Bà mẹ già lặ-ng l-ẽ gõ cửa nhà con, chưa kịp gặp đã bị coi là osin . Cô người yêu thẳng tay hắ-t h-ủi, không ngờ Hùng về giữa lúc ấy . Cảnh tượng anh chứng kiến khiến tất cả ch-ết lặ-ng, một sự thật đ-au lò-ng bị lật mở…
Bà sống lặ-ng l-ẽ ở quê, ngày ngày làm bạn với nỗi nhớ và những bức ảnh cũ. Dù Hùng chỉ về thăm nhà vài lần mỗi năm, bà vẫn luôn tự hào về con. Bà kể với hàng xóm rằng, con trai bà giỏi lắm, nó đang làm việc ở một công ty lớn trên thành phố, lương tháng mấy chục triệu.
Ánh mắt bà lấp lánh mỗi khi nói về con, như thể mỗi lời nói là một viên ngọc quý. Bà không cần con phải gửi tiền về nhiều, bà chỉ cần con được hạnh phúc, được thành công. N-ỗi n-hớ thương chất chứa bao năm, bà đã đưa ra một quyết định tá-o bạ-o. Bà sẽ lên thăm Hùng, tạo cho con một bất ngờ nho nhỏ.
Bà không báo trước. Bà sợ nếu báo trước, con trai sẽ bận rộn, sẽ phải l-o l-ắng cho bà. Bà chỉ đơn giản là g-ói g-hém một chút quà quê, vài ký gạo mới, vài quả trứng gà, rồi bắt chuyến xe buôn thúng mâm lên thành phố. Trên chuyến xe dài, trái tim bà cứ rộn ràng. Bà hình dung ra khuôn mặt rạng rỡ của Hùng khi thấy bà, hình dung ra cảnh con trai sẽ ôm bà thật chặt, sẽ giới thiệu với bạn gái rằng, “Đây là mẹ của con.” Bà đã nghe Hùng kể về Mai, người yêu của nó.
Hùng nói Mai là cô gái hiền lành, xinh xắn. Bà đã chuẩn bị sẵn một chiếc vòng tay ngọc nhỏ, món quà đầu tiên bà dành cho con dâu tương lai. Dù đã lên thành phố vài lần, nhưng lần này, bà cảm thấy lòng mình há-o hứ-c hơn bao giờ hết.
Khi bà đến chung cư của Hùng, cảm giác hân hoan ban đầu đã bị thay thế bằng một sự h-ụt hẫ-ng. Cánh cửa mở ra, Mai đứng đó, với một ánh mắt lạ-nh l-ùng. Nụ cười trên môi bà t-ắt dần. Mai có vẻ bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. “Bác đến không báo trước, chúng cháu không kịp chuẩn bị,” cô nói, giọng nói không có chút ấm áp nào.
Bà Lụa chỉ cười, “Mẹ muốn làm con bất ngờ mà.” Bà nhìn quanh căn hộ, nó sạch sẽ, gọn gàng nhưng lại thiếu đi sự ấm cúng. Nụ cười của bà trở nên gư-ợng gạ-o, và bà bắt đầu cảm thấy mình như một người ngoài, một vị khách không mời mà đến.
Sau khi cất đ-ồ đ-ạc, bà Lụa ngỏ ý muốn nấu bữa tối để chi-êu đã-i hai đứa. Bà đã mang theo những món quà quê, những món ăn mà Hùng thích. Bà muốn được tự tay nấu cho con ăn, muốn được chăm sóc con. Nhưng Mai đã ngăn lại. “Để cháu nấu, bác cứ nghỉ ngơi đi.”
Nụ cười của Mai có vẻ thân thiện, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lùng. Bà Lụa ngồi trên sofa, cảm thấy b-ối r-ối. Bà muốn giúp đỡ, muốn thể hiện tình yêu của mình bằng những bữa ăn, nhưng lại không được chấp nhận. Bữa tối hôm đó, Hùng trở về. Khuôn mặt nó vẫn rạng rỡ, nhưng khi thấy Mai, nó lại trở nên gư-ợng gạ-o. Bà Lụa nhận ra, Hùng đang cố gắng giữ một khoảng cách giữa bà và Mai, một khoảng cách mà bà không thể nào hiểu được.
Sáng hôm sau, Hùng phải đi công tác độ-t x-uất. Anh xin lỗi bà vì đã không ở lại được, nhưng lại vội vàng trấn an bà rằng, Mai sẽ chăm sóc bà thật tốt. “Mẹ cứ ở đây chơi, con đi vài ngày rồi về.” Bà Lụa chỉ cười. Bà biết, con trai bà rất bận. “Con cứ đi đi, mẹ sẽ ở đây, mẹ sẽ không làm phiền đâu.”
Hùng nhìn mẹ, rồi lại nhìn Mai, ánh mắt nó đầy sự l-o l-ắng, nhưng nó lại không nói gì. Nó chỉ đơn giản là hôn lên trán mẹ, rồi lặ-ng l-ẽ rời đi. Bà nhìn theo bóng lưng con, và một n-ỗi đ-au không thể nào tả xiết len lỏi trong trái tim bà. Bà cảm thấy như con trai mình đã không còn là của bà nữa.
Khi Hùng đi, Mai đã không còn giữ vẻ khách sáo nữa. Cô trở nên lạ-nh lù-ng và h-ống há-ch. Cô giao cho bà Lụa những việc vặt trong nhà, từ lau nhà, rửa chén, cho đến giặt quần áo. “Bác cứ làm đi cho đỡ chán,” Mai nói, giọng nói cô đầy vẻ ra lệnh. Bà Lụa ch-ết lặ-ng. Bà đã nghĩ rằng, Mai sẽ yêu thương bà như mẹ đẻ, nhưng không. Mai chỉ xem bà như một người giúp việc, một “osin” mới…👇MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN
Ngay khi cánh cửa căn hộ khép lại sau lưng Hùng, ánh mắt Mai lập tức thay đổi. Nụ cười thân thiện gượng gạo biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng đến đáng sợ. Cô quay sang nhìn Bà Lụa, đôi mắt chứa đầy sự khinh thường mà trước đó đã cố giấu giếm.
“Bác Lụa này,” Mai cất tiếng, giọng nói không còn chút nào khách sáo, “Ở nhà có vẻ bác quen việc đồng áng, chân tay ngứa ngáy lắm đúng không?” Cô ta không đợi Bà Lụa trả lời, ra lệnh luôn: “Giờ bác cứ làm mấy việc này đi cho đỡ chán. Căn nhà này rộng, cháu lại bận trăm công nghìn việc. Bác lau dọn từ phòng khách ra ban công, rồi rửa hết chồng bát đĩa từ tối qua. Quần áo trong máy giặt cũng vừa xong, bác phơi giúp cháu luôn nhé.”
Bà Lụa chết lặng. Trái tim bà như bị bóp nghẹt. Bà đã nghĩ, Mai sẽ yêu thương bà như mẹ đẻ, nhưng không. Mai chỉ xem bà như một người giúp việc, một “osin” mới. Sự tủi hổ, đau đớn dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Bà Lụa đứng đó, bàn tay nắm chặt vạt áo bạc màu, đầu óc quay cuồng. Bà không thể tin được đây là cô gái hiền lành, xinh xắn mà con trai bà đã kể.
Mai thấy Bà Lụa im lặng, nhếch môi cười khẩy. “Thế nào, bác có nghe rõ không? Hay là ở quê lâu quá không quen nghe tiếng người thành phố nói?” Giọng điệu Mai càng thêm hống hách, đầy vẻ châm chọc. “À, nếu không biết chỗ để dụng cụ thì hỏi cháu. Đừng để cháu phải nhắc lại lần nữa nhé.”
Bà Lụa cố nén một tiếng thở dài đau đớn. Bà cúi đầu, bàn tay run rẩy đưa lên gạt đi giọt nước mắt chực trào. Lòng bà nặng trĩu. Bà hiểu rồi. Tất cả những niềm tự hào, sự háo hức khi lên thăm con, giờ đây tan biến như bong bóng xà phòng. Bà chỉ là một người mẹ quê mùa, không hơn không kém, trong mắt cô con dâu tương lai. Bà Lụa lẳng lặng đi vào bếp, nơi có chồng bát đĩa cao ngất đang chờ. Tay bà chạm vào làn nước lạnh, cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo trong lòng.
Bà Lụa đứng trước chồng bát đĩa cao ngất, những chiếc đĩa sứ trắng tinh dính đầy dầu mỡ. Đôi tay bà Lụa vốn quen cầm cuốc, cầm liềm, giờ run rẩy nhúng vào làn nước lạnh. Bà cẩn thận cọ rửa từng cái bát, cái đĩa, miết sạch từng vết bẩn dù tay bà buốt giá. Bà Lụa nghĩ đến Hùng, nghĩ đến việc con trai bà thích sạch sẽ như thế nào. Nỗi nhớ con bỗng dâng lên nghẹn ngào, hòa cùng sự tủi hờn.
Sau khi hoàn thành xong chồng bát đĩa, Bà Lụa bắt đầu lau dọn phòng khách. Căn hộ rộng lớn, những món đồ nội thất hiện đại sáng loáng, xa lạ với đôi mắt quen nhìn lũy tre làng của Bà Lụa. Bà Lụa quỳ xuống, lau từng ngóc ngách, từng kẽ gạch bằng khăn ẩm. Cột sống bà nhức mỏi, từng khớp xương kêu lên răng rắc. Bà Lụa chưa từng quen với việc dọn dẹp nhà cửa kiểu này, ở quê bà, mọi thứ đơn giản và gắn liền với đất đai hơn. Mỗi lần cúi xuống, một cơn choáng nhẹ lại ập đến.
Tiếp đến là đống quần áo trong máy giặt. Bà Lụa bê chậu đồ còn nặng trĩu ra ban công. Gió thành phố thổi lồng lộng, lạnh lẽo, khác hẳn với làn gió đồng quê ấm áp. Bà Lụa tỉ mỉ phơi từng chiếc áo, chiếc quần. Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều thành phố không đủ sưởi ấm tâm hồn đang lạnh giá của bà. Bà Lụa nhìn xa xăm, bao quanh bởi những tòa nhà chọc trời vô cảm. Một cảm giác cô đơn tột cùng ập đến, bóp nghẹt trái tim bà.
Bà Lụa thèm được nghe tiếng Hùng, thèm được kể cho con nghe những gì đang xảy ra. Nhưng rồi bà lại lắc đầu quầy quậy. Làm sao bà có thể kể cho con nghe những lời Mai đã nói, cách Mai đã đối xử với bà? Chắc chắn Hùng sẽ buồn, sẽ lo lắng, thậm chí có thể cãi vã với Mai. Bà Lụa không muốn làm con trai phải bận tâm, nhất là khi Hùng đang bận công việc. Bà Lụa quyết định im lặng, gánh lấy tất cả một mình. Bà Lụa thở dài, tự nhủ lòng phải cố gắng chịu đựng, vì con, vì tương lai của con. Nước mắt chực trào nhưng bà cố nuốt ngược vào trong.
Bà Lụa ngồi xuống chiếc ghế sofa lạnh lẽo, tấm lưng mỏi nhừ tựa vào thành ghế. Căn hộ vừa được dọn dẹp sạch sẽ, sáng loáng, nhưng cảm giác ấm cúng thì hoàn toàn không có. Bà Lụa nhìn ra cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng vẫn sừng sững, xa lạ. Nỗi cô đơn một lần nữa len lỏi, quấn chặt lấy trái tim bà.
Tiếng dép loẹt quẹt vang lên từ phòng ngủ. Mai bước ra, tóc tai búi cao gọn gàng, quần áo chỉnh tề. Cô gái không thèm liếc nhìn Bà Lụa lấy một cái, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt thoăn thoắt.
“Alo, Vy à? Ừ, mình đang chán đây. Đi shopping không? Tối nay thì bar X nhé! Ok, tầm lát nữa mình qua đón.” Mai hào hứng nói vào điện thoại, giọng điệu tươi vui, hoàn toàn đối lập với không khí tĩnh lặng của căn phòng.
Bà Lụa khẽ ho một tiếng, cố gắng thu hút sự chú ý. Mai vẫn không ngẩng đầu. Bà Lụa cảm thấy lồng ngực mình se lại, một nỗi tủi hờn trào lên.
“Mai này, con có muốn ăn gì không? Mấy quả trứng gà quê bà luộc ăn ngon lắm đó.” Bà Lụa dè dặt hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ.
Mai khẽ nhíu mày, không rời mắt khỏi điện thoại. “Thôi thôi, con không ăn đâu. Đồ quê nhiều cholesterol lắm. Với lại, con đang giảm cân. Bà cứ tự nhiên mà dùng nhé.” Cô gái buông một câu cụt lủn rồi lại dán mắt vào màn hình.
Bà Lụa nuốt khan, cảm thấy cổ họng mình khô rát. Bà nhìn Mai, nhìn những ngón tay thon dài lướt trên màn hình cảm ứng, nhìn đôi môi son đỏ mỉm cười khi xem một đoạn clip nào đó. Bà nhận ra, sự có mặt của bà chẳng có chút ý nghĩa nào trong mắt cô gái trẻ này.
“Thôi, con đi nhé. Bà cứ ở nhà xem tivi hay làm gì tùy bà.” Mai nói vội, không đợi Bà Lụa trả lời. Cô xỏ giày, cầm chiếc túi xách hàng hiệu rồi vội vã mở cửa bước ra. Cánh cửa căn hộ đóng sập lại, để lại Bà Lụa một mình giữa không gian rộng lớn và lạnh lẽo.
Bà Lụa đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con đường tấp nập. Bà thấy Mai bước lên một chiếc taxi màu vàng chanh rồi vụt đi mất hút. Một mình Bà Lụa lại ở trong “Căn hộ của Hùng”, không có ai bầu bạn. Căn nhà này, vốn là nơi bà mong đợi sự ấm áp từ con trai, giờ đây lại biến thành một nhà tù vô hình, nơi bà cảm thấy mình thừa thãi, như một vật trang trí cũ kỹ không ai thèm ngó ngàng.
Đêm xuống, những ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng bắt đầu lấp lánh như những vì sao nhân tạo. Bà Lụa vẫn ngồi đó, sự cô đơn gặm nhấm tâm can bà từ buổi chiều. Bà nhìn quanh căn bếp hiện đại, sạch sẽ nhưng trống trải. Trong một khoảnh khắc, hình ảnh Hùng ngày xưa hiện về, thằng bé còm nhom nhưng đôi mắt sáng ngời, luôn háo hức chờ đợi những món ăn bà nấu. Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên. Bà Lụa chậm rãi đứng dậy, bước vào bếp. Bà quyết định sẽ nấu một bữa cơm quê, những món mà Hùng vẫn thường tấm tắc khen ngon. Có lẽ, Mai cũng sẽ thích.
Bà Lụa lục tìm những nguyên liệu đơn giản còn sót lại: một ít rau muống tươi rói vừa hái ở vườn nhà mang lên, mấy quả trứng gà ta và chút thịt ba chỉ rim. Mùi dầu phi hành thơm lừng lan tỏa khắp căn hộ, xua đi phần nào không khí lạnh lẽo. Bà Lụa tỉ mẩn xào rau, rim thịt, rồi luộc thêm mấy quả trứng gà quê. Đơn giản vậy thôi, nhưng đó là cả tấm lòng của người mẹ gửi gắm vào từng món ăn. Bà cẩn thận bày biện ra bàn ăn, mấy món ăn dân dã trông thật bắt mắt trên bộ chén đĩa sang trọng. Bà Lụa mỉm cười nhạt, hình dung cảnh ba người cùng quây quần.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên. Mai trở về, trên người vẫn còn nguyên bộ đồ đi chơi sang trọng, tay xách một túi đồ hiệu nhỏ. Cô gái sải bước vào nhà, chẳng thèm để ý đến Bà Lụa đang đứng cạnh bàn ăn. Mùi thức ăn phảng phất trong không khí khiến Mai khẽ nhíu mày.
“Mai, con về rồi à? Bác nấu cơm này, toàn món Hùng thích ngày xưa đó. Con ra ăn cùng bác cho vui.” Bà Lụa dè dặt mời, giọng nói chất chứa hy vọng.
Mai dừng lại, liếc nhìn bàn ăn. Ánh mắt cô quét qua đĩa rau muống xào, bát thịt rim bóng mỡ và mấy quả trứng luộc, rồi dừng lại trên khuôn mặt Bà Lụa với vẻ khó chịu.
“Cơm ạ?” Mai nhếch mép, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. “Ôi dào, món này cháu không quen ăn đâu, bác cứ ăn đi.”
Bà Lụa như bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Nụ cười trên môi bà vụt tắt, thay vào đó là sự sững sờ, rồi nỗi buồn dâng lên khó tả. Bà nhìn những món ăn mình đã dành cả tâm huyết để chuẩn bị, giờ đây bị Mai từ chối thẳng thừng, thậm chí còn chê bai.
“Cháu vừa đi ăn buffet với bạn về rồi. No căng bụng. Mà mấy món này nhiều dầu mỡ, lại rau cỏ lèo tèo, ăn vào tăng cân mất.” Mai nói tiếp, gương mặt lộ rõ vẻ không hài lòng. Cô ta không đợi Bà Lụa nói thêm lời nào, nhanh chóng đi vào phòng mình, bỏ lại Bà Lụa đứng chết lặng giữa căn bếp, bên mâm cơm ấm nóng nhưng nguội lạnh tình người.
Bà Lụa nhìn chằm chằm vào những món ăn, từng món đều gợi lại kỷ niệm về Hùng. Bà Lụa siết chặt tay, cảm giác như có ai đó vừa bóp nghẹt trái tim mình. Nước mắt lưng tròng, bà nuốt khan, cố kìm lại nỗi tủi thân đang trào dâng. Tất cả sự cố gắng, tất cả hy vọng của bà, đều bị vứt bỏ không thương tiếc. Bà Lụa cảm thấy mình thật sự thừa thãi, một gánh nặng trong căn nhà mà bà từng nghĩ là tổ ấm của con trai.
Bà Lụa hít một hơi thật sâu, nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng. Bà nhìn chiếc điện thoại di động đặt trên mặt bàn bếp, do Hùng mua tặng. Bà đưa tay run rẩy cầm lấy, tìm trong danh bạ số của con trai. Từng ngón tay run rẩy gõ số. Tiếng chuông dài vang lên, xen lẫn những nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực bà. Bà Lụa hi vọng, hi vọng một lời an ủi, một câu hỏi thăm từ đứa con trai duy nhất.
Tiếng “tút” rồi giọng Hùng gấp gáp vang lên từ đầu dây bên kia.
“Alo, con nghe đây mẹ. Con đang họp, có chuyện gì không ạ?”
Giọng con trai vội vã, pha lẫn tiếng ồn ào công sở khiến Bà Lụa như bị dội một gáo nước lạnh nữa. Bao nhiêu nỗi tủi thân, uất ức dâng lên đến tận miệng, bà muốn bật khóc kể hết cho con nghe về cách Mai đối xử với mình. Nhưng rồi, ánh mắt bà dừng lại trên mâm cơm nguội lạnh, trên khuôn mặt mình phản chiếu trong ánh kính điện thoại. Bà sợ, sợ Hùng sẽ lo lắng, sợ con lại vất vả vì mình.
“À… ừm… không có gì con à,” Bà Lụa cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, giọng nói run run. “Mẹ chỉ gọi hỏi thăm con thôi. Con đi công tác có mệt không?”
“Con không sao đâu mẹ. Mọi thứ ổn cả. Con đang bận một chút, lát nữa con gọi lại cho mẹ nha,” Hùng trả lời nhanh như bắn, nghe rõ tiếng gõ bàn phím lạch cạch và giọng nói ai đó vang vọng phía sau.
“Ừm… ừm, mẹ biết rồi. Mà… ở nhà Mai… con bé có vẻ… có vẻ bận rộn lắm phải không con?” Bà Lụa cố gắng lái câu chuyện, một tia hi vọng nhỏ nhoi về việc Mai có thể nhận ra lỗi lầm, hay ít nhất Hùng sẽ hỏi thăm.
“Mai hả mẹ? Chắc con bé cũng bận đi làm, đi chơi với bạn thôi mẹ. Mọi thứ ở nhà vẫn ổn chứ mẹ? Mai có chăm sóc mẹ tốt không?” Hùng hỏi mà như đọc thuộc lòng, giọng điệu vẫn vội vàng, thiếu sự quan tâm sâu sắc.
“À, ừ… tốt lắm con. Mọi thứ đều ổn. Con bé tốt lắm.” Bà Lụa dối lòng, lời nói nặng trĩu. Trái tim bà như bị bóp nghẹt. Bà nghe rõ tiếng thở dài của chính mình.
“Dạ, vậy tốt rồi mẹ. Thôi con phải vào họp đây. Con gọi lại mẹ sau nhé.”
“Thôi được rồi con, cứ làm việc đi. Mẹ… mẹ cúp máy đây.” Bà Lụa vội vàng kết thúc cuộc gọi trước khi tiếng nấc nghẹn ngào kịp bật ra.
Tiếng “tút tút” lạnh lẽo vang lên báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc. Bà Lụa buông điện thoại xuống bàn, tay bà vẫn run rẩy. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ bao trùm căn phòng. Bà Lụa nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm lung linh ánh đèn nhưng sao lại lạnh lẽo đến thế. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo, kéo theo sau là những giọt khác, mặn chát và cay đắng. Bà cảm thấy mình thật sự cô độc, bất lực. Ngay cả con trai mình cũng không thể tâm sự. Bà Lụa gục mặt xuống bàn, ôm chặt lấy trái tim đang đau nhói.
Nước mắt Bà Lụa vẫn còn vương trên khóe mắt. Bà đứng dậy, lặng lẽ dọn dẹp mâm cơm nguội lạnh, lòng nặng trĩu những suy nghĩ về sự vô tâm của con trai và cách đối xử của Mai. Bà Lụa cố gắng gạt đi nỗi đau, tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ. Nhưng, thành phố này dường như không dung thứ cho sự yếu mềm.
Vài ngày sau, không khí yên tĩnh trong căn hộ của Hùng bị phá vỡ hoàn toàn. Cứ đến tối, Mai lại tụ tập bạn bè về nhà. Tiếng nhạc xập xình, tiếng cười nói ồn ào vang vọng khắp căn phòng khách. Bà Lụa lủi thủi trong bếp, rửa bát hay chuẩn bị bữa ăn đơn giản cho riêng mình, tai cứ văng vẳng những âm thanh chát chúa. Bà cảm thấy mình thật thừa thãi, lạc lõng giữa căn nhà hiện đại này. Bà nhớ quê, nhớ những buổi tối tĩnh lặng chỉ có tiếng dế kêu, tiếng lá xào xạc.
Một buổi tối, khi Mai và nhóm bạn đang cười nói rôm rả, tiếng nhạc điện tử đập thình thịch, Bà Lụa bước ra khỏi bếp, tay cầm chiếc khăn ẩm định lau bàn. Mai, đang nhâm nhi ly rượu trên ghế sofa, bỗng ngoắc tay gọi Bà Lụa với một nụ cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự khinh khỉnh.
“Mấy đứa, đây là dì Lụa,” Mai cất giọng oang oang, đủ lớn để át tiếng nhạc. “Người giúp việc mới nhà mình đấy. Dì ấy từ quê lên, mới làm được vài ngày.”
Bà Lụa chết sững. Chiếc khăn trên tay bà khẽ rơi xuống sàn. “Dì Lụa”? “Người giúp việc từ quê lên”? Từng lời nói của Mai như những nhát dao đâm thẳng vào tim bà. Bà nhìn Mai, đôi mắt ngấn nước nhưng không dám nói một lời nào. Khuôn mặt Mai vẫn tươi cười, ánh mắt đầy vẻ tự mãn khi thấy bạn bè nhìn Bà Lụa với vẻ tò mò, xen lẫn chút thương hại.
Những người bạn của Mai đổ dồn ánh nhìn về phía Bà Lụa. Một cô gái tóc vàng hoe khẽ bật cười khúc khích, thì thầm với người bên cạnh. Một chàng trai khác nhướn mày, môi nhếch lên vẻ chế giễu. Bà Lụa cảm thấy cả khuôn mặt mình nóng bừng, trái tim như bị bóp nghẹt. Nỗi xấu hổ, nhục nhã dâng lên tột cùng. Bà không dám ngẩng mặt nhìn bất cứ ai, cúi gằm mặt xuống, cố gắng nuốt nước mắt vào trong. Chiếc khăn rơi trên sàn nhà dường như đang chế giễu sự bất lực của bà. Bà Lụa chỉ muốn biến mất ngay lập tức, muốn chạy thật xa khỏi nơi này, nơi mà con dâu tương lai của bà đã biến bà thành một kẻ vô danh, một “người giúp việc” trong chính căn nhà của con trai mình. Bà đứng chôn chân giữa phòng khách ồn ào, cơ thể run rẩy, nước mắt cứ thế thi nhau lăn dài trên gò má nhăn nheo, hòa vào vị mặn chát của sự tủi nhục.
Bà Lụa đứng chôn chân giữa phòng khách ồn ào, cơ thể run rẩy, nước mắt cứ thế thi nhau lăn dài trên gò má nhăn nheo, hòa vào vị mặn chát của sự tủi nhục. Tiếng cười nói của nhóm bạn Mai vẫn vang lên, pha lẫn tiếng nhạc điện tử đập thình thịch, như đang chế giễu nỗi đau của bà. Một vài ánh mắt tò mò, xen lẫn chút khinh thường vẫn đổ dồn về phía bà.
Trong số những người bạn của Mai, có một cô gái tên Hạnh, đang ngồi trên sofa, tay cầm ly cocktail. Ban đầu, Hạnh cũng chỉ mỉm cười xã giao như những người khác, nhưng khi Bà Lụa ngẩng đầu lên một khoảnh khắc, ánh mắt Hạnh chợt va phải đôi mắt ngấn lệ, chất chứa nỗi đau khổ tột cùng ấy. Một tia sáng lóe lên trong đầu Hạnh. Đôi mắt này… khuôn mặt này…
Hạnh chết sững. Một ký ức chợt ập về. Cô từng gặp bà cụ này ở đâu đó rồi, hay Hùng đã từng kể về mẹ của anh? Một bữa tối ăn uống cùng nhóm bạn, Hùng đã từng lướt qua một bức ảnh trên điện thoại, nhắc đến mẹ anh ở quê. Hình ảnh mờ nhạt đó, giờ đây, lại trùng khớp đến kỳ lạ với người phụ nữ đang đứng giữa phòng khách, bị Mai gọi là “dì Lụa, người giúp việc”.
Màu sắc trên mặt Hạnh chợt thay đổi. Từ vẻ vô tư lự, nụ cười trên môi cô tắt hẳn. Cô nhìn chằm chằm vào Bà Lụa, rồi liếc nhanh sang Mai. Mai vẫn đang cười nói rôm rả, hoàn toàn không để ý đến sự thay đổi trên khuôn mặt Hạnh. Nụ cười tự mãn vẫn nở trên môi Mai.
Hạnh cảm thấy tim mình đập thình thịch. Cô không thể tin vào mắt mình. Đây… đây là mẹ của Hùng? Hùng, bạn trai của Mai, người bạn thân của cả nhóm? Vậy mà Mai lại… Một cảm giác sợ hãi và kinh tởm len lỏi trong lòng Hạnh. Cô nhìn Bà Lụa, đôi mắt chứa đầy sự ái ngại, lúng túng, pha lẫn chút thông cảm và thương xót. Bà Lụa, người đang cúi gằm mặt xuống, dường như cũng cảm nhận được ánh mắt khác lạ đó, bà khẽ ngẩng lên một chút, đôi mắt chạm nhẹ vào Hạnh.
Hạnh lập tức cụp mắt xuống, giả vờ nhâm nhi ly rượu, cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình. Cô không dám nói bất cứ điều gì. Nỗi sợ hãi Mai, nỗi sợ bị gạt ra khỏi nhóm bạn nếu dám phản đối, lấn át mọi ý nghĩ khác. Nhưng ánh mắt cô vẫn lén lút nhìn về phía Bà Lụa, chứa đựng một sự day dứt khó tả, như muốn nói “Con xin lỗi”.
Mai hoàn toàn không để ý đến sự bối rối của Hạnh, vẫn tiếp tục câu chuyện vui vẻ của mình, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Bà Lụa với một nụ cười ẩn ý, như muốn nhắc nhở “dì Lụa” về vị trí của mình. Bà Lụa vẫn đứng đó, như một cái bóng, khao khát được biến mất vào hư vô, nhưng cũng không thể thoát khỏi ánh mắt tội lỗi của Hạnh.
Bà Lụa đứng chết lặng thêm vài khoảnh khắc, cảm giác như những tiếng cười nói và ánh mắt khinh miệt đang đâm xuyên vào bà. Toàn bộ cơ thể bà co rúm lại, nước mắt nóng hổi thi nhau chảy tràn, xé nát cõi lòng. Bà không thể chịu đựng thêm dù chỉ một giây phút nào nữa. Tình yêu thương, sự hy sinh của một đời người mẹ, tất cả đều bị chà đạp không thương tiếc. Bà Lụa hít một hơi thật sâu, cố nén tiếng nức nở, chậm rãi quay lưng lại với không gian ồn ào ấy. Không một ai trong nhóm bạn của Mai để ý đến sự rời đi của bà, trừ Hạnh. Cô gái trẻ đó, từ trong góc sofa, dõi theo bóng lưng gầy gò của Bà Lụa, đôi mắt chứa đầy sự ái ngại và một nỗi day dứt khó tả.
Bà Lụa bước đi như một cái bóng, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Bà đi thẳng vào căn phòng nhỏ, nơi bà đã đặt tạm những đồ đạc mang từ quê lên. Không bật đèn, Bà Lụa mò mẫm trong bóng tối mờ ảo của ánh đèn thành phố hắt vào qua cửa sổ. Bà kéo chiếc va li cũ ra, bắt đầu lặng lẽ gói ghém lại từng món đồ. Chiếc áo len cũ, bộ đồ ngủ đã bạc màu, tất cả đều được xếp cẩn thận. Bà Lụa không vội vã, nhưng mỗi động tác đều mang theo một sự kiên quyết tột cùng. Đôi tay bà run rẩy khi chạm vào chiếc vòng ngọc đã chuẩn bị cho Mai – món quà tình thương giờ đây trở thành một sự trớ trêu đến đáng sợ. Bà ngước nhìn chiếc vòng, ánh mắt mờ đi vì nước mắt, rồi nhẹ nhàng đặt nó trở lại sâu trong đáy va li, như chôn vùi một phần hy vọng vừa bị tàn phá.
Cố nén những tiếng nức nở đang chực trào, Bà Lụa siết chặt quai va li. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng tim bà đập thình thịch trong lồng ngực. Bà bước ra khỏi phòng, đứng giữa hành lang nhỏ. Ánh đèn vàng nhạt từ phòng khách hắt ra, chiếu rọi một góc căn hộ hiện đại mà bà từng mơ ước được sống cùng con trai. Bà Lụa nhìn quanh một lần cuối. Phòng khách bừa bộn, tiếng cười nói vẫn văng vẳng vọng ra như những mũi dao cứa vào tâm can. Nơi đây, tình yêu thương của bà đã bị chà đạp, lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc. Bà không còn gì để níu kéo nữa. Quê hương, dù nghèo khó, nhưng ít ra ở đó, bà vẫn còn là chính mình. Bà Lụa khẽ cắn môi, quay người lại, mở cánh cửa căn hộ, quyết tâm rời đi.
Bà Lụa khẽ cắn môi, quay người lại, mở cánh cửa căn hộ, quyết tâm rời đi. Nhưng đúng lúc gió đêm từ hành lang lùa vào, mang theo chút hơi lạnh, ánh mắt bà chợt dừng lại. Hùng. Con trai bà sẽ nghĩ gì? Làm sao anh có thể hiểu được tất cả những gì đã xảy ra, những nỗi tủi hờn và sự sỉ nhục mà mẹ anh phải gánh chịu, nếu bà cứ thế mà biến mất?
Bà Lụa khẽ thở dài, bước lùi vào trong, nhẹ nhàng khép cánh cửa lại. Bà không thể đi mà không để lại một lời. Bà đi đến bàn ăn, nơi vẫn còn vương vãi những dấu vết của bữa tiệc ồn ào. Bà tìm thấy một tờ giấy trắng nhỏ và một cây bút bi đã gần hết mực.
Từng nét chữ của Bà Lụa run rẩy, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng một nỗi đau và sự uất nghẹn. Bà viết cho Hùng, kể lại tất cả những gì mình đã trải qua kể từ khi đặt chân lên căn hộ này. Từ sự háo hức ban đầu khi mang quà quê lên thăm con, đến sự lạnh nhạt, hờ hững của Mai, và đỉnh điểm là buổi tối hôm nay, khi bà bị đối xử như một người giúp việc, bị bạn bè của Mai cười nhạo và khinh rẻ. Bà không một lời trách móc Mai, nhưng sự thật trần trụi về cách cô gái ấy đối xử với bà, với lòng tự trọng của một người mẹ, cứ thế tuôn trào trên trang giấy. Nỗi đau và sự tủi hờn thấm đẫm từng con chữ, nhưng Bà Lụa không khóc. Những giọt nước mắt dường như đã cạn khô từ lâu. Bà chỉ muốn Hùng biết sự thật.
Khi lá thư gần hoàn thành, ánh mắt Bà Lụa chạm vào chiếc vòng ngọc vẫn nằm trong túi áo. Bà chậm rãi lấy nó ra, đặt lên lòng bàn tay. Ánh ngọc xanh biếc phản chiếu nỗi đau và sự vỡ vụn trong tâm hồn bà. Đây là món quà bà đã dành dụm, chuẩn bị tặng cho Mai, tượng trưng cho tình yêu thương và hy vọng về một gia đình êm ấm. Giờ đây, nó chỉ còn là một lời nhắc nhở cay đắng về một hy vọng đã tan vỡ. Bà đặt chiếc vòng cẩn thận lên lá thư, như một lời từ biệt cuối cùng, một chứng nhân câm lặng cho mọi bi kịch.
Bà Lụa nhìn quanh căn hộ một lần cuối. Tiếng thở đều đều của Mai vọng ra từ phòng ngủ, cho thấy cô gái vẫn đang ngủ say, không hề hay biết về sự ra đi này, hay về lá thư định mệnh đang nằm trên bàn. Bà Lụa đứng lặng một chút, đôi mắt chất chứa nỗi buồn vô hạn, rồi nhẹ nhàng quay người. Từng bước chân bà rón rén, như sợ làm vỡ tan không gian tĩnh mịch của đêm. Bà mở cửa, lần này không một chút do dự, và lặng lẽ bước ra ngoài. Cánh cửa căn hộ khẽ khép lại sau lưng bà, khép lại một chương đau buồn trong cuộc đời người mẹ già. Bên trong, chỉ còn lại lá thư và chiếc vòng ngọc nằm cô độc trên bàn, chờ đợi một buổi sáng thức dậy đầy bão tố.
Hùng mở cánh cửa căn hộ. Vừa bước vào, anh đã cất tiếng gọi đầy háo hức, mang theo sự mệt mỏi sau chuyến công tác dài nhưng cũng tràn đầy mong đợi được gặp mẹ.
“Mẹ ơi! Con về rồi!”
Không có tiếng đáp lại. Hùng khẽ nhíu mày. Anh kéo vali vào trong, đóng cửa lại rồi cởi giày. Thường ngày, giờ này Bà Lụa đã vội vã chạy ra, đón lấy chiếc vali, rồi tay xoa đầu anh mà hỏi han đủ điều. Nhưng hôm nay, căn hộ im ắng đến lạ. Không có tiếng lách cách của bát đũa trong bếp, không có tiếng thở dài nhè nhẹ của mẹ khi xem tivi, cũng không có mùi hương quen thuộc của những món ăn quê nhà mà bà vẫn thường chuẩn bị.
Hùng đặt vali xuống, bước vào phòng khách. Ánh nắng chiều len lỏi qua ô cửa kính, hắt lên sàn nhà, nhưng không gian vẫn thiếu đi sự ấm áp vốn có. Anh gọi thêm lần nữa, giọng anh pha chút nghi hoặc.
“Mẹ Lụa ơi? Mẹ đâu rồi ạ?”
Vẫn là sự im lặng chết chóc. Trái tim Hùng bỗng nảy lên một nhịp. Một cảm giác bất an len lỏi, lạnh buốt dọc sống lưng. Anh bắt đầu đi khắp các phòng, từ phòng khách sang phòng bếp, rồi đến phòng ngủ của mẹ. Mọi thứ đều ngăn nắp đến mức đáng sợ, như thể chưa từng có ai ở đó. Chiếc giường trong phòng mẹ được gấp gọn gàng, không một nếp nhăn. Cả căn hộ mang một vẻ tĩnh mịch, trống trải, hoàn toàn khác xa với sự sống động, ấm cúng mà Bà Lụa thường mang đến.
Hùng dừng lại giữa phòng khách, ánh mắt anh quét một lượt quanh căn phòng quen thuộc nhưng giờ đây bỗng trở nên xa lạ. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh lùa qua, mang theo điềm chẳng lành. Hùng siết chặt hai bàn tay, đầu óc anh tràn ngập những câu hỏi, những hình ảnh hỗn loạn. Bà Lụa đã đi đâu? Tại sao bà lại đi mà không nói một lời? Linh cảm về một điều tồi tệ nào đó bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, bóp nghẹt lồng ngực anh.
Hùng đứng sững giữa phòng khách, ánh mắt vô định quét qua từng ngóc ngách, tìm kiếm một dấu hiệu nhỏ nhất về sự hiện diện của mẹ. Nhưng mọi thứ vẫn chìm trong im lặng, chỉ có tiếng tim anh đập thình thịch. Bỗng, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc bàn trà bằng gỗ sẫm màu. Ở đó, không phải là tạp chí hay điều khiển tivi như mọi khi, mà là một chiếc phong bì màu kem, nằm cạnh một chiếc vòng tay ngọc xanh biếc. Chiếc vòng ngọc đó, anh nhận ra ngay, chính là món quà mà mẹ anh đã chuẩn bị để tặng Mai.
Một linh cảm lạ lùng dấy lên. Hùng chầm chậm tiến lại gần, bàn tay anh run rẩy vươn ra cầm lấy chiếc phong bì. Cảm giác lạnh lẽo từ tờ giấy dường như thấm vào tận xương tủy. Anh nhận ra nét chữ quen thuộc, mềm mại nhưng có phần run rẩy của mẹ mình.
Hùng mở phong bì, rút ra một lá thư gấp gọn. Anh bắt đầu đọc, từng dòng chữ như xát muối vào trái tim anh.
*“Hùng con trai yêu quý của mẹ,*
*Khi con đọc được những dòng này, chắc mẹ đã về quê rồi. Mẹ biết con sẽ lo lắng, nhưng con đừng tìm mẹ vội. Mẹ cần chút thời gian ở một mình để bình tâm lại, để quên đi những chuyện đã xảy ra ở đây.*
*Mẹ xin lỗi vì đã bỏ đi mà không nói lời nào. Mẹ sợ nếu nói ra, con sẽ giận mẹ, hoặc con sẽ buồn vì mẹ không mạnh mẽ như con nghĩ. Mẹ đến đây để thăm con, mang theo những món quà quê mà con thích, và cả chiếc vòng ngọc mẹ đã dành dụm mua tặng Mai, con dâu tương lai của mẹ. Mẹ cứ nghĩ sẽ có một gia đình ấm cúng, có con, có Mai, và mẹ sẽ được nhìn thấy con hạnh phúc.*
*Nhưng Hùng ơi, cuộc sống không như mẹ nghĩ. Ngay từ khi con vừa đi công tác, Mai đã thay đổi hoàn toàn. Mẹ cứ ngỡ con bé hiền lành, lễ phép, nhưng không. Nó đối xử với mẹ như một người ở, Hùng ạ. ‘Bà Lụa dọn chén đi’, ‘Bà Lụa lau nhà đi’, ‘Bà Lụa giặt đồ đi’. Mẹ đến đây là mẹ của con, chứ không phải osin của ai cả. Mẹ đã cố gắng nhẫn nhịn vì con, vì nghĩ đến tương lai của hai đứa. Nhưng những lời nói của nó… ‘Bà già quê mùa’, ‘Bà chỉ biết mang rác lên đây’, ‘Bà không xứng ở trong căn nhà này’. Mỗi lời nói như một nhát dao đâm vào tim mẹ vậy con ạ.*
*Mẹ cố gắng không khóc, không than vãn. Mẹ chỉ muốn con được yên ổn, hạnh phúc. Nhưng mẹ không thể ở lại được nữa. Mẹ không thể chịu đựng thêm những lời sỉ nhục ấy. Chiếc vòng ngọc này, mẹ đã cất công tìm mua, giờ mẹ để lại đây. Nó không còn phù hợp với ai nữa. Hãy giữ gìn sức khỏe con nhé. Mẹ yêu con.*
*Mẹ của con, Lụa.”*
Khuôn mặt Hùng biến sắc dần theo từng câu chữ. Ban đầu là sự ngạc nhiên, rồi đến bàng hoàng, kinh ngạc, và cuối cùng là một sự đau đớn tột cùng. Bàn tay anh nắm chặt lá thư, những nếp nhăn hằn sâu trên giấy. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh. Mẹ anh, người phụ nữ tần tảo, hiền lành, lại phải chịu đựng những tủi nhục đến thế ngay trong căn nhà của anh, bởi chính người con gái mà anh yêu thương nhất. Một cảm giác tội lỗi và phẫn nộ bùng lên, thiêu đốt tâm can Hùng. Anh bàng hoàng đến mức không thở nổi. Mẹ anh đã bỏ đi. Mai… Mai đã làm gì mẹ anh?
Căn hộ chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng tim Hùng đập thình thịch và tiếng thở dốc nặng nề của anh. Ánh mắt Hùng vẫn dán vào lá thư, những câu chữ của Bà Lụa như ngàn nhát dao cứa vào tâm can. Từ phía phòng ngủ, Mai từ từ tỉnh giấc, cảm nhận được một sự khác lạ. Cô dụi mắt, bước ra phòng khách.
Cảnh tượng trước mắt khiến Mai giật mình. Hùng đang đứng giữa phòng, lưng quay về phía cô, nhưng cả tấm lưng anh như đang run rẩy vì tức giận. Bàn tay anh nắm chặt một mảnh giấy, có vẻ là lá thư. Linh tính mách bảo điều chẳng lành, Mai cố gắng trấn tĩnh, bước lại gần.
“Anh, anh làm gì đấy? Sao lại đứng thừ ra đây?” Mai cất giọng dịu dàng, cố gắng che giấu sự lo lắng.
Hùng không trả lời. Anh xoay người lại, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt sưng húp vì kìm nén. Anh không nói một lời, chỉ giơ lá thư lên trước mặt Mai, bàn tay vẫn run cầm cập.
Mai nhìn thấy phong bì màu kem, rồi đến nét chữ của Bà Lụa. Mặt cô tái mét. Cơn hoảng sợ bỗng dâng lên. Cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo, nở một nụ cười gượng gạo.
“Anh… anh hiểu lầm rồi. Có chuyện gì vậy? Để em giải thích cho anh nghe.” Mai vội vàng nói, đưa tay định chạm vào anh.
“Giải thích?” Hùng nghiến răng, giọng nói đặc quánh sự phẫn nộ. Anh gạt phắt bàn tay Mai ra, không hề cho cô cơ hội chạm vào mình. “Em định giải thích cái gì? Giải thích rằng mẹ anh tự ý bỏ đi ư? Hay giải thích những lời lẽ khinh bỉnh, miệt thị em đã dành cho Bà Lụa, mẹ anh?”
Mai đứng sững. Nụ cười trên môi cô tắt ngúm. Cô cố gắng tìm lời bào chữa. “Anh, em… anh đừng nghe một phía. Bà Lụa… bà ấy khó tính mà anh. Em chỉ…”
“Khó tính?” Hùng gầm lên, cắt ngang lời Mai. “Khó tính đến mức nào mà phải gọi mẹ anh là ‘bà già quê mùa’, là ‘osin’, là ‘rác rưởi’? Khó tính đến mức nào mà phải đuổi mẹ anh ra khỏi nhà này? Em… em nói đi!” Hùng bước tới gần, ánh mắt như muốn xuyên thủng Mai.
Mai lùi lại một bước. Khuôn mặt cô giờ trắng bệch, không còn giữ được vẻ thanh tao như mọi khi. Sự khinh thường sâu sắc ẩn giấu bấy lâu nay bỗng chốc lộ rõ qua đôi mắt đang hoảng loạn của cô. Cô lắp bắp, không biết nói gì để thoát khỏi tình cảnh này.
“Anh, em… Em…” Mai lắp bắp, cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt ra được một câu trọn vẹn. Từng lời nói của Hùng như những nhát búa giáng mạnh vào sự dối trá mà cô đã dày công xây dựng.
Hùng nhìn Mai bằng ánh mắt căm phẫn, lời lẽ sắc như dao cứa. “Giải thích? Em còn gì để nói nữa không, Mai? Em định giải thích rằng những lời anh nghe được từ mấy người hàng xóm, mấy đứa bạn là sai ư? Rằng họ đã bịa đặt chuyện em đối xử tệ bạc với mẹ anh?”
Mai cố gắng nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cô lùi thêm một bước, va vào chiếc bàn nhỏ. Mắt cô đảo nhanh, tìm kiếm một lối thoát, một lời biện hộ hợp lý. Nhưng trong ánh mắt Hùng lúc này, cô chỉ thấy sự tuyệt vọng và một nỗi giận dữ khó kiềm chế.
“Anh… họ chỉ là… hiểu lầm thôi. Anh phải tin em chứ!” Mai cố gắng níu kéo, giọng nói yếu ớt.
“Hiểu lầm?” Hùng gằn lên, tiếng cười chua chát. “Họ hiểu lầm khi nói rằng em xem mẹ anh như người giúp việc? Hay họ hiểu lầm khi kể về thái độ khinh khi, về những lời lẽ thiếu tôn trọng của em với Bà Lụa, người đã sinh ra anh?”
Anh bước tới một bước, Mai lập tức lùi lại. Khuôn mặt cô tái mét, mọi lớp vỏ bọc thanh cao thường ngày đều sụp đổ, để lộ ra sự sợ hãi và một chút khinh miệt ẩn sâu bấy lâu.
“Anh đã cố tin em, Mai. Anh đã bỏ qua những lời xì xào, những ánh mắt dò xét. Anh đã nghĩ em sẽ là người con dâu hiếu thảo, là người phụ nữ sẽ cùng anh chăm sóc gia đình này. Nhưng những gì em làm… những gì mẹ anh đã viết ra ở đây…” Hùng đưa lá thư lên, bàn tay anh run rẩy đến mức tờ giấy cũng khẽ rung theo. Từng chữ của Bà Lụa như một bản cáo trạng, vạch trần mọi sự giả dối của Mai. “Tất cả những lời nói ấy, giờ đây đã được xác nhận. Chính mẹ anh, người hiền lành nhất thế giới, người đã chịu đựng tất cả, đã viết ra từng câu chữ này!”
Hùng thở dốc, giọng anh vỡ òa vì thất vọng. Anh lắc đầu, không thể tin được người phụ nữ anh yêu lại có thể đối xử tệ bạc với mẹ mình như vậy. Nỗi đau và sự phẫn nộ dâng lên tột độ trong lòng anh.
“Mai, em giải thích đi! Mẹ anh đã kể hết rồi!”
Mai cúi gằm mặt, giọng lí nhí, không còn vẻ kiêu sa, mà thay vào đó là sự bất lực và sợ hãi. “Em… em xin lỗi. Em đã… đã sai.”
Hùng nghe cô nói, giọng anh vẫn gằn, nhưng đã thêm vào đó sự tuyệt vọng và khó hiểu. “Sai? Sai ở đâu? Nói đi, Mai. Nói hết đi!”
Mai ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, nhưng vẫn ánh lên sự ương bướng đến khó tin. “Em… em thừa nhận đã không đối xử tốt với bác. Nhưng… nhưng bác ấy cũng lạ mà, Hùng!” Cô vội vàng thanh minh, giọng điệu chuyển từ hối lỗi sang tự bào chữa. “Bác ấy khác biệt quá. Khó tính. Em đã cố gắng rồi, nhưng bác cứ giữ khư khư những thói quen cũ, những suy nghĩ lạc hậu. Em chỉ… chỉ muốn bác hiện đại hơn một chút, hòa nhập hơn một chút. Em đâu có ý xấu!”
Hùng như chết lặng. Sự ghê tởm dâng lên trong cổ họng, trộn lẫn với nỗi ân hận tột cùng với Bà Lụa. “Khác biệt? Khó tính? Những suy nghĩ lạc hậu?” Anh cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. “Đó là mẹ anh, Mai! Người đã sinh ra anh, nuôi dưỡng anh bằng mồ hôi nước mắt, bằng cả tấm lòng hiền lành chất phác của người phụ nữ thôn quê. Em gọi đó là khó tính? Là lạc hậu?”
Mai run rẩy lùi lại một bước nữa, thấy ánh mắt Hùng như muốn ăn tươi nuốt sống mình. “Không… không phải vậy. Em… em chỉ là… không quen. Em đã cố gắng!”
Hùng giơ lá thư lên, những ngón tay siết chặt đến trắng bệch. “Mẹ anh không khó tính. Mẹ anh không khác biệt. Mẹ anh chỉ là một người mẹ yêu con, muốn thăm con, muốn thấy con hạnh phúc. Và điều mẹ anh nhận được là gì? Là sự khinh miệt của em, là những lời nói, hành động biến mẹ anh thành một người giúp việc không hơn không kém ngay trong chính căn hộ của anh!” Anh thở hổn hển, cả người anh run rẩy vì tức giận và hối hận. Nỗi đau của Bà Lụa hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. “Anh đã nghĩ mình sẽ có một gia đình hạnh phúc, Mai. Anh đã nghĩ em sẽ là người con dâu hiếu thảo, người vợ hiền thục mà anh hằng mơ ước. Nhưng không. Em không xứng đáng.”
Khuôn mặt Mai trắng bệch, cô nắm chặt tay, cố gắng nói. “Hùng, anh bình tĩnh lại đi. Em… em có thể sửa chữa mà. Anh cho em cơ hội được không? Em yêu anh, Hùng!”
Hùng nhìn thẳng vào mắt Mai, ánh mắt lạnh lẽo, kiên quyết đến rợn người. “Sửa chữa? Không, Mai. Không bao giờ. Anh không thể sống với một người phụ nữ đối xử tệ bạc với mẹ anh như vậy. Anh không thể chấp nhận một người con dâu coi thường công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ.” Anh ném lá thư xuống bàn, tiếng giấy chạm mặt kính khô khốc. “Chúng ta kết thúc rồi, Mai. Ngay từ bây giờ, mọi chuyện giữa chúng ta… chấm dứt. Anh không thể nào chấp nhận một người như em.”
Mai chết sững, cơ thể cô như bị đóng băng tại chỗ, không tin vào tai mình. Ánh mắt tuyệt vọng nhìn Hùng, nhưng anh chỉ quay lưng lại, gương mặt đanh lại, chất chứa nỗi đau đớn và hối hận khôn nguôi.
Hùng như người mất hồn, không một giây chần chừ, anh quay lưng khỏi căn phòng ngột ngạt, nơi những giấc mơ về gia đình hạnh phúc vừa tan vỡ. Nỗi ân hận và sự dằn vặt bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh cần phải gặp Bà Lụa, ngay lập tức. Cứu rỗi duy nhất lúc này là mẹ anh. Anh lao ra khỏi Căn hộ của Hùng, chiếc xe lao vút đi trong màn đêm, xé toạc màn sương mờ của thành phố, hướng thẳng về Quê của Bà Lụa.
Con đường dài hun hút như vô tận, mỗi kilomet trôi qua lại là một nhát dao cứa vào tâm can Hùng. Những hình ảnh Bà Lụa lầm lũi, những lời Mai nói, và lá thư đẫm nước mắt của mẹ cứ thay nhau hiện về, giày vò anh. Anh tự nguyền rủa sự vô tâm, sự mù quáng của mình.
Khi ánh nắng ban mai vừa chạm ngõ, chiếc xe của Hùng đã dừng lại trước ngôi nhà thân thuộc, cũ kỹ ở Quê của Bà Lụa. Cảnh vật vẫn y nguyên, nhưng lòng anh thì tan nát. Anh bước vội vào sân, trái tim đập thình thịch. Bà Lụa đang ngồi lặng lẽ ở hiên nhà, mái tóc bạc trắng dưới nắng sớm, đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm. Bà Lụa ngẩng đầu lên, khẽ nheo mắt khi thấy bóng dáng quen thuộc của con trai.
Bà Lụa chưa kịp cất lời chào, Hùng đã lao tới. Anh quỳ sụp xuống trước mặt mẹ, ôm chặt lấy đôi chân gầy guộc của Bà Lụa, nước mắt tuôn rơi như mưa, ướt đẫm gấu quần bà.
“Mẹ… mẹ ơi!” Hùng nghẹn ngào, giọng đứt quãng vì những tiếng nấc. “Con… con xin lỗi mẹ. Con xin lỗi vì tất cả. Con đã sai rồi, mẹ ơi! Con là đứa con bất hiếu, đã để mẹ phải chịu đựng tủi nhục… Con xin lỗi!”
Bà Lụa giật mình, đôi tay run rẩy đưa lên vuốt mái tóc Hùng. Dù trong thâm tâm bà đã tha thứ cho con trai, nhưng nỗi đau và sự tổn thương vẫn hằn sâu trong đôi mắt. Bà Lụa thở dài, tiếng thở mang nặng nỗi buồn chất chứa bấy lâu.
“Hùng… con về rồi sao?” Giọng Bà Lụa run rẩy, lẫn vào đó là sự nhẹ nhõm khôn nguôi khi thấy con, nhưng cũng đầy xót xa. Bà Lụa khẽ đẩy con ra, đôi mắt bà đong đầy nước, không phải là nước mắt của sự trách móc, mà là của nỗi buồn dai dẳng, một vết sẹo sâu sắc không thể xóa nhòa. Bà Lụa nhìn Hùng, ánh mắt xa xăm, như thể nhìn xuyên qua anh, về một quá khứ đầy tổn thương mà bà đã phải trải qua.
Bà Lụa khẽ nắm lấy bàn tay Hùng đang ôm chặt chân mình. Đôi mắt Bà Lụa vẫn đong đầy nỗi đau nhưng một tia ấm áp len lỏi khi bà nhìn thấy sự hối hận chân thành trong đôi mắt con trai.
“Mẹ biết con về đây là vì mẹ…” Bà Lụa thốt lên, giọng vẫn còn run rẩy, “Nhưng nỗi đau này, con à, không dễ gì lành lại được. Mẹ không trách con, chỉ trách mình đã không dạy con hiểu hết giá trị của tình thân.”
“Không, mẹ! Mẹ đừng nói vậy!” Hùng ngẩng đầu lên, nước mắt vẫn giàn giụa. “Tất cả là lỗi của con. Con đã quá vô tâm, quá mù quáng vì những thứ phù phiếm. Con không xứng đáng làm con của mẹ. Nhưng mẹ ơi, xin mẹ cho con một cơ hội cuối cùng để chuộc lỗi. Con hứa, con sẽ không bao giờ để mẹ phải chịu bất kỳ tủi nhục nào nữa. Con sẽ về thăm mẹ thường xuyên hơn, mỗi tuần một lần nếu được. Và con… con muốn đón mẹ lên sống cùng con. Căn hộ của Hùng rộng lắm, có cả phòng riêng cho mẹ. Con sẽ tự tay chăm sóc mẹ, làm tất cả mọi việc cho mẹ. Xin mẹ, đừng bỏ rơi con, mẹ ơi!”
Hùng nắm chặt tay Bà Lụa, đôi mắt khẩn cầu. Bà Lụa nhìn con trai, ánh mắt dịu lại. Bà biết Hùng đã thực sự thức tỉnh. Bà Lụa thở dài, tựa đầu vào vai con, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. “Con trai của mẹ… Con đã lớn rồi, đã biết sai và biết sửa. Mẹ sẽ cho con cơ hội. Nhưng mẹ chỉ mong con hãy nhớ, tình cảm gia đình mới là điều quý giá nhất.”
Trong lúc đó, tại Căn hộ của Hùng trên thành phố, Mai ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Ánh sáng le lói từ ngoài cửa sổ chỉ càng làm căn phòng thêm phần u ám. Sự im lặng bao trùm, nặng nề như chính những tội lỗi mà Mai đã gây ra. Chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn, không một cuộc gọi, không một tin nhắn từ Hùng. Cô ta đã biết, Hùng đã thực sự rời đi. Giờ đây, chỉ còn lại một mình Mai trong căn hộ rộng lớn, nơi từng là biểu tượng cho cuộc sống xa hoa mà cô ta khao khát. Chiếc vòng tay ngọc màu xanh lục, món quà mà Bà Lụa đã chuẩn bị, vẫn nằm trơ trọi trên bàn cà phê, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cơ hội hạnh phúc mà cô ta đã tự tay hủy hoại. Nước mắt Mai chảy dài, không phải vì tủi thân, mà vì sự hối hận muộn màng, vì những hành động thiếu suy nghĩ và tàn nhẫn của mình.
Hùng đã bắt đầu hành trình hàn gắn. Anh ở lại Quê của Bà Lụa vài ngày, tự tay dọn dẹp nhà cửa, nấu những món ăn mẹ thích, và ngồi hàng giờ nghe mẹ kể chuyện, điều mà anh đã bỏ lỡ bấy lâu nay. Nỗi đau trong lòng Bà Lụa không thể biến mất ngay lập tức, nhưng sự chân thành và tình yêu thương của Hùng dần xoa dịu vết thương ấy. Anh biết, con đường phía trước còn dài, sự tha thứ trọn vẹn cần thời gian và nỗ lực không ngừng. Nhưng Hùng đã sẵn sàng. Anh nắm chặt tay Bà Lụa, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Đó không chỉ là sự chuộc lỗi, mà là sự trở về với bản ngã của một người con, người đã từng lạc lối trong mê cung của sự ích kỷ và phù phiếm. Tình yêu thương gia đình, sau cùng, vẫn là sợi dây bền chặt nhất, đủ sức hàn gắn mọi rạn nứt, dù cho những vết sẹo của quá khứ có thể sẽ còn ở lại, như một lời nhắc nhở về bài học đắt giá của cuộc đời.

