44 năm sau ngày vượt biên tha hương, ông lão 65 tuổi trở về quê cũ chỉ để thắp nén nhang cho cha mẹ. Nhưng vừa đặt chân xuống cổng, ông đứng ch//ết lặng — ngôi nhà t;;ổ của ông đã bị một tên côn đồ khét tiếng biến thành… chuồng bò. Nhưng chỉ 3 ngày sau… Bốn mươi bốn năm. Một quãng thời gian đủ dài để một người rời quê khi mái tóc còn đen nhánh, đến lúc quay về đã chỉ còn lại màu bạc phơ. Ông Lâm, 65 tuổi, bước xuống chiếc xe khách cũ kỹ trước cổng làng. Trong tay ông chỉ có một chiếc vali nhỏ, bên trong là vài chiếc áo, ít thuốc men, và quan trọng nhất: cuốn album ảnh ngả màu, thứ còn sót lại từ quá khứ trước ngày vượt biên. Ông đứng nhìn con đường đất đỏ, hàng tre và những mái nhà ngói đã thay đổi nhiều so với ký ức. Nơi này từng là ngôi làng bình yên, nơi cha mẹ ông sống và mất đi trong nỗi nhớ con. Ông hít một hơi thật sâu. “Mẹ ơi… con về rồi.” Ông đi bộ về cuối xóm, nơi căn nhà của gia đình từng nằm. Ngày vượt biên, ông chỉ kịp dặn người hàng xóm trông hộ. Không ai biết ông còn sống hay đã m//ất trên biển. Nhưng khi đứng trước nó, ông chỉ thấy: Cổng gạch ngày xưa đã sập một nửa, Tường loang lổ, Sân nhà đầy phân bò, phân trâu, Mùi hôi xộc lên nồng nặc, Góc hiên cũ nơi cha ông ngồi uống trà nay treo lủng lẳng chiếc máng ăn gia súc. Và ngay giữa sân, tấm biển gỗ sơn đỏ chữ to tướng: “ĐẤT TÔI. CẤ;;M XÂ;;M PHẠ:;M.” Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận👇👇👇
Ông Lâm đứng sững sờ, hai mắt dán chặt vào tấm biển đỏ chói. ‘ĐẤT TÔI. CẤM XÂM PHẠM.’ Dòng chữ ấy như nhát dao cứa vào tim. Nỗi đau mất cha mẹ chưa nguôi, giờ lại thêm nỗi đau nhìn ngôi nhà tổ tan hoang. Ký ức về ngôi nhà ấm áp, về tiếng cười nói của cha mẹ vụt tắt. “Không thể tin được, đây là nhà của cha mẹ ta!” ông thầm rủa. Mùi hôi nồng nặc từ phân bò, phân trâu xộc thẳng vào mũi. Góc hiên cũ kỹ, nơi ông từng ngồi với cha giờ treo lủng lẳng máng ăn gia súc. Mảng tường loang lổ, cổng gạch sập một nửa. Tên côn đồ nào đó đã biến nơi chôn rau cắt rốn của ông thành chuồng trại tồi tàn. Ông siết chặt nắm tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Nước mắt chực trào nhưng ông cố kìm nén. Vượt biên 44 năm, hai bàn tay trắng, giờ trở về chỉ còn hai bàn tay trắng và một trái tim tan nát. Ông lẩm bẩm: “Cha mẹ ơi, con trai về rồi. Nhưng về lại nhìn cảnh này…” Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi ngai ngái của cỏ mục và nỗi tuyệt vọng. Ông Lâm nhìn quanh, hy vọng tìm được một bóng người quen thuộc, một chút hơi ấm của ngày xưa. Nhưng chỉ có sự hoang tàn và im lặng đáng sợ. Ông tiến lại gần cánh cổng mục nát, đưa tay run rẩy chạm vào tấm biển. Cái cảm giác lạnh lẽo, chai sạn của tấm gỗ sơn đỏ như truyền sang ông, mang theo cả sự khinh miệt của kẻ chiếm đoạt. “Tao sẽ lấy lại nhà này. Dù có phải trả giá đắt đến đâu.” Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu ông, mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết. Ông quay người, nhìn về phía con đường đất dẫn vào làng, nơi có thể có câu trả lời, có thể có sự giúp đỡ. Có lẽ người hàng xóm ngày xưa vẫn còn ở đây. Nhưng gương mặt ông vẫn đanh lại, đôi mắt ánh lên tia lửa giận dữ. Cuộc chiến giành lại nhà tổ đã chính thức bắt đầu.
Trong cơn choáng váng, ông Lâm nhắm nghiền mắt. Hình ảnh căn nhà ấm cúng ngày xưa, tiếng cười của cha mẹ, mùi hương của bếp lửa, và những bữa cơm sum vầy ùa về như thước phim quay chậm. Ông thấy mình bé nhỏ, nép mình trong lòng mẹ, nghe tiếng cha thủng thẳng đọc báo. Mùi khói bếp quen thuộc, tiếng lạch cạch của mẹ chuẩn bị bữa ăn. Thậm chí cả mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều cũng hiện lên rõ mồn một. Cảm xúc hoài niệm, xót xa bao trùm lấy ông, đối lập hoàn toàn với thực tại nghiệt ngã, với mùi hôi nồng nặc của phân bò và cảnh tượng tan hoang trước mắt. Ông siết chặt chiếc vali nhỏ, nơi chứa đựng cuốn album ảnh ngả màu – kỷ vật duy nhất ông mang theo từ quê nhà 44 năm trước. Những bức ảnh gia đình, những ngày tháng bình yên giờ đây như một vết dao cứa vào tim ông. Ông hít một hơi sâu, cố gắng xua đi những hình ảnh ám ảnh. “Không, ta không thể gục ngã ở đây.” Ông thì thầm, giọng khàn đặc. “Cha mẹ, con trai sẽ đòi lại công bằng.” Ông mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn. Vượt biên 44 năm, tưởng chừng đã mất tất cả, giờ đây ông trở về với một mục tiêu duy nhất: lấy lại ngôi nhà tổ. Ông quay lưng bước đi, tiếng bước chân nặng nịch trên con đường đất. Chuyến đi tìm người hàng xóm, tìm kiếm hy vọng, tìm kiếm sự thật đã chính thức bắt đầu.
Ông Lâm sải bước trên con đường đất vốn quen thuộc nhưng giờ đây lại xa lạ đến lạ lùng. Gió chiều lùa qua những cánh đồng trơ trọi, mang theo mùi bùn đất ẩm và tiếng côn trùng rả rích. Chiếc vali nhỏ trong tay ông siết chặt, như một neo giữ duy nhất với quá khứ, với chính mình. 44 năm xa xứ, không một lời nhắn, không một tin tức. Giờ trở về, ông chỉ còn lại nỗi xót xa và một mình. Nỗi ám ảnh về mùi phân bò, về khung cảnh hoang tàn của ngôi nhà tổ vẫn còn vương vấn, nhưng ý nghĩ về cha mẹ, về việc tìm lại sự thật thôi thúc ông tiến về phía trước. Ông nhớ bà Tám, người hàng xóm hiền lành, người duy nhất ông tin tưởng. Bà Tám luôn tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ. Liệu bà còn ở đây không? Liệu bà còn nhớ ông không? Ông thầm cầu mong, mong sao ở cuối con đường mòn này, bà Tám vẫn còn đó, vẫn còn nụ cười hiền hậu và đôi mắt nhân hậu ngày nào. Ông rảo bước nhanh hơn, hy vọng nhỏ nhoi được thắp lên trong lòng. Cổng làng dần hiện ra, một vài mái nhà lụp xụp, những khuôn mặt lạ lẫm. Ông nhìn quanh, cố tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Rồi ông nhìn thấy. Ở cuối con ngõ nhỏ, nơi có cây đa cổ thụ già nua, bà Tám đang ngồi khâu vá bên hiên nhà. Dù bóng dáng đã có phần còng xuống theo thời gian, nhưng mái tóc bạc và dáng người đó, ông không thể nhầm lẫn. Tim ông đập thình thịch. Ông tiến lại gần, mỗi bước chân như nặng thêm. Bà Tám ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo lại nhìn về phía ông. Một thoáng ngạc nhiên, rồi một tia sáng quen thuộc lóe lên. Bà Tám nhận ra ông.
Ông Lâm bước chậm rãi về phía bà Tám. Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo lại nhìn ông. Một thoáng ngạc nhiên, rồi một tia sáng quen thuộc lóe lên. Bà Tám nhận ra ông.
BÀ TÁM
(Giọng run rẩy, không tin vào mắt mình)
Ông… ông Lâm? Là ông sao? Trời ơi, còn sống… còn sống ư?
Nước mắt bà Tám dàn dụa. Ông Lâm cũng không kìm được xúc động.
ÔNG LÂM
(Giọng nghẹn ngào)
Bà Tám. Lâu quá rồi.
Ông Lâm đặt chiếc vali xuống, tiến lại gần hơn, nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của bà Tám.
ÔNG LÂM
Tôi trở về. Về để thắp hương cho cha mẹ. Bà vẫn khỏe chứ?
Bà Tám lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn ông.
BÀ TÁM
Tui… tui già rồi ông ơi. Chỉ mong ngày nào còn được thấy nhà mình yên ấm.
Ông Lâm nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm hình bóng quen thuộc của ngôi nhà tổ.
ÔNG LÂM
Nhà tôi… nhà tôi có gì thay đổi không bà?
Nghe câu hỏi về căn nhà, bà Tám run rẩy dữ dội hơn. Bà đưa tay quệt nước mắt, giọng nói xen lẫn tiếng nấc.
BÀ TÁM
Ông ơi… nhà mình… thằng Hùng “trọc” nó chiếm mất rồi. Nó là thằng côn đồ khét tiếng cả vùng! Nó làm… làm nát hết cả rồi ông ạ.
Ông Lâm sững người. Tim ông như bị bóp nghẹt.
ÔNG LÂM
Chiếm? Thằng nào?
BÀ TÁM
Thằng Hùng… nó cái đám tay chân của nó… nó biến nhà mình thành cái chuồng bò rồi ông ạ. Tường loang lổ, cổng gạch thì sập. Sân thì đầy phân bò, mùi hôi thối nồng nặc. Cái góc hiên cũ nay lại treo cái máng ăn gia súc… Ông ơi, nó còn cho người đóng cái tấm biển gỗ sơn đỏ lòe loẹt: “ĐẤT TÔI. CẤM XÂM PHẠM.” Ông đừng… đừng vào đó ông ơi.
Bà Tám níu chặt lấy tay ông Lâm, sợ hãi nhìn về phía con ngõ nhỏ dẫn vào ngôi nhà của ông. Ông Lâm nhìn chằm chằm về hướng bà chỉ, vẻ mặt pha trộn giữa sốc, giận dữ và sự quyết tâm lạnh lùng. Chiếc vali nhỏ đặt dưới chân ông, cùng với cuốn album ảnh ngả màu bên trong, bỗng trở nên nặng trĩu.
BÀ TÁM
(Giọng run rẩy, nghẹn ngào)
Nó bảo… nó bảo ông chết mất xác ngoài biển rồi. Đất này vô chủ. Lợi dụng lúc không ai để ý, thằng Hùng “trọc” nó dẫn đám tay chân đến… phá nát hết cả. Cái cổng gạch xây mấy đời nay nó đập sập. Tường nhà bong tróc, lỗ chỗ như ai cào. Sân vườn… trời ơi, nhìn mà phát ói. Phân bò với rác rưởi vứt ngổn ngang, mùi thối nồng nặc xộc vào mũi. Cái góc hiên nhà mình ngày xưa ông với cha vẫn ngồi uống trà, nay nó treo cả cái máng ăn cho trâu bò vào đấy.
Ông Lâm nghe từng lời bà Tám như nghe tiếng dao cứa vào tim. Ông nhìn về hướng con ngõ nhỏ, nơi bóng tối dần bao trùm lấy quê cũ. Dù chưa thấy, nhưng ông có thể hình dung rõ mồn một khung cảnh hoang tàn mà bà Tám vừa mô tả. Cái hình ảnh căn nhà tổ thân yêu, nơi chứa đựng cả tuổi thơ và bao nhiêu kỷ niệm nay lại bị biến thành một nơi kinh tởm như vậy, khiến ông Lâm sôi lên cơn giận dữ âm ỉ.
ÔNG LÂM
(Siết chặt tay, giọng gằn từng chữ)
Chuồng bò… nó biến nhà tôi thành chuồng bò?
Bà Tám gật đầu lia lịa, nước mắt lại trào ra.
BÀ TÁM
Và còn… còn cái tấm biển gỗ kia nữa ông ạ. Nó sơn đỏ lòe loẹt, viết to đùng: “ĐẤT TÔI. CẤM XÂM PHẠM.” Ông đừng vào đó, nguy hiểm lắm. Thằng Hùng nó là kẻ tàn nhẫn, nó không từ thủ đoạn nào đâu.
Ông Lâm nhìn sâu vào mắt bà Tám, ánh mắt ông giờ đây không còn vẻ bơ phờ hay đau buồn vì sự trở về, mà thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm lạnh lùng. Ông biết mình không thể lùi bước. Chiếc vali nhỏ đặt dưới chân, cùng cuốn album ảnh ngả màu ẩn chứa những ký ức quý giá, bỗng trở thành minh chứng cho quyền lợi chính đáng của ông.
ÔNG LÂM
Cảm ơn bà đã báo cho tôi biết. Tôi hiểu rồi.
Ông Lâm quay người, ánh mắt hướng thẳng về con ngõ nhỏ. Tiếng bước chân ông vang lên đều đặn, dứt khoát trên nền đất ẩm. Bà Tám gọi với theo, giọng bà gần như tuyệt vọng.
BÀ TÁM
Ông Lâm! Ông đi đâu vậy? Đừng mà!
Nhưng ông Lâm không dừng lại. Ông bước đi, mỗi bước chân như đang giẫm đạp lên nỗi sợ hãi và sự bất lực. Cơn giận dữ và ý chí đòi lại công lý đang thôi thúc ông tiến về phía trước, đối mặt với tên côn đồ khét tiếng và sự thật phũ phàng về ngôi nhà tổ của mình.
ÔNG LÂM
(Dừng bước, quay đầu lại nhìn bà Tám, ánh mắt kiên định, pha chút buồn bã nhưng không hề lay chuyển)
Bà Tám ơi, tôi biết bà lo cho tôi. Nhưng đây là nhà của cha mẹ tôi. Hơn bốn mươi năm tôi xa xứ, giờ về đây chỉ mong được một lần thắp nén hương cho người đã khuất. Tôi không thể nào bỏ mặc thế này được.
Bà Tám nhìn ông Lâm, đôi mắt đỏ hoe. Bà hiểu sự quyết tâm trong lời ông, nhưng nỗi sợ hãi thì không buông tha bà.
BÀ TÁM
Nhưng… thằng Hùng “trọc” nó hung dữ lắm, ông Lâm ơi. Nó không còn là cái thằng trẻ con ngày xưa nữa đâu. Nó có đám đàn em lỳ lợm, sẵn sàng làm mọi chuyện. Ông một mình sao đấu lại nó?
Ông Lâm siết chặt bàn tay đã nhăn nheo, đôi mắt lóe lên tia lửa giận dữ. Dù bà Tám liên tục cảnh báo về sự nguy hiểm và bản tính hung hãn của Hùng ‘trọc’, ông Lâm vẫn gạt đi nỗi sợ hãi, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Ông nói với bà Tám:
ÔNG LÂM
Dù thế nào tôi cũng phải đòi lại nhà tổ tiên, đây là mồ hôi nước mắt của cha mẹ tôi! Bà nói đúng, tôi không thể nào để yên cho nó làm càn trên đất của ông bà tôi. Tôi đã mất cha mẹ, mất quê hương bao nhiêu năm. Giờ trở về, tôi không muốn mất cả những gì còn lại.
Ông Lâm quay lưng lại, bước chân ông giờ đây mạnh mẽ và dứt khoát hơn. Ông hướng về phía con ngõ nhỏ, nơi tối om và dường như đang nuốt chửng mọi ánh sáng. Ông không còn nghe rõ lời van xin yếu ớt của bà Tám vọng lại phía sau. Chiếc vali nhỏ với cuốn album ảnh ngả màu đặt bên cạnh, như một lời nhắc nhở về quá khứ, về lý do ông phải chiến đấu cho hiện tại. Ông biết phía trước là một cuộc đối đầu không hề dễ dàng.
Ông Lâm tiến bước, đôi mắt tập trung vào phía trước. Con ngõ nhỏ dần hiện ra, bụi tre hai bên xào xạc trong gió chiều. Mùi măng chua quen thuộc chợt ùa về, rồi nhanh chóng bị át đi bởi một thứ mùi khác, mùi ngai ngái, hôi hám không thể nhầm lẫn. Ông hít một hơi thật sâu. Tiếng cười nói ồn ã, tiếng nói tục vang vọng. Xa xa, lờ mờ thấy bóng người, vài ba dáng vẻ xăm trổ đang ngồi quanh đống lửa nhỏ giữa sân. Tiếng bò rống inh ỏi.
Cổng gạch sập xệ, những mảng tường loang lổ, rêu phong. Ngôi nhà tổ, nơi ông sinh ra và lớn lên, giờ đây đã biến thành một cái chuồng bò đúng nghĩa. Sân nhà đầy phân bò, mùi hôi thối nồng nặc bốc lên. Góc hiên cũ, nơi cha ông thường ngồi đánh cờ, nay treo lủng lẳng những máng ăn gia súc. Tấm biển gỗ sơn đỏ, cũ kỹ nhưng vẫn còn đọc rõ dòng chữ: “ĐẤT TÔI. CẤM XÂM PHẠM.”
Ông Lâm đứng sững lại bên ngoài cổng. Tim đập thình thịch. Cơn tức giận sôi lên. Ông bước qua cánh cổng đổ nát, tiếng chân giẫm lên sỏi đá kêu lạo xạo.
ÔNG LÂM
(Giọng nói vang, cố nén giận)
Đây là nhà tổ tiên của tôi, sao các người dám…
Tiếng nói của ông Lâm cắt ngang dòng cười nói ồn ã. Một tên đàn ông to con, bụng phệ, đầu trọc lóc, xăm trổ đầy mình, ngẩng phắt đầu dậy. Đó là Hùng “trọc”. Hắn nheo mắt nhìn ông Lâm, rồi bật cười khùng khục.
HÙNG “TRỌC”
(Cười như mếu)
Ơ hay, ông già nào đây? Lạc đường à? Đây không phải chỗ cho mấy ông già lẩm cẩm vào đâu nhé! Cút đi cho nước nó trong!
Vài tên đàn em của Hùng “trọc” cũng đứng dậy, lăm lăm trong tay gậy gộc, dao. Chúng nhìn ông Lâm với ánh mắt khinh khỉnh, sẵn sàng lao vào tấn công.
HÙNG “TRỌC”
(Nhếch mép cười khẩy, giọng điệu đầy khinh bỉ)
Ông già này ở đâu ra mà đòi nhà à? Nhìn cái bộ dạng của ông kìa, y như cái thời mạt vận ngày xưa. Tưởng là Việt kiều sang chảnh lắm hay gì? Cút về Mỹ mà ở, chứ cái nhà này là của tôi rồi. Bọn mày nghe rõ chưa, cái nhà này tôi đã tuyên bố chủ quyền rồi. Không có chuyện trả lại đâu!
Ông Lâm đứng sững, nắm chặt tay lại. Cơ thể ông run lên vì giận dữ nhưng ông cố nén lại. Ông nhìn sâu vào mắt Hùng “trọc”, ánh mắt ông lúc này không còn sự yếu đuối của một người già mà thay vào đó là ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng. Ông biết, để đòi lại công lý cho cha mẹ mình, ông không thể để sự khinh miệt của kẻ ác dập tắt hy vọng.
ÔNG LÂM
(Giọng nói trầm, chắc nịch, nhưng mang theo sự mệt mỏi và nỗi đau chất chứa)
Cậu nói bậy bạ cái gì vậy? Đây là nhà của cha mẹ tôi. Họ đã làm việc cả đời để xây dựng nó. Còn cậu? Cậu đến đây, chiếm đoạt nó, và biến nó thành cái chuồng bò này. Cậu nghĩ thế là đúng sao?
Hùng “trọc” cười vang, tiếng cười như tiếng súc vật, hoàn toàn không có chút thiện cảm nào. Hắn bước lại gần ông Lâm, tay khoanh trước ngực, thái độ thách thức.
HÙNG “TRỌC”
(Cười gằn)
Đúng! Tao nghĩ thế là đúng! Cha mẹ ông? Họ đi rồi, chết rồi, còn cái nhà này thì thuộc về kẻ mạnh. Mà rõ ràng, tao mạnh hơn ông già sắp chết này. Ông còn nhớ cái thời 44 năm trước không? Lúc ông lén lút trốn sang bên kia, bỏ lại mọi thứ, kể cả cái nhà này. Giờ ông quay về, đòi cái gì? Đòi nợ à? Xin lỗi nhé, tao không có nợ ông cái gì cả!
Một tên đàn em của Hùng “trọc” tiến lên, chỉ vào mặt ông Lâm.
TÊN ĐÀN EM
Đúng vậy! Ông già này chắc làm mất trí rồi. Muốn lấy lại nhà à? Dễ thế thì chúng tôi dẹp tiệm lâu rồi. Cút về đi, đừng có làm phiền chúng tôi.
Ông Lâm quay sang nhìn những gương mặt hung hãn, vô nhân tính của đám côn đồ. Một nỗi buồn thăm thẳm dâng lên trong lòng ông, nhưng nỗi buồn đó nhanh chóng biến thành sự phẫn nộ. Ông nhớ lại những lời hứa với cha mẹ, nhớ lại những ngày tháng gian khổ ở nơi đất khách quê người, tất cả chỉ để một ngày trở về, đòi lại công lý cho gia đình.
ÔNG LÂM
(Ánh mắt kiên định, giọng nói không còn run rẩy mà vang lên đầy sức mạnh)
Tôi sẽ không đi đâu cả. Đây là nhà của tôi. Và tôi sẽ lấy lại nó. Cho dù có phải dùng cách nào đi chăng nữa.
Hùng “trọc” nhìn ông Lâm, thấy được tia lửa trong mắt ông. Hắn cười khẩy, vẻ mặt càng thêm thách thức.
HÙNG “TRỌC”
(Vỗ tay chậm rãi)
Hay lắm! Tao thích cái kiểu ngang ngược này đấy. Nhưng tiếc thay, ở cái đất này, luật pháp của tao mới là luật. Ông muốn lấy lại nhà à? Được thôi. Nhưng trước tiên, ông phải vượt qua được bọn này đã.
Hùng “trọc” ra hiệu, những tên đàn em lập tức tiến lại gần ông Lâm, tạo thành một vòng vây. Ông Lâm đứng đó, một mình giữa đám đông hung hãn, nhưng ông không hề tỏ ra sợ hãi. Ông biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Vòng vây của đám côn đồ siết chặt lấy ông Lâm. Hùng “trọc” khoanh tay đứng nhìn, nụ cười đầy vẻ thách thức, hắn biết rõ mình đã dồn ông già này vào đường cùng. Những gương mặt hung tợn, ánh mắt lờ đờ thiếu sự sống, tất cả đều chĩa mũi giày về phía ông Lâm như những con thú hoang đang chực chờ vồ mồi. Mùi phân bò nồng nặc quyện với hơi ẩm của buổi chiều tà càng làm không khí thêm ngột ngạt.
TÊN ĐÀN EM 1
(Chỉ thẳng vào mặt ông Lâm, giọng lè nhè)
Mày còn không cút về thì đừng trách tao không nể nang tuổi tác nhé.
Ông Lâm cảm nhận rõ ràng sự đe dọa trong từng lời nói, từng ánh mắt. Ông cảm thấy lồng ngực mình bị siết chặt, một nỗi uất hận sôi sục dâng lên. 44 năm nơi đất khách, bao đêm dài thao thức nhớ về quê hương, nhớ về cha mẹ, tất cả vì mong muốn một ngày trở về, được yên nghỉ nơi cõi vĩnh hằng, được thắp nén nhang trên bàn thờ tổ tiên. Giờ đây, cái hy vọng nhỏ nhoi ấy bị đám người này giẫm đạp không thương tiếc.
Ông Lâm nhìn sâu vào mắt Hùng “trọc”, nơi mà ông thấy được sự tàn bạo và khinh miệt. Ông biết, ở nơi này, sức mạnh của nắm đấm và sự hung hãn mới là luật lệ. Sức lực của ông giờ đây không thể nào chống chọi nổi với đám đông này. Cơ thể già nua run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi bất lực và giận dữ tột cùng. Ông nhớ lại lời dặn dò của cha mẹ trước khi ông rời đi, “Dù ở đâu, con cũng phải sống sao cho danh dự, cho ra con nhà”. Giờ đây, danh dự đó đang bị chà đạp.
HÙNG “TRỌC”
(Nhếch mép)
Sao? Lại định làm anh hùng à? Hay là định khóc lóc xin xỏ? Tao nói cho mày biết, ở cái đất này, tao muốn cái gì thì tao được cái đó. Mày là cái thá gì mà đòi lại? Mày còn không có cửa để mà đòi.
Một tên đàn em khác bước lên, bàn tay to bè, chai sần giơ ra định đẩy mạnh vào vai ông Lâm. Ông Lâm lùi lại, né tránh, nhưng cú né tránh vụng về khiến ông suýt vấp ngã. Ánh mắt ông ánh lên một tia quyết tâm mãnh liệt. Ông không thể để mình bị đánh bại một cách hèn hạ như thế này.
ÔNG LÂM
(Giọng nói dù hơi run rẩy nhưng kiên định)
Các người… Các người sẽ phải trả giá cho những gì đã làm.
Ông Lâm quay người, bước nhanh về phía con đường dẫn ra khỏi làng, để lại phía sau là tiếng cười chế giễu của Hùng “trọc” và đám đàn em. Dù bước chân ông có phần xiêu vẹo, nhưng trong tâm trí ông, một quyết định đã hình thành. Ông biết mình không thể đơn độc đối phó. Kẻ thù quá mạnh, quá tàn bạo. Ông cần sự trợ giúp. Sự trợ giúp từ những người có thẩm quyền, những người đại diện cho công lý. Chính quyền địa phương, luật pháp… đó là con đường duy nhất bây giờ. Nỗi uất hận trong lòng ông không nguôi ngoai, mà nó biến thành một ngọn lửa âm ỉ, thôi thúc ông phải tìm cách đòi lại những gì đã mất.
Ông Lâm bước nhanh về phía con đường dẫn ra khỏi làng, bỏ lại phía sau tiếng cười chế giễu của Hùng “trọc” và đám đàn em. Dù bước chân ông có phần xiêu vẹo, nhưng trong tâm trí ông, một quyết định đã hình thành. Ông biết mình không thể đơn độc đối phó. Kẻ thù quá mạnh, quá tàn bạo. Ông cần sự trợ giúp. Sự trợ giúp từ những người có thẩm quyền, những người đại diện cho công lý. Chính quyền địa phương, luật pháp… đó là con đường duy nhất bây giờ. Nỗi uất hận trong lòng ông không nguôi ngoai, mà nó biến thành một ngọn lửa âm ỉ, thôi thúc ông phải tìm cách đòi lại những gì đã mất.
Sáng hôm sau, ông Lâm đã có mặt tại trụ sở Ủy ban xã. Tay ông nắm chặt chiếc vali nhỏ đã cũ, bên trong là những giấy tờ tùy thân đã ngả màu và một cuốn album ảnh cũ kỹ. Khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt đượm buồn nhưng ánh lên sự cương quyết. Ông tiến đến bàn làm việc của một cán bộ địa chính, giọng nói khẩn thiết vang lên.
ÔNG LÂM
(Giọng hơi run nhưng đầy quyết tâm)
Chào cán bộ. Tôi là Lâm. Tôi… tôi vừa về quê. Tôi về đây để… để đòi lại nhà tổ tiên. Tôi mong các đồng chí giúp tôi tìm lại công lý.
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ ngẩng lên, ánh mắt dò xét. Ông Lâm đặt chiếc vali lên bàn, mở ra, lấy từng tập giấy tờ và cuốn album.
ÔNG LÂM
(Mở album ảnh, chỉ vào một bức ảnh cũ)
Đây là nhà tôi ngày xưa. Ông bà tôi đã sinh sống ở đó, cha mẹ tôi cũng vậy. Tôi đã đi xa 44 năm rồi, giờ về thì…
Ông Lâm nghẹn lời, đưa tay vuốt ve tấm ảnh cũ. Những gương mặt thân quen hiện lên, nụ cười của cha mẹ giờ chỉ còn là ký ức.
CÁN BỘ
(Nhìn những bức ảnh, giọng điệu có phần máy móc)
Nhà tổ tiên của ông… giờ đang ở đâu?
ÔNG LÂM
(Hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc)
Nó… nó đang bị bọn Hùng “trọc” chiếm giữ. Chúng biến nhà tôi thành chuồng bò rồi. Cán bộ ơi, nó là tài sản của gia đình tôi, là nơi tôi muốn trở về thắp hương cho cha mẹ. Xin cán bộ thương tình mà giúp tôi.
Ông Lâm đưa cho cán bộ một tấm giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất cũ, có dấu mộc của chính quyền địa phương từ nhiều thập kỷ trước.
CÁN BỘ
(Xem xét giấy tờ, nhíu mày)
Việc này… phức tạp lắm ông ạ. Chuyện cũ lâu rồi, giờ lại liên quan đến những đối tượng…
ÔNG LÂM
(Ngắt lời, giọng gấp gáp hơn)
Dù phức tạp thế nào, nó cũng là nhà của tôi. Tôi đi xa vì hoàn cảnh, nhưng giờ tôi đã về. Tôi không cần gì hơn ngoài việc lấy lại ngôi nhà đó. Cán bộ, xin hãy giúp tôi. Tôi tin vào luật pháp, tin vào công lý của nhà nước.
Ánh mắt ông Lâm cầu khẩn, hy vọng mong manh cuối cùng đặt cả vào người cán bộ trước mặt. Ông biết, cuộc chiến đòi lại công lý này sẽ vô cùng gian nan, nhưng ông sẽ không bỏ cuộc.
CÁN BỘ
(Nhìn chằm chằm vào ông Lâm, giọng bỗng trở nên xa cách hơn)
Ông Lâm này, tôi hiểu hoàn cảnh của ông. Nhưng mà… vụ việc này nó rắc rối lắm. Hùng “trọc” không phải là cái tay vừa đâu ông ạ. Hắn ở đây lâu rồi, có tai to mặt lớn chống lưng cả.
Ông Lâm ngước nhìn cán bộ, sự hy vọng trong mắt dần tắt lịm.
ÔNG LÂM
Tai to mặt lớn… nhưng nhà tôi là của tôi. Giấy tờ vẫn còn đây. Tôi chỉ muốn lấy lại nhà tổ, để thắp hương cho cha mẹ thôi mà.
CÁN BỘ
(Đứng dậy, ra vẻ bận rộn, tránh ánh mắt ông Lâm)
Chuyện đó… theo luật thì đúng là nhà của ông. Nhưng giờ nó nằm trong tay kẻ khác, mà cái kẻ đó thì… khó đụng vào lắm. Ông về đi, cố gắng nói chuyện với Hùng “trọc” xem sao. Có khi hai bên tự hòa giải, hoặc ông thỏa thuận với hắn một chút, có lẽ còn dễ hơn là ra chính quyền can thiệp.
Ông Lâm đứng sững, đầu óc quay cuồng. Hắn vừa nói gì vậy? Yêu cầu ông đi “hòa giải” với kẻ đã chiếm nhà mình, biến nó thành chuồng bò? Yêu cầu ông “thỏa thuận” với một tên côn đồ khét tiếng?
ÔNG LÂM
(Giọng lạc đi, như không tin vào tai mình)
Thỏa thuận… với hắn? Ý ông là… tôi phải cho hắn tiền để lấy lại nhà mình sao?
CÁN BỘ
(Khoát tay)
Không hẳn là tiền. Có thể là gì đó… ông xem sao. Chứ chính quyền giờ can vào thì lại càng thêm phức tạp. Ông nên về đi. Việc này đâu phải chuyện một sớm một chiều.
Ông Lâm nhìn quanh, nhìn những tập hồ sơ ngổn ngang trên bàn, nhìn khuôn mặt dửng dưng của người cán bộ. Cả niềm tin cuối cùng vừa được nhóm lên đã vụt tắt. Ông cảm thấy một nỗi thất vọng, một sự bất lực lạnh lẽo bao trùm lấy mình. Đúng như Người hàng xóm đã cảnh báo, ở nơi đây, luật pháp dường như chỉ là thứ để trưng bày.
ÔNG LÂM
(Nhặt chiếc vali lên, giọng run run)
Tôi… tôi hiểu rồi.
Ông Lâm quay lưng bước ra khỏi phòng, bỏ lại sau lưng tiếng xì xào của cán bộ với ai đó qua điện thoại. Bước chân ông giờ nặng trĩu, không còn chút sức lực nào. Ông không biết mình sẽ đi về đâu nữa. Lời khuyên của cán bộ như nhát dao khoét sâu thêm nỗi đau trong lòng ông. Mùi phân bò quen thuộc dường như ám ảnh ông đến tận đây.
Ông Lâm bước ra khỏi phòng, nỗi tuyệt vọng dày đặc bao trùm. ÔngLang thang trên con đường đất quen thuộc, nay lại xa lạ đến lạ. Đầu óc ông quay cuồng, không biết nên đi về đâu, làm gì tiếp theo. Chiếc vali nhỏ nặng trĩu trên tay, còn nặng hơn cả gánh nặng cuộc đời. Ông rảo bước, lòng nặng trĩu.
Bất chợt, một giọng nói quen thuộc vang lên, kéo ông về thực tại.
ÔNG BA
(Ngạc nhiên, lớn tiếng)
Ông Lâm! Sao lại thế này?
Ông Lâm giật mình ngước lên. Đứng trước mặt ông là Ông Ba, người bạn tri kỷ thuở nhỏ, nay đã là một cán bộ có uy tín trong xã, Trưởng ban Công tác Mặt trận. Ánh mắt Ông Ba ánh lên sự ngạc nhiên và cả một chút lo lắng khi nhìn thấy bộ dạng tiều tụy, hốc hác của ông bạn cũ.
ÔNG LÂM
(Giọng run run)
Ông Ba…
ÔNG BA
(Tiến lại gần, vỗ vai ông Lâm)
Trời ơi, ông Lâm! Mấy chục năm rồi nhỉ? Tôi cứ ngỡ… ông đã mất tích nơi biển khơi kia rồi chứ! Sao giờ lại ở đây? Và… ông đang gặp chuyện gì vậy? Nhìn ông…
Ông Ba ngập ngừng, nhìn sâu vào đôi mắt thất thần của ông Lâm, rồi nhìn xuống chiếc vali cũ kỹ.
ÔNG LÂM
(Cười gượng gạo, cố nén lại cảm xúc)
Chuyện dài lắm ông ạ. Tôi về đây đòi lại căn nhà tổ… nhưng…
Ông Lâm kể lại mọi chuyện, từ việc cha mẹ mất, rồi đến việc ông trở về sau bao năm xa xứ, mong muốn được yên nghỉ nơi quê cha đất tổ, và giờ đây, căn nhà đó đã không còn là của mình nữa.
ÔNG BA
(Nghe xong, cau mày, giọng cương nghị)
Cái gì? Biến thành chuồng bò? Bị tên Hùng “trọc” đó chiếm đoạt? Thật quá đáng! Ông Lâm, chuyện này để tôi lo. Ông cứ về nhà tôi ngồi nghỉ, uống miếng nước đã. Tôi sẽ tìm hiểu ngay.
Ông Ba không kìm được sự bức xúc. Ông biết rõ Hùng “trọc” là kẻ nào, và cách hắn làm ăn ra sao. Nhưng ông cũng biết, với uy tín của mình, ông có thể làm gì đó.
ÔNG LÂM
(Thở phào nhẹ nhõm, nắm chặt lấy tay ông Ba)
Ông Ba… ông thực sự…
ÔNG BA
(Mỉm cười, động viên)
Sao nào? Chúng ta là bạn bè bao nhiêu năm, còn gì phải khách sáo. Để tôi xem giúp ông!
Bên trong ngôi nhà khang trang, có chút lỗi thời nhưng vẫn toát lên vẻ bề thế của Ông Ba, không khí căng thẳng bao trùm. Ông Lâm ngồi đối diện, đôi mắt đượm buồn, dường như mọi hy vọng cuối cùng đều đã đặt vào người bạn cũ. Ông Ba lắng nghe, gương mặt từ ngạc nhiên ban đầu dần biến thành sự phẫn nộ, rồi thành quyết tâm. Ông nhìn thẳng vào Ông Lâm, ánh mắt kiên định.
ÔNG BA
(Giọng trầm, cương nghị)
Tôi hiểu rồi, Ông Lâm. Hùng “trọc” đúng là không còn biết trời đất là gì nữa. Nhưng ông đừng lo. Chúng ta sẽ làm cho ra lẽ.
Ông Lâm ngẩng đầu lên, hy vọng le lói trong ánh mắt.
ÔNG BA
Nghe kỹ đây. Kế hoạch của chúng ta phải vừa chặt chẽ theo pháp luật, vừa đủ sức răn đe. Đầu tiên, chúng ta cần thêm bằng chứng. Ông có nhớ còn ai ở quê cũ biết chuyện nhà mình không? Người hàng xóm nào từng nhờ trông nhà chẳng hạn? Họ là nhân chứng quan trọng.
ÔNG LÂM
(Suy nghĩ)
Có đấy. Bà Tám. Bà ấy sống ngay sát vách nhà tôi. Trước khi tôi đi, tôi có nhờ bà ấy để ý nhà cửa. Chắc bà ấy vẫn còn ở đó.
ÔNG BA
Tốt. Mai tôi sẽ cử người đi tìm bà Tám, hỏi kỹ mọi chuyện. Đồng thời, tôi sẽ nhờ một người bạn làm luật sư. Anh ta rất giỏi vụ đất đai, chuyên trị mấy vụ phức tạp. Chúng ta sẽ nhờ anh ta xem xét hồ sơ, chuẩn bị các giấy tờ cần thiết.
Ông Ba đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn ra khoảng sân rộng.
ÔNG BA
Và quan trọng hơn, tôi sẽ dùng các mối quan hệ của mình. Ông biết đấy, tôi ở đây bao nhiêu năm, cũng có chút tiếng nói. Tôi sẽ gặp thẳng bí thư xã, trình bày rõ ràng sự việc. Với uy tín của tôi, tôi tin họ sẽ không làm ngơ.
Ông Ba quay lại, nhìn Ông Lâm với nụ cười đầy tự tin.
ÔNG BA
Chúng ta cần làm đúng theo pháp luật, nhưng cũng phải có chiến lược rõ ràng! Hùng “trọc” tưởng mình có tiền là muốn làm gì thì làm à? Tôi sẽ cho hắn thấy, ở đây luật pháp vẫn còn giá trị! Ông cứ yên tâm ở lại đây. Mọi chuyện, tôi lo.
Ông Lâm nhìn Ông Ba, lòng trào dâng cảm kích. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, ông cảm thấy mình không còn đơn độc nữa.
Sáng ngày thứ ba, ánh nắng gay gắt rọi xuống con đường làng quen thuộc. Ông Lâm, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt kiên định, bước đi giữa hai người đàn ông. Một là ông Ba, người bạn tri kỷ với vẻ ngoài đĩnh đạc, người còn lại là một luật sư trẻ, dáng vẻ chuyên nghiệp trong bộ vest lịch lãm. Họ tiến thẳng về phía ngôi nhà tổ, nay đã biến thành một cảnh tượng hoang tàn.
Cổng gạch đã sập một bên, lộ ra khoảng sân đầy phân bò và rác rưởi. Mùi hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi, như một lời chào đón đầy khinh bỉ. Những bức tường loang lổ, rêu phong bám đầy, gợi lại ký ức về một thời đã xa. Góc hiên cũ, nơi ông Lâm từng ngồi đọc sách, giờ đây trở thành máng ăn cho lũ gia súc. Trên tấm biển gỗ sơn đỏ bạc màu, dòng chữ “ĐẤT TÔI. CẤM XÂM PHẠM.” thách thức và chế giễu.
Vừa khi họ đặt chân đến, Hùng “trọc” cùng đám đàn em lù lù xuất hiện. Hắn ta, với bộ dạng bặm trợn quen thuộc, nở nụ cười khinh khỉnh.
HÙNG “TRỌC”
(Cười khẩy)
Ai đây? Lại khách lạ đến xem nhà à? Nhà này giờ là của tao, chúng mày cút đi cho khuất mắt!
Đám đàn em của Hùng “trọc” nhao nhao theo, ánh mắt hung hăng quét qua ông Lâm và ông Ba.
LUẬT SƯ
(Giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực)
Chúng tôi đến đây không phải để xem nhà. Chúng tôi đại diện cho ông Lâm, chủ nhân hợp pháp của ngôi nhà này.
Hùng “trọc” bật cười lớn, vỗ vỗ vào vai một tên đàn em.
HÙNG “TRỌC”
Chủ nhân? Thằng già này á? Nó đi biệt tích bao nhiêu năm rồi còn đòi nhà với chả cửa. Cái nhà này giờ là của tao, ai nói cũng vô dụng!
Luật sư không đáp lời. Anh ta từ tốn mở chiếc cặp da, lấy ra những tập hồ sơ dày cộp, những giấy tờ pháp lý có con dấu đỏ chót.
LUẬT SƯ
(Giọng kiên quyết, lớn dần)
Chúng tôi có đủ bằng chứng về hành vi chiếm đoạt tài sản trái phép của ông. Đơn kiện đã được chuẩn bị. Nếu ông không tự giác trả lại, chúng tôi sẽ tiến hành khởi tố.
Đám đàn em của Hùng “trọc” bắt đầu xôn xao, ánh mắt chúng bắt đầu liếc nhìn tên chủ. Hùng “trọc” thấy vậy, nụ cười tự mãn trên môi dần tắt ngấm. Hắn cố gắng giữ vẻ ngang tàng, nhưng đôi tay đã bắt đầu run rẩy.
HÙNG “TRỌC”
(Giọng hơi chột dạ)
Mày… mày nói cái gì? Giấy tờ cái gì? Tao không biết!
LUẬT SƯ
(Tiến một bước, ánh mắt sắc như dao)
Ông không biết? Vậy ông có biết đây là bản sao giấy khai sinh của ông Lâm, chứng minh ông là con cháu của gia đình đã sở hữu ngôi nhà này? Ông có biết đây là di chúc của cha mẹ ông Lâm, để lại toàn bộ tài sản cho ông? Ông có biết đây là lời khai của những người hàng xóm, làm chứng cho việc ông đã dùng thủ đoạn gì để chiếm đoạt?
Luật sư lật giở từng trang giấy, chỉ vào những dòng chữ, những con dấu. Mỗi tờ giấy được lật ra, Hùng “trọc” lại lùi lại một bước. Vẻ hung hăng ban đầu tan biến, thay vào đó là sự hoảng sợ lộ rõ trên khuôn mặt. Đám đàn em của hắn cũng im bặt, nhìn chủ nhân với vẻ bối rối.
LUẬT SƯ
(Nhấn mạnh)
Và quan trọng nhất, ông có biết hành vi của ông cấu thành tội “Chiếm đoạt tài sản” theo Điều 176 Bộ luật Hình sự, có thể bị phạt tù lên đến 20 năm?
Ông Lâm đứng im lặng, dõi theo từng lời nói của vị luật sư. Trong mắt ông, một tia hy vọng dần bùng cháy. Ông Ba đứng cạnh, ánh mắt đầy tự tin và một chút hả hê. Cảnh tượng Hùng “trọc” dần sụp đổ dưới sức mạnh của pháp luật khiến ông cảm thấy một sự công bằng đang dần được thiết lập.
Hùng “trọc” cứng họng, sự bợm trợn ban đầu tan biến, nhường chỗ cho sự hoảng loạn rõ rệt. Đám đàn em của hắn đứng như trời trồng, ánh mắt liếc nhìn chủ nhân với vẻ bối rối. Luật sư, với gương mặt lạnh lùng, tiếp tục tuôn ra những điều khoản pháp luật khô khan nhưng đầy uy lực, như những nhát dao cứa vào tâm can Hùng “trọc”.
LUẬT SƯ
(Giọng sắc lạnh)
Bây giờ, ông Hùng. Ông có hai lựa chọn. Hoặc là ông tự nguyện bàn giao lại toàn bộ căn nhà cho ông Lâm ngay bây giờ, cùng với việc ông tự tháo dỡ cái chuồng bò chết tiệt này. Hoặc là chúng tôi sẽ tiến hành các thủ tục pháp lý cần thiết, bắt giữ ông ngay tại đây vì tội chiếm đoạt tài sản. Ông chọn cái nào?
Ông Lâm nhìn thẳng vào Hùng “trọc”, ánh mắt ông không còn vẻ năn nỉ hay yếu đuối mà thay vào đó là sự đanh thép, sự đòi lại công lý đã bị trì hoãn quá lâu. Ông Ba đứng cạnh, gương mặt vẫn điềm tĩnh nhưng bàn tay vô thức siết chặt lại, sẵn sàng can thiệp nếu Hùng “trọc” có bất kỳ hành động dại dột nào.
Hùng “trọc” lắp bắp, mồ hôi túa ra trên trán. Hắn liếc nhìn đám đàn em, nhưng chúng chỉ biết cúi đầu, hoàn toàn không có ý định làm gì. Hắn biết mình đã hoàn toàn bị cô lập. Áp lực từ pháp luật, sự kiên quyết của ông Lâm và ông Ba, cộng với sự sụp đổ niềm tin từ đám lâu la đã đẩy hắn vào chân tường.
HÙNG “TRỌC”
(Giọng run rẩy, cố nén lại sự tức giận)
Được rồi… được rồi! Tao… tao trả! Tao trả nhà!
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ phía ông Ba. Ông Lâm vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng ông là một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Bốn mươi bốn năm chờ đợi, bao nhiêu nước mắt đã rơi, bao nhiêu đêm dài trằn trọc, tất cả như vỡ òa ngay lúc này.
HÙNG “TRỌC”
(Gầm gừ, ánh mắt đầy thù hằn)
Được thôi, tao trả! Nhưng tao phải dọn dẹp cái đống này đã!
Hắn quay sang đám đàn em, giọng đầy sai khiến và uất hận.
HÙNG “TRỌC”
(Với đám đàn em)
Chúng mày! Tháo cái chuồng bò này ra ngay! Dọn sạch cái bãi cứt này đi! Nhanh lên!
Đám đàn em lao vào công việc một cách miễn cưỡng, ánh mắt đầy sợ hãi và bất mãn. Tiếng lạch cạch, tiếng lợn kêu quái gở vang lên khi chúng bắt đầu tháo dỡ chuồng bò. Mùi phân bò nồng nặc càng thêm khó chịu, nhưng lần này, nó không còn là mùi của sự chiếm đoạt, mà là dấu hiệu của sự kết thúc cho một hành vi phi pháp.
Ông Lâm chậm rãi bước vào sân. Ông dùng tay lướt trên bức tường loang lổ, cảm nhận từng vết nứt, từng mảng rêu phong. Đây là nơi ông đã lớn lên, là nơi cha mẹ ông đã từng sinh sống. Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông. Ông nhìn về phía góc hiên cũ, nơi giờ đây treo một máng ăn gia súc. Ký ức về những buổi chiều cha ngồi đó đọc báo, mẹ pha trà bỗng ùa về.
Ông Ba tiến lại gần, vỗ nhẹ lên vai ông Lâm.
ÔNG BA
(Giọng nghẹn ngào)
Cuối cùng thì công lý cũng đã về đến đây, Lâm ạ.
Ông Lâm không nói gì, chỉ gật đầu. Nụ cười dần hiện lên trên khuôn mặt ông, một nụ cười của sự chiến thắng, của sự trở về, của sự bình yên mà ông đã tìm kiếm bấy lâu nay. Công lý cuối cùng đã được thực thi trên chính mảnh đất tổ tiên mình.
Ông Lâm bước vào sân. Đám côn đồ, dưới sự chỉ huy miễn cưỡng của Hùng “trọc”, đang cố gắng dọn dẹp một cách chậm chạp. Mùi phân bò xộc thẳng vào mũi, nhưng lần này, ông Lâm dường như không còn cảm nhận được sự khó chịu ấy nữa. Ông nhìn quanh, từng ngóc ngách của ngôi nhà tổ hiện lên dưới ánh chiều tà. Tường loang lổ, một vài viên gạch cổng đã sập. Góc hiên, nơi từng là chốn yên bình cha ông thường ngồi, nay treo lủng lẳng máng ăn gia súc. Một tấm biển gỗ sơn đỏ, tuy đã cũ kỹ, vẫn còn đọc rõ: “ĐẤT TÔI. CẤM XÂM PHẠM.” Nước mắt ông Lâm lăn dài. Bốn mươi bốn năm. Bốn mươi bốn năm đằng đẵng anh phải sống nơi xứ người, bao nhiêu lần nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ còn cơ hội đặt chân về đây nữa.
Ông Ba đứng cạnh, nhìn ông Lâm với ánh mắt thông cảm. Ông biết những gì ông Lâm đang trải qua lúc này. Sự trở về không hề dễ dàng.
ÔNG BA
(Giọng trầm ấm)
Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, Lâm ạ. Nhà cửa thì sửa lại được. Quan trọng là…
Ông Ba ngập ngừng, nhìn về phía ông Lâm.
ÔNG BA (tiếp)
…là mình đã đòi lại được.
Ông Lâm gật đầu, đôi mắt vẫn nhìn xa xăm. Ông nhớ lại những ngày đầu ở xứ người. Chiếc vali nhỏ mang theo vài bộ quần áo cũ, và trên hết, là cuốn album ảnh ngả màu của gia đình. Đó là thứ duy nhất ông bám víu, là động lực để ông cố gắng sống, để một ngày nào đó có thể trở về. Giờ đây, đích đến đã ở ngay trước mắt. Dù ngôi nhà hoang tàn, tan hoang, nhưng trong trái tim ông Lâm là một sự ấm áp lan tỏa. Đó là sự ấm áp của công lý được thực thi, của niềm tin không bao giờ tắt. Ông Ba thấy Hùng “trọc” đang lén lút nhìn mình, ánh mắt đầy căm hận và bất lực. Tuy nhiên, dưới sự giám sát của luật sư và những người dân trong làng đã tụ tập quanh đó, hắn không dám manh động. Đám đàn em của Hùng “trọc” nhanh chóng hoàn thành việc tháo dỡ. Những tiếng cười khinh miệt xen lẫn tiếng chửi thề vang lên.
HÙNG “TRỌC”
(Gầm gừ)
Xong rồi đấy! Mày muốn gì thì làm đi!
Hùng “trọc” quay lưng, sải bước nhanh về phía chiếc xe máy đang nổ máy chờ sẵn. Hắn không dám nhìn lại, sợ rằng mình sẽ bị ám ảnh bởi cảnh tượng này. Ông Lâm lặng lẽ nhìn theo bóng Hùng “trọc” khuất dần. Ông không cảm thấy hả hê, chỉ thấy một sự trống rỗng đến lạ lùng. Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng di chứng vẫn còn đó.
Ông Ba tiến lại bàn thờ tạm được dựng lên giữa nhà. Ông nhặt nén nhang từ tay ông Lâm, chậm rãi châm lửa.
ÔNG BA
(Giọng nghẹn ngào)
Thắp cho cha mẹ mày chút lòng thành, Lâm ạ.
Ông Lâm nhận lấy nén nhang. Hai tay ông run run đặt lên bàn thờ. Ông cúi đầu, nước mắt tuôn rơi không thể kìm nén.
ÔNG LÂM
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Cha mẹ ơi… con đã về. Con đã đòi lại được nhà mình rồi. Dù nhà mình giờ tan hoang quá, nhưng… con đã làm được. Mẹ cha yên nghỉ nhé. Con trai mẹ cha đã trở về…
Trong không gian tĩnh lặng của ngôi nhà tổ, tiếng nức nở của ông Lâm hòa lẫn với tiếng gió vi vu qua những khung cửa trống. Mùi phân bò đã dần bay đi, nhường chỗ cho một thứ mùi hương trầm dịu nhẹ. Dù mọi thứ còn bộn bề và cần phải sửa sang rất nhiều, nhưng đối với ông Lâm, khoảnh khắc này còn quý giá hơn bất cứ thứ gì. Ông đã tìm thấy sự bình yên mà ông hằng mong ước, và quan trọng hơn cả, ông đã mang lại công lý cho những người thân yêu đã khuất. Đây không chỉ là sự trở về của một người con, mà còn là sự phục hồi của một giá trị đã bị chà đạp. Ngôi nhà tổ, dù còn đó những vết tích của sự tàn phá, nay đã thuộc về đúng chủ nhân của nó. Ông nhìn quanh, lần này, nụ cười đã thực sự hiện hữu trên gương mặt ông, một nụ cười mãn nguyện, một nụ cười của người chiến thắng. Ánh mắt ông nhìn về phía xa xăm, nơi quê cũ đã từng bị lãng quên, nay đã được hồi sinh.
Đêm dần buông xuống, nhưng trong lòng ông Lâm là một thứ ánh sáng ấm áp. Từng bước chân ông đi trong ngôi nhà, cảm nhận từng viên gạch, từng mảng tường. Mọi thứ đều thân quen đến lạ lùng, dù đã trải qua bao năm tháng. Ông dừng lại bên khung cửa sổ nơi xưa kia cha ông thường ngồi ngắm cảnh. Giờ đây, khung cửa ấy trống hoác, để lộ ra bầu trời đêm đầy sao. Ông hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của quê nhà. Dù hành trình tìm lại công lý này kéo dài hơn bốn thập kỷ, nhưng kết quả cuối cùng đã mang lại cho ông một sự thanh thản vô bờ bến. Ông không còn bị ám ảnh bởi quá khứ hay lo sợ về tương lai. Ông Lâm biết rằng, hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng ông đã có đủ sức mạnh và niềm tin để bắt đầu lại. Ngôi nhà tổ, giờ đây, không chỉ là một nơi chốn, mà còn là biểu tượng cho sự kiên cường, cho tình yêu quê hương và cho sức mạnh của lòng chính nghĩa. Ông Lâm khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy hy vọng. Quá khứ đã khép lại, và một tương lai mới đang mở ra ngay trước mắt ông, trên chính mảnh đất thiêng liêng của tổ tiên mình.

