“Cậu b/é ch/ết đuối trong ao làng, nhưng cả làng mò 2 ngày đều không thấy x/ác, cho đến khi mẹ cậu cầm chiếc áo đứng ở bờ ao gọi lớn, bỗng cả làng chứng kiến cảnh tượng độn-g trời, ai nấy bỏ chạy ngay lập tức…
Chiều hôm đó, trời đổ mưa lâm râm, mây đen phủ kín bầu trời làng Đông. Một cậu bé 10 tuổi, tên Khang, bị trượt chân ngã xuống ao làng khi đang chơi đùa với đám bạn. Mấy đứa trẻ hốt hoảng kêu cứu, người lớn trong làng tức tốc lao đến, nhảy ùm xuống nước mò tìm. Nhưng kỳ l/ạ thay, nước ao trong vắt, không sâu quá đầu người, mà lặn cả buổi vẫn không thấy bóng dáng cậu bé đâu.
Tin d/ữ lan khắp làng. Ngày hôm sau, cả chục trai tráng được huy động, lưới được thả, đáy ao bị khuấy tung, nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Ao không lớn, nước không chảy, vậy x;/ác cậu bé có thể đi đâu? Không ai trả lời được.
Sang ngày thứ hai, trời lại âm u, sấm chớp rền vang dù chưa có mưa. Mẹ Khang – người đàn bà gầy guộc, mắt thâm quầng vì hai đêm không ngủ – bỗng cầm chiếc áo cũ của con trai ra đứng bên bờ ao. Không ai biết bà định làm gì, chỉ thấy bà run rẩy giơ chiếc áo lên cao, rồi cất tiếng gọi lớn, tiếng gọi lạc đi vì nước mắt:
– Khang ơi… về với mẹ đi con ơi… Mẹ đem áo cho con đây, lạnh lắm phải không con…
Tiếng gọi của bà xé toạc không gian tĩnh lặng, vang vọng khắp mặt ao. Đúng lúc đó, mặt nước đang phẳng lặng bỗng cuộn sóng dữ dội. Gió nổi lên, cây cối ven bờ nghiêng ngả. Và rồi…
Từ giữa ao, nước bắt đầu xoáy lại thành một vòng tròn đen kịt…………………………”
“Từ giữa ao, nước bắt đầu xoáy lại thành một vòng tròn đen kịt. Không chỉ là những gợn sóng thông thường, đó là một dòng xoáy mạnh mẽ, cuộn trào và sâu hút, như thể có một miệng hố khổng lồ vô hình đang mở ra dưới đáy ao. Vòng tròn đen kịt ấy càng lúc càng rộng hơn, tâm điểm của nó chìm sâu xuống dưới, tạo ra một âm thanh ù ù ghê rợn, nghe như tiếng nước bị hút thẳng xuống lòng đất, vọng lên từ vực sâu thăm thẳm nào đó.
Xung quanh tâm xoáy đen ngòm,
mặt ao sủi bọt trắng xóa, cuộn lên từng đợt rồi lại bị dòng xoáy nuốt chửng. Một luồng hơi lạnh lẽo bất thường bốc lên từ mặt nước, lan tỏa khắp bờ ao, khiến tất cả những người đang đứng đó, bất kể trai tráng hay người già, đều phải rùng mình, cảm giác như có hàng ngàn luồng khí lạnh đang luồn vào da thịt. Mẹ Khang, với chiếc áo của con vẫn run rẩy trong tay, đứng chết trân. Đôi mắt bà mở to nhìn vào cảnh tượng kinh hoàng.
“”Chạy đi! Chạy đi thôi!”” Một người đàn ông lớn tuổi lắp bắp, giọng lạc đi vì sợ hãi. Đám trai tráng đang đứng gần bờ nhất lùi lại vội vã, vấp ngã vào nhau. Khuôn mặt ai nấy đều tái mét, ánh mắt tràn ngập sự khiếp đảm. Họ đã từng thấy ao làng này hiền hòa, đã từng bơi lội ở đây, đã từng mò tìm Khang ở đây, nhưng chưa bao giờ, chưa bao giờ họ chứng kiến cảnh tượng nào kỳ dị và đáng sợ đến vậy.
“”Cái… cái quái gì thế này?”” Một thanh niên khẽ thốt lên, chân muốn nhấc lên chạy nhưng lại như bị đông cứng. Đám bạn của Khang, những đứa trẻ đang nấp sau lưng người lớn, bật khóc nức nở, bám chặt lấy ống quần người thân. Vòng xoáy đen kịt vẫn không ngừng quay cuồng, âm thanh hút nước ngày càng lớn, luồng hơi lạnh càng lúc càng buốt giá, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Cả ngôi làng Đông như bị bao trùm bởi một sự sợ hãi vô hình, một lời cảnh báo rợn người từ chính nơi đã cướp đi Khang. Ai đó hét lên một tiếng thất thanh, rồi bỏ chạy thục mạng về phía làng. Tiếng hét như chiếc cầu nối, phá tan sự chết lặng, khiến những người còn lại cũng bừng tỉnh, quay đầu chạy bán sống bán chết, bỏ lại phía sau vòng xoáy tử thần đang ngày càng mạnh mẽ. Chỉ còn Mẹ Khang vẫn đứng đó, như cái bóng, nhìn chằm chằm vào vực xoáy đen ngòm giữa ao.”
“Giữa cái xoáy nước đen kịt đang cuộn trào dữ dội, ngay tại tâm điểm sâu hoắm, một sự biến đổi ghê rợn bắt đầu xảy ra. Không phải là bọt nước hay vật trôi, một khối đen lờ lững, không rõ hình dạng bắt đầu trồi lên từ dưới đáy ao. Nó không bơi, cũng không nổi theo quy luật vật lý thông thường, mà như được một lực vô hình nào đó từ sâu thẳm đẩy lên. Khối đen ấy chậm rãi nhô cao, phá vỡ mặt nước đang sủi bọt trắng xóa. Bề mặt nó gồ ghề, nham nhúm, như được tạo thành từ bóng tối đặc quánh. Điều kỳ lạ nhất là khối đen ấy dường như không phản chiếu ánh sáng chút nào, thậm chí còn hấp thụ ánh sáng xung quanh, khiến không gian trên mặt ao quanh nó càng thêm u ám và lạnh lẽo.
Khối đen cứ thế to dần lên khi nó tiếp tục được đẩy lên khỏi mặt nước. Nó mang theo một mùi tanh ngai ngái, hòa lẫn với hơi lạnh buốt giá đã lan tỏa từ trước đó. Mẹ Khang vẫn đứng đó, chiếc áo cũ của con trai siết chặt trong tay, đôi mắt dán chặt vào vật thể kinh hoàng đang từ từ hiện hình. Nỗi đau tột cùng vì mất con giờ đây bị thay thế bởi một thứ cảm giác nguyên thủy hơn, lạnh lẽo hơn: sự khiếp sợ tuyệt đối. Bà không thể cất lời, không thể nhúc nhích, như một pho tượng dựng giữa cơn ác mộng.
Khối đen càng lúc càng cao hơn trên mặt nước, kích thước của nó khiến người ta không thể tin vào mắt mình. Nó không giống bất cứ thứ gì từng tồn tại dưới ao làng này. Vòng xoáy vẫn quay cuồng xung quanh chân nó, như một cánh cổng địa ngục đang mở ra để vật thể ghê rợn này bước vào thế giới người sống. Âm thanh hút nước giờ đây nghe như tiếng gầm gừ trầm đục từ vực sâu. Mây đen trên trời như phản chiếu sự u ám dưới mặt ao, sấm chớp vẫn thỉnh thoảng xé toang bầu trời, nhưng ánh sáng yếu ớt từ chúng cũng bị khối đen nuốt chửng. Cả khung cảnh nhuốm màu tang tóc và kinh hoàng. Khối đen tiếp tục trồi lên, cao hơn, lớn hơn, phô bày hình dạng gồ ghề quái dị của nó dưới bầu trời giông bão.”
“Khối đen ghê rợn, giờ đã nhô cao khỏi mặt nước, lờ lững một cách bất thường. Bề mặt gồ ghề, nham nhúm ấy bắt đầu chuyển động. Không phải một sự trôi dạt ngẫu nhiên theo dòng nước xoáy hay hướng về phía làng theo lẽ thường. Nó từ từ, chậm rãi xoay trục, rồi hướng thẳng về phía bờ ao nơi Mẹ Khang vẫn đang đứng chết trân.
Mỗi cử động nhỏ của khối đen như một lời tuyên án. Nó di chuyển không gây ra tiếng động nào đáng kể trên mặt nước ngoài âm thanh hút xoáy trầm đục dưới chân nó, nhưng sự tiến lại gần ấy mang theo một mối đe dọa nguyên thủy, khiến cả không gian như ngưng đọng. Mẹ Khang, với chiếc áo cũ của Khang siết chặt vào ngực, không thể rời mắt khỏi vật thể kinh hoàng ấy. Đôi chân bà như dính chặt xuống đất, cơ thể cứng đờ vì nỗi khiếp sợ tê liệt. Nước mắt đã khô cạn từ lúc nào, chỉ còn lại đôi mắt trợn trừng phản chiếu hình ảnh u ám đang tiến lại gần.
Những người lớn và trai tráng trong làng nãy giờ còn đứng nán lại ở bờ ao, cố giữ chút hy vọng mong manh hoặc chỉ đơn giản là tò mò pha lẫn sợ hãi, giờ đây bắt đầu cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Khối đen ấy không phải là Khang, cũng không phải là thứ gì đó quen thuộc dưới đáy ao làng Đông. Nó là ác mộng trồi lên từ vực sâu, và mục tiêu của nó dường như đã rõ ràng.
Một vài người lùi lại. Một tiếng kêu thất thanh khẽ vọng lên từ đám đông lốm đốm dưới ánh chiều nhá nhem. Mưa lâm râm vẫn rơi, mây đen vẫn giăng kín bầu trời, thỉnh thoảng sấm chớp lại lóe lên, chỉ càng làm nổi bật thêm sự đối lập giữa khối đen hút sáng và khung cảnh u ám xung quanh. Hơi lạnh từ mặt ao, cùng với mùi tanh ngai ngái, bám chặt vào không khí, thấm vào da thịt mọi người.
Khối đen tiếp tục tiến về phía bờ. Không nhanh, nhưng không ngừng nghỉ. Mỗi mét nó dịch chuyển là một nhát dao cứa vào thần kinh căng thẳng của những người chứng kiến. Họ muốn chạy, muốn hét lên, muốn kéo Mẹ Khang đi, nhưng tất cả dường như đều bị đóng băng bởi cảnh tượng phi lý và kinh hoàng trước mắt. Khối đen ghê rợn ấy, vật thể mang theo cái chết và sự quỷ dị từ đáy ao làng, đang hướng thẳng về phía người mẹ đang hóa đá vì đau khổ và sợ hãi.”
“Mặc cho sự kinh hãi tột độ vây lấy, Mẹ Khang vẫn đứng trân như pho tượng tạc trên bờ ao. Đôi chân bà như đã hóa đá, không thể nhúc nhích dù chỉ một ly, nhưng trái tim vẫn đập những nhịp đập điên cuồng trong lồng ngực. Ánh mắt bà găm chặt vào khối đen gớm ghiếc đang chầm chậm tiến lại gần. Mỗi khoảnh khắc nó dịch chuyển là một sợi dây thần kinh trong người bà như bị kéo căng thêm. Khối đen không còn xa nữa, chỉ còn vài mét tính từ bờ ao đến điểm nó lờ lững.
Sự kỳ dị và đáng sợ của vật thể ấy là điều chưa từng thấy ở cái ao làng Đông này. Những người đàn ông, đàn bà trong làng đứng phía sau, gương mặt tái mét, nhìn cảnh tượng như bị thôi miên. Họ muốn lay Mẹ Khang, muốn kéo bà rời đi khỏi nơi quỷ quái này, nhưng không ai dám bước tới. Không khí nặng trịch, ngột ngạt, chỉ có tiếng mưa lâm râm và tiếng sấm xa vọng lại thỉnh thoảng xé tan màn tĩnh lặng chết chóc.
Khi khối đen tiến sát đến mức chỉ còn cách Mẹ Khang chừng gang tay trên mặt nước, bà run rẩy. Cả cơ thể bà rung lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì nỗi sợ hãi nguyên thủy trào dâng đến cực điểm. Chiếc áo cũ sờn vai của Khang, vật kỷ niệm cuối cùng bà còn giữ, được bà siết chặt trong bàn tay run rẩy. Bà từ từ, run rẩy giơ chiếc áo ấy lên cao hơn một chút, như muốn cho vật thể phía trước nhìn thấy, như muốn thứ gì đó trong màn đêm đặc quánh kia nhận ra.
Nước mắt, thứ đã cạn khô từ lúc phát hiện ra điều kinh hoàng, giờ lại tuôn rơi như suối. Chúng hòa lẫn với những giọt mưa lạnh lẽo trên gò má hốc hác của người mẹ. Đôi môi khô nứt của bà hé mở, một âm thanh yếu ớt bật ra, nghẹn ngào và xé lòng. Tiếng gọi ấy, run rẩy và chứa chan tuyệt vọng, nhưng lại mang theo sức nặng của tất cả tình mẫu tử trên đời.
“”Khang… Khang ơi…””
Giọng bà như gió thoảng qua, yếu ớt đến cùng cực, nhưng lại găm sâu vào tim gan những người nghe thấy. Khối đen vẫn lờ lững ở đó, không tiến thêm, không lùi lại, chỉ như đang “”lắng nghe””.
“”…Về… về với mẹ đi con…””
Nước mắt giàn giụa. Bà khụy nhẹ xuống bờ ao, nhưng tay vẫn giơ cao chiếc áo.
“”…Mẹ chờ con… Mẹ chờ con về…””
Tiếng gọi tan vào màn mưa, vào màn đêm. Sự chờ đợi của bà, tuyệt vọng và mong manh, đối diện với khối đen im lìm, ghê rợn, đến từ vực sâu của ao làng.”
“Bà khụy nhẹ xuống bờ ao, nhưng tay vẫn giơ cao chiếc áo.
“”…Mẹ chờ con… Mẹ chờ con về…””
Tiếng gọi tan vào màn mưa, vào màn đêm. Sự chờ đợi của bà, tuyệt vọng và mong manh, đối diện với khối đen im lìm, ghê rợn, đến từ vực sâu của ao làng. Khối đen lờ lững bất động, như đang cân nhắc, như đang “”nhìn”” người mẹ khốn khổ. Nó chỉ còn cách Mẹ Khang chưa đầy một gang tay. Mùi ẩm mốc, tanh tưởi từ khối đen sộc thẳng vào mũi bà, ghê tởm đến tận cùng. Bà vẫn giữ nguyên tư thế, nước mắt và nước mưa lăn dài, mắt không chớp nhìn vào vật thể bí ẩn ấy. Những người đứng phía sau, mặc dù sợ hãi tột độ, vẫn không dám nhúc nhích, như bị đóng băng bởi cảnh tượng trước mắt.
Đúng vào giây phút khối đen như chuẩn bị chạm tới bờ đất ngay trước mặt Mẹ Khang, một tiếng “”ẦM”” đinh tai nhức óc xé toạc bầu trời. Một tia sét xanh lè, dài ngoằng như lưỡi kiếm khổng lồ, bất ngờ rạch ngang màn mây đen kịt phía trên đỉnh đầu. Ánh sáng trắng lóa, chói chang đến mức tưởng chừng có thể thiêu đốt cả bóng tối, chiếu rọi xuống mặt ao.
Và cảnh tượng hiện ra dưới ánh chớp ấy kinh hoàng hơn bất cứ điều gì họ có thể tưởng tượng. Khối đen không phải là xác của một đứa trẻ mười tuổi. Nó là một thứ gì đó… khác. Một thực thể nửa giống hình dáng con người nhưng thân thể biến dạng một cách kỳ dị, xương khớp lệch lạc, da thịt nhão nhoét, hay chỉ đơn giản là một cái bóng khổng lồ, đặc quánh, không rõ hình hài cụ thể, nhưng đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa quỷ dữ lại hiện rõ mồn một trong màn chớp lòa. Thứ đó đang lờ lững trên mặt nước, ngay trước mặt Mẹ Khang.
Một tiếng hét thất thanh, không phải của riêng Mẹ Khang, mà là của hàng chục con người cùng lúc, vang vọng khắp ao làng. “”Á… Á á á!””
Mẹ Khang, sau khoảnh khắc chết sững dưới ánh chớp nhìn thấy thứ ghê rợn đó, cuối cùng cũng bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của nỗi đau và nỗi sợ. Bà thét lên một tiếng kinh hoàng, đánh rơi chiếc áo cũ sờn vai của Khang xuống vũng bùn dưới chân, rồi lồm cồm bò dậy, không kịp nghĩ ngợi gì khác ngoài việc chạy trốn.
Phía sau lưng bà, những người còn lại trên bờ ao, đàn ông có, đàn bà có, trai tráng có, đồng loạt quay ngoắt lại, giẫm đạp lên nhau, cuống cuồng bỏ chạy tán loạn khỏi bờ ao quỷ quái. Tiếng la hét, tiếng dẫm chân lên bùn đất, tiếng thở dốc, tất cả hòa quyện vào màn mưa đêm, tạo nên một bản giao hưởng của sự kinh hoàng. Không ai còn dám nán lại dù chỉ một giây trước thứ sinh vật ghê tởn vừa hiện hình dưới ánh sét. Họ chạy, chạy nhanh nhất có thể, bỏ lại sau lưng cái ao làng vẫn còn lờ lững thứ bóng đen mang đôi mắt đỏ rực.”
“Mẹ Khang vẫn còn lồm cồm bò dậy, chân tay run rẩy vì sợ hãi tột độ và kiệt sức. Tiếng la hét, tiếng giẫm đạp của đám đông chạy trốn phía sau đã tắt dần, chỉ còn tiếng mưa rơi ào ạt và tiếng sấm ì ầm từ xa. Bà quay đầu lại, mắt vẫn dán chặt vào thứ kinh hoàng lờ lững trên mặt ao. Bà không còn để ý đến những người bỏ chạy nữa, toàn bộ giác quan đều đổ dồn vào nó.
Và như thể nhận thấy sự chú ý duy nhất còn lại, thứ thực thể đen kịt ấy đột ngột thay đổi. Nó bỏ mặc những tiếng động đang xa dần trên bờ, không thèm bận tâm đến sự cuống cuồng của đám trai tráng trong làng hay người lớn trong làng. Mục tiêu của nó, rõ ràng là Mẹ Khang.
Chậm rãi, nhưng đầy chủ đích, khối đen đặc quánh ấy vươn ra một phần từ thân mình. Nó không giống cánh tay của con người, mà méo mó một cách khủng khiếp. Có lúc nó trông như một cánh tay dài ngoẵng, xương xẩu gầy trơ, màu xám xịt như đất sét chết. Lại có lúc, nó biến dạng thành một chùm xúc tu nhớp nháp, đen sì, ngoe nguẩy đầy ghê tởm trên mặt nước ao làng trong vắt. Cánh tay hay chùm xúc tu ấy, dù hình dạng nào đi nữa, cũng hướng thẳng về phía người mẹ khốn khổ đang chới với trên bờ.
Cùng lúc đó, một âm thanh kỳ quái bắt đầu phát ra từ thực thể. Nó không phải là tiếng nói rõ ràng, mà giống như tiếng nước róc rách trong một đường ống mục ruỗng, trộn lẫn với tiếng động ẩm ướt của bùn lầy và hơi thở nghẹt. Từ sâu thẳm bên trong âm thanh ghê rợn đó, những lời thì thầm méo mó bắt đầu nổi lên. Ban đầu khó nghe, nhưng rồi chúng trở nên rõ hơn, lặp đi lặp lại như một khúc nhạc ma quái.
“”Khang… Khang…””
“”Mẹ… mẹ…””
“”Khang… mẹ… Khang… mẹ…””
Những lời thì thầm như xuyên thẳng vào não bà, vào trái tim bà. Đó là tên của đứa con trai đã mất, gọi bởi thứ sinh vật không phải con người. Cánh tay hoặc chùm xúc tu ghê tởm đó cứ thế vươn dài ra, chỉ còn cách Mẹ Khang vài tấc. Mùi tanh tưởi, ẩm mốc, mùi tử khí trộn lẫn với mùi bùn tanh tưởi của ao làng sộc thẳng vào bà, mạnh hơn bao giờ hết. Bà muốn hét lên lần nữa, muốn bỏ chạy như những người kia, nhưng chân bà như đóng chặt xuống đất. Nỗi sợ hãi đã vượt qua giới hạn chịu đựng, hóa thành một sự tê liệt hoàn toàn. Bà chỉ còn biết trân trân nhìn cánh tay ghê rợn đang tiến về phía mình, nghe những lời thì thầm ma quái gọi tên con trai mình.”
“Cánh tay hay chùm xúc tu ghê tởm đó cứ thế vươn dài ra, chỉ còn cách Mẹ Khang vài tấc. Mùi tanh tưởi, ẩm mốc, mùi tử khí trộn lẫn với mùi bùn tanh tưởi của ao làng sộc thẳng vào bà, mạnh hơn bao giờ hết. Bà muốn hét lên lần nữa, muốn bỏ chạy như những người kia, nhưng chân bà như đóng chặt xuống đất. Nỗi sợ hãi đã vượt qua giới hạn chịu đựng, hóa thành một sự tê liệt hoàn toàn. Bà chỉ còn biết trân trân nhìn cánh tay ghê rợn đang tiến về phía mình, nghe những lời thì thầm ma quái gọi tên con trai mình.
Bỗng nhiên, từ phía sau lưng đám đông Trai tráng trong làng đang do dự ở xa, một bóng người già lảo đảo chạy vọt tới. Đó là Ông Sáu, người già nhất làng Làng Đông, nổi tiếng với những câu chuyện tâm linh và được đồn đoán là nắm giữ bí thuật cổ xưa. Dù tuổi cao sức yếu, ông Sáu lại chạy nhanh một cách khó tin, tay phải ông siết chặt một nắm gạo trắng. Khuôn mặt già nua nhăn nheo của ông đanh lại, đôi môi mỏng mấp máy liên hồi, lẩm bẩm những âm thanh kỳ lạ, không ai trong làng hiểu được. Có vẻ như đó là một bài chú cổ.
Ông Sáu không dừng lại. Ông lao thẳng về phía Mẹ Khang và thực thể, bất chấp sự can ngăn ú ớ từ những người xung quanh. Khi chỉ còn cách Mẹ Khang vài bước chân, ông hét lớn, giọng khàn đặc nhưng vang vọng như tiếng chuông cũ: “”Cút! Trả nó về! Đồ tà vật!””
Và rồi, Ông Sáu giơ cao nắm gạo trong tay, vung mạnh về phía khối đen kịt đang lờ lững trên Ao làng. Những hạt gạo trắng tung tóe trong không khí ẩm ướt, bay thẳng vào thứ sinh vật ghê tởm.
Ngay lập tức, thực thể đen kịt phản ứng dữ dội. Cánh tay hay chùm xúc tu đang vươn tới Mẹ Khang co rúm lại một cách đột ngột như bị bỏng. Những lời thì thầm “”Khang… mẹ…”” bỗng biến thành một tiếng rít chói tai, khô khốc, giống như tiếng đá mài vào nhau hoặc kim loại bị cào xé. Bề mặt khối đen đặc quánh dường như sôi lên, rung chuyển dữ dội, và một làn khói đen nhàn nhạt, hôi thối bốc lên từ chỗ những hạt gạo vừa chạm vào.”
“Tiếng rít chói tai từ khối đen đặc quánh chưa dứt, nó bỗng biến thành một tiếng gầm gừ trầm đục, dữ dội như sấm rền. Bề mặt hỗn độn của thực thể càng rung chuyển mạnh hơn. Đám đông đứng xa hơn giật mình lùi lại thêm mấy bước.
Rồi, như có ánh lửa bùng lên từ bên trong, hai điểm sáng đỏ rực xuất hiện trên khối vật chất u ám đó. Đó chính là đôi mắt của nó. Đôi mắt đầy căm hờn lập tức chuyển hướng, ghim chặt vào Ông Sáu, kẻ vừa dám dùng nắm gạo tấn công nó.
Một làn hơi lạnh buốt kinh hoàng đột ngột ùa ra từ thực thể, tỏa lan nhanh chóng xung quanh Ao làng. Làn hơi đi tới đâu, cây cỏ mọc quanh bờ ao lập tức héo úa, khô quắt lại chỉ trong tích tắc như bị tạt axit hoặc trải qua hàng thế kỷ khô cằn. Không khí đông đặc lại, mang theo mùi tử khí nồng nặc hơn bao giờ hết.
Ông Sáu chưa kịp phản ứng, một lực vô hình khủng khiếp từ thực thể phóng thẳng tới. Lực đó mạnh đến nỗi hất tung thân hình già nua của ông Sáu văng ngược ra xa. Ông kêu lên một tiếng yếu ớt rồi ngã sóng soài trên nền đất ẩm ướt, nắm gạo còn sót lại trên tay rơi vãi xung quanh. Mắt ông trợn trừng nhìn lên thứ đang lờ lững phía trên Ao làng, vẻ mặt vừa kinh hoàng, vừa tuyệt vọng.”
“Thân hình già nua của Ông Sáu văng đi, tiếng kêu yếu ớt tắt lịm khi ông ngã xuống đất. Thứ lơ lửng trên Ao làng không thèm bận tâm đến ông nữa. Đôi mắt đỏ rực, đầy căm hờn của nó lập tức xoay chuyển, hướng về phía Mẹ Khang.
Một luồng áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực bà, khiến bà như ngừng thở. Sợ hãi tột cùng ập đến, cơ thể Mẹ Khang mềm nhũn ra, bà khuỵu gối xuống nền đất ẩm ướt bên bờ ao. Tay bà vẫn ghì chặt lấy chiếc áo cũ sờn màu của Khang, tấm bùa hộ mệnh cuối cùng còn sót lại của con trai bà.
Thực thể chầm chậm tiến lại gần hơn, bóng đen khổng lồ đổ xuống phủ lấy người Mẹ Khang, khiến bà càng thêm run rẩy. Làn hơi lạnh lẽo sộc thẳng vào mũi, mang theo mùi tanh tưởi của bùn lầy và tử khí, như hơi thở của cái chết phả vào mặt. Bà cảm thấy da thịt mình như đang đóng băng lại, mỗi sợi tóc trên đầu đều dựng đứng lên vì kinh hoàng.
Trong khoảnh khắc ấy, bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ, chiến đấu với sự sợ hãi đang muốn nhấn chìm bà. Bà siết chặt chiếc áo trong tay, như thể đang ôm lấy Khang. “”Không! Không được động vào con tôi!”” Tiếng thét của bà nghẹn lại trong cổ họng, chỉ còn là tiếng nấc nghẹn ngào. Bà ước mình có thể lao vào nó, dùng thân mình che chở cho con, dù chỉ là linh hồn hay thứ gì đó còn sót lại. Nhưng sự sợ hãi khủng khiếp, thứ năng lượng lạnh lẽo và tàn độc tỏa ra từ thực thể, đã đóng đinh bà xuống đất. Bà bị giằng xé giữa nỗi kinh hoàng muốn bỏ chạy và tình mẫu tử thiêng liêng đang gào thét bảo vệ con. Đôi mắt ngấn lệ của Mẹ Khang nhìn chằm chằm vào hai điểm sáng đỏ rực trên khối đen kia, đó có phải là thứ đã mang Khang đi không? Hay là Khang đang ở trong đó? Hàng ngàn câu hỏi, sự giằng xé và nỗi đau đớn cùng lúc xé nát tâm can bà. Bà ngã quỵ, nhưng ý chí bảo vệ con trai không hề tan biến.”
“Thứ lơ lửng kia đã tiến lại rất gần, bóng đen khổng lồ bao trùm lấy Mẹ Khang. Bà cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương phả vào mặt, mang theo mùi tanh tưởi nồng nặc của bùn đất và rong rêu mục ruỗng. Đôi mắt bà vẫn đăm đăm nhìn vào hai điểm sáng đỏ rực như than hồng, tuyệt vọng tìm kiếm bất cứ dấu vết nào của Khang trong khối vật chất kinh tởm ấy. Bà vẫn bám chặt lấy chiếc áo cũ của con trai, như thể đó là sợi dây neo duy nhất giữ bà lại với thực tại.
Rồi, trong khoảnh khắc bị bao phủ hoàn toàn bởi bóng tối và cái lạnh chết chóc, một hình ảnh bất ngờ xuất hiện bên trong khối đen ngòm đó. Không phải là hai đốm sáng đỏ nữa. Đó là một khuôn mặt. Khuôn mặt non nớt, quen thuộc của Khang. Tim Mẹ Khang đập thình thịch, một tia hy vọng điên cuồng lóe lên trong đầu bà. Khang! Là con tôi!
Nhưng niềm hy vọng ấy nhanh chóng tan biến, bị thay thế bằng sự kinh hoàng tột độ. Khuôn mặt của Khang biến dạng một cách quái dị, méo mó như bị bóp nghẹt. Đôi mắt vốn trong veo, lanh lợi giờ chỉ còn lại hai hố đen vô hồn, trống rỗng. Miệng thằng bé há hốc một cách câm lặng, như đang muốn thét lên nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào, hoặc một tiếng “”Mẹ ơi…”” méo mó, lạt hẳn giọng nói của con trai bà vọng ra từ khối đen. Đó không phải là Khang của bà. Đó là một thứ gì đó khủng khiếp, đang đội lốt con bà, chiếm lấy hình hài và tiếng gọi của con.
Não bộ Mẹ Khang như nổ tung. Sự thật trần trụi, tàn khốc đập vào mặt bà. Thứ này không phải con bà. Không phải Khang! Cái bóng đen ghê tởm này, thứ năng lượng lạnh lẽo tỏa ra từ nó, sự biến dạng méo mó kinh hoàng trên khuôn mặt quen thuộc ấy – tất cả đều hét lên một sự thật không thể chối cãi. Bà đã đối diện với một thứ ác độc, một thứ đã cướp đi con trai bà và giờ đang chế giễu nỗi đau của bà. Cơ thể Mẹ Khang cứng đờ lại trong sợ hãi, nhưng đôi mắt bà, dù ngấn lệ, lại ánh lên một tia nhìn khác lạ – không còn chỉ là nỗi đau và sợ hãi tuyệt vọng, mà là sự căm ghét và một quyết tâm lạnh lẽo. Thứ này không phải con bà, và nó phải trả giá.”
“Ẩn mình sau lùm cây, những người lớn trong làng và đám trai tráng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng. Họ thấy bóng đen khổng lồ lơ lửng trên mặt nước, thấy Mẹ Khang đối diện với nó, và rồi, họ thấy khuôn mặt quen thuộc của Khang xuất hiện bên trong khối vật chất ghê tởm ấy. Ban đầu là sự bàng hoàng, sau đó là một tia hy vọng yếu ớt. Nhưng ngay lập tức, hy vọng tan biến, bị đè bẹp dưới cơn ác mộng đang diễn ra trước mắt. Khuôn mặt thằng bé vặn vẹo, biến dạng như bị xé toạc, đôi mắt trống rỗng, vô hồn.
Những tiếng hét xé tan không gian tĩnh mịch, vang vọng khắp bờ ao. “”Quỷ nước!”” một người đàn ông run rẩy thét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi tột độ. “”Không phải… không phải thằng Khang đâu!”” một người khác gào thét, tay chỉ thẳng vào khối đen ngòm đang treo lơ lửng. Sự thật tàn khốc đập vào mặt họ. Thứ đó không phải Khang. Đó là một thứ gì đó ác độc, siêu nhiên, đang chiếm đoạt hình hài của đứa trẻ.
Nỗi sợ hãi chế ngự lý trí, xóa sạch mọi suy nghĩ về việc cứu giúp hay đối đầu. Bản năng sinh tồn gào thét trong đầu họ. Chỉ có một suy nghĩ duy nhất: chạy! Chạy thật nhanh, chạy thật xa khỏi nơi chết chóc này, khỏi thứ quỷ dữ đang đội lốt đứa trẻ vô tội. Họ không còn dám nán lại dù chỉ một giây.
Cả đám người, không ai bảo ai, đồng loạt quay lưng, xô đẩy nhau chạy tháo thân. Tiếng chân người giẫm đạp lên lá khô, tiếng thở dốc, tiếng la hét vẫn còn vương vấn sự kinh hoàng. Họ chạy băng qua đồng ruộng, vượt qua bờ đê, chỉ muốn thoát khỏi tầm mắt thứ quỷ nước kia, khỏi cái ao làng giờ đây đã trở thành một hố sâu đen ngòm nuốt chửng mọi hy vọng. Họ bỏ lại Mẹ Khang đứng chôn chân bên bờ ao, đối diện với thứ đã cướp đi con trai bà. Nỗi khiếp sợ đã chiến thắng tất cả. Làng Đông, giờ đây, biết rằng họ không chỉ đối mặt với mất mát, mà còn là một hiểm họa kinh hoàng từ dưới đáy ao.”
“Một cánh tay dài ngoẵng, đen đặc và trông như kết tinh từ bùn lầy, nước ao gớm ghiếc cùng thứ gì đó khó gọi tên, chợt vươn ra từ khối vật chất lơ lửng. Nó vồ lấy Mẹ Khang bằng một lực siết tàn bạo. Bà ú ớ, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cả người đã bị kéo lê dần về phía mép nước. Vòng xoáy đen kịt ở giữa ao vẫn còn âm ỉ, hút lấy ánh sáng yếu ớt từ bầu trời âm u, như một cái miệng há rộng chờ chực.
Mẹ Khang vùng vẫy, toàn thân run rẩy. Nỗi sợ hãi tột cùng giờ đây đã hòa lẫn với bản năng sinh tồn nguyên thủy. Bà yếu ớt chống cự lại sức kéo kinh hoàng. Tay bà bấu chặt lấy bùn đất trên bờ, móng tay cào cấu vào nền đất ẩm ướt, cố gắng neo mình lại, không muốn bị kéo tuột xuống cái ao lạnh lẽo, nơi con trai bà đã ra đi và giờ đây là nơi trú ngụ của thứ quỷ dữ chiếm đoạt hình hài nó. Tiếng bà gào thét, trộn lẫn với tiếng quẫy đạp và tiếng vật lộn trên mặt đất, vang vọng giữa không gian vắng lặng. Sức kéo của thực thể quá mạnh, mỗi lần nó giật, người bà lại nhích thêm một đoạn ngắn ngủi về phía bờ ao. Đất dưới tay bà bong tróc, móng tay gãy nát, nhưng bà vẫn cố bấu víu, hy vọng mong manh vào chút lực cản cuối cùng này. Bà không thể, tuyệt đối không thể bị kéo xuống đó.”
“Bà không thể, tuyệt đối không thể bị kéo xuống đó.
Ngay lúc ấy, một bóng người loạng choạng bò dậy từ đám bùn đất gần đó. Là Ông Sáu. Dù một bên vai chảy máu, ông vẫn nghiến răng chịu đựng. Mắt ông tóe lửa giận dữ khi thấy cảnh Mẹ Khang bị kéo đi. Quờ quạng xung quanh, tay ông nắm lấy một cành cây xoan gãy, to bằng bắp chân người lớn, đầu cành còn lởm chởm những mảnh vụn sắc nhọn. Không một chút do dự, ông gượng đứng lên, dồn hết sức lực còn lại vào đôi chân run rẩy.
“”Buông ra! Mày là cái thứ quỷ quái gì!”” Ông Sáu gầm lên, giọng khản đặc vì đau đớn và phẫn nộ.
Ông lao tới. Cành cây gãy được vung lên, bổ thẳng vào cánh tay đen đặc đang siết chặt lấy Mẹ Khang. Ông đánh tới tấp, mỗi nhát như trút hết căm hận vào thứ thực thể gớm ghiếc. Những mảnh gỗ vụn văng ra, cào rách lớp da đen sần sùi của cánh tay. Thực thể khẽ rít lên một tiếng chói tai, giống như âm thanh của bùn đất bị xé toạc. Lực siết vào Mẹ Khang thoáng chùng xuống.
Cùng lúc đó, bầu trời âm u bỗng như bị xé rách. Một tia sét sáng lòa giáng xuống mặt ao làng, cách bờ không xa, khiến nước bắn tung tóe và bốc lên mùi khét lẹt. Tiếng sấm rền vang như xé nát màng nhĩ. Gió giật mạnh đột ngột ập đến, cuốn tung lá khô và cát bụi, quất thẳng vào mặt những người đang vật lộn trên bờ. Rồi, như một bức tường nước khổng lồ, cơn mưa trút xuống dữ dội. Những hạt mưa to và nặng như đá dội vào người, vào mặt đất, làm nhòe nhoẹt mọi thứ.
Khung cảnh trên bờ ao biến thành một mớ hỗn độn ghê rợn. Mẹ Khang vẫn nằm vất vưởng giữa bùn lầy, nửa người bị kéo về phía nước, tay bám chặt đất trong vô vọng. Ông Sáu, thân hình tàn tạ dưới mưa giông, điên cuồng vung cành cây đánh vào cánh tay của thực thể. Nước ao làng vốn trong vắt giờ bị khuấy động dữ dội bởi mưa và gió, những gợn sóng cuộn lên va đập vào bờ. Vòng xoáy đen kịt ở giữa ao càng lúc càng quay nhanh hơn dưới tác động của cơn bão, trông như một cái hố không đáy nuốt chửng lấy ánh sáng. Tiếng thét của Mẹ Khang, tiếng gầm gừ của Ông Sáu, tiếng va đập của cành cây vào thực thể, tất cả hòa lẫn với tiếng mưa rào, tiếng gió hú và tiếng sấm chớp liên hồi, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và kinh hoàng. Bóng đen lơ lửng trên mặt ao hơi chúi xuống, cánh tay vẫn chưa chịu buông tha con mồi, nhưng dường như cũng đang bị ảnh hưởng bởi cơn thịnh nộ của thiên nhiên.”
“Mẹ Khang cảm thấy bùn đất dưới tay sắp tuột khỏi. Nửa người bà đã chìm trong dòng nước lạnh buốt, bị sức kéo ghê rợn từ phía ao ghì chặt. Cái cảm giác nhớp nháp, lạnh lẽo từ cánh tay siết lấy chân bà khiến bà rùng mình, nhưng nỗi sợ hãi ấy chẳng thấm vào đâu so với sự trống rỗng trong tim. Con bà… Nó đang ở đâu? Đang bị thứ quỷ quái này giam giữ dưới đó sao? Ánh mắt bà liếc thấy chiếc áo cũ của Khang, chiếc áo dính đầy bùn đất văng ra khi nãy, giờ nằm cách tay bà chỉ vài gang. Bằng chút sức lực còn lại, bà gồng mình, cố nhoài người tới. Các ngón tay run rẩy bấu víu vào bờ lầy. Chầm chậm… chỉ một chút nữa thôi… Bà nắm lấy chiếc áo. Mùi mồ hôi quen thuộc của thằng bé, mùi đất cát, mùi nước ao… tất cả xộc vào khứu giác bà, như một dòng điện giật thấu tim gan. Bà ôm chặt chiếc áo vào lồng ngực, tựa như đang ôm lấy chính con mình.
Trong cơn điên loạn vì tuyệt vọng và tình thương, Mẹ Khang ngẩng mặt lên trời, đối diện với bóng đen đang lơ lửng trên mặt nước. Dưới ánh chớp giật ngang trời, khuôn mặt bà biến dạng vì đau đớn và phẫn nộ tột cùng. Bà hét lên, tiếng thét xé nát cả tiếng mưa, tiếng sấm:
“”Mày! Mày trả con tao!””
Tiếng hét mang theo tất cả sức mạnh của một người mẹ mất con, tất cả nỗi đau, tất cả sự căm hận. Nó không chỉ là âm thanh, mà như một luồng năng lượng vô hình, cuộn xoáy và đâm thẳng vào thứ thực thể ghê tởm. Ánh mắt của thứ bóng đen, nếu nó có mắt, dường như khựng lại. Lực siết ở chân Mẹ Khang đột ngột chùng xuống. Có lẽ, nó không ngờ tới sức mạnh khủng khiếp của tình mẫu tử, hoặc chiếc áo cũ của đứa trẻ như một lá chắn vô hình mà nó không thể vượt qua dễ dàng.
Đó chính là khoảnh khắc Ông Sáu chờ đợi. Khi lực siết của thực thể yếu đi dù chỉ trong tích tắc, ông nghiến răng lần cuối. Máu từ vai nhỏ giọt xuống đất. Đôi chân ông lảo đảo, nhưng ý chí thì sắt đá. Ông dồn toàn bộ sức lực tàn tạ vào cánh tay đang cầm cành cây xoan.
“”Chết đi! Thứ quỷ dữ!””
Ông gầm lên, vung mạnh cành cây lên cao rồi bổ thẳng xuống. Không phải bổ vào cánh tay đang siết Mẹ Khang nữa, mà là nhắm thẳng vào thứ bóng đen lơ lửng trên mặt nước, vào cái trung tâm của vòng xoáy. Cành cây với đầu lởm chởm đâm sầm vào thứ thực thể.
Một tiếng rít kinh hoàng, chói tai hơn cả tiếng sấm, vang vọng khắp ao làng. Nó giống như tiếng kim loại bị xé toạc, trộn lẫn với âm thanh ghê rợn của bùn đất sục sôi. Thứ bóng đen co rúm lại, rung lắc dữ dội. Cánh tay đang giữ Mẹ Khang lập tức buông thõng.
Mẹ Khang ngã vật xuống bùn, chiếc áo của Khang vẫn siết chặt trong vòng tay. Ông Sáu cũng khuỵu gối xuống đất, cành cây xoan rơi khỏi tay ông. Cơn mưa vẫn trút xuống xối xả. Gió vẫn gào thét. Tiếng sấm vẫn rền vang. Nhưng vòng xoáy đen kịt ở giữa ao làng, sau khi bị cành cây xoan đâm trúng, dường như đang chững lại… hoặc là, nó đang chuẩn bị cho một điều gì đó còn tồi tệ hơn.”
“Thứ bóng đen bị đâm trúng, không phải chững lại để chuẩn bị cho điều tồi tệ hơn. Nó co rúm lại một cách dữ dội, như một vật thể sống đang bị tổn thương nghiêm trọng. Tiếng rít chói tai và ghê rợn kia không ngừng vang vọng, xuyên thẳng vào tai Mẹ Khang và Ông Sáu, vào nỗi kinh hoàng của những người đang đứng trên bờ. Thứ cảm giác nhớp nháp và lạnh lẽo đang siết lấy chân Mẹ Khang lập tức buông thõng.
Mẹ Khang chỉ còn đủ sức lực để giữ chặt chiếc áo của Khang, ngã vật xuống nền bùn lầy. Bà ho sù sụ, bùn đất dính đầy mặt và tóc. Ông Sáu đổ ập xuống cạnh bà, hai tay ôm lấy vai bị thương, máu vẫn rỉ ra không ngừng. Cành cây xoan đã cứu mạng bà, giờ nằm lăn lóc dưới đất.
Thứ thực thể kia, sau tiếng rít cuối cùng, lặn nhanh xuống lòng vòng xoáy đen kịt. Nó tan biến vào sự hỗn loạn của nước và bùn. Vòng xoáy, thay vì mở rộng hay ổn định, bắt đầu thu nhỏ lại với tốc độ chóng mặt. Nó xoay tròn nhanh hơn, hút mọi thứ xung quanh vào tâm rồi bất ngờ sủi bọt dữ dội. Những bọt khí đen ngòm, hôi tanh nổi lên ngùn ngụt, như hơi thở cuối cùng của một sinh vật khổng lồ.
Rồi, đột ngột, tất cả dừng lại.
Tiếng sủi bọt im bặt. Vòng xoáy đen kịt biến mất hoàn toàn.
Mặt ao làng trở lại phẳng lặng, phẳng lặng một cách ghê rợn và đột ngột, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng không ai trên bờ tin vào điều đó. Màu nước ao giờ đây không còn là màu trong vắt đáng sợ lúc ban đầu, mà đã chuyển sang một màu đục ngầu, đen sẫm hơn hẳn. Nước dường như đặc quánh lại, mang theo vẻ u ám chết chóc.
Cùng lúc đó, cơn mưa đang trút xuống xối xả bỗng ngớt hẳn. Chỉ còn lại những hạt mưa nhỏ li ti lất phất bay trong không khí lạnh lẽo. Mây đen vẫn vần vũ trên bầu trời Làng Đông, nhưng tiếng sấm đã dịu đi.
Mẹ Khang nằm đó, thân thể run rẩy, ôm chặt chiếc áo của con. Bà nhìn chằm chằm vào mặt ao tĩnh lặng nhưng đáng sợ, nơi con bà đã biến mất. Ông Sáu cắn răng chịu đựng cơn đau ở vai, ánh mắt già nua đầy cảnh giác vẫn không rời khỏi mặt nước. Hai người là những người duy nhất còn trụ lại gần bờ ao. Những người lớn khác trong làng đã kịp thời chạy đến, nhưng không ai dám lại gần hơn. Sự im lặng sau cơn hỗn loạn còn đáng sợ hơn tiếng gào thét của cơn bão.”
“Người lớn trong làng, nãy giờ đứng chết lặng ở một khoảng cách an toàn, từ từ rón rén tiến lại gần bờ ao. Họ vẫn giữ một khoảng cách nhất định, ánh mắt đầy sợ hãi quét qua mặt nước đục ngầu và hai thân người đang nằm bất động. Cảnh tượng trước mắt khiến họ rùng mình: Mẹ Khang nằm đó, thân thể gầy gò co quắp, khuôn mặt lấm lem bùn đất, tay vẫn ghì chặt chiếc áo cũ nhàu nát của Khang vào ngực. Hơi thở bà yếu ớt, nhưng bà vẫn còn sống, chỉ là kiệt sức và tinh thần đã suy sụp hoàn toàn. Cách đó không xa, Ông Sáu nằm nghiêng, một tay ôm chặt vai, khuôn mặt tái nhợt, không còn cử động. Vết máu sẫm màu trên áo ông loan rộng.
Mặt ao làng vẫn giữ vẻ phẳng lặng đáng sợ, nhưng màu nước đen sẫm, đặc quánh như mực khiến không ai dám nhìn thẳng lâu. Thứ vừa xảy ra đã khắc sâu vào tâm trí họ, biến cái ao quen thuộc thành một vực thẳm của kinh hoàng.
Những người đàn ông khỏe mạnh hơn, là trai tráng trong làng, cuối cùng cũng đủ can đảm để đến bên Mẹ Khang và Ông Sáu. Họ đỡ Mẹ Khang dậy một cách nhẹ nhàng, bà vẫn lẩm bẩm tên con trai và ôm chặt chiếc áo như báu vật cuối cùng. Ông Sáu được băng bó vết thương tạm thời và đưa về nhà trong tình trạng hôn mê.
Ánh mắt của tất cả dân làng đều hướng về `Ao làng`. Nó không còn là nơi trẻ con nô đùa hay người lớn giặt giũ, lấy nước. Từ chiều hôm đó, `Ao làng` trở thành một địa điểm bị xa lánh. Một cảm giác sợ hãi bao trùm lấy `Làng Đông`.
Những lời đồn thổi bắt đầu lan nhanh hơn cả gió. Người ta thì thầm về “”quỷ nước”” ẩn mình dưới đáy ao, về sức mạnh hắc ám đã nuốt chửng Khang. Rồi lại có người nói rằng linh hồn Khang không được siêu thoát, bị giam giữ mãi mãi trong làn nước u tối, trở thành một phần của thứ thực thể kinh hoàng kia. Bọn `Đám bạn Khang` cũng không còn dám bén mảng đến gần, mỗi khi nhìn thấy ao là lại run rẩy nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng hôm đó.
Số phận của Khang, cậu bé 10 tuổi, vẫn là một bí ẩn đen tối, không lời giải đáp. Cậu đơn giản là biến mất, bị kéo xuống bởi thứ gì đó không thể lý giải. Vụ việc tại `Ao làng` trở thành nỗi ám ảnh không bao giờ phai nhạt trong tâm trí người dân `Làng Đông`. Chiếc áo cũ của Khang, nhuốm màu bùn đất và nước mắt, là tất cả những gì còn sót lại, một lời nhắc nhở đau đớn về mất mát và sự kinh hoàng đã xảy ra.
Nhiều năm trôi qua, `Ao làng` vẫn ở đó, tĩnh lặng và u ám. Cỏ dại mọc um tùm quanh bờ, không còn dấu chân trẻ con hay tiếng nói cười. Dân làng đi đường xa cũng cố gắng né tránh, không dám nhìn thẳng vào mặt nước đen ngòm. Cái tên “”ao làng”” giờ đây được thì thầm với một sự sợ hãi và kiêng kỵ. Những câu chuyện về “”quỷ nước”” hay “”linh hồn bị giam cầm”” trở thành lời cảnh báo cho con cháu, về một nơi không bao giờ được bén mảng tới. Nỗi đau của Mẹ Khang không bao giờ nguôi ngoai, bà sống lặng lẽ với chiếc áo cũ của con, ánh mắt luôn hướng về phía cái ao một cách vô vọng. Ông Sáu bình phục vết thương, nhưng ký ức về đêm đó vẫn ám ảnh, ông không bao giờ nói rõ mình đã nhìn thấy gì, chỉ im lặng với vẻ mặt đầy ám ảnh. Khang chỉ là một cái tên, một ký ức đau lòng và một bí ẩn vĩnh viễn bị chôn vùi dưới đáy `Ao làng`, trở thành một phần của truyền thuyết u tối về `Làng Đông`, một lời nhắc nhở rằng không phải mọi điều trên thế gian này đều có thể giải thích hay chế ngự được. Và rằng, đôi khi, những nỗi sợ hãi lớn nhất lại ẩn mình ngay dưới bề mặt tưởng chừng như bình yên nhất.”

