Mẹ k::ế lấy tiền đền bù đất của bố tôi cho c:o:n ri:ê:ng, tôi tức mình h-ấ::t đ-:::ổ mâm cơm chiều
Thành phố mùa này hay mưa quá, nó như nói lên nỗi lòng của tôi vậy, mưa rơi ướt sân còn tôi thì ướt lòng.
Tôi đứng dưới mái hiên, ánh mắt lơ đãng nhìn ra khoảng sân nhỏ, nơi ánh trăng rằm chiếu sáng những luống rau mẹ kế tôi trồng. Tiếng d;a:o th;:ớt lạch cạch từ trong bếp vọng ra, xen lẫn giọng nói trầm trầm của mẹ k::ế, bà Nguyệt, đang chuẩn bị bữa cơm chiều. Tôi s:i:ế::t ch:ặ::;t tờ giấy trong tay – thông báo đền b:ù đ:;:ất, số tiền 200 triệu, đứng tên bố tôi. Nhưng giờ, số t:iề:n đó đã không còn.
Bà Nguyệt đã l;:ấy hế:t, đưa cho Hùng – con tra:i ri:ê:n:-g của bà – để tr-;:ả n;:ợ. Không một lời hỏi ý tôi, không một lời giải thích. Tôi cảm thấy m;-á-u trong người s–:ôi lên, như thể c;ả th;:ế gi:ới đang q:ua::y lư:ng lại với mình. Bố tôi m:ấ:t cách đây ba năm, để lại mảnh đất nhỏ ở quê, nơi tôi từng chạy nhảy thời thơ ấu, nơi ông cò:n:g lưng cày cấy để nuôi tôi khôn lớn. 200 triệu ấy không chỉ là tiền, mà là mồ hôi, là kỷ niệm, là di sản cuối cùng của bố. Vậy mà b;:::à Nguyệt, người phụ nữ bước vào đời tôi sau khi mẹ r:u:ột qu:a đ;ời, đã lấ;y nó đi như thể đó là thứ b::à có quy:ề::n.
Tôi bước vào nhà, lòng nặng trĩu. Bữa cơm chiều đã dọn sẵn trên chiếc bàn gỗ cũ. Bà Nguyệt ngồi đó, đôi tay gầy guộc đặt trên đùi, ánh mắt tránh nhìn tôi. Hùng không có mặt – như thường lệ, cậu ta hiếm khi ăn cơm nhà. Tôi ngồi xuống, tay vẫn s:iế:t ch:ặ:t t;ờ giấy, giọng run run nhưng không giấ:u được sự t:ức g:iậ:::n.
“Bà lấy tiền đền bù đất của bố tôi đưa cho Hùng, đúng không?” tôi hỏi, không vòng vo.
Bà Nguyệt giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Ừ, tôi đưa cho Hùng. Nó n:;::ợ người ta, không tr:ả thì ng:uy h:iể:m lắm.”
“B-/à có qu/y/:ền gì?” tôi gần như h:::ét lên, đ:-ậ;p tờ giấy xuống bàn. “Đó là t:iề:n của bố tôi, kh;ôn:g phải củ:a bà! B:à kh:ô:ng h:ỏi tôi một câu, khô:n:g nghĩ đến c:ảm: giác củ:a tôi sao?”
Bà Nguyệt im lặng, ánh mắt thoáng đ:a:u đ::ớn nhưng vẫn cứng rắn. “Mai, tôi là mẹ k::::ế của cô, nhưng Hùng là con tr:a:i tôi. Nó gặp kh:ó k:hă:n, t:ôi p:hải g:iúp. C:ô khô:ng hiểu đâ:u.”
Tối đó, tôi ngồi trong phòng, nhìn bức ảnh bố trên b:à:n th:::ờ, nước mắ:t lă:n dài. “Bố ơi, con phải làm sao đây?” tôi thì thầm. Tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Một tin nhắn từ số lạ, nhưng nội dung khiến tôi sững sờ……..
Mai sững sờ nhìn vào màn hình điện thoại. Một số lạ vừa gửi tin nhắn. Mai run rẩy, ngón tay trỏ chậm rãi chạm vào biểu tượng tin nhắn, lòng đầy bất an. Màn hình hiện lên dòng chữ từ một cái tên xa lạ nhưng lại quen thuộc đến rợn người.
Từng dòng chữ hiện rõ:
“Cô Mai ơi, tôi là chú Tư hàng xóm cũ của bố cô. Có chuyện này tôi phải nói với cô…”
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Mai, lạnh buốt đến tận xương tủy. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, những nhịp đập nhanh và mạnh như muốn nhảy ra ngoài. Sự tò mò xen lẫn nỗi lo sợ dâng lên, khiến Mai cảm thấy bất an tột độ. Bàn tay Mai siết chặt điện thoại, mồ hôi lạnh toát ra. Chú Tư, người hàng xóm cũ của bố cô, đã lâu lắm rồi Mai không liên lạc, nay lại đột ngột nhắn tin với nội dung bí ẩn như vậy. Điều gì có thể khiến chú Tư phải nói chuyện riêng với cô mà không phải mẹ kế, bà Nguyệt? Hàng vạn câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí Mai, báo hiệu một điều gì đó chẳng lành sắp xảy ra. Cả một bầu không khí im lặng bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng nhịp tim của Mai đập rộn ràng.
Mai hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm nhấn vào tin nhắn mới. Màn hình điện thoại lại rung lên, thêm những dòng chữ khác hiện ra, rõ ràng và đầy ám ảnh.
“Cuốn sổ ghi chép của bố cô đó, Mai. Nó liên quan đến mảnh đất và cả số tiền đền bù nữa. Không phải chỉ 200 triệu như bà Nguyệt nói đâu.”
Cả thế giới của Mai dường như quay cuồng. Cô đọc lại dòng tin nhắn, từng chữ như mũi dao cứa vào lòng. Không phải 200 triệu? Vậy là bà Nguyệt đã nói dối? Cô cảm thấy một cơn giận dữ trào lên, nhưng ngay lập tức bị nhấn chìm bởi sự hoang mang tột độ.
Lại thêm một tin nhắn nữa.
“Bố cô đã dặn tôi, nếu có chuyện gì thì đưa cuốn sổ này cho cô. Nó nằm trong hộp gỗ dưới gầm giường của ông ấy.”
Điện thoại trượt khỏi tay Mai, rơi xuống tấm nệm mềm. Mai sững sờ, đứng chết lặng giữa phòng khách. Cuốn sổ? Hộp gỗ? Gầm giường của bố? Những từ ngữ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Mai như một đoạn băng hỏng. Bố cô, người đàn ông mà cô tin tưởng tuyệt đối, người luôn bảo vệ cô, lại để lại một bí mật lớn như vậy? Và mẹ kế, bà Nguyệt, đã giấu cô.
Mai cảm thấy như mình vừa bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt, lạnh buốt đến tận tâm can. Toàn bộ câu chuyện về số tiền 200 triệu, về mảnh đất, về những lời khuyên bảo “vì lợi ích của con” của bà Nguyệt, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác bị lừa dối, bị lợi dụng bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi thứ trong lòng Mai. Cô vừa vỡ òa trong hy vọng về một sự thật khác, nhưng lại càng chìm sâu vào sự hoài nghi về tất cả những gì cô từng tin tưởng.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Mai. Không còn một chút do dự nào nữa, cô lập tức đứng phắt dậy. Tâm trí Mai chỉ có duy nhất một hình ảnh: chiếc giường của bố, nơi chôn giấu bí mật. Cô lao ra khỏi phòng khách, băng qua hành lang tối tăm, đôi chân như không chạm đất.
Phòng thờ của Bố của Mai chìm trong tĩnh lặng, chỉ có ánh đèn vàng lờ mờ từ bàn thờ hắt ra. Mai bước vào, mùi hương trầm quen thuộc phảng phất, mang theo bao nhiêu kỷ niệm, nhưng giờ đây lại nặng trĩu những nghi ngờ. Cô đứng trước chiếc giường cũ kỹ, từng là nơi Bố của Mai yên nghỉ, giờ đây lại chứa đựng một bí mật động trời.
Tay Mai run bần bật. Cô quỳ sụp xuống, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dưới gầm giường tối tăm, Mai bắt đầu lục lọi. Tiếng đồ đạc xáo trộn khô khốc vang vọng trong căn phòng im ắng, nghe rõ mồn một như tiếng trống đánh vào ngực cô. Từng thớ vải, từng chiếc hộp cũ được Mai kéo ra, bàn tay lướt qua lớp bụi dày, tìm kiếm thứ Chú Tư đã chỉ dẫn. Sự hồi hộp, lo lắng tột độ bủa vây Mai, khiến từng nhịp thở của cô trở nên nặng nề. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tia hy vọng mỏng manh vẫn bùng cháy, một niềm tin rằng sự thật sẽ được phơi bày, mọi uẩn khúc sẽ được giải đáp. Cô cứ thế tìm kiếm, không ngừng nghỉ, với khát khao mãnh liệt về công lý và sự thật cho Bố của Mai.
Mai tiếp tục đưa tay lục lọi, sâu hơn vào bên trong gầm giường. Bỗng, đầu ngón tay cô chạm vào một vật cứng, hình hộp. Tim Mai đập thình thịch. Cô cẩn thận kéo vật đó ra. Đó là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, phủ đầy bụi, dường như đã bị lãng quên từ rất lâu. Mai run rẩy mở nắp hộp. Bên trong, một cuốn sổ da đã sờn màu thời gian nằm im lìm, cùng với vài tờ giấy úa vàng khác.
Mai vội vàng cầm lấy cuốn sổ, bàn tay cô run lên vì xúc động và hồi hộp. Cô nhẹ nhàng mở trang đầu tiên, đôi mắt dán chặt vào từng nét chữ thân quen của Bố của Mai. Mùi giấy cũ và mực phai thoảng nhẹ, như một lời thì thầm từ quá khứ, đánh thức bao nhiêu kỷ niệm lẫn sự nghi ngờ.
Từng dòng chữ của Bố của Mai hiện ra rõ ràng trước mắt Mai, như một bằng chứng không thể chối cãi: “Ngày… tháng… năm… Toàn bộ số tiền đền bù đất là 500 triệu. Đợt đầu đã nhận 200 triệu. Đợt sau sẽ nhận thêm 300 triệu. Số tiền này là dành cho Mai, để con có vốn làm ăn sau này, không phải vất vả như bố mẹ.”
Cả thế giới của Mai như sụp đổ dưới chân. 500 triệu. Không phải 200 triệu. Nước mắt Mai lăn dài trên má, nhòe đi những dòng chữ cuối cùng. Cô nghẹn ngào, vừa thương xót vô hạn cho Bố của Mai, người đã cẩn thận ghi lại tất cả để bảo vệ cô, vừa tức giận tột độ khi nhận ra mình đã bị lừa dối một số tiền lớn gấp đôi. Cổ họng Mai nghẹn lại, lồng ngực cô như muốn nổ tung. Bàn tay Mai siết chặt cuốn sổ, những ngón tay hằn sâu vào lớp da cũ. Sự phẫn nộ bùng lên dữ dội trong lòng cô, thiêu đốt mọi cảm xúc khác. Tất cả những gì cô tin tưởng, những gì cô chấp nhận bấy lâu nay, giờ đây đều trở thành một lời dối trá trắng trợn, từ chính những người mà cô gọi là gia đình.
Sự phẫn nộ thiêu đốt trong lòng Mai, thúc đẩy cô đứng phắt dậy. Cô siết chặt cuốn sổ da đã sờn, như thể đó là bằng chứng duy nhất giúp cô giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Với ánh mắt rực lửa, Mai lao ra khỏi phòng, từng bước chân nặng nề như muốn phá tung sàn gỗ cũ kỹ. Cô xộc thẳng xuống bếp, nơi bà Nguyệt đang cặm cụi dọn dẹp bát đũa sau bữa tối, lưng quay về phía cửa.
Tiếng Mai sấn tới đột ngột khiến bà Nguyệt giật mình quay lại. Ánh mắt Mai đầy lửa giận, gằn từng tiếng khi cô đập mạnh cuốn sổ xuống bàn ăn, tạo ra một tiếng động chói tai. Toàn bộ chén đĩa trên bàn rung lên bần bật. Bà Nguyệt giật nảy mình, đánh rơi chiếc khăn đang cầm trên tay.
“500 triệu, không phải 200 triệu, đúng không bà Nguyệt?” Mai gằn giọng, giọng nói nghẹn lại vì uất ức. “Bà còn định giấu tôi đến bao giờ nữa?”
Khuôn mặt bà Nguyệt lập tức tái mét, máu trong huyết quản dường như đông cứng lại. Đôi mắt bà mở to kinh ngạc và hoảng sợ tột độ, không dám nhìn thẳng vào Mai. Toàn thân bà Nguyệt cứng đờ, đôi tay run rẩy bấu chặt vào mép bàn, lời nói như bị mắc kẹt lại trong cổ họng. Mai nhìn thấy sự hốt hoảng lộ rõ trong từng cử chỉ của mẹ kế, càng làm ngọn lửa phẫn nộ trong lòng cô bùng cháy dữ dội hơn. Cả thế giới của Mai như chìm trong sự giận dữ và phẫn uất không thể nào nguôi ngoai.
Mai vẫn đứng đó, mắt như muốn xuyên thủng tâm can người phụ nữ trước mặt. Bà Nguyệt lùi lại một bước, tấm lưng va vào tủ bếp lạnh lẽo. Bà cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt vào nhau, khớp ngón tay trắng bệch.
“Bà nói đi!” Mai gằn giọng, sự kiên nhẫn đã cạn kiệt. “Số tiền 300 triệu còn lại… bà đã làm gì?”
Bà Nguyệt vẫn im lặng, chỉ có tiếng nấc nghẹn lướt qua kẽ môi. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má nhăn nheo.
“Bà không nói thì tôi sẽ đi báo công an!” Mai dứt khoát.
Nghe đến “công an”, bà Nguyệt như bị điện giật. Bà ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn Mai đầy sợ hãi, rồi lại vội vàng cúi xuống, giọng lí nhí, gần như không thể nghe thấy.
“Nó… nó lấy rồi con ơi…”
Mai nhíu mày, tiến sát lại gần. “Nó nào? Bà nói rõ ràng đi!”
“Hùng… Hùng nó lấy hết rồi…” Bà Nguyệt thì thầm, như đang kể một bí mật động trời, sợ hãi đến mức phải kiểm tra xung quanh.
Mai cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Hùng? Anh Hùng lấy làm gì?”
Bà Nguyệt khẽ lắc đầu, nước mắt tuôn rơi như mưa. “Trả nợ… nợ cờ bạc của nó… 300 triệu… đều vào tay nó hết.”
Mai sững sờ. Nợ cờ bạc? Vậy mà bà Nguyệt dám nói chỉ có 200 triệu? Sự thật này còn đáng sợ hơn cả suy nghĩ ban đầu của cô.
“Sao bà lại giấu tôi? Sao bà không nói cho tôi biết?” Mai hỏi dồn, giọng đã bắt đầu run lên vì quá phẫn nộ.
Bà Nguyệt ngước mắt nhìn Mai, rồi lại nhanh chóng cụp xuống. “Hùng nó… nó dọa mẹ con mình…” Bà Nguyệt lí nhí, đôi môi run rẩy.
“Dọa cái gì?” Mai lạnh lùng hỏi, một dự cảm không lành dấy lên trong lòng.
“Nó… nó dọa sẽ làm hại cả hai mẹ con nếu tôi không đưa tiền cho nó…” Bà Nguyệt thì thầm, giọng nói giờ đây gần như là một tiếng thở dài thảm thiết. “Nó nói… nó nói sẽ giết tôi nếu tôi tiết lộ cho con biết.”
Cả thế giới của Mai như chao đảo. Đầu óc cô quay cuồng. Không phải chỉ là tiền. Không chỉ là sự lừa dối. Mà còn là… là mối đe dọa đến tính mạng. Hùng, người anh kế mà cô vẫn luôn cố gắng đối xử tử tế, lại có thể làm điều tàn ác đến vậy? Những lời đe dọa lạnh sống lưng của Hùng vang vọng trong tâm trí Bà Nguyệt, và giờ đây, chúng xuyên thẳng vào tim Mai, đóng băng mọi cảm xúc. Mai chết lặng, đôi mắt mở trừng trừng, không tin vào tai mình. Sự thật nghiệt ngã này còn tàn khốc hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng.
Mai chết lặng, đôi mắt mở trừng trừng, không tin vào tai mình. Sự thật nghiệt ngã này còn tàn khốc hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng. Cô không còn cảm thấy nỗi đau, chỉ còn sự trống rỗng và một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lồng ngực. Ngọn lửa ấy thiêu rụi mọi thứ, chỉ còn lại ý chí phải đối mặt.
Mai quay phắt người, lao ra khỏi nhà như một mũi tên. Bà Nguyệt hoảng hốt nhìn theo, miệng lắp bắp gọi nhưng Mai không hề ngoảnh lại. Bước chân Mai nặng trĩu, mỗi bước đi như giẫm nát một phần hy vọng. Cô lấy điện thoại, tay run rẩy bấm số Hùng.
“Anh về nhà ngay lập tức!” Mai gằn giọng, không cho Hùng kịp nói lời nào. Giọng cô lạnh như băng, ẩn chứa một sự đe dọa không thể lay chuyển. “Ngay bây giờ!”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi tiếng “alo” ngập ngừng vang lên. Mai không đợi câu trả lời, lập tức cúp máy. Cô đứng giữa sân, nhìn về phía cổng, lồng ngực phập phồng, chờ đợi.
Chừng mười lăm phút sau, tiếng xe máy quen thuộc vọng đến. Hùng bước vào sân, dáng vẻ lấm lét, ánh mắt đảo quanh một cách khinh khỉnh khi nhìn thấy Mai đang đứng đó. Trên người anh ta vẫn còn mùi rượu nồng nặc và vài vết bẩn lạ trên áo.
“Gì mà căng thế?” Hùng nhếch mép, cố tỏ ra bình thản. “Cô gọi tôi về gấp làm gì?”
Mai nhìn thẳng vào mắt anh ta, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu. Cô không vòng vo, buông thẳng câu hỏi như một nhát dao.
“Anh nói đi, anh đã làm gì với số tiền còn lại?” Mai hét lên, giọng cô vỡ òa trong sự căm phẫn. “Anh có biết bố tôi đã dành dụm nó cho tôi không? Đó là cả đời ông ấy chắt chiu!”
Hùng giật mình, đôi mắt láo liên. Anh ta cười khẩy, cố gắng giả vờ như không hiểu gì. “Tiền nào? Cô nói cái quái gì thế? Tôi có biết tiền nong gì đâu.”
“Anh còn giả vờ?” Mai tiến lại gần, chỉ thẳng vào mặt Hùng. “Bà Nguyệt đã nói hết rồi! 300 triệu! Anh đã lấy nó để trả nợ cờ bạc, đúng không? Anh còn dọa giết bà ấy nếu bà ấy nói ra!”
Mặt Hùng biến sắc. Nụ cười khinh khỉnh vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt hung hăng đến đáng sợ. Anh ta siết chặt tay, hai hàm răng nghiến ken két.
“Mẹ tôi nói à?” Hùng gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía bếp, nơi bà Nguyệt vẫn còn đang co rúm lại. “Cái đồ đàn bà lắm mồm!”
Rồi anh ta quay phắt lại nhìn Mai, ánh mắt tóe lửa. “Thì sao? Tôi lấy thì sao? Cô làm gì được tôi? Cô nghĩ cô là ai mà dám chất vấn tôi?”
Mai lùi lại một bước, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Sự hung hăng bạo tàn của Hùng khiến cô rùng mình. “Đó là tiền của bố tôi! Của tôi! Anh không có quyền động vào!”
“Quyền gì?” Hùng cười phá lên, tiếng cười khô khốc đầy châm biếm. “Cô nghĩ cô là công chúa à? Cái nhà này, cái đất này, rồi cũng là của tôi thôi! Tiền đó… tôi tiêu hết rồi! Cô làm gì được tôi?”
Hùng thô bạo đẩy Mai sang một bên. Cô loạng choạng suýt ngã. Nước mắt Mai tuôn rơi như mưa, không còn là những giọt nước mắt ấm ức nữa, mà là sự đau khổ cùng cực và tuyệt vọng. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân cô. Cô nhìn Hùng, người anh kế mà cô đã từng cố gắng chấp nhận, giờ đây chỉ còn là một kẻ xa lạ, độc ác và tham lam.
Mai loạng choạng, nước mắt giàn giụa nhưng câu nói cuối cùng của Hùng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt cô. Cô nhìn anh ta, đôi mắt ướt nhòe nhưng dần ánh lên tia lửa. Cả cơ thể cô run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì một cơn giận dữ tột độ chưa từng có.
“Đúng vậy,” Hùng cười khẩy, khuôn mặt vặn vẹo. “Tôi lấy đó. Tôi lấy hết 300 triệu đó để trả nợ. Cô làm gì được tôi?” Anh ta nhún vai, điềm nhiên như đang nói về một chuyện không liên quan. “Tiền thì tôi đã xài hết rồi, giờ cô muốn làm gì? Muốn tố cáo tôi à? Xem cô có bằng chứng không!”
Hùng rướn người về phía Mai, giọng trầm xuống đầy đe dọa. Hơi thở hôi hám mùi rượu phả vào mặt cô. “Và cô liệu hồn, đừng có hé răng nửa lời với bất kỳ ai. Nếu không, tôi sẽ khiến cô ‘câm miệng’ mãi mãi đấy. Cô hiểu ý tôi chứ?”
Mai lùi lại một bước, hơi thở dồn dập. Nỗi sợ hãi lạnh buốt len lỏi khắp cơ thể khi cô đối diện với gương mặt tàn nhẫn của Hùng. Anh ta không còn là người anh kế mà cô từng biết, mà là một kẻ lạ hoắc, sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục đích. Trái tim Mai đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm thấy vô cùng sợ hãi trước sự tàn độc của anh ta. Nhưng rồi, trong sâu thẳm ánh mắt sợ hãi ấy, một ngọn lửa bùng lên, cháy rừng rực. Quyết tâm. Cô sẽ không để Hùng và bà Nguyệt làm càn. Cô sẽ không gục ngã.
Mai siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật máu. Cô không nói một lời nào, chỉ nhìn Hùng chằm chằm, ánh mắt cô chất chứa sự thù hận và một lời thề không tiếng động. Cô sẽ trả lại mọi thứ. Hùng cảm thấy hơi chột dạ trước ánh mắt đó, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bất cần. Anh ta quay lưng, cười khẩy rồi bỏ đi, để lại Mai đứng đó, giữa sân nhà, với mớ cảm xúc hỗn độn đang bùng nổ.
Mai không đợi thêm một giây phút nào. Nỗi sợ hãi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi cơn giận dữ và quyết tâm mạnh mẽ. Cô lao ra khỏi sân, chạy thục mạng trên con đường làng quen thuộc. Trong đầu Mai lúc này chỉ có duy nhất một cái tên: Chú Tư. Người hàng xóm cũ của bố, người duy nhất có thể hiểu và có thể giúp cô lúc này. Từng bước chân dồn dập, hơi thở gấp gáp, Mai gần như ngã quỵ nhưng cô vẫn cố sức chạy, đôi mắt nhòa lệ nhưng kiên định.
Cô xô cánh cổng gỗ mục nát của nhà chú Tư, không kịp gõ cửa mà lao thẳng vào trong. Chú Tư đang ngồi uống trà, giật mình đánh rơi chén nước khi thấy Mai xuất hiện, mái tóc rối bời, khuôn mặt đỏ bừng và nước mắt giàn giụa.
“Chú Tư ơi!” Mai thốt lên, giọng đứt quãng. “Chú Tư ơi, giờ con phải làm sao đây?”
Chú Tư vội đứng dậy, gương mặt lo lắng. “Ơi, Mai! Cháu làm sao thế này? Có chuyện gì mà vội vàng vậy?”
Mai nức nở, cố gắng ổn định hơi thở. “Chuyện đất đai của bố con… Bà Nguyệt và Hùng, họ đã lừa con… Họ đã bán đất giá 500 triệu nhưng lại nói với con là 200 triệu! Chú Tư ơi, họ còn đe dọa con, nói sẽ khiến con ‘câm miệng’ mãi mãi!”
Nói đoạn, Mai run rẩy đưa cuốn sổ cũ kỹ của bố ra. “Đây là sổ của bố con, chú xem đi! Bố đã ghi lại tất cả, có cả số tiền đền bù thực tế là 500 triệu… Và cả lời nhắn của chú nữa…”
Chú Tư cầm lấy cuốn sổ, đôi mắt già nua nheo lại đọc từng dòng chữ quen thuộc của người bạn quá cố. Tin nhắn của chính ông gửi cho Mai được bố cô ghi lại. Khuôn mặt ông dần biến sắc, từ ngạc nhiên đến phẫn nộ. Ông hiểu rõ tính tình của bố Mai, ông biết những gì ghi trong cuốn sổ này là sự thật.
“Giờ con biết phải làm sao đây chú? Chú có thể giúp con làm chứng được không?” Mai nhìn chú Tư bằng ánh mắt khẩn cầu, nước mắt vẫn chảy dài không ngừng.
Chú Tư ban đầu chần chừ. Ông biết rõ sự hung hãn của Bà Nguyệt và Hùng. Liên lụy vào chuyện này chắc chắn sẽ không yên ổn. Ông nhìn chằm chằm vào cuốn sổ, rồi lại nhìn đôi mắt đỏ hoe, đầy đau khổ và tuyệt vọng của Mai. Hình ảnh người bạn quá cố hiện lên trong tâm trí ông. Người đã từng tin tưởng giao phó con gái mình cho ông. Cuốn sổ này, nó không chỉ là bằng chứng, nó còn là di nguyện của một người cha.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực chú Tư. Ông không thể thờ ơ được. Ông không thể để Mai một mình chống chọi với lũ người tham lam đó.
“Được rồi, Mai. Chú sẽ giúp cháu.” Chú Tư nói, giọng quả quyết hơn hẳn. “Cái Hùng và bà Nguyệt làm vậy là quá đáng lắm rồi. Chú sẽ đứng ra làm chứng cho cháu.”
Mai ngẩng phắt đầu lên, một tia hy vọng bùng lên trong đôi mắt. Lời nói của chú Tư như một liều thuốc an ủi, xoa dịu phần nào nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong lòng cô. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm, như thể một tảng đá lớn vừa được gỡ bỏ khỏi lồng ngực.
Mai cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng, một tia hy vọng vừa nhen nhóm lại bùng cháy mạnh mẽ. Cô nhìn chú Tư, đôi mắt đỏ hoe nhưng đã vơi đi phần nào nỗi tuyệt vọng.
Chú Tư khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ kiên quyết. Ông nhìn Mai một lúc lâu, rồi thở dài một tiếng nặng nề, như trút đi một gánh nặng trong lòng. “Mai này,” chú Tư bắt đầu, giọng nói trầm hẳn. “Chú biết là bố con, ông ấy không hề ngu ngốc như bà Nguyệt và thằng Hùng nghĩ đâu.”
Mai khó hiểu nhìn chú Tư, lòng dấy lên một dự cảm lạ.
“Ngay cả trước khi lâm bệnh nặng, bố con đã ngờ ngợ về tính cách của thằng Hùng và bà Nguyệt rồi.” Chú Tư nói tiếp, ánh mắt xa xăm. “Ông ấy biết, nếu có chuyện gì xảy ra với ông, con sẽ là người chịu thiệt thòi nhất. Nên ông ấy đã dặn chú giữ một thứ quan trọng.”
Mai nuốt khan, trái tim đập thình thịch. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
“Đây là một bản sao giấy tờ đất đai chính gốc của nhà mình. Và cả một đoạn video ghi âm lời dặn dò cuối cùng của bố con nữa.” Chú Tư đứng dậy, đi vào trong nhà, một lát sau trở ra với một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Ông mở nắp, bên trong là một tập giấy đã ngả màu và một chiếc điện thoại di động đời cũ.
Mai sững sờ nhìn vào chiếc hộp. Cô không thể tin vào tai mình. Bố cô… bố cô đã lường trước được tất cả?
“Bố con đã lường trước được điều này, Mai ạ. Ông ấy không tin ai ngoài con.” Chú Tư nói, giọng trầm buồn nhưng đầy kiên định, đặt chiếc hộp vào tay Mai. “Ông ấy nói, nếu có ngày con cần, hãy tìm đến chú.”
Mai ôm chặt chiếc hộp vào lòng, đôi tay run rẩy. Nước mắt lại trào ra, nhưng lần này không phải vì sợ hãi hay tuyệt vọng. Đó là nước mắt của sự đau lòng khôn xiết khi nhận ra tình yêu thương và sự lo lắng của bố dành cho mình, ngay cả khi ông sắp phải ra đi. Đồng thời, một sức mạnh mãnh liệt bỗng trỗi dậy trong cô. Cô biết, bố cô đã để lại cho cô một con đường, một vũ khí để chiến đấu. Cô không thể phụ lòng ông. Cô nhất định phải đòi lại công bằng.
Chú Tư ngồi xuống bên cạnh Mai, khẽ vuốt vai cô. Ông nhìn vào chiếc hộp gỗ trong tay Mai, ánh mắt đong đầy sự cảm thông.
“Bên trong chiếc hộp này không chỉ có giấy tờ đất, Mai ạ. Bố con còn chuẩn bị một thứ khác quan trọng hơn, một bằng chứng không thể chối cãi.” Chú Tư chậm rãi nói, tay ông cẩn thận mở nắp chiếc hộp, lấy ra một chiếc USB nhỏ màu đen.
Mai sững sờ nhìn chiếc USB, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hồi hộp đến nghẹt thở. Đây rồi, hy vọng của cô.
“Đây là đoạn video bố con đã ghi lại, trước khi bệnh tình ông ấy trở nặng đến mức không thể nói rõ ràng nữa.” Chú Tư giải thích, ánh mắt ông lộ rõ vẻ xót xa. “Ông ấy dặn, khi nào con cần, hãy mở nó ra.”
Chú Tư đứng dậy, đi đến chiếc tivi cũ kỹ trong phòng khách. Ông cắm chiếc USB vào một cổng phía sau. Hình ảnh trên màn hình lập tức chuyển động, hiển thị một người đàn ông gầy gò, xanh xao, ngồi dựa vào chiếc gối, khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên định quen thuộc. Đó chính là Bố của Mai.
Mai bật khóc nức nở khi nhìn thấy hình ảnh bố. Nỗi đau mất mát như vỡ òa một lần nữa, nhưng xen lẫn vào đó là sự mong chờ đến tột cùng, một cảm giác được an ủi và thấu hiểu.
Trong video, Bố của Mai cố gắng hít thở sâu, giọng ông run rẩy, yếu ớt nhưng từng lời lại rõ ràng đến gai người.
“Mai à… bố biết… con sẽ rất buồn. Nhưng đừng khóc. Bố muốn con biết… bố luôn yêu thương con… và tin tưởng con hơn bất kỳ ai.”
Mai siết chặt hai bàn tay, nước mắt giàn giụa. Cô cố gắng nén tiếng nấc nghẹn để nghe rõ từng lời của bố.
“Số tiền đền bù đất… là 500 triệu đồng. Số tiền này… là của Mai. Hoàn toàn là của con. Không ai… được động vào. Dù là bà Nguyệt… hay thằng Hùng… cũng không có quyền gì cả.”
Mỗi từ của Bố của Mai như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của Mai, nhưng đồng thời lại là một tia sáng mạnh mẽ thắp lên hy vọng và sự minh oan. Cô đã đúng. Bố cô chưa bao giờ quên cô. Bố cô đã nhìn thấu tất cả.
“Nếu có chuyện gì xảy ra với bố… hãy đưa cho con bé… cuốn sổ tiết kiệm… và những giấy tờ này.” Bố của Mai nói tiếp, tay ông yếu ớt chỉ vào một tập giấy đặt cạnh giường. “Đó là di chúc của bố… và là bằng chứng duy nhất… để con bảo vệ tài sản của mình.”
Đoạn video kết thúc. Màn hình tối sầm lại, chỉ còn lại khuôn mặt đẫm nước mắt của Mai và ánh mắt kiên định của Chú Tư. Mai không thể kiềm chế được nữa, cô vùi mặt vào lòng bàn tay, bật khóc nức nở. Nước mắt nóng hổi chảy dài qua kẽ tay, vừa là nỗi đau xót vô bờ dành cho người bố đã khuất, vừa là sự vỡ òa vì cuối cùng cô cũng được minh oan. Bằng chứng này, rõ ràng đến từng câu chữ, không thể chối cãi. Nó là vũ khí của cô.
Mai nấc nghẹn, nhưng trong đôi mắt đỏ hoe của cô giờ đây không còn sự yếu đuối. Mai nhìn Chú Tư, gật đầu kiên định. Cô đã khóc đủ rồi. Giờ là lúc hành động.
Vài ngày sau, Mai và Chú Tư có mặt tại một văn phòng luật sư. Mai đặt chiếc USB và tập giấy tờ mà Bố của Mai đã chuẩn bị lên bàn. Luật sư đeo kính, chậm rãi xem xét từng tài liệu. Ông cắm USB vào máy tính, đoạn video của Bố của Mai hiện lên. Luật sư chăm chú lắng nghe từng lời, vẻ mặt ông dần trở nên nghiêm trọng. Khi đoạn video kết thúc, ông gật đầu một cách dứt khoát.
“Với những bằng chứng này, đặc biệt là đoạn video di chúc miệng được ghi hình rõ ràng, cùng với di chúc viết tay và giấy tờ đất, Mai hoàn toàn có thể đòi lại quyền lợi hợp pháp của mình,” vị luật sư nói, giọng điềm tĩnh. “Chúng ta sẽ lập một văn bản thông báo chính thức, yêu cầu hai người kia phải giao nộp số tiền đền bù đất. Nếu không, chúng ta sẽ tiến hành khởi kiện.”
Mai siết chặt tay, tim cô đập thình thịch. Cô cảm thấy một sức mạnh mới, một sự công bằng đang đến gần.
Văn bản thông báo nhanh chóng được hoàn thiện. Kèm theo đó là bản sao của di chúc viết tay và những đoạn trích dẫn quan trọng từ video của Bố của Mai, đủ để bà Nguyệt và Hùng hiểu rõ tình hình. Mai đã yêu cầu luật sư gửi thông báo này đến tận Ngôi nhà của Mai, nơi bà Nguyệt và Hùng đang sinh sống.
Chiều hôm đó, một nhân viên bưu điện mang phong bì có dấu đỏ đến Ngôi nhà của Mai. Hùng đang nằm ườn trên ghế sofa xem điện thoại, Bà Nguyệt lúi húi trong bếp. Khi Hùng mở cửa, nhận lấy phong bì, hắn nhíu mày khó chịu.
“Cái quái gì đây?” Hùng lẩm bẩm, xé toạc phong bì. Đọc lướt qua những dòng chữ đầu tiên, sắc mặt hắn lập tức biến đổi. Mắt Hùng mở to, bàn tay run rẩy.
“Mẹ ơi! Mẹ ra xem cái này!” Hùng hốt hoảng gọi.
Bà Nguyệt chạy ra, vẻ mặt đầy khó hiểu. Bà nhìn lá thư trên tay Hùng, rồi nhìn sang khuôn mặt trắng bệch của con trai. Hùng đưa lá thư cho bà Nguyệt. Bà cầm lấy, từng câu chữ như những nhát dao đâm thẳng vào tim bà. Di chúc của Bố của Mai, bằng chứng số tiền đền bù là 500 triệu chứ không phải 200 triệu, và quan trọng nhất là lời khẳng định toàn bộ số tiền đó thuộc về Mai. Bà Nguyệt đọc đến đoạn trích lời Bố của Mai trong video: *“Số tiền đền bù đất… là 500 triệu đồng. Số tiền này… là của Mai. Hoàn toàn là của con. Không ai… được động vào. Dù là bà Nguyệt… hay thằng Hùng… cũng không có quyền gì cả.”*
Hai mẹ con đứng sững sờ. Khuôn mặt bà Nguyệt cắt không còn một giọt máu, bà run rẩy đến mức suýt đánh rơi lá thư. Hùng thì tái mét, mồ hôi túa ra trên trán. Hắn biết, không thể chối cãi được nữa rồi. Mọi thứ đã bị phanh phui.
“Không thể nào… không thể nào!” Bà Nguyệt lùi lại, va vào bàn. Chiếc cốc trên bàn rơi loảng xoảng xuống đất, vỡ tan tành. Bà Nguyệt khuỵu xuống, hai tay ôm mặt. “Trời ơi… ông ấy… ông ấy đã biết hết sao?” Nước mắt bà Nguyệt chảy dài, không phải vì hối hận, mà là sự suy sụp hoàn toàn khi mọi kế hoạch đổ vỡ.
Hùng thì không suy sụp mà là tức tối đến tột độ. “Chết tiệt! Con ranh con đó! Nó dám!” Hắn nghiến răng ken két, ánh mắt tóe lửa. “Giờ thì sao? Mình làm gì bây giờ? Bị tố cáo thì ngồi tù à?” Hùng quay cuồng trong bếp, rồi bất chợt dừng lại, nhìn ra cửa. “Phải trốn! Mình phải trốn khỏi đây!” Hắn lao lên phòng, bắt đầu lục lọi đồ đạc.
Bà Nguyệt nghe thấy tiếng con trai, nhưng bà không có sức để phản ứng. Bà ngồi đó, trong đống đổ nát của chiếc cốc vỡ, trái tim bà tan nát. Lời nguyền rủa của Bố của Mai, những lời dằn vặt của lương tâm đang hành hạ bà.
Mai nhận được tin nhắn từ Chú Tư, báo rằng thông báo đã đến tay bà Nguyệt và Hùng. Cô ngồi một mình trong căn phòng thuê, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt cô xa xăm.
Mai biết, giờ này ở Ngôi nhà của Mai, chắc hẳn đang rất hỗn loạn. Cô hình dung ra khuôn mặt kinh hoàng của bà Nguyệt, vẻ tức tối của Hùng. Một cảm giác đau lòng dâng lên trong Mai. Dù sao đó cũng từng là gia đình của cô, là người mẹ kế đã nuôi cô, là người anh kế đã cùng cô lớn lên. Nhưng sự phản bội quá lớn, vết thương quá sâu.
“Xin lỗi bố,” Mai thì thầm, nước mắt lại chực trào ra. “Con sẽ không để bố phải thất vọng nữa. Con sẽ làm đến cùng.” Mai lau vội những giọt nước mắt, ánh mắt trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết. Cô sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được sáng tỏ và công lý được thực thi.
Mai không chần chừ một phút nào. Sáng hôm sau, cô cùng Chú Tư và luật sư có mặt tại cơ quan chức năng. Mai trình bày toàn bộ sự việc, từ việc Hùng lừa dối số tiền đền bù đất, ép cô phải bán nhà, đến hành vi đe dọa trắng trợn qua điện thoại. Vị luật sư hỗ trợ Mai hoàn tất đơn tố cáo, kèm theo tất cả các bằng chứng đanh thép: di chúc của Bố của Mai, đoạn video ghi hình, và đặc biệt là những tin nhắn đe dọa từ Hùng được Mai lưu lại cẩn thận.
Tại Ngôi nhà của Mai, Hùng đang như ngồi trên đống lửa. Hắn không thể liên lạc được với Mai, và những lời lẽ đanh thép trong lá thư của luật sư khiến hắn phát điên. Hùng liên tục đi đi lại lại trong phòng khách, ánh mắt láo liên nhìn ra cửa sổ. Bà Nguyệt vẫn ngồi ở góc bếp, thân hình tiều tụy, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Bà không còn sức để can ngăn hay khuyên răn con trai.
“Mẹ, con phải đi thôi!” Hùng nói gấp gáp, tay vơ vội mấy bộ quần áo và ít tiền vào một cái ba lô. “Chúng nó đã biết hết rồi. Con không thể ở đây được nữa!”
Bà Nguyệt không nói gì, chỉ khẽ rùng mình.
Hùng vừa kéo khóa ba lô, vừa lắng tai nghe ngóng. Bỗng, hắn nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, rồi càng lúc càng gần. Sắc mặt Hùng lập tức cắt không còn một giọt máu.
“Chết tiệt!” Hùng rủa thầm, lao ra cửa sau. Hắn định nhảy qua tường rào để tẩu thoát.
Nhưng đã quá muộn. Vừa lúc Hùng đặt chân xuống sân, một tốp cán bộ công an đã ập vào, chặn đứng mọi ngả đường. Hùng cứng đờ người, ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh. Hắn cố gắng vùng vẫy nhưng nhanh chóng bị khống chế.
“Nguyễn Văn Hùng, anh bị bắt vì hành vi lừa đảo và đe dọa công dân,” một cán bộ nói, dứt khoát còng tay Hùng.
Tiếng còi xe hú vang. Từ trong nhà, Bà Nguyệt loạng choạng bước ra, chứng kiến cảnh con trai mình bị áp giải lên xe cảnh sát. Bà Nguyệt nhìn Hùng, nhìn chiếc còng lạnh lẽo trên tay con trai, rồi nhìn chiếc xe dần khuất bóng. Khuôn mặt bà méo mó, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. Sự hối hận, đau đớn và bẽ bàng cùng lúc ập đến, bóp nghẹt trái tim bà.
“Hùng… con trai tôi…” Bà Nguyệt thều thào, rồi bà Nguyệt không chịu nổi cú sốc quá lớn, ngất xỉu, ngã khuỵu xuống giữa khoảng sân trống trải.
Mai ngồi một mình trong căn phòng trọ. Điện thoại cô rung lên. Là tin nhắn từ Chú Tư. “Mọi chuyện đã xong xuôi rồi cháu. Hùng đã bị bắt.”
Mai đọc xong tin nhắn, đặt điện thoại xuống bàn. Cô nhắm mắt lại. Một gánh nặng khổng lồ trong lòng cô bỗng chốc được trút bỏ. Mai cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ, nhưng rồi một khoảng trống rỗng vô định lại dâng lên trong cô. Nước mắt không ngừng chảy dài trên má, mặn chát. Mai tựa đầu vào cửa sổ, nhìn ra ngoài. Cô biết, công lý đã được thực thi, nhưng cái giá phải trả cho nó quá đắt, để lại một vết sẹo lớn trong trái tim cô.
Những ngày sau đó, Ngôi nhà của Mai chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Mọi ồn ào, tranh chấp đã lùi xa, để lại một khoảng trống hoang hoác. Mai dành thời gian ở một mình, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong lòng. Cô biết công lý đã được thực thi, nhưng vết thương để lại thì vẫn còn hằn sâu. Một buổi chiều, sau khi hít thở thật sâu, Mai quyết định trở lại.
Bước vào Ngôi nhà của Mai, cô cảm thấy không khí nặng nề bao trùm. Ngôi nhà vốn dĩ luôn ồn ào giờ đây im lìm, lạnh lẽo. Mai rón rén đi qua phòng khách, nhìn vào góc bếp nơi Bà Nguyệt thường ngồi, giờ trống rỗng. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng cô. Cô tìm đến căn phòng ngủ của Bà Nguyệt.
Cánh cửa khẽ mở ra. Bà Nguyệt nằm co ro trên giường, thân hình gầy gò đến đáng thương. Mái tóc bạc phơ xõa tung trên gối, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Cú sốc về việc Hùng bị bắt giam đã đánh gục hoàn toàn người phụ nữ này. Bà Nguyệt giờ đây chỉ còn là cái bóng của chính mình, một người đàn bà đang mục rữa trong sự hối hận và bệnh tật.
Mai đứng lặng ở cửa, ánh mắt vừa giận dữ, vừa xót xa. Cô nhìn người mẹ kế đã từng đối xử tàn nhẫn với mình, giờ đây yếu ớt, không còn chút sức sống. Mọi cảm xúc lẫn lộn dâng trào trong cô.
Mai tiến lại gần giường, khẽ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Bà Nguyệt dường như không hay biết sự xuất hiện của cô, vẫn lặng lẽ nhìn lên khoảng không vô định.
“Bà khỏe không?” Mai cất tiếng, giọng nói khô khốc.
Bà Nguyệt khẽ giật mình, đôi mắt vô hồn cuối cùng cũng quay về phía Mai. Khi nhận ra cô, một tia sáng yếu ớt lóe lên, rồi nhanh chóng bị thay thế bằng sự sợ hãi và xấu hổ tột cùng. Bà Nguyệt cố gắng cựa quậy, nhưng cơ thể dường như không còn nghe lời.
Mai nhìn thẳng vào mắt Bà Nguyệt, không né tránh. Cô biết, đây là cuộc đối mặt cuối cùng.
“Con không thể tha thứ cho những gì bà đã làm,” Mai nói, giọng cô tràn đầy sự dằn vặt, “nhưng con cũng không muốn bà phải chịu cảnh cô đơn đến cuối đời. Bà hãy suy nghĩ về những gì đã xảy ra.”
Nghe những lời của Mai, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Bà Nguyệt. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt gầy gò, ướt đẫm gối. Bà Nguyệt cố gắng đưa tay ra, những ngón tay run rẩy chạm vào không khí, như muốn níu kéo, muốn van xin.
“Mai… Mai ơi… Mẹ… Mẹ xin lỗi con… Mẹ sai rồi… Mẹ xin con… xin con tha thứ…” Bà Nguyệt thều thào, từng tiếng đứt quãng, nghẹn lại trong cổ họng vì nước mắt và sự hối hận tột cùng. Bà không thể nói thành câu, chỉ biết khóc nức nở, van lơn trong vô vọng.
Mai nhìn Bà Nguyệt, lòng cô như có lửa đốt. Cô vẫn giận. Giận bà đã tiếp tay cho Hùng, giận bà đã cố gắng cướp đi tất cả. Nhưng nhìn hình ảnh tiều tụy của người phụ nữ trước mặt, nhìn sự hối hận giày vò bà đến mức này, Mai không khỏi chạnh lòng. Cô hiểu, nỗi đau mất con trai đã đánh gục bà, và sự cô độc tuổi già sẽ là bản án nghiệt ngã nhất. Bà Nguyệt đã phải trả giá quá đắt cho những sai lầm của mình. Mai lặng lẽ đứng dậy, rời khỏi phòng, để lại Bà Nguyệt một mình trong tiếng nấc nghẹn. Cô không thể tha thứ hoàn toàn, nhưng cô cũng không thể tiếp tục ghét bỏ.
Mai rời khỏi phòng Bà Nguyệt, tiếng nấc nghẹn của người mẹ kế vẫn văng vẳng bên tai. Bước chân Mai nặng trĩu. Cô đi thẳng ra khỏi Ngôi nhà của Mai, hít một hơi thật sâu không khí trong lành ngoài sân. Nỗi uất hận vẫn còn đó, nhưng không còn thiêu đốt cô như trước. Mai biết, đã đến lúc cô phải bỏ lại quá khứ phía sau.
Những ngày tiếp theo, Mai bận rộn với công việc mới. Cô đã nhận được số tiền đền bù còn lại từ mảnh đất ở Quê của Bố của Mai, đúng 500 triệu như Chú Tư đã tiết lộ. Số tiền ấy, cùng với những gì cô đã tích góp, đã trở thành khởi đầu cho một ước mơ ấp ủ từ lâu. Mai đã tìm được một mặt bằng ưng ý.
Một buổi chiều nắng vàng, Mai đứng trước một cửa hàng nhỏ xinh, nằm trong con hẻm yên tĩnh. Biển hiệu còn trống, nhưng bên trong, những kệ gỗ đã được lắp đặt, ánh đèn ấm áp chiếu rọi. Đây sẽ là nơi Mai tự tay phát triển sự nghiệp, nơi cô có thể tự do sáng tạo những sản phẩm thủ công, những món đồ nhỏ xinh mà cô luôn yêu thích. Đó cũng là ước mơ dang dở của Bố của Mai, người luôn muốn Mai có một công việc tự do, được làm điều mình thích.
Mai mở cửa bước vào. Mùi gỗ mới, mùi sơn thoang thoảng lẫn với hương hoa từ lọ hoa nhỏ trên bàn. Cô mỉm cười, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Vết sẹo trong tâm hồn vẫn còn đó, nhưng nó không còn là gánh nặng. Nó là một phần của câu chuyện, là lời nhắc nhở về những gì cô đã trải qua, và cả những gì cô đã vượt qua.
Tối đó, tại Ngôi nhà của Mai, Mai thắp nén hương trên bàn thờ Bố của Mai. Ánh sáng vàng dịu từ ngọn đèn dầu hắt lên bức ảnh người cha hiền lành. Mai nhìn gương mặt thân thương, đôi mắt cô lấp lánh sự quyết tâm.
MAI
(Với giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định)
Bố ơi, con sẽ sống thật tốt, bố nhé! Con sẽ biến ước mơ của chúng ta thành hiện thực. Cửa hàng của con… nó sẽ rực rỡ như những gì bố mong đợi.
Mai khẽ đặt tay lên bức ảnh, cảm nhận sự bình yên diệu kỳ. Cô không còn cảm thấy cô độc. Mai cảm thấy thanh thản, mạnh mẽ và tràn đầy hy vọng vào tương lai. Cô đã sẵn sàng bước tiếp, với tất cả những bài học đã học được, và một trái tim kiên cường hơn bao giờ hết.
Thời gian trôi qua, cửa hàng thủ công của Mai ngày càng được nhiều người biết đến. Từng món đồ nhỏ xinh, từ những chiếc vòng tay đan tỉ mỉ đến những bức tranh thêu tinh xảo, đều mang đậm dấu ấn của Mai, của sự tận tâm và tình yêu cô đặt vào chúng. Cửa hàng không chỉ là nơi kinh doanh mà còn là không gian của sự bình yên, nơi những câu chuyện về sự kiên cường và ước mơ được kể qua từng sản phẩm. Tiếng chuông cửa leng keng báo hiệu khách ra vào liên tục, và nụ cười rạng rỡ luôn nở trên môi Mai.
Thi thoảng, một bóng người quen thuộc lại ghé qua cửa hàng. Đó là Chú Tư, mái tóc đã điểm bạc nhưng ánh mắt vẫn tinh anh. Chú không mua sắm gì nhiều, chỉ lặng lẽ ngồi xuống một chiếc ghế gỗ, nhấp chén trà Mai mời và ngắm nhìn cô cháu gái làm việc.
CHÚ TƯ
(Với giọng trầm ấm, đầy trìu mến)
Con bé Mai của bố con ngày xưa giờ đã thành cô chủ rồi này. Bố con chắc phải tự hào lắm. Hồi đó, ông ấy cũng hay nói, con có đôi bàn tay khéo léo, làm gì cũng tỉ mỉ.
Mai mỉm cười, lòng cô chợt thấy bình yên lạ thường khi nghe Chú Tư nhắc về Bố của Mai. Những câu chuyện về bố, về tuổi thơ êm đềm ở Quê, về những dự định dang dở của ông, được Chú Tư kể lại một cách sống động, như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn cô. Mỗi lần Chú Tư ghé thăm, Mai lại cảm thấy mình được tiếp thêm sức mạnh, được kết nối với quá khứ, với những giá trị mà Bố của Mai đã truyền lại. Cô không còn cảm thấy cô đơn trên hành trình của mình.
Những ngày tháng bận rộn trôi qua, nhưng Mai không cảm thấy mệt mỏi. Cô nhận ra rằng, dù cuộc đời có ném vào mình bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu thử thách, thì những giá trị cốt lõi về tình thương, sự chân thật và lòng chính trực sẽ luôn tìm được đường đi. Chúng là ngọn hải đăng dẫn lối, giúp cô không lạc lối giữa bộn bề cuộc sống. Mai đã học được cách đối diện với sự thật, tha thứ cho những lỗi lầm của người khác, và quan trọng hơn cả, cô đã học được cách yêu thương bản thân, trân trọng những gì mình đang có.
Mỗi tối, trước khi khép lại cửa hàng, Mai thường đứng lặng một lát, nhìn ngắm không gian do chính tay mình tạo dựng. Ánh đèn vàng dịu hắt lên những sản phẩm thủ công, tạo nên một khung cảnh ấm áp, mời gọi. Mai hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm và thanh thản đang bao trùm lấy cô. Vết thương lòng từ những mất mát, những lừa dối vẫn còn đó, nhưng giờ đây chúng đã trở thành một phần của quá khứ, là những bài học quý giá đã tôi luyện nên một Mai mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Cô biết rằng, mình đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống, không phải qua việc trả thù hay oán hận, mà qua việc xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, dựa trên sự cố gắng, lòng nhân ái và công bằng. Mai đã vượt qua mọi khó khăn để sống một cuộc đời ý nghĩa và công bằng, một cuộc đời mà Bố của Mai chắc chắn sẽ rất tự hào.

