Tài xế tốt bụng chở cô gái ướt mưa, không ngờ rước ‘tai ương’ sau 10 phút?

Thương cô gái ướt mưa, anh tài xế cho đi nhờ một đoạn – không ngờ 10 phút sau t//ai họ//a ập đến…

Chiều hôm đó, trời đổ mưa bất chợt. Đoạn đường qua đèo vắng hoe, xám xịt trong màn nước. Minh – tài xế xe tải chở hàng – đang chậ/m rãi đá/nh lái qua khúc cua thì chợt thấy một dáng người lom khom nép bên lề đường.

Là một cô gái.

Áo trắng mỏng dính, tóc tai ướ/t sũng, tay che đầu bằng cặp tài liệu ướt nhẹp. Cô không có áo mưa, không ô, cũng không xe. Xung quanh không một bóng nhà.

Anh thắng gấp.

Cô gái nhìn lên, ngập ngừng vài giây rồi tiến lại gần. “Anh ơi, cho em xin đi nhờ một đoạn được không? Em vừa bị lỡ xe khách. Chỉ cần qua khỏi đoạn đèo thôi.”

Minh quan sát thoáng qua. Cô không có vẻ gì là m/ờ á/m. Gầy gò, khuôn mặt tá/i vì lạnh, đôi giày bệt đã bung keo.

“Lên đi,” anh nói. “Ngồi sát vào trong, đừng để nước nhỏ xuống sàn xe tôi.”

Cô gật đầu lí nhí: “Em cảm ơn.”

Chiếc xe tiếp tục bò qua những khúc cua trơn trượt. Trong xe chỉ có tiếng quạt gió ù ù và tiếng giọt mưa rơi tí tách ngoài kính.

Minh không phải người hay dễ mủi lòng. Nhưng hôm nay là ngoại lệ. Có lẽ vì cô gái quá ướt. Quá tội.

Sau vài phút, anh hỏi cho có lệ: “Em đi đâu mà lỡ xe?”

“Em về quê nội. Mẹ nói bà yếu, nên em xin nghỉ mấy ngày.” Cô đáp, giọng nhỏ nhẹ.

“Quê đâu?”

“Qua khỏi thị trấn Lâm Bình, rẽ thêm mấy cây số.”

Minh gật đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào mặt đường mờ mịt phía trước. Anh đã định chở hàng xong rồi quay đầu, nhưng giờ thì chắc sẽ ghé thị trấn rồi mới vòng lại. Không sao. Coi như giúp người.

Được 10 phút, anh cảm thấy có gì đó s/ai s/ai…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tài xế tốt bụng chở cô gái ướt mưa, không ngờ rước ‘tai ương’ sau 10 phút?

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt