Hạ Hạ lau khô nước mắt, nước mắt không còn là biểu hiện của sự yếu đuối mà là minh chứng cho ý chí sắt đá. Cô nhìn mình trong gương, ánh mắt kiên quyết phản chiếu lại. 20 ngày. Chỉ còn 20 ngày nữa là đến đám cưới, 20 ngày để thay đổi tất cả. Sự sỉ nhục ngày hôm nay sẽ không thể xóa nhòa, nhưng nó sẽ trở thành động lực. Cô sẽ không để bản thân trở thành trò cười, không để Diệp Tinh Tinh đắc ý.
Hạ Hạ lấy điện thoại ra, gõ nhanh một vài tin nhắn. Đầu tiên là gửi cho một luật sư ly hôn, sau đó là đặt vé máy bay khứ hồi đi một thành phố xa xôi, cuối cùng là một cuộc gọi bí ẩn. Giọng cô pha chút lạnh lùng, dứt khoát.
“Tôi cần sự giúp đỡ của anh. Lần này, tôi không muốn ai biết chuyện. Chỉ cần đảm bảo kế hoạch của tôi được thực hiện suôn sẻ.”
Cô cúp máy, cảm giác bất an dần tan biến, thay vào đó là sự tự tin đang lớn dần trong tim. Giang Lăng, anh đã cho tôi thấy bộ mặt thật của anh rồi. Anh nghĩ tôi sẽ cam chịu sao? Anh nghĩ tôi sẽ mãi là con cờ trong trò chơi của anh và Diệp Tinh Tinh sao?
Màn đêm buông xuống, thành phố A vẫn ồn ào náo nhiệt. Nhưng trong căn nhà mà lẽ ra là tổ ấm, Hạ Hạ cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng. Cô bước ra ban công, hít một hơi thật sâu, không khí đêm mang theo chút se lạnh. Nhìn xuống con đường phía dưới, cô thầm nhủ: “Giang Lăng, anh đã đánh giá thấp tôi rồi.”
Cô đã từng tin vào tình yêu của Giang Lăng, tin vào tương lai tươi đẹp mà anh vẽ ra. Giờ đây, tất cả chỉ còn là tro tàn. Sự phản bội này, nỗi đau này, sẽ không giết chết cô, mà sẽ biến cô trở nên mạnh mẽ hơn.
Hạ Hạ quay vào phòng, lục tìm trong tủ quần áo. Cô lấy ra một chiếc vali cũ, bắt đầu gấp ghém những món đồ cần thiết. Từng món đồ, từng kỷ niệm cũ ùa về, nhưng cô đã đủ mạnh mẽ để không chìm đắm trong đó. Cô không còn là Hạ Hạ của ngày xưa nữa.
Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc nhẫn cưới lộng lẫy trên bàn. Chiếc nhẫn mà Giang Lăng đã chọn, chiếc nhẫn mà cô đã từng nghĩ là biểu tượng cho tình yêu của hai người. Giờ đây, nó chỉ còn là lời nhắc nhở về sự lừa dối. Cô cầm chiếc nhẫn lên, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa trong lòng bàn tay.
“Anh nghĩ anh có thể dùng thứ này để mua chuộc tôi sao?” Hạ Hạ lẩm bẩm, ném mạnh chiếc nhẫn vào góc phòng.
Cô nhìn đồng hồ. Đã quá muộn. Giang Lăng vẫn chưa về. Chắc hẳn anh đang ở bên Diệp Tinh Tinh, an ủi cô ta. Một nụ cười chua chát nở trên môi Hạ Hạ.
Cô quyết định sẽ không chờ đợi nữa. Kế hoạch đã được vạch ra, và cô sẽ thực hiện nó. 20 ngày. Thời gian không còn nhiều, nhưng với sự quyết tâm này, Hạ Hạ tin rằng mình có thể thay đổi vận mệnh của bản thân. Cô sẽ không để ai có quyền quyết định cuộc đời cô nữa.
Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu lên gương mặt Hạ Hạ. Cô thức dậy với vẻ bình thản lạ thường, như thể mọi chuyện đêm qua chỉ là một giấc mộng. Cô nhìn Giang Lăng đang ngủ say bên cạnh, một nụ cười nhạt thoáng qua. Anh ta đã tin rằng cô sẽ yếu đuối, sẽ đau khổ. Nhưng sự thật là, cô đã tìm thấy sức mạnh trong chính nỗi đau của mình.
Giang Lăng cựa mình tỉnh giấc, đôi mắt còn ngái ngủ nhìn Hạ Hạ. Anh ta hơi nhíu mày, có lẽ cảm nhận được sự khác lạ trong bầu không khí.
GIANG LĂNG
(Giọng ngái ngủ)
Em dậy rồi à?
Hạ Hạ quay lại nhìn anh, ánh mắt không chút lay động.
HẠ HẠ
Ừ.
Giang Lăng ngồi dậy, đưa tay sờ lên ngón áp út của Hạ Hạ. Chiếc nhẫn đính hôn hôm qua anh tặng giờ đã không còn ở đó. Anh ta nhìn cô, ánh mắt bắt đầu lộ vẻ dò hỏi.
GIANG LĂNG
Chiếc nhẫn của em đâu? Anh thấy nó lấp lánh lắm mà.
Hạ Hạ nhìn thẳng vào mắt Giang Lăng, giọng nói lạnh như băng.
HẠ HẠ
Em đã tìm nhưng không thấy. Chắc phải mua cái khác thôi anh.
Lời nói của Hạ Hạ như một nhát dao vô hình, không mang theo một chút cảm xúc nào của sự mất mát hay buồn bã. Giang Lăng sững người, anh ta không ngờ Hạ Hạ lại phản ứng như vậy. Anh ta đã chuẩn bị sẵn cho cảnh tượng cô khóc lóc, van xin, nhưng giờ đây, trước mặt anh ta chỉ là một bức tường thành vững chắc.
GIANG LĂNG
(Ngập ngừng)
Mua cái khác? Em không sao chứ?
Hạ Hạ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt.
HẠ HẠ
Em hoàn toàn ổn. Thậm chí còn thấy nhẹ nhõm hơn.
Giang Lăng nhìn Hạ Hạ, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an. Anh ta cố gắng tìm lại sự kiểm soát, nhưng giọng nói của Hạ Hạ quá lạnh lùng, quá dứt khoát. Cô gái mà anh ta từng nghĩ có thể dễ dàng thao túng giờ đây lại trở nên xa lạ. Cô ta đang giấu giếm điều gì? Hay cô ta đã biết sự thật?
HẠ HẠ
(Đứng dậy)
Em đi chuẩn bị bữa sáng đây. Anh muốn ăn gì không?
Hạ Hạ bước ra khỏi phòng, bỏ lại Giang Lăng ngồi đó, đầu óc quay cuồng. Nụ cười bình thản của Hạ Hạ, lời nói lạnh lùng của cô, tất cả đều khiến anh ta cảm thấy có điều gì đó không ổn. Anh ta nhìn về phía góc phòng, nơi chiếc nhẫn đính hôn đã bị ném đi, một cảm giác tội lỗi mơ hồ thoáng qua. Nhưng ngay lập tức, anh ta gạt bỏ nó, nghĩ đến Diệp Tinh Tinh. Chắc chắn Diệp Tinh Tinh sẽ vui khi thấy Hạ Hạ bị “trừng trị” theo cách này.
Trong bếp, Hạ Hạ vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh. Cô bật nhạc, tiếng nhạc du dương vang lên, nhưng trong lòng cô đang sôi sục một ngọn lửa giận dữ. Cô không khóc, không gào thét. Cô sẽ xử lý mọi chuyện theo cách của riêng mình. Chiếc nhẫn kia không quan trọng. Quan trọng là kế hoạch của cô. 20 ngày nữa. Thời gian không còn nhiều.
Trong căn bếp sáng đèn, Hạ Hạ mở ngăn kéo dưới bồn rửa bát. Cô lôi ra một chiếc hộp kim loại cũ kỹ, bên trong là những giấy tờ quan trọng. Cô lấy điện thoại, bật máy ảnh và bắt đầu chụp lại từng trang hợp đồng, sao kê tài khoản, và các văn bản liên quan đến tài sản chung của hai người. Từng động tác đều cẩn trọng, dứt khoát. Ánh mắt cô không hề run rẩy, chỉ còn lại sự tính toán lạnh lùng. Cô biết mình không thể để mọi thứ tuột khỏi tầm tay.
Cùng lúc đó, Giang Lăng bước vào bếp, tay xoa xoa mắt. Anh ta nhìn Hạ Hạ, một thoáng ngạc nhiên rồi lại nhanh chóng che giấu. Anh ta vẫn giữ vẻ ngoài cố gắng tỏ ra bình thường, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
GIANG LĂNG
(Giọng cố gắng nhẹ nhàng)
Em đang làm gì vậy?
Hạ Hạ không ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục công việc của mình. Cô chỉ đơn giản trả lời, giọng đều đều.
HẠ HẠ
Sắp xếp lại giấy tờ thôi anh.
Giang Lăng tiến lại gần, nhìn lướt qua những tờ giấy trên bàn. Anh ta thấy những hợp đồng, những bảng tính. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng. Anh ta không hiểu Hạ Hạ đang làm gì, nhưng anh ta biết điều này không hề tốt cho kế hoạch của mình.
GIANG LĂNG
(Cố tỏ ra bình thản)
Anh tưởng em đã nghỉ ngơi rồi chứ. Sao lại bận rộn thế?
Hạ Hạ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô lướt qua Giang Lăng, mang theo một chút thách thức khó nhận thấy.
HẠ HẠ
Em phải chuẩn bị cho tương lai của mình chứ anh. Đặc biệt là khi thời gian sắp tới không còn nhiều.
Cô dừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng nói vang lên rõ ràng, đầy ẩn ý.
HẠ HẠ
Em muốn đảm bảo mọi thứ đều rõ ràng. Mọi khoản đầu tư, mọi tài sản. Em đã đóng góp không ít vào đây mà.
Giang Lăng nghe những lời đó, tim đập thình thịch. Anh ta hiểu ý của Hạ Hạ. Cô ấy đang muốn đòi lại những gì mình đã bỏ ra. Anh ta siết chặt nắm tay, cố gắng giữ bình tĩnh.
GIANG LĂNG
(Giọng cứng lại)
Đương nhiên rồi. Mọi thứ sẽ được giải quyết minh bạch. Nhưng em không cần phải lo lắng quá.
Hạ Hạ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo. Cô gấp gọn những giấy tờ đã chụp ảnh lại, cất vào chiếc hộp kim loại.
HẠ HẠ
Em không lo lắng. Em đang hành động. Có những thứ, anh ạ, cần phải tự tay mình giữ lấy. Đừng bao giờ trông chờ vào lòng tốt của người khác.
Cô nhìn thẳng vào mắt Giang Lăng, trong ánh mắt cô là một sự khinh bỉ không thể che giấu. Giang Lăng cảm thấy như bị nhìn thấu. Anh ta nhận ra Hạ Hạ đã thay đổi, cô ấy không còn là người phụ nữ yếu đuối mà anh ta từng nghĩ. Cô ấy đang xây dựng một kế hoạch riêng.
HẠ HẠ
(Nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực)
Và tôi sẽ đảm bảo kế hoạch của mình thành công. Dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.
Cô quay lưng lại, đi về phía cửa, bỏ lại Giang Lăng đứng đó, một mình với sự bồn chồn và lo lắng ngày càng lớn. Anh ta biết, cuộc chơi đã bắt đầu thay đổi.
Ngôi nhà chìm trong không khí ngột ngạt sau cuộc đối đầu. Hạ Hạ nhìn Giang Lăng, ánh mắt cô chứa đầy sự tính toán lạnh lùng. Cô biết mình không còn đường lùi, cô phải chuẩn bị cho mọi kịch bản có thể xảy ra. Cô bước về phòng, đóng sập cửa lại, để lại Giang Lăng bàng hoàng và lo lắng. Anh ta biết Hạ Hạ đã hoàn toàn thay đổi, không còn dễ dàng bị thao túng như trước.
Vài ngày sau, bầu không khí trong nhà vẫn còn căng thẳng. Hạ Hạ cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, tập trung vào công việc và kế hoạch riêng. Cô biết Diệp Tinh Tinh sẽ không bao giờ để yên.
Tiếng mở cửa vang lên. Giang Lăng bước vào, gương mặt thoáng chút mừng rỡ khi thấy Hạ Hạ. Nhưng rồi, ánh mắt anh ta chợt cứng lại khi nhìn thấy Diệp Tinh Tinh đang đứng đó, tựa vào khung cửa, tay khoanh trước ngực. Diệp Tinh Tinh nhìn Hạ Hạ với ánh mắt đầy khiêu khích và tự mãn, một nụ cười nhếch mép hiện rõ trên môi cô ta.
DIỆP TINH TINH
(Giọng ngọt ngào nhưng đầy ẩn ý)
Chị dâu tương lai, trông chị có vẻ mệt mỏi nhỉ? Chắc là lo lắng cho đám cưới sắp tới lắm sao?
Hạ Hạ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt đầy khinh thường của Diệp Tinh Tinh. Một cơn giận dữ âm ỉ trào dâng trong lòng Hạ Hạ, nhưng cô cố gắng kiềm chế.
HẠ HẠ
(Giọng đều đều, lạnh lùng)
Tôi vẫn ổn. Còn cô, “em gái” của Giang Lăng? Tôi tưởng cô đã bỏ đi rồi chứ?
Diệp Tinh Tinh cười phá lên, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng, khiến không khí càng trở nên căng thẳng.
DIỆP TINH TINH
Tôi nói rồi mà, tôi sẽ không bỏ rơi anh Giang Lăng đâu. Dù có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn sẽ ở đây. Và tôi thấy, chị dâu tương lai của tôi vẫn đang ở đây. Thật đáng thất vọng.
Cô ta tiến lại gần Hạ Hạ, ánh mắt lướt qua Hạ Hạ một cách đầy xem xét, như thể đang đánh giá một món đồ chơi cũ.
DIỆP TINH TINH
Nhìn xem, chị Hạ Hạ. Chị có tất cả những gì một người phụ nữ mơ ước: một vị hôn phu giàu có, một cuộc sống sung túc sắp tới. Nhưng tiếc thay, chị không có trái tim của anh ấy.
Hạ Hạ siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Lời nói của Diệp Tinh Tinh như những mũi dao sắc bén đâm vào tim cô. Cô nhìn Diệp Tinh Tinh, ánh mắt giờ đây không còn chút yếu đuối nào, thay vào đó là sự khinh miệt và thách thức.
HẠ HẠ
(Giọng trầm, đầy uy lực)
Cô không cần phải lo lắng cho hạnh phúc của tôi. Tôi có kế hoạch của riêng mình. Và tôi tin, nó sẽ hay hơn kế hoạch của cô nhiều.
Diệp Tinh Tinh nhếch mép cười, nụ cười càng thêm tự mãn. Cô ta biết rằng Hạ Hạ đang cố gắng chống cự, nhưng điều đó chỉ càng khiến cô ta thích thú.
DIỆP TINH TINH
Ồ, vậy sao? Tôi rất tò mò muốn xem “kế hoạch” của chị là gì. Nhưng tôi e rằng, nó sẽ sớm tan thành mây khói thôi. Bởi vì, anh Giang Lăng yêu tôi. Anh ấy sẽ không bao giờ chọn chị cả.
Nói rồi, Diệp Tinh Tinh quay sang Giang Lăng, ánh mắt đầy tình tứ. Giang Lăng đứng đó, mặt biến sắc, anh ta cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai người phụ nữ. Anh ta muốn nói gì đó để xoa dịu tình hình, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
HẠ HẠ
(Nhìn thẳng vào mắt Diệp Tinh Tinh)
Yêu ư? Cô nghĩ vậy sao? Cô chỉ là một con rối thôi, Diệp Tinh Tinh. Một con rối mà anh ta đang dùng để che đậy sự thật.
Giọng Hạ Hạ vang lên, đầy châm chọc. Diệp Tinh Tinh sững người, nụ cười trên môi vụt tắt. Cô ta nhìn Hạ Hạ, không ngờ Hạ Hạ lại có thể nói ra những lời đó. Giang Lăng cũng nhìn Hạ Hạ với ánh mắt kinh ngạc. Hạ Hạ đã biết gì?
Diệp Tinh Tinh cười khẩy, không thèm đáp lại lời Hạ Hạ. Thay vào đó, cô ta quay sang Giang Lăng, đôi mắt long lanh như muốn tan chảy.
DIỆP TINH TINH
(Giọng mềm mại, đầy vẻ nũng nịu)
Anh yêu, chị Hạ Hạ nói gì vậy ạ? Em không hiểu lắm. Chắc chị ấy đang hơi mệt thôi. Bữa tối hôm nay thật ngon. Anh Giang Lăng còn nhớ ngày xưa anh cõng em đi học không? Lúc đó em còn bé tí, cứ bám riết lấy anh mãi thôi. Mẹ em bảo, đó là kỷ niệm đẹp nhất của hai chị em mình.
Lời nói của Diệp Tinh Tinh như một nhát dao sắc lạnh cứa vào tim Hạ Hạ. Cô biết Diệp Tinh Tinh đang cố tình khơi lại những ký ức giả tạo, ám chỉ một mối quan hệ thân mật, gắn bó mà cô ta chưa bao giờ có với Giang Lăng. Cơn tức giận bỗng chốc trào dâng, nhưng Hạ Hạ cố gắng kìm nén, ánh mắt cô khóa chặt vào Diệp Tinh Tinh. Giang Lăng, đứng cạnh đó, mặt tái đi. Anh ta hiểu rõ Diệp Tinh Tinh đang chơi trò gì, và anh ta cũng biết Hạ Hạ đang nhìn mình. Sự im lặng của anh ta lúc này còn đáng sợ hơn mọi lời nói.
HẠ HẠ
(Giọng Hạ Hạ giờ đây lại trở nên rất bình tĩnh, thậm chí còn có chút mỉa mai)
Ồ, vậy sao? Kỷ niệm đẹp giữa “hai chị em”? Tôi cứ tưởng cô và anh Giang Lăng là “người yêu” chứ không phải “anh em” cơ. Chẳng phải anh Giang Lăng đã từng cõng “em gái” này đi khắp nơi, thậm chí còn đưa vào phòng bệnh lúc cô ta ốm nặng sao? Hay là, cô ta còn nhớ cả những lần “anh trai” chuộc lỗi sau những lần “em gái” làm bẩn quần áo của anh ấy nữa?
Hạ Hạ nói đến đây, ánh mắt cô quét qua Giang Lăng. Giang Lăng lập tức né tránh ánh mắt của Hạ Hạ, gương mặt càng thêm khó coi. Diệp Tinh Tinh sững sờ. Cô ta không ngờ Hạ Hạ lại biết chuyện cô ta nằm viện, và còn biết cả những lần Giang Lăng phải “vô cớ” chuộc lỗi cho cô ta. Nụ cười trên môi Diệp Tinh Tinh vụt tắt.
DIỆP TINH TINH
(Giọng lắp bắp, cố giữ bình tĩnh)
Chị… chị đang nói gì vậy? Em không hiểu.
HẠ HẠ
(Cười khẩy, bước tới gần Diệp Tinh Tinh, giọng đầy khiêu khích)
Cô không hiểu sao? Vậy để tôi nói rõ hơn nhé. Cô nghĩ mình là người yêu bí mật của anh Giang Lăng? Cô nghĩ cô ta có thể lợi dụng anh ấy mãi mãi? Cô nhầm rồi. Anh Giang Lăng đang dùng cô làm bình phong thôi. Còn tôi, tôi là người duy nhất anh ta muốn kết hôn. Cô, Diệp Tinh Tinh, chỉ là một con cờ trong tay anh ta mà thôi. Một con cờ đã hết giá trị.
Lời nói của Hạ Hạ vang vọng như sấm rền trong không gian tĩnh lặng. Diệp Tinh Tinh tái mét mặt, cô ta lùi lại vài bước, ánh mắt nhìn Hạ Hạ đầy hoang mang và sợ hãi. Giang Lăng đứng đó, cơ thể cứng đờ, anh ta biết tất cả đã vỡ lở. Hạ Hạ đã biết hết.
Giang Lăng đứng im, như một pho tượng. Anh ta nhìn chằm chằm vào Diệp Tinh Tinh, rồi lại liếc sang Hạ Hạ, ánh mắt đầy bối rối và bất lực. Hạ Hạ cảm nhận được sự hèn nhát trỗi dậy trong con người anh ta, một cảm giác tuyệt vọng xen lẫn phẫn nộ dâng lên trong lòng. Cô ta biết, dù có nói gì đi nữa, Giang Lăng cũng sẽ không bao giờ đứng về phía mình. Diệp Tinh Tinh, thấy Giang Lăng không phản ứng, càng được đà lấn tới.
DIỆP TINH TINH
(Giọng cố tình cao vút, như oán trách)
Anh Giang Lăng, chị Hạ Hạ nói gì lạ vậy anh? Em… em không hiểu sao chị lại nói như vậy về em. Em chỉ là em gái anh thôi mà, em có làm gì sai đâu ạ? Anh nhớ không, em đã luôn nghe lời anh, làm theo lời anh dặn dò. Em chưa bao giờ dám làm anh phiền lòng. Sao chị ấy lại…
Diệp Tinh Tinh giả vờ lau nước mắt, ánh mắt vẫn không rời Giang Lăng, đầy vẻ yếu đuối và đáng thương. Giang Lăng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh ta yếu ớt và ngập ngừng.
GIANG LĂNG
(Giọng trầm, đầy miễn cưỡng)
Hạ Hạ, em đừng nói nữa. Tinh Tinh không có ý đó đâu.
Lời nói của Giang Lăng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Hạ Hạ. “Em đừng nói nữa.” Anh ta thậm chí còn không dám gọi tên cô. Anh ta sẵn sàng bảo vệ Diệp Tinh Tinh, người mà anh ta luôn gọi là “em gái”, nhưng lại không thể nói một lời bênh vực cho vợ sắp cưới của mình. Sự hèn nhát của Giang Lăng khiến Hạ Hạ cảm thấy buồn nôn. Cô ta hiểu rằng, đây không còn là một trò chơi. Đây là sự thật tàn khốc mà cô ta phải đối mặt.
HẠ HẠ
(Giọng Hạ Hạ giờ đây lạnh lẽo đến đáng sợ, không còn chút cảm xúc nào)
Tôi không có ý đó? Vậy ý cô ta là gì? Là cô ta muốn nói tôi là người phụ nữ ích kỷ, cố tình gây khó dễ cho “em gái” cô ta sao? Hay là, cô ta đang muốn ám chỉ tôi không xứng đáng với anh, người đàn ông hoàn hảo này?
Hạ Hạ cười gượng gạo, một nụ cười không hề có chút vui vẻ nào. Cô ta liếc nhìn Giang Lăng, ánh mắt chứa đựng sự thất vọng đến cùng cực. Giang Lăng tránh ánh mắt đó, anh ta không muốn đối diện với sự thật rằng mình đã làm tổn thương Hạ Hạ.
DIỆP TINH TINH
(Cười khẩy, giờ đã lấy lại được vẻ tự tin)
Chị Hạ Hạ, chị hiểu lầm rồi. Em chỉ là… em chỉ là không muốn anh Giang Lăng phải bận tâm thôi ạ. Anh ấy đã vất vả nhiều rồi. Em chỉ muốn mọi chuyện được yên ổn.
HẠ HẠ
(Cười lớn, một tiếng cười vang vọng đầy chua xót)
Yên ổn? Cô muốn yên ổn? Cô muốn anh ta dùng tôi làm bình phong để cô tiếp tục diễn kịch tình yêu của hai người sao? Cô nhầm rồi. Tôi không phải là con rối để cô muốn giật dây lúc nào cũng được. Anh ta đã chọn tôi, anh ta sẽ kết hôn với tôi. Còn cô… cô chỉ là một bóng ma mà thôi.
Hạ Hạ quay lưng lại, bước đi thật nhanh. Cô ta không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Phía sau lưng, Hạ Hạ nghe thấy tiếng Giang Lăng gọi tên cô, nhưng cô ta không hề quay đầu lại. Sự hèn nhát của anh ta đã khắc sâu vào tâm trí cô, một vết sẹo không bao giờ lành.
Hạ Hạ bước ra khỏi căn nhà đầy ám ảnh, không khí căng thẳng dường như bám theo cô. Tiếng xe của Giang Lăng vọng lại rồi tắt hẳn. Cô tìm đến điện thoại trong túi xách, bàn tay run run lướt tìm một cái tên quen thuộc. Sau vài giây suy nghĩ, cô nhấn gọi.
HẠ HẠ
(Giọng hơi run, cố nén cảm xúc)
Mai à? Mình có chuyện muốn nói… Cậu có rảnh không?
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi một giọng nói ấm áp, quan tâm vang lên.
MAI (O.S.)
Cậu gọi cho mình có việc gì sao, Hạ Hạ? Có chuyện gì sao?
Hạ Hạ hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng mình bình thường nhất có thể.
HẠ HẠ
Không có gì lớn đâu. Chỉ là… đám cưới sắp đến rồi, mình hơi hồi hộp. Cậu biết đấy, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Mình cảm thấy hơi… choáng ngợp.
Mai im lặng lắng nghe, giọng cô ấy trở nên dịu dàng hơn.
MAI (O.S.)
Mình hiểu mà. Đây là một bước ngoặt lớn. Có điều gì khiến cậu lo lắng đặc biệt không? Về Giang Lăng, hay về gia đình anh ấy?
Hạ Hạ nhíu mày. Cô không thể nói về Diệp Tinh Tinh, không thể nói về cuộc điện thoại đã nghe lén, không thể nói về sự lừa dối của Giang Lăng. Những chi tiết đó quá nguy hiểm.
HẠ HẠ
Không hẳn là lo lắng. Chỉ là… cảm giác bất an. Mình không quen với việc có quá nhiều sự chú ý. Cậu biết mình không thích phiền phức mà. Chỉ là… mình chỉ muốn mọi thứ diễn ra thật đơn giản.
Cô mím chặt môi, cố gắng không để lộ sự tuyệt vọng đang bủa vây. Cô cần một lời khuyên, một sự xác nhận rằng mình không quá đáng.
MAI (O.S.)
Đám cưới là của hai người, Hạ Hạ ạ. Quan trọng là hai người cảm thấy thế nào. Đừng để ý kiến của người khác ảnh hưởng quá nhiều. Nếu có gì khiến cậu không thoải mái, hãy nói thẳng ra. Cậu không cần phải gồng mình lên đâu.
Lời nói của Mai như một liều thuốc an ủi, dù không đi sâu vào vấn đề cốt lõi, nhưng cũng giúp Hạ Hạ cảm thấy bớt cô đơn hơn.
HẠ HẠ
Cảm ơn cậu, Mai. Có lẽ mình chỉ cần nói chuyện với cậu một chút thôi. Cậu luôn là người hiểu mình nhất.
Giọng Hạ Hạ dần trở nên thanh thoát hơn, nhưng sự cảnh giác vẫn còn đó. Cô biết mình cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Cuộc gọi kết thúc, Hạ Hạ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm lạnh lẽo. Cô sẽ không để mình trở thành nạn nhân.
Màn đêm buông xuống thành phố A. Trong căn nhà khang trang của mình, Hạ Hạ ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt đăm chiêu. Căn phòng vẫn còn phảng phất mùi hương nước hoa đắt tiền của Diệp Tinh Tinh. Cô hít một hơi sâu, cố gắng xua đi sự nặng nề.
Hạ Hạ mở một ứng dụng ngân hàng ẩn danh. Từng bước, cô cẩn trọng chuyển toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình từ tài khoản chung sang một tài khoản hoàn toàn mới, dưới tên cô và được mã hóa chặt chẽ. Mỗi giao dịch được thực hiện với sự chính xác lạnh lùng của một người đã lên kế hoạch kỹ lưỡng. Cô không muốn để lại bất kỳ dấu vết nào có thể bị truy ngược.
Sau đó, cô vào phần quản lý thẻ. Thẻ tín dụng chung với Giang Lăng, thẻ phụ của anh mà cô từng giữ, tất cả đều bị cô vô hiệu hóa. Tiếng lách cách trên bàn phím vang lên như những nhát dao cứa vào mối quan hệ tưởng chừng đã hoàn tất. Mỗi cú nhấn chuột là một bước chân vững chắc hơn trên con đường độc lập.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố lấp lánh, nhưng trong mắt Hạ Hạ lúc này, chúng chỉ là những đốm sáng mờ nhạt, không đủ sức lung linh bằng ngọn lửa ý chí đang bùng cháy trong tim cô. Cô không còn là Hạ Hạ của ngày xưa, cô đơn và dễ tổn thương. Cô đã tự trang bị cho mình vũ khí mạnh nhất: sự tự chủ về tài chính và ý chí sắt đá. Cô sẵn sàng cho mọi kịch bản, kể cả việc phải tự mình bước đi trên con đường phía trước, dù nó có chông gai đến đâu. Cảm giác độc lập, sự quyết đoán và niềm tin vào bản thân đã thay thế hoàn toàn nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng trước đó. Cô đã sẵn sàng cho ngày mai.
Hạ Hạ ngồi trong phòng khách, ánh đèn vàng nhạt hắt lên những bức ảnh cưới lấp lánh trên kệ. Cô nhẹ nhàng nhấc một bức ảnh lên. Đó là ảnh cô và Giang Lăng, nụ cười gượng gạo của cô đối lập với vẻ lịch lãm giả tạo của anh. Cô nhớ lại cảm giác khi chụp bức ảnh này, sự bất an len lỏi trong lòng. Giờ đây, sự bất an đó đã biến thành sự ghê tởm.
Cô lật bức ảnh lại. Bên dưới, Diệp Tinh Tinh đã khéo léo dán một mảnh giấy nhỏ. Dòng chữ nguệch ngoạc: “Anh ấy chỉ yêu em.” Nước mắt Hạ Hạ trào ra, nhưng không phải vì buồn. Đó là nước mắt của sự uất hận, của sự khinh bỉ tột cùng dành cho Diệp Tinh Tinh, và cả sự cay đắng nhìn thấu bản chất của Giang Lăng. Cô ta đã cố tình làm điều này, để cô phát hiện. Một hành động đầy mưu mô và độc địa.
Hạ Hạ nhìn bức ảnh, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố A lung linh ánh đèn, nhưng trong mắt cô, nó chỉ là một bức màn che đậy những dối trá và phản bội. Cô thầm nghĩ, “Thật là một trò đùa tàn nhẫn.” Cô cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo. Cái cảm giác ghê tởm dâng lên mạnh mẽ, át đi mọi thứ khác. Diệp Tinh Tinh có thể mưu mô, nhưng Hạ Hạ không còn là con cờ để cô ta tùy ý điều khiển nữa. Cô ta đã đánh giá thấp cô.
Hạ Hạ đứng dậy, bước nhanh vào phòng ngủ. Cô mở ngăn kéo bàn trang điểm, lấy ra một chiếc hộp nhỏ đã được chuẩn bị sẵn. Bên trong là một tờ giấy ly hôn đã được soạn sẵn, chỉ còn chờ chữ ký của Giang Lăng. Cô đặt bức ảnh và mảnh giấy lên bàn, bên cạnh chiếc hộp. Một lời tuyên chiến thầm lặng, một lời chào tạm biệt đầy khinh bỉ. Cô biết, chỉ một chút nữa thôi, mọi thứ sẽ kết thúc.
Hạ Hạ đặt bức ảnh và mảnh giấy trở lại đúng vị trí cũ, thậm chí còn cẩn thận vuốt phẳng mép giấy. Cô không hề để lại bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy mình đã nhìn thấy. Trong lòng cô lúc này là một sự trống rỗng lạnh lẽo, một sự bình tĩnh đáng sợ. Cái bẫy mà Diệp Tinh Tinh giăng ra đã không hề “bẫy” được cô.
Cùng lúc đó, Diệp Tinh Tinh đang rình rập ngoài cửa phòng khách, tim đập thình thịch. Cô ta đã chuẩn bị sẵn sàng để chứng kiến Hạ Hạ sụp đổ, để nghe thấy tiếng khóc, tiếng gào thét hoặc ít nhất là một sự đối đầu căng thẳng. Cô ta đã tưởng tượng ra cảnh Hạ Hạ tức giận, đau khổ, đập phá đồ đạc. Nhưng sự im lặng hoàn toàn lại khiến Diệp Tinh Tinh cảm thấy bối rối.
Cửa phòng khách từ từ mở ra. Diệp Tinh Tinh lập tức thu mình lại, cố gắng tỏ ra mình chỉ đang đi ngang qua. Hạ Hạ bước ra, ánh mắt cô lướt qua Diệp Tinh Tinh một cách thờ ơ, không một chút biểu cảm. Cái nhìn đó khiến Diệp Tinh Tinh khựng lại. Nó không hề có sự tức giận hay đau khổ mà cô ta mong đợi. Thay vào đó, đó là một sự lãnh đạm khó hiểu, một sự tự tin khiến Diệp Tinh Tinh bất an.
“Chị… vừa ở trong đó à?” Diệp Tinh Tinh lắp bắp, cố gắng bắt chuyện.
Hạ Hạ chỉ khẽ gật đầu, giọng nói đều đều: “Ừm. Đang sắp xếp lại vài thứ.”
Cô không hỏi về bức ảnh, không hỏi về mảnh giấy. Cô không có ý định chơi theo luật của Diệp Tinh Tinh. Diệp Tinh Tinh cảm thấy kế hoạch của mình đã đi chệch hướng hoàn toàn. Cô ta muốn Hạ Hạ nổi điên, muốn Hạ Hạ làm loạn, để còn có cớ làm to chuyện, để Giang Lăng thấy Hạ Hạ là người không ổn định. Nhưng Hạ Hạ lại quá bình tĩnh, quá điềm đạm. Cái thái độ đó còn đáng sợ hơn cả một cơn thịnh nộ.
“Chị không thấy gì à?” Diệp Tinh Tinh không nhịn được hỏi, giọng đầy vẻ thăm dò.
Hạ Hạ liếc nhìn Diệp Tinh Tinh, một nụ cười nhạt khẽ lướt qua môi cô, nhưng nó không hề mang ý nghĩa vui vẻ. “Thấy gì cơ? Em có muốn nói gì với chị à?” Cô hỏi ngược lại, giọng vẫn giữ nguyên sự bình thản, như thể Diệp Tinh Tinh chỉ là một người qua đường tình cờ.
Sự khôn ngoan và lạnh lùng của Hạ Hạ khiến Diệp Tinh Tinh hoàn toàn mất phương hướng. Cô ta cảm thấy mình như đang đấm vào không khí. Mọi sự chuẩn bị, mọi mưu đồ của cô ta dường như đều tan biến trước sự thờ ơ của Hạ Hạ. Diệp Tinh Tinh cảm thấy bực bội, hụt hẫng. Cô ta đã kỳ vọng vào một phản ứng dữ dội, nhưng thứ nhận lại chỉ là sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Cái cách Hạ Hạ hành xử chứng tỏ cô ta đã bị đánh giá thấp, và có lẽ, cô ta không còn là người duy nhất nắm giữ thế chủ động trong trò chơi này nữa.
Diệp Tinh Tinh cảm thấy mình như một kẻ hề. Cô ta nhìn Hạ Hạ bước đi, dáng vẻ hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những gì Diệp Tinh Tinh đã sắp đặt. Cái cách Hạ Hạ nhìn cô ta, lạnh nhạt như nhìn một người lạ, khiến Diệp Tinh Tinh thấy bất an sâu sắc. Cô ta lẩm bẩm một mình, cố gắng gượng ép một nụ cười: “Chắc là cô ta đang giả vờ thôi. Sớm muộn gì cũng sẽ vỡ trận.” Nhưng trong thâm tâm, Diệp Tinh Tinh biết mình đã sai lầm khi đánh giá thấp Hạ Hạ.
Cùng lúc đó, Giang Lăng bước vào nhà, trên tay là một bó hoa hồng đỏ rực. Anh ta nhìn thấy Hạ Hạ đang đứng ở phòng khách, một vẻ mặt điềm tĩnh đến lạ thường. Anh ta tiến lại gần, cố gắng nở một nụ cười chân thành nhất có thể, mặc dù bên trong lòng anh ta đang giằng xé.
“Hạ Hạ,” Giang Lăng cất giọng, âm thanh pha chút gấp gáp. Anh ta đưa bó hoa về phía cô, “Anh xin lỗi. Anh biết em đã chịu đựng nhiều vì anh và Tinh Tinh.”
Hạ Hạ nhìn bó hoa, rồi nhìn thẳng vào mắt Giang Lăng. Trong đôi mắt cô lúc này không còn chút tình cảm nào dành cho anh ta nữa. Chỉ còn lại sự chán ghét lạnh lùng, một thứ cảm xúc mà cô đã cố gắng che giấu bấy lâu nay. Lời xin lỗi của Giang Lăng đối với cô bây giờ chỉ là một trò hề, một vở kịch rẻ tiền của một kẻ phản bội. Cô không mảy may lay động trước những bông hoa hay lời lẽ giả tạo ấy.
“Anh làm gì ở đây vậy?” Hạ Hạ hỏi, giọng đều đều, không chút cảm xúc. Cô không nhận lấy bó hoa.
Giang Lăng hơi sững người trước thái độ của Hạ Hạ. Anh ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc đối chất, cho những giọt nước mắt hay sự giận dữ. Nhưng sự bình tĩnh đến đáng sợ này lại khiến anh ta bối rối.
“Anh… anh muốn xin lỗi em,” Giang Lăng lặp lại, cảm giác hối lỗi giả tạo trong giọng nói anh ta càng rõ hơn. “Anh biết anh đã sai. Anh không nên để mọi chuyện đi xa đến vậy.”
Hạ Hạ khẽ nhếch mép cười, một nụ cười không hề có chút vui vẻ nào. Cô ta biết rõ Giang Lăng đang nói dối. Cô biết anh ta chỉ đang cố gắng làm dịu đi tình hình, che đậy cho mối quan hệ trái đạo đức của anh ta với Diệp Tinh Tinh.
“Anh xin lỗi?” Hạ Hạ lặp lại, giọng cô đầy sự mỉa mai. “Anh xin lỗi vì đã làm em khổ? Hay anh xin lỗi vì đã bị em phát hiện?”
Ánh mắt Giang Lăng chợt trở nên căng thẳng. Anh ta biết Hạ Hạ đã biết hết. Cái bẫy Diệp Tinh Tinh giăng ra đã vô tình làm lộ ra tất cả. Giang Lăng cảm thấy hối hận, không phải vì anh ta đã làm tổn thương Hạ Hạ, mà vì kế hoạch của anh ta và Diệp Tinh Tinh đã bị đổ bể.
“Hạ Hạ, anh…” Giang Lăng còn chưa kịp nói hết câu, Hạ Hạ đã ngắt lời.
“Đủ rồi,” Hạ Hạ nói, giọng lạnh lùng. “Tôi không cần lời xin lỗi của anh. Tôi cũng không cần bó hoa này.” Cô ta đẩy nhẹ bó hoa ra, khiến nó rơi xuống sàn. “Anh nên đi đi. Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.”
Sự lạnh lùng và quyết đoán của Hạ Hạ khiến Giang Lăng hoàn toàn sụp đổ. Anh ta đứng đó, nhìn bó hoa nằm chỏng chơ dưới sàn, trong lòng dâng lên một cảm giác tội lỗi thực sự, nhưng đó lại là tội lỗi vì đã để mọi thứ đi quá xa, chứ không phải vì đã phản bội Hạ Hạ.
“Nhưng… đám cưới sắp đến rồi,” Giang Lăng lắp bắp, cố gắng níu kéo.
Hạ Hạ quay lưng lại với anh ta, nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng cô vang lên một cách xa xăm nhưng kiên định: “Đám cưới đó, tôi sẽ không tham gia nữa.”
Hạ Hạ quay lưng lại với anh ta, nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng cô vang lên một cách xa xăm nhưng kiên định: “Đám cưới đó, tôi sẽ không tham gia nữa.”
Giang Lăng sững sờ. Anh ta bước vội tới, cố gắng giữ lấy cánh tay Hạ Hạ. “Em nói gì vậy? Đừng giận dỗi nữa. Anh xin lỗi, thật mà.”
Hạ Hạ giật mạnh tay ra. Cô ta vẫn không quay lại nhìn anh ta. “Giận dỗi? Anh nghĩ tôi đang giận dỗi sao?” Cô ta bật cười, một tiếng cười khô khốc vang vọng trong căn phòng. “Anh yêu ai, Giang Lăng? Anh cưới tôi vì điều gì?”
Giọng nói của Hạ Hạ giờ đây lạnh lẽo đến cắt da cắt thịt. Mỗi lời cô nói ra như một nhát dao cứa vào tim anh ta, nhưng anh ta biết, đó là hậu quả do chính mình gây ra. Anh ta lảng tránh ánh mắt của cô, nhìn xuống sàn nhà, cố gắng tìm kiếm một lời bào chữa, một lý do nào đó để biện minh cho hành động của mình. Nhưng mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước sự chất vấn thẳng thắn và đau lòng đó.
“Hạ Hạ, anh…” Giang Lăng lắp bắp. Anh ta nhìn lên, cố gắng tìm một tia hy vọng nào đó trong mắt cô, nhưng chỉ thấy sự thất vọng và tuyệt vọng. Anh ta biết, cô đã nhìn thấy tất cả. Cuộc gọi điện thoại anh ta nghe lén, những lời nói trơ trẽn của Diệp Tinh Tinh, tất cả đều đã phơi bày sự thật tàn khốc.
“Anh cưới tôi để che đậy mối quan hệ của anh với Diệp Tinh Tinh, đúng không?” Hạ Hạ quay phắt lại, đôi mắt rực lên một ngọn lửa giận dữ xen lẫn đau đớn. “Anh lợi dụng tôi, làm tôi trở thành vật thế thân cho tội lỗi của anh!”
Giang Lăng run rẩy, anh ta không thể nói nên lời. Lời thừa nhận không cần thốt ra, nó đã hiện rõ trên khuôn mặt anh ta.
Hạ Hạ nhìn anh ta một cách thương hại. Cô ta lắc đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má. “Tôi đã từng tin anh. Tôi đã từng nghĩ chúng ta có thể có một khởi đầu mới. Nhưng giờ thì tôi hiểu rồi.” Cô ta đưa tay lên lau nước mắt, cố gắng giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng. “Anh cứ đi đi. Hãy đi đến nơi mà trái tim anh thuộc về.”
Giang Lăng vẫn đứng đó, như hóa đá. Anh ta nhìn Hạ Hạ, nhìn bó hoa hồng đỏ rực rơi dưới sàn nhà, nơi từng là biểu tượng cho lời xin lỗi và hy vọng. Giờ đây, nó chỉ còn là một đống hoa tàn úa, phản chiếu sự mục nát trong mối quan hệ giả dối này. Anh ta biết, anh ta đã mất tất cả. Không chỉ Hạ Hạ, mà còn cả sự tự trọng của mình.
“Hạ Hạ, anh…” Anh ta muốn nói thêm, muốn níu kéo, nhưng cổ họng nghẹn lại.
Hạ Hạ quay lưng đi, bước từng bước về phía cửa. “Tôi sẽ không chờ đợi anh nữa. Đám cưới này, nó chưa bao giờ thuộc về tôi.” Cô ta mở cửa, bước ra ngoài, để lại Giang Lăng một mình trong căn phòng trống rỗng, với những lời nói còn bỏ lửng và một tương lai mờ mịt. Cánh cửa đóng sập lại, kết thúc một chương đầy đau đớn trong cuộc đời cô.
Giang Lăng đứng sững như bị đóng băng. Mắt anh ta lướt nhanh qua khuôn mặt Hạ Hạ, cố gắng dò hỏi xem liệu còn có tia hy vọng nào cho sự bào chữa của mình. Nhưng tất cả những gì anh ta nhìn thấy là sự thất vọng đang dần biến thành sự lạnh lẽo tột cùng. Hạ Hạ đã nhìn thấy tất cả, nghe thấy tất cả.
“Anh cưới tôi để che đậy mối quan hệ của anh với Diệp Tinh Tinh, đúng không?” Hạ Hạ quay phắt lại, ánh mắt cô như hai lưỡi dao sắc bén, vừa phẫn nộ vừa đau đớn. “Anh lợi dụng tôi, làm tôi trở thành vật thế thân cho tội lỗi của anh!”
Giang Lăng run rẩy. Cổ họng anh ta nghẹn lại, không thể thốt ra dù chỉ một lời. Sự thừa nhận không cần lời nói, nó đã hiện rõ trên khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt né tránh của anh ta.
Hạ Hạ nhìn anh ta với ánh mắt đầy thương hại. Cô ta lắc đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má. “Tôi đã từng tin anh. Tôi đã từng nghĩ chúng ta có thể có một khởi đầu mới. Nhưng giờ thì tôi hiểu rồi.” Cô ta đưa tay lên lau vội dòng lệ, cố gắng giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng. “Anh cứ đi đi. Hãy đi đến nơi mà trái tim anh thuộc về.”
Giang Lăng vẫn đứng đó, bất lực nhìn Hạ Hạ. Anh ta nhìn xuống sàn nhà, nơi bó hoa hồng đỏ rực – biểu tượng cho lời xin lỗi và hy vọng ban đầu – giờ đây đã rơi vãi, tàn úa. Nó phản chiếu sự mục nát của mối quan hệ giả dối mà anh ta đã dày công vun đắp. Anh ta biết, anh ta đã mất tất cả. Không chỉ Hạ Hạ, mà cả sự tự trọng của mình.
“Hạ Hạ, anh…” Anh ta muốn nói thêm, muốn níu kéo, nhưng cổ họng anh ta như bị bóp nghẹt.
Hạ Hạ không quay lại. Cô ta sải bước về phía cửa, giọng nói vang lên dù đã đi xa: “Tôi sẽ không chờ đợi anh nữa. Đám cưới này, nó chưa bao giờ thuộc về tôi.” Cánh cửa bật mở, rồi đóng sập lại sau lưng cô, bỏ mặc Giang Lăng trong căn phòng vắng lặng, giữa những lời nói còn bỏ lửng và một tương lai mù mịt.
Căn phòng giờ đây chỉ còn lại sự im lặng ngột ngạt. Hạ Hạ đứng đó, vai run lên nhẹ. Cô ta quay lưng lại với Giang Lăng, với căn phòng, với tất cả những dối trá đã từng tồn tại. Một vài giọt nước mắt bướng bỉnh vẫn lăn dài trên má, nhưng trong lòng cô ta, một sự quyết đoán lạnh lùng đang dần hình thành.
Hạ Hạ bước nhanh về phía phòng ngủ. Ánh mắt cô lướt qua khung cửa sổ nhìn ra thành phố A, nơi những ánh đèn đêm bắt đầu lấp lánh. Không còn tương lai nào ở đây nữa. Kế hoạch mà cô từng đặt ra cho cuộc sống sau đám cưới giờ đây trở nên vô nghĩa. Giờ là lúc phải tự cứu lấy mình.
Cô ta mở tủ quần áo. Thay vì những bộ váy lộng lẫy dành cho tân nương, Hạ Hạ lôi ra những bộ quần áo đơn giản, dễ di chuyển. Cô gấp chúng lại một cách nhanh chóng, gọn gàng, nhét vào một chiếc vali nhỏ đã được chuẩn bị sẵn. Chiếc vali ấy đã được giấu kỹ dưới gầm giường từ lâu, như một phao cứu sinh bí mật. Mỗi lần nhìn thấy nó, một tia hy vọng mong manh lại nhen nhóm, và giờ đây, nó đã trở thành con đường thoát hiểm duy nhất.
Trong lúc gấp quần áo, đôi bàn tay Hạ Hạ thoáng khựng lại khi chạm vào một chiếc khăn choàng mỏng. Đó là món quà Giang Lăng tặng cô vào lần đầu tiên họ đi công tác cùng nhau, khi mối quan hệ sếp-trợ lý còn đang âm thầm nảy nở. Một thoáng buồn bã lướt qua, nhưng rồi cô ta lắc đầu. Kỷ niệm đẹp đẽ cũng không thể xóa nhòa hiện thực tàn khốc.
Cô ta đi vào phòng tắm, soi mình trong gương. Khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt sưng húp vì khóc. Nhưng ẩn sâu trong đó là một ánh lửa mới. Ánh lửa của sự giải thoát, của quyết tâm làm lại từ đầu. Cô ta khẽ mỉm cười, một nụ cười méo mó nhưng chứa đầy sự nhẹ nhõm. Tự do, cuối cùng thì tự do cũng đến.
Hạ Hạ tiếp tục công việc thu dọn. Từng món đồ cá nhân nhỏ nhặt được cẩn thận cho vào vali: vài cuốn sách yêu thích, một ít đồ dùng vệ sinh, và bức ảnh duy nhất cô chụp cùng cha mẹ trước khi chuyển đến Thành phố A. Tất cả đều là những thứ thực sự có ý nghĩa với cô, không phải những vật dụng hào nhoáng mà Giang Lăng hay Diệp Tinh Tinh từng nghĩ cô cần.
Một tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ treo tường vang lên, như đếm ngược thời gian. Còn rất ít thời gian nữa trước khi trời sáng. Cô ta biết mình phải đi ngay. Không một lời từ biệt. Không một lời giải thích. Chỉ có sự biến mất lặng lẽ.
Hạ Hạ nhìn quanh căn phòng lần cuối. Đây từng là nơi cô từng mơ về một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc. Giờ đây, nó chỉ còn là một nhà tù trá hình. Cô ta hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống cảm giác buồn bã còn sót lại. Một chút tiếc nuối cho những gì đã không bao giờ có thể xảy ra, nhưng sự nhẹ nhõm và niềm vui được làm chủ cuộc đời mình lớn hơn gấp vạn lần.
Cô ta đóng vali lại. Tiếng khóa kéo vang lên khô khốc trong đêm tĩnh lặng. Hạ Hạ đứng dậy, vai thẳng, ánh mắt hướng về phía cửa. Sân bay, vé máy bay, và một tương lai không có Giang Lăng, không có Diệp Tinh Tinh, đang chờ đợi. Cô ta sẽ không để bất kỳ ai định đoạt cuộc đời mình nữa.
Cảnh: Lễ đường – Ngày cưới
NỘI CUNG CẢNH:
Một lễ đường tráng lệ. Hoa tươi rực rỡ khắp nơi, ánh nến lung linh. Khách khứa đã tề tựu đông đủ, ai nấy đều trang phục chỉnh tề, thì thầm bàn tán. Trên lễ đài, mọi thứ đã sẵn sàng cho một đám cưới hoàn hảo.
Hạ Hạ đứng phía sau cánh cửa lớn, nơi lối vào lễ đường. Cô mặc chiếc váy cưới lộng lẫy, bồng bềnh. Lớp voan mỏng che đi một phần gương mặt, nhưng không giấu được ánh mắt kiên quyết, pha lẫn chút xa xăm. Đôi tay cô siết chặt bó hoa cưới, những ngón tay trắng bệch. Bên tai cô, tiếng nhạc du dương cất lên, báo hiệu thời khắc trọng đại sắp bắt đầu.
Hạ Hạ nhắm mắt lại. Trong đầu cô vang vọng lại cuộc điện thoại lén nghe được, những lời nói dối trá của Giang Lăng, hình ảnh Diệp Tinh Tinh yếu ớt trong bệnh viện. Một nỗi đau nhói lên trong tim, nhưng không làm lung lay quyết tâm của cô. Cô đã chuẩn bị cho ngày này. Kể cả khi Giang Lăng quyết định bỏ trốn, cô cũng đã có kế hoạch của riêng mình.
Giọng nói của người điều phối tiệc vang lên, thúc giục. Hạ Hạ hít một hơi thật sâu. Cô đưa tay chạm nhẹ vào túi váy cưới, nơi có chiếc vali nhỏ đã được giấu kỹ. Đó là con đường thoát hiểm mà cô đã chuẩn bị từ rất lâu.
Cô nhìn vào gương trang điểm cầm tay. Khuôn mặt cô hiện lên rõ ràng hơn. Vẫn còn chút phờ phạc, nhưng ánh mắt đã rực lên một ngọn lửa mới. Ngọn lửa của sự giải phóng. Cô sẽ không để ai biến mình thành kẻ đệm lưng, thành nạn nhân của những âm mưu tình ái.
Tiếng nhạc lớn dần. Cánh cửa lễ đường từ từ mở ra. Hạ Hạ bước những bước chân đầu tiên vào không gian lộng lẫy, nhưng trái tim cô đã không còn thuộc về nơi đây. Cô đi vào, không phải để trở thành cô dâu, mà để hoàn thành nốt vai diễn cuối cùng, trước khi chính thức rời khỏi vở kịch tồi tệ này. Giang Lăng sẽ phải trả giá. Diệp Tinh Tinh cũng vậy. Và cô, Hạ Hạ, sẽ sống cuộc đời của chính mình.
Hạ Hạ bước lên bục giảng đường, ánh mắt quét qua đám đông. Cô tìm kiếm bóng dáng Giang Lăng. Mọi thứ diễn ra như một vở kịch mà cô đã thuộc lòng. Cô nở một nụ cười lịch sự, cứng nhắc. Bên trong, cô đang đếm ngược từng giây, chờ đợi thời cơ chín muồi để biến mất khỏi cuộc đời này.
Một giọng nói thì thầm vang lên từ phía dưới, đủ để Hạ Hạ nghe thấy: “Nhìn xem, cô ta vẫn diễn tròn vai ghê.”
Hạ Hạ khẽ nhếch môi. Kẻ tung tin đồn xấu, thư ký của Giang Lăng, đang đứng lẫn trong đám đông. Cô ta nghĩ mình có thể thao túng mọi thứ sao? Hạ Hạ không thèm liếc nhìn. Mục tiêu của cô lúc này là Giang Lăng.
Giang Lăng đứng ở phía đối diện, nơi chú rể phải đứng. Anh ta không hề nhìn về phía Hạ Hạ. Ánh mắt anh ta lơ đãng, đôi lúc lại nhìn về phía một góc khuất nào đó. Hạ Hạ biết, anh ta đang nghĩ gì. Anh ta đang chờ đợi Diệp Tinh Tinh.
Đúng như dự đoán. Một sự xáo trộn nhẹ trong đám đông phía cuối lễ đường. Hạ Hạ tập trung quan sát. Có ai đó đang tiến vào.
Hạ Hạ đứng im, vai thẳng, tay vẫn siết chặt bó hoa. Gương mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản giả tạo. Nhưng trong đầu, kế hoạch đã bắt đầu vận hành. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng. Thời khắc của sự giải thoát đã gần kề.
Cánh cửa lễ đường đóng sầm lại sau lưng Hạ Hạ. Toàn bộ sự chú ý đổ dồn về phía cô. Giây phút căng thẳng tột độ. Giây phút mà mọi thứ sẽ thay đổi. Hạ Hạ nhìn thẳng về phía Giang Lăng, ánh mắt giao nhau. Cô đợi.
Giây phút im lặng nặng nề bao trùm lễ đường. Toàn bộ ánh mắt đổ dồn về phía Hạ Hạ. Giang Lăng đứng đó, vẻ mặt đanh lại, ẩn chứa sự bối rối và tức giận khó tả. Anh ta đã không ngờ Hạ Hạ lại dám hành động như vậy. Vài giây trước, anh ta vẫn còn tin rằng cô sẽ không phản kháng, rằng cô sẽ chấp nhận số phận làm bình phong cho tình yêu của anh và Diệp Tinh Tinh. Nhưng rồi, anh ta nhìn thấy đôi mắt Hạ Hạ. Chúng không còn vẻ phục tùng hay cam chịu. Thay vào đó là sự giải thoát, một ngọn lửa kiên quyết đã bùng cháy.
Cánh cửa lớn phía sau lưng Hạ Hạ đóng sập lại. Âm thanh vang vọng, như tiếng chuông báo tử cho mối quan hệ đầy dối trá này. Hạ Hạ không quay đầu lại. Cô biết, phía sau cánh cửa ấy là cả một thế giới mà cô vừa dứt bỏ. Nơi có những lời hứa suông, những kế hoạch tồi tệ và những trái tim tổn thương. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho lồng ngực không run rẩy. Bó hoa cưới trong tay chợt cảm thấy nặng trĩu.
Giang Lăng bắt đầu bước về phía cô. Mỗi bước chân của anh ta đều mang theo một sức nặng, một sự đe dọa ngầm. Anh ta muốn quát lên, muốn kéo cô lại, muốn yêu cầu một lời giải thích. Nhưng sự im lặng của đám đông, ánh mắt dò xét của từng vị khách, tất cả đều khiến anh ta kìm nén. Chỉ còn lại ánh mắt chạm nhau, tia nhìn sắc như dao cứa.
Hạ Hạ mỉm cười, một nụ cười không hề có chút hạnh phúc, chỉ là sự lạnh lùng đến tột cùng. Cô khẽ lắc đầu. “Anh không xứng,” cô thầm nghĩ, nhưng lời nói đó chỉ vang lên trong tâm trí cô. Thay vào đó, cô đưa bó hoa cưới về phía Giang Lăng, như một lời trao trả.
“Em xin lỗi, Giang Lăng,” giọng Hạ Hạ vang lên, rõ ràng và dứt khoát, nhưng lại không hề có sự hối tiếc nào trong đó. “Em không thể tiếp tục làm bình phong của anh nữa.”
Cả lễ đường như nín thở. Lời tuyên bố ấy giống như một quả bom được kích hoạt, xé toạc bầu không khí trang trọng. Giang Lăng sững sờ. Anh ta nhìn chằm chằm vào Hạ Hạ, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó quen thuộc trong đôi mắt cô, nhưng chỉ thấy sự xa lạ và quyết tâm sắt đá.
Hạ Hạ quay lưng lại. Cô không quan tâm đến những lời xì xào, những ánh mắt ngạc nhiên. Cô bước đi, từng bước vững vàng, về phía một cánh cửa phụ khuất sau sân khấu. Dưới lớp váy cưới bồng bềnh, đôi chân cô di chuyển nhanh nhẹn, không chút vướng víu. Cô biết, chiếc vali nhỏ đã được chuẩn bị sẵn ở đó.
Giang Lăng lập tức lao về phía cô. “Hạ Hạ! Dừng lại!” Anh ta gào lên, giọng đầy tuyệt vọng. Nhưng Hạ Hạ đã không còn nghe thấy. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân của chính mình, tiếng tim đập dồn dập, và tiếng nhạc nhẹ nhàng của một bài hát quen thuộc vang lên từ chiếc điện thoại đặt trong túi áo. Đó là giai điệu mà cô đã chọn để đánh dấu sự khởi đầu mới.
Khi Giang Lăng chạy đến được chỗ cô, Hạ Hạ đã mở cánh cửa phụ và biến mất. Chỉ còn lại một luồng gió lạnh lẽo lùa vào lễ đường, mang theo mùi hương hoa cỏ. Trên sàn nhà, bó hoa cưới rơi xuống, những cánh hoa trắng muốt vương vãi.
Một lúc sau, khi sự hoảng loạn đã lắng xuống, một người hầu gái cẩn thận nhặt lên một phong thư màu trắng đặt ngay ngắn trên bàn lễ tân gần phòng tân hôn. Bên trong là một bức thư ngắn gọn, được viết bằng nét chữ quen thuộc của Hạ Hạ:
“Giang Lăng,
Tôi không phải bình phong của anh. Chúc mừng hạnh phúc.
Hạ Hạ.”
Bức thư ấy, đơn giản nhưng đầy sức nặng, đã chính thức đặt dấu chấm hết cho một cuộc hôn nhân chưa từng bắt đầu. Giang Lăng nhìn bức thư, rồi nhìn quanh căn phòng trống rỗng, cảm giác bàng hoàng và bất lực bao trùm lấy anh ta. Anh ta đã mất tất cả.
***
Bức màn nhung khẽ khép lại. Dù đám cưới đã tan vỡ, nhưng sự thật đau lòng về mối quan hệ phức tạp giữa Giang Lăng, Diệp Tinh Tinh và Hạ Hạ vẫn còn đó, lẩn khuất đâu đó trong thành phố A. Hạ Hạ đã chọn cho mình con đường giải thoát, một bước ngoặt táo bạo để tìm lại bản thân. Nhưng liệu đó có phải là dấu chấm hết cho mọi rắc rối, hay chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến mới, một hành trình đầy thử thách và những bí mật còn chưa được phơi bày? Những câu hỏi đó còn bỏ ngỏ, như một lời hứa hẹn về những diễn biến kịch tính tiếp theo, về những hệ lụy mà sự dối trá và tham vọng có thể gây ra. Cuộc sống của mỗi người, dù giàu sang hay nghèo khó, dù thông minh hay lầm lỡ, đều chứa đựng những cung bậc cảm xúc riêng, những bài học vô giá. Sự phản bội có thể để lại vết sẹo, nhưng sự kiên cường và ý chí sinh tồn sẽ luôn là ngọn lửa dẫn đường. Dù đi đến đâu, Hạ Hạ cũng sẽ mang theo bài học về giá trị bản thân, về việc không bao giờ được phép để ai đó định đoạt cuộc đời mình.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*