Ngày tôi biết mình mang thai cũng là ngày mẹ anh mang 2 tỷ đến yêu cầu tôi rời khỏi con trai bà. Tôi đồng ý cầm số tiền đó bỏ đi mà không nói lời nào. Ngày chuyển dạ tôi sh-oc//k ng:;ất khi một tờ giấy được gửi đến… Tôi vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh ấy. Buổi sáng, que thử t;;hai hiện lên hai vạch rõ ràng, tim tôi như ngừng đập. Vui mừng, lo lắng, bà;;ng ho;;àng – tất cả cảm xúc trộn lẫn vào nhau. Tôi chưa kịp chia sẻ tin vui với Minh – người yêu tôi, thì chuông cửa reo lên. Trước mặt tôi là mẹ anh – bà Hương, với ánh mắt lạnh lùng và một chiếc cặp da đen bóng. Bà không vòng vo. “Cô cầm hai tỷ này và rời khỏi con trai tôi,” bà nói, giọng đều đều nhưng sắc như dao. Chiếc cặp được đặt xuống bàn, mở ra lộ những cọc tiền xếp ngay ngắn. Tôi s;ững s;;ờ. Minh và tôi đã yêu nhau ba năm, vượt qua bao khó khăn, nhưng gia đình anh luôn phản đối vì tôi chỉ là một cô gái tỉnh lẻ, không môn đăng hộ đối. Tôi cố giải thích, nhưng bà Hương cắt ngang: “Cô không xứng. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh hơn.” Tôi cầm cặp tiền, không nói một lời, và rời đi. Tôi không gặp Minh, không để lại thư, chỉ lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời anh. Tôi chuyển đến một thành phố nhỏ, nơi không ai biết tôi. Số tiền hai tỷ đủ để tôi bắt đầu lại, thuê một căn hộ nhỏ, mua đồ dùng cần thiết và sống qua ngày. Ngày chuyển dạ đến bất ngờ. Cơn đau quặn thắt khiến tôi gần như ngất đi trên đường đến bệnh viện. Tôi chỉ kịp nghe loáng thoáng tiếng y tá nói về tờ giấy gì đó rồi ngất lim… ***
Vy mở mắt, tầm nhìn mờ ảo rồi dần rõ nét. Cô đang ở trong một căn phòng trắng xóa, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Cơ thể rã rời, từng cơn đau âm ỉ lan khắp nơi. Đầu óc cô quay cuồng, cố gắng níu giữ những mảnh ký ức rời rạc trước khi chìm vào bóng tối. Tờ giấy kia… tiếng y tá vọng lại… Chuyện gì đã xảy ra?
BÀ HƯƠNG (giọng lạnh lùng, vang vọng trong tâm trí Vy): Cô cầm hai tỷ này và rời khỏi con trai tôi.
Y TÁ (giọng gấp gáp, xa dần): Cô Vy ơi, có một tờ giấy…
Vy nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi cơn đau và sự bối rối đang xâm chiếm. Cô nhớ lại cảm giác đau đớn tột cùng, rồi lại là sự hoang mang khi nghe thoáng qua về một tờ giấy nào đó từ miệng người y tá ngay trước khi ý thức hoàn toàn biến mất. Cô đã rất yếu, hoàn toàn kiệt sức.
Vy đưa tay lên sờ bụng, nơi từng là sự sống nhỏ bé của cô. Nước mắt lăn dài trên má. Cô muốn biết tờ giấy đó là gì, nó mang ý nghĩa gì. Nó liên quan đến bà Hương sao? Hay là Minh?
Vy hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại chút sức lực. Cô biết mình không thể gục ngã. Dù đau đớn, dù bối rối, cô cần phải tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô cần biết sự thật về tờ giấy đó. Ánh mắt cô quét qua căn phòng, tìm kiếm một sự giúp đỡ, một lời giải đáp. Nhưng chỉ có sự im lặng và những thiết bị y tế vô tri.
Cô thầm nghĩ về Minh. Anh có biết chuyện này không? Anh có đang lo lắng cho cô không? Hay anh đã hoàn toàn quên cô đi, như bà Hương mong muốn? Một nỗi lo lắng sâu sắc bắt đầu trỗi dậy trong lòng Vy.
Vy mở mắt, tầm nhìn mờ ảo rồi dần rõ nét. Cô đang ở trong một căn phòng trắng xóa, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Cơ thể rã rời, từng cơn đau âm ỉ lan khắp nơi. Đầu óc cô quay cuồng, cố gắng níu giữ những mảnh ký ức rời rạc trước khi chìm vào bóng tối. Tờ giấy kia… tiếng y tá vọng lại… Chuyện gì đã xảy ra?
BÀ HƯƠNG (giọng lạnh lùng, vang vọng trong tâm trí Vy): Cô cầm hai tỷ này và rời khỏi con trai tôi.
Y TÁ (giọng gấp gáp, xa dần): Cô Vy ơi, có một tờ giấy…
Vy nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi cơn đau và sự bối rối đang xâm chiếm. Cô nhớ lại cảm giác đau đớn tột cùng, rồi lại là sự hoang mang khi nghe thoáng qua về một tờ giấy nào đó từ miệng người y tá ngay trước khi ý thức hoàn toàn biến mất. Cô đã rất yếu, hoàn toàn kiệt sức.
Vy đưa tay lên sờ bụng, nơi từng là sự sống nhỏ bé của cô. Nước mắt lăn dài trên má. Cô muốn biết tờ giấy đó là gì, nó mang ý nghĩa gì. Nó liên quan đến bà Hương sao? Hay là Minh?
Vy hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại chút sức lực. Cô biết mình không thể gục ngã. Dù đau đớn, dù bối rối, cô cần phải tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô cần biết sự thật về tờ giấy đó. Ánh mắt cô quét qua căn phòng, tìm kiếm một sự giúp đỡ, một lời giải đáp. Nhưng chỉ có sự im lặng và những thiết bị y tế vô tri.
Cô thầm nghĩ về Minh. Anh có biết chuyện này không? Anh có đang lo lắng cho cô không? Hay anh đã hoàn toàn quên cô đi, như bà Hương mong muốn? Một nỗi lo lắng sâu sắc bắt đầu trỗi dậy trong lòng Vy.
Tiếng cửa phòng bật mở nhẹ nhàng. Vy giật mình ngẩng đầu. Một nữ y tá trẻ bước vào, trên tay là một tờ giấy được gấp gọn gàng. Gương mặt cô y tá có chút ái ngại khi nhìn Vy. Cô tiến lại gần giường bệnh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự dè dặt.
Y TÁ: Chào chị Vy.
Vy chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời tờ giấy trên tay nữ y tá. Sự hồi hộp, lo lắng dâng lên trong lòng cô. Cô cảm nhận được sự bất an đang bao trùm lấy mình.
Y TÁ: Đây là tờ giấy được gửi đến cho chị, ngay sau khi chị nhập viện.
Nữ y tá đưa tờ giấy cho Vy. Bàn tay Vy run rẩy đón lấy. Cô nhìn dòng chữ quen thuộc, nhưng nội dung bên trong lại khiến máu trong người cô như đông cứng lại. Đó là một bức thư, viết tay nguệch ngoạc, không đề tên người gửi, nhưng những lời lẽ phơi bày sự thật trần trụi.
Vy đọc ngấu nghiến, từng chữ như những nhát dao cứa vào tim cô. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng. Tờ giấy rơi khỏi tay cô, rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo. Vy ôm lấy ngực, cảm giác đau đớn hơn cả cơn chuyển dạ kinh hoàng vừa qua. Cô không thể tin vào những gì mình vừa đọc. Đó là một lời cáo buộc, một lời tuyên bố từ bỏ, một lời đe dọa. Mọi thứ sụp đổ. Vy ngất đi lần nữa.
Nữ y tá đặt tờ giấy vào tay Vy. Bàn tay Vy run rẩy đón lấy. Cô nhìn dòng chữ quen thuộc, nhưng nội dung bên trong lại khiến máu trong người cô như đông cứng lại. Đó là một bức thư, viết tay nguệch ngoạc, không đề tên người gửi, nhưng những lời lẽ phơi bày sự thật trần trụi.
Vy đọc ngấu nghiến, từng chữ như những nhát dao cứa vào tim cô. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng. Tờ giấy rơi khỏi tay cô, rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo. Vy ôm lấy ngực, cảm giác đau đớn hơn cả cơn chuyển dạ kinh hoàng vừa qua. Cô không thể tin vào những gì mình vừa đọc. Đó là một lời cáo buộc, một lời tuyên bố từ bỏ, một lời đe dọa. Mọi thứ sụp đổ. Vy ngất đi lần nữa.
Một lúc sau, Vy dần tỉnh lại. Đầu óc cô vẫn còn choáng váng, cơ thể rã rời. Nhưng lần này, sự sợ hãi và bất an đã xâm chiếm tâm trí cô mãnh liệt hơn bao giờ hết. Tờ giấy kia… những dòng chữ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Cô biết mình không thể gục ngã. Dù đau đớn, dù bối rối, cô cần phải tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô cần biết sự thật về tờ giấy đó.
Vy cố gắng ngồi dậy, ánh mắt quét qua căn phòng, tìm kiếm một sự giúp đỡ, một lời giải đáp. Nữ y tá trẻ lúc nãy vẫn đang đứng đó, ánh mắt ái ngại.
VY
(Giọng yếu ớt, run rẩy)
Tờ giấy đó… là của ai?
Nữ y tá im lặng một lúc, rồi khẽ lắc đầu.
Y TÁ
Chúng tôi không rõ. Chỉ biết là người ta gửi đến ngay sau khi chị nhập viện.
Vy nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô nhớ lại lời bà Hương đã nói, cái cách bà ta nhìn cô với ánh mắt khinh miệt. “Cô cầm hai tỷ này và rời khỏi con trai tôi.” Liệu tờ giấy này có liên quan đến bà ta không? Liệu bà ta có còn định làm gì cô nữa?
Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bủa vây lấy Vy. Cô cảm thấy mình đang mắc kẹt trong một âm mưu nào đó, một âm mưu mà cô hoàn toàn không hiểu. Cô chỉ là một cô gái tỉnh lẻ, cố gắng tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn. Cô không muốn vướng vào những rắc rối này.
Bỗng, Vy chợt nhớ đến Minh. Anh có biết chuyện này không? Anh có lo lắng cho cô không? Hay anh đã hoàn toàn quên cô đi, như bà Hương mong muốn? Một nỗi đau âm ỉ lại dâng lên trong lòng Vy.
Vy nhìn xuống bụng mình, nơi từng là sự sống nhỏ bé của cô. Cô biết mình phải mạnh mẽ. Vì con, cô phải tìm hiểu sự thật. Dù có khó khăn đến đâu, cô cũng sẽ không bỏ cuộc. Ánh mắt cô giờ đây lộ rõ sự kiên quyết, pha lẫn chút hoang mang tột độ.
Vy nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Nỗi đau thể xác vẫn còn đó, nhưng nỗi sợ hãi và sự bàng hoàng trong tâm trí còn lớn hơn gấp bội. Tờ giấy kia, nó như một lời tiên tri về một tương lai mờ mịt, đầy rẫy những bí ẩn và có thể là cả nguy hiểm. Cô nhìn xuống bụng mình, nơi sinh linh bé nhỏ đang dần hình thành. Vì con, cô phải lấy lại sức mạnh.
Y tá nhẹ nhàng đỡ Vy dậy, rót cho cô một cốc nước ấm. Vy uống từng ngụm nhỏ, cố gắng trấn tĩnh lại. Ánh mắt cô liếc nhanh về phía cửa phòng, rồi lại nhìn xuống tờ giấy nhàu nát trên tay. Cái tên “Nguyễn Văn Sơn” không hề quen thuộc. Bà Hương đã nói gì đó về việc “bảo vệ Minh khỏi những rắc rối”, liệu đây có phải là một phần của kế hoạch đó? Một bản di chúc lại xuất hiện đúng lúc cô sinh con, lại còn đích thân y tá mang vào. Có quá nhiều điều trùng hợp đến đáng sợ.
Vy run rẩy mở tờ giấy ra lần nữa. Lần này, cô đọc chậm rãi, từng chữ, từng dòng. “Theo di chúc của ông Nguyễn Văn Sơn, toàn bộ tài sản bao gồm biệt thự tại số X, toàn bộ cổ phần công ty Y và tài khoản ngân hàng Z sẽ được chuyển giao cho cô Vy và con của cô.” Cô đọc đi đọc lại, cố gắng tiêu hóa thông tin. Biệt thự, cổ phần, tài khoản ngân hàng… một khối tài sản khổng lồ. Một người hoàn toàn xa lạ, một cái tên cô chưa từng nghe, lại để lại tất cả cho cô và con mình.
Không thể nào. Đây chắc chắn là một trò đùa, một trò lừa đảo nào đó. Nhưng nhìn nét chữ cứng cáp, con dấu mờ nhạt, và sự nghiêm túc của y tá lúc đầu, Vy biết đó không phải là trò đùa. Một cảm giác choáng váng, bần thần lại ập đến. Cô không thể tin vào mắt mình. Tại sao lại là cô? Tại sao lại là một người không quen biết lại trao cho cô tất cả những thứ này? Trong khi người thân ruột thịt, hay thậm chí là cha của đứa bé, lại có ý định ruồng bỏ cô.
Vy ngẩng đầu nhìn y tá, đôi mắt cô ngấn nước, chứa đựng sự hoang mang tột độ.
VY
(Giọng lạc đi)
Tôi… tôi không hiểu. Người này là ai? Tại sao lại cho tôi…?
Y tá nhìn Vy, ánh mắt có chút đồng cảm nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp.
Y TÁ
Chị Vy, tôi chỉ là người làm công ăn lương. Giấy tờ này được gửi đến với người nhận là chị. Tôi không có quyền biết hay được thông báo về nội dung của nó. Chị nên liên hệ với luật sư để được tư vấn rõ hơn.
Lời nói của y tá như một gáo nước lạnh dội vào tâm trí Vy. Luật sư? Tự nhiên nhận được một bản di chúc khổng lồ, cô cần gì luật sư? Bà Hương, Minh, gia đình anh ta, tất cả những người cô từng quen biết, giờ đây dường như đều trở nên xa lạ và đầy nguy hiểm. Vy siết chặt tờ giấy trong tay, từng đốt ngón tay trắng bệch. Sự ngạc nhiên ban đầu giờ đây nhường chỗ cho một cảm giác bất an len lỏi. Đây không chỉ là tiền. Đây là một bí ẩn. Một bí ẩn có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô, hoặc đẩy cô vào những nguy hiểm khôn lường. Cô cần phải tìm hiểu ngọn ngành. Ngay lập tức.
Vy siết chặt tờ giấy, nỗi hoang mang vẫn chưa nguôi ngoai. Cô nhìn y tá, đôi mắt trũng sâu và mệt mỏi.
VY
(Giọng lạc đi)
Tôi… tôi không hiểu. Người này là ai? Tại sao lại cho tôi…?
Y TÁ
Chị Vy, tôi chỉ là người làm công ăn lương. Giấy tờ này được gửi đến với người nhận là chị. Tôi không có quyền biết hay được thông báo về nội dung của nó. Chị nên liên hệ với luật sư để được tư vấn rõ hơn.
Lời nói của y tá như một gáo nước lạnh dội vào tâm trí Vy. Luật sư? Tự nhiên nhận được một bản di chúc khổng lồ, cô cần gì luật sư? Bà Hương, Minh, gia đình anh ta, tất cả những người cô từng quen biết, giờ đây dường như đều trở nên xa lạ và đầy nguy hiểm. Vy siết chặt tờ giấy trong tay, từng đốt ngón tay trắng bệch. Sự ngạc nhiên ban đầu giờ đây nhường chỗ cho một cảm giác bất an len lỏi. Đây không chỉ là tiền. Đây là một bí ẩn. Một bí ẩn có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô, hoặc đẩy cô vào những nguy hiểm khôn lường. Cô cần phải tìm hiểu ngọn ngành. Ngay lập tức.
Trong đầu Vy bỗng vang lên giọng nói cay nghiệt của bà Hương, từng lời sỉ nhục như dao cứa vào tim cô. “Cô không xứng. Cô chỉ là một cô gái tỉnh lẻ nghèo hèn, dựa dẫm vào Minh.” Mỗi lời lẽ đó giờ đây lại mang một ý nghĩa khác hẳn. Bà ta căm ghét cô, ghét hoàn cảnh của cô, nhưng lại bí mật gửi cho cô một bản di chúc khổng lồ? Hay đây là một trò hãm hại nào đó? “Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh hơn.” Câu nói đó của bà Hương giờ đây nghe thật đáng sợ. Bà ta có liên quan gì đến ông Nguyễn Văn Sơn này không? Có lẽ nào bà ta muốn lợi dụng cô, lợi dụng đứa bé để chiếm đoạt tài sản này?
Vy đưa tay lên ôm bụng, cảm nhận từng cử động nhỏ bé của sinh linh đang lớn dần trong mình. Vì con, cô không thể gục ngã. Cô phải mạnh mẽ, phải đối mặt với tất cả. Chuyện này quá sức tưởng tượng. Bà Hương, với vẻ ngoài đài các, liệu có thể đứng sau một âm mưu lớn đến vậy? Hay Minh, người cô từng tin yêu, đã biết chuyện này từ trước? Anh ta sẽ phản ứng thế nào khi biết mình sắp có con, lại còn nhận được một khoản tài sản kếch xù từ một người lạ mặt?
Vy nhìn ra ngoài cửa sổ bệnh viện. Thành phố xa lạ này, nơi cô tưởng chừng sẽ bắt đầu một cuộc sống mới yên bình, giờ đây lại ẩn chứa quá nhiều bí mật. Cô cảm thấy mình như một con cờ trong một ván cờ mà cô không hề biết luật chơi. Nhưng ván cờ này, cô không thể thua. Cô sẽ lật tẩy tất cả. Từng bước một.
Với một quyết tâm mới, Vy gấp tờ giấy lại cẩn thận, cất vào trong túi áo. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực. Cô cần sự tỉnh táo. Cô sẽ không để ai thao túng cuộc đời mình và cuộc đời con cô. Bước tiếp theo là gì? Ai là người cô có thể tin tưởng lúc này? Suy nghĩ về bà Hương và gia đình bà ta khiến Vy rùng mình. Có lẽ, người duy nhất cô có thể dựa vào lúc này, chính là cô.
Vy nhìn về phía cánh cửa phòng, ánh mắt kiên định hơn. Cô sẽ tự mình tìm ra câu trả lời. Bất kể đó là gì, cô cũng sẽ đối mặt.
Vy siết chặt tờ giấy trong tay. Một cái tên xuất hiện mờ nhạt trên đó, gần như chìm nghỉm trong nét chữ của người ký. Nguyễn Văn Sơn.
Trái tim Vy như ngừng đập. Nguyễn Văn Sơn? Cái tên đó… dường như quen thuộc một cách kỳ lạ. Cô cố lục lọi trí nhớ, nhưng chỉ là những mảnh ghép rời rạc. Minh từng nhắc đến cha mình, một người đàn ông thành đạt, nhưng chưa bao giờ nói rõ tên. Và Vy, một cô gái tỉnh lẻ, chưa bao giờ có cơ hội bước chân vào thế giới của gia đình Minh.
Nhưng giờ đây, cái tên đó lại xuất hiện trên một bản di chúc. Một bản di chúc mà cô – Vy, người con gái bị gia đình anh khinh miệt, người vừa bị bà Hương đưa 2 tỷ để rời xa Minh – lại là người thụ hưởng. Cảm giác hoang mang, choáng váng, hoàn toàn tê liệt mọi suy nghĩ.
Vy nhìn xung quanh. Bệnh viện vắng lặng, chỉ còn tiếng máy móc đều đều. Y tá vừa rời đi, bỏ lại cô với mớ bòng bong không thể giải thích. Minh đang ở đâu? Anh có biết về người cha này, về di chúc này không? Hay đây là một âm mưu, một trò đùa tàn nhẫn nào đó?
Nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Không phải vì đau đớn, mà vì sự trớ trêu đến cùng cực. Cô, người từng chỉ mong có một mái ấm, giờ lại nhận được một khối tài sản khổng lồ từ một người xa lạ, trong hoàn cảnh trớ trêu nhất. Bà Hương, người mẹ đài các luôn nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ, liệu có liên quan gì đến chuyện này? Hay bà ta, với sự tham vọng vốn có, sẽ làm mọi cách để chiếm đoạt nó?
Vy ôm lấy bụng mình. Sinh linh bé nhỏ trong cô là sợi dây duy nhất kết nối cô với thế giới này. Vì con, cô không thể gục ngã. Cô cần sự thật. Cô phải tìm hiểu xem Nguyễn Văn Sơn là ai, và tại sao ông ta lại để lại di chúc cho cô.
Căn phòng bệnh viện dường như thu hẹp lại, đè nặng lên Vy. Mỗi suy nghĩ, mỗi dự đoán đều dẫn đến một ngã rẽ nguy hiểm. Cô là con tin, hay là người nắm giữ chìa khóa của một bí mật động trời? Ánh mắt Vy hướng về phía cánh cửa, một tia quyết tâm lóe lên. Cô sẽ không để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy này một cách thụ động. Cô sẽ chiến đấu.
Vy ngước nhìn trần nhà trắng xóa, nước mắt thấm đẫm gối. Đầu óc cô quay cuồng với cái tên Nguyễn Văn Sơn. Minh từng nhắc đến cha mình, một người đàn ông thành đạt, bận rộn với các quỹ từ thiện, luôn tìm kiếm những người xứng đáng để giúp đỡ. “Cha anh rất kỳ lạ,” Minh từng nói, “ông ấy thích giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn nhưng có ý chí.”
Ý chí? Vy siết chặt tay, bụng cô hơi nhói lên. Cô, một cô gái tỉnh lẻ, giờ đây lại đang ôm trong mình một sinh linh bé bỏng và một bản di chúc bí ẩn. Liệu có phải hoàn cảnh khó khăn của cô, cùng với ý chí mà Minh nói đến, đã khiến người đàn ông xa lạ này chú ý? Sự bối rối bao trùm lấy Vy, xen lẫn một tia hy vọng mong manh và cả sự nghi ngờ sâu sắc.
Bà Hương. Nụ cười khinh khỉnh của bà ta khi đưa chiếc cặp da đen bóng chứa 2 tỷ đồng chợt lướt qua tâm trí Vy. Bà ta đã làm gì? Bà ta có biết về sự tồn tại của Nguyễn Văn Sơn, về bản di chúc này không? Hay đây chỉ là một màn kịch được giàn dựng tinh vi, với cô là con cờ trong tay những kẻ quyền lực?
Vy cố gắng trấn tĩnh. Cô nhớ lại cách Minh luôn kể về cha mình với sự tôn trọng, đôi khi là cả một chút e dè. Minh yêu cô, anh sẽ không bao giờ để cô gặp nguy hiểm. Nhưng liệu anh có biết toàn bộ sự thật về cha mình, về những hoạt động bí mật mà ông ta tham gia?
Cô nhìn vào tờ giấy, cố gắng đọc lại nét chữ. Ngoài tên Nguyễn Văn Sơn, còn có một vài dòng hướng dẫn về cách liên hệ với một luật sư nào đó. Mọi thứ quá mơ hồ, quá đột ngột. Vy cảm thấy mình đang đứng giữa một mê cung, nơi mỗi bước đi đều tiềm ẩn nguy hiểm. Nhưng vì con, cô phải tìm ra lối thoát. Cô cần sự thật, dù nó có phũ phàng đến đâu.
Vy đưa tay lên ôm bụng, cảm giác nhói lên thoáng qua. Cô ngước nhìn trần nhà, cố gắng sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn. Nguyễn Văn Sơn. Tên cha Minh. Minh từng kể về ông ấy với sự kính trọng pha lẫn chút dè dặt. Một doanh nhân thành đạt, có tiếng trong giới từ thiện, luôn tìm kiếm những người có “ý chí” để giúp đỡ. Phải chăng hoàn cảnh của cô, một cô gái tỉnh lẻ bỗng dưng mang thai, lại có “ý chí” khiến ông ta chú ý? Hay đây chỉ là một âm mưu tinh vi hơn mà bà Hương là người giật dây?
Bà Hương. Hình ảnh nụ cười khinh khỉnh cùng chiếc cặp da đen bóng chứa 2 tỷ đồng vẫn ám ảnh Vy. Bà ta biết gì về bản di chúc này? Hay chỉ đơn giản là muốn cô biến mất khỏi cuộc đời Minh? Vy siết chặt tay. Minh yêu cô, anh sẽ không bao giờ để cô gặp nguy hiểm. Nhưng liệu anh có biết hết sự thật về cha mình, về những hoạt động bí mật đó không?
Vy cầm tờ giấy lên lần nữa, nét chữ vẫn rõ ràng: Nguyễn Văn Sơn, và vài dòng hướng dẫn liên hệ với một luật sư. Mọi thứ quá đột ngột, quá khó hiểu. Cô đang đứng giữa một mê cung, nhưng vì con, Vy buộc phải tìm ra lối thoát, phải tìm kiếm sự thật, dù nó có phũ phàng đến đâu.
Bỗng nhiên, một tiếng “Cốc cốc” vang lên từ phía cửa phòng bệnh. Vy giật mình. Ai lại đến đây giờ này? Cô nhìn về phía cửa, tim đập thình thịch.
Cửa phòng bệnh chậm rãi mở ra. Bà Hương đứng đó, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng. Vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự lo lắng và hối hận sâu sắc. Bà nhìn Vy, ánh mắt phức tạp.
Bà lắp bắp, giọng run run: “Vy… con… con không sao chứ?”
Vy sững sờ, mắt mở to nhìn mẹ chồng tương lai. Bà Hương? Ở đây? Với vẻ mặt này? Thế giới của cô như ngừng quay.
Bà Hương run rẩy bước vào phòng bệnh, đôi mắt nhìn thẳng vào Vy.
BÀ HƯƠNG
(Giọng nghẹn ngào, yếu ớt)
Vy… con… con không sao chứ?
Vy ngơ ngác, đôi mắt mở to không tin vào những gì đang diễn ra. Bà Hương? Ở đây? Với vẻ mặt này? Thế giới của cô như ngừng quay.
VY
(Lắp bắp)
Bà… bà…
Bà Hương tiến lại gần giường bệnh, đôi tay đưa lên vịn vào thành giường, hai tay run rẩy không ngừng. Bà ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh, đôi mắt nhìn Vy đầy vẻ tội lỗi và day dứt.
BÀ HƯƠNG
Bà xin lỗi con. Xin lỗi con rất nhiều.
Vy nhìn mẹ chồng tương lai, vẫn còn bàng hoàng. Bà Hương, người phụ nữ quyền lực và khinh khỉnh đã từng tống tiền cô, giờ đây lại có vẻ tiều tụy và đầy ăn năn.
BÀ HƯƠNG
(Ngước nhìn Vy, ánh mắt khẩn khoản)
Chồng tôi… ông ấy… ông ấy đã biết hết. Ông ấy đã biết chuyện giữa con và Minh từ rất lâu rồi.
Vy chết lặng. Chồng bà Hương? Ông Nguyễn Văn Sơn? Cái tên quen thuộc trên tờ giấy bí ẩn mà cô nhận được.
VY
(Thều thào)
Bà… bà nói gì cơ ạ?
Bà Hương đưa tay lên ôm mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra.
BÀ HƯƠNG
Ông ấy đã âm thầm điều tra cuộc sống của con. Theo dõi con từ ngày con và Minh quen nhau. Ông ấy… ông ấy không hề muốn con ra đi.
Vy hoang mang tột độ. Cô nhìn bà Hương, cố gắng hiểu những lời bà vừa nói.
BÀ HƯƠNG
(Giọng bà gần như thì thầm, đầy sự tuyệt vọng)
Ông ấy… muốn con trở thành con dâu của ông ấy. Ông ấy… đã sắp đặt mọi thứ. Chiếc cặp đó… số tiền đó… tất cả… tất cả đều là do ông ấy ép bà làm. Ông ấy nói nếu bà không làm, ông ấy sẽ…
Bà Hương ôm mặt khóc nức nở, không nói nên lời. Vy sững sờ nhìn bà, đầu óc quay cuồng. Cái gì đang diễn ra vậy? Ông Nguyễn Văn Sơn, cha của Minh, người mà cô chỉ biết qua lời kể của Minh, lại là người giật dây cho mọi chuyện? Ông ta muốn cô làm con dâu? Vậy lý do gì khiến bà Hương phải tống tiền cô?
Vy nhìn xuống bụng mình, rồi lại nhìn bà Hương. Mọi thứ quá sức tưởng tượng. Cô đang mang trong mình đứa con của Minh, và giờ đây, cô nhận ra mình đang đứng giữa một âm mưu lớn hơn rất nhiều, một âm mưu có liên quan đến chính cha ruột của người yêu mình.
Bà Hương ôm mặt, tiếng nấc nghẹn ngào không dứt. Vy nhìn bà, đầu óc quay cuồng. Cái gì đang diễn ra vậy? Ông Nguyễn Văn Sơn, cha của Minh, người mà cô chỉ biết qua lời kể của Minh, lại là người giật dây cho mọi chuyện? Ông ta muốn cô làm con dâu? Vậy lý do gì khiến bà Hương phải tống tiền cô?
VY
(Giọng run rẩy, cố nén lại sự tức giận và bàng hoàng)
Bà… bà nói… ông ấy… muốn tôi làm con dâu? Vậy thì… tại sao bà lại…
Bà Hương ngẩng lên, nước mắt tuôn rơi.
BÀ HƯƠNG
(Thều thào, giọng đầy cay đắng)
Bởi vì ông ấy muốn tìm một người vợ có tấm lòng chân thật cho Minh. Ông ấy không muốn Minh bị người ta lợi dụng. Ông ấy không muốn Minh cưới một người phụ nữ chỉ vì tiền.
Vy chết lặng. Bài kiểm tra? Lòng tham? Cái gì cơ? Hai tỷ đồng mà bà Hương đưa cho cô, đó không phải là tiền để mua sự im lặng của cô, mà là một phép thử?
BÀ HƯƠNG
Hai tỷ đó… là bài kiểm tra của ông ấy. Ông ấy muốn xem con có phải là người ham tiền không. Ông ấy muốn biết con có vì tiền mà bỏ Minh không. Ông ấy muốn tìm một người vợ có tấm lòng chân thật cho con trai.
Sự hiểu lầm lớn lao ập xuống đầu Vy. Cô siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Cay đắng, choáng váng, và một cảm giác bị đối xử như trò đùa khiến cô gần như nghẹt thở. Cô đã nghĩ gì về bà Hương, về Minh, về tất cả mọi thứ… tất cả đều sai.
VY
(Giọng Vy vỡ òa, đầy sự trách móc và đau đớn)
Bà… bà đang nói cái gì vậy? Bà bắt tôi rời bỏ Minh, bà cho tôi hai tỷ… bà bắt tôi sống ở một nơi xa lạ… tất cả chỉ là vì ông ấy muốn “thử lòng” tôi? Bà có biết tôi đã trải qua những gì không? Tôi đã nghĩ gì về bà? Về Minh?
Vy đưa tay lên ôm bụng, hình ảnh đứa con trong bụng chợt hiện về. Đứa con này là minh chứng cho tình yêu của cô và Minh, chứ không phải là công cụ để đo lòng tham.
BÀ HƯƠNG
(Vội vàng nắm lấy tay Vy, giọng khẩn thiết)
Con ơi, bà biết… bà biết con khổ sở nhiều lắm. Ông ấy… ông ấy đã nhìn thấy sự thật. Ông ấy thấy con yêu Minh thật lòng. Ông ấy không muốn làm tổn thương con. Nhưng ông ấy là người bảo thủ, ông ấy muốn mọi thứ phải hoàn hảo.
Vy nhìn sâu vào mắt bà Hương, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích trọn vẹn. Nhưng những lời bà Hương nói giờ đây nghe như một trò hề cay đắng. Cô đang mang trong mình cốt nhục của Minh, và hóa ra, thứ mà cô tưởng là sự ruồng bỏ tàn nhẫn, lại là một màn kịch phức tạp đến vậy. Sự giật gân của tình huống đẩy cảm xúc của Vy lên đỉnh điểm.
Vy nhìn sâu vào mắt bà Hương, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích trọn vẹn. Nhưng những lời bà Hương nói giờ đây nghe như một trò hề cay đắng. Cô đang mang trong mình cốt nhục của Minh, và hóa ra, thứ mà cô tưởng là sự ruồng bỏ tàn nhẫn, lại là một màn kịch phức tạp đến vậy. Sự giật gân của tình huống đẩy cảm xúc của Vy lên đỉnh điểm.
BÀ HƯƠNG
(Giọng bà Hương run run, bà nắm chặt lấy hai tay Vy)
Con ơi, bà biết con đã chịu nhiều ấm ức. Ông nhà tôi… ông ấy là người nhìn nhận mọi thứ rất kỹ. Ông ấy thấy tình yêu con dành cho Minh là thật lòng. Ông ấy không muốn làm tổn thương con, nhưng ông ấy là người gia trưởng, ông ấy luôn muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo.
Vy bỗng khựng lại, cô nhìn bà Hương, rồi ánh mắt chuyển xuống bụng mình. Một sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong đó, minh chứng cho tình yêu của cô và Minh. Đó không phải là thứ để đo đếm hay thử thách.
VY
(Giọng Vy vỡ òa, nghẹn ngào)
Thử lòng? Bà có biết tôi đã phải sống trong sợ hãi và tủi nhục thế nào không? Hai tỷ đồng… tôi đã nghĩ bà muốn tôi biến mất khỏi cuộc đời Minh mãi mãi. Tôi đã nghĩ mọi thứ đã kết thúc. Bà có hiểu tôi đã trải qua những gì không? Cái thai này… nó là minh chứng cho tình yêu của tôi, không phải là công cụ để bà hay ông Sơn thử lòng tôi!
Bà Hương nhìn Vy, ánh mắt bà đầy vẻ hối lỗi và xót xa.
BÀ HƯƠNG
Bà biết… bà biết bà sai rồi. Ông nhà tôi… ông ấy đã qua đời vài ngày trước rồi con ạ.
Lời nói của bà Hương như một nhát dao đâm thẳng vào tim Vy. Cả thế giới xung quanh cô như sụp đổ.
VY
(Bàng hoàng, giọng yếu ớt)
Ông… ông Sơn đã mất?
Bà Hương gật đầu, nước mắt bà lại tuôn rơi.
BÀ HƯƠNG
Phải… ông ấy mất vì bệnh tim đột ngột. Và trước khi đi… ông ấy đã kịp sửa đổi di chúc.
Vy bỗng cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cô ôm lấy bụng mình, hình ảnh cha của Minh, người đàn ông mà cô chưa từng gặp mặt, lại là người giật dây cho tất cả mọi chuyện, giờ lại ra đi đột ngột.
BÀ HƯƠNG
(Thì thầm, giọng như gió thoảng)
Di chúc mới nhất… là dành cho con… và đứa cháu nội của ông ấy. Ông ấy muốn… ông ấy muốn mọi thứ phải thật công bằng cho con và đứa bé.
Vy hoàn toàn chết lặng. Cái thai trong bụng cô, thứ mà cô tưởng là nguyên nhân của mọi bi kịch, giờ lại là người thừa kế. Số phận trớ trêu khiến cô không thốt nên lời.
***
Bà Hương đứng nhìn Vy với ánh mắt chất chứa đầy sự mất mát và một chút gì đó bàng hoàng. Bà đã chuẩn bị tinh thần cho phản ứng của Vy, nhưng thực tế còn khủng khiếp hơn những gì bà tưởng tượng.
BÀ HƯƠNG
(Giọng bà Hương run rẩy, ánh mắt nhìn xa xăm)
Ông ấy… đã mất. Và di chúc mới nhất… là dành cho con và đứa cháu nội của ông. Ông ấy đã nhìn thấy hết mọi chuyện, đã hiểu ra con không phải là người phụ nữ ham tiền mà ông từng nghĩ.
Vy sững sờ nhìn bà Hương. Cái chết đột ngột của ông Sơn, cha Minh, cộng với việc di chúc được sửa đổi vì cô và con của cô, tất cả những điều này quá sức tưởng tượng. Cô cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ, xen lẫn với cảm giác đau xót cho người đàn ông mà cô chưa từng biết mặt, nhưng lại có ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời cô.
VY
(Giọng Vy yếu ớt, như lạc đi)
Cháu nội… của ông ấy?
Bà Hương gật đầu, nước mắt bà lăn dài trên má. Bà lấy ra một tờ giấy từ trong túi áo khoác. Đó là một bản sao của di chúc mới.
BÀ HƯƠNG
Ông ấy đã dặn dò rất kỹ. Ông ấy muốn con được toàn quyền quyết định tương lai của mình và đứa bé. Ông ấy đã để lại… một phần tài sản đáng kể.
Vy run rẩy nhận lấy tờ giấy. Cô nhìn vào những dòng chữ, con số. Đúng như lời bà Hương nói, một phần lớn tài sản của ông Sơn được chia cho cô và con trai chưa chào đời của Minh. Mọi thứ quá sức thật. Sự trớ trêu của số phận khiến cô vừa bàng hoàng, vừa đau xót. Cô mất đi sự tự do mà cô từng có, nhưng lại được ban cho một tương lai mà cô chưa bao giờ dám mơ tới.
VY
(Giọng Vy lạc đi, cô ôm chặt tờ giấy vào ngực)
Con… con không hiểu. Sao lại là con? Sao lại là đứa bé này?
Bà Hương tiến lại gần, bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Vy.
BÀ HƯƠNG
Bởi vì… đó là điều ông ấy mong muốn. Ông ấy muốn bù đắp cho con. Và ông ấy yêu thương Minh. Ông ấy chỉ muốn con trai mình được hạnh phúc.
Vy nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố nhỏ giờ đây trông thật xa lạ. Cuộc sống của cô, từ một cô gái tỉnh lẻ đầy lo toan, giờ đây đã bước sang một trang mới hoàn toàn. Một trang đầy bi kịch, đầy bất ngờ, nhưng cũng có thể là một trang của hy vọng. Cảm giác mất mát người cha của Minh, sự bàng hoàng trước di chúc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một dòng cảm xúc phức tạp trong lòng Vy. Cô sẽ phải đối mặt với tương lai này ra sao?
BÀ HƯƠNG
(Giọng bà Hương run rẩy, ánh mắt nhìn xa xăm)
Ông ấy… đã mất. Và di chúc mới nhất… là dành cho con và đứa cháu nội của ông. Ông ấy đã nhìn thấy hết mọi chuyện, đã hiểu ra con không phải là người phụ nữ ham tiền mà ông từng nghĩ.
Vy sững sờ nhìn bà Hương. Cái chết đột ngột của ông Sơn, cha Minh, cộng với việc di chúc được sửa đổi vì cô và con của cô, tất cả những điều này quá sức tưởng tượng. Cô cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ, xen lẫn với cảm giác đau xót cho người đàn ông mà cô chưa từng biết mặt, nhưng lại có ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời cô.
VY
(Giọng Vy yếu ớt, như lạc đi)
Cháu nội… của ông ấy?
Bà Hương gật đầu, nước mắt bà lăn dài trên má. Bà lấy ra một tờ giấy từ trong túi áo khoác. Đó là một bản sao của di chúc mới.
BÀ HƯƠNG
Ông ấy đã dặn dò rất kỹ. Ông ấy muốn con được toàn quyền quyết định tương lai của mình và đứa bé. Ông ấy đã để lại… một phần tài sản đáng kể.
Vy run rẩy nhận lấy tờ giấy. Cô nhìn vào những dòng chữ, con số. Đúng như lời bà Hương nói, một phần lớn tài sản của ông Sơn được chia cho cô và con trai chưa chào đời của Minh. Mọi thứ quá sức thật. Sự trớ trêu của số phận khiến cô vừa bàng hoàng, vừa đau xót. Cô mất đi sự tự do mà cô từng có, nhưng lại được ban cho một tương lai mà cô chưa bao giờ dám mơ tới.
VY
(Giọng Vy lạc đi, cô ôm chặt tờ giấy vào ngực)
Con… con không hiểu. Sao lại là con? Sao lại là đứa bé này?
Bà Hương tiến lại gần, bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Vy.
BÀ HƯƠNG
Bởi vì… đó là điều ông ấy mong muốn. Ông ấy muốn bù đắp cho con. Và ông ấy yêu thương Minh. Ông ấy chỉ muốn con trai mình được hạnh phúc.
Vy nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố nhỏ giờ đây trông thật xa lạ. Cuộc sống của cô, từ một cô gái tỉnh lẻ đầy lo toan, giờ đây đã bước sang một trang mới hoàn toàn. Một trang đầy bi kịch, đầy bất ngờ, nhưng cũng có thể là một trang của hy vọng. Cảm giác mất mát người cha của Minh, sự bàng hoàng trước di chúc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một dòng cảm xúc phức tạp trong lòng Vy. Cô sẽ phải đối mặt với tương lai này ra sao?
***
**CẢNH TIẾP THEO**
**BỆNH VIỆN – PHÒNG SINH (BAN NGÀY)**
Âm thanh tiếng khóc oe oe của trẻ sơ sinh vang vọng khắp căn phòng. Ánh đèn trắng chói chang chiếu xuống, phủ lên những gương mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy hạnh phúc. Vy nằm trên giường bệnh, hơi thở vẫn còn gấp gáp sau cơn vượt cạn. Y tá vừa lau người cho cô, vừa tươi cười.
VY
(Giọng yếu ớt, nhưng ánh mắt sáng ngời niềm vui)
Con bé… nó có giống Minh không hả chị?
Y tá mỉm cười, dịu dàng đáp.
Y TÁ
Rất giống anh Minh. Y chang. Một bé gái xinh xắn và khỏe mạnh.
Vy vỡ òa trong nước mắt. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má. Mọi đau đớn, mọi tủi nhục trước đây dường như tan biến hết. Cô đã có con, một sinh linh bé bỏng mang dòng máu của Minh.
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng bật mở. Minh lao vào, gương mặt anh hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì lo lắng và mất ngủ suốt thời gian qua. Anh nhìn thấy Vy, rồi nhìn thấy đứa bé đang được bế trên tay y tá. Anh chạy vội đến bên Vy, ôm chầm lấy cô, vừa mừng vừa giận.
MINH
(Giọng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe)
Vy… em ơi… Anh đã tìm em khắp nơi. Anh đã phát điên lên được. Tại sao em lại bỏ đi như vậy? Sao em không nói cho anh biết?
Vy ngạc nhiên, rồi xúc động ôm chặt lấy Minh. Cô cảm nhận được hơi ấm và sự lo lắng tột độ của anh.
VY
(Nức nở)
Minh… Em… Em xin lỗi. Em đã quá sợ hãi. Bà Hương… bà ấy…
Lời nói của Vy bị ngắt quãng bởi tiếng ho của Minh. Anh ôm chặt cô hơn, như sợ cô sẽ biến mất lần nữa.
MINH
Đừng nói gì cả. Bây giờ em đã an toàn rồi. Mẹ anh… bà ấy đã nói hết với anh rồi. Anh hiểu mà. Anh hiểu mọi chuyện em đã phải chịu đựng.
Minh nhìn đứa con gái bé bỏng trong tay y tá. Anh đưa tay ra, vuốt ve gò má con một cách đầy trìu mến.
MINH
Chào con gái. Ba xin lỗi vì đã không ở bên con sớm hơn.
Đúng lúc ấy, y tá nhẹ nhàng đưa em bé cho Vy. Vy ôm con vào lòng, cảm nhận hơi ấm của con. Cô nhìn Minh, ánh mắt chứa đầy yêu thương, một chút giận dỗi, và sự biết ơn vô hạn. Minh cúi xuống hôn lên trán Vy, rồi lên má con gái. Căn phòng bỗng tràn ngập hạnh phúc.
Nhưng khi Vy đang chìm đắm trong khoảnh khắc đoàn tụ thiêng liêng ấy, một cảm giác bất an chợt dâng lên. Cô chợt nhớ đến tờ giấy mà bà Hương đã đưa cho cô sau khi cha Minh qua đời. Nó nằm đâu đó trong chiếc túi xách của cô, thứ mà cô đã vội vàng mang theo khi chuyển đi. Tờ giấy đó, liệu nó có ảnh hưởng gì đến tương lai của cô và con gái không? Nỗi lo lắng chợt dấy lên trong lòng cô, che mờ đi chút ít niềm vui đoàn tụ.
MINH
(Giọng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe)
Vy… em ơi… Anh đã tìm em khắp nơi. Anh đã phát điên lên được. Tại sao em lại bỏ đi như vậy? Sao em không nói cho anh biết?
Vy ngạc nhiên, rồi xúc động ôm chặt lấy Minh. Cô cảm nhận được hơi ấm và sự lo lắng tột độ của anh.
VY
(Nức nở)
Minh… Em… Em xin lỗi. Em đã quá sợ hãi. Bà Hương… bà ấy…
Lời nói của Vy bị ngắt quãng bởi tiếng ho của Minh. Anh ôm chặt cô hơn, như sợ cô sẽ biến mất lần nữa.
MINH
Đừng nói gì cả. Bây giờ em đã an toàn rồi. Mẹ anh… bà ấy đã nói hết với anh rồi. Anh hiểu mà. Anh hiểu mọi chuyện em đã phải chịu đựng.
Minh nhìn đứa con gái bé bỏng trong tay y tá. Anh đưa tay ra, vuốt ve gò má con một cách đầy trìu mến.
MINH
Chào con gái. Ba xin lỗi vì đã không ở bên con sớm hơn.
Đúng lúc ấy, y tá nhẹ nhàng đưa em bé cho Vy. Vy ôm con vào lòng, cảm nhận hơi ấm của con. Cô nhìn Minh, ánh mắt chứa đầy yêu thương, một chút giận dỗi, và sự biết ơn vô hạn. Minh cúi xuống hôn lên trán Vy, rồi lên má con gái. Căn phòng bỗng tràn ngập hạnh phúc.
Nhưng khi Vy đang chìm đắm trong khoảnh khắc đoàn tụ thiêng liêng ấy, một cảm giác bất an chợt dâng lên. Cô chợt nhớ đến tờ giấy mà bà Hương đã đưa cho cô sau khi cha Minh qua đời. Nó nằm đâu đó trong chiếc túi xách của cô, thứ mà cô đã vội vàng mang theo khi chuyển đi. Tờ giấy đó, liệu nó có ảnh hưởng gì đến tương lai của cô và con gái không? Nỗi lo lắng chợt dấy lên trong lòng cô, che mờ đi chút ít niềm vui đoàn tụ.
Vy buông con ra khỏi vòng tay, hơi lùi lại một chút. Cô nhìn Minh, rồi nhìn về phía chiếc túi xách đặt trên ghế.
VY
(Giọng hơi run)
Minh này… anh… anh có thấy tờ giấy nào trong túi của em không? Tờ giấy bà Hương đưa cho em lúc… lúc cha anh mất ấy.
Minh cau mày, nhớ lại. Anh lắc đầu.
MINH
Không. Anh không thấy. Lúc đó em đã quá hoảng loạn, chắc là em cất đâu đó rồi. Sao vậy em? Tờ giấy đó quan trọng lắm à?
Vy không trả lời. Cô dường như đang chìm vào một dòng suy nghĩ khác. Cô nhớ lại khoảnh khắc bà Hương đưa cho cô tờ giấy đó. Gương mặt bà Hương lúc đó không chỉ có sự buồn bã vì mất chồng, mà còn có một nét gì đó khó diễn tả. Một sự tính toán, hay một điều gì đó sâu xa hơn.
Minh nhìn Vy, cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của cô. Anh tiến lại gần, giọng dịu lại.
MINH
Vy, có chuyện gì vậy? Em cứ nói đi.
Vy hít một hơi thật sâu. Cô nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt giờ đây đã có thêm vẻ cương quyết.
VY
Không. Có lẽ không có gì đâu. Chỉ là… em hơi lo lắng thôi.
Bỗng nhiên, y tá bước vào phòng, tay cầm một chiếc cặp da đen bóng.
Y TÁ
Xin lỗi, đây là đồ của sản phụ. Lúc em nhập viện, nó bị thất lạc.
Vy nhận lấy chiếc cặp. Tim cô đập thình thịch. Cô nhận ra ngay đó là chiếc cặp bà Hương đã dùng để đựng 2 tỷ đồng cho cô trước đây. Cô đã không để ý đến nó nữa sau khi vội vã rời đi.
Cô mở chiếc cặp ra. Bên trong không còn tiền nữa, chỉ có vài vật dụng cá nhân của cô. Nhưng rồi, ngón tay cô chạm vào một lớp lót ẩn. Cô kéo mạnh.
Một tờ giấy được gấp lại cẩn thận nằm đó.
Vy run rẩy nhặt tờ giấy lên. Cô nhìn Minh, rồi nhìn xuống tờ giấy. Tờ giấy đó chính là bản sao của di chúc. Nhưng không chỉ có vậy. Ở phía dưới cùng, có một đoạn ghi chú bằng bút máy.
VY
(Giọng thì thầm, như không tin vào tai mình)
Cha… cha đã làm điều này từ bao giờ?
Minh thấy nét mặt Vy biến sắc. Anh nghiêng đầu, tò mò nhìn vào tờ giấy. Khi anh đọc những dòng chữ đó, nét mặt anh cũng biến đổi theo, từ ngỡ ngàng đến sững sờ. Anh nhìn Vy, rồi nhìn lại tờ giấy, như thể đang cố gắng lý giải một bí ẩn lớn.
MINH
(Thì thầm, giọng đầy bối rối)
Điều này… điều này có nghĩa là sao? Cha… ông ấy đã biết? Từ lâu rồi sao?
Vy nhìn Minh, đôi mắt cô ngấn lệ. Cô thấy sự bối rối, hối hận thoáng qua trong mắt anh. Anh không hiểu cha mình. Cô cũng vậy. Nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đã được phơi bày. Một ý đồ thâm sâu, một kế hoạch đã được vạch ra từ rất lâu, bởi một người mà cô chưa từng thực sự quen biết.
VY
(Giọng run run)
Ý đồ của cha anh… nó lớn hơn chúng ta tưởng nhiều, Minh ạ. Và mọi chuyện… mọi chuyện đã được sắp đặt hết rồi.
Minh ngước nhìn lên trần nhà, giọng anh nghẹn lại.
MINH
Con… con gái chúng ta… Chuyện này… cha đã nghĩ cho cả nó nữa sao?
Cảm xúc ngỡ ngàng, bối rối xen lẫn hối hận dâng lên trong lòng Minh. Anh nhận ra mình đã quá vô tâm, đã không thực sự hiểu được suy nghĩ và tình cảm của cha mình. Anh đã từng tin rằng cha phản đối Vy vì cô là “cô gái tỉnh lẻ”, là không môn đăng hộ đối. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã đảo lộn hoàn toàn.
Vy nhìn Minh, đôi mắt cô ngấn lệ. Cô thấy sự bối rối, hối hận thoáng qua trong anh. Anh không hiểu cha mình. Cô cũng vậy. Nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đã được phơi bày. Một ý đồ thâm sâu, một kế hoạch đã được vạch ra từ rất lâu, bởi một người mà cô chưa từng thực sự quen biết.
VY
(Giọng run run)
Ý đồ của cha anh… nó lớn hơn chúng ta tưởng nhiều, Minh ạ. Và mọi chuyện… mọi chuyện đã được sắp đặt hết rồi.
Minh ngước nhìn lên trần nhà, giọng anh nghẹn lại.
MINH
Con… con gái chúng ta… Chuyện này… cha đã nghĩ cho cả nó nữa sao?
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng mở ra. Bà Hương đứng đó, gương mặt hốc hác, đôi mắt sưng húp. Bà nhìn Vy, rồi nhìn đứa cháu nhỏ trong lòng cô. Một khắc im lặng bao trùm.
BÀ HƯƠNG
(Giọng yếu ớt, đôi mắt nhìn vào Vy với vẻ cầu xin)
Vy… cô… cô xin lỗi. Tất cả là lỗi của tôi. Tôi đã sai lầm.
Vy siết chặt con gái. Cô nhìn thẳng vào mắt bà Hương. Nỗi đau đớn, sự căm giận vẫn còn đó, nhưng xen lẫn là sự thấu hiểu. Tờ di chúc, những dòng ghi chú, tất cả đã xoa dịu phần nào những tổn thương mà cô phải gánh chịu. Cô hiểu, cha Minh đã nhìn thấy trước tương lai, đã cố gắng bảo vệ cháu gái mình bằng cách riêng.
VY
(Giọng bình tĩnh hơn, nhưng vẫn còn chút run rẩy)
Bà ơi… chuyện đã qua rồi. Bây giờ quan trọng là chúng ta phải làm gì tiếp theo.
Bà Hương ngã khuỵu xuống, tiếng nấc nghẹn ngào. Minh vội vàng chạy đến đỡ mẹ.
MINH
Mẹ… mẹ đừng thế.
Bà Hương nhìn Vy, nước mắt lăn dài trên má. Bà đưa tay ra, run rẩy.
BÀ HƯƠNG
Cô… cô có thể nào… tha thứ cho tôi không? Tôi chỉ muốn tốt cho con trai tôi, cho gia đình tôi. Tôi đã sai lầm, sai lầm khủng khiếp.
Vy nhìn bàn tay đang run rẩy của bà Hương. Cô nhìn đứa con gái bé bỏng, đang say ngủ trong vòng tay mình. Cô nghĩ đến tương lai, đến cuộc sống mới mà cô và con gái sắp sửa bắt đầu. Sự oán giận nhường chỗ cho lòng trắc ẩn. Cô biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, nhưng cô không còn đơn độc nữa.
Vy chậm rãi bước tới, đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của bà Hương.
VY
(Giọng dứt khoát, nhưng đầy tình cảm)
Con không thể nói là con hoàn toàn quên hết mọi chuyện, bà ạ. Nhưng con hiểu. Và con có con gái. Con và cháu sẽ không phải chịu khổ nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.
Bà Hương ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt ngấn nước nhìn Vy đầy hy vọng. Bà lao đến, ôm chầm lấy Vy và đứa cháu gái. Ba người họ ôm nhau, những giọt nước mắt hòa quyện vào nhau. Lần đầu tiên sau bao sóng gió, một tia hy vọng le lói chiếu sáng căn phòng bệnh. Họ đã cùng nhau vượt qua được rào cản của sự hiểu lầm, của quá khứ đau thương. Một gia đình mới đã thực sự bắt đầu được hình thành.
MINH
(Nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng ngập tràn xúc động)
Cảm ơn em, Vy. Cảm ơn mẹ. Chúng ta sẽ làm lại. Chúng ta sẽ bắt đầu lại.
Bà Hương buông Vy ra, đưa tay vuốt ve gương mặt con dâu và đứa cháu gái. Bà gật đầu, giọng nói tuy còn yếu nhưng đầy quyết tâm.
BÀ HƯƠNG
Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau lo hậu sự cho cha con, Minh ạ. Rồi chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại cuộc đời. Vì con gái chúng ta, vì tương lai của nó.
Vy nhìn Minh, rồi nhìn bà Hương. Cô gật đầu, ánh mắt lấp lánh niềm tin. Họ biết, con đường phía trước không hề dễ dàng, nhưng giờ đây, họ có nhau. Tình cảm gia đình, dù từng bị sứt mẻ, giờ đây đã được hàn gắn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả.
Vy nhìn đứa con bé bỏng đang ngủ say trong nôi. Một cảm giác ấm áp, bình yên lan tỏa khắp cơ thể cô. Mọi chuyện đã xảy ra quá nhanh, quá bất ngờ, đầy bi kịch. Nhưng giờ đây, cô và con gái đã có một nơi thuộc về, một gia đình mới. Cô siết chặt con trong vòng tay, ánh mắt nhìn xa xăm. “Có lẽ đây là cách ông trời bù đắp cho những đau khổ mà mình đã trải qua,” cô thầm nghĩ. Lòng biết ơn dâng lên, xen lẫn là sự chấp nhận và tình yêu thương vô bờ bến dành cho sinh linh bé nhỏ này.
Bà Hương vẫn còn ôm chặt Vy và đứa bé. Bà gật đầu, nước mắt vẫn còn lăn dài, nhưng trong đó giờ đây là sự quyết tâm và một tia hy vọng.
BÀ HƯƠNG
(Giọng nghẹn ngào nhưng đầy quả quyết)
Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau lo hậu sự cho cha con, Minh ạ. Rồi chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại cuộc đời. Vì con gái chúng ta, vì tương lai của nó.
Minh nhìn Vy, ánh mắt anh tràn ngập sự cảm kích và tình yêu. Anh đưa tay vuốt nhẹ lên má con gái.
MINH
Cảm ơn em, Vy. Cảm ơn mẹ. Chúng ta sẽ làm lại. Chúng ta sẽ bắt đầu lại.
Vy nhìn Minh, rồi nhìn bà Hương. Cô gật đầu, ánh mắt lấp lánh niềm tin. Giờ đây, họ không còn là ba cá thể đơn độc, mà là một gia đình, cùng nhau đối mặt với mọi thử thách. Sự hàn gắn đã bắt đầu, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
BÀ HƯƠNG
(Giọng nghẹn ngào nhưng đầy quả quyết)
Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau lo hậu sự cho cha con, Minh ạ. Rồi chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại cuộc đời. Vì con gái chúng ta, vì tương lai của nó.
Minh nhìn Vy, ánh mắt anh tràn ngập sự cảm kích và tình yêu. Anh đưa tay vuốt nhẹ lên má con gái.
MINH
Cảm ơn em, Vy. Cảm ơn mẹ. Chúng ta sẽ làm lại. Chúng ta sẽ bắt đầu lại.
Vy nhìn Minh, rồi nhìn bà Hương. Cô gật đầu, ánh mắt lấp lánh niềm tin. Giờ đây, họ không còn là ba cá thể đơn độc, mà là một gia đình, cùng nhau đối mặt với mọi thử thách. Sự hàn gắn đã bắt đầu, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Vài tuần trôi qua, không khí trong căn nhà nhỏ của Vy dần ấm áp trở lại. Nỗi đau mất mát ông Sơn vẫn còn đó, len lỏi trong từng góc phòng, nhưng nó không còn đè nặng, không còn gieo rắc sự tuyệt vọng. Thay vào đó, một sự gắn kết kỳ lạ, một thứ tình cảm mà trước đây Vy chưa từng nghĩ tới, đã hình thành giữa cô, Minh và bà Hương. Bà Hương, người từng là rào cản lớn nhất, giờ đây lại là người vun vén, là chỗ dựa vững chắc. Bà chăm sóc Vy ân cần, trò chuyện với cô như hai người bạn, và đôi mắt bà luôn dõi theo đứa cháu ngoại bé bỏng với niềm tự hào xen lẫn chút ân hận. Minh càng ngày càng khẳng định tình yêu và trách nhiệm của mình, không để bất cứ điều gì có thể chia cắt họ. Anh đã quyết tâm gánh vác mọi thứ, bù đắp cho những tổn thương mà Vy đã phải gánh chịu.
Mọi thứ dường như đã đi vào quỹ đạo, một cuộc sống mới, bình yên hơn đang mở ra trước mắt họ. Vy đã chính thức trở thành con dâu của bà Hương, một danh phận mà trước đây cô mơ còn không dám mơ tới. Minh thì hạnh phúc ngập tràn, anh nhìn Vy và con gái, ánh mắt lấp lánh những tia hy vọng về một tương lai tốt đẹp.
Một buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, Vy đang ngồi ru con ngủ thì cánh cửa khẽ mở. Bà Hương bước vào, tay cầm một chiếc cặp da đen bóng quen thuộc. Bà không nói gì nhiều, chỉ đặt chiếc cặp lên bàn, ánh mắt nhìn Vy đầy phức tạp. Vy nhận ra chiếc cặp này, nó chính là chiếc cặp mà bà Hương đã dùng để đưa cho cô số tiền 2 tỷ đồng, ngày định mệnh ấy. Một dự cảm không lành bỗng nhiên len lỏi trong tâm trí Vy. Cô nhìn chiếc cặp, rồi nhìn bà Hương, ánh mắt dò hỏi.
BÀ HƯƠNG
(Giọng bà hơi run, nhưng vẫn giữ vẻ kiên quyết)
Mẹ biết con đang hạnh phúc, mẹ cũng rất mừng. Nhưng có một chuyện mẹ cần phải nói rõ với con. Chuyện này rất quan trọng.
Bà Hương mở chiếc cặp, bên trong là một tập tài liệu dày cộp. Bà lấy ra một tờ giấy, đưa cho Vy. Vy run rẩy nhận lấy, ánh mắt từ từ lướt trên từng dòng chữ. Những con số, những điều khoản, và một cái tên quen thuộc hiện lên rõ ràng. Đó là một hợp đồng, một hợp đồng đã được ký kết giữa bà Hương và một người khác, với những điều khoản liên quan đến cô và đứa con của cô. Vy đọc đến đâu, tim cô đập nhanh hơn đến đó. Cô ngước lên nhìn bà Hương, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt mở to đầy bàng hoàng và đau đớn. Nỗi buồn bã ban đầu tan biến, thay vào đó là sự choáng váng và một cảm giác bị phản bội sâu sắc. Bà Hương không hề biết rằng, cuộc đời cô, một lần nữa, lại bị ai đó sắp đặt bởi những tờ giấy và những giao dịch tài chính.
Vài tuần sau, trong không khí tang thương nhưng đầy sự gắn kết, tang lễ của ông Sơn đã được tổ chức. Vy và Minh cùng bà Hương đứng cạnh nhau, chia sẻ nỗi mất mát. Dù nỗi buồn vẫn còn hiện hữu, nhưng cách họ đối diện với nó đã thay đổi. Bà Hương đã chính thức chấp nhận Vy, và Minh thì luôn ở bên cạnh, ánh mắt tràn đầy yêu thương và sự thấu hiểu. Vy, giờ đây đã là một phần không thể thiếu của gia đình này, cảm nhận rõ sự ấm áp lan tỏa. Cô nhìn Minh, nhìn bà Hương, và trong ánh mắt họ, cô thấy được một tia hy vọng rực rỡ. Họ không còn đơn độc, họ là một gia đình, cùng nhau vượt qua bão giông.
Cuộc sống tưởng chừng đã tìm lại được sự bình yên, thế nhưng, một lá thư lạ bất ngờ được gửi đến Vy. Lá thư đó chứa đựng một tờ giấy với những dòng chữ khiến trái tim cô tan nát. Lại là một âm mưu, một sự sắp đặt khác từ đâu đó, nhắm vào sự bình yên mong manh mà cô đang có. Nó nhắc cô nhớ về quá khứ, về những gì cô đã phải trải qua để có được ngày hôm nay. Trái tim Vy thắt lại, nhưng cô không gục ngã. Lần này, cô sẽ không để bất kỳ ai cướp đi hạnh phúc mà cô đã đánh đổi bằng tất cả. Cô nhìn con gái đang say giấc, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.
Vài tuần sau tang lễ ông Sơn, không khí trong căn hộ của Vy đã ấm áp lên rất nhiều. Nỗi buồn mất mát vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó được xoa dịu bởi sự yêu thương và gắn kết của gia đình. Vy đã chính thức trở thành con dâu bà Hương, một sự chấp thuận mà cô từng nghĩ sẽ không bao giờ có được. Minh nhìn Vy với ánh mắt tràn đầy hạnh phúc và sự biết ơn. Bà Hương, dù vẫn còn đôi nét ưu tư, nhưng trong nụ cười của bà giờ đây có sự thanh thản và chấp nhận. Họ đã cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn nhất, và giờ đây, họ cùng nhau xây dựng lại tương lai. Vy nhìn Minh, nhìn bà Hương, cô cảm nhận rõ ràng tình yêu thương đang bao bọc lấy mình.
Ngày hôm ấy, khi Vy đang ru con ngủ, một người đưa thư tới mang theo một bưu phẩm. Đó là một chiếc phong bì màu trắng, không đề tên người gửi, chỉ có tên và địa chỉ của cô. Vy nhận lấy, lòng hơi bồn chồn. Cô mở phong bì ra, bên trong là một tờ giấy gấp gọn. Khi Vy mở tờ giấy đó ra, tim cô như ngừng đập. Đó là một tờ giấy với những dòng chữ ngắn gọn nhưng chứa đựng một sự thật động trời, một sự thật liên quan đến quá khứ của ông Sơn và có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô. Nỗi buồn tang tóc ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi sự bàng hoàng và một cảm giác bất an sâu sắc. Cô ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm, cố gắng tiêu hóa thông tin vừa nhận được. Liệu quá khứ đau buồn kia có đang tìm cách ám ảnh cô một lần nữa?
Đã vài tuần trôi qua kể từ ngày tang lễ của ông Sơn. Không khí trong căn hộ của Vy, Minh và bà Hương đã dần trở nên ấm áp hơn rất nhiều. Nỗi đau mất mát vẫn còn đó, len lỏi trong từng suy nghĩ, từng ánh mắt, nhưng nó không còn là sự tuyệt vọng. Thay vào đó, sự sẻ chia, sự đồng cảm và tình yêu thương đã gắn kết họ lại với nhau. Vy, giờ đây đã chính thức trở thành con dâu trong sự chấp thuận và tình thương vô bờ của bà Hương, cảm nhận rõ ràng sự bình yên. Minh nhìn Vy và con gái, ánh mắt anh rạng rỡ niềm hạnh phúc. Họ đã cùng nhau trải qua những biến cố lớn, và giờ đây, họ cùng nhau bước tiếp, với một tương lai đầy hy vọng phía trước. Cảm giác buồn bã ban đầu đã dần tan biến, nhường chỗ cho sự gắn kết gia đình bền chặt và niềm tin vào ngày mai.

