Nữ CảпҺ Sát Vιệt Nam Bị Ôпg CҺùm Sàm Sỡ Và Sau Đó Tất Cả PҺảι Trả Gιá Trước Cȏ
Hắn là Trịnh Bá Long, ông trùm bất động sản nổi tiếng đất Bắc Ninh – một người đàn ông bước sang tuổi 50 nhưng vẫn giữ phong thái ngạo nghễ, ánh mắt đầy quyền lực và cái đầu đầy thủ đoạn. Người dân trong vùng vẫn truyền tai nhau: “Ở đâu có đất quy hoạch, ở đó có Trịnh Bá Long”. Hắn sở hữu hàng chục công ty con, đầu tư vào mọi lĩnh vực từ xây dựng, khách sạn đến giáo dục.
Nhưng sau cái vẻ ngoài đạo mạo ấy là một con thú khát quyền, nghiện kiểm soát và bệnh hoạn trong tâm lý. Hắn không chỉ muốn sở hữu tài sản – mà còn muốn sở hữu cả con người, nhất là những cô gái trẻ trung, mạnh mẽ – đặc biệt là những người… không bao giờ muốn khuất phục.
Thiếu úy Phạm Thúy An, 26 tuổi, công tác tại đội điều tra kinh tế – công an tỉnh Bắc Ninh, nổi tiếng trong ngành bởi sự bản lĩnh, trí tuệ và đặc biệt là vẻ ngoài ấn tượng với vóc dáng thanh thoát, đôi mắt sắc lạnh và giọng nói rành rọt không dễ nhún nhường.
Thúy An không chọn nghề vì thích danh vọng. Cô chọn vì tuổi thơ bị ám ảnh bởi cảnh người cha là bảo vệ bị đánh trọng thương bởi một tay giang hồ có tiền. Cô hiểu: chỉ có pháp luật, chỉ có công lý mới có thể bảo vệ người thấp cổ bé họng.
Cô gái ấy, không ngờ rằng định mệnh sắp đặt cho mình một đối thủ đáng sợ: Trịnh Bá Long – kẻ mà cô từng thề sẽ bắt bằng được.
Trong một chuyên án điều tra sai phạm đất đai quy mô lớn, tên Long bị đưa vào danh sách theo dõi. Bằng chứng về hành vi trốn thuế, mua chuộc cán bộ và chiếm đoạt hàng chục héc-ta đất rừng đang dần được đội của An thu thập.
Trong một lần tiếp cận đối tượng, An buộc phải đóng vai nhà đầu tư để vào khu biệt thự sang trọng của Long. Buổi gặp tưởng như là thăm dò thông tin tài chính thì ngay khi cô vừa bước vào, Long đã liếc nhìn cô như một con mồi. Hắn cười, bắt tay, nói nhỏ bên tai:
“Em đẹp như thế này, sao lại đi làm công an? Em mà chịu ở bên tôi, tôi sẽ giúp em lên chức nhanh hơn bất kỳ ai.”
An cười lạnh, rút tay ra và nói rành rọt:
“Tôi không bán lương tâm đổi lấy cơ hội. Và ông vừa thêm một tội: xúc phạm danh dự cán bộ.”
Long bật cười ha hả. Nhưng trong mắt hắn là cơn giận ngùn ngụt. Hắn biết cô gái này không giống như những người hắn từng điều khiển.
Hai tuần sau, đội điều tra quyết định xin lệnh khám xét đột xuất một trong những nhà máy của Long. Họ có bằng chứng về việc hắn sử dụng pháp nhân giả để hợp thức hóa các công trình vi phạm.
Long biết lệnh sẽ sớm được phê duyệt. Hắn quyết định ra tay trước.
Hắn tổ chức một “buổi tiệc hòa giải” tại nhà hàng cao cấp. Thúy An được mời dự như một phần của đoàn điều tra.
Tại buổi tiệc, Long cố tình mời rượu An. Cô từ chối. Nhưng sau vài vòng, một đồng nghiệp vô tình rót cho cô ly rượu – chính là… ĐỌC TIẾP TẠI ĐÂY 👉 https://fleuri.info/16281/
ly rượu đã được đặt ngay ngắn trước mặt Thiếu úy Thúy An, bởi một đồng nghiệp không hề hay biết ý đồ của Trịnh Bá Long. Thiếu úy Thúy An khẽ nhíu mày, nhìn vào chất lỏng sánh vàng trong ly. Một cảm giác bất an len lỏi, cảnh báo cô về sự bất thường. Cô cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng trước bao ánh mắt tò mò và để giữ phép lịch sự, tránh gây chú ý, Thiếu úy Thúy An buộc phải kiềm chế sự nghi ngờ. Cô hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng nâng ly.
Khi chất lỏng chạm vào môi, một mùi vị khác lạ lập tức lan tỏa trong khoang miệng, không giống bất kỳ loại rượu vang nào cô từng nếm. Nó cay nồng hơn, pha lẫn chút ngọt lịm khó tả, và hậu vị để lại một cảm giác tê dại nhẹ. Ngay lập tức, Thiếu úy Thúy An ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của Trịnh Bá Long. Trên gương mặt hắn, một nụ cười nhếch mép đắc thắng lộ rõ, đôi mắt ánh lên vẻ hả hê đầy tự mãn.
Trong khoảnh khắc ấy, Thiếu úy Thúy An thầm rủa: “Chắc chắn có gì đó không ổn!” Cô biết mình vừa rơi vào một cái bẫy.
Thiếu úy Thúy An vừa nuốt xuống ngụm rượu lạ, một cảm giác choáng váng nhẹ lập tức ập đến, như một làn sóng điện lan truyền khắp đại não của Thiếu úy Thúy An. Tim Thiếu úy Thúy An bắt đầu đập nhanh hơn, những nhịp đập dồn dập, mạnh mẽ đến bất thường, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của Thiếu úy Thúy An. Thiếu úy Thúy An cảm thấy nóng ran trong người, và một cảm giác tê dại nhẹ bắt đầu bò lên các đầu ngón tay của Thiếu úy Thúy An.
Thiếu úy Thúy An cố gắng hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi biểu hiện bất thường xuống đáy lòng. Khóe môi Thiếu úy Thúy An vẫn gượng nở một nụ cười xã giao, đôi mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, nhưng bên trong, bộ óc Thiếu úy Thúy An đang chạy hết công suất.
Thiếu úy Thúy An liếc nhanh sang Trịnh Bá Long. Hắn ta vẫn ngồi đó, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười đắc thắng, ánh mắt đầy thỏa mãn như một kẻ săn mồi vừa tóm được con mồi. Cái nhìn của Trịnh Bá Long như muốn xuyên thấu Thiếu úy Thúy An, như đang chờ đợi giây phút Thiếu úy Thúy An gục ngã.
Cảm giác nguy hiểm lập tức ập đến mạnh mẽ, như một tiếng chuông báo động vang vọng trong tâm trí Thiếu úy Thúy An. Đây không phải là một loại rượu bình thường, Thiếu úy Thúy An biết rõ điều đó. Thiếu úy Thúy An biết mình cần phải thoát khỏi đây ngay lập tức, trước khi thứ thuốc đó phát tác hoàn toàn.
Thiếu úy Thúy An khẽ xoay người, giả vờ tìm kiếm gì đó trong túi xách. Tâm trí Thiếu úy Thúy An đang điên cuồng tìm kiếm một lý do chính đáng để rời khỏi bàn tiệc, rời khỏi tầm mắt của Trịnh Bá Long. Thiếu úy Thúy An không thể để bản thân yếu thế trước mặt hắn, không thể cho hắn thấy Thiếu úy Thúy An đang bị ảnh hưởng. Thiếu úy Thúy An thầm nghĩ, “Mình phải đi ngay lập tức!” Thiếu úy Thúy An cảm nhận rõ rệt từng tế bào trong cơ thể đang phản ứng lại thứ chất lạ, mỗi giây trôi qua đều là một thử thách đối với Thiếu úy Thúy An. Thiếu úy Thúy An cần một kế thoát hiểm, và Thiếu úy Thúy An cần nó ngay bây giờ. Thiếu úy Thúy An đặt ly rượu xuống bàn một cách nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Mọi giác quan của Thiếu úy Thúy An đang căng lên, đề phòng bất cứ động thái nào từ phía Trịnh Bá Long.
Khi Thiếu úy Thúy An vừa đặt ly rượu xuống bàn, cố gắng kìm nén sự chao đảo trong cơ thể, một bóng người cao lớn bất ngờ sà tới gần. Trịnh Bá Long đã rời khỏi vị trí của hắn, tiến thẳng về phía Thiếu úy Thúy An. Hắn đứng sát bên cô, cúi thấp người, ánh mắt như muốn nuốt chửng Thiếu úy Thúy An giữa đám đông ồn ào. Một mùi hương nồng của nước hoa đắt tiền từ Trịnh Bá Long xộc thẳng vào khứu giác Thiếu úy Thúy An, hòa lẫn với sự choáng váng đang lên cao.
“Em có vẻ không khỏe,” Trịnh Bá Long nói, giọng hắn ngọt như mía lùi, giả vờ lo lắng. Bàn tay hắn khẽ đặt lên lưng ghế của Thiếu úy Thúy An, tạo ra một rào cản vô hình nhưng đầy áp lực. “Để tôi đưa em về.”
Thiếu úy Thúy An cố gắng nhếch mép cười, nhưng nụ cười méo mó không thành hình. Cô cảm thấy mọi cơ bắp đang dần phản bội mình, sự dẻo dai thường ngày bỗng trở nên rệu rã. Cảm giác say không phải do cồn, mà là một thứ gì đó tăm tối hơn, đang len lỏi và chiếm đoạt từng tế bào trong cơ thể Thiếu úy Thúy An.
“Không cần đâu, Trịnh tổng,” Thiếu úy Thúy An cố gắng từ chối, lời nói nghe như thì thầm, yếu ớt hơn hẳn mong muốn của cô. “Tôi… tôi tự về được.”
Nhưng ngay khi dứt lời, một cơn choáng váng mạnh hơn ập đến, khiến Thiếu úy Thúy An loạng choạng suýt ngã. Cô vội bám lấy mép bàn, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào Trịnh Bá Long. Trong ánh mắt Thiếu úy Thúy An là sự đề phòng cao độ trộn lẫn với nỗi lo lắng tột cùng. Hắn ta đã làm gì cô? Thiếu úy Thúy An thầm nghĩ, không phải rượu, đây là thứ khác. Trịnh Bá Long chỉ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa đầy sự chiếm hữu. Hắn đã chờ đợi giây phút này.
Thiếu úy Thúy An cảm thấy cơ thể nặng trĩu như đeo chì, muốn đứng dậy nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng. Cô cắn chặt môi, cố gắng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Ánh đèn lấp lánh của nhà hàng cao cấp bắt đầu nhòe đi, biến thành những vệt sáng dài loang lổ. Xung quanh cô, những tiếng cười nói ồn ào bỗng trở nên xa xăm, vọng lại như từ dưới đáy biển sâu.
Trịnh Bá Long vẫn đứng đó, đôi mắt như xăm soi từng cử chỉ nhỏ nhặt của Thiếu úy Thúy An. Hắn ta trông có vẻ bình thản, nhưng trong thâm tâm lại tràn đầy sự đắc thắng. “Sao nào, Thiếu úy Thúy An? Có vẻ như em cần một chút giúp đỡ thật rồi.” Giọng hắn thì thầm, đầy vẻ chế giễu.
Thiếu úy Thúy An cố gắng lắc đầu, muốn xua đi sự choáng váng. Cô đưa mắt tìm kiếm. Hình ảnh Đồng nghiệp của Thúy An, người đã vô tình rót ly rượu, giờ chỉ còn là một bóng mờ ảo giữa đám đông. Cô muốn cất tiếng gọi, muốn cầu cứu, nhưng cổ họng lại khô khốc, cứng đờ.
Cô đặt tay lên bàn, vịn vào đó để tựa đứng lên. Chân Thiếu úy Thúy An lảo đảo, cảm giác như đang đứng trên một con thuyền tròng trành giữa biển động. Từng bước di chuyển nhỏ nhất cũng trở thành một thử thách khổng lồ. Mắt Thiếu úy Thúy An mờ dần, mọi thứ xoay vòng như muốn hút cô vào một vực sâu không đáy.
“Tôi… tôi tự về được,” Thiếu úy Thúy An cố gắng nói, nhưng giọng cô chỉ còn là một tiếng thì thầm yếu ớt, lạc hẳn vào tiếng nhạc du dương của nhà hàng cao cấp. Cô cảm thấy Trịnh Bá Long đang tới gần hơn, cái bóng của hắn bao trùm lấy cô, như một con nhện khổng lồ chuẩn bị giăng tơ. Tay hắn khẽ đặt lên cánh tay cô, nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. Thiếu úy Thúy An rùng mình, nhưng cơ thể đã không còn sức để phản kháng.
Trịnh Bá Long giữ chặt cánh tay Thiếu úy Thúy An, lực tay nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đến mức cô không thể rút ra. Cơ thể Thiếu úy Thúy An hoàn toàn mềm nhũn, vô lực trước sự khống chế của hắn. Cô cố gắng giãy giụa, nhưng chỉ làm cho đầu óc thêm choáng váng, mọi thứ xung quanh càng quay cuồng dữ dội hơn.
Hắn ghé sát vào tai Thiếu úy Thúy An, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai cô, khiến Thiếu úy Thúy An rùng mình. Giọng hắn trầm thấp, đầy sự chiếm hữu và mỉa mai, như một lời thì thầm đầy đe dọa.
“Em sẽ không đi đâu được đâu, tiểu thư cảnh sát.”
Từng chữ như một lưỡi dao sắc bén cứa vào thính giác Thiếu úy Thúy An. Khoảnh khắc ấy, nỗi sợ hãi tột độ bỗng vỡ òa trong tâm trí cô. Thiếu úy Thúy An bàng hoàng nhận ra mình đã hoàn toàn mắc bẫy. Kế hoạch hoàn hảo để lật đổ Trịnh Bá Long giờ đây tan thành mây khói. Cô đã quá tự tin, quá chủ quan. Cô nhìn quanh, mong tìm thấy một tia hy vọng, nhưng đồng nghiệp và những người xung quanh vẫn vô tư cười nói, không ai để ý đến tình cảnh của cô. Thiếu úy Thúy An cảm thấy tuyệt vọng, như một con cá mắc cạn giữa sa mạc. Cả thế giới dường như đang quay lưng lại với cô, chỉ còn lại sự hiện diện đầy đáng sợ của Trịnh Bá Long. Hắn ta nhếch mép cười, ánh mắt tràn đầy sự đắc thắng khi chứng kiến sự yếu ớt và hoảng loạn của con mồi.
Trịnh Bá Long siết nhẹ tay, kéo Thiếu úy Thúy An đứng dậy. Hắn ta khoác tay qua eo cô, đỡ lấy cơ thể mềm nhũn như thể cô chỉ say rượu quá chén. Vài ánh mắt lướt qua, nhưng không ai bận tâm. Những tiếng cười nói trong Nhà hàng cao cấp vẫn huyên náo, nuốt chửng mọi âm thanh khác. Thiếu úy Thúy An chỉ còn cảm thấy cơ thể bị kéo lê từng bước, không thể phản kháng. Cánh cửa nhà hàng mở ra, và không khí đêm lạnh lẽo ùa vào, thoáng làm cô tỉnh táo hơn một chút, nhưng cũng chỉ là thoáng qua.
Long dứt khoát đưa tay mở cửa chiếc xe sang trọng đậu phía trước. Hắn ta không chút ngần ngại, mạnh bạo đẩy Thiếu úy Thúy An vào ghế sau, khiến cơ thể cô va đập vào lớp da bọc ghế êm ái.
“Ưm…” Thiếu úy Thúy An rên rỉ, hai mắt nhắm nghiền. Cô cố gắng giãy giụa, co chân đạp loạn xạ, nhưng chỉ như một con cá mắc cạn quẫy đuôi. Từng thớ thịt trong cơ thể cô như bị rút cạn sức lực. Não bộ Thiếu úy Thúy An như bị bao phủ bởi một màn sương đặc quánh, mọi ý nghĩ trở nên rời rạc.
Cánh cửa xe đóng sập, nhốt Thiếu úy Thúy An vào trong không gian chật hẹp. Cô nghe tiếng Long cười khẩy, hắn ta thong thả ngồi vào ghế bên cạnh. Mắt Thiếu úy Thúy An vẫn nhắm chặt, nhưng trong thâm tâm, cô cảm thấy một sự bất lực tột cùng đang cuộn trào thành cơn giận dữ không thể tả. Cô căm hận hắn ta, căm hận chính mình vì đã sa vào bẫy một cách ngu ngốc. Hình ảnh Trịnh Bá Long với nụ cười nhếch mép cứ ám ảnh trong tâm trí cô, như một lời chế giễu cho sự thất bại ê chề này.
Thiếu úy Thúy An giật mình tỉnh giấc. Cơn đau đầu dữ dội ập đến, khiến cô choáng váng, hai thái dương như muốn nổ tung. Cô nheo mắt, cố gắng định hình không gian xung quanh. Ánh sáng lờ mờ hắt qua khung cửa sổ lớn, chiếu vào một căn phòng xa hoa nhưng hoàn toàn xa lạ. Tấm ga trải giường lụa là, những bức tranh đắt tiền treo trên tường, mùi hương thoang thoảng của tinh dầu sang trọng… Không phải phòng của cô.
Trái tim Thiếu úy Thúy An thót lại. Một cảm giác hoảng loạn dâng lên tận cổ họng. Cô bật dậy, ngồi tựa vào thành giường, hít thở dồn dập. Đôi mắt cảnh giác quét khắp phòng, tìm kiếm lối thoát, hay bất kỳ dấu hiệu nào của kẻ đã đưa cô đến đây. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng tim Thiếu úy Thúy An đập thình thịch trong lồng ngực.
Cô vội vã kiểm tra cơ thể mình. May mắn thay, bộ quần áo cô mặc tại buổi tiệc vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị xâm phạm. Sự nhẹ nhõm chỉ thoáng qua, nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi sợ hãi tột độ hơn. Cô bị giam cầm. Ý nghĩ đó xoáy mạnh vào đầu Thiếu úy Thúy An, lạnh buốt sống lưng. Cô rùng mình, hai tay siết chặt tấm chăn lụa, cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng vàng, hoàn toàn bất lực.
Thiếu úy Thúy An rùng mình, hai tay siết chặt tấm chăn lụa, cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng vàng, hoàn toàn bất lực. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở.
Trịnh Bá Long bước vào, trên môi nở nụ cười mãn nguyện đến ghê tởm, ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, quét qua Thiếu úy Thúy An. Hắn dừng lại giữa phòng, nhìn cô như một con mồi đã nằm gọn trong tầm tay, không còn đường thoát.
“Chào buổi sáng, Thiếu úy An. Em thấy thế nào?” Hắn cất giọng, chậm rãi và đầy vẻ chế giễu.
Thiếu úy Thúy An ngẩng đầu. Đôi mắt cô hằn lên sự căm thù cháy bỏng, nhưng cô cố gắng nén chặt cơn giận dữ đang cuộn trào, không muốn để hắn nhìn thấy sự yếu đuối hay hoảng loạn của mình. Cô siết chặt nắm tay dưới lớp chăn, môi mím chặt.
Trịnh Bá Long tiến đến sát giường, nụ cười vẫn treo trên môi hắn, nhưng giờ đây nó mang một vẻ nham hiểm, tự mãn hơn. Hắn từ tốn ngồi xuống mép giường, gần ngay Thiếu úy Thúy An, khiến cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt cô, như đang đánh giá một món đồ vừa ý.
“Chúng ta cần nói chuyện, Thiếu úy Thúy An,” Trịnh Bá Long bắt đầu, giọng hắn trầm thấp, nghe như một lời đề nghị nhưng lại ẩn chứa đầy sự đe dọa. Hắn hơi nghiêng người về phía cô, “Em là một cô gái thông minh và có tiềm năng. Tôi có thể giúp em có một tương lai rạng rỡ, một sự nghiệp thăng tiến vượt bậc, không ai có thể sánh bằng.”
Thiếu úy Thúy An giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong lòng cô, lửa giận bùng cháy dữ dội. Cô biết hắn sắp nói gì.
Trịnh Bá Long tiếp tục, ngón tay hắn khẽ gõ nhẹ lên tấm chăn lụa. “Tất cả những gì tôi cần là sự hợp tác từ em. Một chút ‘làm ngơ’ cho những hoạt động kinh doanh của tôi, những việc mà em gọi là ‘phạm pháp’ đó. Đổi lại…” Hắn dừng lại, ánh mắt hắn sáng lên một cách bệnh hoạn, “Không chỉ là thăng tiến đâu. Em sẽ có được mọi thứ, kể cả… được tôi ‘sở hữu’.” Hắn nhấn mạnh từ “sở hữu” một cách đầy ý vị, khiến Thiếu úy Thúy An ghê tởm tột độ.
“Tôi cho em hai lựa chọn, Thiếu úy Thúy An,” Trịnh Bá Long nói, giọng hắn bỗng trở nên lạnh lẽo như băng. “Một là ở bên tôi, chấp nhận mọi thứ tôi mang lại. Hai là… đối mặt với hậu quả.”
Thiếu úy Thúy An cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Mỗi lời hắn nói ra đều là một nhát dao đâm vào lòng tự trọng và sự căm ghét sâu sắc mà cô dành cho hắn. Hắn không chỉ coi thường luật pháp, mà còn coi thường cả con người. Kinh tởm và uất hận dâng trào, cô siết chặt tay đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay, nhưng vẫn cố gắng kìm nén, không để lộ ra bất kỳ biểu cảm yếu đuối nào. Cô phải mạnh mẽ, vì cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Thiếu úy Thúy An đột ngột hít một hơi sâu, đôi mắt cô mở to, trừng thẳng vào Trịnh Bá Long. Mặc cho cơ thể vẫn còn nặng trĩu, từng thớ thịt rã rời vì tác dụng của thuốc, cô dồn hết sức lực còn lại vào đôi tay đang cố chống xuống giường. Máu trong người như sôi lên, xua tan một phần sự mệt mỏi. Cô nghiến răng, từ từ đẩy người lên, loạng choạng đưa chân xuống sàn nhà lạnh lẽo. Mỗi động tác là một sự vật lộn, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi hắn, không một chút yếu đuối.
Trịnh Bá Long hơi nhướn mày, quan sát sự phản kháng của Thiếu úy Thúy An với một vẻ thích thú pha lẫn ngạc nhiên. Hắn không nói gì, chỉ giữ nguyên nụ cười tự mãn.
Thiếu úy Thúy An cuối cùng cũng đứng vững được, dù cả người cô vẫn run rẩy như sắp đổ. Cô trừng mắt nhìn Trịnh Bá Long, giọng nói bật ra dứt khoát, nhưng vẫn có một chút run rẩy không thể che giấu được, chất chứa sự khinh bỉ tột cùng.
“Ông đừng hòng!” Thiếu úy Thúy An gằn giọng, “Tôi sẽ không bao giờ thỏa hiệp với loại người như ông! Trịnh Bá Long, ông sẽ phải trả giá cho tất cả những gì ông đã làm!”
Vừa nói dứt lời, Thiếu úy Thúy An lập tức đảo mắt quanh căn phòng xa hoa nhưng đáng sợ, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí tự vệ. Một chiếc bình hoa pha lê nặng trịch trên tủ đầu giường? Hay cây đèn bàn bằng đồng sáng loáng? Ý chí phản kháng trong cô bùng lên mạnh mẽ như một ngọn lửa dữ dội, xé tan màn sương mù của sự yếu ớt. Cô sẽ không ngồi yên chờ đợi, cô thề sẽ không bao giờ khuất phục.
Trịnh Bá Long nhìn Thiếu úy Thúy An đang run rẩy nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm vũ khí, khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười khẩy đầy chế giễu. Hắn chậm rãi đứng dậy khỏi ghế sofa, bước từng bước khoan thai về phía cô, ánh mắt như đang thưởng thức từng chút tuyệt vọng sắp sửa ập đến.
“Cô vẫn còn sức để gầm gừ sao, Thiếu úy Thúy An?” Trịnh Bá Long cất giọng trầm trầm, ẩn chứa sự thích thú bệnh hoạn, “Tôi phải nói, ý chí của cô thật đáng nể. Nhưng đáng tiếc, nó không đủ để thay đổi sự thật đâu.”
Hắn dừng lại cách cô vài bước chân, hơi cúi người xuống, ánh mắt sắt lạnh găm thẳng vào Thiếu úy Thúy An. Nụ cười trên môi hắn càng rộng hơn, mang theo một chút hả hê tột độ.
“Ly rượu tối qua, em nghĩ chỉ có thuốc mê thôi sao?” Hắn bật cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng đinh va vào đá, “Ngây thơ quá. Đó không chỉ có thuốc mê đâu, mà còn có một chất gây nghiện nhẹ. Đủ để làm suy yếu ý chí của em, từng chút một, trong một thời gian dài đấy.”
Thiếu úy Thúy An nghe những lời đó, cả người cô chợt cứng đờ. Cơn giận dữ ban nãy bỗng bị thay thế bằng một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Cô cố gắng thốt lên lời, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại.
Trịnh Bá Long thấy vẻ mặt tái mét của cô, hắn càng thêm đắc ý. Hắn nâng tay, khẽ vuốt mái tóc cô một cách chậm rãi, như một thợ săn đang chơi đùa với con mồi đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
“Em nghĩ em có thể thoát khỏi tôi sao?” Trịnh Bá Long thì thầm, giọng điệu ngọt ngào đến rợn người, “Em đã bị theo dõi từ rất lâu rồi, Thiếu úy Thúy An. Từ khi em bắt đầu ló mặt vào cái chuyên án này, mọi đường đi nước bước của em, tôi đều nắm rõ.”
Cảm giác lạnh gáy chạy dọc xương sống Thiếu úy Thúy An. Từng mạch máu trong người cô như đóng băng. Không phải chỉ là một cái bẫy chớp nhoáng, mà là một mạng lưới giăng sẵn, một kế hoạch tỉ mỉ, lạnh lùng được chuẩn bị từ rất lâu rồi. Long không chỉ muốn hủy hoại sự nghiệp, mà còn muốn hủy hoại chính con người cô, kiểm soát cô từ bên trong. Thiếu úy Thúy An cảm thấy mọi sự phản kháng bỗng trở nên vô vọng, như một con chim non bị nhốt trong lồng sắt kiên cố, hoàn toàn bị động trước bàn tay định đoạt của kẻ săn mồi. Cô nhận ra Trịnh Bá Long đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức nào, và bản thân cô, đã quá khinh suất.
Trịnh Bá Long tiếp tục giữ nụ cười đắc ý, hắn buông tay khỏi tóc Thiếu úy Thúy An, lùi lại một bước nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Hắn muốn cô thấm thía cảm giác bị dồn vào đường cùng.
“Nào, Thiếu úy Thúy An, em đã hiểu rõ vị trí của mình chưa?” Trịnh Bá Long nói, giọng điệu như đang trò chuyện với một đứa trẻ, “Tôi đã nói rồi, không ai thoát được tôi. Cái tên Trịnh Bá Long này, không chỉ là tiền và quyền lực, mà còn là người kiểm soát mọi thứ, kể cả số phận của những kẻ dám đối đầu với tôi.”
Hắn nhấp một ngụm rượu vang từ ly đặt trên bàn, ánh mắt lướt qua vẻ mặt trắng bệch của Thiếu úy Thúy An, tưởng chừng cô đã hoàn toàn sụp đổ. Trong lúc Trịnh Bá Long đang say sưa với màn độc thoại chiến thắng của mình, Thiếu úy Thúy An cố gắng hít thở sâu, nén lại nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đang cào xé bên trong. Bằng một nỗ lực phi thường, cô lén lút đưa mắt quan sát xung quanh căn phòng. Từng chi tiết nhỏ, từng góc khuất đều được cô quét qua bằng ánh mắt sắc sảo của một điều tra viên.
Ánh mắt Thiếu úy Thúy An dừng lại ở một điểm. Dưới gầm giường, nơi ánh sáng khó chiếu tới, có một vật thể nhỏ lấp lánh một cách bất thường. Nó nằm khuất sau chân giường, khó có thể nhìn thấy nếu không thật sự để ý. Cô khẽ nheo mắt, cố gắng nhận diện. Đó là một chiếc USB hoặc một thẻ nhớ nhỏ, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ. Một tia sét lóe lên trong tâm trí Thiếu úy Thúy An. Cô thầm nghĩ: “Cơ hội đây rồi!” Ánh mắt Thiếu úy Thúy An, vừa phút trước còn đầy tuyệt vọng, chợt lóe lên một tia hy vọng mong manh, như ngọn lửa nhỏ nhoi bùng cháy trong đêm tối. Cô biết, đây có thể là con đường duy nhất để thoát khỏi địa ngục này.
Thiếu úy Thúy An khẽ thở dài, đôi vai cô trùng xuống, ánh mắt từ từ khép lại như thể chấp nhận số phận. Nước mắt lăn dài trên má, cô ngước nhìn Trịnh Bá Long bằng vẻ mặt yếu đuối đến tội nghiệp, một cái nhìn đầy van xin.
“Ông Long… xin ông… đừng làm khó tôi nữa,” Thiếu úy Thúy An thì thào, giọng cô run rẩy đến nỗi gần như không nghe rõ. “Tôi biết lỗi rồi… Tôi không nên đối đầu với ông… Xin ông hãy buông tha cho tôi…”
Trịnh Bá Long nhìn Thiếu úy Thúy An, nụ cười đắc ý càng nở rộng. Hắn nhấp một ngụm rượu vang, cảm thấy thỏa mãn vô cùng khi thấy vẻ kiêu hãnh của cô gái mạnh mẽ này sụp đổ. Hắn xoay người một chút, đặt ly rượu xuống bàn cạnh giường, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ như thể đang ngẫm nghĩ về quyền lực tuyệt đối của mình.
“Thấy chưa, Thiếu úy Thúy An? Tôi đã nói rồi mà,” Trịnh Bá Long nói, giọng điệu vẫn đầy tự mãn. “Cứng đầu chỉ khiến em thêm đau khổ thôi. Khôn ngoan hơn một chút đi, em sẽ thấy cuộc đời này dễ thở hơn nhiều.”
Chính khoảnh khắc Trịnh Bá Long quay lưng và mất cảnh giác, Thiếu úy Thúy An hành động. Cô đột ngột khụy nhẹ chân xuống, giả vờ như bị chuột rút hay đau nhói ở đầu gối. Bằng một động tác nhanh như chớp, cô cúi thấp người, bàn tay lướt thoăn thoắt dưới gầm giường, chụp lấy chiếc USB nhỏ bé. Nó lạnh lẽo và cứng cáp nằm gọn trong lòng bàn tay cô, một tia hy vọng mong manh. Cô lập tức nhét nó vào túi quần jean bên sườn một cách khéo léo, gần như không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Cô nhanh chóng đứng thẳng dậy, vẻ mặt vẫn còn chút nhăn nhó vì “đau”, nhưng ánh mắt đã giấu đi một tia kiên cường. Trịnh Bá Long vẫn không hề hay biết, hắn vẫn tiếp tục nói, đầu hơi ngẩng lên, nhìn vào khoảng không vô định như thể đang diễn thuyết.
“Em nhìn mà xem, mọi thứ dưới trướng tôi đều phải tuân theo quy tắc của tôi. Bắc Ninh này, tôi muốn nó thế nào, nó sẽ phải thế ấy,” Trịnh Bá Long khoe khoang, hắn lại quay lại nhìn Thiếu úy Thúy An, đôi mắt lóe lên vẻ khinh miệt. “Kể cả một Thiếu úy đầy lý tưởng như em, cuối cùng cũng phải quỳ gối xin tha.”
Tim Thiếu úy Thúy An đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập như muốn xé toạc màng nhĩ. Căng thẳng tột độ khiến cô gần như nghẹt thở, nhưng cô cố gắng giữ cho gương mặt mình không biểu lộ bất cứ điều gì khác ngoài sự sợ hãi và cam chịu. Tay cô nắm chặt chiếc USB trong túi, cảm nhận sự tồn tại của nó như một lá bùa hộ mệnh.
Thiếu úy Thúy An đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập như muốn xé toạc màng nhĩ. Căng thẳng tột độ khiến cô gần như nghẹt thở, nhưng cô cố gắng giữ cho gương mặt mình không biểu lộ bất cứ điều gì khác ngoài sự sợ hãi và cam chịu. Tay cô nắm chặt chiếc USB trong túi, cảm nhận sự tồn tại của nó như một lá bùa hộ mệnh. Trịnh Bá Long vẫn không ngừng khoe khoang về quyền lực tuyệt đối của mình, ánh mắt hắn ngập tràn sự khinh miệt.
Thiếu úy Thúy An biết mình không thể trốn thoát ngay lập tức. Cô cần thời gian, cần cơ hội, và điều đó đòi hỏi một sự hy sinh tạm thời. Cô hít một hơi thật sâu, dồn nén tất cả sự căm phẫn và kiên cường vào sâu thẳm tâm trí. Đôi mắt cô từ từ mở ra, không còn vẻ yếu đuối van xin mà thay vào đó là sự cam chịu đến mức rệu rã.
“Được rồi, ông thắng…” Thiếu úy Thúy An thì thào, giọng cô nghe như một sợi dây đàn sắp đứt, đầy vẻ mệt mỏi và thất bại. “…tôi sẽ làm theo ý ông.”
Trịnh Bá Long chớp mắt, nụ cười tự mãn của hắn khựng lại một chút. Hắn nhìn Thiếu úy Thúy An với ánh mắt nghi ngờ, dò xét, nhưng nhanh chóng thay bằng sự thỏa mãn tột độ. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà sự kiêu hãnh của cô gái trẻ tan vỡ.
“Khôn ngoan đấy,” Trịnh Bá Long nhếch mép, hắn tiến lại gần, bàn tay định chạm vào vai Thiếu úy Thúy An nhưng rồi dừng lại giữa không trung, như muốn kéo dài cảm giác kiểm soát.
Thiếu úy Thúy An cúi gằm mặt xuống, che giấu tia sáng sắc lạnh vụt qua đáy mắt. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một ván cờ mới, một màn kịch cần phải diễn hoàn hảo. Trong thâm tâm, Thiếu úy Thúy An thầm tự nhủ: “Đây chỉ là khởi đầu thôi, Long. Trò chơi của ông, tôi sẽ biến nó thành sự kết thúc của ông.”
Trịnh Bá Long quan sát Thiếu úy Thúy An, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng đậm. Sự khuất phục của cô làm hắn thỏa mãn tột độ. Hắn xoay người, thong thả bước về phía cửa, như thể mọi thứ đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
“Được rồi, thế là tốt,” Trịnh Bá Long nói, không cần quay lại nhìn cô. Giọng hắn đầy vẻ hời hợt nhưng ẩn chứa sự kiểm soát tuyệt đối. “Em là người thông minh. Cứ thoải mái đi lại trong khuôn viên, làm quen với cuộc sống mới ở đây.”
Thiếu úy Thúy An vẫn cúi đầu, nhưng đôi mắt cô khẽ liếc nhìn lên, ghi nhận từng cử chỉ của hắn. Khuôn viên rộng lớn của biệt thự, đúng là có cơ hội.
Trịnh Bá Long tiếp tục, giọng điệu chuyển sang tông cảnh báo: “Nhưng đừng nghĩ đến việc chạy trốn. Ở đây, một chiếc lá rụng cũng không thoát khỏi tai mắt của tôi.” Hắn dừng lại trước cửa, quay đầu nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh. “Em cứ thoải mái đi lại trong khuôn viên, nhưng đừng nghĩ đến việc chạy trốn.”
Một người đàn ông mặc vest đen, dáng vóc vạm vỡ, xuất hiện ngay sau lưng Long. Hắn ta gật đầu chào Long rồi nhìn Thiếu úy Thúy An một cách nghiêm nghị. Cô biết, đó là một trong những kẻ theo dõi Long sắp đặt.
Thiếu úy Thúy An hít một hơi thật sâu, gật đầu nhẹ. “Tôi biết rồi, thưa ông.” Giọng cô vẫn nhỏ và cam chịu, nhưng trong đầu, một tia sáng mong manh vừa lóe lên. “Khuôn viên ư? Đây rồi, cơ hội…”
Cô thầm nghĩ. Dù bị giám sát, nhưng không còn bị giam trong phòng kín, cô có thể quan sát, có thể tìm kiếm. Một thiết bị liên lạc ẩn giấu? Một kẽ hở trong hệ thống an ninh? Hay ít nhất là một vật dụng nhỏ có thể dùng làm tín hiệu?
Trịnh Bá Long nhếch mép hài lòng rồi bước ra khỏi phòng, cánh cửa khép lại nhẹ nhàng. Người đàn ông mặc vest đen vẫn đứng đó một lúc, quan sát Thiếu úy Thúy An thêm vài giây nữa, như muốn nhắc nhở về sự hiện diện liên tục của mình, rồi mới rời đi.
Thiếu úy Thúy An từ từ ngẩng mặt lên. Cô nhìn quanh căn phòng sang trọng, rồi hướng mắt ra phía cửa sổ lớn nhìn xuống khu vườn. Một cảm giác bị giam cầm nhưng cũng đầy thách thức. “Được thôi, Long. Trò chơi này, tôi sẽ không đơn giản là kẻ bị động.” Cô siết nhẹ bàn tay, cảm nhận sức nặng của chiếc USB vẫn nằm yên trong túi. Đây là tia hy vọng đầu tiên mà hắn đã vô tình trao cho cô.
Thiếu úy Thúy An đứng thẳng dậy, đôi mắt cô quét một lượt quanh căn phòng trước khi khẽ mở cửa bước ra ngoài. Hành lang dài lát đá cẩm thạch dẫn đến một cầu thang xoắn ốc lộng lẫy. Cô không vội vã, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy chủ đích. Dù vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, trong đầu Thiếu úy Thúy An, một kế hoạch phức tạp đã bắt đầu hình thành.
Cô bắt đầu khám phá khu biệt thự sang trọng của Long. Bước qua những căn phòng khách rộng lớn trang hoàng xa hoa, Thiếu úy Thúy An lặng lẽ ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Cô nhận thấy những camera an ninh ẩn mình trong các góc tường, dưới tán cây cảnh, tinh vi nhưng không thoát khỏi ánh mắt tinh tường của cô. Cô quan sát vị trí của chúng, ước lượng góc quay, và tìm kiếm những điểm mù tiềm năng.
Khu vườn rộng lớn phía sau biệt thự là một mê cung của những cây cổ thụ và tiểu cảnh. Thiếu úy Thúy An đi dọc theo những lối đi lát đá, lắng nghe tiếng bước chân của những vệ sĩ tuần tra. Chúng di chuyển theo những lộ trình nhất định, tạo ra những khoảng thời gian ngắn mà khu vực nào đó sẽ không có người giám sát trực tiếp. Cô tính toán thời gian, cố gắng lập một biểu đồ tuần tra trong tâm trí.
Cô để ý đến hệ thống khóa cửa, các loại cảm biến trên cửa sổ và lối ra vào. Toàn bộ khu biệt thự được bảo vệ nghiêm ngặt như một pháo đài. Việc trốn thoát trực tiếp là điều bất khả thi, nhưng mục tiêu của Thiếu úy Thúy An không phải là chạy trốn. Cô cần một cách để truyền thông tin. Chiếc USB nhỏ bé vẫn là hy vọng duy nhất.
Trong một lúc dừng chân bên hồ cá Koi, Thiếu úy Thúy An nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt nước. Nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên môi cô. Cô đã tìm thấy một vài điểm yếu: một góc khuất ít camera hơn ở phía sau nhà kho, một khe hở trong hàng rào cây xanh giáp với đường lộ ít người qua lại, và quan trọng nhất, một khoảng thời gian nhất định khi các vệ sĩ thay ca hoặc tập trung ở khu vực khác để ăn uống. Đó có thể là thời điểm vàng để thực hiện kế hoạch.
Liên lạc với đồng đội là thử thách lớn nhất. Không điện thoại, không máy tính, không một thiết bị liên lạc nào khác. Thiếu úy Thúy An hình dung ra kịch bản. Cô sẽ phải tìm cách tiếp cận một thiết bị điện tử, dù là nhỏ nhất, để cắm chiếc USB vào. Một máy tính bảng bỏ quên? Một chiếc điện thoại của nhân viên phục vụ? Hay thậm chí là tivi thông minh có cổng USB? Cô phải kiên nhẫn chờ đợi, nắm bắt cơ hội dù là mong manh nhất.
Ánh mắt Thiếu úy Thúy An lóe lên sự quyết tâm, không chút sợ hãi. Trái tim cô đập mạnh mẽ, nhưng không phải vì lo lắng, mà vì tinh thần chiến đấu sục sôi. Cô đã từng đối mặt với nhiều nguy hiểm hơn thế. Đây chỉ là một chiến trường mới, một đối thủ mới.
Trịnh Bá Long, ông sẽ phải trả giá đắt!
***
Thiếu úy Thúy An đã trải qua những ngày tháng không tưởng trong lòng hang ổ của kẻ thù. Mỗi khoảnh khắc đều là một canh bạc, mỗi bước đi đều tiềm ẩn hiểm nguy. Cô đã nhìn thấy sự xa hoa, quyền lực và cả sự tàn nhẫn tiềm ẩn đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng của Trịnh Bá Long. Nhưng chính trong những thử thách ấy, cô lại tìm thấy sức mạnh nội tâm không ngờ. Không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là lời thề từ thuở ấu thơ, giờ đây đã được tôi luyện thành ý chí thép. Cô hiểu rằng, không phải mọi cuộc chiến đều kết thúc bằng tiếng súng hay đòn roi. Có những cuộc chiến đòi hỏi sự kiên nhẫn, trí tuệ và một trái tim không bao giờ khuất phục.
Khi những ánh đèn lung linh của biệt thự dần tắt, trả lại không gian cho màn đêm tĩnh mịch, Thiếu úy Thúy An thường đứng bên cửa sổ, nhìn ngắm bầu trời đầy sao. Cô nhớ về những người đồng đội, về gia đình, và về một cuộc sống bình yên mà cô đang chiến đấu để bảo vệ. Công lý đôi khi là một con đường dài, quanh co, đòi hỏi những sự hy sinh thầm lặng. Nhưng giá trị của nó, sự bình yên mà nó mang lại cho những người yếu thế, là điều đáng để đánh đổi tất cả. Cô không hối hận. Mỗi vết sẹo, mỗi giọt mồ hôi, đều là minh chứng cho con đường cô đã chọn. Và khi bình minh ló rạng, mang theo hy vọng mới, Thiếu úy Thúy An biết rằng, dù kết quả có ra sao, cô đã sống và chiến đấu hết mình cho niềm tin vào một tương lai công bằng hơn. Cuộc đời là một hành trình dài của sự học hỏi, trưởng thành, và đôi khi, là sự tha thứ cho chính bản thân mình vì những lựa chọn khó khăn. Đó là lúc cô nhận ra, dù còn nhiều giông bão phía trước, trái tim cô đã tìm thấy sự bình yên, không phải trong sự chiến thắng, mà trong chính quá trình đấu tranh không ngừng nghỉ.

