Bà mẹ già lặ-ng l-ẽ gõ cửa nhà con, chưa kịp gặp đã bị coi là osin . Cô người yêu thẳng tay hắ-t h-ủi, không ngờ Hùng về giữa lúc ấy . Cảnh tượng anh chứng kiến khiến tất cả ch-ết lặ-ng, một sự thật đ-au lò-ng bị lật mở…
Bà sống lặ-ng l-ẽ ở quê, ngày ngày làm bạn với nỗi nhớ và những bức ảnh cũ. Dù Hùng chỉ về thăm nhà vài lần mỗi năm, bà vẫn luôn tự hào về con. Bà kể với hàng xóm rằng, con trai bà giỏi lắm, nó đang làm việc ở một công ty lớn trên thành phố, lương tháng mấy chục triệu.
Ánh mắt bà lấp lánh mỗi khi nói về con, như thể mỗi lời nói là một viên ngọc quý. Bà không cần con phải gửi tiền về nhiều, bà chỉ cần con được hạnh phúc, được thành công. N-ỗi n-hớ thương chất chứa bao năm, bà đã đưa ra một quyết định tá-o bạ-o. Bà sẽ lên thăm Hùng, tạo cho con một bất ngờ nho nhỏ.
Bà không báo trước. Bà sợ nếu báo trước, con trai sẽ bận rộn, sẽ phải l-o l-ắng cho bà. Bà chỉ đơn giản là g-ói g-hém một chút quà quê, vài ký gạo mới, vài quả trứng gà, rồi bắt chuyến xe buôn thúng mâm lên thành phố. Trên chuyến xe dài, trái tim bà cứ rộn ràng. Bà hình dung ra khuôn mặt rạng rỡ của Hùng khi thấy bà, hình dung ra cảnh con trai sẽ ôm bà thật chặt, sẽ giới thiệu với bạn gái rằng, “Đây là mẹ của con.” Bà đã nghe Hùng kể về Mai, người yêu của nó.
Hùng nói Mai là cô gái hiền lành, xinh xắn. Bà đã chuẩn bị sẵn một chiếc vòng tay ngọc nhỏ, món quà đầu tiên bà dành cho con dâu tương lai. Dù đã lên thành phố vài lần, nhưng lần này, bà cảm thấy lòng mình há-o hứ-c hơn bao giờ hết.
Khi bà đến chung cư của Hùng, cảm giác hân hoan ban đầu đã bị thay thế bằng một sự h-ụt hẫ-ng. Cánh cửa mở ra, Mai đứng đó, với một ánh mắt lạ-nh l-ùng. Nụ cười trên môi bà t-ắt dần. Mai có vẻ bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. “Bác đến không báo trước, chúng cháu không kịp chuẩn bị,” cô nói, giọng nói không có chút ấm áp nào.
Bà Lụa chỉ cười, “Mẹ muốn làm con bất ngờ mà.” Bà nhìn quanh căn hộ, nó sạch sẽ, gọn gàng nhưng lại thiếu đi sự ấm cúng. Nụ cười của bà trở nên gư-ợng gạ-o, và bà bắt đầu cảm thấy mình như một người ngoài, một vị khách không mời mà đến.
Sau khi cất đ-ồ đ-ạc, bà Lụa ngỏ ý muốn nấu bữa tối để chi-êu đã-i hai đứa. Bà đã mang theo những món quà quê, những món ăn mà Hùng thích. Bà muốn được tự tay nấu cho con ăn, muốn được chăm sóc con. Nhưng Mai đã ngăn lại. “Để cháu nấu, bác cứ nghỉ ngơi đi.”
Nụ cười của Mai có vẻ thân thiện, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lùng. Bà Lụa ngồi trên sofa, cảm thấy b-ối r-ối. Bà muốn giúp đỡ, muốn thể hiện tình yêu của mình bằng những bữa ăn, nhưng lại không được chấp nhận. Bữa tối hôm đó, Hùng trở về. Khuôn mặt nó vẫn rạng rỡ, nhưng khi thấy Mai, nó lại trở nên gư-ợng gạ-o. Bà Lụa nhận ra, Hùng đang cố gắng giữ một khoảng cách giữa bà và Mai, một khoảng cách mà bà không thể nào hiểu được.
Sáng hôm sau, Hùng phải đi công tác độ-t x-uất. Anh xin lỗi bà vì đã không ở lại được, nhưng lại vội vàng trấn an bà rằng, Mai sẽ chăm sóc bà thật tốt. “Mẹ cứ ở đây chơi, con đi vài ngày rồi về.” Bà Lụa chỉ cười. Bà biết, con trai bà rất bận. “Con cứ đi đi, mẹ sẽ ở đây, mẹ sẽ không làm phiền đâu.”
Hùng nhìn mẹ, rồi lại nhìn Mai, ánh mắt nó đầy sự l-o l-ắng, nhưng nó lại không nói gì. Nó chỉ đơn giản là hôn lên trán mẹ, rồi lặ-ng l-ẽ rời đi. Bà nhìn theo bóng lưng con, và một n-ỗi đ-au không thể nào tả xiết len lỏi trong trái tim bà. Bà cảm thấy như con trai mình đã không còn là của bà nữa.
Khi Hùng đi, Mai đã không còn giữ vẻ khách sáo nữa. Cô trở nên lạ-nh lù-ng và h-ống há-ch. Cô giao cho bà Lụa những việc vặt trong nhà, từ lau nhà, rửa chén, cho đến giặt quần áo. “Bác cứ làm đi cho đỡ chán,” Mai nói, giọng nói cô đầy vẻ ra lệnh. Bà Lụa ch-ết lặ-ng. Bà đã nghĩ rằng, Mai sẽ yêu thương bà như mẹ đẻ, nhưng không. Mai chỉ xem bà như một người giúp việc, một “osin” mới…👇MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN
Tay Bà Lụa vẫn còn run rẩy khi Mai vừa dứt lời. Bà nhìn quanh căn phòng sạch sẽ, gọn g-ọ-n, rồi ánh mắt dừng lại ở cây chổi cạnh góc tường. Một n-ỗi nh-ục nh-ã dâng lên tận cổ họng, nhưng Bà Lụa cố nuốt ngược vào. Vì Hùng, bà không thể làm ầm ĩ, không thể để con trai phải khó xử. Bà l-ặ-ng l-ẽ bước tới, đôi tay nhăn nheo chạm vào cán chổi lạnh lẽo.
Từng động tác đều chậm chạp, nặng nề, như thể mỗi lần quét là một gánh nặng đè lên trái tim Bà Lụa. Cây chổi trong tay bà run lên bần bật, không phải vì nặng, mà vì cảm giác bẽ bàng, tủi thân đang cào xé. Bà Lụa cố gắng hít thật sâu, nén lại dòng nước mắt chực trào ra. Bà không muốn Mai nhìn thấy sự yếu đuối của mình, càng không muốn Hùng về mà thấy cảnh này.
Mai đứng đó, khoanh tay nhìn, vẻ mặt không chút biểu cảm, như thể đó là điều hiển nhiên. Một nụ cười mỉm lạnh lùng thoáng qua khóe môi cô ta. Bà Lụa cúi đầu, cố gắng che giấu ánh mắt đỏ hoe. Căn nhà này, đáng lẽ phải là nơi ấm áp, giờ lại lạnh lẽo hơn cả sương đêm ở quê của Bà Lụa. Tiếng chổi xào xạc trong căn chung cư xa hoa chỉ càng khiến nỗi tủi thân trong bà thêm sâu sắc. Bà Lụa cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi, một người lạ đang bị lợi dụng. Bà tự hỏi, liệu Hùng có biết được cảnh này không, và nếu biết, con trai bà sẽ nghĩ gì?
Bà Lụa vẫn cúi đầu, mi mắt rớm lệ, tay vẫn run run giữ lấy cán chổi. Từng nhát quét như hàng ngàn mũi kim chích vào tim bà. Bà cố gắng không để Mai nhìn thấy gương mặt khổ sở của mình. Mai ngồi vắt chéo chân trên chiếc sofa êm ái, mắt dán vào màn hình TV đang phát một chương trình giải trí ồn ào. Thỉnh thoảng, ánh mắt sắc lạnh của cô ta lại liếc về phía Bà Lụa, như đang giám sát một kẻ phạm tội. Một nụ cười nửa miệng chợt nở trên môi Mai khi cô ta thấy Bà Lụa đang lau đi lau lại một góc sàn. Cô ta bật cười khẩy, tiếng cười chói tai vang lên giữa không gian yên tĩnh của căn chung cư.
“Bác lau thế này sao sạch được, phải lau kỹ vào chứ!” Mai cất giọng đều đều, nhưng ngữ điệu lại đầy vẻ khinh thường, “Ở quê chắc quen làm đại rồi đúng không? Ở đây là thành phố, nhà cao cửa rộng, không thể qua loa như thế được.”
Mỗi lời Mai nói ra như một vết dao cứa sâu vào trái tim Bà Lụa. Đôi tay bà Lụa cứng đờ, chổi bỗng trở nên nặng trĩu. Bà Lụa không dám ngẩng mặt lên, chỉ biết cúi gằm xuống, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn vì tủi nhục. Bà cảm thấy mình thật vô dụng, thật yếu kém trong mắt người yêu của con trai. Cảm giác bị coi thường, bị rẻ rúng dâng lên tận cổ họng, nghẹn đắng. Một nỗi đau đớn âm ỉ len lỏi khắp người bà. Bà Lụa ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức, tan vào không khí, để không phải đối mặt với ánh mắt và lời nói miệt thị ấy thêm một giây phút nào nữa.
Bà Lụa nặng nề gác chiếc chổi vào góc tường, cố gắng nén lại tiếng thở dài. Bà đưa tay lên vỗ vỗ vào ngực, như muốn xoa dịu nỗi đau đang âm ỉ. Rồi, trong đầu Bà Lụa chợt nảy ra một ý nghĩ. Bà nhớ đến gói cá khô, mớ rau vườn nhà, và gạo tám thơm mà mình đã gói ghém cẩn thận từ quê mang lên. Bà nghĩ bụng, dù Mai có khó tính thế nào, một bữa cơm nhà giản dị, ấm cúng có lẽ sẽ làm cô gái ấy vui lòng, và quan trọng hơn là sẽ làm Hùng được ăn món mẹ nấu. Với chút hy vọng le lói, Bà Lụa rón rén đi vào bếp, đặt túi đồ quê lên bàn.
Bà Lụa bắt đầu lục lọi những chiếc xoong nồi trong bếp, tay bà vẫn còn run run. Bà định bụng sẽ nấu canh rau, kho cá khô, những món ăn dân dã thấm đượm tình quê. Mùi vị quen thuộc của quê hương có lẽ sẽ làm dịu đi không khí căng thẳng. Thế nhưng, tiếng lạch cạch của bà nhanh chóng thu hút sự chú ý của Mai. Cô ta lập tức đứng dậy, bước nhanh vào bếp, ánh mắt sắc lạnh quét qua đống nguyên liệu đồng quê trên bàn.
“Bác đang làm gì vậy?” Mai hỏi, giọng nói cứng nhắc như thép.
Bà Lụa giật mình, vội vàng quay lại, đôi tay khẽ chắp vào nhau. “À, bác… bác tính nấu bữa trưa cho Hùng và cháu. Mấy món quê nhà, tươi ngon lắm cháu ạ.”
Mai nhíu mày, nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh thường. Cô ta tiến lại gần, cầm một cọng rau lên rồi buông thõng xuống như thể nó là thứ dơ bẩn. “Thức ăn của cháu phải tươi mới, đồ quê chắc không hợp khẩu vị của cháu đâu bác ạ.” Giọng Mai lạnh băng, nhấn mạnh từng chữ, “Cháu không quen ăn những món này. Với lại, bếp này là bếp hiện đại, cháu không muốn bác làm bẩn.”
Câu nói của Mai như hàng ngàn mũi kim chích thẳng vào trái tim Bà Lụa. Tình yêu thương, sự quan tâm mà Bà Lụa đã ấp ủ, gói ghém từ quê lên, giờ đây bị từ chối thẳng thừng, phũ phàng. Đôi tay bà Lụa buông thõng, những bó rau quê xanh tươi bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Nụ cười gượng gạo trên môi Bà Lụa tắt ngúm, thay vào đó là một vẻ mặt trắng bệch, đau đớn đến tột cùng. Bà cảm thấy như một thứ gì đó trong mình vừa vỡ tan thành từng mảnh. Bà Lụa cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn vào ánh mắt của Mai, để che đi những giọt nước mắt đang chực trào.
Bà Lụa lững thững rời khỏi bếp, từng bước chân nặng trĩu. Cảm giác bị sỉ nhục khiến bà như vô hồn. Bà đi thẳng ra ban công, nơi có thể nhìn thấy thành phố nhộn nhịp bên dưới. Tìm một chiếc ghế nhựa cũ kỹ đặt trong góc, Bà Lụa ngồi xuống, đôi mắt vô định nhìn xa xăm. Những tòa nhà cao tầng, dòng xe cộ hối hả dưới kia bỗng trở nên mờ ảo qua màn nước mắt đang chực trào.
Bàn tay run run của Bà Lụa khẽ chạm vào túi áo, rút ra một tấm ảnh cũ đã ngả màu. Đó là bức ảnh chụp Hùng hồi còn bé, nắm chặt tay bà, cả hai mẹ con cùng nở nụ cười tươi rói trên cánh đồng lúa quê nhà. Hình ảnh đứa con trai ngây thơ, hiếu thảo ngày nào hiện rõ mồn một trong tâm trí bà, đối lập hoàn toàn với Hùng bây giờ. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của Bà Lụa, thấm ướt bức ảnh.
“Con trai mẹ sao lại thế này… Có phải mẹ đã làm gì sai không?” Bà Lụa lẩm bẩm, giọng nói run rẩy hòa lẫn vào tiếng gió thành phố. Nỗi nhớ con da diết như một dòng sông cuộn xiết trong lòng. Bà đã mong chờ được gặp con, được chăm sóc con, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn lại sự thất vọng và nỗi cô đơn bủa vây. Bà Lụa ôm chặt bức ảnh vào lòng, thân hình gầy guộc run lên bần bật. Bà cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa cái thành phố phồn hoa nhưng lạnh lẽo này.
Bà Lụa vẫn ngồi co ro trên ban công, ôm chặt tấm ảnh cũ vào lòng. Tiếng gió vi vu mang theo nỗi xót xa vô bờ bến. Bỗng nhiên, từ bên trong căn hộ, một tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan sự tĩnh lặng. Đó là chuông điện thoại của Mai. Bà Lụa giật mình, nghiêng tai lắng nghe.
Mai, đang ngồi bấm điện thoại trong phòng khách, lập tức cầm máy khi thấy tên Hùng hiện lên trên màn hình. Khuôn mặt cô ta đang vẻ lạnh lùng, khó chịu bỗng chốc giãn ra, thay bằng nụ cười ngọt ngào đến rợn người.
“Dạ, em nghe đây anh ơi,” Mai nói, giọng điệu chuyển hẳn sang dịu dàng, ân cần.
Bà Lụa từ ban công, nín thở lắng nghe từng lời. Bà có thể nghe rõ giọng Mai dù không nghe được Hùng nói gì.
“Vâng ạ, anh làm việc có mệt không? Nhớ giữ sức khỏe nhé,” Mai tiếp tục, mắt liếc về phía ban công, nhưng không nhìn thấy Bà Lụa đang khuất sau bức tường. “Dạ, mẹ vẫn khỏe ạ. Cháu đang chăm sóc mẹ rất chu đáo đây anh. Anh cứ yên tâm làm việc, đừng lo cho mẹ nhé.”
Mai dừng lại một chút, như đang nghe Hùng nói. Rồi cô ta cười duyên dáng, giọng nói tràn đầy sự quan tâm giả tạo: “Mẹ ăn uống cũng ngon miệng lắm ạ. Tối qua cháu còn nấu món canh chua mẹ thích nữa đó anh.”
Mỗi lời nói dối ngọt xớt của Mai như một nhát dao đâm vào tim Bà Lụa. Bà Lụa siết chặt bức ảnh, cơ thể run lên bần bật vì căm phẫn và ghê tởm. Ánh mắt Bà Lụa đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào không trung. Bà Lụa không thể tin nổi con người Mai lại có thể giả dối đến mức độ này. Nỗi xót xa cho đứa con trai đang bị lừa dối dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Hùng của bà, sao có thể yêu một người như vậy? Bà Lụa nhắm nghiền mắt lại, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn.
Bà Lụa nhắm nghiền mắt lại, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn. Vừa lúc đó, giọng Mai vang lên từ phía cửa ban công, vẫn ngọt ngào như vừa nói chuyện với Hùng: “Mẹ ơi, mẹ ra đây con nhờ một chút.”
Bà Lụa mở mắt, nặng nề đứng dậy, bước vào phòng khách. Mai đang ngồi trên sofa, đặt điện thoại xuống và đưa cho Bà Lụa một tờ giấy nhàu nát cùng một xấp tiền. Bà Lụa thấy Mai vẫn giữ nguyên vẻ mặt thân thiện giả tạo, nhưng ánh mắt lướt qua Bà Lụa thì đầy vẻ khinh khỉnh.
“Mẹ giúp con đi chợ nhé. Hôm nay Hùng về sớm, con muốn nấu mấy món ngon cho anh ấy,” Mai nói, giọng hơi cao hơn bình thường, như muốn nhấn mạnh rằng cô ta đang “lo toan” cho Hùng.
Bà Lụa cầm lấy tờ giấy. Đó là một danh sách dài dằng dặc các loại thực phẩm, từ rau củ quả tươi sống đến thịt cá, gia vị. Đôi mắt Bà Lụa mờ đi khi nhìn những dòng chữ nhỏ li ti. Bà chưa quen với chợ thành phố, cũng không rõ giá cả.
Mai tiếp lời, mỗi chữ như đâm vào tai Bà Lụa: “À mà, bác nhớ mua đúng loại này, đúng giá này nhé. Cháu không thích đồ đắt mà không chất lượng đâu. Số tiền này cháu đưa là vừa đủ, không có dư đâu ạ. Bác xem cho kỹ, đừng mua nhầm nhé.” Mai nhếch mép, ánh mắt dò xét.
Bà Lụa nhìn xấp tiền trong tay. Nó mỏng dính, cảm giác như không đủ cho cái danh sách dài ngoằng kia. Lời nói của Mai như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Bà Lụa, biến Bà Lụa thành một kẻ xa lạ, một người giúp việc không hơn không kém. Sự uất ức dâng trào, nghẹn đắng nơi cổ họng. Bà Lụa chỉ biết gật đầu lí nhí, không nói nên lời. Tay Bà Lụa siết chặt tờ danh sách, lòng nặng trĩu.
Tay Bà Lụa vẫn siết chặt tờ danh sách, lòng nặng trĩu. Bà đứng tần ngần trong căn bếp lạnh lẽo, nhìn xấp tiền mỏng dính mà Mai vừa đưa, cảm giác như mình là một kẻ xa lạ, lạc lõng giữa căn nhà của chính con trai. Nước mắt Bà Lụa chực trào, nhưng bà cố nuốt ngược vào trong. Bà liếc nhìn về phía phòng khách, rồi sang phòng Mai, chắc chắn không ai để ý.
Bà Lụa lén lút rút chiếc điện thoại cũ kỹ từ trong túi áo ra. Đôi tay run run bấm một dãy số quen thuộc. Bà tìm đến góc bếp khuất nhất, khẽ áp điện thoại vào tai, mong chờ một giọng nói thân thương từ quê nhà.
Đầu dây bên kia vừa “alo” một tiếng, Bà Lụa đã nghe tiếng bà bạn thân. Giọng bà như vỡ ra, nghẹn ngào.
“Bà… bà Khuyên đấy à… Tôi Lụa đây…” Bà Lụa thốt lên từng tiếng, khóe mắt đã ướt đẫm.
Bà Khuyên nghe giọng bạn run rẩy, lo lắng hỏi dồn: “Bà Lụa! Bà làm sao thế? Có chuyện gì à? Sao giọng bà yếu ớt thế kia?”
“Tôi… tôi không sao… Tôi chỉ… nhớ quê quá thôi bà ạ.” Bà Lụa cố nói dối, nhưng những tiếng nấc đã bắt đầu chen vào lời nói. Bà không thể kìm được nữa, kể vắn tắt về mấy ngày ở thành phố, về những ánh mắt Mai dành cho bà, về sự vô tâm của Hùng. Mỗi câu nói là một nhát dao cứa vào lòng, Bà Lụa chỉ dám nói lướt qua, không dám kể hết sự tủi nhục, sợ bà Khuyên lo lắng.
“Tôi… tôi không hợp với nơi này đâu bà ạ,” Bà Lụa nức nở, tiếng khóc vỡ òa, “Chắc tôi phải về thôi bà ạ… Tôi không chịu nổi nữa rồi…”
Bà Khuyên ở đầu dây bên kia liên tục an ủi, nhưng giọng Bà Lụa vẫn đầy tuyệt vọng. Bà cảm thấy như cả thế giới này đang quay lưng lại với mình, chỉ có tiếng nói của người bạn già là chút hơi ấm duy nhất. Sự tủi thân, cô đơn dâng lên tột độ, nhấn chìm Bà Lụa trong nỗi đau không tên. Bà Lụa gục đầu vào thành tủ lạnh, điện thoại vẫn áp chặt bên tai, mặc cho nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Trong khi Bà Lụa đang gục đầu nức nở, nước mắt tuôn rơi vì nỗi tủi nhục, thì ở phòng khách, Mai vẫn thản nhiên lướt điện thoại, tiếng video TikTok nhí nhảnh vang lên đều đều, hoàn toàn không để tâm đến tiếng nấc nghẹn từ phía bếp. Cô ta mải mê với thế giới riêng của mình, khóe môi hơi nhếch lên khi xem một đoạn clip hài hước.
Đột nhiên, điện thoại trong tay Mai rung lên bần bật. Cô ta nhíu mày khó chịu vì bị cắt ngang, nhưng khi nhìn thấy tên “Hùng” hiện trên màn hình, ánh mắt Mai lập tức thay đổi. Cô ta vội vàng mở tin nhắn.
Dòng chữ ngắn ngủi đập vào mắt Mai, khiến cả người cô ta như bị điện giật: “Anh về sớm hơn, tối nay anh có mặt ở nhà rồi.”
Chiếc điện thoại suýt chút nữa tuột khỏi tay Mai. Nụ cười trên môi cô ta tắt ngúm, thay vào đó là một vẻ mặt trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hãi. “Cái gì?!” Mai lẩm bẩm, giọng nói lạc đi. Cô ta vội vàng nhìn quanh căn phòng. Mớ đồ lặt vặt trên bàn, mấy vỏ bim bim vương vãi, và đặc biệt là bóng dáng khắc khổ của Bà Lụa vẫn đang thút thít bên thành tủ lạnh.
Một nỗi sợ hãi tột độ bỗng chốc ập đến. Mai lập tức đứng bật dậy, thái độ hống hách thường ngày biến mất, thay vào đó là sự luống cuống đến đáng thương. Cô ta vội vàng tắt tiếng điện thoại, ném nó lên ghế sofa. “Chết tiệt! Sao lại về sớm chứ?” Mai cắn môi, ánh mắt lướt nhanh từ phòng khách sang bếp, như đang tìm cách che giấu một tội lỗi. Cô ta lập tức lao vào dọn dẹp, tay chân cuống quýt thu gom những thứ linh tinh, đẩy ghế, lau bàn, miệng không ngừng lẩm bẩm, vẻ mặt đầy lo âu và sợ hãi. Cô ta không muốn Hùng nhìn thấy cảnh tượng này, không muốn anh biết mọi chuyện đã diễn ra như thế nào khi anh vắng nhà.
Mai vội vàng lao về phía bếp, nơi Bà Lụa vẫn đang run rẩy gục đầu. Gương mặt Mai trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ lo sợ không còn chút hống hách nào như ban nãy. Cô ta giật mạnh tay Bà Lụa, kéo bà đứng dậy.
“Bác Lụa! Bác làm cái quái gì mà ngồi đây khóc lóc thế này hả?” Mai gắt, giọng nói líu lo vì gấp gáp, “Anh Hùng sắp về rồi! Bác mau đi dọn dẹp phòng khách giúp tôi, mấy cái vỏ bim bim trên bàn, cái chén nước trà đổ ra, dọn sạch hết đi!”
Bà Lụa giật mình, ngẩng đầu nhìn Mai. Đôi mắt già nua đỏ hoe, ngấn nước. Bà chỉ biết im lặng, không dám phản kháng.
“Cả mấy bộ quần áo tôi thay ra đang vứt trên ghế đó, bác cũng gấp gọn gàng lại giúp tôi!” Mai tiếp tục ra lệnh, tay chân vẫn loay hoay sắp xếp lại mấy quyển sách trên kệ. “Nhanh lên đi chứ! Anh Hùng không thấy sạch sẽ là anh ấy mắng đấy!”
Bà Lụa chậm chạp gật đầu, cơ thể vẫn còn run rẩy vì tủi nhục. Bà quay lưng, lê bước về phía phòng khách.
Mai nhìn theo bóng lưng của Bà Lụa, bỗng ánh mắt khựng lại, một ý nghĩ xẹt qua trong đầu. Cô ta vội vàng đuổi theo, chặn Bà Lụa lại ngay giữa cửa phòng khách.
“Khoan đã!” Mai nắm chặt cánh tay Bà Lụa. Ánh mắt cô ta sắc lạnh, nhưng giọng nói lại cố gắng kìm nén sự tức giận và sự lo lắng. “Bác nhớ nói với anh Hùng là cháu đã chăm sóc bác rất tốt nhé. Bác biết đấy, cháu đã giúp bác giặt quần áo, nấu cơm, rồi hỏi han bác tận tình như thế nào…”
Bà Lụa nhíu mày, nhìn thẳng vào mắt Mai. Bà thấy rõ sự giả dối và đe dọa trong đó. Mai siết chặt tay Bà Lụa hơn, ánh mắt lướt xuống bàn tay run rẩy của bà.
“Không thì…” Mai hạ giọng, kéo dài âm cuối, “bác biết đấy! Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo thì bác tự biết nhé.” Một nụ cười gượng gạo, méo mó nở trên môi Mai, nhưng nó không che giấu được sự lạnh lùng và cảnh cáo.
Bà Lụa cảm thấy lồng ngực quặn thắt. Cả người bà như bị dìm xuống một vũng bùn lầy của sự lợi dụng và sợ hãi. Bà muốn phản kháng, muốn hét lên tất cả những gì Mai đã đối xử với mình, nhưng rồi nỗi lo cho Hùng, và cả sự yếu đuối của bản thân, đã khiến bà nuốt ngược tất cả những lời muốn nói. Bà Lụa chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt cúi gằm xuống nền nhà.
Mai thấy Bà Lụa nghe lời, cô ta lập tức buông tay, đẩy nhẹ bà về phía phòng khách. “Tốt! Vậy bác mau đi làm đi!” Giọng Mai trở lại vẻ ra lệnh thường thấy, nhưng vẫn còn chút lo lắng ẩn chứa.
Bà Lụa lầm lũi bước vào phòng khách, bắt đầu thu dọn những thứ lặt vặt. Mỗi cử chỉ của bà đều nặng nề, như thể trên vai đang gánh vác một tảng đá vô hình. Bà biết mình đang bị lợi dụng, bị đe dọa, nhưng bà không thể làm gì khác. Trong đầu bà, hình ảnh Hùng hiện lên, và Bà Lụa chỉ mong sao con trai mình không phải lo lắng vì chuyện này.
Hùng bước những bước mệt mỏi về đến cửa chung cư. Anh đưa tay lên, định tra chìa khóa vào ổ khóa. Bỗng, một giọng nói chói tai vang lên từ bên trong căn hộ, xuyên qua cánh cửa gỗ. Hùng khựng lại, ngón tay anh chạm nhẹ vào nắm đấm cửa, nhưng chưa kịp vặn.
“Cái bà già này đúng là phiền phức!” Giọng Mai oang oang, đầy vẻ khó chịu và gắt gỏng, “Anh Hùng đi vắng là y như rằng tôi phải hầu hạ, thật không thể chấp nhận được!”
Nghe từng lời Mai nói, Hùng đứng sững sờ như trời trồng. Nụ cười mệt mỏi trên môi anh tắt ngấm, gương mặt chuyển sang trắng bệch. Tim anh như có ai đó bóp nghẹt, một cơn đau nhói bất ngờ xé toạc lồng ngực. Ánh mắt Hùng trợn tròn, tràn đầy sự bàng hoàng và một nỗi đau thấu tận tâm can. Anh không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe thấy. Hình ảnh Mai hiền lành, dịu dàng mà anh vẫn luôn tin tưởng bỗng vỡ vụn ngay trước mắt.
Bàn tay Hùng run rẩy, khẽ hé cánh cửa. Một khe hở nhỏ đủ để anh nhìn rõ cảnh tượng bên trong, cảnh tượng khiến mọi thứ trong anh đổ sụp. Trong bếp, Mai đang hất mạnh tay Bà Lụa ra khỏi chậu rửa bát. Gương mặt Mai cau có, khó chịu đến tột độ. Bà Lụa, với chiếc tạp dề còn vương vết dầu mỡ, đứng lặng thinh, đôi mắt ráo hoảnh nhìn xuống sàn nhà.
“Bác đừng có động vào cái gì của cháu nữa, cháu tự làm được!” Mai gằn giọng, giọng điệu sắc như dao cứa, “Bác có làm thì cũng hỏng việc thôi! Rốt cuộc là bác muốn cái gì? Hả?”
Mỗi lời Mai nói ra như một vết dao cứa vào tai Hùng. Anh chết lặng tại chỗ, toàn thân cứng đờ như pho tượng. Trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, không khí xung quanh dường như đông đặc lại. Mọi lời nói, mọi hành động khinh miệt của Mai không chỉ nhắm vào Bà Lụa mà còn như một cú tát thẳng, vang dội vào mặt anh, xé toạc mọi ảo ảnh về người con gái mà anh đã từng yêu thương. Anh bàng hoàng nhìn Bà Lụa cúi gằm mặt, không dám đáp lời Mai dù chỉ một tiếng. Sự đau đớn, tủi nhục hiện rõ trong từng cử chỉ run rẩy của người mẹ già.
“Mai!” Hùng gằn lên, tiếng gọi đứt đoạn như xé toạc không khí nặng trĩu trong căn bếp. Giọng anh lạnh băng, ẩn chứa cơn giận dữ tột cùng, vang vọng khiến Mai giật bắn mình. Cô ta đang cau có, khó chịu thì bỗng quay phắt lại, đôi mắt mở to ngỡ ngàng.
Ánh mắt Hùng như những mũi dao sắc lẹm, găm thẳng vào Mai. “Mai! Em đang làm cái gì vậy?!” Anh hỏi, mỗi từ như nén lại một áp lực khủng khiếp, không cho phép bất kỳ sự chối cãi nào.
Khuôn mặt Mai lập tức tái mét, trắng bệch vì sợ hãi. Sự lạnh lùng, hống hách ban nãy tan biến, chỉ còn lại vẻ hoảng loạn. Cô ta lắp bắp, đôi môi run rẩy cố gắng tìm kiếm một lời biện minh nào đó, nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời.
Bà Lụa vẫn đứng đó, đôi mắt ráo hoảnh giờ đây chợt ánh lên một tia sáng yếu ớt. Bà nhìn Hùng, ánh mắt vừa chất chứa nỗi xót xa vô hạn cho sự đau khổ của con trai, vừa thấp thoáng một niềm hy vọng mong manh rằng Hùng cuối cùng cũng đã nhìn rõ bộ mặt thật của người con gái anh yêu.
Mai lập tức lao tới, vội vàng ôm lấy cánh tay Hùng. Cô ta lắp bắp, đôi môi run rẩy cố gắng tạo ra một nụ cười gượng gạo.
“Anh… anh hiểu lầm rồi, Hùng ơi! Em chỉ đang… đang đùa với bác Lụa thôi mà! Với lại… em chỉ muốn bác Lụa vận động cho khỏe thôi. Thật đấy! Anh tin em đi!” Mai nói một tràng, giọng điệu chuyển từ hoảng loạn sang nũng nịu đầy giả tạo. Cô ta siết chặt tay Hùng, như thể muốn níu giữ anh lại. “Mẹ… mẹ có thể chứng minh cho em mà, phải không bác Lụa? Bác nói với anh Hùng đi! Bác nói là con chỉ muốn bác vận động cho khỏe thôi, đúng không ạ?”
Hùng không nói thêm lời nào. Anh lạnh lùng gạt phắt tay Mai ra, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Bà Lụa. Cả căn bếp chìm trong im lặng, chỉ còn lại tiếng tim đập dồn dập của ba người. Anh chờ đợi, ánh mắt đầy căng thẳng, muốn nghe câu trả lời từ chính miệng mẹ mình. Bà Lụa vẫn đứng yên, đôi mắt đượm buồn nhìn thẳng vào con trai, rồi từ từ chuyển sang ánh nhìn khó hiểu về phía Mai.
Bà Lụa nhìn sâu vào đôi mắt căng thẳng của con trai, trong đó chất chứa niềm hy vọng và sự hoài nghi. Trái tim bà như bị bóp nghẹt, nhưng ánh mắt kiên định của Hùng đã đốt lên ngọn lửa dũng cảm trong bà. Bà hít một hơi thật sâu, đôi môi run run hé mở. Mai đứng bên cạnh, nụ cười gượng gạo đã đông cứng trên môi, ánh mắt từ hoảng loạn chuyển sang cầu xin khi nhìn Bà Lụa.
“Con ơi…” Bà Lụa bắt đầu, giọng bà khàn đi vì xúc động, “Những ngày qua mẹ cứ nghĩ là do mẹ không tốt, mẹ không quen được với cuộc sống thành phố, mẹ… mẹ cứ nghĩ là mẹ đã làm phiền con.”
Hùng im lặng lắng nghe, khuôn mặt vẫn căng như dây đàn. Anh thấy sự đau khổ hằn sâu trong từng nếp nhăn trên trán mẹ.
“Nhưng… không phải vậy đâu con ạ.” Bà Lụa nhìn thẳng vào Mai, ánh mắt không còn e dè mà tràn đầy sự thất vọng. “Mẹ không nói dối con. Mai… Mai không hề hiền lành như con nghĩ.”
Mặt Mai tái mét. Cô ta định mở miệng phản đối, nhưng ánh mắt sắt lạnh của Hùng đã khóa chặt cô ta tại chỗ.
Bà Lụa nghẹn ngào kể tiếp, từng lời nói như xé lòng. “Mẹ mang gà lên, Mai nói gà bẩn, bắt mẹ tự làm sạch hết cả con. Con đi làm, Mai bảo mẹ phải dọn dẹp nhà cửa, lau chùi từng ngóc ngách, rồi còn giặt giũ đồ đạc của nó. Mẹ lớn tuổi rồi, làm xong thì mệt rũ cả người, nhưng nó chỉ đứng nhìn, không giúp mẹ một tay. Nó còn khóa tủ lạnh, không cho mẹ lấy đồ ăn. Nó nói… nó nói mẹ là đồ nhà quê, lên đây chỉ để ăn bám.”
Mỗi lời Bà Lụa thốt ra như một nhát dao đâm vào tim Hùng. Khuôn mặt anh từ từ tối sầm lại, những đường gân xanh nổi rõ trên thái dương. Anh siết chặt nắm đấm, sự tức giận bùng lên trong lồng ngực. Anh nhìn Mai, đôi mắt rực lửa căm phẫn.
“Nó còn đổ hết đồ ăn con mua cho mẹ vào sọt rác, nói mẹ không được ăn mấy thứ đó, phải ăn đồ thừa của nó để tiết kiệm.” Bà Lụa khóc nấc, những giọt nước mắt lăn dài trên má. “Nó nói mẹ ở đây chỉ làm vướng chân nó, làm nó mất mặt với bạn bè.”
Hùng đứng chết lặng. Toàn thân anh run lên bần bật, không phải vì lạnh mà vì sự tức giận tột cùng và nỗi hối hận đang giày vò anh. Anh đã tin tưởng mù quáng vào Mai, đã để mẹ anh phải chịu đựng những tủi nhục không đáng có. Những lời nói của Bà Lụa như ngàn mũi kim châm vào lương tâm anh. Anh nhìn sang Mai, ánh mắt như muốn thiêu đốt.
Mai đứng chết trân, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Nụ cười giả tạo đã biến mất hoàn toàn. Đôi mắt cô ta mở to, sợ hãi, như thể linh hồn đã bị rút khỏi thể xác. Cô ta biết, mọi chuyện đã bại lộ.
Hùng quay phắt sang Mai, ánh mắt đỏ ngầu như muốn nuốt chửng cô ta. Anh không còn nhìn thấy người yêu xinh đẹp, dịu dàng ngày nào, mà chỉ thấy một kẻ giả tạo, độc ác đang đứng trước mặt. Toàn thân anh vẫn run lên vì giận dữ và nỗi đau xót cho Bà Lụa. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói anh khàn đặc nhưng kiên quyết, từng lời như được nung chảy từ khối băng giá.
“Anh không thể chấp nhận được, Mai,” Hùng gằn giọng, “Thái độ, hành động của em đối với mẹ anh… nó vượt quá mọi giới hạn của một con người.”
Mai sững sờ, đôi mắt hoảng loạn nhìn Hùng. Cô ta lắp bắp, định biện minh, nhưng lời nói nghẹn ứ trong cổ họng.
“Em… em không cố ý…” Mai lắp bắp, nước mắt bắt đầu chực trào.
Hùng lắc đầu, một nụ cười chua chát méo mó trên môi. “Không cố ý? Em khóa tủ lạnh không cho mẹ anh ăn, em đổ đồ ăn của mẹ vào sọt rác, em bắt mẹ anh làm việc như người ở, còn buông lời miệt thị mẹ anh là ‘đồ nhà quê’, ‘ăn bám’…” Anh ngừng lại, nhìn thẳng vào Mai, ánh mắt lạnh như băng. “Đó là những lời không cố ý của em sao?”
Mai bật khóc nức nở, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt trắng bệch. Cô ta tiến đến, định nắm lấy tay Hùng, nhưng anh đã rụt lại.
“Hùng, em xin anh, anh đừng như vậy mà…” Mai khóc lóc, giọng nói yếu ớt, van xin, “Em xin lỗi, em thật sự sai rồi. Em hứa sẽ thay đổi, em sẽ đối xử tốt với Bà Lụa, em sẽ…”
“Đã quá muộn rồi, Mai,” Hùng cắt ngang lời cô ta, giọng nói dứt khoát, không một chút dao động. Anh nhìn cô ta bằng ánh mắt trống rỗng, không chút tình cảm. “Chúng ta không thể tiếp tục được nữa.”
Mai đứng chết lặng, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. “Không… không thể nào, Hùng! Anh nói gì vậy? Anh không thể bỏ em được! Em yêu anh mà!” Cô ta lao đến, quỳ xuống ôm lấy chân anh, “Em xin anh, xin anh cho em một cơ hội sửa sai! Em sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn!”
Bà Lụa nhìn cảnh tượng trước mắt, trái tim bà thắt lại. Bà đau lòng cho con trai, nhưng cũng không thể phủ nhận sự ghê tởm với Mai. Bà chỉ đứng lặng yên, không nói một lời.
Hùng nhìn xuống Mai, khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng, dứt khoát. Anh không hề nhượng bộ trước những giọt nước mắt và lời van xin tuyệt vọng của cô ta. “Em đã vượt quá giới hạn, Mai. Anh không thể chấp nhận được người con gái đã đối xử tệ bạc với mẹ mình như vậy.” Anh nhẹ nhàng gỡ tay Mai ra khỏi chân mình. “Mọi chuyện chấm dứt ở đây.”
Hùng dứt lời, buông tay Mai ra. Anh không ngoảnh lại nhìn cô ta thêm một giây phút nào, mà quay phắt về phía Bà Lụa. Nét mặt lạnh lùng vừa rồi tan biến, thay vào đó là sự hối hận tột cùng, sự xót xa không nói thành lời. Anh lao đến bên Bà Lụa, thấy bà vẫn đứng đó, gầy gò và yếu ớt, những giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi. Hùng nhẹ nhàng đỡ lấy Bà Lụa, từ từ đặt bà ngồi xuống chiếc ghế sofa. Anh quỳ xuống bên chân bà, rồi ôm chầm lấy thân hình gầy guộc ấy.
“Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Con đã sai rồi,” Hùng nghẹn ngào, giọng nói vỡ òa trong tiếng nấc. “Con xin lỗi vì đã không nhận ra mẹ sớm hơn, đã để mẹ phải chịu khổ sở, tủi thân như vậy. Con đã quá mù quáng, quá vô tâm. Từ nay về sau, con hứa sẽ không bao giờ, không bao giờ để mẹ phải chịu một chút tủi thân nào nữa. Mẹ hãy tin con!”
Những lời nói chân thành, thống thiết của Hùng chạm đến tận sâu thẳm trái tim Bà Lụa. Bà cảm thấy một luồng hơi ấm áp diệu kỳ lan tỏa khắp cơ thể, xua đi những lạnh lẽo, tủi hờn bấy lâu. Nước mắt Bà Lụa lặng lẽ tuôn rơi, những giọt nước mắt của hạnh phúc khi con trai đã nhận ra lỗi lầm, và cả nỗi buồn dai dẳng của những ngày tháng qua. Bà khẽ vuốt mái tóc Hùng, một cử chỉ dịu dàng mà bà đã giấu kín bấy lâu, một sự tha thứ không lời.
Mai vẫn đứng đó, chết lặng như một pho tượng. Cô ta nhìn cảnh tượng mẹ con Hùng ôm nhau, nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng, tuyệt vọng và hối hận muộn màng. Căn phòng dường như chìm vào khoảng lặng, chỉ có tiếng nức nở của Hùng và những giọt nước mắt lăn dài trên má Bà Lụa.
Sau bao sóng gió, cuối cùng Bà Lụa cũng tìm thấy sự bình yên trong vòng tay con trai mình. Hùng nhìn Bà Lụa, đôi mắt anh đỏ hoe nhưng ánh lên niềm hy vọng mới. Anh đã mất một tình yêu, nhưng đổi lại, anh tìm thấy tình mẫu tử thiêng liêng, thứ tình cảm suýt nữa đã đánh mất vì sự mù quáng. Mai, sau khoảnh khắc chứng kiến sự đoàn tụ ấm áp ấy, lặng lẽ quay lưng bước đi. Cánh cửa chung cư khép lại, cắt đứt hoàn toàn những gì từng có giữa cô ta và Hùng, là cái giá phải trả cho sự kiêu căng, khinh miệt.
Đêm ấy, Hùng ngồi bên Bà Lụa, lắng nghe những câu chuyện về làng quê, về ký ức tuổi thơ. Anh nhận ra hạnh phúc đích thực không nằm ở vật chất phù phiếm hay những mối quan hệ hời hợt, mà ở sự chân thành, tình yêu thương vô điều kiện từ gia đình. Bà Lụa, dù đã trải qua bao cay đắng, vẫn giữ trọn vẹn sự bao dung, không trách móc, không oán hận. Bà chỉ ôm lấy Hùng, truyền cho anh hơi ấm của tình mẫu tử. Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào, vẽ nên một khung cảnh bình yên. Thành phố ồn ào vẫn tiếp diễn, nhưng trong căn hộ này, một khởi đầu mới đã nhen nhóm. Hùng hiểu rằng con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với tình yêu của Bà Lụa, anh sẽ đủ sức mạnh vượt qua. Bài học về lòng hiếu thảo, sự sẻ chia, và giá trị gia đình đã in sâu vào tâm trí anh, trở thành kim chỉ nam cho cuộc sống sau này. Đó không chỉ là sự chuộc lỗi, mà còn là sự trưởng thành. Anh hứa sẽ bù đắp tất cả những gì đã qua, để Bà Lụa có một cuộc sống an yên, hạnh phúc. Sáng hôm sau, mặt trời mọc, mang theo ánh sáng của một ngày mới, một cuộc đời mới cho cả Hùng và Bà Lụa, với niềm tin vững chắc vào tình yêu và lòng trắc ẩn.

