Thương cô gái ướt mưa, anh tài xế cho đi nhờ một đoạn – không ngờ 10 phút sau t//ai họ//a ập đến…
Chiều hôm đó, trời đổ mưa bất chợt. Đoạn đường qua đèo vắng hoe, xám xịt trong màn nước. Minh – tài xế xe tải chở hàng – đang chậ/m rãi đá/nh lái qua khúc cua thì chợt thấy một dáng người lom khom nép bên lề đường.
Là một cô gái.
Áo trắng mỏng dính, tóc tai ướ/t sũng, tay che đầu bằng cặp tài liệu ướt nhẹp. Cô không có áo mưa, không ô, cũng không xe. Xung quanh không một bóng nhà.
Anh thắng gấp.
Cô gái nhìn lên, ngập ngừng vài giây rồi tiến lại gần. “Anh ơi, cho em xin đi nhờ một đoạn được không? Em vừa bị lỡ xe khách. Chỉ cần qua khỏi đoạn đèo thôi.”
Minh quan sát thoáng qua. Cô không có vẻ gì là m/ờ á/m. Gầy gò, khuôn mặt tá/i vì lạnh, đôi giày bệt đã bung keo.
“Lên đi,” anh nói. “Ngồi sát vào trong, đừng để nước nhỏ xuống sàn xe tôi.”
Cô gật đầu lí nhí: “Em cảm ơn.”
Chiếc xe tiếp tục bò qua những khúc cua trơn trượt. Trong xe chỉ có tiếng quạt gió ù ù và tiếng giọt mưa rơi tí tách ngoài kính.
Minh không phải người hay dễ mủi lòng. Nhưng hôm nay là ngoại lệ. Có lẽ vì cô gái quá ướt. Quá tội.
Sau vài phút, anh hỏi cho có lệ: “Em đi đâu mà lỡ xe?”
“Em về quê nội. Mẹ nói bà yếu, nên em xin nghỉ mấy ngày.” Cô đáp, giọng nhỏ nhẹ.
“Quê đâu?”
“Qua khỏi thị trấn Lâm Bình, rẽ thêm mấy cây số.”
Minh gật đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào mặt đường mờ mịt phía trước. Anh đã định chở hàng xong rồi quay đầu, nhưng giờ thì chắc sẽ ghé thị trấn rồi mới vòng lại. Không sao. Coi như giúp người.
Được 10 phút, anh cảm thấy có gì đó s/ai s/ai…
Minh cảm thấy lạnh sống lưng, không phải từ hơi lạnh ẩm ướt của màn mưa xối xả ngoài kia, mà từ một linh cảm lạ lùng đang len lỏi. Anh siết chặt vô lăng, cố xua đi sự bất an vô cớ.
Minh liếc nhanh qua gương chiếu hậu. Cô gái vẫn ngồi im lìm ở ghế phụ, bất động đến đáng sợ. Mái tóc ướt rũ che gần hết khuôn mặt gầy gò, tái nhợt. Đôi mắt cô cụp xuống, chẳng một lần ngẩng lên hay cất tiếng.
Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Không còn là vẻ tội nghiệp, mà là một điều gì đó nặng nề, khó hiểu. Minh cảm thấy toàn thân căng thẳng, từng sợi gân trên cánh tay nổi lên.
“Có phải mình đã quá cả tin không?” Câu hỏi sắc lạnh bật ra trong đầu Minh, không thành tiếng. Anh không phải người dễ mủi lòng, nhưng ngoại lệ lần này khiến anh day dứt.
Trời vẫn đổ mưa như trút nước. Tiếng quạt gió trong cabin ù ù như tiếng vọng của chính nỗi lo sợ đang lớn dần trong anh. Cô gái vẫn ngồi đó, lặng lẽ, một bóng đen nhập nhằng giữa ánh sáng mờ ảo của chiều tà.
Minh quay mặt về phía trước, dán mắt vào con đường mờ mịt. Anh không dám nhìn lại lần nữa. Cái cảm giác “sai sai” ấy không ngừng gặm nhấm, biến chuyến đi đơn thuần thành một hành trình đầy bất trắc.
Cái lạnh sống lưng không tan, ngược lại, nó càng lúc càng rõ rệt, như một lời cảnh báo vô hình.
Minh cố hít thật sâu, muốn xua đi cái cảm giác bất an đang bủa vây, nhưng bất lực. Tiếng quạt gió trong cabin xe tải bỗng không còn là âm thanh quen thuộc. Nó ù ù, nặng nề, như tiếng thở hổn hển của một sinh vật nào đó đang mắc kẹt. Bên ngoài, những giọt mưa không còn rơi xối xả mà chuyển thành những tiếng gõ lạch cạch đều đặn, như có ai đang dùng móng tay cào nhẹ vào kính xe, tạo thành một nhịp điệu ma quái, bất thường.
Minh nuốt khan, tầm mắt liếc nhanh về phía ghế phụ. Cô gái vẫn bất động như một bức tượng, mái tóc ướt dính bết vào má, che đi phần lớn khuôn mặt. Minh muốn hỏi thêm về quê cô gái, muốn phá vỡ cái im lặng đến ngột ngạt này. Nhưng cổ họng anh khô khốc, như có thứ gì đó vô hình đang siết chặt, khiến Minh không thể cất lời. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy cabin, nặng trĩu như đá tảng, đè nén lấy từng hơi thở của Minh. Không khí đặc quánh lại, mang theo một mùi ẩm mốc lạnh lẽo mà Minh chưa từng ngửi thấy trước đây.
Minh cố hít thật sâu, muốn xua đi cái cảm giác bất an đang bủa vây, nhưng bất lực. Tiếng quạt gió trong cabin xe tải bỗng không còn là âm thanh quen thuộc. Nó ù ù, nặng nề, như tiếng thở hổn hển của một sinh vật nào đó đang mắc kẹt. Bên ngoài, những giọt mưa không còn rơi xối xả mà chuyển thành những tiếng gõ lạch cạch đều đặn, như có ai đang dùng móng tay cào nhẹ vào kính xe, tạo thành một nhịp điệu ma quái, bất thường.
Minh nuốt khan, tầm mắt liếc nhanh về phía ghế phụ. Cô gái vẫn bất động như một bức tượng, mái tóc ướt dính bết vào má, che đi phần lớn khuôn mặt. Minh muốn hỏi thêm về quê Cô gái, muốn phá vỡ cái im lặng đến ngột ngạt này. Nhưng cổ họng anh khô khốc, như có thứ gì đó vô hình đang siết chặt, khiến Minh không thể cất lời. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy cabin, nặng trĩu như đá tảng, đè nén lấy từng hơi thở của Minh. Không khí đặc quánh lại, mang theo một mùi ẩm mốc lạnh lẽo mà Minh chưa từng ngửi thấy trước đây. Minh vô thức đưa tay điều chỉnh gương chiếu hậu, anh lại liếc nhìn Cô gái. Lần này, Minh thấy Cô gái khẽ nhúc nhích. Minh chợt nhận ra tay Cô gái đang siết chặt cặp tài liệu ướt nhẹp, và trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn bạc nhỏ, ánh lên vẻ lạ lùng trong bóng tối. Minh nghĩ: ‘Sao mình không để ý chi tiết này?’
Minh sững sờ. Anh cố lục lọi lại trí nhớ, từng khoảnh khắc Cô gái bước lên xe, từng chi tiết của dáng vẻ gầy gò, tái lạnh, đôi giày bệt bung keo đều hiện rõ mồn một trong tâm trí. Anh đã nhìn kỹ, đã quan sát từng chút một vì thương cảm. Nhưng tuyệt nhiên, lúc ấy, trên ngón tay Cô gái không hề có chiếc nhẫn nào. Minh chắc chắn. Vậy mà giờ đây, chiếc nhẫn bạc nhỏ bé ấy lại nổi bật đến kỳ lạ, ánh lên một thứ ánh sáng ma mị trong bóng tối của cabin, như thể nó vừa xuất hiện từ hư không.
Cô gái vẫn ngồi bất động, mái tóc bết dính che gần hết khuôn mặt, giữ nguyên tư thế như một pho tượng đá. Nhưng Minh cảm thấy rõ ràng, qua khóe mắt bị che lấp ấy, Cô gái đang quan sát từng cử động nhỏ của anh. Một cái nhìn lén lút, sắc lạnh như lưỡi dao, xuyên thẳng vào tâm trí Minh. Một cảm giác bị soi mói, bị phán xét đột ngột ập đến.
Dù bên ngoài, mưa vẫn rả rích, không khí trong cabin khá lạnh lẽo, nhưng Minh lại cảm thấy một luồng khí nóng bất ngờ chạy dọc sống lưng. Từng giọt mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán, chảy dọc thái dương. Anh vô thức siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch. Tim Minh đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, báo hiệu một nguy hiểm vô hình đang đến rất gần. Cái “sai sai” ban đầu giờ đã biến thành một nỗi sợ hãi thực sự, lạnh buốt.
Minh cảm nhận cái lạnh buốt từ chiếc nhẫn bạc nhỏ bé như đang lan tỏa khắp cabin, nuốt chửng cả không khí. Từng giọt mồ hôi lạnh vẫn túa ra trên trán, chảy dọc thái dương anh, mặc cho mưa vẫn rả rích bên ngoài. Khớp ngón tay của Minh siết chặt vô lăng đến trắng bệch, tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, báo hiệu một nguy hiểm vô hình đang đến rất gần. Cái “sai sai” ban đầu giờ đã biến thành một nỗi sợ hãi thực sự, lạnh buốt.
Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng phá vỡ sự im lặng đang bóp nghẹt anh. Anh hắng giọng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy, dù bên trong anh đang gào thét.
MINH: Em… em nói mẹ em yếu à? Bà bị làm sao?
Cô gái đang ngồi bất động, mái tóc bết dính che gần hết khuôn mặt, bỗng hơi giật mình. Cô từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô, qua vành tóc rũ xuống, trống rỗng và lạnh lẽo đến khó tả, tựa như một vực sâu không đáy đang nhìn thẳng vào Minh. Nó không có chút cảm xúc nào, chỉ có sự vô định và một cái gì đó rất xa vời.
CÔ GÁI: (Giọng vẫn nhỏ nhẹ, nhưng Minh nghe rõ sự gượng gạo, gần như vô cảm) Bà… bà chỉ yếu thôi anh.
Minh nhìn chằm chằm vào ánh mắt trống rỗng của cô gái, những lời nói vừa thốt ra của cô ta nhỏ nhẹ, nhưng sao lại rỗng tuếch và gượng gạo đến lạ. Anh cảm thấy rợn người, như có một luồng khí lạnh phả vào gáy. Mái tóc bết dính rũ xuống che đi phần lớn khuôn mặt cô, nhưng Minh vẫn thấy rõ đôi môi nhợt nhạt không chút sắc khí, trái ngược hoàn toàn với vẻ “lo lắng” mà cô gái cố thể hiện qua lời nói về mẹ mình.
Anh chợt nhớ lại khuôn mặt tái mét vì lạnh của cô gái lúc nãy trên đèo vắng hoe, nhưng bây giờ, nó không còn là cái tái vì lạnh nữa, mà là một màu trắng bệch đến bất thường, như không có sự sống. Minh cảm giác mọi thứ trong cabin xe tải đang bị hút cạn. Anh nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh.
MINH: (Nói chậm rãi, giọng hơi khàn) Em về thị trấn Lâm Bình là gần nhà nội hả?
Cô gái khẽ gật đầu, nhưng vẫn không nhìn thẳng vào Minh. Cái gật đầu chậm rãi, vô cảm khiến Minh càng thêm hoảng hốt. Anh quyết định phải thật cẩn thận. Minh cố gắng lái xe thật chậm rãi, từng nhịp phanh được thả ra nhẹ nhàng. Tai anh vểnh lên, nghe ngóng mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất trong cabin chật hẹp. “Mình phải thật cẩn thận,” Minh thầm nghĩ, mồ hôi lạnh chảy dài trên sống lưng.
Minh vừa dứt dòng suy nghĩ, một giọng nói trầm hơn bình thường bất chợt vang lên trong khoang xe tải. Cô gái vẫn giữ nguyên tư thế nhìn thẳng về phía trước, hai bàn tay siết nhẹ vào nhau trên đùi.
CÔ GÁI: Anh Minh đi đường này quen không?
Câu hỏi bất ngờ khiến Minh giật bắn người, chân anh vô thức đạp nhẹ phanh. Cả khoang xe chao đảo một chút rồi ổn định lại. Đầu óc Minh quay cuồng. Cô gái biết tên anh? Làm sao mà cô ta biết được? Anh chưa hề giới thiệu tên mình, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào trên xe cho thấy anh là ai. Cả hành trình, Minh chỉ toàn gọi cô bằng “em” hoặc “cô gái”, và cô ta cũng chưa hề xưng tên.
Minh quay phắt sang nhìn cô gái, ánh mắt sắc như dao găm cố gắng dò xét từng biểu cảm trên khuôn mặt trắng bệch. Anh muốn tìm ra một dấu hiệu, một lời giải thích cho câu hỏi kinh hoàng vừa rồi. Cô gái không quay lại, ánh mắt vẫn vô hồn nhìn xuyên qua tấm kính chắn gió phía trước, vào màn mưa xám xịt. Nhưng rồi, Minh thoáng thấy một nụ cười nhạt nhòa, mờ ảo như bóng ma lướt qua trên đôi môi nhợt nhạt của cô ta. Nụ cười ấy không có vẻ gì là vui vẻ, mà ngược lại, nó khiến sống lưng Minh lạnh toát, như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Toàn thân Minh bỗng rùng mình, một cảm giác ghê rợn xâm chiếm. Anh biết, mọi chuyện đang ngày càng trở nên sai trái một cách kinh hoàng.
Minh vẫn quay người, trân trối nhìn cô gái. Ánh mắt anh xoáy sâu vào từng đường nét trên khuôn mặt trắng bệch, vô cảm ấy, như thể muốn xé toạc lớp màn bí ẩn đang bao phủ cô. Thế nhưng, cô gái vẫn bất động, ánh nhìn xa xăm không chút đổi dời. Sự im lặng kéo dài trong khoang xe tải ngột ngạt hơn bao giờ hết. Minh nuốt khan, cổ họng anh khô khốc.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Minh khi anh nhận ra điều kinh hoàng nhất: anh chưa từng giới thiệu tên mình cho cô ta. Hoàn toàn không. Từ lúc gặp ở Đèo vắng hoe, lúc mời lên xe, và suốt cả hành trình gần một tiếng đồng hồ này, anh chỉ gọi cô bằng “em” hoặc “cô gái”. Anh chưa hề mở lời nói tên mình, cũng không có bất cứ thẻ tên hay giấy tờ nào lọt vào mắt cô ta. Vậy thì, làm sao mà cô ta lại biết được? Câu hỏi “Anh Minh đi đường này quen không?” như một nhát dao găm thẳng vào lý trí anh.
Trong khoảnh khắc đó, tâm trí Minh tua ngược lại như một thước phim quay chậm. Anh nhớ lại ánh mắt của cô gái khi anh lần đầu tiên dừng xe, cái nhìn tưởng như vô tội nhưng giờ đây lại mang vẻ thăm dò kỳ lạ. Anh nhớ từng cử chỉ của cô: cách cô ngồi co ro, cách đôi tay siết vào nhau, và cả cách cô kể về quê nội ở Thị trấn Lâm Bình. Anh chợt nhận ra, tất cả những chi tiết đó, từ câu chuyện bị lỡ xe khách, không có ô, áo mưa, đến đôi giày bệt bung keo – tất cả đều quá khớp, quá hoàn hảo. Như một kịch bản được sắp đặt sẵn, chỉ chờ anh diễn theo.
Minh đột nhiên siết chặt vô lăng, khớp tay anh trắng bệch. Một suy nghĩ kinh hoàng chiếm lấy toàn bộ tâm trí: “Cô ta biết tên mình từ khi nào? Cô ta đã theo dõi mình bao lâu rồi?”
Minh đột nhiên siết chặt vô lăng, khớp tay anh trắng bệch. Một suy nghĩ kinh hoàng chiếm lấy toàn bộ tâm trí: “Cô ta biết tên mình từ khi nào? Cô ta đã theo dõi mình bao lâu rồi?”
Không chần chừ thêm một giây, Minh lập tức đạp mạnh ga. Tiếng động cơ gầm lên dữ dội, chiếc xe tải lao đi vun vút, cố gắng nuốt trọn từng mét đường đèo xám xịt. Mưa vẫn rơi tí tách trên kính chắn gió, càng khiến khung cảnh thêm mờ mịt và đáng sợ. Từng đoạn cua, từng khúc quanh, Minh đều cố gắng tăng tốc, bất chấp cảm giác bất an đang bóp nghẹt lồng ngực. Anh liếc nhìn qua gương chiếu hậu, ánh mắt lại va phải hình ảnh cô gái đang ngồi im lìm ở ghế phụ. Cô vẫn đó, không một cử động, không một biểu cảm.
“Em… em có vẻ vội nhỉ?” Minh hỏi, cố gắng điều chỉnh giọng nói cho thật tự nhiên, dù cổ họng anh khô khốc và giọng vẫn hơi run rẩy. Anh không dám nhìn thẳng vào cô, chỉ chăm chú vào con đường phía trước đang hiện ra mờ ảo dưới ánh đèn pha.
Một tiếng cười khe khẽ, gần như vô hình, vang lên trong cabin chật chội. Minh cảm nhận rõ từng sợi lông trên cánh tay mình dựng đứng lên. Hơi thở của anh như ngừng lại.
“Vội chứ anh.” Giọng cô gái vang lên, nhỏ xíu, gần như thì thầm, nhưng lại xuyên thấu từng tế bào thần kinh của Minh. “Chuyến xe này… em chờ lâu lắm rồi.”
Minh cảm thấy như có một luồng điện lạnh chạy thẳng từ sống lưng lên đến tận đỉnh đầu. Da gà nổi khắp người, không khí trong xe như đặc quánh lại, khó thở đến kinh người. Anh không còn tin vào những điều mình vừa nghe thấy nữa. Đây không phải là một cô gái lỡ đường. Đây là… thứ gì đó kinh khủng hơn nhiều.
Minh nuốt khan, bàn tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Một ý nghĩ điên rồ vụt qua trong đầu Minh: kiểm tra. Minh đột ngột đạp phanh, chiếc xe tải khựng lại một chút, khiến toàn bộ thùng xe phía sau kêu lên ken két.
Cô gái vẫn ngồi yên vị, không một cử động, không một tiếng thốt. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Minh qua gương chiếu hậu, một nụ cười mờ nhạt như sương khói vẫn vương trên khóe môi tái nhợt. Cô không hề tỏ ra hoảng sợ, không bám víu, không ngạc nhiên. Minh cảm thấy toàn thân đông cứng.
Đúng lúc ấy, Minh thấy cô gái từ từ đưa tay ra. Ngón tay thon dài, nhợt nhạt như cành cây khô, nhẹ nhàng chạm vào tay lái của anh. Một cảm giác lạnh buốt đến thấu xương truyền thẳng qua da thịt, khiến Minh giật bắn mình, suýt nữa đánh lái. Minh vội rụt tay lại, cảm giác như vừa chạm vào một tảng băng trôi giữa trời đông. “Cô ta muốn làm gì?” Minh thầm hỏi, giọng nói như bị bóp nghẹt trong cổ họng.
Minh vội rụt tay lại, cảm giác lạnh buốt vẫn còn tê dại. Anh hoảng loạn đánh lái mạnh sang một bên. Chiếc xe tải chao đảo dữ dội, lốp xe rít lên ken két trên nền đường mưa trơn trượt. Thùng xe phía sau rung lắc, va đập loảng xoảng. Tim Minh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô gái vẫn ngồi yên vị, không một chút biểu cảm. Ngay cả khi chiếc xe nghiêng ngả, cô cũng không hề bám víu hay la hét. Đôi mắt cô, vốn dĩ đã sâu thẳm trong bóng tối, giờ đây bỗng đỏ rực lên như đốm than hồng, nhìn thẳng vào Minh qua gương chiếu hậu, xuyên thấu mọi lớp phòng vệ. Một nụ cười quỷ dị nhếch lên trên khóe môi tái nhợt của cô.
Giọng cô gái vang lên, rõ ràng đến lạnh người, không còn nhỏ nhẹ, yếu ớt như trước nữa. Từng lời nói như một lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tai Minh, cắt đứt mọi hy vọng mong manh của anh.
“Anh không thoát được đâu, Minh.”
“Không thoát được đâu, Minh.”
Giọng nói ấy như lưỡi dao cắm phập vào tâm trí Minh. Mọi suy nghĩ, mọi lý trí đều tan biến. Trong đầu anh chỉ còn lại một tiếng vọng duy nhất, điên cuồng: “Phải thoát khỏi đây! Phải thoát khỏi con quỷ này!”
Minh gầm lên, bàn chân anh đạp mạnh chân ga tới tận cùng. Tiếng động cơ xe tải rống lên điên dại, xé toang màn mưa và bóng tối trên Đèo vắng hoe. Chiếc xe lao đi như một con thú bị thương, bất chấp những khúc cua gắt và mặt đường trơn trượt. Thùng hàng phía sau va đập loảng xoảng, tiếng kim loại gầm gừ báo hiệu sự đổ vỡ. Minh không còn quan tâm đến số hàng hóa đắt tiền hay nguy cơ lật xe. Sự sống còn của anh, thoát khỏi con ác mộng đang ngồi ngay bên cạnh, mới là tất cả.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Minh, hòa lẫn với những hạt mưa hắt vào từ khung cửa kính. Anh siết chặt vô lăng, đôi mắt dán chặt vào con đường phía trước, nhưng ánh mắt anh không ngừng liếc vào gương chiếu hậu. Mỗi lần như vậy, trái tim anh lại như bị bóp nghẹt.
Và rồi, Minh lại nhìn vào gương.
Khuôn mặt Cô gái trong gương không còn là vẻ tái nhợt vì lạnh nữa. Nó đang biến dạng một cách đáng sợ. Hàm răng của cô bỗng dài ra, nhọn hoắt như răng thú. Làn da nhợt nhạt căng phồng lên, rạn nứt như đất khô hạn. Đôi mắt đỏ rực như than hồng giờ đây lồi ra, lòng trắng mắt nhiễm một màu vàng ố ghê rợn, đồng tử co rút lại như mắt mèo. Nụ cười quỷ dị ban nãy giờ biến thành một cái nhếch mép man rợ, khóe môi Cô gái rách toạc ra đến mang tai. Từ trong khóe miệng rộng ngoác, một chiếc lưỡi dài, đen sì thè ra, khẽ liếm môi đầy ghê rợn. Hơi thở của Minh nghẹn lại trong cổ họng. Con quái vật. Con quỷ này!
Minh thét lên một tiếng vô vọng. Con quái vật trong gương không còn là ảo ảnh. Nó là hiện thực đang hiện diện ngay bên cạnh anh, trong Cabin xe tải. Anh điên cuồng lắc đầu, cố gắng xua đi hình ảnh ghê rợn đang ám ảnh mình. Nhưng dù có không nhìn vào gương, anh vẫn cảm nhận được sự hiện diện lạnh lẽo, ghê tởm của nó.
Chiếc xe tải điên cuồng lướt trên Đèo vắng hoe, ánh đèn pha xé toạc màn mưa xám xịt, tạo ra những vệt sáng ma quái. Tiếng động cơ gầm rú, tiếng lốp xe rít lên trên mặt đường trơn trượt như tiếng kêu của một linh hồn bị giam cầm. Minh đạp mạnh ga, chiếc xe lao vun vút, tốc độ chạm đến giới hạn. Anh chỉ muốn thoát khỏi nơi đây, thoát khỏi con quỷ này bằng mọi giá.
Nhưng cảm giác lạnh lẽo trong Cabin xe tải không những không giảm đi mà còn càng lúc càng tăng lên. Một luồng khí lạnh buốt xương sống dâng lên từ sàn xe, bao trùm lấy Minh, xuyên thấu qua lớp áo anh đang mặc. Nó không phải cái lạnh của mưa rừng hay gió núi, mà là cái lạnh thấm đẫm sự chết chóc, thứ lạnh lẽo chỉ có ở những cõi âm ty.
Mồ hôi trên trán Minh đầm đìa, không phải vì cái nóng bức của khoang lái mà là vì nỗi sợ hãi tột cùng. Anh cảm thấy rợn người, từng sợi lông tơ trên gáy dựng đứng. Một hơi thở lạnh ngắt, tanh tưởi bỗng phả vào gáy Minh. Rõ ràng, Cô gái vẫn đang ngồi yên vị ở ghế phụ, ánh mắt trống rỗng nhìn thẳng về phía trước. Thế nhưng hơi thở đó lại quá gần, như thể có ai đó đang ghé sát vào tai anh, mặc dù khoảng cách giữa anh và Cô gái vẫn còn đó.
Minh nổi da gà, tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Cô gái bỗng nhiên xoay đầu về phía Minh. Nụ cười khẩy quỷ dị, méo mó hiện rõ trên khuôn mặt nhợt nhạt. Đôi mắt đỏ rực như than hồng giờ đây nhìn thẳng vào Minh, xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc sợ hãi của anh. Giọng nói của cô cất lên, không còn là tiếng người, mà như một âm thanh vang vọng từ hư không, trầm đục, vang dội trong Cabin xe tải chật hẹp, khiến Minh rùng mình.
“Anh Minh, anh không biết sao?” Cô gái cười khẩy, nụ cười rách toạc đến mang tai, để lộ chiếc lưỡi đen sì thè ra, liếm một vòng trên môi. “Anh chính là người thứ mười.”
Minh sững sờ. Toàn thân anh như đóng băng, chỉ có trái tim là đập điên cuồng, dồn dập như tiếng trống trận. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe, vào hình ảnh quỷ dị của Cô gái trước mắt. “Người thứ mười” – hai từ đó như một mũi dùi nhọn hoắt, đâm thẳng vào tâm trí Minh, khoét sâu vào nỗi sợ hãi đang cào xé anh.
Bỗng nhiên, một tia chớp xẹt qua não Minh. Anh chợt liên kết cụm từ đó với cái cảm giác “sai sai” đến lạ lùng mà anh đã có sau đúng mười phút kể từ khi Cô gái bước lên xe. Đó không phải là một con số ngẫu nhiên. Nó là một dấu hiệu, một lời cảnh báo mà anh đã bỏ qua, đã cố chấp tin vào lòng tốt của mình. Anh đã bị lừa!
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, Minh rùng mình. Anh nhớ lại những câu chuyện đồn thổi về đoạn Đèo vắng hoe này, về những tài xế xe tải mất tích một cách bí ẩn, không để lại bất cứ dấu vết nào. Người ta nói rằng đó là do ma quỷ ám, do linh hồn oán hận của những người bỏ mạng nơi đây. Minh luôn gạt bỏ, cho rằng đó chỉ là những lời thêu dệt hão huyền của những kẻ lắm chuyện. Nhưng giờ đây, khi đối diện với Cô gái, với nụ cười ghê rợn và lời tuyên bố lạnh gáy ấy, anh hiểu rằng mọi chuyện đều là sự thật.
Minh nhận ra, một cách đau đớn, rằng anh đã lạc vào một cái bẫy chết người. Một cái bẫy được giăng sẵn bởi một thực thể không phải con người, một cái bẫy mà anh đã tự nguyện bước vào. Chiếc `Cabin xe tải` chật hẹp bỗng trở thành một quan tài di động, và anh, Minh, chính là người kế tiếp.
Cánh cửa `Cabin xe tải` bỗng lạnh toát, một luồng khí băng giá phả vào mặt Minh. Đôi mắt của Cô gái, đang nhìn thẳng vào anh, bất ngờ rực sáng như hai đốm lửa ma trơi xanh lè, soi rõ sự hoảng loạn tột độ trong mắt Minh. Chiếc nhẫn bạc cũ kỹ trên ngón tay Cô gái đột nhiên chói lóa, phát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, ma mị, hút cạn hơi ấm trong `Cabin xe tải`. Tay lái của Minh trở nên vô dụng, vô lăng xoay tít trong lòng bàn tay anh, như thể có một bàn tay vô hình đang giật lấy. Chiếc xe tải nặng nề bắt đầu mất kiểm soát, chao đảo dữ dội trên con `Đèo vắng hoe`, lao đi với tốc độ chóng mặt, thẳng tắp về phía khúc cua tử thần đang hiển hiện phía trước. Minh cố gắng hết sức bình sinh, siết chặt vô lăng đến trắng bệch các khớp tay, đạp phanh, cố gắng xoay bánh lái, nhưng tất cả đều vô ích. Anh hét lên một tiếng tuyệt vọng, giọng anh lạc đi trong tiếng gió rít và tiếng gầm rú của động cơ. Một luồng khí lạnh lẽo như từ âm phủ bao trùm cả `Cabin xe tải`, từng thớ thịt Minh run lên bần bật. Cái chết không còn là một ý niệm xa vời, nó là một thực thể vô hình đang kề sát bên anh, một hơi thở lạnh buốt phả vào gáy Minh. Anh cảm nhận được lưỡi hái tử thần đang vung lên, sẵn sàng kết thúc tất cả.
Tiếng hét của Minh đứt đoạn khi chiếc xe tải khổng lồ, mất hết phanh, lao thẳng vào khúc cua tử thần. Một tiếng CÀNH KÈN! chói tai vang lên, như tiếng thép xé rách không khí. Minh nhìn chằm chằm vào ánh đèn pha xuyên màn mưa, không thể tin vào những gì đang diễn ra. Mặt đường biến mất. Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, trọng lực kéo ghì lấy chiếc xe, lật nhào trong không trung. Tiếng Minh hét lên lần cuối, một tiếng kêu xé lòng, hoà lẫn với tiếng kính vỡ tan, tiếng kim loại bị vặn xoắn và tiếng động cơ gầm rú tuyệt vọng. Chiếc xe tải của Minh, một khối sắt nặng nề, lộn nhào trong màn đêm, va vào vách đá lởm chởm, bật tung từng mảnh. Một tiếng NỔ lớn, rung chuyển cả `Đèo vắng hoe`, sau đó là một chuỗi va chạm kinh hoàng, dội thẳng vào vách núi, rồi chìm dần trong màn mưa như trút nước. Ánh sáng từ đèn pha vụt tắt. Bóng tối hoàn toàn nuốt chửng tất cả.
Tiếng va đập cuối cùng tắt lịm. Tiếng la hét của Minh cũng biến mất, như chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại tiếng mưa rơi tí tách, đều đặn trên mặt đường ẩm ướt, trên những tán cây rừng đang rũ mình trong gió lạnh. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy đoạn `Đèo vắng hoe`, lạnh lẽo và vô tận. Con đèo lại trở về với vẻ tĩnh mịch vốn có, với màn sương mờ ảo và những bóng cây ma quái, chờ đợi. Nó chờ đợi nạn nhân tiếp theo của ‘cô gái’ bí ẩn, người vừa biến mất không dấu vết cùng với chiếc xe tải.
Đêm vẫn cứ thế trôi đi, mặc cho những bi kịch vừa diễn ra. Dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tầng mây dày, `Đèo vắng hoe` hiện lên như một chứng nhân bất động, đã chứng kiến biết bao số phận bị cuốn vào vòng xoáy của những quyết định nhất thời và những lời hứa hẹn mông lung. Cuộc đời, đôi khi chỉ là một khoảnh khắc mủi lòng, một hành động tưởng chừng vô hại, lại có thể dẫn đến vực sâu không đáy. Số phận của Minh là một lời nhắc nhở nghiệt ngã, rằng lòng tốt nếu đặt sai chỗ, hoặc bị lợi dụng bởi những thế lực vô hình, có thể trở thành con dao hai lưỡi.
Có lẽ, mỗi con đường đều mang trong mình những câu chuyện riêng, những bí mật được giấu kín dưới lớp sương mù và tiếng gió hú. `Thị trấn Lâm Bình` xa xôi, nơi `Cô gái` nói là quê nội, có thể cũng ẩn chứa những bi kịch tương tự, những linh hồn không siêu thoát, vất vưởng tìm kiếm sự trả thù hoặc một sự giải thoát nào đó. Nhưng dù là gì đi nữa, cái giá phải trả cho sự cả tin, cho sự yếu mềm của con người vẫn luôn hiện hữu, rõ nét như vệt bánh xe còn hằn lại trên đường trước khi bị mưa xóa nhòa.
Mưa vẫn rơi, như gột rửa mọi dấu vết, mọi âm thanh của sự sống và cái chết. Và con đèo, vẫn đứng đó, lặng lẽ, huyền bí, như một vết sẹo thời gian, chờ đợi. Không phải chờ đợi một cuộc giải cứu, một sự cứu rỗi, mà là chờ đợi một vòng lặp không ngừng nghỉ của những sai lầm, của những lòng tốt bị lạm dụng, và của những tiếng la hét sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong màn đêm vĩnh cửu. Sự bình yên giả tạo sau cơn bão tố chỉ là khúc dạo đầu cho một bi kịch mới.

