Mẹ chồng dẫn bồ nhí về đuổi vợ, cướp biệt thự: Nào ngờ vợ lật bài, cái kết…

Ngày giỗ thứ ba của bố tôi, mẹ chồng thản nhiên dẫn theo một thai phụ bụng mang dạ chửa đến, chỉ thẳng mặt tôi yêu cầu dọn xuống tầng hầm để nhường phòng ngủ chính cho “cháu đích tôn”.

Bà ta ném phịch túi hành lý móp méo lên chiếc thảm lông cừu đắt tiền mà tôi vừa mua tuần trước.

“Cô tịt ngòi ba năm nay rồi, nhà họ Trần chúng tôi không thể tuyệt hậu được!”

Người phụ nữ mang thai rụt rè trốn sau lưng bà ta.

Thế nhưng, khóe môi cô ta lại nhếch lên một nụ cười khiêu khích khi nhìn tôi.

Tôi lập tức nhận ra cô ta.

Đó là Lý Mạn, thực tập sinh trẻ tuổi vừa vào công ty của chồng tôi chưa đầy nửa năm.

Trần Phong – người chồng luôn mồm thề non hẹn biển của tôi – lúc này đang cẩn thận đỡ lấy eo Lý Mạn.

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt vừa áy náy giả tạo, vừa trịch thượng ban ơn.

“Khả Hân, em đừng cố chấp nữa. Mạn Mạn sinh con trai xong sẽ giao cho em nuôi.”

“Mẹ bảo rồi, chỉ cần em ngoan ngoãn ký giấy sang tên căn biệt thự này cho anh để làm tài sản bảo đảm…”

“Mạn Mạn sẽ nhận tiền rồi ngoan ngoãn rời đi, tuyệt đối không làm phiền chúng ta nữa.”

Anh ta tiến lại gần, vươn tay định ôm lấy vai tôi.

“Chúng ta vẫn sẽ là một gia đình hạnh phúc, em vẫn là thiếu phu nhân nhà họ Trần.”

Tôi lùi lại một bước, chán ghét tránh đi cái chạm kinh tởm của anh ta.

Mẹ chồng thấy vậy liền chống nạnh, xỉa xói thẳng vào mặt tôi.

“Thằng Phong nói thế mà cô còn không biết điều à?”

“Đàn bà không đẻ được con trai thì khác gì con gà mái không biết đẻ trứng!”

“Cho cô quyền làm mẹ đứa bé này đã là phúc đức tám đời nhà cô rồi!”

Lý Mạn xoa xoa cái bụng nhô cao, giọng õng ẹo chảy nước.

“Chị gái à, chị đừng giận anh Phong. Là do em không kiềm chế được tình cảm…”

“Nhưng em cam tâm tình nguyện hi sinh danh phận vì hạnh phúc của anh chị.”

Ba người bọn họ kẻ tung người hứng, dệt nên một vở kịch gia đình êm ấm nực cười đến lợm giọng.

Tôi rũ mắt nhìn chiếc túi xách hàng hiệu bị mẹ chồng quăng lăn lóc góc nhà.

“Sang tên biệt thự để làm tài sản bảo đảm à?” Tôi khẽ nhếch môi.

Trần Phong mắt sáng rực lên: “Đúng vậy! Chỉ cần em ký tên, mọi chuyện anh sẽ lo liệu ổn thỏa.”

Tôi gật gù, đi chậm rãi đến bên chiếc tủ rượu bằng gỗ sồi nguyên khối.

Tiện tay, tôi cầm lấy chai Macallan trị giá cả ngàn đô mà Trần Phong luôn coi như bảo vật.

“Xoảng!”

Chai rượu vỡ tan tành dưới sàn cẩm thạch.

Bọt rượu vàng óng văng tung tóe lên đôi giày da bóng lộn của Trần Phong.

Cả ba người giật bắn mình, hét toáng lên.

“Cô điên rồi à?!” Mẹ chồng gầm lên.

Tôi mỉm cười, nụ cười lạnh buốt đến tận xương tủy.

“Tôi không điên, tôi chỉ đang dọn rác thôi.”

Tôi lùi lại, nhặt xấp ảnh đã rửa sẵn trên bàn trà ném thẳng vào mặt Trần Phong.

Những bức ảnh chụp cảnh hắn ta ăn bớt tiền vật tư của công ty, lén lút chuyển vào tài khoản riêng của Lý Mạn rơi lả tả như lá mùa thu.

Sắc mặt Trần Phong nháy mắt trắng bệch, không còn một giọt máu.

“Anh tưởng tôi bị mù, hay nghĩ cái công ty họ Thẩm này do anh làm chủ rồi?”

Tôi bước tới, gõ từng nhịp ngón tay lạnh lẽo lên ngực áo hắn.

“Ngôi biệt thự này mang họ Thẩm.”

“Chức phó giám đốc của anh là do cái mạng chó của anh may mắn bám được vào họ Thẩm mà có.”

“Ngay cả cái quần sịp anh đang mặc trên người cũng là quẹt thẻ phụ của tôi mua!”

Mẹ chồng ngớ người, lắp bắp: “Cô… cô nói bậy bạ gì đó, thằng Phong là trụ cột…”

Tôi ngắt lời bà ta bằng giọng đanh thép:

“Trụ cột? Là loại chuột nhắt đục khoét tài sản nhà vợ để bao nuôi tiểu tam thì có!”

Tôi liếc nhìn đồng hồ đính kim cương trên tay.

“Luật sư của tôi đã nộp đơn ly hôn và đơn kiện tội tham ô tài sản công ty.”

“Cảnh sát kinh tế và bảo vệ khu đô thị cũng đang đi thang máy lên đây rồi.”

Tôi chỉ tay thẳng ra cánh cửa lớn đang mở toang.

“Bây giờ, cả nhà các người, gói ghém cái thứ tình yêu rách nát này lại…”

“Cút ngay khỏi nhà tôi!”

Chương 2 dưới bình luận, tìm tất cả bình luận chắc chắn thấy ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ chồng dẫn bồ nhí về đuổi vợ, cướp biệt thự: Nào ngờ vợ lật bài, cái kết…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt