“Nhà chồng chị gái tôi đến ăn hỏi nhưng người thì mặc áo phông, người đi dép lê, bác tôi tuyên bố đu:ổi thẳng cổ
Chị gái tôi là người đoan trang, học hành đàng hoàng, gia đình tôi cũng chẳng phải đại gia nhưng từ bé đã được dạy dỗ lễ nghi chỉn chu. Vậy mà ngày ăn hỏi – cái ngày mà lẽ ra phải là trang trọng nhất trong cuộc đời con gái – lại trở thành ký ức ê chề nhất.
Sáng hôm ấy, họ nhà trai đến. Ai cũng hồi hộp. Cô dì chú bác hai bên đã ngồi ngay ngắn, bàn th/ờ được bày biện tươm tất, trầu cau đỏ rực, bánh cốm vàng ruộm. Nhưng khi cánh cổng vừa mở ra…
Trước mặt tôi là một cảnh tượng không ai tin nổi: người bê tráp mặc áo phông, quần lửng; một bà cô họ nhà trai xách túi nilon, đi dép lê, bước phạch phạch vào như đi chợ. Ông bác râu ria đi sau còn ngậm tăm nhai nhóp nhép, tay không bê gì, mặt tỉnh bơ. Mẹ tôi thì sững người, bác tôi – người nghiêm khắc nhất họ ngoại – đứng dậy đập bàn:
— “”Các anh chị đi ăn hỏi hay đi nh/ậ/u về đấy? Nhà tôi không tiếp khách kiểu này. Mời quay về!””
Tiếng bác tôi vang như s/ét. Cả họ nhà trai tái mặt. Chị gái tôi trong phòng nghe thấy, ôm mặt khóc nức nở. Còn tôi, đứng giữa hai họ, ti/m đập loạn. Chú rể thì lúng túng, ấp úng bảo:
— “”Dạ… tại nhà cháu ở quê, không quen mấy lễ nghi này…””
Bác tôi chỉ thẳng tay:
— “”Ở quê nhưng không vô lễ. Ăn hỏi mà mặc áo phông, dép lê thì là coi thường nhà gái. Không còn gì để nói.””
Và đúng như lời, bác tôi quay đi, không nhìn lại. Cánh cổng sắt nhà tôi đóng sầm lại trước ánh mắt ngỡ ngàng của cả họ nhà trai. Cuộc ăn hỏi tan thành mây khói.
Tối hôm đó, chị tôi ngồi lặng lẽ tháo trâm cài, nói một câu khiến cả nhà ám ảnh:
— “”Có lẽ em chưa đủ duyên để lấy chồng… hoặc may là chưa lấy nhầm chồng.””
Tôi nhìn chị, lòng vừa thương vừa giận, và chỉ mong một ngày, có người đủ tử tế bước qua cánh cổng ấy. Nhưng không phải trong dép lê và áo phông.
Sau cú đ/uổi thẳng không nhân nhượng của bác tôi, tưởng rằng
mọi chuyện đã kết thúc. Nhưng không. Họ nhà trai, thay vì quay đầu về, lại tụ lại trước cổng nhà tôi. Một ông cậu bên đó rút điện thoại gọi cho ai đó, rồi lớn tiếng:
— “”Chúng m/ày vào hết đây cho tao, để xem cái nhà này to đến mức nào mà dám s/ỉ nh/ục cả họ nhà t/ao!””……………………”
“… Cái nhà này to đến mức nào mà dám s/ỉ nh/ục cả họ nhà t/ao!””
Tiếng ông cậu nhà trai oang oang vọng vào từ phía cổng. Cánh cổng sắt màu nâu sẫm như một chiến lũy tạm bợ ngăn cách hai thế giới: một bên là sự phẫn nộ, thách thức đang sôi sục; một bên là sự lo lắng, sợ hãi dâng lên.
Bên ngoài cổng, họ nhà trai không ai bỏ về. Họ túm tụm lại, gương mặt ai nấy đỏ gay vì tức giận và dường như cả vì xấu hổ. Người bê tráp mặc áo phông vẫn đứng đó, khoanh tay. Bà cô họ nhà trai đi dép lê vẫn đứng đó, tay vẫn lăm lăm chiếc túi nilon, ánh mắt đầy vẻ thách thức. Ông bác râu ria không còn nhai tăm nữa, vẻ mặt cau có khó chịu. Chú rể đứng lùi lại một chút, gương mặt tái mét, cúi gằm mặt không dám nhìn lên. Ông cậu nhà trai vẫn giữ nguyên điện thoại ở tai, vừa nói vừa đi đi lại lại trước cổng. Giọng ông ta ngày càng lớn, đầy vẻ hung hăng.
“”Bố mày nói cho mày biết,”” ông ta gằn giọng vào điện thoại, “”bọn này không dễ bị bắt nạt đâu! Đến cái đất Hà Nội này mà dám chơi cái bài này với nhà tao à? Tao cho chúng mày biết tay! Danh dự nhà tao không phải để cho chúng mày chà đạp!””
Những người đàn ông khác trong họ nhà trai hùa theo, xì xào bàn tán, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ vào cánh cổng nhà tôi với vẻ căm tức. Không khí bên ngoài cổng đặc quánh sự đe dọa.
Bên trong nhà, chúng tôi co cụm lại. Mẹ tôi vẫn chưa hết sững sờ. Bác nhà gái, dù vừa mạnh mẽ tuyên bố đuổi họ, giờ cũng nhíu mày đầy lo ngại nhìn ra phía cổng. Chị gái tôi, đã tháo lớp trang điểm và bộ áo dài, ngồi trong phòng, chỉ dám hé mắt nhìn qua khe cửa sổ. Tôi đứng nép sau lưng bác, ti/m đập thình thịch. Chúng tôi không ngờ mọi chuyện lại leo thang đến mức này. Từ một buổi lễ ăn hỏi, giờ đây nó lại biến thành một cuộc đối đầu đầy căng thẳng. Lời đe dọa của ông cậu nhà trai như vang vọng, gõ vào từng người trong gia đình tôi sự sợ hãi. Liệu họ sẽ làm gì tiếp theo? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí mọi người, nặng trĩu và đáng sợ.”
“Chúng tôi đứng nép sau cánh cổng, ti/m vẫn đập thình thịch vì những lời đe dọa vừa rồi. Sự sợ hãi dâng lên khi thấy họ nhà trai vẫn chưa bỏ đi, lăm le vẻ giận dữ và đầy khiêu khích. Rồi, từ phía xa, ánh đèn xe máy bắt đầu lướt tới, tiếp theo là vài chiếc ô tô con. Chúng dừng lại gần chỗ đám đông đang tụ tập. Từng tốp người bước xuống, nhập vào nhóm người của họ nhà trai. Số lượng người trước cổng nhà tôi tăng lên trông thấy. Họ là những người có vẻ bề ngoài không khác gì những người đã có mặt – một vài người đàn ông trông bặm trợn, phụ nữ tay xách nách mang, quần áo xộc xệch.
Đám đông vốn đã bức xúc giờ lại càng thêm đông đảo, tạo thành một khối người chật kín một đoạn đường trước cổng. Áp lực về mặt số lượng đè nặng lên chúng tôi. Tiếng nói chuyện xì xào ban đầu giờ lớn dần lên, xen lẫn những tiếng la ó nhỏ, đầy vẻ bất mãn và thách thức.
“”Sao lâu thế!”” một người đàn ông mới đến gắt gỏng hỏi.
“”Vừa đến thôi. Bọn này láo thật, dám đuổi cả họ nhà mình!”” một người cũ trả lời, giọng đầy uất hận.
Ông cậu nhà trai, người vừa gọi điện, lúc này vẻ mặt càng thêm đắc chí. Ông ta vẫy tay ra hiệu cho những người mới đến. “”Đấy, thấy chưa? Bọn nó tưởng nhà mình chỉ có thế à? Cứ đứng đây hết đi, xem ai chịu ai!””
Những người mới đến lập tức nhập cuộc, cùng hùa theo tiếng xì xào, bàn tán. Họ chỉ trỏ về phía cánh cổng nhà tôi, ánh mắt đầy thù địch. Không khí bên ngoài cổng càng lúc càng nặng nề, như một đám mây đen giăng kín, báo hiệu một cơn giông lớn sắp bùng nổ. Bên trong nhà, chúng tôi có thể nghe rõ hơn tiếng ồn ào, tiếng thách thức đang vang vọng vào. Lòng chúng tôi càng lúc càng thắt lại. Số lượng người tăng lên đột ngột khiến sự lo lắng ban nãy giờ biến thành nỗi sợ hãi thật sự.”
“Tiếng xì xào, bàn tán ngoài cổng ngày càng lớn, xen lẫn những câu nói đầy thách thức. Ánh mắt đầy thù địch của họ dường như có thể xuyên qua cánh cổng sắt, đốt cháy sự kiên nhẫn cuối cùng của những người bên trong. Đám đông, giờ đã đông gấp đôi lúc đầu, bắt đầu mất đi sự kiềm chế. Sự chờ đợi khiến cơn giận dữ tích tụ từ lúc bị đuổi bùng lên. Một vài người đàn ông to con nhất trong nhóm bắt đầu đập tay vào cánh cổng sắt.
“”Rầm! Rầm! Rầm!””
Tiếng động vang vọng, khô khốc và đầy đe dọa. Mỗi cú đập như giáng thẳng vào lòng những người nhà gái đang đứng nép mình phía sau. Tiếng đập càng lúc càng mạnh, dồn dập hơn, tạo ra một âm thanh khủng khiếp trong buổi trưa yên ả.
Ông cậu nhà trai, người đang chỉ đạo đám đông, nhìn vào trong qua khe cổng với thái độ coi thường cùng cực. Ông ta nhếch mép, chỉ tay thẳng vào phía trong nhà, nói vọng vào bằng một giọng oang oang, đầy thách thức:
“”Ra đây! Mở cổng ra nói chuyện! Đừng tưởng đóng cổng là xong!””
Giọng ông ta vang lên lanh lảnh, chứa đầy sự khinh miệt và tức giận, khiến không khí vốn đã căng thẳng giờ như bị châm thêm lửa. Bên trong cánh cổng, chúng tôi siết chặt tay nhau, khuôn mặt ai nấy đều trắng bệch. Tiếng đập cổng và lời thách thức của ông cậu nhà trai khiến sự sợ hãi trong chúng tôi dâng lên tột độ.”
“…Bên trong cánh cổng sắt, chúng tôi siết chặt tay nhau, khuôn mặt ai nấy đều trắng bệch. Tiếng đập cổng và lời thách thức của ông cậu nhà trai khiến sự sợ hãi trong chúng tôi dâng lên tột độ.
Bác nhà gái, người vừa đưa ra quyết định dứt khoát nhất, vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định nhìn về phía cánh cửa. Nhưng ai cũng thấy, dưới lớp vẻ ngoài bình tĩnh ấy, đôi mắt bác thoáng lên một tia lo lắng khó che giấu. Bác chậm rãi đưa tay lên, ra hiệu cho mọi người trong nhà lùi lại và chuẩn bị tinh thần đối phó. Không ai nói một lời, chỉ gật đầu hiểu ý, sự im lặng càng làm tăng thêm không khí căng thẳng.
Mẹ nhà gái, từ lúc sự việc xảy ra đến giờ vẫn chưa hoàn hồn, giờ run rẩy bước tới, định ghé mắt qua khe cửa sổ nhìn ra ngoài xem tình hình. Nhưng dì Út, người bình tĩnh hơn, lập tức kéo mẹ lại, lắc đầu cảnh báo. Bên ngoài kia đang là một đám đông hỗn loạn và đầy hung hãn, không phải lúc để tò mò.
Giữa lúc đó, một người họ hàng trẻ tuổi, vẻ mặt kiên quyết, nhanh chóng rút điện thoại ra. Ngón tay anh lướt thật nhanh trên màn hình, dò tìm một số máy. Ai cũng hiểu, đó có thể là cuộc gọi tới cảnh sát, hoặc một người thân “”có máu mặt”” đủ sức giải quyết loại rắc rối này. Tiếng chuông điện thoại reo lên trong không gian tĩnh mịch bên trong, như một tia hy vọng mỏng manh giữa cơn giông bão đang gào thét ngoài kia.
Cánh cổng vẫn rung lên bần bật dưới những cú đấm. Lời đe dọa từ phía ông cậu nhà trai vọng vào, nghe ngày càng rõ hơn, như đang tiến sát lại. Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng tất cả đều hiểu, lễ ăn hỏi này đã biến thành một cuộc đối đầu thật sự, và nhà gái sẽ phải chiến đấu để bảo vệ chính mình.”
“Tiếng chuông điện thoại reo chưa dứt, cánh cổng sắt nhà gái đã rung lên bần bật mạnh hơn nữa. Không còn chỉ là những cú đấm đơn lẻ, giờ là sức ép đồng loạt từ nhiều người cùng đẩy. Tiếng kim loại ken két cọ vào trụ cổng nghe chói tai, như sắp bật tung ra bất cứ lúc nào.
Cùng lúc đó, những lời chửi bới, lăng mạ thậm tệ tuôn ra từ phía bên ngoài, vọng vào rõ mồn một. Họ hàng nhà trai không ngần ngại dùng những từ ngữ chợ búa, cay độc nhất nhắm vào nhà gái.
“”Đồ nhà quê mới lên tỉnh! Tưởng có tiền mà khinh người à?””
“”Kiêu căng! Sỉ nhục nhà tôi quá đáng!””
“”Nhà này không có phúc! Lấy về chỉ làm khổ con trai tôi!””
“”Ăn ở thất đức! Bạc bẽo! Không biết tôn trọng ai!””
Tiếng quát tháo, mắng nhiếc xen lẫn tiếng đẩy cổng mỗi lúc một dồn dập hơn. Họ cáo buộc nhà gái đã sỉ nhục họ một cách trầm trọng khi từ chối lễ ăn hỏi chỉ vì những lý do nhỏ nhặt, cho rằng đó là biểu hiện của sự kiêu ngạo, coi thường nhà trai.
Giữa đám đông hỗn loạn ấy, chú rể đứng nép mình sang một bên, sát hàng rào. Anh trông thật khổ sở, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt lạc lõng không dám nhìn thẳng vào đám đông nhà mình hay về phía cánh cổng nhà gái. Miệng anh mấp máy như muốn nói điều gì đó để xoa dịu, nhưng rồi lại thôi, bất lực đứng chịu trận, không biết phải làm gì để ngăn cản cơn thịnh nộ của họ hàng.
Bên trong nhà, những lời lẽ thô tục từ bên ngoài khiến Mẹ nhà gái vốn đã sợ hãi nay lại càng sững sờ, đứng chết trân. Khuôn mặt bà trắng bệch, đôi môi run rẩy. Bác nhà gái vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng bàn tay bác đang nắm chặt lấy thành ghế, gân xanh nổi lên, cho thấy sự kiềm chế cơn giận dữ đang sôi sục bên trong. Nhân vật ‘Tôi’ và những người họ hàng khác đứng nép về phía sau, tim đập thình thịch, cảm giác uất nghẹn lẫn sợ hãi dâng trào. Họ chưa bao giờ nghĩ một buổi lễ ăn hỏi lại có thể biến thành một màn lăng mạ, công kích đầy bạo lực và vô văn hóa như thế này.”
“Tiếng chuông điện thoại reo chưa dứt, cánh cổng sắt nhà gái đã rung lên bần bật mạnh hơn nữa. Không còn chỉ là những cú đấm đơn lẻ, giờ là sức ép đồng loạt từ nhiều người cùng đẩy. Tiếng kim loại ken két cọ vào trụ cổng nghe chói tai, như sắp bật tung ra bất cứ lúc nào. Cùng lúc đó, những lời chửi bới, lăng mạ thậm tệ tuôn ra từ phía bên ngoài, vọng vào rõ mồn một. Họ hàng nhà trai không ngần ngại dùng những từ ngữ chợ búa, cay độc nhất nhắm vào nhà gái. “”Đồ nhà quê mới lên tỉnh! Tưởng có tiền mà khinh người à?”” “”Kiêu căng! Sỉ nhục nhà tôi quá đáng!”” “”Nhà này không có phúc! Lấy về chỉ làm khổ con trai tôi!”” “”Ăn ở thất đức! Bạc bẽo! Không biết tôn trọng ai!”” Tiếng quát tháo, mắng nhiếc xen lẫn tiếng đẩy cổng mỗi lúc một dồn dập hơn. Họ cáo buộc nhà gái đã sỉ nhục họ một cách trầm trọng khi từ chối lễ ăn hỏi chỉ vì những lý do nhỏ nhặt, cho rằng đó là biểu hiện của sự kiêu ngạo, coi thường nhà trai. Giữa đám đông hỗn loạn ấy, chú rể đứng nép mình sang một bên, sát hàng rào. Anh trông thật khổ sở, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt lạc lõng không dám nhìn thẳng vào đám đông nhà mình hay về phía cánh cổng nhà gái. Miệng anh mấp máy như muốn nói điều gì đó để xoa dịu, nhưng rồi lại thôi, bất lực đứng chịu trận, không biết phải làm gì để ngăn cản cơn thịnh nộ của họ hàng. Bên trong nhà, những lời lẽ thô tục từ bên ngoài khiến Mẹ nhà gái vốn đã sợ hãi nay lại càng sững sờ, đứng chết trân. Khuôn mặt bà trắng bệch, đôi môi run rẩy. Bác nhà gái vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng bàn tay bác đang nắm chặt lấy thành ghế, gân xanh nổi lên, cho thấy sự kiềm chế cơn giận dữ đang sôi sục bên trong. Nhân vật ‘Tôi’ và những người họ hàng khác đứng nép về phía sau, tim đập thình thịch, cảm giác uất nghẹn lẫn sợ hãi dâng trào. Họ chưa bao giờ nghĩ một buổi lễ ăn hỏi lại có thể biến thành một màn lăng mạ, công kích đầy bạo lực và vô văn hóa như thế này.
Dù cảm giác lo sợ dâng lên trong lòng, Bác nhà gái không lùi bước. Sự phẫn nộ vì bị sỉ nhục đã lớn hơn nỗi sợ hãi. Bác nới lỏng bàn tay đang nắm chặt thành ghế, đứng thẳng dậy. Khuôn mặt vốn nghiêm nghị giờ đây càng thêm sắc lạnh. Không nói lời nào với những người xung quanh, bác bước đi dứt khoát về phía cửa chính. Mỗi bước chân của bác đều nặng trịch, quyết liệt, như một sự khẳng định không nhân nhượng.
Bác ra đến sân, tiếng ồn ào bên ngoài như muốn nuốt chửng lấy bác. Đám đông Họ hàng nhà trai vẫn đang miệt mài đẩy cổng và chửi bới. Ánh mắt Bác nhà gái quét một lượt qua những khuôn mặt đang hằn học nhìn vào. Bác tiến thẳng đến gần cánh cổng sắt.
“”Đủ rồi!”” Bác nhà gái quát lên một tiếng dõng dạc, âm lượng đủ lớn để át đi cả tiếng hỗn loạn bên ngoài. “”Các người dừng ngay lại! Giữ trật tự đi!””
Tiếng động ở cổng đột ngột khựng lại. Đám đông Họ hàng nhà trai bất ngờ trước sự xuất hiện và thái độ cứng rắn của Bác nhà gái. Họ nhìn chằm chằm qua khe cổng.
“”Các người đến đây gây rối là sai hoàn toàn!”” Bác nhà gái tiếp lời, giọng nói vang vọng đầy đanh thép. “”Hôm nay là ngày ăn hỏi, các người mang đến cái bộ dạng gì thế? Trang phục, thái độ… có một chút nào thể hiện sự tôn trọng với lễ nghi truyền thống không?””
Bác chỉ tay ra ngoài, ánh mắt trừng trừng nhìn vào Ông cậu nhà trai đứng đầu đám đông. “”Lễ ăn hỏi bị hủy không phải do nhà gái kiêu ngạo, mà là do các người tự khinh rẻ chính mình và sỉ nhục nhà chúng tôi trước! Giờ còn dám đến đây làm loạn à?””
“”Tôi nói lần cuối!”” Bác nhà gái nhấn mạnh từng chữ, không khí căng như dây đàn. “”Hãy về đi! Về hết đi trước khi mọi chuyện đi quá xa và các người lại càng tự bôi tro trát trấu vào mặt mình!””
Đám đông Họ hàng nhà trai bắt đầu nhao nhao lên phản đối. Những lời lẩm bẩm, chửi rủa lại nổi lên, nhưng tiếng đẩy cổng đã dừng hẳn. Họ dường như đang lưỡng lự, đối mặt với sự kiên định bất ngờ từ phía Bác nhà gái. Ông cậu nhà trai vẫn đứng sừng sững, ánh mắt gườm gườm nhìn bác, khuôn mặt co rúm lại vì tức giận và bất ngờ. Bên trong nhà, Nhân vật ‘Tôi’ và những người khác nín thở dõi theo, vừa thán phục sự dũng cảm của Bác nhà gái, vừa lo lắng không biết đám người kia sẽ phản ứng như thế nào trước lời thách thức trực diện này. Chú rể vẫn đứng đó, co rúm người lại, không dám cất tiếng.”
“Sự lưỡng lự chỉ kéo dài trong chốc lát. Những lời nói sắc như dao của Bác nhà gái không làm đám đông kia hạ nhiệt, mà ngược lại, như đổ thêm dầu vào lửa. Khuôn mặt Ông cậu nhà trai đỏ gay vì giận, gã nghiến răng. “”Bà… bà dám sỉ nhục chúng tôi lần nữa à?!”” gã gằn giọng. “”Đã không gả con thì thôi! Còn bày đặt khinh miệt ai?! Nhà các người giỏi lắm! Khinh nhà này thì liệu hồn đấy!””
Đám đông lại bắt đầu xôn xao, tiếng lẩm bẩm ban đầu biến thành tiếng hò hét, ủng hộ Ông cậu. “”Đúng rồi! Cứ làm căng vào! Sợ gì cái nhà này!”” “”Đến đây rồi mà còn bị chửi à? Không có chuyện về tay trắng!””
Giữa lúc hỗn loạn đó, một vài thanh niên trong nhóm Họ hàng nhà trai tiến lên. Một gã mặc áo phông ba lỗ, tay đầy hình xăm, lừ lừ bước về phía bên hông cổng, nơi có hàng rào cây thấp. Gã nhìn quanh quất một lát rồi bắt đầu trèo qua hàng rào, mục đích rõ ràng là tìm cách vòng vào trong sân. Động tác của gã nhanh nhẹn và liều lĩnh.
Cùng lúc đó, hai ba người khác túm tụm lại trước cánh cổng sắt. Một người cúi xuống, tay mò mẫm vào ổ khóa, cố gắng bẻ khóa bằng một vật nhọn lấy từ túi quần. Người còn lại thì liên tục dùng sức đẩy mạnh vào cánh cổng, bất kể tiếng kim loại kêu ken két chói tai đến mức nào. Họ đẩy, lắc, giật mạnh, cố gắng làm long bản lề hoặc phá chốt khóa.
Tiếng hò hét, chửi bới lại nổi lên dữ dội hơn, hòa lẫn với tiếng cạy khóa, tiếng đẩy cổng. Không khí trở nên đặc quánh sự thù địch và manh động. Nguy cơ đám người này thực sự xông vào nhà đang hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết.
Bên trong, Nhân vật ‘Tôi’ và những người họ hàng khác nhìn qua khe cửa sổ, tim đập loạn xạ. Cảnh tượng ngoài cổng khiến họ kinh hãi. Mẹ nhà gái bật khóc nức nở, run rẩy bấu chặt lấy tay Nhân vật ‘Tôi’. Bác nhà gái đứng thẳng người ngay sau cánh cửa chính, ánh mắt sắc lạnh dõi theo đám đông hỗn loạn. Nét mặt bác vẫn kiên định, nhưng bàn tay nắm lại thành đấm. Bác biết, tình hình đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của lời nói. Chị gái, nghe thấy tiếng ồn ào ngày càng dữ dội, từ trong phòng bước ra, khuôn mặt tái mét. Cô đứng nép vào khung cửa, sợ hãi nhìn ra phía cổng. Chú rể ở ngoài cổng, nhìn thấy đám người nhà mình bắt đầu hành động bạo lực, khuôn mặt càng thêm trắng bệch. Anh co rúm lại hơn nữa, như muốn tan biến vào không khí, hoàn toàn bất lực và khiếp sợ trước những gì đang diễn ra.”
“Tiếng kim loại kêu ken két, tiếng đẩy cổng rầm rầm và tiếng hò hét đe dọa đang đạt đến đỉnh điểm. Gã thanh niên xăm trổ đã leo gần hết qua hàng rào cây, chuẩn bị nhảy xuống sân. Người trước cổng vẫn cắm cúi bẻ khóa, trong khi những kẻ khác dùng sức bình sinh đẩy mạnh vào cánh cổng sắt, khiến nó rung lên bần bật. Nguy cơ họ xông vào nhà chỉ còn tính bằng giây. Nhân vật ‘Tôi’ và Mẹ nhà gái nép sau cánh cửa, người run lẩy bẩy. Bác nhà gái vẫn đứng đó, tay siết chặt, ánh mắt không rời khỏi đám đông cuồng nộ. Chị gái sợ hãi nép mình, nước mắt lưng tròng. Chú rể thì chết sững ở ngoài cổng, nhìn mọi thứ diễn ra như một cơn ác mộng.
Đúng vào khoảnh khắc ấy, một âm thanh chói tai xé tan bầu không khí hỗn loạn. Tiếng còi hú từ xa vọng lại, rồi nhanh chóng lớn dần, gần hơn, dồn dập hơn. “”Hú… hú… hú…””
Cả đám người đang hò hét, đẩy cổng chợt khựng lại. Những cái đầu đồng loạt ngoái ra phía cuối con ngõ. Hai chiếc xe cảnh sát, đèn nhấp nháy liên hồi, lao nhanh về phía đám đông. Tiếng còi hú vang vọng khắp khu phố yên bình.
Sự xuất hiện đột ngột của lực lượng chức năng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đám đông manh động. Khuôn mặt giận dữ của những kẻ đang cố phá cổng lập tức biến sắc. Gã thanh niên đang trèo rào vội vàng tụt xuống, lảo đảo đứng dậy. Những tiếng hò hét biến mất, thay vào đó là sự xôn xao, lúng túng. Vài người bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ bất ngờ và có chút sợ hãi. Một vài người bê tráp lúc nãy hùng hổ nhất cũng hơi chùn lại, rụt rè lùi về phía sau.
Nhưng Ông cậu nhà trai thì không. Gã vẫn đứng sừng sững trước cổng, khuôn mặt đỏ gay càng thêm dữ tợn. Gã nhìn chằm chằm vào hai chiếc xe cảnh sát đang tiến đến, môi mím chặt. Không có vẻ gì là sợ sệt hay muốn lùi bước. Ngược lại, ánh mắt gã đầy vẻ thách thức, như muốn nói: “”Các người đến đây làm gì? Chúng tôi sợ chắc?”” Gã vẫn giữ nguyên tư thế đối đầu, sẵn sàng đón tiếp những vị khách không mời này.
Bên trong nhà, Nhân vật ‘Tôi’ và những người khác nhìn qua khe cửa, tim đập nhanh hơn vì bất ngờ. Xe cảnh sát? Ai đã gọi? Mẹ nhà gái nín khóc, ánh mắt dán chặt ra cổng. Bác nhà gái khẽ nhíu mày, nhưng nét mặt lộ vẻ nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cô biết, sự can thiệp của pháp luật là điều cần thiết ngay lúc này. Chị gái vẫn run rẩy, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng những người mặc sắc phục màu xanh, sự sợ hãi trong mắt cô dịu đi đôi chút, thay vào đó là tia hy vọng mong manh. Còn Chú rể, anh vẫn đứng chết lặng ở ngoài cổng, giờ đây anh không chỉ sợ hãi đám người nhà mình, mà còn sợ hãi cả sự xuất hiện của cảnh sát. Anh cảm thấy như mình đang đứng giữa hai làn đạn, bất lực và tủi nhục đến tột cùng.”
“Hai chiếc xe cảnh sát đỗ lại trước cổng nhà gái. Những người mặc sắc phục nhanh chóng xuống xe, bước thẳng về phía đám đông đang hỗn loạn. Một người cảnh sát, vẻ mặt nghiêm nghị, giơ tay ra hiệu.
“Yêu cầu tất cả giữ trật tự! Giải tán ngay lập tức!” ông nói lớn, giọng dứt khoát, vang vọng cả con ngõ. “Có chuyện gì thì trình bày rõ ràng, không được tụ tập gây rối trật tự công cộng!”
Đám đông lộn xộn bắt đầu nhốn nháo, vài người đã lén lút rút lui về phía sau. Gã thanh niên xăm trổ vẫn đứng tần ngần, nhìn quanh quất tìm đường thoát. Người bê tráp lúc nãy hung hăng nhất giờ chỉ dám đứng nép vào nhau, ánh mắt láo liên.
Nhưng Ông cậu nhà trai vẫn hiên ngang bước tới. Gã đứng đối diện với người cảnh sát, khuôn mặt đỏ gay không hề hạ nhiệt.
“Chúng tôi không gây rối!” Ông cậu gằn giọng, tay chỉ thẳng vào nhà gái. “Chúng tôi đến hỏi vợ cho cháu, đàng hoàng tử tế! Thế mà họ lại dám đuổi chúng tôi về! Còn sỉ nhục, coi thường chúng tôi! Như thế có được không? Ăn hiếp nhà quê à?”
Giọng Ông cậu oang oang, cố tình nói thật to để hàng xóm láng giềng cùng nghe thấy. Gã dùng hết sức bình sinh để bóp méo sự thật, biến mình từ kẻ gây rối thành nạn nhân bị ức hiếp. Những người họ hàng nhà trai khác cũng hùa theo, bắt đầu xì xào phụ họa, tố cáo nhà gái.
Người cảnh sát vẫn giữ vẻ bình tĩnh, kiên quyết. “Chúng tôi đã nghe. Giờ yêu cầu ông và mọi người lùi lại, giữ khoảng cách. Không được tiếp tục la lối. Phía nhà gái, đề nghị cử một đại diện ra đây nói chuyện rõ ràng.”
Bên trong cánh cổng, Nhân vật ‘Tôi’ và Mẹ nhà gái nín thở lắng nghe. Bác nhà gái bước tới gần cổng hơn, ánh mắt sắc lạnh dán vào đám người nhà trai đang trình bày sai sự thật. Ông khẽ nhíu mày khi nghe cảnh sát yêu cầu người nhà gái ra mặt. Lòng vẫn còn đầy cảnh giác với sự nguy hiểm từ đám người kia.
Nhưng đây là lúc cần phải đối mặt. Việc né tránh không giải quyết được gì, mà còn khiến sự việc phức tạp hơn. Bác nhà gái suy nghĩ rất nhanh. Ông nhìn sang Mẹ nhà gái, rồi gật đầu nhẹ.
“Được,” Bác nhà gái nói, giọng trầm và rõ. Ông mở then cài cửa, chuẩn bị bước ra ngoài. Mẹ nhà gái vội vã giữ tay ông lại, ánh mắt lo lắng.
“Anh cẩn thận,” Mẹ nhà gái thì thầm.
Bác nhà gái trấn an bà bằng một ánh mắt kiên định. Ông biết nguy hiểm vẫn rình rập, nhưng không thể để sự việc đi quá xa. Cần phải nói chuyện với cảnh sát và làm rõ mọi chuyện. Ông đẩy nhẹ cánh cổng, bước ra ngoài, đối diện với ánh mắt của đám đông nhà trai đang nhìn chằm chằm và những người cảnh sát đang chờ đợi. Ông vẫn giữ nguyên sự nghiêm khắc và điềm tĩnh của mình.”
“Bác nhà gái bước ra khỏi cổng, ông đứng cách đám đông nhà trai và những người cảnh sát một khoảng an toàn. Ánh mắt ông quét qua đám người đang lộn xộn, dừng lại ở viên cảnh sát đang đứng đợi. Sự điềm tĩnh của ông đối lập hoàn toàn với vẻ nóng nảy, la lối của Ông cậu nhà trai lúc nãy.
“Chào các anh,” Bác nhà gái lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy quyền. “Tôi là đại diện phía nhà gái. Mời các anh vào trong nhà nói chuyện cho tiện, hoặc chúng ta có thể trao đổi ở đây, miễn sao giữ trật tự.”
Viên cảnh sát nhìn Bác nhà gái, vẻ mặt hơi giãn ra. “Cảm ơn ông. Chúng tôi cần nghe cả hai bên. Ông cứ trình bày lý do vì sao lễ ăn hỏi lại bị hủy và có mâu thuẫn gì ở đây.”
Bác nhà gái hắng giọng. “Thưa các anh, hôm nay là ngày lành tháng tốt, nhà chúng tôi tổ chức lễ ăn hỏi cho cháu gái. Chúng tôi đã chuẩn bị rất chu đáo, theo đúng phong tục, lễ nghi truyền thống. Nhưng khi nhà trai đến…” Ông dừng lại một chút, ánh mắt đầy sự thất vọng. “Thái độ và trang phục của họ thể hiện sự thiếu tôn trọng nghiêm trọng đối với gia đình chúng tôi, và quan trọng hơn hết là thiếu tôn trọng với lễ nghi gia tiên.”
Ông chỉ tay về phía đám nhà trai, đặc biệt là Người bê tráp nhà trai đang mặc áo phông quần lửng, Bà cô họ nhà trai vẫn còn xách túi nilon, và Ông bác râu ria nhà trai có vẻ vẫn còn đang nhai thứ gì đó. “Các anh nhìn xem. Đây là trang phục, là thái độ của người đi hỏi vợ cho con, cho cháu mình sao? Áo phông, quần cộc, dép lê, ngậm tăm nhai nhóp nhép… Lễ ăn hỏi là việc trọng đại, là sự thể hiện sự tôn trọng giữa hai gia đình, sự kính cẩn với ông bà tổ tiên. Nhà chúng tôi không thể chấp nhận được sự cẩu thả, bất kính như vậy.”
Lời nói của Bác nhà gái như đổ thêm dầu vào lửa. Ông cậu nhà trai lập tức chen vào. “Ô hay cái ông này nói lạ! Chuyện ăn mặc có gì to tát? Ở quê chúng tôi quen rồi, mặc thế này là mát mẻ, thoải mái! Ông cứ làm quá lên!”
“Đúng đấy! Chúng tôi đi xe đường xa đến đây, mặc thế cho tiện chứ sao! Nhà ông làm khó nhau vừa thôi!” Một người khác trong đám nhà trai cũng hùa theo.
“Quen rồi ư?” Bác nhà gái nhíu mày, giọng lạnh băng. “Đây là đi hỏi vợ, không phải đi chợ! Lễ nghi gia tiên là chuyện trăm năm, không thể mang cái ‘quen’ ở quê ra đây để ngụy biện cho sự thiếu tôn trọng được! Cái chúng tôi cần là sự tôn trọng, chứ không phải là sự tùy tiện!”
Mẹ nhà gái từ trong cổng cũng không chịu được nữa, bà bước tới sát cổng, ánh mắt đỏ hoe. “Các anh coi thường nhà chúng tôi vừa thôi! Các anh làm như vậy là sỉ nhục con gái tôi, sỉ nhục gia đình tôi! Lễ nghi ăn hỏi là tôn trọng nhau, chứ không phải muốn làm gì thì làm!”
Ông cậu nhà trai vẫn khăng khăng. “Bà nói thế là sai! Chúng tôi mang lễ vật đến đầy đủ, nói chuyện đàng hoàng! Chỉ vì cái áo cái quần mà đuổi chúng tôi về à? Thật vô lý!”
“Đó không chỉ là cái áo cái quần!” Bác nhà gái gằn giọng. “Đó là cả một thái độ! Thái độ bất kính! Chúng tôi không thể gả con gái vào một gia đình mà ngay cả phép tắc tối thiểu trong ngày trọng đại nhất cũng không giữ được!”
Cuộc tranh cãi nổ ra dữ dội ngay trước cổng nhà gái, dưới sự chứng kiến của hai viên cảnh sát. Nhà trai vẫn một mực cho rằng nhà gái làm quá, chỉ là chuyện nhỏ. Nhà gái thì kiên quyết nhấn mạnh tầm quan trọng của lễ nghi và sự tôn trọng. Căng thẳng lại leo thang.”
“Hai viên cảnh sát, những người nãy giờ im lặng lắng nghe, bước tới giữa đám đông đang tranh cãi. Một viên cảnh sát vóc người to lớn hơn, vẻ mặt nghiêm nghị, giơ tay ra hiệu cho cả hai bên dừng lại.
“Trật tự! Mọi người làm ơn giữ trật tự!” giọng anh dứt khoát vang lên giữa tiếng ồn ào. “Chúng tôi đã nghe cả hai bên. Nhưng trước hết, việc các vị tụ tập đông người như thế này ở đây, gây mất an ninh trật tự là hành vi vi phạm pháp luật.”
Ông cậu nhà trai vẫn còn hậm hực, lầm bầm điều gì đó. Viên cảnh sát nhìn thẳng vào ông. “Ông đây, và những người khác nữa. Việc các vị la lối, gây rối, gọi thêm người đến đây là không đúng. Pháp luật không cho phép giải quyết mâu thuẫn bằng cách này.”
Viên cảnh sát quay sang phía Bác nhà gái và Mẹ nhà gái đang đứng ở cổng. “Thưa ông bà, chúng tôi hiểu sự việc hôm nay khiến gia đình bức xúc. Tuy nhiên, chúng tôi đề nghị cả hai bên bình tĩnh. Bây giờ, tất cả mọi người trong họ nhà trai vui lòng giải tán, không được tụ tập ở đây nữa.”
Anh tiếp tục nói, giọng dịu hơn nhưng vẫn kiên quyết. “Nếu có bất kỳ tranh chấp nào phát sinh từ sự việc hôm nay, dù là về vật chất liên quan đến lễ vật, hay về danh dự của cả hai gia đình, đề nghị các vị làm đơn gửi chính quyền địa phương hoặc khởi kiện ra tòa án để được giải quyết theo đúng quy định của pháp luật. Tuyệt đối không được hành động quá khích, gây mất trật tự công cộng.”
Ông cậu nhà trai định lên tiếng phản đối, nhưng ánh mắt sắc lẹm của viên cảnh sát khiến ông ta chững lại. Đám họ hàng nhà trai xì xào bàn tán, vẻ mặt không phục nhưng không dám cãi lời cảnh sát. Người bê tráp, Bà cô họ, Ông bác râu ria đều im lặng, nhìn nhau.
Bác nhà gái khẽ gật đầu, thể hiện sự hợp tác. “Vâng, chúng tôi hiểu rồi thưa các anh. Chúng tôi sẽ tuân theo pháp luật.”
Mẹ nhà gái vẫn còn tức giận nhưng cũng im lặng lắng nghe. Họ hàng nhà gái phía sau cổng cũng thở phào nhẹ nhõm khi thấy có sự can thiệp của pháp luật.
Viên cảnh sát nhìn đám đông nhà trai một lần nữa. “Đề nghị mọi người nhanh chóng giải tán. Nếu còn cố tình gây rối, chúng tôi buộc phải áp dụng các biện pháp mạnh hơn theo luật định.”
Dưới sự giám sát của cảnh sát, đám họ hàng nhà trai bắt đầu tản ra một cách miễn cưỡng. Ông cậu nhà trai lườm về phía nhà gái lần cuối rồi quay lưng đi theo. Tiếng xì xào, tiếng bước chân lộn xộn dần xa khỏi cổng nhà gái. Sự căng thẳng vẫn còn đó, nhưng ít nhất, đám đông hỗn loạn đã không còn tụ tập. Nhân vật ‘Tôi’ đứng nép bên Mẹ, nhìn theo đám người nhà trai khuất dần, lòng đầy những cảm xúc lẫn lộn. Có lẽ, đây chỉ là khởi đầu cho một chuỗi rắc rối khác.”
“Trong lúc đám họ hàng nhà trai miễn cưỡng tản đi dưới ánh nhìn của cảnh sát, chú rể vẫn nấn ná lại phía sau một chút. Anh nhìn về phía cổng nhà gái, nơi Bác và Mẹ cùng họ hàng đang đứng. Vẻ mặt đau khổ của chị gái thoáng hiện lên trong tâm trí anh. Anh thấy mình cần phải nói gì đó, giải thích hoặc ít nhất là xin lỗi cho sự hỗn loạn này, cho bộ dạng thiếu tôn trọng của gia đình mình. Chú rể hít một hơi, định bước lên phía trước. Miệng anh hơi hé ra, như sắp thốt lên điều gì đó.
Nhưng ngay lập tức, một bàn tay thô bạo siết chặt lấy cánh tay anh, giật mạnh anh lại phía sau. Đó là ông cậu nhà trai.
“Đi thôi!” ông ta nghiến răng thì thầm, ánh mắt đầy giận dữ và cảnh cáo. “Mày còn đứng đó làm gì? Mày tính xin xỏ à? Về nhà nói chuyện!”
Những người họ hàng khác cũng xúm lại, đẩy lưng anh, thì thầm những lời trách mắng, thúc giục anh rời đi ngay lập tức. “Nói gì nữa! Về thôi!”, “Mất mặt quá rồi còn đứng đó!”, “Đi đi không cảnh sát nó lại hỏi tội bây giờ!”.
Chú rể bị giằng kéo, bị đẩy đi. Mọi lời định nói đều nghẹn lại trong cổ họng. Anh cúi gằm mặt xuống đất, không dám nhìn thẳng vào ai, đặc biệt là về phía nhà gái. Khuôn mặt anh đỏ bừng vì xấu hổ, và đôi vai rũ xuống, trông vô cùng bất lực. Anh cảm thấy mình như một con rối bị giật dây, không có quyền tự quyết hay lên tiếng. Những người họ hàng nhà trai tiếp tục đẩy anh đi, hòa vào đám đông đang tản ra khỏi cổng nhà gái. Chú rể lảo đảo bước đi, tâm trí trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác nhục nhã và bất lực đang gặm nhấm.”
“Đám đông họ hàng nhà trai, dưới ánh mắt giám sát của vài cảnh sát và những người hàng xóm tò mò, đành miễn cưỡng lùi bước. Chú rể bị ông cậu và vài người khác kéo đi, lảo đảo hòa vào dòng người đang tản ra. Không còn tiếng la lối hay cố gắng xông vào, nhưng bầu không khí vẫn đặc quánh sự giận dữ và thù hằn.
Họ bước đi một cách chậm rãi, nặng nề, khác hẳn vẻ hùng hổ lúc mới đến. Từng người trong đám, từ người bê tráp ban nãy mặc áo phông quần lửng, bà cô xách túi nilon đi dép lê, đến ông bác râu ria vẫn còn vẻ ngậm tăm, đều ngoái đầu lại nhìn về phía cổng nhà gái. Ánh mắt họ chạm vào ngôi nhà, chạm vào những gương mặt nhà gái đang đứng đó, đầy căm tức, đầy sự bất mãn và thù hằn không che giấu. Họ lầm bầm những lời khó nghe, những câu chửi rủa không thành tiếng, chỉ đủ để chính họ nghe thấy.
Ông cậu nhà trai, người vừa giật chú rể đi, đi sau cùng. Bước chân ông ta nặng nề, nhưng đôi mắt thì sắc như dao găm, dán chặt vào cánh cổng gỗ nhà gái. Khuôn mặt ông ta đỏ bừng vì uất hận, đôi bàn tay nắm chặt đến trắng bệch. Khi đã cách cổng một đoạn, ông ta đột ngột dừng lại. Ông ta quay ngoắt người về phía nhà gái, hít một hơi thật sâu rồi hét vọng lại, tiếng nói mang đầy sự đe dọa và căm tức:
“”Chưa xong đâu! Chuyện này còn dài!””
Lời nói như một lời nguyền rủa, vang vọng trong không khí căng thẳng. Sau khi ném lại lời đe dọa đó, ông ta quay người, lầm lũi bước đi theo đám đông. Những người khác cũng vừa đi vừa quay lại, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi ngôi nhà đã cự tuyệt họ. Họ biến mất dần ở khúc quanh con đường, mang theo sự sỉ nhục và lời hứa trả thù lơ lửng.”
“Lời đe dọa cuối cùng của ông cậu nhà trai tan vào không khí loãng rồi mất hút. Đám đông ồn ào lúc nãy giờ chỉ còn là những bóng lưng khuất dần ở khúc quanh. Cảnh sát, sau khi xác nhận tình hình đã ổn định, cũng thu dọn đồ đạc, cúi chào một tiếng rồi rời đi. Con phố bình yên đến kỳ lạ sau cơn bão.
Trước cổng nhà gái, sự căng thẳng không hề vơi đi ngay lập tức. Nhân vật ‘Tôi’, Chị gái, Mẹ nhà gái, Bác nhà gái và những người họ hàng khác vẫn đứng lặng, nhìn theo cho đến khi bóng người cuối cùng biến mất. Không ai nói lời nào. Chỉ có tiếng thở dốc nhè nhẹ, và ánh mắt lo sợ còn vương lại.
Mẹ nhà gái run run tiến đến gần cánh cổng gỗ. Bà nhẹ nhàng chạm tay vào chấn song, như để kiểm tra xem nó có còn nguyên vẹn không. Cánh cổng vẫn vững chãi, không hề bị phá hoại hay hư hại gì. Những người khác cũng tiến lại gần, kiểm tra lại khóa cổng, chốt cài. Mọi thứ đều ổn.
Nhân vật ‘Tôi’ nhìn những gương mặt xung quanh. Ai nấy đều xanh xao, đôi mắt vẫn còn đọng lại sự hoảng loạn từ những gì vừa xảy ra. Nỗi sợ hãi về sự trả thù, về lời đe dọa “”chuyện này còn dài”” vẫn lởn vởn trong tâm trí mỗi người. Họ vừa trải qua một cơn ác mộng ngay giữa ban ngày.
Bác nhà gái, người vừa đưa ra quyết định cứng rắn, giờ đây dựa người vào tường, thở hắt ra một hơi dài. Vẻ mặt bà vẫn còn nghiêm nghị, nhưng ẩn sâu trong đó là sự mệt mỏi tột độ.
Chị gái, người đã trải qua cú sốc lớn nhất, ngồi sụp xuống bậc thềm. Khuôn mặt cô trắng bệch, ánh mắt nhìn vô định vào khoảng không trước mặt. Nhưng rồi, cô khẽ thì thầm, tiếng nói yếu ớt nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy:
“”May là… may là chưa lấy nhầm chồng…””
Lời nói của cô gái như một tia sáng nhỏ xé tan bầu không khí u ám. Mẹ nhà gái và những người họ hàng nhìn nhau. Phải, đúng vậy. Giữa nỗi sợ hãi tột độ, một cảm giác “”may mắn”” len lỏi vào tim họ. May mắn vì chưa trói buộc cuộc đời con gái/cháu gái mình với một gia đình có thể mang đến vô vàn vấn đề. Một gia đình thiếu tôn trọng lễ nghi, thiếu văn hóa, và sẵn sàng dùng bạo lực khi không vừa ý.
Nhân vật ‘Tôi’ cảm nhận được sự nhẹ nhõm thoáng qua trong không khí nặng nề. Dù nỗi sợ bị trả thù vẫn còn đó, cảm giác vừa thoát khỏi một mối họa tiềm ẩn lớn hơn lại mang đến một chút bình yên. Cuộc ăn hỏi đã tan vỡ, nhưng có lẽ, đó lại là sự giải thoát.”
“Chị gái ngồi đó, tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nước mắt lại tuôn rơi. Nhưng giờ đây không còn là tiếng nức nở của một cô gái sắp được làm vợ, sắp rời xa gia đình, mà là những giọt nước mắt của sự tủi thân, của sự thất vọng. Thất vọng vì những gì mình tin tưởng, những gì mình chờ đợi suốt bao lâu nay, cuối cùng lại tan thành mây khói một cách cay đắng và phũ phàng.
Nhân vật ‘Tôi’ đứng lặng nhìn chị. Lòng em quặn thắt lại vì thương. Cô gái đoan trang, hiền hậu, học hành đàng hoàng của gia đình mình, sao lại phải chịu đựng cảnh tượng hãi hùng và ê chề đến vậy? Chỉ vài giờ trước thôi, chị còn tràn đầy hy vọng, còn cười nói rạng rỡ. Giờ đây, chị chỉ còn là một đóa hoa bị vùi dập.
Mẹ nhà gái tiến lại gần, nhẹ nhàng vuốt tóc chị. Ánh mắt bà đong đầy xót xa. Những người họ hàng khác cũng lặng lẽ vào nhà, thu dọn những tàn dư của buổi lễ không thành. Nụ cười tắt lịm, thay vào đó là những gương mặt nặng trĩu lo âu và tức giận.
Đêm đó, không ai ngủ được. Cả gia đình ngồi lại ở phòng khách. Không khí nặng như chì. Nỗi sợ hãi về lời đe dọa vẫn còn đó, nhưng giờ đây, sự tức giận và sự “”tỉnh ngộ”” về bản chất thật của họ nhà trai còn lớn hơn.
Bác nhà gái, dù mệt mỏi, vẫn giữ vẻ kiên nghị. Bà nhìn quanh một lượt, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng:
“”Việc hôm nay, tuy là chuyện không vui, nhưng nó là cần thiết.””
Một người dì lên tiếng, giọng vẫn còn run run:
“”Nhưng em sợ… họ dọa dẫm như vậy…””
Bác nhà gái thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm.
“”Sợ thì có sợ. Nhưng nếu hôm nay chúng ta nhắm mắt cho qua, thì sau này con bé sẽ khổ hơn gấp vạn lần. Cái bản chất của họ… các vị thấy rồi đó. Cái cách họ ăn mặc, cái cách họ nói năng, cái cách họ hành xử khi bị ‘mất mặt’… Họ không tôn trọng chúng ta, không tôn trọng lễ nghi, và họ sẵn sàng dùng bạo lực khi không vừa ý.””
Mẹ nhà gái gật đầu, giọng nghẹn ngào:
“”Tôi… tôi sững người khi nhìn thấy họ. Cái ông râu ria thì ngậm tăm nhai nhóp nhép, người bê tráp thì áo phông quần lửng, bà cô thì xách túi nilon đi dép lê… Như đi chợ vậy. Còn chưa nói đến cái thái độ khi bị nhắc nhở…””
Một chú trong họ bức xúc:
“”Thật không thể tin được! Đã sai lè ra rồi còn lớn tiếng thách thức, còn dọa ‘chuyện này còn dài’. Họ tưởng nhà này dễ bắt nạt chắc?””
Cả nhà lại im lặng. Nhân vật ‘Tôi’ nhìn chị gái đang cuộn mình trên ghế, nước mắt vẫn chảy dài. Em biết, chị đang rất đau khổ. Không chỉ vì mất đi tình yêu, mà còn vì sự sụp đổ của niềm tin. Nhưng em cũng biết, quyết định của bác là đúng. Một gia đình như vậy, dù có giàu có đến đâu, cũng không thể mang lại hạnh phúc cho chị. Họ thiếu văn hóa, thiếu tôn trọng, và tiềm ẩn sự nguy hiểm.
“”May thật đấy.”” – Bác nhà gái lặp lại lời chị gái lúc nãy, nhưng giọng đầy sự chắc chắn. “”May mà sự việc xảy ra ngay hôm nay. Nếu để con bé về đó rồi mới biết bộ mặt thật của họ… thì lúc đó, mọi chuyện còn tồi tệ hơn nhiều.””
Nhân vật ‘Tôi’ siết chặt tay. Phải. Đúng là may mắn. May mắn vì tai họa đã được ngăn chặn ngay từ ngưỡng cửa. Dù nỗi sợ hãi về sự trả thù vẫn lơ lửng như một đám mây đen, nhưng sự nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi một mối nguy hiểm lớn hơn lại mang đến một chút bình yên trong đêm không ngủ ấy.”
“Những ngày sau đó, điện thoại nhà tôi không ngớt đổ chuông. Lúc thì số lạ, lúc thì đúng số của chú rể, thậm chí cả số của ông cậu hôm trước. Họ gọi, nhắn tin, tìm mọi cách liên lạc. Nhưng nhà tôi không ai bắt máy, không ai trả lời. Quyết định đã được đưa ra dứt khoát ngay tại cái ngày định mệnh ấy rồi.
Một lần, chú rể gọi đến máy của Mẹ nhà gái. Lần này thì mẹ bắt máy. Chú rể ấp úng, cố gắng giải thích lý do chậm trễ, lý do ăn mặc tùy tiện là do “”ở quê quen rồi, mọi người đi vội nên không kịp chuẩn bị””. Hắn còn nói muốn xin lỗi, muốn hàn gắn.
Mẹ nhà gái nghe xong, giọng lạnh băng:
“”Anh không cần giải thích với tôi. Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Con gái tôi sẽ không bao giờ bước chân vào một gia đình thiếu tôn trọng lễ nghĩa và hành xử côn đồ như vậy.””
Chú rể lắp bắp:
“”Bác ơi… bác hiểu lầm rồi ạ…””
“”Hiểu lầm ư?”” – Giọng Mẹ nhà gái cao lên – “”Tôi không hề hiểu lầm. Mắt tôi thấy, tai tôi nghe. Cái cách gia đình anh hành xử ngày hôm đó, từ chuyện ăn mặc, ngậm tăm, xách túi nilon, đến cái thái độ khi bị nhắc nhở, và cả việc tụ tập gây rối sau khi ra về… Bấy nhiêu đó là quá đủ để tôi nhìn rõ bản chất rồi. Anh không cần nói thêm gì nữa. Mối quan hệ này chấm dứt.””
Mẹ nhà gái không chờ chú rể nói hết, dập máy cái rụp. Từ đó về sau, họ không còn liên lạc được nữa. Mọi lời giải thích, mọi nỗ lực hàn gắn đều bị nhà tôi từ chối thẳng thừng. Cuộc hôn nhân tiềm năng ấy đã chết yểu ngay từ buổi ăn hỏi.
Chị gái tôi ban đầu rất suy sụp. Những ngày sau đó chị ít nói hẳn, chỉ quanh quẩn trong phòng. Đôi mắt sưng húp vì khóc. Cả nhà ai cũng lo cho chị, nhưng không ai thúc ép hay trách móc. Mọi người hiểu, chị cần thời gian để chấp nhận sự thật phũ phàng này.
Dần dần, chị lấy lại tinh thần. Chị bắt đầu ra khỏi phòng nhiều hơn, nói chuyện với mọi người. Nụ cười dù còn gượng gạo, nhưng đã xuất hiện trở lại trên môi. Chị chấp nhận rằng những gì đã xảy ra là một bài học đau đớn, nhưng cần thiết. Chị nhận ra rằng, tình yêu không thể che đậy được sự thiếu văn hóa, sự thiếu tôn trọng và tiềm ẩn bạo lực.
Cả gia đình tôi đều thấm thía bài học ấy. Cái ngày ăn hỏi định mệnh đã dạy cho chúng tôi một bài học sâu sắc về tầm quan trọng của việc tôn trọng lễ nghi, và hơn hết, là cách nhìn rõ bản chất con người qua hành xử thường ngày. Không thể chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài hay lời nói ngon ngọt lúc đầu. Những chi tiết nhỏ nhặt nhất trong cách họ hành xử, cách họ đối xử với người khác, cách họ phản ứng khi không hài lòng… đó mới là thứ bộc lộ con người thật của họ.
Sự việc đó đã trở thành một vết sẹo trong ký ức của cả nhà, đặc biệt là với chị gái tôi. Nhưng cùng với vết sẹo đó, là một sự khẳng định chắc nịch, một sự nhẹ nhõm đến kỳ lạ: “”Đúng là may mắn chưa lấy nhầm chồng.””
Rồi những ngày lại trôi qua, chậm rãi và bình yên hơn sau cơn bão. Nỗi sợ hãi về lời đe dọa của họ nhà trai dần lắng xuống, tan biến theo thời gian. Có lẽ, sau cú sốc bị từ chối phũ phàng ngay giữa buổi lễ, họ cũng không còn mặt mũi hay động lực để tiếp tục gây rối nữa. Cánh cổng nhà gái, nơi chứng kiến cảnh tượng hổ lốn hôm nào, giờ đây lại trầm mặc, đón nắng và gió.
Nhà tôi trở lại nhịp sống thường ngày. Những mâm tráp sơn son thiếp vàng đã được dỡ bỏ, cất đi. Những cành hoa tươi tắn ngày nào giờ đã héo tàn, được gom lại và vứt bỏ. Mọi thứ liên quan đến buổi lễ không thành ấy đều được dọn dẹp sạch sẽ, như thể muốn xóa đi dấu vết của một cơn ác mộng.
Chị gái tôi, sau thời gian đầu suy sụp, đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Chị không còn nhắc về chuyện cũ nữa, thay vào đó tập trung vào công việc, vào cuộc sống hiện tại. Ánh mắt chị không còn đượm buồn, mà đã sáng trở lại, với sự chín chắn và kiên định hơn. Chị hiểu rằng, việc mất đi một mối quan hệ không phù hợp không phải là thất bại, mà là sự giải thoát. Chị đã thoát khỏi nguy cơ ràng buộc cả đời với một gia đình mà ở đó, giá trị con người và sự tôn trọng dường như không tồn tại.
Bài học từ buổi ăn hỏi ấy sẽ còn được nhắc lại nhiều lần trong những câu chuyện phiếm của gia đình tôi. Nó là lời nhắc nhở về sự cẩn trọng, về việc phải nhìn thấu bản chất, và về sự quan trọng của việc lắng nghe trực giác mách bảo. Chúng tôi không còn oán giận hay căm ghét họ nhà trai nữa. Thay vào đó là sự cảm thông, thậm chí là thương hại cho sự thiếu hiểu biết và thiếu văn hóa của họ. Và hơn hết, là sự biết ơn. Biết ơn vì mọi chuyện đã vỡ lở kịp thời, trước khi quá muộn. Cái giá phải trả là một buổi lễ dang dở và một chút tổn thương lòng tự trọng, nhưng cái nhận lại là sự bình yên và hạnh phúc dài lâu cho con gái mình. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, mang theo những bài học quý giá, giúp chúng tôi trưởng thành hơn, khôn ngoan hơn, và biết trân trọng hơn những giá trị thực trong cuộc đời.”

