““Đám cưới… chỉ còn lại cô dâu”
Sáng hôm ấy, cả làng rộn ràng. Cờ hoa giăng khắp ngõ, tiếng trống, tiếng nhạc vang lên tưng bừng. Ai cũng mong chờ giây phút đôi trẻ chính thức nên duyên, sau bao năm gắn bó.
Dũng – chú rể – khoác lên mình bộ vest trắng chỉnh tề, cài đoá hoa đỏ thắm trước ngực. Anh bước lên chiếc xe hoa, tay không ngừng mân mê hộp nhẫn, ánh mắt ngời sáng. Hôm nay là ngày cưới của anh và Mai – mối tình đầu, tình cuối, và là người anh luôn hứa sẽ “chăm sóc cả đời”.
“Mai à, đợi anh một lát nữa thôi… mình sẽ là vợ chồng.” – đó là dòng tin nhắn cuối cùng Mai đọc được từ anh.
Nhưng… chỉ “một lát” ấy đã trở thành vĩnh viễn…”
“Mai đứng sững trước cổng Nhà, tà váy cưới trắng tinh khẽ bay trong gió. Khuôn mặt cô rạng rỡ nụ cười, ánh mắt không ngừng hướng về phía đầu Ngõ, nơi chiếc Xe hoa sẽ xuất hiện. Tiếng trống, tiếng nhạc từ trong Nhà và ngoài Ngõ vẫn rộn ràng, át đi cả tiếng tim đập hồi hộp của cô dâu trẻ. Người thân, Khách khứa cười nói xôn xao, ai cũng mong chờ giây phút thiêng liêng. Mai siết nhẹ đoá hoa cưới trên tay, nụ cười vẫn nở trên môi, tin rằng chỉ lát nữa thôi, Dũng sẽ tới.
Một lát. Rồi một lát nữa. Nắng dần gay gắt hơn, bóng cây đổ dài hơn trên con Ngõ quen thuộc. Tiếng nhạc dường như vẫn vậy, nhưng không khí chờ đợi bắt đầu nhuốm màu sốt ruột. Một vài Người thân liếc nhìn đồng hồ. Đã quá giờ lành đã định. Nụ cười trên môi Mai khẽ cứng lại. Cô đưa tay lên, chạm nhẹ vào chiếc điện thoại trong túi váy. Dòng tin nhắn cuối cùng từ Dũng như hiện lại: “Mai à, đợi anh một lát nữa thôi… mình sẽ là vợ chồng.”
Lát nữa là bao lâu? Tim Mai bắt đầu đập nhanh hơn, không còn vì hồi hộp mà là vì một cảm giác bất an len lỏi. Cô nhìn ra Ngõ lần nữa, rồi lần nữa. Vẫn chỉ có những bóng người qua lại, những đứa trẻ chạy đuổi nhau, chứ không phải hình dáng quen thuộc của chiếc Xe hoa trang hoàng lộng lẫy. Nét lo lắng hiện rõ trong đôi mắt Mai, thay thế hoàn toàn vẻ hạnh phúc ban đầu. Một Người thân tiến lại gần, khẽ hỏi: “”Xe hoa
chưa đến hả con? Lạ nhỉ, giờ lành qua rồi đấy.”” Mai chỉ gượng cười, lắc đầu, rồi lại hướng mắt ra Ngõ, khẩn cầu nhìn về phía đó như thể phép màu sẽ xảy ra.”
“Đã gần một tiếng đồng hồ trôi qua kể từ giờ lành định sẵn. Tiếng nhạc đám cưới vẫn cố gồng mình vang lên, nhưng không còn át được những tiếng xì xào bàn tán ngày càng lớn dần trong đám đông Khách khứa. Họ bắt đầu tụ lại thành từng nhóm nhỏ, liếc nhìn ra phía Ngõ rồi lại nhìn vào Mai đang đứng bất động.
“”Quái lạ thật đấy! Xe hoa của chú rể mà lại đi muộn thế này,”” một Người dân nói nhỏ với người bên cạnh.
“”Ừ nhỉ, giờ này là phải rước dâu rồi chứ?”” một người khác tiếp lời. “”Có khi nào… có chuyện gì không?””
Những câu hỏi mang đầy vẻ e ngại bắt đầu lan đi như một đốm lửa nhỏ. Ban đầu chỉ là thắc mắc, giờ chuyển thành lo lắng rõ rệt.
Phía bên trong sân Nhà, Gia đình hai bên cũng không còn giữ được vẻ bình tĩnh. Bố Mai, ông Sáu, liên tục đi đi lại lại trước hiên. Mẹ Mai ngồi trên ghế nhưng người cứ nhấp nhổm không yên, ánh mắt bà dán chặt vào cô con gái và ra phía Ngõ. Gia đình Dũng, từ dưới Làng lên, khuôn mặt ai nấy cũng căng thẳng không kém. Bố Dũng, ông Bảy, thỉnh thoảng lại rút điện thoại ra xem giờ, rồi lại thở dài nặng nề.
Một Người thân của Mai tiến đến gần mẹ cô, vẻ mặt sốt ruột: “”Bà sui ơi, có cách nào liên lạc với bên đó không? Gọi cho thằng Dũng xem nó đi đến đâu rồi?””
Mẹ Dũng, bà Tám, vội vàng lấy điện thoại ra. Bà gọi vào số của con trai. Chỉ có tiếng “”tút… tút…”” rồi tiếng tổng đài thông báo “”Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…””. Bà Tám nhăn mặt, thử gọi lại lần nữa, vẫn là tín hiệu thuê bao.
Ông Bảy, bố Dũng, thấy vậy liền giục: “”Đưa đây tôi thử xem sao! Chắc nó lạc đường đâu đấy thôi.”” Ông cầm lấy điện thoại, bấm số Dũng. Ba hồi chuông. Bốn hồi chuông. Vẫn là thuê bao.
“”Lạ thật,”” ông Bảy lẩm bẩm, vẻ mặt ngày càng nghiêm trọng. “”Mới nãy thằng bé nhắn tin bảo sắp tới rồi mà.””
Không chỉ gia đình, một vài Người thân khác cũng bắt đầu lấy điện thoại gọi cho Dũng, hoặc gọi cho những người được biết là đi cùng đoàn Xe hoa. Nhưng tất cả đều chung một kết quả: Thuê bao.
Tiếng trống, tiếng nhạc bỗng trở nên chói tai một cách khó chịu. Không khí vui tươi, rộn ràng ban đầu đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự tĩnh lặng đáng sợ xen lẫn những tiếng thì thầm lo lắng. Sự căng thẳng như một tấm màn vô hình, nặng trịch bao trùm lấy toàn bộ không gian Làng. Mai vẫn đứng đó, đóa hoa đỏ trên tay siết chặt, khuôn mặt trắng bệch dưới lớp trang điểm. Ánh mắt cô không còn hy vọng, chỉ còn lại sự hoang mang tột độ. Chú rể của cô, Dũng, đã biến mất.”
“Không thể chờ đợi thêm được nữa. Sự lo lắng đã lên đến đỉnh điểm, hóa thành một quyết định táo bạo.
Ông Bảy, bố của Dũng, gương mặt đỏ gay vì vừa giận vừa lo, đứng bật dậy: “Không được! Chẳng lẽ cứ ngồi đây chờ sao? Thằng Dũng nó đâu có phải đứa lêu lổng!”
Bên cạnh ông, một vài thanh niên khỏe mạnh trong làng cũng tỏ vẻ sốt ruột. Một người lên tiếng: “Đúng đấy ạ! Chú Bảy, hay là để cháu với mấy đứa chạy xe máy ngược lên xem sao?”
Ông Bảy gật đầu ngay lập tức, mắt ánh lên tia quyết đoán: “Phải rồi! Mày nói đúng. Cả tao nữa, tao phải đi theo xem thế nào. Cứ đi ngược lại con đường xe hoa dự kiến ấy!”
Không chần chừ thêm, ông Bảy cùng với anh trai của Dũng (nếu có) và bốn, năm thanh niên khác nhanh chóng xin phép gia đình, vội vã lao ra Ngõ. Họ không mang theo gì nhiều, chỉ có nỗi bất an và hy vọng mong manh rằng Dũng chỉ gặp trục trặc nhỏ trên đường, có thể là xe bị hỏng hoặc đi lạc.
Họ đi ngược lại theo hướng đoàn xe hoa đáng lẽ phải đến. Con đường bê tông hẹp, hai bên là những hàng cây và cánh đồng lúa xanh rì. Vẻ yên bình của cảnh vật càng làm tăng thêm sự đối lập với nhịp chân vội vã và ánh mắt căng thẳng của họ.
“Lạ thật,” một thanh niên nói khi họ đã đi được một đoạn khá xa. “Bình thường giờ này là phải nghe thấy tiếng còi xe với tiếng trống rồi chứ?”
“Ừ,” một người khác gật gù. “Mà cũng chẳng thấy bóng dáng ai cả. Đường vắng tanh thế này.”
Ông Bảy đi nhanh nhất, ánh mắt ông quét liên tục hai bên đường, như sợ bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Tim ông đập thình thịch. Linh tính của một người cha mách bảo ông rằng có gì đó không ổn, rất không ổn. Nhưng ông vẫn cố trấn an mình, chỉ là xe hỏng thôi, chắc chắn là xe hỏng thôi mà.
Họ tiếp tục bước đi, bước chân ngày càng nhanh hơn, theo hướng ngược về nơi chú rể đã bắt đầu hành trình định mệnh của mình. Con đường vắng lặng kéo dài trước mắt, và sự im lặng bất thường của nó càng khiến nỗi sợ hãi len lỏi sâu hơn vào tâm trí những người đi tìm.”
“Họ tiếp tục bước đi, bước chân ngày càng nhanh hơn, theo hướng ngược về nơi chú rể đã bắt đầu hành trình định mệnh của mình. Con đường vắng lặng kéo dài trước mắt, và sự im lặng bất thường của nó càng khiến nỗi sợ hãi len lỏi sâu hơn vào tâm trí những người đi tìm.
Đi được một đoạn không xa, ngay tại khúc cua vắng, tầm mắt họ đột nhiên dừng lại. Một vật thể màu trắng, quen thuộc, nằm chỏng chơ bên vệ đường.
“Ơ kìa!” một thanh niên thốt lên, chỉ tay về phía trước. “Xe hoa!”
Tim Ông Bảy đập thót lại. Họ tăng tốc, lao về phía chiếc xe như những mũi tên căng thẳng. Khi đến gần, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả bàng hoàng đến sững sờ.
Chiếc Xe hoa nằm nghiêng một chút, phần đầu hơi chúi xuống vệ đường đất. Cánh cửa bên ghế lái mở hờ, kêu cót két trong gió nhẹ. Cờ hoa trang trí trên xe vẫn còn, nhưng có vẻ hơi xộc xệch.
“Dũng! Thằng Dũng đâu?” Ông Bảy gào lên, chạy ngay đến bên xe.
Họ vội vã nhìn vào bên trong. Ghế ngồi hơi xáo trộn, có vài bông hoa rải rác dưới sàn. Trên ghế vẫn còn chiếc áo vest trắng tinh tươm của chú rể, một tay áo lật ngược ra ngoài. Nhưng không có bóng dáng Dũng.
“Dũng! Dũng ơi!”
“Chú rể đâu rồi?”
“Xe sao thế này?”
Những tiếng gọi thất thanh, sự hoảng loạn lan nhanh trong nhóm. Ông Bảy run rẩy, ông đưa tay vào trong xe, cảm nhận cái lạnh lẽo trống rỗng. Hộp nhẫn đâu? Nó có còn ở đây không? Ông không thấy nó.
“Dũng! Con ở đâu?” Ông Bảy hét lớn, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Họ bắt đầu chạy quanh chiếc xe, nhìn vào lề đường, xuống mương nước cạn bên cạnh. Ánh mắt quét loạn xạ khắp bụi cây, lùm cỏ gần đó. Không có dấu vết gì. Như thể Dũng tan biến vào không khí.
Sự thật trần trụi, kinh hoàng hiện ra: Chú rể đã biến mất ngay trên đường đến lễ cưới, để lại chiếc Xe hoa trống rỗng như một lời cảnh báo lạnh người.”
“Một người thanh niên trong nhóm tìm kiếm, mặt mày tái mét không còn chút máu, quay người lao đi như bị ma đuổi. Anh chỉ còn biết cắm đầu chạy về hướng Nhà, nơi tiếng nhạc cưới vẫn còn văng vẳng nhưng chẳng ai còn nghe rõ. Anh chạy qua những ngõ xóm đã được trang hoàng cờ hoa rực rỡ, nhưng đôi mắt chỉ thấy một màu hoảng loạn.
Tại Nhà, không khí vẫn đang rộn rã. Mai ngồi trong phòng, lòng bồn chồn xen lẫn hồi hộp. Ngoài sân, Khách khứa/Người dân vẫn đang trò chuyện rôm rả, chờ đợi chú rể đến để bắt đầu nghi lễ. Người thân/Gia đình Mai đi lại chuẩn bị những công đoạn cuối cùng.
Đột nhiên, một bóng người lao vào sân chính với tốc độ kinh hoàng. Đó chính là người thanh niên vừa chạy về từ Hiện trường vụ việc. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng, đôi chân khuỵu xuống một chút. Khuôn mặt anh nhợt nhạt như tàu lá chuối, mồ hôi túa ra như tắm.
“”Cái gì thế… thằng này?”” Một người đàn ông trong Gia đình Mai lên tiếng, ngạc nhiên trước bộ dạng của anh.
Người thanh niên gắng gượng đứng thẳng dậy, đôi mắt mở to đầy kinh hãi. Giọng anh đứt quãng, nghẹn lại trong cổ họng.
“”Xe… xe hoa…”” Anh thều thào, gần như không thành tiếng.
Sự chú ý của cả đám đông đổ dồn vào anh. Mọi tiếng ồn ào, cười nói đột ngột tắt lịm. Mai nghe thấy tiếng động lạ từ ngoài sân, đứng dậy bước ra cửa.
“”Chiếc xe… trống không…”” Anh nuốt nước bọt, giọng càng lúc càng run rẩy. “”Thằng Dũng… không thấy… đâu cả!””
Tiếng anh hét lên ở những từ cuối cùng, một tiếng hét khô khốc, tuyệt vọng vang vọng khắp sân.
“”KHÔNG THẤY ĐÂU CẢ!””
Cả đám đông sững sờ. Khuôn mặt mọi người từ hân hoan chuyển sang kinh hoàng trong tích tắc. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Buổi lễ cưới đang vui vẻ bỗng chốc như bị dội một gáo nước lạnh buốt, đóng băng mọi nụ cười và hy vọng. Mai đứng chết trân ở cửa, trái tim như ngừng đập.”
“Mai đứng chết trân ở cửa, trái tim như ngừng đập. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Người thanh niên, không thể tin vào những gì vừa nghe.
Vài giây im lặng chết chóc trôi qua. Rồi, như một ngọn lửa bùng lên từ tro tàn, sự hoảng loạn lan ra khắp sân.
“”Cái gì? Thằng Dũng đâu?”” Một người trong Gia đình Dũng gào lên.
“”Sao lại không thấy đâu?””
“”Xe hoa trống không là sao?””
Tiếng bàn tán, tiếng hỏi han xen lẫn sự sợ hãi bùng nổ. Cờ hoa, tiếng trống, tiếng nhạc cưới bỗng chốc trở thành những âm thanh lạc lõng, chế giễu sự thật phũ phàng.
Người thanh niên vẫn đứng đó, thở dốc, không nói nên lời, chỉ biết gật đầu xác nhận điều khủng khiếp.
Người thân/Gia đình, Khách khứa/Người dân bắt đầu nháo nhác. Những gương mặt hân hoan phút chốc biến thành những gương mặt méo mó vì kinh hoàng. Họ đổ xô ra cổng, hướng về phía Ngõ, nơi chiếc Xe hoa được cho là đã đến.
“”Ra xem thế nào!””
“”Trời ơi, có chuyện gì vậy?””
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng í ới gọi nhau, tiếng khóc nghẹn bắt đầu vang lên. Giữa sự hỗn loạn đó, tiếng ai đó gọi tên Dũng vang vọng, đầy tuyệt vọng.
“”Dũng ơi!””
Mai vẫn đứng đó, như một pho tượng đá. Toàn bộ thế giới của cô như sụp đổ. Hình ảnh Dũng trong bộ vest trắng, cầm đoá hoa đỏ, mỉm cười bước về phía cô tan biến. Chỉ còn lại lời nói khô khốc: “”Không thấy đâu cả!””
Chân Mai run rẩy. Cô cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ trước mắt nhòe đi. Chiếc váy cưới trắng tinh mà cô vẫn nâng niu bỗng trở nên nặng trịch, lạnh lẽo như tấm vải liệm.
Mai ngã quỵ xuống nền nhà lát gạch. Tiếng động lớn vang lên giữa lúc đám đông đang xôn xao lao ra ngoài. Cô không cảm thấy đau. Cảm giác duy nhất lúc này là một khoảng trống rợn người trong lồng ngực.
Cô ôm chặt lấy chiếc điện thoại đang cầm trên tay. Màn hình vẫn còn hiển thị Tin nhắn cuối cùng từ Dũng, một dòng tin nhắn ngắn ngủi, đầy yêu thương chỉ cách đây không lâu.
“”Anh sắp tới rồi, vợ yêu của anh.””
Mai nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, nước mắt lăn dài, nhòe mờ cả màn hình. Cô không thể tin vào tai mình, không thể tin vào mắt mình. Dũng, người yêu, chú rể của cô, đã biến mất ngay trong ngày cưới. Chiếc váy trắng nhuốm màu tang tóc. Cả đám cưới đã tan hoang.”
“Đám đông đổ ập ra cổng như một cơn lũ, những gương mặt hoảng hốt chen chúc nhau hướng về phía Ngõ. Tiếng Mai ngã quỵ bị át đi trong tiếng giày dép dồn dập, tiếng kêu gọi tên Dũng trong tuyệt vọng.
Họ lao ra Ngõ, nơi con đường đất nhỏ lát gạch dẫn vào làng đã được trang hoàng sơ sài cho đám cưới. Xe hoa, chiếc xe bảy chỗ được thuê đặc biệt với ruy băng trắng, hoa hồng đỏ, nằm lệch hẳn một bên đường, đầu xe chúi nhẹ xuống vệ cỏ. Nó không hề bị biến dạng, không có dấu hiệu của một vụ va chạm mạnh nào cả. Cửa xe bên lái vẫn khép hờ.
Những người đầu tiên chạy tới sững lại. Họ nhìn chằm chằm vào chiếc Xe hoa, rồi nhìn nhau, ánh mắt đầy khó hiểu và sợ hãi. Không phải một vụ tai nạn? Thế thì…
“”Dũng đâu?”” một người đàn ông trong Gia đình Dũng gào lên, lao tới cửa xe.
Ông ghé mắt vào bên trong, rồi lập tức lùi lại, khuôn mặt cắt không còn giọt máu. Một tiếng thét khô khốc bật ra từ cổ họng ông, nghẹn lại.
Những người khác chen lên. Tiếng thét, tiếng bật khóc nấc, tiếng kêu thất thanh bắt đầu vang lên. Sự thật, trần trụi và tàn khốc, đang phơi bày trước mắt họ.
Xe hoa vẫn đó, gần như nguyên vẹn. Tiếng nhạc đám cưới từ loa vẫn vọng ra đều đều, như chế giễu. Nhưng bên trong…
Bên trong chiếc xe, Dũng vẫn ngồi ở ghế lái. Anh vẫn mặc bộ vest trắng tinh, đoá hoa đỏ cài áo vẫn còn đó. Tay anh vẫn nắm hờ trên vô lăng. Màn hình điện thoại trên táp-lô vẫn sáng.
Nhưng đôi mắt anh trợn trừng, vô hồn. Khuôn mặt tím tái, biến dạng. Không có vết thương do va đập, không có máu me từ một vụ tai nạn. Tư thế ngồi của anh kỳ lạ, lưng cong gập về phía trước một cách không tự nhiên, như thể có thứ gì đó đã siết chặt lấy anh chỉ trong khoảnh khắc.
Một người Khách khứa, có vẻ am hiểu hơn, run rẩy tiến lại gần, nhìn kỹ hơn vào thân người Dũng, vào chỗ ngồi của anh. Anh ta lùi lại, thở hổn hển.
“”Không phải… không phải tai nạn…”” người đó lắp bắp, giọng lạc đi. “”Anh ấy… anh ấy… trông như bị… bị một cái gì đó ép nghẹt lại… ngay tại chỗ…””
Một bà trong Gia đình Dũng lao tới, định đưa tay chạm vào con, rồi lại rụt vội lại, khóc ngất.
“”Trời ơi! Dũng ơi con ơi!””
Những tiếng khóc xé lòng vang vọng cả Ngõ nhỏ. Khách khứa, Người dân đứng chết lặng, kinh hoàng nhìn cảnh tượng phi lý trước mắt. Chiếc Xe hoa cưới, biểu tượng của hạnh phúc, giờ đây là hiện trường của một bi kịch không thể gọi tên.
Sự cố kinh hoàng, xảy ra quá đột ngột, quá nhanh, chỉ trong tích tắc sau khi Dũng gửi đi dòng Tin nhắn cuối cùng cho Mai. Không phải do tốc độ. Không phải do va chạm. Là một điều gì đó khác, một sự kiện bất ngờ và khủng khiếp đã cướp đi sinh mạng anh ngay tại chỗ, trong chiếc xe cưới của chính mình, cách Nhà Mai chỉ vài chục mét.
Cái chết của Dũng, đột ngột và khó hiểu đến tàn nhẫn, như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim những người ở đó. Đặc biệt là Mai, người đang ngã quỵ nơi sân Nhà, vẫn ôm chặt chiếc điện thoại, vẫn đắm chìm trong ảo mộng về hạnh phúc sắp tới, không biết rằng chú rể của mình đã vĩnh viễn không bao giờ bước tới.”
“Những tiếng khóc xé lòng vẫn chưa dứt hẳn. Khung cảnh hỗn loạn nơi Ngõ dần nhường chỗ cho sự tĩnh lặng ghê rợn, khi những người chứng kiến vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc. Ai đó, run rẩy, đã kịp gọi điện báo cho cơ quan chức năng.
Chưa đầy nửa tiếng sau, tiếng còi hú vang lên từ đầu Làng. Hai chiếc xe cảnh sát tiến vào, rẽ thẳng về phía Ngõ, nơi đám đông vẫn còn tụ tập quanh chiếc Xe hoa định mệnh. Cảnh sát, với vẻ mặt nghiêm nghị, nhanh chóng giăng dây phong tỏa Hiện trường vụ việc. Họ yêu cầu mọi người lùi lại, chỉ giữ lại những người được coi là nhân chứng đầu tiên hoặc người thân trực tiếp.
Một sĩ quan cảnh sát cấp cao, trông có vẻ dày dặn kinh nghiệm, bước tới gần chiếc Xe hoa. Ông cẩn thận quan sát từ bên ngoài, rồi ra hiệu cho cấp dưới. Vài người cảnh sát đeo găng tay y tế tiến lại gần hơn, nhẹ nhàng mở hẳn cửa xe.
Mùi tử khí thoảng nhẹ nhưng đủ khiến một vài người Khách khứa đứng xa cũng phải rùng mình. Vẻ ngoài của Dũng bên trong xe vẫn khiến những cảnh sát chai sạn cũng phải nhíu mày. Tư thế ngồi kỳ lạ, khuôn mặt biến dạng, tím tái, hoàn toàn không giống một nạn nhân tai nạn giao thông thường thấy.
“”Không có dấu vết va chạm mạnh nào bên ngoài xe,”” một cảnh sát trẻ báo cáo. “”Vô lăng, táp-lô… mọi thứ gần như nguyên vẹn, trừ…””
Ông nhìn về phía thi thể Dũng, rồi liếc sang sĩ quan chỉ huy, ánh mắt đầy khó hiểu.
Sĩ quan chỉ huy gật đầu, ra hiệu cho đội khám nghiệm bắt đầu làm việc. Ông quay sang phía đám đông đang đứng ngoài và những người Gia đình Dũng, giọng trầm lại: “”Chúng tôi cần thu thập lời khai. Ai là người đầu tiên phát hiện ra vụ việc này?””
Một vài người Khách khứa và Người thân bước ra, vẻ mặt vẫn còn bàng hoàng. Họ lắp bắp kể lại cảnh tượng khi lao ra Ngõ, tìm thấy chiếc xe và phát hiện ra Dũng bên trong. Họ miêu tả lại vẻ ngoài đáng sợ của anh, cách anh như “”bị cái gì đó bóp nghẹt””.
“”Anh ta có biểu hiện gì lạ trước khi lên xe không?”” sĩ quan hỏi.
“”Không… không có gì cả,”” một người chú của Dũng trả lời, giọng đứt quãng vì xúc động. “”Nó vui vẻ lắm… đang trên đường đến đón cháu Mai… chỉ còn có mấy chục mét nữa thôi…””
“”Ai là người cuối cùng liên lạc với nạn nhân?””
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Nhà, nơi Mai vẫn đang ngất lịm hoặc gào khóc thảm thiết, chưa thể đối diện với sự thật kinh hoàng này. Một người chị họ của Mai, nước mắt giàn giụa, tiến lên: “”Là Mai… vợ sắp cưới của Dũng… Dũng có gửi tin nhắn cho Mai cách đây… cách đây không lâu…””
“”Tin nhắn đó nói gì?””
“”Nói là… ‘Anh đến rồi, ra đón anh nhé vợ yêu’… Chỉ có vậy thôi ạ…””
Viên cảnh sát ghi chép lại cẩn thận. Ông nhìn chiếc Xe hoa, nhìn thi thể Dũng, rồi nhìn về phía Nhà Mai. Chỉ vài chục mét. Một tin nhắn ngắn gọn, đầy yêu thương, báo hiệu sự xuất hiện. Và rồi, chưa kịp bước xuống xe, chưa kịp nhìn thấy cô dâu của mình, Dũng đã lìa đời theo cách không thể giải thích nổi.
“”Vậy là,”” sĩ quan lẩm bẩm, “”trong khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi sau tin nhắn cuối cùng đó… giữa lúc anh ta đang ngồi trong xe… chuyện gì đó đã xảy ra… chuyện gì đó không phải do tai nạn thông thường…””
Câu hỏi lớn nhất, ám ảnh nhất, vẫn treo lơ lửng trong không khí tang tóc và kinh hoàng nơi Ngõ nhỏ: Điều gì chính xác đã xảy ra với Dũng? Tại sao? Và liệu đây có thực sự chỉ là một sự cố bi kịch, hay ẩn chứa một sự thật đen tối hơn nhiều? Cuộc điều tra của cơ quan chức năng chỉ mới bắt đầu, nhưng mọi dấu hiệu ban đầu đều cho thấy, vụ việc này phức tạp và rùng rợn hơn những gì họ từng gặp.”
“Mai được vài người dìu vào Nhà, đôi chân khuỵu xuống, như thể sức nặng của cả thế giới đang đè lên vai cô. Cô gần như mất ý thức về những gì đang xảy ra xung quanh, tiếng khóc, tiếng bàn tán của mọi người như chìm vào hư vô. Tay cô run rẩy, siết chặt lấy chiếc điện thoại di động, vật duy nhất cô còn níu giữ từ thế giới bình thường chỉ vài phút trước.
Cô không nghe thấy tiếng cảnh sát làm việc ngoài Ngõ, không nhìn thấy khuôn mặt thất thần của người thân. Chỉ còn lại cô, chiếc điện thoại và dòng tin nhắn cuối cùng. Cô mở màn hình, nước mắt nhòe đi khiến dòng chữ cứ mờ ảo rồi lại hiện rõ.
*“Mai à, đợi anh một lát nữa thôi… mình sẽ là vợ chồng”*
Cô đọc lại. Một lần. Hai lần. Hàng chục lần. Mỗi lần, nỗi đau như có thêm gai nhọn, đâm sâu hơn vào tim cô. Hơi thở nghẹn lại, lồng ngực đau buốt đến tê dại. Dòng chữ tưởng chừng là lời hứa ngọt ngào nhất, giờ biến thành lưỡi dao cứa vào tâm can. Cô như đang nhìn thấy Dũng, bộ vest trắng, nụ cười rạng rỡ, đang vẫy tay từ chiếc Xe hoa, chỉ còn cách cô vài chục mét. Dòng tin nhắn ấy là nhịp cầu cuối cùng nối giữa cô và anh, và nhịp cầu ấy đã sụp đổ một cách tàn nhẫn.
Nước mắt Mai tuôn rơi không kiểm soát, ướt đẫm màn hình điện thoại. Vai cô run bần bật. Cô gục đầu vào ngực người đang đỡ mình, tiếng nấc nghẹn ngào xé tan không khí tang tóc trong Nhà. Làm sao một lời hứa đẹp đẽ như vậy lại có thể tan vỡ chỉ trong tích tắc? “Mình sẽ là vợ chồng”… câu nói ấy giờ đây là sự chế giễu tàn khốc của số phận, là nỗi ám ảnh về một tương lai đã bị đánh cắp vĩnh viễn. Cô chỉ biết ôm chặt chiếc điện thoại, như thể đó là tất cả những gì còn sót lại của Dũng, của giấc mơ về hạnh phúc vợ chồng chỉ còn cách một khoảnh khắc ngắn ngủi.”
“Mai gục đầu vào ngực người đang đỡ mình, tiếng nấc nghẹn ngào vẫn chưa dứt, nhưng tâm trí cô bắt đầu trôi dạt về một nơi khác. Tiếng khóc của cô nhỏ dần, thay vào đó là một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo. Trong khoảng trống ấy, những hình ảnh bắt đầu hiện lên, không phải hiện tại đau đớn, mà là quá khứ. Những mảnh ký ức hạnh phúc về Dũng bỗng ùa về, rõ nét và tàn nhẫn.
Cô nhìn thấy Dũng trong lần đầu tiên gặp gỡ, nụ cười rạng rỡ dưới nắng. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, khác hẳn bộ vest trắng cô vừa tưởng tượng, nhưng nụ cười ấy vẫn là nụ cười cô yêu. Rồi đến những buổi hẹn hò. Hai người nắm tay đi dọc con đường làng, nói những câu chuyện bâng quơ mà cả hai đều thấy ý nghĩa. Dũng dịu dàng nhìn cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương và tin tưởng. Những lời yêu thương anh từng nói vang vọng trong tâm trí cô, ngọt ngào như mật ong, nhưng giờ đây lại như những nhát cứa. “Anh yêu em, Mai à.” Câu nói ấy giờ đây chỉ còn là sự giễu cợt.
Những kế hoạch ấp ủ cho tương lai, về một ngôi Nhà nhỏ có hàng rào trắng, về những đứa trẻ chạy nhảy trong sân, về việc cùng nhau già đi… Tất cả hiện lên rực rỡ rồi vụt tắt, để lại tro tàn. Nỗi đau càng thêm sâu sắc khi cô nhớ đến giây phút anh cầu hôn. Dưới ánh sao đêm tĩnh mịch, Dũng quỳ xuống, bàn tay run rẩy mở chiếc hộp nhẫn. Ánh sáng lấp lánh từ viên kim cương nhỏ bé nhưng chứa đựng cả thế giới của họ. “Mai, em đồng ý làm vợ anh nhé?” Tiếng anh run run, đầy hy vọng.
Giờ đây, tất cả những khoảnh khắc đẹp đẽ ấy không còn là niềm an ủi, mà biến thành những mảnh thủy tinh sắc nhọn, đâm vào trái tim Mai. Cô thấy rõ ràng sự tương phản nghiệt ngã giữa hạnh phúc đã từng có và sự thật khủng khiếp đang bủa vây. Mỗi ký ức tươi đẹp ùa về là một lần cô như bị bóp nghẹt, hơi thở khó khăn hơn. Lồng ngực cô đau buốt, cảm giác như có ai đó đang vò nát tâm can. Cô muốn gào lên để xua đuổi những hình ảnh đó đi, muốn xóa bỏ tất cả để không phải đối diện với nỗi đau này, nhưng chỉ có tiếng nức nở khàn đặc thoát ra. Chiếc điện thoại vẫn trong tay cô, dòng tin nhắn cuối cùng vẫn hiển thị, như một lời nhắc nhở tàn độc rằng tất cả đã kết thúc. Giấc mơ về hạnh phúc vợ chồng, giấc mơ chỉ còn cách một khoảnh khắc ngắn ngủi, đã tan vỡ thành nghìn mảnh ngay trước mắt cô.”
“Mai vẫn giữ nguyên tư thế, dường như không nghe thấy gì, không cảm nhận được gì ngoài cơn đau đang cào xé. Nhưng tiếng khóc của những người xung quanh, tiếng bước chân hối hả và những lời xì xào kinh ngạc cuối cùng cũng len lỏi qua màn sương mờ ảo trong tâm trí cô. Người thân đang giữ chặt cô khẽ lay gọi, giọng nói run rẩy. “”Mai ơi… Mai! Con nghe thấy không? Dũng… Dũng gặp chuyện rồi con ơi!””
Căn Nhà bỗng trở nên hỗn loạn. Không còn tiếng nhạc rộn ràng, chỉ còn những tiếng la hét thất thanh, tiếng khóc nức nở và những lời thốt lên kinh hoàng. Khách khứa từ ngoài Ngõ đổ vào, khuôn mặt ai cũng tái mét, chen chúc hỏi han. Những người vừa còn tay bắt mặt mừng, chúc phúc giờ đây đứng chết lặng, không tin vào tai mình. Nụ cười trên môi dập tắt, thay vào đó là vẻ bàng hoàng, sợ hãi.
Tiếng trống, tiếng nhạc cưới tắt hẳn. Chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng khóc ai oán. Người thân của Dũng ngã quỵ xuống sân, đất trời như sụp đổ dưới chân họ. Người thân của Mai cũng không khá hơn, vừa cố gắng giữ chặt Mai, vừa không kìm được nước mắt.
Mệnh lệnh “”Dừng hết lại!”” được thốt ra từ một người lớn tuổi trong gia đình, giọng lạc đi vì đau đớn. Mọi hoạt động chuẩn bị cho buổi lễ lập tức ngừng lại. Những người đang trang trí vội vã hạ tay xuống, khuôn mặt bần thần. Đầu bếp đang chuẩn bị bàn tiệc cũng đứng chết trân, con dao rơi xuống thớt kêu lạch cạch.
Khách khứa bắt đầu ra về. Họ đi từng bước nặng nề, không ai nói với ai câu gì, chỉ nhìn nhau bằng ánh mắt ái ngại và thương xót vô hạn. Con đường Ngõ dẫn vào Nhà, lẽ ra phải ngập tràn tiếng cười và lời chúc tụng, giờ đây chỉ là lối đi cho những bước chân buồn bã.
Cờ hoa vẫn giăng mắc khắp nơi. Những dải lụa đỏ, những chùm bóng bay rực rỡ… Chúng vẫn ở đó, vô tri vô giác, nhưng trong mắt mọi người lúc này, chúng như đang chế giễu sự nghiệt ngã của số phận. Màu đỏ của hạnh phúc bỗng chốc biến thành màu của bi kịch. Xe hoa, chiếc xe được trang hoàng lộng lẫy để đón chú rể, giờ đây chỉ còn là một vật thể lạnh lẽo, đứng trơ trọi một góc.
Bàn tiệc đã được chuẩn bị thịnh soạn, bày đầy món ngon, giờ trống rỗng khách ngồi. Mỗi chiếc ghế bỏ trống như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì đã không xảy ra. Không khí lạnh lẽo bao trùm lấy cả khu vực, đối lập hoàn toàn với sự ấm áp, huyên náo đáng lẽ phải có.
Giấc mơ về một đám cưới đẹp như cổ tích đã tan thành mây khói. Buổi lễ hứa hẹn niềm vui tột cùng, sự kết nối vĩnh cửu của hai con người yêu nhau, giờ hóa thành bi kịch đau lòng nhất mà cả Làng từng chứng kiến. Mai vẫn đứng đó, trong vòng tay người thân, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, nơi những mảnh vỡ của hạnh phúc đang nằm ngổn ngang. Chiếc hộp nhẫn vẫn còn trong túi áo vest trắng của Dũng, ở một nơi nào đó… tại Hiện trường vụ việc.”
“Vài ngày sau, căn Nhà mà lẽ ra phải ngập tràn tiếng cười và niềm vui của ngày cưới giờ đây chìm trong bầu không khí tang tóc, u ám. Bàn thờ nghi ngút khói hương đặt trang trọng ngay giữa gian nhà, thay thế cho nơi đáng lẽ sẽ là lễ đường. Hoa trắng thay cho hoa cưới rực rỡ. Tiếng kèn đám ma ai oán vang vọng khắp Làng, đối lập hoàn toàn với tiếng nhạc cưới rộn rã vài ngày trước.
Mai mặc bộ đồ tang trắng rộng thùng thình, đứng lặng như pho tượng bên linh cữu Dũng. Khuôn mặt cô thất thần, đôi mắt sưng húp, quầng thâm hiện rõ. Nước mắt đã cạn khô sau những ngày khóc không ngừng. Cô không còn là cô dâu xinh đẹp rạng rỡ của ngày hôm đó, chỉ còn là một người con gái chìm trong nỗi đau tột cùng. Người thân và Khách khứa đến viếng, ai nấy đều mang vẻ mặt xót xa, thẫn thờ.
Thay vì nắm tay Dũng bước vào lễ đường, trao nhau chiếc hộp nhẫn và nói lời thề nguyện trăm năm dưới ánh nến lung linh, Mai đứng đó, trước quan tài lạnh lẽo, nhìn di ảnh người mình yêu. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào.
“”Dũng… em đến rồi…”” Cô ngừng lại, cố nén tiếng nấc. “”Đáng lẽ hôm nay… chúng mình đã là vợ chồng rồi…””
Cô nhìn chiếc quan tài, bàn tay run rẩy khẽ chạm vào thành gỗ lạnh ngắt.
“”Anh hứa sẽ ở bên em trọn đời mà… Sao anh lại bỏ em đi thế này… Anh… anh biết em đau lòng lắm không?””
Nước mắt lại lăn dài trên má Mai, nhưng dường như cô không cảm thấy gì. Lời nói của cô như những nhát dao cứa vào lòng những người đang đứng xung quanh. Người thân của Dũng không kìm được, bật khóc nức nở. Gia đình Mai cũng ôm lấy nhau an ủi, nhưng ai cũng hiểu nỗi đau này lớn đến mức nào.
“”Tạm biệt anh nhé, Dũng của em… Dù anh ở đâu… em cũng sẽ không bao giờ quên anh…””
Lời tiễn biệt cuối cùng nghẹn lại. Mai gục xuống, nhưng vẫn được những người phụ nữ trong gia đình kịp thời đỡ lấy.
Giờ phút hạ huyệt đã đến. Quan tài được chậm rãi nâng lên. Không còn tiếng trống kèn ồn ã, chỉ có tiếng kinh cầu và tiếng bước chân nặng nề. Đoàn người lặng lẽ đưa tang đi qua sân Nhà, rồi ra Ngõ. Con Ngõ nhỏ từng rải đầy cánh hoa, giờ chỉ có bước chân buồn bã của đoàn người tiễn biệt.
Cả Làng im lặng, dõi theo chiếc quan tài dần khuất xa. Chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào của những người ở lại, tiếng khóc xé lòng của mẹ Dũng, và hình ảnh Mai đứng đó, đôi mắt vô hồn nhìn theo bóng chiếc xe tang chở đi tình yêu và cả tương lai của cô. Buổi lễ tiễn biệt đã thay thế hoàn toàn đám cưới, để lại một nỗi đau tột cùng và một câu hỏi lớn vẫn còn bỏ ngỏ trong tâm trí mọi người. Chiếc hộp nhẫn vẫn chưa tìm thấy.”
“Những ngày sau đám tang trôi qua như một cơn ác mộng. Mai quay trở lại Căn Nhà, căn nhà mà chỉ vài ngày trước còn rộn ràng tiếng cười nói của Người thân chuẩn bị cho ngày trọng đại. Giờ đây, nó chỉ còn là một không gian tĩnh lặng đến rợn người, nhuốm màu tang tóc và mất mát. Bàn thờ Dũng vẫn còn đó, hương khói lãng đãng.
Cô đi lại như người mất hồn. Ánh mắt vô định lướt qua những vật dụng đã được chuẩn bị cho cuộc sống hôn nhân. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi vẫn treo im lìm trong tủ quần áo, được bao bọc cẩn thận như chờ đợi một ngày không bao giờ đến. Những món quà cưới từ Khách khứa vẫn còn xếp nguyên trên bàn, chưa kịp bóc. Căn phòng tân hôn trống trải, lạnh lẽo, chiếc giường lớn phủ ga trắng, chưa hề được sử dụng.
Mỗi góc nhỏ trong Căn Nhà đều là một lời nhắc nhở đau đớn về tương lai tươi sáng đã vụn vỡ. Mai chạm tay vào chiếc ga giường, cảm nhận sự lạnh lẽo dưới đầu ngón tay. Cô gục xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy chính mình, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong không gian im ắng. Nỗi cô đơn và tuyệt vọng bủa vây, siết chặt lấy tim cô.
“”Dũng… anh ở đâu?”” Cô thì thầm, giọng lạc đi. “”Sao anh lại để em một mình thế này?””
Cô nhớ lại nụ cười của anh trong Tin nhắn cuối cùng, nhớ lại ánh mắt anh khi cùng nhau chuẩn bị cho tổ ấm này. Tất cả giờ chỉ còn là ký ức, những ký ức đẹp đẽ giờ trở thành lưỡi dao cứa vào tâm can. Cô không còn muốn ăn, không muốn uống, không muốn làm gì cả. Cảm giác trống rỗng trong lòng ngày càng lớn, như một vực sâu hun hút kéo cô xuống. Người thân đến thăm, cố gắng an ủi, động viên, nhưng lời nói của họ như gió thoảng qua tai cô. Cô chỉ gật đầu một cách vô hồn, đôi mắt không phản ứng.
Cô đi ra Ngõ, nơi vài ngày trước từng rải đầy hoa và tiếng hò reo chào đón Xe hoa. Giờ đây, Ngõ vắng hoe, chỉ còn lại vết bánh xe tang và những ký ức buồn bã. Cô đứng đó thật lâu, nhìn về phía con đường dẫn ra khỏi Làng, nơi Dũng đã rời đi mãi mãi. Nước mắt lại chảy, nhưng không còn dữ dội như trước, chỉ là những giọt nước mắt lạnh lẽo mang theo sự chai sạn của nỗi đau.
Căn Nhà rộng lớn bỗng trở thành nhà tù giam giữ nỗi tuyệt vọng của Mai. Cô nằm vùi trong chăn, đôi mắt nhìn trân trân lên trần nhà, không còn thiết tha với cuộc sống. Tương lai mà cô và Dũng từng vẽ ra giờ đây chỉ còn là hư vô. Cô cảm thấy mình đang chết dần chết mòn trong chính tổ ấm đã không còn trọn vẹn.”
“Căn Nhà vẫn chìm trong không khí nặng nề. Mai ngồi thẫn thờ bên chiếc bàn, nơi vài ngày trước còn bày đầy quà cưới. Người thân khẽ khàng bước vào, ánh mắt xót xa. Mẹ Mai nhẹ nhàng chạm vai cô, giọng run run:
“”Mai à… con xem… mấy đồ của thằng Dũng…””
Bà chỉ vào góc phòng, nơi vài vali quần áo và vật dụng cá nhân của Dũng được gom lại. Chúng là những thứ ít ỏi sót lại. Mai nhìn theo, trái tim lại thắt lại. Mớ đồ ấy giờ như di vật.
Người thân giúp cô bắt đầu phân loại. Mỗi món đồ lướt qua tay Mai đều mang theo một ký ức đau đớn. Chiếc áo sơ mi anh hay mặc, cuốn sách anh đang đọc dở, chiếc đồng hồ… Nước mắt Mai cứ thế tuôn rơi trong im lặng.
Đến lượt chiếc Bộ vest trắng. Nó được gấp gọn gàng trong túi bọc riêng. Mai run rẩy nhấc nó lên. Mùi vải mới vẫn còn thoang thoảng, trộn lẫn với mùi nước hoa quen thuộc của anh. Đây là bộ vest anh đã mặc… trong ngày cuối cùng.
Cô ôm chặt lấy chiếc áo vào lòng, cảm nhận sự trống rỗng lạnh lẽo. Bàn tay cô lần mò trên lớp vải, như muốn níu giữ chút hơi ấm còn sót lại của anh. Ngón tay cô miết dọc theo đường viền áo, rồi bỗng khựng lại.
Ở mặt trong của tà áo trước, gần vị trí trái tim, có một đường may nhỏ bị sứt chỉ một chút. Cô dụi mắt, nhìn kỹ hơn. Dưới lớp vải lót, dường như có gì đó lấn cấn. Tò mò xen lẫn chút vô hồn, Mai cẩn thận lách ngón tay vào khe hở nhỏ đó.
Cô cảm nhận được một vật nhỏ, phẳng. Cô cố gắng kéo nó ra. Đó là một mảnh giấy nhỏ, được gấp làm tư rất cẩn thận, nhét sâu vào giữa lớp vải lót và vải chính. Mảnh giấy có vẻ hơi nhàu, như đã được cất giấu từ lâu.
Tim Mai đập nhanh hơn một chút. Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ, một linh cảm mơ hồ. Cô cẩn thận mở mảnh giấy ra.
Trên đó, chỉ có vài chữ viết tay nguệch ngoạc bằng bút chì, và một ký hiệu đơn giản. Chữ viết run rẩy, như viết trong vội vã hoặc lúc căng thẳng.
Mai nheo mắt đọc:
“”Cẩn thận… Hộp nhẫn… Không phải…””
Và bên dưới là một hình vẽ nguệch ngoạc: một vòng tròn với một đường chéo cắt ngang.
Mai nhìn chằm chằm vào mảnh giấy. “”Cẩn thận… Hộp nhẫn… Không phải…””
Hộp nhẫn? Hộp nhẫn cưới? Tại sao lại phải cẩn thận? Không phải cái gì?
Ký ức về ngày hôm đó ùa về. Dũng mang theo Hộp nhẫn. Anh biến mất trước khi kịp trao nhẫn. Nhưng “”Không phải…”” nghĩa là gì?
Mảnh giấy run rẩy trong tay Mai. Nỗi đau buồn quen thuộc đột nhiên bị lấn át bởi một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Mảnh giấy này… nó không giống một lời nhắn yêu thương. Nó giống một lời cảnh báo. Một bí mật được giấu kín.
Ánh mắt vô hồn của Mai giờ đây ánh lên tia sáng khác lạ: sự bối rối, sự nghi ngờ, và một tia quyết tâm yếu ớt. Cái chết của Dũng… có thật sự chỉ là một vụ tai nạn? Hay có điều gì đó khác đã xảy ra?
Mảnh giấy nhỏ bé, nhàu nát, bỗng trở thành sợi dây duy nhất nối Mai với khoảnh khắc cuối cùng của Dũng, hé lộ một bí mật kinh hoàng mà anh đã cố gắng gửi gắm.”
“Mai nhìn chằm chằm vào mảnh giấy. “”Cẩn thận… Hộp nhẫn… Không phải…””
Hộp nhẫn? Hộp nhẫn cưới? Tại sao lại phải cẩn thận? Không phải cái gì?
Ký ức về ngày hôm đó ùa về. Dũng mang theo Hộp nhẫn. Anh biến mất trước khi kịp trao nhẫn. Nhưng “”Không phải…”” nghĩa là gì?
Mảnh giấy run rẩy trong tay Mai. Nỗi đau buồn quen thuộc đột nhiên bị lấn át bởi một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Mảnh giấy này… nó không giống một lời nhắn yêu thương. Nó giống một lời cảnh báo. Một bí mật được giấu kín.
Ánh mắt vô hồn của Mai giờ đây ánh lên tia sáng khác lạ: sự bối rối, sự nghi ngờ, và một tia quyết tâm yếu ớt. Cái chết của Dũng… có thật sự chỉ là một vụ tai nạn? Hay có điều gì đó khác đã xảy ra?
Mảnh giấy nhỏ bé, nhàu nát, bỗng trở thành sợi dây duy nhất nối Mai với khoảnh khắc cuối cùng của Dũng, hé lộ một bí mật kinh hoàng mà anh đã cố gắng gửi gắm.
“”Hộp nhẫn…”” Mai lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Hình ảnh Dũng rạng rỡ trên Xe hoa, tay cầm chiếc hộp nhỏ, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Anh cẩn thận giữ nó, như một vật báu. Nhưng nếu nó nguy hiểm?
Rồi hình vẽ nguệch ngoạc đó… một vòng tròn bị gạch chéo. Nó không có ý nghĩa gì với Mai lúc này, nhưng từ “”Không phải…”” và ký hiệu đó gợi lên một sự phủ định mạnh mẽ. Không phải là tai nạn? Không phải là định mệnh? Không phải là thứ mà mọi người nghĩ?
Cô siết chặt mảnh giấy. Sự thật đau lòng hơn cả cái chết bất ngờ của anh đang dần lộ ra. Dũng đã biết trước nguy hiểm. Anh đã cố gắng cảnh báo. Có ai đó, hay thứ gì đó, liên quan đến “”Hộp nhẫn”” đã cướp đi mạng sống của anh. Vụ việc xảy ra ở Hiện trường vụ việc không phải là ngẫu nhiên.
Một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Mai. Đây không phải là nước mắt của sự mất mát đơn thuần, mà là nước mắt của sự thấu hiểu muộn màng và sự phẫn nộ câm lặng. Cô hiểu rồi. Dũng không chỉ là nạn nhân của một vụ tai nạn thương tâm. Anh là nạn nhân của một âm mưu, một bí mật đen tối.
Trái tim Mai vẫn đau đớn tột cùng, nhưng giờ đây, nó mang thêm sức nặng của sự thật. Nỗi đau không vơi đi, nhưng nó có một mục đích mới. Cô nhìn mảnh giấy, rồi nhìn ra khoảng không vô định. Ánh mắt cô giờ đây không còn trống rỗng. Nó chứa đựng một quyết tâm lạnh lẽo. Cô sẽ tìm hiểu. Cô sẽ biết điều gì đã thực sự xảy ra vào ngày hôm đó. Vì Dũng.”
“Mai đứng dậy. Mảnh giấy cuối cùng của Dũng vẫn nằm chặt trong tay. Ánh mắt lạnh lẽo, quyết tâm. Cô phải đến Hiện trường vụ việc. Cô phải tìm hiểu.
Cô đến Hiện trường vụ việc. Nơi đó vẫn còn dấu tích mờ nhạt của ngày kinh hoàng. Cờ hoa tan tác, không khí ảm đạm. Cô đi lại, tìm kiếm. Tìm gì? Cô không biết. Chỉ là cảm giác nơi đây ẩn chứa bí mật.
Cô dừng lại ở nơi được cho là Dũng đã biến mất. Một bụi cây rậm rạp. Cô nhìn kỹ. Dưới gốc cây, lấp ló một vật gì đó. Cô quỳ xuống, gạt lớp lá khô. Đó là Hộp nhẫn. Chiếc hộp nhung màu đỏ mà Dũng đã mang theo. Nó bị vứt lại, hơi lấm bẩn.
Cô cầm lấy nó. Trái tim thắt lại. Hộp nhẫn… cẩn thận… không phải…
Cô mở hộp. Nó trống rỗng. Viên nhẫn cưới đâu?
Không. Không chỉ trống rỗng. Bên trong đáy hộp, có một vết xước nhỏ. Vết xước không phải do bị va đập. Nó giống như… một dấu hiệu? Một ký hiệu?
Cô nhớ lại hình vẽ trên mảnh giấy. Vòng tròn bị gạch chéo.
Vết xước trong hộp nhẫn… nó giống một phần của ký hiệu đó.
Một sự thật lạnh lẽo ập đến. Hộp nhẫn không phải chỉ chứa nhẫn. Nó là chìa khóa. Chìa khóa của cái gì đó nguy hiểm. Dũng biết. Anh đã cố gắng cảnh báo. Anh đã giữ hộp nhẫn cẩn thận.
Và nó đã cướp đi mạng sống anh.
Nó không phải tai nạn.
Mai ngồi sụp xuống. Không phải nước mắt, mà là cơn đau âm ỉ, sâu sắc. Sự thật tàn khốc hơn bất kỳ tai nạn nào. Anh đã ra đi không chỉ vì định mệnh, mà vì một điều gì đó đen tối, liên quan đến Hộp nhẫn.
Nhưng nhìn chiếc hộp rỗng, nhìn mảnh giấy trong tay, một cảm giác khác len lỏi. Không phải sự thù hận. Không phải sự tuyệt vọng. Mà là tình yêu. Tình yêu của Dũng dành cho cô, lớn hơn cả nỗi sợ hãi, lớn hơn cả nguy hiểm. Anh đã cố gắng bảo vệ cô, ngay cả trong khoảnh khắc cuối cùng. “”Cẩn thận… Hộp nhẫn… Không phải…”” Đó không chỉ là cảnh báo. Đó là lời tạm biệt. Là lời hứa sẽ luôn ở bên cô, theo cách khác.
Mai siết chặt Hộp nhẫn và mảnh giấy vào ngực. Gió thổi qua cánh đồng vắng, se lạnh. Nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn, như một vết sẹo không bao giờ lành. Nhưng giờ đây, nó không còn nhấn chìm cô hoàn toàn. Mảnh giấy nhàu nát này, chiếc hộp rỗng này, không phải là biểu tượng của cái chết hay sự mất mát. Chúng là minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu, cho sự dũng cảm của Dũng, cho lời hứa mà anh đã giữ đến hơi thở cuối cùng.
Cô ngước nhìn bầu trời xám xịt. Hình ảnh Dũng, nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng ngày cưới, hiện lên rõ mồn một. Anh sẽ không muốn thấy cô gục ngã. Anh sẽ muốn cô sống, sống thật trọn vẹn, cho cả phần của anh. Lời nhắn cuối cùng của anh không phải là gánh nặng, mà là động lực. Tình yêu của anh không phải là kỷ niệm đau buồn, mà là sức mạnh để bước tiếp.
Mai đứng dậy, phủi đất trên váy. Bước chân cô vẫn nặng trĩu, nhưng ánh mắt không còn vô hồn. Cô biết con đường phía trước còn đầy khó khăn, còn nhiều câu hỏi chưa có lời giải đáp. Có thể cô sẽ không bao giờ biết toàn bộ sự thật đằng sau chiếc Hộp nhẫn và cái chết của Dũng. Nhưng điều đó không còn quan trọng nhất nữa. Quan trọng là cô đã tìm thấy lý do để không dừng lại.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí lạnh buốt tràn vào phổi. Đó là sự sống. Sự sống mà Dũng đã hy sinh để cô có thể tiếp tục. Cô mỉm cười yếu ớt. Nụ cười đầu tiên sau bao ngày chìm trong bóng tối. Mai quay lưng lại Hiện trường vụ việc, nơi chứa đựng quá khứ đau thương, và bước đi. Cô bước đi không phải để quên, mà để mang theo ký ức về Dũng, mang theo tình yêu và lời hứa của anh, bước tiếp trên con đường mang tên sự sống, trân trọng từng khoảnh khắc còn được hít thở.”

