Cho em cưới 200 triệu, đầy tháng cháu đến tay không… cái kết sốc

Mừng cưới em trai và em dâu 2 vợ chồng tôi điều kiện nên đi phong bì gần 200 triệu. Vậy mà không ngờ ngày đầy tháng con, 2 vợ chồng làm 1 buổi tiệc nhỏ mời họ hàng đến ăn, vợ chồng em trai tận trưa mới ló mặt đến, không cho cháu 1 đồng nào…Ngày cưới thằng Hiếu, tôi đút phong bì gần 200 triệu. Nó ôm lấy tôi, khóc như mưa, nói sau này có việc gì anh cứ gọi. Vậy mà đến ngày đầy tháng con tôi, vợ chồng nó bước vào nhà lúc tiệc gần tàn, tay không…”
Gia đình tôi sống ở một huyện ngoại thành Hà Nội, nơi vẫn giữ được cái nếp làng quê cũ: có cưới hỏi, ma chay, đầy tháng thôi nôi… là cả họ hàng kéo đến đông vui, ồn ào nhưng chan chứa tình thân. Tôi – tên là Thắng, năm nay 38 tuổi, có vợ là Lan, làm nhân viên văn phòng nhà nước. Chúng tôi đã có với nhau hai đứa con, một trai một gái, cuộc sống ổn định, không dư dả quá nhưng cũng chẳng thiếu thốn.
Cậu em trai tôi – Hiếu, kém tôi 7 tuổi, là đứa tôi cưng chiều nhất nhà. Từ bé, nó đã được tôi lo lắng từng thứ một: bộ sách giáo khoa đầu năm, đôi giày mới mỗi dịp Tết, thậm chí khi đỗ đại học, tôi là người đầu tiên đóng học phí cho nó lên Hà Nội học hành. Ba mẹ tôi thì đã già, tiền bạc có bao nhiêu gom góp đều dồn cho Hiếu đi học – và phần lớn trong đó là từ tôi.
Hiếu học xong ra trường, vào làm trong một công ty xuất nhập khẩu, rồi yêu một cô gái làm kế toán tên Hằng – sau này trở thành vợ nó. Cưới hỏi cũng do tôi đứng ra tổ chức phần lớn: từ tiền đặt cọc nhà hàng, thuê xe hoa, cho đến lo chu toàn lễ đen, lễ cưới. Tổng chi phí hôm đó, hai vợ chồng tôi bỏ ra gần 200 triệu – là số tiền tôi đã dành dụm suốt mấy năm trời.
Không phải vì tôi giàu có gì. Chỉ là tôi nghĩ: “Nó là em trai mình. Giờ nó có vợ, coi như mình gánh được một phần đời cho nó, là mừng.” Ngày cưới, Hiếu nắm tay tôi, mắt đỏ hoe, nói:
– Anh ơi, em không bao giờ quên ơn anh chị. Sau này có gì, cứ nói với em.
Tôi chỉ cười xòa, gõ đầu nó:
– Giữ hạnh phúc là được. Anh chị không cần gì.
Thời gian trôi nhanh. Ba năm sau ngày cưới, vợ chồng Hiếu sinh con đầu lòng – một bé trai, đặt tên là Minh Khang. Cả họ đều vui mừng. Tôi bảo vợ:
– Dù gì cũng là cháu ruột, ta làm cái lễ đầy tháng cho nó thật tử tế.
Lan gật đầu. Tôi đặt sẵn mâm cỗ ở nhà hàng nhỏ, mời cả họ nội ngoại. Vợ tôi còn đi chọn mua thêm mấy món quà cho cháu, gói ghém kỹ lưỡng. Đúng ngày đầy tháng, từ 10h sáng, khách đã đến đông đủ. Chỉ riêng có vợ chồng Hiếu – cha mẹ đẻ của đứa bé – là không thấy đâu.
11h trưa, điện thoại tôi réo:
– Anh ơi, bọn em đang kẹt tí việc, chắc phải gần 12h mới tới…
Tôi cố giữ bình tĩnh:
– Việc gì mà sáng nay đầy tháng con, hai đứa không lo nổi?
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi tắt máy. Tôi quay sang vợ, ánh mắt cô ấy lộ rõ vẻ không hài lòng:
– Thật lạ. Không lẽ đầy tháng con mà lại để ông anh phải lo hết?
12h15, hai vợ chồng Hiếu mới bước vào. Không một lời xin lỗi. Không một món quà. Không cả một cái ph;ong b;ì tượng trưng…. Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Cho em cưới 200 triệu, đầy tháng cháu đến tay không… cái kết sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt