ra, hai người đàn ông lạ mặt bước vào, một người là môi giới, một người là người mua tiềm năng. Họ mang theo vẻ tự tin, tay bắt mặt mừng với bố mẹ chồng.
MÔI GIỚI
(Giọng sang sảng)
Chào mừng quý vị! Đúng như lời giới thiệu, đây là một căn nhà tuyệt đẹp, mới xây xong, vị trí lại đắc địa.
Người vợ đứng ở góc phòng khách, tay vịn vào thành cầu thang, nhìn cảnh tượng trước mắt mà tim như bị bóp nghẹt. Mảnh đất này, căn nhà này, là tất cả những gì vợ chồng cô dồn hết tâm sức và cả gia sản để xây dựng. Giờ đây, nó sắp bị tước đoạt.
BỐ CHỒNG
(Chỉ tay vào căn nhà)
Nhà hai tầng, móng cọc chắc chắn, nội thất cao cấp. Chúng tôi muốn bán nhanh nên sẽ có giá ưu đãi cho người thiện chí. Hai tỷ rưỡi.
Người mua gật gù, tiến lại gần xem xét. Mẹ chồng không quên nhấn mạnh.
MẸ CHỒNG
(Cười khẩy, liếc nhìn Người vợ)
Nhà xây đẹp là thế, nhưng có những người không biết giữ gìn. Có những thứ, cứ mang ra đổi chác mới thấy hết giá trị.
Lời nói của bà như những mũi dao đâm thẳng vào Người vợ. Cô cảm thấy bị làm nhục, bị coi như kẻ vô hình trong chính ngôi nhà của mình. Cô nhìn chằm chằm vào bố mẹ chồng, vào người chồng nhu nhược, vào cặp môi đang cười đắc ý của mẹ chồng. Trong mắt cô giờ đây chỉ còn sự căm hờn cháy bỏng.
NGƯỜI MUA
(Móc trong túi ra một tập tiền)
Thấy cũng ưng ý. Tôi có thể đặt cọc trước 500 triệu.
Bố chồng lập tức bắt tay Người mua. Mẹ chồng cười toe toét. Người chồng thì lúng túng không biết làm gì.
NGƯỜI VỢ
(Thét lên, giọng lạc đi vì uất nghẹn)
Không ai được bán căn nhà này!
Bố mẹ chồng giật mình quay lại. Người mua nhíu mày.
MẸ CHỒNG
(Giọng sắc lạnh)
Cô im đi! Chỗ này không có quyền lên tiếng. Nhà này là của bố mẹ cô ấy, tiền xây nhà là tiền của bố mẹ cô ấy. Cô thì có gì mà đòi?
Người vợ nhìn mẹ chồng, rồi nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sạn của mình, những đêm thức trắng bên chồng để vun đắp.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run rẩy, nhưng kiên quyết)
Hai tỷ đồng đó là tiền bố mẹ tôi bán vườn quê để cho chúng tôi. Đó là của hồi môn quý giá nhất mà tôi có. Tôi sẽ không bao giờ để ai tùy tiện bán đi!
Bố chồng định nói gì đó nhưng Người vợ không cho phép. Cô nhìn thẳng vào mắt bố mẹ chồng, nụ cười trên môi bố chồng vụt tắt, thay vào đó là vẻ căng thẳng.
NGƯỜI VỢ
(Tiếp tục, giọng dần lớn hơn)
Bố mẹ có thể bán nhà, nhưng cái giá hai tỷ đồng đó, tôi sẽ đòi cho bằng được. Tôi sẽ kiện. Tôi sẽ làm mọi cách để lấy lại công bằng cho bố mẹ tôi.
Mẹ chồng tức tối, muốn lao tới nhưng Người chồng đã kịp giữ lại. Người mua có vẻ e dè, lùi lại một bước. Bố chồng nhìn Người vợ, ánh mắt có chút giật mình trước sự thay đổi của cô con dâu. Trong khoảnh khắc đó, Người vợ cảm thấy mình nhỏ bé, bất lực, nhưng sự giận dữ và nỗi uất nghẹn lại cho cô thêm sức mạnh để đối mặt với tất cả. Cô chỉ còn biết đứng nhìn với ánh mắt căm hờn, chứng kiến tất cả đang diễn ra mà mình không thể làm gì hơn.
Người vợ đứng chết trân, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bố mẹ chồng. Lời tuyên bố của cô dường như không thể tin nổi đối với họ. Bố chồng định bước tới, nhưng hành động của người mua đã khiến ông khựng lại.
NGƯỜI MUA
(Nhìn sang Người vợ, vẻ đề phòng)
Ý cô là sao? Cô nói số tiền hai tỷ đó là của bố mẹ cô?
MẸ CHỒNG
(Cười khẩy, đẩy nhẹ Người chồng về phía trước)
Đừng nghe con bé nói bậy. Cái nhà này, cái đất này là của gia đình tôi. Tiền xây nhà thì bố mẹ nó cho thì đã sao? Giờ chúng tôi bán nhà, chúng tôi bán cả cái móng chứ đâu có tách riêng tiền ra.
Người vợ cảm thấy toàn thân run lên. Cô không ngờ mẹ chồng lại ngang ngược đến vậy. Cô quay sang nhìn Người chồng, cầu xin trong ánh mắt.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run rẩy, cố gắng kéo tay Người chồng)
Anh… anh không thể đứng nhìn như vậy được! Đây là nhà của chúng ta mà! Anh nói gì đi chứ!
Người chồng quay sang nhìn vợ, rồi nhìn bố mẹ mình. Anh ta lắp bắp, đôi mắt lảng tránh.
NGƯỜI CHỒNG
(Lí nhí)
Anh… anh không biết phải làm sao. Bố mẹ anh đã quyết rồi. Em… em đừng làm lớn chuyện nữa.
Lời nói của Người chồng như một nhát dao đâm thẳng vào tim Người vợ. Cô nhìn anh ta, sự tin tưởng cuối cùng sụp đổ. Một cảm giác tuyệt vọng, thất vọng tột cùng dâng lên trong lòng cô về sự nhu nhược của chồng. Cô buông tay anh ta ra, cảm thấy lạnh lẽo.
NGƯỜI VỢ
(Giọng pha lẫn uất hận và khinh bỉ)
Quyết rồi sao? Vậy thì tôi sẽ không để các người dễ dàng quyết định như vậy. Hai tỷ đồng đó là tiền bố mẹ tôi đổ mồ hôi bán vườn quê để cho. Nó không chỉ là tiền, nó là cả tâm huyết, là cả một phần ký ức tuổi thơ của tôi. Các người không có quyền bán nó đi như thế!
Bố chồng nhìn Người vợ, ánh mắt thoáng chút bối rối. Mẹ chồng thì cười khẩy, ra hiệu cho Người mua.
MẸ CHỒNG
(Với Người mua)
Thôi, chuyện nhà tôi rắc rối lắm. Anh cứ yên tâm, cứ đặt cọc đi. Cô này chỉ được cái làm ầm lên thôi.
Người mua nhìn Người vợ, rồi nhìn bố mẹ chồng, tỏ vẻ lưỡng lự.
BỐ CHỒNG
(Nói với Người vợ, giọng hơi nghiêm)
Con gái, chuyện này không phải đơn giản như con nghĩ. Bố mẹ đã tính toán rồi.
NGƯỜI VỢ
(Cắt ngang, giọng đầy thách thức)
Tính toán gì? Tính toán bán đi tài sản của bố mẹ tôi để lấy tiền vào túi mình sao? Tôi nói cho ông bà biết, hai tỷ đó, tôi sẽ không để ai chiếm đoạt một đồng nào. Tôi sẽ ra tòa, tôi sẽ làm tất cả để bảo vệ số tiền đó.
Nụ cười trên môi mẹ chồng vụt tắt. Bố chồng cau mày. Người chồng đứng chết trân, không biết nên bênh ai. Người mua thấy tình hình căng thẳng thì lùi lại thêm một bước. Trong mắt Người vợ lúc này chỉ còn lại sự quyết tâm, không còn một chút sợ hãi nào nữa. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến.
Người vợ nhìn chằm chằm vào bố mẹ chồng, ánh mắt tóe lửa, sự quyết tâm kiên định. Bố chồng nhíu mày, mẹ chồng cố giữ nụ cười nhưng rõ ràng sự căng thẳng đã lan tỏa trong không khí. Người mua vẫn đứng đó, đôi mắt dò xét, nhận thấy sự thay đổi đột ngột của tình hình.
Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên, ngắt ngang bầu không khí ngột ngạt. Cánh cửa chính mở ra, và một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch sự trong bộ vest chỉnh tề, bước vào. Ông có mái tóc hoa râm được chải chuốt gọn gàng, gương mặt hiền từ nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự sắc sảo, tinh anh.
Đó là bố vợ.
Sự xuất hiện của ông như một luồng gió lạ thổi vào căn phòng vốn đang đầy rẫy sóng gió. Bố chồng và mẹ chồng sững sờ, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên pha lẫn sự khó chịu, thậm chí là một chút kiêu ngạo. Họ không ngờ người bố vợ này lại dám xuất hiện ở đây vào thời điểm nhạy cảm này.
BỐ CHỒNG
(Giọng bỗ bã, cố che giấu sự khó chịu)
Ông thông gia? Sao… sao ông lại đến đây?
MẸ CHỒNG
(Nhếch mép cười khẩy, nhìn bố vợ từ đầu đến chân với vẻ đánh giá)
Đúng là khách không mời mà đến. Giờ chúng tôi đang bận tiếp người mua nhà, ông thông gia ạ.
Bố vợ mỉm cười hiền hòa, tiến lại gần hơn một chút. Ông không trả lời trực tiếp câu hỏi của mẹ chồng, mà chỉ lướt nhìn xung quanh căn nhà hai tầng khang trang vừa mới hoàn thiện. Ánh mắt ông dừng lại ở những bức tường mới sơn, nội thất sang trọng, rồi lại liếc sang Người vợ đang đứng cạnh, nét mặt vẫn còn sự thách thức.
BỐ VỢ
(Giọng ôn hòa, nhưng lời nói ẩn chứa sức nặng)
Tôi nghe nói các anh đang có chuyện vui. Bán nhà phải không? Chúc mừng nhé. Dù sao thì cái nhà này cũng khang trang thật đấy.
Người chồng đứng ngây ra, mắt nhìn bố mình, rồi lại nhìn bố vợ, hoàn toàn bối rối. Anh ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
NGƯỜI VỢ
(Nhìn bố mình, trong lòng dâng lên một tia hy vọng)
Bố…
Bố vợ giơ tay lên, một cử chỉ nhẹ nhàng ra hiệu cho con gái. Ông quay sang nhìn bố mẹ chồng, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên, nhưng sự sắc sảo trong ánh mắt càng rõ nét hơn.
BỐ VỢ
(Nhìn thẳng vào mắt bố chồng)
Tôi đến đây hôm nay là để… xác nhận lại một số việc thôi. Chuyện hai tỷ đồng tiền xây nhà mà các anh đang hăm hở bán đi ấy.
Mẹ chồng đột nhiên sững sờ, nụ cười khẩy tắt hẳn. Bố chồng cũng hơi cứng người lại, vẻ kiêu ngạo ban nãy giờ thay bằng sự cảnh giác. Người mua, người vốn đang tìm cách rút lui, giờ lại dừng lại, chăm chú quan sát diễn biến.
MẸ CHỒNG
(Giọng hơi cao, cố tỏ ra bình tĩnh)
Ông thông gia nói gì lạ vậy? Hai tỷ đó là tiền của gia đình tôi. Con gái ông cho thì đã sao, giờ là tài sản chung.
Bố vợ lắc đầu nhẹ, nụ cười vẫn không tắt. Ông tiến thêm một bước, đặt tay lên vai con gái.
BỐ VỢ
(Nhìn bố mẹ chồng, giọng đầy sự thấu hiểu, nhưng ẩn chứa sự phán quyết)
Tôi hiểu. Tôi rất hiểu. Nhưng có lẽ… có lẽ các anh quên mất một chi tiết nhỏ. Đó là hai tỷ đồng đó, là tiền mà gia đình tôi đã bán mảnh vườn quê, nơi có biết bao kỷ niệm tuổi thơ của con gái tôi, để dành dụm cho hai đứa. Nó không chỉ là tiền, nó còn là cả một phần máu thịt.
Bố chồng cau mày, ánh mắt bắt đầu có chút bối rối. Mẹ chồng nhìn chằm chằm vào bố vợ, dường như đang cố gắng tìm ra kẽ hở trong lời nói của ông. Người vợ đứng cạnh bố mình, cảm nhận được một sức mạnh vô hình đang trỗi dậy. Cái bẫy mà bố cô đã giăng ra, dường như đang dần khép lại.
Bố vợ mỉm cười, tiến lại gần hơn, tay ông đặt nhẹ lên vai Người vợ, một hành động đầy bảo vệ. Ông nhìn thẳng vào mắt bố chồng, giọng nói điềm đạm nhưng ẩn chứa một uy lực không thể chối cãi.
BỐ VỢ
(Giọng bình thản, nhưng mỗi lời nói như nhát dao)
Tôi nghĩ chúng ta cần xem xét lại quyền sở hữu thực sự của ngôi nhà này trước khi tiến hành giao dịch, ông thông gia ạ.
Lời nói của ông như một tiếng sét đánh ngang tai. Bố chồng và Mẹ chồng lập tức biến sắc. Vẻ kiêu ngạo, tự mãn thường ngày biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng, kinh ngạc và một chút hoảng sợ len lỏi trong ánh mắt. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hay tại sao ông thông gia lại đột ngột đưa ra lời đe dọa này.
MẸ CHỒNG
(Giọng lắp bắp, cố nén cơn tức giận)
Quyền sở hữu? Ông… ông nói gì vậy? Ngôi nhà này là do chúng tôi đứng tên.
BỐ CHỒNG
(Cau mày, giọng đầy thách thức nhưng thoáng chút lo lắng)
Đúng vậy. Mảnh đất là của hồi môn nhà tôi cho, còn tiền xây nhà… cũng là của gia đình tôi góp vào. Ông thông gia, ông có vẻ nhầm lẫn rồi.
Bố vợ lắc đầu nhẹ, nụ cười trên môi vẫn không đổi, nhưng đôi mắt ông ánh lên một sự lạnh lùng đáng sợ. Ông chậm rãi rút trong túi áo ra một xấp giấy tờ dày cộp, đặt mạnh xuống bàn, ngay trước mặt bố chồng.
BỐ VỢ
(Giọng uy quyền, không còn chút ôn hòa nào)
Nhầm lẫn? Có lẽ người nhầm lẫn là các vị. Đây là bản sao giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, và đây là bản sao thỏa thuận góp vốn xây nhà, với 2 tỷ đồng tiền mặt từ gia đình tôi.
Người mua nhìn cảnh tượng diễn ra, chớp chớp mắt, hoàn toàn bối rối. Ông ta bắt đầu nhận ra rằng mình đang chứng kiến một cuộc đối đầu gia đình đầy kịch tính.
BỐ CHỒNG
(Mắt mở to nhìn tập giấy, tay run run)
Không… không thể nào! Ông… ông đã làm gì?
MẸ CHỒNG
(Giật lấy tập giấy, lật nhanh các trang, mặt tái mét)
Hai tỷ? Sao… sao lại là hai tỷ của ông? Tiền đó… tiền đó là chúng tôi bỏ ra mà!
Bố vợ nhìn Người chồng đang đứng như trời trồng, ánh mắt đầy thương hại.
BỐ VỢ
(Nhìn Người chồng)
Con trai. Con có nhớ bố mẹ đã phải bán mảnh vườn quê, nơi con lớn lên, để có 2 tỷ đồng cho con làm vốn xây nhà không? Bố mẹ làm vậy là vì thương con.
Người chồng đứng chết lặng, lời bố vợ như một nhát dao xuyên tim. Anh ta nhìn sang bố mẹ mình, rồi lại nhìn bố vợ, sự bối rối và hối hận dâng lên trong mắt.
NGƯỜI VỢ
(Nhìn bố mình, trong lòng dâng lên niềm tự hào và sự nhẹ nhõm)
Bố…
Bố vợ mỉm cười với con gái, một nụ cười trấn an. Ông quay lại nhìn bố mẹ chồng, giờ đây đã hoàn toàn mất hết sự kiêu ngạo, chỉ còn lại vẻ mặt bối rối và tức giận. Cái bẫy đã sập.
Bố vợ mỉm cười, tiến lại gần hơn, tay ông đặt nhẹ lên vai Người vợ, một hành động đầy bảo vệ. Ông nhìn thẳng vào mắt bố chồng, giọng nói điềm đạm nhưng ẩn chứa một uy lực không thể chối cãi.
BỐ VỢ
(Giọng bình thản, nhưng mỗi lời nói như nhát dao)
Tôi nghĩ chúng ta cần xem xét lại quyền sở hữu thực sự của ngôi nhà này trước khi tiến hành giao dịch, ông thông gia ạ.
Lời nói của ông như một tiếng sét đánh ngang tai. Bố chồng và Mẹ chồng lập tức biến sắc. Vẻ kiêu ngạo, tự mãn thường ngày biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng, kinh ngạc và một chút hoảng sợ len lỏi trong ánh mắt. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hay tại sao ông thông gia lại đột ngột đưa ra lời đe dọa này.
MẸ CHỒNG
(Giọng lắp bắp, cố nén cơn tức giận)
Quyền sở hữu? Ông… ông nói gì vậy? Ngôi nhà này là do chúng tôi đứng tên.
BỐ CHỒNG
(Cau mày, giọng đầy thách thức nhưng thoáng chút lo lắng)
Đúng vậy. Mảnh đất là của hồi môn nhà tôi cho, còn tiền xây nhà… cũng là của gia đình tôi góp vào. Ông thông gia, ông có vẻ nhầm lẫn rồi.
Bố vợ lắc đầu nhẹ, nụ cười trên môi vẫn không đổi, nhưng đôi mắt ông ánh lên một sự lạnh lùng đáng sợ. Ông chậm rãi rút trong túi áo ra một xấp giấy tờ dày cộp, đặt mạnh xuống bàn, ngay trước mặt bố chồng.
BỐ VỢ
(Giọng uy quyền, không còn chút ôn hòa nào)
Nhầm lẫn? Có lẽ người nhầm lẫn là các vị. Đây là bản sao giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, và đây là bản sao thỏa thuận góp vốn xây nhà, với 2 tỷ đồng tiền mặt từ gia đình tôi.
Người mua nhìn cảnh tượng diễn ra, chớp chớp mắt, hoàn toàn bối rối. Ông ta bắt đầu nhận ra rằng mình đang chứng kiến một cuộc đối đầu gia đình đầy kịch tính.
BỐ CHỒNG
(Mắt mở to nhìn tập giấy, tay run run)
Không… không thể nào! Ông… ông đã làm gì?
MẸ CHỒNG
(Giật lấy tập giấy, lật nhanh các trang, mặt tái mét)
Hai tỷ? Sao… sao lại là hai tỷ của ông? Tiền đó… tiền đó là chúng tôi bỏ ra mà!
Bố vợ nhìn Người chồng đang đứng như trời trồng, ánh mắt đầy thương hại.
BỐ VỢ
(Nhìn Người chồng)
Con trai. Con có nhớ bố mẹ đã phải bán mảnh vườn quê, nơi con lớn lên, để có 2 tỷ đồng cho con làm vốn xây nhà không? Bố mẹ làm vậy là vì thương con.
Người chồng đứng chết lặng, lời bố vợ như một nhát dao xuyên tim. Anh ta nhìn sang bố mẹ mình, rồi lại nhìn bố vợ, sự bối rối và hối hận dâng lên trong mắt.
NGƯỜI VỢ
(Nhìn bố mình, trong lòng dâng lên niềm tự hào và sự nhẹ nhõm)
Bố…
Bố vợ mỉm cười với con gái, một nụ cười trấn an. Ông quay lại nhìn bố mẹ chồng, giờ đây đã hoàn toàn mất hết sự kiêu ngạo, chỉ còn lại vẻ mặt bối rối và tức giận. Cái bẫy đã sập.
BỐ VỢ
(Giọng trầm lại, như đang đọc một bản án)
Khoản tiền 2 tỷ đồng đó, nó không chỉ đơn thuần là tiền xây nhà. Đó là một khoản đầu tư. Mà đầu tư thì luôn có rủi ro. Và tôi, với tư cách là cha của Linh, đã đảm bảo rằng rủi ro đó sẽ không thuộc về con gái tôi.
Mẹ chồng nắm chặt tập giấy, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay.
MẸ CHỒNG
(Giọng run rẩy, gần như van xin)
Ý ông là sao? Ông đã làm gì với số tiền đó?
Bố vợ khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt không rời khỏi bố mẹ chồng.
BỐ VỢ
Tôi đã yêu cầu một hợp đồng vay đặc biệt. 2 tỷ đồng tôi đưa cho con gái xây nhà, nó được thế chấp bằng 50% quyền sở hữu ngôi nhà này. Hoặc, một điều khoản ràng buộc khác: nếu khoản vay này không được hoàn trả đầy đủ trước một thời hạn nhất định, thì quyền định đoạt ngôi nhà này sẽ thuộc về người cho vay.
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Bố chồng và Mẹ chồng sững sờ nhìn nhau, rồi nhìn về phía tập giấy tờ trên bàn. Mẹ chồng cố gắng đọc lại dòng chữ mà mình vừa xem lướt qua, nhưng đầu óc cô giờ đây trống rỗng.
BỐ CHỒNG
(Khàn giọng, lắp bắp)
Thế chấp… 50%? Ràng buộc… quyền định đoạt? Ông… ông làm sao dám làm thế?
Bố vợ nhún vai, một động tác thờ ơ khiến cơn tức giận trong lòng bố chồng và mẹ chồng càng bùng lên.
BỐ VỢ
(Nhếch mép cười)
Tôi dám. Bởi vì tôi biết con gái mình xứng đáng được bảo vệ. Và tôi cũng biết, những người muốn chiếm đoạt tài sản của con gái mình, cuối cùng sẽ phải trả giá. Đó là một khoản đầu tư, không phải là cho không. Và khoản đầu tư này, tôi tin rằng sẽ mang lại lợi nhuận xứng đáng.
Người chồng nhìn vợ mình, rồi lại nhìn bố mẹ, trong lòng rối bời. Anh ta chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại có thể đi xa đến vậy. Sự thật trần trụi phơi bày trước mắt, khiến anh ta cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực.
NGƯỜI VỢ
(Nhìn bố chồng, giọng nói lạnh lùng)
Chính các người đã khiến bố tôi phải làm điều này. Các người nghĩ rằng tiền của gia đình mình là tất cả, các người khinh thường tình yêu thương và sự hy sinh của bố mẹ tôi. Bây giờ, các người phải đối mặt với hậu quả.
Bố chồng đập bàn, đôi mắt đỏ ngầu.
BỐ CHỒNG
(Gầm lên)
Con điên rồi! Mày dám đối đầu với tao?
Mẹ chồng túm lấy tay chồng, cố gắng kìm lại.
MẸ CHỒNG
(Thì thầm)
Bình tĩnh lại. Chúng ta còn đường nào khác đâu.
Bố vợ nhìn đồng hồ.
BỐ VỢ
Thời gian của các vị không còn nhiều đâu. Hãy suy nghĩ cho kỹ. Liệu các vị có đủ khả năng trả lại 2 tỷ đồng cộng với lãi suất mà tôi đã tính toán trong hợp đồng đó không? Hay các vị sẽ mất tất cả?
Ánh mắt ông dừng lại ở Mẹ chồng, một nụ cười thách thức nở trên môi. Cái bẫy đã sập hoàn toàn.
Bố chồng và Mẹ chồng đứng sững sờ nhìn tập giấy tờ trong tay, khuôn mặt từ tức giận chuyển sang kinh hoàng. Họ không thể tin vào mắt mình, lời nói của ông thông gia như một bản án giáng xuống đầu họ.
MẸ CHỒNG
(Giọng run rẩy, cố gắng nuốt nước bọt)
Không… không thể nào… thế chấp 50%? Quyền định đoạt? Ông… ông không thể làm thế với gia đình chúng tôi!
Bố chồng vỗ mạnh bàn, âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng im ắng.
BỐ CHỒNG
(Gầm lên, đập tay lên bàn)
Hỗn láo! Ông dám đe dọa chúng tôi sao? Cái nhà này là của chúng tôi! Tiền xây là của con trai chúng tôi bỏ ra! Ông không có quyền gì ở đây cả!
Bố vợ vẫn điềm nhiên, ánh mắt quét qua từng biểu cảm của họ, nhìn thấy rõ sự hoảng loạn ẩn giấu dưới lớp vỏ giận dữ.
BỐ VỢ
(Nhếch mép cười, nụ cười đầy thách thức)
Tôi không đe dọa, tôi chỉ đang thông báo về một giao dịch hợp pháp. Mảnh đất là của hồi môn nhà tôi cho con trai tôi và con dâu tôi. Còn tiền xây nhà, 2 tỷ đồng, là khoản đầu tư của tôi. Mà đầu tư thì phải có lợi tức, hoặc rủi ro. Rủi ro ở đây, không phải là của con gái tôi, mà là của các vị.
Người vợ đứng cạnh bố, nhìn bố chồng và mẹ chồng với ánh mắt lạnh lùng. Cô bắt đầu hiểu ra toàn bộ sự việc. Cái bẫy này, “cái bẫy hoàn hảo” mà bố cô đã dày công dựng lên, giờ đây đã sập hoàn toàn. Lời nói đầy đe dọa của mẹ chồng về quyền sở hữu mảnh đất và tiền xây nhà, giờ đây nghe thật nực cười.
NGƯỜI VỢ
(Giọng nói sắc như dao, hướng về mẹ chồng)
Mẹ nói mảnh đất là của mẹ, tiền xây là của mẹ? Mẹ có chắc là mẹ đã bỏ ra 2 tỷ đồng để xây nó không? Bố mẹ tôi đã phải bán cả mảnh vườn quê, nơi ông bà gắn bó cả đời, để có số tiền đó cho tôi. Số tiền đó là tâm huyết, là sự hy sinh của bố mẹ tôi, chứ không phải là tiền của các người để tùy tiện sử dụng hay đòi hỏi.
Mẹ chồng bỗng nhiên im bặt, ánh mắt dán chặt vào tập giấy tờ trên bàn, cố gắng đọc lại những dòng chữ mà trước đó cô đã bỏ qua. Khuôn mặt cô tái mét hơn bao giờ hết.
MẸ CHỒNG
(Lắp bắp, thì thầm)
Hai tỷ… thế chấp… quyền định đoạt…
Bố chồng nhìn con trai, giọng ông mềm đi một chút, nhưng vẫn đầy giận dữ.
BỐ CHỒNG
(Nhìn Người chồng)
Con trai, con nhìn xem! Bố mẹ đã làm gì vì con. Giờ thì sao? Con định đứng nhìn bố mẹ bị người ngoài này lừa gạt sao?
Người chồng đứng đó, chết lặng. Anh ta nhìn vợ, nhìn bố mẹ mình, rồi lại nhìn bố vợ. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. Anh ta cảm thấy mình bị kẹp giữa, không biết phải làm gì. Sự nhượng bộ ban đầu của anh ta, việc để bố mẹ tự quyết mọi chuyện, giờ đây đã dẫn đến hậu quả khôn lường. Anh ta hiểu ra, bố mẹ mình đã sai.
BỐ VỢ
(Nghiêng đầu, nhìn Người chồng)
Con trai, đây là hậu quả của sự nhu nhược. Con đã để bố mẹ mình đưa ra quyết định mà không có sự suy xét đúng đắn. Bây giờ, con có hai lựa chọn: hoặc là cùng bố mẹ mình tìm cách trả lại 2 tỷ đồng và lãi suất cho tôi trước thời hạn, hoặc là chứng kiến họ mất trắng ngôi nhà này.
Mẹ chồng sụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu.
MẸ CHỒNG
(Nức nở)
Không… không thể nào… chúng ta không có nhiều tiền đến vậy…
Bố chồng vẫn gầm gừ, nhưng sự tức giận giờ đây đã xen lẫn sự tuyệt vọng.
BỐ CHỒNG
(Nhìn bố vợ, giọng đầy cay đắng)
Ông muốn bao nhiêu? Lãi suất bao nhiêu?
Bố vợ khẽ cười, nụ cười của kẻ chiến thắng.
BỐ VỢ
Số tiền lãi suất đã được ghi rõ trong hợp đồng. Còn thời hạn, các vị có 30 ngày. Hãy suy nghĩ cho thật kỹ. “Cái bẫy” này, tôi đã tính toán từng bước một. Và bây giờ, các vị đang mắc kẹt bên trong nó.
Người vợ nhìn chằm chằm vào bố mẹ chồng, ánh mắt không còn sự thương cảm, chỉ còn lại sự lạnh lùng và một chút hả hê. Cô đã phải chịu đựng quá nhiều. Giờ là lúc họ phải đối mặt với những gì họ đã gây ra.
Bố vợ vẫn điềm nhiên, ánh mắt quét qua từng biểu cảm của họ, nhìn thấy rõ sự hoảng loạn ẩn giấu dưới lớp vỏ giận dữ.
BỐ VỢ
(Nhếch mép cười, nụ cười đầy thách thức)
Tôi không đe dọa, tôi chỉ đang thông báo về một giao dịch hợp pháp. Mảnh đất là của hồi môn nhà tôi cho con trai tôi và con dâu tôi. Còn tiền xây nhà, 2 tỷ đồng, là khoản đầu tư của tôi. Mà đầu tư thì phải có lợi tức, hoặc rủi ro. Rủi ro ở đây, không phải là của con gái tôi, mà là của các vị.
Người vợ đứng cạnh bố, nhìn bố chồng và mẹ chồng với ánh mắt lạnh lùng. Cô bắt đầu hiểu ra toàn bộ sự việc. Cái bẫy này, “cái bẫy hoàn hảo” mà bố cô đã dày công dựng lên, giờ đây đã sập hoàn toàn. Lời nói đầy đe dọa của mẹ chồng về quyền sở hữu mảnh đất và tiền xây nhà, giờ đây nghe thật nực cười.
NGƯỜI VỢ
(Giọng nói sắc như dao, hướng về mẹ chồng)
Mẹ nói mảnh đất là của mẹ, tiền xây là của mẹ? Mẹ có chắc là mẹ đã bỏ ra 2 tỷ đồng để xây nó không? Bố mẹ tôi đã phải bán cả mảnh vườn quê, nơi ông bà gắn bó cả đời, để có số tiền đó cho tôi. Số tiền đó là tâm huyết, là sự hy sinh của bố mẹ tôi, chứ không phải là tiền của các người để tùy tiện sử dụng hay đòi hỏi.
Mẹ chồng bỗng nhiên im bặt, ánh mắt dán chặt vào tập giấy tờ trên bàn, cố gắng đọc lại những dòng chữ mà trước đó cô đã bỏ qua. Khuôn mặt cô tái mét hơn bao giờ hết.
MẸ CHỒNG
(Lắp bắp, thì thầm)
Hai tỷ… thế chấp… quyền định đoạt…
Bố chồng nhìn con trai, giọng ông mềm đi một chút, nhưng vẫn đầy giận dữ.
BỐ CHỒNG
(Nhìn Người chồng)
Con trai, con nhìn xem! Bố mẹ đã làm gì vì con. Giờ thì sao? Con định đứng nhìn bố mẹ bị người ngoài này lừa gạt sao?
Người chồng đứng đó, chết lặng. Anh ta nhìn vợ, nhìn bố mẹ mình, rồi lại nhìn bố vợ. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. Anh ta cảm thấy mình bị kẹp giữa, không biết phải làm gì. Sự nhượng bộ ban đầu của anh ta, việc để bố mẹ tự quyết mọi chuyện, giờ đây đã dẫn đến hậu quả khôn lường. Anh ta hiểu ra, bố mẹ mình đã sai.
BỐ VỢ
(Nghiêng đầu, nhìn Người chồng)
Con trai, đây là hậu quả của sự nhu nhược. Con đã để bố mẹ mình đưa ra quyết định mà không có sự suy xét đúng đắn. Bây giờ, con có hai lựa chọn: hoặc là cùng bố mẹ mình tìm cách trả lại 2 tỷ đồng và lãi suất cho tôi trước thời hạn, hoặc là chứng kiến họ mất trắng ngôi nhà này.
Mẹ chồng sụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu.
MẸ CHỒNG
(Nức nở)
Không… không thể nào… chúng ta không có nhiều tiền đến vậy…
Bố chồng vẫn gầm gừ, nhưng sự tức giận giờ đây đã xen lẫn sự tuyệt vọng.
BỐ CHỒNG
(Nhìn bố vợ, giọng đầy cay đắng)
Ông muốn bao nhiêu? Lãi suất bao nhiêu?
Bố vợ khẽ cười, nụ cười của kẻ chiến thắng.
BỐ VỢ
Số tiền lãi suất đã được ghi rõ trong hợp đồng. Còn thời hạn, các vị có 30 ngày. Hãy suy nghĩ cho thật kỹ. “Cái bẫy” này, tôi đã tính toán từng bước một. Và bây giờ, các vị đang mắc kẹt bên trong nó.
Người vợ nhìn chằm chằm vào bố mẹ chồng, ánh mắt không còn sự thương cảm, chỉ còn lại sự lạnh lùng và một chút hả hê. Cô đã phải chịu đựng quá nhiều. Giờ là lúc họ phải đối mặt với những gì họ đã gây ra.
Một người đàn ông trung niên, dáng vẻ lịch lãm với bộ vest chỉnh tề, bước vào căn phòng. Ông ta đứng cạnh Bố vợ, ánh mắt sắc bén quét qua từng người.
NGƯỜI MUA TIỀM NĂNG
(Giọng trầm, rõ ràng)
Thưa ông bà, tôi là luật sư đại diện cho ông X. Tôi đã xem xét kỹ lưỡng toàn bộ giấy tờ mà ông bà đang cầm. Tôi xin khẳng định, việc cố gắng bán hoặc định đoạt tài sản này mà không có sự đồng ý bằng văn bản của tất cả các bên góp vốn là hoàn toàn bất hợp pháp.
Mẹ chồng ngẩng phách, đôi mắt ngấn lệ nhìn người đàn ông xa lạ.
MẸ CHỒNG
(Giọng yếu ớt)
Ai… ai là người… góp vốn?
NGƯỜI MUA TIỀM NĂNG
(Nhìn thẳng vào Mẹ chồng)
Đương nhiên là bên đã bỏ ra 2 tỷ đồng để xây dựng ngôi nhà này, thưa bà. Theo hợp đồng thế chấp mà ông bà đã ký với thân chủ của tôi, quyền định đoạt tài sản đang bị ràng buộc. Nếu cố tình thực hiện giao dịch này, không chỉ có giao dịch đó vô hiệu, mà các vị còn phải đối mặt với những hậu quả pháp lý nghiêm trọng hơn nữa.
Bố chồng sững sờ, ông quay sang nhìn Bố vợ, rồi lại nhìn người đàn ông kia. Khuôn mặt ông biến sắc, từ tức giận chuyển sang hoang mang cực độ.
BỐ CHỒNG
(Lắp bắp)
Ông… ông là ai? Ông đại diện cho ai?
NGƯỜI MUA TIỀM NĂNG
(Nhún vai, giọng đầy ý nhị)
Tôi là người được thuê để đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng theo luật pháp, thưa ông. Và luật pháp, trong trường hợp này, đang đứng về phía thân chủ của tôi. Ông bà cứ thoải mái xem xét kỹ lại hợp đồng. Tôi tin rằng, mình đã nắm rõ từng điều khoản, từng con chữ.
Người vợ nhìn bố chồng và mẹ chồng, thấy rõ sự tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt họ. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cái bẫy mà bố cô đã giăng ra, giờ đây đang siết chặt lấy họ. Tiếng cười nhẹ của Bố vợ vang lên, không lớn, nhưng đủ để át đi tiếng nức nở của Mẹ chồng.
BỐ VỢ
(Nhìn Người chồng, giọng vẫn điềm tĩnh)
Giờ thì con trai đã hiểu chưa? Đừng để sự nhu nhược của mình khiến người thân lâm vào cảnh khốn cùng. Quyết định của con lúc này sẽ định đoạt tương lai của cả gia đình.
Bố vợ khẽ cười, một nụ cười chân thành và đầy thấu hiểu. Ông tiến lại gần Bố chồng, vỗ nhẹ lên vai ông ta.
BỐ VỢ
(Giọng nhẹ nhàng, như đang thủ thỉ)
Tôi hiểu mà. Con gái tôi nó có phần hiếu thắng, lại thêm cái tính bốc đồng của mẹ nó ngày xưa. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, tôi đã lường trước được sự tham lam của gia đình nhà mình rồi. Cái nhà này, nó là tâm huyết, là mồ hôi nước mắt của cả hai vợ chồng tôi, là cả một gia tài bé nhỏ mà chúng tôi chắt chiu cho con gái.
Ông liếc nhìn Mẹ chồng, ánh mắt chứa đựng một chút thương hại nhưng không hề nao núng.
BỐ VỢ
Số tiền 2 tỷ đồng đó, tôi đã chuyển giao thông qua một công ty luật. Hợp đồng vay mượn đó, tôi đã khéo léo lồng ghép một điều khoản thế chấp: quyền định đoạt nhà. Điều này có nghĩa là, ngôi nhà này sẽ không bao giờ có thể bán hay chuyển nhượng dưới bất kỳ hình thức nào nếu không có sự đồng ý bằng văn bản của tôi.
Mẹ chồng nhìn Bố vợ, rồi nhìn xuống tập giấy tờ trên tay Bố chồng. Khuôn mặt bà tái mét, đôi mắt mở to đầy hoang mang.
MẸ CHỒNG
(Giọng run rẩy)
Thế chấp… quyền định đoạt… Ông… ông nói gì vậy?
Bố chồng, khuôn mặt sững sờ, từ từ quay sang nhìn Bố vợ, rồi lại nhìn con trai đang đứng chết lặng. Ông ta cố gắng hiểu những gì đang diễn ra, nhưng sự việc diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ.
BỐ CHỒNG
(Giọng lạc đi)
Ông… ông đã làm gì?
Bố vợ mỉm cười, nụ cười giờ đây đã hoàn toàn thay đổi, nó không còn là nụ cười thách thức, mà là một nụ cười đầy sự chiến thắng.
BỐ VỢ
Tôi đã bảo vệ con gái mình. Các vị đã làm sai, đã coi thường công sức và tình yêu thương của chúng tôi dành cho con gái. Bây giờ, các vị phải đối mặt với hậu quả. “Cái bẫy hoàn hảo” mà tôi đã dựng lên, nó không chỉ giữ chặt ngôi nhà này, mà còn giữ chặt cả quyền quyết định của các vị. Các vị muốn bán nhà? Muốn đòi quyền sở hữu? Tốt thôi. Nhưng trước hết, các vị phải có được sự đồng ý của tôi. Và để có được sự đồng ý đó, các vị phải trả lại toàn bộ số tiền 2 tỷ đồng cùng với lãi suất đã quy định trong hợp đồng.
Người vợ đứng cạnh bố, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bố mẹ chồng. Cô thấy sự sợ hãi, tuyệt vọng và cả sự tức giận đang dần hiện rõ trên gương mặt họ. Cô biết, đây chỉ là màn dạo đầu. Cái giá cho sự tham lam và khinh thường của họ, giờ đây đã bắt đầu được tính toán.
NGƯỜI CHỒNG
(Lắp bắp, nhìn bố mẹ mình)
Bố… mẹ…
Bố chồng sụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu.
BỐ CHỒNG
(Thét lên trong tuyệt vọng)
Không! Không thể nào! Chúng ta lấy đâu ra 2 tỷ đây?
Mẹ chồng gục đầu xuống bàn, tiếng khóc nức nở vang lên.
MẸ CHỒNG
(Nức nở)
Chúng ta… chúng ta sẽ mất hết…
Người luật sư đứng cạnh Bố vợ, vẻ mặt bình thản.
NGƯỜI MUA TIỀM NĂNG
(Giọng trầm, dứt khoát)
Thưa ông bà, thời hạn là 30 ngày. Nếu không thể hoàn thành nghĩa vụ, theo điều khoản đã ký, ngôi nhà này sẽ chính thức thuộc về thân chủ của tôi, và mọi giao dịch trước đó sẽ bị coi là vô hiệu. Và còn những hậu quả pháp lý khác nữa, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.
Bố vợ khẽ gật đầu với người luật sư, rồi quay sang nhìn Người chồng.
BỐ VỢ
(Giọng điềm tĩnh, nhưng đầy sức nặng)
Con trai. Con đã chứng kiến rồi đấy. Đây là bài học đắt giá cho sự nhu nhược và thiếu quyết đoán của con. Đừng bao giờ để người khác lợi dụng lòng tốt của mình, hay tệ hơn, để sự tham lam của người thân khiến gia đình con rơi vào cảnh khốn cùng. Quyết định bây giờ là của con. Con sẽ đứng về phía ai? Gia đình mình, hay là… ?
Không khí trong căn phòng đặc quánh lại. Tiếng khóc của Mẹ chồng, tiếng gầm gừ bất lực của Bố chồng, và sự im lặng chết chóc của Người chồng, tất cả tạo nên một bức tranh bi đát. Người vợ đứng đó, ánh mắt lạnh lùng, chờ đợi. Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.
Bố chồng siết chặt tập giấy, cơ mặt co giật. Mẹ chồng ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa, nhìn chằm chằm vào Bố vợ như thể ông ta là quái vật.
BỐ CHỒNG
(Giọng gằn lên, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không thành)
Ông… ông là đồ lừa đảo! Cái hợp đồng quái quỷ gì
BỐ VỢ
(Giọng kiên quyết, nhìn thẳng vào Bố chồng)
Không có lừa đảo ở đây. Chỉ có sự công bằng mà lẽ ra ông đáng được nhận từ lâu. Tôi đưa ra một đề nghị. Hoặc ông và vợ ông trả lại 2 tỷ đồng kèm theo lãi suất cho đúng số tiền mẹ con tôi đã cho xây cái nhà này, hoặc chúng ta sẽ bán ngôi nhà này đi. Và đừng quên, số tiền 2 tỷ của tôi sẽ được ưu tiên thanh toán trước.
MẸ CHỒNG
(Giọng run rẩy, lắp bắp)
Hai… hai tỷ? Lãi suất? Ông… ông không thể làm thế! Đó là… đó là mồ hôi công sức của chúng tôi!
BỐ VỢ
(Mắt lạnh băng, không một chút lay động)
Mồ hôi công sức của ông thì lấy từ đâu ra? Từ việc bà già tôi dành dụm cả đời để cho con gái cưng xây nhà. Từ việc tôi phải bán mảnh vườn quê hương để lấy tiền. Sự tham lam phải trả giá. Và pháp luật sẽ bảo vệ người bị hại. Ông bà đã đẩy con gái tôi vào đường cùng, giờ là lúc phải đối mặt với hậu quả.
Người chồng đứng chết trân, nhìn cha mẹ rồi lại nhìn Bố vợ, hoàn toàn bất lực. Người vợ lặng lẽ quan sát, trong mắt ánh lên một tia hy vọng mong manh. Cô biết, đây là lúc kế hoạch của bố mình phát huy tác dụng. Mảnh đất được cho làm của hồi môn, ngôi nhà hai tầng khang trang xây trên đó, tất cả đều là một phần của “cái bẫy hoàn hảo” mà bố cô đã dày công dàn dựng. Mẹ vợ bà đã hy sinh, còn bố vợ bà thì không để ai phải chịu thiệt thòi thêm nữa.
Người chồng nhìn chằm chằm vào Bố vợ, đôi môi mím chặt. Mẹ chồng khóc nức nở, cố gắng níu lấy cánh tay chồng. Bố chồng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, như thể không có gì có thể lay chuyển ông ta.
“Đừng khóc nữa,” Bố vợ nói, giọng ông trầm và đầy uy lực. “Tôi sẽ không làm gì hại các người. Tôi chỉ muốn đòi lại công bằng cho con gái mình.”
Người chồng cuối cùng cũng cất lời, giọng anh ta run run, đầy sự xấu hổ. Anh ta nhìn vợ, đôi mắt ngấn lệ.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng nghẹn ngào, đầy hối lỗi)
Anh xin lỗi em, anh đã không bảo vệ được em.
Người vợ nhìn anh, gương mặt cô vẫn giữ một nét bình tĩnh, nhưng trong mắt thoáng hiện lên sự đau đớn. Cô biết, lời xin lỗi của chồng có thể đến muộn, nhưng nó vẫn là thứ cô mong chờ.
MẸ CHỒNG
(Nức nở)
Con… con ơi, đừng nói thế. Chúng ta là một gia đình mà.
BỐ CHỒNG
(Cười khẩy, giọng đầy mỉa mai)
Gia đình? Bà gọi cái thứ này là gia đình sao? Gia đình mà mẹ con bà hành hạ con bé như thế ư? Ăn trên ngồi trốc, cướp đoạt tài sản của người khác, đó là cái gọi là gia đình à?
Người chồng quay lại nhìn bố mẹ, sự bất lực và hối hận bao trùm lấy anh ta. Anh ta đã quá nhu nhược, để bố mẹ mình chèn ép vợ. Giờ đây, mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát.
BỐ VỢ
(Tiếp tục, giọng kiên quyết)
Vấn đề ở đây không phải là tình cảm gia đình. Vấn đề là số tiền 2 tỷ đồng. Số tiền đó là mồ hôi nước mắt của mẹ con tôi, là cái giá để xây nên ngôi nhà này. Và giờ, tôi đòi lại nó. Pháp luật sẽ làm việc của nó.
Người chồng cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh ta nhìn Bố vợ, rồi nhìn mẹ, đầu óc quay cuồng. Anh ta biết, mình đã đẩy vợ vào một tình thế khó khăn, và giờ đây, chính anh ta cũng đang mắc kẹt trong cái bẫy mà bố mình đã giăng ra.
Bố vợ nhìn thẳng vào mắt con rể, giọng nói vang lên đầy sự tính toán. “Số tiền 2 tỷ đồng, đó là cái giá cho sự ngu ngốc của hai người. Giờ thì tôi lấy lại nó, và cái nhà này, không thuộc về ai hết ngoài pháp luật.”
Người chồng lùi lại một bước, bàn tay run rẩy xoa lấy thái dương. Anh ta nhìn vợ, ánh mắt tràn đầy sự tuyệt vọng. Anh ta biết mình đã quá yếu đuối, để cho sự tham lam và ích kỷ của bố mẹ mình đẩy người phụ nữ mình yêu vào bước đường cùng.
Người vợ đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không thốt nên lời. Sự hả hê khi kế hoạch của bố mình thành công xen lẫn với nỗi đau âm ỉ trong lòng. Cô nhận ra sự thâm sâu trong cách bố mình hành động, một cái bẫy hoàn hảo, không để lại bất kỳ kẽ hở nào. Nhưng cùng lúc đó, cô cũng nhìn thấy rõ sự yếu đuối, nhu nhược đến tội nghiệp của người chồng.
Mẹ chồng vẫn còn nức nở, cố gắng níu kéo. “Ông ơi, làm ơn! Chúng ta là người một nhà mà! Cái nhà này là con trai tôi xây, là tài sản của nó!”
Bố chồng cười khẩy, ánh mắt sắc như dao. “Tài sản? Tài sản của nó là gì? Là những lời lăng mạ, những giọt nước mắt của con gái tôi ư? Hay là cái quyền được sống trong sự lừa dối mà mẹ con bà đã ban cho nó?” Ông ta quay sang nhìn Người vợ, ánh mắt dịu lại một chút. “Con gái, con xem, đây là cái giá phải trả cho sự tin người. Nhưng bố con, sẽ không bao giờ để con phải chịu thiệt thòi nữa.”
Người vợ cúi đầu, nước mắt không còn rơi nữa. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn ngôi nhà hai tầng khang trang, nơi mà lẽ ra là tổ ấm của mình, giờ đây lại trở thành tâm điểm của một cuộc chiến tranh lạnh. Mảnh đất mà bố mẹ chồng cho làm của hồi môn, ngôi nhà được xây bằng tiền của bố mẹ vợ, tất cả đều nhuốm màu tham vọng và sự phản bội.
Trong đầu Người vợ hiện lên hình ảnh khu vườn quê, nơi bố mẹ cô đã bán đi bao tâm huyết, chỉ để con gái mình có được một mái ấm trọn vẹn. Giờ đây, tất cả dường như tan biến trong không khí căng thẳng. Cô tự hỏi, cuộc hôn nhân này, liệu có thể tiếp tục được nữa không, khi đã có quá nhiều tổn thương và lừa dối, thậm chí là từ chính những người thân yêu nhất. Sự nhẹ nhõm ban đầu nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng, chua xót. Cô nhìn người chồng, anh ta vẫn đứng đó, như một kẻ mất hồn, hoàn toàn bất lực trước sự thật phũ phàng mà chính bố mình đã tạo ra.
Bố chồng cười khẩy, ánh mắt sắc như dao. “Tài sản? Tài sản của nó là gì? Là những lời lăng mạ, những giọt nước mắt của con gái tôi ư? Hay là cái quyền được sống trong sự lừa dối mà mẹ con bà đã ban cho nó?” Ông ta quay sang nhìn Người vợ, ánh mắt dịu lại một chút. “Con gái, con xem, đây là cái giá phải trả cho sự tin người. Nhưng bố con, sẽ không bao giờ để con phải chịu thiệt thòi nữa.”
Người vợ cúi đầu, nước mắt không còn rơi nữa. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn ngôi nhà hai tầng khang trang, nơi mà lẽ ra là tổ ấm của mình, giờ đây lại trở thành tâm điểm của một cuộc chiến tranh lạnh. Mảnh đất mà bố mẹ chồng cho làm của hồi môn, ngôi nhà được xây bằng tiền của bố mẹ vợ, tất cả đều nhuốm màu tham vọng và sự phản bội.
Trong đầu Người vợ hiện lên hình ảnh khu vườn quê, nơi bố mẹ cô đã bán đi bao tâm huyết, chỉ để con gái mình có được một mái ấm trọn vẹn. Giờ đây, tất cả dường như tan biến trong không khí căng thẳng. Cô tự hỏi, cuộc hôn nhân này, liệu có thể tiếp tục được nữa không, khi đã có quá nhiều tổn thương và lừa dối, thậm chí là từ chính những người thân yêu nhất. Sự nhẹ nhõm ban đầu nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng, chua xót. Cô nhìn người chồng, anh ta vẫn đứng đó, như một kẻ mất hồn, hoàn toàn bất lực trước sự thật phũ phàng mà chính bố mình đã tạo ra.
Bố chồng chậm rãi đi về phía Người chồng, đặt tay lên vai con trai. “Huy, con trai. Bố biết con đang rất khó khăn. Nhưng đây là bài học. Chúng ta đã quá tham lam. Cái nhà này… nó không phải là của chúng ta.” Giọng ông trầm xuống, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự chấp nhận. “Bố mẹ con đã làm sai. Rất sai. Giờ đây, tất cả những gì chúng ta có thể làm là tuân theo luật pháp. Số tiền 2 tỷ đồng kia… chúng ta sẽ phải hoàn trả. Hoặc là bán mảnh đất kia, hoặc là tìm cách khác để bù đắp. Nếu không, chúng ta sẽ mất tất cả.”
Mẹ chồng sụp sụa, nước mắt chảy dài trên gò má. “Không… không thể nào! Con trai tôi đã bỏ bao công sức vào đó. Sao có thể… sao có thể nói bán là bán được!” Bà vừa nói vừa nhìn Bố vợ đầy oán trách, như thể ông là nguyên nhân chính của mọi bi kịch.
Bố vợ kiên quyết lắc đầu. “Mẹ nó, bà nghe cho rõ đây. Cái nhà này được xây trên nền đất của chúng ta, nhưng bằng tiền của tôi. Luật pháp rất rõ ràng. Nếu không hoàn trả số tiền đó, chúng tôi có quyền đòi lại. Bố chồng bà cũng biết điều đó. Ông ta đã cố tình đẩy mọi chuyện đi quá xa, và giờ đây, chúng ta phải đối mặt với hậu quả.” Ông quay sang nhìn Người vợ, ánh mắt có chút an ủi lẫn nghiêm nghị. “Con gái, con đã chịu đủ rồi. Giờ là lúc bố con đứng ra bảo vệ con. Chúng ta sẽ giải quyết chuyện này, nhưng cái giá phải trả là sự tỉnh ngộ.”
Người chồng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn bố mẹ mình với một nỗi thất vọng tột cùng. Anh ta không nói gì, chỉ biết đứng đó, như một bức tượng bất lực. Cả sự nghiệp và danh dự của anh ta dường như đã sụp đổ hoàn toàn.
Họ đứng đó, giữa sự im lặng nặng nề. Ngôi nhà hai tầng khang trang, từng là biểu tượng của sự giàu sang và quyền lực trong mắt bố mẹ chồng, giờ đây lại là minh chứng cho sự tham lam và sai lầm. Mảnh đất gần mặt đường lớn, thứ mà họ từng coi là tài sản kếch xù, giờ đây là thứ duy nhất còn lại để trả nợ. Bố vợ đã dùng trí tuệ và tình yêu thương để tạo ra một cái bẫy hoàn hảo, không chút tì vết, khiến những kẻ muốn chiếm đoạt tài sản phải trả giá đắt.
Cuối cùng, Bố vợ quay người lại, nắm lấy tay Người vợ. “Đi thôi con gái. Về nhà. Mọi chuyện rồi sẽ qua.” Ông kéo nhẹ cô đi. Hai bố con bước ra khỏi ngôi nhà, bỏ lại phía sau là sự đổ vỡ và những hối tiếc.
Người vợ quay đầu nhìn lại ngôi nhà lần cuối. Ánh nắng chiều chiếu lên những bức tường mới xây, phản chiếu một vẻ ngoài hào nhoáng nhưng ẩn chứa bên trong là những bài học đắt giá về lòng tham, sự lừa dối và cả tình yêu thương vô điều kiện. Cô hiểu rằng, sự giàu có vật chất không thể mua được hạnh phúc, và đôi khi, những mất mát tưởng chừng lớn lao lại là khởi đầu cho sự trưởng thành và tìm lại chính mình. Giờ đây, cô không còn là cô gái ngây thơ tin vào lời hứa hẹn. Cô đã học được cách đứng dậy, tự bảo vệ bản thân và trân trọng những giá trị thực sự trong cuộc sống. Cuộc hành trình của cô mới chỉ bắt đầu, và với sự thông thái vừa lĩnh hội, cô biết mình sẽ bước tiếp, dù có khó khăn đến đâu. Cô nhìn về phía trước, nơi có cha cô, người đã không ngần ngại hy sinh để bảo vệ con gái. Bài học về sự tham lam đã được ghi sâu trong tâm trí, nhắc nhở cô về giá trị đích thực của tình yêu và sự minh bạch.

