Mừng cưới 300 ngàn bị trả phong bì… cái kết khiến cả họ cúi đầu

Mừng đám cưới em chồng 300 ngàn, tôi bị trả lại phong bì ngay trước mặt họ hàng , tôi nói 1 câu cả họ nhà chồng c;úi đ;ầu xin lỗi…Chỉ vì một chiếc phong bì mừng đám cưới trị giá 300 ngàn đồng, tôi bị mẹ chồng trả lại ngay giữa tiệc cưới trước mặt hàng trăm họ hàng, bạn bè. Nhưng chỉ với một câu nói, cả họ nhà chồng – từ bà nội đến bác cô chú – đều c;úi đ;ầu xin lỗi tôi.

Không phải vì tôi cao giọng. Mà vì tôi dám đứng thẳng.

Tôi là Hạnh, năm nay 33 tuổi, là giáo viên tiểu học ở một thị xã nhỏ thuộc tỉnh Bắc Ninh. Tôi lấy Tuấn – chồng tôi – đã được 7 năm, và sống cùng bố mẹ chồng trong một ngôi nhà ba gian cũ kỹ ở làng. Gia đình anh có ba chị em: Tuấn là con cả, dưới là em gái Linh và em trai út tên Nam. Linh – em chồng tôi – chuẩn bị cưới chồng sau mấy năm đi làm công ty điện tử ở KCN Yên Phong.

Từ khi Linh có người yêu, tôi đã thay mẹ chồng đưa đón cô ấy đi gặp nhà trai, rồi lo giấy tờ, chạy chọt mấy khoản thách cưới. Tôi không tính công, vì nghĩ đơn giản: là chị dâu, thì phải đỡ đần cho gia đình.

Gia đình chồng tôi không giàu. Bố mẹ chồng đều làm ruộng, thêm thu nhập từ chăn nuôi gà lợn, nhưng lại rất quan trọng hình thức và thể diện. Trong họ, ai cũng giữ nếp “trưởng dâu là bộ mặt nhà chồng”. Có lần trong đám giỗ, chỉ vì tôi quên rót nước mời bác họ bên nội, mẹ chồng lườm nguýt suốt cả ngày, về nhà còn chì chiết cả tuần.

Gần đến ngày cưới của Linh, tôi thấy mẹ chồng bắt đầu dò hỏi chuyện phong bì.

– “Nhà mình mừng bao nhiêu hả chị?”
– “Chắc con mừng 300 ngàn thôi mẹ ạ.”

Bà sững người.
– “Chị là chị dâu, mà nói mừng 300 ngàn nghe được à? Bằng cái đứa hàng xóm mới đi làm phụ hồ?”

Tôi khẽ cười. Mỗi tháng tôi đi dạy lương 6 triệu, tiền học cho con, tiền ăn uống, rồi thi thoảng biếu bố mẹ chồng, có bao nhiêu dư đâu. Tôi đã đặt mua cho Linh một bộ nồi inox 5 đáy hàng Nhật gần 2 triệu đồng từ tiền tiết kiệm cả tháng. Nhưng chuyện ấy, không ai hỏi đến.

Với họ, tình cảm chỉ đong bằng con số ghi trên phong bì.

Càng gần ngày cưới, áp lực càng lớn. Mẹ chồng còn nói với chồng tôi:
– “Vợ mày mà keo kiệt trong ngày vui nhà này thì sau này khó sống đấy!”

Tôi nghe được. Không nói gì.

Ngày cưới đến, tôi mặc một chiếc áo dài màu tím nhạt – màu Linh thích. Tôi dậy từ 4 giờ sáng để dọn dẹp, kê bàn ghế, phụ chị em trong xóm gói bánh chưng, chuẩn bị mâm cỗ. Đến 11 giờ, tôi mang phong bì 300 ngàn đồng – ghi rõ “Chúc mừng Linh – Chị Hạnh” – và đặt lên bàn tiếp khách.

Tôi cứ nghĩ, thế là xong. Ai ngờ, sự việc bẽ bàng lại bắt đầu từ chính lúc đó.

Tiệc cưới tổ chức tại nhà hàng lớn nhất thị xã, 5 tầng, đèn chùm pha lê sáng rực, âm thanh ồn ã, rượu bia khắp bàn. Họ hàng nội ngoại, bạn bè công ty Linh đến rất đông, khoảng hơn 300 khách.

Tôi vừa bưng mâm bánh cưới lên thì mẹ chồng bước đến, gương mặt đanh lại. Trên tay bà là chiếc phong bì tôi đã mừng.

– “Hạnh, cầm cái này về đi.”

Tôi ngỡ ngàng:
– “Sao thế mẹ?” … Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mừng cưới 300 ngàn bị trả phong bì… cái kết khiến cả họ cúi đầu

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt