“Mẹ vợ cứ cuối tuần là lại mời con rể tới ăn cơm rồi gọi vào phòng làm gì không ai biết, 3 tháng sau thông báo có bầu khiến cả nhà khó hiểu
Từ ngày Khánh cưới Vy, cuối tuần nào mẹ vợ cũng mời cậu về ăn cơm.
Ban đầu, Vy thấy vui. Ai lại chẳng muốn mẹ quý chồng mình. Mẹ Vy lại nổi tiếng khó tính, trước kia gặp bạn trai của cô toàn hờ hững, ấy vậy mà với Khánh thì khác: vừa thấy đã gọi “con”, vừa cưới xong đã dặn “thứ Bảy nhớ về ăn với mẹ.”
Bữa cơm nào cũng có món Khánh thích. Canh chua cá lóc d;/ầm tay, gỏi gà xé phay cay nồng. Ăn xong, mẹ vợ gọi Khánh vào phòng riêng. “Có chút chuyện riêng với con rể,” bà bảo.
Chuyện riêng gì thì không ai biết. Khánh không kể, Vy cũng không hỏi. Cô nghĩ chắc là chuyện đầu tư, mẹ cô làm m:ô:/i gi/ớ/::i bất động sản mười mấy năm, mối q:u;an h:///ệ nhiều như rễ tre.
Nhưng rồi tuần nào cũng như tuần nào. Ăn xong, Khánh lại vào phòng với mẹ vợ. Có hôm gần một tiếng mới ra, mặt hơi t;/ái, môi khô. Vy hỏi thì anh chỉ cười nhạt: “Nói chuyện vặt thôi.”
Đến tháng thứ ba, mẹ Vy tuyên bố: “Mẹ có bầu.”…….”
“””…Mẹ có bầu.””
Không khí trên bàn ăn đông cứng lại. Chiếc đũa trên tay Vy rơi xuống đĩa sứ kêu leng keng. Mẹ Vy vẫn ngồi đó, khuôn mặt bình thản đến khó tin. Khánh, ngồi cạnh Vy, cũng im lặng như tượng.
Vy nhìn mẹ. Không có nụ cười rạng rỡ của người sắp làm mẹ lần nữa. Không có sự bối rối, hay bất ngờ. Chỉ là một vẻ mặt tĩnh lặng, gần như xa cách.
Vy quay sang nhìn Khánh. Anh nhìn thẳng vào đĩa cơm, đôi mắt vô hồn. Vết nhăn giữa trán anh hằn sâu hơn mọi khi. Anh không nói gì, không nhúc nhích.
“”Mẹ… mẹ nói gì vậy?”” Vy cuối cùng cũng lên tiếng, giọng lạc đi.
Mẹ Vy nhẹ nhàng đặt đũa xuống. “”Mẹ nói mẹ có bầu.”” Bà nhắc lại, vẫn giữ nguyên tông giọng điềm tĩnh.
Vy cảm thấy lạnh sống lưng. Một cảm giác ớn lạnh bò lên từ gót chân, chạy dọc sống lưng rồi lan tỏa ra khắp cơ thể. Cô nhìn mẹ, rồi nhìn Khánh
một lần nữa, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào – một cái liếc mắt, một cái nhíu mày, một cái gật đầu ngầm – bất cứ điều gì có thể giải thích cho khoảnh khắc chết lặng này.
Nhưng không có gì. Cả hai người họ đều như đeo một chiếc mặt nạ.
“”Làm sao…?”” Vy lẩm bẩm. Cô không hiểu. Mẹ cô đã gần 50 tuổi. Mẹ sống một mình. Mẹ có bầu? Với ai? Khi nào? Và tại sao không có ai trong hai người này tỏ ra ngạc nhiên, hay thậm chí là vui mừng?
Sự im lặng kéo dài như vô tận. Đồng hồ trên tường tích tắc nặng nề. Vy cảm thấy có gì đó rất sai, rất khủng khiếp. Một bí mật đen tối, lạnh lẽo đang ẩn giấu dưới vẻ ngoài bình lặng này. Sự ngờ vực cuộn lên trong lòng cô như một cơn sóng dữ. Cô nhìn người mẹ và người chồng yêu quý của mình, và thấy họ xa lạ hơn bao giờ hết.”
“Sự im lặng ngột ngạt trên bàn ăn cuối cùng cũng vỡ tan khi mẹ Vy đứng dậy, nói rằng bà cảm thấy không khỏe và cần nghỉ ngơi. Khánh vội vàng đứng lên theo, vẻ mặt căng thẳng tột độ. Vy nhìn theo bóng lưng anh, cảm giác xa lạ dâng lên trong lòng. Đêm đó, Vy nằm trằn trọc không ngủ được. Hình ảnh khuôn mặt bình thản đến đáng sợ của mẹ và vẻ vô hồn của Khánh cứ ám ảnh cô. Cô biết có điều gì đó khủng khiếp đang bị che giấu.
Vy nhẹ nhàng rời khỏi giường, tìm đến phòng làm việc nơi Khánh đang ngồi một mình, mắt dán vào màn hình máy tính nhưng rõ ràng là không tập trung.
“”Khánh, anh có thể nói chuyện với em một lát không?”” Giọng Vy khẽ khàng nhưng ẩn chứa sự kiên quyết.
Khánh giật mình, quay lại nhìn cô. Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt anh. “”Sao thế em? Giờ muộn rồi, mai nói chuyện được không?””
“”Không, em muốn nói chuyện ngay bây giờ,”” Vy bước lại gần, đứng đối diện anh. “”Anh… anh nói thật cho em biết đi, những lần anh gặp riêng mẹ, nói chuyện gì vậy?””
Khánh thở dài, day thái dương. “”Anh đã nói là chuyện vặt thôi mà, em đừng nghĩ linh tinh.””
“”Vặt? Chuyện vặt gì mà lần nào về anh cũng căng thẳng, mặt tái mét thế hả?”” Vy không kìm được giọng mình có thêm một chút gay gắt. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng đọc suy nghĩ. “”Và… chuyện mẹ có bầu… có liên quan gì đến những lần gặp riêng đó không?””
Câu hỏi như một nhát dao cứa vào không khí. Khánh lập tức lảng tránh ánh mắt cô, nhìn sang hướng khác. Đôi tay anh siết chặt lại trên bàn.
“”Không… không liên quan,”” anh lặp lại, giọng đều đều nhưng đôi môi khô khốc lại tố cáo sự dối trá. “”Em đừng suy diễn nữa, Vy à. Anh mệt rồi.””
“”Anh mệt? Hay anh đang giấu em chuyện gì đó?”” Vy cảm thấy trái tim mình thắt lại. Sự lảng tránh của anh, lời phủ nhận yếu ớt ấy… tất cả chỉ càng làm tăng thêm nghi ngờ và nỗi đau. Người chồng cô yêu thương đang đứng trước mặt, nhưng lại như một người xa lạ. Cô không nhận ra anh.
“”Em chỉ cần biết là không có gì hết. Em tin anh đi,”” Khánh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng sự né tránh trong ánh mắt anh đã nói lên tất cả.
Vy lùi lại một bước, cảm giác như mình đang đứng trước một bức tường vô hình, lạnh lẽo. Cô nhìn Khánh, người đàn ông từng là tất cả thế giới của cô, giờ đây lại là nguồn cơn của sự hoang mang tột độ. Nước mắt lưng tròng, Vy quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Khánh ngồi đó một mình trong bóng tối, với bí mật đè nặng trên vai. Cô biết, câu chuyện này chưa kết thúc. Và sự thật, dù là gì, chắc chắn còn khủng khiếp hơn những gì cô có thể tưởng tượng.”
“Vy quyết định phải nói chuyện thẳng thắn với mẹ. Cô tìm mẹ trong phòng khách. Mẹ Vy đang ngồi đọc báo, vẻ mặt hoàn toàn bình thản, như chưa hề có chuyện gì xảy ra đêm qua. Vy hít một hơi sâu, bước tới ngồi đối diện bà.
“”Mẹ,”” Vy bắt đầu, giọng còn chút run run sau đêm mất ngủ. “”Chuyện… chuyện mẹ có thai… là thật sao ạ?””
Mẹ Vy gấp tờ báo lại, đặt xuống bàn. Bà ngẩng đầu lên nhìn Vy, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Nụ cười đó không phải là nụ cười rạng rỡ của người sắp làm mẹ, mà là một nụ cười bí ẩn, pha chút đắc ý, khiến Vy rợn người.
“”Thật chứ con. Mẹ nói dối con bao giờ?”” Giọng bà nhẹ nhàng, điềm tĩnh.
Vy nuốt nước bọt, trái tim đập nhanh hơn. “”Vậy… bố đứa bé là ai ạ? Sao mẹ… sao mẹ lại không nói gì với con?””
Nụ cười trên môi Mẹ Vy càng sâu hơn. Bà hơi nghiêng đầu, ánh mắt quét qua Vy một cách khó hiểu. “”Đó là chuyện riêng của mẹ, con không cần bận tâm.””
“”Chuyện riêng? Sao lại là chuyện riêng ạ? Mẹ có thai mà… là mẹ của con mà!”” Vy gần như bật lên, không thể tin vào tai mình. Mẹ cô, người phụ nữ nổi tiếng nguyên tắc và khó tính, lại có thể thốt ra những lời này một cách dễ dàng như vậy?
Mẹ Vy phớt lờ sự bối rối của con gái. Bà chỉ khẽ gật đầu. “”Mẹ tìm được hạnh phúc mới rồi. Một hạnh phúc mà mẹ chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Mọi thứ rất tốt đẹp, con không cần lo.””
“”Hạnh phúc mới? Ai cơ ạ? Con chưa thấy mẹ qua lại với ai cả…”” Vy cố gắng tìm kiếm chút manh mối trong ánh mắt của mẹ, nhưng chỉ thấy một sự tĩnh lặng đáng sợ và một vẻ hài lòng khó tả. Thái độ này, sự né tránh này, hoàn toàn không giống với mẹ cô. Bà luôn muốn kiểm soát mọi thứ, luôn muốn biết mọi chuyện. Vậy mà giờ đây, bà lại dùng từ “”chuyện riêng”” để gạt đi câu hỏi quan trọng nhất trong cuộc đời bà lúc này.
Mẹ Vy đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài. “”Có những chuyện không cần phải nói ra hết. Chỉ cần biết là mẹ rất hài lòng với cuộc sống hiện tại là đủ rồi.””
Vy ngồi lại trên ghế, cảm giác như mình đang nói chuyện với một người hoàn toàn xa lạ. Sự bí ẩn bao trùm lấy mẹ cô, cùng với vẻ mặt bình thản đến đáng sợ và nụ cười hài lòng đầy ẩn ý, càng khiến Vy thêm hoang mang. Cô không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Bí mật mà Khánh đang che giấu có liên quan gì đến bí mật mà mẹ cô đang giữ kín? Hai chuyện này… có phải là một không? Một cảm giác sợ hãi lạnh lẽo len lỏi khắp cơ thể Vy. Cô biết, mình đang đứng trước một sự thật kinh hoàng, và nó đang dần dần hé lộ những góc tối đáng sợ nhất.”
“Vy rời khỏi phòng khách, cảm giác lạnh lẽo vẫn bám riết lấy cô. Lời nói của mẹ, nụ cười bí ẩn ấy, tất cả đều sai sai. Cô đi ngang qua phòng làm việc của Khánh. Cánh cửa khép hờ. Cô nghe thấy tiếng anh nói chuyện điện thoại, giọng rất nhỏ, đầy vẻ căng thẳng.
“”Không… không thể như vậy được… Em đã nói là không rồi mà! Sao lại…””
Giọng anh ngắt quãng, như đang cố gắng kiểm soát cảm xúc. Vy dừng bước, trái tim đập nhanh. Cô chưa bao giờ nghe Khánh nói chuyện kiểu này. Anh luôn điềm tĩnh, rành mạch. Cô định đẩy cửa bước vào, nhưng lại nghe tiếp.
“”…Vâng, vâng, em hiểu rồi… Nhưng như thế… vâng… để em xem sao…””
Anh hạ giọng đến mức Vy không thể nghe rõ nữa. Một lúc sau, tiếng nói dứt hẳn. Vy đứng đó vài giây, lưỡng lự. Cánh cửa mở ra. Khánh bước ra, mặt hơi tái, môi khô. Anh thấy Vy đứng đó, khựng lại.
“”Vy? Em làm gì ở đây?”” Giọng anh nghe gượng gạo.
“”Anh nói chuyện với ai vậy? Trông anh có vẻ căng thẳng?”” Vy hỏi, ánh mắt dò xét.
Khánh lập tức lảng đi. “”À, không có gì. Chuyện công việc thôi mà. Có chút rắc rối.””
“”Công việc gì mà anh phải nói nhỏ như vậy? Em chưa bao giờ thấy anh thế này.””
Anh tránh ánh mắt của cô, bước nhanh về phía phòng ngủ. “”Thật mà, em đừng lo. Chỉ là chuyện hơi phức tạp một chút thôi.””
Vy cảm thấy có một bức tường vô hình dựng lên giữa họ. Khánh luôn chia sẻ mọi thứ với cô, nhưng gần đây, anh có quá nhiều bí mật. Những cuộc điện thoại lén lút, những lần giật mình khi cô bất ngờ xuất hiện, và giờ là vẻ mặt căng thẳng tột độ này. Nó gợi lại hình ảnh anh bước ra khỏi phòng Mẹ Vy sau những buổi gặp riêng, mệt mỏi và lảng tránh.
Không chỉ Khánh, Mẹ Vy cũng vậy. Vài đêm sau đó, Vy tỉnh giấc giữa đêm bởi tiếng động nhẹ từ phía phòng mẹ. Cô nghe tiếng mẹ nói chuyện điện thoại, giọng rất nhỏ, thì thầm. Cô rời giường, đi nhẹ ra hành lang. Cánh cửa phòng mẹ hé mở. Mẹ đang ngồi cạnh cửa sổ, ánh trăng hắt vào khuôn mặt bà. Bà đang nói.
“”…Vâng, mọi thứ theo kế hoạch… Anh yên tâm… Không, nó không biết gì đâu… Chúng ta sẽ nói sau nhé…””
Vy đứng nép mình trong bóng tối, người lạnh toát. Bà đang nói chuyện với ai? “”Không, nó không biết gì đâu””. “”Nó”” ở đây là ai? Chắc chắn là Vy. Mẹ cô đang giữ bí mật gì đó với cô.
Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu hiện lên trong tâm trí Vy: Những bữa ăn tối cuối tuần ở Nhà của mẹ Vy, món Khánh thích luôn có mặt, Mẹ Vy quý Khánh một cách bất thường dù bà vốn khó tính, những buổi gặp riêng kéo dài gần một tiếng trong phòng riêng, vẻ mặt căng thẳng của Khánh sau đó, sự lảng tránh của cả hai khi Vy hỏi, và giờ là chuyện Mẹ Vy có thai cùng những cuộc điện thoại bí mật này.
Tất cả những điều đó tạo nên một bức tranh méo mó, đáng sợ. Vy cảm thấy mình như người thừa trong chính gia đình mình, trong mối quan hệ giữa chồng cô và mẹ cô. Hai người họ có một bí mật, một sợi dây liên kết mà cô không thể chạm tới. Sự cô đơn và sợ hãi len lỏi. Cô biết, mình không thể ngồi yên được nữa. Cô phải tìm ra sự thật, dù nó có đáng sợ đến mức nào.”
“Vy lê bước vào phòng ngủ. Căn phòng quen thuộc giờ đây như xa lạ. Ánh đèn ngủ hắt lên khuôn mặt cô, lộ rõ vẻ mệt mỏi và bàng hoàng. Cảnh tượng Khánh lảng tránh, giọng điệu bí ẩn của mẹ qua điện thoại lởn vởn trong đầu. Chúng kết nối lại với những bữa tối kỳ lạ ở Nhà của mẹ Vy, nụ cười khó hiểu của mẹ, vẻ căng thẳng của Khánh mỗi khi bước ra từ phòng riêng. Ba tháng qua, cuộc sống của cô xoay quanh những dấu hỏi lớn.
Vy ngồi phịch xuống giường, cảm giác cô đơn bủa vây. Chồng cô, người cô tin tưởng nhất, lại đang giấu giếm cô điều gì đó, cùng với mẹ cô. Họ tạo nên một liên minh bí mật, còn cô là người ngoài cuộc. Điều này không chỉ là sự thật bị che giấu, mà là sự phản bội lòng tin, sự cô lập mà cô phải chịu đựng ngay trong chính gia đình mình.
Sự bất an dâng lên tột đỉnh, biến thành một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm. Cô không thể sống trong bầu không khí giả tạo này thêm một phút nào nữa. Cô không thể chịu đựng cảm giác mình như một con rối, một người không biết gì đang bị thao túng bởi những bí mật của chính những người thân yêu nhất. Vy đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc.
“”Đủ rồi,”” Vy thì thầm, giọng đầy kiên quyết. “”Tôi phải biết sự thật.””
Ánh mắt cô sắc lại. Cô sẽ không ngồi yên chờ đợi nữa. Cô sẽ không hỏi han một cách vô vọng nữa. Vy biết con đường phía trước có thể đầy chông gai, sự thật có thể tàn khốc đến mức nào cô không tưởng tượng được. Nhưng cô thà đối diện với sự thật đau lòng còn hơn là sống trong sự lừa dối và bất an này.
Vy siết chặt bàn tay. Một quyết định đã được đưa ra, một giới hạn đã bị vượt qua. Từ giờ trở đi, cô sẽ không còn là Vy của những ngày trước – ngây thơ, dễ dàng tin tưởng. Cô sẽ tự mình tìm hiểu, tự mình lật mở tấm màn bí mật ấy, dù có phải đánh đổi bất cứ điều gì. Trò chơi đã bắt đầu.”
“Vy chờ đợi. Thời gian bò qua từng giây một cách chậm chạp. Khi Khánh cuối cùng cũng xách cặp ra khỏi nhà, nói rằng có cuộc họp đột xuất, Vy chỉ gật đầu, nụ cười gượng gạo dính trên môi. Cô chờ tiếng cửa chính khép lại, chờ tiếng xe máy xa dần. Căn nhà im lặng như tờ, nhưng trong lòng cô là cả một cơn bão.
Ngay lập tức, Vy lao vào phòng làm việc của Khánh. Mắt cô đảo nhanh, tìm kiếm chiếc laptop thường ngày anh vẫn dùng. Nó nằm trên bàn, màn hình đen kịt. Hơi thở cô gấp gáp, tay run rẩy vươn tới chạm vào nó. Đây là cơ hội duy nhất.
Cô mở máy. Màn hình hiện lên yêu cầu mật khẩu. Vy cau mày, cố gắng nhớ lại những ngày đầu cưới nhau, hay bất cứ thông tin nào liên quan đến Khánh mà cô biết. Sinh nhật anh? Tên con vật cưng cũ? Ngày cưới của hai người? Cô thử từng mật khẩu một. Mật khẩu đầu tiên – sai. Mật khẩu thứ hai – sai. Trán Vy lấm tấm mồ hôi lạnh. Không lẽ anh ấy đã thay đổi hết?
Đến mật khẩu thứ ba, là một chuỗi số mà Vy thoáng thấy anh gõ vài lần. Cô gõ vào. Màn hình nhấp nháy, và… máy tính mở ra.
Vy thở hắt ra nhẹ nhõm, nhưng sự nhẹ nhõm ấy lập tức bị thay thế bởi cảm giác tội lỗi và căng thẳng tột độ. Cô đang xâm phạm quyền riêng tư của chồng. Nhưng lý trí gào thét rằng cô cần phải biết sự thật.
Ngón tay cô lướt trên bàn di chuột, di chuyển đến thư mục ‘Documents’. Cô mở ra. Hàng loạt thư mục con hiện lên. Nào là ‘Công việc’, ‘Tài chính’, ‘Cá nhân’. Vy dừng lại trước thư mục ‘Cá nhân’. Có nên mở không? Trái tim cô đập thình thịch, tiếng tim vọng cả lên tai. Cô cắn chặt môi dưới, dứt khoát nhấp đúp.
Bên trong thư mục ‘Cá nhân’ lại có thêm nhiều thư mục khác. ‘Ảnh’, ‘Video’, ‘Tài liệu quan trọng’, ‘Khác’. Vy cố gắng giữ cho bàn tay không run quá mức khi di chuyển con trỏ đến thư mục ‘Tài liệu quan trọng’. Đây có lẽ là nơi chứa đựng những gì cô cần tìm.
Cô nhấp chuột. Một danh sách các tệp tin hiện ra. Hầu hết là các tệp Word hoặc PDF với những cái tên chung chung. Ánh mắt cô lướt qua từng dòng. Rồi đột nhiên, một tên tệp khiến cô khựng lại. Nó được đặt tên rất đơn giản, chỉ bằng một chuỗi ký tự và số trông không giống bất kỳ tài liệu công việc nào của Khánh. Thậm chí còn không có định dạng rõ ràng ở tên tệp.
Vy nheo mắt nhìn kỹ hơn. Tên tệp đó dường như là “”MZ_202310_HopDong””. MZ? Hợp đồng? Chuỗi số 202310 gợi ý tháng 10 năm 2023. Thời điểm đó… chính là khoảng 3 tháng trước, ngay khi cô và Khánh vừa kết hôn và những bữa ăn tối ở Nhà của mẹ Vy bắt đầu dày hơn.
Tay Vy run lên bần bật. Cái tên tệp này, sự trùng khớp về thời gian, nó không thể là ngẫu nhiên. Họng cô nghẹn lại. Có lẽ, bí mật mà Khánh và mẹ cô đang che giấu nằm ở ngay đây, trong cái tệp tin này. Sự tò mò và nỗi sợ hãi giằng xé trong cô. Cô biết mình chỉ còn cách sự thật một cú nhấp chuột nữa thôi.”
“Vy nheo mắt nhìn kỹ hơn. Tên tệp đó dường như là “”MZ_202310_HopDong””. MZ? Hợp đồng? Chuỗi số 202310 gợi ý tháng 10 năm 2023. Thời điểm đó… chính là khoảng 3 tháng trước, ngay khi cô và Khánh vừa kết hôn và những bữa ăn tối ở Nhà của mẹ Vy bắt đầu dày hơn. Tay Vy run lên bần bật. Cái tên tệp này, sự trùng khớp về thời gian, nó không thể là ngẫu nhiên. Họng cô nghẹn lại. Có lẽ, bí mật mà Khánh và mẹ cô đang che giấu nằm ở ngay đây, trong cái tệp tin này. Sự tò mò và nỗi sợ hãi giằng xé trong cô. Cô biết mình chỉ còn cách sự thật một cú nhấp chuột nữa thôi.
Nhưng rồi, một suy nghĩ khác thoáng qua. Nếu đây là tài liệu quan trọng, Khánh có thể đã cất bản gốc ở đâu đó an toàn hơn là chỉ một tệp tin trên máy tính. Và anh vừa vội vàng ra ngoài, mang theo… cặp của anh.
Vy không do dự thêm nữa. Cô vội vàng tắt màn hình laptop, chạy ra phòng khách, nơi Khánh vừa để chiếc cặp da quen thuộc. Chiếc cặp nằm trên sofa, trông có vẻ nặng nề. Vy khẽ nuốt nước bọt, nhịp tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Cô mở cặp ra, tay run run lục lọi bên trong. Toàn là giấy tờ công việc, tài liệu, vài cuốn sách. Cô lướt qua, tìm kiếm một vật gì đó khác biệt, một tập tài liệu lạ, hoặc một phong bì được giấu kỹ.
Ngón tay cô chạm vào một vật cứng nằm sâu dưới đáy cặp, bên dưới lớp lót. Cô cẩn thận kéo nó ra. Đó là một tập tài liệu dày cộp, được bọc trong một chiếc bìa cứng màu xám, không tên tuổi. Hơi thở của Vy nghẹn lại. Cảm giác dự cảm tồi tệ dâng lên trong lòng.
Cô mở tập tài liệu ra. Trang đầu tiên là một tờ giấy in logo của một ngân hàng lớn. Dòng chữ in đậm “”HỢP ĐỒNG VAY VỐN VÀ THẾ CHẤP TÀI SẢN”” đập thẳng vào mắt cô. Tay Vy bắt đầu run dữ dội hơn. Cô lật nhanh các trang tiếp theo.
Tên người vay: NGUYỄN THỊ LAN (Tên mẹ Vy).
Số tiền vay: MỘT CON SỐ KHỔNG LỒ, kéo dài đến hàng chục tỷ đồng.
Tài sản thế chấp: CHÍNH LÀ CĂN NHÀ VÀ NHỮNG BẤT ĐỘNG SẢN ĐỨNG TÊN MẸ VY.
Vy sững sờ. Cô không thể tin vào mắt mình. Mẹ cô vay số tiền lớn đến vậy? Từ bao giờ? Để làm gì? Và tại sao lại có trong cặp của Khánh?
Cô tiếp tục lật. Kẹp trong tập tài liệu là những tờ hóa đơn, sao kê chuyển khoản ngân hàng. Cô nhìn kỹ tên người gửi: TRẦN QUANG KHÁNH (Tên chồng cô). Người nhận: Nguyễn Thị Lan. Số tiền: Những khoản chuyển khoản lớn, diễn ra liên tục, cách nhau chỉ vài ngày hoặc một tuần, kéo dài suốt 3 tháng qua, kể từ tháng 10 năm 2023 – chính là khoảng thời gian trùng với cái tên tệp trên laptop.
Vy ngã khuỵu xuống sàn nhà, cả tập tài liệu rơi ra, các trang giấy văng tứ tung. Những con số, những cái tên, những dòng chữ lạnh lùng của ngân hàng nhảy múa trước mắt cô. Cô nhìn chằm chằm vào những tờ hóa đơn chuyển tiền từ tài khoản của Khánh sang cho mẹ mình. Không phải một lần, không phải hai lần, mà là rất nhiều lần. Mỗi lần là một số tiền lớn.
Não cô quay cuồng. Đây không chỉ là vấn đề về những giao dịch bất động sản phức tạp hay những khoản đầu tư mạo hiểm mà cô vẫn lờ mờ suy đoán. Đây là nợ. Là vay thế chấp. Là những khoản tiền khổng lồ. Và Khánh đang liên tục trả tiền cho mẹ cô? Hay trả nợ thay mẹ cô?
Cảm giác choáng váng và kinh hoàng bao trùm lấy Vy. Mọi chuyện nghiêm trọng hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Nụ cười khó hiểu của mẹ, sự căng thẳng của Khánh sau mỗi lần gặp riêng, sự lảng tránh của anh… Tất cả đột nhiên có một lời giải thích khủng khiếp. Nó không liên quan đến bất động sản đơn thuần, mà là một gánh nặng tài chính khổng lồ, được giấu kín giữa chồng cô và mẹ cô. Và cô, người vợ, người con gái, hoàn toàn mù tịt.”
“Vy ngã khuỵu xuống sàn nhà, cả tập tài liệu rơi ra, các trang giấy văng tứ tung. Những con số, những cái tên, những dòng chữ lạnh lùng của ngân hàng nhảy múa trước mắt cô. Cô nhìn chằm chằm vào những tờ hóa đơn chuyển tiền từ tài khoản của Khánh sang cho mẹ mình. Không phải một lần, không phải hai lần, mà là rất nhiều lần. Mỗi lần là một số tiền lớn. Cảm giác choáng váng và kinh hoàng bao trùm lấy Vy. Mọi chuyện nghiêm trọng hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Tiếng lạch cạch ở cửa báo hiệu Khánh đã về. Vy không đứng dậy nổi, cô vẫn ngồi bệt dưới sàn, nước mắt đã chảy dài trên má. Tập tài liệu và những tờ hóa đơn vẫn nằm ngổn ngang xung quanh. Khánh bước vào nhà, nhìn thấy cảnh tượng đó thì sững lại. Khuôn mặt anh biến sắc, từ ngạc nhiên chuyển sang sợ hãi, rồi tuyệt vọng.
“”Vy… em… em đã xem rồi à?”” Giọng Khánh khản đặc.
Vy ngước nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, đầy tổn thương và giận dữ. Cô không trả lời bằng lời nói, chỉ đưa tay run rẩy nhặt một tập sao kê chuyển tiền lên, ném về phía anh.
“”Đây là cái gì? Khánh! Anh giải thích đi! Tất cả những cái này là cái gì?”” Vy gào lên, giọng nghẹn lại. “”Những lần anh về muộn, sự căng thẳng của anh sau mỗi lần gặp mẹ em, những cuộc nói chuyện bí mật kéo dài hàng tiếng đồng hồ… Đây là lý do thật sự sao? Anh đang trả nợ cho mẹ em?””
Khánh từ từ bước đến, anh không dám nhìn thẳng vào mắt Vy. Anh thấy tập hợp đồng vay vốn nằm chỏng chơ dưới sàn, thấy những tờ hóa đơn chuyển tiền của mình. Anh biết, không còn gì để giấu giếm nữa. Anh muốn nói dối, muốn phủ nhận, nhưng những bằng chứng rành rành kia đập tan mọi khả năng né tránh.
Cảm giác bất lực và nặng nề đè sụp lấy anh. Khánh như mất hết sức lực, anh ngồi sụp xuống ngay trước mặt Vy, đầu cúi gằm, hai tay ôm lấy đầu. Khuôn mặt anh tái nhợt, môi khô khốc, đúng như những gì Vy đã thấy nhiều lần trước đây, nhưng giờ cô mới hiểu lý do. Anh run rẩy.
“”Vy à… anh… anh xin lỗi,”” Khánh khó khăn lên tiếng, giọng đầy đứt quãng. “”Anh xin lỗi vì đã giấu em.””
“”Xin lỗi ư? Anh xin lỗi vì đã giấu em cả một khoản nợ khổng lồ và việc anh đang dùng tiền của mình, tiền của chúng ta để trả cho mẹ em sao?”” Vy gào lên, nước mắt tuôn như mưa. “”Em là vợ anh, là con gái bà ấy, vậy mà cả hai người lại giấu em mọi chuyện là sao? Mẹ em nợ nần từ khi nào? Số tiền lớn như thế là vay để làm gì? Và tại sao, tại sao lại là anh trả?””
Khánh hít sâu một hơi, ngước đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn Vy. Nỗi tuyệt vọng hằn sâu trong ánh nhìn của anh. Anh biết, đây là lúc phải đối mặt với sự thật, dù nó có phũ phàng đến đâu. Anh không thể lừa dối cô thêm nữa.
“”Đúng vậy, Vy,”” Khánh nghẹn ngào nói. “”Anh đang trả nợ cho mẹ em. Và… những cuộc gặp riêng đó… không phải chỉ để nói chuyện công việc như mẹ nói đâu… Đó là lúc mẹ em… kể cho anh nghe về chuyện này… và… và nhờ anh giúp đỡ.””
Anh dừng lại, lấy hết can đảm để tiếp tục.
“”Mẹ em… đã dính vào một vụ đầu tư sai lầm. Không phải môi giới bất động sản thông thường, mà là… liên quan đến những dự án lớn hơn… phức tạp hơn. Nó… nó thất bại nặng nề. Bà ấy… bà ấy đã vay số tiền này… để cố gắng gỡ gạc lại… nhưng mọi chuyện chỉ tệ hơn thôi. Số nợ này… nó khủng khiếp lắm.””
Khánh cúi đầu, giọng nhỏ dần, như đang thú nhận một tội lỗi tày trời.
“”Bà ấy… không dám nói với em. Em biết tính mẹ mà, bà ấy không muốn em lo lắng, không muốn em thất vọng về bà ấy. Bà ấy nhờ anh… giữ bí mật. Ban đầu anh chỉ nghĩ là khoản nhỏ thôi, nhưng rồi… nó ngày càng lớn. Bà ấy đã thế chấp tất cả những gì bà có… cả căn nhà này nữa…””
Anh chỉ tay vào tập hợp đồng dưới sàn.
“”Anh… anh không thể làm ngơ. Anh biết em yêu mẹ em thế nào. Anh không muốn thấy bà ấy mất tất cả. Nên anh đã… đã dùng tiền tiết kiệm của mình… và cả tiền vay mượn thêm nữa… để giúp bà ấy trả lãi hàng tháng… để kéo dài thời gian… trước khi ngân hàng tịch biên.””
Khánh ngẩng mặt lên nhìn Vy, ánh mắt van xin sự thấu hiểu.
“”Những lần gặp riêng đó… mẹ em đều đưa cho anh những giấy tờ liên quan, những thông báo từ ngân hàng, những khoản cần phải trả. Bà ấy… bà ấy thực sự rất sợ hãi, Vy ạ. Bà ấy khóc rất nhiều. Anh… anh không đành lòng.””
Anh nhìn những tờ hóa đơn chuyển tiền của mình, giọng đầy chua chát.
“”Anh biết em sẽ giận. Em có quyền giận anh vì đã giấu em. Nhưng anh làm vậy… một phần cũng vì em. Anh không muốn em phải gánh vác khoản nợ khổng lồ này ngay sau khi kết hôn. Anh muốn… anh muốn tự mình tìm cách giải quyết… trước khi mọi chuyện vỡ lở.””
Vy ngồi nghe, cơ thể run lên bần bật. Không phải vì lạnh, mà vì cơn sốc quá lớn. Cô không thể tin vào tai mình. Mẹ cô, người phụ nữ mạnh mẽ, sắc sảo, lại đang chìm trong nợ nần chồng chất? Và chồng cô, người cô yêu thương và tin tưởng, lại đang gánh vác một gánh nặng khổng lồ như vậy mà không hề nói một lời?
“”Vậy… vậy mẹ em… cái thai đó… là thật sao? Hay… hay đó cũng là một phần của chuyện này?”” Vy hỏi, giọng run run, một tia nghi ngờ kinh khủng xẹt qua đầu cô.”
“Khánh hít thêm một hơi sâu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Vy, lần này không còn né tránh nữa. Anh biết, bí mật này đã đè nặng lên anh quá lâu, và giờ là lúc phải đối mặt với tất cả, dù nó có tàn nhẫn đến đâu.
“”Cái thai… cái thai thì là thật, Vy à,”” Khánh nói, giọng vẫn khàn đặc nhưng kiên định hơn một chút. Anh muốn cô biết rằng, dù mọi chuyện phức tạp thế nào, chuyện đó vẫn là một thực tế. “”Mẹ em… bà ấy có thai thật. Nhưng… nhưng nó không làm cho chuyện nợ nần này biến mất. Hoặc… hoặc làm cho gánh nặng này nhẹ đi.””
Vy nhìn anh, đôi mắt vẫn đầy nước nhưng đã có thêm sự tĩnh lặng đáng sợ. Cô đang cố gắng tiếp nhận tất cả.
“”Nó không biến mất? Nó vẫn là sự thật?”” Vy lặp lại, như thể đang tự hỏi chính mình. “”Vậy… vậy số nợ đó… là bao nhiêu? Nó khủng khiếp đến mức nào mà cả hai người lại giấu em?””
Khánh nhắm mắt lại trong giây lát, như đang chuẩn bị đối diện với một cơn bão. Anh từ từ mở mắt ra, nhìn vào tập tài liệu dưới sàn nhà, nơi có bản hợp đồng vay vốn và những giấy tờ liên quan.
“”Nó… nó không chỉ là vài tỷ như em nghĩ đâu, Vy,”” Khánh nói, giọng nhỏ xuống, đầy nặng nề. “”Nó… nó gần… mười tỷ.””
Vy như chết lặng. Mười tỷ? Cô không tin vào tai mình. Một con số quá lớn, quá sức tưởng tượng. Mẹ cô, người phụ nữ luôn tỏ ra mạnh mẽ và thành đạt, lại vướng vào một khoản nợ khổng lồ đến vậy sao?
“”Mười… mười tỷ?”” Vy lắp bắp. “”Làm sao có thể? Mẹ làm ăn thua lỗ gì mà lớn đến thế?””
“”Không chỉ là thua lỗ… mẹ em bị lừa, Vy à,”” Khánh giải thích, giọng đầy xót xa. “”Không phải trong những vụ môi giới bất động sản nhỏ lẻ… mà là những dự án lớn… liên quan đến những người… những người không tử tế. Bà ấy tin lầm người… và rồi mất trắng. Bà ấy đã cố gắng gỡ gạc bằng cách vay mượn khắp nơi… nhưng chỉ càng lún sâu hơn thôi.””
Anh nhìn Vy, cố gắng giải thích sự tuyệt vọng của mẹ cô. “”Mẹ em đã mất gần hết. Cả căn nhà này… và cả những tài sản khác… đều đã bị thế chấp hoặc bán đi để trả nợ một phần nào đó. Bà ấy… bà ấy không còn đường nào khác.””
Khánh ngừng lại, nhớ lại những cuộc gặp riêng căng thẳng đó. Nhớ lại khuôn mặt tiều tụy, những giọt nước mắt của Mẹ Vy khi bà cầu xin anh giúp đỡ.
“”Bà ấy sợ hãi lắm, Vy ạ. Sợ mất hết, sợ không còn mặt mũi nào nhìn em. Bà ấy không muốn em lo lắng, không muốn em phải gánh cùng bà ấy. Bà ấy chỉ còn… chỉ còn cách duy nhất là nhờ anh. Bà ấy nói chỉ tin tưởng được anh lúc này.””
Khánh cúi đầu, cảm giác tội lỗi và bất lực vẫn đè nặng. “”Lúc đầu anh cũng choáng váng, nhưng nhìn bà ấy như vậy… anh không thể làm ngơ. Anh không muốn em suy sụp khi biết sự thật khủng khiếp này. Anh nghĩ… anh nghĩ mình có thể xoay sở, giúp bà ấy trả lãi hàng tháng, tìm cách kéo dài thời gian, rồi cùng nhau tìm giải pháp.””
Anh chỉ vào đống giấy tờ. “”Những lần gặp riêng đó… là để mẹ em đưa cho anh những giấy tờ này. Những thông báo từ ngân hàng, những hạn chót, những con số lãi mẹ đẻ lãi con. Mỗi lần ra khỏi phòng, anh đều thấy như có tảng đá đè lên ngực. Anh căng thẳng, mệt mỏi… vì gánh nặng này quá lớn, Vy ạ. Anh không biết phải xoay sở thế nào nữa.””
Khánh nhìn những tờ hóa đơn chuyển tiền mà Vy vừa ném vào anh. “”Anh đã dùng hết tiền tiết kiệm của mình… rồi vay mượn thêm từ bạn bè, từ ngân hàng… chỉ để có đủ tiền trả lãi hàng tháng cho mẹ em. Hy vọng mong manh là có thêm thời gian để mẹ em tìm cách, hoặc anh tìm được giải pháp gì đó.””
Anh ngẩng mặt lên, ánh mắt đầy thống khổ. “”Nhưng khoản nợ quá lớn, Vy à. Nó không có dấu hiệu giảm đi. Và anh… anh sắp không chịu nổi nữa rồi. Cả về tài chính lẫn tinh thần.””
Vy ngồi nghe, cả người run rẩy dữ dội. Cô không còn gào khóc nữa, thay vào đó là sự bàng hoàng và đau đớn tột cùng. Mẹ cô, chồng cô, hai người quan trọng nhất trong cuộc đời cô, lại cùng nhau giấu cô một bí mật khủng khiếp đến vậy. Cô cảm thấy như mình bị bỏ rơi, bị lừa dối một cách trắng trợn.
“”Tại sao… tại sao lại giấu em?”” Vy thì thầm, giọng lạc đi vì quá sốc. “”Em là con gái bà ấy, là vợ anh… Đây là chuyện của gia đình chúng ta mà? Tại sao lại là anh gánh vác một mình? Tại sao lại để em sống trong sự thật giả dối này?””
Sự đau đớn và giận dữ cuộn trào trong lòng Vy. Cô cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Khoản nợ mười tỷ. Mẹ cô bị lừa. Chồng cô gánh nợ thay mẹ cô. Và cô, người duy nhất không biết gì, giờ đây phải đối mặt với tất cả. Nước mắt lại chảy dài trên khuôn mặt cô, nhưng lần này không phải vì sự nghi ngờ, mà vì sự tan vỡ của niềm tin.”
“Cô như muốn gục xuống, sức lực dường như bị rút cạn sau cú sốc liên tiếp. Nước mắt giàn giụa, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu, mệt mỏi của chồng.
“”Mười tỷ… anh biết con số đó khủng khiếp thế nào không?”” Vy thì thầm, giọng nghẹn lại. “”Làm sao anh… làm sao anh có thể gánh vác một mình? Suốt ba tháng qua… anh đã chịu đựng nó một mình sao?””
Vy đưa tay run rẩy ôm lấy ngực, nơi trái tim đang nhói lên từng cơn. Cô nhớ lại những biểu hiện căng thẳng của Khánh, những lần anh né tránh ánh mắt cô, những lần anh ra khỏi phòng riêng của mẹ với khuôn mặt tái mét. Hoá ra, tất cả đều là vì gánh nặng này. Hoá ra, trong khi cô vô tư sống cuộc đời của mình, người chồng cô yêu lại đang vật lộn với một khoản nợ khổng lồ của mẹ cô.
“”Sao anh không nói với em?”” Vy hỏi lại, lần này giọng cao hơn một chút, pha lẫn sự giận dữ và tuyệt vọng. “”Sao anh lại giấu em? Đây là mẹ em! Là gia đình chúng ta! Anh lại giấu em cả chuyện nợ nần, lại cả chuyện cái thai… Hai bí mật lớn như thế! Anh coi em là gì?””
Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa sụp đổ giữa cô và Khánh. Không chỉ là sự dối trá từ mẹ, mà còn là sự che giấu từ người mà cô tin tưởng nhất. Nỗi đau bị phản bội, dù có ý tốt đi chăng nữa, vẫn khiến cô nghẹt thở.
“”Em không cần anh phải gánh vác thay em!”” Vy bật khóc nức nở. “”Em là con gái bà ấy! Em phải là người biết đầu tiên! Em phải là người cùng bà ấy đối mặt! Tại sao lại là anh? Tại sao anh lại tự mình chịu đựng tất cả những điều này?””
Cô vừa giận Khánh vì đã giấu cô, vì đã tự biến mình thành người hùng gánh vác mà không cho cô cơ hội được chia sẻ. Lòng cô lại quặn thắt vì thương anh. Thương anh đã phải đối mặt với mẹ cô, đối mặt với những con số kinh khủng, đối mặt với áp lực tài chính đè nặng lên vai. Anh đã phải đóng vai người chồng hoàn hảo, người con rể được lòng mẹ vợ, trong khi bên trong lại đang tan nát.
“”Nhìn anh kìa…”” Vy chỉ vào Khánh, nước mắt vẫn tuôn rơi. “”Anh tiều tụy đi bao nhiêu… Anh đã mệt mỏi đến mức nào… Tại sao anh lại làm thế với bản thân? Tại sao anh không tin tưởng em đủ để nói cho em biết?””
Cô tiến lại gần Khánh, bàn tay run rẩy chạm vào cánh tay anh. Dù giận, cô vẫn không thể kìm được sự xót xa.
“”Anh nghĩ anh có thể giải quyết tất cả sao? Anh nghĩ anh có thể trả mười tỷ chỉ bằng tiền tiết kiệm và vay mượn sao?”” Vy lắc đầu nguầy nguậy, vừa khóc vừa nói. “”Anh ngây thơ quá rồi, Khánh à… Con số đó… nó sẽ nhấn chìm cả anh, cả em, cả gia đình chúng ta mất…””
Cô không biết phải làm gì lúc này. Sốc, đau đớn, giận dữ, thương hại, và cả sự sợ hãi tột cùng trước tương lai mờ mịt. Mười tỷ. Một con số ám ảnh, lơ lửng trên đầu như một án tử hình. Mẹ cô, người cô yêu thương, lại chính là người gây ra thảm họa này. Và chồng cô, người cô tin tưởng, lại là người đã âm thầm chịu đựng nó thay cô. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực giữa cơn bão nợ nần và bí mật này.”
“Sau khi cơn bão cảm xúc tạm lắng xuống, Vy lau nước mắt, nhìn chồng bằng ánh mắt kiên định hơn. Mười tỷ là cú sốc, nhưng bí mật về cái thai của mẹ cũng lớn không kém. Giờ đây, khi sự thật về khoản nợ đã được phơi bày, có lẽ đây là lúc thích hợp nhất để làm rõ mọi chuyện còn lại.
“”Chúng ta… chúng ta đi gặp mẹ thôi, Khánh,”” Vy nói, giọng còn run nhưng quyết tâm. “”Em cần biết… cần biết sự thật về cái thai đó.””
Khánh gật đầu. Anh cũng biết, bí mật này không thể chôn vùi mãi. Họ cùng nhau rời khỏi căn hộ, lái xe đến Nhà của mẹ Vy. Con đường quen thuộc hôm nay dường như dài hơn gấp bội. Trong đầu Vy là hàng vạn câu hỏi xoay quanh người mẹ đã giấu cô quá nhiều điều. Trong lòng Khánh là sự mệt mỏi và lo lắng cho phản ứng của Vy khi biết toàn bộ sự thật.
Khi họ đến Nhà của mẹ Vy, bà đang ngồi đọc báo trong phòng khách. Ánh mắt bà ngước lên khi thấy hai người, không còn vẻ điềm nhiên, khó tính thường ngày, mà thay vào đó là sự mệt mỏi và một chút gì đó như đã buông xuôi. Có lẽ bà biết, sau khi mọi chuyện về khoản nợ vỡ lở, bí mật về cái thai cũng không thể giấu được lâu.
Vy bước vào, không quanh co. “”Mẹ… con và Khánh đến hỏi mẹ chuyện này. Chuyện cái thai…””
Mẹ Vy khẽ thở dài, gấp tờ báo lại. Bà nhìn hai con, ánh mắt không còn né tránh. “”Mẹ biết các con sẽ hỏi.””
Không khí trong phòng căng như dây đàn. Vy và Khánh hồi hộp chờ đợi.
“”Sau khi bố các con mất, mẹ chỉ tập trung vào công việc. Mẹ nghĩ mình không còn cần gì khác nữa,”” Mẹ Vy bắt đầu kể, giọng trầm hơn thường lệ. “”Nhưng gần đây… trong một dự án làm ăn, mẹ có gặp một người. Một đối tác.””
Bà ngừng lại một chút, như đang sắp xếp lại câu chữ. “”Anh ấy… khác với những người mẹ từng gặp. Mẹ và anh ấy đã có một mối quan hệ. Không kéo dài, không ràng buộc… chỉ là trong một khoảnh khắc yếu lòng của cả hai.””
Vy nín thở lắng nghe. Khánh siết chặt tay Vy, động viên.
“”Và cái thai… là kết quả của mối quan hệ đó,”” Mẹ Vy nói thẳng thắn, ánh mắt nhìn xa xăm. “”Một bất ngờ mà ngay cả mẹ cũng không hề lường trước được. Mẹ… mẹ cũng rất sốc.””
Sự thật đơn giản đến mức gây choáng váng. Không phải là một âm mưu gì đó phức tạp, không phải là cái thai có liên quan đến khoản nợ hay một kế hoạch nào đó. Chỉ đơn giản là một mối quan hệ ngoài luồng và một kết quả không mong muốn. Vy cảm thấy cả giận dữ lẫn thương hại đan xen. Giận vì mẹ đã giấu giếm mọi chuyện, cả nợ nần lẫn chuyện riêng tư. Thương vì có lẽ, sau vẻ ngoài mạnh mẽ, mẹ cô cũng chỉ là một người phụ nữ cô đơn, tìm kiếm sự sẻ chia.
“”Tại sao mẹ không nói với con?”” Vy hỏi, giọng run lên. “”Tại sao mẹ lại giấu con? Cả chuyện nợ nần, cả chuyện này… Mẹ coi con là gì? Mẹ coi Khánh là gì mà lại bắt anh ấy gánh vác mọi thứ?””
Mẹ Vy cúi mặt. “”Mẹ… mẹ không biết phải nói sao. Mẹ sợ các con thất vọng. Mẹ sợ làm ảnh hưởng đến cuộc sống của các con. Đặc biệt là Khánh… Mẹ biết Khánh tốt, biết nó có năng lực. Mẹ nghĩ nó sẽ giúp mẹ được…”” Bà ngước lên nhìn Khánh, ánh mắt chứa đựng sự phức tạp khó tả. “”Mẹ xin lỗi, Khánh. Mẹ đã đặt lên vai con gánh nặng quá lớn.””
Khánh chỉ im lặng, gương mặt vẫn còn nét mệt mỏi, nhưng ánh mắt nhìn mẹ vợ đã bớt đi sự căng thẳng, thay vào đó là một chút thấu hiểu và… thương cảm.
“”Vậy… người đàn ông đó là ai?”” Vy hỏi, cô cần biết hết.
Mẹ Vy ngập ngừng giây lát rồi nói tên một người. Một cái tên quen thuộc trong giới bất động sản, một người có máu mặt. Vy và Khánh nhìn nhau, trong lòng dấy lên những suy nghĩ mới. Người này có liên quan gì đến khoản nợ mười tỷ không? Hay chỉ đơn thuần là cha đứa bé?”
“Vy và Khánh vẫn nhìn nhau, sự choáng váng dần thay bằng sự thắc mắc. Người đàn ông đó, một nhân vật có tiếng, làm sao lại có mối quan hệ “”không ràng buộc”” với mẹ Vy? Và quan trọng hơn, liệu ông ta có liên quan gì đến món nợ mười tỷ kia không?
Mẹ Vy nhìn hai con, hiểu được sự im lặng chất chứa câu hỏi. Bà thở dài lần nữa. “”Ban đầu… mẹ định giữ bí mật về chuyện này. Mẹ nghĩ chỉ cần giải quyết xong xuôi chuyện nợ nần, mẹ sẽ nói với các con sau. Mẹ không muốn các con lo lắng thêm. Mẹ cũng không nghĩ…”” Bà dừng lại, tay khẽ đặt lên bụng. “”…mẹ lại có thai.””
Bà tiếp tục, giọng bình tĩnh hơn, như đang cố gắng trấn an chính mình. “”Anh ấy… anh ấy là người đàng hoàng. Khi mẹ nói chuyện, anh ấy nói sẽ chịu trách nhiệm. Sẽ lo cho mẹ và đứa bé.””
Vy nhìn mẹ, lòng vẫn còn rối bời. “”Chịu trách nhiệm? Chịu trách nhiệm thế nào? Mẹ có tính đến chuyện kết hôn không? Hay chỉ là chu cấp?”” Cô hỏi dồn, cần làm rõ mọi thứ.
“”Mẹ… mẹ chưa nghĩ đến chuyện đó,”” Mẹ Vy đáp, ánh mắt thoáng vẻ bối rối. “”Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Hơn nữa…”” Bà nhìn Khánh, rồi lại nhìn Vy, giọng chùng xuống. “”Mẹ vẫn còn đang gánh khoản nợ lớn như vậy. Mẹ sợ… sợ làm liên lụy đến anh ấy, đến đứa bé sắp chào đời. Và mẹ cũng sợ… sợ các con sẽ phản ứng thế nào. Đặc biệt là Khánh…”” Bà thừa nhận sự lo lắng thật lòng. Bà biết Khánh đã phải gánh vác nhiều như thế nào vì món nợ của bà. Giờ thêm một đứa em cùng cha khác mẹ sắp xuất hiện, lại còn trong hoàn cảnh phức tạp này, bà không biết anh sẽ đón nhận ra sao.
Khánh vẫn im lặng lắng nghe. Gương mặt anh trầm tĩnh, khó đoán. Anh nhìn mẹ vợ, rồi lại nhìn Vy. Mọi chuyện cứ dồn dập ập đến, khiến anh cảm thấy mình đang đứng giữa một mớ bòng bong khó gỡ. Khoản nợ, bí mật về cái thai, danh tính người cha… Tất cả đều cần một lời giải đáp và một hướng đi rõ ràng.
Vy nhận ra sự mệt mỏi trên gương mặt chồng. Cô siết nhẹ tay anh. Cô biết, giờ không phải lúc để trách móc mẹ nữa. Điều quan trọng là phải đối diện với những vấn đề đang hiện hữu. Món nợ mười tỷ và tương lai của đứa bé trong bụng mẹ. Và cả người đàn ông vừa được nhắc tên kia nữa. Hắn là ai? Vai trò của hắn trong tất cả chuyện này là gì? Liệu hắn có phải là chìa khóa để giải quyết món nợ khổng lồ không?
“”Người đàn ông đó… ông ta có liên quan gì đến món nợ của mẹ không?”” Khánh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm và trực diện. Câu hỏi đi thẳng vào vấn đề cốt lõi mà cả anh và Vy đều đang nghĩ tới.
Mẹ Vy ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Khánh. Sự ngập ngừng xuất hiện trên nét mặt bà. Cái nhìn đó khiến Vy và Khánh lập tức cảm thấy một dự cảm không lành. Dường như, sự thật còn phức tạp hơn những gì họ vừa được nghe.”
“Mẹ Vy nhìn thẳng vào mắt Khánh, sự ngập ngừng kéo dài thêm một chút. Rồi, như đưa ra một quyết định khó khăn, bà gật đầu nhẹ. “”Có… Anh ấy có liên quan.”” Giọng bà khẽ đến mức gần như thì thầm. “”Khoản nợ đó… là do mẹ đầu tư vào một dự án bất động sản. Anh ấy… anh ấy là người đã giới thiệu mẹ đến dự án đó. Anh ấy cũng có phần trong đó. Nhưng sau đó… dự án gặp vấn đề, sụp đổ. Anh ấy… anh ấy cũng mất mát nhiều. Nhưng có lẽ… anh ấy là người duy nhất biết rõ ngọn ngành câu chuyện. Biết ai… nắm giữ món nợ của mẹ.””
Vy và Khánh nhìn nhau, sự thật còn tàn khốc hơn họ nghĩ. Người đàn ông này không chỉ là cha của đứa bé sắp sinh, mà còn là người kéo mẹ Vy vào vũng lầy nợ nần. Hay ít nhất, là người có liên quan trực tiếp đến nguồn cơn của mọi rắc rối. Gương mặt Khánh sạm lại, ánh mắt đầy phức tạp. Anh đã nghĩ đến vô vàn khả năng, nhưng không ngờ lại là thế này. Người đàn ông đó, một nhân vật có tiếng tăm, lại vừa là “”cha dượng tương lai””, vừa là người có liên quan đến khoản nợ mười tỷ đang đè nặng lên vai anh.
Vy cảm thấy đầu óc quay cuồng. Mọi thứ đang chồng chất lên nhau. Một bên là mẹ và đứa em sắp chào đời, cần sự bảo vệ và lo lắng. Một bên là người đàn ông bí ẩn, vừa là cha đứa bé, vừa là người dính dáng đến món nợ khủng khiếp. Một bên là Khánh, người chồng đang phải gồng gánh tất cả. Cô nhận ra đây không còn là chuyện của riêng mẹ, hay của riêng Khánh nữa. Đây là thử thách của cả gia đình.
“”Vậy… ý mẹ là…”” Vy ngập ngừng, cố gắng xâu chuỗi các mảnh ghép. “”…ông ta biết cách giải quyết món nợ?””
Mẹ Vy lắc đầu nhẹ. “”Mẹ không biết. Mẹ chỉ biết… anh ấy có mối quan hệ với những người trong giới. Có lẽ… có lẽ anh ấy biết ai là chủ nợ thực sự, hoặc có cách nào đó để thương lượng.”” Bà dừng lại, nhìn vào Khánh. “”Nhưng giờ… với chuyện cái thai, mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Mẹ không biết liệu anh ấy có còn muốn giúp nữa không. Hay anh ấy sẽ chỉ tập trung vào trách nhiệm với mẹ và đứa bé.””
Khánh hít một hơi sâu. “”Vậy thì… chúng ta phải nói chuyện với ông ta.”” Giọng anh bình tĩnh đến đáng sợ. “”Phải làm rõ mọi chuyện. Món nợ, đứa bé… và vị trí của ông ta trong tất cả chuyện này.”” Anh hiểu, đối mặt là cách duy nhất. Không thể trốn tránh được nữa. Gia đình này, với những thành viên mới bất ngờ xuất hiện và những gánh nặng cũ chưa giải quyết, đang đứng trước một ngã rẽ lớn. Họ sẽ phải học cách chấp nhận, điều chỉnh, và cùng nhau đối mặt với những thử thách chưa từng có. Cảm giác áp lực và lo lắng đè nặng lên lồng ngực, nhưng xen lẫn vào đó là một sự quyết tâm lạnh lùng. Anh biết, từ giờ, mọi chuyện sẽ không bao giờ còn đơn giản như trước.”
“Vy nhìn Khánh, đôi mắt ngấn nước. Sự giận dữ, hoài nghi ban đầu đã tan chảy, chỉ còn lại nỗi lo lắng và sự thấu hiểu muộn màng. Cô bước lại gần anh, bàn tay run rẩy chạm vào cánh tay anh. Anh không lảng tránh, vẫn đứng đó, gương mặt vẫn còn in hằn vẻ căng thẳng từ những bí mật và gánh nặng vừa được phơi bày.
“”Em xin lỗi,”” Vy thì thầm, giọng lạc đi. “”Em… em đã nghi ngờ anh. Nghi ngờ những gì anh làm. Em nghĩ anh giấu em vì chuyện gì đó xấu xa…””
Khánh quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô. Sự mệt mỏi hiện rõ. “”Anh mới là người cần xin lỗi, Vy ạ.”” Giọng anh trầm và khàn. “”Anh đã giấu em tất cả. Vì anh không muốn em lo lắng, vì anh nghĩ anh có thể tự mình giải quyết được. Anh ngu ngốc lắm. Anh đã không tin tưởng em đủ để chia sẻ.””
Nước mắt Vy lăn dài. Cô không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy anh. Khánh cũng vòng tay siết chặt lấy cô, như tìm kiếm một điểm tựa vững chắc trong cơn bão. Họ đứng đó, giữa căn phòng quen thuộc của mẹ Vy, nơi bao nhiêu bí mật đã được cất giấu, nơi những bữa tối tưởng chừng bình yên lại chất chứa bộn bề lo toan. Cái ôm chặt xiết, như muốn bù đắp cho tất cả những khoảng cách, sự hiểu lầm và những đêm mất ngủ vừa qua.
“”Chúng ta… chúng ta sẽ làm gì bây giờ?”” Vy hỏi khẽ, vùi mặt vào vai anh.
Khánh hít một hơi thật sâu, mùi tóc quen thuộc của Vy giúp anh trấn tĩnh lại. “”Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”” Anh nói, giọng kiên định hơn. “”Không còn giấu giếm gì nữa. Mẹ… bà ấy đang rất cần chúng ta. Không chỉ là chuyện tiền bạc, mà cả tinh thần nữa. Ở tuổi này, lại… lại có thai, và đối mặt với chuyện nợ nần thế này… bà ấy chắc chắn đang rất suy sụp.””
Vy gật đầu, siết chặt vòng tay. “”Em biết. Em đã trách mẹ, nhưng giờ em hiểu rồi. Em… em thương mẹ lắm.””
“”Anh cũng vậy,”” Khánh nói. “”Những bữa tối, những cuộc nói chuyện riêng… Bà ấy chỉ muốn tìm một cách giải quyết. Bà ấy không muốn chúng ta lo lắng.”” Anh dừng lại, nhớ lại những gương mặt tái nhợt, những lời động viên yếu ớt của Mẹ Vy. “”Chúng ta sẽ cùng nhau gánh vác. Tìm cách giúp mẹ trả nợ. Và quan trọng nhất là… phải ở bên cạnh mẹ lúc này. Cho mẹ thấy chúng ta là một gia đình. Mẹ không đơn độc.””
Họ buông nhau ra, nhưng tay vẫn nắm chặt. Trong ánh mắt của nhau, họ tìm thấy sự tin tưởng đã từng lung lay, sự thấu hiểu đã bị che mờ bởi những lo lắng và bí mật. Gánh nặng vẫn còn đó, thậm chí còn lớn hơn. Nhưng giờ đây, họ không còn là hai người mang hai bí mật riêng nữa. Họ là vợ chồng, cùng nhau đối diện với mọi thứ.
“”Chúng ta sẽ nói chuyện với ông ta,”” Vy nói, giọng quyết tâm. “”Và chúng ta sẽ tìm cách vượt qua.””
Khánh siết chặt tay cô. “”Đúng vậy. Sẽ không dễ dàng, nhưng chúng ta có nhau.”” Anh nhìn lại căn phòng, nơi cuộc sống của gia đình họ vừa rẽ sang một hướng đầy chông gai. Nhưng ít nhất, họ đã tìm lại được nhau, tìm lại được sức mạnh từ sự sẻ chia và tin tưởng. Con đường phía trước còn dài, và đầy thử thách, nhưng họ biết rằng, chỉ cần có nhau, họ sẽ không gục ngã.”
“Họ rời căn phòng, bước ra phòng khách nơi Mẹ Vy vẫn còn ngồi đó, gương mặt bà gầy đi trông thấy. Nhưng ánh mắt bà nhìn họ đã không còn vẻ giấu diếm hay mệt mỏi cùng cực nữa, thay vào đó là chút hy vọng le lói khi thấy hai đứa con nắm chặt tay nhau. Vy và Khánh đến ngồi cạnh bà. Không cần lời nói dài dòng, họ biết rằng gánh nặng giờ đây là của chung.
“”Mẹ… chúng con đã nói chuyện rồi,”” Vy bắt đầu, giọng vẫn còn nghẹn ngào nhưng kiên định. “”Chúng con sẽ cùng mẹ vượt qua chuyện này.””
Mẹ Vy khẽ gật đầu, đôi mắt rưng rưng. “”Mẹ xin lỗi… Mẹ chỉ không muốn làm khổ các con.””
“”Chúng con là gia đình mà mẹ,”” Khánh nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “”Mẹ đã làm tất cả vì chúng con. Giờ đến lượt chúng con làm điều đó vì mẹ.””
Họ ngồi lại với nhau, bàn bạc một cách nghiêm túc về khoản nợ khổng lồ đang treo lơ lửng. Mẹ Vy kể chi tiết hơn về những khoản vay, những áp lực từ chủ nợ. Con số khiến cả Vy và Khánh không khỏi choáng váng. Nó lớn hơn nhiều so với những gì họ từng tưởng tượng.
“”Có lẽ… có lẽ chúng ta cần nói chuyện với ông ta,”” Khánh nói, nhìn Vy. Anh biết Vy đang nghĩ gì, và đó là con đường duy nhất. “”Người bố của em bé.””
Vy hít sâu một hơi. Ý nghĩ đó khiến cô thấy khó chịu, nhưng cô biết Khánh nói đúng. Người đó có trách nhiệm. Và quan trọng hơn, người đó có khả năng giúp đỡ về mặt tài chính. “”Đúng vậy,”” Vy trả lời, giọng cô hơi run. “”Chúng ta sẽ liên lạc với ông ta.””
Họ phác thảo những kế hoạch khả thi: tìm cách giãn nợ, bán bớt một số tài sản nhỏ nếu có thể, và tập trung sức lực vào công việc. Khánh, với kinh nghiệm và sự nhạy bén của mình, đề xuất một vài phương án kinh doanh nhỏ mà họ có thể làm thêm ngoài giờ. Vy, với sự tỉ mỉ và khéo léo, có thể phụ trách những công việc cần sự cẩn thận. Mẹ Vy, dù mệt mỏi, vẫn cố gắng đóng góp ý kiến từ những mối quan hệ rộng rãi của bà trong giới bất động sản.
Cuộc nói chuyện kéo dài, không còn sự căng thẳng của bí mật, thay vào đó là sự tập trung và quyết tâm. Gánh nặng vẫn rất lớn, nhưng việc được chia sẻ khiến nó trở nên bớt ngột ngạt hơn. Họ không còn cảm thấy đơn độc.
Sau khi bàn bạc xong chuyện nợ nần, không khí dần dịu lại. Mẹ Vy nhìn vào bụng mình, rồi nhìn sang Vy và Khánh. Nụ cười hiền từ nở trên môi bà.
“”Và còn một chuyện quan trọng nữa,”” bà nói khẽ. “”Là chuẩn bị đón em bé.””
Vy và Khánh nhìn nhau. Đúng vậy, giữa bộn bề lo toan về tiền bạc, còn có một sinh linh bé nhỏ đang lớn dần. Một thành viên mới sắp xuất hiện trong gia đình họ, trong một hoàn cảnh đặc biệt và không hề dễ dàng.
“”Chúng con… chúng con sẽ chuẩn bị tốt nhất có thể, mẹ ạ,”” Khánh nói, bàn tay anh siết nhẹ tay Vy.
Vy gật đầu, trong mắt cô là sự pha trộn giữa lo lắng và một chút háo hức xen lẫn trách nhiệm. Em bé này mang đến những thử thách lớn, nhưng cũng là một tia sáng, một động lực để họ mạnh mẽ hơn. Họ sẽ phải làm việc cật lực hơn, hy sinh nhiều hơn, nhưng tất cả là vì một tương lai mới, nơi có thêm một thành viên cần được yêu thương và bảo vệ.
Áp lực vẫn còn đó, từ khoản nợ, từ tương lai bất định. Nhưng ít nhất, nó không còn là một bí mật âm ỉ đè nén lên từng người. Nó là thử thách của cả gia đình, và họ sẽ cùng nhau đối mặt. Khánh nhìn Vy, nhìn Mẹ Vy. Anh thấy sự kiên cường trong mắt họ. Anh biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng họ đã bước những bước đầu tiên trên con đường đó, cùng nhau. Chuẩn bị tinh thần cho những cuộc nói chuyện khó khăn sắp tới, chuẩn bị cho những ngày làm lụng vất vả, và chuẩn bị cho tiếng khóc chào đời của một sinh linh bé bỏng. Tương lai đã không còn mịt mờ vì bí mật, nhưng lại ẩn chứa những thử thách mới cần sự đoàn kết và tình yêu thương để vượt qua.”
“Vài tháng sau, căn nhà của Mẹ Vy giờ đây tràn ngập một thứ âm thanh mới mẻ, tiếng khóc nho nhỏ và tiếng cười âu yếm. Trên chiếc giường rộng, Mẹ Vy nằm dựa lưng vào gối, dù gương mặt còn hơi xanh xao sau sinh nhưng ánh mắt lại rạng rỡ chưa từng thấy. Bên cạnh bà, một em bé đang say ngủ trong chiếc nôi nhỏ. Vy và Khánh ngồi bên giường. Khánh cúi người, ngón tay nhẹ nhàng vuốt má em bé, nụ cười dịu dàng nở trên môi.
“Em bé giống mẹ thật đấy,” Khánh khẽ nói. Anh không còn vẻ căng thẳng hay lảng tránh nào nữa. Sự ân cần của anh dành cho Mẹ Vy và em bé nhỏ bé khiến Vy cảm thấy lòng mình ấm áp.
Mẹ Vy nhìn Khánh, ánh mắt đầy trìu mến. “Thằng bé cứng cáp lắm. Cảm ơn con, Khánh. Thời gian qua, nếu không có hai đứa…” Bà dừng lời, đôi mắt ngấn lệ.
“Mẹ đừng nói vậy,” Vy nắm lấy tay mẹ. “Chúng con là gia đình mà.”
Họ đã cùng nhau trải qua một giai đoạn khó khăn tột độ. Người cha của em bé, một người đàn ông trung niên thành đạt nhưng đầy rẫy bí mật, cuối cùng đã xuất hiện và chịu trách nhiệm. Cuộc gặp gỡ ban đầu đầy căng thẳng, nhưng với sự khéo léo của Mẹ Vy và sự kiên quyết của Khánh, mọi chuyện dần được giải quyết. Ông ta đã hỗ trợ một phần đáng kể để giải quyết các khoản nợ khẩn cấp, đồng thời cam kết đóng góp cho việc nuôi dưỡng em bé. Khoản nợ khổng lồ vẫn còn đó, nhưng áp lực đã giảm đi rất nhiều khi họ có thêm nguồn lực và quan trọng hơn, có kế hoạch rõ ràng.
Khánh đã chứng tỏ bản thân không chỉ là một người chồng tốt mà còn là một người con rể đầy trách nhiệm và năng lực. Anh dùng kinh nghiệm của mình để cùng Mẹ Vy và Vy vạch ra lộ trình trả nợ chi tiết, tìm kiếm cơ hội kinh doanh thêm, và quản lý chi tiêu một cách chặt chẽ. Vy cũng nỗ lực hết mình, cô làm thêm, cắt giảm chi tiêu cá nhân, cùng Khánh gánh vác. Mẹ Vy, dù bận rộn với em bé, vẫn tận dụng các mối quan hệ cũ để tìm kiếm công việc phù hợp hoặc cơ hội kiếm thêm thu nhập.
“Khoản nợ đã trả được một phần rồi mẹ ạ,” Khánh báo cáo, giọng anh pha chút nhẹ nhõm. “Tuy còn nhiều, nhưng có vẻ chúng ta đang đi đúng hướng.”
Mẹ Vy gật đầu, vẻ mặt biết ơn. “Tạ ơn trời… Mẹ cứ nghĩ sẽ không bao giờ thoát ra được.”
Vy nhìn em mình đang say ngủ, nhỏ bé và hoàn toàn vô tư giữa những bộn bề của người lớn. Cô nhìn Khánh, người đang ân cần đỡ mẹ dậy uống nước. Cô nhìn Mẹ Vy, giờ đây dịu dàng và bình yên hơn hẳn. Những bí mật khủng khiếp tưởng chừng sẽ phá tan gia đình, nhưng cuối cùng, khi được phơi bày, khi mọi người cùng nhau đối mặt, chúng lại trở thành sợi dây gắn kết họ lại. Sự thật đau lòng, nhưng sự thật mang đến cơ hội để hàn gắn. Tình thương yêu, sự hy sinh và lòng tin là liều thuốc chữa lành.
Cô nhớ lại những đêm trằn trọc, những bữa ăn tối đầy ám ảnh, những lần Khánh bước ra từ phòng mẹ với gương mặt tái mét. Hóa ra, anh không lừa dối cô, anh chỉ đang gánh vác một bí mật quá nặng nề thay cho cô và mẹ. Anh đã chọn cách im lặng để bảo vệ họ, chấp nhận gánh chịu sự nghi ngờ và căng thẳng một mình. Nhận ra điều đó, Vy càng thêm yêu và trân trọng người đàn ông bên cạnh mình.
Giờ đây, mọi thứ đã khác. Không còn bí mật, không còn sự lảng tránh. Chỉ còn sự chân thành và nỗ lực chung. Căn nhà không còn sự ngột ngạt của những điều chưa nói, thay vào đó là không khí của sự sẻ chia và đồng lòng. Tiếng cười của em bé như xua tan đi hết những u ám của quá khứ.
Con đường phía trước vẫn còn dài, khoản nợ vẫn là một gánh nặng lớn. Nhưng họ không còn sợ hãi nữa. Họ đã học được rằng, ngay cả trong cơn bão lớn nhất, miễn là còn có nhau, có sự thật và tình thương, họ sẽ tìm thấy con đường đi qua. Vy nhìn em bé đang cựa mình trong nôi, khẽ mỉm cười. Cô biết, em bé này, dù được sinh ra trong một hoàn cảnh đặc biệt, sẽ lớn lên trong tình yêu thương đủ đầy. Tình yêu thương không đến từ sự hoàn hảo hay giàu có, mà đến từ sự chấp nhận, tha thứ và sẵn sàng gánh vác cho nhau. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là có đủ sức mạnh để vượt qua sóng gió, cùng với những người mình yêu thương.”

