“Mùng 1 đầu tháng ♥️𝐦𝐚𝐲 𝐦𝐚̆́𝐧 𝐬𝐞̃ đ𝐞̂́𝐧 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐛𝐚̣𝐧 𝐤𝐡𝐢 𝐭𝐡𝐚̉ ❤️ 𝐛𝐮̛́𝐜 𝐚̉𝐧𝐡 𝐧𝐚̀𝐲
MẸ ƠI
Con bây giờ vẫn nhớ những đêm khuya
Cha đi vắng, mưa thét gào gió thổi
Mẹ che gió, che bốn bề nước xối
Bóng mẹ hằn trên vách lá liêu xiêu….
Nhớ như in khi trời tắt nắng chiều
Khoai sắn hết , chúng con ra đầu ngõ
Đường làng to, dáng mẹ gầy bé nhỏ
Bầy con thơ bụng réo trông chờ..
Những đông nào trong buổi sớm tinh mơ
Bao khe ngòi mẹ mò cua bắt ốc
Nước mênh mông, dáng mẹ còng đơn độc
Mang thân cò gánh hết cuộc đời con.
Trong đêm khuya con vẫn mộng chập chờn
Gợi ký ức tháng năm buồn khốn đói
Con mơ thấy mùi rau đồng nóng hổi
Những ngày mưa mẹ luộc để thay cơm…
Mẹ ra đi trong một sớm mưa buồn
Bỏ lại con giữa cuộc đời trống vắng
Con thèm lắm những tháng ngày yên lặng
Thời ấu thơ đói bụng ngóng mẹ về.
Con ước mình không tỉnh những cơn mê
Để thấy mẹ mỗi đêm về thân thuộc
Ở bên mẹ nắm bàn tay gầy guộc.
🌷 CÔNG ĐẤNG SINH THÀNH 🌹”
Ngôi nhà cũ hiện ra, phủ một lớp bụi mờ mịt của thời gian. Không khí bên trong chùng xuống, tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng mưa rơi lách tách đều đều ngoài hiên, như đếm từng nhịp cô đơn. Người con đứng đó, giữa căn phòng đầy ký ức. Ánh mắt anh/chị xa xăm nhìn ra ngoài, nơi màn mưa giăng kín. Một cảm giác trống rỗng khổng lồ bao trùm lấy tâm hồn, nặng trĩu và lạnh lẽo.
Anh/chị khẽ đưa tay chạm vào vách lá đã bạc màu, khô mục theo tháng năm. Cảm giác lạnh lẽo từ mặt lá truyền đến, buốt như chạm vào một quá khứ đã đóng băng. Trên bức vách xiêu vẹo ấy, bóng dáng Mẹ ngày nào lại hiện lên mồn một. Là bóng dáng Mẹ tần tảo che gió, che mưa cho bầy con thơ mỗi khi bão về. Là bóng dáng gầy gò cúi mình trước gió lùa, tấm lưng gầy run rẩy nhưng vòng tay ôm con thì siết chặt. Gió vẫn rít ngoài hiên, mưa vẫn rơi lách tách, nhưng giờ đây, chẳng còn hơi ấm nào che chắn nữa. Một dòng nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên gò má gầy guộc của anh/chị, hòa vào không khí ẩm lạnh của ngôi nhà. Nỗi xót xa, thương nhớ vô hạn dâng lên nghẹn ứ trong lồng ngực. Ngôi
nhà cũ, bức vách cũ, tất cả chỉ còn là ký ức, là nỗi đau.
“Anh/chị khẽ đưa tay chạm vào vách lá đã bạc màu, khô mục theo tháng năm. Cảm giác lạnh lẽo từ mặt lá truyền đến, buốt như chạm vào một quá khứ đã đóng băng. Trên bức vách xiêu vẹo ấy, bóng dáng Mẹ ngày nào lại hiện lên mồn một. Là bóng dáng Mẹ tần tảo che gió, che mưa cho bầy con thơ mỗi khi bão về. Là bóng dáng gầy gò cúi mình trước gió lùa, tấm lưng gầy run rẩy nhưng vòng tay ôm con thì siết chặt. Gió vẫn rít ngoài hiên, mưa vẫn rơi lách tách, nhưng giờ đây, chẳng còn hơi ấm nào che chắn nữa. Một dòng nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên gò má gầy guộc của anh/chị, hòa vào không khí ẩm lạnh của ngôi nhà. Nỗi xót xa, thương nhớ vô hạn dâng lên nghẹn ứ trong lồng ngực. Ngôi nhà cũ, bức vách cũ, tất cả chỉ còn là ký ức, là nỗi đau.
Đêm đông năm ấy, trời đổ mưa như trút nước. Từng hạt mưa nặng nề quất vào vách lá liêu xiêu của Ngôi nhà cũ, nghe như hàng ngàn ngón tay lạnh giá đang cào cấu. Gió bão rít lên từng hồi qua kẽ lá, qua mái nhà, âm thanh ghê rợn như tiếng thú dữ gầm gào. `Người con` nằm co ro trong tấm chăn mỏng, thân thể nhỏ bé run lên không chỉ vì cái lạnh thấu xương mà còn vì nỗi sợ hãi. Nơi góc nhà, Bầy con thơ khác cũng rúc sâu vào nhau tìm hơi ấm, tiếng thút thít khe khẽ bị tiếng gió át đi. `Người Cha` vắng nhà như thường lệ. Chỉ có Mẹ là vẫn chưa về. `Người con` nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Mẹ đang lội bì bõm trong nước lạnh ở `Khe ngòi`, dưới cơn mưa bão hung tàn này. Mẹ đi `mò cua bắt ốc` từ chiều, nói rằng cố thêm chút nữa cho các con có bữa ăn đầy đặn hơn. Giờ này, trời đã về khuya lắm rồi. Tiếng gió mỗi lúc một lớn, tiếng mưa mỗi lúc một dày đặc. `Người con` lắng nghe từng âm thanh ngoài kia, lòng cuộn lên nỗi lo lắng không tên. Mẹ ơi, Mẹ ở đâu? Sao Mẹ chưa về? Tiếng gió như lời thét gào, tiếng mưa như roi quất, mỗi âm thanh đều xoáy sâu vào tâm can `Người con`, vẽ nên viễn cảnh Mẹ đang vật lộn giữa cơn bão, gồng mình che chắn cho thứ tài sản ít ỏi kiếm được. Cái đói cồn cào trong bụng dường như cũng biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi và thương mẹ vô bờ. `Người con` chỉ mong sao trời sáng thật nhanh, hoặc có một phép màu nào đó đưa Mẹ trở về an toàn.”
“Hoàng hôn bắt đầu buông những sợi nắng cuối cùng xuống `Ngôi nhà cũ`. Bóng tối len lỏi vào từng góc vách lá liêu xiêu, phủ lên sự trống rỗng. `Người con` ngồi bó gối bên bếp tro lạnh ngắt, bụng réo lên từng hồi. Âm thanh đó không chỉ là tiếng đói, mà còn là tiếng cào cấu của nỗi tuyệt vọng. Củ `khoai sắn` cuối cùng tìm thấy trong góc nhà cũng đã nhẵn nhụi từ bữa trưa. Trong nhà không còn một hạt gạo nào cả.
`Người con` chầm chậm đứng dậy, bước ra phía cửa. Mắt dõi theo con đường đất trước `Đầu ngõ`, nơi những vũng nước mưa còn đọng lại sau những ngày `mưa`. Con đường lầy lội, vắng bóng. Mỗi bước chân ai đó từ xa vọng lại đều khiến tim `Người con` đập nhanh hơn, nhưng rồi lại chậm lại khi nhận ra không phải là dáng Mẹ gầy gò. Khuôn mặt bé bỏng in hằn vẻ khắc khoải, đôi mắt mở to nhìn đăm đăm vào khoảng không chiều tà, mong chờ một phép màu nào đó. Chỉ cần Mẹ về, `Bầy con thơ` sẽ có chút gì đó bỏ bụng. Mẹ luôn tìm được cách. Nhưng chiều nay, hoàng hôn đã ngả màu tím sẫm, và con đường vẫn chỉ có gió và bụi đất ẩm. Cái đói cồn cào ngày càng dày vò. Nước bọt cứ ứa ra vô ích. Một cảm giác bất lực và tủi thân dâng lên trong lồng ngực `Người con`, hòa cùng nỗi lo lắng không biết Mẹ đi đâu, sao vẫn chưa về trong bóng tối đang dần bao trùm.”
“`Người con` đứng lặng như pho tượng đá, ánh mắt đăm đăm nhìn vào khoảng không mịt mùng cuối con đường. Chiều tà nhuộm tím cảnh vật, nỗi đói cồn cào trong bụng giờ đây như hóa thành ngàn mũi kim châm vào trái tim bé bỏng. Đột nhiên, một hình ảnh vụt sáng trong tâm trí, một ký ức cũ mèm bật về. Đó là một buổi chiều khác, cũng trên con đường đất này, cũng trong một ngày đói lả.
Từ xa, một dáng người bé nhỏ, gầy gò hiện ra. `Người con` dụi mắt, rồi mở to. Đúng là Mẹ! Dáng Mẹ xiêu vẹo bước đi, trên tay xách theo mớ rau dại hái từ `Khe ngòi` hay vài con `ốc` mò được dưới bùn. Mẹ đã về! Niềm vui vỡ òa, át đi cái đói đang hành hạ.
Như một mũi tên lao đi, `Người con` không chần chừ, ào ra khỏi `Ngôi nhà cũ` đổ nát, chạy thẳng về phía Mẹ. Con đường đất lầy lội giờ đây không còn là vật cản. Tiếng bước chân non nớt dẫm bùn tóe lên. Chạy mãi, chạy mãi cho đến khi đến gần. Dáng Mẹ vẫn bé nhỏ, gầy guộc đến xót xa. Mẹ dừng lại, nụ cười hiền khô nở trên môi nhìn đứa con đang lao tới. `Người con` không nói một lời, lao thẳng vào lòng Mẹ, vòng tay bé nhỏ ôm chặt lấy đôi chân gầy guộc, xương xẩu. Khuôn mặt vùi vào lớp vải quần sờn cũ. Hít hà mùi bùn đất và mùi mồ hôi quen thuộc. Nước mắt trào ra, không phải vì đau, mà vì tủi thân và vì sự nhẹ nhõm khi Mẹ đã về.
`Người con` ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn Mẹ. Miệng mấp máy, lời nói nghẹn lại trong cổ họng rồi bật ra thành tiếng thì thầm nấc nghẹn: “”Mẹ ơi… con đói quá…””. Giọng nói bé xíu lạc lõng giữa con đường làng rộng lớn và vắng lặng. Mẹ cúi xuống, đôi tay xương xẩu vuốt ve mái tóc con, ánh mắt nhìn con đầy xót xa và bất lực. Bà không nói gì, chỉ siết chặt tay hơn, như muốn truyền chút hơi ấm và sức mạnh ít ỏi còn lại cho đứa con bé bỏng đang đói lả. Khoảng khắc đó, dáng Mẹ gầy bé nhỏ, xiêu vẹo đứng đó giữa đường làng rộng lớn, in đậm mãi trong ký ức `Người con`, là hình ảnh của tình yêu thương vô bờ bến và nỗi nhọc nhằn không nguôi.”
“Thời gian như tua nhanh về phía trước, lướt qua những buổi chiều đói lả, những đêm khuya mưa gió, và dừng lại ở một khoảnh khắc khác trong dòng ký ức tủi hờn của Người con. Đó là một buổi sớm tinh mơ mùa đông, trời còn tối đen như mực. Sương lạnh giăng mắc dày đặc, bám vào từng vách lá liêu xiêu của Ngôi nhà cũ, buốt giá đến thấu xương.
Không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng ho khan vọng lại từ gian nhà trong. Bầy con thơ vẫn còn say ngủ trong manh chiếu rách, co ro tìm hơi ấm của nhau. Người Mẹ khẽ trở mình, đôi mắt thâm quầng mở ra nhìn trần nhà mục nát. Bên ngoài trời vẫn lạnh cắt da cắt thịt, nhưng cái đói trong bụng còn cào xé hơn thế. Mẹ biết, phải ra ngoài thôi, phải tìm cái gì đó để các con có miếng bỏ bụng khi tỉnh giấc.
Mẹ nhẹ nhàng vén chăn, lặng lẽ bước xuống nền đất lạnh buốt. Đôi chân trần chai sạn khẽ rùng mình khi chạm vào hơi giá. Mẹ với lấy chiếc nón lá cũ mèm, vắt vẻo trên vách liếp, rồi lách mình ra khỏi Ngôi nhà cũ, hòa vào màn đêm và sương sớm dày đặc. Bóng Mẹ gầy gò, xiêu vẹo khuất dần trong màn sương trắng xóa, bước chân hướng về phía Khe ngòi.
Con đường làng lầy lội sau những ngày mưa vẫn còn trơn trượt. Hơi lạnh từ đất bốc lên, thấm vào chân, tê buốt. Mẹ rảo bước nhanh hơn, chỉ mong sao đến Khe ngòi thật nhanh để kịp mò được thứ gì đó trước khi trời sáng hẳn. Tiếng nước chảy róc rách từ xa vọng lại. Mẹ đã tới.
Dòng Khe ngòi đục ngầu, nước chảy xiết hơn bình thường vì mưa. Hơi lạnh từ dòng nước bốc lên, quyện với sương sớm, lạnh buốt đến nao lòng. Mẹ không ngần ngại, xắn ống quần cũ lên quá đầu gối rồi từ từ lội xuống. Nước lạnh như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, buốt tận óc. Mẹ run rẩy, cố gắng hít một hơi thật sâu để lấy lại chút can đảm.
Đôi tay gầy guộc, xương xẩu bắt đầu lặn mò xuống đáy khe. Bùn non quyện chặt lấy những ngón tay, lạnh và nhầy nhụa. Mẹ cặm cụi, không ngừng tìm kiếm. Đôi mắt chăm chú nhìn xuống mặt nước, hoặc cảm nhận bằng đôi tay chai sạn. Một hòn đá, không phải. Một cọng rêu, không phải. Mẹ lặn mò, đưa tay vào những hốc đá, dưới những bụi cây mọc ven bờ. Lưng còng xuống, run rẩy vì lạnh.
Mẹ cúi xuống sâu hơn, mặt nước chạm vào cằm, thậm chí có lúc gần ngập miệng. Mẹ không quan tâm, chỉ duy nhất hình ảnh Bầy con thơ đang đói lả ở nhà thúc đẩy từng hành động. Bỗng, tay Mẹ chạm vào vật gì đó cứng và tròn dưới lớp bùn. Một con ốc! Miệng Mẹ khẽ nở nụ cười mệt mỏi. Lại lặn sâu hơn nữa. Tay lại chạm vào thứ gì đó nhanh nhẹn hơn, có càng. Một con cua đồng nhỏ! Cứ thế, Mẹ cặm cụi, mò mẫm trong dòng nước lạnh buốt ấy, từng con cua, con ốc nhỏ nhoi được gom vào chiếc nón lá nổi lềnh bềnh bên cạnh. Mỗi con vật mò được không chỉ là thức ăn, mà là một tia hy vọng nhỏ bé, giúp Mẹ có thêm sức mạnh để chống chọi với cái lạnh cắt da, với cơn đói, và với gánh nặng cơm áo gạo tiền đang đè nặng trên đôi vai gầy guộc. Thời gian cứ trôi đi, Mẹ vẫn kiên trì lặn lội trong dòng Khe ngòi đục ngầu, giữa màn sương và cái lạnh buốt giá của buổi sớm mùa đông, vì Bầy con thơ.”
“Con vẫn nhớ như in. Dáng Mẹ còng lưng, run rẩy giữa dòng Khe ngòi đục ngầu, lạnh buốt. Cái lạnh cắt da cắt thịt của buổi sớm mùa đông như tạc vào ký ức con, gắn liền với hình ảnh người phụ nữ gầy gò đang oằn mình mò mẫm dưới làn nước sâu. Nước ngập đến tận ngực, mái tóc Mẹ bết lại, khuôn mặt tím tái vì lạnh, nhưng đôi tay thì không ngừng khuấy động lớp bùn dưới đáy.
Từng con cua, con ốc nhỏ nhoi Mẹ mò được, đặt vào chiếc nón lá nổi lềnh bềnh, không chỉ là thức ăn cho Bầy con thơ đang đói lả ở nhà, mà còn là gánh nặng thêm chất lên đôi vai gầy guộc. Vai Mẹ, cái vai đã gồng gánh cả bầu trời cho những đứa con. Con nhìn thấy rõ sự mệt mỏi hằn sâu trong đáy mắt Mẹ mỗi khi ngẩng đầu lên hít một hơi lấy sức, nhưng Mẹ không bao giờ dừng lại. Không bao giờ. Dường như Mẹ không có khái niệm về sự nghỉ ngơi.
Cuộc đời Mẹ, con chợt hiểu, chỉ gói gọn trong việc làm sao để những đứa con không phải chịu cảnh đói bụng, để chúng có manh áo lành lặn giữa những ngày mưa gió bão bùng, để thắp lên ánh lửa leo lét trong Ngôi nhà cũ vách lá liêu xiêu. Mẹ là thân cò lặn lội, sương gió không quản, bùn đất không chê, chỉ mong kiếm được chút gì đó cho những đứa con thơ dại.
Nhìn dáng Mẹ đơn độc giữa mênh mông dòng nước lạnh, một cảm giác quặn lòng dâng lên trong lồng ngực con. Thương Mẹ đến thắt ruột, thắt gan. Thương cái dáng còng, thương đôi vai oằn, thương cuộc đời Mẹ chỉ biết hy sinh, hy sinh cho đến khi kiệt sức. Con biết, trong những khoảnh khắc mò cua bắt ốc ấy, trong những buổi chiều tắt nắng Mẹ vẫn còn cặm cụi ngoài đồng, hay những đêm khuya mưa gió Mẹ vẫn ngồi vá áo cho con, Mẹ chưa từng một phút giây nghĩ cho bản thân mình. Tất cả, tất cả chỉ vì Bầy con thơ. Cuộc đời Mẹ là một bản trường ca của sự nhọc nhằn và tình yêu thương vô bờ bến. Và giờ đây, giữa nỗi trống vắng khi Mẹ không còn, ký ức về dáng hình Mẹ giữa dòng Khe ngòi lạnh buốt ấy càng khắc sâu, cùng với sự ân hận, nuối tiếc muộn màng của con.”
“Đêm buông xuống, màn đêm dày đặc nuốt chửng Ngôi nhà cũ và nỗi trống vắng. Người con nằm đó, cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, cố xua đi cái lạnh lẽo của hiện tại. Giấc ngủ chập chờn kéo đến, và rồi, như một phép màu, giấc mơ lại mang Mẹ về.
Người con thấy mình đứng trong căn bếp nhỏ bé, nghèo nàn của ngày xưa. Vách lá liêu xiêu, ánh lửa leo lét từ bếp củi chiếu sáng khuôn mặt gầy gò nhưng hiền hậu của Mẹ. Trên bếp, một chiếc nồi đất cũ kỹ đang nghi ngút khói. Khói trắng cuộn lên, mang theo cái mùi thơm giản dị, quen thuộc đến nao lòng: mùi rau đồng luộc. Mùi thơm ấy không phải mùi cao sang gì, chỉ là cỏ cây mọc dại nơi bờ khe, góc ruộng, nhưng sao nó lại ấm áp đến lạ. Nó sưởi ấm không chỉ cái bếp lạnh, mà còn sưởi ấm cả tâm hồn Người con.
Mẹ quay đầu lại. Người con thấy rõ nụ cười mỉm hiền từ nở trên môi Mẹ. Ánh mắt Mẹ nhìn Người con, không lời nào có thể diễn tả hết sự trìu mến, yêu thương vô bờ bến trong đó. Ánh mắt ấy như muốn nói: “”Mẹ đây rồi, con của Mẹ.”” Cảnh tượng bình yên, ấm áp đến mức Người con chỉ muốn dừng lại ở giây phút này mãi mãi, mãi mãi không bao giờ tỉnh dậy. Đây chính là tổ ấm, là bình yên mà Người con luôn khao khát giữa cuộc đời đầy giông bão khi thiếu Mẹ. Trong mơ, không có đói rét, không có nhọc nhằn, chỉ có Mẹ và mùi rau đồng nóng hổi.”
“Mẹ nhẹ nhàng nhấc chiếc nồi đất xuống. Hơi nóng từ nồi bốc lên, mang theo mùi rau đồng ngai ngái nhưng ấm áp. Mẹ dùng chiếc muỗng sành cũ múc từng muỗng rau luộc, cẩn thận cho vào một cái bát sứt mép. Bát rau chỉ vỏn vẹn mấy cọng rau rừng, vài lá khoai lang non, chan thêm chút nước trong veo. Trông thật đơn sơ, không có lấy một miếng thịt, một con cá.
Nhưng với đứa trẻ đang cồn cào đói bụng năm xưa ấy, bát rau luộc ấy không khác gì mâm cao cỗ đầy. Mẹ đưa bát rau cho Người con. Hơi ấm từ bát lan tỏa ra lòng bàn tay, sưởi ấm cái lạnh từ bên ngoài thấm vào. Người con đón lấy bát rau, nhìn những cọng rau xanh mướt trong làn nước nóng hổi. Đôi mắt rưng rưng.
Người con húp một ngụm nước luộc. Vị ngọt thanh, quen thuộc lan khắp khoang miệng, ấm nóng chạy thẳng xuống dạ dày. Cái bụng đói réo gọi lập tức dịu xuống. Không chỉ là ấm bụng, đó còn là cảm giác được chở che, được yêu thương. Cả thế giới như thu bé lại, chỉ còn có Mẹ và bát rau luộc đơn giản này. Cảm giác bình yên, no đủ, và được yêu thương dâng trào, thấm đẫm trong giấc mơ ngọt ngào.”
“Một tiếng động khẽ khiến Người con giật mình. Mí mắt nặng trĩu từ từ mở ra. Không còn hơi ấm từ nồi đất, không còn mùi rau đồng ngai ngái thân thương. Tay Người con khẽ đưa ra phía trước, như còn muốn giữ lấy chiếc bát sứt, nhưng chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo. Cảnh vật trước mắt dần hiện rõ. Đây không phải căn bếp ấm áp trong giấc mơ. Đây là góc phòng quen thuộc của Ngôi nhà cũ, lạnh lẽo và trống trải đến rợn người.
Người con choàng tỉnh hẳn, vội vàng ngồi bật dậy, mắt đảo quanh tìm kiếm. Không có Mẹ. Căn phòng chỉ có mình Người con và bóng tối bao trùm. Chiếc giường đơn sơ, tấm chăn cũ mèm, vách lá liêu xiêu hằn lên từng vết nứt dưới ánh trăng le lói chiếu qua kẽ hở. Tất cả đều chân thực đến tàn nhẫn. Giấc mơ ngọt ngào tan biến như khói, để lại một khoảng trống rỗng trong tim.
Người con ôm chặt lấy thân mình, cảm nhận hơi lạnh buốt da thịt. Giấc mơ vừa rồi sống động bao nhiêu thì thực tại phũ phàng bấy nhiêu. Mẹ đã không còn. Bát rau đồng ấm áp cũng không còn. Chỉ còn lại nỗi cô đơn thăm thẳm. Một cảm giác hụt hẫng, tuyệt vọng tột cùng dâng trào. Nước mắt lại chảy dài, ướt đẫm gò má.”
“Người con gục mặt xuống gối, tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng. Nỗi đau như vết dao cứa sâu vào trái tim non nớt. Căn phòng lạnh lẽo này, căn Ngôi nhà cũ với vách lá liêu xiêu này, đã từng có hơi ấm của Mẹ. Từng góc nhà, từng vật dụng cũ kỹ, đều mang theo hình bóng Người Mẹ.
Người con nhấc mình dậy, đôi chân trần bước xuống nền đất lạnh buốt. Bước chân vô hồn đi quanh quẩn trong nhà. Chiếc ghế Mẹ hay ngồi vá áo giờ trống không. Chiếc bàn Mẹ hay bày bữa cơm rau đồng giờ chỉ còn những hạt bụi li ti. Ngay cả chiếc bát sứt Người con vừa mơ thấy cũng không còn nằm đó nữa. Tất cả chỉ còn là những khoảng trống vô hình, nhưng lại choán hết tâm trí Người con.
Người con đi ra cửa trước, mắt nhìn ra Đầu ngõ/Đường làng. Ngày xưa, mỗi chiều tắt nắng, Người con vẫn thường đứng đây ngóng Mẹ về sau buổi mò cua bắt ốc ở Khe ngòi. Bóng Mẹ gầy gò, tay xách theo giỏ cua ốc, bước thấp bước cao trên con đường đất. Hình ảnh ấy khắc sâu như in, giờ chỉ còn lại con đường vắng hoe, không một bóng người thân thương.
Một cơn gió lạnh luồn qua kẽ vách lá, khiến Người con rùng mình. Căn nhà này, thiếu Mẹ, thật sự quá lạnh lẽo và quạnh hiu. Nỗi trống vắng không chỉ là cảm giác trong lòng, mà nó như một thực thể vô hình, đeo bám lấy Người con từng giây, từng phút. Đi đâu cũng thấy thiếu Mẹ, làm gì cũng nghĩ đến Mẹ. Hình ảnh Mẹ hiện lên trong mỗi bước chân, mỗi hơi thở. Người con chỉ muốn cuộn tròn lại, để nỗi nhớ và sự cô đơn đừng bóp nghẹt mình thêm nữa.”
“Cơn gió lạnh luồn qua kẽ vách lá, khiến Người con rùng mình. Căn nhà này, thiếu Mẹ, thật sự quá lạnh lẽo và quạnh hiu. Nỗi trống vắng không chỉ là cảm giác trong lòng, mà nó như một thực thể vô hình, đeo bám lấy Người con từng giây, từng phút. Đi đâu cũng thấy thiếu Mẹ, làm gì cũng nghĩ đến Mẹ. Hình ảnh Mẹ hiện lên trong mỗi bước chân, mỗi hơi thở. Người con chỉ muốn cuộn tròn lại, để nỗi nhớ và sự cô đơn đừng bóp nghẹt mình thêm nữa.
Nhưng rồi, đứng giữa căn nhà trống trải ấy, nhìn ra con đường đất quen thuộc, Người con chợt nhận ra một điều. Cái lạnh này, cái đói rét của ngày xưa, sao giờ lại hóa thành niềm ao ước xa vời đến thế? Người con bây giờ, cuộc sống đã chẳng còn cảnh bữa no bữa đói, chẳng còn phải ăn Khoai sắn thay cơm, chẳng còn phải lo lắng Mẹ đi mò cua bắt ốc ở Khe ngòi về muộn có bị cảm lạnh không. Cuộc sống đã đủ đầy hơn, vật chất không còn thiếu thốn.
Ấy vậy mà, một nỗi thèm khát cồn cào lại trỗi dậy trong lòng. Thèm lắm cái nghèo, cái đói của ngày xưa. Thèm cái cảm giác run rẩy vì đói, nhưng trong lòng vẫn ấm áp vì biết lát nữa Mẹ sẽ về. Thèm bữa cơm rau đồng luộc chỉ chấm muối ớt, nhưng lại là bữa cơm sum vầy có tiếng nói, tiếng cười của Bầy con thơ và bóng dáng gầy gò của Mẹ ngồi đó. Thèm được đứng ở Đầu ngõ/Đường làng mỗi chiều tắt nắng, tay ôm bụng đói, mắt dán chặt về phía cuối đường chỉ để ngóng nhìn bóng Mẹ từ Khe ngòi trở về. Thèm lắm những đêm khuya mưa gió bão bùng, Bầy con thơ cuộn tròn trong lòng Mẹ ở Ngôi nhà cũ với vách lá liêu xiêu, dù gió lùa, dù nước dột, nhưng vẫn thấy bình yên lạ lùng.
Giờ đây, khi đã trưởng thành, đã nếm đủ mùi vị cuộc đời, Người con chỉ còn biết lặng lẽ đứng đó, trong căn Ngôi nhà cũ trống vắng, thèm được quay về những ngày chỉ biết vô tư đói bụng và ngóng Mẹ về, dù bữa cơm chỉ là rau luộc. Cái nghèo ngày ấy, có Mẹ, sao lại hóa thành cả một gia tài kỷ niệm mà cả đời này Người con không bao giờ tìm lại được. Nước mắt lại lăn dài trên gò má.”
“Nước mắt lăn dài trên gò má, Người con không còn đủ sức để đứng vững nữa. Người con khuỵu xuống sàn đất lạnh lẽo của Ngôi nhà cũ, nơi từng vang tiếng cười nói của Bầy con thơ, nơi từng có bóng dáng Mẹ tảo tần. Mọi giác quan dường như đều tê liệt, chỉ còn lại duy nhất nỗi trống rỗng và sự cô đơn bủa vây. Người con vùi mặt vào hai lòng bàn tay, khẽ nấc lên từng tiếng. Cơn đau trong tim như xé nát lồng ngực. Thực tại này quá tàn nhẫn. Cuộc sống đủ đầy vật chất nhưng thiếu Mẹ chẳng khác nào địa ngục.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí đau khổ. Nếu thực tại quá đau đớn, vậy thì hãy trốn chạy vào thế giới khác. Thế giới nơi Mẹ vẫn còn. Thế giới chỉ tồn tại trong những giấc mơ. Người con ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn khoảng không vô định, rồi từ từ nhắm chặt mi lại. Người con ước. Ước rằng cơn buồn ngủ sẽ đến thật nhanh, thật sâu. Ước rằng khi chìm vào giấc ngủ, Người con sẽ lạc bước vào miền ký ức, gặp lại Mẹ.
Người con mong mỏi giấc mơ ấy sẽ mãi không bao giờ kết thúc. Mong rằng mình sẽ không bao giờ tỉnh dậy khỏi những giấc mơ có Mẹ, về Ngôi nhà cũ thuở xưa, về những bữa cơm rau đồng, về những chiều chờ Mẹ ở Đầu ngõ/Đường làng, về những đêm khuya cuộn mình trong vòng tay Mẹ ở Ngôi nhà cũ với vách lá liêu xiêu. Chỉ khi trong mơ, Người con mới cảm thấy được bình yên. Chỉ khi trong mơ, Người con mới thực sự được trở về vòng tay yêu thương, ấm áp của Mẹ. Nước mắt vẫn chảy dài, thấm ướt gò má, nhưng đôi môi Người con khẽ mấp máy, lặp đi lặp lại lời cầu xin chỉ mình Người con nghe thấy: “”Mẹ ơi… đừng để con tỉnh lại…””.”
“Mi mắt Người con từ từ khép lại. Thế giới thực tại lùi xa, nhường chỗ cho một không gian khác, mờ ảo nhưng thân thuộc đến lạ. Người con cảm thấy mình đang đứng trong Ngôi nhà cũ, nhưng nó không hoang tàn như bây giờ, mà sống động, ấm cúng như thuở xưa. Mùi đất, mùi rạ khô, mùi khói bếp phảng phất trong không khí. Và ở giữa căn nhà vách lá liêu xiêu ấy, bóng dáng quen thuộc hiện lên. Là Mẹ.
Người Mẹ quay lưng lại, đang loay hoay bên bếp lửa. Dáng người vẫn nhỏ bé, gầy gò. Người con bước từng bước run rẩy lại gần, lòng nghẹn lại. Tựa như một giấc mơ, Người con sợ chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng sẽ tan biến. Càng đến gần, hình ảnh Mẹ càng rõ nét. Mái tóc đã bạc nhiều hơn xưa, tấm lưng còng xuống vì bao năm lam lũ. Người con đứng sau lưng Mẹ, hít một hơi thật sâu. Mùi của Mẹ. Mùi thân thương đã quá lâu không được ngửi thấy.
Người con đưa tay ra, khẽ chạm vào vai Mẹ. Người Mẹ từ từ quay lại, đôi mắt hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên tia nhìn hiền từ, yêu thương vô bờ bến. Nụ cười móm mém nở trên môi Mẹ. Trái tim Người con như thắt lại. Hàng nước mắt nóng hổi lại tuôn rơi, nhưng lần này là nước mắt của sự giải thoát, của nỗi nhớ được gặp lại. Người con đưa cả hai tay ra, nắm lấy bàn tay Mẹ.
Bàn tay ấy. Vẫn gầy guộc, xương xẩu như Người con vẫn nhớ. Vẫn chai sạn, thô ráp vì bao năm mò cua bắt ốc ở Khe ngòi, vì cuốc đất trồng khoai sắn, vì giặt giũ, làm lụng không ngừng nghỉ. Nhưng bàn tay ấy thật ấm áp. Một hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay gầy guộc ấy, truyền thẳng vào tim Người con, xua tan đi cái lạnh lẽo, trống rỗng của thực tại. Cảm giác được chạm vào Mẹ thật sự, không phải chỉ là ký ức mờ nhạt, quá đỗi chân thực.
Người con siết chặt bàn tay Mẹ trong tay mình, cúi xuống, vùi mặt vào đó. Mùi của Mẹ, hơi ấm của Mẹ, sự chai sạn của Mẹ. Tất cả đều thật. Giấc mơ này, Người con không muốn tỉnh dậy. Người con nghẹn ngào, những tiếng nấc bật ra khỏi lồng ngực đã chịu đựng quá nhiều.
(Nghẹn ngào) “”Mẹ ơi…”” Giọng nói đứt quãng, run rẩy. “”Con nhớ Mẹ… Con nhớ Mẹ nhiều lắm…”””
“””Mẹ ơi…”” Giọng nói đứt quãng, run rẩy. “”Con nhớ Mẹ… Con nhớ Mẹ nhiều lắm…””
Người con siết chặt bàn tay Mẹ, nước mắt vẫn tuôn rơi. Lời nói vừa thốt ra, hàng loạt ký ức ùa về, nhưng lần này, không phải là những ký ức về sự hy sinh của Mẹ, mà là về sự vô tâm của chính mình.
Đã bao nhiêu lần Mẹ về muộn sau những buổi chiều tắt nắng, vai oằn gánh nặng, đôi chân lấm lem bùn đất từ Khe ngòi? Người con khi đó chỉ chạy ra Đầu ngõ/Đường làng đón Mẹ vì đói, chứ chưa bao giờ hỏi Mẹ có mệt không? Chưa bao giờ giành lấy gánh hàng giúp Mẹ một tay?
Những đêm khuya mưa gió, Mẹ vẫn ngồi vá áo, vá quần bên ngọn đèn dầu leo lét, hay thức trông chừng Bầy con thơ trong cái Ngôi nhà cũ liêu xiêu vách lá. Người con khi ấy say giấc nồng, đâu biết Mẹ đã thức trắng vì lo lắng cho con, vì đói, vì rét?
Những buổi sớm tinh mơ mùa đông rét cắt da cắt thịt, Mẹ đã dậy từ rất sớm để chuẩn bị cho Bầy con thơ và đi làm lụng. Người con chỉ biết rúc sâu vào chăn ấm, khó chịu khi bị gọi dậy, chưa bao giờ nghĩ đến hơi lạnh mà Mẹ đang phải chịu ngoài kia.
Đã bao giờ nói lời yêu thương Mẹ chưa? Một lời đơn giản thôi, “”Con yêu Mẹ””? Chưa. Đã bao giờ ôm Mẹ thật chặt và nói lời cảm ơn chưa? Cũng chưa. Khi còn Mẹ, Người con coi mọi sự hy sinh của Mẹ là hiển nhiên. Bữa cơm rau đồng đạm bạc, những củ khoai sắn thay cơm khi đói, những món quà nhỏ Mẹ chắt chiu mua về… tất cả đều được đón nhận một cách vô tư, không một lời cảm ơn trọn vẹn từ trái tim.
Nghĩ đến những khoảnh khắc ấy, nỗi ân hận như những mũi kim sắc nhọn đâm vào tim Người con. Nước mắt càng lúc càng nóng, càng lúc càng nhiều. Người con ngẩng đầu nhìn Mẹ, đôi mắt nhòa lệ tìm kiếm hình bóng quen thuộc. Mẹ vẫn ở đó, vẫn nụ cười hiền từ ấy, ánh mắt vẫn bao dung đến lạ. Nhưng chính ánh mắt ấy lại khiến Người con đau đớn hơn gấp bội. Mẹ chưa bao giờ trách cứ, nhưng sự vô tâm của Người con lại là vết sẹo không thể lành.
“”Mẹ… con xin lỗi…”” Người con nghẹn ngào, lời nói bật ra từ sâu thẳm lồng ngực. “”Con… con đã vô tâm quá… Khi Mẹ còn ở đây… con chưa bao giờ… chưa bao giờ…””
Tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Người con muốn nói rằng chưa bao giờ yêu thương Mẹ đủ đầy, chưa bao giờ nói lời cảm ơn, chưa bao giờ hỏi Mẹ có mệt không… Nhưng những lời ấy sao khó nói quá, và giờ đây, nói ra còn có ý nghĩa gì nữa? Nỗi trống vắng sau khi Mẹ mất giờ đây càng thêm trĩu nặng bởi gánh nặng của sự ân hận. Giá như, giá như có thể quay lại dù chỉ một ngày…”
“…chưa bao giờ yêu thương Mẹ đủ đầy, chưa bao giờ nói lời cảm ơn, chưa bao giờ hỏi Mẹ có mệt không… Nhưng những lời ấy sao khó nói quá, và giờ đây, nói ra còn có ý nghĩa gì nữa? Nỗi trống vắng sau khi Mẹ mất giờ đây càng thêm trĩu nặng bởi gánh nặng của sự ân hận. Giá như, giá như có thể quay lại dù chỉ một ngày…
Người con ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như dõi theo. Nước mắt lăn dài trên gò má. Từng giọt nước mắt như rửa trôi đi những dại khờ, những vô tâm của năm tháng cũ. Công ơn Mẹ như biển cả, còn tấm lòng con khi xưa chỉ như hạt cát. Mẹ đã hy sinh tất cả, từ những bữa cơm rau đồng, những củ khoai sắn khi nhà chẳng còn gạo, đến những đêm thức trắng trong Ngôi nhà cũ liêu xiêu để Bầy con thơ được ngủ ấm. Mẹ đã oằn mình bên Khe ngòi, mò cua bắt ốc dưới cái nắng gắt hay trong cái rét cắt da cắt thịt những buổi sớm tinh mơ mùa đông chỉ mong đủ miếng ăn cho con.
Những buổi chiều tắt nắng, con chỉ biết chạy ra Đầu ngõ/Đường làng chờ Mẹ mang quà về, đâu hay Mẹ đã mệt lả. Những ngày mưa bão, con co ro trong nhà, đâu biết Mẹ đang vật lộn ngoài kia để kiếm từng đồng. Mỗi ký ức ùa về là một nhát dao cứa vào tim. Con đã lấy đi của Mẹ quá nhiều mà trả lại quá ít. Giờ đây, khi muốn báo hiếu, muốn nói lời yêu thương, muốn chăm sóc, thì Mẹ đã không còn nữa. Nỗi đau mất Mẹ hòa quyện với nỗi ân hận tột cùng tạo thành một vực sâu không đáy.
Người con cúi đầu, nhìn xuống nền đất lạnh lẽo. Gió đêm thổi qua Ngôi nhà cũ, nghe như tiếng Mẹ thì thầm. Tiếng thì thầm của những lời Mẹ vẫn hay nói: “”Con ơi, ráng sống cho tốt nha con…””
Nước mắt đã cạn, nhưng trái tim vẫn nhói đau. Người con hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời một lần nữa. Đôi mắt đã bớt nhòa lệ, thay vào đó là sự kiên định. Mẹ ơi, con nghe thấy rồi. Con sẽ không để công ơn trời biển của Mẹ trở nên vô nghĩa. Từ giờ phút này, con sẽ sống khác. Con sẽ sống thật tốt, sẽ trân trọng từng giây phút, từng người thân yêu còn lại bên cạnh. Con sẽ làm rạng danh Mẹ, để Mẹ ở nơi suối vàng có thể mỉm cười. Bài học về công ơn sinh thành này, con sẽ khắc cốt ghi tâm đến trọn đời. Con xin hứa với Mẹ. Con sẽ sống một cuộc đời mà Mẹ sẽ tự hào. Con biết Mẹ luôn dõi theo con.
Thời gian trôi qua, nỗi đau mất mát có thể không bao giờ nguôi ngoai hoàn toàn, nhưng nó sẽ không còn là gánh nặng của sự ân hận nữa. Dần dà, những ký ức về Mẹ không chỉ còn là nước mắt và tiếc nuối, mà trở thành sức mạnh, là động lực để Người con tiếp tục bước đi. Bài học Mẹ để lại không chỉ là tình yêu thương và hy sinh, mà còn là ý chí vươn lên và sự trân trọng cuộc sống. Mỗi khi gặp khó khăn, Người con lại nhìn lên bầu trời, mường tượng về nụ cười hiền hậu của Mẹ và tìm thấy sự bình yên, tĩnh lặng trong tâm hồn. Cuộc đời phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, Người con đã có một kim chỉ nam vững chắc – sống xứng đáng với công ơn Mẹ.”

