Mẹ giao 2 tỷ cho con trai… nghe lén một câu, cái kết sững sờ

Bà cụ 72 tuổi dọn lên thành phố sống cùng con trai sau khi được 2 tỷ tiền đ/ền b/ù, rồi lặng lẽ xách vali rời đi sau khi nghe l/é/n một cuộc trò chuyện…Mẹ lên ở với con cho vui… Đất dưới quê giờ có ai đâu. Mẹ về đó cũng buồn.”
Bà Lành nhìn vào đôi mắt con trai mình, gật đầu mà lòng cứ nghèn nghẹn.
Bà không ngờ, một thành phố đông đúc lại có thể cô đơn đến như thế.

Sài Gòn tháng 4, trời nắng gắt như rót lửa. Bà Lành chống gậy bước xuống từ chiếc xe khách, tay xách túi nhỏ, vai đeo túi lớn. Tuổi 72, da nhăn nheo, lưng hơi còng, bà rời khỏi căn nhà cấp 4 ở Long An sau gần cả đời gắn bó, để lên ở cùng con trai – anh Hưng – tại một khu chung cư cao tầng ở quận Bình Thạnh.

Bà là người quê chất phác, sống bằng nghề trồng rau, chăn gà. Chồng bà mất sớm, một mình bà nuôi Hưng ăn học đến đại học. Đất đai tổ tiên để lại, không nhiều, nhưng cũng đủ để bà sống bình dị. Cho đến một ngày, người ta đến đặt vấn đề giải tỏa để xây khu công nghiệp. Mảnh đất bà gìn giữ nửa đời được đền bù hơn 2 tỷ đồng – số tiền lớn nhất bà từng cầm trong tay.

Hưng gọi về, giọng vui như Tết:

– Mẹ lên ở với con đi! Ở đây rộng, chung cư tiện nghi, có cả thang máy, siêu thị. Mẹ để tiền con giữ cho, mẹ không rành mà để vậy nguy hiểm lắm.

Bà nghĩ mãi, rồi cũng thu dọn vài bộ đồ, cái nồi đất, mớ hình ảnh kỷ niệm, gửi lại chén bát, bàn thờ tổ tiên cho người họ hàng chăm giúp, rồi lên đường.

Chung cư Hưng ở là căn hai phòng ngủ, máy lạnh mát rượi, tường sơn trắng, ban công nhìn ra thành phố ồn ào xe cộ. Vợ chồng Hưng có hai đứa con nhỏ, cả nhà lúc đầu có vẻ hồ hởi. Vợ Hưng – chị Liên – cũng lễ phép, nhưng ánh mắt có gì đó xa cách. Đám trẻ thì ríu rít nhưng sau vài hôm cũng lơ bà, chúi đầu vào điện thoại.

Ngày đầu, bà còn nấu ăn, quét nhà, rửa chén. Nhưng chỉ vài hôm, Liên nói khéo:

– Mẹ nghỉ ngơi thôi, mẹ lớn tuổi rồi. Mẹ nấu đồ quê khẩu vị không quen. Con đặt đồ ăn ngoài quen rồi.

Bà nghe vậy, buồn nhưng không nói gì. Suốt cả ngày ngồi bên cửa sổ nhìn xuống thành phố, tiếng còi xe, tiếng loa rao bánh mì vọng lên, trong lòng lặng như tờ. Đêm bà ngủ trên chiếc giường đơn kê ở ban công phụ, nơi có chiếc quạt máy ọp ẹp kêu ro ro mỗi đêm. Không ai hỏi bà có lạnh không, có quen không.

Tiền đền bù, bà đưa hết cho Hưng giữ, vì tin con. Mỗi lần hỏi, Hưng chỉ ậm ừ:

– Con gửi ngân hàng rồi. Mẹ cần gì thì cứ nói con.

Bà đâu cần gì. Bà chỉ muốn sáng được pha trà, trưa ăn cơm nhà, tối nghe tiếng người thân trò chuyện – những điều nhỏ nhoi mà khi ở quê, bà có cả một đời.

Một tối, khoảng gần 11 giờ, bà giật mình tỉnh dậy khát nước. Bà rón rén đi ngang qua phòng khách thì bỗng nghe tiếng Liên thì thào:

– Anh tính sao với mẹ? Cứ ở hoài vậy à? Nhà chật, con cái không có không gian. Mẹ già rồi, không giúp được gì, còn bệnh hoạn thì ai lo?

Rồi tiếng Hưng, nhỏ mà lạnh lẽo:

– Biết rồi. Từ từ tính. Mẹ đưa tiền hết rồi, không lẽ giờ nói thẳng.

Tim bà th;ắt lại…. Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ giao 2 tỷ cho con trai… nghe lén một câu, cái kết sững sờ

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt