Tôi phát hiện ra bí mật của Châu Ngôn vào năm thứ năm sau khi chúng tôi kết hôn.
Trên đường trở về sau chuyến công tác, chiếc xe khách tôi ngồi bị tai nạn. May mắn là tôi đã nghe lời Châu Ngôn, vừa lên xe đã thắt dây an toàn, chỉ bị thương nhẹ ở chân.
Trong phòng khám, cô gái trẻ ngồi cạnh tôi đang khóc lóc với bạn trai qua điện thoại.
“Đau quá, đau quá, khi nào anh đến đón em?”
“Vâng, em sẽ ngoan ngoãn đợi anh.”
Cô ấy cúp máy, cười tươi rạng rỡ. Rõ ràng là cô ấy đã được bạn trai đầu dây bên kia an ủi đến mức vui sướng. Ánh mắt cô ấy dừng lại trên tôi, rồi ngây thơ hỏi:
“Chị ơi, chị cũng bị thương mà sao không gọi chồng đến đón?”
Tôi hơi ngạc nhiên: “Chồng chị có công việc bận, không có thời gian đến.”
Cô ấy nghiêng đầu, nụ cười không giấu được niềm vui:
“Vậy chị cũng thật tội nghiệp.”
Cô ấy còn rất trẻ, ý định khoe khoang giống như một đứa trẻ, rõ ràng và thẳng thắn.
Tôi mỉm cười, không giận: “Ừ, tình yêu của các thanh niên còn trẻ như em thì lúc nào cũng không thể tách rời.”
Tôi và Châu Ngôn cũng từng như vậy khi mười tám tuổi.
Trong tiệc cảm ơn giáo viên sau kỳ thi đại học, anh ấy đã say rượu. Nắm chặt tay tôi, tự hào tuyên bố với mọi người:
“Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi sẽ kết hôn với Đường Y.”
“Không có gì có thể chia rẽ chúng tôi.”
Sau khi xử lý vết thương xong, tôi vừa nghĩ về quá khứ vừa bước ra khỏi phòng khám. Do bị thương ở chân, tôi đi rất chậm. Khi đến cổng bệnh viện, tôi gọi một chiếc taxi và vừa ngồi vào xe.
Cách đó vài mét, một chiếc Bentley đen quen thuộc bất ngờ dừng lại. Cửa xe mở ra, Châu Ngôn bước xuống, trên khuôn mặt lộ rõ sự lo lắng.
Tôi ngẩn người. Sao anh ấy lại biết tôi bị thương? Đang định hạ cửa sổ xuống gọi anh, thì ngay giây tiếp theo, cô gái trẻ trong phòng bệnh chạy đến và lao vào lòng anh.
Châu Ngôn lùi lại một bước, cẩn thận tránh vùng cánh tay bị băng bó của cô ấy, ôm chặt cô ấy vào lòng. Qua cửa xe, giọng nói của họ vang lên mơ hồ.
“Đã bị thương mà còn liều lĩnh như vậy.”
Cô gái ngước nhìn anh, nũng nịu: “Vì mấy ngày rồi không gặp anh, nên dù bị thương cũng phải ôm anh.”
Giọng của Châu Ngôn đầy bất lực và chiều chuộng:
“Thật sự không thể để em rời khỏi tầm mắt anh, dù chỉ một giây.”
Những lời nói tương tự, anh cũng đã nói với tôi khi chúng tôi 20 tuổi.
Tôi và mẹ cãi nhau, giữa đêm bị đuổi ra khỏi nhà, tôi đi lang thang vô định trên đường phố. Lúc tôi nghe thấy giọng Châu Ngôn, tôi còn tưởng đó là ảo giác.
“Y Y.”
Tôi ngẩng đầu lên, anh đứng dưới ánh trăng, dáng vẻ mệt mỏi, đôi mắt đỏ hoe.
Ánh mắt anh dừng lại trên vết hằn của bàn tay trên má tôi, tràn đầy sự đau lòng.
“Từ giờ về nhà, anh sẽ không để em rời khỏi tầm mắt anh, dù chỉ một giây.”
Bên ngoài trời đang mưa. Khi Châu Ngôn về, tôi đang co ro ôm đầu gối trên ghế sofa.
“Y Y, em về nhà rồi, sao không bật đèn?”
Anh ấn công tắc, căn phòng khách vốn chìm trong bóng tối lập tức sáng bừng.
Tôi nhìn anh đăm đăm. Ánh mắt từ từ lướt qua gương mặt anh, từng chút một, cố tìm ra điểm gì đó khác biệt so với trước đây. Nhưng không có gì cả, mọi thứ đều như thường lệ.
Ánh mắt của Châu Ngôn hạ xuống, dừng lại ở vết thương trên chân tôi, nơi máu vẫn đang rỉ ra, đồng tử anh đột nhiên co lại.
“Sao lại bị thương?”
Biểu cảm quan tâm và đau lòng trên khuôn mặt anh trông rất chân thật, không hề giống như đang giả vờ.
Tôi mở miệng, nước mắt bất ngờ trào ra:
“…Đau, đau quá.”
Ngoài nỗi đau sắc nhọn của vết thương khi tiếp xúc với nước, còn có một sự hoang mang gần như nhấn chìm tôi từ trong lòng ngực.
Châu Ngôn mang hộp thuốc đến, nắm lấy cổ chân tôi, giúp tôi xử lý vết thương.
“Y Y, vết thương này là sao vậy?”
Tôi nhẹ giọng nói:
“Hôm nay trên đường về, em gặp tai nạn.”
“Tại sao em không liên lạc với anh—”
Nói đến giữa chừng, anh đột nhiên dừng lại.
Như thể nhận ra điều gì đó, anh đột ngột cúi đầu xuống, như đang chăm chú quan sát vết thương trên chân tôi. Nhưng lại tránh ánh mắt nhìn thẳng của tôi.
Tôi cắn chặt lòng bàn tay, dùng toàn bộ sức lực để giữ cho giọng nói bình thường:
“Hôm qua trong video, anh nói hôm nay có hợp đồng rất quan trọng phải bàn, nên em không liên lạc với anh.”
“Thế nào, mọi chuyện có suôn sẻ không?”
Hàng mi của Châu Ngôn rất dài và dày, khi hạ xuống, gần như che khuất hoàn toàn cảm xúc trong đáy mắt.
Anh dùng nhíp cầm bông tẩm cồn sát trùng, mất một lúc lâu mới khẽ đáp: “Ừ, rất suôn sẻ.”
Sau khi xử lý xong vết thương, Châu Ngôn đi tắm. BTôi lục túi áo khoác của anh và lấy điện thoại ra, dễ dàng mở khóa. Từ lâu anh đã thêm dấu vân tay của tôi vào, nhưng tôi chưa bao giờ kiểm tra.
Chúng tôi đã ở bên nhau mười năm. Tôi luôn dành cho anh sự tin tưởng tuyệt đối và duy nhất. Cũng giống như anh đối với tôi. Vì vậy, trong mối quan hệ ngoại tình này, anh thậm chí không nghĩ đến việc che giấu bất cứ điều gì.
Trong tin nhắn, rõ ràng là những lời lẽ tình tứ giữa anh và cô gái trẻ kia.
Cô gái đó tên là Du Nhiễm, là đàn em kém chúng tôi bảy khóa. Châu Ngôn gọi cô ta là Nhiễm Nhiễm.
Vì cô ta phàn nàn không hợp với bạn cùng phòng, Châu Ngôn đã thuê một căn nhà cho cô ta ở ngoài trường và mua cho cô ta một chiếc xe.
Du Nhiễm thích những con thú nhồi bông Disney, khi Châu Ngôn đi công tác ở Thượng Hải, anh đã mua cho cô ta hai thùng lớn. Cô ta xếp những con thú nhồi bông lên đầy ghế sofa, chụp ảnh gửi cho anh:
“Anh chỉ mua cho em thôi đúng không? Vợ anh không có chứ?”
Châu Ngôn trả lời: “Không, cô ấy không giống em, không thích những thứ này.”
Du Nhiễm không hài lòng: “Vậy là anh nói em trẻ con à?”
“Không, là dễ thương.”
Ngón tay tôi dừng trên màn hình, từng chút một lướt xuống, càng ngày càng không còn sức lực.
Hóa ra trước Tết, Châu Ngôn đột nhiên đến Tây Tạng là để leo ba nghìn bậc thang, cầu xin một chiếc bùa bình an cho Du Nhiễm đang bị bệnh.
Còn trong buổi họp lớp tháng sáu, khi anh đột ngột nói có việc và rời đi giữa chừng, là vì Du Nhiễm say rượu, khóc lóc bắt taxi đến tìm anh.
Từ rất lâu trước đây, cô ta đã xuất hiện trong mọi kẽ nứt của cuộc sống giữa tôi và Châu Ngôn.
Tôi cố nén nỗi đau đang khiến cơ thể mình run rẩy, lướt đến cuối cuộc trò chuyện. Là sau khi tai nạn xe hôm nay xảy ra.
“Em đã lấy nhẫn cưới của anh ném đi rồi.”
Du Nhiễm kiêu ngạo nói, “Nhìn thấy nó là em thấy khó chịu, như thể người phụ nữ đó đang khoe khoang trước mặt em.”
“Cô ta có gì hơn em đâu, chẳng phải chỉ là gặp anh trước thôi sao?”
“Bao giờ anh mới ly hôn?”
Và ngay trước khi bước vào nhà, Châu Ngôn đã trả lời cô ta:
“Chờ thêm chút nữa, anh sẽ nói rõ với cô ấy.”
Đường Y đứng sững, hơi thở đứt quãng. Tin nhắn cuối cùng của Châu Ngôn cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một lời nguyền rủa. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, những dòng chữ như nhòe đi. Chiếc điện thoại tuột khỏi bàn tay run rẩy, rơi xuống sàn gỗ nhà họ, tạo ra một tiếng va chạm khô khốc, phản chiếu sự tan vỡ trong tâm hồn cô. Khuôn mặt Đường Y trắng bệch, đôi mắt mở to vô hồn nhìn về phía trước. Nỗi sốc, sự đau đớn và một nỗi hoang mang tột độ nhấn chìm cô. Cô thì thầm, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào: “Không thể nào… điều này không phải là sự thật.”
Cô nhớ lại cuộc trò chuyện với Du Nhiễm trong phòng khám. Cô gái trẻ đó, với sự ngây thơ đến tàn nhẫn, đã vô tình gieo vào lòng cô một hạt mầm nghi ngờ. Nhưng cô đã gạt bỏ nó, tin vào mười năm gắn bó, tin vào lời thề non hẹn biển năm mười tám tuổi, tin vào lời hứa không rời xa khi hai mươi. Giờ đây, tất cả đã vỡ tan như bong bóng xà phòng. Cô nhìn quanh căn nhà sang trọng, nơi từng là tổ ấm hạnh phúc, giờ đây trở nên xa lạ và lạnh lẽo. Chiếc Bentley đen quen thuộc của Châu Ngôn đỗ ngoài cửa, biểu tượng của sự giàu có và địa vị mà cô từng tự hào, giờ đây lại như một lời chế giễu cay đắng.
Đường Y đưa tay lên ôm chặt lấy lồng ngực, nơi trái tim cô đang rên xiết vì đau đớn. Mẹ cô đã từng cảnh báo về Châu Ngôn, về sự hào nhoáng bên ngoài của anh, nhưng cô đã bỏ ngoài tai, cho rằng mẹ quá khắt khe. Giờ thì cô hiểu, sự mù quáng của tình yêu tuổi trẻ đã khiến cô tự đẩy mình vào vực sâu. Những tin nhắn hiện lên trong điện thoại của Châu Ngôn hiện về như những nhát dao cứa vào tim cô: chuyến đi Tây Tạng cầu bùa bình an cho Du Nhiễm, những thùng thú nhồi bông Disney mua ở Thượng Hải, cái cớ rời họp lớp vì Du Nhiễm say rượu tìm đến. Mỗi chi tiết là một bằng chứng không thể chối cãi về sự phản bội.
Cuối cùng, cô đọc đến dòng tin nhắn của Du Nhiễm: “Em đã lấy nhẫn cưới của anh ném đi rồi.” Và câu trả lời lạnh lùng của Châu Ngôn: “Chờ thêm chút nữa, anh sẽ nói rõ với cô ấy.” Lời nói đó, những lời lẽ tình tứ, sự chiều chuộng dành cho Du Nhiễm, tất cả đều như một lời thú tội. Nước mắt trào ra, chảy dài trên gò má nhợt nhạt. Đường Y ngã khuỵu xuống sàn, tiếng nức nở vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Cô không còn sức để suy nghĩ hay phân tích. Tất cả những gì còn lại chỉ là sự trống rỗng và nỗi đau tột cùng. Cô thầm gọi tên chồng mình, nhưng âm thanh chỉ là tiếng vọng trong đầu, không thể thoát ra khỏi cổ họng.
Đường Y ngã khuỵu xuống sàn, tiếng nức nở vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Cô không còn sức để suy nghĩ hay phân tích. Tất cả những gì còn lại chỉ là sự trống rỗng và nỗi đau tột cùng. Cô thầm gọi tên chồng mình, nhưng âm thanh chỉ là tiếng vọng trong đầu, không thể thoát ra khỏi cổ họng.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang. Cánh cửa phòng ngủ hé mở. Châu Ngôn bước vào, tay cầm một chiếc cốc nước, trên môi nở nụ cười quan tâm giả tạo. Ánh mắt anh lướt qua căn phòng, dừng lại ở dáng vẻ run rẩy của Đường Y trên sàn.
“Y Y, em sao vậy? Sao không bật đèn?” Châu Ngôn hỏi, giọng điệu pha chút lo lắng giả tạo. Anh bước nhanh về phía cô, chìa chiếc cốc nước. “Em làm rơi điện thoại à? Có sao không?”
Đường Y không trả lời. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào chồng. Trong mắt cô lúc này không còn tình yêu, chỉ còn sự tuyệt vọng và một cơn giận dữ âm ỉ. Cô có thể thấy rõ ràng sự bối rối thoáng qua trên khuôn mặt Châu Ngôn, một thoáng giật mình mà anh cố gắng che giấu.
“Anh…” Cô cố gắng cất lời, nhưng giọng nói nghẹn lại. Cô nhìn vào chiếc điện thoại nằm lăn lóc trên sàn, nơi những tin nhắn kia đang hiện hữu.
Châu Ngôn nhận thấy sự bất thường trong thái độ của vợ. Anh đặt cốc nước xuống bàn, tiến lại gần hơn, ánh mắt dò xét. “Em sao thế? Đừng dọa anh nữa.”
Đường Y chậm rãi đứng dậy, cơ thể cô vẫn còn run rẩy. Cô bước từng bước về phía Châu Ngôn, mỗi bước đi đều nặng trĩu. Nước mắt lại tuôn rơi, nhưng lần này, chúng là nước mắt của sự căm phẫn.
“Anh nói đi,” cô thì thầm, giọng nói đầy thách thức. “Tại sao anh lại đi Tây Tạng cầu bùa bình an cho Du Nhiễm? Tại sao anh lại mua những thùng thú nhồi bông Disney ở Thượng Hải? Tại sao anh lại bỏ cuộc họp lớp chỉ vì cô ta nói cô ta say rượu?”
Châu Ngôn đứng sững, khuôn mặt trắng bệch. Anh không ngờ Đường Y lại biết tất cả. Nụ cười giả tạo trên môi anh hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ hoảng loạn tột độ. Anh cố gắng tìm lời bào chữa, nhưng mọi thứ đều như nghẹn lại trong cổ họng.
“Em… em đang nói gì vậy?” Anh lắp bắp. “Anh không hiểu.”
Đường Y cười khẩy, một nụ cười chua chát. “Anh không hiểu? Anh không hiểu tại sao chiếc nhẫn cưới của anh lại bị Du Nhiễm ném đi sao? Anh không hiểu tại sao anh lại nhắn tin cho cô ta ‘chờ thêm chút nữa, anh sẽ nói rõ với cô ấy’ sao?”
Lời nói của Đường Y như những nhát dao đâm thẳng vào tim Châu Ngôn. Anh lùi lại một bước, hoàn toàn mất phương hướng. Anh biết, mình đã không còn đường lui. Sự thật đã bị phơi bày, hoàn toàn.
“Em… em đã xem điện thoại của anh?” Châu Ngôn hỏi, giọng nói run rẩy.
“Đúng vậy,” Đường Y đáp. “Chiếc điện thoại có dấu vân tay của em. Nhưng trái tim em thì đã vỡ nát rồi.” Cô nhìn anh, ánh mắt như lửa đốt. “Anh không xứng đáng với bất kỳ điều gì em đã từng trao cho anh.”
Trong khoảnh khắc đó, căn phòng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng nấc nghẹn của Đường Y và hơi thở dồn dập của Châu Ngôn. Sự phản bội đã hoàn toàn vạch trần, biến mối quan hệ của họ thành một mớ hỗn độn đầy đau thương.
Đường Y ngẩng đầu lên. Châu Ngôn đứng đó, lóng ngóng như một đứa trẻ bị bắt gặp đang làm điều sai trái. Ánh mắt anh lướt nhanh qua Đường Y, cố gắng đọc vị cảm xúc của cô, nhưng Đường Y đã kịp thời nén chặt nỗi đau, một nụ cười gượng gạo nở trên môi.
“Em không sao,” Đường Y đáp khẽ, giọng nói run rẩy cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. “Chỉ hơi mệt thôi.”
Châu Ngôn tiến lại gần hơn, ánh mắt dò xét vẫn chưa rời khỏi vợ. “Trông em nhợt nhạt lắm. Có cần anh đi lấy nước không?”
Đường Y lắc đầu, nuốt khan. Cô nắm chặt lấy bàn tay mình, cảm nhận những ngón tay đang tê dại. Trái tim cô như vỡ vụn trong lồng ngực, mỗi nhịp đập là một vết dao cứa sâu thêm vào tâm can. Cô có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ cơ thể Châu Ngôn, thứ hơi ấm mà cô từng khao khát, giờ đây lại trở nên ghê tởm.
Cô vội vàng nhặt điện thoại lên, cố gắng che giấu sự run rẩy của đôi tay. Màn hình điện thoại vẫn sáng, hiển thị những dòng tin nhắn cuối cùng. Cơn đau dường như không còn là của riêng cô nữa, nó lan tỏa khắp cơ thể, khiến cô cảm thấy ngạt thở.
“Anh… anh ăn gì chưa?” Đường Y hỏi, giọng nói chìm vào sự im lặng nặng nề. Cô cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác, bất chấp sự thật đau lòng vừa phơi bày.
Châu Ngôn nhướng mày. “Anh vừa về. Em sao thế, Y Y? Trông em lạ lắm.” Anh tiến lại gần hơn, định chạm vào vai cô.
Đường Y rụt người lại, né tránh cái chạm của anh. Cô không thể chịu đựng được nữa. Sự giả dối này, sự quan tâm giả tạo này, tất cả đều khiến cô muốn nổ tung.
“Em… em chỉ muốn được ở một mình một chút thôi,” Đường Y nói, cố gắng gượng cười. Cô đứng dậy, bước từng bước nặng nề ra khỏi phòng. Mỗi bước chân như chôn vùi một phần trái tim cô xuống sàn nhà lạnh lẽo. Châu Ngôn đứng đó, ngây người nhìn theo bóng lưng vợ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đường Y bước ra khỏi phòng, cố gắng giữ cho hơi thở đều đặn. Căn phòng khách rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt, mỗi vật dụng dường như đang trêu ngươi cô bằng sự hoàn hảo giả tạo. Cô lê bước về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc. Giọt nước mắt đầu tiên trào ra, rồi tuôn dài không kiểm soát. Cô lau vội, không muốn Châu Ngôn nhìn thấy mình yếu đuối.
Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Châu Ngôn bước ra, trên tay cầm một ly nước lọc. Anh tiến lại gần Đường Y, giọng nói giờ đây mềm mỏng, trìu mến đến mức khiến cô cảm thấy ghê tởm tận xương tủy.
CHÂU NGÔN
(Giọng đầy quan tâm giả dối)
Em không sao chứ, Y Y? Trông em xanh xao quá.
Đường Y không quay lại, chỉ khẽ lắc đầu. Cô cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của anh phía sau, thứ hơi ấm từng là niềm an ủi duy nhất, giờ đây lại là thứ khiến cô muốn co rúm lại.
CHÂU NGÔN
(Bước đến gần hơn, giọng thủ thỉ)
Để anh đưa em lên giường nằm nhé, đừng đi lại nhiều. Em đang mang thai, không nên làm gì quá sức.
Nghe đến hai chữ “mang thai”, Đường Y như bị điện giật. Cô siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Lời nói của Châu Ngôn như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim cô, khoét sâu vào nỗi đau vừa mới chớm nở. Cô không mang thai, cô chỉ là nạn nhân của một sự lừa dối tàn khốc. Anh ta dám dùng lời lẽ đó để che đậy tội lỗi của mình sao? Thật là một kẻ đê tiện!
Đường Y quay phắt lại, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Châu Ngôn, một cái nhìn đầy phẫn nộ và khinh bỉ. Nước mắt vẫn đọng trên mi, nhưng giờ đây chúng không còn là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của sự phẫn uất bị dồn nén.
ĐƯỜNG Y
(Giọng sắc lạnh, đầy mỉa mai)
Mang thai? Anh nói tôi mang thai sao, Châu Ngôn? Anh nghĩ tôi ngu ngốc lắm sao?
Châu Ngôn khựng lại, ly nước trên tay anh hơi rung lắc. Nụ cười trên môi anh cứng lại, ánh mắt có chút bối rối nhưng nhanh chóng được thay thế bằng vẻ phòng thủ.
CHÂU NGÔN
(Giọng cố giữ bình tĩnh)
Anh… anh chỉ nói theo những gì bác sĩ nói. Anh lo cho em…
ĐƯỜNG Y
(Cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng)
Bác sĩ nào nói? Bác sĩ Du Nhiễm hay bác sĩ nào khác của anh? Anh đang xem tôi là kẻ ngốc đến mức nào vậy hả?
Đường Y tiến lại gần Châu Ngôn, từng bước chân mạnh mẽ và dứt khoát. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nhìn thấy sự run rẩy nhỏ bé ẩn sâu trong đó.
ĐƯỜNG Y
Tôi biết hết rồi, Châu Ngôn. Tôi biết anh đã đi Tây Tạng mua bùa bình an cho ai. Tôi biết anh đã ở Thượng Hải mua quà cho ai. Và tôi biết anh đã bỏ họp lớp chỉ vì ai. Anh… anh thật ghê tởm!
Nói rồi, Đường Y đẩy mạnh ly nước trên tay Châu Ngôn. Ly nước rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Nước bắn tung tóe lên chân anh, lên bộ vest đắt tiền. Châu Ngôn tức giận nhìn Đường Y, nhưng rồi anh ta nhận ra sự nguy hiểm trong ánh mắt của cô. Đây không còn là Đường Y mà anh ta từng thao túng.
CHÂU NGÔN
(Giọng gầm gừ)
Cô đừng có quá đáng!
ĐƯỜNG Y
(Nhếch mép cười khinh bỉ)
Quá đáng? Anh mới là kẻ quá đáng, Châu Ngôn. Anh đã hủy hoại tất cả. Nhưng tôi sẽ không để anh yên đâu. Tôi thề đấy.
Đường Y nằm thao thức trên giường, bóng tối bao trùm căn phòng. Mắt cô mở trừng, nhìn chằm chằm lên trần nhà. Từng lời nói dối, từng hành động giả tạo của Châu Ngôn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô, như những thước phim tua chậm đầy ám ảnh. Cô chợt nhận ra, 5 năm qua, cô đã sống trong một vở kịch hoàn hảo, một màn trình diễn lừa dối tinh vi mà chính cô lại là vai diễn ngu ngốc nhất.
“Hóa ra anh ta đã lừa dối mình suốt bấy lâu.” Suy nghĩ ấy xoáy sâu vào tâm trí cô, mang theo một nỗi cay đắng đến tận cùng. Nước mắt bắt đầu trào ra, mặn chát trên gò má. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn ngọt ngào của anh ta khi hai mươi tuổi, lời hứa không rời xa. Giờ đây, nó chỉ còn là một trò đùa tàn nhẫn.
Cô nhớ đến chiếc Bentley đen quen thuộc, biểu tượng của sự giàu có và địa vị mà anh ta luôn tự hào. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là phương tiện để anh ta che đậy sự thật, để anh ta đi lại giữa hai người phụ nữ. Cô nhớ đến chiếc xe khách bị tai nạn, cái ngày cô nằm bất lực trong phòng khám, và chứng kiến anh ta ôm Du Nhiễm ngay tại cổng bệnh viện. Cái ngày mà anh ta nói “anh bận công việc”.
Cô nhớ đến ngày mình tìm thấy điện thoại của Châu Ngôn, thứ đã mở ra cánh cửa địa ngục. Dấu vân tay của cô trên màn hình, dấu vân tay của người vợ bị lừa dối. Cô nhớ đến món quà “Thú nhồi bông Disney” mà anh ta mua khi đi công tác Thượng Hải, không phải cho cô, mà là cho Du Nhiễm. Cô nhớ đến bùa bình an anh ta cầu ở Tây Tạng, cầu cho ai? Cầu cho cô ta, người tình trẻ đẹp mà anh ta đang vụng trộm.
Những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc ghép lại thành một bức tranh ghê tởm. Lời nói dối về chuyến công tác, lời nói dối về cuộc họp lớp đột ngột kết thúc. Tất cả đều xoay quanh Du Nhiễm. Cô cảm thấy mình thật ngu ngốc khi tin tưởng anh ta, thật thảm hại khi đã trao cả trái tim cho một kẻ không xứng đáng. Sự phẫn uất dâng lên, nuốt chửng tất cả sự yếu đuối ban đầu. Cô sẽ không để mọi chuyện kết thúc như thế này.
Trong phòng ngủ tối om, Đường Y nằm trằn trọc. Mắt cô mở to, dán chặt lên trần nhà, nơi bóng tối như bóp nghẹt. Từng lời nói dối, từng hành động giả tạo của Châu Ngôn hiện lên rõ mồn một, như những thước phim ám ảnh tua đi tua lại. Năm năm qua, cô đã sống trong một màn kịch hoàn hảo, một trò lừa dối tinh vi mà cô lại là vai diễn ngu ngốc nhất.
“Hóa ra anh ta đã lừa dối mình suốt bấy lâu.” Suy nghĩ ấy xoáy sâu, mang theo một nỗi cay đắng tột cùng. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Cô nhớ lại lời hứa hẹn ngọt ngào của anh ta khi hai mươi tuổi, lời hứa “không rời xa”. Giờ đây, nó chỉ còn là một trò đùa tàn nhẫn.
Cô nhớ đến chiếc Bentley đen quen thuộc, biểu tượng của sự giàu có và địa vị anh ta luôn tự hào. Nhưng giờ đây, nó chỉ là phương tiện anh ta che đậy sự thật, đi lại giữa hai người phụ nữ. Cô nhớ chiếc xe khách bị tai nạn, cái ngày cô nằm bất lực trong phòng khám, và chứng kiến anh ta ôm Du Nhiễm ngay tại cổng bệnh viện. Cái ngày anh ta nói “anh bận công việc”.
Cô nhớ đến ngày mình tìm thấy điện thoại của Châu Ngôn, thứ đã mở ra cánh cửa địa ngục. Dấu vân tay của cô trên màn hình, dấu vân tay của người vợ bị lừa dối. Cô nhớ món quà “Thú nhồi bông Disney” anh ta mua khi đi công tác Thượng Hải, không phải cho cô, mà là cho Du Nhiễm. Cô nhớ bùa bình an anh ta cầu ở Tây Tạng, cầu cho ai? Cầu cho cô ta, người tình trẻ đẹp anh ta đang vụng trộm.
Những mảnh ghép rời rạc ghép lại thành bức tranh ghê tởm. Lời nói dối về chuyến công tác, lời nói dối về cuộc họp lớp đột ngột kết thúc. Tất cả đều xoay quanh Du Nhiễm. Cô thấy mình thật ngu ngốc khi tin tưởng anh ta, thật thảm hại khi đã trao cả trái tim cho kẻ không xứng đáng. Sự phẫn uất dâng lên, nuốt chửng tất cả sự yếu đuối ban đầu. Cô sẽ không để mọi chuyện kết thúc như thế này.
Ánh bình minh yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ, rọi xuống căn phòng. Đường Y hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn lại. Cô ngồi bật dậy, ánh mắt sắc như dao. Cô nhìn sang giường bên cạnh, nơi Châu Ngôn vẫn say giấc nồng, hơi thở đều đều. Cô nhìn anh ta bằng một ánh mắt hoàn toàn khác, một ánh mắt đầy dò xét. Cô tìm kiếm những dấu hiệu nhỏ nhất của sự phản bội mà trước đây cô đã vô tình bỏ qua.
Châu Ngôn khẽ cựa mình, rồi chậm rãi mở mắt. Anh ta nhìn Đường Y với vẻ ngái ngủ quen thuộc.
CHÂU NGÔN
(Giọng ngái ngủ)
Em dậy sớm vậy?
Đường Y nở một nụ cười nhạt. Nụ cười không hề chạm đến mắt.
ĐƯỜNG Y
Vâng. Em có nhiều thứ muốn nghĩ.
CHÂU NGÔN
Nghĩ gì vậy?
Anh ta vươn vai, một cử chỉ tự nhiên, không một chút gượng gạo. Đường Y quan sát từng cử động của anh ta, từng biểu hiện trên khuôn mặt. Anh ta vẫn hành động như thường lệ, không một chút biểu hiện khác lạ. Như thể đêm qua, cô chưa từng thức trắng, chưa từng vỡ vụn.
ĐƯỜNG Y
Em đang nghĩ về chuyến công tác sắp tới của anh.
CHÂU NGÔN
À, cái đó à. Sao vậy em?
ĐƯỜNG Y
Không có gì. Chỉ là… em mong anh sẽ có một chuyến đi thuận lợi.
Giọng cô đều đều, không cho thấy bất kỳ chút cảm xúc nào. Châu Ngôn nhướng mày, nhìn cô dò xét.
CHÂU NGÔN
Em sao vậy? Trông em không được khỏe.
ĐƯỜNG Y
Em ổn. Chỉ là em cảm thấy… có lẽ mình nên nhìn mọi thứ rõ ràng hơn.
Cô nói câu cuối cùng với một nụ cười bí ẩn, đôi mắt nhìn thẳng vào anh ta. Châu Ngôn có chút khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Anh ta tiến lại gần, vòng tay qua vai cô.
CHÂU NGÔN
Anh yêu em mà, Đường Y. Em đừng nghĩ linh tinh nữa.
Đường Y né tránh cái ôm của anh ta, lùi lại một bước. Lần này, cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, không chút dao động.
ĐƯỜNG Y
Thật vậy sao? Anh yêu em?
Trong ánh mắt cô lúc này, Châu Ngôn có thể thấy một điều gì đó khác lạ. Một sự lạnh lùng, một sự cảnh giác mà anh ta chưa từng thấy.
CHÂU NGÔN
Em… sao vậy?
Đường Y không trả lời. Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý, khiến Châu Ngôn cảm thấy bất an. Anh ta vẫn chưa nhận ra, bức màn dối trá anh ta đã dựng lên đang dần sụp đổ, từng mảnh một, dưới ánh mắt sắc bén của người phụ nữ anh ta tưởng chừng đã lừa dối hoàn toàn.
Đường Y đứng đối diện Châu Ngôn, nụ cười bí ẩn trên môi vẫn không tắt. Anh ta có vẻ hoang mang, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
CHÂU NGÔN
(Cố gắng cười)
Em đang đùa đấy à? Anh vẫn yêu em. Chúng ta đã vượt qua bao nhiêu chuyện.
Đường Y bật cười, một tiếng cười khô khốc, không chút vui vẻ. Cô nhìn anh ta như nhìn một kẻ xa lạ.
ĐƯỜNG Y
Vượt qua? Anh nói chúng ta đã vượt qua bao nhiêu chuyện? Đúng vậy, anh đã “vượt qua” để lừa dối em suốt năm năm qua.
Châu Ngôn tái mặt. Anh ta hiểu rằng mình đã bị lộ.
CHÂU NGÔN
Đường Y, em… em đang nói gì vậy? Anh không hiểu.
ĐƯỜNG Y
Anh không hiểu? Vậy để em giúp anh nhớ lại.
Đường Y bước vào phòng ngủ, Châu Ngôn lúng túng đi theo sau. Cô lục lọi trong ngăn kéo tủ quần áo của anh ta, nơi anh ta thường cất giữ những món đồ cá nhân. Châu Ngôn định ngăn cô lại, nhưng đôi mắt lạnh lùng của Đường Y khiến anh ta chùn bước.
ĐƯỜNG Y
(Giọng đều đều nhưng đầy đe dọa)
Anh đang tìm gì vậy? Em không có gì phải giấu anh. Nhưng anh thì có.
Cô lấy ra một chiếc hộp nhỏ đã cũ, bên trong là một sợi dây chuyền mặt nhỏ hình trái tim.
ĐƯỜNG Y
Món quà anh nói là mua cho em nhân dịp kỷ niệm năm thứ ba chúng ta kết hôn. Anh nói anh tìm mãi mới được, phải đặt từ nước ngoài về. Anh còn nói cái này chỉ có những người thật sự quan trọng mới được tặng.
Cô ném sợi dây chuyền xuống sàn. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai trong căn phòng im lặng.
ĐƯỜNG Y
Nhưng em nhớ, tháng sáu năm đó, anh đi công tác Thượng Hải. Anh nói anh vất vả lắm mới tìm được món quà tặng em. Anh đã đi công tác Thượng Hải phải không? Hay là anh đi gặp ai đó ở Thượng Hải?
Châu Ngôn cứng họng. Anh ta biết không thể chối cãi được nữa.
ĐƯỜNG Y
Và cái bùa bình an anh mang về từ Tây Tạng trước Tết? Anh nói anh cầu cho gia đình bình an. Bình an cho ai? Cho em, hay cho cô ta?
Đường Y càng nói càng thu thập thêm bằng chứng từ trong ngăn kéo. Cô lấy ra những hóa đơn mua sắm, những tờ giấy note nguệch ngoạc.
ĐƯỜNG Y
Hóa đơn này. Chiếc thú nhồi bông Disney. Anh nói anh mua cho cháu gái em đúng không? Nhưng cô cháu gái đó có thật không? Hay là một món quà khác, cho một người khác?
Cô nhìn thẳng vào mắt Châu Ngôn, ánh mắt như muốn xuyên thủng anh ta.
ĐƯỜNG Y
Em đã xem lại sao kê ngân hàng của anh. Những khoản chi lớn cho khách sạn, những lần rút tiền mặt không rõ mục đích. Anh nghĩ em không biết gì sao? Em còn nhớ lần anh nói đi họp lớp, anh vội vã bỏ về giữa chừng vì “khẩn cấp”? Khẩn cấp cái gì, Châu Ngôn? Anh đi gặp Du Nhiễm phải không?
Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, nhưng lần này là nước mắt của sự phẫn nộ, không còn là sự yếu đuối.
ĐƯỜNG Y
Anh đã lừa dối em bằng cách nào anh biết không? Anh đã biến cuộc sống của em thành một vở kịch tồi tệ nhất. Anh đã làm vỡ tan tất cả những lời hứa, tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ mà em đã vun đắp.
Châu Ngôn lùi lại, vẻ mặt hoảng sợ và tội lỗi.
CHÂU NGÔN
Đường Y, anh xin lỗi. Anh… anh sai rồi.
ĐƯỜNG Y
Sai? Anh nghĩ một lời xin lỗi là đủ sao? Anh đã làm tổn thương em, làm tổn thương cả gia đình em. Anh đã hủy hoại lòng tin của em.
Đường Y nhặt chiếc nhẫn cưới trên tay lên, nhìn nó một cách cay đắng.
ĐƯỜNG Y
Anh nhớ lời em nói khi chúng ta đính hôn không? Lời hứa “không rời xa”. Anh đã giữ lời hứa đó như thế nào? Anh đã ném nó đi, giống như Du Nhiễm đã ném chiếc nhẫn của em vậy.
Đường Y siết chặt chiếc nhẫn trong tay. Sức mạnh từ nỗi đau đã biến thành quyết tâm sắt đá. Cô sẽ không để mọi chuyện kết thúc ở đây. Cô sẽ phơi bày tất cả.
ĐƯỜNG Y
Anh nghĩ anh có thể tiếp tục lừa dối em sao? Anh nghĩ anh có thể giấu em mãi sao? Anh lầm rồi. Kể từ giờ phút này, anh sẽ biết thế nào là sự trả giá.
Cô quay lưng lại, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai đang chiếu rọi. Giờ đây, nó không còn là sự yếu đuối, mà là ánh sáng của một bình minh mới, nơi Đường Y sẽ đứng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Đường Y nhìn chằm chằm vào Châu Ngôn, ánh mắt rực lửa căm phẫn. Đã đến lúc chấm dứt mọi thứ.
ĐƯỜNG Y
Anh nghĩ anh có thể chạy trốn mãi sao? Anh nghĩ anh có thể tiếp tục lừa dối em như vậy sao?
Cô bước tới, tay siết chặt chiếc điện thoại của Châu Ngôn.
ĐƯỜNG Y
Anh đã nghĩ em không biết gì sao? Anh đã nghĩ em sẽ ngu ngốc mãi mãi sao? Những tin nhắn mùi mẫn với Du Nhiễm, những lời hứa hẹn ngọt ngào, tất cả đều nằm trong chiếc điện thoại này.
Châu Ngôn tái mặt, cố gắng giằng lấy điện thoại.
CHÂU NGÔN
Đường Y, trả anh! Em không được xem!
ĐƯỜNG Y
(Cười khẩy)
Không được xem? Sao vậy, anh sợ em thấy những gì anh đã làm sao? Sợ em thấy anh đã khinh rẻ em như thế nào sao?
Cô nhấc điện thoại lên, màn hình sáng rực.
ĐƯỜNG Y
Đây. “Em yêu, tối nay em có muốn ăn gì không? Anh sẽ mang về cho em.” Nhìn xem, anh đã chuẩn bị chu đáo thế nào cho “cô cháu gái” mà anh nói là mình mua thú nhồi bông Disney cho.
Cô đọc một đoạn tin nhắn khác.
ĐƯỜNG Y
“Anh nhớ em. Chuyến công tác Thượng Hải lần này thật buồn chán nếu không có em.” Thượng Hải? Anh đi công tác Thượng Hải để mua quà cho em, hay để gặp cô ta?
Châu Ngôn lắp bắp, không nói nên lời.
ĐƯỜNG Y
Và đây nữa, anh gọi cho cô ta ngay sau khi anh rời họp lớp. Anh nói anh có việc khẩn cấp. Khẩn cấp cái gì, Châu Ngôn? Khẩn cấp để chạy đến bên Du Nhiễm của anh sao?
Cô giơ chiếc điện thoại lên cao, ánh mắt đầy thách thức.
ĐƯỜNG Y
Anh còn nhớ lời em nói khi chúng ta kết hôn không? Lời hứa “không rời xa”. Anh đã giữ lời hứa đó như thế nào? Anh đã ném nó đi, giống như Du Nhiễm đã ném chiếc nhẫn của em vậy.
Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, nhưng lần này là giọt nước mắt của sự giải thoát.
ĐƯỜNG Y
Em đã từng tin anh. Em đã từng yêu anh. Nhưng anh đã biến tất cả thành tro bụi. Anh đã hủy hoại tất cả.
Cô quăng chiếc điện thoại xuống sàn. Chiếc điện thoại vỡ tan tành, giống như trái tim cô.
ĐƯỜNG Y
Anh có nghĩ anh có thể tiếp tục lừa dối em sao? Anh nghĩ anh có thể giấu em mãi sao? Anh lầm rồi. Kể từ giờ phút này, anh sẽ biết thế nào là sự trả giá.
Cô bước ra khỏi phòng, để lại Châu Ngôn trong căn phòng hỗn loạn. Ánh sáng ban mai chiếu rọi, báo hiệu một bình minh mới cho Đường Y. Cô sẽ không để quá khứ đánh gục mình. Cô sẽ đứng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
**CẢNH TIẾP THEO:**
MỘT BUỔI CHIỀU TẠI TRUNG TÂM THƯƠNG MẠI LỚN.
Đường Y đang bước đi trong hành lang đông đúc của trung tâm thương mại. Cô vừa mua sắm xong và đang trên đường về. Bỗng nhiên, cô khựng lại. Trước mặt cô là Du Nhiễm. Cô gái trẻ đang tươi cười rạng rỡ, trên tay ôm một con thú nhồi bông Disney mới tinh. Nụ cười đó, món quà đó, tất cả như một nhát dao đâm thẳng vào tim Đường Y. Trái tim cô thắt lại vì nhói đau và căm phẫn.
DU NHIỄM
(Ngạc nhiên, rồi giả vờ thân thiện)
Chị Đường Y? Sao chị lại ở đây?
ĐƯỜNG Y
(Giọng nói run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh)
Chị… đi mua đồ.
DU NHIỄM
(Nhìn món quà trên tay mình, cười tươi)
À, em vừa được anh Châu tặng món quà này. Anh ấy nói nó trông giống em lắm. Chị thấy sao?
Ánh mắt Du Nhiễm lướt qua Đường Y, một thoáng khinh miệt ẩn hiện. Nụ cười trên môi cô ta càng thêm rạng rỡ, như một lời tuyên bố chiến thắng. Đường Y siết chặt tay. Cô biết, đây chưa phải là kết thúc. Đây mới chỉ là sự khởi đầu cho một cuộc trả thù đẫm máu.
ĐƯỜNG Y
(Giọng nói lạnh băng, đầy thách thức)
Rất đẹp. Chắc anh Châu Ngôn đã rất vất vả để tìm được món quà này cho em. Cũng giống như anh ấy đã từng “vất vả” để làm em đau khổ vậy.
Du Nhiễm hơi biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.
DU NHIỄM
Chị nói gì lạ vậy? Em không hiểu.
ĐƯỜNG Y
(Nhếch mép cười)
Em sẽ hiểu thôi. Chẳng bao lâu nữa đâu.
Đường Y quay lưng bước đi, bỏ lại Du Nhiễm đang đứng sững sờ. Cô bước nhanh hơn, từng bước chân nặng trĩu nhưng đầy quyết tâm. Cô sẽ không để nỗi đau này nhấn chìm mình. Cô sẽ biến nó thành vũ khí.
Đường Y bước đi nhanh hơn, cảm giác căm phẫn trong lòng dâng lên như thủy triều. Cô liếc nhìn chiếc điện thoại trong túi, ngón tay đặt lên màn hình, trái tim đập thình thịch. Một ý nghĩ táo bạo chợt lóe lên trong đầu cô. Cô sẽ làm gì đó, điều gì đó khiến Du Nhiễm phải biết sự thật, hoặc ít nhất là cảm nhận được sự lo lắng.
Cô tìm một chỗ ngồi khuất trong một quán cà phê gần đó, gọi một ly nước và rút điện thoại ra. Đôi mắt cô lướt qua danh bạ, cuối cùng dừng lại ở một cái tên lạ. Cô đã lưu nó từ lâu, sau khi tình cờ thấy nó trong điện thoại của Châu Ngôn. Một cái tên không mang theo bất kỳ ký ức nào về tình bạn hay mối quan hệ quen thuộc, chỉ là một chuỗi ký tự ẩn chứa sự nguy hiểm. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gõ tin nhắn.
Màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối mờ ảo của quán cà phê. Đường Y tập trung cao độ, từng chữ được gõ ra đầy cẩn trọng. Cô không muốn tiết lộ quá nhiều, chỉ đủ để khơi dậy sự tò mò và hoang mang. Cô gõ: “Cô có biết Châu Ngôn đã có vợ không?”
Sau khi hoàn thành, Đường Y dừng lại, nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi cô. Cô muốn biết Du Nhiễm sẽ phản ứng thế nào. Cô muốn thấy sự ngạc nhiên, sự bàng hoàng, hay có lẽ là sự khinh miệt. Bất kể là gì, nó cũng sẽ là một dấu hiệu.
Cô nhấn nút gửi.
Tin nhắn bay đi. Đường Y cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ. Cô đã làm điều mình muốn làm. Cô đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng Du Nhiễm. Cô không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng cô biết rằng, trò chơi đã thực sự bắt đầu. Cô đứng dậy, thanh toán tiền nước và bước ra khỏi quán, để lại sau lưng là màn hình điện thoại vẫn còn hiển thị tin nhắn mà cô vừa gửi.
Một tiếng ting vang lên từ điện thoại của Du Nhiễm. Cô ta đang ngồi trong quán cà phê sang trọng, tay lướt xem các thương hiệu túi xách cao cấp. Ánh mắt vô tình liếc xuống màn hình. Dòng tin nhắn đầu tiên hiện lên khiến cô ta cau mày khó hiểu: “Cô có biết Châu Ngôn đã có vợ không?”
Du Nhiễm bật cười khẩy. Cô ta biết chứ, cô ta biết rất rõ. Cô ta còn biết hơn cả cái người vừa nhắn tin này. Ai đó đang cố gắng dằn mặt cô ta sao? Một bà vợ nào đó đang hoang mang vì chồng mình đã có cô bồ trẻ đẹp, quyến rũ và thông minh hơn ư?
Cô ta nheo mắt nhìn lại cái tên trong danh bạ – một cái tên lạ hoắc. Chắc hẳn là người của nhà “chính thất” rồi. Khinh bỉ lướt qua, Du Nhiễm nghĩ thầm. Đám phụ nữ gia đình lúc nào cũng phiền phức, chỉ biết ghen tuông vô cớ.
Cô ta bắt đầu soạn tin nhắn trả lời, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím một cách đầy khiêu khích. Nụ cười tự mãn nở trên môi. Cô ta không hề cảm thấy chút nao núng nào, ngược lại, một sự hả hê ngầm dâng lên.
“À, cô đang nói về Châu Ngôn à?” Du Nhiễm gõ, từng chữ như nhấm nháp sự đắc thắng. “Tôi biết anh ấy có vợ. Cô làm sao vậy? Đang lo lắng cho vị trí của mình à?”
Cô ta dừng lại, nhìn chằm chằm vào màn hình, tưởng tượng ra khuôn mặt hoảng hốt của người kia. Cô ta biết rõ Châu Ngôn, anh ta yêu cô ta, anh ta sẽ không bao giờ bỏ cô ta vì một người phụ nữ đã hết thời.
“Yên tâm đi,” Du Nhiễm tiếp tục gõ, với một nụ cười càng lúc càng sâu. “Anh ấy sẽ ly hôn sớm thôi. Chẳng mấy chốc, cái mác ‘vợ’ đó sẽ không còn thuộc về cô nữa đâu.”
Cô ta nhấn nút gửi, rồi vứt điện thoại sang một bên, hoàn toàn không bận tâm đến phản ứng tiếp theo của “bà vợ” kia. Với Du Nhiễm, đó chỉ là một trò đùa nhạt nhẽo của những kẻ thua cuộc. Cô ta hoàn toàn không biết rằng, mình vừa châm ngòi cho một cuộc chiến mà cô ta sẽ không bao giờ có thể dự đoán trước.
Ánh đèn phòng khách mờ ảo, chỉ đủ soi rõ khuôn mặt căng thẳng của Đường Y. Cô ngồi trên ghế sofa quen thuộc, nơi từng là trung tâm của bao nhiêu cuộc trò chuyện, giờ đây lại trở nên xa lạ đến đáng sợ. Tay cô run run đặt chiếc điện thoại xuống mặt bàn gỗ sẫm màu. Màn hình sáng rực, hiển thị rõ mồn một từng dòng tin nhắn mà cô đã mất công thu thập.
Châu Ngôn bước vào, bước chân vẫn đều đặn, không chút dấu hiệu mệt mỏi sau một ngày làm việc. Anh cởi bỏ chiếc áo khoác, treo gọn gàng lên mắc áo. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, một nếp sống đã được xây dựng qua năm năm hôn nhân.
“Em đợi anh à?” Giọng anh vang lên, pha chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản thường ngày.
Đường Y không trả lời ngay. Cô ngước đôi mắt sưng đỏ nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt ấy không còn sự trìu mến, không còn niềm tin, chỉ còn lại sự tan vỡ và một câu hỏi nghẹn đắng.
“Anh giải thích đi.” Giọng cô khàn đặc, gần như là một lời buộc tội.
Châu Ngôn khựng lại. Anh nhìn thấy chiếc điện thoại trên bàn, thấy ánh sáng màn hình, và rồi, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt của Đường Y. Một thoáng bối rối lướt qua, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Anh biết cô đã biết.
Anh điềm nhiên bước đến, ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện cô. Anh nhìn cô, rồi nhìn xuống điện thoại, rồi lại nhìn cô. Một nụ cười nhẹ, đầy mỉa mai, xuất hiện trên môi anh.
“Giải thích chuyện gì?” Anh nhướng mày. “Chuyện em đang nghĩ trong đầu à?”
Đường Y siết chặt nắm tay. Những dòng tin nhắn, những bức ảnh, những lời thú nhận vụng trộm của Du Nhiễm – tất cả giờ đây như đang réo gọi trong đầu cô. Chiếc xe khách tai nạn, ngày cô nằm liệt giường, ngày cô chứng kiến anh ôm lấy Du Nhiễm ngay tại cổng bệnh viện. Tất cả dường như là một chuỗi sự kiện được sắp đặt để cô phải đối mặt với sự thật tàn khốc này.
“Chuyện anh và Du Nhiễm,” Đường Y đáp, giọng cố nén sự run rẩy. “Chuyện anh nói dối em để đi Thượng Hải mua thú nhồi bông cho cô ta. Chuyện anh bỏ họp lớp giữa chừng chỉ vì cô ta gọi. Chuyện anh đi Tây Tạng cầu bùa bình an cho cô ta trong khi em… em đang mang thai.”
Những lời nói tuôn ra như một dòng thác lũ, cuốn trôi mọi thứ còn sót lại của mối quan hệ. Châu Ngôn chỉ im lặng lắng nghe, vẻ mặt không hề thay đổi. Anh ta đã chuẩn bị cho ngày này.
Đường Y đưa tay chỉ vào màn hình điện thoại. “Đây,” cô nói, giọng run lên. “Tin nhắn anh gửi cho cô ta. ‘Anh yêu em nhiều lắm, không muốn xa em’.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cố tìm kiếm một chút ăn năn, một chút hối hận. Nhưng thứ cô nhận lại chỉ là sự lạnh lẽo, vô cảm.
“Anh còn nhớ lời hứa năm mười tám tuổi không? Lời hứa năm hai mươi tuổi không rời xa? Giờ thì sao?” Cô cười cay đắng. “Chiếc Bentley đen của anh, có lẽ là quà của cô ta phải không? Hay là quà anh mua bằng tiền của em, để đi đón cô ta?”
Châu Ngôn nhún vai, một cử chỉ bâng quơ đến tàn nhẫn. “Em biết là anh cần nó cho công việc mà.”
Đường Y đứng bật dậy. Cơn tức giận, nỗi đau đớn, sự tuyệt vọng dâng lên đến đỉnh điểm. Cô không thể chịu đựng thêm được nữa.
Đường Y đứng bật dậy. Cơn tức giận, nỗi đau đớn, sự tuyệt vọng dâng lên đến đỉnh điểm. Cô không thể chịu đựng thêm được nữa.
“Anh còn giả vờ gì nữa?” Đường Y gầm lên, giọng run rẩy vì phẫn uất. Cô chỉ tay vào màn hình điện thoại, những dòng tin nhắn nhấp nháy như vết dao cứa vào tim cô. “Còn gì để giải thích nữa đây, Châu Ngôn? Anh nghĩ tôi là đồ ngu chắc? Tôi đã nhìn thấy hết rồi!”
Châu Ngôn vẫn ngồi im, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, thậm chí có chút thách thức. Anh ta biết mọi chuyện đã vỡ lở, nhưng thay vì hoảng sợ, anh ta lại toát ra vẻ bình thản đến đáng sợ. “Em hiểu lầm rồi, Y Y, anh có thể giải thích!” Giọng anh ta vang lên, cố gắng níu kéo.
Đường Y cười lớn, một nụ cười méo mó, cay đắng. “Hiểu lầm? Anh nói tôi hiểu lầm sao? Anh còn nhớ lần tôi bị tai nạn xe khách không? Ngày anh nói bận họp hành, tôi nằm trong bệnh viện, đau đớn không nói nên lời. Anh có biết tôi đã nhìn thấy gì khi tỉnh dậy không? Tôi đã nhìn thấy anh, tay trong tay, ôm chặt lấy Du Nhiễm ngay tại cổng bệnh viện! Đó là sự hiểu lầm của tôi sao?”
Cô bước lại gần bàn, tay run rẩy cầm lấy một bức ảnh in vội. Đó là ảnh Châu Ngôn và Du Nhiễm trong một quán ăn sang trọng, cả hai cười nói vui vẻ. Phía dưới là dòng chữ nhỏ: “Tháng sáu, anh đã phải bỏ lớp họp để gặp em.”
“Anh đã nói dối tôi là đi gặp đối tác, nhưng thực ra là đi gặp cô ta! Anh nói dối là đi công tác Thượng Hải, mua cho tôi chiếc vòng cổ, nhưng tôi lại thấy hóa đơn anh mua thú nhồi bông Disney cho cô ta! Anh đi Tây Tạng cầu bùa bình an cho cô ta khi tôi đang mang thai! Tất cả những lời yêu thương anh dành cho tôi, tất cả những lời hứa hẹn về tương lai, tất cả chỉ là dối trá!”
Đường Y ném bức ảnh xuống sàn nhà. Nước mắt tuôn rơi, nhưng cô không còn khóc vì đau đớn nữa, mà là khóc cho sự ngu ngốc của bản thân. “Anh nghĩ sao khi nhìn thấy chiếc nhẫn của tôi bị cô ta ném xuống đất? Anh có thấy nhục nhã không? Hay anh thấy đó là điều hiển nhiên, vì anh vốn dĩ đã xem tôi như kẻ không tồn tại?”
Châu Ngôn đứng dậy, bước chậm rãi về phía Đường Y. Anh ta nhìn cô, ánh mắt vẫn đầy vẻ mưu mô. “Em đừng kích động như vậy. Mọi chuyện không đơn giản như em nghĩ đâu.”
“Không đơn giản sao?” Đường Y cười nhạt. “Vậy anh giải thích đi. Giải thích làm sao mà tôi phải tin anh nữa? Anh đã phản bội tôi, phản bội lời hứa của chúng ta. Anh đã phá nát tất cả!” Cô rút chiếc nhẫn cưới trên ngón tay mình, nó sáng lấp lánh dưới ánh đèn, nhưng giờ đây nó chỉ là một gánh nặng. “Anh và cô ta, ai là người xứng đáng hơn để đeo nó đây?”
Đường Y ném mạnh chiếc nhẫn vào ngực Châu Ngôn. Chiếc nhẫn bật ra, rơi xuống sàn gỗ với một tiếng va chạm nhỏ. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng nức nở nghẹn ngào của Đường Y. Châu Ngôn đứng đó, nhìn cô, một vẻ mặt phức tạp hiện lên trong thoáng chốc, có chút bối rối, có chút tức giận, nhưng tuyệt nhiên không có sự ăn năn nào. Anh ta biết, Đường Y đã không còn tin anh ta nữa. Cuộc hôn nhân của họ, đã chính thức kết thúc.
Châu Ngôn vẫn đứng đó, ánh mắt quét qua khuôn mặt bơ phờ của Đường Y. Sự bình tĩnh đáng sợ của anh ta càng làm ngọn lửa phẫn uất trong cô bùng lên.
“Không đơn giản sao?” Đường Y lặp lại, giọng cô cay đắng. “Anh đã biến tất cả thành đơn giản rồi đấy, Châu Ngôn. Anh đã biến tôi thành kẻ ngốc, biến cuộc hôn nhân này thành trò cười. Anh còn định giải thích cái gì nữa đây? Anh còn có thể nói thêm lời nào để tôi tin anh chứ?”
Đường Y hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén tiếng nấc. Cô nhìn thẳng vào mắt Châu Ngôn, tìm kiếm một tia ăn năn, một chút gì đó của người đàn ông cô từng yêu. Nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là sự trống rỗng, một sự lãnh đạm đáng sợ.
“Tại sao?” cô khẽ hỏi, giọng yếu ớt. “Tại sao anh lại làm vậy? Chúng ta đã có tất cả. Anh luôn nói anh yêu tôi, anh đã hứa sẽ không bao giờ rời xa tôi. Anh còn nhớ lời hứa khi chúng ta mười tám tuổi không? Anh còn nhớ khi anh hai mươi tuổi, anh đã nói gì khi trao cho tôi chiếc nhẫn này không? ‘Y Y, anh sẽ không bao giờ để em một mình.’ Anh đã quên hết rồi sao?”
Châu Ngôn nhếch mép cười, một nụ cười đầy mỉa mai. “Tình yêu đâu phải là thứ đồ vật, Y Y. Nó có thể thay đổi, nó có thể biến mất. Em không cảm thấy nhàm chán sao? Cuộc sống của chúng ta, nó quá… đơn điệu.”
“Nhàm chán?” Đường Y bật cười lớn, nước mắt lại trào ra. “Anh gọi tôi là nhàm chán sao? Anh gọi cuộc sống của chúng ta là nhàm chán sao? Anh đi gặp cô ta, anh nói dối tôi, anh đi Tây Tạng cầu bùa bình an cho cô ta khi tôi đang mang thai, anh mua thú nhồi bông cho cô ta thay vì cho vợ mình… Đó là những điều anh làm để chống lại sự nhàm chán sao?”
Cô bước lùi lại, lắc đầu nguầy nguậy. “Anh không hề yêu tôi. Anh chưa bao giờ yêu tôi cả. Tất cả những gì anh nói, tất cả những gì anh làm, đều là giả dối. Anh chỉ đang lừa dối chính mình và lừa dối tôi.”
Đường Y đưa tay lên lau nước mắt, nhưng chúng cứ tuôn ra không ngừng. Cô nhìn xuống bàn tay mình, nơi chiếc nhẫn cưới vẫn còn đó. Nỗi đau dường như đã lên đến đỉnh điểm.
“Em không hiểu.” Châu Ngôn lẩm bẩm, nhìn Đường Y với ánh mắt khó hiểu. “Anh chỉ là… mệt mỏi. Mệt mỏi với mọi thứ.”
“Mệt mỏi sao?” Đường Y lặp lại, giọng cô dần trở nên lạnh lùng, băng giá. “Vậy thì anh cứ đi đi. Đi tìm sự ‘không nhàm chán’ của anh. Tìm ‘người tình’ của anh. Còn tôi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Anh đã phá nát tất cả. Anh đã giết chết trái tim tôi.”
Cô rút chiếc nhẫn cưới, nó phản chiếu ánh đèn lờ mờ. Nó từng là biểu tượng của tình yêu, của lời hứa. Giờ đây, nó chỉ là một gánh nặng, một lời nhắc nhở về sự phản bội.
“Đây.” Đường Y ném chiếc nhẫn về phía Châu Ngôn. Nó va vào ngực anh ta rồi rơi xuống sàn nhà. Tiếng va chạm nhỏ xíu nhưng vang vọng trong sự im lặng ngột ngạt. “Anh và cô ta, ai là người xứng đáng hơn để giữ nó đây? Hay cả hai người đều không xứng đáng?”
Châu Ngôn đứng sững, nhìn chiếc nhẫn trên sàn, rồi nhìn Đường Y. Vẻ mặt anh ta không còn chút gì là kiên nhẫn hay mưu mô nữa. Chỉ còn lại sự bối rối và một thoáng kinh ngạc. Anh ta biết, Đường Y đã thực sự buông bỏ. Cuộc hôn nhân của họ, một lần nữa, đã chính thức kết thúc.
Đường Y nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên sàn, đôi mắt đã hoàn toàn khô cạn. Cô quay lưng lại với Châu Ngôn, bước đi vững vàng về phía cửa. Mỗi bước chân của cô như giẫm đạp lên mười năm thanh xuân, mười năm tin tưởng đã bị anh ta vùi dập không thương tiếc.
“Đường Y!” Châu Ngôn cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói, gọi theo. Nhưng giọng anh ta giờ đây nghe như một lời van xin vô vọng, chứ không còn chút quyền uy hay kiểm soát nào nữa.
Đường Y không dừng lại. Cô mở cửa, ánh sáng hành lang hắt vào căn phòng. Cô quay đầu lại nhìn Châu Ngôn lần cuối. Nụ cười của cô giờ đây không còn một chút ấm áp, chỉ còn sự lạnh lùng như băng.
“Anh không xứng đáng với nó, Châu Ngôn. Anh không xứng đáng với tôi.” Giọng Đường Y vang lên, nhẹ bẫng nhưng đủ sức đóng sập cánh cửa trái tim cô lại. Cô bước ra ngoài, bỏ lại Châu Ngôn bơ vơ giữa căn phòng, giữa những mảnh vỡ của một cuộc hôn nhân đã tàn lụi.
Châu Ngôn sững sờ nhìn cánh cửa đóng lại. Anh ta cúi xuống nhặt chiếc nhẫn cưới, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trong lòng bàn tay. Mọi thứ đã kết thúc. Tình yêu mười năm của Đường Y đã chết thật rồi. Anh ta nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn về phía cánh cửa mà Đường Y vừa rời đi. Một cảm giác trống rỗng khủng khiếp bao trùm lấy anh ta. Anh ta đã mất tất cả.
Đường Y sải bước nhanh qua hành lang. Tiếng giày cao gót gõ lách cách trên nền gạch lạnh lẽo, mỗi âm thanh như khắc sâu thêm sự quyết đoán trong lòng cô. Căn nhà này, vốn là nơi cô từng xem là tổ ấm, giờ đây chỉ còn là nhà tù của dối trá và nỗi đau. Cô không ngoái lại nhìn Châu Ngôn, không để cho bất kỳ lời van xin nào có thể lay động trái tim đã chai sạn của mình.
“Đường Y! Làm ơn… em nghe anh giải thích! Em đừng đi!” Tiếng Châu Ngôn vọng lại yếu ớt từ phía sau, chìm dần khi cô mở tung cánh cửa chính.
Không khí buổi tối ùa vào, mang theo chút se lạnh của tháng mười một. Đường Y hít một hơi thật sâu, cố gắng thanh lọc tâm trí. Gió thổi tung mái tóc, như gột rửa đi những bụi bặm của cuộc hôn nhân mục ruỗng.
“Tôi đã tự giải thoát cho mình.” Cô lẩm bẩm, giọng nói run run xen lẫn chút nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô cảm thấy một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ, nhưng cùng lúc, một khoảng trống mênh mông lại hiện hữu trong tim. Mười năm thanh xuân, mười năm vun đắp, giờ tan thành mây khói.
Đường Y bước ra ngoài, không hề có điểm đến cụ thể. Cô chỉ biết mình không thể ở lại đó thêm một giây nào nữa. Cô đi bộ, bước chân ngày càng nhanh, xa dần căn nhà quen thuộc, xa dần bóng dáng tuyệt vọng của người đàn ông từng là tất cả. Cảm giác tự do xen lẫn nỗi xót xa giày vò, nhưng sự giải thoát là thứ duy nhất cô đang tìm kiếm, và cô đã tìm thấy nó, dù cái giá phải trả có đắt đến đâu.
Đường Y không quay đầu lại. Cô bước chân nhanh hơn, mỗi nhịp tim đập mạnh mẽ hơn, như đang cố gắng đẩy lùi quá khứ ra xa. Căn nhà cũ với những kỷ niệm ngỡ đã khắc sâu vào tâm khảm giờ đây chỉ còn là một khối kiến trúc vô hồn. Cô đã hoàn toàn cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc.
Một tuần sau.
Một căn hộ nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh của thành phố. Không có sự hào nhoáng của Bentley đen quen thuộc, không có mùi nước hoa đắt tiền, chỉ có sự đơn sơ và một khởi đầu mới. Đường Y đứng bên khung cửa sổ, ánh mắt hướng về phía xa xa, nơi ánh đèn thành phố về đêm lung linh như những vì sao rải trên tấm màn nhung đen.
Trong tay cô là một tách trà nóng, hơi ấm lan tỏa. Dù vết thương lòng còn đó, dù ký ức về sự phản bội, về những lời hứa vụn vỡ vẫn len lỏi, nhưng trong ánh mắt cô lúc này là một sự kiên định, một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Cô nhớ lại hình ảnh mình ở tuổi mười tám, với lời hứa hôn về một cuộc sống hạnh phúc. Rồi tuổi hai mươi, với lời hứa không rời xa. Những lời hứa ấy giờ đây đã trở thành tro bụi, minh chứng cho sự phù phiếm của tình yêu khi không có sự chân thành.
Tây Tạng, Thượng Hải, những chuyến công tác đầy dối trá. Quán ăn hay nơi họp lớp, nơi Châu Ngôn bỏ đi giữa chừng vì cuộc gọi của Du Nhiễm. Tất cả hiện về như một thước phim tua chậm. Chiếc điện thoại của anh, với dấu vân tay của cô còn vương lại, đã là bằng chứng không thể chối cãi. Chiếc Bentley đen, biểu tượng của sự giàu có và địa vị, giờ đây lại là chiếc xe đưa anh đến với người tình trẻ.
Nhưng tất cả đã là quá khứ.
Cô hít một hơi thật sâu, mùi hương thoang thoảng của loài hoa nhài đêm len lỏi vào căn phòng. Cô đã từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ tan vỡ sau tai nạn trên chiếc xe khách định mệnh ấy, rằng cuộc gặp gỡ tại phòng khám với Du Nhiễm sẽ là khởi đầu của cơn ác mộng. Cô đã chứng kiến Châu Ngôn ôm Du Nhiễm ngay tại cổng bệnh viện, khoảnh khắc mà cả thế giới của cô sụp đổ. Cô đã thấy chiếc nhẫn cưới bị Du Nhiễm ném đi như một món đồ vô giá trị. Món quà thú nhồi bông Disney mà anh mua cho Du Nhiễm, sự phản bội đến từ người đàn ông cô hết mực yêu thương.
Mười năm thanh xuân, mười năm vun đắp, tất cả đã sụp đổ vào năm thứ năm sau khi kết hôn. Nhưng, giống như phượng hoàng tái sinh từ tro tàn, Đường Y đã đứng dậy. Cô không còn là cô gái yếu đuối ngày nào. Con đường phía trước có thể còn gập ghềnh, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt. Nước mắt đã cạn, nỗi đau đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự mạnh mẽ và ý chí. Cô biết rằng, dù tương lai có ra sao, cô sẽ luôn có chính mình. Một tương lai mới, rộng mở, đang chờ đợi cô bước vào.
Đêm dần buông sâu hơn. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, như những lời hứa về những điều tốt đẹp chưa từng vỡ vụn. Đường Y mỉm cười nhẹ nhàng. Cô không cần ai khác để định nghĩa hạnh phúc của mình nữa. Cô sẽ tự tạo ra nó. Cô sẽ vẽ nên cuộc đời mình bằng chính những nét vẽ kiên cường nhất. Cô đã tìm thấy sức mạnh nội tại, một ngọn lửa âm ỉ đã được thắp lên, sẵn sàng bùng cháy. Tương lai phía trước, dù còn là ẩn số, nhưng cô tin vào chính mình. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới, một chương mà cô là người viết nên từng dòng.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

