“Đêm lọ mọ dậy đi vệ sinh tôi nghe được cuộc trò chuyện kinh-khung của 3 cô con dâu, sáng hôm sau tôi cầm theo 5 tỷ tiền mặt và 3 cuốn sổ đỏ rời khỏi nhà đến ở với con gái nhưng nào ngờ…
“Nửa đêm đi vệ sinh nghe được cuộc nói chuyện ki-nh h-oàng của 3 cô con dâu, sáng hôm sau tôi ôm 5 tỷ và 3 sổ đỏ bỏ đi – nhưng không ngờ…”
Tôi năm nay ngoài 70, về hưu được mấy năm, sống cùng ba người con trai và ba cô con dâu trong căn nhà 5 tầng xây kiểu đại gia đình.
Tưởng đâu tuổi già được hưởng phúc con cháu đầy nhà, ai ng-ờ…
Đêm ấy, khoảng 2 giờ sáng, tôi lọ mọ dậy đi vệ sinh. Đi ngang qua tầng bếp, đèn vẫn sáng. Tưởng ai quên tắt, tôi rón rén bước xuống thì nghe giọng ba cô con dâu đang ngồi tụm lại nhỏ to.
Những gì tôi nghe khiến chân tôi lạnh toát, tim đập thình thịch.
“Bà già giờ còn giữ mấy sổ đỏ, chắc đợi ch-ết mới chia.”
“Không khéo lúc lẩm cẩm lại đem cho từ thiện thì toang.”
“Hay mình dụ bà ký chuyển tên, làm cho nhanh, chứ sống mãi mà chả chịu buông.”
Rồi cười khúc khích:
“Chứ còn gì, chờ bà mất thì bốc cả nắm tro về chia cho dễ!”
Tôi nín thở quay người, không để lộ mình vừa nghe hết. Đêm đó tôi không ngủ nổi một phút.
Sáng hôm sau, trước khi cả nhà dậy, tôi lặng lẽ rút 5 tỷ tiền mặt từ sổ tiết kiệm và cầm theo cả 3 cuốn sổ đỏ, lặng lẽ bắt xe đến nhà con gái út – đứa duy nhất đã lấy chồng xa, chưa bao giờ xin xỏ tôi điều gì.
Nó mở cửa, ngạc nhiên thấy tôi tay xách nách mang, mừng rỡ đón vào:
“Mẹ sao thế, sao không gọi trước?”
Tôi ôm nó, nước mắt trào ra. Tôi nghĩ:
“Ở đời, ai ngờ đẻ ba thằng con trai, ba nàng dâu danh giá, mà lúc cuối đời lại phải chạy về bấu víu đứa con gái bị cả nhà xem là ‘gả đi rồi, không còn quyền’.”
Tôi ăn ở nhà nó được hai ngày, lòng dần yên ổn lại. Con gái hiếu thảo, chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ.
Nhưng rồi… ta-i họ-a lại tới theo cách tôi không ngờ.
Một chiều thứ bảy, tôi đang tưới cây sau vườn thì vô tình nghe thấy con rể nói qua điện thoại câu rù-ng m-ình…
👇👇”
“…Một chiều thứ bảy, tôi đang tưới cây sau vườn thì vô tình nghe thấy con rể nói qua điện thoại câu rù-ng m-ình… 👇👇
Bà mẹ đang cặm cụi tưới từng gốc cây cảnh trong vườn, tâm trạng dần trở nên thư thái sau hai ngày ở nhà con gái. Bỗng nhiên, bà nghe thấy tiếng con rể vọng lại từ phía hiên nhà, giọng nói anh ta khá lớn qua điện thoại. Bà không để ý lắm, cứ tiếp tục công việc, cho đến khi một câu nói lọt vào tai khiến tay bà khựng lại.
“”À, con mụ già đó hả? Vẫn ở đây à?”” Giọng con rể đầy vẻ khó chịu và khinh miệt vang lên, xuyên qua tiếng lá cây xào xạc. “”Phiền phức thật.””
Bà mẹ sững người. Cây tưới trên tay bà hơi nghiêng, nước chảy lênh láng xuống gốc cây. Bà cố gắng nghe rõ hơn, trái tim bắt đầu đập thình thịch một cách khó hiểu.
“”Cậu bảo con Hạnh… tìm cớ nào đó đưa bả về lại bên kia đi,”” con rể tiếp tục, giọng nói hạ thấp hơn một chút nhưng vẫn đủ để bà nghe thấy. “”Nhà mình nuôi không nổi đâu.””
Câu nói cuối cùng như một gáo nước đá dội thẳng vào bà. ‘Nhà mình nuôi không nổi đâu’. Không phải là lời trách móc con gái, mà là tiếng thở dài chán ghét, tiếng tính toán chi li dành cho chính bà – người mẹ vợ. Tim bà đập loạn xạ trong lồng ngực, mạnh đến nỗi bà tưởng như có thể nghe thấy nó nện thình thịch giữa không gian yên tĩnh của khu vườn.
Bà hoàn toàn không thể tin vào tai mình. Đây là con rể hiếu thảo, luôn miệng dạ thưa, luôn tỏ vẻ cung kính với bà sao? Ánh mắt bà trợn tròn, nhìn về phía hiên nhà nơi con rể đang đứng, lưng quay về phía bà.
Trong khoảnh khắc đó, bản năng sinh tồn trỗi dậy. Bà lập tức thu tay lại, đặt mạnh cây tưới xuống nền đất, rồi nhanh chóng lùi lại phía sau. Bà khom lưng xuống, cố gắng nấp mình vào bụi cây hoa giấy lớn ngay gần đó. Lá cây che khuất thân hình gầy gò của bà. Bà nín thở, chỉ dám hé mắt nhìn về phía con rể, sợ hãi tột độ anh ta sẽ quay lại và phát hiện bà đã nghe thấy tất cả. Anh ta vẫn đang nói chuyện điện thoại, không hề hay biết về khoảnh khắc chết lặng và sự phản bội vừa diễn ra ngay sau lưng mình. Bà mẹ nép mình trong bụi cây, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể, còn hơn cả cái lạnh của đêm đông.”
Anh ta dứt khoát nhấn nút kết thúc cuộc gọi. Nụ cười nhếch mép đầy vẻ tính toán vẫn còn đọng lại trên môi. Con rể chậm rãi quay người lại, ánh mắt sắc như dao quét một vòng quanh khu vườn yên tĩnh. Anh ta nhìn kỹ từng gốc cây, từng bụi hoa, như thể đang tìm kiếm điều gì đó hoặc chắc chắn rằng không có ai nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi. Bà mẹ, nép mình trong bụi hoa giấy, cảm thấy tim mình như ngừng đập. Bà nín thở, toàn thân run rẩy vì sợ hãi, sợ chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ tố cáo vị trí của bà. Ánh mắt anh ta lướt qua bụi cây nơi bà đang ẩn náu, dừng lại một thoáng khiến bà giật mình, nhưng rồi lại dời đi, không hề nhận ra sự hiện diện mong manh, run rẩy của người mẹ vợ. Dường như đã yên tâm, con rể quay bước, đi thẳng vào nhà mà không hề ngoảnh lại. Bà mẹ vẫn giữ nguyên tư thế khom lưng, không dám cử động, cho đến khi tiếng bước chân anh ta khuất hẳn. Cảm giác lạnh lẽo và kinh hoàng bao trùm lấy bà, còn hơn cả những gì bà đã nghe được từ ba cô con dâu trước đó.
“Bà mẹ vẫn nín thở, đôi mắt già nua dõi theo bóng lưng con rể khuất hẳn sau cánh cửa. Toàn thân bà run lên bần bật không kiểm soát. Mãi đến khi tiếng bước chân anh ta hoàn toàn im bặt, bà mới khẽ khàng thở ra, lồng ngực như muốn vỡ tung. Bà từ từ duỗi thẳng người, những khớp xương kêu lên răng rắc vì phải giữ nguyên một tư thế quá lâu. Đôi chân bà rã rời, gần như không thể đứng vững. Bà cần phải vào nhà, ngay lập tức.
Bà cẩn thận hé mắt nhìn về phía cánh cửa. Không có động tĩnh gì. Hít một hơi thật sâu, bà bắt đầu lén lút di chuyển ra khỏi bụi hoa, cúi thấp người hết mức có thể. Mỗi bước đi đều chậm rãi, thận trọng, như sợ làm lay động dù chỉ một chiếc lá. Bà di chuyển dọc theo bức tường, hướng về phía cửa sau. Tim bà đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy vọt ra ngoài. Bà cố gắng giữ cho hơi thở đều đặn, vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, mặc dù bên trong bà là cả một cơn bão tố.
Vừa đặt chân vào nhà, cảm giác an toàn thoáng qua ngay lập tức bị đè bẹp bởi làn sóng sợ hãi mới. Nỗi kinh hoàng từ đêm nghe ba cô con dâu âm mưu chia chác tài sản lại ùa về, nhưng lần này, nó còn khủng khiếp hơn gấp bội. Từng lời nói, từng giọng điệu lạnh lẽo của ba cô con dâu lại văng vẳng bên tai bà, nhưng nỗi ám ảnh mới mà bà vừa nghe được từ con rể khiến tất cả những nỗi sợ hãi trước đó đều trở nên lu mờ. Bà cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cái cảm giác bị phản bội, không chỉ từ những người con dâu mà giờ đây có lẽ còn từ cả người con rể mà bà tin tưởng, gần như đánh gục bà.
Bà dựa vào tường, cố gắng ổn định lại hơi thở. Trong đầu bà chỉ còn lại một câu hỏi, lặp đi lặp lại như một tiếng vọng đau đớn: “”Chẳng lẽ… chẳng lẽ đứa con rể mình tin tưởng, đứa mà mình cứ ngỡ là chỗ dựa cuối cùng… cũng giống như bọn chúng sao?”” Nỗi sợ hãi ấy không chỉ đơn thuần là sợ mất tài sản, mà là sợ sự thật về những người thân yêu xung quanh mình, sợ cái bộ mặt thật ghê tởm ẩn dưới lớp vỏ bọc hiếu thảo, yêu thương. Bà cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình.”
“Bà mẹ dựa vào tường, cố gắng ổn định lại hơi thở. Cái cảm giác bị phản bội, không chỉ từ những người con dâu mà giờ đây có lẽ còn từ cả người con rể mà bà tin tưởng, gần như đánh gục bà. Trong đầu bà chỉ còn lại một câu hỏi, lặp đi lặp lại như một tiếng vọng đau đớn: “”Chẳng lẽ… chẳng lẽ đứa con rể mình tin tưởng, đứa mà mình cứ ngỡ là chỗ dựa cuối cùng… cũng giống như bọn chúng sao?”” Bà cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình.
Đêm đó, bà trằn trọc không ngủ. Từng lời bà nghe được cứ lặp đi lặp lại như một thước phim kinh dị trong tâm trí. Sáng hôm sau, khi Người con gái út vào phòng gọi mẹ ăn sáng, bà vẫn chưa chợp mắt được chút nào. Đôi mắt thâm quầng, mệt mỏi. Bà gượng ngồi dậy, cố gắng che giấu sự lo lắng tột độ đang gặm nhấm mình.
Trên bàn ăn, bà mẹ nhìn Người con gái út và Son-in-law với ánh mắt khác lạ. Không còn sự ấm áp, tin tưởng như hai ngày trước. Thay vào đó là sự dò xét, nghi ngờ. Bà cố gắng đọc suy nghĩ của họ qua từng cử chỉ, lời nói, từng nét mặt. Son-in-law vẫn tỏ ra ân cần, gắp thức ăn cho bà. Người con gái út vẫn dịu dàng hỏi han. Nhưng trong mắt bà, tất cả giờ đây đều có vẻ giả tạo.
“”Mẹ ăn đi ạ,”” Son-in-law nói, giọng vẫn đầy vẻ hiếu thảo.
Bà mẹ khẽ gật đầu, nhưng tay bà cầm đũa run run. Bà đưa miếng cơm lên miệng, nhưng dường như không cảm nhận được hương vị. Tất cả giác quan của bà đang tập trung vào hai người ngồi đối diện.
Người con gái út để ý thấy mẹ mình ăn rất ít, và ánh mắt bà cứ nhìn chằm chằm vào mình và chồng. Mẹ không còn cười đùa, không còn kể chuyện. Bà chỉ im lặng, thi thoảng lại thở dài rất nhẹ.
“”Mẹ ơi, mẹ mệt ở đâu ạ? Hay đồ ăn không hợp khẩu vị mẹ?”” Người con gái út lo lắng hỏi.
Bà mẹ giật mình, vội vàng lắc đầu. “”À không… mẹ không sao. Chắc đêm qua mẹ hơi khó ngủ thôi.”” Bà cố gắng nặn ra một nụ cười trấn an, nhưng đôi mắt bà lại phản bội, vẫn ánh lên sự cảnh giác.
Son-in-law đặt đũa xuống, nhìn bà mẹ với vẻ quan tâm. “”Mẹ có muốn đi khám không? Con đưa mẹ đi.””
“”Không… không cần đâu con. Mẹ chỉ hơi mệt chút thôi.”” Bà mẹ vội từ chối. Bà không muốn rời khỏi nhà lúc này. Bà cần ở lại để quan sát, để tìm hiểu.
Suốt buổi sáng, bà mẹ liên tục theo dõi mọi hành động của Son-in-law. Anh ta nói chuyện điện thoại, làm việc trên máy tính, nhưng mỗi cử chỉ nhỏ của anh đều lọt vào mắt bà. Bà cố gắng nghe lén các cuộc gọi của anh ta, nhưng anh ta thường ra ngoài ban công hoặc nói rất nhỏ. Sự kín đáo này càng làm tăng thêm sự nghi ngờ trong lòng bà.
Người con gái út càng lúc càng cảm thấy lo lắng về mẹ. Mẹ bồn chồn, không yên. Bà đi đi lại lại trong nhà, thỉnh thoảng lại nhìn ra vườn, nơi bà mẹ đã nghe lén được cuộc điện thoại kinh hoàng. Bà mẹ dường như đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc đang suy tính một điều gì đó rất quan trọng. Sự thay đổi đột ngột này khiến Người con gái út không khỏi thắc mắc. Chuyện gì đã xảy ra với mẹ mình trong đêm qua? Ánh mắt của mẹ nhìn mình và chồng lúc này… thật đáng sợ. Nó không còn là ánh mắt của người mẹ yêu thương nữa, mà là ánh mắt của một người đang bị săn đuổi, và đang tìm cách đối phó với kẻ thù.”
“Trong căn phòng lạ lẫm tại nhà con gái út, Bà mẹ trằn trọc trên chiếc giường êm ái. Ngoài kia, màn đêm đen đặc, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích. Đã gần 2 giờ sáng, nhưng mắt bà vẫn thao láo. Hình ảnh khu vườn sau nhà, và bóng dáng Son-in-law lấp lóa trong ánh đèn mờ ảo cứ hiện về. Cùng với đó là câu nói lạnh người mà bà vô tình nghe được qua lớp cửa kính: “”Chuyện đó cứ để con lo… Sẽ xong xuôi thôi…””
“”Chuyện gì? Chuyện gì sẽ xong xuôi?”” Bà mẹ lẩm bẩm, giọng khô khốc. Bà cố gắng xâu chuỗi câu nói đó với những gì đã nghe tại nhà cũ. Âm mưu của ba cô con dâu… 5 tỷ… ba cuốn sổ đỏ… Chúng muốn lấy hết. Chúng muốn đẩy bà ra đường. Và giờ… liệu Son-in-law, đứa con rể bà tin tưởng nhất, đứa mà bà nghĩ là nơi nương tựa cuối cùng, lại có liên quan?
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng bà. Cái cảm giác bị phản bội, không chỉ một lần mà là hai lần, từ những người gần gũi nhất, khiến bà nghẹt thở. Lời nói của Son-in-law vang vọng trong đầu, ngày càng đáng sợ. Nó có liên quan đến tài sản của bà không? Hay là một âm mưu khác, một kế hoạch độc ác hơn mà bà chưa lường tới? Hắn nói “”sẽ xong xuôi thôi””. Xong xuôi cái gì? Xong xuôi việc chiếm đoạt tài sản? Hay xong xuôi việc… đẩy bà đi mãi mãi?
Nước mắt bà lặng lẽ chảy xuống gối. Bà cảm thấy mình như một con thú bị lùa vào bẫy, tứ bề đều là kẻ thù. Những người con trai bà yêu thương thì sao? Họ có biết gì không? Hay họ cũng là một phần của âm mưu này? Nỗi ngờ vực gặm nhấm, không cho bà một giây phút yên bình.
Bà trở mình, mớ suy nghĩ rối bời cứ quẩn quanh. Lời lẽ của con rể nghe có vẻ bí ẩn, không rõ ràng, nhưng lại mang một sự chắc chắn đáng sợ. Liệu hắn đang liên kết với những người con dâu kia? Chia chác tài sản của bà? Hay hắn có kế hoạch riêng? Một kế hoạch còn tăm tối hơn cả việc chiếm đoạt 5 tỷ và 3 cuốn sổ đỏ?
Bà nhắm nghiền mắt lại, cố gắng loại bỏ những suy nghĩ đáng sợ. Nhưng không được. Từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của con rể lướt qua tâm trí bà. Sự ân cần thái quá? Những cuộc điện thoại bí mật? Ánh mắt đôi lúc lạ lùng? Tất cả giờ đây đều bị soi chiếu dưới ánh đèn ngờ vực. Mọi thứ đều có thể là dấu hiệu. Mọi thứ đều có thể là lời ngụy biện.
Đêm cứ thế trôi đi, nặng nề và tăm tối. Bà mẹ nằm đó, tâm trí quay cuồng với những câu hỏi không lời giải đáp. Nỗi sợ hãi và sự đề phòng đã thay thế hoàn toàn sự mệt mỏi thể xác. Bà biết, bà không thể ngủ được. Bà phải tỉnh táo. Bà phải tìm hiểu. Bà phải tự bảo vệ mình. Kể cả khi… kẻ thù lại là chính người mà bà đã đặt niềm tin cuối cùng.”
“Nỗi sợ hãi và sự ngờ vực khiến Bà mẹ không sao chợp mắt nổi. Bà nằm bất động, chỉ có tâm trí là hoạt động không ngừng. Hàng loạt câu hỏi quẩn quanh, mỗi câu lại đẩy nỗi lo của bà lên một mức mới. Bà không thể cứ nằm đây, chờ đợi một điều gì đó khủng khiếp xảy ra. Bà phải biết. Bà phải tự mình tìm ra sự thật, dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu.
Cái quyết tâm dần định hình trong đầu bà. Bà sẽ không lùi bước. Bà sẽ không buông xuôi. Dù là con dâu hay con rể, nếu dám động đến tài sản của bà, dám có ý đồ xấu với bà, họ đều sẽ phải trả giá. Bà mẹ nhếch mép. Cái sức tàn của tuổi già này không phải để bị chà đạp.
Nhưng làm cách nào để tìm hiểu? Bà không thể hỏi thẳng Son-in-law. Bộ mặt ân cần, hiếu thảo kia có thể chỉ là vỏ bọc. Bà cũng không thể nhờ vả ai trong cái nhà này. Con gái bà quá hiền lành, có lẽ sẽ không tin những điều bà nói về chồng nó. Hơn nữa, nếu hắn thực sự là kẻ xấu, cảnh báo con gái chỉ khiến bà gặp nguy hiểm thêm.
Bà mẹ bắt đầu suy tính. Con rể hay đi đi lại lại, đôi khi nói chuyện điện thoại trong nhà hoặc ngoài vườn. Có lẽ bà có thể rình nghe lén thêm một lần nữa, cố gắng thu được những thông tin rõ ràng hơn. Hoặc… ánh mắt bà liếc về phía chiếc điện thoại Son-in-law thường để trên bàn khách. Nếu có cơ hội, khi hắn không chú ý, bà có thể thử xem điện thoại của hắn? Tìm trong tin nhắn, nhật ký cuộc gọi? Điều đó có thể cung cấp bằng chứng cụ thể hơn là những câu nói lấp lửng.
Suy nghĩ về việc xem trộm điện thoại khiến tim bà đập nhanh hơn một chút. Đó là hành động xâm phạm riêng tư, điều mà một người ngay thẳng như bà chưa bao giờ nghĩ tới. Nhưng giờ đây, bà cảm thấy mình đang trong cuộc chiến sinh tồn. Lương tâm có thể đặt sang một bên. Sự an toàn và tài sản của bà là trên hết.
Kế hoạch sơ bộ đã có. Bà sẽ giữ thái độ bình thường, không để ai nghi ngờ. Bà sẽ quan sát mọi cử động của Son-in-law, chờ đợi cơ hội thích hợp. Càng nghĩ, bà càng cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong người. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây đã bị lu mờ bởi sự quyết tâm sắt đá. Bà sẽ lật bộ mặt thật của hắn, và cả những kẻ âm mưu kia, bằng được. Đêm dài vẫn còn, nhưng trong tâm trí Bà mẹ, cuộc điều tra bí mật đã chính thức bắt đầu.”
“Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu xiên qua khung cửa sổ. Bà mẹ vẫn thức dậy sớm như thường lệ, nhưng không còn vẻ mệt mỏi hay uể oải. Thay vào đó là một sự cảnh giác cao độ. Bà theo dõi từng cử động của Son-in-law từ lúc anh ta thức dậy. Anh ta có vẻ vội vàng hơn mọi ngày. Anh ta nhanh chóng sửa soạn, ăn vội bữa sáng do con gái út chuẩn bị, rồi đứng lên.
“”Con đi làm đây mẹ nhé! Chút nữa vợ con dậy thì mẹ bảo nó đi chợ mua đồ giúp mẹ.”” Son-in-law nói lớn, giọng hơi hối hả.
“”Ừ, con đi đường cẩn thận.”” Bà mẹ đáp lại một cách bình thản, nhưng mắt bà không rời khỏi anh ta.
Son-in-law cúi xuống đeo giày, rồi mở cửa bước ra ngoài. Tiếng cửa đóng lại. Bà mẹ vẫn ngồi im trên ghế, chờ đợi. Vài giây trôi qua. Bà nghe tiếng xe nổ máy, rồi từ từ lăn bánh xa dần.
Bà mẹ thở nhẹ một hơi, định đứng dậy thì mắt bà chợt dừng lại trên mặt bàn uống nước. Một vật quen thuộc nằm im lìm ở đó – chiếc điện thoại di động của Son-in-law. Anh ta đã quên.
Tim bà mẹ đập thình thịch trong lồng ngực. Đập nhanh đến nghẹt thở. Đây rồi! Cơ hội mà bà chờ đợi. Cơ hội duy nhất để bà có thể nhìn vào thế giới bí mật của anh ta, tìm ra sự thật đằng sau giọng nói rùng rợn đêm qua.
Sự do dự chỉ thoáng qua. Bà mẹ lập tức đứng dậy. Chân bà hơi run, nhưng ý chí thì sắt đá. Bà tiến đến bên bàn, nhìn quanh một lượt để đảm bảo không có ai khác trong nhà đang quan sát. Căn nhà im lặng. Con gái bà chắc vẫn còn ngủ.
Bà run rẩy đưa tay ra. Những ngón tay già nua khẽ chạm vào chiếc điện thoại lạnh ngắt. Bà cầm nó lên, cảm giác vừa tội lỗi, vừa quyết tâm. Không còn đường lui. Bà phải biết. Bằng mọi giá. Bà lật chiếc điện thoại trong tay, ánh mắt đầy cảnh giác và sự dò xét.”
“Bà run rẩy đưa tay ra. Những ngón tay già nua khẽ chạm vào chiếc điện thoại lạnh ngắt. Bà cầm nó lên, cảm giác vừa tội lỗi, vừa quyết tâm. Không còn đường lui. Bà phải biết. Bằng mọi giá. Bà lật chiếc điện thoại trong tay, ánh mắt đầy cảnh giác và sự dò xét. Bà đặt điện thoại xuống bàn, ngón tay run run lướt nhẹ lên màn hình. Bà nín thở, chờ đợi khung nhập mật khẩu. Nhưng không có gì hiện ra. Màn hình chính bật sáng ngay lập tức. Hóa ra anh ta không đặt mật khẩu, hoặc đó là một dãy số quá đơn giản mà hệ thống tự động mở. Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự căng thẳng tột độ.
Tay bà run lên bần bật, nhưng đôi mắt thì lại sắc như dao cạo. Bà nuốt khan, cố gắng điều khiển những ngón tay già nua lướt trên màn hình cảm ứng xa lạ. Bà tìm biểu tượng gọi điện, rồi nhấn vào Lịch sử cuộc gọi gần đây. Hàng loạt số điện thoại và tên người hiện ra. Bà lướt lên, lướt xuống, ánh mắt quét nhanh qua từng dòng, tìm kiếm bất kỳ cái tên hoặc số máy nào có vẻ đáng ngờ, hoặc liên quan đến cuộc trò chuyện rùng rợn đêm qua.
Tim bà đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đập như gõ mạnh vào màng nhĩ. Bà lướt xuống thêm, lướt qua những cuộc gọi gần nhất, rồi lùi về xa hơn. Không có gì bất thường nổi bật ngay lập tức. Bà cau mày. Liệu có phải bà đã nhầm?
Không, giọng nói ấy, nội dung ấy, không thể nào nhầm được. Sự thật nhất định nằm ở đâu đó. Bà chuyển sang ứng dụng Tin nhắn. Ngón tay bà lướt trên màn hình cảm ứng, cảm giác vừa vụng về vừa đầy quyết đoán. Danh sách các cuộc hội thoại hiện ra. Bà bắt đầu lướt qua, từng dòng một, đọc lướt nhanh nội dung của những tin nhắn gần đây nhất. Ánh mắt bà căng thẳng tột độ, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào.”
“Bà lướt qua, từng dòng một, đọc lướt nhanh nội dung của những tin nhắn gần đây nhất. Ánh mắt bà căng thẳng tột độ, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Đa số là những tin nhắn công việc, tin tức thông thường, hay những lời hỏi han xã giao. Không có gì. Bà lại lướt xuống. Bỗng, ngón tay bà dừng lại. Một cuộc hội thoại gần đây được lưu bằng một biệt danh lạ hoắc, nghe xa lạ hoàn toàn so với những cái tên bà thường nghe con rể nhắc đến.
Tò mò xen lẫn nghi ngờ, bà khẽ chạm vào dòng tin nhắn đó. Màn hình chuyển sang khung chat riêng. Bà bắt đầu đọc lướt từ dưới lên, đọc những dòng gần nhất. Tim bà hẫng đi một nhịp. Rồi hai nhịp. Càng đọc, mặt bà càng tái đi, từng mạch máu trên thái dương như muốn giật lên.
Dòng tin nhắn đầu tiên bà đọc thấy: “”Việc bà ấy cứ để tôi lo””.
Bà nuốt khan. ‘Bà ấy’… ai? Lẽ nào là bà?
Dòng thứ hai hiện ra, lạnh như tiền: “”Số tiền và giấy tờ rất quan trọng””.
Bàn tay bà run lên bần bật. Tiền? Giấy tờ? Giống hệt những gì bà đã nghe lũ con dâu mình bàn bạc. Không thể nào là trùng hợp!
Bà căng mắt đọc dòng tin nhắn cuối cùng, dòng mới nhất. Nó như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực bà, khiến bà gần như không thở nổi: “”Nhất định không được để ai biết””.
Tuyệt mật. Kế hoạch bí mật. Liên quan đến ‘bà ấy’, tiền bạc và giấy tờ quan trọng. Bà ngã khuỵu xuống sàn, chiếc điện thoại rơi khỏi tay, va vào nền gạch kêu lạch cạch. Khuôn mặt già nua của bà trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng, không thể tin vào những gì mình vừa đọc. ‘Bà ấy’ chính là bà. Những người bà tin tưởng nhất… lại đang tâm. Con rể. Con gái. Không, không thể nào! Nhưng những dòng tin nhắn kia… là thật!”
“Bà ngã khuỵu xuống sàn, chiếc điện thoại rơi khỏi tay, va vào nền gạch kêu lạch cạch. Khuôn mặt già nua của bà trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng, không thể tin vào những gì mình vừa đọc. ‘Bà ấy’ chính là bà. Những người bà tin tưởng nhất… lại đang tâm. Con rể. Con gái. Không, không thể nào! Nhưng những dòng tin nhắn kia… là thật!
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng khẽ mở. Người con gái út, với mái tóc dài buông xõa và khuôn mặt còn ngái ngủ, bước vào. Cô ngạc nhiên khi thấy mẹ mình ngồi bệt dưới sàn, cạnh chiếc điện thoại.
Bà mẹ giật mình như bị điện giật. Nhanh như cắt, bà cúi xuống, vơ lấy chiếc điện thoại và giấu nhẹm ra sau lưng. Bà vội vàng gắng gượng đứng dậy, cố nén lại cơn choáng váng, nở một nụ cười gượng gạo trên môi, gương mặt vẫn còn nét bàng hoàng chưa kịp tan hết.
“”Mẹ… mẹ đang làm gì vậy?”” Cô con gái ngạc nhiên hỏi, ánh mắt đầy thắc mắc nhìn người mẹ già đang luống cuống.”
“Bà mẹ luống cuống che giấu chiếc điện thoại, nụ cười gượng gạo méo mó trên môi không che giấu được sự bàng hoàng trong mắt bà. Tim bà đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Bà cố đứng thẳng dậy, khẽ day day thái dương.
“”À… mẹ… mẹ chỉ… làm rơi đồ thôi,”” bà lắp bắp, giọng run run, cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng thất bại thảm hại. Chiếc điện thoại vẫn nằm gọn trong tay bà, bị bà giấu nhẹm ra sau lưng.
Cô con gái út nhìn mẹ đầy nghi hoặc. Ánh mắt cô dừng lại ở bàn tay bà đang giấu thứ gì đó phía sau.
“”Mẹ làm rơi gì mà trông mẹ sợ vậy?”” cô hỏi, bước lại gần hơn. Cô không thấy chiếc điện thoại, chỉ thấy vẻ mặt bất thường của mẹ.
Bà mẹ vội xoay người lại, tránh ánh mắt soi mói của con gái. “”Không có gì, không có gì cả. Chỉ là… mẹ hơi mệt thôi.”” Bà đi nhanh về phía giường, đặt chiếc điện thoại xuống nệm, cố ý để úp mặt màn hình xuống. Bà ngồi xuống mép giường, hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh.
Cô con gái út vẫn đứng đó, nhìn mẹ với ánh mắt dò xét. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng cô khi thấy thái độ kỳ lạ của mẹ.
Sau khoảnh khắc đó, nỗi nghi ngờ của bà mẹ không còn chỉ hướng về con rể nữa. Bà nhìn cô con gái, đôi mắt già nua nheo lại, cố tìm một lời giải thích khác cho những dòng tin nhắn ghê rợn kia. ‘Bà ấy’ có thể là ai khác không? Hay… hay chính con gái bà cũng biết chuyện? Lồng ngực bà thắt lại. Không thể nào! Nhưng nếu không phải, sao con rể lại nhắn tin như vậy?
Những ngày sau đó tại nhà con gái, bà mẹ sống trong tâm trạng thấp thỏm, đầy cảnh giác. Bà dành thời gian quan sát hai vợ chồng con gái. Bà để ý từng cử chỉ, từng lời nói, từng ánh mắt họ trao nhau.
Buổi sáng, khi cả nhà cùng ăn sáng, bà ngồi im lặng, dõi theo con gái út và con rể. Con gái út vẫn ân cần gắp đồ ăn cho chồng, hỏi han chuyện công việc của anh. Anh con rể vẫn mỉm cười đáp lời, thỉnh thoảng lại quay sang nói chuyện với bà bằng giọng điệu lễ phép thường ngày.
“”Mẹ ăn thêm đi ạ,”” con gái út nhẹ nhàng nói, gắp một miếng thịt vào bát bà.
Bà mẹ giật mình, vội vàng gật đầu. Bà nhận miếng thịt, nhưng mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt con gái. Nụ cười đó… có phải là thật không? Ánh mắt đó… có đang che giấu điều gì không? Bà cố đọc vị cô con gái, nhưng không tài nào tìm thấy một dấu hiệu nào khác biệt.
Vào buổi chiều, khi con rể ngồi làm việc với chiếc laptop trong phòng khách, con gái út ngồi bên cạnh đọc sách. Bà mẹ đi qua đi lại, giả vờ như đang tìm thứ gì đó, nhưng thực chất là để nghe lén. Bà nghe thấy tiếng gõ phím lạch cạch, tiếng con rể thỉnh thoảng trả lời điện thoại công việc. Giọng anh hoàn toàn bình thường, chuyên nghiệp.
Bà mẹ đi vào bếp lấy nước, nhưng vẫn hướng tai về phía phòng khách. Bà nghe con gái nhẹ nhàng hỏi chồng: “”Anh có mệt không? Nghỉ chút đi.””
Tiếng con rể vang lên, có chút mệt mỏi nhưng vẫn dịu dàng: “”Anh sắp xong rồi. Em cứ đọc sách đi.””
Bà mẹ đứng trong bếp, dựa lưng vào quầy đá lạnh lẽo. Những âm thanh bình thường đó… lại khiến bà càng thêm hoang mang. Họ trông giống như một cặp vợ chồng hạnh phúc bình thường. Không có gì bất thường. Nhưng nếu vậy, cuộc điện thoại hôm trước là sao? Những dòng tin nhắn đó là sao? Lẽ nào bà đã hiểu lầm? Hay sự diễn kịch của họ quá hoàn hảo?
Nỗi nghi ngờ như một con virus độc hại, âm thầm gặm nhấm tâm trí bà, khiến bà nhìn con gái mình bằng ánh mắt khác. Bà thấy bóng dáng con gái đi lại trong nhà, bỗng nhiên cảm giác xa lạ, lạnh lẽo. Bà tự hỏi, liệu người con gái bé bỏng, hiếu thảo mà bà hết mực yêu thương… có thực sự đang tham gia vào một âm mưu kinh hoàng như vậy? Bà không dám tin, nhưng lại không thể gạt bỏ hoàn toàn ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Mọi thứ xung quanh bà lúc này đều trở nên mờ ảo, đầy rẫy sự dối trá tiềm ẩn. Bà không biết phải tin ai nữa.”
“Bà mẹ ngồi trên chiếc ghế sofa mềm mại trong phòng khách nhà con gái út, nhưng cảm giác như đang ngồi trên đống gai. Căn nhà sạch sẽ, ấm cúng, khác xa với sự ngột ngạt ở nhà cũ, nơi có bóng dáng ba cô con dâu rình rập. Nhưng ở đây, nỗi sợ hãi lại mang một hình thái khác, âm thầm hơn, khó nắm bắt hơn. Bà nhìn quanh căn phòng, nơi ánh nắng chiều vàng nhạt chiếu qua khung cửa sổ. Mọi thứ trông bình thường, quá đỗi bình thường, đến mức khiến sự bất thường mà bà cảm nhận trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.
Bà siết chặt chiếc túi vải cũ kỹ trong lòng. Bên trong là 5 tỷ đồng tiền mặt và ba cuốn sổ đỏ – gia tài cả đời bà chắt chiu. Số tiền khổng lồ, những giấy tờ quyền lực, lẽ ra phải mang lại cho bà cảm giác an tâm, tự chủ. Nhưng giờ đây, chúng chỉ như những tảng đá nặng trịch, trói bà lại trong một cái bẫy vô hình. Bà có tiền, có tài sản, nhưng lại không thể tin tưởng bất kỳ ai xung quanh mình. Ba đứa con trai và ba cô con dâu âm mưu chiếm đoạt. Còn đứa con gái út yêu quý, liệu ánh mắt lo lắng của nó có thật? Hay nụ cười hiền lành của con rể chỉ là vỏ bọc cho những dòng tin nhắn kinh hoàng kia?
Mỗi tiếng động nhỏ trong nhà đều khiến bà giật mình. Tiếng cửa mở, tiếng bước chân ngoài hành lang, tiếng con rể ho nhẹ trong phòng làm việc… Tất cả đều nghe như những hồi chuông cảnh báo. Bà cảm thấy mình thật nhỏ bé, đơn độc giữa thế giới rộng lớn này, dù đang ở trong chính ngôi nhà của con mình. Tiền bạc không mua được sự bình yên, không mua được lòng tin. Chúng chỉ khiến bà trở thành mục tiêu, một con mồi béo bở mà ai cũng có thể rình rập.
Nước mắt bà khẽ chảy dài trên gò má nhăn nheo. Bà đã ngoài 70 tuổi, đáng lẽ phải được an hưởng tuổi già bên con cháu. Nhưng giờ đây, bà lại phải sống trong sợ hãi, nghi ngờ chính những người ruột thịt. Cái cảm giác bị mắc kẹt này thật tồi tệ. Bà có tiền, có tài sản, nhưng lại không biết phải đi đâu, về đâu. Về nhà cũ ư? Chắc chắn sẽ bị nuốt chửng. Ở đây ư? Nỗi nghi ngờ về con gái và con rể như con dao cứa vào tim bà mỗi ngày.
Bà day day thái dương, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng. Phải làm gì đây? Giữ chặt số tài sản này thì nguy hiểm rình rập. Buông ra ư? Bà đã đánh đổi cả đời để có được chúng. Hơn nữa, buông ra cho ai? Cho những kẻ đang chực chờ kia sao? Không thể được.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu bà, mỏng manh nhưng đầy hy vọng. Bà cần một nơi an toàn hơn. Một nơi mà không ai biết bà có gì. Một nơi mà bà không phải lo sợ bị lừa gạt, bị hãm hại. Nhưng nơi đó ở đâu? Giữa Sài Gòn rộng lớn này, ai sẽ là người đáng tin cậy? Bà đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn bầu trời đang dần ngả màu. Bà cần tìm một nơi trú ẩn. Khẩn trương.”
“Bà mẹ ngồi trên ghế, đôi mắt nhìn xa xăm vô định. Căn phòng yên tĩnh bao nhiêu thì trong đầu bà lại dậy sóng bấy nhiêu. Tiếng nói của người con rể, những âm thanh bà nghe lén được trong khu vườn hôm nọ, cứ văng vẳng bên tai như một điềm báo. “”Xong chuyện rồi… xử lý gọn gàng…””. Xử lý gọn gàng cái gì? Có phải là liên quan đến bà không? Hay là một chuyện làm ăn nào đó? Nhưng giọng điệu ấy, sự lạnh lùng ấy, khiến trái tim bà co thắt lại.
Đối mặt. Ý nghĩ đó xuất hiện, mạnh mẽ và thôi thúc. Phải làm rõ mọi chuyện. Phải nhìn thẳng vào mắt con rể, hỏi xem anh ta là người thế nào. Liệu có phải là người đàn ông tử tế, yêu thương con gái bà thật lòng, hay chỉ là một kẻ giả tạo, đội lốt hiền lành để che đậy những toan tính đen tối? Chỉ có đối mặt trực tiếp mới biết được sự thật.
Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi khác lại trào dâng, lạnh lẽo như nước đá. Nếu, nếu như những nghi ngờ của bà là đúng, con rể thật sự là một kẻ nguy hiểm… Bà đã nghe lén được cuộc nói chuyện của anh ta, anh ta có thể đã biết bà mang theo số tiền lớn, những cuốn sổ đỏ. Nếu bà đường đột xông ra hỏi, liệu có phải là tự đưa mình vào chỗ chết? Một khi đã bị lộ, một khi kẻ thủ ác biết bà đã phát hiện ra điều gì đó, chúng sẽ không ngần ngại ra tay. Bà đã già rồi, không còn đủ sức chống cự. Số tài sản kia, thay vì là lá bùa hộ mệnh, lại trở thành gọng kìm siết chặt lấy bà.
Bà day day thái dương, cảm thấy choáng váng. Đối mặt ư? Quá mạo hiểm. Im lặng theo dõi? Nhưng theo dõi đến bao giờ? Và trong lúc theo dõi, liệu bà có an toàn không? Kẻ thù giấu mặt đáng sợ hơn kẻ thù hiện hữu. Ngồi đây, trong ngôi nhà tưởng chừng an toàn này, mà lòng bà lại nơm nớp lo sợ.
Bà liếc nhìn chiếc túi vải cũ kỹ đặt cạnh mình, như nhìn một quả bom hẹn giờ. 5 tỷ đồng, 3 cuốn sổ đỏ… Chúng đang thiêu đốt bà. Phải làm gì đó. Không thể ngồi yên chờ chết. Nhưng làm gì đây? Tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài? Ai? Bà không dám tin ai nữa cả. Ba đứa con trai, ba cô con dâu… giờ đến cả con gái út và con rể… Tất cả đều có thể là những con sói đội lốt cừu.
Bà đứng dậy, bước đi chậm rãi quanh phòng. Mỗi bước chân đều nặng trịch. Đối mặt trực tiếp với con rể? Hay tìm cách khác? Đầu óc bà quay cuồng, lạc lõng giữa mớ bòng bong nghi ngờ và sợ hãi. Cái bẫy vô hình đang siết chặt. Bà cần một lối thoát, một nơi an toàn tuyệt đối, nhưng nó ở đâu? Ai sẽ đưa tay ra giúp bà? Bà nhìn ra cửa sổ, bầu trời chiều đã ngả sang màu tím sẫm. Đêm sắp đến rồi. Và bà vẫn cô đơn, mắc kẹt giữa mớ tài sản và những mối nguy hiểm rình rập.”
“Bóng tối buông xuống căn nhà con gái út, bao trùm lấy không khí nặng nề. Bà mẹ ngồi trên chiếc ghế bành, dáng người co ro, ánh mắt dáo dác như đang tìm kiếm một lối thoát vô hình. Mỗi tiếng động nhỏ trong nhà đều khiến bà giật mình thon thót. Bàn tay già nua run rẩy nắm chặt vạt áo. Sự lo lắng, sợ hãi hằn rõ trên khuôn mặt khắc khổ. Bà không thể che giấu được sự bất an đang gặm nhấm tâm can.
Chồng của người con gái út, anh ta đã để ý đến thái độ khác lạ của bà từ lúc bà mới đến. Bà không còn vẻ hoạt bát, hay cười nói như trước. Thay vào đó là sự lầm lũi, tránh né ánh nhìn, và đôi khi là những cơn giật mình đột ngột. Đêm nay, sự căng thẳng của bà dường như lên đến đỉnh điểm. Anh ta ngồi đối diện, giả vờ đọc báo nhưng ánh mắt liên tục liếc nhìn về phía bà. Một linh cảm không lành dấy lên trong lòng anh. Có điều gì đó không ổn. Rất không ổn.
Anh ta gập tờ báo lại, đặt xuống bàn. Hít một hơi thật sâu, anh đứng dậy, bước lại gần chiếc ghế bà đang ngồi. Bà mẹ giật mình, ánh mắt hoảng hốt nhìn anh. Anh ta mỉm cười nhẹ, cố gắng tạo ra bầu không khí thoải mái.
Anh ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khẽ khàng lên tiếng, giọng nói ấm áp nhưng ánh mắt dò xét. “”Mẹ…””.
Bà mẹ vẫn chưa hết giật mình, nhìn anh với vẻ cảnh giác. Anh ta thấy rõ sự phòng thủ trong ánh mắt bà.
Anh ta nói tiếp, giọng chân thành, cố gắng xóa đi khoảng cách vô hình giữa hai người. “”Mẹ có chuyện gì không ổn ạ? Trông mẹ lo lắng lắm””.
Câu hỏi trực tiếp của anh ta như chạm vào điểm yếu của bà. Bà mẹ giật nảy mình, đôi mắt mở to. Khuôn mặt tái nhợt của bà càng trở nên trắng bệch dưới ánh đèn. Bà lắp bắp, cố gắng tìm lời biện minh nhưng cổ họng như nghẹn lại. Nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ về anh ta cùng lúc ập đến, khiến bà không thể giữ nổi bình tĩnh. Bà chỉ biết nhìn anh, đôi môi mím chặt, không thốt nên lời. Sự im lặng của bà, thái độ bối rối cực độ, càng khiến cho sự nghi ngờ trong lòng người con rể thêm lớn. Anh ta nhìn thẳng vào mắt bà, chờ đợi một câu trả lời, nhưng tất cả anh nhận được chỉ là sự sợ hãi và một bí mật đang bị che giấu.”
“Anh ta nhìn thẳng vào mắt bà, chờ đợi một câu trả lời, nhưng tất cả anh nhận được chỉ là sự sợ hãi và một bí mật đang bị che giấu. Sự im lặng của bà kéo dài, căng như dây đàn. Anh ta nhẹ nhàng vươn tay, định đặt lên tay bà, nhưng bà lập tức rụt lại như bị chạm phải than hồng. Anh ta khựng lại, nhận ra nỗi sợ hãi của bà không chỉ là sự bất an chung chung, mà còn hướng về chính anh. Một tia khó hiểu lướt qua mắt anh. Chuyện gì đã xảy ra khi bà ở đây? Anh ta nhớ lại thái độ lén lút của bà trong hai ngày qua, những lần bà giật mình khi điện thoại anh rung, hay khi anh lướt xem tin nhắn công việc.
Anh ta hạ tay xuống, giọng nói vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng đã có thêm sự kiên quyết. “”Mẹ, con biết mẹ đang rất lo lắng. Có phải… mẹ đã nghe thấy gì đó không?””
Bà mẹ không trả lời, chỉ nhìn anh, đôi mắt vẫn mở to, chứa đầy sự đề phòng. Anh ta thấy rõ sự giằng xé trong lòng bà. Bà muốn nói, nhưng lại sợ hãi điều gì đó.
Anh ta khẽ thở dài, quyết định đối diện trực tiếp. “”Có phải mẹ lo lắng về cuộc điện thoại hôm nọ? Hay những tin nhắn con nhận được?””
Câu hỏi của anh ta như mũi tên xuyên qua lớp phòng vệ cuối cùng của bà. Bà giật nảy người, đôi môi run rẩy thốt lên: “”Con… con biết mẹ nghe thấy à?””
Anh ta gật đầu nhẹ, ánh mắt dần trở nên dịu dàng hơn. “”Mẹ à, con hiểu mẹ đã nghe thấy một phần cuộc nói chuyện của con và chắc mẹ đã hiểu lầm. Con xin lỗi vì đã khiến mẹ sợ hãi.”” Anh ta tạm dừng, nhìn bà một cách chân thành. “”Những điều mẹ nghe được… không phải là những gì mẹ đang nghĩ đâu. Con không có ý đồ xấu với mẹ hay bất kỳ ai trong nhà này cả.””
Bà mẹ vẫn bán tín bán nghi, sự sợ hãi chưa tan hẳn, nhưng bà bắt đầu lắng nghe. Thái độ điềm tĩnh và lời xin lỗi của anh ta khiến bà có chút động lòng.
Anh ta tiếp tục, giọng nói trở nên trầm hơn, giải thích tường tận. “”Cuộc điện thoại và những tin nhắn đó… thực ra là về 5 tỷ tiền mặt và 3 cuốn sổ đỏ của mẹ.””
Bà mẹ sững sờ. Bà không ngờ anh ta lại biết rõ đến vậy, và càng không ngờ cuộc nói chuyện “”rùng mình”” kia lại liên quan đến tài sản của mình.
“”Mấy ngày trước,”” anh ta nói tiếp, “”con tình cờ nghe được một số thông tin… liên quan đến các cô con dâu cũ của mẹ. Họ đang có những động thái… không tốt. Họ đang lên kế hoạch để…”” Anh ta ngập ngừng một chút, rồi nói thẳng, “”để chiếm đoạt tài sản của mẹ. Con biết mẹ tin tưởng các anh và các chị ấy, nhưng con không thể nhắm mắt làm ngơ khi biết mẹ đang gặp nguy hiểm.””
Bà mẹ chết lặng. Kế hoạch của ba cô con dâu cũ… đúng như những gì bà đã nghe thấy trong bếp. Bà nhìn con rể, nỗi sợ hãi dần chuyển thành sự bàng hoàng và khó tin.
“”Vì vậy,”” anh ta nói, giọng đầy quyết tâm, “”con và một người bạn làm bên pháp lý đã lên kế hoạch… một cách bất ngờ… để bảo vệ số tài sản đó cho mẹ. Cuộc điện thoại hôm nọ là để bàn bạc chi tiết cách thức tạm thời chuyển quyền sở hữu hoặc lập một quỹ tín thác gì đó thật nhanh, thật bí mật, để khi họ hành động thì số tiền và sổ đỏ đó đã nằm ngoài tầm với của họ rồi. Những tin nhắn kia là để theo dõi động tĩnh của họ và cập nhật tiến độ công việc.””
Anh ta nhìn vào mắt bà mẹ, giọng nói đầy chân thành. “”Mẹ à, con biết mọi chuyện nghe có vẻ đáng sợ khi mẹ chỉ nghe được một phần. Nhưng mục đích duy nhất của con là bảo vệ tài sản mẹ đã vất vả cả đời tạo dựng, không để nó rơi vào tay những người có lòng tham. Con làm vậy… vì lo cho mẹ, và vì con gái con, nó yêu thương mẹ rất nhiều.””
Sự thật được hé lộ như một cú sốc lớn. Những lời anh ta nói, cùng với ánh mắt kiên định và vẻ mặt nhẹ nhõm khi trút bỏ gánh nặng, khiến bà mẹ dần tin vào câu chuyện. Cuộc điện thoại rùng mình, những tin nhắn bí ẩn… tất cả không phải là âm mưu hãm hại bà, mà lại là một kế hoạch tỉ mỉ để bảo vệ bà. Bà nhìn con rể, người mà chỉ cách đây ít phút bà còn nghi ngờ, sợ hãi. Một dòng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng bà: sự bàng hoàng, nỗi ân hận vì đã vội vàng phán xét, và một tia hy vọng mong manh dấy lên từ đáy tuyệt vọng.”
“Một dòng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng bà: sự bàng hoàng, nỗi ân hận vì đã vội vàng phán xét, và một tia hy vọng mong manh dấy lên từ đáy tuyệt vọng.
Bà mẹ nhìn con rể, đôi mắt ngấn lệ. Bà muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Mọi thứ bà tin, mọi nỗi sợ hãi bà mang theo từ căn nhà 5 tầng, đều sụp đổ trong chốc lát. Ba cô con dâu, những người bà vẫn nghĩ dù tham lam nhưng ít ra cũng là người nhà, lại nhẫn tâm đến thế. Còn con rể, người bà nghi kỵ, lại là ân nhân thầm lặng.
Con rể nhẹ nhàng tiến lại gần hơn một chút, quỳ xuống trước mặt bà, ngang tầm mắt bà đang ngồi trên ghế đá. Anh đưa tay, lần này bà không rụt lại. Anh khẽ nắm lấy bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của bà.
“”Mẹ à,”” giọng anh vẫn dịu dàng, “”mẹ không có lỗi. Bất kỳ ai ở hoàn cảnh của mẹ cũng sẽ hiểu lầm thôi. Con và con gái biết mẹ lo lắng, nên mới phải hành động thật nhanh, thật bí mật. Chúng con đã phải giữ kín vì sợ ‘rút dây động rừng’. Chúng con muốn mọi thứ xong xuôi, an toàn rồi mới nói với mẹ.””
“”Con gái… con gái cũng biết sao?”” Bà mẹ thều thào hỏi, nước mắt bắt đầu lăn dài. Bà nhớ lại thái độ của con gái, những lần nó nhìn bà đầy lo lắng nhưng lại không nói gì, chỉ khuyên bà cứ ở lại đây tĩnh dưỡng.
Con rể gật đầu, siết nhẹ tay bà. “”Vâng mẹ. Nó đã rất lo cho mẹ. Kế hoạch này ban đầu chỉ là ý của con, nhưng khi con gái biết, nó đã ủng hộ và giúp con rất nhiều. Chính nó là người đã giục con phải hành động nhanh hơn, vì sợ ba chị dâu cũ sẽ làm liều.””
Sự xác nhận này khiến bà mẹ vỡ òa. Nước mắt tuôn rơi như suối. Đó không còn là nước mắt của sợ hãi hay tuyệt vọng, mà là nước mắt của sự giải tỏa, của nỗi ân hận và cả lòng biết ơn vô bờ bến. Bà đã hiểu lầm những người yêu thương mình nhất. Bà đã nghi ngờ chính con rể và con gái ruột của mình, chỉ vì những ảo ảnh do ba cô con dâu tham lam tạo ra và sự vội vàng phán xét của bản thân.
Bà mẹ siết chặt tay con rể, nghẹn ngào nói không nên lời. Cả một gánh nặng đè nén trong lòng bao ngày qua bỗng tan biến. Bà nhìn con rể, rồi tưởng tượng đến khuôn mặt con gái đang làm việc trong nhà, hai con người này chính là phao cứu sinh đã lặng lẽ kéo bà thoát khỏi cơn bão.
“”Mẹ… mẹ xin lỗi… Mẹ đã hiểu lầm con… hiểu lầm cả con gái…”” Bà nói đứt quãng giữa tiếng nấc.
Con rể lắc đầu, ánh mắt đầy thông cảm. “”Không sao đâu mẹ. Quan trọng là bây giờ mọi chuyện đã ổn rồi. Con đã chuyển toàn bộ 5 tỷ và các sổ đỏ vào một tài khoản ủy thác do một quỹ pháp lý quản lý tạm thời. Họ sẽ giữ an toàn cho đến khi mẹ quyết định sẽ làm gì tiếp theo. Ba chị dâu cũ sẽ không thể động vào được nữa.””
Anh nhìn bà, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. “”Mẹ có thể yên tâm rồi. Mẹ không cần phải sợ hãi hay lo lắng gì nữa cả. Về phần ba chị dâu cũ… con và con gái sẽ bàn với mẹ sau xem nên xử lý thế nào cho hợp lý nhất.””
Bà mẹ tựa đầu vào vai con rể, khóc nức nở. Bao nhiêu tủi hờn, sợ hãi, nghi ngờ tích tụ bấy lâu nay bỗng chốc được giải tỏa hết. Bà cảm nhận được hơi ấm và sự che chở từ người con rể mà bà từng coi là xa lạ. Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa con ruột và con rể dường như tan biến, chỉ còn lại tình thương và sự gắn kết của gia đình.
Sau cơn khóc, bà mẹ cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Bà ngẩng đầu lên nhìn con rể, đôi mắt đỏ hoe nhưng đã ánh lên vẻ bình yên. Bà nắm chặt tay anh, lòng đầy biết ơn. Bà nhận ra, đôi khi, những người xa lạ lại sẵn sàng dang tay giúp đỡ ta một cách vô điều kiện, còn những người tưởng chừng thân thuộc lại sẵn sàng quay lưng vì vật chất. Bài học về lòng tin, về sự thật và về tình thân đích thực đã đến với bà thật đau đớn, nhưng cũng thật quý giá. Bà nhìn sâu vào mắt con rể, thấy ở đó sự chân thành và tình yêu thương dành cho con gái bà, cũng chính là tình yêu thương gián tiếp dành cho bà. Có lẽ, hạnh phúc tuổi già không phải là ở ngôi nhà to hay tài sản kếch xù, mà là ở những con người sẵn sàng che chở, bảo vệ ta bằng cả tấm lòng. Bà mỉm cười nhẹ nhõm, biết rằng từ giờ phút này, bà đã tìm thấy bến đỗ bình yên thật sự của cuộc đời mình, không phải trong căn nhà 5 tầng xa hoa nhưng đầy giả dối, mà trong vòng tay yêu thương của con gái và con rể. Cuộc đời bà, sau bao sóng gió, cuối cùng đã cập bến bờ bình yên, tràn ngập sự thấu hiểu và lòng biết ơn.”

