Tan ca về đến cửa thì thấy chồng và ᴛɪểᴜ ᴛᴀᴍ ᴛʀóɪ ᴍẹ ɢɪà đáɴʜ đậᴘ…
Ca trực kết thúc lúc gần 9 giờ tối. Thành phố vừa mưa xong nên con ngõ nhỏ nhà tôi ẩᴍ ướᴛ, đèn vàng hắt xuống nền đường loang loáng như bị ai quét dầu. Tôi – trung úy Linh – bước vào sân với một sự ɴôɴ ɴóɴɢ ʟạ ᴛʜườɴɢ. Cả ngày hôm nay mẹ tôi không gọi điện, điều rất hiếm, vì bà ʙị ʜᴜʏếᴛ áᴘ, ʜễ ᴛôɪ đɪ ʟàᴍ ᴍᴜộɴ ʟà ʙà ʟạɪ ᴄᴜốɴɢ ʟêɴ ʜỏɪ.
Vừa định rút chìa khóa mở cửa, tôi nghe tiếng động lạ từ trong nhà – như tiếng đồ đạc va vào nhau, kèm tiếng ᴘʜụ ɴữ ʟᴀ ᴛʜấᴛ ᴛʜᴀɴʜ.
ᴛɪᴍ ᴛôɪ ɢɪậᴛ ᴛʜóᴛ.
Tôi đẩy cửa, và cảnh tượng bên trong khiến ᴍáᴜ ᴛôɪ ɴʜư đôɴɢ ʟạɪ ᴛʀᴏɴɢ ʟồɴɢ ɴɢựᴄ.
Giữa phòng khách, mẹ tôi bị ᴛʀóɪ ɢɪậᴛ ʀᴀ sᴀᴜ, ᴅâʏ ᴛʜừɴɢ ǫᴜấɴ ǫᴜᴀɴʜ ᴛᴀʏ, ǫᴜᴀɴʜ ɴɢựᴄ. ʙà ɴɢã sõɴɢ sᴏàɪ ᴅướɪ ɴềɴ ɴʜà ʟạɴʜ. Chồng tôi – Hùng – mặt đỏ ɢᴀʏ, ᴛᴀʏ ᴄầᴍ ᴄâʏ ɢậʏ ɢỗ, còn bên cạnh là Lan – người phụ nữ mà tôi từng ɴɢʜɪ ɴɢờ ʟà ᴛɪểᴜ ᴛᴀᴍ nhưng không có bằng chứng – đᴀɴɢ ɢàᴏ ʟêɴ:
— Bà ký vào giấy sang tên nhà cho anh Hùng! Không ký thì đừng trách ʙọɴ ᴛᴀᴏ ᴍạɴʜ ᴛᴀʏ!
Nhưng tôi nhanh hơn. Tôi ᴄʜụᴘ ᴛᴀʏ ʜắɴ, ʙẻ ǫᴜặᴛ ʀᴀ sᴀᴜ chỉ trong 2 giây – động tác mà tôi đã làm ʜàɴɢ ɴɢʜìɴ ʟầɴ ᴠớɪ ᴛộɪ ᴘʜạᴍ ngoài xã hội.
Hùng ɢàᴏ ʟêɴ:
— Cô ᴅáᴍ?!
Lan ʜᴏảɴɢ ʟᴏạɴ ᴄʜạʏ ʀᴀ ᴄửᴀ, ɴʜưɴɢ ᴄửᴀ đã ʙị ᴛôɪ ᴋʜóᴀ ᴛừ ʟúᴄ ʙướᴄ ᴠàᴏ.
— Cả hai người đứng im. — Tôi rᴀ ʟệɴʜ, ɢɪọɴɢ ʟạɴʜ ʙăɴɢ.
Mẹ ᴛôɪ ᴋʜóᴄ, ᴄố ᴋéᴏ ᴛᴀʏ áᴏ ᴛôɪ:
— Linh… đừng làm vậy… dù gì nó cũng là chồng con… Xem tiếp ở dưới phần bình luận
Trung úy Linh giữ nguyên thế khống chế, bàn tay siết chặt cổ tay Hùng ép quặp ra sau lưng, dùng lực đẩy mạnh khiến hắn ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Tiếng cơ thể va vào nền gạch vang lên đanh gọn. Hùng mặt đỏ gay, rên rỉ đau đớn, gậy gỗ trong tay rơi cộc cộc xuống sàn, cổ tay bị bẻ gập khiến gân xanh nổi lên quanh thái dương.
Mẹ của Linh nằm dưới nền lạnh, dây thừng thô quấn chặt hai cổ tay đến mức da thịt bầm tím, nước mắt chảy dài thấm ướt gối. Bà khẽ run rẩy, ánh mắt van lơn nhìn con gái.
Lan đứng góc phòng khách, lưng áp sát tường bong tróc, chân run lẩy bẩy liên hồi, mồ hôi toát ra đầm đìa thấm ướt cổ áo. Mắt cô liên tục liếc nhìn cửa ra vào – nơi đã bị Trung úy Linh khóa chặt từ lúc bước vào, không lối thoát.
Trung úy Linh máu nóng dồn lên mặt, gò má đỏ bừng, tức giận đến run rẩy nhẹ bàn tay đang khống chế Hùng. Cô liếc nhanh sang Lan, giọng lạnh như băng, âm thanh vang rõ giữa căn phòng ngột ngạt:
— Ai cử động thêm một bước, tôi siết chặt tay hơn.
Hùng giãy giụa cố vùng vai, càng cử động cổ tay càng đau điếng, mặt hắn đỏ gay hơn, gào lên:
— Đau! Linh! Thả tôi ra ngay! Chúng ta là vợ chồng!
Lan run rẩy, cố nhích nhẹ một bước về phía cửa, ngón chân chạm vào gấu quần nhưng ngay lập tức dừng lại khi thấy Trung úy Linh liếc sang, chân cô mềm nhũn không dám bước tiếp.
Trung úy Linh thả lỏng một bàn tay đang khống chế Hùng, động tác dứt khoát, nhanh gọn như hàng nghìn lần thực hiện động tác bẻ tay khống chế tội phạm trong quá trình công tác. Trung úy Linh với tay lấy chiếc kéo cán nhựa nằm trên bàn uống nước cạnh đó, lưỡi kéo sắc lạnh ánh lên dưới ánh đèn vàng hắt xuống phòng khách.
Trung úy Linh cúi người tiến lại phía Mẹ của Linh đang nằm trên nền lạnh, lưỡi kéo kẹp vào sợi dây thừng thô quấn quanh cổ tay và ngực Mẹ của Linh. Chỉ một nhát cắt sắc lẹ, dây thừng đứt phựt, vệt bầm tím hiện rõ dưới da thịt nhợt nhạt của Mẹ của Linh.
Mẹ của Linh run rẩy vòng tay ôm lấy cổ Trung úy Linh, nước mắt rơi ướt đẫm vai áo Trung úy Linh. Giọng Mẹ của Linh nghẹn ngào, thở hắt ra từng nhịp: — Linh ơi… nếu chẳng may có chuyện gì thì thôi… mẹ không sao… con đừng làm liều…
Mẹ của Linh thì thầm nhỏ vào tai Trung úy Linh, giọng day dứt: — Linh ơi, bỏ qua cho nó lần này, dù gì nó cũng là chồng con.
Trung úy Linh cứng đờ người, lồng ngực thắt lại. Tình thương dành cho Mẹ của Linh yếu đuối và sự uất hận dành cho Hùng phản bội chồng chất trong lòng Trung úy Linh, khiến Trung úy Linh run rẩy nhẹ bàn tay còn lại đang siết chặt cổ tay Hùng.
Hùng lợi dụng lúc Trung úy Linh sơ hở vì lời nói của Mẹ của Linh, bất ngờ giật mạnh cánh tay bị khống chế, kết hợp vung chân đạp mạnh vào sàn nhà để vùng thoát. Hùng thấy sợi dây thừng vừa bị cắt rơi lỏng lẻo trên nền nhà, thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra thế khống chế của Trung úy Linh đã lỏng đi đáng kể, gương mặt đỏ gay dần tái đi vì bớt đau đớn.
Hùng bất ngờ nhổm dậy, cánh tay vẫn hơi tê rần siết chặt cây gậy gỗ còn cầm trong tay, dùng hết sức bạnh vai đẩy mạnh Trung úy Linh sang một bên, loạng choạng lao thẳng về phía cửa chính. Cánh cửa gỗ đã bị Trung úy Linh khóa chặt từ lúc vừa bước vào nhà, Hùng không biết, chỉ mù quáng chạy, đôi chân dẫm mạnh xuống nền gạch ẩm ướt sau cơn mưa, vang lên những tiếng động rỗng tuếch giữa phòng khách tĩnh lặng, dưới ánh đèn vàng hắt xuống từ trần nhà.
Lan đứng sát góc tường, vừa thấy Hùng chạy, lập tức cũng lẹ làng đuổi theo, gót giày cao gõ lạch cạch trên sàn, hơi thở dồn dập như sắp ngạt thở.
Trung úy Linh kịp thời lấy lại thăng bằng, đôi mắt sắc lạnh nheo lại, hàng nghìn lần thực hiện động tác bẻ tay khống chế tội phạm trong quá trình công tác giúp Trung úy Linh phản ứng nhanh như chớp. Trung úy Linh lướt nhanh qua khoảng cách ngắn, áp sát lưng Hùng đang vươn tay với lấy tay nắm cửa, dùng thế vật ngã chuẩn xác vật gục Hùng xuống sàn nhà, ngay lập tức nhảy lên, quỳ gối ép chặt đầu gối vào sống lưng phía trên thắt lưng của Hùng, khóa chặt toàn bộ động tác trong chưa đầy hai giây.
Hùng gào lên, tiếng thét the thé vang vọng khắp phòng khách: — Mày dám đánh chồng hả!
Cơn đau từ lưng lan tỏa khắp cơ thể, gương mặt Hùng tái mét, răng nghiến chặt, những tia máu nổi lên trong mắt Hùng. Hùng giãy giụa, cố gắng vung cây gậy gỗ đập ngược về phía Trung úy Linh, nhưng thế khóa của Trung úy Linh quá chặt, tuyệt đối không cho Hùng cơ hội thoát thân. Trung úy Linh hít một hơi thật sâu, ánh mắt quyết tâm lạnh lùng: không bao giờ để Hùng chạy thoát.
Lan đang chạy bị tiếng gào thét của Hùng làm giật mình, chân khựng lại giữa chừng, đôi vai Lan run rẩy bần bật. Lan chậm rãi quay đầu lại, nhìn thấy Hùng bị ép sát xuống sàn, Trung úy Linh đứng lừng lững phía trên, tim Lan đập thình thịch, chân Lan run cầm cập không dám bước tiếp.
Trung úy Linh thả lỏng khớp gối, rời khỏi lưng Hùng. Gã đàn ông vẫn nằm vật xuống sàn, gãy gập người vì cơn đau. Linh bình thản bước đến chỗ mẹ mình, nhặt lấy sợi dây thừng còn lại nằm lăn lóc dưới gầm bàn. Những ngón tay linh hoạt của một trung úy từng trải qua hàng nghìn lần khống chế tội phạm nhanh chóng quấn chặt lấy cổ tay, mắt cá chân Hùng, thắt nút theo kỹ thuật chuyên dụng khiến gã dù vùng vẫy cũng không tài nào gỡ được. Dùng sức, Trung úy Linh nhấc bổng Hùng lên, ấn mạnh hắn ngồi lại vào chiếc ghế gỗ giữa phòng.
Lan thấy thế, lén lút lùi lại phía sau, hướng về phía cửa sau dẫn ra nhà kho. Gót giày cao vừa chạm nhẹ xuống sàn nhà thì một chiếc ghế đẩu bỗng nhiên bay vút qua tai, kẻng một tiếng đổ sập ngay ngắn chặn ngang lối đi. Lan giật mình, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trung úy Linh đứng đó, đầu hơi nghiêng, đôi mắt sắc lạnh không chút dao động nhìn thẳng vào Lan. Hùng bên cạnh rên rỉ, hậm hực gầm lên: — Đồ vô liêm sỉ! Trói chồng mình lại, mày không sợ báo ứng à? Mày là cảnh sát nhưng cũng là vợ tôi, mày dám làm thế à?
Trung úy Linh mỉm cười nhạt, không thèm đáp lại lời chửi rủa của Hùng, ánh nhìn vẫn dán chặt vào Lan đang run rẩy giữa phòng.
— Lan, mày bước thêm một bước là tôi gọi người quen đến xử lý.
Giọng điệu của Trung úy Linh bình thản, tự tin đến rợn người. Lan đứng khựng lại, đôi môi tái mét, đôi tay chắp trước ngực run lẩy bẩy. Gã tiểu tam trong đầu Lan vừa lo sợ vừa tính toán đường thoát thân, nhưng chỉ một ánh mắt lạnh như băng của Trung úy Linh cũng đủ khiến Lan hóa đá. Hùng bên cạnh vẫn gào thét, chửi rủa, nhưng tiếng gào đó chẳng làm lay chuyển vị thế đang nắm quyền kiểm soát tuyệt đối của Trung úy Linh. Mẹ của Linh ngồi trên ghế, dù tay chân vẫn bị trói, nhưng trong mắt bà hiện lên niềm tin tưởng tuyệt đối vào con gái mình.
Trung úy Linh khẽ gật đầu với Mẹ của Linh, xoay người bước về phía chiếc tủ thuốc sơn trắng kê sát chân cầu thang, ánh đèn vàng hắt từ trần nhà xuống phòng khách ẩm ướt sau cơn mưa làm bóng dáng cô dài loang trên nền gạch lạnh. Cô mở cánh cửa kính lấy vỉ thuốc huyết áp vẫn còn nguyên trong hộp nhựa, bàn tay lạnh tanh thoăn thoắt rót đầy một cốc nước từ bình lọc đặt cạnh tủ, bước nhanh trở lại phía Mẹ của Linh. Đôi bàn tay linh hoạt từng thực hiện hàng nghìn lần động tác bẻ tay khống chế tội phạm nhanh chóng gỡ bỏ nút thắt sợi dây thừng quấn quanh cổ tay và ngực Mẹ của Linh, động tác chuyên nghiệp khiến sợi dây tuột ra chỉ trong tích tắc, để lộ đôi cổ tay đỏ ửng vì bị trói quá chặt.
Mẹ của Linh run run đưa hai tay lên, Trung úy Linh liền đưa cốc nước và vỉ thuốc, nhẹ nhàng dìu bà uống từng viên. Viên thuốc trượt qua cổ họng, Mẹ của Linh thở phào nhẹ nhõm, đôi vai gồng cứng bấy lâu cũng trùng xuống, vẻ sợ hãi trên gương mặt nhăn nheo dịu bớt phần nào.
Uống thuốc xong, Mẹ của Linh nắm chặt cổ tay Trung úy Linh, đôi bàn tay gầy guộc run lẩy bẩy, giọng nghẹn lại kể lại sự tình: — Từ lúc 2 giờ chiều, Hùng và Lan về nhà, ép mẹ ký giấy sang tên nhà. Hắn bảo không ký thì sẽ đánh chết mẹ, Lan còn lấy điện thoại quay video dọa tống tiền. Chúng nó trói mẹ vào ghế này suốt mấy tiếng đồng hồ, không cho uống nước, cứ thế gằn giọng ép mẹ ký.
Trung úy Linh cảm thấy máu dồn mạnh lên thái dương, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt đến mức khớp xương trắng bệch, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến mức hằn vết đỏ. Uất ức, phẫn nộ trào lên nghẹn ở cổ họng, nhưng cô ép chặt cảm xúc xuống, không để lộ ra ngoài trước mặt Mẹ của Linh.
Mẹ của Linh vẫn nắm chặt tay Trung úy Linh, đôi bàn tay run rẩy không ngừng, ánh mắt sợ hãi thỉnh thoảng lại rùng mình khi lướt qua gã Hùng bị trói ở góc phòng, đôi môi tái mét còn lẩm bẩm lặp lại lời dọa dẫm của hai kẻ gian ác. Gã Hùng bên chiếc ghế gỗ vẫn gầm gừ chửi rủa, nhưng tiếng gào thét của hắn chẳng làm lay chuyển vị thế đang nắm quyền kiểm soát tuyệt đối của Trung úy Linh. Lan đứng chẹn giữa lối đi, đôi chân run lẩy bẩy không dám nhúc nhích, ánh mắt sợ hãi đảo qua lại giữa Trung úy Linh và gã đàn ông bị trói.
Hùng giật mình trong sợi dây thừng vốn trói chặt lấy Mẹ của Linh suốt mấy tiếng đồng hồ ban nãy, nay quấn quanh cổ tay và ngực gã, dù bị trói chặt vào chiếc ghế gỗ, gã vẫn ngẩng cao đầu, để lộ nụ cười nhạt bỉ ổi trên gương mặt cứng cỏi. Gã vừa nghe hết lời kể của Mẹ của Linh, cổ họng gầm lên tiếng cười khàn đặc.
— Có gì mà lắm mồm lắm miệng. Tao nói lại cho mà nhớ: sáng mai ký giấy sang tên căn nhà này cho tao, tao thả Mẹ của Linh ngay. Không ký? Tao đốt sạch cái ổ chuột này, cháy trụi cả đống gạch lạnh lẽo các người đang đứng.
Cây gậy gỗ gã từng cầm để dọa nạt Mẹ của Linh lăn lóc dưới chân ghế, gã chẳng thèm liếc nhìn, vẫn hùng hổ hét lên.
Lan, người vẫn đứng chẹn giữa lối đi, đôi chân run rẩy ban nãy bỗng nhiên ngừng run, ánh mắt sợ hãi tan biến thay bằng vẻ hả hê, giọng the thé hùa theo:
— Đúng đấy! Tao còn lưu đủ video nhạy cảm của Mẹ của Linh, giữ chưa đăng lên mạng thôi. Ký nhanh còn kịp, để tao phát tán lên mạng xã hội, khắp hội phụ huynh, đồng nghiệp của Trung úy Linh đều xem hết, nhục còn hơn chết đấy!
Trung úy Linh đứng sững tại chỗ, đôi mắt vốn bình thường chỉ lạnh lùng khi áp chế tội phạm nay đỏ ngầu, gân xanh nổi lên thái dương, bàn tay từng thực hiện hàng nghìn lần động tác bẻ tay khống chế tội phạm siết chặt đến mức khớp xương kêu rắc rắc, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay khiến vết hằn đỏ sẫm hiển rõ.
Hùng càng nói càng hăng, nhổ một bãi nước bọt xuống nền gạch ẩm ướt, mắt lươi léo nhìn thẳng vào Trung úy Linh, gằn giọng từng chữ:
— Tao đã chuẩn bị can xăng ở gầm cầu thang rồi, không ký là chết cả lũ.
Mẹ của Linh nghe đến đây, tay siết chặt cổ tay Trung úy Linh đến mức run lẩy bẩy, đôi môi tái mét mấp máy:
— Đừng nghe bọn chúng nó, con ơi. Căn nhà này là của hai mẹ con mình dành dụm cả đời, đừng để bọn ác nhân ép được.
Lan cười hỉ hích, tiến lại gần ghế của Hùng, vuốt ve vai gã, giọng đắc ý:
— Nghe lời mẹ già đi, Trung úy Linh nhá. Đừng có làm cảnh bộ đội cứng đầu, ngoài đời thực tao xử lý hết đống video này, bảo đảm sự nghiệp của cô bay màu trong tích tắc.
Hùng ngửa cổ cười lớn, tiếng cười vang vọng trong phòng khách ẩm ướt, đèn vàng hắt xuống làm bóng gã dài loằng ngoằng trên tường:
— Nghe Lan nói đi! Tao đếm đến ba, không ký là châm lửa ngay. Một… Hai…
— Ba!
Tiếng hét của Hùng vang lên đinh tai, nhưng ngay khoảnh khắc đó, Trung úy Linh lại lùi lại một bước, tay áo ướt sũng mưa lạnh lẽo quệt nhanh qua gương mặt đỏ ngầu. Cô rút chiếc điện thoại từ túi quần, ngón tay lướt nhanh trên màn hình cảm ứng trong ánh đèn vàng lờ mờ của phòng khách. Cô bấm thẳng số tổng đài đơn vị, đưa lên tai, đôi mắt vẫn không rời khỏi lũ ác nhân.
Tiếng tút… tút… tút… vang lên trong sự im lặng chết chóc. Trung úy Linh chờ đợi, những ngón tay từng bẻ gãy tay tội phạm giờ siết chặt lấy chiếc điện thoại đến mức méo mó. Một thông báo máy bận vang lên, rồi tiếp tục bận. Cô thử gọi thêm hai số nội bộ khác, nhưng tất cả chỉ là hộp thư thoại lạnh lùng hoặc tín hiệu rời mạng.
Trung úy Linh chợt sững sờ, cô nhớ ra lời thông báo buổi sáng trước khi đi ca trực: “Họp đột xuất toàn đơn vị, không ai được phép bận điện thoại”. Vẻ mong chờ trong mắt cô vụt tắt, thay vào đó là sự thất vọng tràn trề.
Hùng quan sát thấy sự thay đổi đó, gã cười phá lên, tiếng cười vang vọng trong căn nhà ẩm ướt. Dù vẫn bị trói chặt vào ghế, gã vẫn ngẩng cao đầu, vẻ tự mãn hiện rõ trên gương mặt cứng cỏi.
— Sao, gọi đứa nào? — Hùng nhếch mép, mắt lươi léo nhìn thẳng vào Trung úy Linh — Mày làm trung úy thì gì, thất nghiệp 3 tháng rồi, tao lấy tiền nhà còn nuôi mày. Bọn bạn bè mày giờ đang ngồi họp hết đấy, ai thèm nghe máy của một đứa ăn bám như mày.
Gã phóng cái nhổ bọt xuống nền gạch cũ kỹ, giọng điệu khinh khỉnh tăng dần:
— Mày bỏ mặc chồng khi hắn thất nghiệp, vô ơn đến thế là cùng. Căn nhà này là của tao, là tao nuôi mày bao nhiêu năm qua, giờ tao lấy lại chút vốn chắt, mày cũng không chịu à? Đúng là phận đời lính tráng, về nhà vẫn chỉ là kẻ thất bại.
Lan đứng cạnh ghế Hùng, hai tay khoanh trước ngực, đôi môi nhếch lên một nụ cười khẩy đầy mỉa mai. Cô ta tiến lại gần Trung úy Linh, giọng the thé đầy hả hê:
— Nghe chồng nói đi! Đừng có làm cảnh cứng đầu nữa. Tiền nhà của Hùng nuôi mày suốt thời gian qua, giờ còn đòi oai trung úy với ai chứ? Nhục nhã lắm!
Trung úy Linh đứng sững giữa phòng khách, bóng dáng cô in hằn trên nền tường ẩm ướt. Cảm giác thất vọng về người chồng phụ bạc dâng lên tột độ, xoáy sâu vào lồng ngực. Cô nhìn Hùng, rồi nhìn sang Lan, đôi mắt vốn chỉ lạnh lùng khi áp chế tội phạm nay đỏ quạch, nhưng không nhỏ một giọt lệ.
Hùng càng lúc càng mỉa mai, gã chỉ tay vào Trung úy Linh, giọng hầm hố: “Mày im đi! Đồ vô dụng, ăn bám, không bằng một con chó!”
Lời lăng mạ dành cho Trung úy Linh chưa dứt, không khí trong phòng khách bỗng nhiên đặc quánh lại. Mẹ của Linh, người vốn đang cúi gằm mặt vì bị trói chặt bằng dây thừng quấn quanh ngực và tay, đột ngột ngẩng lên. Đôi mắt vốn mờ đục vì tuổi tác và tiền sử huyết áp giờ đây rực cháy sự phẫn nộ tột độ. Bà nhớ lại từng cái tát, từng lời cay nghiệt mà Hùng dành cho con gái mình suốt thời gian qua.
Bất chấp sợi dây thừng trói chặt, bà dùng toàn bộ sức lực đẩy mạnh người khỏi ghế. Bà loạng choạng tiến về phía bệ cửa sổ, nơi đặt chiếc bình gốm cổ mà Trung úy Linh rất quý.
Hùng chưa kịp phản ứng thì một cơn gió thổi qua. “Rắc!” Chiếc bình gốm đập thẳng vào trán gã.
Tiếng vỡ vụn vang lên chát chúa. Mảnh gốm sắc nhọn găm vào da thịt. Máu từ vết thương hở trán Hùng tuôn ra ngay lập tức, hòa lẫn với nước mưa vương trên tóc gã.
“Aaaaa! Con mẹ già này! Đau quá!” Hùng gào thét, hai tay ôm lấy đầu, lảo đảo lùi lại cho đến khi va vào tủ kính, máu chảy ròng ròng xuống khuôn mặt cứng cỏi.
Mẹ của Linh đứng đó, ngực dập dềnh vì hơi thở dồn dập, đôi mắt không còn chút sợ hãi nào nhìn thẳng vào kẻ vừa hãm hại con mình. Giọng bà the thé, run rẩy nhưng vang vọng cả căn phòng: “Mày đồ phản bội, dám chửi con gái tao!”
Bên cạnh đó, Lan hét lên một tiếng thất thanh, vội vàng lùi lại, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi trước cảnh tượng đẫm máu đột ngột xảy ra.
Trung úy Linh đứng sững sờ giữa phòng. Cô nhìn mẹ, rồi nhìn Hùng đang rên rỉ ôm đầu, cảm giác thất vọng trước đó tan biến, thay vào đó là một sự bừng tỉnh mạnh mẽ.
Lan đứng cách đó vài bước chân, ánh mắt bị dính chặt vào dòng máu đỏ tươi tuôn ra từ trán Hùng, hòa lẫn với vệt nước mưa vương trên tóc Hùng. Khuôn mặt Lan tái nhợt đến mức không còn chút máu, đầu óc quay cuồng vì cảnh tượng đẫm máu chưa từng thấy. Chân Lan khuỵu xuống, toàn bộ sức lực rời bỏ cơ thể, Lan ngã khụy xuống nền nhà ẩm ướt, bất tỉnh tại chỗ. Lồng ngực Lan phập phồng yếu ớt, hơi thở nông đến mức khó nhận ra.
Hùng vẫn ôm chặt lấy đầu, máu từ vết thương do mảnh gốm đâm rỉ ra qua kẽ ngón tay, nhỏ giọt xuống sàn gạch tạo thành vũng đỏ nhỏ. Hùng ngẩng lên, ánh mắt hoảng loạn đảo quanh phòng khách mờ tối dưới ánh đèn vàng hắt từ trần nhà, bắt gặp Trung úy Linh đang đứng đó, sắc mặt lạnh tanh không một chút dao động. Nỗi sợ hãi tột độ xâm chiếm toàn bộ tâm trí Hùng, Hùng biết mình đang ở thế bại, mọi kế hoạch cướp nhà đều đổ bể, và Trung úy Linh là người có thể khiến Hùng ngồi tù ngay lập tức.
Hùng quỳ xuống đất, đầu Hùng gục xuống, giọng nghẹn ngào giả tạo, run rẩy van xin: “Linh ơi, tha cho anh, anh sai rồi, sẽ trả lại mọi thứ. Anh sẽ trả lại hết giấy tờ nhà cho mẹ em, anh không dám ép mẹ em ký giấy nữa, xin em, tha cho anh lần này!”
Mẹ của Linh vẫn đứng cạnh bệ cửa sổ, tay bị trói chặt bằng dây thừng quấn quanh ngực và tay, ngực dập dềnh vì hơi thở dồn dập do tiền sử huyết áp cao. Đôi mắt Mẹ của Linh nhìn Hùng đầy khinh bỉ, giọng the thé vang vọng: “Mày đồ phản bội, dám chửi con gái tao, giờ sợ chưa hả? Lời xin xỏ của mày, tao không tin đâu!”
Trung úy Linh bước thêm một bước về phía Hùng, đôi mắt sắc lạnh găm thẳng vào Hùng. Suốt hàng nghìn lần thực hiện động tác bẻ tay khống chế tội phạm trong quá trình công tác tại đơn vị, Trung úy Linh chưa từng thấy kẻ nào hối lỗi giả tạo đến thế. Trung úy Linh thầm nghĩ: “Lời hứa của kẻ từng cầm cây gậy gỗ dọa mẹ mình, không đáng một xu.”
Trung úy Linh mở lời, giọng trầm tĩnh, không chút cảm xúc: “Hùng, anh từng cùng Lan ép mẹ tôi ký giấy sang tên nhà, trói mẹ tôi bằng dây thừng, cầm cây gậy gỗ dọa đánh mẹ tôi. Giờ chỉ một chút máu chảy mà anh sợ đến mức quỵ xuống xin tha? Những lời anh nói, tôi không tin một chữ.”
Hùng bò nhích về phía Trung úy Linh, máu từ trán nhỏ giọt xuống mặt đất, vệt dài phía sau lưng Hùng: “Linh ơi, anh thề! Anh sẽ ra phòng công chứng sáng mai ngay, trả lại hết sổ đỏ, giấy tờ đất, anh xin em, đừng báo công an, anh sợ ngồi tù lắm! Anh sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em và mẹ em nữa!”
Trung úy Linh lùi lại một bước, tránh tiếp xúc với Hùng, ánh mắt vẫn lạnh lùng: “Cửa nhà đã bị tôi khóa từ lúc bước vào, anh không đi đâu được đâu. Chờ công an đến đây đi, anh sẽ tự nói với họ những lời hối lỗi đó.”
Lan vẫn nằm bất động dưới sàn, mái tóc dính bết nước mưa và bụi bẩn, lồng ngực Lan phập phồng yếu ớt, đôi khi không thấy nhúc nhích, hơi thở yếu ớt đến mức khó nhận ra.
Trung úy Linh rút điện thoại từ túi áo khoác công vụ, màn hình sáng lên dưới ánh đèn vàng lờ mờ của phòng khách, chiếu vào gương mặt không chút dao động của cô. Cô lướt danh bạ nhanh chóng, bấm số liên lạc với chị gái sống ở ngõ kế bên. Tiếng đổ chuông vang lên chưa đầy hai tiếng thì đầu dây bên kia đã nhấc máy.
Trung úy Linh cầm điện thoại sát tai, giọng bình thản như đang báo cáo công việc tại đơn vị: “Chị ơi, sang nhà em nhanh, có kẻ trộm đột nhập, em đã khống chế được rồi.”
Đầu dây bên kia thoáng căng thẳng, giọng chị gái vang lên vội vã: “Cái gì? Em không sao chứ? Chị sang ngay đây!”
“Chị nhờ người gọi xe cấp cứu cho Lan, rồi báo hàng xóm sang canh chừng nhà em nhé.” Trung úy Linh tiếp tục sắp xếp, giọng vẫn điềm tĩnh. “Em đang giữ Hùng và Lan ở đây, không để hai kẻ này trốn thoát đâu.”
“Được rồi, chị sang ngay trong 5 phút là tới. Chị gọi xe cấp cứu và báo hàng xóm ngay đây, em cứ bình tĩnh!” Chị gái hứa chắc nịch rồi cúp máy.
Trung úy Linh cất điện thoại vào túi áo, ánh mắt lướt qua Hùng đang quỳ bệt trên sàn, tay ôm chặt vết thương trán, máu vẫn rỉ ra qua kẽ ngón tay. Nghe thấy có người sắp sang, Hùng thở phào nhẹ nhõm, vai Hùng khụy xuống, hơi thở dồn dập dần trở nên đều đặn hơn. Hùng thầm nghĩ có người đến là có thể nhờ giúp đỡ y tế cho vết thương trên đầu, cũng là có người chứng kiến, Trung úy Linh sẽ không dám làm gì quá đáng.
Lan vẫn nằm bất tỉnh dưới sàn, lồng ngực phập phồng yếu ớt, mái tóc dính bết nước mưa và bụi bẩn, không hề có dấu hiệu tỉnh lại.
Mẹ của Linh đứng tựa bên bệ cửa sổ, tay bị trói chặt bằng dây thừng quấn quanh ngực và tay, ngực phập phồng vì hơi thở dồn dập do tiền sử huyết áp cao, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo từng động thái của Trung úy Linh, tràn đầy tin tưởng vào Trung úy Linh.
Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, kèm theo giọng chị gái Linh vang vọng qua khe cửa: “Linh ơi, chị mang người sang rồi, mở cửa nhanh lên!” Trung úy Linh gật nhẹ với mẹ, bước sang mở ổ khóa cửa chính, thứ đã được cô khóa chặt từ lúc bước vào nhà.
Cánh cửa vừa hé mở, chị gái Linh lao vào trước, phía sau là hai người đàn ông hàng xóm, người cầm gậy tre, người vác xà beng ngắn, mặt đầy vẻ căng thẳng. Chị gái Linh thấy cảnh Hùng quỳ dưới sàn máu me, Lan nằm bất tỉnh bên cạnh, mẹ Linh bị trói tái mặt, lập tức chạy lại đỡ mẹ: “Mẹ ơi, mẹ không sao chứ? Con đã gọi xe cấp cứu rồi, 5 phút nữa là đến!”
Hùng thấy có người lạ ập vào, lập tức bật dậy khỏi mặt sàn, dù vết thương trán vẫn rỉ máu làm nhòe cả kẽ ngón tay. Cây gậy gỗ hắn dùng để uy hiếp mẹ Linh nãy giờ nằm lăn lóc dưới chân, đã bị Trung úy Linh gạt sang một bên từ lúc trước. Hắn vùng vẫy định lao ra phía cửa nhưng bị Trung úy Linh dùng động tác bẻ tay khống chế từng thực hiện hàng nghìn lần đá nhẹ vào gối, ngã khuỵu xuống sàn. Hắn quay ngoắt đầu, mắt đỏ ngầu nhìn hai người hàng xóm, nhổ toẹt xuống nền nhà ẩm ướt: “Mấy người nhà bà này đi đâu mà lề mề thế? Thừa chuyện không à? Có việc gì không biết tự giải quyết mà phải kéo thêm người lạ vào?”
Hai người hàng xóm nhíu mày, ngạc nhiên tột độ trước thái độ ngang ngược của hắn, rõ ràng hắn đang là kẻ thua cuộc, tay chân bẽ bàng mà vẫn tỏ thái độ hống hách. Hùng thấy không ai đáp lời, càng hét to hơn, giọng the thé vang khắp phòng khách tối sáng nhấp nháy ánh đèn vàng: “Mấy người tránh ra, đây là chuyện gia đình tao, không cần người lạ can thiệp!”
Trung úy Linh tiến lại gần hai người hàng xóm, giọng chỉ đạo gọn lỏn, rành rọt như đang ra lệnh tại đơn vị: “Hai anh giữ chặt thằng Hùng này, dùng sợi dây thừng kia trói chặt chân tay nó lại, đừng để nó vùng vẫy thoát ra. Còn cái con Lan nằm dưới sàn kia, cũng canh chừng kỹ, chờ người bên đơn vị tôi đến giải quyết, tuyệt đối không để hai kẻ này chạm vào mẹ tôi.”
Hùng nghe vậy, càng điên cuồng vùng vẫy, tay chân đập loạn xạ vào không khí, định lao vào cắn xé những người xung quanh: “Sao? Mày dám trói tao? Tao là chồng mày! Chuyện gia đình tao mày đem ra ngoài đường thế này, mày không sợ tiếng dư luận à?” Hai người hàng xóm thấy hắn hung hăng, lập tức tiến lên, một người giữ chặt hai tay, một người ghì chặt đôi chân, dù hắn vùng vẫy điên cuồng đến đâu cũng không thoát được.
Chị gái Linh đang lo lắng vuốt lưng mẹ, nghe Hùng nói vậy liền quay lại, mặt đanh lại: “Chồng cái con khỉ! Mày trói mẹ già, ép sang tên nhà mà cũng gọi là chồng con gái tôi? Mấy anh hàng xóm cứ giữ chặt nó, đợi công an đến xử lý cho ra nhẽ!”
Trung úy Linh đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh như băng nhìn Hùng vùng vẫy, nội tâm lướt qua ý nghĩ ngắn ngủi: Đúng là đến đường cùng vẫn không chịu sửa tính ngang ngược. Hùng thấy Trung úy Linh thản nhiên đứng nhìn, càng hét lớn, nhưng tiếng hét của hắn dần bị át đi bởi tiếng còi xe cấp cứu vang lên ngoài ngõ, cùng tiếng bước chân dồn dập của người bên đơn vị Trung úy Linh đang tiến đến.
Tiếng còi xe cấp cứu vừa ngớt, một người đàn ông đeo băng đỏ từ đơn vị Trung úy Linh bước vào, gật đầu chào rồi lập tức trấn giữ cửa chính. Chị gái Linh đỡ mẹ ngồi lên ghế sofa, giàn giụa nước mắt: “Mẹ kể cho con nghe, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Con đi làm về thấy cửa khóa ngoài, lo quá mới chạy đi kêu hàng xóm.”
Mẹ của Linh thở hắt ra, đôi tay vẫn còn run rẩy nắm chặt chén nước chị đưa. Bà chớp chớp hàng mi ướt đẫm, giọng yếu ớt nhưng rành rọt qua từng lời kể: “Hùng… nó về lúc 2 giờ chiều. Nó bảo con gái đi trực về muộn, nhờ mẹ ký hộ mấy tờ giấy sang tên nhà cửa cho cháu nội. Mẹ không đồng ý, nó liền lôi dây thừng ra… trói chặt tay mẹ thế này đây.” Bà nghẹn ngào, chỉ vào vết sưng tấy trên cổ tay. “Rồi nó gọi cái Lan này đến, ép mẹ ký giấy. Mẹ không ký, nó dọa sẽ đánh mẹ ngất đi để giả chữ ký…”
Lúc này, Lan nằm dưới sàn khẽ cựa quậy, đôi mắt long sòng sọc mở ra. Thấy bà Hoa – người hàng xóm nhà cạnh đang đứng khoanh tay ở cửa, Lan vội vã bò dậy, lau vết máu giả trên trán, giọng the thé chối bay chối biến: “Bà cụ nói sai hết rồi! Tôi không biết gì cả. Tôi chỉ mới đến đây có mười phút thôi, thấy cảnh này tôi xỉu đi chứ đâu có liên quan. Chính ông Hùng này say rượu về gây chuyện, đừng lôi tôi vào!”
Bà Hoa bước thẳng vào giữa phòng khách, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lan, giọng sang sảng khiến cả phòng im phắc: “Sao không liên quan? Tôi thấy nó vào nhà lúc 2h chiều, còn mang theo bao tải to lắm! Tôi còn tưởng nhà mình chuyển nhà hay đi sắm sửa đồ đạc, ai ngờ lại là mang theo đồ nghề để trói mẹ già đấy!”
Nghe đến đó, mặt Lan tái xanh, rồi xám ngoét đi. Cô ta ngồi bệt xuống sàn, miệng lắp bắp nhưng không thốt nên lời nào để chối cãi. Cạnh đó, Hùng cúi gằm mặt xuống, đôi vai rũ xuống hoàn toàn, không còn chút thái độ hống hách nào so với lúc trước.
Những người hàng xóm xung quanh lập tức xì xào rồi chuyển sang phẫn nộ. Một người đàn ông vác xà beng giậm chân: “Trời đất, đồ súc sinh! Mang bao tải đến để trói mẹ già à? Phải báo công an tống cổ bọn chúng vào bót ngay!” Chị gái Linh siết chặt tay mẹ, ánh mắt nhìn Hùng và Lan đầy uất hận. Trung úy Linh đứng lặng thinh ở góc phòng, lồng ngực phập phồng, nắm đấm siết chặt. Giờ đây, mọi đường thoát của hai kẻ bất lương đã hoàn toàn bị chặn đứng.
Trung úy Linh hít một hơi thật sâu, mùi mốc của sàn nhà ẩm ướt sau cơn mưa tan biến trong mũi, thay bằng mùi mực in còn mới toanh từ tờ giấy sang tên sở hữu nhà đất nằm lăn lóc trên mặt bàn trà. Ánh đèn vàng hắt từ cột đèn ngoài con ngõ nhỏ nhuốm vàng đôi bàn tay chai sần vì hàng nghìn lần thực hiện động tác bẻ tay khống chế tội phạm, khi cô duỗi thẳng tay chộp lấy mép tờ giấy ngay trước mặt Hùng và Lan.
Hùng bật dậy khỏi ghế, cây gậy gỗ trong tay giơ cao, mắt long sòng sọc gào thét: “Mày làm cái quái gì vậy! Đó là nhà của tao, tao có quyền định đoạt! Trả đây!” Anh ta lao về phía Trung úy Linh, đôi chân dẫm mạnh lên nền gạch khiến bụi bay mù, nhưng gã đàn ông vác xà beng và anh chàng đeo băng đỏ từ đơn vị công tác của Trung úy Linh lập tức lao tới, mỗi người kẹp chặt một cánh tay Hùng, giữ chặt anh ta tại chỗ. Hùng giãy giụa, cổ trướng xanh, tiếng gào thét vang cả con ngõ: “Thả tao ra! Mày dám động vào tài sản của tao, tao kiện mày tội phá hoại tài sản! Thả ra!”
Lan thấy thế, lập tức quỵ xuống sàn nhà, nước mắt giàn giụa chảy dài, tay chắp trước ngực van xin: “Trung úy Linh ơi, tha cho chúng tôi đi! Tờ giấy đó là do Hùng ép tôi ký tên thay mẹ chị, tôi không muốn đâu, tha cho tôi nhé! Tôi sẽ bồi thường, tôi sẽ làm gì cũng được, đừng báo công an bắt tôi đi tù!” Cô ta bò nhích về phía Trung úy Linh, nhưng bị bà Hoa đứng cạnh gạt phắt tay sang một bên.
Trung úy Linh không thèm liếc nhìn hai kẻ đang giãy giụa, hai tay nắm chặt hai mép tờ giấy sang tên nhà, xé toạc một đường dứt khoát ngay trước mặt Hùng và Lan. Tiếng giấy rách xé toạc không khí tĩnh lặng. Cô xé tiếp, xé nát tờ giấy thành từng mảnh vụn, rồi rải đều lên mặt bàn trà.
Hùng nhìn những mảnh giấy vụn, mắt đỏ hoe, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ như con thú bị dồn vào góc: “Mày chết với tao! Mày đợi đấy, tao sẽ không để yên đâu!” Anh ta giãy giụa mạnh hơn nữa, nhưng hàng xóm giữ chặt không buông.
Trung úy Linh lạnh lùng rút điện thoại ra từ túi ngực áo sĩ quan, mở camera, chụp liên tiếp mấy tấm ảnh những mảnh giấy rách rưới trên bàn, ghi hình cả cảnh Hùng bị khống chế, Lan quỳ khóc ở phía sau làm bằng chứng. Xong xuôi, cô cất điện thoại, ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên khuôn mặt tái mét của Hùng và Lan, giọng nói vang lên rõ ràng, không một chút dao động: “Cái nhà này là của mẹ tôi, cả đời các người không bao giờ chạm vào được.”
Mẹ của Linh ngồi trên ghế sofa, đôi tay run rẩy vỗ nhẹ lên ngực, nước mắt trào ra nhưng lần này là nước mắt giải tỏa. Chị gái Trung úy Linh siết chặt tay mẹ, nhìn Hùng và Lan với ánh mắt đầy khinh bỉ. Cánh cửa nhà vẫn bị khóa chặt từ bên trong từ lúc Trung úy Linh bước vào, không một kẽ hở cho hai kẻ bất lương tẩu thoát.
Sự tĩnh lặng sau câu nói lạnh lùng của Trung úy Linh chưa kịp tan, Lan – kẻ đang quỳ trên nền gạch ẩm ướt khóc nức nở – bỗng cứng đờ người. Mắt cô ta trợn trắng, rồi gục phịch xuống sàn, trán đập vào gạch phát ra tiếng cộc một cái. Tiếng khóc đứt quãng ngay lập tức.
Bà Hoa đứng cạnh há hốc miệng, hét lên: “Trời ơi! Con nhỏ này ngất rồi! Mau gọi xe cấp cứu 115 đi!”
Hùng bị hai người từ đơn vị công tác của Trung úy Linh kẹp chặt hai tay, nghe vậy liền cười gằn, sằng sặc: “Ngất thì chết luôn cho rồi! Đồ tiểu tam láo lếch, giờ hết đường lừa gạt người ta rồi hả? Thả tao ra! Chúng mày định cướp nhà tao à? Tao sẽ kiện cho tụi bay vỡ mật!” Hùng giãy giụa dữ dội, mặt đỏ tía tai, gân cổ nổi cuồn cuộn. Hai người kẹp tay Hùng cũng phải dùng sức mới giữ chặt được Hùng.
Thấy Hùng vẫn hung hăng, mấy người đàn ông hàng xóm bước lên, nhẹ nhàng đẩy hai đồng nghiệp của Trung úy Linh sang một bên, rồi kéo Hùng lết đến cột bê tông góc phòng khách. Họ lấy cuộn dây thừng vốn quấn quanh người Mẹ của Linh lúc nãy, trói chặt tay và ngực Hùng vào cây cột. Suốt quá trình bị trói, Hùng không ngừng rủa xả: “Lũ khốn nạn! Để tao ra khỏi đây, tao sẽ đốt cái nhà này! Trung úy Linh, mày đợi đấy, tao sẽ cho mày mất chức! Mẹ già mày cũng đừng mong yên thân! Tao sẽ đuổi hai mẹ con mày ra đường ăn mày!”
Trung úy Linh bước đến cửa chính, mở khóa, đẩy cửa mở toang. Tiếng còi xe cấp cứu vang lên ngày càng gần, chiếc xe dừng sát lề con ngõ nhỏ. Hai nhân viên y tế cầm cáng xông vào, chân họ dẫm vào nền đường ẩm ướt còn đọng nước mưa.
Họ quỳ xuống cạnh Lan bất tỉnh, kiểm tra mạch, soi đèn vào mắt cô ta. Bác sĩ dẫn đầu nhíu mày, ngẩng lên nhìn mọi người xung quanh: “Người này cần đưa đi kiểm tra, ngất quá lâu có thể ảnh hưởng thần kinh.”
Nhân viên y tế đưa Lan lên cáng, cố định dây an toàn. Dù bất tỉnh, Lan vẫn run rẩy dữ dội, răng đánh lập cập, hai tay run lẩy bẩy bên hông. Khi họ đẩy cáng qua chỗ Hùng bị trói, tiếng chửi rủa của Hùng càng to hơn, cổ họng gầm gừ: “Cứu con đĩ đó làm gì! Để nó chết đi cho rảnh nợ! Trung úy Linh, mày thấy chưa, bồ của mày sắp chết rồi đấy! Hahaha!”
Trung úy Linh đứng ở cửa, nhìn đèn đỏ đuôi xe cấp cứu mờ dần trong màn mưa đêm. Trung úy Linh thở ra một hơi dài, nhẹ nhõm, căng thẳng đè nặng ngực suốt mấy giờ qua cuối cùng cũng tan biến. Mẹ của Linh bước đến bên cạnh Trung úy Linh, nắm lấy tay Trung úy Linh, lòng bàn tay Mẹ của Linh ấm áp, vững chãi. “Mẹ không sao, con ạ. Nhờ con cả đấy.” Trung úy Linh siết nhẹ tay Mẹ của Linh, khóe môi nở một nụ cười mệt mỏi.
Tiếng còi xe cấp cứu đã khuất hẳn trong màn mưa đêm, con ngõ nhỏ lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng đèn tuýp huỳnh quang trong phòng khách kêu lách tách nhẹ.
Trung úy Linh dìu Mẹ của Linh ngồi xuống chiếc ghế sofa đã cũ góc phòng, cẩn thận kéo chiếc chăn bông mỏng đắp lên đôi chân vẫn còn run rẩy của Mẹ của Linh. Vạt chăn giặt sạch thơm mùi xà phòng quen thuộc, khiến Mẹ của Linh khẽ thả lỏng đôi vai căng cứng suốt mấy giờ qua.
Trung úy Linh ngồi xuống sàn nhà, ngước nhìn Mẹ của Linh, giọng khàn đặc vì mệt mỏi nhưng kiên định: “Mẹ yên tâm, con hứa từ nay về sau sẽ không để Mẹ của Linh chịu thêm một chút khổ nào nữa. Dù có chuyện gì xảy ra, con cũng sẽ luôn ở bên Mẹ của Linh.”
Mẹ của Linh nắm lấy bàn tay Trung úy Linh, đầu ngón tay bà vẫn còn run nhẹ, nhưng ánh mắt sáng lên, vỗ nhẹ mu bàn tay Trung úy Linh: “Con làm đúng rồi, con gái. Mẹ biết con đã phải chịu nhiều áp lực lắm mới đưa ra quyết định đó.”
Góc phòng tối om, ánh đèn vàng không hắt tới, Hùng ngồi bệt xuống nền gạch ẩm ướt, lưng tựa vào tường, đôi tay bị trói chặt sau lưng bằng chính sợi dây thừng Hùng từng dùng để trói Mẹ của Linh vẫn còn đau nhức. Hùng nhìn hai mẹ con Trung úy Linh, mắt đờ đẫn, thỉnh thoảng mới chớp mắt một cái. Những lời chửi rủa, gầm gừ lúc nãy giờ biến mất hết, chỉ còn sự trống rỗng. Hùng thầm nghĩ: “Mình sai rồi. Từ đầu đến cuối, mình sai hết rồi.” Nhưng lời nói nghẹn ở cổ họng, không thể thốt ra. Quá muộn rồi, tất cả đều quá muộn.
Trung úy Linh vừa định đáp lời Mẹ của Linh, thì Mẹ của Linh nắm chặt tay cô hơn, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy tự hào, lời thoại then chốt vang lên: “Linh ơi, mẹ tự hào về con, dù là trung úy hay con gái mẹ, con đều làm rất tốt.”
Nước mắt Trung úy Linh bất giác rơi xuống, lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay Mẹ của Linh. Trung úy Linh siết chặt tay Mẹ của Linh, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp ngực, mọi mệt mỏi, căng thẳng suốt đêm nay bỗng chốc tan biến hết. Mẹ của Linh nhìn Trung úy Linh, khóe môi nở nụ cười an tâm, lòng bà cuối cùng cũng được trút gánh nặng.
Hùng ngồi ở góc phòng, nhìn dòng nước mắt của Trung úy Linh, nhìn nụ cười an tâm của Mẹ của Linh, lồng ngực thắt lại. Hối hận như dao cào, nhưng Hùng chỉ biết cúi gằm mặt, không dám ngước lên nhìn hai mẹ con họ nữa. Đèn vàng trong phòng khách hắt bóng Hùng lên tường, lêu đêu, cô độc.
Tiếng còi xe tuần tra vang lên từ ngoài ngõ lúc gần 22h, Trung úy Linh đứng dậy mở cửa, dẫn hai cảnh sát vào nhà. Hùng không kháng cự, để họ còng tay dẫn đi, ánh mắt đờ đẫn không dám nhìn về phía Trung úy Linh và Mẹ của Linh. Lan bị bắt tại căn hộ thuê ở quận lân cận không lâu sau đó, tang vật là tập hồ sơ giả mạo chưa kịp tiêu hủy.
Sáng hôm sau, nắng hanh hao xuyên qua rèm cửa sổ phòng khách, Trung úy Linh giúp Mẹ của Linh mặc chiếc áo dày, dìu bà ra khỏi nhà. Con ngõ nhỏ đã khô ráo, gió mang theo mùi lá cây ẩm nhẹ. Hai mẹ con đón xe buýt đến văn phòng công chứng quận.
Tại quầy tiếp nhận, Trung úy Linh đặt tập giấy tờ giả mạo lên bàn, giọng rành rọt: “Tôi là Trung úy Linh, đơn vị công tác số 3. Đây là toàn bộ văn bản sang nhượng tài sản bị ép ký trái ý muốn của mẹ tôi, yêu cầu hủy bỏ hiệu lực ngay lập tức.”
Mẹ của Linh ngồi bên cạnh, nắm chặt tay Trung úy Linh, khóe môi nở nụ cười nhẹ: “Tôi không hề tự nguyện ký những tờ giấy này, hai đứa Hùng và Lan đã trói tôi lại, đe dọa tính mạng.”
Công chứng viên kiểm tra giấy tờ, xác nhận chữ ký trên đó là bị ép buộc, lập biên bản hủy bỏ toàn bộ văn bản giả mạo trong vòng 15 phút. Mẹ của Linh thở phào nhẹ nhõm, vỗ nhẹ mu bàn tay Trung úy Linh: “Giờ mẹ yên tâm rồi, căn nhà này là của hai mẹ con mình, không ai có thể cướp đi được.”
Trung úy Linh gật đầu, cảm giác thanh thản dâng lên trong lồng ngực, những lo lắng suốt đêm qua tan biến hết.
Sau đó, Trung úy Linh cùng Mẹ của Linh đến đơn vị công tác của Trung úy Linh. Chỉ huy đơn vị đón hai người trong phòng làm việc, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt trìu mến.
Trung úy Linh đứng nghiêm chào, báo cáo: “Chỉ huy, tôi đã giải quyết vụ việc xâm hại tài sản và uy hiếp tính mạng người thân tại nhà riêng, đối tượng là Hùng và Lan, đã bàn giao cho cơ quan công an xử lý.”
Chỉ huy đơn vị gật đầu, giọng sang sảng: “Trung úy Linh đã xử lý đúng quy định, bảo vệ được tài sản và người thân. Đơn vị biểu dương tinh thần trách nhiệm của đồng chí.”
Mẹ của Linh cười rạng rỡ, nắm tay Chỉ huy đơn vị: “Cảm ơn chỉ huy đã giáo dục ra một người con gái tuyệt vời như Linh.”
Trung úy Linh đứng nghiêm, nước mắt không tự chủ rơi xuống, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm.
Tại trại tạm giam, Hùng ngồi bệt trên nền xi măng, nhìn qua song sắt cửa sổ, thầm nghĩ: “Mình đánh mất tất cả rồi.” Lan ngồi ở góc đối diện, đầu cúi gằm, không dám nhìn ai, chấp nhận chịu trách nhiệm trước pháp luật cho hành vi đồng phạm của mình.
Màn đêm buông xuống, căn nhà nhỏ của Trung úy Linh và Mẹ của Linh lại sáng đèn. Mẹ của Linh ngồi xem tivi ở phòng khách, Trung úy Linh pha ấm trà sen, mùi hương dịu nhẹ lan tỏa khắp gian phòng. Không còn tiếng cãi vã, không còn nỗi sợ bị cướp đoạt, không gian tràn ngập sự bình yên mà hai mẹ con đã bao lâu nay khao khát.
Cuộc sống vốn dĩ không thiếu những con người vì lòng tham mà đánh mất lương tri, giống như Hùng và Lan, tưởng rằng có thể dùng thủ đoạn để chiếm đoạt tài sản, nhưng cuối cùng vẫn phải trả giá đắt trước pháp luật. Trung úy Linh nhìn chén trà nóng trên tay, thầm hiểu rằng sức mạnh của một người lính không chỉ nằm ở những động tác khống chế tội phạm dày dạn, mà còn ở sự kiên định trước cái xấu, sự bảo vệ tuyệt đối cho những người thân yêu nhất.
Mẹ của Linh rót thêm trà cho Trung úy Linh, cười hiền: “Con gái, mai mẹ nấu thịt kho tàu cho con ăn nhé, con những ngày qua mệt quá rồi.” Trung úy Linh gật đầu, cảm giác ấm áp lan tỏa từ đầu ngón tay đến tận trái tim. Những cơn bão đã đi qua, bầu trời phía trước giờ đây trong xanh, gió nhẹ mang theo hương hoa sứ từ vườn nhà hàng xóm bay vào, cuốn trôi mọi bụi bặm của những ngày sóng gió.
Đôi khi, những lựa chọn khó khăn nhất lại mang đến kết quả tốt đẹp nhất, chỉ cần ta giữ vững lương tâm, pháp luật sẽ đứng về phía công lý, và những người thân yêu sẽ luôn ở bên ta, cùng vượt qua mọi giông bão. Ánh đèn vàng trong phòng khách hắt bóng hai mẹ con xuống nền nhà, ấm áp, bình yên, như chưa từng có những biến cố đau lòng xảy ra.

