Vợ hai hiền như đất, cái cảnh trong bếp lộ sự thật sốc…

Vợ tôi đã mất cách đây 2 năm. Tôi lấy cô hàng xóm l/;ỡ th;;ì làm vợ 2 để con trai tôi có mẹ chăm sóc. Từ ngày vợ 2 đến ở cùng bố con tôi, con tr;ai tháng nào cũng tăng cân, Ai cũng khen mẹ kế mà tốt tính, đối xử với con riêng của chồng như con ru;ột khiến tôi mát mặt. Một lần về sớm, tình cờ thấy cảnh tượng đang diễn ra trong bếp, tôi cho cô ta cái t/á/t trời giáng rồi kí đơn ly hôn ….Người ta thường bảo “gà trống nuôi con” là một hành trình cô độc, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi hết quãng đường đó. Vợ tôi mất cách đây hai năm, để lại cho tôi cậu con trai mới lên năm cùng căn nhà trống trải, nơi từng đầy ắp tiếng cười. Tôi cứ ngỡ rằng mình chỉ cần cố gắng làm một người cha tốt là đủ. Cho đến khi cô ấy – người phụ nữ ở nhà bên – bước vào cuộc đời tôi, mang theo nụ cười dịu dàng và đôi tay khéo léo khiến căn bếp ấm lại. Ai cũng mừng cho bố con tôi, chỉ có tôi là chẳng biết, mình vừa rước một cơn giông về nhà…
Tôi tên Minh, sống ở ngoại thành, làm giáo viên cấp hai. Sau khi vợ tôi – Trang – mất vì t/ai n/ạn gi/ao th/ông, tôi gần như mất phương hướng. Con trai tôi, bé Tùng, mới lên bốn, vẫn còn hay thức dậy giữa đêm gọi mẹ. Có những đêm tôi ngồi bệt trước cửa phòng con, gục đầu vào hai gối, bất lực trước tiếng nấc nghẹn ngào của thằng bé.
Chúng tôi sống trong căn nhà cấp bốn nằm cuối xóm. Bên cạnh là nhà của chị Hương – người phụ nữ goá chồng, hơn tôi ba tuổi, không có con. Chị sống một mình, bán hàng tạp hoá nhỏ ngay tại nhà. Chị hay sang giúp tôi nấu cơm, giữ bé Tùng khi tôi đi dạy.
Lúc đầu tôi ngại, nghĩ chị chỉ thương tình giúp đỡ. Nhưng dần dà, sự hiện diện của chị khiến căn nhà tôi bớt lạnh lẽo. Chị chăm con tôi tỉ mỉ, kiên nhẫn hơn cả tôi. Có lần tôi bận họp phụ huynh đến tối, về tới nhà thấy chị đang ngồi kể chuyện cổ tích cho Tùng nghe, thằng bé nằm gối đầu lên đùi chị, ngủ ngon lành. Trong ánh đèn vàng váng vất, tôi ngỡ như Trang đang trở về trong một hình hài khác.
Ánh mắt hàng xóm bắt đầu đổ dồn về phía tôi với những lời thì thầm nửa khen nửa dò xét. Mẹ tôi từ quê lên thăm cháu cũng bảo:
— Con nên tính chuyện đi bước nữa đi. Người ta tốt với cháu như vậy, còn gì mà ngại.
Tôi không phải người mau mồm mau miệng, nhưng trước sự vun vén của mọi người, và quan trọng nhất là nhìn con tôi bắt đầu cười nhiều hơn, ăn uống đầy đủ hơn, tôi đã quyết định: lấy chị Hương làm vợ hai.
Chúng tôi làm đám cưới đơn giản, chỉ mời họ hàng thân thiết và mấy người trong xóm. Không áo cưới, không rạp rườm rà. Chị Hương về sống cùng tôi và bé Tùng. Ngày đầu tiên dọn về, chị cẩn thận lấy từng món đồ của Trang ra lau chùi, gấp gọn vào một chiếc hộp rồi đặt nơi cao nhất trong tủ.
— Em không dám thay thế ai. Nhưng em hứa sẽ thương con như con ruột của mình.
Tôi nghe mà nghèn nghẹn nơi cổ. Hương không phải người hay nói nhiều, càng không phải người tỏ ra hiền lành giả tạo. Suốt sáu tháng sau khi cưới, chị đều giữ đúng lời mình nói. Con tôi tăng cân thấy rõ, da dẻ hồng hào, không còn hay hoảng sợ giữa đêm. Hàng xóm ai cũng khen chị khéo léo, đảm đang.
— Cái Hương là số một. Chịu làm chịu khó, con riêng cũng nuôi nấng như con ruột. Chú Minh có phúc.
Tôi nghe mà mát lòng. Đôi lúc tôi nghĩ, chắc ông trời thương mà đưa Hương đến để bù đắp cho cha con tôi. Những bữa cơm tối luôn có ba món đủ chất, Hương ngồi gắp từng miếng thịt cho Tùng, cười dịu dàng:
Tôi cũng quen dần với việc gọi chị là “vợ”, gọi cô ấy là “mẹ” trước mặt Tùng. Cậu bé vốn ít nói nay đã biết khoe:
— Mẹ nấu ngon hơn bà ngoại!
Mọi chuyện tưởng như êm đềm. Cho đến một chiều thứ sáu, tôi về sớm hơn thường lệ…. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ hai hiền như đất, cái cảnh trong bếp lộ sự thật sốc…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt