Trong ngày giỗ ông nội, tôi đứng quát lại chồng giữa sân khiến tất cả im phăng phắc, chồng tôi cũng sững cả người
Tôi và chồng sống ở thành phố, công việc của tôi cũng bận rộn chẳng kém ai. Vậy mà mỗi lần về quê, tôi chẳng khác gì con thoi chạy khắp nhà. Chồng tôi, vốn đã lắm miệng, hay kêu ca từ chuyện trời nóng đến việc con cái lười ăn nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất là cái thói bắt vợ làm cho bằng hết mỗi khi về quê anh. Từ một người đàn ông ngọt ngào, ga lăng ở thành phố, về đến nhà anh lại trở thành một người hoàn toàn khác, một người hách dịch và gia trưởng.
Tôi còn nhớ lần đầu về ra mắt, trên đường đi thì anh ngọt ngào nắm tay tôi, bảo “Em cứ ngồi chơi, để anh lo”. Những lời nói ấy khiến tôi ấm lòng, cảm thấy mình được trân trọng và yêu thương. Nhưng vừa đến nơi, chẳng hiểu sao anh lại thay đổi hẳn.
Mới uống cạn chén nước đã bảo tôi xuống bếp giúp dì làm cỗ, trong khi chính dì còn nói: “Thôi, để con bé nghỉ, đường xa mệt rồi”. Tôi nghe xong cũng hơi ấm lòng, nhưng anh đã gạt đi, kéo tay tôi xuống bếp. Hôm ấy, tôi đứng cắt gọt rau củ từ khi khách đến rồi rửa bát tới khi khách về hết mới được ngồi nghỉ ngơi.
Có lần khác, về đám giỗ cụ, trời rét cắt da, tôi vừa dọn xong mâm trên nhà thì anh đã gọi í ới dưới bếp. Đang rửa tay thì lại nghe anh sai mang ghế ra sân cho các bác ngồi. Chưa kịp đặt ghế xuống, anh đã bảo tôi đi lấy thêm chén đũa.
Cứ thế, tôi quay vòng vòng giữa bếp và sân, trong khi các chị em dâu khác ngồi túm tụm nói chuyện, thỉnh thoảng mới phụ một chút. Lúc ấy, tôi vừa tức vừa xấu hổ, nhưng vẫn nín nhịn vì nghĩ mới cưới, cần giữ hòa khí. Tôi đã tự nhủ rằng có lẽ anh chỉ muốn thể hiện tôi là một người phụ nữ đảm đang, tháo vát trước mặt gia đình.
Tới đợt về quê ăn cưới em họ anh, sáng hôm đó, tôi đang ngồi cài nơ cho con thì anh đã quát: “Nhanh lên, ra sân phụ dựng rạp, ai lại để khách thấy vợ mình ngồi chơi”. Tôi mím môi, vẫn đi. Đến trưa, tôi đang bê mâm thì trượt chân, suýt ngã, bát canh nóng hất ra tay bỏng rát, nhưng anh chỉ cau mày: “Cẩn thận chứ, em mà ngã ra đây, vỡ hết mâm bát thì mất mặt anh lắm”, nghe mà tôi nghẹn cổ, máu nóng dồn hết lên mặt. Tôi đặt mâm bát xuống rồi đi lấy nước rửa tay, mua thuốc mỡ bôi, cả buổi hôm ấy vắng mặt luôn. Khi quay lại thành phố, chúng tôi cãi vã ầm ĩ, tôi đã định ly hôn rồi nhưng lại nghĩ việc cũng chẳng đáng gì, ly hôn thì thật kỳ cục nên lại nhịn. Những lần cãi vã ấy, anh luôn tỏ vẻ hối lỗi, hứa sẽ thay đổi nhưng rồi đâu lại vào đấy, khiến tôi cứ ôm mãi một niềm hy vọng mong manh.
Thế mà hôm vừa rồi, về quê giỗ ông nội, trời nắng chang chang, tôi vừa quét sân xong, mồ h:ôi nhễ nhại, anh đã sai tôi rửa một đống nồi niêu xoong chảo trải kín cả lối đi. Xong lại bảo pha nước cho khách, dọn mâm, cắt hoa quả… Tôi bỏ cả bữa trưa, người lả đi, đến khi anh lại tiếp tục giục làm thêm, tôi bỗng buông hết, quay sang nhìn thẳng và nói:
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇
Người vợ nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt cô không còn sự cam chịu hay mệt mỏi mà thay vào đó là một sự kiên quyết đến lạ thường. Toàn thân Người vợ run rẩy vì kiệt sức, nhưng giọng nói của cô lại vang lên rõ ràng, dứt khoát giữa cái Sân đang im ắng.
“Anh… anh có thấy tôi khác gì một người giúp việc không?” Người vợ chất vấn, mỗi lời nói như một nhát dao cứa vào sự tự mãn của Người chồng. “Suốt bao năm nay, về đến cái nhà này, tôi có bao giờ được đối xử như vợ anh chưa? Hay chỉ là một con ‘osin’ không công, làm quần quật từ sáng đến tối?”
Người chồng, vừa rồi còn đang định lớn tiếng, bỗng sững sờ. Anh ta không ngờ Người vợ lại dám nói ra những lời đó, trước mặt cả gia đình và khách khứa đang dần tụ tập đông hơn. Anh ta nhìn chằm chằm vào Người vợ, cố gắng tìm một dấu hiệu của sự yếu đuối hay hối hận trong mắt cô, nhưng chỉ thấy ngọn lửa bùng lên dữ dội.
“Cái cảnh ở Thành phố thì anh ngọt ngào, ga lăng. Về đến đây thì anh hóa thành một người hoàn toàn khác!” Người vợ tiếp tục, giọng cô nghẹn lại vì uất ức nhưng không hề chùn bước. “Anh chỉ biết sai khiến, chỉ biết nghĩ đến thể diện của anh, có bao giờ anh nghĩ đến tôi, đến sức lực của tôi không?”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm cả Sân. Mọi ánh mắt đổ dồn vào hai vợ chồng. Người vợ biết mình đã đi quá giới hạn, nhưng cô không thể dừng lại. Những tủi hờn, ấm ức chất chứa bấy lâu nay đã vỡ òa, không thể kìm nén thêm nữa. Cô đã quá mệt mỏi để tiếp tục diễn vai người vợ đảm đang, ngoan hiền trong mắt gia đình Người chồng. Cô cần phải nói ra, dù kết quả có ra sao đi chăng nữa.
Toàn bộ cái Sân bỗng chìm vào một sự im lặng chết người, mọi tiếng xì xào, mọi âm thanh sinh hoạt nhỏ nhặt đều biến mất, tạo nên một không khí đặc quánh, căng thẳng đến nghẹt thở. Hàng chục cặp mắt, từ Khách đến dự giỗ cho đến Các bác, Dì và Các chị em dâu khác trong gia đình, tất cả đều đồng loạt đổ dồn về phía hai vợ chồng, như thể họ đang chứng kiến một cảnh tượng không thể tin nổi.
Người chồng đứng chết trân giữa Sân, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc và tức giận. Khuôn mặt anh ta biến sắc, từ tái mét vì sốc sang đỏ bừng vì xấu hổ, rồi lại trắng bệch vì không thể kiểm soát được tình hình. Anh ta há hốc miệng, cố gắng thốt ra điều gì đó để dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy từ Người vợ, nhưng cổ họng anh ta dường như bị nghẹn lại, không một âm thanh nào phát ra được. Sự tự mãn, hách dịch thường ngày của anh ta đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là vẻ bối rối, nhục nhã tột độ.
Các chị em dâu khác lén nhìn nhau, đôi mắt họ ẩn chứa nhiều điều khó nói, vừa bất ngờ vừa có chút hả hê khi thấy Người chồng bị làm bẽ mặt trước đông người. Dì, người từng có ý bênh vực Người vợ, giờ chỉ biết cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của bất kỳ ai. Ngay cả những đứa Con nít cũng nhận ra sự bất thường mà nín bặt. Người vợ vẫn đứng đó, kiệt sức nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh, chờ đợi một lời đáp từ Người chồng, người đã giam cầm cô trong vỏ bọc của một người giúp việc không công bấy lâu nay. Cô biết, khoảnh khắc này, cô đã tự giải thoát cho mình.
“Anh… anh còn muốn tôi chờ đợi cái gì nữa?” Người vợ siết chặt bàn tay, từng lời thốt ra đều đanh thép, nhưng chất chứa sự uất nghẹn khiến giọng cô run run, vang vọng khắp cái Sân im phăng phắc. “Cái khoảnh khắc anh biến thành một người khác mỗi khi chúng ta đặt chân về cái Quê này à? Ở Thành phố, anh là người chồng ngọt ngào, ga lăng, không ngại giúp đỡ tôi bất cứ việc gì. Nhưng về đây, anh coi tôi là gì? Là osin không công của gia đình anh sao?”
Người chồng giật mình, đôi mắt mở to hơn, há miệng định nói nhưng không một âm thanh nào thoát ra được. Người vợ không cho anh ta cơ hội.
“Anh quên cái Lần đầu về ra mắt à? Khi tôi còn ngây thơ nghĩ mình sẽ là một phần của gia đình này, chứ không phải một người giúp việc không lương, không nghỉ ngơi, phải lo từ dọn dẹp, nấu cỗ đến rửa cả núi bát đĩa. Anh quên Đám giỗ cụ năm ngoái? Trời nắng như đổ lửa, tôi quay vòng giữa Bếp và Sân, mồ hôi ướt đẫm, còn anh thì ngồi đó, ung dung uống nước chè, sai tôi làm cái này, cái kia, như thể tôi là người hầu của anh vậy!”
Giọng Người vợ bắt đầu nghẹn lại, nhưng sự giận dữ đã át đi nỗi đau, cô tiếp tục, ánh mắt căm phẫn nhìn thẳng vào Người chồng.
“Rồi Đợt về quê ăn cưới em họ… Tôi bị bỏng cả bàn tay vì nồi nước sôi, anh có nhìn thấy không? Hay anh chỉ kịp quát lên ‘Cô làm cái gì đấy! Bát đĩa đổ hết bây giờ!’ Anh có một lần hỏi tôi có đau không, có mệt không? Có một lần nhìn thấy tôi suýt ngã vì trượt chân khi ôm cả mâm cỗ nặng không? Hay anh chỉ lo lắng cho mấy cái bát đĩa sứt mẻ?”
Người vợ quay nhìn lướt qua Khách, qua Các bác, qua Các chị em dâu khác, rồi ánh mắt lại dừng lại ở Người chồng.
“Anh luôn miệng hứa hẹn! ‘Anh sẽ thay đổi’, ‘Chỉ lần này nữa thôi’, ‘Về quê khác với ở Thành phố em ạ’… Bao nhiêu lời hứa suông? Bao nhiêu lần tôi tự lừa dối mình rằng anh sẽ khác? Từ pha nước, dọn mâm, cắt hoa quả, quét Sân, rửa nồi niêu to tướng… tất cả đều là việc của tôi! Tôi có bao giờ than vãn một lời không? Tôi có bao giờ từ chối không? Nhưng anh có bao giờ thấy đủ chưa?”
Người vợ hít một hơi sâu, đôi vai gầy run lên nhưng ánh mắt rực lửa. “Tôi làm việc bận rộn ở Thành phố, không phải về đây để làm ‘osin’ cho cả nhà anh! Anh có bao giờ nghĩ đến điều đó không? Hay trong mắt anh, tôi chỉ là một công cụ, một người vợ biết nghe lời, biết phục tùng, một cái bóng mờ nhạt đứng sau sự hách dịch, gia trưởng của anh?”
Người chồng vẫn đứng bất động, gương mặt anh ta trắng bệch, không còn chút khí sắc nào. Các chị em dâu khác bắt đầu xì xào nhỏ hơn, Dì khẽ ngẩng đầu nhìn Người vợ với ánh mắt vừa thương cảm vừa nể phục, như thể lần đầu tiên bà thấy Người vợ bộc lộ đến vậy.
Người chồng cuối cùng cũng lấy lại được chút hơi sức, dù gương mặt vẫn còn tái mét và đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. Anh ta đưa mắt lướt qua một lượt các Khách và Các bác, những người đang nhìn chằm chằm với đủ mọi biểu cảm, từ ngạc nhiên đến hiếu kỳ, thậm chí có cả sự hả hê ẩn giấu. Vẻ sợ hãi ấy lập tức biến thành một nỗ lực tuyệt vọng để cứu vãn thể diện. Anh ta lùi lại vài bước, rồi tiến sấn tới Người vợ, giọng nói hạ thấp đến mức gần như là tiếng thì thầm, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.
“Thôi được rồi, em nói đủ rồi đấy…” Người chồng khẽ rít lên, tay vươn ra cố gắng nắm lấy cổ tay Người vợ, kéo cô về phía mình, như muốn kéo cô ra khỏi tầm mắt của mọi người, ra khỏi ánh sáng của sự thật đang phơi bày. “Có gì thì về nhà mình nói. Anh xin em đấy, đừng làm lớn chuyện trước mặt mọi người thế này.”
Người vợ vẫn đứng im, ánh mắt rực lửa không hề suy suyển, cô giật mạnh tay ra khỏi cái nắm hờ hững của anh ta.
“Về nhà? Về nhà để anh lại hứa hẹn, để anh lại tiếp tục diễn cái vở kịch người chồng mẫu mực ở Thành phố, rồi biến tôi thành osin khi về Quê này sao?” Người vợ gằn giọng, không thèm để ý đến cái nhìn cầu xin xen lẫn đe dọa của Người chồng. “Anh sợ mất mặt ư? Anh sợ gia đình anh, Khách khứa ở đây sẽ biết bộ mặt thật của anh ư? Anh sợ bị đánh giá ư?”
Anh ta níu lấy cánh tay Người vợ một lần nữa, lực mạnh hơn, kéo ghì cô ấy. “Em nghe anh nói đi! Anh đã bảo là có gì thì về nhà! Mọi người đang nhìn kìa!” Giọng Người chồng dù vẫn cố gắng giữ thấp nhưng sự tuyệt vọng và giận dữ đã bắt đầu len lỏi vào từng từ. Hàng lông mày anh ta nhíu lại, cố gắng thể hiện quyền uy cuối cùng còn sót lại.
Người vợ giật mạnh tay ra khỏi Người chồng, lần này dứt khoát đến mức anh ta lảo đảo. Cô tiến thêm một bước, mũi chân cách mũi giày anh ta chưa đầy gang tay, ngón trỏ giơ thẳng, run rẩy nhưng đầy kiên quyết, chỉ thẳng vào mặt anh ta giữa cái Sân đầy ắp những ánh nhìn.
“Mọi người nhìn ư? Tốt thôi! Để mọi người nhìn thấy đi! Để họ thấy rõ bộ mặt thật của anh! Cái người chồng mẫu mực, ga lăng ở Thành phố của tôi đây này!” Người vợ gằn từng chữ, giọng cô vút cao, xuyên thấu không khí ngột ngạt. “Anh sợ mất mặt ư? Anh sợ họ biết anh đã biến vợ mình thành ô sin không công khi về Quê này ư? Anh sợ họ biết cách anh đối xử với tôi như một người giúp việc không hơn không kém, từ Lần đầu về ra mắt, Đám giỗ cụ, đến Đợt về quê ăn cưới em họ, và bây giờ là Ngày giỗ ông nội ư?”
Người chồng cứng họng, mắt trợn trừng nhìn ngón tay đang chỉ thẳng vào mặt mình, rồi liếc nhanh sang Các bác, Khách, và cả Dì, những người đang nhìn anh ta với vẻ mặt không thể tin nổi. Anh ta cảm thấy như bị lột trần. Sự giận dữ ban nãy nhanh chóng bị sự hoảng loạn và xấu hổ lấn át.
“Anh… anh nói gì đi chứ?” Người vợ tiếp tục, giọng cô đầy chua chát, không cho anh ta một giây để phản ứng. “Anh đã hứa với tôi bao nhiêu lần rồi? Hứa thay đổi? Hứa sẽ đỡ đần? Hứa sẽ không để tôi một mình vật lộn với núi công việc từ Bếp ra đến Sân? Nhưng rồi sao? Lời hứa của anh vứt đi đâu hết rồi hả?”
Dì, người đã từng chứng kiến không ít lần cảnh Người vợ vật lộn và thường có ánh nhìn cảm thông, giờ đây chậm rãi tiến về phía họ. Bà đặt một tay lên vai Người vợ, nhẹ nhàng nhưng đủ kiên quyết để ngăn cô tiến thêm, và tay kia thì khoát nhẹ về phía Người chồng, như ra hiệu cho anh ta lùi lại.
“Thôi thôi, Người vợ à, con bình tĩnh lại đi con.” Dì nói, giọng bà đủ nhỏ để không quá lớn giữa Sân nhưng vẫn đầy uy quyền. “Có chuyện gì thì vợ chồng đóng cửa bảo nhau. Hôm nay là Ngày giỗ ông nội, có các bác, các chú, các anh các chị ở đây, làm lớn chuyện ra thì xấu mặt cả nhà.”
Người vợ vẫn đứng im, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào Người chồng, không màng đến lời Dì. Ngón tay cô vẫn chỉ thẳng, run rẩy vì giận dữ. Cô cảm nhận được hơi ấm từ tay Dì trên vai, nhưng nó không đủ để dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng cô.
“Xấu mặt ư?” Người vợ gằn giọng, “Cả nhà không thấy xấu mặt khi anh ta biến tôi thành ô sin không công sao? Dì thấy không? Dì đã chứng kiến bao nhiêu lần rồi?” Cô quay phắt sang Dì, ánh mắt vẫn chưa nguôi. “Từ Lần đầu về ra mắt, Đám giỗ cụ, Đợt về quê ăn cưới em họ, đến bây giờ là Ngày giỗ ông nội, chưa bao giờ anh ta giúp tôi một tay! Dì đã từng nói với tôi rằng dì thương tôi mà!”
Dì giật mình trước lời buộc tội trực diện của Người vợ, ánh mắt bà thoáng chút bối rối. Bà khẽ siết chặt tay trên vai cô, cố gắng kéo Người vợ lùi lại một bước, tránh xa khỏi tầm mắt soi mói của mọi người. “Thôi con, Dì biết con vất vả. Nhưng chuyện gia đình mình, mình về Bếp, về nhà mà nói. Để bây giờ mọi người nhìn vào thì không hay đâu con.” Dì vừa nói vừa liếc nhìn Người chồng, người vẫn đứng bất động như trời trồng, mặt tái mét.
Người vợ lắc đầu dứt khoát. Ánh mắt cô găm thẳng vào Dì, xuyên qua vẻ bối rối của bà.
“Không, Dì à!” Người vợ gằn giọng, giọng nói cứng rắn lạ thường, không còn chút run rẩy nào của sự uất ức ban nãy mà thay vào đó là sự kiên định đến đáng sợ. Cô giật mạnh vai ra khỏi tay Dì, khiến bà lảo đảo một bước.
Người vợ quay phắt lại, đối diện trực tiếp với Người chồng, người vẫn đứng đó, như một pho tượng đá vô tri. Đôi mắt cô rực lửa, không chút e dè hay sợ hãi.
“Anh muốn tôi về Bếp, về nhà nói chuyện sao?” Người vợ cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng. “Anh nghĩ tôi sẽ nhẫn nhịn như mọi lần ư? Anh nghĩ tôi sẽ để yên cho anh chà đạp tôi hết lần này đến lần khác, rồi lại quay về Thành phố diễn kịch một người chồng ngọt ngào sao?”
Người chồng vẫn im lặng, nhưng đôi mắt anh ta bắt đầu lộ rõ sự hoảng loạn. Các bác, các chị em dâu khác và những Khách gần đó đã bắt đầu xầm xì.
“Không! Tôi sẽ không làm thế nữa!” Người vợ lớn tiếng, giọng nói vang vọng khắp Sân, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. “Mọi chuyện phải được nói ra NGAY LÚC NÀY! Ở ĐÂY! Trước mặt tất cả mọi người!”
Người vợ tiến thêm một bước về phía Người chồng, chỉ thẳng vào mặt anh ta, ngón tay run rẩy nhưng ánh mắt kiên quyết như dao găm. “Anh còn nhớ không, những lời hứa suông của anh sau mỗi lần cãi vã? Mỗi lần tôi gục ngã vì tủi thân, vì quá sức, anh lại nhỏ nhẹ dỗ dành, lại hứa hẹn đủ điều.”
Cô bật cười cay đắng, tiếng cười khô khốc giữa không gian đang căng như dây đàn. “Anh hứa sẽ không bao giờ để tôi phải một mình gánh vác mọi việc nặng nhọc như thế nữa. Anh hứa sẽ bênh vực tôi trước mặt Dì, trước mặt các chị em dâu, trước mặt tất cả mọi người. Anh hứa sẽ không bao giờ quát tháo, sẽ không bao giờ coi thường công sức của tôi.”
Người vợ nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt cô rực cháy sự phẫn nộ bị dồn nén bấy lâu. “Nhưng rồi sao? Hết lần này đến lần khác, mọi chuyện lại y nguyên! Những lời hứa đó, chưa bao giờ thành hiện thực. Vừa về Thành phố, anh lại trở thành người chồng ngọt ngào, ga lăng của tôi. Nhưng chỉ cần đặt chân đến Quê, anh lập tức biến thành một Người chồng gia trưởng, hách dịch, chỉ biết ra lệnh và coi tôi không khác gì một người giúp việc!”
Cô đưa tay chỉ về phía Bếp, nơi cô vừa quần quật làm việc. “Anh nhìn xem, sau tất cả những gì anh hứa, tôi vẫn ở đó, vẫn làm mọi việc, từ nấu cỗ đến rửa bát, từ quét sân đến dọn dẹp. Tôi bị bỏng tay, anh chỉ lo bát đĩa. Tôi suýt ngã khi bê mâm, anh chỉ lo mình mất mặt. Anh nói xem, rốt cuộc anh đã thay đổi được điều gì? Hay chỉ là những lời gió thoảng mây bay, để rồi mỗi lần về Quê, bi kịch này lại tiếp diễn?”
Người vợ hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng kịch liệt, như thể đang dồn nén tất cả những uất ức của hàng năm trời vào một khoảnh khắc duy nhất. Ánh mắt cô quét qua những gương mặt đang đứng chết trân xung quanh, dừng lại thật lâu trên Người chồng.
“Anh nghĩ tôi sẽ mãi là con rối trong cái trò diễn về sự gia trưởng của anh sao?” Giọng cô khẽ rung lên, nhưng từng từ lại chắc nịch và lạnh lẽo đến đáng sợ. “Anh nghĩ tôi không có giới hạn, không có lòng tự trọng, và không có một chút giá trị nào ngoài việc phục vụ gia đình anh, như một người giúp việc không công?”
Người chồng cứng họng, lùi lại nửa bước, ánh mắt lẫn lộn giữa kinh ngạc và tức giận. Anh chưa từng thấy Người vợ trở nên đáng sợ như vậy.
“Tôi đã nghĩ đến chuyện này rất nhiều lần rồi,” Người vợ tiếp lời, đưa tay vuốt nhẹ lên vết bỏng vẫn còn ửng đỏ trên mu bàn tay. “Không phải một sớm một chiều. Mà là sau mỗi lần anh quát tháo, sau mỗi lần tôi gục ngã, sau mỗi lần anh hứa hẹn rồi lại quên đi.” Cô nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt như xuyên thấu tâm can anh ta. “Tôi đã nhen nhóm một ý định, âm thầm nuôi dưỡng nó trong suốt ngần ấy năm tủi nhục ở cái Quê này.”
Không gian trở nên tĩnh lặng đến ngột ngạt. Chỉ còn tiếng gió xào xạc qua kẽ lá và tiếng thở dốc của Người vợ.
“Đây là lời cảnh cáo cuối cùng của tôi, Người chồng à,” Cô nghiến răng, từng câu chữ như được đúc ra từ sắt đá. “Sự chịu đựng của tôi, hôm nay, đã chạm đến giới hạn rồi. Nếu anh vẫn giữ cái thái độ khinh thường, gia trưởng này, nếu anh vẫn coi tôi là một con ‘osin’ về Quê, thì tôi nói cho anh biết…” Người vợ ngừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào mắt Người chồng, lời nói dứt khoát như một nhát dao. “Tôi sẽ ly hôn. Tôi sẽ mang con đi, và anh sẽ không bao giờ được thấy mẹ con tôi nữa!”
Từ “ly hôn” vang vọng trong không gian như một tiếng sét đánh ngang tai. Ngay lập tức, một làn sóng xì xào, bàn tán lan nhanh như cháy rừng giữa những người Khách và Các bác đang đứng chết trân xung quanh. Những ánh mắt kinh ngạc, tò mò đổ dồn về phía Người vợ và Người chồng, mang theo cả sự phán xét và thích thú.
Các chị em dâu khác, đang đứng gần đó, đồng loạt trao đổi những ánh mắt đầy vẻ sửng sốt. Nụ cười gượng gạo, ban nãy còn nở trên môi một vài người, giờ đây đã tắt hẳn. Họ không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Ly hôn? Giữa chốn đông người, ngay trong ngày giỗ ông nội? Một người trong số họ, tay đang cầm điện thoại giả vờ lướt, vội vàng hạ xuống, gương mặt trắng bệch vì kinh ngạc. Họ chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào tương tự, một người phụ nữ dám đứng lên nói những lời đó với chồng mình, ngay tại Quê, trước mặt đông đảo họ hàng. Sự bàng hoàng hiện rõ trên từng nét mặt, thậm chí có chút sợ hãi. Họ nhìn Người vợ như thể cô vừa hóa thành một người hoàn toàn khác, một con người mà họ chưa từng biết đến. Tiếng thì thầm “Ly hôn thật sao?”, “Con bé này… nó dám ư?” vang lên khe khẽ, đủ để Người chồng nghe thấy và khiến anh ta càng thêm mất mặt.
Người chồng đã bị sốc đến mức cứng đờ người vài giây. Những tiếng thì thầm, những ánh mắt nhìn thẳng vào anh ta, như mũi dao đâm vào sự tự ái và quyền uy giả tạo mà anh ta luôn cố gắng thể hiện ở Quê. Cơn giận bùng lên như lửa đổ thêm dầu. Mặt anh ta đỏ gay, gân xanh nổi lên trên trán. Anh ta quay phắt lại, đôi mắt long sòng sọc nhìn thẳng vào Người vợ, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
“CÔ… CÔ VỪA NÓI CÁI GÌ CƠ?” Người chồng gằn giọng, mỗi từ như một nhát búa giáng xuống. Anh ta chỉ thẳng ngón tay trỏ vào mặt Người vợ, cái chỉ tay đầy tính đe dọa, như thể muốn xuyên thủng lớp phòng thủ cuối cùng của cô. “CÔ NHẮC LẠI XEM! CÔ DÁM NÓI CÁI GÌ?”
Người vợ, dù trong lòng run rẩy nhưng vẫn giữ ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Người chồng. Cô đã chịu đựng quá đủ. Cô không muốn lùi bước nữa. Không khí trở nên đặc quánh, căng như dây đàn, chỉ chực chờ đứt tung. Các Khách và Các bác nín thở theo dõi, không ai dám lên tiếng. Họ chưa từng thấy Người chồng nổi cơn thịnh nộ đến mức này, và càng chưa từng thấy Người vợ dám đối mặt anh ta.
“CÔ NGHĨ CÔ LÀ AI MÀ DÁM MỞ MIỆNG NÓI MẤY LỜI KHỐN NẠN ĐẤY TRƯỚC BAO NHIÊU NGƯỜI? TRONG NGÀY GIỖ ÔNG NỘI ĐẤY HẢ?” Người chồng rít lên, giọng đầy căm phẫn và thất vọng vì bị sỉ nhục. Anh ta tiến thêm một bước, áp sát Người vợ, cố gắng dùng khí thế để lấn át cô. “CÔ VỀ CÁI NHÀ NÀY, CÔ CHỈ LÀ… CHỈ LÀ CÁI ĐỨA ĐÀN BÀ! CÔ CHỈ CÓ VIỆC NGHE LỜI TÔI, HIỂU CHƯA? CÔ ĐỪNG CÓ HỌC ĐÒI MẤY CÁI THỨ LÁO TOÉT Ở ĐÂU VỀ ĐÂY!”
Anh ta hất hàm, liếc nhìn quanh một lượt những người đang vây xem, muốn chứng tỏ rằng mình vẫn là chủ, vẫn có quyền uy tối thượng trong nhà này. Ánh mắt anh ta dừng lại ở Các chị em dâu khác đang đứng chết lặng. “CÁC NGƯỜI CŨNG NHÌN ĐẤY! CÔ TA NGHĨ CÔ TA LÀ AI CƠ CHỨ?”
Môi Người vợ mím chặt. Cô biết mình đang ở thế yếu, nhưng cô không thể để anh ta dẫm đạp thêm nữa. Cô đã quyết định. Cô không nói gì, chỉ đơn giản là từ chối hạ mình trước sự tức giận của anh ta, ánh mắt vẫn kiên quyết, như một lời khẳng định ngầm cho những gì cô vừa nói. Điều đó càng khiến Người chồng tức điên. Anh ta cảm thấy như mình đang nói chuyện với bức tường.
“TÔI NÓI CHO CÔ BIẾT,” Người chồng nói, giọng hạ thấp xuống một chút nhưng đầy vẻ đe dọa, “CÔ MÀ CÒN DÁM HO HÉ MỘT LỜI NÀO NỮA, THÌ ĐỪNG TRÁCH TÔI KHÔNG NỂ TÌNH CHỒNG NGHĨA VỢ!” Anh ta nghiến răng, vẻ mặt biến dạng vì giận dữ, cố gắng áp đặt quyền lực cuối cùng của mình lên Người vợ.
Người vợ không lùi, trái lại, cô ta tiến thêm một bước, rút ngắn khoảng cách với Người chồng. Ánh mắt cô ta sắc như dao, xuyên thẳng vào vẻ mặt đang biến dạng vì giận dữ của anh. Cô ta đã quyết định, không một lời đe dọa nào có thể khiến cô ta chùn bước lúc này.
“Đừng trách anh không nể tình chồng nghĩa vợ?” Người vợ lặp lại chính xác lời anh ta vừa gằn giọng, giọng cô ta không hề run rẩy, ngược lại còn mang một sự lạnh lùng đến đáng sợ. “Vậy những lúc tôi phải làm ‘osin’ cho cả nhà anh, trong khi anh ngồi chén chú chén anh, cái ‘tình chồng nghĩa vợ’ của anh nằm ở đâu?”
Người chồng cứng đờ người, đôi mắt anh ta mở to, không ngờ cô ta lại dám đáp trả như vậy, lại còn dùng chính lời anh ta để phản bác. Những lời thì thầm bắt đầu rộ lên từ phía Khách và Các bác.
Người vợ không cho anh ta cơ hội phản ứng, cô ta tiếp tục, giọng nói ngày càng thêm phần gay gắt, châm biếm. “Nó nằm ở đâu khi tôi phải quay vòng làm việc từ sáng đến đêm trong cái Đám giỗ cụ, còn anh thì thảnh thơi ngồi không nhìn tôi? Nó nằm ở đâu khi tôi bị bỏng tay, mà anh chỉ lo bát đĩa?”
Người chồng tái mét mặt, những lời cô ta nói như những chiếc gai nhọn đâm thẳng vào sự tự ái và sĩ diện của anh ta. Anh ta muốn quát lên, muốn bịt miệng cô ta lại, nhưng cổ họng lại như bị nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời.
“Và anh còn nói tôi chỉ là ‘cái đứa đàn bà’, chỉ có việc ‘nghe lời anh’?” Người vợ nhếch mép, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi. “Vậy ở Thành phố, khi tôi làm việc quần quật, mang tiền về nuôi cái nhà này, anh có bao giờ nói tôi chỉ là đàn bà không?” Cô ta tiến thêm một bước nữa, ép Người chồng lùi lại. “Hay lúc đó anh lại van xin tôi đừng bỏ anh, thề non hẹn biển đủ điều? Hứa sẽ thay đổi, sẽ trân trọng tôi, sẽ không bao giờ để tôi phải khổ thêm một giây phút nào nữa?”
Cô ta dồn anh ta vào chân tường, đúng nghĩa đen, ánh mắt không một chút khoan nhượng. Toàn bộ sân như nín lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc và hơi thở dồn dập của Người chồng. Anh ta đang bị chính những lời nói và hành động của mình trong quá khứ phản công một cách tàn nhẫn nhất.
Toàn bộ sân như nín lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc và hơi thở dồn dập của Người chồng. Anh ta đang bị chính những lời nói và hành động của mình trong quá khứ phản công một cách tàn nhẫn nhất. Khuôn mặt tái mét, anh ta không còn giữ được vẻ hách dịch thường ngày. Những lời thì thầm giữa Khách và Các bác giờ đây đã biến thành những ánh mắt dò xét, thất vọng.
Đúng lúc đó, từ chiếc ghế nhỏ nơi góc sân, Bà nội, người từ nãy vẫn lặng im như một pho tượng đá, khẽ cựa mình. Bà nghiêng đầu, đôi mắt đã mờ đục vì thời gian nhưng ánh lên một sự minh mẫn đến đáng sợ. Giọng nói của bà cất lên, yếu ớt nhưng chứa đựng một sức nặng mà không ai dám cãi lời.
“Cháu… mày lại nói những lời như thế sao?” Bà nội không nhìn thẳng vào Người chồng, mà nhìn vào khoảng không trước mặt, như thể đang nói với chính lương tâm của anh ta. “Người vợ nó về đây là dâu con trong nhà, chứ không phải ô-sin mà mày sai bảo, chì chiết như vậy.”
Người chồng giật mình, cả người anh ta cứng đờ. Anh ta cúi gằm mặt xuống, không dám đối diện với ánh nhìn vô hình của Bà nội. Khách và Các bác đều dồn sự chú ý vào Bà nội, không khí càng thêm căng thẳng.
“Tao già rồi, tai không còn thính, mắt không còn rõ, nhưng tao vẫn biết, vẫn thấy hết những gì Người vợ nó phải chịu.” Bà nội tiếp tục, giọng bà càng yếu đi một chút, nhưng sự quyền uy thì không hề suy giảm. “Mày có nhớ ngày xưa mày về thành phố, nó đối xử với mày ra sao không? Hay giờ có chút tiền, có chút danh phận, mày lại quên tiệt cái gốc gác, quên cả cái tình nghĩa mà người ta đã dành cho mày?”
Những lời của Bà nội như những nhát dao vô hình cứa thẳng vào tâm can Người chồng, vào đúng cái sĩ diện anh ta đang cố gắng níu giữ. Anh ta đứng đó, co rúm lại, không một lời biện minh nào có thể thốt ra. Sự im lặng của anh ta càng khiến lời nói của Bà nội trở nên đanh thép hơn bao giờ hết, như một bản án không thể chối cãi.
Sự im lặng của anh ta càng khiến lời nói của Bà nội trở nên đanh thép hơn bao giờ hết, như một bản án không thể chối cãi. Khuôn mặt Người chồng đỏ tía rồi tái mét, anh ta đứng bất động giữa sân như một pho tượng đá, mọi vẻ kiêu ngạo, hách dịch đã tan biến không dấu vết.
Trong khi Khách và Các bác vẫn còn đang chìm trong sự ngỡ ngàng, những ánh mắt dò xét bắt đầu chuyển hướng. Từ các chị em dâu đang ngồi bên bàn nước, ánh mắt của Các chị em dâu khác lần lượt rời khỏi Người chồng, đầy vẻ thất vọng và phê phán. Họ vốn đã quen với những lời than vãn của Người vợ mỗi khi về thành phố, nhưng chưa bao giờ chứng kiến sự việc bùng nổ công khai đến thế. Giờ đây, những lời Bà nội vừa nói như một lời xác nhận đanh thép cho tất cả những gì Người vợ từng chịu đựng.
Rồi, những ánh mắt ấy chậm rãi tìm đến Người vợ, người vẫn còn đang đứng cạnh mâm cỗ, đôi tay nắm chặt và hơi thở vẫn còn gấp gáp. Không còn là sự thờ ơ hay e ngại trước thái độ của Người chồng, thay vào đó là sự thán phục hiện rõ. Họ nhìn Người vợ không chỉ với sự thông cảm sâu sắc mà còn với một vẻ ngưỡng mộ không che giấu. Cô đã dám đứng lên, nói ra tất cả những uất ức mà họ, những người phụ nữ trong cùng hoàn cảnh, có lẽ cũng từng phải chịu đựng nhưng không đủ dũng khí.
Một trong Các chị em dâu khác, một người phụ nữ trạc tuổi Người vợ, nhẹ nhàng đặt ly nước xuống và khẽ gật đầu về phía Người vợ, ánh mắt chứa đựng sự chia sẻ và ủng hộ thầm lặng. Những người khác cũng thế, ánh nhìn của họ như muốn nói: “Chúng tôi hiểu, và chúng tôi đứng về phía cô.” Không khí trong sân dường như thay đổi hoàn toàn. Nếu trước đây Người chồng là trung tâm của mọi sự kính nể vì cái mác “người thành phố”, thì giờ đây, hình ảnh anh ta trong mắt mọi người đã sụp đổ không thương tiếc. Ngược lại, Người vợ, người từng bị coi là “ô-sin” không công, lại vươn lên trở thành biểu tượng của sự kiên cường, nhận được sự tôn trọng chưa từng có.
Người chồng, với gương mặt đỏ tía rồi tái mét, cuối cùng cũng không thể chịu đựng thêm. Anh ta chậm rãi quay lưng lại với mọi người, thân hình gã đàn ông gia trưởng vừa rồi bỗng trở nên nhỏ bé lạ thường. Những bước chân nặng nề đưa anh ta về phía góc sân, nơi ít người chú ý. Không một lời nói, không một tiếng động, anh ta từ từ ngồi thụp xuống, hai tay ôm lấy khuôn mặt, vùi mình vào giữa hai đầu gối. Sự thật trần trụi đã bị phơi bày, những lời chỉ trích của Bà nội và ánh mắt phán xét của gia đình như những nhát dao đâm thẳng vào sự kiêu ngạo bấy lâu nay. Giờ đây, Người chồng hoàn toàn suy sụp, không còn dám ngẩng mặt lên nhìn bất kỳ ai, vùi mình trong nỗi hổ thẹn và ê chề.
`Người vợ` vẫn đứng đó, giữa `sân`, tâm điểm của mọi ánh nhìn và sự im lặng đến ngột ngạt. Lồng ngực cô nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, như thể hàng tấn gánh nặng đã được trút bỏ chỉ trong một khoảnh khắc bùng nổ. Mắt cô vẫn còn cay xè, không phải vì tủi hờn hay đau đớn, mà là sự giải thoát của những giọt nước mắt đã bị kìm nén quá lâu. Cô nhìn `Người chồng` đang co ro ở góc `sân`, thân hình gã đàn ông từng hách dịch nay chỉ còn là một khối thảm hại. Gia đình, những ánh mắt dò xét, những gương mặt sững sờ, giờ đây không còn ý nghĩa gì với `Người vợ` nữa. Cô biết mình đã làm điều đúng đắn. Không một chút hối tiếc, không một chút nghi ngờ. Tương lai sẽ ra sao, cô không hề biết. Nhưng ít nhất, giây phút này, cô đã tự giải thoát cho chính mình.
`Người vợ` khẽ hít sâu, mùi đất ẩm và lá cây khô sau cơn mưa như làm sạch lồng ngực cô. Cô không còn nhìn những người xung quanh, không còn bận tâm đến phán xét hay sự ngạc nhiên của họ. Giờ đây, mọi sự chú ý chỉ còn là một tiếng vọng mờ nhạt từ phía xa. Một cảm giác bình yên lạ lùng, thanh thản đến kinh ngạc, len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, xoa dịu đi những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn. Cô đã từng nghĩ, sự giải thoát chỉ đến khi có một phép màu, hoặc một cuộc ly hôn ồn ào. Nhưng không, nó đến từ chính bản thân cô, từ giây phút cô chọn đối diện với sự thật trần trụi, phá vỡ xiềng xích của sự im lặng và chịu đựng.
Những năm tháng làm dâu, làm vợ, làm một `osin` miễn phí mỗi khi về `Quê`, những lời hứa hão huyền của `Người chồng` nơi `Thành phố` hoa lệ, tất cả giờ đây như một thước phim quay chậm, không còn đau đớn mà chỉ còn là bài học. `Người vợ` không hối hận vì những gì đã trải qua, vì có lẽ, chính những gian truân ấy đã tôi luyện nên một cô gái mạnh mẽ của ngày hôm nay. Cô tin rằng, cuộc đời mỗi người là một dòng chảy, có lúc cuộn xiết, có lúc êm đềm, và điều quan trọng nhất là mình phải tự tìm được con đường để dòng chảy ấy được tự do. `Người vợ` không còn tìm kiếm sự tha thứ, cũng không nuôi dưỡng thù hận. Cô chỉ mong một cuộc sống bình yên, nơi cô có thể tự do là chính mình, nơi `Con` của cô có thể lớn lên trong một môi trường của sự tôn trọng và yêu thương. Bầu trời xanh ngắt sau rặng tre làng, ánh nắng chiều tà ấm áp chiếu rọi xuống `sân`, làm tan chảy đi những tảng băng trong trái tim cô. Một hành trình mới đang mở ra, đầy hứa hẹn và cả những thử thách, nhưng `Người vợ` biết, dù thế nào đi chăng nữa, cô sẽ không bao giờ để mất đi chính mình thêm một lần nào nữa.

