Mua được căn chung cư 8 tỷ chưa kịp ăn tân gia thì mẹ chồng ở quê đã bán ngay căn nhà cũ đi để chuyển lên thành phố ở với tôi, tối đó tôi làm mâm cơm có 1 món khiến họ sợ bỏ về gấp👇👇 Tôi – tên là Hà Linh, 31 tu/ổi – vừa ký xong hợp đồng mua một căn chung cư 8 tỷ ở Hà Nội. Tiền là do tôi dành dụm nhiều năm cộng với khoản chồng tôi góp một phần nhỏ. Chúng tôi dự định cuối tuần làm bữa cơm nhỏ mời vài người bạn thân đến chơi, coi như ăn tân gia. Nhưng đời đâu đơn giản thế. Vừa về đến nhà thông báo tin vui với chồng thì sáng hôm sau, mẹ chồng tôi gọi điện, giọng hào hứng đến khó tin: “Nhà mới à? Tốt quá! Mẹ báo cả họ rồi, mai bọn bác, bọn cô lên Hà Nội xem nhà mới của con dâu. Nhà mới là nhà chung, phải để họ hàng vào xem cho biết! Con dâu phải tiếp khách cho chu đáo, kẻo người ngoài họ đánh giá nhà này… không biết điều.” Tôi ch/ết l/ặ/ng. Một tiếng sau, bà gửi tin nhắn: “À, mẹ định ở lại mấy hôm. Khoảng… hai tuần.” Ngày hôm sau, đúng 9 giờ sáng, họ hàng bên nội ùn ùn kéo lên: 11 người lớn, 3 trẻ con. Tôi mở cửa chào mà tay run vì… sốc. Ai cũng cười nói rổn rảng như thể đang vào resort miễn phí. Mẹ chồng tôi bước vào trước, dáng đi rất tự tin, nhìn căn hộ từ phòng khách đến bếp rồi quay sang tôi, giọng đầy “quyền lực”: “Nhà này rộng nhỉ? Con dâu giỏi đấy, biết chọn chỗ. Mà nhớ nhé: đây là nhà của dòng họ mình, không phải của riêng ai!” Ngày thứ nhất, họ kéo nhau đi từng phòng ngó nghiêng như đang đi tour tham quan. Ngày thứ hai, mẹ chồng tuyên bố: “Nhà con rộng, mẹ sẽ ở lại 2 tuần. Không sao chứ?” Thực ra chẳng phải hỏi. Bà đã mang… 3 vali. Những ngày sau đó, sinh hoạt của cả họ đè thẳng lên vai tôi: ăn uống do tôi nấu dọn dẹp do tôi làm con nít chạy tung phòng người lớn đi đâu cũng tắt điện để… “tiết kiệm tiền cho nhà con trai” Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Hà Linh vật vờ trong căn bếp ngổn ngang. Đống chén bát cao như núi, ám mùi thức ăn còn sót lại, phảng phất trong không khí đặc quánh. Đôi mắt cô thâm quầng, hằn rõ những vệt mệt mỏi kéo dài suốt nhiều ngày qua. Cả gia đình nhà chồng, 11 người lớn và 3 trẻ nhỏ, bỗng dưng biến căn chung cư 8 tỷ của cô thành “nhà chung của dòng họ”. Sáng làm đồ ăn cho họ, trưa dọn dẹp, tối lại cơm nước. Con nít thì chạy nhảy, gào thét khắp nơi, người lớn thì luôn miệng nhắc nhở tắt điện để “tiết kiệm tiền cho nhà con trai”. Hà Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn tức giận đang dâng lên đến đỉnh điểm. Cô nhìn chằm chằm vào bồn rửa bát đầy ắp, rồi lại đưa mắt nhìn ra ban công, nơi ánh nắng Hà Nội gay gắt đang chiếu xuống. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. “Mình không thể chịu đựng thêm nữa,” Hà Linh thầm nghĩ, bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm. Cô biết, nếu cứ tiếp tục thế này, cô sẽ sụp đổ mất.
Tiếng thở dài nặng nề của Hà Linh tan vào không khí đặc quánh mùi thức ăn và sự ngột ngạt. Cô nhìn chằm chằm vào bồn rửa bát đầy ắp, nơi những chiếc bát đũa bám đầy thức ăn còn sót lại từ bữa cơm chung của cả dòng họ chồng. Căn bếp bừa bộn, sàn nhà dính đầy vết chân trẻ con, gợi lên một chuỗi ngày mệt mỏi không hồi kết.
Cánh cửa chính bật mở. Chồng Hà Linh bước vào nhà. Anh ta lướt mắt qua cảnh tượng hỗn loạn trong phòng khách: đồ đạc ngổn ngang, những chiếc vali chất đống ở góc nhà, vài đứa trẻ đang nô đùa inh ỏi, và mẹ anh ta đang ngồi trên ghế sofa, chăm chú theo dõi một chương trình truyền hình. Anh ta chỉ khẽ nhíu mày, rồi sà xuống sofa, bật ti vi lên xem, hoàn toàn phớt lờ sự bừa bộn đang bao trùm lấy căn chung cư 8 tỷ của họ.
Hà Linh đứng sững lại ở cửa bếp, trái tim cô trĩu nặng một nỗi thất vọng ê chề. Cô đã hy vọng, dù chỉ một chút, rằng anh ta sẽ nhận ra sự khác biệt, sẽ thấy được gánh nặng mà cô đang gồng gánh. Nhưng không, anh ta vẫn vậy, dường như vô tâm và thờ ơ với mọi thứ xung quanh, như thể đây là chuyện bình thường.
Hà Linh hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén sự bất lực đang dâng lên. Cô nhìn thẳng vào chồng, giọng nói khẽ run lên, cố gắng giữ bình tĩnh:
“Anh về rồi đấy à?”
Chồng Hà Linh không rời mắt khỏi màn hình ti vi, chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
“Em… em nói gì đấy?” anh ta quay sang, mắt vẫn dán vào màn hình, thái độ hoàn toàn lãnh đạm. “Lại lầm bầm gì đấy?”
Nghe câu trả lời của chồng, Hà Linh cảm thấy như có ai đó bóp nghẹt lồng ngực mình. Cô bất lực nhìn anh ta, nhìn cách anh ta thản nhiên xem ti vi, mặc kệ vợ mình đang chìm trong biển nước mắt và sự mệt mỏi. Ánh mắt anh ta nhìn cô đầy sự khó chịu, như thể cô mới là người gây ra phiền phức. Hà Linh quay lưng lại, bước sâu hơn vào bếp, tiếng thở dài của cô lần này nghe não nề hơn bao giờ hết. Sự vô tâm của anh ta còn đau đớn hơn cả cảnh tượng hỗn loạn trước mắt.
Hà Linh quay lưng lại, bước sâu hơn vào bếp. Tiếng thở dài của cô lần này nghe não nề hơn bao giờ hết. Sự vô tâm của chồng còn đau đớn hơn cả cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Bát đũa chất đống, sàn nhà lem luốc, mùi thức ăn ám đầy không khí. Mẹ chồng, bà Vui, ung dung ngồi trên ghế sofa phòng khách, mắt dán vào màn hình tivi, như thể bà không hề liên quan đến sự bừa bộn này. Cả 11 người họ hàng bên nội và 3 đứa trẻ vẫn đang náo loạn khắp căn chung cư 8 tỷ.
Bà Vui, mẹ chồng Hà Linh, gọi với vào bếp, giọng điệu không chút khách khí: “Hà Linh, con đứng đó làm gì nữa? Bát đũa kia ai rửa đây? Mẹ thấy con cứ lóng ngóng thế. Nấu ăn thì phải biết nêm nếm cho vừa miệng, chứ không phải cứ cho vào là xong đâu. Đây, cái này phải cho thêm mắm, cái kia phải cho thêm hành. Cái gì cũng phải biết. Ăn uống của cả nhà có mấy người, con phải tính toán cho chi li vào. Chứ không là tốn kém lắm. Nhà mình giờ có đông người thế này, con dâu phải biết lo toan cho nhà chồng, chi li tiết kiệm từng đồng. Mẹ nói thế con hiểu không?”
Mỗi lời nói của mẹ chồng như một nhát dao cứa vào tim Hà Linh. Cô cảm thấy mình như một con sen, bị soi xét từng ly từng tí. Căn bếp vốn là nơi cô tìm thấy niềm vui, giờ trở nên ngột ngạt, đầy sự phán xét. 8 tỷ đồng là tiền cô dành dụm cả đời, chồng góp một phần nhỏ. Giờ đây, nó trở thành sân khấu cho mẹ chồng và cả họ hàng bà ta diễn tuồng. Cô siết chặt bàn tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Sự uất ức dâng trào, nhưng Hà Linh cố nén lại. Cô biết, lúc này, cãi lại chỉ tổ thêm rắc rối. Nước mắt lưng tròng, cô chỉ khẽ đáp: “Dạ, con biết rồi ạ.”
Hà Linh đặt bát đũa xuống, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô quay lưng lại, bước sâu hơn vào bếp. Tiếng thở dài của cô lần này nghe não nề hơn bao giờ hết. Sự vô tâm của chồng còn đau đớn hơn cả cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Bát đũa chất đống, sàn nhà lem luốc, mùi thức ăn ám đầy không khí. Mẹ chồng, bà Vui, ung dung ngồi trên ghế sofa phòng khách, mắt dán vào màn hình tivi, như thể bà không hề liên quan đến sự bừa bộn này. Cả 11 người họ hàng bên nội và 3 đứa trẻ vẫn đang náo loạn khắp căn chung cư 8 tỷ.
Bà Vui, mẹ chồng Hà Linh, gọi với vào bếp, giọng điệu không chút khách khí: “Hà Linh, con đứng đó làm gì nữa? Bát đũa kia ai rửa đây? Mẹ thấy con cứ lóng ngóng thế. Nấu ăn thì phải biết nêm nếm cho vừa miệng, chứ không phải cứ cho vào là xong đâu. Đây, cái này phải cho thêm mắm, cái kia phải cho thêm hành. Cái gì cũng phải biết. Ăn uống của cả nhà có mấy người, con phải tính toán cho chi li vào. Chứ không là tốn kém lắm. Nhà mình giờ có đông người thế này, con dâu phải biết lo toan cho nhà chồng, chi li tiết kiệm từng đồng. Mẹ nói thế con hiểu không?”
Mỗi lời nói của mẹ chồng như một nhát dao cứa vào tim Hà Linh. Cô cảm thấy mình như một con sen, bị soi xét từng ly từng tí. Căn bếp vốn là nơi cô tìm thấy niềm vui, giờ trở nên ngột ngạt, đầy sự phán xét. 8 tỷ đồng là tiền cô dành dụm cả đời, chồng góp một phần nhỏ. Giờ đây, nó trở thành sân khấu cho mẹ chồng và cả họ hàng bà ta diễn tuồng. Cô siết chặt bàn tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Sự uất ức dâng trào, nhưng Hà Linh cố nén lại. Cô biết, lúc này, cãi lại chỉ tổ thêm rắc rối. Nước mắt lưng tròng, cô chỉ khẽ đáp: “Dạ, con biết rồi ạ.”
Hà Linh cầm chiếc khăn lau, bước ra khỏi bếp. Vừa bước đến phòng khách, cô suýt nữa hét lên. Đứa cháu đích tôn của bà Vui, cậu bé Tí, đang ôm một lọ màu nước đỏ tươi. Cậu bé nô đùa, vung tay một cách vô thức. Vệt màu đỏ rực như máu loang ra trên tấm thảm da thuộc màu kem sang trọng của chiếc sofa. Chiếc sofa đó, Hà Linh và chồng đã phải vay mượn thêm, cắn răng rút hết tiền tiết kiệm để mua nó.
“Tí ơi!” Hà Linh buột miệng thét lên.
Cậu bé Tí giật mình, làm rơi lọ màu. Mẹ cậu bé, con gái bà Vui, chỉ vội vàng ôm lấy con, giọng hời hợt: “Ối giời ơi, sao mà vụng thế con. Lần sau cẩn thận hơn nhé.”
Rồi quay sang Hà Linh, cô ta nhún vai: “Chị dâu ơi, tha lỗi cho thằng bé nhé. Trẻ con mà, nghịch ngợm tí. Đằng nào chả là nhà chung, hỏng thì sửa!”
Hà Linh “đứng hình”. Lời nói của người phụ nữ xa lạ, không hề có chút máu mủ ruột rà, lại tỉnh bơ đến lạnh người. Cô quay sang nhìn mẹ chồng. Bà Vui vẫn đang ngồi trên sofa, xem tivi, nghe thấy tiếng động, chỉ khẽ phẩy tay: “Ôi dào, có tí màu vẽ thôi mà làm gì ghê thế. Nhà mình có gì mà phải xót. Đằng nào chả là nhà chung, hỏng thì sửa!”
Cả người Hà Linh như đông cứng lại. Vệt màu loang lổ trên sofa cứ như một vết dao chí mạng cứa vào tim cô. Lửa giận trong lòng cô bỗng bùng lên dữ dội, nóng bỏng, thiêu đốt tất cả sự nhẫn nhịn, sự cố gắng giữ gìn. Cô nhìn bà Vui, nhìn người phụ nữ xa lạ, nhìn cả căn hộ 8 tỷ của mình đang bị xâm chiếm bởi sự vô tâm và coi thường. Một cơn cuồng nộ trào dâng. Cô không còn là Hà Linh hiền lành, nhẫn nhịn nữa.
Hà Linh đứng lặng giữa bếp, ánh mắt từ từ thay đổi từ tuyệt vọng sang quyết tâm. Một ý tưởng táo bạo, gần như điên rồ, nảy ra trong đầu cô. Cô thầm nhủ: ‘Chắc phải dùng ‘chiêu’ độc thôi!’, vẻ mặt dần trở nên lạnh lùng, kiên định.
Mùi mắm tôm nồng nặc xộc lên mũi Hà Linh. Cô không quan tâm. Tay cô thoăn thoắt pha chế thứ hỗn hợp đặc quánh, bốc mùi khó chịu. Những nguyên liệu “cây nhà lá vườn” được cô gom lại từ những góc bếp ít ai để ý: mắm tôm, hành khô, tỏi, ớt, thêm chút nước mắm và một bí mật nhỏ mà chỉ cô biết. Mỗi động tác của cô đều dứt khoát, không chút do dự. Cái chết của chiếc sofa kem màu đã châm ngòi cho ngọn lửa giận dữ trong cô, giờ đây, ngọn lửa ấy biến thành một kế hoạch trả đũa đầy toan tính.
Cô biết chắc chắn mình không thể đối đầu trực diện. Mẹ chồng bà Vui quá khéo léo trong việc thao túng và lấy lòng người khác. Chồng cô, dù yêu cô, lại luôn chọn cách im lặng để mọi chuyện qua đi. Họ hàng bên nội thì đông đảo, ồn ào, và dường như không có khái niệm về không gian riêng tư hay sự tôn trọng. Căn hộ 8 tỷ, tiền mồ hôi nước mắt cô dành dụm, giờ đây đang trở thành nơi trú ngụ của đám đông xa lạ, những kẻ coi thường công sức và tài sản của cô.
Hà Linh khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo không hề có ý vui. Cô đã sẵn sàng. Cô sẽ biến nơi này thành một “địa ngục” thực sự cho những kẻ dám xâm phạm cuộc sống của mình. Cô hít một hơi thật sâu, mùi mắm tôm giờ đây dường như lại trở nên quyến rũ.
Bà Vui từ phòng khách gọi vọng vào, giọng điệu vẫn kênh kiệu: “Hà Linh! Vẫn còn lề mề thế à? Bữa trưa sắp trễ giờ rồi đấy. Mấy đứa nhỏ nó đói bụng rồi kìa.”
Hà Linh nhấc cái bát đựng hỗn hợp mắm tôm lên, bước ra khỏi bếp. Cô giữ vẻ mặt bình thản, thậm chí còn nở một nụ cười nhẹ. “Dạ, con mang ra ngay đây ạ.”
Cô đi thẳng đến bàn ăn, nơi 11 người lớn và 3 đứa trẻ đang ngồi chật chội. Mùi thức ăn quen thuộc đã bị át đi bởi một thứ mùi “đặc biệt” hơn. Hà Linh đặt bát mắm tôm lên bàn, ngay giữa mâm cơm. Bà Vui nhăn mặt:
Bà Vui nhăn mặt, ngửi thấy mùi lạ xộc lên mũi.
> Cái gì thế này? Mùi gì mà ghê thế Hà Linh?
Hà Linh nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa một sự thách thức không hề che giấu. Cô đặt bát mắm tôm xuống bàn, ngay giữa những món ăn thịnh soạn.
> Dạ, đây là “gia vị đặc biệt” của con đó ạ. Con mới tìm được bí quyết pha chế giúp tăng thêm hương vị cho món ăn.
Mấy người họ hàng bên nội bắt đầu xì xào, nhìn cái bát mắm tôm với vẻ mặt khó hiểu, có người còn nhăn mũi vì mùi khó chịu. Bà Vui trợn tròn mắt, nhìn Hà Linh như thể cô vừa mọc thêm cái đầu thứ hai.
> Gia vị cái gì mà bốc mùi như vậy? Cô định đầu độc cả nhà hay sao?
Hà Linh không hề nao núng. Cô lấy một chiếc thìa, múc một chút mắm tôm lên, rồi nhẹ nhàng đưa lên mũi ngửi.
> Ôi, thơm quá mẹ ạ! Mùi này ăn kèm với thịt luộc hoặc rau sống thì tuyệt cú mèo. Mẹ ăn thử một chút đi ạ, con đảm bảo mẹ sẽ nghiện.
Nói rồi, Hà Linh đưa chiếc thìa mắm tôm về phía miệng bà Vui. Bà Vui giật mình lùi lại, khuôn mặt tái mét. Mấy đứa trẻ nhỏ bắt đầu khóc ré lên vì mùi khó chịu. Chồng Hà Linh, vẫn đang ngồi im lặng, khẽ cau mày nhìn vợ, rồi lại liếc sang mẹ.
> Em… em làm gì vậy?
> Em đang giới thiệu “món quà” đặc biệt của em cho cả nhà dùng đó anh.
Đám người họ hàng bắt đầu có vẻ khó chịu. Một vài người bắt đầu đứng dậy, tỏ ý muốn rời khỏi bàn ăn.
> Thôi thôi, ăn không nổi. Mùi gì mà kinh khủng vậy trời.
> Đúng là nhà giàu có khác. Ăn uống kỳ cục.
Hà Linh nhìn những gương mặt đầy vẻ khinh bỉ và khó chịu của đám người nhà bên nội. Trong lòng cô dấy lên một niềm hả hê khó tả. Cô biết, kế hoạch của mình mới chỉ bắt đầu. Cô múc thêm một thìa mắm tôm, đưa lên cao, mắt lấp lánh một tia nhìn đầy toan tính.
> Mẹ ơi, hôm nay con có một vài “khách quý” ghé thăm. Con muốn chiêu đãi mọi người thật chu đáo. Nên con đã chuẩn bị thêm một ít… “đặc sản” nữa.
Hà Linh bước nhanh ra khỏi phòng ăn, để lại phía sau tiếng xì xào, bàn tán và sự ngơ ngác của mọi người. Cô biết chính xác mình cần làm gì tiếp theo. Cô không mua những thứ thông thường ở chợ. Cô tìm kiếm những thứ đặc biệt, những thứ có thể khiến đám đông này phải dè chừng.
Cô đến một quầy hàng nhỏ ở góc chợ, nơi có bán những loại gia vị hiếm có, những thứ mà chỉ những người sành ăn hoặc có mục đích đặc biệt mới tìm đến. Cô cúi xuống, thì thầm với người bán hàng với vẻ mặt bí hiểm.
> Chị lấy cho em loại… đặc biệt nhé. Loại mà dùng để “xông hơi” cho “sạch sẽ” ấy ạ.
Người bán hàng nhìn Hà Linh, ánh mắt dò xét, nhưng rồi cũng gật đầu. Cô ta lục lọi trong một cái thùng gỗ cũ kỹ, rồi lấy ra một túi nhỏ đựng những thứ lá khô, có mùi hương nồng và lạ. Hà Linh nhận lấy túi lá, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô hồi hộp, có chút thích thú khi kế hoạch trả đũa của mình đang dần thành hình. Cô đã sẵn sàng biến căn chung cư 8 tỷ này thành một nơi mà đám người kia không bao giờ muốn đặt chân đến nữa.
Hà Linh nhanh chóng bước vào bếp. Bếp ga bật lên, ngọn lửa bập bùng. Cô mở túi lá khô vừa mua, một mùi hương nồng, lạ lẫm lập tức lan tỏa, thứ mùi mà những người dân quê ít khi ngửi thấy, thứ mùi được cho là có tác dụng “xông hơi” để “sạch sẽ” như cô đã nói. Hà Linh không hề quan tâm đến những ánh mắt dò xét hay những tiếng xì xào đã bắt đầu nổi lên từ phía phòng khách. Cô bắt đầu chế biến, tay thoăn thoắt. Mùi hương càng lúc càng nồng, càng khó chịu. Nó lấn át cả mùi đồ ăn thịnh soạn đang chuẩn bị dang dở.
Từ ngoài vọng vào, giọng nói đầy khó chịu của mẹ chồng vang lên, xen lẫn tiếng trẻ con ồn ào.
> Trời ơi, cái gì mà cái mùi ghê thế con dâu! Đầu bếp nào dạy cô cái kiểu nấu nướng này vậy? Bốc mùi như cái gì đâu ấy!
Hà Linh chỉ khẽ nhếch mép. Cô hoàn toàn phớt lờ lời mắng mỏ. Mùi hương lạ lùng kia chính là thứ cô muốn. Cô muốn chúng phải ngửi thấy, phải cảm nhận được sự khác biệt. Cô muốn chúng biết rằng, đây không còn là nơi chúng có thể tùy ý cư xử nữa.
> (Nói vọng ra, giọng vẫn đều đều)
> Mùi này là “gia vị đặc biệt” của con đó mẹ. Giúp “thanh lọc không khí” và “tăng cường sức khỏe” ạ.
Những người họ hàng bên nội, vốn đang ngồi bàn tán xôn xao, bỗng im bặt. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy hoang mang. Ba đứa trẻ con thì bắt đầu khóc thét lên, ôm chặt lấy mẹ chúng, có lẽ vì mùi khó chịu này.
> Thanh lọc cái gì mà tanh tưởi thế hả? Cô có bị điên không đấy?
Chồng Hà Linh, ban đầu còn đang lơ đãng nhìn điện thoại, giờ đã ngẩng lên, cau mày nhìn vợ.
> Em… em làm gì vậy? Cái mùi này lạ quá.
Hà Linh quay đầu lại, nở một nụ cười thách thức. Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, rồi đưa mắt lướt qua từng gương mặt của đám họ hàng.
> Em đang “chào đón” mọi người đến nhà mới mà anh. Món quà tân gia đặc biệt của em đấy. Càng ngửi nhiều càng tốt. Chị em mình sắp được trải nghiệm một không khí hoàn toàn mới, một “phong cách sống mới” mà em tin là mọi người sẽ sớm yêu thích.
Hà Linh quay lại bếp, tiếng cọ nồi, xoong lại vang lên. Mùi hương lạ lùng càng lúc càng lan tỏa mạnh mẽ, xâm chiếm từng ngóc ngách của căn chung cư 8 tỷ, nơi giờ đây đã trở thành “nhà” của cô, của chồng cô, và của cả đám người phiền phức này. Cô biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu. Cô sẽ còn nhiều “gia vị đặc biệt” khác nữa để “chào đón” họ.
Bếp ga bật lên, ngọn lửa bập bùng. Hà Linh mở túi lá khô vừa mua, một mùi hương nồng, lạ lẫm lập tức lan tỏa, thứ mùi mà những người dân quê ít khi ngửi thấy, thứ mùi được cho là có tác dụng “xông hơi” để “sạch sẽ” như cô đã nói. Hà Linh không hề quan tâm đến những ánh mắt dò xét hay những tiếng xì xào đã bắt đầu nổi lên từ phía phòng khách. Cô bắt đầu chế biến, tay thoăn thoắt. Mùi hương càng lúc càng nồng, càng khó chịu. Nó lấn át cả mùi đồ ăn thịnh soạn đang chuẩn bị dang dở.
Từ ngoài vọng vào, giọng nói đầy khó chịu của mẹ chồng vang lên, xen lẫn tiếng trẻ con ồn ào.
> Trời ơi, cái gì mà cái mùi ghê thế con dâu! Đầu bếp nào dạy cô cái kiểu nấu nướng này vậy? Bốc mùi như cái gì đâu ấy!
Hà Linh chỉ khẽ nhếch mép. Cô hoàn toàn phớt lờ lời mắng mỏ. Mùi hương lạ lùng kia chính là thứ cô muốn. Cô muốn chúng phải ngửi thấy, phải cảm nhận được sự khác biệt. Cô muốn chúng biết rằng, đây không còn là nơi chúng có thể tùy ý cư xử nữa.
> (Nói vọng ra, giọng vẫn đều đều)
> Mùi này là “gia vị đặc biệt” của con đó mẹ. Giúp “thanh lọc không khí” và “tăng cường sức khỏe” ạ.
Những người họ hàng bên nội, vốn đang ngồi bàn tán xôn xao, bỗng im bặt. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy hoang mang. Ba đứa trẻ con thì bắt đầu khóc thét lên, ôm chặt lấy mẹ chúng, có lẽ vì mùi khó chịu này.
> Thanh lọc cái gì mà tanh tưởi thế hả? Cô có bị điên không đấy?
Chồng Hà Linh, ban đầu còn đang lơ đãng nhìn điện thoại, giờ đã ngẩng lên, cau mày nhìn vợ.
> Em… em làm gì vậy? Cái mùi này lạ quá.
Hà Linh quay đầu lại, nở một nụ cười thách thức. Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, rồi đưa mắt lướt qua từng gương mặt của đám họ hàng.
> Em đang “chào đón” mọi người đến nhà mới mà anh. Món quà tân gia đặc biệt của em đấy. Càng ngửi nhiều càng tốt. Chị em mình sắp được trải nghiệm một không khí hoàn toàn mới, một “phong cách sống mới” mà em tin là mọi người sẽ sớm yêu thích.
Hà Linh quay lại bếp, tiếng cọ nồi, xoong lại vang lên. Mùi hương lạ lùng càng lúc càng lan tỏa mạnh mẽ, xâm chiếm từng ngóc ngách của căn chung cư 8 tỷ, nơi giờ đây đã trở thành “nhà” của cô, của chồng cô, và của cả đám người phiền phức này. Cô biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu. Cô sẽ còn nhiều “gia vị đặc biệt” khác nữa để “chào đón” họ.
Bữa cơm tối bắt đầu. Mọi người ngồi quây quần quanh bàn ăn lớn. Mẹ chồng ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh bà là những người thân tín nhất trong đám họ hàng bên nội. Các cô, các bác, ai nấy đều xoa tay, cười nói rôm rả. Không khí ban đầu có vẻ náo nhiệt, nhưng dần dà bị át đi bởi mùi hương khó chịu vẫn còn lẩn quất trong không khí.
> (Vỗ tay)
> Thôi nào mọi người, ngồi hết xuống đi. Hôm nay con dâu sẽ chiêu đãi chúng ta một bữa thịnh soạn. Để xem hôm nay con dâu đãi món gì mà thơm phức thế!
Bà nhìn về phía Hà Linh đang bưng một món ăn từ bếp ra. Hà Linh giữ vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt bí ẩn đầy căng thẳng. Cô không cười, chỉ nhẹ nhàng đặt món ăn xuống. Đó là một món gỏi, nhưng cách trang trí và những loại rau lạ mắt khiến mọi người hơi dè dặt.
> (Cầm đũa lên, nhìn Hà Linh)
> Cái này là món gì vậy con dâu? Nhìn lạ quá.
> (Giọng đều đều)
> Đây là món “Đặc sản quê ta”, con tự tay chế biến ạ. Con tin là mẹ và mọi người sẽ thích.
Bà mẹ chồng khịt mũi, nhưng vẫn gắp một miếng. Ngay khi cho vào miệng, bà cau mày.
> Cái gì thế này? Chua lè chua lét. Mặn chát. Thứ rau này là rau gì vậy?
Một vài người họ hàng khác cũng thử, vẻ mặt họ nhanh chóng thay đổi từ tò mò sang khó chịu. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.
> Đúng là lạ thật. Chẳng giống tí nào so với món ăn quê mình. Mùi gì mà kỳ cục.
> Đúng vậy, ăn vào cứ thấy gai gai ở lưỡi. Chắc là do cái lá này.
Chồng Hà Linh gượng gạo cười, cố gắng xoa dịu tình hình.
> Chắc là món mới thôi mẹ ạ. Em nó cũng cố gắng rồi.
> Cố gắng cái gì mà ăn không nuốt nổi thế này? Mẹ bán nhà ở quê lên đây ở, mong con dâu nấu cho bữa cơm ấm cúng. Thế này là thế nào? Đây là cách con đối đãi với người trong gia đình sao?
Hà Linh mỉm cười, nụ cười không hề chạm đến mắt. Cô biết, đây mới là lúc mọi thứ bắt đầu.
> Mẹ ơi, con chỉ muốn mọi người nếm thử hương vị “chân thật” của quê nhà thôi mà. Con đã rất cố gắng để mang được những nguyên liệu “tốt nhất” về đây. Con chỉ tiếc là khẩu vị của mọi người có vẻ hơi khác con một chút thôi.
Cô nhìn quanh bàn, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang cau có, thất vọng.
> Thôi thì, món chính còn chưa ra mà. Mọi người cứ bình tĩnh. Tối nay còn nhiều “bất ngờ” khác nữa. Con tin là mọi người sẽ có một đêm đáng nhớ.
Tiếng bát đũa va vào nhau trong sự im lặng ngượng nghịu. Mùi hương lạ lùng từ bếp vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về sự thay đổi sắp diễn ra trong căn chung cư 8 tỷ này.
Hà Linh từ từ bước ra khỏi bếp, trên tay là một chiếc đĩa lớn. Món ăn bày trên đó không giống bất kỳ món gì mọi người từng thấy. Nó có màu sắc sẫm, lờ mờ, quyện với những loại rau lá có hình thù kỳ dị, nhấp nhô như những sinh vật lạ. Một mùi hương đặc trưng, đậm đặc, vừa tanh vừa hăng, lan tỏa mạnh mẽ khắp căn phòng, lấn át cả mùi thức ăn đang chuẩn bị. Những tiếng trẻ con đang rên rỉ, quấy khóc vọng lại từ phía phòng ngủ.
Hà Linh đặt đĩa thức ăn xuống bàn với một tiếng “cạch” khô khốc. Cô đứng đó, gương mặt hoàn toàn vô cảm, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người ngồi quanh bàn. Vẻ bình tĩnh của cô đối lập hoàn toàn với bầu không khí căng thẳng và đầy hoang mang mà món ăn cùng mùi hương kỳ lạ kia mang lại.
> (Giọng đều đều, không chút biểu cảm)
> Đây là món đặc biệt của con, mời cả nhà nếm thử.
Sự im lặng bao trùm. Mẹ chồng cau mày, nhìn chằm chằm vào món ăn như thể nhìn thấy một thứ gì đó ghê tởm. Những người họ hàng bên nội xì xào, nhìn nhau đầy nghi hoặc. Chồng Hà Linh, vẫn còn bàng hoàng từ sự việc trước đó, chỉ biết nhìn vợ với vẻ mặt khó hiểu.
> (Giọng đầy ghê tởm)
> Cái quái gì đây? Ăn được không? Cái mùi này… trời ơi!
> Đúng là đồ ăn của người trên thành phố. Có khác biệt thật.
> Nhìn nó thế này… ai mà dám động vào?
Hà Linh vẫn giữ nguyên vẻ mặt, chỉ khẽ nhếch mép. Cô biết rõ điều gì sẽ xảy ra.
> Con đã dành rất nhiều tâm huyết để chuẩn bị món này. Nguyên liệu “tự nhiên” 100%, mang đậm “hương vị đồng quê” mà mọi người vẫn luôn yêu thích. Đặc biệt là các loại thảo mộc quý hiếm, tốt cho sức khỏe.
Cô đưa mắt nhìn mẹ chồng, giọng điệu như một lời thách thức ngầm.
> Mẹ cứ thử đi ạ. Con tin mẹ sẽ cảm nhận được “tinh hoa” của nó. Những thứ mà ở quê mình có lẽ đã dần mai một.
Mẹ chồng hít một hơi sâu, rồi gượng gạo gắp một miếng nhỏ. Ngay khi đưa vào miệng, nét mặt bà biến sắc. Bà nhăn lại, cố gắng nuốt xuống, nhưng rõ ràng là rất khó khăn.
> (Ho sặc sụa)
> Khụ… khụ… Cái gì mà… đắng thế? Chua lè chua lét. Vị gì mà lạ lùng vậy con dâu? Đây là thứ gì?
Những người khác nhìn mẹ chồng, rồi lại nhìn món ăn, sự e dè càng tăng thêm. Chồng Hà Linh cố gắng lên tiếng.
> Em à, có lẽ khẩu vị của mọi người không quen thôi. Hay mình ăn món khác đi?
> (Ngắt lời chồng, giọng vẫn bình thản)
> Không sao đâu anh. Mọi người cứ từ từ thưởng thức. Đây mới chỉ là “khai vị” thôi. “Món chính” còn hấp dẫn hơn nhiều. Con đã chuẩn bị một “bất ngờ” nho nhỏ cho buổi tối hôm nay. Mọi người cứ yên tâm, bữa tối hôm nay chắc chắn sẽ là một kỷ niệm đáng nhớ.
Cô nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt đang đầy vẻ khó chịu của mẹ chồng. Một nụ cười lạnh lẽo lướt qua môi Hà Linh. Cô đã chuẩn bị rất nhiều thứ cho “khách quý” của mình. Và đây mới chỉ là màn dạo đầu.
Những người họ hàng bên nội nhìn nhau, sự dè dặt hiện rõ trên khuôn mặt họ. Người cô nhíu mày, rồi tò mò dùng đầu đũa khều một miếng nhỏ, đưa lên mũi ngửi.
> Món này nhìn lạ quá nhỉ? Tôi chưa từng thấy bao giờ. Chắc là… rau gì đó lạ lắm.
Những người khác cũng bắt đầu làm theo, chậm rãi và cẩn trọng. Tiếng nhai nhỏ xíu vang lên trong căn phòng vốn im ắng giờ càng thêm phần căng thẳng. Vẻ mặt tò mò ban đầu dần biến mất, thay vào đó là sự nghi ngờ, thậm chí là kinh tởm.
Một bác trai cau mày, lắc đầu ngán ngẩm.
> Cái vị này… nó là cái quái gì vậy? Vừa hăng hăng, vừa chua chua, mà lại còn… hơi tanh nữa. Không ăn nổi.
Một người đàn ông khác gật gù đồng tình, liếc nhìn Hà Linh với ánh mắt khó chịu.
> Đúng là đồ ăn không quen. Thà cứ nấu món gì đó bình thường còn hơn. Lại còn tốn công làm ra cái thứ này.
Trẻ con bắt đầu khóc ré lên, có lẽ vì mùi hương khó chịu hoặc không khí căng thẳng trong phòng. Mẹ chồng cố nén cơn buồn nôn, bà nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn như thể nó là một thứ gì đó độc hại.
> (Giọng khàn đặc, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh)
> Có lẽ khẩu vị của chúng ta khác với người thành phố thôi. Mấy đứa nhỏ… có vẻ sợ mùi này. Hà Linh, con dọn cái này đi. Tốn cơm.
Hà Linh mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo chỉ xuất hiện khi mọi thứ đang đi theo đúng kế hoạch của cô. Cô không nói gì, chỉ chậm rãi nhặt lại chiếc đũa mà người cô vừa dùng.
> Mọi người chưa ăn hết mà. Thế này sao tôi biết mọi người có “cảm nhận” được sự tinh túy của nó không. Món này cần thời gian để thẩm thấu. Đặc biệt là vị đắng lúc đầu, rồi đến hậu vị ngọt thanh. Chính là nó tạo nên sự khác biệt.
Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, ánh mắt đầy thách thức.
> Mẹ chưa thử miếng thứ hai sao ạ? Cái vị “đắng” mà mẹ nói, thực ra là vị chát của một loại lá rừng rất tốt cho gan đó ạ. Chứ không phải là không ăn được. Lần đầu ai cũng vậy thôi.
Chồng Hà Linh nhìn vợ, anh bắt đầu cảm thấy bất an thực sự. Anh biết vợ mình không phải là người thích làm những chuyện gây sự, nhưng biểu hiện của cô lúc này lại hoàn toàn khác lạ.
> Em ơi, thôi… đừng ép mọi người nữa. Thấy mọi người không quen…
> (Giọng ngọt ngào, nhưng ẩn chứa sự cương quyết)
> Anh yêu, em làm tất cả vì mọi người mà. Em muốn mọi người có một trải nghiệm ẩm thực thật độc đáo trong căn nhà mới của chúng ta. Món này… nó còn có tác dụng giải độc rất tốt nữa.
Cô liếc nhìn mẹ chồng, bà ta đột nhiên im bặt, khuôn mặt tái mét. Hà Linh biết điều gì đó đã chạm vào điểm yếu của bà ta.
> Vâng, đúng vậy ạ. Món này rất tốt cho sức khỏe. Nhất là những người có tiền sử… bệnh gan chẳng hạn. Và cả những ai hay phải thức khuya, uống nhiều rượu bia nữa.
Không khí trong phòng càng thêm đặc quánh. Mọi người nhìn nhau, rồi lại nhìn món ăn kỳ lạ trên bàn. Sự hoài nghi giờ đây đã chuyển sang một nỗi sợ hãi âm ỉ.
> Cái gì thế này! Con dám cho cái thứ này vào thức ăn à?!
Sắc mặt bà tái mét, đôi mắt trợn tròn vì sốc và kinh tởm. Bà vội vàng đưa tay lên miệng, cố nén cơn buồn nôn đang trào dâng. Chồng Hà Linh sững sờ nhìn mẹ, rồi quay sang vợ với vẻ hoang mang tột độ.
> Mẹ! Mẹ sao vậy? Hà Linh… em làm gì mẹ rồi?
Hà Linh nhếch mép cười khẩy. Ánh mắt cô quét qua từng gương mặt đầy vẻ ghê tởm của những người họ hàng bên nội. Không ai còn giữ được vẻ dè dặt hay tò mò ban đầu. Thay vào đó là sự sợ hãi, kinh hãi, và cả một chút khinh miệt dành cho món ăn đang nằm trên đĩa.
> Con… con chỉ làm theo ý mọi người thôi ạ. Mẹ đã bảo con dọn đi vì tốn cơm. Con đã nói món này cần thời gian để thẩm thấu, cần thời gian để cảm nhận cái “tinh túy” của nó.
Cô chậm rãi đưa từng miếng thức ăn lên miệng mình, nhai chậm rãi và thưởng thức. Vẻ mặt cô vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh lùng, thậm chí còn pha thêm chút thách thức.
> Đúng là vị chát của lá rừng rất tốt cho gan. Vị đắng ban đầu… nó sẽ thanh lọc cơ thể. Còn vị tanh mẹ nói… chắc là do mọi người chưa quen với mùi đặc trưng của nó. Phải không mẹ?
Mẹ chồng sững sờ, rồi đột ngột bà ôm chặt lấy bụng, hai chân khuỵu xuống sàn. Cơn buồn nôn dữ dội ập đến, khiến bà nôn khan. Bà nhìn Hà Linh với ánh mắt đầy căm hận, nhưng lời nói lại nghẹn lại trong cổ họng.
> (Lê lết, giọng khản đặc)
> Con… con… mày… mày đã làm gì tao? Cái thứ này…
Một trong số những người cô đứng dậy, định bước tới đỡ mẹ chồng, nhưng bà ta gạt phắt tay ra. Khuôn mặt bà ta giờ đây không còn chút máu, đôi môi run rẩy.
> (Hoảng loạn)
> Mẹ ơi, mẹ sao rồi? Hà Linh, em đã cho mẹ ăn cái gì vậy?
> (Ngước nhìn mẹ chồng, giọng bình thản đến rợn người)
> Con chỉ cho mẹ ăn món quà con đặc biệt chuẩn bị cho mọi người thôi ạ. Con đã nói rồi, món này rất tốt cho sức khỏe. Đặc biệt là những người có tiền sử bệnh gan, hay phải thức khuya, uống nhiều rượu bia…
Cô liếc nhanh sang người chồng đang đứng như trời trồng, ánh mắt anh ta đã hoàn toàn thay đổi. Sự nghi ngờ, sự tức giận, và cả một chút sợ hãi đang bủa vây lấy anh. Hà Linh biết, kế hoạch của cô đã thành công bước đầu.
> Hà Linh! Em nói gì vậy? Mẹ bị làm sao thế này?
> Anh không nghe rõ sao? Em đã chuẩn bị một món ăn tuyệt vời để chiêu đãi gia đình mình. Một món ăn có tác dụng giải độc, thanh lọc cơ thể. Chỉ là… có vẻ cơ thể mẹ chưa quen với những “dưỡng chất” đặc biệt của nó thôi.
Mẹ chồng ôm chặt lấy bụng, đôi mắt bà nhìn Hà Linh như nhìn kẻ thù không đội trời chung. Những người họ hàng bên nội khác cũng bắt đầu hoang mang. Một vài người trẻ hơn đã lấy điện thoại ra, có vẻ như đang định gọi cấp cứu.
> Cái đĩa này… là cái gì vậy? Mày làm nó từ đâu ra?
> (Nhún vai, nụ cười vẫn không tắt trên môi)
> Một loại nấm đặc biệt từ rừng sâu. Chỉ những người thực sự hiểu biết về thảo dược mới có thể tìm và chế biến nó thôi ạ. Vị đắng đặc trưng đó… là bí quyết để nó phát huy tối đa công dụng.
Chồng Hà Linh nhìn Hà Linh, nhìn mẹ mình đang vật vã, rồi nhìn đám họ hàng đang hoảng loạn. Anh nhận ra một điều khủng khiếp: vợ mình không hề cố ý đầu độc mẹ, nhưng cô đã sử dụng một thứ gì đó, thứ mà cô biết rõ là sẽ gây phản ứng mạnh mẽ cho mẹ chồng mình. Một sự “trả thù” âm thầm và tàn độc.
Mẹ chồng sững sờ, rồi đột ngột bà ôm chặt lấy bụng, hai chân khuỵu xuống sàn. Cơn buồn nôn dữ dội ập đến, khiến bà nôn khan. Bà nhìn Hà Linh với ánh mắt đầy căm hận, nhưng lời nói lại nghẹn lại trong cổ họng.
> (Lê lết, giọng khản đặc)
> Con… con… mày… mày đã làm gì tao? Cái thứ này…
Một trong số những người cô đứng dậy, định bước tới đỡ mẹ chồng, nhưng bà ta gạt phắt tay ra. Khuôn mặt bà ta giờ đây không còn chút máu, đôi môi run rẩy.
> (Hoảng loạn)
> Mẹ ơi, mẹ sao rồi? Hà Linh, em đã cho mẹ ăn cái gì vậy?
> (Ngước nhìn mẹ chồng, giọng bình thản đến rợn người)
> Con chỉ cho mẹ ăn món quà con đặc biệt chuẩn bị cho mọi người thôi ạ. Con đã nói rồi, món này rất tốt cho sức khỏe. Đặc biệt là những người có tiền sử bệnh gan, hay phải thức khuya, uống nhiều rượu bia…
Cô liếc nhanh sang người chồng đang đứng như trời trồng, ánh mắt anh ta đã hoàn toàn thay đổi. Sự nghi ngờ, sự tức giận, và cả một chút sợ hãi đang bủa vây lấy anh. Hà Linh biết, kế hoạch của cô đã thành công bước đầu.
> Hà Linh! Em nói gì vậy? Mẹ bị làm sao thế này?
> Anh không nghe rõ sao? Em đã chuẩn bị một món ăn tuyệt vời để chiêu đãi gia đình mình. Một món ăn có tác dụng giải độc, thanh lọc cơ thể. Chỉ là… có vẻ cơ thể mẹ chưa quen với những “dưỡng chất” đặc biệt của nó thôi.
Mẹ chồng ôm chặt lấy bụng, đôi mắt bà nhìn Hà Linh như nhìn kẻ thù không đội trời chung. Những người họ hàng bên nội khác cũng bắt đầu hoang mang. Một vài người trẻ hơn đã lấy điện thoại ra, có vẻ như đang định gọi cấp cứu.
> Cái đĩa này… là cái gì vậy? Mày làm nó từ đâu ra?
> (Nhún vai, nụ cười vẫn không tắt trên môi)
> Một loại nấm đặc biệt từ rừng sâu. Chỉ những người thực sự hiểu biết về thảo dược mới có thể tìm và chế biến nó thôi ạ. Vị đắng đặc trưng đó… là bí quyết để nó phát huy tối đa công dụng.
Chồng Hà Linh nhìn Hà Linh, nhìn mẹ mình đang vật vã, rồi nhìn đám họ hàng đang hoảng loạn. Anh nhận ra một điều khủng khiếp: vợ mình không hề cố ý đầu độc mẹ, nhưng cô đã sử dụng một thứ gì đó, thứ mà cô biết rõ là sẽ gây phản ứng mạnh mẽ cho mẹ chồng mình. Một sự “trả thù” âm thầm và tàn độc.
Cả bàn ăn hoảng loạn. Mùi vị lạ lùng, chát đắng, và có chút tanh nồng bốc lên từ những món ăn còn lại trên bàn. Các thành viên khác trong gia đình, những người đã vội vàng thử hoặc chỉ đơn giản là ngửi thấy mùi hương quái dị, đều có phản ứng tương tự. Mặt họ xanh lè, ánh mắt lộ rõ sự kinh hoàng. Tiếng ho khan, tiếng nôn ọe vang lên khắp căn phòng.
> (Run rẩy, cố giữ bình tĩnh nhưng thất bại)
> Không thể chấp nhận được! Cái thứ này… quá ghê tởm! Mẹ vợ tôi… mẹ vợ tôi sao rồi?
Một người phụ nữ trung niên, gương mặt nhợt nhạt như tờ giấy, vội vàng ôm lấy con gái nhỏ đang khóc thét vì sợ hãi. Bà ta nhìn Hà Linh với ánh mắt đầy căm phẫn.
> Hà Linh! Em đã làm gì vậy? Ai cho phép em làm cái món này? Cái mùi này… nó khiến tôi thấy buồn nôn!
Hà Linh vẫn giữ nụ cười lạnh lẽo trên môi. Cô nhìn quanh, quan sát từng gương mặt biến sắc, từng cử chỉ hoảng loạn. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Màn kịch của cô đang đi đúng hướng.
> (Giọng đều đều, không chút xao động)
> Con đã nói rồi mà. Món này rất bổ dưỡng. Chỉ là… có lẽ gan của mọi người hơi yếu nên chưa thích ứng kịp thôi. Ai có vấn đề về sức khỏe, đặc biệt là gan, thì nên cẩn thận một chút.
Chồng Hà Linh cuối cùng cũng lấy lại được chút tỉnh táo, nhưng anh ta chỉ biết đứng nhìn vợ với ánh mắt không thể tin nổi. Sự ghê tởm, giận dữ và kinh hoàng hòa lẫn vào nhau trong mắt anh.
> Hà Linh, em đang nói cái quái gì vậy? Mẹ tôi đang ngất xỉu kìa! Gia đình tôi đang nôn mửa kìa! Em làm gì rồi?
> (Nhìn thẳng vào mắt chồng, nụ cười càng thêm sâu)
> Em làm món quà cho mọi người. Món quà của tình yêu thương và sự quan tâm. Ai đón nhận nó bằng trái tim chân thành sẽ thấy được giá trị của nó. Còn ai… nhìn em bằng ánh mắt khinh thường, hay có ý đồ xấu… thì sẽ thấy hậu quả.
Sự hoang mang, ghê sợ và phẫn nộ lan khắp căn phòng. Tiếng khóc trẻ con xen lẫn tiếng rên rỉ của người lớn. Căn chung cư 8 tỷ, nơi lẽ ra phải là tổ ấm hạnh phúc, giờ đây trở thành hiện trường của một bi kịch do chính Hà Linh dàn dựng.
Mẹ chồng đứng phắt dậy, chỉ thẳng mặt Hà Linh, ánh mắt đầy giận dữ và sỉ nhục. Bà ra lệnh cho mọi người thu dọn đồ đạc để về quê ngay lập tức.
> (Giọng gào thét, lạc đi)
> Đồ con dâu mất dạy! Chúng ta về! Về ngay! Không thèm cái nhà này nữa!
Nụ cười của Hà Linh vẫn giữ nguyên, nhưng ánh mắt cô giờ đây lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Cô nhìn mẹ chồng đang phẫn nộ, rồi liếc sang đám họ hàng đang tái mét mặt mày.
> (Giọng ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự khinh miệt)
> Sao mẹ vội vàng thế ạ? Mới có tí thôi mà đã muốn về quê rồi sao? Cháu cứ nghĩ mẹ thích không khí Hà Nội này lắm chứ.
Một người cô, gương mặt xanh xao, run rẩy bước tới.
> (Lắp bắp)
> Chị… chị Hà Linh… chuyện này… chuyện này là sao? Sao tự nhiên cả nhà lại…
> (Ngắt lời, giọng vẫn bình thản)
> Sao lại sao ạ? Mẹ con mình đang vui vẻ ăn uống mà. Mẹ chồng lại đột nhiên “trúng độc” hay sao mà lại giận dữ thế? Có khi là do… bà ăn nhiều đồ bổ quá, cơ thể không chịu nổi chăng?
Chồng Hà Linh đứng chết trân, ánh mắt nhìn vợ như nhìn một người xa lạ. Sự nghi ngờ ban đầu đã dần biến thành sự kinh hoàng và căm ghét. Anh ta không thể tin nổi những gì đang xảy ra.
> Hà Linh! Em… em đã làm gì mẹ tôi? Em nói gì vậy?
> (Nhìn chồng, ánh mắt đầy thách thức)
> Em làm món quà thôi anh. Món quà để mọi người nhớ mãi về bữa tân gia này. Mẹ thì “nhớ mãi” rồi đấy ạ.
Tiếng bà cô hoảng hốt vang lên.
> Mẹ ơi, mẹ bình tĩnh lại đi mẹ! Chúng ta về nhà thôi, không ở đây nữa!
Bà mẹ chồng vẫn không ngừng la hét, chỉ thẳng vào Hà Linh.
> Tao sẽ cho mày biết tay! Mày khinh thường tao, khinh thường dòng họ nhà tao! Tao sẽ bắt đền!
Bà ta quay sang đám họ hàng.
> Mau! Dọn đồ đi! Chúng ta đi về! Không một xu dính túi cũng về! Bỏ lại cái thứ này ở đây!
Những người họ hàng, dù vẫn còn bàng hoàng và sợ hãi, nhưng nghe lệnh mẹ chồng thì lập tức hành động. Họ vội vàng thu dọn vali, kéo theo những đứa trẻ đang khóc lóc vì sợ hãi. Bữa ăn dang dở, không khí căng thẳng bao trùm lấy căn chung cư 8 tỷ. Hà Linh đứng nhìn cảnh tượng đó, trên môi vẫn nở một nụ cười lạnh lẽo. Cô biết, đây chỉ là màn dạo đầu.
Tiếng vali lạch cạch, tiếng giày dép sột soạt trên sàn gỗ. Họ hàng bên nội, mặt mày tái mét, túm tụm thu dọn đồ đạc. Những đứa trẻ, vốn đang nô đùa, giờ đây nép vào chân người lớn, ánh mắt hoang mang. Mẹ chồng vẫn không ngừng gào thét, mỗi lời như một nhát dao cứa vào không khí.
> (Chỉ thẳng vào mặt Hà Linh)
> Đồ khốn nạn! Mày sẽ phải trả giá! Tao sẽ cho cả cái dòng họ nhà mày biết mày là loại người gì!
Những người họ hàng, dù sợ hãi mẹ chồng, nhưng sự bàng hoàng trước thái độ của Hà Linh còn lớn hơn. Họ nhanh chóng kéo theo những chiếc vali nặng trĩu, lách qua Hà Linh như thể cô là một thứ gì đó ghê tởm. Căn chung cư 8 tỷ, vốn tràn ngập tiếng cười nói, giờ đây chỉ còn lại sự hỗn loạn và những khuôn mặt méo mó vì sợ hãi.
Hà Linh vẫn đứng đó, dáng người mảnh khảnh nhưng toát lên một vẻ uy nghiêm lạ thường. Nụ cười trên môi cô giờ đã tắt hẳn, thay vào đó là một ánh nhìn lạnh lẽo, thấu suốt. Cô lặng lẽ quan sát từng người rời đi, từng chiếc vali khuất dần sau cánh cửa. Không một lời biện minh, không một lời giải thích. Cô chỉ đứng đó, như một pho tượng đá, chứng kiến sự sụp đổ của một kế hoạch đầy tham vọng.
Chồng Hà Linh đứng sững sờ. Anh ta nhìn vợ mình, ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa có chút e sợ, như thể lần đầu tiên anh ta thực sự nhìn thấy con người thật của Hà Linh. Sự yếu đuối, nhu nhược thường ngày giờ đây biến mất, nhường chỗ cho một sự quyết đoán đầy ám ảnh. Anh ta không hiểu, rốt cuộc Hà Linh đã làm gì, đã nói gì, để biến cả một gia đình thành ra thế này? Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt anh ta, một tia hoài nghi đã dần nhường chỗ cho một cảm giác bất an khó tả. Anh ta biết, mọi thứ vừa mới bắt đầu.
Cánh cửa đóng sập lại, tiếng va chạm dứt khoát vang vọng trong không gian. Sự im lặng đột ngột bao trùm căn chung cư 8 tỷ, một sự im lặng ngột ngạt nhưng lại mang đến một luồng không khí trong lành đến lạ thường. Hà Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng phồng, không còn mùi ẩm mốc của sự phiền nhiễu hay tiếng ồn ào khó chịu.
Chồng cô đứng sững sờ, ánh mắt dõi theo cánh cửa vừa đóng. Giọng anh ta run run, thì thầm như thể đang nói với chính mình hơn là vợ mình.
> Em… em đã làm gì vậy?
Hà Linh quay lại, đôi mắt cô ánh lên một tia sáng dịu dàng nhưng đầy quyết đoán. Một nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản nở trên môi cô. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Sự bình yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay cuối cùng cũng trở lại. Căn hộ 8 tỷ của cô, giờ đây thực sự thuộc về cô.
Hà Linh nhìn khắp căn phòng, ánh mắt tràn đầy sự tự do và hạnh phúc. Mọi thứ bám víu, mọi sự phiền toái đã bị gạt bỏ, trả lại cho cô không gian mà cô và chồng đã dày công xây dựng. Nắng chiều len lỏi qua khung cửa sổ lớn, chiếu sáng lên sàn nhà bóng loáng, tô điểm cho vẻ đẹp tinh tươm, sạch sẽ của căn chung cư 8 tỷ. Cô quay sang chồng, ánh mắt kiên định và bình tĩnh.
> Em chỉ muốn bảo vệ ngôi nhà của chúng ta thôi.
Chồng Hà Linh nhìn vợ, vẫn còn chút bàng hoàng nhưng trong ánh mắt đã hiện lên sự thấu hiểu và tin tưởng. Anh bước đến, nắm lấy tay cô.
> Anh hiểu rồi.
Anh siết nhẹ tay cô, một cử chỉ khẳng định sự đồng lòng và sức mạnh của hai người khi ở bên nhau. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa đặt trên bàn khách lan tỏa trong không khí, mang theo sự dịu dàng và thanh tao.
Một tuần sau đó, cuộc sống của Hà Linh và chồng đã trở lại quỹ đạo, hạnh phúc hơn bao giờ hết. Căn chung cư 8 tỷ giờ đây chỉ còn là không gian riêng tư của hai người. Họ cùng nhau nấu ăn, cùng nhau xem phim, cùng nhau tận hưởng từng khoảnh khắc bình yên. Tiếng cười nói của họ vang vọng khắp căn hộ, xua tan đi những ký ức ám ảnh về sự xâm phạm trước đó.
Mẹ chồng Hà Linh, sau khi bị Hà Linh thẳng tay “xử lý” gia đình họ hàng, đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô. Dù đã bán nhà ở quê, bà ta cũng không còn cách nào để quay lại hay gây thêm phiền phức. Hà Linh đã cẩn thận sắp xếp mọi thứ để đảm bảo điều đó. Nỗi ám ảnh về những ngày tháng sống chung với 11 người lớn và 3 trẻ nhỏ giờ chỉ còn là những câu chuyện xa vời. Căn hộ 8 tỷ của họ, cuối cùng, đã thực sự là của họ.
Cuộc sống của Hà Linh giờ đây là minh chứng sống động cho sức mạnh của sự quyết đoán và tình yêu thương gia đình. Cô đã chiến đấu không ngừng nghỉ để giành lại sự bình yên cho tổ ấm của mình, và giờ đây, cô đang tận hưởng thành quả ngọt ngào. Những buổi sáng thức dậy trong căn phòng ngập nắng, mùi cà phê thoang thoảng, tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ. Tất cả đều là những điều giản dị nhưng lại mang đến một hạnh phúc vô bờ.
Hà Linh nhấp một ngụm trà thảo mộc, mắt lim dim tận hưởng sự ấm áp lan tỏa trong cơ thể. Cô đã từng trải qua những ngày tháng tăm tối, với những lo toan bộn bề và sự xâm phạm không đáng có. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã qua. Cô đã nhìn thẳng vào vấn đề, đối mặt với nó bằng cả trái tim và lý trí. Cô không hề hối hận về bất kỳ quyết định nào đã đưa ra. Ngôi nhà này, là nơi cô cùng chồng vun đắp, là nơi cô muốn xây dựng tương lai, là nơi cô cảm thấy an toàn và được là chính mình.
Chồng cô bước vào phòng khách, mỉm cười khi thấy Hà Linh đang thư thái. Anh đặt lên bàn một đĩa trái cây tươi ngon.
> Em yêu.
> (Mở mắt, nở nụ cười rạng rỡ)
> Anh đã về rồi.
Anh ngồi xuống cạnh cô, nhẹ nhàng ôm lấy vai cô. Họ cùng nhìn ra khung cửa sổ, nơi thành phố Hà Nội lung linh ánh đèn về đêm. Đó là khung cảnh mà họ đã từng mơ ước được cùng nhau ngắm nhìn, trong một không gian yên tĩnh và thuộc về riêng mình. Giờ đây, giấc mơ đó đã trở thành hiện thực.
Cuộc đời đôi khi giống như một dòng sông, có lúc êm đềm, có lúc lại gào thét dữ dội. Hà Linh đã trải qua những khúc cua hiểm trở, đã phải dùng hết sức lực để chèo lái con thuyền của mình vượt qua bão tố. Nhưng chính nhờ những khó khăn đó, cô đã trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Cô hiểu rằng, hạnh phúc không tự nhiên mà có, nó cần được trân trọng, bảo vệ và vun đắp bằng cả tâm huyết.
Ánh mắt cô nhìn chồng trìu mến. Anh là người đồng hành, là điểm tựa vững chắc, là người cùng cô chia sẻ mọi vui buồn. Tình yêu và sự tin tưởng của anh là động lực để cô vượt qua mọi thứ. Cô biết ơn vì đã có anh bên cạnh, cùng nhau xây dựng nên một tổ ấm đích thực.
Bên ngoài, thành phố vẫn hối hả, vẫn náo nhiệt. Nhưng trong căn chung cư 8 tỷ này, chỉ còn lại sự bình yên và tình yêu thương. Hà Linh khẽ tựa đầu vào vai chồng, cảm nhận nhịp tim đều đặn của anh. Cô nhắm mắt lại, hít thật sâu, cảm nhận sự bình yên đang lan tỏa khắp cơ thể. Cuộc sống đã trở lại với cô, thậm chí còn tốt đẹp hơn cả những gì cô từng mong đợi. Cô biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với tình yêu và sự đồng lòng, cô tin rằng họ có thể vượt qua tất cả. Đây là chương mới của cuộc đời họ, một chương rạng rỡ và tràn đầy hy vọng.

