““Đám cưới… chỉ còn lại cô dâu”
Sáng hôm ấy, cả làng rộn ràng. Cờ hoa giăng khắp ngõ, tiếng trống, tiếng nhạc vang lên tưng bừng. Ai cũng mong chờ giây phút đôi trẻ chính thức nên duyên, sau bao năm gắn bó.
Dũng – chú rể – khoác lên mình bộ vest trắng chỉnh tề, cài đoá hoa đỏ thắm trước ngực. Anh bước lên chiếc xe hoa, tay không ngừng mân mê hộp nhẫn, ánh mắt ngời sáng. Hôm nay là ngày cưới của anh và Mai – mối tình đầu, tình cuối, và là người anh luôn hứa sẽ “chăm sóc cả đời”.
“Mai à, đợi anh một lát nữa thôi… mình sẽ là vợ chồng.” – đó là dòng tin nhắn cuối cùng Mai đọc được từ anh.
Nhưng… chỉ “một lát” ấy đã trở thành vĩnh viễn…”
Mai ngồi trong căn phòng trang hoàng lộng lẫy tại nhà, chiếc áo cưới trắng tinh khôi khiến cô rạng rỡ hơn bao giờ hết. Tiếng nhạc, tiếng cười nói vọng vào từ ngoài sân, tạo nên không khí rộn ràng của ngày cưới. Cô cầm điện thoại trên tay, lướt đến dòng tin nhắn cuối cùng từ Dũng. “Mai à, đợi anh một lát nữa thôi… mình sẽ là vợ chồng.” Nụ cười hạnh phúc nở trên môi cô. Tim Mai đập nhanh, vừa vì hồi hộp, vừa vì mong chờ. Cô gõ nhẹ, gửi lại Dũng một biểu tượng trái tim đỏ thắm. Mai nhắm mắt lại, tưởng tượng cảnh chiếc xe hoa dừng trước cổng, Dũng bước xuống với nụ cười quen thuộc, và rồi giây phút họ chính thức nói lời hẹn ước trước mặt mọi người. Chẳng mấy chốc nữa thôi, cô và anh sẽ mãi mãi là của nhau.
“Tiếng nhạc đám cưới vẫn vang lên rộn rã khắp sân nhà, cờ hoa bay phấp phới trong gió buổi `Sáng hôm ấy`. Những người `Người dân trong làng` cười nói vui vẻ, chúc mừng gia đình. Mai vẫn ngồi trong phòng, lòng đầy mong chờ, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cổng. Nhưng kim đồng hồ đã nhích dần qua cái mốc `giờ hoàng đạo` mà thầy lễ đã chọn. Ban đầu chỉ là vài cái nhìn lén lút vào cổ tay, rồi thành những cái nhìn thẳng vào mặt đồng hồ điện thoại.
Một vài tiếng xì xào khe khẽ bắt đầu nổi lên giữa đám đông. “”Sao lâu vậy nhỉ? `Giờ hoàng đạo` qua rồi đấy.”” “”Chắc tắc đường thôi mà, giờ
xe cộ đông.”” Nhưng nét mặt của người nói không hẳn tin vào điều đó. Không khí rộn ràng ban đầu vẫn còn đó, nhưng đã len lỏi vào những sợi băn khoăn mỏng manh, như những đám mây nhỏ xíu bắt đầu che khuất ánh nắng. Mọi người vẫn cười, vẫn nói, nhưng ánh mắt thì hướng ra cổng, chờ đợi bóng dáng chiếc `Xe hoa` màu trắng sẽ dừng lại, chờ đợi `Dũng` bước xuống trong bộ `vest trắng, hoa đỏ` quen thuộc. Phía trong nhà, Mai bắt đầu cảm thấy lòng mình hơi se lại. Cô lại mở điện thoại, nhìn vào dòng tin nhắn cuối cùng của Dũng, và rồi nhìn ra cửa sổ, nơi tiếng nhạc dường như đã không còn khiến cô hoàn toàn vui tươi như vài phút trước.”
“Tiếng nhạc vẫn vang, nhưng không còn lấp đầy không khí bằng sự hân hoan trọn vẹn. Tiếng xì xào bên ngoài càng lúc càng rõ hơn. Cô Hai của Mai, người vẫn luôn chu toàn mọi việc trong nhà, bước vào phòng, nét mặt hơi căng thẳng.
“Mai này, sao giờ này bên đó vẫn chưa thấy động tĩnh gì thế con? Giờ lành qua lâu rồi,” Cô Hai hỏi, giọng thấp xuống một chút. “Bố mẹ lo lắng lắm rồi đấy.”
Mai mím môi, cố giữ nụ cười trên môi. “Chắc là tắc đường thôi ạ. Dũng bảo sắp đến rồi.” Cô nói, nhưng trong lòng đã dậy lên một dự cảm bất an. Cô lấy điện thoại ra, mở danh bạ.
“Thử gọi xem sao,” Cô Hai nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay Mai.
Mai gật đầu, ngón tay run nhẹ nhấn vào tên Dũng. Cô đưa điện thoại lên tai, nụ cười vẫn gượng gạo nở trên môi, cố gắng trấn an bản thân và Cô Hai. Tiếng chuông chờ vang lên vài hồi rồi ngắt.
“Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”
Giọng tổng đài lạnh lùng vang lên, như một nhát dao cứa vào sự hy vọng cuối cùng. Nụ cười trên môi Mai lập tức tắt ngấm, biến mất không còn dấu vết. Đôi mắt cô mở to, con ngươi co lại. Thay vào đó là nét mặt lo lắng, sợ hãi hiện rõ mồn một. Cô Hai cũng biến sắc. Mai hạ điện thoại xuống, tay run run. Không liên lạc được? Tại sao? Dũng chưa bao giờ tắt máy vào lúc quan trọng thế này. Cả căn phòng bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng nhạc xa xăm vọng lại và nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực Mai.”
“Mai hạ điện thoại xuống, tay run run. Không liên lạc được? Tại sao? Dũng chưa bao giờ tắt máy vào lúc quan trọng thế này. Cả căn phòng bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng nhạc xa xăm vọng lại và nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực Mai. Cô Hai cũng biến sắc, nhìn Mai không chớp mắt.
“Sao rồi con?” Cô Hai hỏi gấp gáp.
“Không… không liên lạc được ạ,” Mai thều thào, giọng lạc đi.
Cô Hai lập tức quay sang một người phụ nữ trung niên khác đứng gần đó, nét mặt đầy lo lắng. “Bác Bảy, bác gọi thử sang bên nhà ông bà sui gia xem sao. Giờ lành qua lâu rồi mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì.”
Bác Bảy gật đầu lia lịa, vội vàng rút điện thoại ra. Cô Hai tiến lại gần Mai, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, bàn tay bà cũng lạnh toát.
“Đừng lo quá con, chắc là có trục trặc gì đó thôi,” Cô Hai cố trấn an, nhưng chính bà cũng không giấu được sự bất an trong mắt.
Bác Bảy đưa điện thoại lên tai, bấm số. Cả Mai và Cô Hai nín thở theo dõi.
“Alo, tôi là Bảy đây ạ… Vâng, tôi gọi từ nhà cô Mai… À, vâng, tôi muốn hỏi thăm tình hình bên nhà mình ạ, sao đến giờ này mà vẫn chưa thấy đoàn rước dâu đến ạ? Giờ lành qua lâu rồi…”
Giọng Bác Bảy ban đầu còn giữ vẻ khách sáo, nhưng càng nói, nét mặt bà càng thay đổi. Đôi mắt mở to, lông mày nhíu chặt lại. Cô Hai và Mai nhìn nhau đầy lo lắng.
“Cái gì cơ?… Đi rồi á?… Đi lâu rồi á?…” Giọng Bác Bảy đột ngột cao vút lên, pha lẫn sự ngạc nhiên tột độ và hoang mang. “Đi được một quãng đường rồi á?…”
Bác Bảy buông thõng điện thoại xuống, khuôn mặt trắng bệch. Cô Hai và Mai lập tức xúm lại.
“Sao rồi bác Bảy? Bên đó nói sao?” Cô Hai hỏi dồn dập.
Bác Bảy lắp bắp, giọng run run. “Bên… bên đó nói… đám rước… đã đi lâu rồi. Đi từ… từ trước giờ lành một chút rồi cơ.”
Một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Mai. Cô Hai lảo đảo một bước.
“Đi lâu rồi á?” Cô Hai hét lên, không thể tin vào tai mình. “Thế sao… sao giờ này vẫn chưa tới? Đường từ đó sang đây cũng không xa lắm cơ mà!”
Mai đứng chết trân tại chỗ. Đi lâu rồi? Nhưng Dũng nói sắp đến? Và bây giờ không liên lạc được? Một cảm giác kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, bóp nghẹt lấy trái tim cô. Đám rước đã xuất phát, đã đi được một quãng đường, nhưng chú rể lại biến mất giữa không trung. Chuyện gì đã xảy ra?”
“Một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Mai. Cô Hai lảo đảo một bước.
“Đi lâu rồi á?” Cô Hai hét lên, không thể tin vào tai mình. “Thế sao… sao giờ này vẫn chưa tới? Đường từ đó sang đây cũng không xa lắm cơ mà!”
Mai đứng chết trân tại chỗ. Đi lâu rồi? Nhưng Dũng nói sắp đến? Và bây giờ không liên lạc được? Một cảm giác kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, bóp nghẹt lấy trái tim cô. Đám rước đã xuất phát, đã đi được một quãng đường, nhưng chú rể lại biến mất giữa không trung. Chuyện gì đã xảy ra?
Những người khác trong nhà, đang rộn ràng chuẩn bị nốt những công đoạn cuối cùng, nghe tiếng Cô Hai hét lên và nhìn thấy sắc mặt tái mét của Mai, Bác Bảy, lập tức xúm lại. Không khí vui tươi của đám cưới nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự căng thẳng và lo lắng tột độ.
“Có chuyện gì thế hả Cô Hai?”
“Sao tự nhiên mọi người lại thế này?”
“Đám rước vẫn chưa tới à?”
Hàng loạt câu hỏi vang lên, nhưng không ai trả lời. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Bác Bảy và Cô Hai, chờ đợi một lời giải thích. Cô Hai lấy lại bình tĩnh một cách khó khăn, giọng run run thông báo tin từ nhà trai.
“Bên nhà trai báo… đoàn rước dâu đã đi lâu rồi. Từ trước giờ lành.”
Cả căn phòng như nín thở. Đi lâu rồi? Mà vẫn chưa tới? Điều này là vô lý.
Một người đàn ông trung niên trong đám đông lên tiếng, giọng đầy sốt ruột: “Thế thì không ổn rồi. Giờ lành qua lâu lắm rồi. Đường đi không có gì tắc nghẽn được lâu đến thế.”
Cô Hai nắm chặt tay Bác Bảy, nét mặt quyết đoán: “Không chờ nữa! Phải có người đi tìm ngay lập tức! Ai đi xe máy được, chạy ngược lại theo tuyến đường đó xem sao!”
Lời hô hào của Cô Hai nhanh chóng nhận được sự hưởng ứng. Vài thanh niên trai tráng trong làng, đang có mặt ở đó, lập tức xung phong.
“Để cháu đi Cô Hai ơi!”
“Cháu chạy xe nhanh, để cháu xem sao!”
“Vâng, để bọn cháu đi cùng nhau cho chắc!”
Ba chàng thanh niên trẻ khỏe, bộ quần áo chỉnh tề chuẩn bị đi đám cưới, vội vàng chạy ra cổng. Những người lớn tuổi và phụ nữ xúm lại dặn dò rối rít, giọng gấp gáp và đầy bất an.
“Đi cẩn thận nhé các cháu!”
“Chạy thẳng theo đường chính ấy!”
“Có thấy động tĩnh gì là gọi điện về ngay đấy nhé!”
“Nhớ hỏi thăm mọi người trên đường đi!”
Các chàng trai gật đầu liên tục, không kịp nói nhiều. Họ nhanh chóng lấy chiếc xe máy dựng gần cổng, tiếng máy nổ gấp gáp như thể muốn xé tan bầu không khí nặng trĩu. Trước khi phóng đi, họ nhìn lại đám đông một lần cuối, ánh mắt cũng hiện rõ sự lo lắng thay vì vẻ háo hức ban đầu.
Tiếng động cơ xe máy gầm lên rồi nhỏ dần, hút vào con đường dẫn ra ngoài làng. Đám đông còn lại đứng chết lặng nhìn theo. Không ai nói gì, chỉ có tiếng tim đập thình thịch và ánh mắt đầy bất an trao nhau. Mai vẫn đứng ở đó, không nhúc nhích, đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía con đường xa xăm, nơi người cô yêu thương dường như đã tan biến không một dấu vết. Sự sợ hãi giờ đây đã thay thế hoàn toàn cảm giác mong chờ hạnh phúc ban đầu. Chuyện gì đó tồi tệ… rất tồi tệ đã xảy ra.”
“Tại địa điểm tổ chức tiệc cưới, không khí rộn ràng ban nãy đã biến mất hoàn toàn. Thay vì tiếng nhạc đám cưới vui tươi, một sự im lặng nặng nề bao trùm, chỉ thỉnh thoảng bị xé tan bởi tiếng sụt sùi khe khẽ. Những dải lụa hồng, những chùm hoa tươi tắn giờ đây trông thật lạc lõng, như những nhân chứng câm lặng cho một bi kịch đang lơ lửng.
Giữa không gian ấy, cô dâu Mai ngồi trên chiếc ghế trang trọng dành cho mình, cô đơn và bất động. Chiếc áo cưới trắng tinh khôi giờ như một vật nặng trĩu trên vai cô. Nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên má, thấm ướt lớp trang điểm tỉ mỉ. Cô nhìn về phía cổng, nơi ba chàng trai vừa phóng xe đi, ánh mắt vô hồn.
Những người dân trong làng còn ở lại xúm xít xung quanh. Họ cố gắng nói lời an ủi Mai, nhưng giọng nói cũng lạc đi vì lo lắng. Gương mặt ai nấy đều căng thẳng, những nụ cười gượng gạo không thể che giấu sự sợ hãi tột cùng đang ngự trị trong lòng.
“Mai con… đừng khóc nữa. Chắc là có tắc đường gì đó thôi con ạ,” một bác gái trong làng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mai, nhưng giọng nói run run của bà phản bội sự trấn an đó.
“Đúng rồi, có khi xe hỏng dọc đường thôi. Bọn trẻ đi tìm ngay rồi, sẽ có tin tức nhanh thôi con,” một người khác tiếp lời, nhưng ánh mắt lại liên tục nhìn ra đường, chờ đợi.
Bác Bảy và Cô Hai đứng cạnh đó, nét mặt xám ngắt. Cô Hai nắm chặt tay, móng tay ghim sâu vào da thịt. “Không thể nào… đường đấy quen thuộc lắm mà… sao lại lâu thế được chứ?” bà lẩm bẩm.
Mai không đáp lời. Cô cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, không thở nổi. Hình ảnh Dũng trong bộ vest trắng, nụ cười rạng rỡ, hộp nhẫn cưới trong tay… tất cả giờ đây như một ảo ảnh xa vời. Dòng tin nhắn cuối cùng “Anh sắp tới rồi…” giờ lại vang vọng trong đầu cô như một lời chia ly.
Thời gian trôi qua thật chậm rãi, mỗi giây mỗi phút đều như một thế kỷ. Sự im lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thở dài lo âu và tiếng thì thầm cầu nguyện. Tiếng còi xe máy xa dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại không khí nặng trịch. Mọi người đều hiểu, đây không còn là sự chậm trễ thông thường của đám cưới nữa. Một điều gì đó khủng khiếp đã xảy ra trên con đường rước dâu định mệnh ấy. Sự mong chờ đã biến thành nỗi sợ hãi, và không khí đám cưới giờ đây đã nhường chỗ hoàn toàn cho một cảm giác tang tóc chưa được gọi tên. Mai ngồi đó, trái tim đau thắt, nhìn vào hư vô, chỉ mong một phép màu sẽ đưa Dũng quay trở về.”
“Giữa sự tĩnh lặng chết chóc ấy, bất chợt một âm thanh xé ngang không gian. TIẾNG XE MÁY LỚN đang lao về phía địa điểm tổ chức tiệc cưới, ngày càng gần, ngày càng gấp gáp. Tất cả ánh mắt đổ dồn ra phía cổng.
Một chiếc xe máy phanh gấp. Một người thanh niên, chính là một trong ba người vừa phóng đi tìm, nhảy vội xuống xe. Gương mặt anh ta tái nhợt như cắt không còn giọt máu, hơi thở hổn hển, dồn dập như vừa chạy đua với tử thần. Quần áo lấm lem, ánh mắt thất thần xen lẫn sợ hãi tột độ.
“Sao rồi? Có tin gì chưa con? Thằng Dũng đâu?” Một bác trai run rẩy hỏi.
Người thanh niên không thể nói thành lời ngay lập tức, anh cố gắng hít sâu lấy hơi. Mai như người chết đuối vớ được cọc, gắng gượng đứng dậy, nhìn chằm chằm vào anh ta, trái tim đập điên cuồng trong lồng ngực.
“Nam… sao thế con? Thấy… thấy gì rồi?” Cô Hai giọng lạc đi.
Nam nuốt khan, ánh mắt anh ta lảng tránh nhìn thẳng vào Mai. “Cháu… cháu thấy… thấy có vấn đề gì đó… ở khúc cua gần cây cầu…” Anh ta lắp bắp, giọng đứt quãng.
Không khí như đặc quánh lại. Mọi người nín thở chờ đợi.
“Vấn đề gì? Nói rõ xem!” Một người đàn ông khác gằn giọng.
Nam nhắm mắt lại một giây, như cố gắng xua đi hình ảnh ám ảnh trong đầu. “Có vẻ… có vẻ là… tai nạn…” Anh ta thì thầm, hai bàn tay nắm chặt lại.
Chỉ một từ “tai nạn” tuôn ra đã đủ nhấn chìm không gian vào sự hỗn loạn. Tiếng xì xào nổi lên, những tiếng kêu thất thanh vang vọng.
“Tai nạn á? Trời ơi…”
“Ai? Xe nào? Có sao không?”
“Thằng Dũng… có phải xe thằng Dũng không?”
Mai ngã quỵ xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào bật ra, không còn kìm nén được nữa. Cô không cần nghe thêm gì nữa. Từ “tai nạn” và ánh mắt tuyệt vọng của Nam đã nói lên tất cả.
Nam lắc đầu lia lịa, vẻ mặt kinh hoàng. “Cháu… cháu không dám lại gần. Nó… nó trông ghê lắm… Xe máy văng ra… lật nghiêng… Cháu chỉ thấy… thấy có bóng người nằm đó… không nhúc nhích… Cháu sợ quá liền quay về báo các bác…” Giọng anh ta run lên bần bật.
Sự mơ hồ trong lời báo cáo càng nhân lên nỗi sợ hãi. “Không nhúc nhích”, “trông ghê lắm” – những cụm từ đó như nhát dao cứa vào trái tim những người đang chờ đợi.
Bác Bảy mặt trắng bệch, ông lảo đảo lùi lại. Cô Hai đưa tay lên che miệng, nước mắt chảy dàn dụa. Những gương mặt xung quanh đều đờ đẫn, không ai dám tin vào điều vừa nghe thấy. Hy vọng cuối cùng đã tan biến, thay vào đó là một cảm giác lạnh lẽo, buốt giá bao trùm lấy tất cả. Họ biết, cái “”vấn đề gì đó”” ở khúc cua gần cây cầu có lẽ chính là sự thật tàn khốc mà không ai muốn đối mặt.”
“Không ai nói thêm một lời. Cái lạnh lẽo, buốt giá bao trùm lấy tất cả. Ngay lập tức, một đám đông người dân trong làng, gồm cả những người đàn ông vừa trở về và nhiều người khác, vội vã lao ra khỏi sân, chạy thẳng về phía con đường mà Nam vừa chỉ. Bước chân họ dồn dập, mang theo nỗi sợ hãi và một chút hy vọng mong manh, dù biết điều đó gần như là không thể. Cô Hai và một vài phụ nữ đứng chôn chân tại chỗ, mặt tái mét, chỉ có thể đưa tay lên cầu nguyện. Mai vẫn ngồi đó, tiếng nấc nghẹn ngào trở thành âm thanh duy nhất còn nghe rõ giữa không gian im lặng chết chóc.
Đoàn người chạy như bay dọc theo con đường đất quen thuộc. Cờ hoa trang trí cho ngày cưới vẫn còn vương vãi đâu đó trên lối đi. Càng đến gần khúc cua, không khí càng trở nên nặng nề. Một mùi lạ thoang thoảng trong gió. Rồi, cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ.
Tại khúc cua gần cây cầu nhỏ, chiếc xe hoa màu trắng, đáng lẽ phải lộng lẫy trang trí ruy băng và hoa tươi, giờ đây nằm chỏng chơ, lật nghiêng một bên, biến dạng hoàn toàn. Kính vỡ vụn văng khắp nơi. Những bó hoa đỏ thắm, ruy băng trắng tinh, và cả những gói quà nhỏ rơi vãi, lấm lem bùn đất và thứ chất lỏng sẫm màu. Chiếc xe máy mà Nam nhìn thấy cũng nằm cách đó không xa, cũng méo mó.
Đám đông sững lại. Một sự tĩnh lặng chết chóc kéo dài vài giây, chỉ có tiếng gió rít qua những tán lá. Rồi, như một đợt sóng thần cảm xúc vỡ òa, tiếng la hét thất thanh, tiếng khóc nức nở bùng lên dữ dội.
“Trời ơi!”
“Xe… xe hoa…”
“Đó là… đó là xe của thằng Dũng!”
Một người đàn ông quỵ xuống, hai tay ôm đầu. Một bác gái khuỵu gối, che miệng khóc nấc. Những người khác chạy lại gần hơn, ánh mắt kinh hoàng quét khắp hiện trường. Họ nhìn thấy sự tan nát của chiếc xe, nhìn thấy những đồ vật quen thuộc của ngày cưới vương vãi, và nhìn thấy…
Một vài người đàn ông dũng cảm hơn, hoặc có lẽ là sự liều lĩnh của tuyệt vọng, bắt đầu tìm kiếm. Họ gọi tên Dũng. Tiếng gọi lạc đi trong tiếng khóc và sự hoảng loạn. Không ai dám đến quá gần vị trí mà Nam đã miêu tả có bóng người nằm đó. Nỗi sợ hãi bao trùm. Hiện trường chỉ còn lại sự tan thương và bằng chứng không thể chối cãi của một thảm kịch vừa xảy ra. Chiếc xe hoa tan nát, ngày vui biến thành ngày tang.”
“Những người đàn ông cố gắng tiến lại gần hơn, bước chân nặng trịch như đeo chì. Mắt họ mở to, quét qua khung cảnh tan hoang trước mặt. Chiếc xe hoa giờ chỉ còn là đống sắt vụn méo mó. Kính chắn gió vỡ nát, mảnh vỡ găm vào ghế da rách bươm. Những bó hoa đỏ thắm của ngày vui giờ héo úa, lấm lem thứ chất lỏng sẫm màu đáng sợ. Ruy băng trắng tinh giờ chỉ còn là những dải vải tả tơi, dính bết.
Một người đàn ông lớn tuổi, thường ngày vốn rất gan dạ, vừa nhìn thấy một vật gì đó cạnh chiếc xe đã lập tức lùi lại, mặt mày tái mét, tay ôm ngực thở dốc. Ông vội quay đi, không dám nhìn thêm lần nào nữa. Tiếng nôn khan vang lên.
Những người khác cũng chỉ nhìn thấy thoáng qua một góc chiếc áo vest trắng, lấm lem, và một thứ gì đó… không còn nguyên vẹn. Khuôn mặt họ biến sắc, nỗi khiếp sợ lan nhanh như cháy rừng.
“Không… không thể nào…” Một tiếng thốt thì thầm đầy tuyệt vọng.
Ai đó nhìn thấy chiếc hộp nhẫn cưới. Nó văng ra khỏi xe, nằm lăn lóc dưới vũng bùn đất và… máu. Chiếc hộp màu đỏ giờ nhuốm màu đen sẫm, móp méo. Cầm chiếc hộp lên, tay người đó run rẩy. Hộp đã bị biến dạng hoàn toàn.
Sự thật tàn khốc, trần trụi đập vào mắt tất cả. Nó khủng khiếp hơn mọi lời đồn đoán, mọi nỗi sợ hãi mơ hồ ban nãy. Không còn một chút hy vọng mong manh nào còn sót lại.
Tiếng khóc, tiếng gào thét lại bùng lên, dữ dội hơn, tuyệt vọng hơn. Họ gục xuống, tay ôm đầu, hoặc ôm lấy nhau khóc nức nở. Cảnh tượng tang thương phủ trùm lấy khúc cua yên bình ngày nào. Ngày vui chưa kịp đến đã biến thành ngày tang.”
“Cảnh tượng ở Nhà cô dâu vẫn rộn ràng, tiếng trống, tiếng nhạc đám cưới vẫn vang lên, át đi những tiếng xì xào lo lắng về sự chậm trễ của đoàn rước dâu. Mai, trong bộ váy trắng tinh khôi, đứng ngồi không yên. Nàng nhìn ra cổng liên tục, đôi mắt ẩn chứa nỗi sốt ruột pha lẫn mong chờ. Mọi người xung quanh cố gắng trấn an, nhưng không khí căng thẳng vẫn lẩn khuất đâu đó trong từng nụ cười gượng gạo.
Bỗng, chiếc điện thoại bàn đặt ở góc nhà đổ chuông. Một người chú của Mai, ông Ba, vội vàng nhấc máy. Ông Ba là người hiền lành, bình tĩnh nhất trong nhà, nhưng vừa nghe đầu dây bên kia nói được vài câu, sắc mặt ông đột nhiên tái mét. Đôi tay ông run rẩy siết chặt ống nghe. Giọng nói ở đầu dây bên kia nghe nghẹn ngào, ngắt quãng.
Mai thấy chú Ba biến sắc, trái tim nàng như thắt lại. Một dự cảm chẳng lành đột ngột ập đến, lạnh buốt. Nàng chầm chậm bước lại gần, cố gắng đọc nét mặt chú Ba.
“Chú… sao vậy chú?” Mai khẽ hỏi, giọng run run.
Ông Ba không đáp lời, mắt vẫn nhìn xa xăm vô định, miệng mấp máy như không tin vào những gì vừa nghe thấy. Tay ông vẫn cầm chặt điện thoại, nhưng dường như chẳng còn nhận thức được nó nữa. Tiếng nói từ đầu dây bên kia vẫn vọng lại, dù nhỏ nhưng đủ khiến những người đứng gần đó phải nín thở lắng nghe.
Rồi, khó khăn lắm, như phải dồn hết sức lực, ông Ba mới thốt lên thành lời, giọng lạc đi, vỡ vụn:
“Không… không qua khỏi…”
Toàn bộ âm thanh trong căn nhà như đóng băng lại. Tiếng trống ngưng bặt, tiếng nhạc tắt lịm. Chỉ còn tiếng nói đứt quãng của ông Ba vang vọng, sắc lạnh và tàn nhẫn.
“Dũng… Dũng… không qua khỏi rồi…”
Lời báo tử như một nhát dao đâm thẳng vào tim Mai. Cả thế giới trước mắt nàng sụp đổ. Âm thanh từ điện thoại, từ chú Ba, từ mọi thứ xung quanh bỗng trở nên xa vời, vô nghĩa. Nàng cảm thấy đầu óc choáng váng, chân tay bủn rủn. Đôi mắt Mai mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Chú rể của nàng, người mà nàng vẫn đang mong ngóng từng giây phút, người vẫn nhắn tin hẹn ước sáng nay… không qua khỏi? Không thể nào!
Mai lảo đảo lùi lại một bước, tay ôm chặt lấy ngực, nơi trái tim nàng đang bị xé nát thành ngàn mảnh. Mọi âm thanh, mọi màu sắc của ngày vui bỗng chốc biến thành màu tang tóc. Tiếng khóc nức nở bắt đầu vỡ òa từ những người phụ nữ xung quanh khi họ hiểu ra điều kinh hoàng vừa xảy ra. Không khí đám cưới nháy mắt biến thành không khí của một buổi tang lễ. Mai đứng đó, cô độc giữa sự hỗn loạn, nỗi đau quá lớn khiến nàng không thể cất nên lời. Nàng cảm thấy mình như đang chìm xuống một vực sâu tăm tối, nơi không còn ánh sáng, không còn hy vọng.”
“Cả người Mai đông cứng lại. Trong khoảnh khắc, nàng không nghe thấy gì, không cảm thấy gì ngoài tiếng tim mình vỡ tan tành. Thế giới xung quanh, tiếng khóc của mọi người, tiếng trống kèn đã tắt lịm bỗng trở nên méo mó, xa lạ. Dũng… không qua khỏi? Hai chữ đó cứ xoáy vào tâm trí nàng như mũi khoan sắc nhọn. Nàng vẫn còn nhớ như in nụ cười của anh sáng nay, dòng tin nhắn cuối cùng anh hứa sẽ đến thật nhanh. Không thể nào… Không thể nào là sự thật!
Như một sợi dây vô hình bị đứt phựt, cơ thể Mai bỗng chốc mất hết sức lực. Từ cổ họng nàng bật ra một tiếng hét xé lòng, đau đớn đến tận cùng. Âm thanh ấy như tiếng thú dữ bị thương, đầy tuyệt vọng và điên loạn, át cả tiếng khóc nức nở của những người xung quanh. Nàng không còn đứng vững được nữa. Đôi chân nàng khuỵu xuống, cả thân hình choàng bộ váy cưới trắng muốt đổ gục lên nền nhà lát gạch lạnh lẽo. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, hòa lẫn với sự choáng váng, nghẹt thở. Nỗi đau như một con sóng thần nhấn chìm nàng hoàn toàn. Mọi thứ trước mắt nàng nhòe đi, quay cuồng. Trần nhà, những gương mặt hoảng hốt, những bông hoa trang trí… tất cả đều biến thành mớ hỗn độn vô nghĩa. Thế giới của Mai thật sự đã sụp đổ ngay trước giờ G, ngay khi nàng còn đang mong chờ được nắm tay người mình yêu bước vào lễ đường. Nàng nằm đó, gục trên nền nhà lạnh, hoàn toàn chìm đắm trong vực sâu của nỗi mất mát, không còn biết gì đến không gian hay thời gian xung quanh nữa.”
“Cơ thể Mai gục xuống, nằm bất động trên nền nhà lạnh lẽo, tiếng nấc nghẹn ngào của nàng hòa lẫn với tiếng khóc vỡ òa của những người xung quanh. Không khí rộn ràng của đám cưới chỉ vài phút trước đã bị xé toạc, thay vào đó là một màn sương đen của sự tuyệt vọng. Tiếng nhạc cưới im bặt. Tiếng trống kèn vui tai giờ như tiếng chuông báo tử.
Bà Mai, mẹ của cô dâu, chạy đến ôm lấy con gái, lay gọi trong vô vọng. Ông Mai, nét mặt thất thần, đứng sững sờ nhìn cảnh tượng bi thương. Những người hàng xóm, khách mời, ban đầu còn bàng hoàng, giờ bắt đầu hành động theo bản năng.
Một người đàn ông đứng tuổi, có uy tín trong làng, hít một hơi thật sâu. “”Không thể ngồi đây được! Phải làm gì đó!””
Tiếng nói của ông như một mệnh lệnh thức tỉnh. Lập tức, không ai bảo ai, người dân bắt đầu tháo dỡ phông bạt in hình cô dâu chú rể còn vẹn nguyên nụ cười. Những dải lụa đỏ, cờ hoa trang trí được giật xuống một cách vội vàng, không còn chút trân trọng nào. Bàn ghế tiệc được xê dịch một cách thô bạo. Ai đó chạy đi tìm vải đen, băng tang.
“”Tháo nhanh lên! Không để thế này được!”” tiếng một người phụ nữ thúc giục, tay thoăn thoắt gỡ những chùm bóng bay màu sắc.
Trong góc sân, chiếc xe hoa trang trí rực rỡ với đầy hoa hồng và ruy băng đỏ giờ trông thật lạc lõng, như một lời chế giễu tàn khốc của số phận. Một vài thanh niên lặng lẽ tiến đến, bắt đầu tháo bỏ hoa trang trí khỏi xe. Từng cánh hoa rơi lả tả xuống đất, như nước mắt của chính chiếc xe.
Những người phụ nữ lớn tuổi ngồi lại với gia đình Mai, cố gắng an ủi bà Mai đang khóc ngất trên người con gái. Tiếng khóc nức nở lan ra khắp nơi. Từ không khí hân hoan chờ đón dâu, nơi đây đã biến thành một nhà tang lễ tạm bợ chỉ trong chớp mắt. Khách mời đến dự đám cưới giờ đây lại đứng đó, gương mặt ai cũng đẫm lệ, xót xa nhìn cảnh tượng tang thương. Họ không còn là những vị khách đến chia vui, mà đã trở thành những người đưa tang bất đắc dĩ cho một chú rể chưa kịp bước chân vào lễ đường của chính mình.”
“Mai nằm đó, thân thể run rẩy, tiếng nấc không ngừng thoát ra từ lồng ngực. Bàn tay cô run rẩy lần tìm chiếc điện thoại, thứ vẫn còn nguyên vẹn trong túi váy cưới. Như một phao cứu sinh cuối cùng trong cơn bão táp, Mai siết chặt lấy nó. Màn hình sáng lên, hiển thị vô vàn tin nhắn từ Dũng trong buổi sáng ngày cưới, nhưng ánh mắt cô chỉ dừng lại ở dòng cuối cùng, dòng tin nhắn chỉ vài phút trước đó, trước khi thế giới của cô sụp đổ.
“”Mai à, đợi anh một lát nữa thôi…””
Chỉ vỏn vẹn bảy chữ, nhưng với Mai lúc này, mỗi chữ như một nhát dao lạnh lẽo cứa sâu vào trái tim đang rỉ máu. Dòng tin nhắn cuối cùng chứa đựng hy vọng, chứa đựng lời hứa về một tương lai chỉ còn là cát bụi. ‘Đợi anh một lát nữa thôi’… và anh sẽ không bao giờ đến nữa.
Đôi mắt Mai mở to vô hồn nhìn vào màn hình, nước mắt giàn giụa làm nhòe đi từng con chữ. Cô bỗng bật dậy, ôm chặt lấy chiếc điện thoại vào ngực như ôm lấy chính Dũng. Tiếng khóc ban nãy chỉ là nức nở, giờ đây biến thành tiếng gào thét xé lòng.
“”Dũng! Dũng ơi!””
Tiếng gọi tên Dũng vang vọng khắp căn nhà, át cả tiếng khóc than của những người xung quanh. Bà Mai, vừa được người khác dìu dậy, lao đến ôm lấy con gái.
“”Mai ơi con ơi… Bình tĩnh lại con…”” Bà Mai vừa khóc vừa nói, nhưng Mai dường như không nghe thấy gì.
Cô chỉ biết ôm chặt lấy chiếc điện thoại, gục đầu xuống, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng gọi tuyệt vọng.
“”Dũng… anh hứa rồi mà… sao anh lại… Dũng ơi!!!””
Mọi âm thanh ồn ào xung quanh dường như tan biến, chỉ còn tiếng gào khóc não lòng của Mai. Cô gái trong bộ váy cưới tinh khôi, thay vì đứng đợi chú rể trên lễ đường, giờ đây lại quằn quại trong nỗi đau tột cùng, ôm chặt kỷ vật cuối cùng của người mình yêu, trong một không gian đã nhuốm màu tang tóc. Căn nhà rộn ràng của ngày cưới đã biến thành địa ngục trần gian, và Mai đang bị thiêu đốt trong ngọn lửa của mất mát.”
“Tiếng gào khóc xé lòng của Mai vọng ra từ căn nhà, hòa vào không khí nặng trĩu đang bao trùm khắp `Làng`. Cờ hoa, bong bóng, và những tấm phông cưới giờ đây trở thành vật chứng tố cáo sự trớ trêu của số phận. `Người dân trong làng` tụ tập thành từng nhóm nhỏ, đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía `Nhà cô dâu hoặc địa điểm tổ chức tiệc cưới`, nơi lẽ ra đang diễn ra hôn lễ.
Bà Hai, người hàng xóm gần nhà Mai, sụt sùi lau nước mắt. “”Trời ơi… Khổ thân con bé Mai quá. Tương lai đang tươi sáng thế mà…””
Ông Ba gật đầu, thở dài não nuột. “”Ai mà ngờ được… thằng Dũng hiền lành, chăm chỉ thế cơ mà. Đúng là họa vô đơn chí.””
Những lời xì xào thương cảm, tiếc nuối vang lên khắp nơi. Họ nói về tình yêu đẹp của đôi trẻ, về những dự định tương lai mà họ từng chia sẻ, về nụ cười rạng rỡ của Mai trong buổi sáng định mệnh ấy.
“”Nhìn nó trong bộ váy cưới… như tiên sa vậy đó. Giờ thì…”” Một người phụ nữ khác nghẹn giọng.
Tiếng khóc không chỉ đến từ gia đình Mai, mà còn từ rất nhiều người trong `Làng`. Họ khóc cho số phận oan nghiệt, khóc cho một hạnh phúc chưa kịp chớm nở đã bị vùi lấp. Không khí `Làng` không còn là sự rộn ràng của ngày cưới, mà chìm trong sự ảm đạm, tang tóc, và nỗi xót thương vô hạn.
Bên trong `Nhà cô dâu hoặc địa điểm tổ chức tiệc cưới`, Mai vẫn gục đầu, tiếng nấc nghẹn ngào không dứt. Bà Mai và vài người phụ nữ khác ở bên cạnh, vỗ về, an ủi, nhưng dường như không lời nào có thể xuyên qua bức màn tuyệt vọng đang bao bọc lấy cô. Chiếc điện thoại vẫn nằm chặt trong tay Mai, màn hình đã tối đen, nhưng dòng tin nhắn cuối cùng của Dũng như khắc sâu vào tâm trí cô.
“”Đợi anh một lát nữa thôi…””
Câu nói ấy giờ đây như một lời nguyền nghiệt ngã, đeo bám lấy Mai trong nỗi đau khôn cùng. `Người dân trong làng` nhìn vào, chỉ biết lắc đầu, trái tim nặng trĩu. Họ hiểu, nỗi đau của Mai lúc này lớn hơn bất cứ điều gì họ từng chứng kiến. Ngôi làng nhỏ bé, vốn luôn bình yên, giờ đây chìm trong nước mắt và sự bàng hoàng trước bi kịch chưa từng có. Tương lai của Mai, của Dũng, của cả `Làng`, như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt trong buổi sáng `Sáng hôm ấy`.”
“Những ngày sau đó trôi qua nặng nề, Mai bước đi như một cái bóng. Nỗi đau dường như đã rút cạn sinh khí trong cô. Cô tìm đến nơi yên nghỉ cuối cùng của Dũng, khu nghĩa trang nhỏ nằm ở ngoại ô `Làng`. Trên tay cô là bó hoa cưới đã úa tàn, từng cánh hoa rụng rơi theo mỗi bước chân. Mai quỳ xuống bên nấm mồ mới đắp, khẽ đặt bó hoa xuống. Gió hiu quạnh thổi qua, mang theo hơi lạnh của đất.
“”Dũng… anh ơi…”” Tiếng Mai khẽ khàng, lạc đi trong gió. Đôi mắt cô sưng húp, nhìn vào tấm bia đá lạnh lẽo khắc tên anh. “”Sao anh lại bỏ em đi… Sao lại là ngay lúc này chứ?””
Cô bắt đầu nói chuyện, như thể anh vẫn đang ở đó lắng nghe. Cô kể về sự trống trải trong căn nhà lẽ ra đã ngập tràn tiếng cười và hạnh phúc. Cô kể về những đêm dài cô không sao chợp mắt được, hình ảnh anh cứ hiện lên ám ảnh.
“”Anh còn nhớ không? Anh nói mình sẽ đi biển trăng mật… sẽ xây một căn nhà nhỏ có khu vườn đầy hoa hồng… sẽ có những đứa trẻ chạy quanh… Tất cả… tất cả giờ chỉ còn là gió thoảng mây bay sao anh?””
Mai đưa tay lên, chạm vào chiếc nhẫn đính hôn vẫn lấp lánh trên ngón áp út. Nụ cười hạnh phúc ngày anh cầu hôn giờ như một vết cứa sâu trong tim cô. Cô nhìn chiếc nhẫn, rồi lại nhìn tấm di ảnh anh đặt tạm trên bia mộ. Đây là lời hứa, là sự ràng buộc duy nhất còn sót lại.
Hít một hơi run rẩy, Mai từ từ tháo chiếc nhẫn ra. Lòng bàn tay cô lạnh toát. Chiếc nhẫn nhỏ nằm cô đơn trong lòng bàn tay cô. Cô đặt nó xuống cạnh di ảnh anh, như trả lại lời hẹn ước chưa kịp hoàn thành.
“”Anh đi bình yên nhé… Lời hứa của chúng mình… có lẽ… chỉ đến đây thôi…””
Nước mắt lại lăn dài trên gò má xanh xao của Mai. Cô ngồi đó thật lâu, trong im lặng, chỉ có tiếng gió và tiếng nấc nghẹn ngào không thành lời. Chiếc nhẫn nằm đó, im lìm bên cạnh nấm mồ lạnh lẽo, vật chứng cho một tình yêu đẹp đẽ nhưng đoản mệnh, cho một tương lai đã bị cướp đi tàn nhẫn.”
“Những ngày tháng cứ thế trôi qua, mang theo cả những mảng ký ức tưởng chừng như không thể phai mờ. Mai học cách đối diện với sự trống vắng mỗi buổi sáng thức dậy, với khoảng không lạnh lẽo bên cạnh giường. Cô vẫn sống, vẫn thở, nhưng trái tim dường như đã hóa đá một phần. Vết sẹo do nỗi đau để lại hằn sâu, nhức nhối mỗi khi có điều gì đó gợi nhớ về anh.
Một buổi chiều mưa, Mai ngồi lặng lẽ trong căn phòng, nơi lẽ ra đã là tổ ấm của hai người. Ánh mắt cô dừng lại trên kệ sách, nơi có một khung ảnh quen thuộc. Đó là bức ảnh cưới chụp vội khi cả hai còn là sinh viên, chỉ với chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, nụ cười rạng rỡ, tràn đầy hy vọng về tương lai. Trong ảnh, Dũng vòng tay ôm lấy Mai, ánh mắt anh nhìn cô tràn ngập tình yêu và sự tự hào. Mai đưa tay run rẩy chạm vào tấm ảnh, cảm giác lạnh lẽo từ lớp kính truyền đến đầu ngón tay, đối lập hoàn toàn với hơi ấm của ký ức.
Cô nhớ lại `Sáng hôm ấy` ở `Làng`, không khí rộn ràng của cờ hoa, tiếng trống, tiếng nhạc đám cưới. Mai trong bộ váy cưới trắng muốt, lòng nôn nao chờ đợi `chú rể` trong bộ `vest trắng, hoa đỏ` bước vào. Anh đã nhắn tin, một `dòng tin nhắn cuối cùng định mệnh`: “”Anh sắp tới rồi, vợ yêu! Chờ anh nhé!””
Cô không bao giờ quên giây phút tim mình như ngừng đập khi nghe tin. Chiếc `xe hoa` bị lật trên `đường đi rước dâu`. `Biến cố khiến chú rể không đến được`. Cái tin sét đánh đã cướp đi nụ cười, cướp đi hạnh phúc, cướp đi tất cả.
Mai khẽ gục đầu xuống, nước mắt lại lăn dài. Nỗi đau đó không bao giờ biến mất, nó chỉ chuyển hóa thành một phần của cô, một vết thương âm ỉ nhắc nhở về một tình yêu đẹp đẽ nhưng dang dở. Chiếc `hộp nhẫn cưới` vẫn nằm trong ngăn kéo, cô không đủ can đảm để nhìn lại nó.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn, mặt trời vẫn mọc và lặn mỗi ngày, `người dân trong làng` vẫn tiếp tục cuộc sống của họ. Nhưng đối với Mai, thế giới như đã dừng lại ở `Sáng hôm ấy`. Câu chuyện tình yêu của cô và Dũng đã kết thúc, không phải bằng một lễ cưới lãng mạn hay một mái ấm hạnh phúc, mà bằng một cái kết đẫm nước mắt và sự tiếc nuối khôn nguôi.
Thời gian là liều thuốc xoa dịu, nhưng không thể xóa nhòa. Mai học cách hít thở, học cách bước đi, học cách mỉm cười trở lại. Những kỷ niệm về Dũng không còn là những mũi kim đâm thẳng vào tim, mà trở thành một phần tĩnh lặng trong tâm hồn cô. Đó là nụ cười của anh trong bức ảnh cũ, là những lời hứa về ngôi nhà nhỏ và khu vườn hoa hồng, là cảm giác ấm áp khi anh nắm tay cô. Cô hiểu rằng, tình yêu không nhất thiết phải có một cái kết trọn vẹn theo lẽ thường. Có những câu chuyện tình yêu, dù ngắn ngủi hay đau thương, vẫn mang một vẻ đẹp riêng, khắc sâu vào ký ức và trở thành một phần không thể thiếu của cuộc đời. Mai biết mình sẽ không bao giờ quên, nhưng cô cũng biết mình cần phải tiếp tục. Cho Dũng, cho chính bản thân cô, và cho tất cả những hy vọng mà anh đã vun đắp cho cô. Nỗi đau vẫn còn đó, như một vết sẹo, nhưng nó nhắc nhở cô về một tình yêu đã từng tồn tại, một tình yêu vĩnh cửu, dù đã bị số phận chia lìa. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, mang theo một chút bình yên len lỏi vào trái tim đang dần học cách hàn gắn.”

