Mẹ hiền ban ngày, phản bội ban đêm… cái kết khiến cả làng sững sờ

Khi tôi còn chưa bao lớn, tôi tận mắt chứng kiến mẹ mình ng/oại t/ình. Ba tôi là công nhân của một xưởng cơ khí, thường làm ca đêm….Đêm đó, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa – ba lần, ngắt quãng – vào đúng lúc đồng hồ điểm 1 giờ sáng. Tôi cứ ngỡ là ba về sớm. Nhưng không… người đứng ngoài cánh cửa là một người đàn ông lạ, và mẹ tôi đã mở cửa cho ông ta, bằng một ánh mắt mà suốt nhiều năm sau tôi vẫn không thể nào quên.”
Tôi tên là Minh, tên đầy đủ là Nguyễn Quốc Minh. Năm nay tôi đã 25 tuổi, sống và làm việc tại Sài Gòn. Nhưng ký ức về cái đêm cách đây hơn mười năm ở quê nhà – một làng nhỏ ngoại ô huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi – vẫn hằn sâu trong trí nhớ tôi, như một vết xước mãi không lành.
Ngày đó, tôi chỉ mới học lớp 5. Nhà tôi nghèo, ba tôi – Nguyễn Văn Hùng – làm công nhân cơ khí ở một xưởng nhỏ cách nhà gần 20 cây số, mỗi ngày đi xe máy hơn một giờ. Ông thường nhận ca đêm để có thêm tiền tăng ca. Mẹ tôi – Trần Thị Lan – ở nhà làm ruộng và chăm tôi, cũng như chăm cái nhà cấp 4 nhỏ xíu mái tôn lụp xụp, nằm cuối con đường đất đỏ dẫn vào rừng keo.
Ban ngày, mẹ luôn là một người phụ nữ mẫu mực: hiền lành, giỏi giang, đôi mắt dịu dàng và nụ cười luôn có vẻ gì đó cam chịu. Nhưng khi màn đêm buông xuống, đặc biệt vào những hôm ba đi làm ca tối, mẹ tôi trở thành một người khác.
Tôi không nhớ rõ lần đầu tiên tôi nghi ngờ có điều gì đó không đúng là khi nào. Có thể là từ khi tôi thấy mẹ tô son đỏ vào buổi tối, xức nước hoa – mùi hương lạ chưa bao giờ có trong nhà. Hoặc có thể là lần tôi thức giấc giữa đêm, đi tìm mẹ mà không thấy bà trong phòng, và nghe tiếng cười khúc khích vọng ra từ phòng bếp, xen lẫn tiếng của một người đàn ông không phải ba tôi.
Lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến là một đêm mưa to, ba gọi điện về báo rằng xưởng có sự cố, ông phải làm xuyên đêm. Tôi nhớ rõ vì mẹ lúc đó mặt không có một chút buồn – ngược lại, bà trang điểm rất kỹ và nấu một bữa tối với hai phần ăn.
Tôi giả vờ đi ngủ sớm, nhưng thực chất nằm im, mắt mở thao láo. Tầm gần 1 giờ sáng, tiếng gõ cửa vang lên – ba tiếng, ngắt quãng, có vẻ quen thuộc với mẹ tôi. Bà không hỏi ai, không do dự, chỉ bước ra mở cửa như đã quá quen. Người đàn ông đứng ngoài là chú Tư Hòa, bạn nh;ậu lâu năm của ba tôi.
Tôi suýt bật dậy, nhưng nén lại. Tôi chỉ dám hé cửa phòng ngủ, nhìn qua khe hở. Hai người họ không nói lời nào, chỉ nhìn nhau rồi ô/m ch/ầm l/ấy. Cảnh tượng ấy khiến tim tôi đập th;ình th;ịch, không vì sợ – mà vì cảm giác một thứ gì đó trong tôi vừa sụp đổ.
Suốt một năm sau đó, chuyện đó cứ tiếp diễn như một vở kịch được lặp đi lặp lại mỗi khi ba tôi làm ca đêm. Tôi không biết phải làm gì. Tôi còn quá nhỏ để hiểu tường tận sự phản bội. Nhưng tôi cảm thấy nh//ụ/c nh//ã, tức giận, và s/ợ h/ãi. Tôi bắt đầu x/a l/ánh mẹ mình, không gọi “mẹ” một cách tự nhiên nữa. Mỗi lần nhìn thấy bà, tôi chỉ nhớ đến ánh mắt ướt át và nụ cười đ’iêu tr’á trong đêm mưa hôm đó.
Thế nhưng điều trớ trêu là ba tôi vẫn không hay biết gì…… Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ hiền ban ngày, phản bội ban đêm… cái kết khiến cả làng sững sờ

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt