“Tôi đứng trước gương, váy cưới trắng tinh khôi ôm lấy thân hình, tim đập rộn ràng khi nghĩ về tương lai bên Hùng – chàng trai nhà giàu mà tôi đã yêu thương suốt hai năm. Mẹ bước vào, ánh mắt bà lạ lùng, tay cầm một cốc nước trong veo. “Uống đi con, để lấy sức cho ngày trọng đại,” mẹ nói, giọng dịu dàng nhưng có gì đó gợn lên trong lòng tôi.
Tôi cầm cốc nước, không chút nghi ngờ, uống một hơi. Chỉ vài phút sau, bụng tôi quặn đau như có ngàn m/ũi ki/m châ/m. Mặt mày xâ/y x//ẩm, chân không còn sức, tôi ngã khuỵu. Trước khi chìm vào bóng tối, tôi chỉ kịp thấy gương mặt mẹ, bình thản đến đáng sợ.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trên giường, trong căn phòng nhỏ ở nhà. Đầu óc quay cuồng, tôi cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Tiếng nhạc đám cưới vẫn văng vẳng từ xa, nhưng không còn rộn ràng nữa, mà như một điệu nhạc tiễn đưa. Tôi bật dậy, chạy ra ngoài, chỉ để thấy một cảnh tượng không thể tin nổi: em gái sinh đôi của tôi, Linh, đang đứng trong bộ váy cưới – bộ váy của tôi – bên cạnh Hùng, trước bàn thờ tổ tiên. Đám cưới đã kết thúc. Cô dâu không phải tôi, mà là Linh.
Tôi quay sang mẹ, giọng run rẩy: “Mẹ, chuyện này là sao?” Mẹ nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng nhưng xen lẫn chút áy náy. “Con à, Linh mệnh khổ hơn con. Nó không có cơ hội như con. Mẹ chỉ muốn nó được sống tốt, được gả vào nhà giàu, được đổi đời. Con… con còn trẻ, con sẽ tìm được người khác””.
Lý do là gì, vì sao mẹ lại đối xử với tôi như vậy… 👇”
““Con… con còn trẻ, con sẽ tìm được người khác.”
Tôi đứng đó, thân thể run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì một cơn địa chấn cảm xúc đang xé nát tâm can. Những lời của mẹ không khác gì nhát dao chí mạng, đâm thẳng vào trái tim tôi. Mẹ nói gì? Linh mệnh khổ hơn? Linh cần đổi đời? Còn tôi thì sao? Mọi thứ tôi tin tưởng, mọi tình yêu, mọi hy vọng bỗng chốc tan thành mây khói. Thế giới quanh tôi như sụp đổ, chỉ còn lại bóng tối của sự phản bội và nỗi đau tột cùng.
Tôi nhìn mẹ, ánh mắt không còn sự yêu thương, chỉ còn lại sự căm phẫn và
tan vỡ. Nước mắt tuôn trào, nhòe đi hình ảnh người phụ nữ mà tôi từng tôn thờ.
“”Mẹ… mẹ nói gì vậy? Tìm người khác? Sau tất cả những gì con và Hùng đã có? Sau hai năm yêu nhau? Sau cái váy cưới này? Cái đám cưới này là của con!”” Giọng tôi khản đặc, xen lẫn tiếng nức nở nghẹn ngào. “”Sao mẹ có thể… sao mẹ có thể làm thế với con? Chính tay mẹ pha thuốc mê cho con ư?””
Mẹ né tránh ánh mắt tôi, nhưng giọng bà vẫn kiên định một cách tàn nhẫn. “”Con còn trẻ. Mất đi Hùng, con sẽ đau khổ một thời gian, rồi sẽ quên. Nhưng Linh thì khác. Đây là cơ hội duy nhất của nó. Mẹ là mẹ, mẹ phải lo cho các con.””
“”Lo cho con? Lo cho con bằng cách hủy hoại hạnh phúc của con? Bằng cách đẩy con vào chỗ c/hết hụt?”” Tôi gào lên, không còn kiểm soát được bản thân. “”Mẹ vì Linh mà phản bội con, vì tiền mà bán đứng con ư? Con không thể tin nổi… Mẹ là mẹ của con mà!””
Tôi lùi lại, vấp phải chiếc ghế, ngã khuỵu xuống sàn. Cơ thể đau nhức sau cơn mê man, nhưng không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò. Tôi ôm lấy ngực, cảm giác như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim. Toàn bộ ký ức về mẹ, về Linh, về Hùng, giờ đây biến thành những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa vào da thịt.
“”Không… không phải sự thật… Đây không phải mẹ…”” Tôi thì thầm trong tuyệt vọng, rồi đột nhiên hét lên, tiếng hét vang vọng khắp căn nhà trống trải, chứa đựng tất cả sự đau đớn, phẫn nộ và bất lực. “”Mẹ ơi! Tại sao? Tại sao mẹ lại làm thế với con?””
Nước mắt và nước mũi hòa lẫn vào nhau, tôi cuộn mình lại, cảm thấy mình như một con thú bị thương, bị chính người thân yêu nhất vứt bỏ. Hình ảnh Linh trong bộ váy cưới của tôi, đứng cạnh Hùng trước bàn thờ tổ tiên, lặp đi lặp lại trong đầu, như một lời chế giễu tàn khốc. Mẹ đứng đó, im lặng nhìn tôi quằn quại trong đau khổ. Trong mắt bà, tôi thấy sự dứt khoát đến tàn nhẫn. Họ đã chọn. Họ đã vứt bỏ tôi.”
“Tôi vẫn còn nằm cuộn tròn trên sàn nhà lạnh lẽo, tiếng nức nở thảm thiết vừa dứt, cơ thể rã rời đau đớn. Cơn đau quặn trong bụng vẫn còn âm ỉ, nhắc nhở tôi về cốc nước oan nghiệt mẹ đã đưa. Mắt tôi nhòe đi vì nước mắt, cố nhìn về phía mẹ đang đứng. Nhưng ánh mắt tôi chợt đóng băng.
Đứng ngay sau lưng mẹ, cách đó không xa, là Linh. Em gái sinh đôi của tôi.
Cô ấy đứng đó, trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi – chiếc váy cưới đáng lẽ là của tôi. Ánh mắt cô ấy nhìn tôi phức tạp đến khó tả, pha lẫn sự sợ hãi, day dứt, và cả một thứ gì đó tôi không thể gọi tên. Nó không phải là niềm vui của cô dâu mới, mà là sự trống rỗng đến đáng sợ.
Một cơn sóng phẫn nộ mới trào lên trong tôi, mạnh mẽ hơn cả nỗi đau thể xác. Chính Linh. Chính em gái ruột của tôi. Làm sao cô ấy có thể? Làm sao cô ấy dám mặc chiếc váy này? Làm sao cô ấy dám đứng đó, sau khi tôi đã bị đánh thuốc mê, bị vứt bỏ, để cô ấy bước vào cuộc đời tôi?
Như một con thú bị thương tìm thấy kẻ tấn công, tôi bất chấp cơn đau, run rẩy chống tay xuống sàn, gượng đứng dậy. Mỗi cử động đều khó khăn, nhưng cơn giận giữ và sự phản bội tột cùng đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh phi thường. Mắt tôi dán chặt vào Linh, không rời. Khuôn mặt giống hệt tôi, nhưng giờ đây trông thật xa lạ, thật ghê tởm trong chiếc váy ấy.
Tôi lao về phía Linh, như một mũi tên mang theo tất cả sự uất hận. Mẹ đứng đó, nhưng tôi không còn nhìn thấy bà nữa. Cả thế giới thu lại chỉ còn Linh và chiếc váy trắng chết tiệt kia. Tôi vồ tới, bàn tay run rẩy túm chặt lấy vạt váy lụa mềm mại, siết mạnh đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch.
“”Linh! Linh!”” Tôi gào lên, giọng khản đặc, tràn đầy sự điên cuồng và đau khổ. Nước mắt lại tuôn như suối. “”Tại sao? Tại sao em lại làm thế? Tại sao em lại chấp nhận kịch bản kinh khủng này?””
Tôi giật mạnh vạt váy, cảm giác như đang muốn xé tan cả chiếc váy lẫn con người đang mặc nó.
“”Chị… chị tin em mà! Chị tin em yêu thương chị mà!”” Tôi thét lên, lắc mạnh tay Linh qua chiếc váy. “”Em biết rõ chị yêu Hùng thế nào, em biết rõ đám cưới này quan trọng với chị thế nào! Sao em có thể… sao em có thể cướp đi tất cả của chị? Cướp đi hạnh phúc của chị?””
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Linh, tìm kiếm một lời giải thích, một sự hối hận, bất cứ điều gì. Nhưng Linh chỉ cúi đầu, né tránh ánh mắt đau đớn của tôi. Mái tóc búi gọn gàng theo kiểu cô dâu che đi một phần khuôn mặt. Tôi thấy vai cô ấy khẽ run lên. Cô ấy không nói một lời nào, chỉ đứng đó, im lặng và run rẩy trong vòng tay tôi. Sự im lặng của cô ấy còn tàn nhẫn hơn cả ngàn lời nói.”
“Mẹ lập tức lao tới, bàn tay thô ráp tóm lấy cánh tay tôi, giật mạnh tôi ra khỏi Linh. Lực kéo đột ngột khiến tôi lảo đảo, suýt ngã lại xuống sàn. Mẹ siết chặt cánh tay tôi, móng tay cấu vào da thịt, nhưng tôi chẳng còn cảm thấy đau đớn về thể xác nữa. Nỗi đau tinh thần đã nhấn chìm tất cả.
Bà nhìn thẳng vào mặt tôi, đôi mắt vốn dĩ từng tràn đầy yêu thương nay lạnh lẽo và xa lạ đến đáng sợ. Giọng bà cứng như thép, không còn chút dấu vết nào của sự ngọt ngào giả tạo vừa rồi.
“”Buông ra! Con làm gì vậy?”” Mẹ gằn giọng.
Tôi cố giãy dụa, muốn quay lại túm lấy Linh, muốn xé nát chiếc váy kia, muốn phá tan cái hiện thực nghiệt ngã này. “”Mẹ… Mẹ buông con ra! Tại sao? Tại sao mẹ lại làm thế?””
“”Đủ rồi! Dừng lại đi!”” Mẹ quát lên, giọng bà vang vọng trong căn phòng nhỏ, át cả tiếng nức nở nghẹn ngào của tôi. “”Con nhìn xem con đang làm gì? Con bị điên rồi à?””
Bà lắc mạnh vai tôi, ép tôi phải nhìn vào mắt bà. “”Nghe đây! Mẹ đã nói rồi! Linh cần cơ hội này! Cuộc đời nó đã quá bất công rồi!””
Tôi nhìn bà, nước mắt giàn giụa, trong mắt là sự hoang mang, tuyệt vọng và cả một câu hỏi lớn không thể nói thành lời: Tại sao? Tại sao mẹ lại chọn em ấy? Tại sao mẹ lại hy sinh con ruột của mình?
Như đọc được suy nghĩ của tôi, mẹ buông cánh tay tôi ra, nhưng giọng điệu vẫn không hề dịu xuống, thậm chí còn thêm phần tàn nhẫn. Bà quay đầu nhìn thoáng qua Linh đang đứng im lặng phía sau, rồi lại nhìn tôi.
“”Con đừng ích kỷ thế!”” Bà nói, từng lời như mũi dao đâm thẳng vào tim tôi. “”Linh nó xứng đáng có được hạnh phúc! Nó đã chịu khổ quá nhiều rồi!””
“”Còn con…?”” Tôi thốt lên, giọng lạc đi vì khóc. “”Còn con thì sao? Con không xứng đáng ư? Mẹ đối xử với con như thế này ư?””
Mẹ nhíu mày, vẻ mặt cau có. Bà không trả lời trực tiếp câu hỏi của tôi. Thay vào đó, bà lặp lại câu nói đầy vô cảm, như thể đang dỗ một đứa trẻ đòi kẹo.
“”Con sẽ tìm được hạnh phúc khác thôi!”” Mẹ nói, ánh mắt bà không hề hối hận, chỉ có một sự quyết tâm sắt đá, một niềm tin mù quáng vào cái gọi là ‘cơ hội’ mà bà đã cướp từ tay tôi để trao cho Linh. Ánh mắt ấy nói rằng bà đã đưa ra lựa chọn của mình, và bà sẽ không lùi bước.
Sự lạnh lùng trong mắt mẹ, sự tàn nhẫn trong lời nói của bà, và hình ảnh Linh trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi đứng phía sau như một minh chứng sống động cho sự phản bội ấy, tất cả cùng lúc ập đến, nghiền nát những mảnh vỡ cuối cùng trong trái tim tôi.
Tôi lảo đảo lùi lại một bước, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng. Cơn đau quặn trong bụng lại trỗi dậy dữ dội hơn bao giờ hết. Nhưng giờ đây, nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau tinh thần tột cùng. Mẹ, người phụ nữ đã sinh ra tôi, đã vì em gái sinh đôi của tôi mà vứt bỏ tôi không chút do dự, không chút hối tiếc.”
“Tôi lảo đảo, quay người lại và chạy. Chạy khỏi mẹ, chạy khỏi Linh, chạy khỏi cái hiện thực kinh hoàng này. Bước chân tôi vấp vào mép thảm, nhưng tôi không dừng lại. Tôi lao thẳng về phía căn phòng nhỏ, nơi tôi đã tỉnh lại trong cơn mê man.
Cửa phòng mở toang, khung cảnh lộn xộn sau khi tôi tỉnh dậy vẫn còn đó. Tôi không quan tâm. Điều duy nhất tôi nghĩ đến lúc này là chiếc điện thoại. Tôi phải gọi cho Hùng. Phải nói cho anh ấy biết sự thật. Hoặc gọi cho bạn bè, cho cảnh sát, cho bất kỳ ai có thể giúp tôi thoát khỏi đây, giúp tôi lấy lại cuộc đời mình.
Tôi lao đến chiếc bàn đầu giường, nơi tôi thường để điện thoại. Tay tôi run rẩy lục lọi giữa đống quần áo và chăn ga xô lệch. Không thấy. Tôi cào cấu cả ga trải giường, kéo tung gối, nhìn xuống sàn nhà. Vẫn không có gì.
Hốt hoảng, tôi chạy sang tủ quần áo, mở tung cánh cửa, quăng hết quần áo ra ngoài. Tôi tìm trong túi áo khoác, túi quần. Không có. Tôi kiểm tra dưới gầm giường, sau cánh cửa. Vô vọng.
Đôi tay tôi bắt đầu run lên bần bật. Nước mắt, vốn đã cạn kiệt, lại bắt đầu trào ra. Tôi lục tung mọi ngóc ngách trong phòng, với tốc độ điên cuồng. Càng tìm, càng không thấy, sự tuyệt vọng càng lớn dần.
Rồi tôi nhớ lại. Khi tôi tỉnh dậy, thứ duy nhất tôi thấy là căn phòng này, và cảm giác đau quặn. Tôi không có gì trên người ngoài bộ đồ ngủ. Điện thoại của tôi… Nó ở đâu? Ai đã lấy nó? Hay họ đã phá hủy nó?
Ý nghĩ đó như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi. Họ đã tính toán hết rồi. Họ không chỉ cướp đi đám cưới, cướp đi chú rể của tôi, mà còn tước đi khả năng liên lạc của tôi. Họ muốn tôi bị cô lập hoàn toàn ở đây.
Tôi ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh ngắt, giữa đống đổ nát do chính mình gây ra. Căn phòng nhỏ trở thành nhà tù, và tôi là tù nhân không lối thoát. Tôi nhìn quanh, ánh mắt chạm vào chiếc bàn thờ tổ tiên nhỏ đặt ở góc phòng. Bàn thờ lạnh lẽo, không có một nén nhang. Tổ tiên ơi, sao người không chứng giám cho sự bất công này?
Cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng trào, nhấn chìm tôi như một cơn sóng thần. Tôi bị phản bội bởi chính gia đình mình, bị cướp đoạt tất cả, và giờ đây, ngay cả cơ hội cầu cứu cũng bị tước đi. Tôi chỉ còn lại một mình, trong căn phòng này, hoàn toàn cô lập. Tiếng khóc nức nở vỡ òa, xé tan sự im lặng của căn phòng. Tôi úp mặt vào đầu gối, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ.”
“Tại Địa điểm đám cưới, Hùng đứng cùng Linh, người đang khoác trên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi. Tiếng nhạc đám cưới vẫn còn văng vẳng, khách khứa thưa dần, nhưng không khí quanh Hùng lại chùng xuống một cách kỳ lạ. Anh nhìn Linh, nhìn nụ cười gượng gạo trên môi cô.
Đó là Linh, anh biết chắc chắn là Linh. Nhưng sao có gì đó không đúng? Ánh mắt này, nụ cười này, thậm chí cả cách cô đứng, mọi thứ đều quen thuộc đến từng chi tiết, nhưng lại thiếu đi cái gì đó… cái thần thái, cái nét riêng mà chỉ có Linh của anh mới có.
Hùng nheo mắt, cố gắng tìm ra điểm bất thường. Anh đã yêu cô gái này bao lâu rồi, từng cử chỉ, từng ánh mắt của cô anh đều thuộc nằm lòng. Nhưng người đang đứng trước mặt anh đây… Cảm giác sai lệch cứ lớn dần trong lòng Hùng, như một hạt sạn nhỏ khó chịu.
Anh đưa tay lên chạm nhẹ vào vai Linh. “”Em mệt à?”” anh hỏi, giọng trầm xuống, cố gắng thăm dò.
Linh giật mình khẽ, rồi nhanh chóng mỉm cười, “”Không, em… em chỉ hơi choáng váng thôi.””
Choáng váng? Linh của anh hiếm khi kêu mệt. Anh nhìn kỹ hơn vào đôi mắt cô. Ánh mắt đó… nó không phải là ánh mắt lấp lánh, đầy sức sống mà anh thường thấy. Thay vào đó là một vẻ gì đó sợ hãi, lo lắng ẩn sâu bên trong.
Hùng siết nhẹ vai Linh, “”Có chuyện gì sao? Trông em không được vui.””
Linh lắc đầu vội vã, “”Không có gì thật mà. Chỉ là… hơi hồi hộp thôi.””
Hồi hộp đến mức này sao? Hùng thầm nghĩ. Đêm qua Linh còn hào hứng, còn trêu chọc anh về đêm tân hôn. Sự thay đổi này quá đột ngột. Anh nheo mắt nhìn cô, ánh mắt chất chứa sự nghi hoặc ngày càng rõ rệt. Anh lùi lại một bước nhỏ, quan sát Linh từ đầu đến chân. Chiếc váy cưới hoàn hảo, mái tóc búi cao, khuôn mặt trang điểm kỹ càng… Mọi thứ đều đúng, nhưng cái “”hồn”” thì không phải.
Anh cảm thấy như đang nhìn một bức tượng sáp hoàn hảo của người mình yêu. Giống y đúc, nhưng lạnh lẽo và vô cảm. Linh của anh không như vậy.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Hùng, nhanh như cắt. Có khi nào… Không, không thể nào. Ý nghĩ đó quá điên rồ. Nhưng cảm giác sai lầm này quá mạnh mẽ.
Anh đứng đó, giữa `Địa điểm đám cưới` tráng lệ, nhìn người vợ mới cưới của mình trong chiếc `Váy cưới trắng tinh khôi`, nhưng trong lòng là một mớ hỗn độn của sự bối rối và nghi ngờ. Cái cảm giác sai sai đó vẫn lởn vởn, không tài nào xua đi được. Hùng cần câu trả lời. Anh cần biết chuyện gì đang xảy ra.”
“Cô Ba, một người họ hàng xa bên nhà Hùng, bước đến gần “”Linh””, nụ cười rạng rỡ trên môi. Bà đã gặp cô dâu tương lai này vài lần trước đây tại nhà riêng của họ. Bà nhớ cô gái ấy hoạt bát, lễ phép và ánh mắt lúc nào cũng long lanh, tràn đầy sức sống.
“”Chào con, Linh! Chúc mừng hai con nhé!”” Cô Ba nắm lấy tay “”Linh””, ánh mắt trìu mến.
“”Linh”” khẽ mỉm cười, nụ cười có chút gượng gạo. Cô siết nhẹ tay bà, “”Dạ, con cảm ơn cô ạ.””
Cô Ba nhìn kỹ vào khuôn mặt “”Linh””. Đúng là đường nét đó, mái tóc đó, bộ váy cưới trắng tinh khôi lộng lẫy đó. Nhưng sao… cái thần thái lại khác quá? Ánh mắt này không còn vẻ lém lỉnh, vui tươi như bà từng thấy. Thay vào đó là sự mệt mỏi, né tránh và một nỗi sợ hãi mơ hồ ẩn hiện. Đôi mắt đó trông thật xa lạ, không phải đôi mắt mà bà đã nhớ.
“”Con… có vẻ mệt?”” Cô Ba hỏi, giọng bà bỗng trầm xuống một chút, nụ cười trên môi cũng phai nhạt dần. Bà nhớ lần trước gặp, cô bé này còn chạy nhảy khắp nhà, nói cười rổn rảng. Sao bây giờ lại tĩnh lặng đến vậy?
“”Linh”” hơi giật mình, vội vàng lắc đầu. “”Dạ không sao đâu cô, chỉ là… hơi xúc động thôi ạ.””
Xúc động? Cô Ba nheo mắt. Cô gái này là người kiên cường, ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài. Hơn nữa, “”sự xúc động”” này sao lại khiến người ta trông như đang lo sợ điều gì đó? Cô Ba quan sát thêm một lượt. Cách đứng, cách nói chuyện, mọi thứ đều giống, nhưng lại thiếu đi cái “”chất”” riêng. Như một bức tượng được tạc y hệt bản gốc, nhưng không có linh hồn.
Một luồng nghi ngờ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Cô Ba. Điều gì đó thật kỳ lạ đang xảy ra ở đây. Cô Ba siết chặt tay “”Linh”” một chút, ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt cô dâu, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu quen thuộc. Nhưng bà càng nhìn, cảm giác sai lệch lại càng lớn.
Đây không phải là Linh mà bà từng gặp. Chắc chắn không phải. Ý nghĩ đó khiến tim Cô Ba đập mạnh hơn. Bà thả tay “”Linh”” ra, lùi lại một bước. Ánh mắt bà nhìn “”Linh”” thoáng lên sự bối rối, nghi hoặc tột độ. Bà tự hỏi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trước `Ngày đám cưới` này? Tại sao cô dâu lại biến thành một người hoàn toàn khác? Câu hỏi đó lởn vởn trong tâm trí Cô Ba, gieo mầm cho một mối nghi ngờ đầy bất an. Bà đứng đó, nhìn theo bóng “”Linh””, lòng đầy nặng trĩu và những câu hỏi không lời giải đáp.”
“Linh ngồi co ro trên ghế sô pha trong một căn phòng nhỏ được dùng làm phòng chờ cô dâu tại Địa điểm đám cưới. Chiếc Váy cưới trắng tinh khôi vẫn còn khoác trên người, nặng trĩu như gánh nặng trong lòng. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không, đôi mắt đỏ hoe. Mẹ đứng dựa cửa, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn Linh. Bà đã nghe thấy tiếng Linh nức nở từ nãy giờ.
Mẹ bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh con gái, nhưng không hề có ý định an ủi. Bà chỉ im lặng quan sát, khuôn mặt không biểu cảm. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất cứ lời trách mắng nào.
Linh không chịu nổi áp lực từ ánh mắt Mẹ nữa. Cô khẽ run rẩy, hai tay siết chặt lấy tà váy. Nước mắt chảy dài trên má.
“”Mẹ ơi…”” Linh thì thầm, giọng nghẹn lại, “”Con… con thấy có lỗi quá…””
Mẹ nheo mắt lại. Bà không nói gì, chỉ chờ đợi Linh nói tiếp.
“”Chị ấy… chị ấy ở nhà không biết thế nào rồi,”” Linh nức nở, “”Con làm thế này có đúng không Mẹ? Cướp đi tất cả của chị ấy… Chỉ vì tiền… Chỉ vì muốn có cuộc sống sung sướng…””
Mẹ đưa tay lên, đặt một ngón tay lên môi Linh, ra hiệu im lặng. Ánh mắt bà lạnh như băng.
“”Sai ư?”” Mẹ nói nhỏ, giọng đầy hiểm độc, “”Nếu không làm thế này, cả đời chúng ta sẽ vẫn chìm trong nghèo khổ. Mày và chị mày sẽ không bao giờ có được cuộc sống như hôm nay. Đây là cơ hội duy nhất để đổi đời. Mày phải mạnh mẽ lên!””
Linh lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt vẫn tuôn rơi. “”Nhưng… nhưng chị ấy…””
“”Đủ rồi!”” Mẹ gằn giọng, nắm lấy cổ tay Linh siết chặt. “”Đừng nghĩ đến nó nữa. Chuyện đã rồi. Giờ mày là cô dâu nhà họ Hùng. Mày phải giữ vững vai diễn này. Một lời nói sai, một hành động khác thường, tất cả sẽ sụp đổ. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu tính toán sẽ thành tro bụi hết! Mày muốn quay lại cái nhà tranh rách nát kia sao?””
Linh giật mình khi Mẹ nhắc đến “”Nhà””. Hình ảnh căn phòng nhỏ nơi “”Tôi”” đang nằm `Hôn mê` hiện lên trong tâm trí. Nỗi day dứt càng lớn hơn.
“”Con sợ lắm Mẹ…”” Linh lí nhí, “”Sợ ai đó phát hiện ra… Sợ phải lừa dối anh Hùng cả đời…””
Mẹ bật cười khẩy, một nụ cười tàn nhẫn. “”Lừa dối? Mày sinh ra đã là để lừa dối rồi, Linh à. Mày và chị mày giống nhau như đúc. Ai mà phân biệt được? Cứ làm theo lời tao dặn. Sống cho tốt ở đây. Rồi chúng ta sẽ có tất cả.””
Bà đứng dậy, phủi nhẹ tà áo như thể vừa dính bụi. “”Giờ lau khô mặt đi. Họ đang chờ ‘cô dâu’ ra mắt khách sau buổi lễ đấy. Đừng để ai thấy bộ dạng này. Nhớ lấy, mày là Linh – cô dâu của Hùng. Không hơn không kém.””
Mẹ quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Linh một mình trong chiếc Váy cưới trắng tinh khôi, ngồi giữa nỗi tuyệt vọng và cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm. Cô siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cố gắng kìm nén tiếng nấc. Ánh mắt Linh nhìn về phía cửa, nơi Mẹ vừa bước ra, vừa oán trách, vừa bất lực. Cô biết, mình đã không còn đường lui nữa rồi. Con đường duy nhất là tiếp tục lún sâu vào màn kịch do Mẹ dựng nên.”
“Trong căn phòng nhỏ quen thuộc tại Nhà, “”Tôi”” giật mình tỉnh giấc. Đầu óc quay cuồng, Cảm giác đau quặn, xây xẩm mặt mày hành hạ. Mắt lờ mờ nhìn trần nhà, tôi cố gắng định thần. Những mảnh ký ức vụn vặt hiện về: chiếc Váy cưới trắng tinh khôi, Mẹ đưa cho Cốc nước bị pha thuốc mê, rồi bóng tối ập xuống. Tôi bị đánh thuốc mê! Tôi thầm nghĩ. Đám cưới! Chắc chắn Đám cưới đã kết thúc. Nỗi sợ hãi và giận dữ dâng trào. Họ đã làm thế thật! Họ đã cướp đi tất cả của tôi!
Không thể nằm thêm nữa. Tôi gắng gượng ngồi dậy, cơ thể còn rã rời. Căn phòng vẫn y nguyên, chỉ có chiếc Váy cưới vương trên ghế, bẩn thỉu và nhăn nhúm như chính tâm hồn tôi lúc này. Ánh mắt tôi quét khắp căn phòng, tìm kiếm một thứ gì đó, bất cứ thứ gì có thể chứng minh mình đã bị hại. Tôi cần bằng chứng. Phải có thứ gì đó sót lại từ cái đêm kinh hoàng đó.
Ánh mắt dừng lại ở góc phòng, nơi chiếc bàn nhỏ đặt cạnh giường. Đó là nơi Mẹ đã đặt Cốc nước bị pha thuốc mê. Chiếc cốc thủy tinh vẫn còn đó, nghiêng ngả, nước đã cạn khô. Tôi bò tới, run rẩy nhặt chiếc cốc lên. Quan sát kỹ đáy cốc. Có gì đó đọng lại. Một lớp cặn trắng mỏng. Đây rồi! Tôi nghĩ, tim đập thình thịch. Chắc chắn là thuốc.
Tôi dùng ngón tay quệt nhẹ vào lớp cặn, đưa lên mũi ngửi. Không mùi. Nhưng nó có vẻ bất thường. Tôi nhìn quanh thêm. Trên sàn nhà, dưới gầm giường, nơi tôi có thể đã ngã xuống. Bàn tay run rẩy lần mò. Dưới chân bàn nhỏ, một vật gì đó lạnh cứng chạm vào đầu ngón tay. Tôi cúi xuống, bới lớp bụi. Đó là một vỉ thuốc nhỏ, đã bóc mất một viên. Vỏ màu trắng. Thuốc mê! Tôi siết chặt vỉ thuốc trong tay. Đây chính là bằng chứng. Vừa là vỏ thuốc, vừa là cốc nước với lớp cặn đáng ngờ.
Khuôn mặt tôi lạnh đi, không còn vẻ yếu đuối của người vừa tỉnh sau Hôn mê. Thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh, tràn đầy căm hận và quyết tâm. Họ nghĩ có thể dễ dàng loại bỏ tôi như thế sao? Họ lầm rồi! Tôi đứng dậy, tay nắm chặt chiếc cốc và vỉ thuốc. Chuyện này sẽ không kết thúc ở đây. Tôi sẽ không để cho Mẹ và Linh được yên ổn hưởng thụ trên sự đau khổ của tôi. Tôi sẽ vạch trần tất cả. Bằng mọi giá.”
“Tại Địa điểm đám cưới, không khí vẫn còn vương lại mùi tiệc tùng nhưng đã vãn khách. Những người giúp việc tất bật thu dọn. Bà Mai, một người làm công lâu năm trong gia đình Hùng, vừa xếp những chiếc ly trên bàn, vừa khẽ nhíu mày. Cả buổi lễ ngày hôm qua, có điều gì đó khiến bà bứt rứt không yên.
“”Này, bà có để ý không?”” Bà Mai khẽ thì thầm với cô Dung, người đang lau sàn gần đó.
Cô Dung ngừng tay, nhìn Bà Mai: “”Vụ gì hả bà Mai?””
“”Cái cô dâu ấy,”” Bà Mai hạ giọng, mắt liếc về phía sảnh chính nơi có một bức ảnh cưới lớn, “”Cô dâu… trông lạ lắm.””
Cô Dung hơi ngạc nhiên: “”Lạ là sao? Cô Linh đấy chứ, trông xinh thế còn gì.””
“”Ừ thì xinh… nhưng mà…”” Bà Mai ngập ngừng, như đang lục lọi ký ức. “”Tôi thấy không giống cô ấy thường ngày. Ánh mắt cứ láo liên, với lại… cái cách cô ấy đi đứng ấy. Với lại… tôi nhớ có nghe loáng thoáng cái bà sui gia, tức là mẹ cô dâu ấy, nói chuyện gì đó với một người khác trước khi rước dâu… nghe không rõ, nhưng hình như nhắc đến ‘con bé…’ gì đó rồi ‘ở yên trong phòng’…””
Cô Dung lúc này mới đặt giẻ lau xuống, tỏ vẻ chú ý: “”Thế à? Tôi thì chỉ thấy cô dâu cứ bồn chồn sao ấy. Lúc trao nhẫn tay còn hơi run nữa.””
“”Đấy! Bà cũng thấy mà!”” Bà Mai siết chặt khăn lau trong tay. “”Mà còn một chuyện nữa. Sáng sớm hôm qua, lúc chuẩn bị đồ ở căn nhà bên kia, tôi thấy bà sui gia mang một cốc nước lên cho cô dâu. Cô dâu vừa uống xong thì mặt mày tái mét, nói mệt, rồi ngã vật ra đấy! Bà ấy bảo cô ấy bị tụt huyết áp, đưa vào phòng nghỉ. Thế rồi lát sau lại thấy cô dâu khác hẳn, vẫn mặc cái Váy cưới trắng tinh khôi y chang, nhưng lại là cô ấy đi ra làm lễ.””
Cô Dung tròn mắt: “”Sao lại ‘cô dâu khác hẳn’? Bà nói thế là sao?””
Bà Mai thở dài, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “”Thì… cái cô mà tôi thấy ngã ra đấy lúc đầu… trông có vẻ yếu ớt hơn. Còn cái cô làm lễ sau… trông mạnh mẽ hơn nhiều. Với lại, cái nốt ruồi nhỏ trên má trái của cô dâu lúc đầu… tôi không thấy ở cô dâu làm lễ sau.””
Cô Dung tái mặt, nhìn quanh quất như sợ ai đó nghe thấy. “”Bà Mai… bà đừng nói lung tung nhé. Gia đình nhà Hùng giàu có thế này… chuyện này… đáng sợ lắm.””
“”Tôi có nói lung tung đâu!”” Bà Mai đáp lại bằng giọng thấp hơn, nhưng sự quả quyết không hề giảm. “”Tôi làm ở đây bao nhiêu năm rồi, tôi tin vào mắt mình. Rõ ràng là có điều gì đó rất mờ ám ở đây. Cứ như thể… hai người khác nhau vậy.””
Những lời thì thầm của hai người giúp việc nhanh chóng lan ra trong khu vực dành cho nhân viên. Họ bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt dò xét, rồi lại liếc về phía bức ảnh cưới của Hùng và Linh. Sự nghi ngờ len lỏi, tạo nên một làn sóng xáo động ngầm, một cảm giác bất an khó tả trong không khí tưởng chừng đã yên bình sau buổi tiệc. Câu chuyện về “”hai cô dâu”” bắt đầu trở thành đề tài bàn tán râm ran, dù chỉ giới hạn trong những người làm công. Thông tin, dù chỉ là những mẩu rời rạc và suy đoán, đã bắt đầu rò rỉ.”
“Hùng nhìn chằm chằm vào Linh, đôi mắt anh đầy vẻ dò xét và pha lẫn sự bực bội. Họ đang ở trong một căn phòng nhỏ tại Địa điểm đám cưới, không gian tĩnh lặng hơn nhiều so với sảnh tiệc ồn ào ngày hôm qua.
“”Linh,”” Hùng lên tiếng, giọng anh trầm và nặng trĩu. “”Em nói thật cho anh biết đi. Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra vậy?””
Linh giật mình, cô đang nghịch vạt váy cưới (dù có thể đã thay ra sau buổi lễ, kịch bản cần linh hoạt chi tiết này, nhưng tập trung vào sự lúng túng của cô) và tránh ánh mắt của anh. “”Anh nói gì lạ vậy Hùng? Có chuyện gì đâu?””
“”Còn ‘chuyện gì đâu’ nữa à?”” Hùng bước lại gần, anh không giấu nổi sự thất vọng. “”Từ hôm qua đến giờ, em cứ như người mất hồn vậy. Ánh mắt láo liên, nói chuyện thì ấp a ấp úng, lúc nào cũng bồn chồn không yên. Em không còn là Linh mà anh biết nữa!””
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, buộc cô phải đối diện với mình. “”Có phải em đang giấu anh chuyện gì không? Một chuyện gì đó rất lớn?””
Linh cúi gằm mặt, hai tay siết chặt vào nhau. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô muốn trả lời, muốn phủ nhận tất cả, nhưng cổ họng như nghẹn lại. Những lời nói của Mẹ văng vẳng trong đầu, dặn cô phải giữ bí mật bằng mọi giá.
“”Em… em làm gì có chuyện gì giấu anh chứ…”” Cô lắp bắp, giọng yếu ớt.
“”Đừng nói dối anh!”” Hùng đột ngột nâng giọng. “”Anh nhìn vào mắt em là biết ngay! Em có biết từ lúc kết thúc buổi lễ, anh đã khó chịu thế nào không? Sự nghi ngờ này khiến anh phát điên mất!””
Anh tạm dừng, thở dài một hơi, cố kìm nén cơn giận. “”Linh, chúng ta là vợ chồng rồi. Em không tin tưởng anh sao? Có chuyện gì khó khăn, em cứ nói ra, anh sẽ giúp em mà. Sao em lại tự làm khổ mình, và làm anh phải bận tâm thế này?””
Linh vẫn im lặng, đầu cô càng cúi thấp hơn. Vai cô run nhẹ. Nước mắt bắt đầu đọng lại nơi khóe mi. Cô không biết phải làm sao. Thừa nhận? Không thể. Tiếp tục nói dối? Cô không đủ can đảm khi đối diện với Hùng như thế này.
“”Linh! Trả lời anh đi!”” Hùng càng thêm sốt ruột. “”Em có chuyện gì khuất tất phải không? Em nói thật cho anh biết đi! Tại sao em lại khác thế này?””
Sự dồn nén từ phía Hùng và áp lực của bí mật khiến Linh hoàn toàn suy sụp. Cô vẫn không thể thốt lên được lời nào rõ ràng. Chỉ có tiếng nấc nghẹn nhẹ thoát ra từ cổ họng cô, biểu lộ sự bối rối, sợ hãi và bất lực tột cùng. Hùng nhìn cảnh tượng đó, sự nghi ngờ trong lòng anh càng lúc càng lớn, còn sự khó hiểu thì bao trùm lấy anh hoàn toàn.”
“Tôi nằm trên giường, đôi mắt nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát. Cảm giác xây xẩm mặt mày đã dịu đi phần nào, nhưng cơ thể vẫn còn nặng trịch như đeo đá. Tôi nhận ra, mình không thể tiếp tục nằm đây và chờ đợi điều gì đó xảy ra. Đám cưới đã kết thúc. Linh đã thay thế tôi. Kế hoạch của Mẹ đã thành công. Tôi đã bị đánh cắp cuộc đời ngay trong chính căn nhà của mình, dưới bàn thờ tổ tiên mà tôi luôn kính trọng.
Một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực, nóng bỏng và nghẹt thở. Tôi đã quá sợ hãi. Quá yếu đuối. Nhưng bây giờ, nỗi sợ đã bị thay thế bằng sự căm phẫn và một ý chí kiên cường đến lạ. Tôi phải thoát ra khỏi đây. Phải tìm đến một nơi an toàn, nơi Mẹ và Linh không thể chạm tới được nữa. Và quan trọng nhất, tôi phải công khai tất cả. Sự thật phải được phơi bày.
Tôi khẽ cử động các ngón tay, rồi từ từ siết chặt lại. Từng thớ thịt như được tiếp thêm sức mạnh. Không thể chờ đợi. Không thể ngồi yên. Mỗi giây phút trôi qua là một giây cuộc đời tôi bị chiếm đoạt.
Tôi gắng gượng ngồi dậy, lưng tựa vào thành giường. Căn phòng nhỏ vẫn y nguyên, như thể thời gian đã dừng lại ở đây trong khi thế giới ngoài kia vẫn tiếp diễn. Tôi nhìn quanh. Cánh cửa. Cửa sổ. Chỉ có hai lối thoát. Cửa chính chắc chắn đã bị khóa hoặc có người canh gác. Vậy thì chỉ còn… cửa sổ.
Tôi lết xuống giường, bước chân còn hơi loạng choạng. Tôi đi về phía cửa sổ, kéo tấm rèm mỏng sang một bên. Ánh nắng chiều chiếu vào mắt, hơi chói chang, nhưng tôi không né tránh. Tôi nhìn ra ngoài. Bên dưới là khu vườn nhỏ quen thuộc. Không quá cao. Có thể nhảy xuống được.
Tôi hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng. Cái nhìn của tôi hướng ra khung trời xa xăm, nơi có một cuộc sống khác đang chờ đợi. Một cuộc sống mà tôi phải tự tay giành lại. Nỗi sợ hãi biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho sự quyết tâm cháy bỏng. Tôi sẽ không để họ hủy hoại tôi nữa. Tôi sẽ thoát khỏi cái bẫy này. Bằng mọi giá.”
“Cô nhẹ nhàng đưa tay chạm vào khung cửa sổ cũ kỹ. Nó vẫn mở. Tấm rèm mỏng bay nhè nhẹ trong gió chiều. Bên dưới, khu vườn quen thuộc im lìm. Không một bóng người. Có lẽ sự canh gác, nếu có, chỉ tập trung ở cửa chính. Đây là cơ hội.
Hít thêm một hơi, cô dùng chút sức lực còn lại để mở rộng cánh cửa sổ. Tiếng kẹt nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Cô nín thở, lắng tai nghe ngóng. Không có động tĩnh gì từ bên ngoài. Mẹ và Linh có lẽ vẫn đang bận rộn với hậu đám cưới, hoặc đơn giản là không nghĩ cô có thể tỉnh dậy sớm thế này. Sự chủ quan của họ chính là lợi thế của cô.
Cô trèo lên bệ cửa sổ, chân hơi run. Từ đây nhìn xuống, khoảng cách không quá lớn, nhưng vẫn đủ để chấn thương nếu tiếp đất không khéo. Nỗi sợ độ cao thoáng qua, nhưng ý chí thoát thân còn mãnh liệt hơn. Cô bám chặt vào khung cửa, nhìn xuống thảm cỏ xanh mướt bên dưới.
Không chần chừ nữa. Cô hít một hơi cuối cùng, rồi buông tay, nhảy xuống.
Một tiếng “”ịch”” nhỏ vang lên khi chân cô chạm đất. Cơn đau buốt truyền lên từ mắt cá chân, nhưng cô cố gắng nén lại. May mắn thay, đó chỉ là đau nhẹ. Cô khuỵu xuống một chút, rồi nhanh chóng đứng thẳng dậy, đảo mắt nhìn quanh.
Vẫn không có ai. Khu vườn yên tĩnh như tờ. Cô không dám nán lại. Bất cứ giây phút nào cũng có thể bị phát hiện. Cô khẽ khàng rón rén bước đi, lợi dụng những bụi cây và gốc cây để che mình.
Đi về phía cổng sau. Đó là lối thoát gần nhất, ít bị chú ý hơn cổng chính nguy nga. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi tiếng động nhỏ đều khiến cô giật mình. Tiếng lá cây xào xạc, tiếng côn trùng kêu đêm, tất cả đều như đang tố cáo sự hiện diện của cô.
Cô đến được cổng sau. Nó là một cánh cổng sắt cũ kỹ, không khóa. Chỉ là chốt cài bên trong. Cô cẩn thận đưa tay gạt chốt. Tiếng “”cạch”” nhỏ vang lên như tiếng sấm trong tai cô. Cô mở hé cánh cổng, nhìn ra ngoài.
Con hẻm nhỏ vắng lặng. Đêm đã buông xuống, chỉ có ánh đèn vàng vọt từ mấy ngọn đèn đường hắt xuống. Cơ hội cuối cùng.
Cô luồn mình qua khe cửa hẹp, bước ra ngoài, rồi đóng nhẹ cánh cổng lại sau lưng. Hít lấy khí trời đêm, lồng ngực cô như muốn vỡ tung. Cô đã thoát ra ngoài.
Nhưng cuộc chạy trốn mới chỉ bắt đầu. Phía trước là màn đêm u tối và sự không chắc chắn. Cô không biết phải đi đâu, gặp ai, nhưng cô biết mình không thể quay lại. Quay lưng lại với căn nhà, nơi đã giam cầm và đánh cắp cuộc đời cô, cô bắt đầu chạy. Chạy về phía ánh đèn, về phía tự do, về phía công lý mà cô nhất định phải đòi lại.”
“Cô chạy. Hít lấy thứ không khí ẩm ướt, lạnh lẽo của màn đêm. Mỗi bước chân đều như muốn khuỵu xuống, nhưng ý chí mạnh mẽ hơn cơn đau. Cô không biết đã chạy bao xa, chỉ biết rằng mình đang đi xa khỏi căn nhà đó, càng xa càng tốt. Con hẻm nhỏ dẫn ra đường lớn. Đèn đường thưa thớt, chỉ đủ soi sáng con đường lổm chổn. Cô không dám chạy trên vỉa hè, sợ ai đó nhận ra. Cô chạy len lỏi trong bóng tối, men theo tường nhà, bụi cây.
Phải đi đâu bây giờ? Liên lạc với ai? Đầu óc cô quay cuồng. Bạn bè? Ai thực sự đủ tin cậy để nghe một câu chuyện điên rồ thế này? Cảnh sát? Liệu họ có tin lời cô không khi mọi chứng cứ đều chống lại cô, khi Mẹ và Linh đã dựng lên một màn kịch hoàn hảo?
Bỗng, hình ảnh Hùng hiện lên trong tâm trí cô. Hùng, người đáng lẽ là chồng cô. Người đã bị lừa dối. Hùng và gia đình anh ta. Đó có lẽ là nơi duy nhất cô có thể đến ngay lúc này. Họ có quyền biết sự thật. Và có thể, họ sẽ tin cô.
Cô đổi hướng, dồn hết sức lực còn lại chạy về phía khu nhà giàu mà cô biết là gia đình Hùng sinh sống. Tim cô đập thình thịch, không chỉ vì gắng sức, mà vì nỗi sợ hãi và sự quyết tâm đang hòa lẫn.
Cánh cổng lớn của khu biệt thự nhà Hùng vẫn sáng đèn. Đám cưới đã kết thúc từ lâu, nhưng có vẻ một vài người thân thiết vẫn còn ở lại. Cô dừng lại cách đó một quãng, thở dốc, cố gắng trấn tĩnh. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi giờ đây đã lấm lem bụi bẩn, rách ở vài chỗ do cô vật lộn và chạy trốn. Mái tóc rối bù, khuôn mặt nhợt nhạt. Trông cô không khác gì một kẻ điên.
Lấy hết can đảm, cô bước lại gần cổng. Một người bảo vệ đứng gác nhìn cô với ánh mắt khó hiểu. Cô không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào trong sân. Có tiếng người nói vọng ra từ trong nhà.
“”Tôi muốn gặp Hùng!”” Cô nói, giọng khàn đặc và run rẩy.
Người bảo vệ cau mày. “”Cô là ai? Ở đây không tiếp khách giờ này.””
“”Tôi… tôi là cô dâu,”” cô nói, cảm giác nhục nhã và tuyệt vọng dâng lên. “”Tôi là người đáng lẽ phải cưới Hùng hôm nay!””
Người bảo vệ nhìn bộ dạng thảm hại của cô, rõ ràng không tin. Nhưng đúng lúc đó, Hùng bước ra ngoài sân, có lẽ để tiễn ai đó. Anh nhìn thấy cô, đứng sững lại như bị đóng băng. Vẻ mặt anh từ ngạc nhiên chuyển sang sốc, rồi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“”Cô… cô là ai?”” Hùng hỏi, bước lại gần cổng. Anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt mở to. Anh chưa bao giờ gặp cô.
Cô nhìn thẳng vào mắt Hùng, cố gắng giữ bình tĩnh. “”Em… em là người mà anh sắp cưới. Không phải Linh. Em là… chị sinh đôi của Linh.””
Sự im lặng bao trùm. Hùng đứng đó, như không tin vào tai mình. Từ trong nhà, Mẹ Hùng và vài người khác cũng bước ra, hiếu kỳ nhìn về phía cổng. Họ nhìn thấy cô, và vẻ mặt họ cũng dần biến sắc. Mẹ Hùng là người đầu tiên lên tiếng.
“”Ai đấy? Sao lại ăn mặc thế này đến đây giờ này?”” Bà hỏi, giọng đầy vẻ nghi kỵ.
Cô không nhìn ai khác ngoài Hùng. “”Anh Hùng… mọi thứ… mọi thứ đều là giả dối.”” Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má cô. “”Người đã cưới anh hôm nay… không phải em. Là Linh. Mẹ… Mẹ và Linh đã lừa dối tất cả mọi người.””
Hùng vẫn đứng đó, sững sờ. Mẹ Hùng bước nhanh ra cổng, nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt dò xét, rồi tức giận.
“”Cô nói gì vậy? Cô từ đâu đến? Đừng có ăn nói lung tung!”” Bà quát.
“”Không!”” Cô hét lên, giọng đầy uất nghẹn. “”Con… con là [Tên nhân vật chính – tự xưng là ‘Tôi’], con gái cả của bà ấy!”” Cô chỉ vào người Mẹ (dù Mẹ không có mặt ở đây, cô đang ám chỉ người mẹ đã lừa dối mình, sử dụng tên “”Mẹ”” theo dữ liệu). “”Hôm nay… hôm nay là ngày cưới của con. Nhưng Mẹ đã… đã cho con uống thuốc mê… nhốt con lại… và bắt Linh đóng giả con… để cưới anh!””
Những lời nói của cô như những nhát dao cứa vào không khí tĩnh lặng. Hùng lùi lại một bước. Mẹ Hùng há hốc miệng kinh ngạc, rồi ngay lập tức khuôn mặt biến dạng vì tức giận. Những người khác đứng sau lưng họ bắt đầu xì xào bàn tán.
Cô cảm thấy sức lực cạn dần, nhưng cô biết mình không thể dừng lại. Sự thật phải được phơi bày. Ngay bây giờ.
“”Cái cốc nước…”” Cô thì thầm, “”Cái váy cưới trắng tinh khôi đó… là của con… Con đã bị đánh thuốc mê… Con tỉnh dậy trong căn phòng đó… Đám cưới đã kết thúc…””
Cô bắt đầu kể. Kể lại tất cả mọi thứ, từ lúc cô được đưa chiếc váy cưới, cốc nước bị pha thuốc mê, cảm giác đau quặn và xây xẩm, đến lúc tỉnh dậy trong căn phòng nhỏ và nhìn thấy bàn thờ tổ tiên, rồi cuộc trốn thoát trong tuyệt vọng. Giọng cô run run nhưng mạnh mẽ, kể lại toàn bộ câu chuyện kinh hoàng đã xảy ra với mình.”
“… Cô bắt đầu kể. Kể lại tất cả mọi thứ, từ lúc cô được đưa chiếc váy cưới, cốc nước bị pha thuốc mê, cảm giác đau quặn và xây xẩm, đến lúc tỉnh dậy trong căn phòng nhỏ và nhìn thấy bàn thờ tổ tiên, rồi cuộc trốn thoát trong tuyệt vọng. Giọng cô run run nhưng mạnh mẽ, kể lại toàn bộ câu chuyện kinh hoàng đã xảy ra với mình.
Sự im lặng sau lời kể của cô nặng trịch. Hùng vẫn đứng như trời trồng, nhìn cô với ánh mắt phức tạp, vừa bàng hoàng, vừa có chút nghi ngờ, lại vừa như nhận ra điều gì đó bất thường trong suốt buổi lễ vừa qua. Anh nhớ lại Linh, người vợ “”mới cưới”” của mình. Cô ta hôm nay trông khác lạ, ít nói hơn, ánh mắt cũng không giống thường ngày. Anh đã nghĩ có thể là do hồi hộp, nhưng giờ đây…
Mẹ Hùng là người phá vỡ sự tĩnh lặng. Khuôn mặt bà đỏ bừng vì giận dữ, ánh mắt long lên sòng sọc. Uy tín gia đình bà, thứ bà giữ gìn hơn cả mạng sống, đang bị đe dọa nghiêm trọng ngay trước mắt khách khứa, dù chỉ còn vài người thân thiết.
“”Câm mồm ngay!”” Bà quát lên, giọng the thé. “”Mày là ai? Đến đây giờ này dựng chuyện điên rồ! Bảo vệ! Đuổi con điên này ra ngay!””
Người bảo vệ lưỡng lự, nhìn Mẹ Hùng rồi lại nhìn cô gái trong bộ dạng tả tơi. Hùng đưa tay ra hiệu cho bảo vệ dừng lại.
“”Mẹ… khoan đã,”” Hùng nói, giọng lạc đi. Anh bước lại gần cô hơn, nhìn kỹ khuôn mặt cô. Dù lấm lem và hốc hác, anh lờ mờ nhận ra đường nét quen thuộc, rất giống Linh, nhưng có gì đó khác biệt, sắc sảo hơn, kiên nghị hơn. Anh chưa từng gặp cô gái này trước đây.
“”Nói lại đi,”” Hùng trầm giọng, “”Cô nói cô là chị sinh đôi của Linh? Là người đáng lẽ cưới tôi hôm nay?””
Cô gật đầu, nước mắt vẫn chảy nhưng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Hùng. “”Vâng… Em là [Tên nhân vật chính], không phải Linh.””
“”Vớ vẩn!”” Mẹ Hùng hét lên. “”Làm gì có chị sinh đôi nào! Con gái tôi chỉ có một đứa là Linh thôi! Mày là kẻ lừa đảo!””
Một vài người thân thiết còn nán lại trong sân bắt đầu xì xào bàn tán. Khuôn mặt họ lộ rõ vẻ sốc và nghi hoặc. Có người nhìn cô ái ngại, có người nhìn Mẹ Hùng dò xét.
“”Không phải vớ vẩn!”” Cô đáp lại Mẹ Hùng, giọng càng lúc càng mạnh mẽ hơn, không còn run rẩy như ban đầu. “”Mẹ giấu tất cả mọi người! Mẹ sợ con không đồng ý lấy anh Hùng vì con không yêu anh ấy! Mẹ sợ mất cơ hội đổi đời! Nên Mẹ đã… đã làm việc tày đình đó với con!””
Cô quay sang Hùng. “”Anh không thấy lạ sao? Cả buổi lễ, Linh không nói một lời, chỉ cúi gằm mặt. Cô ấy thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt anh! Vì cô ấy đang đóng kịch! Cô ấy đang giả mạo em!””
Hùng siết chặt tay, vẻ mặt anh trở nên u ám. Anh nhớ lại những chi tiết nhỏ trong buổi lễ. Linh hôm nay thực sự rất khác. Không phải chỉ là hồi hộp. Là lẩn tránh.
Mẹ Hùng thấy tình thế bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát. Bà biết bà phải dập tắt chuyện này ngay lập tức.
“”Mày… mày muốn gì?”” Bà gằn giọng hỏi cô, ánh mắt đầy đe dọa. “”Muốn tiền? Muốn tống tiền bọn tao phải không? Cút ngay khỏi đây trước khi tao gọi cảnh sát!””
“”Tiền?”” Cô cười khẩy, nụ cười cay đắng. “”Bà nghĩ tất cả mọi thứ trên đời này đều mua được bằng tiền sao? Tôi đến đây không phải để tống tiền! Tôi đến đây để đòi lại sự thật! Để vạch trần bộ mặt thật của bà và Linh!””
Lời nói của cô như một cú tát vào Mẹ Hùng. Bà run lên vì tức giận. Hình ảnh bà mẹ giàu có, quyền quý trong mắt mọi người đang sụp đổ.
“”Tao sẽ cho mày biết tay!”” Mẹ Hùng gào lên.
Nhưng đúng lúc đó, một người thân của gia đình Hùng, có vẻ là một người có tiếng nói, bước tới gần hơn, vẻ mặt nghiêm trọng.
“”Bà Hùng,”” người đó nói, giọng thấp nhưng đầy quyền lực. “”Chuyện này là sao? Cô gái này nói thật hay giả? Nếu là thật… thì đây không chỉ là chuyện riêng của gia đình bà nữa đâu. Uy tín của gia đình chúng ta… cả dòng họ… sẽ bị ảnh hưởng lớn đấy!””
Lời nói đó khiến Mẹ Hùng như bị dội một gáo nước lạnh. Bà quay sang nhìn người đó, khuôn mặt tái mét. Bà biết, chỉ cần tin đồn này lan ra ngoài, với bộ dạng của cô gái đứng ở cổng lúc này làm bằng chứng sống, hậu quả sẽ khôn lường. Đám cưới thế kỷ của con trai bà sẽ trở thành một trò cười, một vụ bê bối động trời.
Hùng nhìn cô, nhìn Mẹ mình, nhìn những khuôn mặt hoang mang xung quanh. Sự nghi ngờ trong lòng anh ngày càng lớn. Toàn bộ câu chuyện của cô gái, dù khó tin đến mức nào, lại giải thích được sự khó hiểu của Linh trong ngày hôm nay.
“”Tôi cần… cần nói chuyện rõ ràng với cô,”” Hùng nói với cô, giọng đầy căng thẳng. “”Vào trong đi.””
Mẹ Hùng lập tức phản đối. “”Không được! Đừng nghe nó! Nó là kẻ bịa đặt!””
“”Mẹ im đi!”” Hùng quay lại quát Mẹ mình, lần đầu tiên anh lớn tiếng như vậy với bà. “”Chuyện này quá lớn rồi! Con cần biết sự thật!””
Anh quay lại nhìn cô. “”Vào đi. Kể lại tất cả cho tôi nghe. Không thiếu một chi tiết nào.””
Cô gật đầu, bước qua cánh cổng lớn. Đôi chân cô nặng trịch, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm và quyết tâm. Sự thật, cuối cùng cũng có cơ hội được phơi bày. Và Mẹ cùng Linh… họ sắp phải đối mặt với hậu quả cho những gì đã gây ra. Nguy cơ bị vạch trần đã ở ngay trước mắt họ.”
“Cô bước qua cánh cổng lớn, đôi chân cô nặng trịch, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm và quyết tâm. Sự thật, cuối cùng cũng có cơ hội được phơi bày. Và Mẹ cùng Linh… họ sắp phải đối mặt với hậu quả cho những gì đã gây ra. Nguy cơ bị vạch trần đã ở ngay trước mắt họ.
Hùng dẫn cô vào bên trong sảnh tiệc. Ánh đèn vẫn còn sáng, lác đác vài người khách cuối cùng đang chuẩn bị ra về, nhìn cảnh tượng này với ánh mắt kinh ngạc. Trung tâm sảnh, Linh đang đứng cùng Mẹ. Linh mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, trông vẫn còn bàng hoàng, nhưng khuôn mặt lại tái mét khi nhìn thấy cô. Mẹ, người mẹ mà cô cứ ngỡ đã chết trong lòng mình, đứng cạnh Linh, ánh mắt đầy kinh hoàng và giận dữ khi thấy cô xuất hiện.
“”Mẹ!”” Hùng gọi lớn, giọng căng như dây đàn. “”Chuyện gì đang xảy ra vậy? Cô gái này là ai? Và tại sao cô ấy lại nói… lại nói Linh không phải là cô dâu thật?””
Mẹ bước tới, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng giọng run run. “”Hùng, con đừng nghe nó! Nó… nó là kẻ lừa đảo! Nó đến phá đám cưới của con!”” Bà quay sang cô, ánh mắt sắc lạnh như dao. “”Mày… sao mày không chết quách đi cho rồi?!””
Lời nói độc địa của Mẹ khiến cô như bị sét đánh. Đau đớn, phẫn nộ, và một sự chua xót tột cùng. Cô nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ đã sinh ra mình nhưng lại tàn độc đến vậy.
“”Con không chết,”” cô đáp, giọng khàn đặc vì cảm xúc kìm nén. “”Con đã cố gắng chết đi trong căn phòng đó. Nhưng con không thể! Con phải sống để về đây, để vạch trần tất cả!””
Cô quay sang Hùng, ánh mắt kiên định. “”Anh Hùng, người anh vừa cưới, không phải là em. Là Linh. Em gái sinh đôi của em.”” Cô chỉ vào Linh. “”Hôm qua, Mẹ đã cho thuốc mê vào nước của em. Khi em hôn mê, Mẹ đã nhốt em lại. Bà ấy bắt Linh giả làm em, mặc váy cưới của em, để cưới anh.””
Cả sảnh tiệc lặng phắc. Mẹ Hùng tái mặt, bà lảo đảo suýt ngã, được một người thân đỡ lấy. Hùng đứng bất động, nhìn giữa cô và Linh, sự bàng hoàng trên khuôn mặt anh dần chuyển thành giận dữ.
“”Linh…?”” Hùng quay sang Linh, giọng anh khẽ run lên vì không thể tin nổi. “”Có thật không?””
Linh run rẩy, đôi môi mím chặt. Nước mắt trào ra, làm nhòe lớp trang điểm. Cô ta nhìn Hùng, nhìn cô, nhìn Mẹ, rồi gục đầu xuống, khóc nức nở. Sự im lặng và những giọt nước mắt ấy chính là lời thừa nhận đau đớn nhất.
Mẹ thấy Linh sụp đổ, bà lập tức xông tới. “”Mày câm mồm! Linh! Mày không được nói gì hết!”” Bà quay sang Hùng, cố gắng cứu vãn tình hình. “”Hùng, con đừng tin nó! Con Linh nó bị bệnh! Nó bị hoang tưởng! Con bé này mới là đứa lừa đảo! Nó muốn phá hoại hạnh phúc của con!””
Cô cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng. “”Hoang tưởng? Mẹ vẫn còn chối à? Mẹ nghĩ ai cũng tin lời Mẹ sao? Bàn thờ tổ tiên trong căn phòng đó, Mẹ nghĩ sao? Em gái sinh đôi mà không ai biết, Mẹ nghĩ sao? Cốc nước hôm qua Mẹ đưa cho con, Mẹ nghĩ sao?””
Cô bước lại gần Mẹ, ánh mắt rực lửa. “”Mẹ làm tất cả chỉ vì tiền! Vì muốn Linh lấy được chồng giàu! Vì sợ con không chịu hy sinh hạnh phúc để đổi đời cho Mẹ và Linh! Mẹ sẵn sàng hủy hoại cuộc đời con, nhốt con lại như súc vật, chỉ để Linh có được cái danh ‘bà Hùng’ này!””
Cô nghẹn lại, nước mắt tuôn rơi. Bao nhiêu uất hận, đau đớn, tủi nhục dồn nén suốt bao ngày qua bùng nổ. Cô nhìn Mẹ, ánh mắt không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự căm phẫn tột cùng.
“”Mẹ…!”” Cô hét lên, giọng xé lòng. “”Mẹ đã hủy hoại cuộc đời con!””
Lời buộc tội đanh thép vang vọng trong sảnh tiệc tĩnh lặng. Mẹ sững sờ lùi lại, khuôn mặt bà méo mó vì sốc và tức giận. Bà chưa bao giờ nghĩ cô lại có thể mạnh mẽ đến mức này, lại có thể nói ra những lời tàn nhẫn đến vậy, ngay trước mặt bao người.
Hùng nhìn cô, ánh mắt anh dần chuyển từ bàng hoàng sang tức giận dữ dội. Anh quay sang Mẹ mình, người đang run rẩy với khuôn mặt tái mét. “”Mẹ! Mẹ có biết chuyện này không?!”” Anh hỏi Mẹ Hùng, giọng gằn xuống.
Mẹ Hùng lắp bắp. “”Mẹ… Mẹ không biết gì hết! Mẹ thề!”” Bà nhìn cô, ánh mắt đầy thù địch. “”Con ranh này! Mày nói dối! Mày vu khống!””
“”Vu khống?”” Cô cười lớn, nụ cười méo mó. “”Sự thật sờ sờ ra đó! Bà nhìn Linh đi! Bà nhìn bộ dạng của tôi đi! Bà nghĩ tôi tự dưng xuất hiện ở đây với bộ dạng thế này sao? Ai đã làm điều đó với tôi?””
Cô quay sang Linh, người vẫn đang nức nở. “”Linh! Sao mày không nói gì đi? Sao mày lại đồng lõa với Mẹ? Mày biết rõ Mẹ đã làm gì với chị mà! Sao mày lại có thể mặc chiếc váy cưới này, đứng ở đây, cướp đi tất cả của chị?””
Linh ngẩng đầu lên, khuôn mặt đẫm nước mắt. Cô ta nhìn cô với ánh mắt phức tạp, vừa sợ hãi, vừa hối lỗi, lại có chút gì đó… không thể nói thành lời.
Mẹ Hùng cảm thấy mọi thứ đang sụp đổ. Bà biết bà không thể để câu chuyện này đi xa hơn nữa. Danh dự gia đình bà, mối quan hệ làm ăn, tất cả sẽ tan tành. Bà nhìn Mẹ, ánh mắt ra hiệu gì đó.
Mẹ hiểu ý, bà lập tức lao tới túm lấy tay cô. “”Mày im đi! Về nhà ngay! Không được nói năng lung tung ở đây nữa!””
Cô giằng tay ra. “”Buông ra! Mẹ còn muốn đưa con về đâu nữa? Về căn phòng đó sao? Về nhà, nơi Mẹ đã coi con như kẻ thù, như món hàng để bán lấy tiền sao?””
Cuộc giằng co giữa hai mẹ con, cùng với lời buộc tội chấn động của cô, đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Tiếng xì xào bàn tán nhỏ ban đầu giờ đã lớn hơn. Những người thân của gia đình Hùng nhìn nhau đầy lo ngại. Vụ bê bối này, nếu là thật, sẽ không thể giấu được nữa.
Hùng bước tới, đứng chắn giữa cô và Mẹ. Khuôn mặt anh lạnh lùng. “”Đủ rồi!”” Anh nói, giọng dứt khoát. “”Sự thật là gì? Tôi cần biết tất cả!””
Anh quay sang Linh, ánh mắt đầy thất vọng và đau khổ. “”Linh… Em nói đi. Có phải những gì chị em nói… là thật không?””
Linh ngước nhìn anh, nước mắt vẫn chảy. Cô ta mím môi, cố gắng nói điều gì đó, nhưng dường như không đủ can đảm.
Mẹ Hùng gào lên. “”Linh! Không được nói! Tuyệt đối không được nói gì hết!””
Không khí căng như dây đàn. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Linh, chờ đợi lời nói định đoạt số phận của cuộc hôn nhân này, và phơi bày toàn bộ âm mưu đen tối đã diễn ra. Linh siết chặt tay, nhìn chằm chằm xuống đất. Nước mắt cô ta rơi xuống nền nhà lát gạch hoa cương lạnh lẽo, như những giọt nước mắt cho sự thật sắp bị phơi bày hoàn toàn.”
“Linh vẫn đứng đó, gục đầu xuống, những giọt nước mắt tiếp tục rơi. Sự im lặng của cô ta kéo dài tưởng chừng như vô tận trong không khí căng như dây đàn. Hùng vẫn nhìn chằm chằm vào Linh, ánh mắt chờ đợi, đau khổ. Mẹ Hùng thì không ngừng lẩm bẩm những lời giận dữ, căm ghét nhìn cô. Mẹ thì thở dốc, tay bám chặt vào cánh tay Linh như thể sợ cô ta sẽ sụp đổ hoàn toàn và nói ra tất cả.
Cuối cùng, Linh khẽ nhấc đầu lên. Khuôn mặt cô ta tái nhợt, đôi mắt sưng húp. Cô ta nhìn thẳng vào Hùng, giọng khàn đặc như vừa trải qua một cơn bạo bệnh.
“”Anh Hùng…”” Linh nói, giọng run rẩy. “”Chị ấy… chị ấy nói thật.””
Một tiếng nức nở bật ra từ cổ họng Linh. Cô ta không thể nói thêm được nữa. Lời thừa nhận ngắn gọn ấy như một tiếng sét đánh vào sảnh tiệc.
Mẹ Hùng hét lên một tiếng chói tai, lảo đảo ngã khuỵu xuống sàn. Mẹ lập tức buông tay Linh ra, quay sang cô, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
“”Mày! Mày đã xúi giục nó phải không?!”” Mẹ gào lên, lao về phía cô, nhưng Hùng đã nhanh hơn, chắn trước mặt cô.
“”Mẹ!”” Hùng nói, giọng anh lạnh như băng, ánh mắt nhìn Mẹ đầy căm ghét. “”Bà đã làm gì thế này?! Bà đã lừa dối tôi! Lừa dối cả gia đình tôi!””
Anh quay sang Linh, ánh mắt chuyển sang thất vọng tột cùng. “”Còn em, Linh! Tại sao em lại làm vậy? Tại sao em lại đồng lõa với chuyện này?””
Linh chỉ biết khóc nức nở, không thể đáp lời. Mẹ Hùng từ dưới đất gượng dậy, run rẩy chỉ vào Mẹ và Linh.
“”Các người! Các người dám lừa dối chúng tôi như vậy sao?! Cái đám cưới này… các người…!”” Bà không nói nên lời, khuôn mặt tím tái. Bà quay sang Hùng, giọng đanh thép. “”Hùng! Hủy bỏ đám cưới này ngay lập tức! Hủy bỏ hết! Và còn nữa… chúng ta phải làm cho ra lẽ chuyện này! Luật sư! Tôi sẽ kiện!””
Lời của Mẹ Hùng khiến Mẹ và Linh như chết đứng. Mẹ Mẹ run bần bật, khuôn mặt xám ngoét. Linh thì sụp đổ hoàn toàn, ngã quỵ xuống sàn nhà, khóc không thành tiếng.
Trong lúc hỗn loạn đó, cô chỉ đứng im lặng nhìn. Nhìn cảnh Mẹ và Linh đối mặt với hậu quả. Nhìn sự sụp đổ của cái gọi là “”đám cưới thế kỷ”” mà Mẹ hằng ao ước cho Linh. Nhìn Hùng, người mà cô từng yêu, giờ đây đứng đó, khuôn mặt tràn đầy sự phản bội và tức giận. Tình yêu trong cô dành cho anh, giờ chỉ còn lại sự thương hại và cay đắng.
Mất mát, đó là cảm giác bao trùm lấy cô lúc này. Mất đi người mẹ, người em mà cô từng yêu thương (dù có lúc oán trách). Mất đi giấc mơ về một gia đình nhỏ với người mình yêu. Mất đi niềm tin vào tình thân, vào những giá trị gia đình mà cô từng tôn thờ. Tất cả đã bị chà đạp, bị bóp méo bởi lòng tham và sự ích kỷ.
Nhưng giữa đống đổ nát đó, cô lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Sự thật đã được phơi bày. Cô đã giành lại được công lý cho bản thân, dù cái giá phải trả quá đắt. Cô không còn là cô gái bị giam cầm trong bóng tối, bị tước đoạt danh tính và hạnh phúc. Cô đã tự giải thoát mình.
Mẹ và Linh cuối cùng đã bị lực lượng an ninh đưa đi, có lẽ để làm rõ vụ việc về việc giam giữ người trái phép và lừa đảo. Mẹ Hùng và gia đình ông Hùng thì bận rộn giải quyết hậu quả của vụ bê bối, những ánh mắt căm giận và khinh bỉ vẫn còn vương lại trên khuôn mặt họ khi nhìn về phía Mẹ và Linh đang khuất dần. Hùng đứng đó, nhìn theo bóng Mẹ và Linh, rồi quay lại nhìn cô. Ánh mắt anh phức tạp, có lỗi, có đau đớn, nhưng cô chỉ thấy trống rỗng.
Cô quay lưng bước đi, bỏ lại phía sau sảnh tiệc xa hoa giờ đã tan hoang như chính giấc mơ của cô. Bước chân cô chậm rãi, nhưng mỗi bước đi là một lần rũ bỏ gánh nặng. Con đường phía trước mịt mờ, đầy khó khăn. Cô không còn ai. Không tiền bạc, không nơi nương tựa, không tình thân. Cuộc đời cô đã bị lật ngược hoàn toàn.
Nhưng khi hít một hơi thật sâu không khí bên ngoài, cô cảm nhận được một chút hy vọng len lỏi. Hy vọng vào chính bản thân mình. Cô đã đủ mạnh mẽ để đối mặt với sự thật, để chiến đấu cho công lý. Cô đã sống sót sau tất cả. Điều đó có nghĩa là cô có thể đối mặt với bất cứ điều gì xảy ra tiếp theo. Con đường sẽ gian nan, chắc chắn là vậy. Nhưng nó là con đường của riêng cô, được xây dựng trên sự thật và sự tự do vừa giành được. Có thể sẽ có những ngày cô đơn, những đêm dài đầy trăn trở, nhưng sẽ không còn sự giả dối, không còn bị điều khiển, không còn phải sống trong bóng tối của người khác. Cô đã mất đi nhiều thứ, nhưng cô đã tìm thấy chính mình. Và đó, có lẽ, là điều quan trọng nhất. Cô nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ánh bình minh của một ngày mới đang le lói. Khó khăn vẫn còn đó, nhưng tia hy vọng ấy đủ để thắp sáng con đường cô sẽ đi, một mình, nhưng kiên cường.”

