Năm 1993, bà Năm quyết định sang tên cho con trai cả, mảnh đất 120 mét vuông ở đầu làng. Khi đó, bà chỉ nghĩ đơn giản: “Nó là trai trưởng, nó phải ở lại lo cho cha mẹ, còn mấy đứa sau rồi lấy chồng, lập nghiệp chỗ khác.” Sau đó ông Lâm mất để lại cho con trai Hùng mảnh đất để hương khói cho bố mẹ…
Hùng làm thợ điện, không giàu có nhưng chí thú làm ăn. Mảnh đất ấy, anh chắt chiu từng đồng để xây nên căn nhà cấp 4 khang trang, nơi bố mẹ và các em tụ họp mỗi dịp Tết. Ông Lâm mất, Hùng tiếp tục ở đó, gánh trách nhiệm nhang khói. Vợ anh cũng là người hiền lành, tảo tần.
Nhưng đến một ngày tháng 6, bà Năm đột ngột sang nhà, đi cùng là chú Ba – con trai bà – và thím Dậu. Gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt lạnh lùng, bà thẳng thắn tuyên bố:
– Mảnh đất này là của bà, t chỉ cho gia đình này ở nhờ thôi Giờ bà muốn lấy lại, cả nhà chuyển ra khỏi đây đi.
Hùng chế//t lặng. Anh lặng lẽ mở két, lấy sổ đỏ đã sang tên từ năm năm trước, đặt trước mặt bà!
– Bà đất này bố con sang tên cho con rồi, con xây nhà, con ở, lo thờ cha… Giờ nếu bà cần tiền, con có thể gửi bà 1,5 tỷ để dưỡng già. Còn nơi này, cho con ở để thờ cúng cha mẹ…
Nhưng bà Năm chỉ lắc đầu, gạt phăng:
–Tiền không cần Chú thím mày nói đúng, đất này để nhà nước chia lại cũng chẳng lỗ bán được đầy tiền, còn hơn sau này con cái mày chiếm…Hùng không ngờ người bà nội lại nhẫn tâm đến thế…anh lặng lẽ đưa vợ con rời dì…nhưng chỉ 1 năm sau bà nội bất ngờ gọi điện cho Hùng…xem thêm dưới bình luận 👇👇👇
Một năm sau cái ngày đau đớn ấy, Hùng cùng Vợ Hùng và hai đứa con nhỏ co ro trong căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp ở ngoại ô. Cuộc sống của một thợ điện bỗng chốc trở nên khó khăn hơn gấp bội khi phải lo toan từng bữa ăn, từng đồng tiền thuê nhà. Hùng ngồi thẫn thờ nhìn bóng đèn trần lờ mờ, lòng trĩu nặng. Vợ Hùng đang lúi húi bên bếp ga mini, mùi thức ăn đơn sơ lan tỏa khắp phòng.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại di động vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Hùng giật mình, vội đưa tay chụp lấy chiếc điện thoại cũ kỹ. Màn hình hiện lên một dãy số lạ hoắc, không có trong danh bạ, nhưng trái tim Hùng bỗng nhói lên một nhịp. Bằng một linh cảm lạ lùng, anh nhận ra đó là số của Bà Năm. Bàn tay Hùng run nhẹ, lúng túng nhìn chằm chằm vào màn hình. Anh hít một hơi thật sâu, nuốt khan, rồi chậm rãi nhấn nút nghe.
“A lô… bà à?” Giọng Hùng khẽ run, đầy vẻ bất ngờ và hoang mang.
Vợ Hùng lập tức quay người lại, ánh mắt cô đầy vẻ tò mò và lo lắng, hướng về phía chồng. Cô biết rõ giữa Hùng và Bà Năm có những khúc mắc lớn chưa được giải quyết, và cuộc gọi này, vào lúc này, chắc chắn không phải là điềm lành. Hùng né tránh ánh mắt của vợ, chỉ tập trung vào tiếng rè rè nơi đầu dây bên kia.
Hùng né tránh ánh mắt của vợ, chỉ tập trung vào tiếng rè rè nơi đầu dây bên kia.
Giọng Bà Năm vang lên, yếu ớt, khàn đặc, hoàn toàn khác hẳn vẻ cứng rắn, sắc lạnh mà Hùng từng đối mặt một năm về trước. Không còn sự gay gắt, không còn lời mạt sát, chỉ còn là một tiếng thở dài mệt mỏi. Hùng sững sờ.
“Hùng à… con về nhà gặp mẹ một lát đi con…” Bà Năm nói, từng chữ như bị sức nặng nào đó đè nén.
Hùng nghe xong mà lòng dậy sóng. Mẹ anh, người đã gầm gừ đuổi anh ra khỏi căn nhà do chính anh xây, người đã tuyệt tình đòi lại mảnh đất anh tưởng chừng là của mình, giờ đây lại dùng cái giọng điệu yếu ớt này? Anh cảm thấy một luồng cảm xúc hỗn độn dâng lên: sự ngạc nhiên, một chút bối rối, và cả sự hoài nghi sâu sắc. Điều gì đã khiến một người phụ nữ thép như Bà Năm thay đổi đến vậy? Anh không thể tin nổi vào tai mình. Vợ Hùng đứng đó, nín thở lắng nghe, nét mặt cũng không giấu được sự kinh ngạc.
Hùng nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. “Mẹ… mẹ thật sự muốn con về sao?”
Có tiếng ho khụ khụ từ đầu dây bên kia. “Ừ… mẹ muốn gặp con… Chỉ một lát thôi con…”
Hùng im lặng giây lát. Trong lòng anh đấu tranh dữ dội. Lòng tự trọng mách bảo anh không nên, nhưng cái giọng yếu ớt kia của mẹ lại cứ văng vẳng bên tai, khiến anh không thể dứt khoát. Anh nhìn sang Vợ Hùng, cô vẫn nhìn anh đầy lo lắng. Cuối cùng, một quyết định khó hiểu trỗi dậy.
“Vâng… vậy… con sẽ về.” Hùng trả lời, giọng anh vẫn còn nặng trĩu vẻ hoài nghi và ngờ vực. Anh cúp máy, lòng nặng như chì.
Hùng đặt điện thoại xuống, tiếng “cạch” khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Vợ Hùng từ nãy đến giờ vẫn đứng đó, ánh mắt dán chặt vào chồng, chờ đợi một lời giải thích. Cô thấy rõ sự hỗn loạn trong đôi mắt Hùng.
“Mẹ vừa gọi,” Hùng khẽ nói, giọng vẫn còn sự ngỡ ngàng. “Bà bảo… muốn anh về nhà gặp bà một lát.”
Vợ Hùng nhíu mày, nét mặt đầy vẻ lo lắng. “Mẹ… muốn anh về? Sau tất cả mọi chuyện, sau những lời nói cay nghiệt đó ư?” Cô nhớ lại buổi chiều định mệnh một năm về trước, khi Bà Năm, không chút tình thương, đã lớn tiếng mạt sát Hùng, đuổi anh ra khỏi căn nhà do chính tay anh xây. “Bà Năm bảo gì? Có chuyện gì vậy?”
Hùng lắc đầu, cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc ngổn ngang trong lòng. “Chỉ nói muốn gặp thôi. Giọng bà yếu lắm, không còn như trước.” Anh không giấu được sự bối rối. “Anh không biết có nên về không nữa.”
Vợ Hùng tiến lại gần, đặt tay lên vai chồng. “Anh Hùng, anh phải cẩn thận. Mẹ anh xưa nay vẫn vậy mà. Anh còn nhớ không? Ngày anh đòi xây căn nhà này, bà đã nói gì? ‘Mày đừng hòng chiếm đất của tao’, ‘Cái của nợ này rồi cũng không phải của mày đâu’… Sao bây giờ bà lại thay đổi nhanh đến thế?” Lời nói của cô chất chứa sự nghi ngờ và cả nỗi đau âm ỉ. “Con người khó thay đổi lắm anh à. Anh cứ về xem thế nào, nhưng cũng đừng quá tin vào những lời nói mềm mỏng ấy. Coi chừng lại mắc bẫy.”
Nghe vợ nói, lòng Hùng càng thêm nặng trĩu. Một bên là lời nói cay độc của mẹ năm xưa cứ văng vẳng bên tai, một bên là giọng nói yếu ớt mới đây, khơi dậy một chút gì đó gọi là tình mẫu tử. Anh giận mẹ vì những gì bà đã làm, nhưng cũng có chút xót xa khi nghĩ đến tuổi già của bà. Mâu thuẫn giằng xé trong tâm trí. Về thì sợ bị lừa dối thêm lần nữa, không về thì lại bị lương tâm cắn rứt. Cuối cùng, một quyết định khó khăn hình thành. Anh sẽ về, nhưng lòng đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi chuyện, kể cả những điều tồi tệ nhất.
Hùng lái xe về lại con đường quen thuộc. Con đường đất vẫn thế, nhưng dường như dài hơn, nặng trĩu hơn trong tâm trí anh. Từ xa, Hùng đã nhận ra căn nhà cấp 4 khang trang mà anh tự tay xây dựng. Nó vẫn sừng sững đó, một biểu tượng của mồ hôi, nước mắt và cả những mâu thuẫn gia đình.
Khi chiếc xe dừng lại, một cảm giác lạ lẫm ập đến. Căn nhà vẫn nguyên vẹn, tường vôi trắng đã ngả màu đôi chút, mái ngói vẫn đỏ tươi dưới nắng chiều. Nhưng có vẻ vắng vẻ hơn, một sự im lìm đến đáng sợ. Sân vườn ngày nào Hùng vẫn chăm sóc tỉ mỉ, giờ đây cỏ dại đã mọc lấn át, vài chậu hoa cảnh khô héo, cánh cổng sắt hoen gỉ một màu buồn bã.
Hùng thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc mang theo bao nhiêu cảm xúc chất chứa. Anh bước xuống xe, ánh mắt dán chặt vào mái hiên quen thuộc, nơi anh và Vợ Hùng từng ngồi hóng mát mỗi chiều, nơi Ông Lâm cha anh từng trò chuyện với anh về những ước mơ giản dị. “Đúng là nhà mình…”, Hùng lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong gió. Anh cảm thấy bùi ngùi, xót xa đến tận cùng khi nhớ lại quãng thời gian đã qua, những ngày anh cùng cha cặm cụi xây từng viên gạch, những đêm anh thức trắng để hoàn thiện mái ấm này. Mọi thứ cứ ngỡ là của anh, là nơi anh thuộc về, vậy mà chỉ trong một khoảnh khắc, tất cả đã bị tước đoạt. Nỗi đau cũ cồn cào sống dậy, hòa lẫn với một chút hy vọng mong manh về cuộc gặp gỡ sắp tới.
Hùng đẩy cánh cổng sắt, tiếng kẽo kẹt khô khốc phá tan sự im lặng. Anh bước vào sân, cảm nhận từng bước chân nặng nề trên nền đất quen thuộc. Cửa chính căn nhà khép hờ, như mời gọi anh vào một không gian vừa xa lạ vừa ám ảnh. Hùng do dự một thoáng, rồi hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.
Căn phòng khách quen thuộc giờ đây mang một vẻ ảm đạm lạ thường. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ chỉ đủ soi rõ bóng dáng một người phụ nữ gầy guộc đang ngồi co ro trên chiếc ghế sofa cũ kỹ. Đó là Bà Năm. Bà trông tiều tụy đến không ngờ, mái tóc bạc phơ xõa lòa xòa che gần hết khuôn mặt. Làn da nhăn nheo, xanh xao, đôi mắt trũng sâu với quầng thâm rõ rệt, như thể đã trải qua hàng đêm mất ngủ triền miên. Không có Chú Ba hay Thím Dậu ở đó. Căn phòng chỉ có mình bà và sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Bà Năm từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục chợt lóe lên một tia sáng yếu ớt khi nhìn thấy Hùng. Nước mắt bà bất giác rơm rớm, lăn dài trên gò má hốc hác. Giọng bà thều thào, yếu ớt đến mức Hùng phải cố gắng lắm mới nghe rõ: “Con về rồi à Hùng…”.
Hùng đứng sững lại, lòng anh chợt chùng xuống một cách khó hiểu. Hình ảnh người mẹ gầy yếu, tiều tụy trước mắt khiến anh bất ngờ, một cảm giác động lòng len lỏi trong tâm trí. Anh nhớ về những ngày bà mạnh mẽ, quyết liệt đòi lại mảnh đất này. Nhưng giờ đây, người phụ nữ ấy dường như đã biến thành một bóng ma mờ nhạt của chính mình. Dù vậy, những tổn thương cũ vẫn còn đó, và Hùng vẫn giữ một khoảng cách vô hình. Anh khẽ gật đầu, không đáp lời, ánh mắt phức tạp nhìn về phía mẹ mình.
Bà Năm nấc nghẹn, khó nhọc hít thở. “Mẹ cứ nghĩ có đất sẽ tốt, ai ngờ… Một năm qua, cuộc sống của mẹ nào có yên ổn như mẹ tưởng đâu, Hùng à.” Giọng bà run rẩy, từng lời như cứa vào không khí nặng nề. Bà đưa đôi mắt trũng sâu nhìn thẳng vào Hùng, như cầu xin sự thấu hiểu. “Từ ngày mẹ sang tên… không phải, từ ngày mẹ… đòi lại đất từ con… mọi chuyện cứ thế mà đổ vỡ.”
Hùng vẫn đứng đó, cánh cửa sau lưng vẫn hé mở. Khuôn mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, vô cảm, không một chút biểu lộ. Anh không nhúc nhích, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào Bà Năm. Từng lời bà nói, dù nghe có vẻ thảm thiết, nhưng trong lòng Hùng, chúng chỉ gợi lên những mảnh ký ức về sự phản bội và nỗi đau đã qua. Anh hoài nghi, liệu đây có phải là một chiêu trò mới, hay chỉ là sự hối hận muộn màng của một người đã từng quay lưng? Trong tâm trí Hùng, câu chuyện về “cuộc sống không yên ổn” của bà chỉ là lời biện minh yếu ớt cho những gì bà đã làm. Anh im lặng, chờ đợi, như một tảng đá vô tri.
Bà Năm hít một hơi sâu, đôi vai gầy run lên bần bật. “Họ… họ trở mặt nhanh lắm, Hùng à. Mẹ vừa sang tên xong, cái sổ đỏ vừa trao tay chú Ba, là mọi thứ thay đổi ngay.” Bà khẽ nấc, mắt bà đọng nước nhưng vẫn cố gắng nhìn thẳng vào Hùng. “Chú Ba với thím Dậu… họ bắt đầu khinh thường mẹ ra mặt. Mẹ bệnh nằm đấy, muốn chén cháo cũng phải năn nỉ, mà cũng có khi cháo nguội tanh mới đưa tới. Những lời nói cay nghiệt thì ngày nào cũng như cơm bữa.”
Hùng vẫn đứng im, nhưng khóe môi anh giờ đây đã mím chặt lại, ánh mắt sắt lạnh hơn. Anh nghe bà nói, và những ký ức về cách Chú Ba và Thím Dậu đối xử với anh trước đây lại ùa về, không khác gì những lời bà đang kể.
Bà Năm tiếp lời, giọng bà đầy tủi hờn. “Họ chẳng những không chăm sóc mẹ, mà còn ngày đêm xì xào, bàn tán chuyện bán đất. Mẹ nghe loáng thoáng, họ muốn bán mảnh đất ở cuối làng đi để chia tiền. Mà con biết không, mảnh đất đó là của ông bà để lại, nơi mẹ con mình đã từng sống… Cái thằng Ba, nó còn dám nói thẳng vào mặt mẹ…” Bà Năm ngừng lại, nuốt khan, như thể câu nói đó quá sức nặng nề để thốt ra. Nước mắt bắt đầu trào ra, lăn dài trên gò má nhăn nheo của bà. “Nó bảo mẹ… ‘mẹ ở với ai cũng được, cứ bán đất đi rồi chia tiền, sau này mẹ có ốm đau thì có tiền lo’.” Bà Năm bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào xé lòng. “Nó đòi bán đất, Hùng à… Nó bảo mẹ ở với ai cũng được…”
Giờ đây, không còn là sự hoài nghi hay vẻ mặt vô cảm nữa. Trong đôi mắt Hùng, một ngọn lửa giận dữ âm ỉ bắt đầu bùng lên. Anh đã quen với sự bội bạc của Bà Năm, nhưng nghe câu chuyện về sự tham lam đến cùng cực, sự khinh miệt và bạc bẽo của Chú Ba và Thím Dậu, đặc biệt là lời đòi bán đất và đuổi khéo mẹ đi, đã chạm đến một vùng sâu thẳm trong Hùng. Anh cảm thấy một sự tức giận dâng trào, không chỉ cho chính bản thân mình, mà còn thay cho người mẹ đang ngồi khóc trước mặt anh. Nắm tay Hùng siết lại.
Nắm tay Hùng siết lại.
Bà Năm cúi gằm mặt, giọng nghẹn ngào hơn bao giờ hết, như thể mọi sức lực trong bà đã cạn kiệt. “Hùng à… mẹ xin lỗi con. Mẹ… mẹ biết con giận mẹ, con có quyền giận. Nhưng tất cả những chuyện này… tất cả những chuyện mẹ đòi lại đất của con, là do chú Ba và thím Dậu xúi giục.” Bà ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước nhìn thẳng vào Hùng, trong đó không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn sự sám hối và tủi nhục. “Họ bảo mẹ… nếu không đòi lại, con sẽ không bao giờ nhìn mặt mẹ nữa, không bao giờ chăm sóc mẹ khi mẹ về già. Họ nói mẹ cần phải giữ của để có chỗ dựa.”
Nước mắt bà trào ra như suối, không ngừng lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà đưa tay run rẩy nắm lấy ống quần Hùng, cầu xin. “Mẹ sai rồi Hùng à, mẹ đã quá ngu muội nghe lời đứa em con… Mẹ tin lời chúng nó, rằng chúng nó sẽ lo cho mẹ, rằng con sẽ bỏ rơi mẹ. Giờ mẹ mới thấy, chúng nó chỉ lợi dụng mẹ, chỉ muốn mảnh đất cuối cùng này để bán đi chia chác thôi. Chúng nó đối xử với mẹ còn tệ hơn cả người dưng.” Bà nức nở, tiếng khóc đứt quãng, đầy đau đớn. “Mẹ nhận ra sai lầm khủng khiếp của mình rồi, Hùng ơi. Mẹ đã làm tổn thương con, đã cướp đi công sức của con. Mẹ… mẹ xin con, hãy tha thứ cho người mẹ ngu muội này…” Bà Năm gục đầu xuống, tiếng khóc ngày một lớn, như muốn xé toạc cả căn phòng.
Hùng vẫn đứng đó, im lặng. Anh không hề đưa tay ra đỡ bà, cũng không nói một lời nào. Nhưng trong ánh mắt sắt lạnh ban nãy, ngọn lửa giận dữ đã dịu đi phần nào, nhường chỗ cho một nỗi buồn sâu thẳm, và cả sự mệt mỏi cùng cực. Anh nhìn mẹ, nhìn người phụ nữ gầy gò đang nức nở dưới chân mình, và có lẽ, trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy lại hình ảnh người mẹ tảo tần của ngày xưa, trước khi tiền bạc và lòng tham làm mờ mắt bà.
Hùng vẫn đứng đó, im lặng. Anh không hề đưa tay ra đỡ bà, cũng không nói một lời nào. Nhưng trong ánh mắt sắt lạnh ban nãy, ngọn lửa giận dữ đã dịu đi phần nào, nhường chỗ cho một nỗi buồn sâu thẳm, và cả sự mệt mỏi cùng cực. Anh nhìn mẹ, nhìn người phụ nữ gầy gò đang nức nở dưới chân mình, và có lẽ, trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy lại hình ảnh người mẹ tảo tần của ngày xưa, trước khi tiền bạc và lòng tham làm mờ mắt bà.
Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, Hùng hít một hơi sâu, giọng nói dù đã dịu đi đôi chút nhưng vẫn mang sự lạnh lùng và chất vấn không thể phủ nhận. Anh không cúi xuống, chỉ nhìn thẳng vào đỉnh đầu bà Năm.
“Giờ bà gọi con về là vì…” Hùng ngập ngừng, như cân nhắc từng lời, rồi ánh mắt anh sắc lại, “Chú Ba nó không chăm sóc bà nữa sao?”
Vẻ mặt Hùng nghiêm nghị, không chút cảm xúc nào ngoài một nỗi tổn thương sâu kín ẩn hiện dưới khóe mắt. Anh muốn biết liệu sự sám hối của bà có phải là thật lòng, hay chỉ vì bà đã không còn chỗ dựa nào khác.
Bà Năm ngước lên, đôi mắt sưng húp đỏ hoe. Bà lắc đầu nguầy nguậy, những giọt nước mắt lại lăn dài trên gò má hốc hác. Bà không thể trả lời trực tiếp câu hỏi đầy cay nghiệt của Hùng. Thay vào đó, bà đưa tay run rẩy vào chiếc túi vải cũ kỹ vẫn luôn ôm chặt trước ngực. Hùng vẫn đứng đó, ánh mắt cảnh giác không rời, dõi theo từng cử chỉ của mẹ. Anh không biết bà định làm gì, và trong lòng anh vẫn chất chứa sự ngờ vực sâu sắc.
Bà Năm chật vật rút ra một tờ giấy đã nhàu nát ở các mép, nhưng dấu đỏ công chứng vẫn còn rõ ràng. Bà chìa tờ giấy ra trước mặt Hùng, bàn tay run rẩy đến nỗi tờ giấy cũng rung theo.
“Mẹ… mẹ gọi con về… không phải vì vậy…” Bà Năm thều thào, giọng nghẹn lại. “Đây… đây là tất cả những gì mẹ có thể làm bây giờ.”
Hùng khẽ nhíu mày, nhìn xuống tờ giấy. Anh thấy đó là một bản sao công chứng của giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Mắt anh lướt qua nhanh chóng, rồi đột nhiên sững lại. Tên người nhận chuyển nhượng… là Hùng. Và tài sản được chuyển nhượng chính là mảnh đất 120 mét vuông ở đầu làng, cùng với căn nhà cấp 4 khang trang mà anh đã tự tay xây dựng. Hùng không tin vào mắt mình.
“Mẹ… mẹ đã sang tên lại căn nhà và mảnh đất cho con rồi,” Bà Năm nói, giọng bà run rẩy đến nỗi gần như không thành tiếng. “Mẹ… mẹ cũng có ít tiền dưỡng già đã cất giữ bấy lâu… mẹ cũng muốn đưa cho con…”
Bà Năm nhìn thẳng vào Hùng, ánh mắt bà tràn ngập sự hối lỗi và đau khổ. “Mẹ biết con không tin, mẹ biết con nghĩ mẹ chỉ đang diễn kịch… nhưng đây là tất cả những gì mẹ có thể làm để bù đắp cho con, Hùng à.”
Hùng đứng sững sờ, cả người anh như đóng băng. Anh không thể tin vào tai mình, không thể tin vào những gì đang bày ra trước mắt. Anh nhìn tờ giấy, rồi nhìn người mẹ đang quỳ dưới chân anh, khuôn mặt tiều tụy. Trong lòng anh bỗng trào dâng một cảm xúc hỗn độn, vừa hoang mang, vừa tổn thương, và cả một chút gì đó gọi là nhẹ nhõm, nhưng vẫn bị bao trùm bởi sự khó hiểu tột độ. Đây có thật là mẹ anh không? Hay lại là một vở kịch mới?
Hùng vẫn đứng sững sờ, cả người anh như đóng băng. Anh không thể tin vào tai mình, không thể tin vào những gì đang bày ra trước mắt. Anh nhìn tờ giấy, rồi nhìn người mẹ đang quỳ dưới chân anh, khuôn mặt tiều tụy. Trong lòng anh bỗng trào dâng một cảm xúc hỗn độn, vừa hoang mang, vừa tổn thương, và cả một chút gì đó gọi là nhẹ nhõm, nhưng vẫn bị bao trùm bởi sự khó hiểu tột độ. Đây có thật là mẹ anh không? Hay lại là một vở kịch mới?
Sự hoang mang và thoáng nhẹ nhõm ấy chỉ tồn tại trong chốc lát, rồi lập tức bị đè bẹp bởi nỗi đau đớn và sự oán giận đã tích tụ bấy lâu. Hùng nhìn chằm chằm vào Bà Năm, đôi mắt anh dần trở nên lạnh lẽo, sâu thẳm. Anh đã quá quen với những màn kịch, những lời nói đầu môi chót lưỡi. Mảnh đất này, ngôi nhà này, đã từng là tất cả của anh, rồi bị tước đoạt một cách phũ phàng. Giờ đây, khi anh đã tự mình gây dựng được mọi thứ, bà lại muốn trao trả. Quá muộn rồi.
Hùng hít một hơi thật sâu, giọng anh vang lên trầm đục, khô khốc.
“Con không cần.”
Bà Năm ngẩng phắt dậy, đôi mắt sưng húp của bà đầy kinh ngạc và cầu xin. “Hùng… con nói gì vậy? Đây là của con mà…”
Hùng lắc đầu, ánh mắt anh chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm, nhưng lời nói lại lạnh lùng đến tàn nhẫn. “Con không cần đất, không cần tiền của bà nữa. Con đã có gia đình riêng của mình rồi.” Anh dừng lại, nhìn thẳng vào Bà Năm, từng lời nói như khắc vào đá. “Con không muốn dính dáng thêm vào rắc rối gia đình này nữa.”
Lời nói của Hùng như một nhát dao đâm thẳng vào tim Bà Năm. Khuôn mặt bà tái nhợt, đôi môi mấp máy không nói nên lời. Bà cố vươn tay níu lấy vạt áo Hùng, nhưng anh đã lùi lại một bước, như thể tránh né một đốm lửa.
“Hùng… con… con đừng nói vậy…” Bà Năm thều thào, nước mắt lại tuôn như suối.
Hùng nhìn mẹ, trong lòng anh cũng dậy sóng. Anh biết mình đang làm bà đau, nhưng nỗi đau của anh suốt bao năm qua còn lớn hơn thế gấp bội. Anh không thể quay lại, không thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Con đã có cuộc sống riêng của mình rồi, Bà Năm,” Hùng lặp lại, nhấn mạnh từng chữ. “Mọi thứ bây giờ, con tự tay làm ra, bằng mồ hôi nước mắt của con và Vợ Hùng. Con không muốn nhận lại những gì đã từng bị lấy đi, để rồi lại phải chịu thêm những day dứt khác.”
Bà Năm nghe Hùng nói, trái tim bà như bị bóp nghẹt. Bà ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, tấm lưng gầy gò run lên bần bật. Bà ôm mặt, những tiếng nức nở bật ra không thành lời, chỉ còn là những tiếng thở dốc nghẹn ngào, đau đớn tột cùng. Giấy tờ nhà đất và những tờ tiền lẻ còn lại trong túi bà rơi lả tả xuống sàn, nằm lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi của người mẹ hối hận.
Bà Năm vẫn nằm đó, run rẩy, những tiếng nấc nghẹn ngào xé lòng. Hùng nhìn bà, nỗi đau của mẹ anh dường như cũng chạm đến tận cùng trái tim anh. Sự tức giận, sự oán trách bấy lâu nay bỗng chốc trở nên chông chênh, lung lay dữ dội. Anh từng muốn bà phải nếm trải cảm giác bị bỏ rơi, bị mất mát, nhưng cảnh tượng này lại khiến anh thấy trống rỗng, vô cùng khó chịu. Anh đã từng tưởng tượng ra hàng ngàn viễn cảnh trả thù, nhưng không có cái nào giống như thế này.
Đột nhiên, Bà Năm ngẩng đầu lên, đôi mắt bà đỏ hoe, nhìn thẳng vào Hùng. Giọng bà yếu ớt, đứt quãng, như thể bà đang phải dùng hết sức lực cuối cùng để nói.
“Hùng… con… con à…”
Hùng im lặng nhìn bà, chờ đợi.
“Mẹ… mẹ bị bệnh nặng lắm rồi…” Bà Năm nói, lời nói thều thào, như hơi thở sắp lụi tàn. “Không còn sống được bao lâu nữa đâu con…”
Mỗi lời Bà Năm thốt ra như một lưỡi dao cứa vào lòng Hùng. Anh chết lặng. Cả người anh như bị đóng băng, mọi giác quan ngừng lại. Bệnh nặng? Không còn sống được bao lâu? Những từ ngữ ấy vang vọng trong đầu Hùng, phá tan mọi lớp băng giận dữ anh đã gồng mình tạo ra.
“Con à…” Bà Năm đưa tay run rẩy, cố với lấy tay Hùng, “Ước nguyện cuối cùng của mẹ… là được sống nốt những ngày cuối đời ở đây… trong căn nhà này… nơi có bàn thờ cha con…”
Lời nói của Bà Năm chìm dần trong tiếng nấc nghẹn. Hùng nhìn người mẹ gầy gò, xanh xao đang cố gắng từng chút một để nói ra những lời từ tận đáy lòng. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân Hùng. Mọi sự tức giận, mọi oán hờn, mọi sự lạnh lùng anh đã cố gắng duy trì suốt bao lâu nay, tất cả đều tan biến như sương khói trước gió.
Thay vào đó là một cơn sóng xót xa tột cùng, cuộn trào trong lồng ngực Hùng. Anh nhìn bàn tay gầy guộc của bà, nhìn khuôn mặt hằn sâu những vết thời gian và bệnh tật. Anh nhớ lại những ngày thơ ấu, nhớ tiếng ru của mẹ, nhớ những bữa cơm nghèo nhưng ấm áp. Tất cả những hình ảnh ấy ùa về, lấn át đi nỗi đau mà bà đã gây ra cho anh.
Hùng vẫn đứng đó, bất động. Anh không còn cảm thấy sự cay đắng, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau thắt lòng khi nhìn thấy mẹ mình, một người đã từng rất mạnh mẽ, giờ đây lại yếu ớt, tuyệt vọng đến vậy. Anh đã từng nghĩ mình sẽ hả hê khi thấy bà đau khổ, nhưng giờ đây, anh chỉ cảm thấy một sự thương xót vô bờ bến.
Hùng lê bước về căn nhà cấp 4 khang trang của mình. Cả cơ thể anh nặng trĩu, tâm trí vẫn còn chìm trong những lời thều thào yếu ớt của Bà Năm. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy anh.
Vợ Hùng đang ngồi đan áo trên chiếc ghế mây quen thuộc, thấy Hùng về, cô lập tức đặt đống len xuống, vội vàng đi ra đón anh. Nhìn thấy khuôn mặt thất thần của chồng, cô nhẹ nhàng đỡ lấy túi xách từ tay anh.
“Anh về rồi. Có chuyện gì vậy anh? Sao mặt anh tái mét thế?” Vợ Hùng hỏi, giọng nói đầy lo lắng.
Hùng không nói gì, chỉ lặng lẽ bước vào nhà, ngồi phịch xuống ghế. Anh nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt, đôi mắt vô hồn. Vợ Hùng im lặng rót cho anh một cốc nước ấm, rồi ngồi xuống bên cạnh, kiên nhẫn chờ đợi.
Một lúc sau, Hùng hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể lại mọi chuyện. Anh kể về cuộc gặp gỡ với Bà Năm, về căn bệnh hiểm nghèo của bà, và về ước nguyện cuối cùng được về sống trong căn nhà này. Từng lời nói thốt ra từ miệng Hùng đều nặng trĩu, chứa đựng sự giằng xé tột cùng.
Vợ Hùng lắng nghe một cách chăm chú. Cô không ngắt lời, chỉ đôi lúc khẽ gật đầu hoặc thở dài. Khi Hùng kết thúc câu chuyện, căn phòng chìm vào sự im lặng.
“Vậy ra… bà bệnh nặng đến thế sao?” Vợ Hùng khẽ nói, giọng cô tràn đầy sự thương xót. “Giờ anh tính sao đây?”
Hùng vẫn im lặng, anh không biết phải tính sao. Một bên là nỗi oán hận chồng chất bao năm qua, một bên là hình ảnh người mẹ già yếu đang cận kề cái chết.
“Hùng à,” Vợ Hùng nhẹ nhàng đặt tay lên tay anh, “Em biết anh đã chịu nhiều tổn thương, em cũng biết anh giận bà nhiều lắm. Nhưng dù sao bà cũng là mẹ của anh, giờ bà bệnh tật, anh đừng để sau này phải hối hận.”
Cô nhìn thẳng vào mắt Hùng, ánh mắt cô trong veo và đầy thấu hiểu. “Đời người vô thường lắm anh. Có những chuyện, qua đi rồi, sẽ không bao giờ làm lại được nữa.”
Lời nói của Vợ Hùng như một gáo nước lạnh tạt vào ngọn lửa oán hận trong lòng anh, nhưng đồng thời cũng là một liều thuốc an ủi, xoa dịu vết thương. Hùng nhắm mắt lại, anh thấy hình ảnh Bà Năm gầy gò, yếu ớt, cố gắng vươn tay về phía mình. Lời khuyên của vợ, cùng với hình ảnh đáng thương của mẹ, khiến anh như rơi vào một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Trái tim anh quặn thắt, lý trí và tình cảm đang giằng xé từng chút một.
Vợ Hùng chỉ im lặng nhìn anh, không nói thêm lời nào. Ánh mắt cô tràn ngập sự cảm thông, như muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng chồng. Cô biết, quyết định này sẽ là một trong những quyết định khó khăn nhất cuộc đời Hùng.
Hùng hít một hơi thật sâu, như muốn gột rửa những nặng nề trong lồng ngực. Anh mở mắt, ánh nhìn giờ đã trở nên kiên định hơn. Cái oán hận tuy chưa tan biến hoàn toàn, nhưng tình mẫu tử, hay ít nhất là trách nhiệm của một người con, đã trỗi dậy mạnh mẽ. Anh không thể bỏ mặc người mẹ đang cận kề cái chết.
“Em nói đúng,” Hùng thì thầm, giọng khàn đặc. Anh nắm chặt tay Vợ Hùng, như tìm thấy một điểm tựa vững chắc. “Anh sẽ không để sau này phải hối hận.”
Không chần chừ thêm nữa, Hùng đứng dậy. Anh biết mình phải làm gì. Anh cần phải quay lại, đối mặt với quá khứ, và chấp nhận tương lai.
Anh quay trở lại căn nhà cấp 4 cũ kỹ, nơi Bà Năm đang thoi thóp. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, hắt bóng dài trên con đường quen thuộc. Căn nhà vẫn tĩnh lặng, nhuốm màu thời gian. Hùng bước vào, trái tim đập thình thịch.
Bà Năm đang nằm trên giường, thân hình gầy gò, đôi mắt trũng sâu nhìn ra cửa sổ một cách vô định. Khi cánh cửa khẽ mở và Hùng bước vào, bà giật mình, rồi ánh mắt yếu ớt của bà chạm phải anh. Một tia hy vọng, kèm theo sự ngạc nhiên tột độ, lóe lên trong đôi mắt mờ đục.
Hùng tiến đến bên giường, quỳ xuống. Anh nhìn thẳng vào Bà Năm, khuôn mặt anh tuy vẫn còn vương vấn sự giằng xé, nhưng giọng nói lại kiên quyết và rõ ràng.
“Bà Năm,” Hùng cất tiếng, “Con sẽ đưa bà về sống cùng con, và con sẽ chăm sóc bà.”
Lời nói của Hùng như một làn gió mát lành thổi vào giữa sa mạc khô cằn trong lòng Bà Năm. Đôi mắt bà chợt giãn ra, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc. Một tiếng nức nở vỡ òa khỏi lồng ngực bà, mang theo bao nhiêu tủi hờn, hối lỗi, và cả niềm hạnh phúc không ngờ.
Bà Năm cố gắng vươn tay, những ngón tay run rẩy chạm vào má Hùng. Bà kéo anh lại gần, ôm chầm lấy đứa con trai mà bà đã từng ruồng bỏ. Cái ôm yếu ớt nhưng tràn đầy tình yêu thương và sự biết ơn. Bà khóc nức nở, tiếng khóc của sự nhẹ nhõm, của một gánh nặng bấy lâu nay được trút bỏ, dù đâu đó trong lòng, một nỗi nặng lòng vẫn còn đọng lại. Bà cảm thấy như được sống lại, được tha thứ, và được yêu thương. Hùng ôm chặt lấy bà, lắng nghe tiếng nức nở của mẹ, cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ bà. Anh biết, đây là sự khởi đầu cho một chương mới, dù không hề dễ dàng.
Hùng cẩn thận đỡ Bà Năm, thân hình gầy yếu của bà run rẩy tựa vào anh, bước qua ngưỡng cửa căn phòng trọ nhỏ bé của mình. Vợ Hùng đã nhanh chóng dọn dẹp một góc giường, trải thêm chiếc chiếu sạch và chuẩn bị cốc nước ấm. Bà Năm ngồi xuống, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe vì khóc, mệt mỏi và yếu ớt. Hùng quỳ xuống bên bà, nắm lấy bàn tay xương xẩu của mẹ.
Anh vừa định quay sang nói với Vợ Hùng điều gì đó, thì một tiếng động lớn bất ngờ vang lên. Cánh cửa phòng trọ không khóa bị đẩy mạnh vào trong, va rầm vào tường. Hùng và Vợ Hùng giật mình quay lại.
Đứng sừng sững ở cửa là Chú Ba và Thím Dậu, khuôn mặt họ méo mó vì tức giận và vẻ hằn học. Đôi mắt Chú Ba đảo nhanh một vòng căn phòng chật chội, rồi dừng lại trên Bà Năm đang ngồi trên giường.
“À! Ra đây rồi!” Thím Dậu cất giọng chua chát, không thèm chào hỏi. “Tưởng đi đâu mất biệt, hóa ra trốn chui trốn nhủi sang đây với thằng con trời đánh!”
Bà Năm giật mình, cố gắng né tránh ánh mắt như dao cau của Thím Dậu. Hùng đứng thẳng dậy, chắn trước Bà Năm, ánh mắt kiên quyết nhìn thẳng vào Chú Ba và Thím Dậu.
“Hai người làm gì ở đây?” Hùng hỏi, giọng trầm và lạnh.
“Làm gì á?” Chú Ba cười khẩy, bước thêm một bước vào trong phòng. “Chúng tôi đến tìm mẹ. Mẹ của chúng tôi! Sao bà không ở với chúng con, lại qua nhà thằng Hùng?”
Hùng siết chặt nắm tay. Anh cảm nhận được sự run rẩy từ Bà Năm phía sau mình.
“Bà Năm là mẹ tôi, tôi đưa bà về chăm sóc, có gì sai?” Hùng đáp, giọng anh ngày càng mạnh mẽ.
Thím Dậu xen vào, châm chọc: “Chăm sóc à? Hay lại tính kế gì đây? Dù sao thì bà Năm cũng là mẹ ruột của Chú Ba, quyền lợi của chúng tôi bà ấy vẫn phải lo! Tiền thuốc thang, tiền dưỡng già, chúng tôi chưa hề từ bỏ đâu nhé!”
“Đúng vậy!” Chú Ba gằn giọng. “Sổ đỏ thì mày giữ, giờ mẹ đẻ thì mày cướp về. Mày định chiếm đoạt tất cả mọi thứ của bà ấy à, thằng bất hiếu!”
Hùng cười nhạt. “Chiếm đoạt? Những gì tôi có hôm nay, là do tôi tự làm ra. Còn quyền lợi của Bà Năm, tôi sẽ lo. Việc đó không liên quan đến hai người.”
“Không liên quan?” Chú Ba trợn mắt. “Bà Năm có mấy đứa con trai hả? Bà ấy là mẹ tôi, chúng tôi có quyền được biết bà ấy ở đâu, sống ra sao! Mà sao bà lại về đây, về cái xó chật hẹp này chứ?”
Ánh mắt Hùng rực lên vẻ cương nghị, không chút nao núng. Anh nhìn thẳng vào Chú Ba và Thím Dậu, không để sự giận dữ lấn át lý trí.
“Bà Năm là mẹ tôi. Tôi sẽ lo cho bà ấy. Còn hai người, không cần phải quan tâm.”
Hùng nhìn Chú Ba và Thím Dậu, ánh mắt kiên định. Anh không còn vẻ nhẫn nhịn mà thay vào đó là sự lạnh lùng, dứt khoát.
“Hai người nói tôi chiếm đoạt?” Hùng cười nhạt. Anh quay sang Vợ Hùng, gật đầu ra hiệu. Vợ Hùng lập tức hiểu ý, cô đi đến chiếc túi xách cũ kỹ treo trên tường, lấy ra một tập giấy tờ, cẩn thận đưa cho Hùng. Hùng cầm lấy tập giấy, giơ cao trước mặt Chú Ba và Thím Dậu.
“Đây là gì?” Hùng giọng nói vang lên đầy uy quyền. “Đây là sổ đỏ mảnh đất 120 mét vuông ở đầu làng, nơi tôi đã xây căn nhà cấp 4 khang trang. Và đây, là tên chủ sở hữu hiện tại.” Hùng chỉ vào dòng chữ trên sổ đỏ. “Đã được sang tên hợp pháp từ năm năm trước. Người sang tên? Chính là Bà Năm.”
Chú Ba và Thím Dậu đứng sững lại, ánh mắt hoài nghi pha lẫn kinh ngạc đổ dồn vào tập giấy tờ trên tay Hùng. Khuôn mặt Thím Dậu trắng bệch, Chú Ba thì há hốc miệng, không tin vào tai mình.
“Không thể nào!” Thím Dậu lắp bắp. “Bà Năm không thể… bà ấy không đời nào làm vậy!”
Hùng lạnh lùng nhìn họ. “Bà Năm đã tự nguyện sang tên cho tôi từ lâu rồi. Bằng chứng đây, dấu đỏ, chữ ký, tất cả đều hợp pháp. Bây giờ, mảnh đất đó là của tôi. Căn nhà tôi đang ở, là của tôi. Còn việc Bà Năm muốn ở đâu, muốn sống thế nào, đó là quyền của bà ấy và tôi sẽ là người chăm sóc bà.”
Anh quay sang nhìn Bà Năm đang ngồi trên giường, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng ẩn chứa sự nhẹ nhõm. Hùng gật đầu với mẹ, như một lời cam kết.
“Tôi sẽ lo cho mẹ chu đáo đến hết đời,” Hùng nói, giọng chắc nịch, không còn chút do dự. “Không để mẹ phải chịu thiệt thòi hay phiền lòng vì bất cứ ai nữa.”
“Thế nên,” Hùng quay lại, đối diện trực tiếp với Chú Ba và Thím Dậu, ánh mắt anh như dao cau. “Những gì hai người vừa nói về quyền lợi, về việc Bà Năm phải lo cho các người, tất cả đều vô nghĩa. Đất đai đã có chủ mới, bà Năm ở đâu là quyền của bà ấy. Các người không có quyền can thiệp nữa.”
Chú Ba tức tối đến mức khuôn mặt đỏ bừng. “Mày… mày dám! Mày dám coi thường bọn tao thế à? Mày nghĩ mày là ai mà có quyền đuổi anh em ruột ra khỏi đây?”
Thím Dậu cũng giậm chân thình thịch, chỉ thẳng vào mặt Hùng. “Mày là thằng vô ơn! Bất hiếu! Dụ dỗ mẹ già để chiếm đoạt tài sản!”
Hùng không chớp mắt, giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng. “Tôi không đuổi anh em. Tôi đuổi những kẻ tham lam, những kẻ không hề quan tâm đến Bà Năm mà chỉ lo đến tài sản. Cánh cửa này không chào đón những người như vậy.” Hùng chỉ tay ra phía cửa. “Biến đi!”
Chú Ba và Thím Dậu đứng chết lặng. Những lời nói của Hùng như những nhát dao đâm thẳng vào sự tự ái và lòng tham của họ. Họ nhìn nhau, rồi nhìn Bà Năm đang ngồi im lặng, ánh mắt như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng lại cụp xuống. Sự thất bại và nhục nhã hiện rõ trên khuôn mặt họ. Không nói thêm được lời nào, Chú Ba nghiến răng ken két, Thím Dậu hằn học liếc Hùng một cái sắc như dao cạo rồi quay gót. Họ đùng đùng bỏ đi, bóng dáng khuất dần sau cánh cửa. Tiếng chân họ dẫm thịch thịch xuống cầu thang trọ vang vọng một lúc rồi tắt hẳn.
Không khí trong căn phòng trọ nhỏ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Hùng thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng bao năm đè nén trong lòng. Anh quay lại, thấy Bà Năm đang nhìn mình, đôi mắt bà lấp lánh những giọt nước mắt nhưng không còn là sự đau khổ hay bất lực, mà là sự biết ơn và tình yêu thương vô bờ. Vợ Hùng nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, một cái siết nhẹ nhưng đầy sự cảm thông và chia sẻ.
Cuộc đời Hùng chưa bao giờ dễ dàng. Từ ngày cha mất, anh đã phải gồng gánh cả gia đình trên đôi vai non trẻ. Những năm tháng bươn chải với nghề thợ điện, từng đồng tiền kiếm được đều thấm đẫm mồ hôi và nước mắt. Anh xây căn nhà nhỏ trên mảnh đất mẹ cho, không chỉ bằng gạch đá mà còn bằng cả hy vọng và tình yêu thương dành cho gia đình. Giờ đây, mọi sóng gió dường như đã lùi xa. Mảnh đất ấy, căn nhà ấy, không chỉ là tài sản mà còn là minh chứng cho ý chí kiên cường và lòng hiếu thảo của anh. Anh biết, con người sống không chỉ vì tiền bạc hay danh vọng, mà còn vì những giá trị tình thân, sự bao dung và lòng biết ơn.
Nhìn Bà Năm, Hùng không còn cảm thấy oán trách hay giận hờn. Mẹ anh đã có lúc lầm lỡ, đã có lúc yếu lòng, nhưng tình mẫu tử vẫn luôn là sợi dây bền chặt nhất. Anh hiểu rằng, tha thứ không phải là quên đi mọi chuyện, mà là chấp nhận quá khứ và mở lòng cho tương lai. Cuộc sống, dù có lúc nghiệt ngã đến đâu, cũng sẽ luôn dành tặng những điều tốt đẹp cho những ai biết trân trọng và đấu tranh vì lẽ phải. Ánh nắng chiều len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, trải dài trên khuôn mặt phúc hậu của Bà Năm, như báo hiệu một khởi đầu mới, bình yên và ấm áp hơn. Anh sẽ dành phần đời còn lại để chăm sóc mẹ, để bù đắp những tháng ngày cơ cực đã qua, và để vun đắp một tổ ấm thực sự, nơi tình yêu thương luôn ngự trị.

