“Mẹ chồng và con dâu có bầu cùng 1 thời gian, lúc đ/ẻ ra, nhìn mặt 2 đứa trẻ người bố chồng xanh mặt ….Ở vùng quê yên bình nơi lúa chín vàng ươm và tiếng gà gáy vang vọng mỗi sáng, chẳng ai ngờ được rằng sau cánh cổng rào của căn nhà ba gian cũ kỹ nhà ông Phúc lại cất giữ một bí mật động trời. Một bí mật đủ sức khiến cả dòng họ phải cúi đầu
Gia đình ông Phúc và bà Hòa là một gia đình nề nếp, có tiếng hiền lành trong làng. Ông Phúc từng là trưởng thôn suốt 20 năm, con cái học hành đủ đầy, nếp nhà cũng nhờ thế mà yên ấm. Vợ chồng ông chỉ có một cậu con trai tên Hưng, năm nay 28 tuổi, làm công nhân xây dựng ở tỉnh, mới cưới vợ là Lan, một cô gái xinh xắn, hiền lành ở xã bên, về làm dâu chưa đầy một năm.
Từ ngày Lan về làm dâu, bà Hòa cũng như “trẻ” ra chục tuổi. Ai cũng khen bà may mắn vì con dâu vừa đẹp, vừa biết điều. Có điều lạ là bà Hòa cứ hay kêu mệt, chóng mặt, rồi đôi khi lại nôn khan mỗi sáng. Ban đầu ai cũng nghĩ bà có bệnh đường tiêu hóa, nhưng chỉ vài tuần sau thì chính bà Hòa – với vẻ mặt ngượng ngùng lẫn bối rối – thông báo một tin s/ố/c: bà đang mang th/ai.
Cả nhà ch/ết l/ặng.
Hưng thì h;á h;ốc m;;ồm. Lan thì ngơ ngác. Ông Phúc nhìn vợ chằm chằm, đôi mắt đỏ hoe, giọng như nghẹn lại:
– Bà… bà nói cái gì cơ?
– Tôi… tôi có th/ai, hai tháng rồi – bà Hòa cúi mặt, lí nhí trả lời.
Dù trong lòng ngổn ngang, ông Phúc vẫn cố giữ sĩ diện gia đình. Ông nói với làng xóm rằng: “Thì cũng là lộc trời cho. Già mà còn đẻ được thì quý hóa gì bằng”. Nhưng trong lòng ông thì chẳng yên. Đêm đêm ông nằm quay lưng với vợ, ánh mắt trĩu nặng suy tư.
Chuyện bà Hòa có b;ầu khi đã hơn 50 khiến cả làng bàn ra tán vào, nhất là khi chỉ vài tuần sau, con dâu Lan cũng báo tin… mình đã mang th/ai.
Không ai ngờ được rằng mẹ chồng và con dâu lại cùng mang th/ai một lúc, cách nhau chỉ khoảng 2–3 tuần. Sự trùng hợp khiến nhiều người trong làng bắt đầu xì xào.
Có người thì nói vui: “Đúng là nhà m//ắ/n đ;ẻ”, có người thì chép miệng đầy ẩn ý:
– Già thế rồi còn h//am… không biết ai
gieo gi/ống cho bà Hòa nhỉ?
Bà Hòa từ đó ít ra ngoài, tránh mặt mọi người. Còn ông Phúc thì bắt đầu để ý hơn đến thái độ của Hưng – con trai ông – người mà gần đây ít khi về nhà, lấy lý do tăng ca, làm đêm, mà thật ra thì toàn ngủ lại lán trại với thợ thuyền.
Nhưng điều khiến ông Phúc nghi ngờ nhất lại là ánh mắt của Lan – con dâu ông.
Một lần, ông bắt gặp Lan đứng lặng trong bếp nhìn bà Hòa đang cắm cúi vo gạo. Ánh mắt ấy… đầy gi;ận d;ữ, thậm chí là oán trách. Một ánh mắt mà ông chưa từng thấy Lan dùng với ai trong nhà.
Tối hôm đó, khi cả nhà đã lên giường, ông Phúc âm thầm ngồi dậy, mở điện thoại cũ của mình, vào xem lại những đoạn ghi âm từ chiếc máy ghi nhỏ ông đặt dưới đáy kệ bếp – nơi bà Hòa hay ngồi rửa rau, nấu nướng, và thường xuyên nói chuyện điện thoại nhỏ to.
Giữa tiếng chậu nước róc rách, có một đoạn khiến ông đứng tim:
“Anh nói gì mà ghê vậy… Người ta mà biết thì chết cả hai đứa mình…”…. Xem thêm tại bình luận”
“… Ông Phúc run rẩy, đôi bàn tay gân guốc siết chặt chiếc điện thoại cũ kỹ. Màn hình điện thoại chỉ chiếu ánh sáng yếu ớt lên khuôn mặt ông, làm nổi bật từng nếp nhăn hằn sâu sự lo lắng. Trong căn nhà ba gian chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ còn tiếng thở dốc của ông và âm thanh rò rỉ từ đoạn ghi âm được phát đi phát lại. Tiếng chậu nước đã dứt hẳn, chỉ còn vọng lại giọng nói của ai đó, thều thào đầy sợ hãi:
“…Anh nói gì mà ghê vậy…”
Ông Phúc nhắm mắt lại, cố gắng hình dung bối cảnh cuộc nói chuyện đó, cố gắng nhận ra giọng “”anh”” kia là ai. Trái tim ông đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
“”…Người ta mà biết thì chết cả hai đứa mình…”
Mỗi từ, mỗi chữ trong đoạn ghi âm như những nhát dao lạnh lẽo cứa vào da thịt ông. Ông tái mét mặt mày, cảm giác kinh hoàng, lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hai chữ “”chết cả hai đứa mình”” ám ảnh tâm trí ông. Ai? Hai đứa nào? Giọng nói sợ hãi đó là của ai? Và “”anh”” mà người đó nhắc đến… là ai?
Ông Phúc tua lại đoạn ghi âm một lần nữa, rồi lại một lần nữa. Ông căng tai lắng nghe, cố tách bạch từng âm tiết. Giọng nói sợ hãi kia… hình như ông từng nghe đâu đó rất gần gũi. Nhưng giọng “”anh”” kia… rất khó để nhận ra. Nó trầm đục, nói rất khẽ. Dường như người đó đang cố tình che giấu giọng thật của mình.
Cơn nghi ngờ cuộn trào trong lòng ông Phúc, lớn dần lên từng giây. Ông đứng phắt dậy, ánh mắt đảo quanh trong bóng tối, nhìn về phía buồng vợ chồng Hưng và Lan, rồi lại nhìn sang buồng bà Hòa. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Chuyện gì đang xảy ra trong chính căn nhà này? Cái bí mật chết chóc mà đoạn ghi âm nhắc đến là gì? Và ai là người đàn ông bí ẩn được gọi bằng “”anh”” kia?
Ông Phúc đứng lặng trong đêm, bóng tối như nuốt chửng lấy ông cùng những suy nghĩ kinh hoàng. Ông biết, kể từ giờ phút này, cuộc sống yên bình của gia đình ông đã kết thúc.”
“Ông Phúc vẫn đứng lặng trong đêm, bóng tối như nuốt chửng lấy ông cùng những suy nghĩ kinh hoàng. Ông biết, kể từ giờ phút này, cuộc sống yên bình của gia đình ông đã kết thúc. Ánh mắt ông dán chặt vào cánh cửa buồng của Hưng và Lan. Khung cảnh yên ắng trước mắt đột ngột tan biến, nhường chỗ cho những hình ảnh gần đây cứ thế ùa về trong tâm trí ông.
Hưng… đúng rồi, Hưng dạo này lạ lắm.
Ông Phúc nhớ lại nụ cười gượng gạo, ánh mắt lảng tránh mỗi khi ông hỏi han về công việc. Thằng bé thường xuyên vắng nhà, lấy cớ tăng ca, ngủ lại lán trại công nhân. Có lần, ông tình cờ thấy Hưng đang nghe điện thoại ở góc vườn, giọng nói rất nhỏ, lấm lét như sợ ai đó nghe thấy. Khi ông gọi, Hưng giật mình, vội vàng cúp máy, mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời không nóng. Ông hỏi có chuyện gì không, Hưng chỉ ấp úng nói “”Không có gì, bố ạ,”” rồi lướt nhanh vào nhà.
Rồi có lần khác, ông Phúc thấy Hưng lục lọi gì đó trong đống đồ cũ ở góc sân, vẻ mặt căng thẳng, lo lắng. Thấy ông, Hưng lại vội vàng giấu đi, nói chỉ đang tìm cái kìm hỏng. Những hành động lén lút ấy trước đây ông không để tâm, chỉ nghĩ đơn giản là thằng bé làm việc mệt mỏi, hay có chuyện riêng của tuổi trẻ. Nhưng giờ đây, khi đoạn ghi âm kinh hoàng vẫn văng vẳng trong đầu, từng chi tiết nhỏ về Hưng bỗng trở nên đáng ngờ một cách lạ thường.
“”Anh nói gì mà ghê vậy… Người ta mà biết thì chết cả hai đứa mình…””
Giọng nói trong đoạn ghi âm là giọng phụ nữ, run sợ. Còn giọng đàn ông, trầm đục… ông vẫn chưa thể xác định rõ. Nhưng những lời nói, thái độ của Hưng gần đây lại khớp một cách đáng sợ với sự lén lút, che giấu mà đoạn ghi âm ám chỉ. Ai là “”anh”” trong câu chuyện đó? Ai là người đang che đậy bí mật “”chết cả hai đứa mình””?
Một ý nghĩ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng ông Phúc. Hưng… có khi nào chính là người đàn ông đó không? Cái bí mật mà Hưng đang cố che giấu có phải là bí mật được nhắc đến trong đoạn ghi âm? Hưng làm công nhân xây dựng, vắng nhà thường xuyên… khoảng thời gian vắng nhà có đủ để Hưng thực hiện chuyện gì đó mờ ám?
Nỗi nghi ngờ cuộn trào, lớn dần, chiếm trọn tâm trí ông. Những hình ảnh Hưng né tránh, những lời nói dối về việc tăng ca, về lán trại công nhân… tất cả bỗng hiện lên dưới một ánh sáng khác, ánh sáng của sự giả dối và che đậy. Ông Phúc cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Không thể nào! Thằng bé là con trai ông, là con đẻ của ông mà! Sao có thể liên quan đến chuyện kinh khủng như thế này được?
Nhưng lý trí ông lại không ngừng đặt câu hỏi. Ai khác trong cái nhà này có thể là người đàn ông đó? Bà Hòa đang mang thai, Lan cũng vậy. Chỉ có Hưng là đàn ông, tuổi tác phù hợp để vướng vào những chuyện bí mật như vậy. Càng cố gắng gạt bỏ, nỗi nghi ngờ về Hưng càng bám chặt lấy ông Phúc, đè nặng lên lồng ngực ông. Có lẽ nào… có lẽ nào bí mật chết chóc trong đoạn ghi âm… lại do chính con trai ông tạo ra?
Ông Phúc hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh. Mắt ông vẫn dán chặt vào cánh cửa phòng của Hưng, trong bóng đêm tĩnh mịch. Cái bí mật kia… nó đang ẩn mình ngay trong chính căn nhà này. Và người đàn ông kia… liệu có thật sự là Hưng không? Ông Phúc biết, ông phải tìm hiểu rõ ràng. Bằng mọi giá.”
“Ông Phúc vẫn đứng đó, bóng tối bao trùm, nhưng tâm trí ông giờ không còn chỉ xoáy vào sự lén lút của Hưng. Một dòng ký ức khác, lạnh lẽo và ghê tởm hơn, bắt đầu trỗi dậy. Ông cố gắng lục lọi, ghép nối những mảnh vụn trong trí nhớ vốn đã mụ mị vì cú sốc.
Ông nhớ lại… những bữa cơm chung trong căn nhà ba gian cũ kỹ. Những lần ông đang nói chuyện, ánh mắt bà Hòa chợt hướng về phía Hưng đang ngồi cuối bàn, một cái nhìn khó tả, không phải ánh mắt người mẹ nhìn con trai. Hưng cũng vậy, đôi khi lén nhìn sang bà Hòa, một ánh mắt lướt nhanh, ẩn chứa điều gì đó. Ông Phúc trước đây không để ý, hoặc cố tình không muốn để ý. Ông nghĩ đơn giản là mẹ con nhìn nhau. Nhưng giờ đây, dưới ánh sáng ghê rợn của đoạn ghi âm và nỗi nghi ngờ về Hưng, những ánh mắt ấy bỗng trở nên khác thường đến rợn người.
Có lần, bà Hòa đang lúi húi trong bếp, Hưng từ ngoài về đi qua, họ đã trao đổi một cái nhìn thoáng qua rất nhanh, và một nụ cười nửa miệng khó hiểu trên môi Hưng, kèm theo một cái nháy mắt rất khẽ mà ông Phúc chỉ vô tình nhìn thấy. Lúc đó ông chỉ nghĩ chắc hai mẹ con đùa nghịch gì đó.
Rồi có lần khác, trời mưa, Hưng về nhà bất chợt. Bà Hòa đang ngồi vá quần áo ở hiên. Ông Phúc ngồi đọc báo trong nhà. Hưng đứng nép ở cửa, nói gì đó rất nhỏ với bà Hòa. Bà Hòa hơi giật mình, nhìn quanh quất xem ông Phúc có nghe thấy không, rồi vội vàng đứng dậy, tay chạm nhẹ vào tay Hưng một cái rất nhanh trước khi bước vào bếp.
Từng mảnh ký ức cứ thế hiện về, không lớn lao, không rõ ràng, chỉ là những cử chỉ nhỏ nhặt, những ánh mắt lướt qua, những lời nói thì thầm. Nhưng khi xâu chuỗi lại, chúng vẽ nên một bức tranh kinh hoàng trong đầu ông Phúc. Ánh mắt của bà Hòa… không phải là ánh mắt của mẹ chồng nhìn con trai. Ánh mắt của Hưng… cũng không phải là ánh mắt của con trai nhìn mẹ. Có gì đó sai trái, gì đó lén lút, gì đó ám muội trong mối quan hệ giữa họ.
Và đoạn ghi âm lại văng vẳng: “”Anh nói gì mà ghê vậy… Người ta mà biết thì chết cả hai đứa mình…”” Giọng phụ nữ run sợ… giọng của bà Hòa ư? Giọng đàn ông trầm đục… giọng của Hưng ư?
Ông Phúc cảm thấy dạ dày cuộn lại. Không thể nào! Chuyện này không thể nào xảy ra! Bà Hòa là vợ ông, là mẹ của Hưng! Hưng là con trai ông, là con của bà Hòa! Mối quan hệ của họ… nó là thứ gì thế này? Một cơn buồn nôn trào lên cổ họng. Cảm giác ghê tởm, tởm lợm xâm chiếm lấy ông. Ông đã sống hơn sáu mươi năm cuộc đời, đã làm trưởng thôn hai mươi năm, chứng kiến đủ chuyện trên đời, nhưng chưa bao giờ, chưa bao giờ ông nghĩ đến một chuyện kinh tởm đến mức này lại có thể xảy ra trong chính căn nhà của mình.
Bà Hòa… mang thai. Hưng… là bố của cái thai trong bụng Lan. Và những ánh mắt lén lút kia… cái bí mật chết chóc kia…
Đầu óc ông Phúc quay cuồng. Mọi thứ sụp đổ. Cái gia đình yên bình mà ông đã cố gắng xây dựng, gìn giữ suốt bao năm qua… tất cả chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch, mục ruỗng bên trong. Ông Phúc lảo đảo, bấu chặt lấy cánh cửa. Nỗi kinh hoàng, sự ghê tởm và không thể tin nổi hòa quyện vào nhau, đè nặng lên lồng ngực ông, khiến ông gần như ngạt thở.”
“Ông Phúc đứng dựa vào cánh cửa, hơi thở dồn dập. Cảm giác buồn nôn vẫn còn nguyên, quặn thắt. Mấy mảnh ký ức rời rạc, đáng sợ như những mảnh thủy tinh vỡ, đâm vào tâm trí ông. Bà Hòa… Hưng… Không, không thể nào! Nhưng đoạn ghi âm… những ánh mắt…
Ông từ từ nắn thẳng người, hít một hơi run rẩy. Ông không thể đứng đây mãi. Ông cần phải biết chắc chắn. Cần phải có bằng chứng. Chỉ có bằng chứng mới dập tắt được ngọn lửa nghi ngờ kinh hoàng này, hoặc… hoặc đốt cháy tất cả.
Ông lảo đảo đi về phía phòng khách, ngồi phịch xuống chiếc ghế cũ. Đồng hồ điểm tích tắc. Tích tắc. Mỗi tiếng động như khoét sâu thêm sự lo lắng. Ông đợi. Đợi cho đến khi căn nhà chìm vào yên lặng hoàn toàn. Đợi cho tiếng ngáy đều đều vọng ra từ căn buồng phía sau, nơi Hưng và Lan đang ngủ.
Khi sự yên tĩnh bao trùm, chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích từ ngoài vườn, ông Phúc mới khẽ khàng đứng dậy. Mỗi bước chân đều nhẹ như rón rén trên thủy tinh. Cả cơ thể ông căng như dây đàn. Ông đi về phía phòng của Hưng. Cánh cửa gỗ cũ chỉ khép hờ. Ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn đường hắt vào qua ô cửa sổ.
Ông Phúc khẽ lách người qua khe cửa, bước vào trong. Không gian nhỏ hẹp, mùi mồ hôi công nhân và hơi ẩm quyện lại. Ông nín thở. Hưng vẫn nằm trên giường, quay lưng lại phía cửa, tiếng ngáy đều đều. Lan nằm cạnh, bụng to vượt mặt.
Ông Phúc khom người, rón rén đi về phía chiếc bàn nhỏ đặt cạnh đầu giường, nơi Hưng thường để điện thoại. Tim ông đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy bổ ra ngoài. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, chỉ cần Hưng chợt tỉnh giấc… Hậu quả sẽ thế nào? Ông không dám nghĩ tới.
Bàn tay run rẩy, ông lần mò trên mặt bàn. Chạm vào vài ba đồ vật lỉnh kỉnh, rồi cuối cùng, các ngón tay ông chạm vào vật lạnh nhẵn – chiếc điện thoại. Ông siết chặt lấy nó, như thể đó là chìa khóa để mở ra cánh cửa địa ngục.
Ông khẽ khàng lùi ra khỏi phòng, đóng cánh cửa lại nhẹ nhàng nhất có thể. Rồi ông bước nhanh về phòng mình, bật chiếc đèn ngủ nhỏ với ánh sáng yếu ớt. Ông ngồi xuống mép giường, chiếc điện thoại của Hưng nằm trong lòng bàn tay.
Ông biết Hưng đặt mật khẩu. Đa số điện thoại thông minh giờ đều có. Hưng cũng không phải là người quá rành công nghệ, chắc là mật khẩu đơn giản thôi. Sinh nhật? Ngày cưới? Ông thử vài con số. Sai. Sai nữa. Tay ông càng run hơn. Ông nhìn vào màn hình điện thoại, ánh sáng yếu ớt hắt lên khuôn mặt căng thẳng, đầy nếp nhăn vì lo lắng.
Ông quyết định thử lại, cẩn thận hơn. Ông cần phải vào được bên trong. Bất cứ thứ gì, tin nhắn, lịch sử cuộc gọi, hình ảnh… Chỉ một manh mối nhỏ thôi cũng đủ để xác nhận, hoặc phủ nhận, cái điều kinh tởm đang giày vò tâm can ông. Ông đặt điện thoại xuống, hít một hơi thật sâu, và bắt đầu thử lại từ đầu.”
“Ông Phúc đặt điện thoại xuống, hít một hơi thật sâu, và bắt đầu thử lại từ đầu. Ông thử ngày sinh của Hưng. Sai. Ông thử ngày cưới của Hưng và Lan. Vẫn sai. Trán ông lấm tấm mồ hôi. Ông nhìn vào màn hình, ánh sáng yếu ớt phản chiếu sự tuyệt vọng. Ông suy nghĩ, Hưng không phải là người phức tạp… Mật khẩu có thể là thứ gì đó gần gũi, quen thuộc đến mức không ngờ. Ông nhớ lại ngày Hưng tròn 18 tuổi, cái ngày ông tặng cho nó chiếc xe máy cũ đầu tiên. Ngày đó… Tim ông đập nhanh hơn. Ông nhập dãy số đại diện cho ngày đó. Màn hình điện thoại vụt sáng. Thành công.
Ông Phúc thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa chạy qua một chặng đường dài. Nhưng rồi sự nhẹ nhõm ấy tan biến ngay lập tức, thay vào đó là cảm giác tội lỗi và lo sợ điều sắp tìm thấy. Ông lướt tìm ứng dụng tin nhắn. Các cuộc trò chuyện hiện ra, đa số là với bạn bè công trường hoặc những số điện thoại quen thuộc. Ông lướt xuống, tìm kiếm một điều gì đó bất thường. Và ông thấy nó. Một cuộc trò chuyện với một số điện thoại không lưu tên. Dòng chữ cuối cùng hiển thị là một câu hỏi ngắn gọn, đầy vẻ lo lắng.
Ông Phúc nhấn vào cuộc trò chuyện. Thời gian là cách đây vài ngày, không lâu sau cái đêm ông đặt máy ghi âm. Các tin nhắn ngắn gọn, đứt quãng, nhưng lời lẽ lại đầy ám muội.
`Số lạ: Anh sao rồi? Chuyện đó ổn chứ?`
`Hưng: Chưa biết nữa. Cứ lo ngay ngáy đây.`
`Số lạ: Em bảo rồi, không đơn giản đâu.`
`Hưng: Anh biết. Đang tìm cách đây.`
`Số lạ: Anh liệu mà giải quyết đi, cứ thế này thì chết cả hai đứa!`
`Hưng: Im đi! Đừng làm loạn nữa. Chờ anh. Không ai biết gì đâu.`
`Số lạ: Thật không? Em không tin nổi… Lộ ra là tai họa đó!`
`Hưng: Anh bảo rồi. Đừng nghĩ linh tinh. Cứ như cũ đi.`
Ông Phúc đọc đi đọc lại đoạn tin nhắn. “”Chuyện đó””, “”chết cả hai đứa””, “”tai họa nếu lộ ra””… Dù không có tên người gửi hay bất kỳ chi tiết cụ thể nào, ông cảm thấy chắc chắn nó liên quan đến đoạn ghi âm kinh hoàng dưới đáy kệ bếp. Cái “”chuyện đó”” mà Hưng và người bí ẩn này đang lo sợ, chính là bí mật mà ông đã nghe được. Tim ông như bị bóp nghẹt. Cái cảm giác buồn nôn lại trào lên. “”Chết cả hai đứa””… Là Hưng và ai? Và cái bí mật đó, khủng khiếp đến mức nào mà lại có thể gây ra tai họa lớn như vậy?
Ông Phúc ngồi chết lặng, chiếc điện thoại vẫn sáng trên tay, ánh sáng mờ ảo hắt lên khuôn mặt tái nhợt. Những dòng tin nhắn ngắn ngủi như những nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực ông. Cái bí mật kinh tởm mà ông nghi ngờ bấy lâu nay, dường như đang dần được xác nhận. Bằng chứng, ông cần bằng chứng rõ ràng hơn nữa. Ai là người đã nhắn tin với Hưng? “”Chết cả hai đứa””… Điều này có nghĩa là người kia cũng có liên quan sâu sắc đến cái bí mật đó. Ông Phúc nhìn vào màn hình, đầu óc quay cuồng, một cảm giác lạnh lẽo, kinh hoàng thấm dần vào từng thớ thịt. Cái đêm yên tĩnh của làng quê bỗng trở nên ngột ngạt, nặng trĩu. Ông biết, mọi chuyện sẽ không bao giờ còn như xưa nữa.”
“Ông Phúc nhìn vào màn hình điện thoại, khuôn mặt vẫn còn bàng hoàng. Những dòng tin nhắn về “”chuyện đó””, về nguy cơ “”chết cả hai đứa”” và “”tai họa”” lởn vởn trong đầu ông. Cái bí mật kinh tởm mà ông nghe được qua máy ghi âm, giờ đây đã được Hưng xác nhận là một mối nguy hiểm chết người. Ông siết chặt điện thoại. Cần phải tìm ra kẻ còn lại, kẻ cùng Hưng liên quan đến chuyện này.
Đầu óc quay cuồng trong mớ hỗn độn, ông Phúc cố gắng xâu chuỗi lại các mảnh ghép. Ai có thể cùng Hưng dính líu vào chuyện tày trời đến mức có thể “”chết cả hai đứa””? Chuyện gì lại khiến Hưng lo sợ đến vậy? Khi đang mải suy nghĩ, một hình ảnh bất chợt lóe lên trong tâm trí ông, rõ mồn một như vừa xảy ra hôm qua. Đó là ánh mắt của Lan.
Ông Phúc chợt nhớ lại cái ngày Lan về làm dâu chưa đầy một năm. Trong một bữa cơm gia đình bình thường, khi Bà Hòa đang nói chuyện gì đó với Hưng, ông Phúc vô tình bắt gặp ánh mắt Lan nhìn mẹ chồng. Nó không phải là ánh mắt ngại ngùng của nàng dâu mới, hay sự kính trọng thường thấy. Đó là một ánh mắt sắc lạnh, đầy giận dữ, thậm chí là oán trách, lướt qua rất nhanh rồi biến mất. Lúc đó, ông Phúc chỉ nghĩ Lan có thể đang không hài lòng chuyện gì đó, hoặc có xích mích nhỏ với mẹ chồng. Nhưng giờ đây, khi biết về cái bí mật khủng khiếp đang ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc bình yên của gia đình, ánh mắt đó bỗng mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Ông Phúc ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế cũ trong căn nhà ba gian. Ông nhìn vào khoảng không, miên man suy nghĩ. Lan… nàng dâu mới về. Tại sao ánh mắt nàng lại chứa đựng sự căm giận đối với Bà Hòa? Có phải Lan biết gì đó về cái bí mật kinh tởm kia không? Có phải Lan đang cảm thấy uất ức, oan trái vì điều gì đó mà ông, người làm bố chồng, không hề hay biết? Ánh mắt đó… nó quá thật, quá rõ ràng, không thể là sự hiểu lầm.
Nghi ngờ trong lòng ông Phúc càng lúc càng lớn. Lan có thể là chìa khóa. Có thể nàng biết một phần sự thật khủng khiếp đang diễn ra trong gia đình này, hoặc ít nhất là cảm thấy có gì đó uẩn khúc, bất thường. Nàng dâu mang thai cùng lúc với mẹ chồng, và nàng lại có ánh mắt căm giận ấy… Mọi chuyện bắt đầu kết nối lại với nhau trong đầu ông Phúc, tạo thành một bức tranh ngày càng méo mó, đáng sợ. Ông cần phải tìm hiểu xem Lan có liên quan gì đến cái bí mật chết người này không. Liệu nàng có biết ai là người đã nhắn tin với Hưng? Hay nàng chính là người đó? Cái ý nghĩ cuối cùng này khiến ông Phúc rùng mình.”
“Ông Phúc ngồi thêm một lúc lâu, đầu óc vẫn quay cuồng nhưng đã có một hướng đi rõ ràng hơn. Ánh mắt của Lan… Đó là nơi ông cần bắt đầu. Ông cần nói chuyện với Lan, một cuộc nói chuyện thật kín đáo, không có Bà Hòa hay Hưng ở đó. Chỉ có hai bố con.
Ông Phúc chờ đợi cơ hội. Mãi đến chiều muộn, khi Bà Hòa nói mệt và lên giường nằm nghỉ, còn Hưng vẫn chưa về từ lán trại công nhân, ông Phúc mới thấy Lan đang ngồi lặng lẽ ở góc sân, tay xoa nhẹ bụng. Đây là lúc thích hợp nhất.
Ông Phúc chậm rãi đi ra sân, cố gắng giữ giọng nói thật bình thản. “”Lan à, bố ngồi với con một lát được không?””
Lan giật mình ngẩng lên, ánh mắt thoáng nét sợ hãi quen thuộc. Cô vội vàng đứng dậy, cúi đầu: “”Dạ… vâng ạ, bố.””
Ông Phúc đưa tay ra hiệu cho cô ngồi xuống lại. Ông cũng ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh đó, giữ một khoảng cách vừa phải. Ông nhìn Lan, ánh mắt đầy sự dò xét nhưng cũng pha lẫn chút thương cảm. Lan gầy đi nhiều, nét mặt luôn đượm buồn.
“”Con dạo này thế nào? Thai nhi ổn chứ?”” Ông Phúc hỏi, giọng nhẹ nhàng như đang hỏi thăm sức khỏe đơn thuần.
“”Dạ… con vẫn bình thường ạ. Cháu đạp khỏe lắm ạ.”” Lan trả lời lí nhí, ánh mắt tránh né ông.
“”Ừ, tốt. Có gì thì cứ nói với bố mẹ nhé.”” Ông Phúc ngừng một lát, rồi từ từ đi vào vấn đề chính. “”Lan này… bố hỏi thật, con về làm dâu nhà mình cũng gần một năm rồi. Sống chung với nhau, chắc con cũng… cũng thấy được vài chuyện?””
Lan khẽ run lên, ngón tay siết chặt lấy tà áo. Cô không nói gì, chỉ cúi gằm mặt xuống.
Ông Phúc thấy rõ sự căng thẳng của con dâu. Ông tiếp tục, giọng càng lúc càng trầm và chân thành hơn. “”Bố biết con là người hiền lành, ít nói. Nhưng bố cảm giác con đang có điều gì đó khó nói trong lòng. Nhất là… nhất là từ khi cả con và mẹ đều mang thai.””
Lan vẫn im lặng, nhưng bờ vai cô khẽ rung động.
Ông Phúc quyết định thẳng thắn hơn. “”Quan hệ giữa con và mẹ… bà Hòa ấy… có gì không ổn sao?””
Nghe nhắc đến Bà Hòa, Lan đột ngột ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô lộ rõ sự uất ức, tủi hờn và cả sợ hãi. Nhưng cô vẫn kìm nén, chỉ lắc đầu. “”Dạ không có gì ạ… Mẹ chồng con thương con lắm ạ…””
“”Đừng giấu bố, Lan.”” Ông Phúc nói kiên quyết nhưng vẫn giữ sự nhẹ nhàng. “”Bố từng làm trưởng thôn hai mươi năm, nhìn người bố biết. Bố thấy con… không vui. Bố thấy con sợ hãi. Bố thấy con có điều gì đó muốn nói ra lắm, nhưng lại không dám.””
Ông Phúc dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lan. “”Và Hưng nữa. Từ khi biết con có thai, nó có thay đổi gì không? Cách đối xử với con ấy?””
Câu hỏi này như chạm vào điểm yếu của Lan. Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt lưng tròng. Cô vẫn cố gắng kìm nén, cắn chặt môi.
Ông Phúc đưa tay, khẽ đặt lên mu bàn tay Lan. Hành động ấm áp và đầy quan tâm của bố chồng khiến lớp vỏ bọc kiên cố của Lan dần sụp đổ.
“”Bố biết con sợ,”” Ông Phúc nói khẽ. “”Nhưng con cứ nói đi. Chỉ có bố với con ở đây thôi. Con đang mang thai, con không được giữ những ấm ức, sợ hãi trong lòng. Có chuyện gì, con cứ nói hết với bố. Bố sẽ lắng nghe.””
Trước sự chân thành hiếm thấy của bố chồng, cuối cùng Lan không kìm nén được nữa. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, rồi đến giọt thứ hai, thứ ba. Cô khẽ nức nở, giọng nghẹn lại.
“”Bố… bố ơi… Con… con sợ lắm ạ…”” Lan thốt lên, lần đầu tiên bộc lộ sự yếu đuối và nỗi sợ hãi chất chứa bấy lâu nay. “”Con… con không biết phải làm sao cả…”” Cô ngập ngừng, như đang đấu tranh nội tâm dữ dội, giữa việc giữ kín bí mật và bộc lộ nỗi lòng với người bố chồng có vẻ như là chỗ dựa duy nhất lúc này.”
“Cô ngập ngừng, như đang đấu tranh nội tâm dữ dội, giữa việc giữ kín bí mật và bộc lộ nỗi lòng với người bố chồng có vẻ như là chỗ dựa duy nhất lúc này. Cuối cùng, sự tủi thân và sợ hãi chiến thắng.
“”Bố… từ hôm con báo tin có thai… anh Hưng… anh ấy cứ lạ lắm ạ,”” Lan nức nở, giọng đứt quãng. “”Anh ấy… anh ấy xa cách con lắm. Lạnh nhạt. Cứ như… như không muốn nhìn mặt con vậy ạ.””
Ông Phúc lắng nghe từng lời, nét mặt ngày càng trầm trọng. “”Xa cách? Lạnh nhạt?””
“”Vâng ạ…”” Lan gật đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi. “”Con không hiểu tại sao. Con… con đã làm gì sai ạ? Con hỏi thì anh ấy chỉ gạt đi, nói là mệt việc, mệt mỏi thôi ạ. Nhưng con biết… không phải vậy.””
Lan siết chặt tay ông Phúc, giọng run rẩy hơn. “”Vài lần… con còn nghe thấy anh Hưng nói chuyện riêng với mẹ ạ. Hai người họ… nói chuyện ở trong buồng, giọng rất khẽ, nhưng con cảm giác rất căng thẳng, lén lút ạ. Con… con không nghe rõ họ nói gì, nhưng con thấy sợ lắm.””
Cô ngừng lại, hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh. “”Con… con nghi ngờ anh Hưng đang giấu con một chuyện gì đó rất lớn ạ. Một chuyện gì đó… liên quan đến cái thai này… hoặc là chuyện gì đó… khiến anh ấy sợ hãi… và khiến mẹ cũng sợ hãi ạ.”” Lan nhìn thẳng vào mắt ông Phúc, ánh mắt đầy sự hoang mang và cầu xin. “”Bố ơi… bố có biết chuyện gì không ạ? Con thực sự… không biết phải làm sao nữa…””
Ông Phúc cảm nhận được sự tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng trong giọng nói của Lan. Lời thú nhận của cô về sự xa cách của Hưng và những cuộc nói chuyện lén lút giữa Hưng và Bà Hòa đã khớp với những gì ông nghi ngờ. Cái thai, thái độ của Hưng, sự căng thẳng của Bà Hòa… tất cả đều kết nối lại. Và giờ đây, ông biết chắc chắn có một bí mật kinh khủng đang được che giấu. Một bí mật đủ lớn để khiến cả Hưng và Bà Hòa phải lén lút và sợ hãi.
Ông Phúc nhìn Lan, ánh mắt sắc lại. Ông không trả lời câu hỏi của cô ngay lập tức. Ông vẫn giữ im lặng, trong đầu đang xâu chuỗi lại tất cả mọi thứ: thái độ của Bà Hòa, đoạn ghi âm dưới kệ bếp, và giờ là lời thú nhận của Lan. Cái thai của Lan là nguyên nhân khiến Hưng thay đổi. Và cuộc nói chuyện bí mật giữa Hưng và Bà Hòa… phải chăng chính là về cái thai này? Và câu nói “”Anh nói gì mà ghê vậy… Người ta mà biết thì chết cả hai đứa mình…” trong đoạn ghi âm… Người ta ở đây là ai? Và điều ghê gớm đó là gì?
Ông Phúc biết mình đang đứng trước một vực sâu. Nhưng giờ đây, có Lan ở bên cạnh, cùng mang nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ, ông cảm thấy mình không còn đơn độc nữa. Và quan trọng hơn, nỗi sợ hãi của Lan đã tiếp thêm cho ông sức mạnh để tìm ra sự thật, bảo vệ đứa cháu sắp chào đời.
Ông Phúc vỗ nhẹ lên tay Lan, ánh mắt kiên định. “”Con đừng sợ, Lan. Bố sẽ không để yên đâu.”” Ông nói, giọng chắc nịch, như thể đã đưa ra một quyết định quan trọng. “”Chuyện này… chắc chắn có uẩn khúc. Bố sẽ tìm hiểu rõ. Con cứ yên tâm dưỡng thai, có chuyện gì… cứ nói với bố. Đừng chịu đựng một mình nữa.””
Lan nhìn ông Phúc, trong ánh mắt vẫn còn sự sợ hãi nhưng đã le lói một tia hy vọng. Cô gật đầu nhẹ. Ông Phúc siết chặt tay Lan một lần nữa, trong lòng dâng lên quyết tâm sắt đá. Bí mật này, ông nhất định phải phơi bày cho bằng được. Dù nó có khủng khiếp đến mức nào.”
“Ông Phúc không chậm trễ. Quyết định đã được đưa ra, ông hành động ngay. Sau khi Lan đã về buồng, ông Phúc đi thẳng ra sân, nơi Hưng đang ngồi đẽo tre làm hàng rào.
“”Hưng,”” giọng ông Phúc vang lên, trầm đục.
Hưng giật mình ngẩng lên. Ánh mắt cha đầy nghiêm nghị khiến anh hơi rụt lại.
“”Vào buồng bố, bố có chuyện cần nói riêng với con.””
Hưng lật đật đứng dậy, phủi bụi quần áo. Anh cảm thấy hơi bất an, không rõ cha muốn nói gì mà lại nghiêm trọng như vậy. Bước chân Hưng nặng trĩu khi anh theo sau ông Phúc vào căn buồng nhỏ của ông.
Ông Phúc đóng cửa lại, tạo ra một không gian kín đáo, ngột ngạt. Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ, chỉ tay vào chiếc giường.
“”Con ngồi đi.””
Hưng ngồi xuống mép giường, ánh mắt lấm lét nhìn cha. Ông Phúc không nói gì ngay, chỉ nhìn thẳng vào mắt Hưng, ánh nhìn như xuyên thấu. Sự im lặng càng khiến Hưng thêm căng thẳng. Anh cảm thấy mồ hôi túa ra.
Rồi, ông Phúc đưa tay ra, đặt xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường một thứ. Đó là chiếc điện thoại cũ của ông, mà Hưng nhận ra ngay là chiếc đã dùng để ghi âm. Cùng với nó, ánh mắt ông Phúc chất chứa đầy nghi vấn và sự thất vọng.
“”Con có biết… bố nghe được những gì từ cái này không, Hưng?”” Giọng ông Phúc trầm và đầy uy lực, không chút khoan nhượng.
Hưng nhìn chiếc điện thoại, khuôn mặt lập tức tái mét. Anh lắp bắp: “”Cái… cái gì ạ? Con… con không biết bố nói gì.””
“”Đừng giả vờ nữa, Hưng,”” ông Phúc cắt ngang, giọng càng thêm kiên quyết. “”Bố đã nghe hết rồi. Cái đoạn nói chuyện bí mật của con… với mẹ con… dưới bếp.””
Nghe đến đây, Hưng như bị sét đánh. Mắt anh mở to, đồng tử co lại. Sự hoảng loạn hiện rõ mồn một trên khuôn mặt anh, dù anh cố gắng kìm nén. Anh nuốt khan, cổ họng khô khốc.
“”Bố… bố nghe thấy gì ạ?”” Hưng lí nhí, giọng run run.
Ông Phúc nhìn sự bối rối và sợ hãi của con trai, lòng ông quặn lại nhưng quyết không mềm lòng. Ông cần sự thật.
“”Bố nghe thấy con nói… ‘Anh nói gì mà ghê vậy… Người ta mà biết thì chết cả hai đứa mình…'”” Ông Phúc lặp lại chính xác câu thoại trong đoạn ghi âm, nhấn mạnh từng chữ. “”Con giải thích đi, Hưng. ‘Chuyện đó’ là chuyện gì? ‘Người ta’ là ai? Chuyện gì mà ‘ghê vậy’… và khiến ‘chết cả hai đứa mình’?””
Ông Phúc cúi người về phía trước một chút, ánh mắt sắc như dao. Giọng ông vang lên mạnh mẽ, đầy quyền lực và sự bức bách.
“”Con nói thật đi Hưng, chuyện đó là sao?!”””
“Hưng nhìn thẳng vào mắt cha. Sự sợ hãi trong đôi mắt anh dần nhường chỗ cho tuyệt vọng. Anh không còn sức để giả vờ hay chối cãi nữa. Chiếc điện thoại cũ nằm đó như một chứng cứ không thể xóa bỏ. Hưng cảm thấy như lồng ngực bị bóp nghẹt, hơi thở đứt quãng. Anh nhìn chiếc điện thoại, rồi lại nhìn cha mình. Khuôn mặt ông Phúc giờ đây không chỉ có sự nghiêm nghị mà còn phảng phất đau đớn, dù ông cố giấu.
Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Hưng. Anh khụy xuống, gục mặt vào hai bàn tay. Vai anh rung lên bần bật. Những tiếng khóc khô khốc ban đầu dần chuyển thành tiếng nức nở xé lòng. Nước mắt thấm ướt kẽ tay anh.
“”Con… con xin lỗi bố…”” Hưng thều thào qua tiếng khóc. “”Con… con không cố ý…””
Ông Phúc nhìn con trai gục ngã, lòng ông đau như cắt, nhưng ông biết đây là lúc phải nghe sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu. Ông giữ im lặng, chờ đợi.
“”Chuyện đó… chuyện đó là sự thật, bố ạ…”” Hưng vừa khóc vừa nói, giọng đứt quãng. “”Cái đoạn ghi âm đó… là con…””
Ông Phúc nhắm mắt lại trong giây lát, một cơn đau thắt xẹt qua. Ông đã ngờ vực, nhưng nghe chính con trai mình thừa nhận vẫn là một cú sốc khủng khiếp.
“”Và… và đứa bé… Cái thai của mẹ…”” Hưng ngẩng đầu lên, khuôn mặt đẫm nước mắt, mắt đỏ hoe nhìn cha, như cầu xin sự tha thứ. “”Đứa bé đó… là của con, bố ạ…””
Lời thú tội cuối cùng vang lên, như một nhát dao cứa vào tim ông Phúc. Toàn thân ông cứng lại. Không khí trong căn buồng đột ngột đặc quánh lại, ngột ngạt đến nghẹt thở. Ông Phúc nhìn con trai mình, người mà ông đã nuôi nấng, yêu thương, giờ đây lại thú nhận một tội lỗi tày trời, một sự loạn luân kinh tởm ngay dưới mái nhà này. Cơn giận dữ và sự ghê tởm trào dâng trong lòng ông, át đi cả nỗi đau. Khuôn mặt ông Phúc biến sắc, từ đau đớn chuyển sang căm phẫn tột độ.”
“Toàn thân Ông Phúc cứng lại. Không khí trong căn buồng đột ngột đặc quánh lại, ngột ngạt đến nghẹt thở. Ông Phúc nhìn con trai mình, người mà ông đã nuôi nấng, yêu thương, giờ đây lại thú nhận một tội lỗi tày trời, một sự loạn luân kinh tởm ngay dưới mái nhà này. Cơn giận dữ và sự ghê tởm trào dâng trong lòng ông, át đi cả nỗi đau. Khuôn mặt ông Phúc biến sắc, từ đau đớn chuyển sang căm phẫn tột độ.
Một tiếng “”Ực”” khô khốc phát ra từ cổ họng Ông Phúc. Đôi mắt ông mở trừng trừng, nhìn chằm chằm vào Hưng như nhìn một thứ quái vật. Ông cảm thấy đầu óc quay cuồng, đất dưới chân như đang rung chuyển. Không phải sự nghiệp trưởng thôn lẫy lừng hai mươi năm, không phải danh tiếng gây dựng cả đời, mà chính cái trụ cột gia đình, cái niềm tự hào về một mái ấm yên ấm mà ông hết lòng vun đắp, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn. Nó không chỉ rạn nứt, nó tan tành.
Hưng vẫn gục đầu nức nở dưới sàn nhà Căn nhà ba gian cũ kỹ nhà ông Phúc, không dám ngước lên nhìn khuôn mặt cha mình lúc này. Anh biết mình đã phá nát tất cả.
Ông Phúc lảo đảo lùi lại một bước. Hơi thở của ông trở nên nặng nhọc. Ông không còn nhìn Hưng bằng ánh mắt của một người cha nữa, mà bằng sự căm hận tột cùng, một sự ghê tởm không thể diễn tả. Đứa con trai duy nhất, niềm hy vọng nối dõi tông đường, lại chính là kẻ mang nỗi ô nhục khủng khiếp này về cho gia đình, cho dòng họ. Cái thai trong bụng vợ ông, người phụ nữ đã cùng ông đi qua gần hết cuộc đời, lại là sản phẩm của một tội lỗi loạn luân tày trời với chính con trai mình. Ông thấy mình nhơ nhuốc, thấy cả gia đình này nhơ nhuốc.
Những lời nói của Hưng vẫn văng vẳng trong tai ông, như những nhát đinh đóng vào quan tài danh dự của ông. Ông là trưởng thôn cũ, là người luôn rao giảng đạo đức, luân lý cho cả làng quê yên bình này, vậy mà giờ đây, ngay dưới mái nhà mình lại xảy ra chuyện tày đình đến vậy. Nếu chuyện này lộ ra ngoài, ông biết mình sẽ đối mặt với điều gì. Sự khinh bỉ, sự miệt thị, sự tẩy chay từ những người hàng xóm láng giềng mà ông từng được kính trọng. Cả cuộc đời gây dựng sẽ tan thành mây khói.
Ông Phúc siết chặt hai bàn tay, móng tay bấu vào lòng bàn tay đau điếng, nhưng ông không còn cảm nhận được gì khác ngoài sự đau đớn trong tâm can. Nỗi đau vì bị phản bội, nỗi đau vì sự thật kinh hoàng, và cả nỗi đau vì không biết phải đối diện với Bà Hòa, với Lan và với cả thế giới bên ngoài như thế nào. Ông nhìn Hưng, ánh mắt chứa đầy sự thất vọng não nề và căm hận không nguôi. Ông muốn hét lên, muốn lao vào đánh cho bõ ghét, nhưng sức lực trong ông dường như đã cạn kiệt. Ông chỉ còn đứng đó, lặng như tờ, để sự sụp đổ nuốt chửng lấy mình.”
“Ông Phúc lảo đảo quay người, bước chân nặng trĩu rời khỏi Hưng, kẻ vẫn đang nức nở dưới sàn. Ông không thể chịu đựng thêm một giây nào nhìn thấy đứa con trai mang tội tày trời ấy. Tâm trí ông giờ đây chỉ còn một cái tên: Bà Hòa. Người đàn bà mà ông tin tưởng cả đời, người vợ đầu ấp tay gối lại chính là đồng phạm trong tội ác ghê tởm này. Cơn giận dữ cuộn trào trong lồng ngực, đòi được giải tỏa. Ông gần như chạy vào bếp, đôi mắt đỏ ngầu tìm kiếm. Ký ức về chiếc máy ghi âm vụt hiện lên. Ông khom người xuống, lục lọi dưới đáy kệ bếp cũ kỹ. Chiếc máy nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay run rẩy của ông. Ông siết chặt nó, hơi thở hổn hển như một con thú bị thương nặng.
Ông Phúc lao ra ngoài, tiếng bước chân thình thịch vang vọng trong căn nhà ba gian cũ kỹ. Ông tìm thấy Bà Hòa đang ngồi bệt dưới thềm, khuôn mặt bần thần, đôi tay vẫn vô thức xoa lên chiếc bụng đã lộ rõ. Có lẽ bà vừa nghe thấy tiếng động bất thường từ bên trong hoặc cảm nhận được điều chẳng lành. Bà ngước lên nhìn ông, ánh mắt vẫn còn chút ngơ ngác.
Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt Ông Phúc méo mó vì đau đớn và căm phẫn, nhìn thấy chiếc máy ghi âm trong tay ông, toàn thân Bà Hòa cứng lại. Máu như đông lại trong huyết quản. Khuôn mặt bà tái mét đi trông thấy, đôi môi run rẩy không nói nên lời.
Ông Phúc không nói một lời, chỉ giơ cao chiếc máy ghi âm, ánh mắt ông như muốn thiêu đốt bà. Rồi, với một tiếng rít giận dữ, ông ném mạnh chiếc máy xuống nền sân gạch. Chiếc máy vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ, như chính gia đình ông lúc này.
“”BÀ!”” Ông Phúc hét lên, giọng ông khản đặc, chứa đầy sự đau đớn tột cùng và căm phẫn ngút trời. “”Bà giải thích đi! Giải thích TẤT CẢ những gì tôi vừa nghe từ chính miệng thằng Hưng! Giải thích cái thứ nhơ nhuốc này!””
Bà Hòa vẫn ngồi bất động, run rẩy như cành cây trước gió. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má hốc hác. Bà mấp máy môi, cố gắng nói điều gì đó nhưng âm thanh chỉ là những tiếng nức nở nghẹn ngào.
“”Không… không phải thế… ông ơi…”” Bà thì thào, cố gắng chối bỏ trong tuyệt vọng. “”Không phải sự thật…””
“”Câm đi!”” Ông Phúc gầm lên. “”Đừng giả vờ nữa! Tôi đã nghe hết rồi! Nghe cả hai người nói chuyện rồi! Bà còn chối cái gì nữa?””
Ánh mắt Ông Phúc nhìn bà giờ đây không còn là ánh mắt của một người chồng nhìn vợ, mà là ánh mắt của sự ghê tởm, của sự phản bội không thể dung thứ. Bà Hòa sụp đổ. Bà biết không thể giấu được nữa. Mọi lời chối cãi đều vô nghĩa trước sự thật phơi bày.
Toàn thân bà mềm nhũn ra, gục xuống nền đất lạnh lẽo. Bà úp mặt vào hai bàn tay, khóc nức nở, tiếng khóc xé lòng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của làng quê yên bình. Bà van xin, lời nói đứt quãng trong tiếng khóc.
“”Em xin lỗi… em xin lỗi ông… Em sai rồi… em là tội đồ…””
Ông Phúc đứng đó, nhìn người phụ nữ đã cùng mình xây dựng tổ ấm, cùng mình đón đứa con trai duy nhất chào đời, người mà ông nghĩ sẽ cùng mình đi đến cuối cuộc đời, giờ đây lại gục ngã trước mặt ông vì một tội lỗi không thể tưởng tượng nổi. Nỗi đau quá lớn khiến ông không còn sức để hét lên hay đánh đập. Chỉ còn lại sự trống rỗng và một câu hỏi nhức nhối.
“”Tại sao bà lại làm thế với tôi, với chính con trai mình?!”” Ông Phúc gằn giọng, mỗi từ như xé rách cổ họng ông. “”Cái thai đó… là của thằng Hưng thật sao?!””
Bà Hòa không trả lời, chỉ tiếp tục gục đầu khóc, tiếng khóc ngày càng thảm thiết, như xác nhận cho câu hỏi kinh hoàng của ông.”
“Bà Hòa vẫn gục đầu khóc nức nở, tiếng khóc làm rung chuyển cả tấm thân gầy gò đang mang nặng. Ông Phúc đứng đó, ánh mắt thất thần nhìn người phụ nữ đang sụp đổ dưới chân mình. Không còn cơn thịnh nộ gầm gừ, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng và sự bàng hoàng đến tê dại. Ông lùi lại một bước, ngồi phịch xuống bậc thềm đối diện bà, hai bàn tay ôm lấy đầu, tóc tai rối bời.
“”Nói đi!”” Ông Phúc thì thào, giọng ông khô khốc. “”Nói tôi nghe… tại sao… tại sao lại ra nông nỗi này?””
Bà Hòa ngước đôi mắt đỏ hoe, sưng húp nhìn ông. Khuôn mặt bà nhăn nhúm vì đau đớn và dằn vặt. Bà hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén tiếng nấc nhưng vô ích. Lời nói của bà đứt quãng, nghẹn lại trong cổ họng.
“”Em… em không biết nữa…”” Bà thì thào, lời như than khóc. “”Nó… nó cứ thế nào ấy… Từ ngày ông bận làm trưởng thôn, bận việc xã, ông… ông ít để ý đến em… Em… em thấy trống vắng quá…””
Ông Phúc ngẩng đầu lên nhìn bà, ánh mắt khó tin. “”Trống vắng? Vì tôi bận việc làng việc nước mà bà lại… lại đi với con trai mình?”” Giọng ông lại bắt đầu run lên vì căm phẫn.
“”Không! Không phải thế!”” Bà Hòa vội vã chối, nước mắt tuôn như suối. “”Ban đầu… ban đầu chỉ là… là nó hay tâm sự với em thôi… Nó bảo nhớ nhà, nhớ mẹ… Nó đi làm xa khổ cực… Em… em thương con…””
Ông Phúc siết chặt nắm đấm. “”Thương con? Thương con mà thương kiểu đấy à?!””
“”Ông ơi… ông nghe em nói hết đã…”” Bà van xin, tay bà bò lại phía ông như muốn níu kéo. “”Nó… nó hay về khuya… em… em cứ chờ cửa… rồi… rồi có hôm nó uống rượu say… Nó cứ nói nhảm… nói thương em… nói chỉ có em hiểu nó… Em… em lúc ấy… sao ấy… yếu lòng quá ông ạ…””
Bà Hòa gục đầu xuống, tiếng khóc càng thảm thiết hơn. “”Em… em như người điên vậy… Em không còn nghĩ gì nữa… Chỉ một phút… một phút sai lầm… mà giờ… giờ thế này đây…””
“”Một phút sai lầm mà thành cái thai trong bụng bà đấy à?!”” Ông Phúc hét lên, đứng bật dậy. “”Một phút sai lầm mà phá nát cái nhà này, phá nát cuộc đời con Lan, phá nát cuộc đời cả ba chúng ta đấy à?!””
Bà Hòa run rẩy ngẩng đầu lên, nhìn chiếc bụng nhô cao của mình. Nỗi hối hận, sự kinh tởm chính bản thân dâng lên tột cùng. “”Em… em biết… Em biết em là tội đồ… Em không đáng sống nữa…”” Bà đấm vào ngực mình thùm thụp. “”Em hối hận rồi… Em hối hận lắm rồi ông ơi… Nhưng… nhưng giờ thì làm sao đây?””
“”Làm sao?”” Ông Phúc lặp lại, giọng ông lạnh như băng. “”Bà hỏi tôi làm sao à? Cái thai đó, nó lớn dần từng ngày trong bụng bà, nó chính là bằng chứng không thể chối cãi! Cái thai đó… là con của con trai tôi… mà cũng là con của bà! Bà định nói thế nào với làng xóm? Với con Lan? Với cái thai trong bụng con Lan kia?!””
Bà Hòa chỉ biết khóc, nước mắt hòa lẫn với nước mũi, khuôn mặt lem luốc. Bà không thể nói được gì nữa. Mọi lời biện minh đều trở nên yếu ớt và vô nghĩa trước tội lỗi tày trời mà bà đã gây ra. Bà hiểu, không còn đường lui nữa rồi. Mọi thứ đã quá muộn. Cuộc đời bà, cuộc đời ông Phúc, cuộc đời Hưng, và cả cuộc đời Lan lẫn hai sinh linh chưa chào đời… tất cả đã bị hủy hoại bởi phút yếu lòng và sự bồng bột điên rồ.
Ông Phúc nhìn bà lần cuối bằng ánh mắt đầy sự xa lạ và ghê tởm. Ông không nói thêm một lời nào nữa. Chỉ có tiếng thở dài nặng trĩu như trút đi cả gánh nặng cuộc đời. Ông quay lưng bước đi, bỏ lại Bà Hòa một mình giữa sân, tiếng khóc xé lòng của bà vang vọng, báo hiệu sự tan vỡ không thể hàn gắn của một gia đình. Ông đi chậm rãi, mỗi bước chân như giẫm nát trái tim mình. Ông không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết rằng ông không thể ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa. Căn nhà ba gian cũ kỹ giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn trong tâm hồn ông.”
“Lan bước vào nhà, mệt mỏi sau một ngày. Cô đang định vào bếp lấy nước thì nhìn thấy bóng ông Phúc lảo đảo bước ra từ cửa sau, dáng vẻ thất thần. Cô khẽ gọi: “”Bố?”” nhưng ông không quay lại, chỉ lầm lũi đi thẳng ra sân rồi khuất dạng. Lạ lùng. Cô nhíu mày, bước vào bếp. Căn bếp yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa. Cô tiến lại gần kệ bếp, nơi quen thuộc cô thường chuẩn bị bữa ăn. Ánh mắt cô vô tình quét xuống dưới đáy kệ, nơi một góc nhỏ khuất tầm nhìn. Một vật gì đó màu đen nhỏ nằm lăn lóc dưới nền gạch. Tò mò, cô cúi xuống nhặt lên. Đó là một chiếc máy ghi âm cũ kỹ. Ai đó đã đặt nó ở đây? Cô cầm chiếc máy lên, ngón tay ấn thử một nút.
Một giọng nói quen thuộc, yếu ớt vang lên từ chiếc loa nhỏ. Là giọng bà Hòa.
TIẾNG MÁY GHI ÂM (GIỌNG BÀ HÒA): …Em… em không biết nữa… Nó… nó cứ thế nào ấy… Từ ngày ông bận làm trưởng thôn, bận việc xã, ông… ông ít để ý đến em… Em… em thấy trống vắng quá…
Lan đứng sững người. Bà Hòa đang nói chuyện với ai? Và chuyện gì trống vắng? Cô giữ chặt máy ghi âm, tai dán vào chiếc loa, cố gắng nghe rõ hơn.
TIẾNG MÁY GHI ÂM (GIỌNG ÔNG PHÚC): Trống vắng? Vì tôi bận việc làng việc nước mà bà lại… lại đi với con trai mình?
Cả thế giới như sụp đổ dưới chân Lan. “”Con trai mình””? Bà Hòa đi với con trai mình? Hưng? Không thể nào! Tim cô đập điên cuồng.
TIẾNG MÁY GHI ÂM (GIỌNG BÀ HÒA): Không! Không phải thế! Ban đầu… ban đầu chỉ là… là nó hay tâm sự với em thôi… Nó bảo nhớ nhà, nhớ mẹ… Nó đi làm xa khổ cực… Em… em thương con…
TIẾNG MÁY GHI ÂM (GIỌNG ÔNG PHÚC): Thương con? Thương con mà thương kiểu đấy à?!
TIẾNG MÁY GHI ÂM (GIỌNG BÀ HÒA): Ông ơi… ông nghe em nói hết đã… Nó… nó hay về khuya… em… em cứ chờ cửa… rồi… rồi có hôm nó uống rượu say… Nó cứ nói nhảm… nói thương em… nói chỉ có em hiểu nó… Em… em lúc ấy… sao ấy… yếu lòng quá ông ạ…
Tay Lan run lên bần bật. Cô không tin vào tai mình. Yếu lòng? Với chính con trai mình?
TIẾNG MÁY GHI ÂM (GIỌNG BÀ HÒA): Em… em như người điên vậy… Em không còn nghĩ gì nữa… Chỉ một phút… một phút sai lầm… mà giờ… giờ thế này đây…
TIẾNG MÁY GHI ÂM (GIỌNG ÔNG PHÚC): Một phút sai lầm mà thành cái thai trong bụng bà đấy à?!
Cả người Lan lạnh toát. Cô lùi lại, vấp vào thành ghế, suýt ngã. Cái thai? Cái thai trong bụng bà Hòa? Là… là con của Hưng sao? Của chồng cô? Và của mẹ chồng cô? Cô che miệng lại, mắt mở to vì kinh hoàng. Nỗi đau đớn, ghê tởm và sự phản bội dâng lên tột cùng, như có ai bóp nghẹt trái tim cô.
TIẾNG MÁY GHI ÂM (GIỌNG ÔNG PHÚC): Cái thai đó, nó lớn dần từng ngày trong bụng bà, nó chính là bằng chứng không thể chối cãi! Cái thai đó… là con của con trai tôi… mà cũng là con của bà! Bà định nói thế nào với làng xóm? Với con Lan? Với cái thai trong bụng con Lan kia?!
Lan không thể nghe thêm được nữa. Chiếc máy ghi âm rơi khỏi tay cô, đập xuống sàn đá lạnh lẽo. Tiếng “”tạch”” khô khốc như tiếng vỡ vụn của cả cuộc đời cô. Cô khuỵu xuống nền nhà, tay ôm lấy bụng mình. Cái thai trong bụng cô… đứa con cô đang mang… sẽ là… em của đứa con loạn luân kia sao? Cô cảm thấy như có hàng ngàn mũi dao đâm vào tim. Người chồng cô hết mực yêu thương, người mẹ chồng cô kính trọng, đã lừa dối cô một cách tàn nhẫn đến như vậy. Cô không chỉ bị phản bội, mà còn bị đẩy vào một tấn bi kịch không thể tưởng tượng nổi. Nước mắt cô tuôn như suối, hòa cùng tiếng nấc nghẹn ngào. Cô khóc nức nở, tấm thân gầy gò đang mang thai run lên bần bật. Khóc cho bản thân, khóc cho đứa con sắp chào đời, khóc cho sự thật phũ phàng và kinh tởm này. Cô không biết phải làm gì, không biết phải đối mặt với tương lai ra sao khi cả gia đình này, cả tổ ấm cô hằng vun đắp, giờ chỉ còn là một đống đổ nát tanh tưởi. Cô chỉ biết gục mặt xuống sàn nhà, tiếng khóc ai oán vang vọng trong căn bếp lạnh lẽo, như tiếng kêu gào tuyệt vọng của một linh hồn bị đày xuống địa ngục.”
“Cô gục mặt xuống sàn nhà, tiếng khóc ai oán vang vọng trong căn bếp lạnh lẽo, như tiếng kêu gào tuyệt vọng của một linh hồn bị đày xuống địa ngục. Chiếc máy ghi âm nằm chỏng chơ bên cạnh, im lìm. Nỗi đau và sự ghê tởm như xé toạc lồng ngực Lan. Cô không thể tin vào sự thật vừa nghe thấy. Hưng, người chồng cô yêu thương, và Bà Hòa, mẹ chồng cô kính trọng, đã cùng nhau làm nên tội lỗi tày trời này. Cái thai trong bụng Bà Hòa… là con của Hưng.
Những ngày sau đó trôi qua như địa ngục. Căn nhà ba gian cũ kỹ nhà ông Phúc chìm trong bầu không khí nặng như chì. Không còn tiếng cười nói, không còn bữa cơm sum họp. Chỉ còn sự im lặng đáng sợ, xen lẫn những cái nhìn đầy oán hận và ghê tởm giữa các thành viên trong gia đình.
Ông Phúc, người từng làm trưởng thôn 20 năm, giờ đây đi lại trong nhà như một bóng ma. Khuôn mặt ông hằn lên sự cay đắng và thất vọng tột cùng. Ông nhìn Bà Hòa bằng ánh mắt lạnh lẽo, không chút tình cảm. Bà Hòa, cái bụng bầu ngày càng lớn, lầm lũi như kẻ phạm tội. Bà tránh mặt mọi người, đặc biệt là Lan. Ánh mắt bà đầy sợ hãi và tội lỗi mỗi khi chạm phải ánh mắt căm hận của con dâu. Bà biết mình đã phá nát tất cả.
Hưng về nhà, cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng đến nghẹt thở. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bố mẹ anh lạnh nhạt với nhau. Lan nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ, căm ghét, như nhìn một kẻ thù. Cô không nói một lời nào với anh, chỉ quay mặt đi mỗi khi anh cố gắng đến gần. Sự im lặng của Lan còn đáng sợ hơn bất cứ lời buộc tội nào. Hưng cảm thấy mình đang đứng giữa một cơn bão mà anh không hiểu nguồn cơn, chỉ biết nó đang cuốn phăng mọi thứ anh từng có.
Những bữa cơm giờ đây chỉ là màn tra tấn. Bốn con người ngồi cùng bàn, nhưng lòng cách xa vạn dặm. Mỗi người đều mang trong mình nỗi đau, sự ghê tởm và bí mật khủng khiếp. Lan nhìn cái bụng của Bà Hòa, rồi lại nhìn bụng mình. Hai sinh linh vô tội đang lớn dần, là minh chứng cho hai cuộc đời hoàn toàn khác biệt, một trong sáng, một nhuốm màu loạn luân và tội lỗi. Cô cảm thấy buồn nôn mỗi khi nghĩ đến mối liên hệ máu mủ kinh tởm giữa hai đứa trẻ ấy.
Không khí trong nhà ngày càng nặng nề. Những lời đồn thổi bắt đầu lan ra trong Làng quê yên bình. Ban đầu chỉ là xì xào về việc Bà Hòa mang thai ở tuổi này, rồi những lời bóng gió về “”chuyện lạ”” trong nhà ông trưởng thôn cũ. Dù chưa ai biết rõ ngọn ngành bí mật khủng khiếp bên trong, nhưng áp lực từ những ánh mắt tò mò, những lời bàn tán sau lưng đã đủ khiến gia đình này ngột ngạt đến khó thở. Ông Phúc cảm thấy xấu hổ tột độ, danh tiếng gây dựng suốt hai mươi năm tan thành mây khói. Bà Hòa chỉ biết trốn trong nhà, không dám bước ra ngoài. Lan nghe những lời xì xào ấy, trái tim như bị bóp nghẹt. Cô biết, ngày sự thật bị phơi bày hoàn toàn không còn xa nữa, và khi đó, cô và đứa con trong bụng sẽ phải đối mặt với điều gì?
Căn nhà ba gian giờ đây không còn là tổ ấm, mà là một nhà tù, giam giữ bốn linh hồn đầy tổn thương và hận thù. Mỗi ngày trôi qua là một ngày chịu đựng. Sự im lặng và những cái nhìn lạnh lùng thay cho lời nói. Gia đình tan vỡ, đúng như cái tên gọi.”
“Căn nhà ba gian cũ kỹ nhà ông Phúc giờ đây không còn là tổ ấm mà là một phế tích, dù tường vách vẫn đứng đó. Sự đổ nát lan tỏa từ bên trong, từ những mối quan hệ tan vỡ, từ niềm tin sụp đổ. Ông Phúc ngồi trên chiếc ghế tre mục nát giữa sân, ánh mắt vô hồn dõi theo những hạt bụi bay lơ lửng trong tia nắng chiều yếu ớt. Cơn bão đã đi qua, để lại sự hoang tàn.
Ông nhìn vào gian trong, nơi Bà Hòa đang ngồi bó gối trên nền nhà lạnh lẽo. Cái bụng bầu nhô cao dưới lớp áo rộng thùng thình, là minh chứng sống động cho tội lỗi tày trời. Bà lầm lũi, không dám ngẩng đầu, không dám nhìn vào mắt ông, hay mắt Lan. Nỗi sợ hãi và sự ăn năn gặm nhấm tâm hồn bà.
Ánh mắt ông Phúc chuyển sang Lan, cô con dâu đau khổ. Cô đang ngồi một góc, tựa lưng vào cột nhà, ôm chặt lấy cái bụng của mình. Khuôn mặt cô tiều tụy, đôi mắt sưng húp, vẫn còn vương lại nét kinh hoàng và căm hận từ những ngày trước. Cái thai trong bụng cô, đáng lẽ phải là niềm vui, giờ đây lại là nguồn cơn của sự đau đớn và tủi nhục. Hai sinh linh vô tội, mang hai số phận hoàn toàn khác biệt, cùng lớn lên dưới một mái nhà đã tan hoang.
Hưng xuất hiện ở cửa, bước chân nặng trịch. Anh đứng đó, vai rũ xuống, khuôn mặt hốc hác, không còn vẻ bồng bột ngày nào. Sự thật đã giáng một đòn chí mạng vào anh. Anh là kẻ gây ra tất cả, là sợi dây liên kết ghê tởm giữa người phụ nữ là mẹ và người phụ nữ là vợ. Hưng nhìn ba người phụ nữ trong nhà bằng ánh mắt bất lực và tội lỗi. Anh không biết phải nói gì, làm gì.
Ông Phúc nhìn họ, những người thân yêu của ông, giờ đây xa lạ như những kẻ thù. Danh tiếng trưởng thôn hai mươi năm, cái nếp nhà gia phong mà ông luôn tự hào, giờ đã tan thành mây khói, bị chà đạp dưới chân bởi bí mật kinh hoàng. Hạnh phúc gia đình, chỉ là ảo ảnh. Ông đã sống cả đời để xây dựng, và giờ đây, tất cả đã sụp đổ chỉ sau một đêm. Ông Phúc cảm thấy cổ họng nghẹn lại, một vị đắng chát.
Ông gục mặt vào hai bàn tay khô khốc, tấm lưng còng xuống dưới sức nặng của bi kịch. Nước mắt lặng lẽ rơi trên những nếp nhăn khắc khổ. Tương lai phía trước mịt mù như màn đêm dày đặc. Cái giá phải trả cho bí mật này quá đắt, quá tàn khốc. Không chỉ riêng ông, mà tất cả họ, những con người trong căn nhà đổ nát này, đều đang gánh chịu hậu quả khủng khiếp.
Thời gian trôi đi, những vết thương dù sâu đến đâu cũng sẽ dịu lại theo cách riêng của nó. Căn nhà ba gian vẫn đứng đó, hứng chịu nắng mưa, nhưng không khí đã bớt đi sự ngột ngạt của những ngày giông bão. Ông Phúc không còn ngồi thẫn thờ giữa sân nữa. Ông bắt đầu sửa lại vài chỗ dột nát, vun luống rau trước nhà. Bà Hòa, sau những ngày lầm lũi trốn tránh, cũng dần chấp nhận đối diện với thực tại, cái thai trong bụng ngày một lớn dần. Lan không còn khóc lóc hay nhìn mọi người bằng ánh mắt căm hận nữa. Cô chăm sóc bản thân, chuẩn bị cho sự ra đời của đứa con. Hưng đi làm xa hơn, ít về nhà, như một cách để né tránh, hoặc để tìm lại chính mình. Có lẽ, không có sự tha thứ dễ dàng nào cho những gì đã xảy ra, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Bình yên chưa thực sự trở lại, nhưng sự chấp nhận đã thay thế cho nỗi tuyệt vọng ban đầu. Mỗi người đều tự tìm cho mình một lối thoát, một cách để tồn tại sau bi kịch, mang theo bài học cay đắng về cái giá của sự dối trá và bí mật. Những đứa trẻ sắp ra đời, có lẽ, là tia sáng mong manh duy nhất trong màn đêm u tối đó.”

