Ngày giỗ thứ ba của bố tôi, mẹ chồng thản nhiên dẫn theo một thai phụ bụng mang dạ chửa đến, chỉ thẳng mặt tôi yêu cầu dọn xuống tầng hầm để nhường phòng ngủ chính cho “cháu đích tôn”.
Bà ta ném phịch túi hành lý móp méo lên chiếc thảm lông cừu đắt tiền mà tôi vừa mua tuần trước.
“Cô tịt ngòi ba năm nay rồi, nhà họ Trần chúng tôi không thể tuyệt hậu được!”
Người phụ nữ mang thai rụt rè trốn sau lưng bà ta.
Thế nhưng, khóe môi cô ta lại nhếch lên một nụ cười khiêu khích khi nhìn tôi.
Tôi lập tức nhận ra cô ta.
Đó là Lý Mạn, thực tập sinh trẻ tuổi vừa vào công ty của chồng tôi chưa đầy nửa năm.
Trần Phong – người chồng luôn mồm thề non hẹn biển của tôi – lúc này đang cẩn thận đỡ lấy eo Lý Mạn.
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt vừa áy náy giả tạo, vừa trịch thượng ban ơn.
“Khả Hân, em đừng cố chấp nữa. Mạn Mạn sinh con trai xong sẽ giao cho em nuôi.”
“Mẹ bảo rồi, chỉ cần em ngoan ngoãn ký giấy sang tên căn biệt thự này cho anh để làm tài sản bảo đảm…”
“Mạn Mạn sẽ nhận tiền rồi ngoan ngoãn rời đi, tuyệt đối không làm phiền chúng ta nữa.”
Anh ta tiến lại gần, vươn tay định ôm lấy vai tôi.
“Chúng ta vẫn sẽ là một gia đình hạnh phúc, em vẫn là thiếu phu nhân nhà họ Trần.”
Tôi lùi lại một bước, chán ghét tránh đi cái chạm kinh tởm của anh ta.
Mẹ chồng thấy vậy liền chống nạnh, xỉa xói thẳng vào mặt tôi.
“Thằng Phong nói thế mà cô còn không biết điều à?”
“Đàn bà không đẻ được con trai thì khác gì con gà mái không biết đẻ trứng!”
“Cho cô quyền làm mẹ đứa bé này đã là phúc đức tám đời nhà cô rồi!”
Lý Mạn xoa xoa cái bụng nhô cao, giọng õng ẹo chảy nước.
“Chị gái à, chị đừng giận anh Phong. Là do em không kiềm chế được tình cảm…”
“Nhưng em cam tâm tình nguyện hi sinh danh phận vì hạnh phúc của anh chị.”
Ba người bọn họ kẻ tung người hứng, dệt nên một vở kịch gia đình êm ấm nực cười đến lợm giọng.
Tôi rũ mắt nhìn chiếc túi xách hàng hiệu bị mẹ chồng quăng lăn lóc góc nhà.
“Sang tên biệt thự để làm tài sản bảo đảm à?” Tôi khẽ nhếch môi.
Trần Phong mắt sáng rực lên: “Đúng vậy! Chỉ cần em ký tên, mọi chuyện anh sẽ lo liệu ổn thỏa.”
Tôi gật gù, đi chậm rãi đến bên chiếc tủ rượu bằng gỗ sồi nguyên khối.
Tiện tay, tôi cầm lấy chai Macallan trị giá cả ngàn đô mà Trần Phong luôn coi như bảo vật.
“Xoảng!”
Chai rượu vỡ tan tành dưới sàn cẩm thạch.
Bọt rượu vàng óng văng tung tóe lên đôi giày da bóng lộn của Trần Phong.
Cả ba người giật bắn mình, hét toáng lên.
“Cô điên rồi à?!” Mẹ chồng gầm lên.
Tôi mỉm cười, nụ cười lạnh buốt đến tận xương tủy.
“Tôi không điên, tôi chỉ đang dọn rác thôi.”
Tôi lùi lại, nhặt xấp ảnh đã rửa sẵn trên bàn trà ném thẳng vào mặt Trần Phong.
Những bức ảnh chụp cảnh hắn ta ăn bớt tiền vật tư của công ty, lén lút chuyển vào tài khoản riêng của Lý Mạn rơi lả tả như lá mùa thu.
Sắc mặt Trần Phong nháy mắt trắng bệch, không còn một giọt máu.
“Anh tưởng tôi bị mù, hay nghĩ cái công ty họ Thẩm này do anh làm chủ rồi?”
Tôi bước tới, gõ từng nhịp ngón tay lạnh lẽo lên ngực áo hắn.
“Ngôi biệt thự này mang họ Thẩm.”
“Chức phó giám đốc của anh là do cái mạng chó của anh may mắn bám được vào họ Thẩm mà có.”
“Ngay cả cái quần sịp anh đang mặc trên người cũng là quẹt thẻ phụ của tôi mua!”
Mẹ chồng ngớ người, lắp bắp: “Cô… cô nói bậy bạ gì đó, thằng Phong là trụ cột…”
Tôi ngắt lời bà ta bằng giọng đanh thép:
“Trụ cột? Là loại chuột nhắt đục khoét tài sản nhà vợ để bao nuôi tiểu tam thì có!”
Tôi liếc nhìn đồng hồ đính kim cương trên tay.
“Luật sư của tôi đã nộp đơn ly hôn và đơn kiện tội tham ô tài sản công ty.”
“Cảnh sát kinh tế và bảo vệ khu đô thị cũng đang đi thang máy lên đây rồi.”
Tôi chỉ tay thẳng ra cánh cửa lớn đang mở toang.
“Bây giờ, cả nhà các người, gói ghém cái thứ tình yêu rách nát này lại…”
“Cút ngay khỏi nhà tôi!”
Chương 2 dưới bình luận, tìm tất cả bình luận chắc chắn thấy ạ
Sắc mặt Trần Phong lập tức trắng bệch, không còn một giọt máu. Hắn ta run rẩy cúi xuống nhặt vội những bức ảnh đã rơi lả tả dưới chân, từng tấm hình là bằng chứng không thể chối cãi cho hành vi tham ô của hắn và những khoản tiền lén lút chuyển cho Lý Mạn. Nỗi hoảng loạn tột độ hiện rõ trong đôi mắt hắn. Trần Phong lắp bắp, giọng nói líu nhíu vì sợ hãi.
“Không… không phải như em nghĩ đâu, Khả Hân! Đây… đây là hiểu lầm! Anh… anh có thể giải thích mà!”
Lý Mạn đứng chết trân, gương mặt trắng bệch không kém gì Trần Phong. Cô ta ôm chặt lấy bụng bầu, ánh mắt kinh hãi nhìn những bức ảnh chụp rõ ràng khoản tiền chuyển vào tài khoản cá nhân của mình. Nụ cười khiêu khích ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng. Mẹ chồng cũng ngớ người, hai chân run bần bật như cầy sấy. Bà ta nhìn Trần Phong, rồi lại nhìn Khả Hân, miệng lắp bắp muốn nói gì đó nhưng không thành tiếng. Cả ba người đều bị đóng băng trong nỗi sợ hãi tột độ, như những con rối bị cắt dây.
Khả Hân vẫn đứng đó, bình tĩnh như một nữ vương. Ánh mắt cô quét qua từng gương mặt đang tái mét, run rẩy kia, nụ cười nhếch môi lạnh lẽo. Khả Hân biết, màn kịch của họ đã kết thúc.
Khả Hân khẽ lắc đầu, nụ cười nhếch môi lạnh lùng dần tắt. Cô chậm rãi, điềm tĩnh đưa tay vào túi xách, rút ra chiếc điện thoại thông minh. Từng cử chỉ của Khả Hân đều toát lên sự kiểm soát tuyệt đối, trái ngược hoàn toàn với khung cảnh hỗn loạn, sợ hãi trước mắt cô. Trần Phong và Mẹ chồng vẫn đang đứng như trời trồng, tai dỏng lên nghe ngóng. Lý Mạn thì co rúm lại, nước mắt bắt đầu chảy dài trên gương mặt trắng bệch.
Khả Hân không nói một lời, cô lướt màn hình, tìm số. Tiếng chuông điện thoại vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của biệt thự.
Một giây sau, Khả Hân kề điện thoại lên tai, giọng nói cô vang lên dứt khoát, không chút run rẩy:
“Vâng, Luật sư Minh Hùng phải không ạ? Là Khả Hân đây.”
Cô ngừng một chút, như đang lắng nghe.
“Dạ đúng, mọi việc như chúng ta đã bàn. Chứng cứ đã đủ. Anh Phong đang ở Biệt thự nhà tôi, số [Địa chỉ Biệt thự]… Vâng, anh sắp xếp đội cảnh sát kinh tế lên ngay ạ.”
Trần Phong trợn tròn mắt, mồ hôi túa ra như tắm. Hắn lắc đầu nguầy nguậy, định lao tới giật lấy điện thoại nhưng không thể cử động nổi, đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn. Mẹ chồng lắp bắp tên Khả Hân, hai tay run rẩy đưa ra như muốn van xin, nhưng giọng bà nghẹn lại trong cổ họng.
Khả Hân tiếp tục, ánh mắt sắc như dao găm lướt qua Trần Phong:
“À vâng, mời các anh lên ngay, họ vẫn đang ở đây.”
Cô nói rồi khẽ cười một tiếng nhỏ, lạnh lẽo đến thấu xương.
“Số tiền tham ô từ Công ty họ Thẩm đã được chuyển vào tài khoản cá nhân của cô Lý Mạn. Tất cả bằng chứng, bao gồm cả các giao dịch và hình ảnh đều có đủ.”
Tiếng điện thoại tắt ngúm. Khả Hân cất điện thoại vào túi xách, động tác thong thả, như vừa hoàn thành một việc vặt không đáng kể. Trên tay cô, chiếc đồng hồ đính kim cương lấp lánh phản chiếu ánh đèn, càng làm tăng thêm vẻ quyền uy và lạnh lùng.
Trần Phong và Mẹ chồng tuyệt vọng nhìn nhau, gương mặt hằn rõ sự bất lực và hoảng loạn tột độ. Trần Phong quỳ sụp xuống, ôm đầu, không còn chút khí chất phó giám đốc nào. Mẹ chồng khuỵu gối, đôi mắt đờ đẫn nhìn Khả Hân, như thể đang nhìn một ác quỷ đội lốt người. Cánh cửa Biệt thự vẫn mở toang, chờ đợi những vị khách không mời mà đến.
Trần Phong và Mẹ chồng vẫn quỳ sụp, ánh mắt đờ đẫn giao nhau. Sự bất lực và hoảng loạn tột độ hằn rõ trên từng đường nét gương mặt. Lý Mạn nằm co rúm, nước mắt đã khô cứng trên má, run rẩy bấu chặt chiếc túi hành lý móp méo bên cạnh. Khả Hân đứng thẳng, bình thản, như thể cảnh tượng trước mắt không hề liên quan đến cô.
Đúng lúc đó, một tiếng “TING” lạnh lùng, dứt khoát vang lên từ khu vực thang máy ở tầng trệt, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc trong căn Biệt thự. Âm thanh nhỏ bé nhưng đủ sức đánh thức nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng ba kẻ bội bạc.
Tiếp theo là tiếng bước chân. Không phải một, hai, mà là nhiều tiếng bước chân dồn dập, mạnh mẽ, vang vọng khắp hành lang tầng trệt, tiến thẳng về phía cánh cửa Biệt thự đang mở toang. Tiếng bước chân đều đặn, không ngừng nghỉ, như một nhịp trống dồn dập báo hiệu sự kết thúc.
Trần Phong ngẩng phắt đầu, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía cửa. Mẹ chồng cũng từ từ ngước lên, đôi môi run rẩy muốn nói điều gì đó nhưng không phát ra âm thanh nào. Ánh mắt họ lại va vào nhau, lần này là một cái nhìn kinh hoàng tột độ, một sự hiểu ngầm rằng: mọi chuyện đã thực sự kết thúc, không còn đường thoát. Nỗi sợ hãi lạnh buốt xương tủy len lỏi, bóp nghẹt trái tim của cả Trần Phong, Mẹ chồng và Lý Mạn. Tiếng bước chân ngày càng gần, từng tiếng một như đang đếm ngược thời gian cuối cùng của họ. Không khí đặc quánh sự căng thẳng, đến mức dường như có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập, nặng nề của những kẻ đang chờ đợi bản án.
Khả Hân vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa, nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên môi. Chiếc đồng hồ đính kim cương trên cổ tay cô lấp lánh dưới ánh đèn, như một minh chứng cho quyền lực đang được thi triển.
Những tiếng bước chân dừng lại ngay ngưỡng cửa Biệt thự. Hai thân hình cao lớn, vạm vỡ, mặc sắc phục chỉnh tề của Cảnh sát kinh tế xuất hiện, theo sau là vài Bảo vệ khu đô thị với vẻ mặt nghiêm nghị. Ánh mắt sắc lạnh, đầy dò xét của họ quét một lượt qua ba kẻ đang co rúm dưới sàn nhà: Trần Phong, Mẹ chồng và Lý Mạn.
Không khí vốn đã nặng nề giờ càng đặc quánh, ngột ngạt đến khó thở. Mẹ chồng và Trần Phong cố gắng nín thở, mỗi nhịp tim đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Lý Mạn đã chôn mặt vào chiếc túi hành lý móp méo, toàn thân run bần bật.
Một viên Cảnh sát kinh tế, gương mặt lạnh lùng không biểu cảm, cất tiếng. Giọng nói của anh ta trầm thấp, nhưng vang rõ trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sức nặng vô hình.
CẢNH SÁT KINH TẾ (1)
Ai là Trần Phong? Chúng tôi đến theo đơn tố cáo.
Giọng nói đó như một nhát dao sắc lẹm, cắt đứt hoàn toàn sợi dây hy vọng cuối cùng của ba người. Trần Phong và Mẹ chồng nghe thấy tên mình, cả hai như rụng rời, từng thớ thịt bủn rủn. Họ nhìn nhau trong tuyệt vọng, một cái nhìn kinh hoàng và bất lực. Lý Mạn, khi nghe thấy từ “tố cáo”, co rúm người lại càng chặt hơn, nỗi sợ hãi tột cùng khiến cô ta không dám ngẩng đầu.
Khả Hân đứng đó, vẫn giữ nguyên nụ cười nhếch mép. Ánh mắt cô dõi theo từng chuyển động, từng biểu cảm của những kẻ đã phản bội mình. Chiếc đồng hồ đính kim cương trên cổ tay Khả Hân tiếp tục lấp lánh, như một lời khẳng định cho sự trừng phạt đang diễn ra.
Một viên Cảnh sát kinh tế khác, vẻ mặt nghiêm nghị không kém, lập tức bước tới. Anh ta không nói thêm lời nào, chỉ đưa thẳng còng số 8 về phía Trần Phong. Trần Phong giật nảy mình, toàn thân cứng đờ. Hắn ta lùi lại vài bước chân một cách vô thức, ánh mắt hoảng loạn như con thú bị dồn vào đường cùng. Hai tay Trần Phong khẽ giơ lên, định chống cự, nhưng đó chỉ là một phản xạ yếu ớt, vô vọng. Cơ thể hắn ta dường như đã bị nỗi sợ hãi và sự nhục nhã đánh gục.
CẠNH SÁT KINH TẾ (2)
(Giọng dứt khoát)
Anh Trần Phong, anh đã bị tố cáo về tội tham ô tài sản công ty. Chúng tôi có lệnh bắt giữ.
Chiếc còng lạnh lẽo chớp nhoáng khóa chặt cổ tay Trần Phong. “Cạch!” một tiếng khô khốc vang lên, như một bản án chung thân, đánh thẳng vào tâm can của hắn ta. Trần Phong cúi gằm mặt, đôi mắt vô hồn nhìn xuống sàn nhà. Hắn ta không còn sức lực hay ý chí để chống cự nữa, chỉ còn lại sự nhục nhã tột cùng đang nhấn chìm toàn bộ ý thức.
Mẹ chồng, người từ nãy vẫn cố gắng nín thở, bỗng chốc vỡ òa. Bà ta lao tới như một con thiêu thân, đôi mắt đỏ ngầu, mái tóc rối bù.
MẸ CHỒNG
(Gào khóc thất thanh)
Không được! Các người không có quyền bắt con tôi! Thằng Phong nó không có tội! Các người nghe rõ chưa? Không được!
Bà ta dùng thân hình già nua, yếu ớt của mình, cố gắng níu kéo, đẩy lùi các Cảnh sát kinh tế. Những tiếng la làng om sòm, đầy phẫn uất của Mẹ chồng vang vọng khắp căn biệt thự, hòa cùng tiếng nức nở đến xé lòng. Khắp người bà ta run rẩy dữ dội, như thể đang gánh chịu một nỗi đau đớn không thể diễn tả bằng lời. Nước mắt lã chã tuôn rơi trên gương mặt nhăn nheo, tràn ngập sự tuyệt vọng và oán hận.
Khả Hân đứng đó, vẫn là nụ cười nhếch mép khinh thường trên môi. Ánh mắt cô lạnh băng, không một chút xao động trước cảnh tượng thảm hại đang diễn ra. Chiếc đồng hồ đính kim cương trên cổ tay cô vẫn lấp lánh, soi rọi vào bi kịch của những kẻ vừa bị tước bỏ mọi thứ. Cô không nói gì, chỉ đứng yên lặng nhìn từng mảnh vỡ của gia đình giả tạo này tan tác. Lý Mạn vẫn rúc đầu vào túi, run lẩy bẩy, không dám ngẩng mặt lên chứng kiến sự sụp đổ kinh hoàng này.
Khả Hân chầm chậm quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh như băng, trực tiếp đối diện với Mẹ chồng. Trên gương mặt Khả Hân, nụ cười nhếch mép khinh thường vẫn treo đó, bất biến. Ánh mắt của Khả Hân không hề có một chút dao động, không một tia cảm xúc, chỉ còn lại sự trống rỗng và ghẻ lạnh tột cùng.
MẸ CHỒNG
(Gào thét, giọng khản đặc, nước mắt giàn giụa)
Mày! Con ranh độc ác! Mày đã làm gì con tao? Mày hại đời nó! Ông bà Thẩm nuôi dạy mày cái kiểu gì mà giờ mày ra nông nỗi này hả? Đồ đàn bà rắn độc! Mày sẽ không được yên đâu! Ông trời sẽ trừng phạt mày!
Bà ta vừa gào thét, vừa vung tay chỉ trỏ vào mặt Khả Hân, những lời nguyền rủa cay nghiệt tuôn ra không ngừng, giống như một con thú bị thương đang tuyệt vọng phản kháng. Nước mắt, nước mũi của Mẹ chồng hòa lẫn vào nhau, chảy dài trên gương mặt nhăn nheo, đáng thương. Thế nhưng, Khả Hân chỉ đứng đó, bình thản như một pho tượng đá. Đôi mắt Khả Hân vẫn như xuyên thấu qua Mẹ chồng, nhìn vào hư vô, như thể người phụ nữ đang quằn quại trước mặt cô chỉ là một kẻ xa lạ hoàn toàn, không liên quan gì đến cuộc đời Khả Hân. Chiếc đồng hồ đính kim cương trên cổ tay Khả Hân khẽ lấp lánh dưới ánh đèn, như một sự khẳng định ngầm về quyền lực và sự bất lực của người đang gào thét.
MẸ CHỒNG
(Vẫn tiếp tục nguyền rủa, giọng yếu dần)
Con tao… con tao… Mày phá nát tất cả… Tao sẽ không để yên cho mày đâu! Mày… mày…
Lời nói của Mẹ chồng dần trở nên đứt quãng, bà ta dường như đã cạn kiệt sức lực để tiếp tục oán trách. Trần Phong, bị hai Cảnh sát kinh tế giữ chặt, vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt khinh miệt của Khả Hân. Lý Mạn thì vẫn co rúm lại, toàn thân run rẩy như chiếc lá, hoàn toàn bị bao trùm bởi sự sợ hãi.
Lý Mạn bỗng nhiên bật ra một tiếng thét nhỏ, rồi ôm chặt lấy chiếc bụng bầu đã nhô lên khá rõ của mình. Toàn thân cô ta run rẩy như chiếc lá trước gió, ánh mắt ngập tràn hoảng loạn quét qua Khả Hân rồi lại nhìn về phía Trần Phong đang cúi gằm mặt. Không một chút do dự, Lý Mạn đột ngột quỳ sụp xuống trên chiếc thảm lông cừu đắt tiền, hai tay chắp lại run rẩy, nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt tái mét, ướt đẫm.
LÝ MẠN
(Giọng nức nở, đứt quãng, tràn đầy tuyệt vọng)
Chị Khả Hân… xin chị… hãy tha cho anh Phong… và cả đứa bé nữa… Chị Khả Hân… cầu xin chị…
Cô ta vừa nói vừa cúi gập đầu, trán gần như chạm đất, thân hình nhỏ bé như muốn chìm vào lòng đất. Sự sợ hãi tột độ biến thành những tiếng nức nở không ngừng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của biệt thự, khiến cho không khí càng thêm căng thẳng, nặng nề. Khả Hân vẫn đứng đó, như một pho tượng đá không cảm xúc, đôi mắt lạnh lùng nhìn Lý Mạn đang quằn quại dưới chân mình. Đồng hồ đính kim cương trên cổ tay Khả Hân lấp lánh, phản chiếu ánh đèn, càng làm nổi bật sự đối lập giữa hai người phụ nữ. Trần Phong khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn Lý Mạn, rồi lại nhanh chóng cúi xuống, không dám đối diện với bất kỳ ai. Mẹ chồng thì đã kiệt sức, chỉ còn những tiếng nấc nhỏ, yếu ớt.
Khả Hân từ từ cúi thấp người xuống một chút, đôi mắt lạnh lùng không chút gợn sóng nhìn thẳng vào Lý Mạn đang quỳ gối run rẩy trên chiếc thảm lông cừu đắt tiền. Những giọt nước mắt của Lý Mạn thấm đẫm mặt thảm, nhưng Khả Hân dường như chẳng nhìn thấy, cũng chẳng cảm nhận được bất kỳ sự thống khổ nào từ cô ta. Khóe môi Khả Hân khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ, thoáng qua rồi vụt tắt nhanh như chớp.
KHẢ HÂN
(Giọng nói lạnh như băng, mỗi từ như một nhát dao xé toạc không khí)
Mọi chuyện đã quá muộn rồi.
Lời nói của Khả Hân vang lên khô khốc, dứt khoát, không một chút dư địa cho sự van xin hay thương hại. Lý Mạn ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt mở to đầy kinh hoàng và tuyệt vọng khi nhìn thấy sự tàn nhẫn tột cùng trong ánh mắt Khả Hân. Cô ta muốn nói thêm điều gì đó, muốn cầu xin thêm lần nữa, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không thể thốt nên lời. Không đợi Lý Mạn phản ứng hay có thêm bất kỳ hành động nào, Khả Hân liền xoay gót. Tiếng gót giày nện đều trên sàn nhà lát đá cẩm thạch vang lên lạnh lùng. Chiếc đồng hồ đính kim cương trên cổ tay Khả Hân lấp lánh dưới ánh đèn, như một dấu hiệu của quyền lực và sự lạnh lùng không thể lay chuyển. Bóng lưng Khả Hân khuất dần, bỏ lại Lý Mạn chới với trong vực sâu tuyệt vọng. Thân hình cô ta đổ sụp xuống, bất lực ôm lấy chiếc bụng bầu, những tiếng nức nở biến thành tiếng rên siết đau đớn, thảm thiết vang vọng trong biệt thự. Trần Phong và mẹ chồng vẫn chết lặng, không ai dám động đậy hay lên tiếng trước cảnh tượng đó.
Không gian biệt thự chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng nức nở của Lý Mạn văng vẳng. Trần Phong và Mẹ chồng vẫn đứng chết trân, gương mặt tái nhợt, đôi mắt kinh hoàng. Bỗng, cánh cửa chính bật mở, một người bảo vệ khu đô thị trong bộ đồng phục chỉnh tề, dáng vẻ nghiêm nghị, bước vào. Anh ta lịch sự, nhưng ánh mắt kiên quyết quét qua Trần Phong, rồi dừng lại ở Mẹ chồng và Lý Mạn đang quỳ gối.
BẢO VỆ KHU ĐÔ THỊ
(Giọng nói dứt khoát, không chút cảm xúc)
Mời hai bà ra ngoài. Đây là lệnh của cô chủ.
Từng lời của người bảo vệ như sét đánh ngang tai Mẹ chồng và Lý Mạn. Mẹ chồng trợn mắt, ngón tay run rẩy chỉ vào người bảo vệ, định phản đối. Nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng, không khoan nhượng của anh ta, cùng với sự hiện diện của vài bóng dáng khác đang thấp thoáng phía cửa, bà ta nuốt ngược lời định nói. Lý Mạn ôm bụng, ngẩng đầu nhìn Mẹ chồng, gương mặt đẫm nước mắt giờ đây lại thêm phần hoảng loạn. Túi hành lý móp méo của cô ta nằm lăn lóc trên chiếc thảm lông cừu đắt tiền, như một lời nhắc nhở phũ phàng về tình cảnh hiện tại. Sự uất hận dâng lên trong lòng Mẹ chồng và Lý Mạn, nhưng trong chính ngôi nhà từng tưởng là của mình, giờ đây họ lại trở thành những kẻ không có quyền lên tiếng.
MẸ CHỒNG
(Lắp bắp, giọng đầy tủi nhục)
Cái… cái gì mà cô chủ? Ngôi nhà này…
BẢO VỆ KHU ĐÔ THỊ
(Cắt ngang lời Mẹ chồng, vẫn giữ vẻ bình tĩnh)
Thưa bà, giấy tờ sở hữu hiện tại đứng tên cô Thẩm Khả Hân. Yêu cầu của cô chủ là hai bà rời khỏi biệt thự ngay lập tức. Nếu không hợp tác, chúng tôi buộc phải áp dụng biện pháp mạnh.
Lời đe dọa nhẹ nhàng nhưng sắc bén của người bảo vệ khiến Mẹ chồng và Lý Mạn cứng họng. Họ nhìn nhau, rồi nhìn sang Trần Phong đang đứng như trời trồng, hoàn toàn bất lực. Không còn đường nào khác, sự tức tối và tủi nhục dâng trào nhưng họ không dám chống đối. Mẹ chồng nghiến răng ken két, ánh mắt tóe lửa nhìn về phía hành lang nơi Khả Hân vừa rời đi, hận thấu xương. Lý Mạn cắn chặt môi, cố nén tiếng nức nở, vội vàng nhặt lấy chiếc túi hành lý của mình. Cả hai loạng choạng bước ra khỏi biệt thự, dưới sự giám sát chặt chẽ của người bảo vệ, từng bước chân nặng trĩu chất chứa sự sỉ nhục và cay đắng. Cánh cửa lớn khép lại sau lưng họ, cắt đứt hoàn toàn mọi hy vọng và ảo tưởng.
Mẹ chồng bị người bảo vệ khu đô thị giữ chặt, dìu đi qua bậc cửa lớn. Dù bị ép phải rời khỏi, bà ta vẫn vùng vằng, điên cuồng cố quay đầu lại. Đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt nhăn nhó vì căm phẫn, bà ta gào lên, những lời lẽ độc địa bắn thẳng vào Khả Hân đang đứng vững như tượng bên trong biệt thự.
MẸ CHỒNG
(Giọng khản đặc, đầy oán hận)
Cô sẽ không bao giờ có được hạnh phúc đâu, đồ đàn bà độc ác! Mày sẽ phải trả giá! Mày sẽ sống cô độc, không có con nối dõi!
Khả Hân đứng đó, chiếc đồng hồ đính kim cương trên cổ tay cô phản chiếu ánh nắng lấp lánh, một sự đối lập gay gắt với cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Gương mặt cô vẫn điềm nhiên, không chút biểu cảm, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Mẹ chồng. Từng lời nguyền rủa cay nghiệt như những mũi tên độc, nhưng chúng dường như không thể chạm tới Khả Hân. Cô chỉ lặng lẽ lắng nghe, bình thản và lạnh lùng đến đáng sợ. Mẹ chồng càng gào thét, càng hằn học, Khả Hân càng lãnh đạm, như một bức tường thành vững chãi, không thể lay chuyển. Người bảo vệ nhanh chóng dìu Mẹ chồng đi khuất khỏi tầm mắt.
Người bảo vệ nhanh chóng dìu Mẹ chồng đi qua bậc cửa lớn, bà ta vẫn không ngừng ngoái đầu lại, gào thét. Cùng lúc đó, tầm mắt Khả Hân chuyển sang Lý Mạn, người đang lảo đảo đứng cạnh một bảo vệ khác, gần hơn về phía cánh cổng. Túi hành lý móp méo nằm dưới chân Lý Mạn, vẻ thất thểu hiện rõ trên gương mặt. Đôi mắt Lý Mạn ngước lên nhìn Khả Hân, không còn vẻ kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự hoảng loạn và căm phẫn lẫn lộn. Một bảo vệ khác giữ chặt cánh tay Lý Mạn, lịch sự nhưng dứt khoát.
BẢO VỆ
(Dứt khoát)
Mời cô đi theo chúng tôi.
Lý Mạn rụt rè cố giật tay ra, đôi môi mím chặt. Cô ta biết mọi chuyện đã kết thúc. Không còn Trần Phong, không còn hy vọng vào cuộc sống xa hoa. Ánh mắt cô ta liếc nhìn Khả Hân lần cuối, chứa đầy oán hận và một chút gì đó van xin vô vọng. Khả Hân không đáp lại bất kỳ biểu cảm nào, chỉ đứng đó như một pho tượng lạnh lùng, tĩnh lặng.
Hai người bảo vệ, một dìu Mẹ chồng, một giữ Lý Mạn, dần dẫn cả hai ra khỏi khu vực sảnh chính, tiến thẳng về phía cổng biệt thự. Lý Mạn vùng vằng yếu ớt, những bước chân nặng nề kéo lê trên nền gạch hoa cương. Cánh cổng sắt lớn từ từ mở ra, rồi khép lại sau lưng họ, cắt đứt hoàn toàn những hình ảnh quen thuộc của một gia đình từng tồn tại ở nơi đây.
Khả Hân vẫn đứng tựa cửa, nhìn theo bóng dáng Mẹ chồng và Lý Mạn bị bảo vệ đưa ra khỏi cổng biệt thự, khuất dần sau cánh cổng sắt. Ánh nắng chiều tà vàng vọt đổ dài trên khuôn mặt Khả Hân, nhuộm lên cô một vẻ u buồn. Gió nhẹ lay động lọn tóc mái. Trên đôi môi Khả Hân, một nụ cười nhạt nhòa thoáng hiện, chất chứa nỗi buồn của những gì đã mất, nhưng cũng đầy sự giải thoát và nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Ngôi biệt thự giờ đây trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại Khả Hân đứng một mình giữa không gian rộng lớn.
Khả Hân quay người, bước vào bên trong Biệt thự. Từng bước chân của Khả Hân nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, không còn tiếng gào thét hay tiếng bước chân vội vã. Khả Hân đi thẳng vào phòng khách, cơ thể Khả Hân như trút được một gánh nặng vô hình. Khả Hân ngồi phịch xuống chiếc sofa bọc da đắt tiền, đầu ngả vào thành ghế, nhắm mắt lại. Một hơi thở dài nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực Khả Hân. Sự trống rỗng trong Biệt thự bây giờ không còn là nỗi cô đơn mà là một sự giải thoát đến tột cùng.
Khả Hân đưa tay mò tìm chiếc điện thoại trong túi xách. Ngón tay Khả Hân lướt qua màn hình, tìm số của bố mẹ ruột. Chuông reo vài tiếng rồi có người nhấc máy.
KHẢ HÂN
(Giọng Khả Hân nghèn nghẹn, khó khăn)
Bố… Mẹ ơi…
Đầu dây bên kia có tiếng mẹ Khả Hân lo lắng hỏi han. Khả Hân cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên gò má Khả Hân.
KHẢ HÂN
(Khả Hân hít một hơi thật sâu, giọng run rẩy)
Con… con đã ly hôn rồi, bố mẹ ạ. Con làm được rồi.
Im lặng một lát, Khả Hân nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm từ đầu dây bên kia, xen lẫn tiếng khóc của mẹ Khả Hân. Bố Khả Hân dường như cũng đang cố kìm nén cảm xúc. Khả Hân biết bố mẹ đã chịu đựng và lo lắng cho Khả Hân rất nhiều.
KHẢ HÂN
(Khả Hân cười nhạt, nước mắt vẫn tuôn)
Con đã lấy lại được tất cả. Cả Biệt thự, cả công ty. Trần Phong và Lý Mạn… họ không còn ở đây nữa. Mẹ chồng cũng vậy.
Khả Hân kể vắn tắt lại những gì đã xảy ra, từ việc Trần Phong bị bắt, Lý Mạn bị đuổi, đến việc Mẹ chồng phải rời đi. Khả Hân không muốn nói chi tiết về sự sỉ nhục mà Khả Hân đã phải chịu đựng, chỉ muốn bố mẹ Khả Hân biết Khả Hân đã kết thúc mọi chuyện một cách dứt khoát.
KHẢ HÂN
(Giọng Khả Hân đầy xúc động, nhưng cũng pha lẫn sự kiên cường)
Con không sao rồi. Con thực sự không sao rồi, bố mẹ ạ.
Khả Hân cố nén tiếng nấc, cố gắng giữ cho giọng nói của Khả Hân ổn định. Một cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong Khả Hân, nhưng đi kèm với đó là một nỗi buồn sâu thẳm và sự trống trải lạ thường. Khả Hân đã chiến thắng, nhưng cái giá phải trả là cả một cuộc hôn nhân và niềm tin. Khả Hân đặt điện thoại xuống, nhìn trân trân vào không gian trống rỗng trước mặt, cảm xúc lẫn lộn trong lòng Khả Hân.
Khả Hân ngồi bất động trên sofa, đôi mắt Khả Hân nhìn trân trân vào khoảng không vô định. Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm, một ý nghĩ bất chợt lóe lên, dẫn lối Khả Hân đứng dậy. Khả Hân chậm rãi đi về phía góc phòng khách, nơi đặt bàn thờ gia tiên. Ánh đèn vàng hắt hiu làm nổi bật di ảnh người bố quá cố của Khả Hân. Bức ảnh ông đang mỉm cười hiền hậu, như đang dõi theo mọi bước đi của con gái.
Khả Hân đứng lặng trước bàn thờ, ánh mắt Khả Hân dừng lại trên gương mặt thân thuộc. Hôm nay là ngày giỗ thứ ba của bố Khả Hân. Nỗi buồn sâu thẳm về sự mất mát lại ùa về, nhói buốt. Khả Hân hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí. Nước mắt Khả Hân khẽ lăn dài trên má, nhưng lần này, nó không chỉ là nước mắt của sự đau khổ hay uất hận.
Khả Hân đưa tay nhẹ nhàng chạm vào khung ảnh, đầu ngón tay Khả Hân lướt qua gương mặt bố mình. Một cảm giác thanh thản lạ lùng len lỏi vào tâm hồn Khả Hân. Mọi chuyện đã được giải quyết. Kẻ gây tội đã phải trả giá, những kẻ phản bội đã bị trừng trị. Khả Hân đã giữ vững tài sản của gia đình họ Thẩm, đã bảo vệ danh dự mà bố Khả Hân đã dày công vun đắp. Như thể, Khả Hân đã hoàn thành được một phần trách nhiệm của người con đối với người cha đã khuất.
Khả Hân nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt sự nhẹ nhõm đang lan tỏa khắp cơ thể. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi buồn tuyệt vọng. Nó pha lẫn với sự mãn nguyện, một chút tự hào và cả sự kiên cường vừa tìm lại được. Khả Hân đã làm được. Khả Hân đã đứng lên và chiến thắng.
Khả Hân rời khỏi bàn thờ, ánh mắt không còn mang vẻ u buồn tuyệt vọng mà thay vào đó là sự kiên định lạ thường. Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng khách rộng lớn, nơi những mảnh vỡ của chai rượu Macallan trị giá ngàn đô vẫn còn nằm rải rác trên chiếc thảm lông cừu đắt tiền, như một lời nhắc nhở về đêm kịch tính vừa qua.
Không một chút chần chừ, Khả Hân tiến thẳng đến nhà bếp, lấy ra một cây chổi, một cái xẻng rác và một chiếc găng tay dày. Cô quay lại phòng khách, quỳ xuống và bắt đầu cẩn thận nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ. Mỗi mảnh vỡ sắc nhọn được gom vào xẻng rác, như thể Khả Hân đang dọn dẹp không chỉ những tàn tích vật chất mà còn là những mảnh vỡ của quá khứ, của cuộc hôn nhân tan vỡ và những nỗi đau mà cô đã phải gánh chịu. Chiếc thảm lông cừu được quét sạch sẽ, không còn dấu vết của chai rượu đắt tiền đã bị vứt bỏ không thương tiếc.
Sau khi mọi mảnh vỡ đã được loại bỏ, Khả Hân đứng dậy, thở phào nhẹ nhõm. Cô bắt đầu sắp xếp lại những món đồ trong phòng khách. Những chiếc gối bị xô lệch được đặt lại ngay ngắn, những tờ báo cũ bị vứt đi, và những vật trang trí nhỏ được lau chùi sáng bóng. Khả Hân tự tay di chuyển một chiếc bàn nhỏ đến vị trí khác, mở rèm cửa để ánh nắng ban mai tràn vào căn phòng, xua đi những bóng tối còn vương vấn. Cô làm việc không ngừng nghỉ, mỗi động tác đều dứt khoát và đầy chủ ý.
Biệt thự này, giờ đây, hoàn toàn thuộc về Khả Hân. Không còn sự hiện diện của mẹ chồng độc đoán, không còn dấu vết của Trần Phong bội bạc, và dĩ nhiên, không còn hình bóng của Lý Mạn trơ trẽn. Mọi thứ đang được tái thiết theo cách Khả Hân mong muốn.
Khả Hân dừng lại, đứng giữa căn phòng khách giờ đã gọn gàng và sáng sủa. Một nụ cười tự do, đầy hy vọng nở trên môi cô. Cô ngước nhìn trần nhà, cảm nhận sâu sắc sự độc lập và tự chủ hoàn toàn đang len lỏi trong từng tế bào. Đây không chỉ là ngôi nhà, đây là vương quốc của Khả Hân.
“Một chương mới,” Khả Hân thì thầm, giọng nói tràn đầy quyết tâm. “Thực sự bắt đầu.”
Ánh mắt Khả Hân lấp lánh niềm tin. Cô đã làm được, cô đã đứng vững. Giờ đây, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của Khả Hân, và cô sẽ xây dựng lại cuộc sống của mình một cách mạnh mẽ, rực rỡ hơn bao giờ hết.
Khả Hân chậm rãi bước qua tấm thảm lông cừu đắt tiền, nơi giờ đây đã sạch sẽ không tì vết. Cô tiến đến gần cửa sổ lớn, dừng lại và nhìn ra bên ngoài. Khu vườn yên tĩnh của căn Biệt thự trải dài trước mắt, cây cối xanh tươi, những bông hoa hé nở đón nắng ban mai. Một cảm giác bình yên lạ thường len lỏi trong lòng Khả Hân, khác hẳn với những giông bão cô vừa trải qua.
Khả Hân khẽ chạm tay vào khung cửa sổ lạnh ngắt, ánh mắt xa xăm. Cô hình dung rõ ràng về cuộc sống độc lập phía trước, không còn bị ràng buộc bởi cuộc hôn nhân đầy dối trá và những con người ích kỷ. Không còn những ánh mắt khinh miệt của Mẹ chồng, không còn sự phản bội của Trần Phong, và dĩ nhiên, không còn Lý Mạn với chiếc túi hành lý móp méo và nụ cười chiến thắng giả tạo. Tất cả đã lùi lại phía sau, chỉ còn là tàn tích của một quá khứ đau buồn.
Một nụ cười nhẹ nở trên môi Khả Hân, nhưng lần này không phải nụ cười gượng gạo hay đau khổ, mà là nụ cười của sự tự do và thanh thản. Cô cảm thấy tự tin và vững vàng hơn bao giờ hết, như một cây cổ thụ đã trải qua bão tố nhưng vẫn đứng vững, rễ bám sâu vào lòng đất. Tương lai tươi sáng đang mở ra, Khả Hân biết mình sẽ mạnh mẽ bước đi trên con đường mới, làm chủ cuộc đời mình. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng khí trong lành tràn vào lồng ngực, như tiếp thêm sức mạnh cho những chương mới sắp đến.
Khi Khả Hân hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng khí trong lành tràn vào lồng ngực, tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của căn Biệt thự. Đó là một giai điệu quen thuộc nhưng giờ đây nghe như mang theo một thông điệp mới. Khả Hân giật mình, ánh mắt rời khỏi khung cửa sổ, tìm kiếm chiếc điện thoại nằm trên bàn trà. Cô bước đến, nhấc lên và nhìn vào màn hình.
Một nụ cười nhẹ, không còn vương vấn nỗi đau hay sự gượng ép, từ từ nở trên môi Khả Hân. Ánh mắt cô ánh lên vẻ tò mò, xen lẫn một chút hy vọng mong manh và cả sự ngại ngùng khó tả. Cô nhận cuộc gọi, giọng nói cô hơi chùng xuống, mang theo âm điệu của một khởi đầu mới.
“Alo, là anh à?” Khả Hân hỏi, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm ấm, khiến cô bất giác siết nhẹ chiếc điện thoại. Cô lắng nghe, tâm trí nhanh chóng phác họa những điều sắp tới, một chương mới tươi sáng hơn, một mối quan hệ có thể chớm nở sau bao giông bão. Không còn là sự phụ thuộc, không còn là những toan tính, chỉ còn là sự tự do và những lựa chọn của riêng cô.
***
Cuộc đời Khả Hân, từ một bức tranh tưởng chừng hoàn hảo, đã tan vỡ thành trăm mảnh vụn chỉ sau một đêm. Nhưng chính từ đống đổ nát ấy, cô đã tìm thấy những viên ngọc quý giá nhất: sự tự trọng, bản lĩnh và khao khát được sống một cuộc đời trọn vẹn. Cô đã vượt qua nỗi đau bị phản bội, sự khinh miệt của Mẹ chồng, và sự tráo trở của Trần Phong. Chiếc thẻ phụ, chiếc đồng hồ đính kim cương, hay căn Biệt thự này, từng là biểu tượng của một cuộc hôn nhân xa hoa, giờ đây lại là minh chứng cho sự tự giải thoát đầy mạnh mẽ.
Nhìn ra khu vườn ngập nắng, Khả Hân không còn thấy bóng dáng của Lý Mạn với chiếc túi hành lý móp méo hay chai rượu Macallan vương vãi. Tất cả những hình ảnh ấy đã lùi vào dĩ vãng, trở thành những vết sẹo nhắc nhở cô về bài học về lòng tin và sự yếu đuối. Cô hít thở sâu, cảm nhận làn gió mơn man trên da thịt, như muốn cuốn đi mọi ưu phiền còn sót lại. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng sau mỗi cơn bão, cầu vồng sẽ xuất hiện. Khả Hân hiểu rằng, hành trình phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng cô đã đủ mạnh mẽ để đối mặt. Cô không còn là cô gái yếu đuối năm xưa, mà đã trở thành người phụ nữ bản lĩnh, biết yêu thương và trân trọng chính mình. Nụ cười cuối cùng nở trên môi cô không còn là nụ cười của sự trả thù, mà là nụ cười của sự bình yên, của niềm hy vọng vào một tương lai không còn nước mắt, chỉ còn lại sự an nhiên và hạnh phúc đích thực.

