Thương cô gái ướt mưa, anh tài xế cho đi nhờ một đoạn – không ngờ 10 phút sau t//ai họ//a ập đến…
Chiều hôm đó, trời đổ mưa bất chợt. Đoạn đường qua đèo vắng hoe, xám xịt trong màn nước. Minh – tài xế xe tải chở hàng – đang chậ/m rãi đá/nh lái qua khúc cua thì chợt thấy một dáng người lom khom nép bên lề đường.
Là một cô gái.
Áo trắng mỏng dính, tóc tai ướ/t sũng, tay che đầu bằng cặp tài liệu ướt nhẹp. Cô không có áo mưa, không ô, cũng không xe. Xung quanh không một bóng nhà.
Anh thắng gấp.
Cô gái nhìn lên, ngập ngừng vài giây rồi tiến lại gần. “Anh ơi, cho em xin đi nhờ một đoạn được không? Em vừa bị lỡ xe khách. Chỉ cần qua khỏi đoạn đèo thôi.”
Minh quan sát thoáng qua. Cô không có vẻ gì là m/ờ á/m. Gầy gò, khuôn mặt tá/i vì lạnh, đôi giày bệt đã bung keo.
“Lên đi,” anh nói. “Ngồi sát vào trong, đừng để nước nhỏ xuống sàn xe tôi.”
Cô gật đầu lí nhí: “Em cảm ơn.”
Chiếc xe tiếp tục bò qua những khúc cua trơn trượt. Trong xe chỉ có tiếng quạt gió ù ù và tiếng giọt mưa rơi tí tách ngoài kính.
Minh không phải người hay dễ mủi lòng. Nhưng hôm nay là ngoại lệ. Có lẽ vì cô gái quá ướt. Quá tội.
Sau vài phút, anh hỏi cho có lệ: “Em đi đâu mà lỡ xe?”
“Em về quê nội. Mẹ nói bà yếu, nên em xin nghỉ mấy ngày.” Cô đáp, giọng nhỏ nhẹ.
“Quê đâu?”
“Qua khỏi thị trấn Lâm Bình, rẽ thêm mấy cây số.”
Minh gật đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào mặt đường mờ mịt phía trước. Anh đã định chở hàng xong rồi quay đầu, nhưng giờ thì chắc sẽ ghé thị trấn rồi mới vòng lại. Không sao. Coi như giúp người.
Được 10 phút, anh cảm thấy có gì đó s/ai s/ai…
Minh vẫn dõi mắt vào con đường mờ mịt phía trước. Mưa vẫn rơi đều. Nhưng giờ đây, tiếng quạt gió và tiếng giọt mưa không còn là âm thanh duy nhất nữa. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian chật hẹp trong cabin xe tải. Minh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Anh chợt nhận ra, từ lúc trả lời về quê nội, cô gái đã không nói thêm lời nào. Không một tiếng động, không một cử chỉ. Quá lạ lùng.
Minh liếc nhanh qua gương chiếu hậu. Cô gái vẫn ngồi im lìm, đầu hơi cúi. Bóng tối trong cabin dưới ánh sáng lờ mờ của ngày mưa khiến anh không thể nhìn rõ mặt cô. Cái vẻ bất động đó khiến Minh rờn rợn.
Rồi một mùi hương lạ thoảng qua trong cabin. Không phải mùi nước mưa, cũng không phải mùi ẩm mốc của quần áo ướt. Nó ngọt lợ, thoang thoảng như mùi hoa huệ tẩm thuốc bắc, nhưng lại có gì đó tanh tưởi đến ghê người. Minh nhíu mày. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xác định. Mùi hương dường như đến từ phía cô gái.
Một ý nghĩ đáng sợ lướt qua tâm trí Minh: *Có phải mình vừa cho một người kỳ lạ đi nhờ không?* Anh bất giác siết chặt vô lăng. Cảm giác bị theo dõi đột nhiên trỗi dậy mãnh liệt. Như có một đôi mắt vô hình đang dán chặt vào gáy anh, từng cử động nhỏ nhất của Minh đều nằm trong tầm kiểm soát của ai đó. Tim Minh đập nhanh hơn một nhịp. Một sự lo lắng vô cớ, đi kèm với nỗi nghi ngờ mơ hồ, bắt đầu gặm nhấm tâm trí Minh trên đèo vắng hoe.
Minh cố gắng xua đi cảm giác bất an nhưng không thành. Anh thở một hơi dài, lén đưa mắt qua gương chiếu hậu. Ánh mắt Minh dán chặt vào bóng dáng cô gái. Đúng như anh dự cảm. Cô gái không còn giữ tư thế ngồi thẳng thớm nữa. Lưng cô hơi khom xuống, đầu hơi cúi nhưng không phải vì mệt mỏi hay buồn ngủ. Thay vào đó, tay cô gái đang lén lút di chuyển, thoạt tiên là xuống phía dưới ghế ngồi, sau đó lại thoăn thoắt đưa vào túi xách đặt cạnh bên.
Cùng lúc đó, ánh mắt cô gái không còn nhìn thẳng phía trước hay cúi gằm. Chúng bắt đầu láo liên, liên tục đảo quanh cabin, rồi lại không ngừng liếc nhanh ra phía sau qua cửa kính. Mỗi chuyển động của cô gái đều toát lên vẻ vội vàng, lén lút như đang tìm kiếm hoặc che giấu điều gì đó.
Trái tim Minh bắt đầu đập mạnh hơn từng hồi. Mùi hương ngọt lợ, tanh tưởi kia dường như cũng nồng nặc hơn. Một cảm giác hoang mang tột độ ập đến, kèm theo nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng Minh. Anh không còn nghi ngờ gì nữa. Có điều gì đó không ổn. Rất không ổn. Minh siết chặt vô lăng, mồ hôi túa ra trên trán dù trời vẫn đang mưa và gió lạnh. Anh chợt cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, và không gian chật hẹp trong cabin bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Ai đây? Cô gái này rốt cuộc là ai? Và cô ta đang làm gì?
Minh không thể gạt bỏ câu hỏi đó ra khỏi đầu: “Cô ta đang làm gì?”. Anh cố giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt vẫn tập trung vào con đường phía trước đang bị màn mưa che phủ, nhưng tâm trí Minh đã dán chặt vào hình ảnh cô gái phản chiếu qua gương. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, không khí trong cabin bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Phía sau, cô gái bỗng nhiên nhúc nhích mạnh hơn trên ghế. Những chuyển động lén lút, dè dặt ban nãy giờ trở nên rõ ràng và dứt khoát hơn. Bàn tay cô, nãy giờ vẫn lẩn lút trong chiếc túi xách đã ướt sũng đặt cạnh bên, giờ đây dường như đang tìm kiếm một thứ gì đó với vẻ vội vã, pha lẫn sự căng thẳng tột độ.
Mắt Minh dán chặt vào gương chiếu hậu. Anh thấy rõ, trong khoảnh khắc đó, cô gái đã lén lút rút ra một vật gì đó nhỏ gọn từ trong chiếc túi xách. Chiếc túi đã thấm nước và biến dạng một phần, nhưng Minh vẫn kịp nhìn thấy hình dáng của vật thể, dù chỉ trong thoáng chốc.
Và rồi, một tiếng sột soạt nhỏ, khô khốc, bất ngờ vang lên trong không gian tĩnh mịch của cabin, phá tan sự im lặng chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng động cơ xe. Tiếng động tuy nhỏ nhưng lại đập mạnh vào màng nhĩ Minh, khiến toàn thân anh cứng đờ. Cảm giác bất an ban nãy giờ đã biến thành nỗi kinh hoàng tột độ. Anh không biết đó là thứ gì, nhưng sự lén lút và tiếng sột soạt đó, cùng với mùi hương ngọt lợ, tanh tưởi nồng nặc hơn, gào thét trong tâm trí Minh rằng hiểm nguy đang cận kề.
Cả người Minh cứng đờ. Cảm giác bất an ban nãy giờ đã biến thành nỗi kinh hoàng tột độ. Anh không biết vật đó là thứ gì, nhưng sự lén lút và tiếng sột soạt đó, cùng với mùi hương ngọt lợ, tanh tưởi nồng nặc hơn, gào thét trong tâm trí Minh rằng hiểm nguy đang cận kề. Một ý nghĩ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, khiến máu trong người Minh như đông lại. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh, hít một hơi thật sâu, nén lại sự sợ hãi đang dâng trào trong lồng ngực. Giọng nói của Minh phát ra, cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể, dù mỗi từ thốt ra đều nặng trịch và mang theo sự dò xét không thể che giấu hoàn toàn.
“Em kiếm gì dưới đó à?” Minh hỏi, mắt vẫn không rời khỏi con đường lầy lội phía trước, nhưng ánh mắt anh đã dán chặt vào hình ảnh cô gái phản chiếu qua gương chiếu hậu, chờ đợi một phản ứng.
Cô gái giật mình thon thót, như vừa chạm phải vật gì đó nóng bỏng. Bàn tay cô vội vã rút khỏi gầm ghế, khẽ đặt lên đùi, cử chỉ có phần hấp tấp. Qua gương chiếu hậu, Minh thấy rõ khuôn mặt Cô gái chợt tái nhợt đi, thoáng chút lúng túng rồi vội vàng nở một nụ cười gượng gạo, đôi mắt cô hơi cụp xuống, tránh né ánh nhìn của Minh. Cả người Cô gái toát lên vẻ cứng nhắc, cố tỏ ra bình thường đến đáng ngờ.
“Dạ không, em hơi lạnh nên tìm khăn giấy ạ.” Cô gái lí nhí, giọng nói nhỏ xíu, như muốn chìm nghỉm giữa tiếng mưa và tiếng động cơ xe tải.
Minh nhìn qua gương chiếu hậu, ánh mắt sắc như dao găm xoáy vào từng cử chỉ của Cô gái. Lời biện minh “tìm khăn giấy” của cô nghe thật giả tạo, nó mỏng manh đến mức Minh có thể dễ dàng xuyên thủng. Sự nghi ngờ cuộn lên trong lòng Minh, một thứ cảm giác lạnh lẽo hơn cả cơn mưa ngoài kia. Anh liếc nhanh xuống sàn xe bên cạnh Cô gái, giả vờ chỉnh lại đôi dép lê đã cũ. Ánh sáng mờ ảo từ đèn cabin xe tải hắt xuống, đủ để Minh nhận ra một vật thể lạ lấp ló dưới mép áo của cô ta, phản chiếu một vệt sáng nhợt nhạt. Minh nín thở, cố gắng tập trung. Hình dáng đó… tuyệt nhiên không phải là một chiếc khăn giấy. Tim Minh đập thình thịch, một cảm giác ghê rợn bò dọc sống lưng anh. Cái gì vậy? Sợ hãi như một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực Minh. Anh biết, có điều gì đó không ổn. Rất không ổn.
Minh nén một hơi thở lạnh buốt, ánh mắt anh găm chặt vào vật thể lạ đó. Dưới ánh đèn mờ ảo trong cabin, Minh cố gắng căng mắt nhìn rõ hơn, từng chi tiết một dần hiện ra. Đó là một chiếc túi vải cũ kỹ, đã hơi sờn rách ở phần mép. Minh nhìn kỹ hơn, và một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng anh. Dưới lớp vải mỏng manh ấy, một vật gì đó cứng và sắc nhọn, tạo thành một đường lằn rõ rệt. Hình dáng của nó… không lẫn vào đâu được. Tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực, những tiếng đập dồn dập, nặng nề như muốn vỡ tung. Một cảm giác bất an cực độ ập đến, bóp nghẹt lấy lồng ngực anh. Linh cảm về điều chẳng lành, một điều gì đó rất tồi tệ, đang gào thét trong tâm trí Minh. Anh biết, chắc chắn Cô gái đang giấu giếm thứ gì đó nguy hiểm.
Minh siết chặt vô lăng, ánh mắt liếc nhanh qua kính chiếu hậu, rồi lại găm vào con đường đèo vắng hoe phía trước. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh, nhanh như chớp. Anh không thể tiếp tục đi cùng Cô gái này được nữa. Anh đột ngột giảm tốc độ, chân đạp phanh mạnh hơn thường lệ. Chiếc xe tải chở hàng chao nhẹ, tiếng lốp ma sát với mặt đường ướt mưa tạo nên một âm thanh chói tai, phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ trong cabin.
Cô gái giật mình, ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu nhìn Minh.
“Sao vậy anh?” Cô gái hỏi, giọng pha chút hoảng hốt.
Minh không trả lời ngay. Anh đánh lái gấp, khiến chiếc xe tải lớn khẽ rung lắc rồi từ từ tấp vào một lề đường đất hẹp, cạnh một bụi cây rậm rạp, um tùm. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên nóc xe và tiếng gió rít qua khe cửa càng làm không khí thêm phần căng thẳng. Vùng đèo này vốn đã vắng, lại thêm bụi cây che khuất, càng trở nên hoang lạnh.
Minh tắt máy xe, tiếng động cơ im bặt đột ngột. Sự im lặng bao trùm cabin, chỉ còn nghe tiếng mưa và tiếng nhịp thở dồn dập của chính anh. Anh quay phắt sang Cô gái, ánh mắt kiên quyết, không giấu nổi vẻ đề phòng.
“Chỗ này có vẻ không an toàn, tôi cho em xuống ở đây đợi xe khác,” Minh nói, giọng anh trầm đục và dứt khoát, không chút do dự. Anh cố gắng giữ cho gương mặt mình thật bình tĩnh, nhưng trong lòng, cảm giác hoảng loạn vẫn đang cào xé.
Minh vừa dứt lời, Cô gái bất ngờ đến nỗi giật bắn người, gần như ngã dúi về phía trước. Minh nghĩ cô ta sợ hãi. Nhưng ngay lập tức, sắc mặt Cô gái thay đổi đến chóng mặt. Vẻ yếu đuối, đáng thương thường ngày biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến rợn người. Đôi mắt cô, từng mang nét u buồn và cam chịu, giờ đây như hai hố đen sâu thẳm, đáng sợ một cách lạ lùng. Một nụ cười nửa miệng, méo mó và đầy vẻ mỉa mai, từ từ hiện lên trên khuôn mặt tái mét của cô. Tiếng mưa rơi trên nóc xe bỗng chốc trở thành nền cho sự căng thẳng tột độ.
“Anh nghĩ anh có thể làm thế sao?” Cô gái thốt lên, giọng nói không còn vẻ yếu ớt mà trầm khàn, như một lưỡi dao sắc lạnh găm thẳng vào Minh. Sự bất ngờ và giận dữ trong lời nói của cô không chỉ lộ rõ, mà còn phơi bày một bản chất hoàn toàn khác, ẩn giấu bấy lâu. Minh sững sờ.
Minh vừa sững sờ vì giọng nói và thái độ lạnh lẽo của Cô gái, chưa kịp định thần thì một cảnh tượng kinh hoàng hơn đã xảy ra. Không đợi Minh phản ứng, Cô gái nhanh như cắt, bàn tay thoăn thoắt rút ra một con dao găm sáng loáng từ trong chiếc túi vải đã ướt sũng đặt trên đùi. Lưỡi dao sắc lẹm, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài xe, lập tức được dí sát vào sườn Minh. Hơi thở lạnh lẽo của kim loại phả vào da thịt khiến anh cứng người, mọi ý nghĩ phản kháng tan biến. Minh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, từ kinh ngạc chuyển sang kinh hoàng tột độ. Anh tuyệt vọng nhận ra mình đang rơi vào một cái bẫy không lối thoát.
“Lái xe thẳng!” Cô gái gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn đáng sợ, “Đừng hòng làm trò gì.”
Minh cứng đờ người. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán anh, chảy rần rật xuống thái dương. Lưỡi dao kề sát sườn, lạnh buốt và sắc lẹm, nhắc nhở Minh về mối đe dọa thực sự. Mọi ý nghĩ phản kháng, dù chỉ mới chớm, đều bị dập tắt bởi sự sợ hãi tột độ đang chiếm lấy tâm trí. Minh siết chặt vô lăng, cố gắng kiểm soát hơi thở đang dồn dập, sợ rằng một tiếng nấc cụt cũng sẽ khiến Cô gái nổi điên. Anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tuân lệnh. Minh đạp ga, chiếc xe tải nặng nề lại gầm lên, lao đi nhanh hơn trên con đèo vắng. Tiếng mưa bên ngoài vẫn xối xả, nhưng trong cabin, chỉ có tiếng nhịp tim Minh đập thình thịch và tiếng gằn máy của xe.
Minh cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng anh đang run bắn lên. Anh xoay nhẹ đầu về phía Cô gái, chỉ dám nhìn lướt qua vẻ mặt lạnh lùng của cô.
“Cô… cô muốn gì?” Minh khẽ hỏi, giọng anh khản đặc.
Cô gái nghe thấy câu hỏi của Minh, nụ cười trên môi cô ta càng rộng hơn, nhưng không phải là một nụ cười ấm áp mà là một nụ cười khẩy đầy ghê rợn, lạnh toát. Minh cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại.
“Rẽ phải ở ngay đằng kia,” Cô gái nói, ngón tay cô ta chỉ về phía một con đường đất tối đen như mực, lẩn khuất sau một hàng cây rậm rạp mà Minh chưa từng để ý. Con đường ấy hẹp đến mức chỉ vừa đủ cho một chiếc xe tải lọt qua, và nó dẫn sâu hun hút vào trong khu rừng già.
Minh quay đầu nhìn theo hướng chỉ của Cô gái. Trong ánh đèn pha yếu ớt, con đường hiện ra như một cái miệng hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Mưa vẫn xối xả, biến con đường đất thành một vũng lầy lội, gập ghềnh. Một cảm giác tuyệt vọng trào dâng trong lòng Minh. Anh biết, đây chính là lối đi dẫn đến một kết cục không thể nào cứu vãn. Cái chết dường như đang kề cận, vẫy gọi anh vào màn đêm thăm thẳm đó. Tay Minh run rẩy, nhưng anh vẫn phải tuân theo. Anh đánh tay lái, chiếc xe tải nặng nề nghiêng ngả, rẽ ngoặt vào con đường hẹp. Tiếng lốp xe nghiến lên đất đá và bùn lầy tạo nên một âm thanh khô khốc, rợn người.
Cabin xe giờ đây càng trở nên ngột ngạt. Minh cố gắng nuốt nước bọt, cổ họng anh khô khốc.
Cô gái, vẫn giữ nụ cười đáng sợ trên môi, nhìn thẳng về phía trước, nơi con đường đất nuốt chửng lấy ánh sáng. “Đến nơi rồi anh sẽ biết thôi.”
Minh cố gắng hít thở thật sâu, lồng ngực như bị nén chặt. Chiếc xe tải chòng chành, liên tục nghiêng ngả trên con đường đất lầy lội, mỗi cú xóc mạnh khiến tim Minh đập thót lên. Ánh đèn pha chỉ rọi được một khoảng nhỏ phía trước, đủ để anh thấy những vũng bùn sâu hun hút và những rễ cây cổ thụ trồi lên như những con rắn khổng lồ. Tiếng mưa vẫn xối xả, hòa với tiếng gió rít qua khe cửa tạo thành một bản giao hưởng ghê rợn.
Minh liếc nhìn sang Cô gái. Nụ cười lạnh lẽo vẫn nguyên trên môi cô ta, đôi mắt đen láy như thể đang thưởng thức nỗi sợ hãi tột độ của anh. “Cướp bóc thì không phải, nhưng mục đích gì mới thật sự đáng sợ?” Minh tự hỏi, tâm trí quay cuồng. Anh quét mắt khắp cabin, cố tìm kiếm bất kỳ vật gì có thể làm vũ khí – một cây tuốc nơ vít nằm lăn lóc dưới ghế, một đoạn dây thép nhỏ, thậm chí là cái gạt tàn rỗng. Nhưng tất cả đều đã được dọn dẹp kỹ lưỡng, không một kẽ hở.
Anh vờ như đang tập trung lái xe, nhưng thực chất đôi mắt anh không ngừng quan sát, tính toán. Chiếc cửa xe bên Cô gái có thể mở được không? Nếu đẩy cô ta ra, liệu mình có kịp tăng tốc và thoát khỏi địa ngục này không? Nhưng con đường này quá hẹp, quá gập ghềnh, và bên vách núi lờ mờ là vực sâu thăm thẳm. Một cú va chạm nhỏ cũng đủ khiến xe lật nhào. “Một nước đi sai lầm sẽ là cái chết,” anh tự nhủ.
Minh siết chặt vô lăng, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay, lạnh toát. Anh cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của Cô gái phả vào mình. Sống hay chết? Phản kháng hay chấp nhận số phận? Quyết tâm sống sót bùng cháy trong lồng ngực anh như một ngọn lửa leo lét giữa đêm mưa bão. Anh cần một cơ hội, dù là nhỏ nhất. Anh cần phải tạo ra nó.
“Con đường này có vẻ không an toàn lắm, Cô gái,” Minh nói, giọng cố gắng giữ bình tĩnh, “Có khi xe bị lún lầy mất. Chậm lại một chút được không?”
Cô gái khẽ cười khẩy, âm thanh ghê rợn trong không gian chật hẹp. “Anh cứ lái đi. Sắp đến rồi.”
Minh nuốt khan, bàn tay siết chặt vô lăng, cố gắng điều khiển chiếc xe tải chòng chành trên con đường lầy lội. Tiếng mưa vẫn xối xả, át đi mọi âm thanh khác trong cabin, ngoại trừ hơi thở nặng nề của anh và tiếng cười khẩy của Cô gái. Cô ta vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh lẽo, đôi mắt dán chặt vào anh, như một con diều hâu đang chờ con mồi kiệt sức.
Bỗng nhiên, một ánh đèn pha chói lòa xé toạc màn đêm và màn mưa, quét ngang qua cửa kính. Từ phía đối diện, một chiếc xe máy cũ kỹ, chở theo hai bóng người lướt qua nhanh như cắt, tiếng động cơ gầm rú chỉ kịp vang lên rồi vụt tắt. Ánh sáng mạnh mẽ bất ngờ khiến Cô gái giật mình thon thót. Cô ta rụt người lại, theo phản xạ lùi nhẹ về phía sau, và bàn tay đang cầm chặt con dao khẽ nới lỏng. Con dao sắc lạnh trong chốc lát đã không còn được siết chặt như trước.
Minh lập tức nhận ra khoảnh khắc đó. Dù chỉ là một phần ngàn giây, nhưng anh đã nhìn thấy sự lơ là, sự mất cảnh giác trong đôi mắt Cô gái. Con dao hơi trượt xuống trong lòng bàn tay cô ta. Một tia hy vọng, nhỏ bé đến vô cùng, nhưng rực sáng như đốm lửa trong đêm, bùng lên mạnh mẽ trong lồng ngực Minh. Cơ hội… đây rồi!
Minh không chần chừ một giây, cả thân thể anh như nén lại, dồn hết sức lực và dũng khí vào cú đánh cược định mệnh. Một tiếng “được ăn cả, ngã về không!” vang vọng trong tâm trí Minh. Bàn chân anh ghì mạnh pedal phanh, ép chiếc xe tải đang lao đi phải khựng lại đột ngột. Cùng lúc đó, đôi tay rắn chắc của Minh vần vô lăng, bẻ lái kịch liệt sang phải.
Tiếng lốp xe rít lên chói tai, xé ngang màn đêm và tiếng mưa. Chiếc xe tải chở hàng nặng nề bỗng chao đảo dữ dội, thân xe nghiêng hẳn sang một bên, tạo ra một lực ly tâm cực mạnh hất tung mọi thứ. Nước mưa bắn tung tóe lên cửa kính như một bức màn hỗn loạn.
Cô gái, đang trong khoảnh khắc mất cảnh giác hiếm hoi, hoàn toàn không kịp phản ứng. Lực phanh gấp và cú bẻ lái đột ngột khiến cơ thể cô ta bị hất văng về phía trước. Cô ta loạng choạng, mất thăng bằng hoàn toàn, hai tay vung vẩy trong không khí vô vọng. Con dao sắc lạnh, vừa mới nới lỏng trong lòng bàn tay, bật khỏi những ngón tay cô ta, văng lên không trung rồi rơi xuống sàn cabin với một tiếng “loảng xoảng” khô khốc, lăn lóc dưới chân ghế.
Minh cảm nhận adrenaline dâng trào cuồn cuộn trong huyết quản, mỗi tế bào trong anh như bùng cháy. Mắt anh không rời khỏi Cô gái, nhìn cô ta chới với, cố gắng bấu víu vào bất cứ thứ gì có thể trong cabin đang rung lắc dữ dội. Anh biết, đây chính là cơ hội thứ hai, và cũng có thể là cuối cùng.
Con dao sắc lạnh, vừa mới nới lỏng trong lòng bàn tay, bật khỏi những ngón tay Cô gái, văng lên không trung rồi rơi xuống sàn cabin với một tiếng “loảng xoảng” khô khốc, lăn lóc dưới chân ghế.
Một tiếng “Á!” kinh hoàng bật ra khỏi cổ họng Cô gái khi con dao rời khỏi tay. Cô ta chới với, mất thăng bằng hoàn toàn, hai tay vung vẩy trong không khí vô vọng. Minh không chần chừ một giây. Anh ngay lập tức buông vô lăng, cơ thể anh phóng về phía trước như một mũi tên. Trong không gian chật hẹp của cabin xe tải, Minh lao tới, vồ lấy Cô gái.
Bàn tay Minh siết chặt cổ tay Cô gái, nơi vừa giữ chặt con dao định mệnh. Cô gái rụt rè chống cự, cố gắng giật tay ra, đôi mắt mở to hoảng loạn. Minh ghì chặt, ép cô ta vào thành ghế, mồ hôi ướt đẫm trán anh. Sức lực của Cô gái dường như bùng lên từ một nguồn năng lượng tuyệt vọng. Cô ta gồng mình, cào cấu, cố thoát khỏi gọng kìm của Minh. Cabin xe tải chật ních bỗng trở thành một đấu trường sinh tử, nơi hai cơ thể vật lộn, hơi thở hổn hển hòa vào tiếng mưa bên ngoài. Tiếng va chạm, tiếng răng rắc của ghế da, tiếng thở dốc nặng nề lấp đầy không gian. Minh biết, đây không chỉ là cuộc giằng co để giành lại con dao, mà là cuộc chiến để giành lại mạng sống của chính mình, và có lẽ là cả của cô ta nữa. Anh phải giữ chặt, không thể buông lơi một khoảnh khắc nào.
Trận giằng co kéo dài tưởng chừng như vô tận trong sự chật hẹp và rung lắc của cabin. Minh và Cô gái, cả hai đều kiệt sức, cuối cùng cũng ngừng lại. Minh vẫn giữ chặt Cô gái, nhưng không còn là sự giằng co đầy bạo lực nữa, mà là một sự níu giữ mệt mỏi. Tiếng thở dốc của cả hai hòa lẫn vào nhau, nặng nề và đầy ám ảnh. Mưa bên ngoài đã ngớt dần, chỉ còn những giọt nước tí tách rơi trên kính xe, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã cho khoảnh khắc ngưng đọng này.
Minh buông lỏng tay, lùi lại một chút, để Cô gái có thể tựa lưng vào thành ghế. Anh nhìn Cô gái, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, những vết bầm tím lấm lem trên má, và cả sự trống rỗng, tuyệt vọng ẩn sâu trong đáy mắt ấy. Trái tim Minh như thắt lại. Cuộc chiến này, liệu có thực sự có người thắng, kẻ thua không? Hay cả hai đều đã mất mát quá nhiều?
Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính. Bầu trời đã tạnh mưa, những tia nắng yếu ớt của buổi chiều tà đang cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt. Con đèo vắng hoe giờ đây trở nên yên bình lạ thường. Minh nghĩ về Mẹ Cô gái, về Bà nội Cô gái mà cô ta đã nhắc đến. Ai cũng có một lý do, một câu chuyện đằng sau những hành động tuyệt vọng của mình. Anh nhớ lại những lời kể của Cô gái về gia cảnh khó khăn, về gánh nặng cuộc sống đã đè nén lên đôi vai cô ta.
“Em… em muốn đi đâu?” Minh khẽ hỏi, giọng anh trầm xuống, không còn sự căng thẳng hay giận dữ. Anh biết, những gì đã xảy ra là một lời cảnh tỉnh, một tiếng chuông báo động. Đôi khi, sự tha thứ và lòng trắc ẩn lại là vũ khí mạnh mẽ hơn bất kỳ con dao nào. Anh không thể bỏ mặc Cô gái ở đây, giữa đèo hoang vắng, sau tất cả những gì đã diễn ra.
Cô gái ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đi vì nước mắt. Cô ta không trả lời ngay, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, như thể đang nhìn thấy cả một hành trình dài đầy đau khổ và những lựa chọn sai lầm. Có lẽ, trong sâu thẳm, Cô gái cũng đang tìm kiếm một lối thoát, một cơ hội để bắt đầu lại. Minh biết, con đường phía trước của cả hai vẫn còn dài, nhưng có lẽ, chỉ cần một chút thiện ý, một chút thấu hiểu, họ có thể tìm thấy một tia sáng, dù chỉ là le lói, giữa bóng tối mịt mờ.

