Ngoài cửa sổ kính sát đất, pháo hoa từng chùm một bay lên, nở rộ rồi tan biến.
Từ năm 2012, mỗi năm vào 7 giờ tối ngày 24 tháng 7, suốt bảy năm qua, pháo hoa kỷ niệm của Lương Đình Sinh chưa từng gián đoạn.
Mỗi lần pháo hoa kéo dài đúng 15 phút, vì tôi và Lương Đình Sinh gặp nhau năm chúng tôi 15 tuổi.
Từ cửa sổ nhìn xuống, đám đông đã sớm biết tin tức, tụ tập dọc theo bờ sông, háo hức và phấn khởi.
Những người xem pháo hoa hôn nhau, thân mật, reo hò…
Liên quan đến tôi, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Ánh đèn trong phòng mờ ảo, người đàn ông phía đối diện bàn dài mặc vest chỉnh tề, dáng người cao lớn, cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, ánh sáng phản chiếu khiến gương mặt anh ta thêm phần góc cạnh.
Tôi nhìn anh ấy rất lâu mới lên tiếng, giọng nói xa xăm như cách một lớp sương mù:
“Em đồng ý ly hôn rồi, đơn đồng thuận đã điền xong, sáng mai gặp nhau ở tòa.”
Nghe vậy, anh ấy ngẩng đầu khỏi điện thoại, nhìn tôi:
“Hôm nay là ngày này, đừng nhắc chuyện đó.”
Tôi tháo nhẫn cưới, đặt lên bàn:
“Không có ngày nào phù hợp hơn hôm nay. Bắt đầu từ đâu, kết thúc từ đó đi, Lương Đình Sinh.”
Anh ta im lặng một lúc, rồi đẩy ghế đứng dậy:
“Được… sáng mai anh qua đón em.”
Căn nhà này rất rộng, anh ấy chưa ra khỏi cửa tôi đã nghe tiếng anh ấy nghe điện thoại, giọng nói trầm thấp dỗ dành người bên kia đầu dây:
“Ừ, cô ấy đồng ý rồi. Được, đợi anh ở nhà—”
Tiếng đóng cửa rất nhẹ, đúng phong cách của anh ấy.
Tôi ngồi trước bàn, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ cho đến khi chùm pháo hoa cuối cùng rơi xuống mới đứng dậy.
Đúng lúc đó, điện thoại vang lên một tiếng, giọng nữ nhẹ nhàng vui vẻ hỏi:
“Cô thỏ à, hôm nay là kỷ niệm bảy năm ngày cưới của cô và anh Lương, chắc hai người vẫn đang hạnh phúc bên nhau nhỉ! Năm nay anh ấy chuẩn bị quà gì cho cô vậy?
Để tôi đoán nhé, là…”
Tôi giơ tay tắt lời nhắc nhở, giọng nói vui vẻ lập tức ngừng lại.
Mở điện thoại lên, tôi không hề do dự, ủy thác tất cả các căn nhà đứng tên mình cho bên môi giới, bán hết một lượt.
Năm tôi mới đến Hong Kong, Lương Đình Sinh sợ tôi chịu ấm ức, đã tìm đủ mọi cách để mang đến cho tôi cảm giác an toàn.
Năm đó, mẹ anh không mấy thích tôi, khi tôi và Lương Đình Sinh kết hôn, bà ấy thậm chí không xuất hiện.
Nhưng lúc đó, Lương Đình Sinh đã dồn tất cả tài sản có thể, trao cho tôi những gì anh ấy có thể trao.
Hai bất động sản lớn nhất được sang tên cho tôi, trong đó có căn hộ hiện tại – năm đó đã trị giá khoảng 50 triệu đô la Hong Kong.
Sau khi cha Lương Đình Sinh qua đời, anh ấy tiếp quản Long Hưng, sự nghiệp ngày càng phát triển. Cứ mỗi khoảng thời gian, anh lại mua thêm bất động sản đứng tên tôi, thậm chí lập cả quỹ tín thác cho tôi.
Khi đó, anh ấy luôn áy náy:
“Lan Lan, em một mình theo anh đến đây, anh xót em. Anh muốn cho em thật nhiều, nhưng lúc nào cũng thấy chưa đủ.”
Tôi tựa trán vào anh, nói:
“Lương Đình Sinh, em không quan tâm đến mấy thứ này.”
Dù sao khi tôi gặp anh lần đầu, anh cũng chỉ là cậu thiếu niên sẵn sàng đánh nhau vì đôi giày 30 tệ.
Tôi an ủi anh:
“Anh cho em đủ rồi. Dù sau này anh không cần em nữa, em cũng không chết đói ở Hong Kong.”
Giờ đây, lời nói năm xưa ứng nghiệm, vợ chồng mỗi người một ngả, trở thành người dưng.
Dù vậy, tôi vẫn giữ được thể diện và tiền bạc, ít nhất sẽ không phải lang thang trên phố xá Hong Kong trong mùa đông lạnh giá.
Sáng sớm hôm sau, tôi tự lái xe đến tòa án để đăng ký, sớm hơn dự kiến 15 phút.
Hôm nay Lương Đình Sinh không mang theo tài xế, anh tự lái chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen đến.
Trước đây anh rất thích lái chiếc Maybach mà tôi tặng, nhưng sau khi anh dùng xe đó để chở Hứa Gia Ninh, tôi đã đập nát nó không thương tiếc.
Lương Đình Sinh mặc một bộ vest đen, gương mặt đẹp trai đến mức khiến người qua đường cũng phải ngoái nhìn.
Tôi nhìn gương mặt anh, trong đầu hiện lên hình ảnh năm ấy. Anh quỳ một gối cầu hôn, cầm nhẫn trên tay, chưa kịp nói câu nào đã khóc đến mức không thể đứng vững.
Cuối cùng, vẫn là tôi tựa trán vào anh, vừa cười vừa nói đồng ý, rồi đưa tay cho anh đeo nhẫn.
Thấy tôi ngẩn người, Lương Đình Sinh vô thức nắm lấy tay tôi:
“Lan Lan, nếu em hối hận, chúng ta có thể…”
Tôi giật mạnh tay ra, bình tĩnh đứng dậy:
“Đi thôi.”
Anh nhìn bàn tay trống không của mình, siết nhẹ thành nắm đấm trong không trung, rồi lặng lẽ đứng dậy đi theo.
Ly hôn vốn dĩ là chuyện phiền phức, ly hôn với người giàu lại càng rắc rối hơn.
Ở Hong Kong, ly hôn phức tạp và mất nhiều thời gian hơn so với trong nước.
Giữa tôi và Lương Đình Sinh không có tranh chấp tài sản gì nhiều, 3,6 tỷ tiền trợ cấp là do anh ấy chủ động đề nghị, tôi không có ý kiến.
Để tránh phát sinh thêm rắc rối, tôi dùng chút thủ đoạn, không cần đợi thêm 6 tháng, có thể nhận được phán quyết ly hôn ngay trong ngày.
Hai tiếng sau, tôi và Lương Đình Sinh cầm trên tay tờ quyết định ly hôn.
Anh ấy nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ trên đó rất lâu, cho đến khi nhân viên nhắc anh nhường lối, anh mới sực tỉnh, nghiêng người tránh ra:
“Anh không ngờ em lại vội như vậy, đến vài tháng cũng không chờ được.”
Tôi cảm thấy buồn cười:
“Người chờ không nổi chẳng phải là anh sao? Anh nài nỉ em suốt nửa năm trời, nhanh gọn dứt khoát chẳng phải điều anh muốn ư?”
Anh mím môi:
“Anh uống say mà——”
Tôi không nghĩ giữa tôi và anh còn cần thiết để ôn lại chuyện cũ, xoay người định rời đi.
Lương Đình Sinh vô thức bước theo:
“Em định làm gì sau này?”
Tôi hờ hững:
“Làm việc, yêu đương, du lịch… chuyện gì em cũng có thể làm.”
“Em vẫn ở Hong Kong chứ?” Anh hỏi tiếp.
Tôi dừng bước, nhìn thẳng vào anh:
“Lương Đình Sinh, đôi lúc em nghĩ, nếu em chỉ ham tiền của anh thì tốt biết bao. Khi đó, vị trí bà Lương này, cả đời em cũng không nhường cho ai khác.”
“Lan Lan, là anh có lỗi với em. Sau này, bất cứ chuyện gì em cần, anh có thể giúp, anh sẽ lo cho em cả đời.”
Tôi cười nhạt, không đáp.
Bước ra khỏi cửa, Hứa Gia Ninh trong bộ Chanel đứng tựa vào xe của Lương Đình Sinh, đeo kính râm, trên cổ là sợi dây chuyền Tiffany vừa nhìn đã biết là hàng đấu giá chưa ra mắt. Ít ai lại phô trương như vậy giữa ban ngày.
Thấy chúng tôi đi ra, cô ta vội vã tiến tới khoác lấy tay Lương Đình Sinh.
Lương Đình Sinh cau mày, giọng không mấy vui vẻ:
“Ai cho em tới đây?”
Hứa Gia Ninh nhìn sắc mặt anh, mạnh dạn nói:
“Em đến tìm bạn trai mình, có gì không đúng sao?”
Lúc nói câu này, ánh mắt cô ta không chút sợ hãi nhìn tôi. Trước đây cô ta không dám như vậy.
Trong giới này không thiếu người thứ ba, nhưng Hứa Gia Ninh không giống kiểu thường thấy.
Khác với mấy kẻ được cưng chiều đôi chút là vội vàng khoe mẽ trước mặt chính thất, cô ta luôn cẩn trọng, ngoan ngoãn, sẵn sàng nhún nhường.
Có thể nói, nếu tôi cho cô ta cơ hội, cô ta thậm chí sẵn sàng quỳ xuống lau giày cho tôi.
Năm đó, cô ta gửi cho tôi một đoạn ghi âm, chỉ vỏn vẹn hai câu – là cuộc trò chuyện giữa cô ta và Lương Đình Sinh.
“Anh Lương, em không cần anh phải có trách nhiệm với em, em chỉ cần một chút tình cảm của anh là đủ.
Nếu điều đó làm anh khó xử, cũng không sao cả. Yêu anh là chuyện của em, em có quyền và tự do để làm điều đó, đúng không?”
Khi đó, cô ta chỉ là một phóng viên giải trí nhỏ bé ở Hong Kong, chuyên chui rúc trong các bữa tiệc lớn để chụp lén chuyện thâm cung bí sử của giới nhà giàu.
Lần đó, cô ta vô tình lẻn vào buổi tiệc kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Long Hưng, bị phát hiện và bị lôi ra ngoài cùng với chiếc máy ảnh.
Lương Đình Sinh cực kỳ căm ghét mấy tay paparazzi ở Hong Kong.
Năm đó, sau khi cha anh ngoại tình, đám chó săn đã đuổi theo mẹ anh, cố chụp lại cảnh bà khóc lóc ngay khi vừa biết tin. Máy ảnh đuổi sát theo xe của bà, kết quả là mẹ anh bị sảy thai.
Khi nhìn thấy Hứa Gia Ninh lúc đó, trong mắt Lương Đình Sinh tràn đầy chán ghét. Anh lập tức ra lệnh cấm cô ta và cả tòa soạn đứng sau.
Là tôi thấy cô ta đáng thương – một sinh viên mới tốt nghiệp, gương mặt ngây ngô, còn non trẻ, phải chạy đôn chạy đáo để kiếm sống.
Lan Lan nhìn Hứa Gia Ninh, một phóng viên trẻ với ánh mắt đầy sự ngây thơ và có chút kiêu ngạo. Cô ta khoác tay Lương Đình Sinh, tựa như một con công xòe đuôi khoe mẽ trước mặt chính thất. Lan Lan thở dài, lòng dâng lên một cảm giác xót xa khó tả. Cô hiểu Hứa Gia Ninh, cũng hiểu Lương Đình Sinh.
“Lương Đình Sinh,” Lan Lan cất lời, giọng nói vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ẩn chứa một sự trách móc nhẹ nhàng. “Đừng quá khắt khe với cô ấy. Cô ấy còn trẻ, còn non nớt, cần có cơ hội để học hỏi và trưởng thành.”
Ánh mắt Lan Lan hướng về phía Lương Đình Sinh, chứa đầy sự thương cảm. Cô muốn anh ta hiểu rằng, đôi khi, sự khoan dung sẽ mang lại kết quả tốt đẹp hơn là sự trả thù. Cô tin rằng, Hứa Gia Ninh cũng chỉ là một nạn nhân trong câu chuyện tình yêu phức tạp này, một nạn nhân cần được thấu hiểu và giúp đỡ.
Lương Đình Sinh quay đầu, nhìn Lan Lan với đôi mắt đầy thách thức. Anh ta không quen với việc bị người khác can thiệp vào chuyện riêng tư, đặc biệt là từ Lan Lan. Tuy nhiên, nhìn thấy sự chân thành trong ánh mắt cô, anh ta không khỏi suy nghĩ.
“Em nói đúng, Lan Lan,” Lương Đình Sinh chậm rãi đáp, giọng nói trầm ấm. “Có lẽ anh đã quá vội vàng. Cô ấy còn trẻ, và anh không muốn bất kỳ ai phải chịu đựng sự ghét bỏ của anh.”
Hứa Gia Ninh, từ đầu đến cuối vẫn im lặng, giờ đây mới lên tiếng. “Anh Lương, em không sao đâu. Em hiểu em đã làm sai.”
Lan Lan mỉm cười. Cô đã làm điều mình có thể. Giờ đây, mọi chuyện tiếp theo sẽ ra sao, phụ thuộc vào lựa chọn của Lương Đình Sinh. Cô biết, đôi khi, sự tử tế có thể thay đổi cả một thế giới.
Hứa Gia Ninh cúi đầu, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ ngoan ngoãn, nhưng sâu thẳm bên trong là một sự tính toán lạnh lùng. Cô ta nắm chặt bàn tay, các khớp ngón tay trắng bệch, cố gắng kiềm chế sự hả hê dâng trào. “Em sẽ không bao giờ quên ơn chị Lan,” cô ta nói, giọng ngọt như mía lùi, đôi mắt long lanh như sắp rơi lệ. Lời cảm ơn chân thành kia, giờ đây chỉ là một màn kịch tinh vi.
Lan Lan nhìn nụ cười của Hứa Gia Ninh, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Cô đã quen với những lời đường mật, những lời hứa hão huyền. Phía sau vẻ ngây thơ kia, cô cảm nhận được một con người khác, một con người đầy toan tính và tham vọng.
“Tốt lắm,” Lan Lan đáp, giọng vẫn bình thản, nhưng ánh mắt cô nheo lại đầy ẩn ý. “Chị tin em sẽ làm được.”
Hứa Gia Ninh mỉm cười, một nụ cười khiến người ta có cảm giác như cô ta đang thực sự biết ơn. “Em đã có cách để tiếp cận anh Lương Đình Sinh rồi,” cô ta nghĩ thầm, bàn tay khẽ siết chặt chiếc túi xách hàng hiệu. “Lần này, anh ta sẽ không thoát khỏi tay em đâu.”
Lan Lan rời đi, để lại Hứa Gia Ninh một mình trong căn phòng. Cô ta nhìn theo bóng lưng Lan Lan, khóe môi nhếch lên một nụ cười gian xảo. Cô ta sẽ sử dụng vỏ bọc một phóng viên chuyên nghiệp, bám riết lấy Lương Đình Sinh, tìm mọi cách để phá hoại anh ta và tiếp cận Long Hưng. Mọi chuyện sẽ bắt đầu từ đây, một màn kịch mới, đầy rẫy sự lừa dối và phản bội. Cô ta biết mình cần phải cẩn thận, nhưng ngọn lửa tham vọng trong lòng đã thiêu đốt mọi sự dè dặt.
CĂN HỘ CỦA LAN LAN VÀ LƯƠNG ĐÌNH SINH – ĐÊM
Ánh đèn thành phố lung linh hắt qua cửa sổ kính sát đất, vẽ nên những vệt màu ảo diệu trên sàn nhà. Lan Lan ngồi trên sofa, ly rượu vang đỏ sóng sánh trong tay. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út vẫn còn đó, dù chỉ còn vài ngày nữa là nó sẽ bị gỡ bỏ vĩnh viễn. Cô khẽ đưa tay chạm vào, cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua từng đầu ngón tay.
Lương Đình Sinh bước vào nhà, tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh ta mặc bộ vest phẳng phiu, trông có vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại lơ đãng.
LAN LAN
(Giọng đều đều)
Anh về rồi à?
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Không nhìn Lan Lan)
Ừm. Bận chút việc.
Anh ta đi thẳng vào phòng ngủ, bỏ lại Lan Lan một mình với những câu hỏi không lời đáp. Đã bao lâu rồi anh ta không còn ngồi xuống cạnh cô, không còn chia sẻ về một ngày của mình? Bao lâu rồi cô không còn cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ anh ta?
Một cảm giác bất an bắt đầu gặm nhấm trái tim Lan Lan. Cô nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ đêm. Lương Đình Sinh thường ngày sẽ không về muộn như vậy, trừ khi…
Một tiếng chuông điện thoại vang lên từ túi áo Lương Đình Sinh. Anh ta vội vàng rút điện thoại ra, liếc nhìn màn hình rồi nhanh chóng tắt máy, giấu vào túi. Thao tác vội vã, dường như cố gắng che giấu điều gì đó.
LAN LAN
(Nhíu mày)
Ai vậy anh?
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Cáu kỉnh)
Không có gì. Chỉ là cuộc gọi nhỡ thôi. Em đừng nhạy cảm quá.
Giọng anh ta vang lên đầy phòng thủ, càng khiến Lan Lan thêm nghi ngờ. Cô nhìn anh ta bước vào phòng, tiếng cửa đóng sập lại. Căn hộ rộng lớn bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và trống trải đến đáng sợ. Cô cảm thấy mình như một người xa lạ ngay trong chính ngôi nhà của mình.
HỒNG KÔNG – NGÀY HÔM SAU
Ánh nắng ban mai rực rỡ nhưng không xua tan được bầu không khí căng thẳng bao trùm. Lan Lan đứng trước gương, nhìn mình trong bộ váy lịch sự. Cô cố gắng trang điểm thật đẹp, như thể đó là một buổi tiệc quan trọng, không phải là ngày cô sẽ chính thức ký tên vào bản án ly hôn.
Trong lòng cô là một mớ cảm xúc hỗn độn: sự tổn thương, nỗi lo lắng, và cả một chút phẫn uất âm ỉ. Mấy tuần nay, Lương Đình Sinh liên tục lấy cớ “bận công việc” để tránh mặt cô. Những cuộc điện thoại lén lút, những lời giải thích qua loa, tất cả đều vẽ nên một bức tranh u ám về tương lai của mối quan hệ. Cô biết, có điều gì đó không ổn đang diễn ra.
Tiếng xe hơi sang trọng dừng lại trước cửa. Chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen lấp lánh dưới ánh mặt trời. Lương Đình Sinh bước xuống xe, bộ dạng lịch lãm nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và xa cách. Anh ta bước vào nhà, không hề nhìn về phía Lan Lan đang đứng đợi.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
Anh đi trước nhé.
LAN LAN
(Giọng nghẹn lại)
Chúng ta đi cùng nhau.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Ngập ngừng)
Anh… anh có việc phải ghé qua. Em đi trước đi, anh sẽ đến sau.
Anh ta không đợi Lan Lan trả lời, vội vã lên xe và phóng đi. Lan Lan đứng nhìn theo chiếc xe khuất dần, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi. Cảm giác tủi thân và bất lực bủa vây lấy cô. Cô biết, đây không chỉ là sự xa cách đơn thuần của một cặp vợ chồng đang trên bờ vực ly hôn, mà là một sự rạn nứt sâu sắc hơn, một sự phản bội mà cô vẫn chưa dám đối diện hoàn toàn.
BÊN NGOÀI TÒA ÁN Ở HONG KONG
Lan Lan bước xuống từ chiếc Maybach, xe do cô tự tay tặng Lương Đình Sinh vào dịp kỷ niệm 7 năm ngày cưới. Chiếc xe từng là biểu tượng cho tình yêu và sự trân trọng của cô dành cho anh, giờ đây lại trở thành một lời nhắc nhở cay đắng về tất cả những gì đã mất.
Cô bước vào sảnh tòa án, nơi Hứa Gia Ninh đã đợi sẵn. Cô ta xuất hiện trong bộ trang phục Chanel lộng lẫy, cổ đeo sợi dây chuyền Tiffany lấp lánh. Nụ cười trên môi cô ta, một nụ cười chiến thắng, khiến Lan Lan cảm thấy rùng mình. Đây không phải là nụ cười của một người đến tòa án để chứng kiến sự kết thúc của một cuộc hôn nhân, mà là nụ cười của kẻ vừa đoạt được chiến lợi phẩm. Lan Lan siết chặt tay, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang sôi sục bên trong. Cô biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
BÊN NGOÀI TÒA ÁN Ở HONG KONG – TIẾP THEO
Lan Lan bước vào sảnh tòa án. Hứa Gia Ninh đã đợi sẵn. Cô ta diện một bộ trang phục Chanel sang trọng, cổ đeo sợi dây chuyền Tiffany lấp lánh. Nụ cười trên môi cô ta như một lời tuyên bố chiến thắng, khiến Lan Lan cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô ta xuất hiện không phải với tư cách một người chứng kiến sự kết thúc của một cuộc hôn nhân, mà như kẻ vừa giành được chiến lợi phẩm. Lan Lan siết chặt nắm tay, cố nén cơn giận.
Bỗng, điện thoại trong túi Lan Lan rung lên. Một dòng tin nhắn hiện lên màn hình: “Đoạn ghi âm đã được gửi cho Lan Lan. Cô ta sẽ biết mọi thứ.” Là Hứa Gia Ninh gửi. Lan Lan nhìn lướt qua, tim đập thình thịch. Cô biết đó là đoạn ghi âm cô ta đã chuẩn bị, có lẽ là lời thú nhận của Lương Đình Sinh hoặc những lời ngọt ngào mà cô ta đã dụ dỗ anh ta.
Lan Lan mở đoạn ghi âm. Giọng nói của Hứa Gia Ninh vang lên, ngọt ngào giả tạo: “Đình Sinh, em không cần anh phải có trách nhiệm gì với em cả. Em chỉ cần một chút tình cảm của anh là đủ rồi.” Rồi giọng Lương Đình Sinh đáp lại, đầy sự chiều chuộng, như đang nịnh nọt một đứa trẻ: “Em nói gì lạ vậy, Gia Ninh. Anh yêu em mà.”
Trái tim Lan Lan như bị ai đó bóp nghẹt. Những lời lẽ ấy, sự “bao dung” giả tạo của Hứa Gia Ninh, và cả sự phản bội trắng trợn của Lương Đình Sinh, tất cả dồn nén lại, khiến cô cảm thấy choáng váng. Cô đã luôn tin vào tình yêu của mình, tin vào lời thề non hẹn biển, tin vào người đàn ông đã từng là cả thế giới của cô. Giờ đây, tất cả vỡ vụn như thủy tinh.
Cô nhìn Hứa Gia Ninh, nụ cười trên môi kẻ thứ ba càng lúc càng rộng. Cô ta cố tình làm vậy. Cô ta muốn Lan Lan nghe thấy, muốn Lan Lan đau khổ, muốn Lan Lan tan nát.
LAN LAN
(Giọng run rẩy, gần như thì thầm)
Sao… sao anh có thể…
HỨA GIA NINH
(Cười khẩy, giọng đầy thách thức)
Sao tôi có thể? Tôi có thứ mà chị không có. Tình yêu đích thực.
Lan Lan cảm thấy khó thở. Cô nhìn Lương Đình Sinh bước vào, bộ dạng vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Anh ta nhìn Lan Lan, ánh mắt có chút bối rối, nhưng nhanh chóng chuyển sang sự lạnh nhạt quen thuộc.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
Em xong chưa, Lan Lan? Chúng ta còn phải ký giấy tờ.
Lan Lan ngước nhìn anh ta, đôi mắt đỏ hoe. Cô không trả lời. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào anh ta, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó còn sót lại của người đàn ông cô đã từng yêu. Nhưng chỉ còn lại sự trống rỗng.
Cô ta, Hứa Gia Ninh, chính là lý do mọi thứ sụp đổ. Hóa ra, cô ta không chỉ là một phóng viên tò mò, mà là một con rắn độc, ẩn mình chờ thời cơ để cắn xé. Lan Lan nhìn xuống đôi giày 30 tệ của mình, rồi nhìn lên bộ trang phục Chanel của Hứa Gia Ninh. Sự tương phản ấy càng làm tăng thêm cảm giác bất lực.
LAN LAN
(Giọng khàn đặc, đầy phẫn uất)
Anh… anh đã nói dối tôi.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Nhíu mày, giọng bắt đầu gắt gỏng)
Chúng ta đang ly hôn, Lan Lan. Em còn muốn gì nữa?
HỨA GIA NINH
(Thản nhiên như không)
Chị không xứng đáng với anh ấy. Anh ấy yêu tôi.
Những lời ấy như những nhát dao cứa vào tim Lan Lan. Cô không còn đủ sức để tranh cãi. Cô chỉ cảm thấy một nỗi đau tột cùng, một sự phản bội không thể nào nguôi ngoai. Cô nắm chặt điện thoại, đoạn ghi âm vẫn còn phát. Tiếng yêu thương giả dối kia như lời tuyên án tử cho mối quan hệ của họ. Lan Lan quay lưng lại, không muốn nhìn thấy gương mặt của hai kẻ phản bội thêm một giây nào nữa. Cô bước nhanh về phía phòng xử án, tim như muốn vỡ tung.
TRỞ LẠI BÊN NGOÀI TÒA ÁN Ở HONG KONG – TIẾP THEO
Lan Lan bước nhanh qua hành lang. Cô không ngoái lại nhìn Lương Đình Sinh hay Hứa Gia Ninh. Nỗi thất vọng tràn ngập trong tim, nhưng nước mắt không thể rơi. Cô cảm thấy như đã bị rút cạn hết mọi cảm xúc, chỉ còn lại sự chai sạn và một niềm tin đã hoàn toàn vụn vỡ.
Cô đến căn hộ. Ánh chiều tà hắt qua ô cửa kính sát đất, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo lên sàn nhà lạnh lẽo. Không gian quen thuộc giờ đây như một bảo tàng ký ức về một cuộc hôn nhân giả dối. Cô nhìn quanh, nơi có lẽ là lần cuối cùng cô đứng đây.
Đột nhiên, điện thoại rung lên. Đó là tin nhắn từ Hứa Gia Ninh: “Đoạn ghi âm đã được gửi cho Lan Lan. Cô ta sẽ biết mọi thứ.” Lan Lan mở đoạn ghi âm. Giọng Hứa Gia Ninh vang lên, ngọt ngào giả tạo, “Đình Sinh, em không cần anh phải có trách nhiệm gì với em cả. Em chỉ cần một chút tình cảm của anh là đủ rồi.” Tiếp đó là giọng Lương Đình Sinh, đầy chiều chuộng, “Em nói gì lạ vậy, Gia Ninh. Anh yêu em mà.”
Trái tim Lan Lan thắt lại. Cô đã từng nghĩ Lương Đình Sinh là người đàn ông của đời mình, là người mà cô sẽ cùng đi đến cuối con đường. Giờ đây, anh ta lại đang tình tứ với người phụ nữ đã xen vào cuộc sống của họ. Cô nhìn chiếc Maybach Lan Lan tặng anh, nhớ lại lần Hứa Gia Ninh lái nó, rồi chiếc xe bị đập nát. Tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ giờ đây chỉ còn là vết cắt trong tim.
Cửa căn hộ mở ra. Lương Đình Sinh bước vào, tay cầm một tập giấy tờ. Anh ta không nhìn Lan Lan, chỉ lẳng lặng đặt tập giấy lên bàn, ngay cạnh chiếc điện thoại vừa phát ra đoạn ghi âm. Ánh mắt anh ta lảng tránh, bối rối, cố gắng tìm lời biện minh.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Giọng hơi run, cố giữ vẻ bình tĩnh)
Em… em vừa nghe gì vậy, Lan Lan?
Lan Lan không trả lời. Cô cầm lấy chiếc điện thoại, ném mạnh xuống bàn, ngay trước mặt Lương Đình Sinh. Tiếng va chạm vang lên khô khốc.
LAN LAN
(Giọng trầm, lạnh lùng, không còn chút cảm xúc)
Anh có thể giải thích được mà, Lương Đình Sinh.
Lương Đình Sinh nhìn chiếc điện thoại, rồi nhìn Lan Lan. Anh ta tái mặt.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
Anh… anh…
Hứa Gia Ninh xuất hiện ở cửa, mỉm cười đầy ẩn ý. Cô ta diện bộ trang phục Chanel và sợi dây chuyền Tiffany, như một minh chứng cho sự giàu có và chiến thắng.
HỨA GIA NINH
(Giọng ngọt như mật, nhưng ẩn chứa sự khinh miệt)
Chị Lan Lan, anh Đình Sinh yêu tôi. Chuyện này đã quá rõ ràng rồi.
Lan Lan nhìn Hứa Gia Ninh, rồi nhìn Lương Đình Sinh. Anh ta cuối cùng cũng nhìn thẳng vào cô, ánh mắt pha lẫn sự bối rối, bất lực và có cả một chút gì đó là giải thoát.
LAN LAN
(Giọng khàn đặc, đầy thất vọng)
Ba trăm sáu mươi triệu đô la tiền trợ cấp… Anh nghĩ nó có thể mua được sự im lặng của tôi sao?
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Cúi gằm mặt, không dám nhìn vào mắt Lan Lan)
Anh… anh không muốn làm em tổn thương nữa.
LAN LAN
(Cười nhạt)
Tổn thương? Anh đã làm rồi. Anh và cô ta.
Lan Lan nhìn chằm chằm vào Lương Đình Sinh. Cô không còn thấy người đàn ông cô từng yêu. Chỉ còn lại một kẻ phản bội. Nước mắt muốn trào ra, nhưng cô kìm nén. Cô đã quá mệt mỏi với tất cả. Cô quay lưng, bước về phía cửa sổ kính sát đất, nhìn ra bờ sông nơi pháo hoa sẽ sớm bừng nở. Tuy nhiên, đối với Lan Lan, ánh sáng rực rỡ của pháo hoa giờ đây chỉ còn là một lời nhắc nhở đau đớn về một quá khứ đã lụi tàn.
Lan Lan quay lưng lại với khung cảnh lộn xộn phía sau. Bước chân cô dứt khoát, không chút do dự. Cô đi thẳng vào phòng ngủ, nơi từng là không gian của hai người, giờ đây chỉ còn lại là sự trống rỗng và lạnh lẽo. Ánh sáng cuối ngày hắt vào, tạo nên một vẻ đẹp u ám, phù hợp với tâm trạng của cô.
Cô mở ngăn kéo tủ quần áo, tay nhẹ nhàng lướt qua những bộ trang phục lụa là, hàng hiệu. Từng món đồ đều là kỷ niệm, giờ đây chỉ còn là vết tích của một cuộc hôn nhân đã tan vỡ. Cô lấy ra một tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn, bên trong là các tài liệu ly hôn đã được thu thập tỉ mỉ.
LAN LAN
(Nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ, giọng nói trầm và kiên định)
Mọi thứ đã xong xuôi rồi.
Cô đặt tập hồ sơ lên bàn trang điểm, bên cạnh là chiếc nhẫn cưới mà cô đã tháo ra từ lúc nào không hay. Chiếc nhẫn sáng lấp lánh dưới ánh đèn, như một lời nhắc nhở về một lời thề đã bị phản bội. Lan Lan nhìn nó, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi.
LAN LAN
(Tự nhủ thầm, giọng nói chắc nịch)
Mình phải mạnh mẽ.
Cô cảm nhận một luồng sức mạnh đang lan tỏa trong cơ thể. Sự quyết tâm đã thay thế cho tất cả những tổn thương và đau khổ. Cô biết mình không thể chùn bước. Cuộc chiến pháp lý sắp tới sẽ không hề dễ dàng, nhưng Lan Lan đã sẵn sàng. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi xa xa là bờ sông, nơi những màn pháo hoa sẽ sớm bừng nở. Lần này, cô sẽ không còn là người ngước nhìn với trái tim tan vỡ. Cô sẽ là người chứng kiến sự sụp đổ của một đế chế giả tạo.
Cô lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ghi chú. Các ý tưởng về cách phân chia tài sản, cách bảo vệ lợi ích của mình bắt đầu hiện lên rõ ràng trong đầu. Cô nhẩm tính giá trị của từng bất động sản, từng cổ phần. 50 triệu đô la cho căn hộ đó, một con số không hề nhỏ. Nhưng cô biết, cô xứng đáng nhiều hơn thế. Lương Đình Sinh sẽ phải trả giá.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang. Màn hình hiển thị tên “Lương Đình Sinh”. Lan Lan nhìn nó một lúc lâu, rồi quyết định không trả lời. Cô đặt điện thoại xuống, đứng dậy, đi về phía tủ quần áo. Cô mở rộng cánh cửa, ánh mắt dừng lại ở bộ vest màu đen mà cô thường mặc khi đi dự các sự kiện quan trọng.
LAN LAN
(Giọng nói vang vọng, đầy uy quyền)
Ngày mai. Mọi thứ sẽ rõ ràng.
Cô biết, hành trình phía trước còn nhiều chông gai, nhưng trong ánh mắt cô lúc này, không còn sự mềm yếu hay sợ hãi. Chỉ có sự lãnh đạm và một ý chí sắt đá. Cô nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, tự nhủ: “Mình phải mạnh mẽ.”
Sáng sớm hôm sau. Ánh mặt trời yếu ớt chiếu qua ô cửa kính lớn của căn hộ. Lương Đình Sinh đã có mặt từ sớm, dáng vẻ tiều tụy và đôi mắt thâm quầng. Anh ta ngồi trên ghế sofa, tay bóp trán, tâm trạng rõ ràng không hề ổn.
LAN LAN (Bước ra từ phòng ngủ, trong bộ vest đen lịch lãm, không một chút nao núng)
Anh đến rồi.
Lương Đình Sinh giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt vội vàng nhìn về phía Lan Lan. Anh ta đứng bật dậy, tiến lại gần.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Giọng khẩn khoản, như sắp khóc)
Lan Lan… em thật sự muốn làm thế sao? Chúng ta còn có…
LAN LAN
(Ngắt lời, giọng lạnh băng)
Chúng ta đã không còn gì cả, Lương Đình Sinh. Đừng phí lời.
Cô không thèm nhìn thẳng vào anh ta, bước thẳng về phía bàn làm việc. Nơi đó, tập hồ sơ ly hôn đã được đặt sẵn.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Lại níu kéo, giọng van nài)
Đó chỉ là… là một sai lầm thôi. Anh say rượu… anh không biết mình đã làm gì. Anh xin em… đừng bỏ anh. Anh yêu em mà.
Lan Lan dừng lại, quay đầu lại nhìn Lương Đình Sinh. Một nụ cười nhạt khinh bỉ thoáng hiện trên môi cô.
LAN LAN
Yêu? Anh gọi đó là yêu sao? Anh đã nghĩ gì khi phản bội tôi, khi làm tổn thương tôi đến vậy? Tôi không còn tin vào bất kỳ lời nào anh nói nữa.
Cô đưa mắt nhìn thẳng vào anh ta, giọng nói kiên quyết hơn bao giờ hết.
LAN LAN
Nửa năm qua anh cứ liên tục cầu xin, nói đủ thứ lý do. Nhưng anh chưa bao giờ thực sự hiểu, tôi muốn gì. Tôi muốn sự tôn trọng, và anh đã giẫm đạp nó xuống bùn đất.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Đau khổ, tiến thêm một bước)
Anh sai rồi. Anh biết anh sai rồi. Anh sẽ sửa chữa tất cả. Anh sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Anh hứa đấy.
LAN LAN
(Lắc đầu, ánh mắt dán chặt vào tập hồ sơ)
Lời hứa của anh bây giờ có giá trị gì? Anh đã có Hứa Gia Ninh. Tôi không cần phải ở lại đây để làm nền cho mối quan hệ tội lỗi của hai người.
Cô cầm tập hồ sơ lên, bước về phía cửa.
LAN LAN
Tòa án đã chờ sẵn rồi. Anh không còn lựa chọn nào khác đâu.
Lương Đình Sinh đứng sững lại, nhìn bóng lưng cô dần khuất xa. Anh ta tuyệt vọng đưa tay ra như muốn níu giữ, nhưng rồi lại buông thõng. Sự lạnh lùng và kiên quyết của Lan Lan đã khiến anh ta hoàn toàn sụp đổ.
Cùng lúc đó, bên ngoài căn hộ, chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen bóng loáng đã đậu sẵn. Lương Đình Sinh thở dài một hơi nặng nhọc, đôi mắt nhìn xa xăm. Anh ta biết, mình đã mất tất cả.
Bên trong, Lan Lan bước nhanh ra khỏi căn hộ, không ngoảnh đầu nhìn lại. Cô bước đi với một khí chất hoàn toàn mới. Cuộc sống của cô giờ đây chỉ còn lại sự nghiệp và sự bình yên. Mọi thứ thuộc về Lương Đình Sinh đã bị cô bỏ lại phía sau. Cô sẽ không còn là người phụ nữ yếu đuối, tin vào những lời đường mật giả dối. Cô đã trở thành một chiến binh.
TRỜI VẪN CÒN TỐI, ÁNH ĐÈN VÀNG VỌT CHIẾU XUỐNG CON ĐƯỜNG VẮNG VẺ KHI CHIẾC ROLLS-ROYCE CULLINAN MÀU ĐEN LẶN LẼ LĂN BÁNH. LƯƠNG ĐÌNH SINH NGỒI SAU VÔ LĂNG, ĐÔI MẮT THÂM QUẦNG NHÌN THẲNG VỀ PHÍA TRƯỚC, KHÔNG MỘT CHÚT BIỂU CẢM. TRONG LÒNG ANH, CẢM GIÁC TỘI LỖI, HỐI TIỆC VÀ SỢ HÃI ĐAN XEN TẠO NÊN MỘT MÂU THUẪN KHỦNG KHIẾP.
LAN LAN NGỒI TRÊN GHẾ PHỤ, CỨNG CẮN VÀ LẠNH LẼNG. BỘ VEST ĐEN LỊCH LÃM CÀNG LÀM NỔI BẬT VẺ ĐẸP MÃNH MẼ ĐẦY THU HÚT CỦA CÔ. TRONG TÚI XÁCH NHỎ LÀ TẬP HỒ SƠ LY HÔN VÀ MỘT TỜ SỔ NHỎ CHỨA ĐẦY NHỮNG DÒNG CHỮ CÔ VIẾT TAY. ĐÂY LÀ NGÀY CÔ CHỜ ĐỢI SUỐT BAO NGÀY QUA, NGÀY MÀ CÔ QUYẾT ĐỊNH KẾT THÚC TẤT CẢ.
KHÔNG GIAN TRONG XE IM LẶNG, CHỈ CÓ TIẾNG ĐỘNG CƠ XE ÊM ÁI LĂN BÁNH TRÊN ĐƯỜNG. TRONG LÒNG LAN LAN, MỘT CẢM GIÁC HẢI HÙNG BẮT ĐẦU NỞ RỘ. “CHỈ CÓ NGÀY HÔM NAY THÔI.” CÔ NGHĨ THẦM. “CHỈ CÓ NGÀY NÀY LÀ PHÙ HỢP NHẤT ĐỂ CHIA TAY ANH TA.”
LƯƠNG ĐÌNH SINH LÉN NHÌN LAN LAN. ÁNH MẮT ANH ĐẦY VAN NÀI, NHƯNG LAN LAN HOÀN TOÀN PHỚT LỜ. CÔ KHÔNG MUỐN NGHE BẤT KỲ LỜI BIỆN MINH HAY LỜI HỨA HẸN NÀO NỮA. NHỮNG LỜI ĐÓ CHỈ LÀ THỨ VÔ NGHĨA ĐỐI VỚI CÔ.
XE DỪNG LẠI TRƯỚC TÒA ÁN Ở HONG KONG. NƠI MÀ CÁC THỦ TỤC PHÁP LÝ SẼ ĐƯỢC TIẾN HÀNH. LƯƠNG ĐÌNH SINH BƯỚC XUỐNG XE TRƯỚC, DÁNG VẺ TIỀU TỤY VÀ LẦN THỨ HAI CỐ GẮNG NẮM LẤY TAY LAN LAN.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(GIỌNG KHẨN KHOẢN)
Lan Lan, anh…
LAN LAN
(NHANH CHÓNG RÚT TAY LẠI, GIỌNG KHÔNG CẢM XÚC)
Đừng chạm vào tôi.
CÔ THÁO NHẸ CHIẾC NHẪN CƯỚI TRÊN NGÓN ÁP ÚT, ĐẶT NÓ LÊN BẢNG ĐIỀU KHIỂN CỦA XE. TIẾNG CÒI XE THẤM THÍM VỌNG LẠI MỘT LẦN NỮA, NHƯ MỘT LỜI CHÀO TẠM BIỆT VỚI QUÁ KHỨ.
HỌ BƯỚC VÀO TÒA ÁN, MỖI NGƯỜI MỘT HƯỚNG. LAN LAN BIẾT RẰNG CÔ KHÔNG CÒN GÌ ĐỂ MẤT. THẬM CHÍ, CÔ CÒN ĐANG TRONG THẾ THƯỢNG PHONG. CĂN HỘ TRỊ GIÁ 50 TRIỆU ĐÔ LA HỒNG KÔNG LÀ CỦA CÔ, VÀ SẮP TỚI, CÔ SẼ BÁN NHANH NÓ CHO CÔNG TY MÔI GIỚI BẤT ĐỘNG SẢN.
TRONG PHÒ XỬ ÁN, CÁC GIẤY TỜ ĐƯỢC CHUYỂN GIAO. LƯƠNG ĐÌNH SINH KHÔNG HỀ CHỐNG CỰ. ANH TA THẬM CHÍ CHỦ ĐỘNG ĐỀ NGHỊ MỨC TRỢ CẤP LÊN ĐẾN 3,6 TỶ ĐỒNG. NHƯNG LAN LAN TỪ CHỐI MỘT CÁCH PHŨ PHÀNG. CÔ KHÔNG CẦN TIỀN CỦA ANH TA. CÔ CHỈ CẦN GIẢI THOÁT KHỎI BÓNG TỐI MÀ ANH TA ĐÃ GÂY RA.
BÊN NGOÀI TÒA ÁN, HỨA GIA NINH ĐÃ ĐỢI SẴN. CÔ TA DIỆN MỘT BỘ TRANG PHỤC CHANEL LẤP LÁNH, CÙNG VỚI SỢI DÂY CHUYỀN TIFFANY HIỆN LỘ TRÊN CỔ. CÔ TA BƯỚC TỚI, TAY VỊN LƯƠNG ĐÌNH SINH VỚI VẺ MẶT ĐẮC THẮNG.
LAN LAN BƯỚC RA KHỎI TÒA ÁN VỚI TẤT CẢ GIẤY TỜ CẦN THIẾT. CÔ NHÌN THẤY HỨA GIA NINH VÀ LƯƠNG ĐÌNH SINH, NHƯNG KHÔNG HỀ CÓ MỘT CHÚT XÚC ĐỘNG NÀO. CÔ CHỈ KHẼ CƯỜI NHẠT.
LAN LAN
(THÌ THẦM VỚI CHÍNH MÌNH)
Cuộc sống của tôi, giờ là của tôi.
CÔ BƯỚC NHANH VỀ PHÍA CHIẾC MAYBACH MÀ CÔ TỪNG TẶNG LƯƠNG ĐÌNH SINH. CHIẾC XE ĐÃ NÁT BÉT VÌ CÔ TA. LẦN NÀY, CÔ SẼ LÁI NÓ ĐẾN CHỖ BÁN PHẾ LIỆU. SỰ TRẢ THÙ CỦA LAN LAN CHỈ MỚI BẮT ĐẦU.
CĂN HỘ CỦA LAN LAN VÀ LƯƠNG ĐÌNH SINH.
ĐÊM.
PHÁO HOA RỰC RỠ BÊN NGOÀI CỬA SỔ KÍNH SÁT ĐẤT. TỪNG CHÙM NỞ RỘ TRONG ĐÊM TỐI, ÁNH SÁNG PHẢN CHIẾU LÊN MẶT NƯỚC BỜ SÔNG, TẠO NÊN MỘT KHUNG CẢNH LUNG LINH.
LAN LAN NGỒI LẶNG LẼ TRÊN GHẾ SOFA CAO CẤP, MẮT HƯỚNG RA NGOÀI. TRONG TAY CÔ LÀ MỘT LY RƯỢU VANG MÀU ĐỎ SẪM, NHƯNG NÓ VẪN NGUYÊN VẸN. TRÁI TIM CÔ ĐAU THẮT TỪNG CƠN, NHƯNG VẺ MẶT THÌ BÌNH THẢN ĐẾN LẠ LÙNG. CÔ BIẾT, LƯƠNG ĐÌNH SINH ĐANG Ở NGOÀI KIA, CÙNG VỚI HỨA GIA NINH, TẬN HƯỞNG KHUNG CẢNH NÀY. KHUNG CẢNH MÀ CÔ VÀ ANH TỪNG CÙNG NHAU CHỨNG KIẾN VÀO ĐÊM 24 THÁNG 7 NĂM 2012, NĂM MÀ TRUYỀN THỐNG PHÁO HOA KỶ NIỆM BẮT ĐẦU. BẢY NĂM. MỘT KHOẢNG THỜI GIAN ĐỦ DÀI ĐỂ MỘT CUỘC TÌNH TRỞ THÀNH QUÁ KHỨ.
LAN LAN NHẮM MẮT LẠI. CÔ CẢM THẤY MỘT SỰ CÔ ĐỘC TỘT CÙNG GIỮA KHUNG CẢNH NÁO NHIỆT VÀ LÃNG MẠN GIẢ TẠO NÀY. HỌ NÓI RẰNG PHÁO HOA KÉO DÀI 15 PHÚT, TRONG KHOẢNG THỜI GIAN ĐÓ, CÔ VÀ LƯƠNG ĐÌNH SINH ĐÃ GẶP NHAU LẦN ĐẦU TIÊN. LÚC ĐÓ CẢ HAI CHỈ MƯỜI LĂM TUỔI, CÒN NGÂY THƠ VÔ TƯ. CÒN BÂY GIỜ, HỌ LÀ NGƯỜI DƯNG CỦA NHAU, THẬM CHÍ LÀ KẺ THÙ CỦA NHAU.
TIẾNG PHÁO HOA VANG VỌNG. LAN LAN MỞ MẮT RA, NHÌN THẲNG VÀO ĐÁM LỬA TRONG BẦU TRỜI. CÔ KHÔNG KHÓC. NƯỚC MẮT ĐÃ CẠN KHÔ TỪ LÂU. CÔ CHỈ CẢM THẤY HƠI TIẾC CHO ĐÔI GIÀY 30 TỆ MÀ LƯƠNG ĐÌNH SINH TỪNG SẴN SÀNG ĐÁNH NHAU VÌ NÓ KHI CÒN THIẾU NIÊN. GIỜ ĐÂY, ANH TA ĐANG CÙNG NGƯỜI PHỤ NỮ KHÁC ĐI TRONG CHIẾC XE MAYBACH MÀ CHÍNH CÔ TỪNG TẶNG, CHIẾC XE ĐÃ BỊ ĐẬP NÁT KHI ANH TA CHỞ HỨA GIA NINH.
LAN LAN ĐỨNG DẬY. CÔ BƯỚC RA BAN CÔNG, ĐÓN LẤY LÀN GIÓ ĐÊM THOANG THOẢNG MÙI MUỐI BIỂN. CÔ HÍT SÂU MỘT HƠI, THAY THẾ BẦU KHÔNG KHÍ ĐẦY NGHẸN NGÀO TRONG LÒNG BẰNG SỰ THOÁNG ĐÃNG. CÔ CẦM TRONG TAY CHIẾC HỘP NHỎ. TRONG ĐÓ LÀ ĐOẠN GHI ÂM CỦA HỨA GIA NINH, THỨ BẰNG CHỨNG KHÔNG THỂ CHỐI CÃI VỀ MỐI QUAN HỆ CỦA HỌ.
LAN LAN BỎ CHIẾC HỘP VÀO TÚI XÁCH. CÔ NHÌN LƯỢT QUA CĂN HỘ SANG TRỌNG. KHÔNG CÒN BẤT CỨ ĐIỀU GÌ Ở ĐÂY KHIẾN CÔ LƯU Luyến NỮA. CĂN HỘ NÀY, TRƯỚC ĐÂY LÀ CĂN HỘ CỦA CÔ VÀ LƯƠNG ĐÌNH SINH, GIỜ ĐÂY LÀ MỘT TRONG HAI BẤT ĐỘNG SẢN LỚN NHẤT ĐỨNG TÊN LAN LAN, TRỊ GIÁ 50 TRIỆU ĐÔ LA HỒNG KÔNG. NGAY MAI, CÔ SẼ ĐẾN VĂN PHÒNG MÔI GIỚI BẤT ĐỘNG SẢN ĐỂ ỦY THÁC BÁN NHANH NÓ. CÔ KHÔNG CẦN SỐ TIỀN TRỢ CẤP 3,6 TỶ ĐỒNG MÀ LƯƠNG ĐÌNH SINH ĐÃ CHỦ ĐỘNG ĐỀ NGHỊ. CÔ CHỈ CẦN SỰ GIẢI THOÁT.
LAN LAN LẤY ĐIỆN THOẠI RA. MÀN HÌNH HIỆN LÊN HÌNH ẢNH CỦA MẸ LƯƠNG ĐÌNH SINH. CÔ NHÌN CHĂM CHÚM VÀO ĐÓ. MỘT PHẦN TRONG CÔ CẢM THẤY THƯƠNG HẠI CHO NGƯỜI PHỤ NỮ NÀY, NGƯỜI ĐÃ TỪNG CÓ MỘT SỰ CỐ SẢY THAI ĐAU LÒNG DO BỊ PAPARAZZI ĐUỔI THEO SAU VỤ NGOẠI TÌNH CỦA CHỒNG BÀ. NHƯNG PHẦN LỚN HƠN, LAN LAN CHỈ THẤY SỰ PHẪN NỘ.
THẬM CHÍ ĐẾN TẬN BÂY GIỜ, SAU TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU ĐÃ XẢY RA, LƯƠNG ĐÌNH SINH VẪN CHƯA THỂ THOÁT KHỎI CÁI BÓNG CỦA CHA MÌNH, VẪN KHÔNG THỂ THOÁT KHỎI CÁI BÓNG CỦA ĐỊNH KIẾN XÃ HỘI.
LAN LAN NHẤN NÚT GỌI. CÔ BIẾT, CUỘC GỌI NÀY SẼ ĐÁNH DẤU MỘT BƯỚC NGOẶT LỚN TIẾP THEO. SỰ TRẢ THÙ CỦA CÔ VẪN CHƯA KẾT THÚC. NÓ CHỈ MỚI BẮT ĐẦU THÔI. BÊN NGOÀI, PHÁO HOA VẪN NỔ TRÊN BẦU TRỜI ĐÊM, NHƯ MỘT NỐT NHẠC BI TRÁNG CHO BUỔI LỄ CHIA TAY ĐẦY DUYÊN NỢ.
CĂN HỘ CỦA LAN LAN VÀ LƯƠNG ĐÌNH SINH.
ĐÊM.
LAN LAN ĐỨNG TRƯỚC CỬA VỚI VẺ MẶT KHÔNG CẢM XÚC. CƠN GIÓ ĐÊM THỔI QUA MÁI TÓC NGẮN CỦA CÔ. BÊN NGOÀI, TIẾNG PHÁO HOA VẪN NỔ LỚN, NHƯNG ÂM THANH ẤY DƯỜNG NHƯ ĐÃ TRỞ NÊN VÔ NGHĨA VỚI LAN LAN. CÔ HÍT MỘT HƠI THẬT SÂU, MANG THEO LƯỢNG KHÍ TRỜI ĐÊM HIẾM HOI VÀO PHỔI, CỐ GẮNG LÀM NHẸ BỚT GÁNH NẶNG TRONG LÒNG.
CỬA VỪA MỞ, LƯƠNG ĐÌNH SINH ĐÃ ĐỨNG SẴN TRONG KHUNG CỬA, ÁNH MẮT ANH TA VẪN CÒN VẬNG VỜ HỖN LOẠN SAU CUỘC GỌI BẤT NGỜ TỪ LAN LAN. CĂN PHÒNG VẪN MỜ ẢO VỚI ÁNH ĐÈN VÀNG NHẸ NHÀNG, TẠO RA MỘT KHÔNG GIAN VỪA ĐỦ LÃNG MẠN VỪA ĐỦ U ÁM.
LƯƠNG ĐÌNH SINH CHƯA KỊP NÓI GÌ, LAN LAN ĐÃ LẠNH LỜNG THÔNG BÁO: “EM ĐỒNG Ý LY HÔN RỒI.”
GIỌNG CÔ NHƯ SƯƠNG GIÓ LẠNH LẼO, THẤM ĐẦY SỰ XA CÁCH.
LƯƠNG ĐÌNH SINH ĐỨNG HÌNH, KHÔNG THỂ TIN VÀO TAI MÌNH. ANH TA CỐ GẮNG LÀNG TRÁNH ÁNH MẮT CỦA LAN LAN, VÁNG VỞ LẮM BẮM: “Lan Lan… Em nói gì vậy?”
LAN LAN TIẾN LÊN MỘT BƯỚC, ĐỐI DIỆN TRỰC TIẾP VỚI ANH TA. CÔ ĐẶT CHIẾC HỘP NHỎ CHỨA ĐOẠN GHI ÂM LÊN BÀN GHẾ SOFA. TRONG CHIẾC HỘP ĐÓ, CHỨA ĐỰNG TẤT CẢ NHỮNG BẰNG CHỨNG MA QUỶ MÀ HỨA GIA NINH ĐÃ TẠO RA.
“Đơn đồng thuận đã điền xong rồi. Sáng mai, chúng ta gặp nhau ở tòa.” LAN LAN GIỚI THIỆU, GIỌNG NÓI VẪN ĐỀU ĐỀU NHƯ ĐANG KỂ MỘT CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI KHÁC. TRONG ÁNH MẮT ANH TA LÚC NÀY, LƯƠNG ĐÌNH SINH LỘ RÕ SỰ BỐI RỐI VÀ HOANG MANG ĐẾN CÙNG CỰC.
LƯƠNG ĐÌNH SINH NHÌN LAN LAN VỚI ÁNH MẮT NHƯ KHÔNG THỂ TIN NỔI. ANH TA LẮP BẮP: “Ly hôn? Sao… sao đột ngột vậy?”
LAN LAN CHỈ CƯỜI KHẨY. NỤ CƯỜI ẤY NHƯ NGÀN DAO ĐÂM VÀO LÒNG LƯƠNG ĐÌNH SINH.
“Không đột ngột đâu, Lương Đình Sinh. Đã đến lúc rồi.”
CÔ THAY ĐỔI THÁI ĐỘ MỘT CÁCH NHANH CHÓNG, BIẾN MÌNH THÀNH MỘT NGƯỜI HOÀN TOÀN KHÁC.
“Tất cả mọi thứ đã xong cả rồi.” LAN LAN TIẾP LỜI, GIỌNG NÓI CÓ CHÚT MỈA MAI.
LƯƠNG ĐÌNH SINH VẪN KHÔNG HIỂU CHUYỆN GÌ ĐANG XẢY RA. ANH TA CỐ GẮNG THẤU HIỂU NHƯNG KHÔNG THỂ.
LAN LAN NHÌN THẲNG VÀO MẮT ANH TA, NHƯ MUỐN KHẮC SÂU HÌNH ẢNH ĐÓ VÀO TÂM TRÍ.
“Anh đã có Hứa Gia Ninh rồi, đúng không?” Lan Lan hỏi, giọng đầy thách thức.
LƯƠNG ĐÌNH SINH NGẬM MIỆNG, KHÔNG THỂ NÓI LÊN LỜI.
LAN LAN VỚI TAY LẤY CHIẾC NHẪN CƯỚI TRÊN NGÓN TAY VÀ ĐẶT NÓ LÊN BÀN.
“Vậy thì, đây là tất cả những gì anh có thể nhận được.” Lan Lan dứt khoát, lạnh lùng.
ĐOẠN GHI ÂM TRONG CHIẾC HỘP BỖNG CHỢT BẬT LÊN, LAN LAN LƯỜNG NÓ VỚI MỘT TONE ĐỘ ĐẦY NHỊN NHÀN.
“Mẹ Lương Đình Sinh sảy thai cũng vì anh mà.” Lan Lan nhấn mạnh, giọng nói vang vọng.
LƯƠNG ĐÌNH SINH TÁI MẶT, ĐỐI MẶT VỚI SỰ THẬT MÀ ANH TA CỐ GẮNG CHỐN TRÁNH.
LƯƠNG ĐÌNH SINH ĐỨNG HÌNH, SỐC NẶNG TRƯỚC NHỮNG GÌ LAN LAN NÓI VÀ HÀNH ĐỘNG. ĐOẠN GHI ÂM VỌNG LÊN, CHẾM ĐẬP VÀO TAI ANH TA.
LAN LAN LẠNH LÙNG NHÌN ANH TA, KHÔNG MỘT CHÚT XÚC ĐỘNG. CÔ TÍNH TOÁN MỌI THỨ MỘT CÁCH KỸ LƯỠNG.
LAN LAN: (Bình tĩnh, giọng như dao cứa) Nhẫn cưới đây. Đơn ly hôn cũng xong rồi. Sáng mai chúng ta ra tòa. Anh đi đi.
LƯƠNG ĐÌNH SINH NHÌN ĐÔI GIÀY MÒN CỦA MÌNH, CẢM GIÁC THẾ GIỚI ĐANG SỤP ĐỔ. ANH TA THẤM THỈA.
LƯƠNG ĐÌNH SINH: Lan Lan… Em… em thật sự muốn…
LAN LAN: (Ngắt lời, ánh mắt sắc lạnh) Anh nghĩ anh còn lựa chọn nào sao, Lương Đình Sinh? Anh đã có Hứa Gia Ninh, cô ta đã cho anh thứ anh muốn. Còn tôi, tôi chỉ muốn giải thoát.
LAN LAN CHỈ TAY VỀ PHÍA CỬA.
LAN LAN: Đi đi. Đừng để tôi phải nhìn thấy mặt anh nữa.
LƯƠNG ĐÌNH SINH CÒN ĐỊNH NÓI GÌ ĐÓ NHƯNG NHÌN THẤY ÁNH MẮT KIÊN QUYẾT CỦA LAN LAN, ANH TA LẬP TỨC CÚI GẦM MẶT. TRONG LÒNG ANH TA NGẬP TRÀN SỰ HỐI HẬN NHƯNG KHÔNG THỂ NÓI THÀNH LỜI.
ANH TA NHÌN LAN LAN MỘT LẦN CUỐI, THẤY KHUÔN MẶT KHÔNG CẢM XÚC CỦA CÔ, LƯƠNG ĐÌNH SINH ĐẨY GHẾ ĐỨNG DẬY.
LƯƠNG ĐÌNH SINH: (Thều thào) Anh đi.
ANH TA BƯỚC CHẬM RÃI RA KHỎI PHÒNG, CỬA ĐÓNG LẠI CÓT KÉT. NGAY KHI ANH TA VỪA RỜI KHỎI CỬA, LAN LAN NGHE THẤY TIẾNG ANH TA NGHE ĐIỆN THOẠI.
LƯƠNG ĐÌNH SINH: (Thì thầm, giọng ngọt xớt) Ừ, cô ấy đồng ý rồi. Được, đợi anh ở nhà—
LAN LAN CẢM THẤY TRÁI TIM MÌNH NHÓI LÊN MỘT LẦN NỮA, NHƯNG CÔ ĐÃ CHUẨN BỊ TINH THẦN CHO ĐIỀU NÀY.
LAN LAN: (Nghĩ thầm) Hứa Gia Ninh…
LAN LAN NHẮN MỘT TIN NHẮN CHO LUẬT SƯ CỦA MÌNH.
LAN LAN: (Nghĩ thầm) Mọi thứ theo kế hoạch.
CÔ BƯỚC RA CỬA KÍNH LỚN, NHÌN RA BỜ SÔNG. PHÁO HOA VẪN BẮN LÊN TỪ XA, NHƯNG LÚC NÀY CHÚNG CHỈ CÒN LÀ NHỮNG ĐỐM SÁNG NHẠT NHÒA TRONG MẮT LAN LAN. CÔ ĐỨNG ĐÓ, MỘT MÌNH, GIỮA SỰ TĨNH LẶNG CỦA CĂN HỘ.
Ánh sáng chói chang của buổi sáng hắt vào căn hộ sang trọng. Lan Lan đứng trước cửa sổ kính sát đất, nhìn xuống bờ sông nơi những tàn dư pháo hoa vẫn còn lờ mờ. Tiếng điện thoại réo lên, nhắc nhở về một ngày đặc biệt. Cô giơ tay, gạt phăng nó đi. Gương mặt Lan Lan lạnh tanh, không một chút cảm xúc.
Cô rút điện thoại ra, ánh mắt sắc lạnh, không hề do dự. Các ngón tay lướt nhanh trên màn hình, tìm đến ứng dụng của một công ty môi giới bất động sản danh tiếng. “Tìm kiếm nhà môi giới.” Cô ra lệnh, giọng nói rành mạch, dứt khoát. Một danh sách hiện ra. Lan Lan chọn một người có vẻ chuyên nghiệp nhất, nhấn nút gọi.
“Tôi muốn bán gấp tất cả các bất động sản đứng tên tôi.” Lan Lan nói thẳng vào điện thoại, giọng không cho phép sự thương lượng. “Gấp. Ngay lập tức. Tôi không muốn giữ lại bất cứ thứ gì.”
Đầu dây bên kia im lặng một giây, có lẽ vì kinh ngạc. Lan Lan tiếp tục, ánh mắt nhìn xa xăm, như nhìn thấu tương lai. “Bán hết một lượt. Tôi muốn cắt đứt mọi ràng buộc, cả tài chính lẫn tinh thần.”
Cô gác máy, thở ra một hơi dài. Căn hộ rộng lớn giờ đây như một nhà tù. Từng góc nhà, từng đồ vật đều gợi nhớ đến Lương Đình Sinh. Nhưng không, cô sẽ không để nó ám ảnh mình nữa.
Lan Lan bước vào phòng ngủ, ánh mắt quét qua tủ quần áo. Những bộ đồ hàng hiệu, những món đồ xa xỉ mà cô từng trân trọng. Giờ đây, chúng chỉ là những kỷ vật của quá khứ. Cô mở ngăn kéo cuối cùng, lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là chiếc nhẫn cưới lấp lánh. Cô cầm nó lên, cảm nhận sức nặng của nó trên tay. Rồi, với một cử chỉ dứt khoát, cô đặt nó lên bàn trang điểm, ngay cạnh vương miện và những kỷ vật khác.
Lan Lan nhìn mình trong gương. Đôi mắt cô vẫn còn vương chút mệt mỏi, nhưng ý chí đã trở nên kiên định. Cô mở điện thoại lên, tìm kiếm một cái tên. “Hứa Gia Ninh”. Một loạt kết quả hiện ra, những bài báo, những bức ảnh, những dòng trạng thái trên mạng xã hội. Lan Lan lướt qua, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Cô không còn cảm thấy đau đớn, chỉ còn lại sự quyết tâm mãnh liệt.
Cô rời khỏi phòng, đi thẳng ra ban công. Bờ sông rộng lớn trải ra trước mắt. Những tòa nhà chọc trời lung linh ánh đèn. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của Hong Kong.
“Mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây,” Lan Lan thầm nhủ. “Và một khởi đầu mới sẽ bắt đầu.”
Cô quay người bước vào phòng khách, nơi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn sau đêm qua. Chiếc bàn trà với hai tách trà nguội lạnh, hai chiếc ghế đã trống một. Lan Lan đi thẳng đến chiếc bàn làm việc, mở laptop lên. Màn hình sáng lên, lộ ra một giao diện phức tạp của một ứng dụng giao dịch chứng khoán.
“Bán hết”, cô lặp lại với chính mình, ánh mắt sắc lạnh.
Cùng lúc đó, ngoài xa, một chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen lao vun vút trên đường cao tốc. Lương Đình Sinh ngồi sau vô lăng, tay nắm chặt. Gương mặt anh ta đầy vẻ hối hận và hoang mang. Điện thoại trong túi liên tục rung lên. Đó là tin nhắn từ Hứa Gia Ninh.
“Em đang chờ anh, anh yêu.”
Lương Đình Sinh liếc nhìn màn hình điện thoại, rồi lại nhìn về phía trước. Anh ta biết mình không còn lựa chọn nào khác. Mọi thứ đã đi quá xa. Anh ta siết chặt vô lăng, con mắt đỏ ngầu.
Trong căn hộ của Lan Lan, cô gái ấy đang nhìn vào màn hình máy tính, đôi tay gõ phím liên tục. Nụ cười trên môi cô ngày càng lạnh lùng hơn. Cô đang tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà cô sẽ lấy lại được tất cả.
Lan Lan nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cô cảm nhận được sự giải thoát đang dần bao trùm lấy mình.
Cô mở mắt ra, nhìn về phía cửa sổ. Ánh nắng ban mai chiếu rọi vào căn hộ, xua tan đi bóng tối của đêm qua. Lan Lan mỉm cười. Cô biết, ngày hôm nay sẽ là ngày mà mọi thứ thay đổi.
Cảnh bên ngoài tòa án ở Hong Kong.
Sáng sớm. Không khí còn hơi lành lạnh nhưng đã có sự hối hả của một ngày làm việc. Lan Lan, trong bộ trang phục kín đáo nhưng toát lên vẻ sang trọng, tự lái chiếc xe của mình đến tòa án. Cô đến sớm hơn 15 phút, gương mặt lộ rõ vẻ kiên định. Chiếc Maybach màu bạc, món quà cô từng tặng Lương Đình Sinh, giờ đã không còn ở đây.
Một chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen bóng loáng dừng lại cách đó không xa. Lương Đình Sinh bước ra. Vẫn là gương mặt điển trai quen thuộc, nhưng phảng phất một nỗi lo lắng ẩn sâu. Anh ta liếc nhìn Lan Lan đang bước vào tòa án.
Lương Đình Sinh vội vã bước theo. Anh ta tiến đến gần Lan Lan ngay khi cô chuẩn bị đi qua cánh cửa kính lớn.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Giọng hơi gấp gáp)
Lan Lan, nếu em hối hận, chúng ta có thể…
Anh ta đưa tay ra, cố gắng nắm lấy tay cô. Động tác của Lương Đình Sinh đầy vẻ khẩn cầu, mong manh.
Lan Lan giật tay ra một cách lạnh lùng. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Lương Đình Sinh, không một chút dao động, không một chút xao lãng. Nơi đó chỉ có sự quyết tâm sắt đá.
LAN LAN
(Giọng dứt khoát, không cảm xúc)
Không có gì để hối hận cả, Lương Đình Sinh.
Cô không cho anh ta thêm cơ hội nào để nói. Lan Lan xoay người, bước thẳng vào bên trong tòa án, bỏ lại Lương Đình Sinh đứng trân trối phía sau. Anh ta nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, gương mặt càng thêm tuyệt vọng.
Bên trong sảnh tòa án, Hứa Gia Ninh đã có mặt. Cô ta diện một bộ trang phục Chanel đắt tiền, cổ đeo sợi dây chuyền Tiffany lấp lánh. Hứa Gia Ninh ngồi trên chiếc ghế chờ, dáng vẻ tự tin, đôi mắt liếc nhìn xung quanh như đang dò xét. Khi nhìn thấy Lương Đình Sinh, cô ta mỉm cười, một nụ cười vừa quyến rũ vừa thách thức. Lương Đình Sinh nhìn Hứa Gia Ninh, trong mắt anh ta hiện lên một tia mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Lan Lan đi thẳng đến bàn đăng ký, đưa ra các giấy tờ cần thiết. Giọng cô đều đều, không một chút cảm xúc thừa thãi. Cô chỉ muốn mọi thứ kết thúc nhanh chóng.
Trong lúc đó, mẹ Lương Đình Sinh, với bộ dạng quyền quý nhưng ánh mắt đầy ưu lo, cũng đã có mặt. Bà nhìn Lương Đình Sinh với vẻ trách móc, rồi lại liếc sang Hứa Gia Ninh với ánh mắt đầy khinh miệt. Bà thầm nghĩ về quá khứ, về sự sảy thai đau lòng mà bà từng trải qua, về vụ ngoại tình của cha Lương Đình Sinh đã gây ra bao nhiêu bi kịch cho gia đình. Giờ đây, con trai bà lại tiếp tục đi vào vết xe đổ đó. Bà chỉ mong sao mọi chuyện có thể êm đẹp kết thúc, dù bà biết điều đó là không thể.
Lan Lan hoàn thành thủ tục đăng ký. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bước về phía phòng xử án. Cô không nhìn ai, chỉ tập trung vào mục tiêu duy nhất của mình: giải thoát.
BÊN TRONG PHÒNG XỬ ÁN
Sự im lặng bao trùm căn phòng xử án. Các bức tường màu kem và sàn gỗ tối màu tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng lạnh lẽo. Lan Lan ngồi thẳng lưng, đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ kiên định. Bên cạnh cô là luật sư, gương mặt điềm tĩnh.
Ở phía đối diện, Lương Đình Sinh ngồi cạnh Hứa Gia Ninh. Anh ta vẫn mặc bộ vest lịch lãm, nhưng nét mặt phảng phất sự suy sụp. Hứa Gia Ninh thì lại tỏ ra thản nhiên, thậm chí còn hơi đắc ý, đôi khi liếc nhìn Lương Đình Sinh như muốn khích lệ. Mẹ Lương Đình Sinh ngồi phía sau, gương mặt đầy vẻ thống khổ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tờ giấy ly hôn sắp được ký. Bà liên tục đưa tay lên vuốt trán, như thể đang cố gắng xua đi một cơn đau dai dẳng.
Quan tòa bắt đầu nói, giọng đều đều. “Sau khi xem xét các bằng chứng và lời khai…”
Lương Đình Sinh không nghe rõ từng lời. Tâm trí anh ta hoàn toàn bị cuốn theo những dòng chữ trên tờ quyết định ly hôn. Hai tiếng. Chỉ vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ để kết thúc 7 năm hôn nhân. Anh ta nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ trên đó rất lâu, gương mặt hiện lên sự thất vọng và nuối tiếc.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Anh không ngờ em lại vội như vậy, đến vài tháng cũng không chờ được.
Lan Lan chỉ mỉm cười lạnh nhạt, không đáp trả. Nụ cười ấy không hề chứa đựng sự vui vẻ, mà chỉ là sự chấp nhận cay đắng. Cô lấy ra chiếc nhẫn cưới, đặt nhẹ nhàng lên bàn. Viên kim cương lấp lánh trên chiếc nhẫn giờ đây trông thật vô nghĩa.
Quan tòa tuyên bố: “Tòa án quyết định thuận tình ly hôn giữa ông Lương Đình Sinh và bà Lan Lan.”
Lương Đình Sinh nghe thấy phán quyết, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Anh ta quay sang nhìn Lan Lan, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Giọng đầy tuyệt vọng)
Lan Lan, thật sự không còn cách nào khác sao?
Lan Lan nhìn thẳng vào mắt anh ta, lần cuối cùng. Đôi mắt cô không còn chút tình cảm nào dành cho người đàn ông này nữa.
LAN LAN
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Đã xong rồi, Lương Đình Sinh. Đừng cố níu kéo nữa.
Cô đứng dậy, không ngoảnh đầu nhìn lại. Luật sư của cô đứng dậy theo sau. Hứa Gia Ninh nhìn theo bóng lưng Lan Lan với nụ cười đắc thắng. Mẹ Lương Đình Sinh thì cúi gằm mặt, nước mắt tuôn rơi.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Nhìn theo Lan Lan, giọng gần như van xin)
Nhưng… 3,6 tỷ tiền trợ cấp…
Lan Lan không trả lời. Cô bước ra khỏi phòng xử án, để lại phía sau một đống đổ nát của cuộc hôn nhân. Bước chân cô vững vàng, sải bước trên hành lang tòa án. Phía ngoài kia, chiếc Maybach đã được bán đi. Cô sẽ tự lái xe về nhà, đến căn hộ 50 triệu đô la, bắt đầu cuộc sống mới. Cuộc sống không có Lương Đình Sinh. Cuộc sống mà cô đã dày công xây dựng, từng bước một, mà không cần ai.
Mẹ Lương Đình Sinh nhìn con trai với vẻ đau xót. Bà biết, bi kịch gia đình vẫn chưa dừng lại. Bà đã từng mất đi đứa con của mình vì sự trơ trẽn của paparazzi, do vụ ngoại tình của chồng. Giờ đây, con trai bà lại đi vào con đường đó, với một người phụ nữ tai tiếng.
Hứa Gia Ninh tiến lại gần Lương Đình Sinh, đặt tay lên cánh tay anh ta.
HỨA GIA NINH
(Giọng ngọt ngào, nhưng ẩn chứa sự khinh bỉ)
Đừng buồn nữa anh yêu. Giờ đây, em và anh có cả thế giới này.
Lương Đình Sinh nhìn cô ta, trong lòng trào lên một cảm giác trống rỗng đến đáng sợ. Anh ta nhìn xuống đôi giày 30 tệ mà mình đã từng đánh nhau để có được, rồi lại nhìn lên Hứa Gia Ninh với bộ đồ Chanel và dây chuyền Tiffany. Mọi thứ dường như đã thay đổi quá nhiều. Anh ta quay lưng lại, bước ra khỏi tòa án, để lại Hứa Gia Ninh một mình với nụ cười bí hiểm.
Anh ta cần tìm lại chính mình, hoặc ít nhất là thứ gì đó còn sót lại của bản thân trước khi mọi thứ sụp đổ.
NGOÀI TÒA ÁN
Lương Đình Sinh đứng sững sờ, hơi thở gấp gáp. Chiếc Maybach đã không còn, chỉ còn lại khoảng trống nơi nó từng đậu. Anh ta nhìn quanh, bóng dáng Lan Lan đã biến mất khỏi tầm mắt. Hứa Gia Ninh vẫn đứng cạnh, nhưng sự quan tâm của cô ta giờ đây dường như chỉ tập trung vào việc chỉnh sửa lại trang phục.
HỨA GIA NINH
(Giọng mỉa mai)
Chỉ vậy thôi sao? Tôi còn tưởng anh sẽ có màn chia tay kịch tính hơn.
Lương Đình Sinh không đáp lời. Anh ta cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ. Cái cảm giác mất mát này không giống với bất cứ thứ gì anh ta từng trải qua. Anh ta quay lại nhìn Hứa Gia Ninh, cô ta đang soi mình trong gương của chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen đang chờ sẵn.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Giọng hơi khàn)
Tôi muốn về nhà.
HỨA GIA NINH
Nhà nào? Căn hộ 50 triệu đô la đó ư? Chắc là Lan Lan sẽ giữ nó. Anh yêu, chúng ta có cả một thế giới phía trước. Cùng nhau xây dựng lại tất cả.
Cô ta mở cửa xe, ra hiệu cho anh ta. Lương Đình Sinh chần chừ. Anh ta chợt nhớ đến đôi giày 30 tệ ngày xưa, thứ đã từng khiến anh ta nổi giận đến mức sẵn sàng đánh nhau. Giờ đây, anh ta đang đứng đây, bên cạnh một người phụ nữ diện đồ Chanel, với một chiếc xe sang trọng, nhưng lại cảm thấy mình đã mất đi tất cả những thứ thực sự có giá trị.
Anh ta nhìn lại phía tòa án, nơi vừa kết thúc 7 năm cuộc đời. Giọng nói của Lan Lan vang lên trong tâm trí.
LAN LAN (V.O.)
“Người chờ không nổi chẳng phải là anh sao? … Nếu em chỉ ham tiền của anh thì tốt biết bao.”
Sự nhục nhã xen lẫn hối tiếc dâng lên trong Lương Đình Sinh. Anh ta biết mình đã sai, sai lầm khủng khiếp. Anh ta đã đánh đổi một thứ quý giá lấy sự phù phiếm.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Thì thầm, gần như không nghe thấy)
Sai rồi… Tôi đã sai thật rồi.
Anh ta bước vào xe, nhưng trong lòng hoàn toàn không cảm thấy chút thoải mái nào. Chiếc xe lướt đi, bỏ lại tòa án và những gì đã từng thuộc về Lương Đình Sinh.
CĂN HỘ CỦA LAN LAN
Lan Lan bước vào căn hộ, tiếng cửa đóng lại sau lưng cô. Căn hộ sang trọng, với tầm nhìn ra bờ sông pháo hoa rực rỡ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ mọi cảm xúc. Đây là khởi đầu mới của cô. Cô bước đến bên cửa sổ kính sát đất, nhìn ra màn đêm. Lẽ ra tối nay là đêm pháo hoa kỷ niệm, 7 năm. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là quá khứ.
Cô nhìn xuống tay mình, nơi từng đeo chiếc nhẫn cưới. Giờ nó đã nằm trên bàn tòa án. Một sự giải thoát. Cô tự nhủ mình phải mạnh mẽ. Cô đã từng cùng Lương Đình Sinh mơ về một cuộc sống tốt đẹp, từ những ngày còn là thiếu niên. Cô đã từng chứng kiến nỗi đau của mẹ anh ta khi cha anh ta ngoại tình, và bà ta sảy thai vì áp lực từ paparazzi. Giờ đây, lịch sử dường như đang lặp lại, nhưng với vai trò khác.
Lan Lan tiến vào phòng ngủ, nhìn quanh. Mọi thứ đều có trật tự, sạch sẽ. Cô mở tủ quần áo, chọn một bộ đồ đơn giản. Cô không cần những thứ xa xỉ nữa. Cô cần sự bình yên.
LAN LAN
(Thì thầm với chính mình)
Mình đã làm được. Mình đã thoát ra.
Cô nhìn lại mình trong gương, ánh mắt kiên định. Phía xa xa, một vài quả pháo hoa bắt đầu vụt lên bầu trời, đánh dấu truyền thống đã bắt đầu từ năm 2012. Tiếng pháo hoa vang vọng, xa xăm. Cô không còn cảm giác gì nữa, chỉ còn sự trống rỗng và một quyết tâm sắt đá.
Khu vực bờ sông
Đám đông bắt đầu tụ tập, háo hức chờ đợi màn pháo hoa kỷ niệm. Không khí nhộn nhịp, vui vẻ. Giữa đám đông, Hứa Gia Ninh xuất hiện, tay trong tay Lương Đình Sinh. Cô ta cười nói vui vẻ, còn Lương Đình Sinh thì trông vẫn còn đờ đẫn, ánh mắt nhìn vô định.
HỨA GIA NINH
(Cười lớn)
Xem kìa anh yêu, pháo hoa đẹp quá! Chắc chắn Lan Lan đang ghen tị lắm.
Lương Đình Sinh không phản ứng. Anh ta chỉ cảm thấy hơi ngột ngạt giữa đám đông. Anh ta nhớ lại những đêm pháo hoa từng xem cùng Lan Lan, khi cả hai còn trẻ, còn ngây thơ, còn tin vào tương lai. Bây giờ, tất cả đã tan vỡ.
Anh ta quay sang nhìn Hứa Gia Ninh, nụ cười trên môi cô ta trông thật giả tạo. Anh ta cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên. Tất cả những gì anh ta có bây giờ chỉ là tiền, và một người phụ nữ không hề yêu thương anh ta. Anh ta bỗng nhiên nhận ra, thứ anh ta thực sự khao khát là sự chân thành, là tình yêu đích thực. Nhưng có lẽ, đã quá muộn để tìm lại nó.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Giọng yếu ớt)
Tôi hơi mệt. Chúng ta về đi.
HỨA GIA NINH
(Nhíu mày)
Mới đến thôi mà anh yêu. Đừng có cư xử như vậy chứ. Mọi người đang nhìn đấy.
Lương Đình Sinh không quan tâm. Anh ta nhìn về phía xa, nơi căn hộ của Lan Lan có lẽ đang sáng đèn. Anh ta ước gì mình có thể quay lại, sửa chữa mọi sai lầm. Nhưng anh ta biết, điều đó là không thể. Con đường anh ta đang đi chỉ dẫn đến sự cô độc và trống rỗng.
NGOÀI TÒA ÁN
Ngay khi Lan Lan khuất dạng, Hứa Gia Ninh với bộ Chanel sang trọng và dây chuyền Tiffany lấp lánh, đã tựa vào chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen của Lương Đình Sinh. Cô ta không chút e dè, lập tức khoác tay anh ta một cách đường hoàng, tuyên bố chủ quyền. Lương Đình Sinh cau mày, ánh mắt thoáng chút khó chịu trước sự phô trương thái quá này.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Giọng lạnh lùng, cố giấu sự bực bội)
Ai cho em tới đây?
Hứa Gia Ninh nhếch mép cười, ánh mắt lướt qua nơi Lan Lan vừa biến mất, rồi quay lại nhìn Lương Đình Sinh với vẻ thách thức rõ ràng, một nụ cười chiến thắng đắc ý.
HỨA GIA NINH
(Giọng mỉa mai)
Em tới để chúc mừng anh. Dù sao thì, anh cũng đã giải thoát được khỏi cuộc hôn nhân địa ngục này. Cùng em, anh sẽ có tất cả.
Cô ta cố tình nhấn mạnh hai từ “cùng em”, ý đồ khoe khoang mối quan hệ thân thiết. Lương Đình Sinh chỉ cảm thấy mệt mỏi. Anh ta muốn thoát khỏi sự kìm kẹp này, thoát khỏi ánh mắt dò xét của cô ta.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
Tôi muốn về.
HỨA GIA NINH
(Vẫn giữ nguyên tư thế)
Về đâu? Căn hộ 50 triệu đô la ấy à? Chắc là cô ta sẽ giữ nó. Đừng lo, em sẽ cùng anh xây dựng một cuộc sống mới. Lớn hơn, tốt hơn.
Cô ta mở cửa xe, ra hiệu cho anh ta. Lương Đình Sinh nhìn lại phía tòa án, nơi 7 năm cuộc đời vừa vụt tắt. Anh ta chợt nhớ đến đôi giày 30 tệ ngày xưa, thứ đã từng khiến anh ta nổi giận đến mức sẵn sàng đánh nhau. Bây giờ, anh ta có tất cả những thứ vật chất xa xỉ, nhưng lại cảm thấy trống rỗng đến cùng cực.
LAN LAN (V.O.)
“Người chờ không nổi chẳng phải là anh sao? … Nếu em chỉ ham tiền của anh thì tốt biết bao.”
Sự hối tiếc dâng lên trong Lương Đình Sinh. Anh ta biết mình đã đánh đổi thứ quý giá nhất lấy sự phù phiếm.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Sai rồi… tôi đã sai thật rồi.
Anh ta bước vào xe, nhưng trong lòng hoàn toàn không cảm thấy chút thoải mái nào. Chiếc xe lướt đi, bỏ lại tòa án và những gì đã từng thuộc về anh ta.
CĂN HỘ CỦA LAN LAN
Lan Lan bước vào căn hộ, tiếng cửa đóng lại sau lưng cô. Ánh đèn từ tầm nhìn cửa sổ kính sát đất chiếu xuống, phản chiếu lên bờ sông pháo hoa. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ mọi cảm xúc. Đây là khởi đầu mới. Cô bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Tối nay lẽ ra là đêm pháo hoa kỷ niệm, 7 năm. Giờ chỉ còn là quá khứ.
Cô nhìn xuống bàn tay mình, nơi từng đeo chiếc nhẫn cưới. Giờ nó đã nằm trên bàn tòa án. Một sự giải thoát. Cô tự nhủ mình phải mạnh mẽ. Cô đã từng cùng Lương Đình Sinh mơ về một cuộc sống tốt đẹp, từ những ngày còn là thiếu niên. Cô đã từng chứng kiến nỗi đau của mẹ anh ta khi cha anh ta ngoại tình, và bà ta sảy thai vì áp lực từ paparazzi. Giờ đây, lịch sử dường như đang lặp lại, nhưng với vai trò khác.
Lan Lan tiến vào phòng ngủ, nhìn quanh. Mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ. Cô mở tủ quần áo, chọn một bộ đồ đơn giản. Cô không cần những thứ xa xỉ nữa. Cô cần sự bình yên.
LAN LAN
(Thì thầm với chính mình)
Mình đã làm được. Mình đã thoát ra.
Cô nhìn lại mình trong gương, ánh mắt kiên định. Phía xa xa, vài quả pháo hoa bắt đầu vụt lên bầu trời, đánh dấu truyền thống đã bắt đầu từ năm 2012. Tiếng pháo hoa vang vọng, xa xăm. Cô không còn cảm giác gì nữa, chỉ còn sự trống rỗng và một quyết tâm sắt đá.
Khu vực bờ sông
Đám đông bắt đầu tụ tập, háo hức chờ đợi màn pháo hoa kỷ niệm. Không khí nhộn nhịp, vui vẻ. Giữa đám đông, Hứa Gia Ninh xuất hiện, tay trong tay Lương Đình Sinh. Cô ta cười nói vui vẻ, còn Lương Đình Sinh thì trông vẫn còn đờ đẫn, ánh mắt nhìn vô định.
HỨA GIA NINH
(Cười lớn)
Xem kìa anh yêu, pháo hoa đẹp quá! Chắc chắn Lan Lan đang ghen tị lắm.
Lương Đình Sinh không phản ứng. Anh ta chỉ cảm thấy hơi ngột ngạt giữa đám đông. Anh ta nhớ lại những đêm pháo hoa từng xem cùng Lan Lan, khi cả hai còn trẻ, còn ngây thơ, còn tin vào tương lai. Bây giờ, tất cả đã tan vỡ.
Anh ta quay sang nhìn Hứa Gia Ninh, nụ cười trên môi cô ta trông thật giả tạo. Anh ta cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên. Tất cả những gì anh ta có bây giờ chỉ là tiền, và một người phụ nữ không hề yêu thương anh ta. Anh ta bỗng nhiên nhận ra, thứ anh ta thực sự khao khát là sự chân thành, là tình yêu đích thực. Nhưng có lẽ, đã quá muộn để tìm lại nó.
LƯƠNG ĐÌNH SINH
(Giọng yếu ớt)
Tôi hơi mệt. Chúng ta về đi.
HỨA GIA NINH
(Nhíu mày)
Mới đến thôi mà anh yêu. Đừng có cư xử như vậy chứ. Mọi người đang nhìn đấy.
Lương Đình Sinh không quan tâm. Anh ta nhìn về phía xa, nơi căn hộ của Lan Lan có lẽ đang sáng đèn. Anh ta ước gì mình có thể quay lại, sửa chữa mọi sai lầm. Nhưng anh ta biết, điều đó là không thể. Con đường anh ta đang đi chỉ dẫn đến sự cô độc và trống rỗng.
***
Màn đêm ở Hồng Kông bao phủ lấy thành phố, nhưng trong lòng Lan Lan, một bình minh mới đã ló dạng. Tòa án đã kết thúc một chương đời, để lại phía sau những mảnh vỡ và nỗi đau. Cô bước ra khỏi cánh cửa ấy, không phải là một người phụ nữ thất bại, mà là một chiến binh đã tìm lại được chính mình. Cô đã từng lạc lối trong mộng tưởng về một cuộc sống hào nhoáng, nơi tiền bạc và địa vị là tất cả, để rồi nhận ra giá trị thực sự của hạnh phúc nằm ở sự chân thành và bình yên.
Nhìn ra bờ sông, nơi những ánh pháo hoa rực rỡ vẫn tiếp tục thắp sáng bầu trời, Lan Lan không còn cảm giác gì nữa. Lịch sử về những mối quan hệ đầy biến động, sự phản bội và những cái giá phải trả dường như đã khép lại. Cô đã nhìn thấy bài học đắt giá từ câu chuyện của mẹ Lương Đình Sinh, và giờ đây, cô đã tự mình thoát ra khỏi vòng xoáy đó. Sự giải thoát này không đến từ tiền bạc hay quyền lực, mà đến từ sự chấp nhận, buông bỏ và lòng dũng cảm đối diện với sự thật.
Pháo hoa vẫn tiếp tục bay lên, mỗi chùm sáng như một lời nhắc nhở về quá khứ, nhưng cũng là lời hứa hẹn về tương lai. Lan Lan biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô đã có đủ sức mạnh và sự kiên cường để bước tiếp. Cô đã học được rằng tình yêu đích thực không thể mua bằng tiền, và sự bình yên trong tâm hồn mới là tài sản quý giá nhất. Lời chia tay trong tòa án không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu mới, nơi cô có thể viết tiếp câu chuyện của mình, theo cách riêng của mình, với trái tim rộng mở và tâm hồn thanh thản.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

