“Con trai đại gia lỡ làm cô gái dân tộc có bầu nên phải cưới, tôi chỉ mang đúng 1 con lợn quay cho xong tội, nào ngờ vừa lên đến cổng nhà gái đập vào mắt tôi là 7 con bò vàng, trưởng đoàn nhà gái lúc này mới thông báo tin s/ét đánh khiến cả nhà trai phải bỏ về gấp…
Chuyện xảy ra ở một bản vùng cao yên tĩnh nhưng sáng hôm ấy náo động như hội.
Con trai tôi – vốn là công tử con nhà đại gia có tiếng ở thành phố – sau chuyến thiện nguyện 2 tuần về báo một tin động trời:
“”Con lỡ làm cô gái bản làng mang th;/ai… bố mẹ xuống nói chuyện, cưới cho con.””
Tôi lúc ấy tức đến nghẹn cổ, định không nhận. Nhưng vợ tôi khóc lóc:
“Chửa rồi, không cưới thì mang tiếng cả dòng họ. Cưới xong rồi cho ra ở riêng là xong.”
Nghĩ cho xong chuyện, tôi gật đầu. Lễ ăn hỏi? Tôi chỉ cho mang đúng 1 con lợn quay, thêm cái bánh chưng cho có lệ.
Vì tôi nghĩ, dân bản nghèo khổ, chắc gì hiểu lễ nghĩa. Cưới là phúc cho họ rồi.
Giữa sân là 7 con bò vàng óng ánh, to khỏe, được buộc ruy băng đỏ, đứng xếp hàng như đón nguyên thủ.
Xung quanh, bà con bản mặc váy thổ cẩm rực rỡ, cồng chiêng vang rền, có cả dàn xe bán tải mới cáu đang đỗ kín sườn đồi.
Tôi nhíu mày:
“Sao… sao dân bản lại hoành tráng thế này?”
Chưa hết ngỡ ngàng, trưởng đoàn nhà gái – là ông ngoại cô dâu – bước ra, giọng rắn rỏi vang lên trước cả trăm người:
“Nhà gái chúng tôi hôm nay không gả con.
Sau khi kiểm tra ADN, cái th-ai trong bụng lại là của…”
“… của A Quán – một chàng trai trong bản, người yêu của cháu gái tôi.”
Tiếng cồng chiêng bỗng ngưng bặt. Cả trăm con mắt đổ dồn về phía đoàn nhà trai.
Người cha (Đại gia) cảm thấy như có luồng điện chạy dọc sống lưng. Đầu óc ông trống rỗng. Ông đứng hình.
Người mẹ (Vợ đại gia) thốt lên một tiếng kêu nhỏ, tay ôm chặt ngực, gương mặt tái mét. Bà lảo đảo, Con trai (Công tử) vội vàng đỡ lấy mẹ.
Con trai (Công tử) há hốc mồm, đôi mắt tròn xoe vì không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Ông ngoại cô dâu vẫn giữ nguyên
vẻ mặt rắn rỏi, nhìn thẳng vào mắt Người cha (Đại gia).
“Kết quả thử ADN có đây. Đứa bé không phải là con của con trai ông bà. Cháu gái tôi không lừa dối ai cả.”
Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên từ phía bà con bản, nhưng nhanh chóng tắt lịm dưới ánh nhìn uy nghiêm của ông ngoại cô dâu.
Người cha (Đại gia) nuốt khan. Cơn tức giận ban nãy bỗng tan biến, thay vào đó là sự bàng hoàng và một nỗi xấu hổ không thể tả. Toàn bộ sự kiêu căng, khinh thường của ông về “”dân bản nghèo khổ”” bỗng sụp đổ. Bảy con bò vàng, dàn xe bán tải, và vẻ uyên bác của ông ngoại cô dâu như đang chế giễu con lợn quay và cái bánh chưng thảm hại mà ông mang đến.
Ông ngoại cô dâu không nói thêm lời nào, chỉ ra hiệu cho bà con bản đưa đoàn nhà trai ra cổng.
Người cha (Đại gia) cảm thấy mình đang bị đẩy ra khỏi nơi này một cách nhục nhã. Ông chỉ muốn biến mất khỏi bản vùng cao này ngay lập tức.”
“Ông ngoại cô dâu không nói thêm lời nào, chỉ ra hiệu cho bà con bản đưa đoàn nhà trai ra cổng.
Người cha (Đại gia) cảm thấy mình đang bị đẩy ra khỏi nơi này một cách nhục nhã. Ông chỉ muốn biến mất khỏi bản vùng cao này ngay lập tức. Sự kiêu ngạo vừa rồi tan biến, thay vào đó là sự tức giận bùng lên trong lồng ngực – tức giận đứa con trai ngu ngốc đã đẩy ông vào tình cảnh này, tức giận cả chính bản thân ông vì đã quá chủ quan, và xấu hổ đến mức muốn đào một cái hố để chui xuống. Ông lảo đảo bước đi, không dám nhìn thẳng vào ai.
Người mẹ (Vợ đại gia) vẫn chưa hết choáng váng. Bà bấu chặt lấy tay áo Con trai (Công tử), bước đi như người mất hồn, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước. Cú sốc quá lớn khiến bà không còn sức lực để giữ vẻ ngoài đoan trang, quyền quý thường ngày.
Con trai (Công tử) mặt tái mét như tàu lá, cúi gằm xuống đất, không dám ngước lên nhìn khuôn mặt giận dữ của cha hay ánh mắt kinh ngạc, có chút chế giễu của bà con bản. Hắn đi như một cái bóng, chỉ biết đi theo sự thúc giục nhẹ nhàng nhưng kiên quyết của những người dân bản đang “”hộ tống”” đoàn nhà trai ra cổng. Hắn thầm nguyền rủa A Quán, nguyền rủa cô gái dân tộc, và sợ hãi phản ứng của cha mình khi về đến nhà.
Đoàn người nhà trai đi qua khoảng sân rộng, qua những món quà thách cưới hào phóng được trưng bày kia. Bảy con bò vàng thản nhiên gặm cỏ. Dàn xe bán tải bóng loáng xếp hàng ngay ngắn. Tiếng cồng chiêng tuy đã ngưng bặt nhưng dường như vẫn còn văng vẳng đâu đó, như một lời chế giễu tàn nhẫn. Con lợn quay và cái bánh chưng của nhà ông lúc này trông thật nhỏ bé, thảm hại.
Người cha (Đại gia) bước chân càng lúc càng nhanh, gần như chạy. Ông chỉ muốn thoát khỏi nơi đây, thoát khỏi những ánh mắt đang dõi theo mình. Bà con bản lặng lẽ đi theo, không nói lời nào, nhưng sự im lặng đó còn nặng nề hơn bất kỳ lời lẽ nào. Họ đưa đoàn nhà trai ra đến tận chiếc xe ô tô sang trọng đỗ ngoài bìa rừng.
Ông ngoại cô dâu đứng đó, dáng vẻ vẫn điềm nhiên, rắn rỏi, nhìn đoàn nhà trai lên xe. Không một lời tiễn đưa, không một nụ cười. Chỉ có sự im lặng mang theo ý nghĩa của một lời tuyên án.
Chiếc xe lăn bánh, rời xa bản vùng cao. Người cha (Đại gia) ngồi trong xe, nhìn khung cảnh dần lùi lại qua cửa kính. Sự nhục nhã dâng lên đến cực điểm, hòa quyện với cơn tức giận và cảm giác bị lừa dối (mặc dù không phải do cô gái). Ông siết chặt tay thành nắm đấm.”
“Chiếc xe lao đi trên con đường đất gập ghềnh. Bên trong xe, không khí đặc quánh sự im lặng chết chóc. Người cha (Đại gia) vẫn nhìn ra ngoài cửa kính, nhưng ánh mắt ông đã không còn nhìn cảnh vật. Thay vào đó là sự hỗn loạn và cơn giận dữ đang sôi sục bên trong. Ông quay phắt lại nhìn đứa con trai đang ngồi cạnh.
“”Mày nói thật cho bố nghe!”” Người cha (Đại gia) siết chặt tay, giọng ông khẽ nhưng ẩn chứa cơn thịnh nộ kinh hoàng. “”Rốt cuộc là thế nào? Tại sao mày lại nói thế?””
Con trai (Công tử) giật mình, ngẩng đầu lên. Khuôn mặt tái mét, đôi mắt hoảng sợ nhìn thẳng vào ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của cha mình. Hắn mở miệng định nói, nhưng cổ họng nghẹn ứ lại. Hắn lắp bắp, không thành lời.
Người mẹ (Vợ đại gia) ngồi bên cạnh, vẫn còn chưa hoàn hồn. Bà nhìn từ chồng sang con, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ trong giọng nói của chồng. Bà đưa tay nắm lấy cánh tay Con trai (Công tử) như muốn trấn an.
“”Im!”” Người cha (Đại gia) gằn giọng. “”Để nó nói!””
Con trai (Công tử) nuốt khan. Ánh mắt van xin tuyệt vọng hướng về cha. Hắn cố gắng phát ra tiếng, nhưng chỉ là những âm thanh đứt quãng, vô nghĩa.
Người cha (Đại gia) nhìn bộ dạng lúng túng, sợ sệt của con trai, cơn giận càng lúc càng tăng lên. Ông không thể tin được rằng đứa con trai duy nhất, niềm tự hào của ông, lại có thể đẩy gia đình vào tình cảnh nhục nhã đến thế này. Mấy chục tỷ, một lễ ăn hỏi hoành tráng, tất cả chỉ để đổi lấy một màn kịch rẻ tiền, và kết quả là một sự thật phũ phàng, đau đớn được phơi bày trước mặt bao nhiêu người.
“”Sao mày không nói?”” Người cha (Đại gia) lại hỏi, lần này giọng cao hơn một chút, đầy đe dọa. “”Mày định câm luôn đấy à? Mày giải thích cho bố nghe đi! Tại sao lại không phải con mày? Tại sao?””
Con trai (Công tử) run rẩy. Hắn biết không thể trốn tránh được nữa. Nhưng nói gì đây? Nói thật ư? Hắn cúi gằm mặt xuống, tránh né ánh mắt rực lửa của cha. Hắn cảm thấy toàn thân như bị đóng băng, không thể cử động, không thể nói. Hắn chỉ ước mình có thể biến mất khỏi chiếc xe này ngay lập tức.”
“Không khí tại sân trước nhà Ông ngoại cô dâu vẫn còn đặc quánh sự tĩnh lặng sau lời tuyên bố gây sốc. Những tiếng xì xào ban nãy đã tắt hẳn. Bà con bản nhìn nhau bàng hoàng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trên sạp, Người cha (Đại gia) mặt cắt không còn giọt máu, Người mẹ (Vợ đại gia) choáng váng. Cô gái dân tộc đứng đó, đôi mắt hoe đỏ nhìn về phía ông ngoại.
Ông ngoại cô dâu hắng giọng một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người. Ông bước lên phía trước một chút, đối diện với nhà trai đang sững sờ. Giọng ông vẫn giữ sự bình tĩnh đến lạ thường, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết khó lay chuyển.
“”Thưa hai ông bà, và bà con trong bản,”” Ông ngoại cô dâu chậm rãi bắt đầu, từng lời nói vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. “”Chuyện vừa rồi… là kết quả mà chúng tôi, nhà gái, đã chủ động làm.””
Một làn sóng ngạc nhiên lại dấy lên trong đám đông. Làm chủ động? Tại sao?
Ông ngoại cô dâu không để họ đợi lâu. “”Chúng tôi làm thử ADN là để rõ ràng mọi chuyện,”” ông nói tiếp, ánh mắt nhìn thẳng vào Người cha (Đại gia). “”Không để con gái và cháu ngoại mình phải chịu tiếng oan hoặc cuộc hôn nhân gượng ép.””
Người cha (Đại gia) siết chặt tay lại. Tiếng oan? Gượng ép? Ông ngoại này đang nói gì vậy?
“”Ban đầu, khi con gái tôi nói về chuyện này, chúng tôi cũng rất lo lắng,”” Ông ngoại cô dâu tiếp tục, giọng trầm xuống một chút nhưng vẫn đầy dứt khoát. “”Nhưng sau đó, chúng tôi có tìm hiểu…””
Ông dừng lại một nhịp, nhìn lướt qua Con trai (Công tử) đang cúi gằm mặt, run rẩy phía sau cha mẹ hắn. Rồi ông quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt đầy nghi hoặc của Người cha (Đại gia).
“”… và chúng tôi biết chuyện không phải như nhà trai nghĩ.””
Lời nói của Ông ngoại cô dâu như một nhát dao bất ngờ, không chỉ làm tan biến sự tức giận ban đầu của nhà trai mà còn gieo vào lòng họ một hạt giống nghi ngờ và bối rối lớn hơn. Nếu không phải như họ nghĩ, thì sự thật là gì? Và tại sao họ lại phải chịu một cú sốc nhục nhã như thế này? Bà con bản bắt đầu thì thầm hỏi nhau. Cô gái dân tộc khẽ cắn môi, nước mắt lại chực trào ra khi nghe ông ngoại bảo vệ mình bằng sự thật.”
“Người cha (Đại gia) cảm thấy đầu óc quay cuồng. Ông ngoại cô dâu nói sự thật không như nhà trai nghĩ? Vậy sự thật là gì? Ông đang định mở miệng hỏi thì Ông ngoại cô dâu đã tiếp lời, giọng ông trầm hơn, nhìn thẳng vào vẻ mặt bàng hoàng của nhà trai.
“”Chúng tôi biết các vị đến đây với suy nghĩ…”” Ông ngoại cô dâu dừng lại, ánh mắt quét qua Con trai (Công tử) đang run bần bật, rồi Người cha (Đại gia) và Người mẹ (Vợ đại gia). “”…rằng con gái tôi, một đứa con gái dân tộc ở bản nghèo này, đã dụ dỗ con trai quý vị, mang thai để đổi đời.””
Người cha (Đại gia) giật mình. Đúng là ông đã nghĩ vậy. Ông vẫn luôn nghĩ vậy!
“”Nhưng sự thật thì sao?”” Ông ngoại cô dâu hỏi, giọng không còn chút ấm áp nào, chỉ còn sự lạnh lùng và sắc bén. “”Sự thật là cháu ngoại tôi mang thai. Và chúng tôi… đã kiểm tra ADN. Kết quả nói rõ ràng… đứa bé trong bụng con gái tôi… không phải là con của cậu ấy.”” Ông chỉ tay về phía Con trai (Công tử).
Cả sạp như nổ tung. Bà con bản ồ lên kinh ngạc, xen lẫn những tiếng xì xào bức xúc. Cô gái dân tộc bật khóc nức nở, vừa tủi thân vừa được giải oan. Người mẹ (Vợ đại gia) khuỵu xuống ghế, tay ôm ngực. Con trai (Công tử) ngẩng phắt đầu dậy, khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu, lắp bắp điều gì đó không thành lời. Còn Người cha (Đại gia), ông đứng chết trân. Cái gì? Không phải con trai ông? Vậy bao lâu nay, ông đã mang cái suy nghĩ khinh bỉ, miệt thị này đến đây để làm gì? Để rước lấy cái kết cục bẽ bàng và nhục nhã này sao?
Đúng lúc đó, từ phía sau căn nhà sàn, một tốp người đàn ông khỏe mạnh bước ra, dắt theo… bò. Không phải một, hai con, mà là bảy con bò đực to lớn, béo tốt, với bộ lông vàng óng ánh như được dát vàng dưới nắng chiều. Chúng được dắt đến buộc vào hàng cọc đã chuẩn bị sẵn ở sân. Đám đông lại ồ lên.
Chưa hết, từ con đường đất dẫn vào bản, tiếng động cơ gầm gừ vang vọng. Hàng loạt chiếc xe bán tải đời mới, đủ màu sắc, nối đuôi nhau chạy vào sân, đỗ thành một hàng ngang chỉnh tề đối diện với nhà sàn. Trên thùng xe là đủ loại hàng hóa. Những người đàn ông vạm vỡ từ trên xe bước xuống, vẻ mặt nghiêm trang. Tiếng cồng chiêng vang lên từ phía cuối bản, trầm hùng và uy lực, không phải tiếng cồng chiêng của đám cưới, mà là tiếng cồng chiêng của những dịp trọng đại, long trọng.
Khung cảnh đó, bảy con bò vàng, dàn xe bán tải hùng hậu, không khí trang nghiêm bỗng chốc đè bẹp cái sự kiêu ngạo của nhà trai. Người cha (Đại gia) như bị dội một gáo nước lạnh. Đây mà là cái “”bản nghèo”” sao? Đây mà là cái nơi “”rừng rú, lạc hậu”” mà ông vẫn nghĩ sao? Sự bề thế, giàu có và tráng lệ của buổi lễ, của gia thế này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của ông. Nó hoàn toàn đối lập với cái nhìn đầy khinh thường mà ông đã mang đến.
Mồ hôi túa ra trên trán Người cha (Đại gia). Cái “”quà thách cưới”” chỉ có một con lợn quay và một cái bánh chưng mà ông mang đến bỗng trở nên lố bịch, nhỏ bé và đáng hổ thẹn hơn bao giờ hết trước sự phô bày gia thế không cần phô trương này. Ông bàng hoàng nhận ra, không phải nhà gái “”đổi đời”” khi gả con cho con trai ông, mà chính ông, trong sự kiêu ngạo và thiếu hiểu biết của mình, đã đánh giá sai lầm, xúc phạm và tự biến mình thành một kẻ lố bịch ngay tại buổi lễ ăn hỏi này. Sự khinh thường ban đầu giờ biến thành sự xấu hổ tột độ, khiến ông chỉ muốn đào một cái lỗ dưới đất mà chui xuống.”
“Cả sạp chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ sau lời công bố của Ông ngoại cô dâu và màn “”lộ sáng”” gia thế bất ngờ của nhà gái. Cái không khí vui tươi, náo nhiệt ban đầu tan biến như sương khói. Thay vào đó là một sự ngưng đọng nặng nề, chỉ còn tiếng xì xào nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Ánh mắt của Bà con bản, lúc nãy còn nhìn nhà trai với vẻ tò mò và có chút ngưỡng mộ, giờ đây thay đổi hoàn toàn. Những đôi mắt ấy quét qua Người cha (Đại gia), Con trai (Công tử) và Người mẹ (Vợ đại gia) với đủ loại biểu cảm: ngạc nhiên tột độ, khinh bỉ ra mặt, hả hê khó tả, và cả sự thương cảm xen lẫn tự hào dành cho Cô gái dân tộc và gia đình mình. Họ không nói gì thêm, nhưng những ánh mắt đó như hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt nhà trai. Từng cặp mắt một, trần trụi, không che giấu, khiến Người cha (Đại gia) cảm thấy mình như một tội đồ đang bị phán xét trước công đường.
Tiếng cồng chiêng vẫn còn âm vang đâu đó từ phía cuối bản, như một lời chế giễu sự nghèo nàn, lạc hậu trong suy nghĩ của ông. Bảy con bò vàng óng ánh dưới nắng như đang cười nhạo cái bánh chưng và con lợn quay mà ông mang đến. Dàn xe bán tải bóng loáng xếp hàng ngang chỉnh tề như một bức tường kiên cố, càng làm nổi bật sự nhỏ bé, thảm hại của ba con người đến từ thành phố kia.
Người cha (Đại gia) cảm thấy đầu mình quay cuồng. Toàn thân như bị lửa đốt, nóng ran và nhục nhã. Mồ hôi vẫn túa ra như tắm, làm ướt đẫm chiếc áo sơ mi đắt tiền. Ông nuốt khan, cổ họng khô khốc. Cái “”đại gia”” mà ông vẫn tự hào, cái “”thành phố văn minh”” mà ông vẫn rao giảng, tất cả sụp đổ tan tành trước cái bản làng mà ông vẫn khinh thường là “”rừng rú””. Ông nhận ra, mình đã đến đây không phải để ban ơn hay cứu giúp, mà để bị phơi bày sự thiếu hiểu biết, sự kiêu ngạo rỗng tuếch và sự thiển cận đáng xấu hổ.
Con trai (Công tử) vẫn ngồi thừ ra, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, hai mắt mở trừng trừng nhìn vào hư vô. Hắn không còn lắp bắp được nữa, chỉ còn là một pho tượng đá trong sự bàng hoàng và sợ hãi. Hắn sợ hãi ánh mắt của những người dân bản, sợ hãi sự thật vừa được phơi bày, và sợ hãi cái kết cục sắp tới.
Người mẹ (Vợ đại gia) ngồi sụp xuống, tay vẫn ôm ngực, tiếng nức nở đã nhỏ dần nhưng vẫn còn đó. Bà nhìn Cô gái dân tộc bằng ánh mắt phức tạp: vừa còn chút khinh thường cũ, vừa thêm sự ngạc nhiên, và cả một chút sợ hãi trước gia thế mà bà không hề biết.
Không ai nói lời nào. Sự im lặng của bà con bản còn đáng sợ hơn bất kỳ lời mắng chửi nào. Nó chứa đựng sự phán xét không lời, sự kết tội không cần phiên tòa.
Người cha (Đại gia) chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức. Mỗi giây trôi qua dưới những ánh mắt ấy như hàng thế kỷ giày vò. Ông nhìn về phía Ông ngoại cô dâu, ánh mắt chứa đầy sự cầu xin, mong muốn buổi lễ nhục nhã này kết thúc. Ông không thể ở lại thêm một phút nào nữa. Ông chỉ muốn… độn thổ.”
“Người cha (Đại gia) gượng gạo đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi. Ông hướng ánh mắt về phía vợ và con trai. Giọng ông khản đặc, chỉ đủ nghe trong phạm vi gần:
“”Về thôi!””
Con trai (Công tử) như bừng tỉnh khỏi cơn mê, giật mình nhìn cha. Khuôn mặt trắng bệch của hắn thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn, nhưng hắn không dám cãi lời.
Người mẹ (Vợ đại gia) vẫn còn thút thít, ngước nhìn chồng đầy bàng hoàng. Bà không tin được mọi chuyện lại kết thúc thế này. Nhưng thấy vẻ mặt quyết đoán (xen lẫn tuyệt vọng) của chồng, bà cũng từ từ đứng dậy.
Không nói thêm lời nào, ba người lẳng lặng quay lưng lại với sạp lễ đường xa hoa. Người cha (Đại gia) đi trước, dáng vẻ lầm lũi, không còn chút kiêu căng nào của lúc mới đến. Con trai (Công tử) cúi gằm mặt, vội vã đi theo. Người mẹ (Vợ đại gia) đi sau cùng, vẫn đưa tay áo quệt nước mắt.
Họ đi ngang qua con lợn quay nhỏ bé và chiếc bánh chưng đơn độc đặt trên chiếc bàn lụp xụp. Chúng giờ đây trông thật thảm hại, như những chứng nhân câm lặng cho sự ảo tưởng về quyền lực và sự khinh thị mà họ mang đến. Người cha (Đại gia) dừng lại một chút, ngập ngừng như muốn bỏ lại, nhưng rồi lại ra hiệu cho con trai bê lên. Con trai (Công tử) miễn cưỡng vâng lời, vội vàng ôm lấy hai vật sính lễ nặng trịch.
Dưới những ánh mắt không rời của Bà con bản, nhà trai bước đi như những kẻ chạy trốn. Mỗi bước chân như dẫm trên than hồng. Họ cảm nhận rõ mồn một sự hả hê, sự khinh bỉ và cả ánh nhìn thương hại trộn lẫn từ đám đông. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhỏ dần rồi lan rộng, như tiếng ong vỡ tổ khi họ đi qua.
Họ nhanh chóng bước về phía chiếc xe ô tô đang đậu cách đó không xa, chiếc xe giờ đây trông thật lạc lõng và nhỏ bé giữa dàn xe bán tải hầm hố của nhà gái. Mở cửa xe, cả ba người nhanh chóng chui vào như thể đang lẩn trốn khỏi một cơn bão. Con lợn quay và bánh chưng bị quăng vào khoang hành lý sau xe một cách vội vã.
Người cha (Đại gia) ngồi vào ghế lái, tay run run khởi động máy. Ông không dám nhìn lại phía sau. Con trai (Công tử) ngồi ghế phụ, vẫn thất thần. Người mẹ (Vợ đại gia) ngồi ghế sau, tiếng nức nở lại khe khẽ vang lên.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chầm chậm quay đầu lại, hướng về con đường đất dẫn ra khỏi bản. Cả trăm con mắt của Bà con bản vẫn dõi theo. Họ đứng thành từng nhóm, chỉ trỏ, bàn tán. Dàn xe bán tải vẫn xếp hàng ngay ngắn, bảy con bò vàng vẫn gặm cỏ bình thản, tiếng cồng chiêng đã im bặt, trả lại sự tĩnh lặng cho không gian, chỉ còn âm thanh động cơ xe của nhà trai.
Nhà trai lái xe đi, để lại phía sau bản làng vùng cao, để lại sự thật trần trụi và nỗi nhục nhã không thể nào quên. Con lợn quay và chiếc bánh chưng nhỏ nhoi trên xe rung lắc theo từng cú xóc nảy trên đường đất, như đang cười nhạo chuyến đi vô nghĩa của họ.”
“Không khí trong xe ngột ngạt. Chiếc xe xóc nảy trên con đường đất gập ghềnh, hệt như tâm trạng hỗn loạn của ba người ngồi trong đó. Người cha (Đại gia) siết chặt vô lăng, hàm răng nghiến lại. Mồ hôi vẫn còn thấm trên trán ông, lạnh lẽo. Con trai (Công tử) ngồi bên cạnh, đầu cúi gằm, hai tay đan chặt vào nhau, cơ thể run rẩy khẽ. Người mẹ (Vợ đại gia) ở ghế sau đã ngừng tiếng nức nở, nhưng vai vẫn còn rung lên từng đợt.
Bất chợt, Người cha (Đại gia) đập mạnh vào vô lăng một cái, tiếng động khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ông quay phắt sang nhìn Con trai (Công tử), ánh mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống. Giọng ông gầm lên, chứa đựng tất cả sự uất hận, tủi hổ và tức giận tột cùng:
“”Mày! Mày nói cho bố biết! Tại sao! Tại sao mày lại làm ra cái trò này hả? Tại sao mày lại lừa dối bố mẹ?””
Con trai (Công tử) giật mình, ngước lên nhìn cha bằng ánh mắt sợ hãi tột độ. Hắn lắp bắp, không thốt nên lời nào.
“”Tao cho mày ăn học đàng hoàng, tiền tiêu không thiếu, muốn gì được nấy!”” Người cha (Đại gia) tiếp tục gào lên, “”Tao đã nói rồi, chuyện gì thì cũng phải nói thật với bố! Giờ thì sao? Mất mặt chưa? Nhục nhã chưa?””
Ông quay lại nhìn thẳng con đường phía trước, nhưng hơi thở vẫn phì phò nặng nhọc. Mỗi lời ông nói ra như nhát dao cứa vào không khí.
Từ phía sau, Người mẹ (Vợ đại gia) cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng bà khản đặc, vừa trách móc, vừa chua xót:
“”Anh còn hỏi nó à? Anh xem lại anh đi! Tất cả là tại anh cả!””
Người cha (Đại gia) nhíu mày, quay đầu nhìn vợ qua gương chiếu hậu.
“”Tại tôi? Cô nói cái gì vậy?””
“”Còn không phải tại anh sao?”” Người mẹ (Vợ đại gia) nói, giọng the thé hơn, “”Anh lúc nào cũng coi thường người khác! Anh nghĩ có tiền là mua được tất cả! Anh xem thường nhà người ta, khinh rẻ người ta không ra gì… Bây giờ thì sao? Anh thấy chưa? Anh rước cái nhục về cho cả dòng họ rồi đó!””
Con trai (Công tử) ngồi giữa, cúi gằm mặt hơn nữa, như muốn chui xuống gầm xe.
“”Nó là con anh, con tôi!”” Người mẹ (Vợ đại gia) quay sang phía Con trai (Công tử), giọng lại dịu xuống một chút nhưng vẫn đầy thất vọng, “”Mày nữa! Sao lại giấu diếm bố mẹ? Chuyện lớn như thế này mà cũng không nói thật? Mày xem, bây giờ thành ra thế nào rồi?””
Bà lại hướng ánh mắt căm giận về phía Người cha (Đại gia): “”Tại anh cứ dồn ép nó cưới! Anh cứ sĩ diện hão! Anh cứ phải hoành tráng, phải thể hiện ra là mình giàu có thế nào! Cuối cùng thì sao? Cái hoành tráng của anh bây giờ thành trò cười cho cả cái bản này rồi!””
Người cha (Đại gia) im lặng, hai tay vẫn siết chặt vô lăng. Ông không thể cãi lại lời vợ. Sự thật tàn khốc vừa diễn ra đã đập nát tất cả sự ngạo mạn của ông. Ông cảm thấy nghẹn lại ở cổ họng, chỉ có thể thở ra những tiếng nặng nề.
Trong khoang hành lý phía sau, con lợn quay và chiếc bánh chưng đơn độc rung lắc theo từng cú xóc, như đang chế giễu chuyến đi đầy nhục nhã của họ.”
“Chiếc xe sang trọng lăn bánh vào gara biệt thự. Không khí bên ngoài thoáng đãng hơn vùng núi, nhưng sự ngột ngạt bên trong lại càng đặc quánh. Người cha (Đại gia) bước ra khỏi xe, đôi chân dường như muốn khuỵu xuống. Ông thất thần nhìn quanh căn nhà xa hoa của mình, mọi thứ dường như trở nên vô nghĩa sau cú sốc ở Bản vùng cao. Con trai (Công tử) lủi thủi đi theo sau, vẫn cúi gằm mặt. Người mẹ (Vợ đại gia) bước xuống xe, mệt mỏi và uất hận.
Vào đến phòng khách, Người cha (Đại gia) ngồi phịch xuống ghế sofa, đầu vùi vào hai bàn tay. Hình ảnh 7 con bò vàng, dàn xe bán tải xếp hàng và gương mặt bình thản của Ông ngoại cô dâu cứ ám ảnh trong đầu ông. Nỗi nhục nhã như một đòn đánh chí mạng vào lòng kiêu hãnh của một người đã quen nhìn mọi thứ bằng tiền.
“”Không thể nào… Không thể nào!”” ông lẩm bẩm, giọng lạc đi. “”Cái gì thế này… Họ là ai?””
Ông bật dậy như lò xo, đi đi lại lại trong phòng. Ánh mắt ông lóe lên sự giận dữ pha lẫn quyết tâm. Cái tát vừa rồi quá đau. Ông cần phải hiểu, cần phải biết rốt cuộc đám người ở cái bản khỉ ho cò gáy kia là ai, tại sao họ lại có thể khiến ông bẽ mặt đến mức này.
Ông dừng lại trước bàn làm việc, với tay lấy chiếc điện thoại. Bấm một dãy số quen thuộc.
“”Alo… Về đây ngay!”” giọng ông khàn đặc, lạnh lẽo. “”Có việc cần làm. Rất gấp!””
Chỉ một tiếng sau, một người đàn ông trung niên, ăn mặc kín đáo, xuất hiện. Đây là cánh tay phải, là người chuyên giải quyết những vụ việc “”nhạy cảm”” cho ông.
“”Ông chủ gọi tôi ạ?”” người đàn ông cung kính cúi đầu.
Người cha (Đại gia) nhìn thẳng vào mắt người này, ánh mắt sắc như dao.
“”Cậu đi ngay cho tôi. Về cái bản ở tỉnh X, huyện Y… Tìm hiểu cho kỹ về cái gia đình… gia đình của cái cô gái vừa bỏ thằng T. Điều tra xem họ là ai, làm gì, tiền ở đâu ra, tất cả mọi thứ! Từ gốc rễ! Tôi cần kết quả trong vòng 24 tiếng đồng hồ!””
“”Vâng, ông chủ.”” Người đàn ông gật đầu, không hỏi thêm gì.
Người cha (Đại gia) nói tiếp, giọng càng lúc càng lạnh: “”Nhớ kỹ, không được để ai biết. Làm kín đáo nhất có thể. Tôi muốn biết tất cả về họ. Những con bò, những chiếc xe kia… không đơn giản đâu.””
Người đàn ông cúi chào rồi nhanh chóng rời đi. Người cha (Đại gia) ngồi xuống ghế, ánh mắt nhìn xa xăm. Ông thầm nghĩ: *Đám người vùng núi… Chắc chắn có uẩn khúc. Không thể nào tự nhiên giàu có như vậy được. Hay là buôn lậu? Hay là khoáng sản trái phép? Dù là gì, tao cũng sẽ lôi ra ánh sáng.*
Thời gian trôi qua thật chậm. Mỗi giây chờ đợi là một giây dày vò. Người cha (Đại gia) không tài nào chợp mắt được. Ông cứ ngồi lì ở phòng làm việc, hút thuốc liên tục. Người mẹ (Vợ đại gia) vào khuyên ông đi nghỉ nhưng ông xua tay gạt đi. Ông cần câu trả lời.
Gần sáng, tiếng chuông điện thoại vang lên. Màn hình hiện tên người ông đang chờ đợi. Người cha (Đại gia) vội vàng bắt máy, tim đập thình thịch.
“”Alo… Sao rồi?””
Giọng người điều tra ở đầu dây bên kia vang lên, đầy vẻ ngập ngừng.
“”Ông chủ… Tôi đã tìm hiểu rồi ạ… Cái gia đình ở bản đó…””
“”Sao? Có gì nói mau!”” Người cha (Đại gia) gắt.
“”Họ… không phải là dân tộc thiểu số bình thường như chúng ta nghĩ đâu ạ…””
Người cha (Đại gia) cau mày: “”Không bình thường là sao? Buôn bán à? Hay…?””
“”Không phải buôn bán ạ… Họ… họ chính là gia tộc họ H. Ông ngoại của cô gái… chính là cụ H.V.M… Vị cựu Chủ tịch của tập đoàn Xây dựng Hùng Mạnh… người đã biến mất khỏi giới thương trường hơn mười năm trước…””
Điện thoại tuột khỏi tay Người cha (Đại gia), rơi xuống sàn đá cẩm thạch, vỡ tan tành. Khuôn mặt ông trắng bệch, há hốc mồm, hai mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không vô định. Hùng Mạnh… Tập đoàn Hùng Mạnh… Cái tên này dội vào tai ông như tiếng sấm. Đó là một trong những tập đoàn xây dựng lớn nhất nước, hùng mạnh đến mức ông, dù là một đại gia có máu mặt, cũng chỉ dám ngước nhìn. Vị cựu Chủ tịch đó là một huyền thoại. Từng có tin đồn ông đã qua đời, hoặc lâm bệnh nặng nên rút lui. Không ai ngờ… ông lại đang sống ẩn mình ở một cái bản vùng cao hẻo lánh… và là ông ngoại của cái cô gái mà ông vừa sỉ nhục, khinh rẻ.
Cú sốc này còn lớn hơn gấp vạn lần cú sốc lúc biết cái thai không phải cháu ông. Ông run rẩy, không thể đứng vững. Tất cả sự ngạo mạn, khinh bỉ của ông đối với gia đình “”dân tộc”” kia bỗng chốc biến thành nỗi sợ hãi tột cùng. Ông đã làm gì vậy? Ông vừa gây chuyện với ai vậy?”
“(Âm thanh chiếc điện thoại vỡ vụn vang vọng trong sự tĩnh lặng của phòng làm việc. Người cha (Đại gia) đứng bất động, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt dán vào khoảng không vô định. Tên “”Hùng Mạnh”” như một khối đá khổng lồ đè lên ngực ông, khiến ông gần như ngạt thở.)
(Bỗng, tiếng điện thoại thứ hai trên bàn reo lên, cắt ngang luồng suy nghĩ hỗn loạn của ông. Đó là điện thoại bàn. Ông giật mình, bàn tay run run vươn tới nhấc máy.)
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Giọng lạc hẳn đi, đầy vẻ bàng hoàng)
Alo…
NGƯỜI LÀM BÁO CÁO (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng lo lắng)
Ông chủ! Điện thoại của ông… có chuyện gì vậy ạ? Tôi nghe thấy tiếng động lớn…
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Hít một hơi thật sâu, cố kìm nén sự run rẩy trong giọng nói)
Cậu… cậu vừa nói… Cụ H.V.M…? Chủ tịch tập đoàn Hùng Mạnh…? Có đúng không?
NGƯỜI LÀM BÁO CÁO (QUA ĐIỆN THOẠI)
Vâng, thưa ông, thông tin chính xác ạ. Sau khi rút lui khỏi thương trường, cụ ấy đưa cả gia đình về ẩn cư tại đó. Nhưng… đó không phải là tất cả đâu ạ.
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Ánh mắt ông trở nên sắc lại, dù vẫn còn vẻ chưa hoàn hồn)
Còn gì nữa? Nói mau!
NGƯỜI LÀM BÁO CÁO (QUA ĐIỆN THOẠI)
Thưa ông, gia đình bên ấy… tức là bố mẹ của cô gái… Họ là chủ của một trang trại bò quy mô lớn nhất vùng. Không chỉ nuôi bò thịt, họ còn có cả trang trại bò sữa công nghệ cao. Diện tích lên tới hàng trăm hecta, đầu tư cả nghìn tỷ đồng nhập khẩu giống và thiết bị.
(Người cha (Đại gia) cau mày, cố gắng tiêu hóa những con số, những thông tin vượt xa mọi tưởng tượng của ông về một “”gia đình dân tộc”” ở vùng núi.)
NGƯỜI LÀM BÁO CÁO (QUA ĐIỆN THOẠI)
Bên cạnh trang trại bò, họ còn sở hữu một xưởng chế biến nông sản xuất khẩu lớn. Các sản phẩm từ sữa của họ đang vươn ra thị trường quốc tế, đặc biệt là các nước châu Á. Doanh thu hàng năm… là những con số mà ngay cả nhiều tập đoàn lớn ở thành phố cũng phải mơ ước, thưa ông.
(Người cha (Đại gia) siết chặt ống nghe. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Cái hình ảnh “”nhà gái”” nghèo hèn, quê mùa mà ông mang đi sỉ nhục bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một đế chế nông nghiệp khổng lồ, hiện đại.)
NGƯỜI LÀM BÁO CÁO (QUA ĐIỆN THOẠI)
Quan hệ của họ ở địa phương cực kỳ rộng và vững chắc, thưa ông. Họ là trụ cột kinh tế, là ân nhân của cả bản. Người dân ở đó tuyệt đối trung thành và kính trọng họ. Chính quyền địa phương cũng rất coi trọng. Những con bò vàng ông thấy hôm qua chỉ là một phần nhỏ thôi, trang trại của họ có cả đàn, còn dàn xe bán tải là xe phục vụ hoạt động kinh doanh.
(Người cha (Đại gia) ngả người ra sau ghế, thở hổn hển. Hàng nghìn con bò… xuất khẩu… ảnh hưởng tới mức chính quyền cũng phải nể trọng… Tất cả dội vào tai ông như những đòn sấm sét.)
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Thì thầm, giọng khô khốc)
Họ… họ có cả… cả những thứ đó sao…? Ở ngay tại cái bản đấy…?
NGƯỜI LÀM BÁO CÁO (QUA ĐIỆN THOẠI)
Vâng, thưa ông. Họ chọn lối sống kín đáo, không phô trương. Nhưng sự thật thì…
(Người làm báo cáo ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp, giọng đầy vẻ kính sợ.)
NGƯỜI LÀM BÁO CÁO (QUA ĐIỆN THOẠI)
…thưa ông, gia đình bên ấy… họ còn giàu hơn cả mình, thưa ông. Tiềm lực của họ, cộng với uy tín và quan hệ từ cụ H.V.M… là điều mà chúng ta không thể nào sánh được.
(Điện thoại tuột khỏi tay Người cha (Đại gia) lần thứ hai, rơi xuống thảm nhưng ông không còn quan tâm nữa. Khuôn mặt ông méo mó đi vì sốc và nhục nhã tột cùng. Họ còn giàu hơn cả mình? Câu nói ấy vang vọng trong đầu ông, như một bản án. Bao nhiêu sự kiêu ngạo, bao nhiêu sự khinh bỉ ông dành cho họ bỗng chốc biến thành nỗi sợ hãi và hối hận sâu sắc. Ông đã làm gì vậy? Ông vừa gây chuyện với ai vậy?)”
“(Người cha (Đại gia) đứng dậy, thân người run rẩy. Khuôn mặt ông đỏ bừng, gân xanh nổi lên thái dương. Ông không còn bận tâm đến chiếc điện thoại nằm dưới sàn. Tất cả sự tức giận, sự nhục nhã và nỗi sợ hãi tột cùng dồn nén lại, chỉ chực bùng phát. Ông sải bước nhanh ra khỏi phòng làm việc, ánh mắt tìm kiếm.)
(Ông thấy con trai (Công tử) đang ngồi thẫn thờ ở phòng khách, có vẻ vẫn chưa hoàn hồn sau vụ hủy hôn. Người mẹ (Vợ đại gia) đang ngồi cạnh, nhỏ nhẹ an ủi con.)
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Giọng gầm gừ, đầy căm phẫn)
Mày! Lại đây! Ngay lập tức!
(Con trai (Công tử) giật mình, ngước nhìn bố, nét mặt tái mét khi thấy vẻ mặt đáng sợ của ông. Người mẹ (Vợ đại gia) cũng hoảng hốt.)
NGƯỜI MẸ (VỢ ĐẠI GIA)
Ông nó! Có chuyện gì vậy? Sao lại…
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Gạt phắt lời vợ, chỉ thẳng vào mặt con trai)
Đừng có cản! Hôm nay tôi phải làm rõ chuyện này! Mau nói! Nói hết sự thật cho tôi! Cái thai đó… rốt cuộc là thế nào?!
(Con trai (Công tử) né tránh ánh mắt giận dữ của bố. Cậu cúi gằm mặt, hai tay siết chặt vào nhau.)
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Tiến đến gần hơn, giọng càng lúc càng lớn)
Mày còn định giấu diếm đến bao giờ nữa?! Mày không thấy những chuyện vừa xảy ra sao?! Mày có biết mày đã gây ra họa gì không hả?! Nói mau!
(Người mẹ (Vợ đại gia) vội vàng đứng dậy, nắm lấy tay chồng.)
NGƯỜI MẸ (VỢ ĐẠI GIA)
Anh à, bình tĩnh đã. Có gì từ từ nói. Con nó…
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Hất tay vợ ra)
Bình tĩnh?! Bà bảo tôi bình tĩnh sao?! Cái gia đình hiển hách của tôi suýt nữa thì bị hủy hoại vì sự lừa dối này đấy! Cái gia đình tưởng chừng như nhỏ bé, nghèo hèn mà tôi mang đi sỉ nhục, họ… họ không phải dạng vừa đâu bà có biết không?!
(Người cha (Đại gia) quay lại nhìn con trai, ánh mắt đầy phẫn nộ và thất vọng.)
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
Nói đi! Hay mày muốn tao tự tìm hiểu tất cả?!
(Dưới sức ép khủng khiếp từ ánh mắt và giọng nói của bố, cùng với vẻ mặt lo lắng tột độ của mẹ, Con trai (Công tử) run rẩy mở lời.)
CON TRAI (CÔNG TỬ)
(Giọng lí nhí, đứt quãng)
Con… con xin lỗi bố… Mẹ… Con…
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Đập tay xuống bàn trà)
Xin lỗi suông là xong sao?! Nói sự thật!
CON TRAI (CÔNG TỬ)
(Hít một hơi run rẩy, ngước nhìn bố mẹ bằng ánh mắt đầy hối hận)
Con… con biết chuyện A Quán và cô ấy… Con biết đứa bé đó không phải con của con…
(Người mẹ (Vợ đại gia) sốc nặng, che miệng bật khóc. Người cha (Đại gia) trừng mắt, chờ đợi.)
CON TRAI (CÔNG TỬ)
A Quán… A Quán gặp chút rắc rối… Con chỉ muốn giúp che đậy một thời gian để mọi chuyện êm xuôi… để bố mẹ không lo lắng… không ngờ lại ra nông nỗi này…
(Cậu cúi gằm mặt, giọng nghẹn lại.)
CON TRAI (CÔNG TỬ)
Con xin lỗi bố… Con xin lỗi mẹ… Tất cả là tại con… Con đã sai rồi… Sai thật rồi…”
“NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Tai ông ù đi, giọng nói của con trai như xa dần. Hai chữ “”A Quán””, “”không phải con của con”” vang vọng trong đầu ông như tiếng sét. Cơn giận ban nãy bỗng chốc đông đặc lại thành một khối băng, rồi tan chảy thành nỗi sợ hãi và nhục nhã tột cùng. Ông lùi lại một bước, nhìn chằm chằm vào con trai, rồi sang người vợ đang khóc nức nở. Khuôn mặt ông xám ngắt, không còn một chút máu.)
Mày… Mày nói cái gì?! Mày… mày biết mà vẫn…
(Ông run rẩy chỉ tay vào con trai, rồi gục xuống ghế sofa như hết sạch sức lực.)
Trời ơi… Trời ơi là trời…
(Người mẹ (Vợ đại gia) chạy đến ôm lấy con trai, vừa khóc vừa trách.)
NGƯỜI MẸ (VỢ ĐẠI GIA)
Sao con lại làm thế hả con?! Sao con lại giấu bố mẹ?! Con có biết…
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Giọng đứt quãng, đầy đau đớn)
Không phải tại nó… Tại tôi… Tại tôi hết!
(Ông ngước nhìn trần nhà, ánh mắt thất thần.)
Tại cái sự kiêu ngạo của tôi… Tại tôi cứ nghĩ mình là nhất… nghĩ tiền bạc có thể mua được tất cả… nghĩ mấy người miền núi… quê mùa… dễ bề bắt nạt… dễ bề coi thường…
(Ông vò đầu bứt tai, người co rúm lại vì hối hận và tuyệt vọng.)
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
Cái giá… cái giá phải trả đắt quá! Đắt quá rồi!
(Ông quay sang nhìn vợ và con, giọng nói như gào lên trong tuyệt vọng.)
Không chỉ là mất mặt! Không chỉ là nhục nhã! Tôi… tôi đã đánh mất một cơ hội ngàn vàng! Một cơ hội để kết giao với một gia đình có thế lực… có sự ảnh hưởng… Họ không hề nghèo hèn như tôi đã tưởng! Bảy con bò… dàn xe bán tải… cái bản đó… họ không phải dạng vừa đâu!
(Ông đứng phắt dậy, đi lại trong phòng như con thú bị nhốt, dáng vẻ hoàn toàn suy sụp.)
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
Tôi đã tự tay vứt bỏ tất cả! Chỉ vì cái thói hợm hĩnh, coi thường người khác! Tôi nghĩ mình là ai chứ?! Tôi đã sỉ nhục họ… ngay tại nhà họ…
(Ông dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra khoảng không vô định, giọng trầm xuống, đầy cay đắng.)
Họ không cần tiền của tôi… Họ có cái mà tôi không có… Cái sự tự trọng… Cái sự chân thành… Cái sự đoàn kết của một cộng đồng… Và họ đủ mạnh mẽ… đủ quyền lực… để dạy cho tôi một bài học nhớ đời…
(Người mẹ (Vợ đại gia) và Con trai (Công tử) chỉ biết im lặng nhìn ông, khuôn mặt cũng tái mét và buồn bã. Căn phòng chìm trong sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dài đầy hối hận của người cha.)
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Lẩm bẩm như nói với chính mình)
Mất tất cả rồi… Tất cả là tại sự kiêu ngạo của mình… Tôi đã sai… Sai thật rồi…”
“Những đêm trôi qua thật nặng nề đối với người cha. Căn phòng làm việc sang trọng giờ đây như một nhà giam, giam hãm ông với nỗi hối hận và sự nhục nhã. Ánh mắt thất thần nhìn ra cửa sổ, ông thấy bóng dáng của bản làng xa xôi hiện lên, không còn là nơi nghèo khó để ông ban ơn, mà là một thế lực, một cộng đồng mà ông đã sỉ nhục và đánh giá thấp. Bài học quá đắt giá khiến ông không thể nào chợp mắt. Tiền bạc không phải là tất cả, sự kiêu ngạo có thể hủy hoại mọi thứ.
Sau nhiều đêm suy nghĩ, ông biết mình phải làm gì đó. Phải vãn hồi danh dự, không chỉ cho gia đình, mà còn để chuộc lại lỗi lầm của chính bản thân. Ông không thể để mọi chuyện kết thúc trong sự sỉ nhục và mất mát này. Quyết định đã được đưa ra.
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Bước vào phòng khách, nơi người mẹ đang ngồi lặng lẽ, ánh mắt sưng húp vì khóc.)
Bà nó… Tôi quyết định rồi.
(Người mẹ ngước nhìn ông, ánh mắt dò hỏi.)
Chúng ta… chúng ta phải quay lại bản.
(Người mẹ hơi giật mình, vẻ lo lắng hiện rõ.)
NGƯỜI MẸ (VỢ ĐẠI GIA)
Quay lại đó làm gì? Họ… họ sẽ không bao giờ tha thứ đâu. Sau những gì chúng ta đã làm…
(Giọng bà run run.)
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Ngồi xuống cạnh bà, nắm lấy tay vợ, giọng trầm tĩnh nhưng kiên định.)
Phải quay lại chứ. Lần này… không phải để khoe mẽ, không phải để ra oai. Lần này là để tạ lỗi. Để cho họ thấy… chúng ta đã hiểu ra mình sai ở đâu.
(Ông thở dài nặng nề.)
Lần trước… chúng ta quá hợm hĩnh. Mang theo con lợn, cái bánh chưng… nghĩ thế là đủ. Là sỉ nhục họ đấy, bà ạ. Họ có cái mà chúng ta không có. Lần này… chúng ta phải tươm tất hơn. Phải chân thành.
(Ông siết nhẹ tay vợ.)
Bà chuẩn bị đi. Chọn lễ vật… phải là cái gì đó thể hiện sự tôn trọng thực sự. Không phải bằng tiền bạc phô trương nữa, mà bằng cái tâm.
(Người mẹ nhìn ông, thấy sự thay đổi trong ánh mắt và giọng nói của chồng. Sự kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là sự khiêm nhường và quyết tâm.)
NGƯỜI MẸ (VỢ ĐẠI GIA)
Nhưng… liệu họ có chịu gặp không? Liệu họ có nghe chúng ta nói không?
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Đứng dậy, nhìn xa xăm.)
Không biết. Nhưng chúng ta phải thử. Phải làm hết sức mình. Nếu không… tôi sẽ sống trong hối hận cả đời này.
(Ông đi về phía thư phòng, chuẩn bị cho chuyến đi. Người mẹ nhìn theo bóng lưng chồng, một tia hy vọng mong manh vừa nhóm lên trong lòng bà. Họ bắt đầu chuẩn bị, lễ vật được lựa chọn kỹ càng hơn, không còn vẻ phô trương, mà thấm đẫm sự chuộc lỗi và tôn trọng. Chiếc xe sang trọng lần này khởi hành không phải với tiếng còi inh ỏi, mà với sự im lặng nặng trĩu của hai con người mang theo gánh nặng của sai lầm, hướng thẳng về phía bản vùng cao, nơi họ đã gieo rắc sự kiêu ngạo và giờ phải quay lại để cầu xin sự tha thứ.)”
“Chiếc xe sang trọng từ từ tiến vào bản, không còn sự huyên náo, không còn dàn xe bán tải hùng hậu nối đuôi nhau, và dĩ nhiên, không có hình ảnh 7 con bò vàng dẫn đường. Nó chỉ là một chiếc xe đơn độc, lầm lũi tiến về phía căn nhà quen thuộc.
Khi xe dừng lại trước cổng, cảnh tượng khác hẳn buổi sáng rực rỡ hôm trước. Không có tiếng cồng chiêng, không có đám đông chào đón. Chỉ có vài người bà con bản đang đứng ở xa xa, ánh mắt đổ dồn về phía chiếc xe và hai người bước xuống. Ánh mắt đó, không phải sự ngưỡng mộ hay tò mò, mà là sự lạnh lùng, dò xét, thậm chí có chút khinh miệt ngầm. Những ánh mắt ấy như mũi kim đâm thẳng vào tim Người cha, khiến ông cảm thấy ái ngại, xấu hổ, như đang trần truồng trước mặt họ. Người mẹ nắm chặt lấy tay ông, bà cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.
Ông ngoại cô dâu đứng ở cổng, dáng vẻ uy nghiêm. Ông không còn nở nụ cười nồng nhiệt, không còn vội vã bước ra chào đón. Thay vào đó, ông đứng im lặng, ánh mắt nhìn hai người một cách bình thản, thậm chí có chút xa cách.
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Bước tới gần ông ngoại, cúi đầu hơi thấp.)
Thưa ông… chúng tôi… chúng tôi quay lại đây ạ.
ÔNG NGOẠI CÔ DÂU
(Giọng trầm tĩnh, không chút cảm xúc.)
Vâng. Tôi thấy. Các ông bà đến có việc gì không?
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Hít một hơi sâu, cảm thấy cổ họng nghẹn lại.)
Chúng tôi… chúng tôi đến để tạ lỗi. Để xin lỗi ông… xin lỗi gia đình… và xin lỗi bà con bản. Chúng tôi đã sai. Sai rất nhiều.
NGƯỜI MẸ (VỢ ĐẠI GIA)
(Tiến lên, giọng run run.)
Mong ông… mong mọi người bỏ qua cho chúng tôi. Chúng tôi thực sự… thực sự hối hận.
Ông ngoại cô dâu nhìn hai người, ánh mắt vẫn không thay đổi nhiều. Ông không nói gì, chỉ im lặng quan sát, như đang cân nhắc điều gì đó. Những người bà con bản ở xa vẫn đứng đó, dõi theo mọi cử động, mọi lời nói. Sự im lặng bao trùm không gian, nặng trĩu và căng thẳng hơn bất kỳ lời nói nào.”
“Ông ngoại cô dâu nhìn chằm chằm vào hai người, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Ông từ từ cất giọng, từng lời như đục sâu vào không khí nặng nề.
ÔNG NGOẠI CÔ DÂU
Các ông bà sai thật rồi. Cái sai lớn nhất không phải là nghi ngờ hay không tin tưởng. Mà là cách các ông bà đã thể hiện sự nghi ngờ đó. Bằng tiền bạc. Bằng sự phô trương. Như thể thứ gì cũng có thể mua được, kể cả danh dự và tình cảm con người.
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Cúi đầu sâu hơn nữa, không dám nhìn thẳng.)
Chúng tôi… chúng tôi không biết nói gì hơn ngoài lời xin lỗi.
ÔNG NGOẠI CÔ DÂU
(Lắc đầu nhẹ nhàng.)
Chúng tôi không cần sự giàu có của ông bà. Cái chúng tôi cần, và lẽ ra các ông bà phải cho thấy, là sự tôn trọng. Tôn trọng chúng tôi như những con người, như một gia đình, như một bản làng. Chứ không phải coi chúng tôi như một món hàng hay một thứ gì đó thấp kém hơn chỉ vì chúng tôi sống trên này.
Những người bà con bản ở xa, nghe thấy lời ông ngoại, nét mặt họ giãn ra đôi chút, ánh mắt bớt đi vẻ lạnh lùng.
ÔNG NGOẠI CÔ DÂU
Con gái tôi, nó đã tìm được hạnh phúc của nó. Hạnh phúc không nằm ở xe sang, bò vàng, hay cồng chiêng rộn rã mà thiếu đi sự chân thành. Hạnh phúc của nó là một mái ấm, một người chồng thực sự yêu thương và tôn trọng nó. Thứ mà các ông bà… suýt nữa đã tước đi của nó vì sự ích kỷ và kiêu ngạo của mình.
Ông ngoại dừng lại một lát, ánh mắt nhìn thẳng vào Người cha.
ÔNG NGOẠI CÔ DÂU
Hy vọng nhà ông bà rút ra được bài học đắt giá từ chuyện này. Bài học về lễ nghĩa, về cách đối nhân xử thế, và về giá trị thực sự của một con người, một gia đình.
Người cha cúi đầu, không còn nói được lời nào. Ông cảm thấy tất cả sự giàu có, tất cả quyền lực ông có đều tan biến hết trong khoảnh khắc này, chỉ còn lại sự trần trụi của lỗi lầm. Người mẹ đứng bên cạnh, nước mắt đã chảy dài trên má.
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Giọng khàn đặc, chỉ đủ nghe thấy.)
Vâng… chúng tôi hiểu rồi ạ. Chúng tôi nhận lỗi. Tất cả là do chúng tôi đã sai.”
“Người cha cúi đầu, không còn nói được lời nào. Ông cảm thấy tất cả sự giàu có, tất cả quyền lực ông có đều tan biến hết trong khoảnh khắc này, chỉ còn lại sự trần trụi của lỗi lầm. Người mẹ đứng bên cạnh, nước mắt đã chảy dài trên má.
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Giọng khàn đặc, chỉ đủ nghe thấy.)
Vâng… chúng tôi hiểu rồi ạ. Chúng tôi nhận lỗi. Tất cả là do chúng tôi đã sai.
Ông ngoại cô dâu gật đầu nhẹ, ánh mắt không còn vẻ căng thẳng mà thay vào đó là một sự mệt mỏi khôn cùng. Ông quay đi, báo hiệu buổi lễ đính hôn không thành này đã kết thúc. Bà con bản bắt đầu tản ra, vẫn còn đó những ánh mắt dò xét, nhưng không còn sự thù địch gay gắt như lúc ban đầu.
NGƯỜI CHA (ĐẠI GIA)
(Quay sang Con trai, ánh mắt lạnh ngắt, không còn chút sự dung túng nào.)
Về.
Ông không nói thêm lời nào với vợ hay con. Ông quay người, đi thẳng đến một chiếc xe bán tải đang đậu ở xa. Người mẹ lau nước mắt, vội vã theo sau. Con trai đứng đó một mình giữa khoảng sân thênh thang của bản làng, cảm thấy sự cô độc và tủi hổ chưa từng có. Hắn nhìn quanh, những dàn cồng chiêng lấp lánh, những con bò vàng ngơ ngác, tất cả như đang chế giễu sự kiêu ngạo rỗng tuếch của hắn. Hắn biết, với bố hắn, tiền bạc có thể giải quyết nhiều thứ, nhưng sự sỉ nhục này không phải là thứ có thể dễ dàng xóa bỏ. Cuộc đời “”công tử”” ăn chơi của hắn có lẽ sẽ không còn dễ dàng nữa.
Hắn lững thững bước theo bố mẹ. Trên đường về, không ai nói với nhau một lời. Chiếc xe bán tải chở lợn quay và bánh chưng lăn bánh nặng nề phía trước. Những chiếc xe sang trọng khác nối đuôi theo sau, không còn vẻ kiêu hãnh phô trương mà giờ đây chỉ như những cỗ máy nặng trĩu nỗi thất bại. Khung cảnh Bản vùng cao dưới ánh chiều tà lùi dần về phía sau.
Trong suốt quãng đường dài trở về Thành phố, tâm trí Người cha hỗn độn. Tiền bạc… ông đã dành cả đời để kiếm tiền. Ông tin tiền có thể mua được quyền lực, sự kính trọng, thậm chí cả tình yêu và hạnh phúc. Nhưng ngày hôm nay, chính tiền bạc và sự phô trương tiền bạc đã khiến ông mất tất cả: mất đi cơ hội có thêm một người con dâu (dù là hụt), mất đi danh dự trước những người ông tưởng là “”thấp kém””, và quan trọng nhất, mất đi niềm tin vào chính giá trị của bản thân và gia đình mình. Ông nhìn sang Con trai đang ngồi thẫn thờ ở ghế sau, không còn dáng vẻ ngạo mạn thường ngày. Ông nhận ra, chính sự nuông chiều vô lối và việc dùng tiền để che đậy mọi lỗi lầm của con đã tạo ra một đứa con bất tài và vô trách nhiệm như thế này. Bài học này không chỉ dành cho riêng ông, mà còn là hậu quả mà con trai ông buộc phải đối mặt. Sẽ không có lần thứ hai ông dùng tiền để “”giải quyết”” rắc rối do nó gây ra.
Về đến Thành phố, không có cảnh tượng chào đón xa hoa. Sự im lặng bao trùm căn biệt thự sang trọng. Người cha ngồi một mình trong phòng làm việc, nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia là cả một đế chế kinh doanh ông đã dựng lên bằng mồ hôi, nước mắt và cả những thủ đoạn không đẹp đẽ. Nhưng giờ đây, tất cả dường như thật vô nghĩa. Cái ông thiếu không phải là tiền, mà là sự thanh thản trong tâm hồn, sự tôn trọng từ những người xung quanh *bởi vì* ông là ai, chứ không phải *vì* ông có gì. Chuyến đi lên Bản vùng cao đã là một cú tát thẳng vào mặt, một lời nhắc nhở cay đắng rằng thế giới này rộng lớn hơn nhiều cái “”ao”” tiền bạc của ông. Có những giá trị tồn tại vĩnh cửu, không thể định giá hay mua bán: tình người, lòng chân thành, sự khiêm tốn, và đặc biệt là danh dự. Danh dự của một gia đình, một bản làng, thứ mà ông đã suýt đạp đổ dưới gót giày của sự kiêu ngạo.
Ông tự hỏi, liệu có còn kịp để thay đổi không? Thay đổi cách ông nhìn nhận thế giới, cách ông đối xử với mọi người, và quan trọng nhất, cách ông làm cha. Bài học này đến muộn màng, nhưng có lẽ nó đã cứu rỗi ông và gia đình ông khỏi một sự mục ruỗng từ bên trong mà tiền bạc không bao giờ có thể chữa lành. Cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo và thiếu hiểu biết ấy thật đắt, nhưng có lẽ, nó là cái giá duy nhất đủ sức mạnh để lay tỉnh một kẻ đã ngủ quên trên đống tiền quá lâu như ông. Từ nay, cuộc sống sẽ khác. Chắc chắn là khác.”

