“Sau phiên tòa l/y hô/n, cô lạ/nh l/ùng đặt vào tay tôi một chiếc túi đen rồi quay lưng bước đi, không ngo/ảnh l/ại dù chỉ một lần. Dáng cô k/huất dần sau hành lang v/ắng, để lại khoảng trống lạ/nh l/ẽo trong lòng tôi. Mãi đến hai tháng sau, tôi mới đủ can đảm mở chiếc túi ấy ra. Và khi nhìn thấy những thứ bên trong, c/ổ h/ọng tôi như bị b/óp ng/hẹt, không th/ốt nên lời…
Sau phiên tòa l/y h/ôn, cô lạ/nh l/ùng ném cho tôi một chiếc túi đen rồi quay lưng bỏ đi, không một lần ngoái đầu lại. Dáng người nhỏ bé ấy chìm dần trong làn mưa xá/m xị/t của buổi chiều, khiến tôi không rõ đó là mưa hay là nước mắt đang rơi nơi khóe mắt mình. Tôi không gọi, không chạy theo, chỉ đứng lặng trong một cơn trống rỗng k/ỳ l/ạ đang xâm chiếm lấy lò/ng ngự/c. Túi đen đó nằm im bên cạnh chân tôi, như một vế/t thư/ơng v/ô h/ình mà tôi không dám ch/ạm t/ới.
Tôi mang chiếc túi ấy về nhà, đặt nó lên kệ, và không bao giờ nhìn lại. Những ngày sau đó là những buổi sáng tỉnh dậy giữa đêm, là những cơn á/c m/ộng lặp lại đến mức tôi không còn ph/ân bi/ệt nổi đâu là thực đâu là mộ/ng. Tôi tưởng mình đã sẵn sàng buông tay, nhưng hóa ra là kẻ nói lời chi/a ta/y chưa chắc đã không đ/au.
Hai tháng trôi qua, mọi thứ vẫn ho/ang h/oải như ngày cô rời đi. Tôi sống như một cái bóng trong căn hộ từng có tiếng cười của hai người. Một tối mưa giống hệt cái ngày ấy, tôi nhìn thấy chiếc túi vẫn nằm ở góc k/ệ, l/ặng l/ẽ và đầy ám ảnh. Một cơn thôi thúc k/ỳ l/ạ trỗi dậy, tôi bước đến, cẩ/n th/ận mở dây kéo như đang mở một phần k/ý ứ/c bị ch/ôn giấ/u.
Bên trong túi là một tập hồ sơ, vài tấm ảnh, một cuốn nh/ật k/ý, và… một que th/ử t/ hai…
👇QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN”
“Hoàng run rẩy cầm chiếc que thử thai nhỏ bé trong tay, đôi mắt dán chặt vào hai vạch màu đỏ hiện lên rõ ràng. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh. Cổ họng khô khốc, một cảm giác buồn nôn dâng lên quặn thắt. Tay anh vô thức tìm sâu hơn vào chiếc túi đen, lôi ra một tập hồ sơ dày cộp.
Anh lật từng
trang giấy với những con số, những thuật ngữ y khoa xa lạ, nhưng dòng chữ “”Kết quả khám thai”” và “”Siêu âm thai”” đập thẳng vào mắt anh như nhát dao sắc lẹm. Đây không phải là trò đùa. Đây là sự thật.
Tiếp theo là vài tấm ảnh. Một tấm là ảnh siêu âm mờ ảo, một sinh linh bé bỏng đang thành hình. Tấm khác là ảnh chụp lén Mai ngồi một mình trong phòng chờ bệnh viện, dáng vẻ cô đơn và mệt mỏi. Không có anh. Không hề có anh trong khoảnh khắc quan trọng đó.
Sự thật trần trụi, tàn nhẫn phơi bày ngay trước mắt. Mai đã có thai. Thai của ai? Tại sao cô lại giấu anh? Tại sao lại chọn ly hôn vào lúc này? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí Hoàng, nhưng anh không thể thốt ra lời nào. Mọi giác quan như tê liệt. Anh chỉ còn cảm thấy lồng ngực bị bóp nghẹt, hơi thở đứt quãng. Chiếc túi đen nằm đó, chứa đựng không chỉ bí mật, mà là cả một sự thật kinh hoàng đã bị che giấu suốt bấy lâu nay.”
“Anh run rẩy, những ngón tay bấu chặt vào cuốn sổ cũ kỹ nằm dưới đáy túi. Đó là cuốn nhật ký của Mai. Vội vàng lật từng trang, đôi mắt Hoàng dán chặt vào những dòng chữ viết tay quen thuộc, có lúc run rẩy, có lúc vội vã.
*Ngày… tháng… năm…*
*Mình không biết phải làm sao. Que thử hai vạch. Hai vạch rõ ràng. Thế giới quay cuồng. Bụng mình… có một sinh linh bé nhỏ đang lớn lên. Của anh… của chúng ta.*
Hoàng sững sờ. Tay anh siết chặt cuốn nhật ký.
*Ngày… tháng… năm…*
*Mình đã cố gắng nói với anh mấy lần rồi. Nhưng cứ nhìn thấy nụ cười của anh, sự háo hức của anh về những kế hoạch tương lai không có “”vướng bận””, mình lại sợ. Sợ nói ra sẽ làm anh thất vọng. Sợ anh sẽ cảm thấy bị ràng buộc. Mình không muốn anh vì mình mà từ bỏ ước mơ của anh.*
Nước mắt Hoàng bắt đầu lăn dài. Anh nhớ lại những lần Mai nhìn anh đầy ẩn ý, những lần cô đột ngột im lặng khi anh nói về tương lai. Anh đã quá vô tâm.
*Ngày… tháng… năm…*
*Anh nói muốn ly hôn. Tim mình như vỡ ra. Nhưng có lẽ… đây là cách tốt nhất. Em bé không thể là sự ràng buộc. Em bé cần một người cha sẵn sàng và hạnh phúc. Anh xứng đáng với một cuộc sống tốt đẹp hơn, không phải gánh nặng này. Mình sẽ đi thôi. Sẽ tự nuôi con. Chỉ mong con lớn lên sẽ hiểu cho mẹ.*
Đến đây, những dòng chữ nhòe đi vì nước mắt của Mai. Hoàng ôm chặt cuốn nhật ký vào lòng, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Anh đọc lại những dòng đó, từng chữ như xé nát trái tim anh. Mai không giấu anh vì cô không yêu anh, hay vì cô không muốn có con. Cô giấu anh vì cô yêu anh quá nhiều, đến mức thà chịu đựng một mình còn hơn thấy anh khổ sở.
Cơn mưa ngoài cửa sổ vẫn tí tách rơi, như hòa cùng tiếng lòng tan nát của người đàn ông vừa nhận ra sự thật nghiệt ngã. Tất cả những gì anh nghĩ là sự phản bội, sự lừa dối, giờ đây lại là bằng chứng cho một tình yêu và sự hy sinh thầm lặng. Hoàng gục đầu xuống, chiếc túi đen nằm chỏng chơ bên cạnh, chứa đựng cả một quá khứ đầy hiểu lầm và một tương lai vỡ vụn.”
“Hoàng ôm chặt cuốn nhật ký vào lòng, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Anh đọc lại những dòng đó, từng chữ như xé nát trái tim anh. Mai không giấu anh vì cô không yêu anh, hay vì cô không muốn có con. Cô giấu anh vì cô yêu anh quá nhiều, đến mức thà chịu đựng một mình còn hơn thấy anh khổ sở. Cơn mưa ngoài cửa sổ vẫn tí tách rơi, như hòa cùng tiếng lòng tan nát của người đàn ông vừa nhận ra sự thật nghiệt ngã. Tất cả những gì anh nghĩ là sự phản bội, sự lừa dối, giờ đây lại là bằng chứng cho một tình yêu và sự hy sinh thầm lặng. Hoàng gục đầu xuống, chiếc túi đen nằm chỏng chơ bên cạnh, chứa đựng cả một quá khứ đầy hiểu lầm và một tương lai vỡ vụn.
Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống trang nhật ký. Hoàng ngước nhìn lên trần nhà, ký ức về những ngày tháng trước đó ùa về như một cơn lũ. Anh thấy lại hình ảnh mình say sưa với những dự định cá nhân, vô tư nói về việc “”tự do”” sau khi ly hôn, trong khi Mai lặng lẽ chịu đựng nỗi lo lắng và hy vọng mong manh một mình. “”Anh chưa từng hiểu gì cả,”” anh tự lẩm bẩm, giọng nghẹn lại. “”Anh chỉ sống trong cái thế giới nhỏ bé của anh, mù quáng với cảm xúc của em.””
Anh nhớ lại vẻ mặt Mai ở tòa án, khi cô đưa chiếc túi cho anh dưới cơn mưa tầm tã. Anh đã nghĩ đó là sự thách thức, sự căm ghét. Giờ đây, nhìn lại, anh thấy đó là sự bất lực, là lời gửi gắm cuối cùng về một bí mật mà cô không thể nói thành lời. Cô đã cố, đã nhiều lần, nhưng anh đã quá bận rộn với bản thân mà không hề nhận ra. Cái thai, ước mơ của anh, sự ra đi của cô… tất cả đều liên quan đến tình yêu và sự hy sinh thầm lặng đó, thứ mà anh đã chà đạp bằng sự vô tâm của mình.
Hoàng siết chặt tay. Cảm giác hối hận như một ngàn mũi dao đâm vào tim anh. Anh đã đẩy người phụ nữ yêu mình đến bước đường cùng, buộc cô phải đưa ra một lựa chọn đau đớn giữa tình yêu anh và sinh linh bé nhỏ trong bụng. “”Anh đáng bị như thế này,”” anh thì thầm, giọng đầy cay đắng. Chiếc túi đen giờ đây không còn là vật chứng buộc tội Mai nữa, mà là bản án dành cho chính anh.”
“Hoàng lật giở những trang nhật ký tiếp theo, tìm kiếm câu trả lời, nhưng chỉ thấy thêm những vết cắt sâu vào trái tim mình. Mai viết về ngày cô đi khám thai lần đầu. “”Hôm nay, em đi một mình,”” dòng chữ run rẩy. “”Nhìn những cặp vợ chồng khác tay trong tay chờ đợi, em chỉ biết cúi đầu, nước mắt chực trào.”” Cô mô tả cảm giác lạc lõng trong niềm vui chung của những gia đình sắp chào đón thành viên mới, trong khi cô đơn độc đối diện với tương lai.
Những dòng nhật ký kể về những đêm dài không ngủ, bụng mỗi lúc một lớn dần. Mai viết về sự lo sợ, không chỉ cho bản thân và đứa bé, mà còn cho số phận mong manh của gia đình họ. “”Em nhìn vào khoảng trống bên cạnh anh trên giường, ước gì anh biết, ước gì anh ở đây nắm lấy tay em.”” Cô đã vẽ nên một viễn cảnh hạnh phúc về ngày Hoàng biết tin, về cách anh sẽ vui mừng thế nào, về một mái ấm trọn vẹn cho đứa con. Nhưng rồi, những dòng chữ trở nên nặng nề hơn, nghẹn ngào hơn, khi hy vọng đó dần tan biến. Cô hiểu, cuộc hôn nhân của họ đang dần đến hồi kết, và cô sẽ phải tự mình bước đi trên chặng đường này.
Hoàng đọc đến đó, lồng ngực như bị bóp nghẹt. Anh nhớ lại những buổi tối anh về muộn, bận rộn với công việc hoặc những cuộc gặp gỡ vô bổ, không hề hay biết người phụ nữ của mình đang nằm thao thức, đối diện với tương lai đầy bấp bênh. Anh đã không ở đó. Anh đã hoàn toàn vắng mặt trong khoảnh khắc quan trọng nhất của cuộc đời cô và của cả anh nữa. “”Anh đã làm gì vậy, Mai?”” anh thốt lên trong tuyệt vọng, giọng lạc đi vì những tiếng nấc nghẹn lại ở cổ họng. “”Anh đã ở đâu khi em cần anh nhất?”” Cuốn nhật ký trĩu nặng trên tay, như đang tố cáo sự vô tâm và mù quáng của anh. Mỗi dòng chữ Mai viết ra trong cô đơn giờ đây là nhát dao đâm sâu vào tâm can người đàn ông đã từng là chồng cô.”
“Hoàng đặt cuốn nhật ký xuống, hơi thở gấp gáp. Nước mắt làm nhòa đi những dòng chữ cuối cùng của Mai. Lồng ngực anh vẫn còn đau nhói. Anh lại lật tìm trong tập hồ sơ, tay run run. Có lẽ vẫn còn thứ gì đó, thứ gì đó có thể xoa dịu hoặc ít nhất là giải thích mọi chuyện.
Anh lướt qua vài tờ giấy tờ lộn xộn, những hóa đơn cũ, rồi một phong bì nhỏ. Bên trong phong bì, anh tìm thấy một tờ giấy ghi chú nhàu nát, giống như được xé ra từ một cuốn sổ nhỏ. Nét chữ của Mai, quen thuộc đến tận cùng, nhưng run rẩy.
Anh đưa tờ giấy lên gần mắt, cố gắng đọc qua màn nước mọng.
“”Hoàng…”” Dòng đầu tiên chỉ vỏn vẹn cái tên anh.
“”Em biết anh sẽ rất giận, rất thất vọng vì em đã im lặng. Vì em đã không nói với anh một lời nào, chỉ để lại những thứ này. Nhưng em không còn cách nào khác.””
“”Khi em biết mình có thai, đó là lúc em nhận ra mọi thứ đã quá muộn. Em đã cố gắng, Hoàng ạ. Em đã cố gắng hàn gắn khoảng cách giữa chúng ta. Em đã chờ đợi anh nhận ra, chờ đợi một tín hiệu từ anh. Nhưng ngày càng xa cách hơn.””
“”Khi phiên tòa kết thúc, nhìn anh bước đi mà không ngoảnh lại, em biết cuộc hôn nhân của chúng ta đã thật sự chết rồi. Không còn hy vọng.””
“”Em không đủ can đảm để đứng đối diện với anh và nói rằng em đang mang thai con của chúng ta, ngay sau khi chúng ta vừa ký vào tờ giấy ly hôn. Em sợ cái nhìn của anh, Hoàng. Sợ anh sẽ nghĩ em đang dùng đứa bé để níu kéo. Sợ anh sẽ cảm thấy bị mắc kẹt. Sợ anh sẽ hối hận, hoặc tệ hơn, không muốn nó.””
“”Thà rằng anh không biết, để anh có thể bước tiếp cuộc đời mình không vướng bận. Thà rằng em mang theo bí mật này, để anh không cảm thấy tội lỗi vì những gì đã xảy ra. Em biết đó là sự ích kỷ của em, nhưng em không thể chịu đựng được việc thấy anh phải lựa chọn giữa sự tự do của anh và trách nhiệm với một gia đình mà chúng ta không còn xây dựng được nữa.””
“”Hãy xem đây là lời giải thích cuối cùng của em. Những thứ trong chiếc túi này… là tất cả những gì em muốn anh biết, khi nào anh đủ sẵn sàng để đối diện với nó. Em xin lỗi vì tất cả. Chúc anh sống tốt.””
Tờ giấy rơi khỏi tay Hoàng, xoay xoay trong không khí ẩm ướt trước khi đáp xuống sàn nhà. Anh nhìn chằm chằm vào nó, bộ não từ chối xử lý những gì vừa đọc. Im lặng. Cô chọn sự im lặng tàn nhẫn đó, không phải vì không yêu, không phải vì muốn trừng phạt anh, mà vì… sợ anh, sợ làm anh khổ.
Sợ anh bị mắc kẹt. Sợ anh hối hận. Sợ anh không muốn đứa bé.
Hoàng bật cười, một tiếng cười khô khốc, méo mó, đầy bi kịch. Anh đã nghĩ gì vậy? Anh đã đổ lỗi cho cô vì sự lạnh lùng, vì sự bỏ rơi, vì đã vứt lại cho anh một mớ hỗn độn. Nhưng sự thật thì sao? Sự thật là người phụ nữ đó, ngay cả trong lúc suy sụp nhất, tuyệt vọng nhất, vẫn nghĩ đến anh, đến việc giải thoát cho anh khỏi gánh nặng.
“”Mai…”” Anh thì thầm, giọng lạc đi. “”Em đang nghĩ cái quái gì vậy?””
Anh không cần sự giải thoát đó. Anh không cần được “”buông tha””. Anh chỉ cần biết. Chỉ cần cô nói một lời. Một lời thôi. Tại sao lại tự gánh vác tất cả, đẩy anh ra xa như vậy? Cô đã hy sinh hạnh phúc của chính mình, của đứa con, và của anh, chỉ vì nghĩ rằng đó là điều tốt nhất cho anh?
Nước mắt lại trào ra, lần này không phải vì hối hận hay đau khổ cho bản thân, mà vì nỗi xót xa tột cùng cho Mai. Cho gánh nặng cô đã âm thầm mang, cho sự cô đơn cô phải chịu đựng, cho tình yêu đã khiến cô hành động một cách tuyệt vọng đến vậy. Cô đã nghĩ rằng im lặng là sự tử tế cuối cùng dành cho anh. Nhưng nó lại là nhát dao chí mạng.”
“Tờ giấy vẫn nằm dưới sàn, ướt sũng nước mắt của Hoàng. Anh không nhặt nó lên. Ánh mắt anh dán chặt vào chiếc que thử thai và tấm ảnh siêu âm đặt trên bàn cà phê lạnh lẽo.
Dòng chữ trên que thử thai, hai vạch đỏ hiện lên rõ mồn một. Hoàng đã nhìn thấy nó trước đó, nhưng bộ não chưa thể kết nối. Giờ đây, sau khi đọc những dòng tuyệt vọng của Mai, mọi thứ như bỗng nhiên vụn vỡ rồi lắp ghép lại thành một bức tranh tàn khốc.
Tấm ảnh siêu âm. Mờ nhạt, chỉ là một chấm nhỏ bé bên trong. Hoàng chưa từng nhìn kỹ nó. Anh đã quăng mọi thứ sang một bên trong cơn giận dữ và tổn thương của hai tháng trước. Bây giờ, nhìn vào cái chấm nhỏ bé ấy, một cảm giác đau thắt không gọi tên trào lên trong lồng ngực.
“”Con của anh…”” Giọng Hoàng thều thào, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. “”Đứa bé đó… là con của mình?””
Nỗi đau khổ vì cuộc hôn nhân đổ vỡ, vì sự im lặng của Mai, tất cả như tan biến, nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi và hối hận kinh hoàng. Anh đã mải mê với tổn thương của bản thân, với sự cô đơn, với những suy diễn tiêu cực về cô, mà hoàn toàn bỏ qua dấu hiệu quan trọng nhất. Cô đã mang thai. Con của anh.
“”Đứa bé… bây giờ ra sao?”” Câu hỏi bật ra thành tiếng, vỡ vụn. “”Nó đã chào đời chưa? Mai đang ở đâu? Cô ấy… có ổn không? Con… có ổn không?””
Cơn mưa ngoài cửa sổ vẫn trút xuống xối xả, như tiếng khóc ai oán cho những gì đã mất. Hoàng đưa tay ôm lấy đầu. Cảm giác tội lỗi nặng trĩu đè lên vai anh. Anh đã đẩy cô ấy đi. Anh đã không lắng nghe. Anh đã không nhìn thấy. Anh đã để cô một mình đối mặt với tất cả, mang trong mình sinh linh bé bỏng của cả hai người, trong lúc anh đang chìm đắm trong sự tự thương hại của bản thân.
Hơn hai tháng đã trôi qua kể từ ngày ở tòa án. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, đứa bé giờ này có lẽ đã sắp chào đời, hoặc thậm chí đã nằm trong vòng tay Mai. Nhưng Mai đang ở đâu? Tại sao cô ấy không liên lạc? Sau lá thư tuyệt vọng đó, điều gì đã xảy ra?
Hoàng run rẩy nhặt tấm ảnh siêu âm lên. Anh nhìn chằm chằm vào nó, như thể cố gắng xuyên qua lớp giấy để nhìn thấy hình hài bé nhỏ bên trong. Đây là con anh. Máu mủ của anh. Anh đã suýt chút nữa không bao giờ biết đến sự tồn tại của nó.
Nước mắt lại chảy dài, lần này không phải vì sự ích kỷ hay tổn thương cá nhân, mà vì nỗi xót xa cho Mai và nỗi lo lắng tột cùng cho đứa con mà anh chưa từng gặp mặt. Anh phải tìm cô ấy. Phải tìm con. Ngay lập tức.”
“Hoàng bật dậy khỏi ghế, chân lảo đảo như người mất hồn. Cơn đau thể xác vì quỳ gối quá lâu dưới sàn chẳng thấm tháp gì so với nhát dao cắt vào tim anh. Chiếc que thử thai, tấm ảnh siêu âm, và cuốn nhật ký vứt lăn lóc như bằng chứng buộc tội. Anh không thể chịu đựng được nữa. Không thể ngồi yên trong căn hộ ngột ngạt này thêm một giây nào nữa.
Cái bóng của sự dằn vặt và hối hận bám lấy anh như một chiếc áo tang. Anh đã sống trong sự ích kỷ bấy lâu, chìm đắm trong nỗi đau tự tạo ra, trong khi cô, người phụ nữ anh từng yêu, lại lặng lẽ gánh vác một bí mật lớn lao đến thế. Và đứa bé… đứa con của anh. Một sinh linh anh suýt chút nữa đã vô tình lãng quên sự tồn tại của nó.
Khao khát mãnh liệt thôi thúc anh. Khao khát được nhìn thấy Mai, được đối diện với cô, được ôm lấy đứa con của mình, dù muộn màng. Anh phải biết cô đang ở đâu. Anh phải biết đứa bé ra sao. Anh phải sửa chữa sai lầm kinh khủng này.
Hoàng vội vã lao về phía cửa, bộ dạng tả tơi. Tóc rũ rượi, quần áo nhàu nhĩ, đôi mắt đỏ hoe sưng húp. Anh không quan tâm. Tất cả sự quan tâm của anh giờ đây chỉ dồn vào một việc duy nhất: tìm Mai. Anh lục tung ví, tìm chìa khóa xe. Tay run rẩy mở cửa. Cơn mưa ngoài kia dường như đã ngớt hạt, chỉ còn lất phất, đủ để làm ướt mái tóc anh khi anh bước ra hành lang. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu, nhưng anh biết mình phải đi. Phải đi ngay lập tức.”
“Hoàng lao tới chiếc túi đen, tay run rẩy túm lấy nó. Không còn thời gian để suy nghĩ hay phân tích. Chỉ còn lại sự thôi thúc bản năng, cháy bỏng. Anh nhét vội que thử thai, tập hồ sơ, và cuốn nhật ký vào lại trong túi, không quan tâm đến sự lộn xộn. Mắt anh dáo dác tìm chìa khóa xe trên kệ tủ gần cửa. Ngón tay run rẩy vặn nắm đấm cửa, đẩy mạnh cánh cửa gỗ.
Làn gió ẩm lạnh kèm theo vài hạt mưa lất phất tạt vào mặt anh. Mùi đất, mùi lá ướt xộc vào mũi. Ngoài trời vẫn đang mưa, không dữ dội như cái ngày định mệnh hai tháng trước, nhưng đủ để gợi lại ký ức đau đớn. Ánh đèn hành lang hắt xuống sàn nhà ướt át. Hoàng bước ra ngoài, chiếc túi đen siết chặt trong tay. Mái tóc anh lập tức lấm tấm nước. Anh đứng đó, giữa hành lang vắng lặng, tiếng mưa rơi như tiếng trống thúc giục trong lồng ngực.
Ánh mắt anh nhìn ra ngoài, vào màn đêm ẩm ướt. Một cảm giác bất lực chợt dâng lên. Anh phải tìm Mai. Phải tìm đứa bé. Nhưng… bắt đầu từ đâu? Anh không có một manh mối nào. Cô đã biến mất khỏi cuộc đời anh hai tháng qua, không một dấu vết. Điện thoại, địa chỉ, bạn bè chung… tất cả đều là con số không sau cuộc ly hôn lạnh lẽo.
Nhưng sự tuyệt vọng chỉ thoáng qua. Nỗi hối hận và tình yêu (tình yêu muộn màng, cay đắng) nhanh chóng lấn át. Anh sẽ không dừng lại. Anh sẽ tìm bằng được. Dù phải lật tung cả thành phố này lên, anh cũng sẽ tìm thấy cô, tìm thấy con anh. Hoàng hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng cứng. Anh quay lưng lại với căn hộ ngột ngạt phía sau, bước nhanh về phía cầu thang bộ, bóng dáng đơn độc hòa vào màn đêm ẩm ướt, chiếc túi đen vẫn siết chặt trong tay. Cuộc tìm kiếm điên cuồng nhất đời anh đã bắt đầu.”
“Hoàng lao xuống cầu thang, bước chân gấp gáp vang vọng trong không gian vắng lặng. Anh mở cửa xe, ném chiếc túi đen vào ghế phụ, rồi ngồi phịch xuống ghế lái. Hơi thở anh hổn hển, lồng ngực phập phồng. Tay run rẩy cắm chìa khóa vào ổ, vặn mạnh. Động cơ gằn lên rồi nổ máy. Màn mưa lất phất càng làm kính chắn gió nhòe đi. Hoàng gạt nước, siết chặt vô lăng, đạp ga lao ra khỏi bãi đỗ xe.
Chiếc xe xé toạc màn đêm ẩm ướt, lao đi không mục đích rõ ràng. Hoàng lái xe qua những con phố quen thuộc, nơi anh và Mai từng hẹn hò, từng sống. Anh đi ngang qua quán cà phê nhỏ ở góc phố mà họ thích ngồi mỗi chiều chủ nhật, qua công viên nơi họ thường tản bộ dưới những hàng cây cổ thụ, qua cả tòa nhà chung cư cũ nơi họ bắt đầu cuộc sống hôn nhân. Mỗi địa điểm lướt qua như một nhát dao cứa vào tim, gợi lại những kỷ niệm tươi đẹp giờ đã vỡ vụn. Mai không có ở đó. Không một dấu hiệu nào cả.
Anh dừng xe bên đường, tay run run mò điện thoại. Danh bạ bạn bè chung của hai người sau ly hôn thưa thớt đến đáng sợ. Một vài cái tên hiện lên, nhưng anh biết, sau tất cả, những mối quan hệ này cũng đã phai nhạt. Anh nhấn gọi cho Hùng, người bạn thân của cả hai. Chuông reo dài, không ai nhấc máy. Anh thử gọi cho Linh, đồng nghiệp cũ của Mai mà anh có số. Linh bắt máy, giọng ngạc nhiên.
“”Alo, Hoàng à? Lâu quá không nghe tin gì…””
“”Linh à, Mai… cậu có biết Mai đang ở đâu không?”” Giọng Hoàng vội vã, lạc cả đi.
Đầu dây bên kia im lặng một lát. “”Mai á? Tớ… tớ không biết. Từ ngày cậu ấy nghỉ việc ở công ty cũ là tớ mất liên lạc luôn. Có chuyện gì à?””
“”Không… không có gì. Cảm ơn cậu.”” Hoàng cúp máy, cảm giác hụt hẫng dâng lên.
Anh tiếp tục lướt danh bạ, gọi thêm vài người nữa. Tất cả đều chung một đáp án: “”Không biết””, “”Không nghe tin gì””, “”Mất liên lạc rồi””. Càng gọi, sự tuyệt vọng càng gặm nhấm anh. Mai đã biến mất khỏi cuộc sống của anh và những người xung quanh một cách triệt để đến vậy sao? Như thể cô chưa từng tồn tại trong hai tháng qua?
Hoàng đấm mạnh vào vô lăng. Tiếng còi xe inh ỏi vang lên trong đêm mưa. Sự bất lực biến thành giận dữ. Giận dữ với chính bản thân mình. Tại sao anh lại ngu ngốc đến thế? Tại sao lại để mọi chuyện đến nông nỗi này? Nước mắt hòa lẫn với vài hạt mưa đọng trên cửa kính. Anh gục đầu xuống vô lăng, tiếng thở dài nặng trĩu. Những nỗ lực ban đầu, hoàn toàn vô vọng. Chiếc túi đen trên ghế phụ như một lời buộc tội câm lặng. Anh đã tìm, nhưng không thấy gì cả. Cuộc tìm kiếm dường như mới chỉ bắt đầu, nhưng đã lạc vào ngõ cụt.”
“Hoàng lê bước vào căn hộ, hơi lạnh từ cơn mưa vẫn bám lấy người anh. Chiếc túi đen vẫn nằm đó, trên sàn nhà, nơi anh đã mở nó ra vài giờ trước, mang theo cả một bầu trời sụp đổ. Anh nhìn nó, đôi mắt đỏ hoe và mệt mỏi. Sự tuyệt vọng vẫn vây lấy, nhưng sâu thẳm bên trong, một tia bướng bỉnh trỗi dậy. Anh không thể bỏ cuộc. Chưa thể.
Anh quỳ xuống, kéo chiếc túi lại gần. Bàn tay run rẩy lật lại đống đồ đạc bên trong. Tập hồ sơ, những tấm ảnh, que thử thai… Tất cả đều chất chứa bí mật và sự đau đớn. Cuốn nhật ký nằm dưới cùng. Anh cầm nó lên, lật giở từng trang. Anh đã đọc nó một lần, lướt qua nhanh chóng trong cơn sốc. Giờ đây, anh đọc chậm hơn, nghiền ngẫm từng câu chữ, tìm kiếm bất kỳ thứ gì anh đã bỏ sót.
Anh đọc về những ngày hạnh phúc, những dòng viết đầy yêu thương dành cho anh. Rồi đến những dòng lo âu, sự cô đơn, cảm giác bị bỏ rơi. Anh đọc về nỗi sợ hãi khi phát hiện mình có thai, sự đấu tranh nội tâm và hy vọng mong manh rằng anh sẽ thay đổi. Anh đọc về quyết định giữ đứa bé, về việc Mai chuẩn bị cho một cuộc sống mới mà không có anh.
Ngón tay anh lướt trên trang giấy, dừng lại ở một trang gần cuối. Đây là những dòng viết vội vã, nét chữ hơi run. Mai viết về việc “”phòng hờ””, về một nơi cô có thể đến nếu mọi thứ sụp đổ hoàn toàn. Anh đọc đi đọc lại đoạn đó. Cô nhắc đến một người.
“”Nếu không còn đường nào khác,”” dòng chữ nghuệch ngoạc, “”con sẽ đến tìm Dì Lan ở [Tên một huyện xa]. Dì ấy là người duy nhất Mai có thể tin tưởng lúc này…””
Phía dưới dòng đó, một địa chỉ được ghi lại cẩn thận hơn, cùng với một số điện thoại. Không phải địa chỉ hay số điện thoại của bất kỳ ai mà Hoàng từng biết. Dì Lan. Một cái tên hoàn toàn xa lạ với anh, nhưng qua lời Mai, đó là hy vọng cuối cùng của cô.
Trái tim Hoàng như ngừng đập một nhịp, rồi đập mạnh hơn. Sự tuyệt vọng đột nhiên tan biến, thay vào đó là một luồng năng lượng mới. Dì Lan. Địa chỉ này. Đây rồi! Manh mối mà anh đã tìm kiếm. Nó nằm ngay trong chiếc túi, trong cuốn nhật ký mà anh đã cầm trên tay.
Anh siết chặt cuốn nhật ký, đôi mắt nhìn chằm chằm vào dòng địa chỉ. Nó không phải là một ngõ cụt. Nó là một con đường. Con đường dẫn đến Mai.”
“Hoàng bật dậy, không chần chừ một giây. Anh vơ vội chiếc chìa khóa xe, ví tiền, nhét cuốn nhật ký vào túi áo khoác. Đống đồ đạc từ chiếc túi đen vẫn vương vãi trên sàn, nhưng anh không còn nhìn thấy chúng. Trong đầu anh lúc này chỉ có một hình ảnh duy nhất: địa chỉ kia, con đường dẫn đến Mai. Anh không nghĩ gì khác ngoài việc phải đến đó, ngay lập tức.
Anh lao ra khỏi cửa căn hộ, xuống cầu thang và ra bãi đậu xe. Tiếng mưa vẫn rả rích trên mái tôn, lạnh lẽo và dai dẳng như chính nỗi đau vừa qua. Chiếc xe lao đi dưới màn đêm và cơn mưa, bánh xe lướt trên mặt đường ướt sũng. Anh siết chặt vô lăng, ánh mắt tập trung cao độ vào con đường phía trước.
Quãng đường dài hơn anh tưởng. Thành phố dần lùi lại phía sau, những tòa nhà cao tầng nhường chỗ cho ánh đèn lờ mờ của các khu dân cư thưa thớt, rồi cuối cùng là màn đêm đen đặc của vùng ngoại ô hoặc vùng quê xa. Cơn mưa ngớt dần, chỉ còn những hạt li ti vương lại trên kính chắn gió. Anh lái xe qua những con đường lạ lẫm, hai bên là đồng ruộng hoặc những hàng cây tối om. Sự mệt mỏi sau một ngày đầy biến cố bắt đầu xâm chiếm, nhưng ý nghĩ về Mai, về đứa bé, về Dì Lan, về tất cả những bí mật Mai đã giấu kín đã tiếp thêm năng lượng cho anh.
Kim xăng báo hiệu sắp cạn, anh tạt vào một trạm xăng nhỏ ven đường, đổ đầy bình rồi lại tiếp tục lên đường. Thời gian dường như trôi chậm lại, mỗi cây số trôi qua là một thử thách với sự kiên nhẫn của anh. Khu vực được ghi trong địa chỉ càng lúc càng vắng vẻ. Những ngôi nhà thưa thớt hơn, ánh đèn hiếm hoi hơn. Anh phải giảm tốc độ, căng mắt tìm kiếm số nhà, tên đường nhỏ hoặc bất cứ dấu hiệu nào khớp với thông tin anh có.
Cuối cùng, sau một hồi tìm kiếm trong bóng tối, anh cũng đến được địa chỉ. Đó là một con ngõ nhỏ heo hút, dẫn vào một vài căn nhà nằm nép mình dưới bóng cây cổ thụ. Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, tường vôi đã ngả màu, mái lợp ngói cũ. Ánh đèn vàng hắt hiu từ bên trong khe cửa sổ nhỏ là dấu hiệu duy nhất cho thấy có người đang ở đó. Khu vực xung quanh yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm. Hoàng tắt máy xe. Anh ngồi im trong vài giây, nhìn chằm chằm vào ngôi nhà đơn sơ trước mặt. Đây rồi. Nơi ẩn náu của Mai. Nơi mà Dì Lan đang ở. Trái tim anh đập thình thịch.”
“Hoàng hít một hơi thật sâu, mùi ẩm của đất và lá cây sau mưa tràn vào buồng phổi. Anh đưa tay tắt máy. Sự im lặng đột ngột bao trùm, chỉ còn tiếng tim anh đang đập dồn dập trong lồng ngực. Anh ngồi thêm vài giây nữa, nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ cũ kỹ. Phía sau cánh cửa này là sự thật, là lời giải đáp cho mọi thắc mắc, là Mai, là Dì Lan, và có thể… là đứa bé.
Như một người lính sắp bước vào trận chiến, Hoàng chậm rãi mở cửa xe. Chiếc giày da chạm xuống nền đất ẩm lạnh. Anh bước ra ngoài, co ro một chút dưới không khí đêm se sắt. Cơn mưa đã ngớt hoàn toàn, nhưng không khí vẫn còn đọng lại hơi nước và sự lạnh lẽo.
Anh khóa xe, ánh mắt không rời khỏi ngôi nhà. Từng bước chân anh đi trên con đường nhỏ dẫn vào cửa đều nặng trịch. Con ngõ tối om, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt từ ô cửa sổ là dẫn lối. Chiếc áo khoác mỏng không đủ giữ ấm, nhưng anh không cảm thấy lạnh. Sự lo lắng và hồi hộp đã lấn át mọi cảm giác khác.
Khi đến gần cánh cửa, Hoàng dừng lại. Cửa không khóa, chỉ khép hờ. Anh nhìn thấy một khe sáng nhỏ lọt ra. Có tiếng nói vọng lại từ bên trong, rất nhỏ, không rõ là ai. Trái tim anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lòng bàn tay anh đẫm mồ hôi. Cuốn nhật ký cộm lên trong túi áo, như nhắc nhở về lý do anh ở đây.
Anh đưa tay lên, lơ lửng trước cánh cửa gỗ sần sùi. Chỉ cần một động tác nhỏ thôi, anh sẽ đẩy cánh cửa này ra, và cuộc đời anh có thể sẽ thay đổi mãi mãi. Không biết điều gì đang chờ đợi mình phía sau. Là sự thật tàn khốc? Là một lời giải thích? Hay là một cuộc đối đầu đau lòng? Anh siết chặt nắm tay. Lấy hết can đảm.”
“Anh đưa tay lên, lơ lửng trước cánh cửa gỗ sần sùi. Chỉ cần một động tác nhỏ thôi, anh sẽ đẩy cánh cửa này ra, và cuộc đời anh có thể sẽ thay đổi mãi mãi. Không biết điều gì đang chờ đợi mình phía sau. Là sự thật tàn khốc? Là một lời giải thích? Hay là một cuộc đối đầu đau lòng? Anh siết chặt nắm tay. Lấy hết can đảm.
Hoàng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp đập điên cuồng của trái tim. Bàn tay run run, anh không đẩy cửa nữa mà gõ nhẹ. Tiếng “”cốc… cốc…”” vang lên trầm đục trong không gian tĩnh mịch.
Tiếng nói nhỏ bên trong đột ngột im bặt. Mọi âm thanh dường như ngưng lại. Hoàng đứng thẳng người, căng cứng. Mỗi giây chờ đợi trôi qua như một thế kỷ. Anh lắng nghe, hy vọng nghe được tiếng bước chân, một tiếng động nào đó cho thấy có người đã nghe thấy mình.
Khoảng không im lặng kéo dài khiến anh gần như mất hết kiên nhẫn. Có ai ở nhà không? Hay họ đã nghe thấy tiếng gõ cửa và cố tình im lặng? Anh định gõ thêm lần nữa thì…
Cánh cửa khép hờ từ từ hé mở thêm một chút. Một khe hở nhỏ ban đầu dần rộng ra. Hoàng nín thở, ánh mắt dán chặt vào khoảng trống đang lớn dần.
Rồi, một khuôn mặt xuất hiện sau cánh cửa. Đó là… Mai.
Cô đứng đó, đôi mắt mở to nhìn anh, ánh mắt trộn lẫn giữa ngạc nhiên, sợ hãi và một chút gì đó giống như… tội lỗi. Mái tóc cô buộc vội, gương mặt có vẻ xanh xao. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng, dường như vừa mới khoác vào.
Không gian như đóng băng. Cả hai nhìn nhau qua cánh cửa đang mở hờ. Hoàng cảm thấy cuốn nhật ký trong túi áo cộm lên, nặng trĩu. Mọi câu hỏi, mọi bí mật đều tập trung vào khoảnh khắc này. Sự thật đã ở ngay trước mắt anh, sau cánh cửa này. Mai đứng đó, như một lời giải đáp im lặng.”
“Anh và Mai đứng đối diện nhau, chỉ cách nhau cánh cửa. Ánh mắt Hoàng dán chặt vào gương mặt xanh xao của Mai, vào đôi mắt đang né tránh anh. Cuốn nhật ký trong túi áo anh như một lời tố cáo câm lặng. Mọi câu hỏi anh đã vật lộn suốt hai tháng qua dồn nén lại, bùng nổ trong khoảnh khắc này.
“”Cái… cái này là sao?”” Hoàng khẽ nói, giọng run run, tay vô thức chạm vào túi áo nơi cuốn nhật ký nằm. “”Túi của em… những thứ bên trong… Cái que thử thai đó… đứa bé?””
Mai giật mình, lùi lại nửa bước. Sắc mặt cô càng thêm tái nhợt. Cô không trả lời ngay, chỉ nhìn anh với vẻ hoảng hốt tột độ, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
“”Nói cho anh biết,”” Hoàng bước thêm một bước về phía cửa, giọng điệu trở nên dồn dập hơn, “”Chuyện gì đã xảy ra? Anh… anh có con phải không?””
Đôi môi Mai mấp máy. Nước mắt đột nhiên chảy dài trên gò má cô. Cô cúi gằm mặt xuống, hai tay ôm chặt lấy bụng. Cử chỉ đó khiến tim Hoàng thắt lại. Anh có cảm giác ghê sợ xen lẫn hy vọng dâng trào.
“”Đứa bé…”” Mai nghẹn ngào, giọng đứt quãng. “”Em… em xin lỗi…””
Lời xin lỗi đó không làm Hoàng dịu lại, ngược lại càng khiến anh thêm kích động. Anh không cần lời xin lỗi, anh cần sự thật.
“”Xin lỗi vì điều gì? Đứa bé đâu? Nó thế nào rồi?”” Hoàng gặng hỏi, lòng nóng như lửa đốt. “”Em đã sinh chưa? Hay là…?””
Mai ngước nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe ngập nước. Cả người cô run lên bần bật. Cô mở miệng, cố gắng nói một điều gì đó, nhưng chỉ phát ra tiếng nức nở đứt quãng.
Và rồi, từ phía sau Mai, từ bên trong căn nhà, một tiếng khóc trẻ con khe khẽ vang lên.
Tiếng khóc ấy xuyên thẳng vào tim Hoàng, khiến anh sững sờ, đứng chết lặng. Đó là tiếng khóc của một đứa trẻ sơ sinh. Tiếng khóc đó không thể là giả. Nó là thật. Nó là…
Mai quay người lại, nhìn về phía tiếng khóc, rồi lại nhìn Hoàng với ánh mắt đầy dằn vặt và tuyệt vọng.
“”Nó đây rồi,”” Mai thì thầm, giọng lạc đi. “”Con của chúng ta.””
Hoàng cảm thấy cả thế giới quay cuồng. Anh có con. Anh đã có con được hai tháng, mà không hề hay biết. Chiếc túi đen, cuốn nhật ký, que thử thai… tất cả đều là sự thật.
Anh đưa mắt nhìn vào khoảng tối bên trong cánh cửa. Anh muốn xông vào ngay lập tức, muốn nhìn thấy đứa bé, muốn biết tất cả mọi chuyện. Nhưng đôi chân anh lại như đóng băng tại chỗ. Cuộc gặp mặt này không hề lạnh lẽo như anh từng nghĩ, nó dồn dập và đau đớn hơn bất kỳ sự lạnh lẽo nào. Sự thật về đứa con đã được phơi bày, một sự thật nằm ngoài sức tưởng tượng của anh.”
“Hoàng nuốt khan, cố gắng lấy lại giọng. Anh cảm thấy nghẹt thở. Hình ảnh Mai xanh xao, ôm bụng hai tháng trước chợt hiện về, khớp với dòng nhật ký, với que thử thai dương tính. Anh đã quá mù quáng.
“”Con… con của chúng ta?”” Giọng anh lạc hẳn, không còn sự gặng hỏi mà thay vào đó là sự bàng hoàng pha lẫn một nỗi đau đớn kinh khủng. “”Mai… Anh không biết… Làm sao…?””
Anh bước thêm một bước, gần như quỵ xuống trước ngưỡng cửa. Nước mắt không tự chủ mà rơi xuống. Không phải nước mắt của sự tức giận, mà là của sự hối hận, của nỗi mất mát khổng lồ mà anh vừa nhận ra.
“”Anh… anh xin lỗi,”” Hoàng nói, giọng đứt quãng, run rẩy. “”Xin lỗi vì tất cả. Vì đã không nhận ra, vì đã vô tâm, vì đã để em một mình… Anh là thằng khốn nạn.””
Mai vẫn đứng đó, nhìn anh bằng ánh mắt trống rỗng, hoặc có lẽ là đầy căm giận, anh không thể đọc được. Tiếng khóc của đứa bé bên trong nhỏ dần rồi im bặt. Không gian im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của Hoàng.
“”Anh biết,”” anh nói tiếp, kịch liệt hơn, “”anh không xứng đáng. Anh đã sai rồi. Sai quá rồi, Mai à.”” Anh đưa tay ra, như muốn chạm vào cô, nhưng lại khựng lại giữa chừng. “”Nhưng làm ơn… làm ơn hãy cho anh cơ hội. Anh muốn chịu trách nhiệm. Anh muốn làm cha nó. Anh muốn bù đắp cho cả em và con.””
Sự im lặng của Mai càng khiến trái tim anh quặn thắt. Anh cần một lời đáp, bất cứ lời đáp nào, dù là sự căm ghét tột cùng.
“”Nói gì đi, Mai!”” Hoàng khẩn cầu, gần như van lơn. “”Đừng im lặng như thế. Hãy mắng anh đi, đánh anh đi… Anh đáng bị như vậy. Nhưng đừng tước đi cơ hội được nhìn con, được chăm sóc con của anh.””
Anh nhìn sâu vào mắt Mai, cố tìm kiếm một chút xíu gì đó ngoài sự trống rỗng hay đau khổ. Anh đã đánh mất cô, đánh mất gia đình, đánh mất hai tháng đầu đời của con. Cái giá quá đắt cho sự vô tâm và mù quáng của anh.
“”Anh biết mọi thứ trong túi,”” Hoàng thì thầm, “”cuốn nhật ký của em… Anh đã đọc hết. Anh hiểu rồi.”” Anh dừng lại, hít một hơi sâu. “”Anh yêu em. Anh yêu con. Anh muốn… chúng ta làm lại được không em?””
Đôi môi Mai cuối cùng cũng mấp máy. Không phải là lời nói. Một nụ cười nhạt, chua chát hiện lên trên gương mặt cô, như thể anh vừa kể một câu chuyện cười cay độc nhất trần đời. Ánh mắt cô nhìn anh không còn sự hoảng loạn, thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm, lạnh lẽo đến xương tủy.
“”Làm lại?”” Giọng Mai khẽ khàng, nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “”Anh nghĩ sau tất cả những gì đã xảy ra… anh còn có quyền nói hai từ đó sao?””
Câu hỏi của Mai như nhát dao cứa vào tim Hoàng. Anh cảm thấy mọi hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng vụn vỡ.”
“Hoàng sững sờ nhìn cô. Ánh mắt trống rỗng của Mai giờ đây rõ ràng là sự khước từ. Anh nuốt nghẹn, cảm giác như có tảng đá đè nặng lên lồng ngực.
“”Anh… anh biết…”” Hoàng lắp bắp. “”Anh không xứng đáng. Nhưng anh van xin em… Đứa bé vô tội. Nó cần cha.””
Mai vẫn giữ nụ cười nhạt ấy, nhưng không còn chua chát nữa. Nó chỉ còn lại sự mệt mỏi đến tận cùng.
“”Anh đã có cơ hội rồi, Hoàng,”” Mai nói, giọng thì thầm, không cảm xúc. “”Lúc em cần anh nhất. Lúc em đấu tranh từng ngày với chính mình, với nỗi sợ, với sự tủi nhục. Lúc em đứng trước tòa, một mình… Anh ở đâu?””
Câu hỏi của Mai như nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng của Hoàng. Anh cúi gằm mặt, không dám nhìn vào mắt cô. Sự thật tàn nhẫn là anh đã không ở đó. Anh đã chìm đắm trong sự tức giận và mù quáng của mình.
“”Em… em có thể cho anh biết về con không?”” Hoàng khẽ nói, giọng run rẩy. “”Em có thể cho anh được nhìn con không? Anh không đòi hỏi gì hơn…””
Mai im lặng một lúc lâu. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe thật thê lương. Cuối cùng, cô cũng lên tiếng.
“”Em sẽ không cấm cản anh,”” Mai nói, giọng vẫn đều đều. “”Con có quyền được biết cha nó là ai. Nhưng… đừng nghĩ sẽ có chuyện ‘làm lại’.””
Hoàng ngẩng phắt dậy, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong mắt anh.
“”Thật sao?”” Anh hỏi, giọng đầy xúc động.
Mai gật đầu nhẹ. “”Nhưng chỉ vì con thôi. Mối quan hệ giữa chúng ta đã chấm dứt rồi, Hoàng. Không thể hàn gắn được nữa.”” Cô nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lẽo. “”Anh đã phá hủy tất cả. Cái giá phải trả… là mất đi gia đình này vĩnh viễn.””
Trái tim Hoàng thắt lại. Lời nói của Mai tuy cho anh hy vọng được gặp con, nhưng lại đóng sầm cánh cửa đến với cô. Anh đã mất Mai thật rồi. Không còn cơ hội thứ hai.
“”Anh… anh hiểu rồi,”” Hoàng thì thầm, chấp nhận sự thật đau đớn. “”Cảm ơn em… vì đã không tước đi quyền được làm cha của anh.””
Mai không nói gì thêm. Cô chỉ nhìn anh lần cuối, ánh mắt không còn gì ngoài sự kiên định và nỗi buồn khó tả, rồi nhẹ nhàng lùi vào trong, khép cánh cửa lại.
Hoàng đứng đó một mình, trước cánh cửa đóng kín. Ngoài trời, cơn mưa vẫn rơi, như hai tháng trước, như ngày anh nhận lấy chiếc túi đen định mệnh. Nhưng giờ đây, nước mưa hòa lẫn với nước mắt lăn dài trên má anh. Không còn giận dữ, không còn oán trách, chỉ còn lại sự hối hận tột cùng và nỗi đau của sự mất mát. Anh đã đánh mất người phụ nữ anh yêu và hai tháng đầu đời của con mình vì sự vô tâm và cái tôi ích kỷ. Chiếc túi đen không phải là bằng chứng tố cáo, mà là lời cảnh tỉnh, một bài học đắt giá được gửi đến quá muộn màng. Anh quay lưng bước đi trong màn mưa, bóng lưng cô độc và trĩu nặng. Con đường phía trước sẽ rất khó khăn, một con đường mà anh phải tự đi, mang theo gánh nặng của quá khứ và hy vọng mong manh về tương lai được nhìn thấy con khôn lớn, dù không còn Mai bên cạnh. Đó là cái giá của sự trưởng thành muộn màng, là hậu quả của những lựa chọn sai lầm, nhưng cũng là cơ hội cuối cùng để anh sửa chữa, để trở thành một người cha tốt hơn, một con người tốt hơn.”

