Vào ngày sinh nhật của tôi, bạn trai tôi hôn một cô gái say đắm.
Tôi liếc nhìn một cái, rồi bình tĩnh nhắn tin cho anh ấy.
“Đang làm gì thế?”
Giang Nhiên, người đang ngồi chéo đối diện, một tay giữ sau đầu của hoa khôi trường để hôn, tay kia thì tranh thủ lấy điện thoại ra, gõ vài chữ rồi gửi đi.
“Đang ngủ, em cũng ngủ sớm đi.”
“Tôi đang ngồi ngay phía sau anh, qua đây uống với tôi một ly.”
1.
Khi Giang Nhiên từng bước tiến về phía tôi, mỗi bước chân của anh ấy như giẫm lên trái tim tôi, khiến ngực tôi đau nhói.
Tôi hít sâu một hơi, ép bản thân giữ giọng điệu không quá dao động.
“Kỹ thuật hôn của anh ngày càng tốt nhỉ, không giống như năm năm trước khi hôn tôi, còn rất vụng về.”
Tôi nghĩ mình có thể kìm nén, nhưng mắt tôi vẫn đỏ lên.
Tôi đã yêu Giang Nhiên năm năm, nhưng năm năm ấy không thể bằng sự xuất hiện của một người khác. Tại sao người hôm qua tặng hoa cho tôi, hôm nay lại có thể hôn người khác say đắm như vậy?
Giang Nhiên cau mày, xoa nhẹ lên trán, giọng nói lạnh lùng.
Anh nói: “Châu Ngôn, đừng làm loạn.”
Tôi tức giận đến mức bật cười: “Anh nghĩ tôi đang làm loạn à?”
Giang Nhiên lạnh lùng ngẩng đầu lên nhìn tôi chằm chằm, tôi thì giơ tay đổ cả ly rượu lên mặt anh.
“Chúc mừng kỷ niệm năm năm yêu nhau, Giang Nhiên.”
2.
Tôi không nhớ làm thế nào mình về được nhà.
Chỉ nhớ mình đã uống rượu ở quán, sau đó hình như ôm một anh chàng đẹp trai hỏi tại sao anh ta không muốn tôi, khi tỉnh dậy thì đã nằm ở đây.
Tôi đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, năm năm qua tôi không có chuyện gì với Giang Nhiên, thế mà bây giờ lại…
Nhưng tôi còn chưa kịp khóc, thì người đàn ông trên giường đã từ từ tỉnh dậy, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhanh chóng tràn đầy nước mắt.
“Chẳng lẽ chị không muốn chịu trách nhiệm với em à?”
Giọng nói nghẹn ngào, ấm ức, pha lẫn chút tiếng khóc.
Tôi chỉ cảm thấy đau đầu, không ngừng xoa bóp thái dương, thấy người trước mặt sắp khóc rồi, đành phải an ủi trước.
“Không, không có, em nói đi, tối qua đã xảy ra chuyện gì?”
Nghe vậy, cậu ta nhướng mày: “Sao vậy, chị định quỵt nợ à?”
3.
Tôi đang định lý luận với cậu ta, thì đột nhiên chuông báo thức vang lên, tôi mới nhớ hôm nay là ngày đầu tiên đi làm.
Chết rồi, sắp trễ giờ rồi.
Tôi định đứng dậy nhưng bị cậu ta giữ lại: “Chị đi đâu?”
Tôi không còn thời gian để ý đến cậu ta, gạt tay cậu ta ra, vội vàng tìm quần áo trên sàn, vừa tìm vừa nói: “Tôi phải đi làm.”
Khi tôi đã chuẩn bị xong, mới phát hiện điện thoại của mình đang nằm trong tay cậu ta.
Cậu ta cười “Để lại số liên lạc, đừng nghĩ làm mất danh dự của người ta rồi chạy trốn.”
Tôi: “?”
Tôi vội cầm lấy túi xách, giật lại điện thoại từ tay cậu ta, nhìn lướt qua, mới phát hiện cậu ta lưu tên là “Chồng”.
Tôi ngớ người “Em tên là gì?”
Cậu ta cười, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ “Gọi là chồng.”
Tôi liền ném túi xách vào cậu ta.
“Cút.”
4.
Tổng giám đốc mới của công ty tên là Tần Tiêu, nghe nói trong thương trường là người “quyết đoán và mạnh mẽ”, làm việc thì rất dứt khoát.
Còn tôi thì ngay ngày đầu tiên đi làm đã đến muộn…
Thang máy của nhân viên đã chật cứng, tôi cắn răng, nghĩ rằng Tần Tiêu chắc chắn không đến muộn, nên tôi chạy nhanh đến thang máy dành cho tổng giám đốc.
Kết quả là khi cửa thang máy từ từ mở ra, điều đầu tiên tôi thấy là một đôi chân dài trong chiếc quần âu màu đen.
“…”
“Xin lỗi, làm phiền rồi.”
Tôi thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên xem anh ấy trông như thế nào, quay người định chạy, nhưng một cánh tay dài đã kéo tôi lại, ôm chặt vào lòng rồi nghiến răng nói “Chạy gì nữa, lại muốn trốn à?”
Tôi nghe thấy giọng nói đó, quay đầu lại, khi nhìn thấy gương mặt tinh tế ấy thì sững sờ.
Đây… chẳng phải là người mà tôi đã ngủ cùng tối qua sao?
Khi tôi đang do dự không biết làm thế nào để thoát thân, thì trợ lý Trương đứng sau Tần Tiêu lên tiếng.
“Tổng giám đốc, cô ấy chỉ là một nhân viên bình thường, đi cùng thang máy với chúng ta e là… không phù hợp lắm.”
Tôi liên tục gật đầu đồng ý.
Tần Tiêu vẫn ôm chặt tôi, không hề buông tay, chỉ lạnh lùng quay đầu nói với trợ lý Trương: “Anh có ý kiến gì à?”
“Nếu có thì anh xuống đi.”
Cửa thang máy lại được mở ra, và trợ lý Trương bị đuổi xuống.
Tần Tiêu dùng một tay ôm lấy tôi trong lòng, giọng nói có chút đắc ý: “Chị định chạy đi đâu lần này nữa đây?”
Tôi hít một hơi thật sâu, với tâm trạng chẳng cần công việc nữa, tôi chậm rãi nói từng chữ: “Tổng giám đốc, giữa chúng ta không có gì đâu.”
Nghe vậy, mắt anh ta lập tức đỏ hoe.
“Quả nhiên là chị không muốn chịu trách nhiệm với tôi.”
Tôi: “?”
6.
Thang máy an toàn đi lên đến tầng thượng.
Khi cửa thang máy mở ra, tôi cảm thấy cả người tê liệt.
Sau khi khó khăn lắm mới tiễn được Tần Tiêu đi, tôi thực sự muốn lên Zhihu để hỏi: Có chuyện gì gây sốc không?
Có đấy, tôi đã ngủ với sếp của mình.
Có gì còn sốc hơn không?
Cũng có. Cô gái mà bạn trai cũ ngoại tình với lại làm chung công ty với tôi.
Trước mặt tôi là một cô gái trong chiếc váy trắng, mái tóc xoăn được thả nhẹ nhàng sau lưng, cô ta mỉm cười với tôi.
Chỉ cần nhìn vào gương mặt này, tôi cũng có thể nhận ra cô ta chính là người đã hôn Giang Nhiên hôm đó ở quán bar.
Cô ấy là hoa khôi trường đại học của họ, còn tôi và Giang Nhiên là bạn học cấp ba.
Thực ra, mọi dấu hiệu đã có từ lâu.
Từ việc Hứa An Nhiên thường gửi những sticker đáng yêu để hỏi Giang Nhiên đã dậy chưa,
Giang Nhiên sẽ trả lời cô ấy bằng một sticker đáng yêu khác.
Đến ngày sinh nhật của Hứa An Nhiên, cô ấy gửi hai mẫu bánh để Giang Nhiên chọn.
Giang Nhiên rất kiên nhẫn, tư vấn cho cô ấy mẫu nào đẹp hơn.
Giang Nhiên lưu tên của Hứa An Nhiên là “Heo Con”.
Cái tên thân mật này, Giang Nhiên trước đây vẫn dùng để gọi tôi.
Nhưng khi tôi cầm điện thoại chất vấn anh ấy,
Anh ấy chỉ lạnh lùng đáp lại một câu: “Châu Ngôn, đừng làm loạn.”
Thật đáng tiếc là lúc đó tôi không hiểu, tôi nghĩ rằng chỉ cần anh ấy không chia tay với tôi, thì anh ấy vẫn còn thích tôi.
Tôi cũng nghĩ rằng mình vẫn còn thích Giang Nhiên.
Cho đến khi tôi nhìn thấy họ hôn nhau ở quán bar, tim tôi vẫn đau, nhưng tôi nhận ra rõ ràng rằng
Tôi không còn yêu anh ấy nhiều như trước nữa.
Châu Ngôn đứng chết trân. Trước mặt cô là Hứa An Nhiên, cô gái đã cướp Giang Nhiên khỏi tay cô, giờ lại đang đứng sừng sững ngay tại công ty mới của cô. Nụ cười rạng rỡ của Hứa An Nhiên càng khiến Châu Ngôn thêm khó chịu. Cô cố gắng mỉm cười đáp lại, nặn ra một nụ cười xã giao nhất có thể. Trong lòng cô dông bão nổi lên, một cảm giác khó chịu sâu sắc trào dâng khi phải đối mặt với tình địch ngay tại nơi làm việc. Cô tự nhủ phải giữ bình tĩnh, phải tỏ ra chuyên nghiệp.
Hứa An Nhiên tiến lại gần, giọng ngọt ngào: “Chào Châu Ngôn, mình là Hứa An Nhiên. Chúng ta là đồng nghiệp mới nhỉ? Thật trùng hợp khi chúng ta lại làm chung công ty.”
Châu Ngôn hít một hơi thật sâu. Cô biết Hứa An Nhiên là hoa khôi trường đại học của Giang Nhiên. Cô biết Giang Nhiên đã từng dành cho Hứa An Nhiên những sticker đáng yêu, từng kiên nhẫn tư vấn chọn bánh sinh nhật. Cô cũng biết Giang Nhiên đã từng gọi cô là “Heo Con”, trùng với biệt danh Giang Nhiên dùng để gọi Hứa An Nhiên. Tất cả những dấu hiệu đó, giờ đây đều rõ ràng đến mức đáng sợ.
“Chào Hứa An Nhiên,” Châu Ngôn đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình thản. “Rất vui được làm việc cùng bạn.”
Hứa An Nhiên vẫn giữ nụ cười, ánh mắt quét qua Châu Ngôn một lượt, dường như đang đánh giá. Châu Ngôn cảm nhận được sự dò xét đó, cô càng siết chặt tay, cố gắng không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
“Mình nghe nói Tổng giám đốc mới của chúng ta rất tài giỏi,” Hứa An Nhiên nói tiếp, chuyển hướng câu chuyện. “Anh ấy là ai vậy nhỉ? Mình chưa từng gặp.”
Châu Ngôn có chút lưỡng lự. Cô không muốn nói về Tần Tiêu, về đêm định mệnh ở quán bar. Nhưng sự im lặng của cô có thể khiến Hứa An Nhiên nghi ngờ.
“Anh ấy là Tần Tiêu,” Châu Ngôn đáp. “Là Tổng giám đốc mới của công ty.”
Hứa An Nhiên khẽ gật đầu. “Tần Tiêu… Nghe quen quen. À, hình như mình có gặp anh ấy ở đâu đó rồi.”
Lời nói của Hứa An Nhiên như một mũi kim châm vào tim Châu Ngôn. Cô biết Tần Tiêu là ai, và cô cũng biết Hứa An Nhiên có thể đã gặp anh ta trong hoàn cảnh nào. Sự trùng hợp này thật trớ trêu.
“Vậy sao?” Châu Ngôn cố gắng duy trì vẻ mặt vô cảm. “Anh ấy là người quyết đoán và mạnh mẽ trong thương trường.”
“Thật sao?” Hứa An Nhiên cười khúc khích. “Mình thích những người đàn ông mạnh mẽ.”
Câu nói của Hứa An Nhiên vang vọng trong đầu Châu Ngôn. Cô cảm thấy một sự bất an dâng lên. Liệu Hứa An Nhiên có biết Tần Tiêu là ai không? Hay cô ta chỉ đang cố tình dò hỏi?
“Mình hy vọng chúng ta sẽ có khoảng thời gian làm việc vui vẻ,” Hứa An Nhiên nói thêm, nháy mắt với Châu Ngôn. “Và hy vọng không có mâu thuẫn nào phát sinh giữa chúng ta.”
Châu Ngôn chỉ im lặng, nhìn thẳng vào mắt Hứa An Nhiên. Cô biết, cuộc chiến ở công ty này vừa mới bắt đầu. Và đối thủ của cô không chỉ có Giang Nhiên.
Hứa An Nhiên tiến lại gần Châu Ngôn, nở một nụ cười rạng rỡ. Giọng cô ta ngọt ngào như mật, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một tia thách thức ngầm. “Chị là Châu Ngôn phải không ạ?” Hứa An Nhiên buông lời, cố ý kéo dài giọng “ạ” một cách giả lả. “Em là Hứa An Nhiên, đồng nghiệp mới của chị. Em nghe Giang Nhiên nói về chị nhiều lắm.”
Châu Ngôn cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Cô cố gắng hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực để kiềm chế cơn tức giận đang trào lên. Giang Nhiên. Cái tên đó như một nhát dao cứa vào tim cô. “Đúng vậy.” Châu Ngôn gật đầu nhẹ, không để lộ một chút cảm xúc nào trên gương mặt. Cô biết rõ Hứa An Nhiên đang làm gì. Cô ta đang cố tình khơi gợi nỗi đau cũ, đang muốn chứng tỏ sự vượt trội của mình.
Hứa An Nhiên nhếch mép cười. “Thật trùng hợp khi chúng ta lại cùng làm việc ở đây. Anh Giang Nhiên từng kể với em, chị là người rất tốt bụng.” Lời nói của Hứa An Nhiên tuy nghe êm tai nhưng lại mang đầy vẻ châm chọc. Châu Ngôn biết Giang Nhiên đã từng nói những lời tốt đẹp về mình, nhưng giờ đây, nghe Hứa An Nhiên lặp lại, nó lại trở nên giả tạo đến đáng sợ.
“Cảm ơn chị.” Châu Ngôn đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. Cô quay người, định bước đi thì Hứa An Nhiên nhanh chóng lên tiếng.
“Chị ơi, Tổng giám đốc mới của chúng ta là ai vậy ạ? Em mới đến nên chưa biết gì cả.” Hứa An Nhiên lại chuyển hướng câu chuyện, ánh mắt lấp lánh đầy tò mò, nhưng Châu Ngôn biết cô ta không thực sự tò mò.
Châu Ngôn khựng lại. Tần Tiêu. Cái tên đó, cái đêm định mệnh ở quán bar, tất cả đều hiện về rõ nét trong tâm trí cô. “Anh ấy là Tần Tiêu.” Châu Ngôn đáp, giọng có chút ngập ngừng. Cô không muốn nhắc đến anh, không muốn bất kỳ ai liên quan đến anh ta vào thời điểm này.
Hứa An Nhiên mỉm cười. “Tần Tiêu… Nghe quen quen. Hình như em đã từng gặp anh ấy ở đâu đó rồi.” Lời nói của Hứa An Nhiên như một luồng gió độc thổi vào tai Châu Ngôn. Cô ta có biết gì không? Hay đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên tàn khốc?
“Vậy sao?” Châu Ngôn cố gắng làm giọng mình trở nên lạnh lùng. “Anh ấy là một người rất tài giỏi trong lĩnh vực kinh doanh.”
“Thật ạ?” Hứa An Nhiên cười khúc khích, ánh mắt liếc nhìn Châu Ngôn dò xét. “Em thích những người đàn ông mạnh mẽ.”
Câu nói của Hứa An Nhiên như nhắm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất trong lòng Châu Ngôn. Cô biết Hứa An Nhiên đang muốn ám chỉ điều gì. Sự tự tin ngút trời của cô ta khiến Châu Ngôn cảm thấy một sự bất an mơ hồ.
“Mong rằng chúng ta sẽ có khoảng thời gian làm việc vui vẻ.” Hứa An Nhiên nói, đôi mắt cô ta ánh lên một tia gian trá. “Và mong không có chuyện gì xảy ra làm ảnh hưởng đến sự hòa hợp của mọi người.”
Châu Ngôn chỉ im lặng nhìn thẳng vào mắt Hứa An Nhiên. Cô biết, cuộc chiến tại công ty này chỉ mới bắt đầu. Và đối thủ của cô không chỉ là Giang Nhiên.
Châu Ngôn cảm thấy toàn thân tê dại. Giọng nói ngọt ngào giả tạo của Hứa An Nhiên vẫn còn văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự phản bội của Giang Nhiên và sự xuất hiện đầy ám ảnh của cô ta. Cô không thể đối mặt với điều này. Căn phòng làm việc mới của cô, lẽ ra phải là một khởi đầu mới, giờ đây lại trở thành nơi cô muốn trốn chạy. Cô nuốt khan, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn. “Chắc chắn đây chỉ là một giấc mơ tồi tệ, sao lại có thể trùng hợp đến vậy?” Châu Ngôn tự nhủ, mắt lướt nhanh về phía bàn làm việc của mình. Cô rảo bước nhanh nhất có thể, cố gắng phớt lờ ánh mắt đang soi mói của Hứa An Nhiên. “Tôi cần phải làm việc. Tôi cần phải quên đi mọi thứ.” Cô thầm nhủ, bàn tay nắm chặt lại. Lẽ ra cô nên biết rằng mọi thứ sẽ không bao giờ đơn giản như vậy. Cô đã từng yêu Giang Nhiên sâu đậm, yêu đến mức có thể trao đi cả trái tim mình. Giờ đây, trái tim đó lại tan nát dưới chân một người phụ nữ khác, một người phụ nữ vừa bước vào cuộc đời cô một cách đầy thách thức. Cô không muốn nghĩ về Giang Nhiên, không muốn nghĩ về đêm định mệnh ở quán bar, về Tần Tiêu, hay về bất cứ điều gì có thể khiến cô yếu lòng. Cô chỉ muốn ẩn mình trong công việc, để quên đi tất cả. Nhưng có lẽ, đó là điều không thể. Hứa An Nhiên đã ở đây, Hứa An Nhiên đã nói chuyện với cô, và Hứa An Nhiên rõ ràng có ý đồ. Châu Ngôn ngồi phịch xuống ghế, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính trống rỗng. Cảm giác nghẹt thở lại ập đến. Cô biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc.
Tần Tiêu xuất hiện ở khu vực làm việc, bước chân ung dung tiến về phía bàn làm việc của Châu Ngôn. Ánh mắt anh lướt qua cô một cách đầy ẩn ý, một cái nhìn vừa sắc bén vừa có chút chiếm hữu khiến Châu Ngôn rùng mình. Cô cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra ngoài. Giọng nói trầm ấm vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô: “Vào văn phòng của tôi một lát.”
Châu Ngôn nuốt khan, cổ họng khô khốc. Lời đề nghị đột ngột và ánh mắt đầy ẩn ý của Tần Tiêu khiến cô cảm thấy bất an. Cô nhớ lại cuộc nói chuyện trong thang máy, cái ôm bất ngờ và lời tuyên bố “chồng” đầy trêu chọc. Anh ta muốn gì sau tất cả? Châu Ngôn nhìn Hứa An Nhiên đang lén lút quan sát từ xa, nụ cười trên môi cô ta dường như càng khiến Tần Tiêu trở nên đáng sợ hơn. Bàn tay Châu Ngôn siết chặt lại. Cô không còn lựa chọn nào khác. Cả cơ thể cô như bị đóng băng, nhưng bước chân vẫn miễn cưỡng di chuyển theo hướng Tần Tiêu đi. Văn phòng Tổng giám đốc rộng lớn, sang trọng và đầy quyền lực, giờ đây như một cái bẫy đang chờ đợi cô. Cửa phòng đóng sập lại phía sau, đẩy Châu Ngôn vào một không gian tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn lại tiếng tim đập ngày một nhanh của chính cô và ánh mắt dò xét của Tần Tiêu.
[CẢNH BẮT ĐẦU]**NỘI CẢNH. VĂN PHÒNG TỔNG GIÁM ĐỐC – NGÀY**
Cửa văn phòng Tổng giám đốc đóng lại, để lại Châu Ngôn đối diện với Tần Tiêu. Không khí trong phòng tĩnh lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng điều hòa khe khẽ. Tần Tiêu thong thả bước đến chiếc ghế da lớn phía sau bàn làm việc, rồi ngồi xuống, hai tay khoanh trước ngực. Ánh mắt anh quét qua người Châu Ngôn, mang theo một vẻ trêu chọc khó dò.
TẦN TIÊU
(Giọng trầm, có chút giễu cợt)
Chị có vẻ không vui khi thấy tôi?
Châu Ngôn đứng im, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô cảm nhận rõ từng nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực, hai má nóng ran. Cô ước gì mình có thể tan biến ngay lập tức. Lời nói của Tần Tiêu, cùng với sự kiện đêm qua, khiến cô cảm thấy vô cùng bối rối và xấu hổ.
TẦN TIÊU
(Tiếp tục, giọng càng thêm ẩn ý)
Đêm qua… Chị nợ tôi một lời giải thích. Hay đúng hơn là… chị phải chịu trách nhiệm.
Anh nhếch mép cười. Châu Ngôn cảm thấy cổ họng mình như bị nghẹn lại. Trách nhiệm? Lời nói đó vang vọng trong đầu cô, kết hợp với hình ảnh mờ ảo của đêm say, càng khiến cô cảm thấy kinh khủng. Cô liếc nhìn về phía cửa, hy vọng có ai đó sẽ mở ra và kéo cô ra khỏi đây.
TẦN TIÊU
(Đứng dậy, bước về phía Châu Ngôn, giọng nhỏ dần nhưng đầy sức nặng)
Đừng tưởng mọi chuyện kết thúc khi chị tỉnh dậy ở căn hộ của tôi. Đêm qua, chúng ta đã… nợ nhau. Và tôi luôn đòi nợ sòng phẳng.
Anh tiến sát hơn, chỉ còn cách Châu Ngôn một sải tay. Châu Ngôn lùi lại một bước, cơ thể căng cứng. Cô nhìn vào mắt Tần Tiêu, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự đùa cợt, nhưng chỉ thấy sự quyết đoán và một thứ gì đó giống như sự chiếm hữu. Cô cảm thấy mình như đang rơi vào một cái bẫy tinh vi.
[CẢNH KẾT THÚC]Châu Ngôn đứng sững sờ, đối mặt với ánh mắt đầy ẩn ý của Tần Tiêu. Cô cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. “Trách nhiệm” – từ ngữ đó vang lên trong đầu cô như một lời buộc tội. Cô cố gắng trấn tĩnh lại, hít một hơi thật sâu.
CHÂU NGÔN
(Giọng run run nhưng cố tỏ ra kiên quyết)
Tổng giám đốc Tần, chuyện đêm qua… tôi xin lỗi. Nhưng đó chỉ là một sai lầm. Tôi đã uống quá nhiều.
Tần Tiêu nhếch mép cười, một nụ cười khiến Châu Ngôn rùng mình.
TẦN TIÊU
(Bước lùi lại, tựa vào bàn làm việc, giọng trầm xuống)
Sai lầm? Hay là… sự thật bị che giấu dưới lớp men say?
Anh nhìn thẳng vào mắt Châu Ngôn, khiến cô cảm thấy mình như bị lột trần. Mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc của cô dường như đều phơi bày trước mặt anh. Cô muốn phủ nhận, muốn trốn chạy, nhưng cơ thể cô dường như không nghe lời.
CHÂU NGÔN
(Cố gắng giữ giọng bình tĩnh)
Chúng ta là người lớn. Chuyện đêm qua… nó không có ý nghĩa gì cả. Tôi không muốn nó ảnh hưởng đến công việc của chúng ta. Chúng ta hãy quên nó đi, được chứ?
Cô đưa mắt nhìn xung quanh, hy vọng có thể tìm thấy một lối thoát. Tầm mắt cô dừng lại trên cánh cửa văn phòng, rồi lại quay về phía Tần Tiêu.
TẦN TIÊU
(Mỉm cười bí ẩn, không hề lung lay)
Quên đi? Em nghĩ đơn giản vậy sao, Châu Ngôn?
Anh đứng thẳng dậy, bước về phía cô một cách chậm rãi. Mỗi bước chân của anh đều vang vọng trong căn phòng im lặng, tạo nên một áp lực vô hình. Châu Ngôn cảm thấy mình đang bị dồn vào chân tường.
CHÂU NGÔN
(Lùi lại thêm một bước, giọng nói càng ngày càng nhỏ)
Tổng giám đốc… chuyện này…
TẦN TIÊU
(Chỉ còn cách cô vài bước chân, giọng nói giờ đây mang một sự thách thức ngầm)
Chuyện này sẽ không dừng lại ở đây đâu, Châu Ngôn. Em đã bước vào cuộc chơi của tôi rồi. Và tôi không thích bỏ dở giữa chừng.
Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng đường nét trên khuôn mặt Châu Ngôn, như đang thưởng thức khoảnh khắc cô hoàn toàn bất lực. Châu Ngôn cảm thấy tim mình đập thình thịch, hơi thở trở nên gấp gáp. Cô biết, lời nói của Tần Tiêu không phải là đùa.
Cánh cửa văn phòng Tổng giám đốc bật mở, Trợ lý Trương đứng đó với vẻ mặt nghiêm túc.
TRỢ LÝ TRƯƠNG
Tổng giám đốc Tần, cuộc họp quan trọng với đối tác quốc tế sắp bắt đầu rồi ạ.
Tần Tiêu liếc nhìn Châu Ngôn, nụ cười bí ẩn càng sâu thêm. Anh ta không đáp lời Trợ lý Trương ngay mà quay sang Châu Ngôn.
TẦN TIÊU
(Giọng trầm, mang chút thách thức)
Châu Ngôn, em có thể đi. Nhưng nhớ lời tôi nói.
Anh ta tiến lại gần Châu Ngôn, cúi thấp người xuống, hơi thở ấm nóng phả vào tai cô.
TẦN TIÊU
(Thì thầm, ánh mắt thâm ý)
Tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu.
Nói rồi, anh ta buông cô ra, quay lại nhìn Trợ lý Trương, giọng nói trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày.
TẦN TIÊU
Chuẩn bị xe. Tôi đi ngay.
Châu Ngôn cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Lời nói của Tần Tiêu, ánh mắt của anh ta, tất cả đều khiến cô run sợ. Cô vội vã quay người, bước nhanh ra khỏi văn phòng. Mỗi bước chân của cô dường như đều nặng trĩu. Cô cố gắng kìm nén cảm giác bất an đang dâng lên trong lòng, nhưng bóng hình Tần Tiêu và lời nói ám ảnh của anh ta cứ bám riết lấy cô. Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt, nhưng trong đầu cô vang vọng một câu hỏi: “Anh ta thực sự muốn gì?”
Cánh cửa văn phòng Tần Tiêu khép lại, để lại Châu Ngôn trong hành lang vắng lặng. Tim cô đập thình thịch, hơi thở gấp gáp. Cô cố gắng trấn tĩnh, hít sâu một hơi, nhưng hình ảnh Tần Tiêu với nụ cười bí ẩn và ánh mắt đầy ám chỉ vẫn ám ảnh tâm trí. Cô cảm thấy mình như đang bị giam cầm trong một bộ phim kịch tính, nơi mọi thứ đều có thể thay đổi trong chốc lát.
Châu Ngôn rảo bước về phía phòng họp. Cánh cửa kính trượt mở, hé lộ một không gian sang trọng và đầy căng thẳng. Những gương mặt xa lạ, ăn mặc lịch thiệp, đang chăm chú lắng nghe Tần Tiêu trình bày. Anh ta đứng đó, uy nghiêm và đầy quyền lực, giọng nói trầm ấm vang vọng khắp căn phòng. Châu Ngôn cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng, một người ngoài cuộc đang lén lút quan sát một vở kịch được dàn dựng hoàn hảo.
Cô tìm một chỗ ngồi khuất, cố gắng tập trung vào bản kế hoạch trên tay. Nhưng tâm trí cô cứ lơ lửng, bị cuốn theo hình ảnh Tần Tiêu. Thỉnh thoảng, anh ta lại liếc nhìn về phía cô, một ánh mắt khó dò, vừa như trêu chọc, vừa như cảnh cáo. Mỗi lần ánh mắt chạm nhau, Châu Ngôn lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, cô vội cúi xuống, giả vờ chăm chú vào tài liệu.
Giữa lúc đang chìm đắm trong suy nghĩ miên man, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai.
HỨA AN NHIÊN
(Giọng ngọt ngào, hơi châm biếm)
Chị Châu Ngôn, em không ngờ lại gặp chị ở đây.
Châu Ngôn giật mình quay lại. Hứa An Nhiên đứng đó, nở một nụ cười rạng rỡ, mái tóc dài bồng bềnh, trang phục thanh lịch. Cô ta là hoa khôi trường đại học của Giang Nhiên, và giờ đây, là đồng nghiệp mới của cô. Châu Ngôn cảm thấy một cảm giác khó chịu dâng lên.
CHÂU NGÔN
(Giọng cứng nhắc)
Chào em, Hứa An Nhiên.
HỨA AN NHIÊN
(Nhìn xung quanh, giọng nhỏ lại)
Nhìn Tần Tổng Giám đốc của chúng ta oai phong lẫm liệt nhỉ. Ai mà ngờ được, một đêm “vui vẻ” với người lạ lại đưa chị đến vị trí này.
Lời nói của Hứa An Nhiên như những mũi kim châm thẳng vào tim Châu Ngôn. Cô siết chặt tay, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cô biết Hứa An Nhiên đang cố tình khiêu khích, nhưng cô không thể để lộ sự yếu đuối.
CHÂU NGÔN
(Giọng lạnh lùng)
Chuyện đó không liên quan gì đến em. Em chỉ cần làm tốt công việc của mình là được.
HỨA AN NHIÊN
(Cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh)
Chị nhầm rồi. Mọi chuyện có liên quan đến em, vì anh Giang Nhiên của em cũng làm ở đây mà. À, quên mất, anh ấy vẫn hay nhắc về “Heo Con” lắm. Chị vẫn là “Heo Con” trong mắt anh ấy chứ?
“Heo Con”. Cái biệt danh cũ mà Giang Nhiên từng dùng để gọi cô. Giờ đây, nó lại được nhắc đến bởi Hứa An Nhiên, và với sự liên kết đến Giang Nhiên, nó càng trở nên cay đắng hơn bao giờ hết. Châu Ngôn cảm thấy một cơn tức giận âm ỉ trào dâng.
Tần Tiêu, đang nói chuyện với đối tác, bỗng quay đầu lại. Ánh mắt anh ta dừng lại trên gương mặt tái nhợt của Châu Ngôn, rồi quét qua Hứa An Nhiên. Một nụ cười khó hiểu thoáng hiện trên môi anh ta, trước khi anh ta quay lại tập trung vào công việc. Châu Ngôn cảm thấy như mình đang đứng giữa hai thế lực đối đầu, và cô là con tốt thí trong ván cờ của họ. Cuộc họp vẫn tiếp diễn, nhưng tâm trí Châu Ngôn đã hoàn toàn chìm vào mớ hỗn độn của những mối quan hệ phức tạp, sự phản bội và những lời đe dọa ngầm.
Châu Ngôn siết chặt điện thoại trong tay. Những lời lẽ của Hứa An Nhiên xoáy sâu vào nỗi đau của cô. Cô ngước nhìn lên, cố gắng không để giọt nước mắt nào lăn xuống.
CHÂU NGÔN
(Giọng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng vẫn run rẩy)
Anh Giang Nhiên hay nhắc về tôi không quan trọng. Quan trọng là tôi không còn là “Heo Con” của anh ta nữa. Và tôi không có thời gian để nghe em nói những lời vô nghĩa.
Châu Ngôn quay người, định rời đi thì một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình điện thoại. Là Giang Nhiên.
GIANG NHIÊN
(Tin nhắn)
Châu Ngôn à, giờ em đang làm gì vậy? Anh muốn gặp em.
Châu Ngôn nhìn chằm chằm vào tin nhắn, cảm giác ghê tởm dâng lên. Cô khinh bỉ, tởm lợm. Anh ta có tư cách gì mà hỏi cô bây giờ? Sau tất cả những gì anh ta đã làm? Nỗi giận dữ và thất vọng bủa vây lấy cô. Cô ném ánh nhìn tóe lửa về phía Hứa An Nhiên.
CHÂU NGÔN
(Giọng lạnh băng, hướng về Hứa An Nhiên)
Chuyện của tôi với anh ta, cô không cần bận tâm. Cô cứ lo tốt việc của mình đi.
Nói rồi, Châu Ngôn không đợi Hứa An Nhiên đáp lại, cô bước nhanh ra khỏi phòng họp. Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, một nụ cười khó dò lướt qua môi anh. Anh quay lại nói chuyện với đối tác, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía cửa phòng họp, như thể đang dõi theo một quân cờ quan trọng.
CHÂU NGÔN (V.O)
(Giọng chua chát, đầy mỉa mai)
Giang Nhiên… Anh ta nghĩ anh ta là ai mà dám nhắn tin cho tôi lúc này? Sau tất cả, anh ta còn có tư cách gì để hỏi tôi đang làm gì? Hay anh ta sợ tôi sẽ báo thù anh ta và Hứa An Nhiên nên mới tìm cách khống chế tôi? Nhưng anh ta quên rồi, tôi không còn là con ngốc ngày xưa nữa.
Châu Ngôn bước đi trên hành lang rộng lớn của công ty. Cô cố gắng hít thở sâu, cố gắng rũ bỏ cảm giác khó chịu và những suy nghĩ tiêu cực. Cô đưa tay vào túi áo khoác, vô tình chạm vào chiếc điện thoại. Tim cô lại đập nhanh hơn khi nghĩ đến tin nhắn của Giang Nhiên.
CHÂU NGÔN
(Nói nhỏ với chính mình, giọng đầy căm ghét)
Biến đi. Biến đi khỏi cuộc đời tôi. Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa.
Cô dừng lại trước thang máy, nhìn chằm chằm vào con số đang nhấp nháy trên bảng điều khiển. Cô cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức. Một cảm giác cô đơn và bất lực bao trùm lấy cô. Cô đưa tay lên xoa xoa thái dương, cố gắng trấn tĩnh lại. Cô nhắm mắt lại, cố gắng quên đi mọi thứ: Giang Nhiên, Hứa An Nhiên, và cả Tần Tiêu. Nhưng hình ảnh nụ cười bí ẩn của Tần Tiêu lại hiện về, khiến cô rùng mình. Cô lắc đầu mạnh, cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ vẩn vơ. Lúc này, điều cô cần là rời khỏi đây, về nhà và quên đi tất cả những rắc rối vừa xảy ra.
Cánh cửa thang máy mở ra. Châu Ngôn bước vào. Khi cánh cửa vừa đóng lại, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
TẦN TIÊU
(Giọng trầm ấm, vang vọng)
Châu Ngôn, đợi tôi với.
Châu Ngôn quay phắt lại, gương mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên và hoang mang. Tần Tiêu đứng đó, vẫn với bộ vest lịch lãm, nở một nụ cười đầy ẩn ý. Anh ta bước vào thang máy, và cánh cửa đóng sập lại. Không gian bỗng trở nên ngột ngạt và căng thẳng. Châu Ngôn cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhìn Tần Tiêu, không biết anh ta muốn gì.
TẦN TIÊU
(Nhìn thẳng vào mắt Châu Ngôn, giọng đầy tự tin)
Giờ thì chúng ta có chuyện để nói đây.
CHÂU NGÔN
(Giọng run run, cố gắng giữ bình tĩnh)
Anh Tần Tiêu, em… em không hiểu.
TẦN TIÊU
(Bước lại gần hơn, ánh mắt không rời khỏi Châu Ngôn)
Đơn giản thôi. Tôi nói là chúng ta có chuyện để nói. Mà chuyện này thì chỉ có hai ta hiểu rõ nhất. Phải không, “chồng”?
Châu Ngôn giật mình trước cách xưng hô đó. Cô lùi lại một bước, tựa vào thành thang máy lạnh lẽo. Cô nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích trong đôi mắt sâu thẳm kia, nhưng chỉ thấy một sự trêu chọc đầy nguy hiểm.
CHÂU NGÔN
(Giọng kiên quyết, nhưng ẩn chứa chút sợ hãi)
Em đã nói là em không nhớ gì hết. Đêm đó… em say.
TẦN TIÊU
(Cười khẽ, một nụ cười khiến sống lưng Châu Ngôn lạnh toát)
Say? Ừm, có lẽ. Nhưng say hay tỉnh, chuyện đã xảy ra rồi. Và giờ, cô lại vô tình trở thành đồng nghiệp mới của tôi. Thậm chí còn làm việc ngay dưới trướng tôi nữa chứ. Đáng lẽ, tôi nên gọi là “vợ” nhỉ?
Châu Ngôn cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở. Mỗi lời Tần Tiêu nói ra như một nhát dao cứa vào sự phòng thủ mong manh của cô. Cô nhớ lại đêm đó, sự hoang mang khi tỉnh dậy trong căn phòng lạ, sự xuất hiện đột ngột của Tần Tiêu với tư cách Tổng giám đốc mới. Tất cả như một cơn ác mộng.
CHÂU NGÔN
(Giọng đầy thách thức)
Anh muốn gì? Anh đừng có ảo tưởng. Đêm đó chỉ là một tai nạn. Và anh là Tổng giám đốc, em là nhân viên. Giữa chúng ta chỉ có mối quan hệ công việc.
TẦN TIÊU
(Nhướn mày, vẻ thích thú hiện rõ)
Ồ? Vậy sao? Tôi thì lại không nghĩ vậy. Tôi nghĩ, đêm đó, chúng ta đã ký một bản hợp đồng khác. Một bản hợp đồng không giấy tờ, không thời hạn. Anh là người giữ nó.
Tần Tiêu đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má Châu Ngôn. Châu Ngôn giật mình, né tránh bàn tay anh.
CHÂU NGÔN
(Lạnh lùng)
Buông tôi ra.
TẦN TIÊU
(Vẫn giữ nguyên nụ cười bí ẩn)
Châu Ngôn à, em làm tôi tò mò quá. Em luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng tôi nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt em. Sợ hãi vì Giang Nhiên? Hay sợ hãi vì… tôi?
Lời nói của Tần Tiêu như mũi kim châm vào nỗi đau của Châu Ngôn. Cô nhớ đến Giang Nhiên, nhớ đến Hứa An Nhiên, nhớ đến tất cả những gì đã xảy ra. Cô đưa mắt nhìn Tần Tiêu, ánh mắt đầy căm giận.
CHÂU NGÔN
(Giọng gằn lên)
Anh không biết gì cả. Đừng có phán xét tôi.
TẦN TIÊU
(Nghiêng đầu, nhìn Châu Ngôn một cách dò xét)
Vậy thì nói cho tôi biết đi. Hãy cho tôi thấy “mặt thật” của em. Tôi tin là nó còn thú vị hơn nhiều so với vẻ ngoài mong manh đó. Và cũng… đừng quên, tôi là người duy nhất có thể bảo vệ em khỏi những rắc rối sắp tới. Đặc biệt là với Giang Nhiên và con hồ ly tinh Hứa An Nhiên kia.
Châu Ngôn siết chặt nắm tay. Lời đề nghị vừa đe dọa, vừa mang một chút hứa hẹn. Cô biết, Tần Tiêu không phải là người dễ đối phó. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, cô cũng không còn nhiều lựa chọn.
CHÂU NGÔN
(Hít một hơi thật sâu, giọng bình tĩnh trở lại)
Anh muốn nói gì?
TẦN TIÊU
(Nở nụ cười đắc thắng)
Đó mới là Châu Ngôn tôi muốn thấy. Chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian để nói chuyện. Đầu tiên, hãy bắt đầu bằng việc… chúng ta sẽ giải quyết Hứa An Nhiên như thế nào đây. Tôi nghe nói, cô ta là hoa khôi trường của Giang Nhiên. Thú vị đấy.
Trong khi hai người đang đối thoại, thang máy dừng lại ở một tầng nào đó. Cánh cửa mở ra, để lộ hình ảnh Hứa An Nhiên đang đứng chờ, trên tay là tập tài liệu. Ánh mắt cô ta chạm vào Châu Ngôn và Tần Tiêu đang đứng sát nhau trong thang máy. Nụ cười tự mãn ban đầu vụt tắt, thay vào đó là sự khó chịu và ghen tức.
HỨA AN NHIÊN
(Giọng ngọt ngào nhưng đầy vẻ dò xét)
Chị Châu Ngôn? Em tưởng chị đã về rồi. Anh Tần Tiêu, anh có cần em mang tài liệu lên văn phòng không ạ?
Tần Tiêu quay lại nhìn Hứa An Nhiên. Một nụ cười nhếch mép đầy ẩn ý.
TẦN TIÊU
(Giọng trầm ấm, kéo dài)
Không cần đâu, An Nhiên. Cô ấy… sẽ giúp tôi. Phải không, Châu Ngôn?
Châu Ngôn nhìn Hứa An Nhiên, đôi mắt ánh lên tia nhìn thách thức. Cô hiểu ý Tần Tiêu. Đây không chỉ là chuyện của cô và anh ta, mà còn là cuộc chiến giữa cô và Hứa An Nhiên. Một cuộc chiến mà Tần Tiêu đang nắm giữ lá bài quan trọng nhất.
HỨA AN NHIÊN
(Giọng ngọt ngào nhưng đầy vẻ dò xét)
Chị Châu Ngôn? Em tưởng chị đã về rồi. Anh Tần Tiêu, anh có cần em mang tài liệu lên văn phòng không ạ?
Tần Tiêu quay lại nhìn Hứa An Nhiên. Một nụ cười nhếch mép đầy ẩn ý.
TẦN TIÊU
(Giọng trầm ấm, kéo dài)
Không cần đâu, An Nhiên. Cô ấy… sẽ giúp tôi. Phải không, Châu Ngôn?
Châu Ngôn nhìn Hứa An Nhiên, đôi mắt ánh lên tia nhìn thách thức. Cô hiểu ý Tần Tiêu. Đây không chỉ là chuyện của cô và anh ta, mà còn là cuộc chiến giữa cô và Hứa An Nhiên. Một cuộc chiến mà Tần Tiêu đang nắm giữ lá bài quan trọng nhất.
Hứa An Nhiên cứng họng. Cô ta biết, Tần Tiêu đang cố tình trêu chọc mình, đồng thời muốn chứng tỏ quyền lực. Cô ta liếc sang Châu Ngôn, ánh mắt không giấu nổi sự ghen tị.
HỨA AN NHIÊN
(Cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng hơi gượng gạo)
Dạ vâng. Nếu chị Châu Ngôn đã đồng ý giúp anh Tần Tiêu thì em xin phép về trước ạ.
Hứa An Nhiên quay người, bước đi nhanh chóng. Khi cánh cửa thang máy vừa khép lại, nụ cười tự mãn trên môi cô ta biến mất, thay vào đó là vẻ cau có, khó chịu. Cô ta lẩm bẩm: “Giả tạo!”
Cánh cửa thang máy đóng sập lại, trả Châu Ngôn và Tần Tiêu về không gian riêng tư. Tần Tiêu quay lại nhìn Châu Ngôn, ánh mắt đầy ẩn ý.
TẦN TIÊU
Thấy chưa? Con hồ ly tinh đó không muốn nhìn thấy chúng ta thân thiết. Nhưng em đừng lo, anh sẽ không để ai làm phiền em cả.
CHÂU NGÔN
(Lạnh lùng, đẩy nhẹ vai Tần Tiêu ra)
Tôi không cần sự giúp đỡ của anh, hay bất kỳ ai liên quan đến Giang Nhiên. Tôi tự lo được.
Châu Ngôn ngẩng cao đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Tần Tiêu. Sự dứt khoát trong giọng nói và ánh mắt cô khiến Tần Tiêu hơi bất ngờ. Anh ta nheo mắt lại, dò xét cô.
TẦN TIÊU
(Nhếch mép cười)
Tự lo được? Em chắc chứ? Anh cứ tưởng em sẽ dựa vào anh để đối phó với Giang Nhiên và Hứa An Nhiên chứ.
CHÂU NGÔN
(Giọng kiên quyết)
Anh nhầm rồi. Tôi không bao giờ muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với Giang Nhiên hay những người xung quanh anh ta. Và anh, anh cũng không ngoại lệ.
Tần Tiêu tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn vài centimet. Anh ta đưa tay lên, định chạm vào má Châu Ngôn, nhưng cô đã nhanh chóng lùi lại.
TẦN TIÊU
(Giọng trầm xuống, đầy nguy hiểm)
Châu Ngôn, em đang chơi với lửa đấy. Đừng nghĩ rằng em có thể từ chối anh. Kể cả đêm đó, em cũng không có quyền từ chối.
CHÂU NGÔN
(Hít một hơi sâu, giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự thách thức)
Đêm đó là một sai lầm. Và tôi sẽ không để nó lặp lại. Tôi không cần sự bảo vệ của anh, cũng không cần anh ban phát lòng thương hại. Tôi chỉ muốn được yên.
Tần Tiêu nhìn Châu Ngôn, vẻ mặt thay đổi liên tục. Từ ngạc nhiên, thích thú, đến một chút gì đó giống như sự tôn trọng. Anh ta hiểu rằng Châu Ngôn không hề dễ dàng khuất phục.
TẦN TIÊU
(Cười khẽ, nụ cười lần này không còn vẻ trêu chọc mà mang một chút trầm tư)
Được rồi. Nếu em đã nói vậy. Nhưng hãy nhớ lời anh nói. Sau ngày hôm nay, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. Em đã bước vào một cuộc chơi, và anh là người điều khiển nó.
Châu Ngôn không nói gì, chỉ nhìn Tần Tiêu với ánh mắt lạnh lùng. Cô biết, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Và cô sẽ phải đối mặt với những thử thách còn khó khăn hơn gấp bội. Cánh cửa thang máy mở ra ở tầng làm việc của cô. Châu Ngôn sải bước ra ngoài, không ngoảnh lại nhìn Tần Tiêu. Tần Tiêu đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô, nụ cười bí ẩn lại xuất hiện trên môi.
TẦN TIÊU
(Nhếch mép cười, giọng nói như một mệnh lệnh không thể chối cãi)
Trưởng phòng Châu, cuộc họp kết thúc rồi. Nhưng tôi có một dự án mới muốn thảo luận riêng với cô.
Châu Ngôn khẽ giật mình. Cô chưa kịp định thần lại sau màn đối đầu với Hứa An Nhiên và Tần Tiêu trong thang máy, thì lại nhận được lời đề nghị bất ngờ này. Ánh mắt cô dò xét Tần Tiêu, cố gắng đoán ý đồ đằng sau.
CHÂU NGÔN
(Giọng hơi dè dặt)
Dự án mới ạ? Tôi không nhớ là đã có thông báo về dự án nào khác.
TẦN TIÊU
(Vỗ nhẹ vào tập tài liệu đặt trên bàn làm việc, ánh mắt không rời khỏi Châu Ngôn)
Đây là một kế hoạch đột phá, chỉ dành cho những người có tầm nhìn. Tôi nghĩ cô sẽ phù hợp.
Anh ta đứng dậy, đi về phía Châu Ngôn. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Tần Tiêu hơi cúi người, tay phải chỉ vào một dòng trên tài liệu. Trong lúc chỉ, đầu ngón tay anh ta vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay của Châu Ngôn.
CHÂU NGÔN
(Rút tay lại một cách bản năng, tim đập thình thịch)
Xin lỗi.
Cú chạm nhẹ bất ngờ khiến Châu Ngôn cảm thấy bối rối tột độ. Sự tiếp cận đột ngột của Tần Tiêu, cộng với việc anh ta từng là “tình một đêm” của cô, khiến cô cảm thấy bất an. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng sự lúng túng hiện rõ trên khuôn mặt.
TẦN TIÊU
(Ánh mắt anh ta lướt qua khuôn mặt Châu Ngôn, dường như đang tận hưởng sự bối rối của cô)
Không sao. Tài liệu này rất quan trọng. Tôi muốn nghe ý kiến của cô một cách thẳng thắn nhất.
Châu Ngôn hít một hơi sâu, cố gắng tập trung vào công việc thay vì cảm giác khó xử đang dâng lên. Cô biết, Tần Tiêu đang cố tình tạo ra áp lực, và cô không được phép để mình bị chi phối bởi những cảm xúc cá nhân.
CHÂU NGÔN
(Nhìn vào tài liệu, giọng cố gắng trở nên chuyên nghiệp)
Vâng, tôi sẵn sàng lắng nghe.
TẦN TIÊU
(Anh ta nhướn mày, nhìn Châu Ngôn đầy ẩn ý)
Tôi thấy cô khá căng thẳng, Trưởng phòng Châu. Có vẻ như đêm qua chưa đủ để cô thư giãn phải không?
Châu Ngôn khẽ rùng mình. Lời nói của Tần Tiêu như châm chích vào nỗi đau còn âm ỉ. Cô quay mặt đi, cố gắng kìm nén sự bối rối lẫn uất hận.
CHÂU NGÔN
(Giọng trầm xuống, cố giữ vẻ chuyên nghiệp)
Tôi chỉ đang tập trung vào công việc, Tổng giám đốc.
TẦN TIÊU
(Anh ta bước lại gần hơn, tiếng giày da gõ lọn cọn trên sàn tạo ra áp lực vô hình)
Công việc à? Hay là cô đang nghĩ về “kế hoạch đột phá” mà tôi vừa nói đến? Tôi cần một người đồng hành có đủ can đảm để nhìn thẳng vào sự thật, kể cả khi nó phũ phàng nhất.
Anh ta dừng lại, ánh mắt sắc bén như dao găm quét qua khuôn mặt Châu Ngôn. Châu Ngôn cảm nhận rõ sự đe dọa trong từng lời nói của Tần Tiêu, nhưng sâu thẳm trong lòng cô còn ẩn chứa nhiều nỗi niềm phức tạp hơn.
QUÁ KHỨ CỦA CHÂU NGÔN HIỆN VỀ:
Hình ảnh Giang Nhiên đang âu yếm Hứa An Nhiên trong quán bar bật ra như một thước phim tua chậm. Tiếng cười nói giả tạo của Giang Nhiên, ánh mắt khinh khỉnh của Hứa An Nhiên khi nhìn cô. Rồi hình ảnh Tần Tiêu xuất hiện trong quán bar, ánh mắt lơ đãng nhưng đầy quyền lực. Cuộc gặp gỡ định mệnh trong đêm say, cảm giác tội lỗi và sự bối rối khi tỉnh dậy trong căn phòng xa lạ. Và giờ đây, sự hiện diện của Hứa An Nhiên tại công ty, như một lời nhắc nhở liên tục về thất bại của cô.
CHÂU NGÔN
(Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua tan đi những ký ức hỗn loạn. Trong đầu cô chỉ còn sự kiệt sức và bế tắc. Giang Nhiên, người đàn ông cô yêu thương suốt 5 năm, đã phản bội cô. Tần Tiêu, kẻ xa lạ đêm qua, giờ lại trở thành sếp của cô, với những lời lẽ mập mờ và hành động đầy ẩn ý. Hứa An Nhiên, tình địch mới, xinh đẹp và đầy quyến rũ, lại còn là hoa khôi trường của Giang Nhiên. Tất cả cứ đan xen, xoáy tròn trong đầu cô, khiến cô cảm thấy mình như một con rối bị giật dây.)
Giang Nhiên lưu tên Hứa An Nhiên là “Heo Con” – biệt danh anh từng gọi cô. Hứa An Nhiên là hoa khôi trường đại học của anh. Mọi thứ cứ lặp lại như một trò đùa tàn nhẫn. Tần Tiêu, với ánh mắt tinh ranh, gọi cô là “chị” và tự xưng “chồng”, lưu số điện thoại mình trong máy cô với cái tên “Chồng”. Cô không biết ai là ai, ranh giới giữa tình yêu, sự phản bội và sự ép buộc trở nên nhòe nhoẹt.
CHÂU NGÔN
(Cô mở mắt, nhìn thẳng vào Tần Tiêu. Trong mắt cô giờ đây không còn sự sợ hãi, mà thay vào đó là một tia quyết tâm lạnh lẽo. Cô cần một lối thoát, và cô sẽ tự mình tạo ra nó.)
CHÂU NGÔN
(Giọng cô vang lên, đầy thách thức)
Tổng giám đốc Tần. Tôi nghĩ chúng ta cần làm rõ một số chuyện. Chuyện đêm qua… và cả công việc này nữa. Tôi không thích bị ép buộc.
TẦN TIÊU
(Anh ta nhếch mép cười, ánh mắt đầy thích thú)
Ồ? Ép buộc sao? Tôi chỉ đang đưa cho cô một cơ hội thôi, Trưởng phòng Châu. Một cơ hội để cô nhìn mọi thứ rõ ràng hơn. Và cũng là cơ hội để tôi… đòi lại những gì thuộc về mình.
Anh ta bước lùi lại, để lại Châu Ngôn một mình đối diện với mớ suy nghĩ hỗn độn. Cô biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.
CHÂU NGÔN
(Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt giờ đây không còn vẻ hoang mang mà thay vào đó là sự kiên định lạnh lùng. Cô lướt ngón tay trên màn hình điện thoại, tim đập thình thịch. Sau nhiều ngày đấu tranh tư tưởng, cô đã đưa ra quyết định cuối cùng. Cô mở danh bạ, tìm kiếm cái tên mình đã từng cất giữ như báu vật, và bắt đầu gõ.)
CHÂU NGÔN
(Tin nhắn soạn thảo: “Giang Nhiên. Tôi muốn gặp anh. Một lần cuối. Để nói chuyện rõ ràng.”)
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay lơ lửng trên nút gửi. Có một chút run rẩy, một chút nuối tiếc thoáng qua, nhưng sự giải thoát mà quyết định này mang lại dường như lớn hơn tất cả. Cô nhấn nút GỬI.
Ngay lập tức, màn hình điện thoại rung lên. Một tin nhắn mới hiện lên.
GIANG NHIÊN (qua tin nhắn)
(Tin nhắn: “Châu Ngôn? Gặp ở đâu? Mấy giờ?”)
Châu Ngôn mỉm cười cay đắng. Anh ta nhanh nhẹn đến lạ. Cô thở dài, soạn lại tin nhắn.
CHÂU NGÔN
(Tin nhắn: “Quán bar cũ. Tối nay. 8 giờ. Tôi sẽ chờ.”)
Cô buông điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những suy nghĩ hỗn loạn vẫn còn đó, nhưng giờ đây chúng được sắp xếp lại một cách rõ ràng hơn. Giang Nhiên, Hứa An Nhiên, Tần Tiêu… tất cả đã trở thành quá khứ. Cô cần phải buông bỏ tất cả để tìm lại chính mình. Dù lòng còn một chút nhói đau âm ỉ, nhưng cô cảm thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ. Đó là sự giải thoát mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay.
CHÂU NGÔN
(Cô nhắm mắt lại, hình dung về cuộc gặp gỡ sắp tới. Lần cuối cùng cô nhìn thẳng vào đôi mắt đã từng yêu thương, giờ đây đã phản bội cô. Lần cuối cùng cô đặt dấu chấm hết cho một chương đầy nước mắt. Rồi cô sẽ bước đi, dứt khoát và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô biết, dù phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt.)
**KHUNG CẢNH:** QUÁN BAR CŨ – ĐÊM
Ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc xập xình vừa đủ nghe. Châu Ngôn ngồi một mình ở một góc khuất, trước mặt là ly rượu sóng sánh. Cô không còn vẻ hoang mang của ngày hôm qua, thay vào đó là sự điềm tĩnh đến lạnh lùng. Màn hình điện thoại vẫn sáng, nhưng cô không buồn nhìn vào. Cô chờ đợi.
Đúng tám giờ, cánh cửa quán bar bật mở. Giang Nhiên bước vào, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm. Anh ta mặc bộ vest chỉnh tề, trông có vẻ bối rối khi thấy Châu Ngôn ngồi đó, một mình, không một chút trang điểm cầu kỳ như mọi khi. Anh ta tiến lại gần, nở một nụ cười gượng gạo.
GIANG NHIÊN
(Giọng hơi run)
Châu Ngôn à… Em đã đến rồi. Anh…
Châu Ngôn ngước nhìn anh ta, ánh mắt không hề có sự dịu dàng hay ấm áp như xưa. Nó lạnh lẽo, như băng giá. Cô chậm rãi đặt ly rượu xuống.
CHÂU NGÔN
(Giọng dứt khoát, không chút tình cảm)
Ngồi đi.
Giang Nhiên ngồi xuống đối diện, cố gắng lấy lại vẻ tự tin.
GIANG NHIÊN
Anh xin lỗi vì đã đến muộn. Công việc…
CHÂU NGÔN
(Cắt ngang lời anh ta, giọng nói đều đều như đọc văn bản)
Anh không cần phải giải thích. Em đã thấy đủ rồi.
Giang Nhiên khựng lại, nụ cười trên môi tắt hẳn. Anh ta liếc nhìn ly rượu trên bàn, rồi lại nhìn sâu vào mắt Châu Ngôn.
GIANG NHIÊN
Ý em là… chuyện ở quán bar hôm đó? Anh… anh có thể giải thích.
CHÂU NGÔN
(Mỉm cười nhạt)
Giải thích cái gì đây, Giang Nhiên? Rằng em quá say nên không nhìn rõ anh đang ôm ấp Hứa An Nhiên? Hay là giải thích rằng em đã nhìn thấy tất cả, từ cách anh thì thầm vào tai cô ta, cách anh hôn lên má cô ta… và rồi cả hai người nhìn em như thể em là kẻ phá đám?
Giang Nhiên tái mét mặt. Anh ta lắp bắp.
GIANG NHIÊN
Không… không phải như em nghĩ đâu. Chuyện đó rất phức tạp… Hứa An Nhiên cô ta…
CHÂU NGÔN
(Đập nhẹ tay xuống bàn, âm thanh vang lên rõ ràng trong không gian quán bar)
Đủ rồi. Đừng làm loạn nữa, Giang Nhiên.
Lời nói của Châu Ngôn như một nhát dao lạnh lùng, đâm thẳng vào tim Giang Nhiên. Anh ta sững sờ, nhìn cô không chớp mắt. Nụ cười cay đắng nở trên môi Châu Ngôn. Cô cảm thấy một sức mạnh lạ lùng trào dâng trong lòng. Sự yếu đuối, đau khổ, tất cả dường như đã tan biến. Cô đã không còn là cô gái luôn chờ đợi sự giải thích hay níu kéo.
CHÂU NGÔN
(Nhìn thẳng vào mắt Giang Nhiên, giọng đầy kiên định)
Em nói đủ rồi. Em đến đây để chấm dứt tất cả. Chúng ta kết thúc ở đây. Anh và em, không còn gì nữa. Anh có thể đi tìm Hứa An Nhiên của anh, người mà anh đã luôn âm thầm yêu thương, người mà anh đã dám đánh đổi tất cả để có. Còn em… em sẽ tìm lại chính mình.
Châu Ngôn đứng dậy, không thèm nhìn lại Giang Nhiên. Cô bước đi, dáng vẻ thẳng tắp, kiên cường. Mỗi bước chân của cô như đóng sập cánh cửa quá khứ, mở ra một tương lai mới, dù còn nhiều chông gai nhưng chắc chắn sẽ có ánh sáng. Cô cảm thấy mình đã mạnh mẽ hơn rất nhiều.
[CẢNH KẾT THÚC]CHÂU NGÔN bước ra khỏi quán bar, màn đêm bao trùm lấy cô. Cái lạnh của buổi tối dường như không thấm vào da thịt, chỉ có sự trống trải lạ lùng trong lồng ngực. Cô đã chính thức cắt đứt với Giang Nhiên. Một nỗi nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay lập tức nhường chỗ cho một cảm giác hụt hẫng khó tả. Năm năm gắn bó, giờ đây tan biến như bọt biển.
Trên đường về căn hộ, Châu Ngôn cứ lặp đi lặp lại trong đầu: “Đây là khởi đầu mới.” Khởi đầu cho một cuộc sống không có Giang Nhiên, không còn những lời hứa hão huyền hay những đêm dài chờ đợi. Nhưng ý nghĩ về Tần Tiêu bất chợt xâm chiếm tâm trí. Mối quan hệ một đêm đó, giờ đây lại trở nên phức tạp hơn bao giờ hết khi anh ta là Tổng giám đốc mới của công ty cô, và lại tự xưng “chồng”. Trái tim cô khẽ đập nhanh. Cô không biết nên đối mặt với anh ta thế nào.
Và rồi, hình ảnh Hứa An Nhiên hiện lên. Cô ta, hoa khôi trường cũ của Giang Nhiên, giờ lại là đồng nghiệp mới của cô tại công ty. Châu Ngôn nhíu mày. Liệu cô ta có còn mục đích gì khác khi xuất hiện ở đây, ngay dưới trướng của Tần Tiêu? Sự đề phòng dâng lên trong lòng. Châu Ngôn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng.
Sáng hôm sau, Châu Ngôn bước vào công ty với một tâm thế khác hẳn. Cô không còn là cô gái yếu đuối bị phản bội. Dáng vẻ cô tự tin, ánh mắt kiên định. Cô đi thẳng đến văn phòng của mình, cố gắng phớt lờ những ánh mắt tò mò từ đồng nghiệp.
Cửa phòng Tổng giám đốc bật mở, Tần Tiêu bước ra. Anh ta vẫn với bộ vest lịch lãm, nụ cười bí ẩn thường trực. Nhìn thấy Châu Ngôn, ánh mắt anh ta nheo lại đầy ẩn ý.
TẦN TIÊU
Chào buổi sáng, “chị”.
Châu Ngôn khẽ giật mình khi nghe cách anh ta gọi, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
CHÂU NGÔN
Chào Tổng giám đốc. Tôi đến để nhận việc.
TẦN TIÊU
(Ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Châu Ngôn)
Không cần vội. Có chuyện quan trọng hơn chúng ta cần giải quyết. Chuyện đêm đó.
Châu Ngôn cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô biết Tần Tiêu đang ám chỉ điều gì.
CHÂU NGÔN
Tôi không nghĩ chuyện đó có liên quan đến công việc, Tổng giám đốc.
Tần Tiêu bật cười, một nụ cười không hề có sự vui vẻ. Anh ta tiến lại gần Châu Ngôn, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn là gang tấc. Mùi hương nam tính đặc trưng của anh ta bao trùm lấy cô.
TẦN TIÊU
Có chứ. Rất liên quan. Em biết đấy, sau đêm đó, em đã nợ tôi một lời giải thích… hoặc một lời “chịu trách nhiệm”.
Anh ta ghé sát tai Châu Ngôn, giọng nói trầm ấm vang lên như một lời tuyên bố.
TẦN TIÊU
Và tôi nghĩ, chúng ta nên bắt đầu ngay bây giờ. Trong văn phòng này. Chỉ có hai chúng ta.
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra. Hứa An Nhiên đứng đó, tay ôm tập tài liệu, nở một nụ cười đầy thách thức khi nhìn thấy Châu Ngôn và Tần Tiêu ở gần nhau. Ánh mắt cô ta lướt qua Châu Ngôn đầy khinh bỉ, rồi chuyển sang Tần Tiêu với vẻ thân mật.
HỨA AN NHIÊN
(Giọng ngọt ngào, cố tình kéo dài)
A, Tần Tiêu! Em tìm anh mãi! Anh xem, em đã hoàn thành xong báo cáo rồi đây.
Tần Tiêu quay lại nhìn Hứa An Nhiên, ánh mắt anh ta thoáng qua một tia khó chịu. Châu Ngôn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Cô biết, cuộc chiến thực sự tại công ty này vừa mới bắt đầu.
**BÌNH MINH NGÀY MỚI ĐÃ TỚI, NHƯNG TRONG LÒNG CHÂU NGÔN LÀ NHỮNG ĐỢT SÓNG NGẦM DỮ DỘI. SỰ GIẢI THOÁT KHỎI GIANG NHIÊN CHỈ LÀ BƯỚC KHỞI ĐẦU, CÔ VẪN CÒN PHẢI ĐỐI MẶT VỚI MỘT THẾ LỰC KHÁC, MANG TÊN TẦN TIÊU, VÀ BÓNG DÁNG ĐÂY ÁM ẢNH CỦA HỨA AN NHIÊN. CÔNG TY, TƯỞNG CHỪNG LÀ NƠI ĐỂ KHỞI ĐẦU MỚI, LẠI CHÍNH LÀ NƠI CHÂU NGÔN PHẢI ĐỐI DIỆN VỚI NHỮNG CƠN BÃO TRONG TÌNH YÊU VÀ SỰ NGHIỆP. CÔ ĐÃ CẮT ĐỨT MỐI LƯƠNG TRI CỦA MÌNH VỚI QUÁ KHỨ, NHƯNG LIỆU CÔ CÓ THỂ TỰ CỨU VÃN MÌNH KHỎI CƠN LỐC CỦA HIỆN TẠI? CUỘC CHIẾN VẪN CÒN Ở PHÍA TRƯỚC, KHÔNG CHỈ CHO CHÂU NGÔN, MÀ CÒN CHO TẤT CẢ NHỮNG AI DÁM BƯỚC CHÂN VÀO THẾ GIỚI ĐẦY ÂM MƯU VÀ TÌNH DỤC CỦA TẦN TIÊU.**
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

