“Lại thêm một người đắc tội với Vương Nguyệt Nguyệt, mới đến đã sắp bị đuổi.”
“Nhìn cũng xinh mà.”
“Xinh thì làm được gì, lần trước Hứa Thanh xinh hơn học giỏi hơn còn bị đuổi. Vương Nguyệt Nguyệt là người nhà họ Vương, ai dám đụng.”
Vào văn phòng hiệu trưởng, tôi và thầy Hứa đứng giữa phòng.
Hiệu trưởng là một ông chú trung niên hói đầu, liếc mắt với thầy Hứa rồi bắt đầu nói móc tôi.
“Em học sinh này, sao vừa đến đã ra tay với giáo viên. Trường chúng tôi chỉ nhận học sinh có đạo đức tốt, em không cần đến nữa.”
Thầy Hứa gật đầu lia lịa.
Tôi không nói gì, chỉ nhìn hai người kẻ tung người hứng trước mặt.
“Còn dám trừng mắt nhìn tôi à. Hiệu trưởng, phải đuổi ngay lập tức.”
Thầy Hứa lớn tiếng, cố lấy giận dữ che giấu hoảng loạn.
Bỗng một giọng nói vang lên từ cửa.
“Ồ, có người muốn đuổi em ấy sao?”
Một bóng dáng cao ráo xuất hiện.
Hiệu trưởng thấy người đó lập tức cười toe toét, đứng dậy mời ngồi.
“Bác sĩ Giang, sao anh lại tới đây?”
Người đàn ông họ Giang không để ý đến hiệu trưởng, chỉ nhìn tôi.
“Thì ra em ở đây, anh của em nhờ tôi đến trông chừng em.”
Thì ra là người anh cả phái đến.
Sắc mặt hiệu trưởng và thầy Hứa lập tức tái đi.
“Cô ấy là em gái của ai vậy?”
Bác sĩ Giang không trả lời, nắm tay tôi kéo đi.
“Cô ấy tôi đưa đi, hiệu trưởng không ý kiến chứ?”
Miệng thì hỏi, nhưng rõ ràng đã chuẩn bị sẵn.
“Không ý kiến, không ý kiến gì cả.”
Đến cửa, bác sĩ Giang quay đầu.
“À đúng rồi, thầy Hứa ngày mai khỏi cần đến trường nữa.”
“À không, hôm nay có thể đi luôn rồi.”
8.
Bác sĩ Giang đưa tôi về lớp rồi mới rời đi.
Dọc đường có người định hỏi chuyện, nhưng thấy anh đi bên cạnh nên không ai dám mở miệng.
Tôi vừa ngồi xuống, cô gái tóc dài đã dẫn theo một đám người đến.
“Cô với bác sĩ Giang có quan hệ gì. Sao anh ấy lại đưa cô quay lại lớp?”
“Đúng đấy, cô không biết bác sĩ Giang là người Vương Nguyệt Nguyệt thích à?”
Tôi liếc qua họ bằng ánh mắt lạnh lùng, chẳng buồn trả lời.
Ở trường này ai cũng rảnh rỗi vậy sao.
Thấy tôi không để ý, Vương Nguyệt Nguyệt giơ tay định đánh tôi, nhưng nhớ đến cảnh thảm của thầy Hứa hôm qua, đành hạ tay xuống.
“Cô chờ đấy, con hồ ly tinh, mai tôi sẽ khiến cô cút khỏi đây.”
Tôi nhìn cô ta, ánh mắt sâu thẳm khiến cô ta bất giác lùi lại vài bước.
Tôi chậm rãi nói một chữ.
“Ờ.”
Vương Nguyệt Nguyệt tức đến đỏ mặt, chỉ tay lắp bắp.
Chuông vào học vang lên, cô ta xụ mặt bỏ đi.
Bạn cùng bàn nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.
“Chưa từng có ai dám chống lại Vương Nguyệt Nguyệt đâu, cậu lợi hại thật.”
“Ừm.”
“Nhưng nhà cô ta ghê gớm lắm, cậu có sao không?”
Tôi nghĩ đến anh cả của mình.
Chắc là… không sao đâu ha.
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có FULL sau 30 PHÚT TUI CÓ LIN NGAY BỘ NÀY NHA
Ngày hôm sau, không để những lời hăm dọa suông trôi qua, Vương Nguyệt Nguyệt bắt đầu kế hoạch của mình. Cô ta tụ tập vài người bạn thân thiết, thì thầm to nhỏ ở hành lang, trên sân trường, gieo rắc những lời đồn thổi ác ý về Vy. Không chỉ dừng lại ở đó, Vương Nguyệt Nguyệt còn lợi dụng mạng xã hội của trường, đăng tải những bài viết đầy ẩn ý, miệt thị Vy là kẻ trơ trẽn, cố gắng dựa hơi người khác để trục lợi. Mục đích của cô ta rất rõ ràng: tẩy chay và cô lập Vy, khiến Vy phải rời khỏi trường.
Nhưng trái ngược hoàn toàn với mong đợi của Vương Nguyệt Nguyệt, Vy vẫn ung dung đi học như không có chuyện gì xảy ra. Cô bé không hề bận tâm đến những ánh mắt soi mói, những lời xì xào to nhỏ hay những bài đăng đầy ác ý trên mạng. Trong giờ học, Vy chăm chú lắng nghe bài giảng, ghi chép cẩn thận. Giờ giải lao, cô bé rút ra một cuốn sách, lặng lẽ đọc ở góc lớp, hoàn toàn tách biệt khỏi những ồn ào xung quanh. Vy chỉ chuyên tâm vào việc học và những trang sách đang mở.
Vương Nguyệt Nguyệt đứng từ xa quan sát, ánh mắt hằn lên sự căm tức tột độ. Cô ta không thể tin nổi, Vy lại có thể bình thản đến vậy. Mọi nỗ lực của cô ta, những lời đồn đại sắc bén, những bài viết công kích, tất cả đều như nước đổ đầu vịt. Vy không hề nao núng, không hề tỏ ra đau khổ hay sợ hãi. Sự thờ ơ của Vy như một cái tát thẳng vào lòng tự tôn của Vương Nguyệt Nguyệt, khiến lửa giận trong lòng cô ta càng bùng lên dữ dội.
Trên diễn đàn nội bộ của trường, nơi thường xuyên cập nhật tin tức và các bài viết của học sinh, một bài đăng ẩn danh bỗng chốc trở thành tâm điểm. Bài viết ngắn gọn nhưng đầy tính công kích: “Cô gái mới chuyển đến dựa hơi Bác sĩ Giang để đi lên, coi thường mọi người!”. Dưới bài đăng, hàng loạt bình luận ác ý nhanh chóng xuất hiện, như một ngọn lửa được đổ thêm dầu. Vy vẫn không biết, một cơn sóng gió mới đang cuộn trào, nhắm thẳng vào cô.
Những lời đồn thổi ác ý trên diễn đàn nội bộ trường học nhanh chóng lan truyền, vượt ra khỏi khuôn viên trường và bắt đầu râm ran trên các nền tảng mạng xã hội khác. Giữa một buổi tối bận rộn với núi công việc, Anh cả của Vy tình cờ lướt qua một diễn đàn tin tức tổng hợp, nơi một bài viết ẩn danh về “cô gái mới chuyển trường, thích dựa hơi người khác” đang được chia sẻ rầm rộ. Anh cả nhíu mày, ánh mắt sắc như dao dừng lại ở những bình luận đầy ác ý và những từ khóa ám chỉ đến Trường học của Vy, rồi đến tên Vy. Anh nhận ra ngay sự việc không đơn giản chỉ là tin đồn vu vơ. Một sự khó chịu cùng với cảm giác bị thách thức dâng lên trong lòng Anh cả.
Không một giây chần chừ, Anh cả lập tức rút điện thoại, gọi một cuộc gọi khẩn cấp. Đầu dây bên kia vừa đổ chuông, Bác sĩ Giang đã nhanh chóng bắt máy.
“Bác sĩ Giang,” Anh cả nói, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ, “tôi muốn biết chính xác chuyện gì đang xảy ra với em gái tôi ở trường. Đừng để nó bị bắt nạt thêm lần nào nữa.”
Đầu dây bên kia, Bác sĩ Giang cảm nhận được sự tức giận ẩn chứa trong từng lời nói của Anh cả. Anh biết Vy đã bị nhắm tới nhưng chưa kịp báo cáo. “Vâng, Anh cả. Tôi đang theo dõi sát sao. Sự việc là do Vương Nguyệt Nguyệt chủ mưu, cô ta đã xúi giục học sinh tung tin đồn trên mạng xã hội.”
“Chủ mưu hay không không quan trọng,” Anh cả ngắt lời, giọng nói càng thêm trầm lạnh, “điều tôi muốn là kết quả. Em gái tôi không được phép bị tổn hại. Hãy đảm bảo cô ta sẽ không dám động đến một sợi tóc của Vy.”
Bác sĩ Giang lập tức hiểu ý. “Rõ, Anh cả. Tôi sẽ xử lý mọi chuyện. Tuyệt đối không để Vy phải chịu bất kỳ thiệt thòi nào.”
Anh cả không nói thêm lời nào, chỉ cúp máy. Ánh mắt anh đanh lại, sự lạnh lùng ẩn chứa một sự quyết đoán tàn nhẫn. Ai dám động đến em gái anh, người đó sẽ phải trả giá. Trong khi đó, Vy vẫn miệt mài với cuốn sách của mình trong căn phòng yên tĩnh, hoàn toàn không hay biết về cơn sóng ngầm đang cuộn trào để bảo vệ cô từ phía sau.
Vài ngày sau, Trường học của Vy vẫn ồn ào như mọi khi. Vy bước ra cổng trường, trong lòng vẫn còn chút vương vấn về những tin đồn gần đây, dù mọi chuyện dường như đã lắng xuống. Nhưng rồi, một chiếc siêu xe màu bạc bóng loáng từ từ lăn bánh đến trước cổng, thu hút mọi ánh nhìn. Cánh cửa xe mở ra, một bóng dáng cao ráo, sành điệu bước xuống. Anh đội kính râm đen, che gần hết khuôn mặt, nhưng khí chất ngôi sao thì không lẫn vào đâu được. Từng bước đi của anh đều toát lên vẻ tự tin, lôi cuốn, khiến cả sân trường như nín thở.
“Ảnh đế!” Một tiếng reo kinh ngạc vang lên, rồi kéo theo hàng loạt tiếng xì xào, hò reo khác. Nhóm phóng viên ẩn mình đâu đó lập tức bật đèn flash, ống kính lia lia về phía anh.
Anh hai của Vy gỡ kính râm, nở một nụ cười rạng rỡ, như nắng mùa hè. Ánh mắt anh lướt qua đám đông, dừng lại ở Vy, người đang đứng sững sờ giữa sân trường. “Vy!” Anh gọi, giọng nói ấm áp, khác hẳn với vẻ lạnh lùng, xa cách mà công chúng vẫn thường thấy trên màn ảnh.
Vy tròn mắt nhìn anh, chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra. Ngay lập tức, Anh hai bước đến, dang rộng vòng tay ôm chầm lấy Vy, nhấc bổng cô bé lên xoay một vòng. Nụ cười tỏa nắng của anh lại một lần nữa khiến hàng loạt trái tim học sinh phải loạn nhịp. “Nhớ Vy quá đi mất!” Anh hai thì thầm, véo nhẹ mũi Vy đầy cưng chiều.
Vy ngượng ngùng, nhưng cảm giác ấm áp, thân thuộc dâng lên trong lòng. Anh hai kéo Vy về phía chiếc xe, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, hỏi han về chuyện học hành, về những bộ phim hoạt hình Vy thích. Sự thân mật tự nhiên của hai anh em càng khiến đám đông xung quanh phải trầm trồ, bàn tán. Anh hai còn hứa sẽ đưa Vy đi ăn kem ở cửa hàng Vy thích nhất.
Từ xa, Vương Nguyệt Nguyệt đứng bất động, đôi mắt trợn tròn, không thể tin vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt. Anh hai, Ảnh đế nam thần, người mà cả đất nước ngưỡng mộ, lại đích thân đến đón con nhỏ Vy kia? Lại còn ôm ấp, trò chuyện thân mật đến vậy? Cả người Vương Nguyệt Nguyệt cứng đờ, một cảm giác sốc và tủi hổ dâng trào. Cô ta nghiến răng, lòng không cam.
“Ảnh đế ơi! Xin một tấm ảnh!” “Anh hai đẹp trai quá!” “Vy là ai mà được Ảnh đế đón thế?” Tiếng hò reo vang vọng khắp sân trường khi Anh hai của Vy mở cửa xe cho Vy, rồi khẽ nháy mắt với đám đông trước khi ngồi vào ghế lái. Chiếc siêu xe lướt đi trong ánh mắt ngưỡng mộ và tò mò của tất cả mọi người.
Chiếc siêu xe lao đi vun vút trên đường, cuối cùng dừng lại trước một nhà hàng sang trọng bậc nhất. Vy và Anh hai bước vào, chọn một góc khuất yên tĩnh nhưng vẫn đầy riêng tư. Sau khi gọi món, Anh hai vẫn giữ nụ cười ấm áp, ân cần gắp thức ăn vào bát Vy, hỏi han đủ thứ chuyện. Vy cảm thấy ấm lòng, bao nhiêu tủi thân, ấm ức mấy ngày qua dường như cũng được xoa dịu đôi chút.
“Ở trường dạo này ổn không Vy?” Anh hai nhẹ nhàng hỏi, ánh mắt đầy quan tâm.
Vy gật đầu, cố gắng che giấu những chuyện không vui. Nhưng rồi, có lẽ vì sự quan tâm chân thành từ Anh hai, hay vì cảm giác an toàn mà anh mang lại, những lời nói cứ thế tuôn ra khỏi miệng Vy. “Cũng ổn ạ… Chỉ là… có mấy lời đồn linh tinh thôi.”
Anh hai nhíu mày, gác đũa xuống, ánh mắt trở nên sắc bén. “Lời đồn gì? Kể anh nghe.”
Vy ngập ngừng, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Anh hai. “Thì… mọi người nói Vy dựa dẫm, rồi còn bị Vương Nguyệt Nguyệt tẩy chay nữa.” Vy cúi đầu, giọng nhỏ dần, “Vương Nguyệt Nguyệt nói Vy không xứng đáng ở trường này, cô ấy còn xúi mấy bạn khác không chơi với Vy.”
Nghe đến đây, nụ cười trên môi Anh hai tắt hẳn. Gương mặt nam thần thường ngày đầy vẻ rạng rỡ, thân thiện giờ phút này lại lạnh lùng đến đáng sợ. Anh hai rút điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Vy ngước lên nhìn, không hiểu Anh hai đang làm gì.
Trên trang cá nhân của Ảnh đế, nơi hàng triệu người hâm mộ đang dõi theo từng động thái, một dòng trạng thái ngắn gọn nhưng đầy sức nặng vừa được đăng tải: “Người thân của tôi, một sợi tóc cũng không ai được động vào. Kẻ nào dám, đừng trách tôi không nhắc trước.” Kèm theo đó là một bức ảnh mờ ảo chụp Vy từ phía sau, đang nắm tay Anh hai lúc họ rời trường.
Chỉ vài phút sau, điện thoại của Anh hai liên tục rung lên. Hàng loạt thông báo “like”, “share”, “comment” đổ về như thác lũ. Cộng đồng mạng bùng nổ.
“Trời ơi! Ảnh đế đang bảo vệ ai vậy?”
“Vy là ai mà Ảnh đế đích thân đăng bài thế này?”
“Nhìn Ảnh đế tức giận kìa! Đứa nào dám động vào người nhà anh ấy!”
“Cả đất nước này sẽ tìm ra kẻ bắt nạt Vy!”
“Fan ơi, truy lùng cho ra con nhỏ Vương Nguyệt Nguyệt kia!”
Những bình luận phẫn nộ, yêu cầu “thanh trừng” kẻ dám đụng đến em gái của thần tượng lan tràn khắp các diễn đàn. Danh tính của Vy và tin đồn bị Vương Nguyệt Nguyệt tẩy chay nhanh chóng được các fan hâm mộ điều tra và lan truyền với tốc độ chóng mặt. Dư luận dậy sóng, mọi ánh mắt đổ dồn vào những kẻ dám bắt nạt cô bé.
Anh hai gấp điện thoại lại, đặt xuống bàn, quay sang nhìn Vy, ánh mắt vẫn còn hằn vẻ giận dữ. “Dám động vào em gái của Ảnh đế này à!” Anh nghiến răng, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. “Để xem ai sẽ phải trả giá!”
SÁNG HÔM SAU.
Tiếng chuông điện thoại inh ỏi không ngừng vang lên trong căn biệt thự xa hoa của gia đình họ Vương. Mẹ Vương Nguyệt Nguyệt với đôi mắt sưng húp vì mất ngủ, gương mặt tái mét, tay run rẩy cầm chiếc điện thoại, liên tục nhận những tin nhắn, cuộc gọi phẫn nộ từ đối tác, bạn bè, và vô số phóng viên đang săn lùng tin tức. Cha Vương Nguyệt Nguyệt đi đi lại lại, nét mặt căng thẳng tột độ. Danh tiếng gây dựng bao năm của gia tộc họ Vương đã sụp đổ chỉ sau một đêm, bị nhấn chìm trong cơn bão chỉ trích từ cộng đồng mạng.
“Anh ơi, phải làm sao đây? Mọi thứ tan nát hết rồi!” Mẹ Vương Nguyệt Nguyệt khóc nức nở, tiếng chuông điện thoại như tiếng sét đánh vào tai bà.
Cha Vương Nguyệt Nguyệt nghiến răng, sắc mặt âm trầm. “Mau! Gọi điện thoại! Xin lỗi! Bằng mọi giá phải xin lỗi! Gọi cho Anh cả của Vy, rồi gọi cả Mẹ của Vy nữa! Nhanh lên!”
Mẹ Vương Nguyệt Nguyệt vội vã bấm số. Đầu dây bên kia, một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp vang lên, không chút cảm xúc. Đó là Anh cả của Vy.
“Alo?”
“Anh Cả… tôi xin lỗi… tôi xin lỗi ngàn lần… con gái tôi đã sai rồi… thật sự đã sai rồi… xin anh bỏ qua…” Mẹ Vương Nguyệt Nguyệt nói năng lộn xộn, giọng run bần bật, nước mắt chảy dài.
Anh cả của Vy chỉ đáp lại bằng một tiếng “hừ” khẽ, đầy khinh miệt. “Cô nên xin lỗi người cần xin lỗi.” Sau đó, anh ta cúp máy không một chút do dự.
Mẹ Vương Nguyệt Nguyệt thất thần, sau đó lại vội vàng gọi cho Mẹ của Vy, nhưng chỉ nhận được câu trả lời ngắn gọn, đầy ẩn ý từ Quản gia rằng Mẹ của Vy đang bận và không tiện nghe máy. Cánh cửa thông tin dường như đã đóng sập lại. Không còn cách nào khác, bà đành phải tìm đến trực tiếp.
Tại Biệt thự Cảnh Uyển Phong Thành, Vy đang ngồi trên ghế sofa, tay lật nhẹ một cuốn sách. Quản gia bước vào, cúi đầu báo cáo.
“Tiểu thư, Mẹ Vương Nguyệt Nguyệt và Vương Nguyệt Nguyệt đã đến, xin được gặp cô.”
Vy khẽ gật đầu, ánh mắt không hề dao động. Quản gia mở cửa. Mẹ Vương Nguyệt Nguyệt và Vương Nguyệt Nguyệt bước vào. Cả hai đều trông vô cùng thảm hại, gương mặt xanh xao, quần áo xộc xệch. Vương Nguyệt Nguyệt cúi gằm mặt, mái tóc xõa dài che đi gần hết khuôn mặt, đôi vai run rẩy. Cô bé không dám ngước lên nhìn Vy dù chỉ một giây, sự hổ thẹn như muốn nuốt chửng lấy cô.
Mẹ Vương Nguyệt Nguyệt lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Vy, hai tay chắp lại, nước mắt lã chã tuôn rơi.
“Cô Vy… xin cô… xin cô bỏ qua cho lỗi lầm của con gái tôi… chúng tôi thật sự biết lỗi rồi…” Bà khóc nấc, giọng nghẹn ngào. “Nó đã bị phạt nặng lắm rồi… đã viết thư xin lỗi cô và công khai đính chính trên mạng xã hội rồi… xin cô rủ lòng thương… cho gia đình chúng tôi một con đường sống…”
Vy vẫn ngồi im, bình thản nhìn xuống người phụ nữ đang van xin. Ánh mắt cô bé trong trẻo nhưng sâu thẳm, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Vy khẽ nhấc tay, một động tác nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực. Quản gia hiểu ý, tiến lại gần Mẹ Vương Nguyệt Nguyệt.
“Phu nhân Vương, xin mời đứng dậy. Tiểu thư Vy đã nói rõ quan điểm của mình.”
Mẹ Vương Nguyệt Nguyệt ngẩng đầu, gương mặt vẫn còn vệt nước mắt, nhưng ánh mắt bà tràn đầy tuyệt vọng. Bà không dám nói thêm lời nào, chỉ có thể chậm rãi đứng dậy, kéo Vương Nguyệt Nguyệt vẫn đang run rẩy theo. Hai mẹ con lặng lẽ cúi đầu chào rồi bước ra khỏi biệt thự như những kẻ bại trận.
Buổi tối hôm đó, một luồng gió se lạnh thổi qua Biệt thự Cảnh Uyển. Vy đang ngồi đọc sách trong phòng khách thì một bóng người cao lớn, phong trần xuất hiện ở ngưỡng cửa. Đó là Anh ba của Vy, với bộ quần áo lính màu sẫm và mái tóc hơi dài, gương mặt hằn rõ dấu vết của gió sương. Đôi mắt anh sắc lạnh như chim ưng nhưng khi nhìn thấy Vy, chúng lại ánh lên vẻ ấm áp lạ thường.
Vy ngẩng đầu, khẽ mỉm cười. Anh ba không nói nhiều, chỉ bước đến gần, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé. Bàn tay anh thô ráp nhưng động tác lại rất dịu dàng.
“Đi thôi,” Anh ba nói, giọng trầm khẽ.
Vy không hỏi đi đâu, chỉ gật đầu, đặt cuốn sách xuống và đi theo anh. Anh ba dẫn Vy qua một lối đi nhỏ phía sau biệt thự, xuyên qua một khu vườn được chăm sóc cẩn thận, đến một khu tập luyện riêng tư, ẩn mình dưới ánh đèn mờ ảo. Nơi đó có những bao cát, thảm tập và các dụng cụ khác.
Anh ba quay lại nhìn Vy, nét mặt anh trở nên nghiêm túc. “Em gái, sau những chuyện ở trường, em cần biết cách tự bảo vệ mình.”
Anh bắt đầu hướng dẫn Vy những kỹ năng cơ bản: cách đứng vững trọng tâm, cách thoát khỏi sự kìm kẹp, và những đòn đánh đơn giản nhưng có thể gây bất ngờ cho đối phương. Anh chỉ từng động tác một cách tỉ mỉ, dứt khoát, không một chút lơ là.
“Quan sát,” Anh ba nói, chỉ vào một góc khuất. “Luôn nhìn xung quanh. Một người lính đặc chủng không bao giờ tin vào sự an toàn tuyệt đối. Mắt em phải nhanh hơn tai, đầu óc em phải phân tích mọi thứ trong tích tắc.”
Vy tập trung lắng nghe và làm theo. Mỗi cú ra đòn của cô bé tuy còn vụng về nhưng đã bắt đầu có lực. Anh ba sửa từng chi tiết nhỏ, từ cách đặt chân đến cách thở.
“Em gái,” Anh ba của Vy nhắc lại, giọng anh trầm ấm nhưng đầy trọng lượng, “đây là những kỹ năng cần thiết để em tự bảo vệ mình trong mọi tình huống. Đừng bao giờ lơ là hay chủ quan.”
Anh ba không chỉ dạy Vy cách đánh trả, anh còn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc nhận biết nguy hiểm từ xa. Mỗi buổi tối, dưới ánh đèn mờ ảo của khu tập luyện, Vy đổ mồ hôi, cố gắng ghi nhớ từng động tác, từng lời dặn dò của anh trai. Cô bé tập trung cao độ, đôi mắt lướt nhanh, học cách quan sát mọi góc khuất, mọi âm thanh bất thường. Anh ba nhìn Vy, gật đầu hài lòng. Cô bé không chỉ có tố chất mà còn có ý chí kiên cường.
Trong khi Vy miệt mài luyện tập, Anh ba không ngừng nghỉ. Mạng lưới tình báo bí mật của anh đã được kích hoạt. Từ những kẻ từng chọc ghẹo Vy ở trường cho đến những thành viên có máu mặt trong gia tộc Vương Nguyệt Nguyệt, không một ai thoát khỏi tầm ngắm của anh. Anh ba không chỉ muốn Vy tự bảo vệ mình, anh muốn loại bỏ mọi mối đe dọa từ gốc rễ. Các tin tức bí mật, những đoạn ghi âm lén lút, và hồ sơ cá nhân của từng kẻ có ý đồ xấu với Vy đều được thu thập và phân tích kỹ lưỡng.
Một tuần sau, những tin đồn lạ bắt đầu lan truyền trong trường học của Vy. Một nam sinh thường xuyên giật tóc Vy trong giờ ra chơi bỗng trượt chân ngã cầu thang, may mắn chỉ bị trật khớp chân. Một nữ sinh khác từng đổ nước vào cặp Vy thì bất ngờ bị đình chỉ học vô thời hạn với lý do “vi phạm nội quy nghiêm trọng”, dù không ai biết cô ta đã vi phạm điều gì. Thầy giáo dạy thể dục, người từng thờ ơ khi Vy bị bắt nạt, đột nhiên nhận được thông báo chuyển công tác đến một trường vùng sâu vùng xa chỉ sau một đêm. Những sự kiện bí ẩn này gieo rắc nỗi sợ hãi và sự cảnh giác vào tâm trí những kẻ từng có ý đồ xấu với Vy, khiến chúng không dám động đến cô bé dù chỉ là một cái liếc mắt.
Trong một căn phòng kín đáo, Anh ba ngồi trước màn hình máy tính, các biểu đồ và thông tin liên tục chạy qua. Anh nhấc điện thoại, gọi cho Anh cả.
“Anh cả,” giọng Anh ba trầm ổn, “Mọi chuyện đã được dọn dẹp sạch sẽ. Sẽ không có ai dám động vào Vy nữa.”
Đầu dây bên kia, Anh cả chỉ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, nhưng trong giọng nói có sự hài lòng không thể che giấu. Anh biết, khi Anh ba đã ra tay, mọi thứ đều sẽ được xử lý gọn gàng và không để lại dấu vết. Vy, em gái nhỏ của họ, sẽ không bao giờ phải chịu đựng bất cứ điều gì nữa.
Vy đang ngồi đọc sách trong phòng khách rộng lớn của Biệt thự Cảnh Uyển Phong Thành, một cảm giác bình yên hiếm hoi sau chuỗi ngày sóng gió. Tiếng động cơ xe sang trọng vọng đến từ bên ngoài, nhưng Vy không để ý nhiều, cô cho rằng đó là Anh cả hoặc Anh hai về. Tiếng bước chân mạnh mẽ, dứt khoát vang lên trên sàn đá cẩm thạch, mỗi bước đi đều mang theo một sự uy nghiêm khó tả. Vy ngẩng đầu lên, ánh mắt cô bé chạm phải một người đàn ông đứng ở ngưỡng cửa.
Ông mặc một bộ vest đen được cắt may tinh xảo, chất liệu vải cao cấp ôm sát lấy vóc dáng cao lớn, vững chãi. Gương mặt ông góc cạnh, toát lên vẻ sắc sảo và quyền lực, như thể ông sinh ra để làm chủ mọi thứ. Nhưng điều khiến Vy ngỡ ngàng nhất là ánh mắt ông. Đôi mắt ấy, sau vẻ lạnh lùng và uy nghi của một người nắm giữ cả một đế chế, lại ánh lên sự dịu dàng đến lạ, một tình yêu thương sâu sắc và kìm nén bao năm tháng.
Vy đứng bật dậy, tim đập thình thịch. Đó là cha cô, người đàn ông cô chỉ biết qua lời kể của mẹ và mảnh giấy cũ.
Người đàn ông bước đến gần Vy, mỗi bước chân như chứa đựng cả một quá trình chờ đợi. Ông dừng lại trước mặt cô bé, bàn tay vững chãi vươn ra, khẽ chạm vào mái tóc Vy.
“Con gái của cha,” giọng ông trầm ấm, đầy xúc động, “cuối cùng cha cũng được gặp con rồi, con đã lớn thật nhiều.”
Cha của Vy cúi xuống, vòng tay ôm lấy cô bé vào lòng. Vy vùi mặt vào ngực ông, hít hà mùi hương xa lạ nhưng đầy an ủi. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể cô bé, như thể tất cả những thiếu thốn, những nỗi sợ hãi bấy lâu nay đều tan biến.
Ông vỗ nhẹ lưng Vy, rồi dẫn cô bé ngồi xuống sofa. “Cha biết con đã phải chịu nhiều thiệt thòi,” ông bắt đầu, ánh mắt thoáng nét ưu tư, “Những năm tháng xa cách ấy, cha không có lựa chọn nào khác. Mẹ con nói đúng, cha đã đi làm ăn lớn, những phi vụ cần sự tuyệt đối bí mật và nguy hiểm. Nếu cha ở gần, con và mẹ sẽ gặp nguy hiểm.”
Ông dừng lại, nhìn thẳng vào Vy. “Đó là những công việc không thể công khai, liên quan đến việc xây dựng và bảo vệ những gì chúng ta có hôm nay. Cha đã phải đối mặt với rất nhiều thế lực ngầm, những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục đích của chúng. Cha cần phải đủ mạnh mẽ để bảo vệ các con, và bảo vệ gia đình này.”
Vy lắng nghe, cảm nhận từng lời nói của ông. Cô bé chưa hiểu hết mọi chuyện, nhưng cô cảm thấy một sự tin tưởng tuyệt đối. Cuối cùng, cô đã có một gia đình trọn vẹn, có cha, có mẹ (dù mẹ vắng mặt), và có những người anh trai luôn yêu thương, che chở. Cảm giác ấm áp và hạnh phúc dâng tràn trong lòng Vy, lấp đầy mọi khoảng trống. Cô bé nhìn cha mình, người đàn ông quyền lực nhưng lúc này lại dành trọn sự dịu dàng cho cô, và biết rằng, từ nay về sau, cuộc sống của cô sẽ không bao giờ cô đơn nữa.
Những ngày tiếp theo tại Biệt thự Cảnh Uyển Phong Thành, Vy như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Cô bé lặng lẽ quan sát cha của mình. Cha của Vy không chỉ là một đại gia đơn thuần, ông là trung tâm của một vũ trụ quyền lực. Vy thường thấy ông ngồi trong phòng làm việc, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát qua điện thoại, điều hành những cuộc họp trực tuyến với hàng chục gương mặt nghiêm nghị trên màn hình. Những bản tin kinh tế buổi tối luôn nhắc đến tên các tập đoàn của ông, ảnh hưởng đến mọi lĩnh vực từ tài chính, công nghệ đến bất động sản.
Một lần, Vy đi ngang qua phòng khách, thấy Anh cả của Vy đang trình bày một báo cáo tài chính dày cộp trước cha. Anh cả của Vy, một đại lão thương giới lừng lẫy, lại tỏ ra vô cùng cung kính, từng câu từng chữ đều cân nhắc kỹ lưỡng. Sau đó, Anh hai của Vy, ảnh đế nổi tiếng, cũng ghé qua, không phải để kể chuyện đóng phim mà là để xin ý kiến cha về việc đầu tư vào một dự án truyền thông quy mô lớn, liên quan đến cả chính sách văn hóa. Thậm chí, Anh ba của Vy, người lính đặc chủng gai góc, cũng có lúc ngồi lại với cha, không phải nói về súng đạn mà là về một số vấn đề an ninh mạng lưới, với những thuật ngữ Vy chưa từng nghe.
Mỗi chi tiết nhỏ đều ghép lại thành một bức tranh khổng lồ. Vy choáng váng nhận ra ba người anh trai tài giỏi mà cô bé hằng ngưỡng mộ, dù ở những vị trí cao, vẫn chỉ là một phần trong bộ máy đồ sộ mà cha của Vy nắm giữ. Họ là những trụ cột, nhưng cha của Vy mới là người điều khiển toàn bộ đế chế. Tầm ảnh hưởng của ông không chỉ dừng lại ở thương trường mà còn len lỏi sâu rộng vào giới chính trị, xã hội, tạo thành một mạng lưới khổng lồ và vững chắc.
Vy bắt đầu hiểu vì sao mẹ của Vy lại nói cha đi làm ăn lớn, những phi vụ bí mật và nguy hiểm. Những gì ông bảo vệ không chỉ là gia đình, mà còn là cả một vương quốc kinh tế rộng lớn. Cô bé nhận ra, người lợi hại nhất trong nhà, người sở hữu quyền lực thực sự đáng sợ và cũng đầy trách nhiệm, không ai khác chính là cha của Vy.
Vào một buổi tối, tất cả các thành viên trong gia đình, bao gồm Cha của Vy, Anh cả của Vy, Anh hai của Vy và Anh ba của Vy, đều tập trung trong phòng khách. Không khí trang trọng khác hẳn mọi ngày. Cha của Vy ngồi ở vị trí trung tâm, nhìn quanh một lượt rồi dừng ánh mắt ấm áp nhưng kiên định lên Vy.
“Con gái,” Cha của Vy bắt đầu, giọng ông trầm ấm vang vọng khắp căn phòng, “con cần hiểu rằng gia đình chúng ta có trách nhiệm lớn lao.”
Cha của Vy nhìn Vy, ánh mắt ông chan chứa sự tin tưởng và một chút kỳ vọng. “Con gái, con là báu vật của gia đình này. Nhưng báu vật cũng cần hiểu giá trị và trách nhiệm của mình.” Ông ngừng lại, để lời nói thấm vào không khí. “Con sẽ sớm hiểu, thế giới chúng ta đang sống không chỉ có tiền bạc, mà còn là quyền lực và những mối quan hệ phức tạp. Các anh con, và cả ta nữa, đã dành cả đời để xây dựng và bảo vệ nó.”
Vy lặng lẽ lắng nghe, từng lời nói của Cha của Vy khắc sâu vào tâm trí cô bé. Kể từ ngày đó, Vy bắt đầu thích nghi với cuộc sống mới trong biệt thự sang trọng Biệt thự Cảnh Uyển Phong Thành. Cô bé không còn cảm thấy xa lạ hay choáng ngợp trước những món đồ xa xỉ hay sự phục vụ chu đáo của Quản gia và các người làm trong nhà. Thay vì dành thời gian chơi game hay xem tivi, Vy thường tìm đến thư viện đồ sộ của gia đình, đọc sách về kinh tế, chính trị, và thậm chí cả lịch sử các tập đoàn lớn.
Cha của Vy và các Anh trai của Vy không tiếc bất cứ điều gì để chiều chuộng Vy. Anh cả của Vy đặt riêng cho Vy một bàn học làm từ gỗ quý, chất đầy sách vở và máy tính mới nhất. Anh hai của Vy gửi về từ phim trường những bộ váy áo thời thượng, những phụ kiện lấp lánh, nhưng Vy chỉ mỉm cười cảm ơn rồi cất gọn vào tủ. Cô bé vẫn thích mặc những bộ quần áo đơn giản, thoải mái hơn. Anh ba của Vy đích thân huấn luyện Vy một số kỹ năng tự vệ cơ bản, nhưng cũng thường xuyên dành thời gian kể cho Vy nghe những câu chuyện về thế giới bên ngoài, không hề giấu giếm sự nguy hiểm của nó.
Vy không hoàn toàn chìm đắm trong sự xa hoa. Cô bé vẫn giữ được sự giản dị và tinh tế vốn có. Vy thường dậy sớm giúp Quản gia chuẩn bị bữa sáng, tự tay cắm những lọ hoa tươi tắn đặt khắp phòng khách, và luôn giữ phòng ốc của mình ngăn nắp sạch sẽ. Sự tinh tế ấy khiến cả gia đình càng thêm yêu quý Vy. Đối với họ, Vy không chỉ là cô em gái bé bỏng mà còn là một làn gió tươi mát, thanh khiết giữa cuộc sống đầy rẫy toan tính.
Dần dần, Vy bắt đầu học hỏi về công việc của các anh và cha. Có lần, Vy vô tình nghe được cuộc điện thoại của Anh cả của Vy về một phi vụ đầu tư lớn. Tối đó, Vy hỏi Anh cả của Vy về những con số và thuật ngữ mà cô bé không hiểu. Anh cả của Vy ban đầu chỉ định giải thích qua loa, nhưng khi Vy đặt ra những câu hỏi sâu sắc, đầy logic, anh cả bất ngờ nhận ra Vy không hề hỏi cho có.
“Anh cả, nếu như chúng ta đầu tư vào công ty A với điều kiện họ phải thay đổi chiến lược marketing tập trung vào phân khúc khách hàng trẻ tuổi, liệu lợi nhuận có thể tăng đột biến không ạ? Em thấy sản phẩm của họ có tiềm năng rất lớn.” Vy nhìn thẳng vào Anh cả của Vy, đôi mắt sáng lên vẻ thông minh.
Anh cả của Vy giật mình, trầm ngâm nhìn cô em gái bé bỏng. “Con bé này… em có vẻ rất có thiên phú về kinh doanh đấy.”
Không chỉ Anh cả của Vy, Cha của Vy và Anh hai của Vy cũng thường xuyên ngạc nhiên trước sự nhạy bén của Vy. Cô bé dễ dàng nắm bắt những vấn đề phức tạp, đưa ra những góc nhìn độc đáo mà đôi khi ngay cả những người có kinh nghiệm cũng phải suy nghĩ lại. Mỗi khi có cơ hội, Vy đều chủ động tìm hiểu, hỏi han về công việc của họ, như một miếng bọt biển hút lấy kiến thức.
Vy biết rõ, cuộc sống này không chỉ có sự chiều chuộng và những điều tốt đẹp. Gia đình cô bé mạnh mẽ đến vậy, quyền lực đến vậy, chắc chắn cũng đối mặt với vô vàn nguy hiểm và trách nhiệm. Vy tự nhủ: “Mình phải cố gắng để không làm phụ lòng mọi người.”
Tuy nhiên, cuộc sống yên bình tại Biệt thự Cảnh Uyển Phong Thành không kéo dài được bao lâu. Một buổi chiều, khi Vy đang say sưa đọc sách trong thư viện, tiếng chuông điện thoại của Cha của Vy vang lên dồn dập từ phòng làm việc. Qua cánh cửa hé mở, Vy nghe thấy giọng ông bỗng trở nên căng thẳng, đầy vẻ giận dữ.
Không lâu sau, Quản gia vội vã chạy đến, nét mặt tái mét. Ông thì thầm điều gì đó vào tai Anh cả của Vy đang ngồi đọc báo ở phòng khách. Anh cả của Vy lập tức đứng phắt dậy, đôi mắt sắc lạnh ánh lên vẻ giận dữ hiếm thấy. Anh ba của Vy, người vừa trở về từ buổi huấn luyện, cũng cảm nhận được không khí bất thường, anh ta siết chặt nắm đấm, ánh mắt quét nhanh qua Vy, lộ rõ vẻ lo lắng.
Vy chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Anh cả của Vy đã ra hiệu cho Quản gia tập hợp mọi người. “Kẻ đó đã trở lại rồi,” Anh cả của Vy nghiến răng nói, giọng anh ta trầm đục. “Hắn ta đã bắt đầu ra tay với tập đoàn của cha.”
Cả ngôi biệt thự chìm trong một sự căng thẳng tột độ. Các báo cáo liên tục đổ về: một hợp đồng quan trọng của gia đình đột ngột bị hủy bỏ, đối tác lớn trở mặt, thông tin nội bộ bị rò rỉ gây thiệt hại nặng nề. Mối đe dọa không chỉ dừng lại ở công việc kinh doanh; một tin nhắn nặc danh được gửi đến điện thoại của Cha của Vy, đe dọa đến sự an toàn của từng thành viên trong gia đình, đặc biệt là Vy.
Cha của Vy, với vẻ mặt đanh lại đầy lo lắng, triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. Ông nhìn khắp lượt các con, ánh mắt ông lộ rõ sự nghiêm trọng. Anh cả của Vy, Anh hai của Vy, Anh ba của Vy đều có mặt, mỗi người một vẻ nhưng cùng chung một sự căm phẫn và quyết tâm. Vy ngồi bên cạnh Anh cả của Vy, lặng lẽ lắng nghe, tim cô bé đập thình thịch.
Cha của Vy thở dài, giọng ông vang lên khắp căn phòng hội nghị: “Kẻ thù này không hề đơn giản, chúng ta phải cẩn thận tối đa. Hắn không chỉ muốn phá hoại công việc kinh doanh, mà còn muốn hủy hoại gia đình chúng ta từ bên trong.” Ông ngừng lại, ánh mắt sắc như dao găm quét qua từng người. “Đây là trận chiến của cả gia tộc, chúng ta phải đoàn kết.”
Cha của Vy vừa dứt lời, không khí trong phòng họp càng thêm nặng nề. Các báo cáo tổn thất liên tục được cập nhật trên màn hình lớn, mỗi con số đều như một nhát dao đâm vào trái tim đế chế của gia đình.
Anh cả của Vy day thái dương, giọng anh trầm đục: “Chúng ta đã làm mọi thứ có thể. Tăng cường tường lửa, kiểm tra định kỳ hệ thống, thậm chí là cài cắm người vào các đối thủ cạnh tranh tiềm năng… nhưng vẫn không ngăn được.”
Anh hai của Vy siết chặt nắm đấm, vẻ mặt anh căng thẳng: “Hắn ta như một bóng ma, không để lại dấu vết rõ ràng. Các hợp đồng bị hủy, đối tác quay lưng, mọi thứ đều xảy ra quá nhanh và quá hoàn hảo.”
Anh ba của Vy gõ nhẹ ngón tay lên bàn, ánh mắt sắc như dao cau quét qua các biểu đồ: “Từ những gì tôi phân tích, các đòn tấn công của hắn không chỉ nhắm vào điểm yếu tài chính, mà còn là uy tín và niềm tin. Hắn muốn chúng ta sụp đổ từ bên trong.”
Vy ngồi cạnh Anh cả của Vy, cô bé vẫn giữ im lặng, nhưng đôi mắt không ngừng lướt qua các con số, các báo cáo, và những hình ảnh đồ thị phức tạp. Đầu óc cô bé hoạt động hết công suất, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc. Một chi tiết nhỏ xíu, tưởng chừng vô nghĩa, chợt lóe lên trong tâm trí Vy. Cô bé nhớ lại một vài tin nhắn nặc danh trước đó, và cách các thông tin nội bộ bị rò rỉ.
Vy: (Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát của Vy vang lên, khiến tất cả mọi người trong phòng đều giật mình quay lại nhìn cô bé) “Cha ơi, con có một điều muốn hỏi.”
Cha của Vy: (Ông nhíu mày, hơi bất ngờ khi Vy lên tiếng giữa cuộc họp quan trọng như thế này, nhưng vẫn dịu dàng gật đầu) “Con cứ nói đi Vy.”
Vy: “Con để ý thấy, tất cả những thông tin bị rò rỉ gần đây, không phải là những bí mật chiến lược hay công nghệ cốt lõi của tập đoàn mình, đúng không ạ? Mà thường chỉ là những kế hoạch nhỏ, những thay đổi lịch trình gấp rút, hoặc những động thái ‘phút chót’ của chúng ta.”
Anh cả của Vy: (Anh cả của Vy ngạc nhiên nhìn Vy, rồi quay sang Cha của Vy gật đầu xác nhận) “Đúng là vậy. Chúng ta đã rất cẩn trọng với những bí mật thực sự. Hắn ta thường đánh vào những điểm yếu nhỏ, những kế hoạch tạm thời mà chúng ta chỉ vừa mới định đoạt.”
Vy: “Và những kế hoạch ‘phút chót’ đó, thường chỉ được quyết định trong các cuộc họp nội bộ cực kỳ kín đáo, chỉ vài giờ trước khi thực hiện, và chỉ có rất ít người biết, đúng không ạ?”
Anh ba của Vy: (Anh ba của Vy gật đầu, vẻ mặt anh lộ rõ sự suy tư) “Chính xác. Để đảm bảo tối đa sự bảo mật và bất ngờ, chúng tôi luôn giữ kín cho đến phút cuối.”
Vy: “Vậy thì, kẻ địch của chúng ta… có lẽ không phải là đang đột nhập vào hệ thống dữ liệu lớn của tập đoàn, hay hack vào máy chủ chính để lấy bí mật. Mà có thể, hắn ta đang… nghe lén chúng ta.”
Cha của Vy: (Cha của Vy lập tức ngồi thẳng dậy, ánh mắt ông sắc lạnh) “Nghe lén? Con đã rà soát tất cả các thiết bị trong các phòng họp, trong biệt thự, không hề có bất kỳ dấu hiệu nào của thiết bị nghe lén.”
Vy: “Con nghĩ… hắn ta có thể không cần thiết bị. Hắn chỉ cần ‘nghe’ được những gì chúng ta đang nói, theo một cách nào đó mà chúng ta chưa tìm ra. Và hắn ta rất tự tin vào khả năng này của mình, đến mức hắn luôn chờ đợi những quyết định ‘phút chót’ của chúng ta để phản ứng.”
Anh hai của Vy: (Anh hai của Vy nheo mắt, suy nghĩ) “Ý con là, hắn đang phản ứng theo thời gian thực? Chỉ đơn thuần là lắng nghe?”
Vy: “Đúng vậy ạ. Nếu hắn chỉ có thể nghe mà không thể can thiệp trực tiếp vào hệ thống hay gây nhiễu, vậy thì… hắn ta chỉ là một kẻ ‘xem trộm’ thông tin. Và nếu hắn ta luôn chờ đợi để ‘xem trộm’ những quyết định cuối cùng của chúng ta, đó chính là điểm yếu của hắn.”
Cha của Vy: (Mắt Cha của Vy lóe lên một tia sáng, ông nhìn Vy đầy kinh ngạc và tự hào) “Con bé này… con đang nghĩ gì vậy?”
Vy: (Vy hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định) “Con nghĩ chúng ta có thể lợi dụng điểm yếu này để phản công.”
Cha của Vy nhìn Vy, đôi mắt ông ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ, xen lẫn niềm tự hào không thể giấu giếm. Ông gật đầu mạnh mẽ, quay sang ba người con trai.
Cha của Vy: “Vy nói đúng. Hắn ta đang tự mãn với khả năng nghe lén của mình. Vậy thì, chúng ta sẽ cho hắn nghe những gì hắn muốn, và rồi… bẻ gãy hắn.”
Anh cả của Vy lập tức đứng dậy, vẻ mặt cương nghị. Anh rút điện thoại ra, bấm một dãy số.
Anh cả của Vy: “Tôi sẽ phong tỏa mọi nguồn tài chính của chúng. Cắt đứt mạch máu kinh tế. Bất cứ ai dám tiếp tay cho chúng cũng sẽ phải trả giá.”
Giọng anh trầm hùng, dứt khoát, ra lệnh cho cấp dưới: “Chuẩn bị kế hoạch phong tỏa tài chính khẩn cấp. Mọi giao dịch liên quan đến đối thủ phải được rà soát. Ngừng cấp tín dụng, rút vốn đầu tư. Tôi muốn chúng phải tê liệt ngay lập tức.”
Anh hai của Vy nở nụ cười lạnh lùng, ánh mắt đầy sự tự tin của một ngôi sao lớn. Anh ta lấy máy tính bảng, lướt qua các kênh truyền thông.
Anh hai của Vy: “Để tôi xem, tên đó có vẻ thích giữ gìn hình tượng lắm. Vậy thì chúng ta sẽ bóc trần mọi thứ hắn che giấu. Từ những bê bối nhỏ nhất đến những hợp đồng mờ ám.”
Anh hai của Vy lập tức liên hệ với đội ngũ PR và các phóng viên thân cận. “Kích hoạt chiến dịch truyền thông cấp độ A. Tôi muốn mọi trang báo, mọi kênh tin tức phải tràn ngập những thông tin bất lợi về đối thủ. Đánh thẳng vào uy tín, khiến chúng không còn chỗ đứng trong ngành.”
Anh ba của Vy không nói nhiều. Anh chỉ nhếch mép, đứng dậy khỏi ghế. Anh lập tức gửi đi một loạt tin nhắn mã hóa đến đội đặc nhiệm của mình.
Anh ba của Vy: “Đã có chỉ thị mới. Tôi muốn một cuộc điều tra toàn diện, bí mật, nhắm vào mọi hoạt động của đối tượng. Đặc biệt, hãy tìm ra cách chúng nghe lén, và phá vỡ kế hoạch tiếp theo của chúng trước khi chúng kịp hành động.”
Đội đặc nhiệm của Anh ba của Vy lập tức triển khai. Họ lặng lẽ xâm nhập vào các mạng lưới, lần theo dấu vết kỹ thuật số, và bí mật tiếp cận các địa điểm khả nghi. Mỗi động thái của đối thủ đều bị họ nắm rõ, từ những cuộc họp kín đến những giao dịch ngầm.
Trong vòng chưa đầy 24 giờ, mọi thứ bắt đầu đảo lộn.
Trên sàn chứng khoán, cổ phiếu của đối thủ lao dốc không phanh khi các quỹ đầu tư lớn đồng loạt rút vốn theo chỉ đạo của Anh cả của Vy. Hàng loạt đối tác lớn đột ngột hủy hợp đồng, đẩy chúng vào thế khó khăn về tài chính.
Trên các mặt báo và mạng xã hội, tin tức về những hành vi gian lận, lạm dụng quyền lực, và các mối quan hệ mờ ám của đối thủ liên tục được phơi bày dưới sự dàn xếp tinh vi của Anh hai của Vy. Danh tiếng của chúng bị hủy hoại chỉ trong chớp mắt, niềm tin từ công chúng và đối tác bị sụp đổ hoàn toàn.
Trong bóng tối, đội đặc nhiệm của Anh ba của Vy đã kịp thời phát hiện và vô hiệu hóa một âm mưu tấn công mạng quy mô lớn nhắm vào hệ thống của gia đình Vy, đồng thời thu thập được vô số bằng chứng quan trọng về các hoạt động phi pháp của đối thủ. Họ cũng tìm ra được một lỗ hổng trong hệ thống bảo mật của đối thủ, nơi chúng đã cài cắm một phần mềm nghe lén tinh vi, sử dụng sóng siêu âm để thu thập thông tin từ xa mà không cần thiết bị vật lý.
Cả ba người anh trai cùng Cha của Vy hành động một cách ăn ý, không một chút sơ hở. Họ không chỉ phòng thủ, mà còn chủ động tấn công, biến điểm yếu của đối thủ thành lợi thế của mình.
Phòng họp lại sáng đèn. Cha của Vy ngồi giữa, nhìn ba người con trai với ánh mắt mãn nguyện.
Anh cả của Vy: “Chúng đang ngập trong khủng hoảng tài chính. Các tài khoản đã bị phong tỏa. Khó mà gượng dậy nổi.”
Anh ba của Vy: “Âm mưu tấn công đã bị chặn đứng. Chúng ta đã thu thập đủ bằng chứng để buộc chúng phải trả giá trước pháp luật.”
Anh hai của Vy mỉm cười đắc thắng, lướt qua màn hình hiển thị những bài báo tiêu cực về đối thủ.
Anh hai của Vy: “Danh tiếng của chúng đã tan tành. Sẽ không ai còn tin tưởng chúng nữa.”
Anh hai của Vy quay sang nhìn Vy, nở nụ cười rạng rỡ, đầy tự hào.
Anh hai của Vy: “Dám động vào gia đình này ư? Không dễ đâu.”
Nụ cười kiêu ngạo của anh vẫn còn đọng lại khi điện thoại Cha của Vy reo lên. Ông nhấc máy, lắng nghe một lúc rồi tắt đi, ánh mắt rực sáng.
Cha của Vy: “Tốt. Mọi chuyện đã xong xuôi. Cảnh sát vừa ập vào tổng hành dinh của chúng. Tất cả những kẻ chủ mưu đã bị bắt giữ.”
Anh cả của Vy gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ mãn nguyện.
Anh cả của Vy: “Các tài khoản ẩn danh, những công ty bình phong mà chúng dùng để rửa tiền và che giấu tài sản bất hợp pháp cũng đã bị phát hiện. Nhờ Vy đó.”
Vy bất ngờ ngẩng đầu. Cô đã nghĩ rằng vai trò của mình chỉ dừng lại ở việc phát hiện ra thiết bị nghe lén.
Cha của Vy nhìn Vy, ánh mắt đầy trìu mến.
Cha của Vy: “Sau cuộc họp, con bé đã âm thầm tìm kiếm. Vy nhớ lại một chi tiết nhỏ từ bản tin cũ về việc một đối tác của chúng từng bị điều tra vì gian lận thuế ở nước ngoài. Thông tin đó, cùng với sự tinh ý của con bé khi nhận ra một số giao dịch lạ trên mạng xã hội của kẻ đứng đầu, đã giúp Anh cả của Vy và đội ngũ của mình truy ra toàn bộ mạng lưới tài chính ngầm mà chúng tưởng chừng không ai có thể chạm tới.”
Vy cảm thấy má mình hơi nóng bừng. Cô chỉ là vô tình nhớ lại và nói với Anh cả của Vy qua tin nhắn.
Anh ba của Vy đặt một chiếc máy tính bảng xuống bàn, trên màn hình là hình ảnh những chiếc xe cảnh sát phong tỏa một tòa nhà cao tầng.
Anh ba của Vy: “Cũng nhờ vào thông tin Vy cung cấp về thói quen sinh hoạt của kẻ cầm đầu, chúng tôi đã chặn đứng được âm mưu tẩu thoát cuối cùng của hắn. Hắn ta định dùng một máy bay riêng bay ra nước ngoài ngay sau khi biết mọi thứ sụp đổ.”
Anh hai của Vy bật cười sảng khoái.
Anh hai của Vy: “Và khi tin tức đó nổ ra, kèm theo những bằng chứng về hành vi phạm tội cùng bê bối cá nhân mà tôi đã tung ra, công chúng đã hoàn toàn quay lưng. Đế chế của chúng đã sụp đổ không còn một mảnh.”
Tin tức nhanh chóng lan truyền trên khắp các kênh truyền thông, mạng xã hội, với tốc độ chóng mặt. Các trang báo lớn đồng loạt đưa tin về sự sụp đổ của một tập đoàn từng được coi là bất khả xâm phạm. Những video quay cảnh bắt giữ những kẻ chủ mưu được chia sẻ rộng rãi, đi kèm là hàng loạt bình luận phẫn nộ từ phía người dân. Uy tín của chúng tan thành mây khói, chỉ còn lại sự khinh miệt và phỉ báng. Các đối tác lớn lập tức chấm dứt mọi quan hệ, các nhà đầu tư rút vốn. Chỉ trong vài giờ, một đế chế hùng mạnh đã tan rã, chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn.
Cha của Vy đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài bầu trời đêm tĩnh mịch của Phong Thành. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao. Ông quay lại, nhìn bốn người con của mình, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên sự mạnh mẽ và kiên cường.
Cha của Vy: “Một cơn bão lớn đã qua. Vị thế của gia đình chúng ta giờ đây còn vững chắc hơn bao giờ hết.”
Ông bước đến, đặt tay lên vai Vy, rồi quay sang nhìn các con trai. Nụ cười tự hào, mãn nguyện nở rộ trên môi ông.
Cha của Vy: “Gia đình chúng ta luôn mạnh mẽ nhất khi đoàn kết lại.”
Sau cơn bão lớn đi qua, Phong Thành dần trở lại nhịp sống thường nhật, nhưng đối với Vy, mọi thứ đã thay đổi mãi mãi. Những tháng ngày lang thang, cô đơn giờ đây đã lùi vào quá khứ. Vy sống tại Biệt thự Cảnh Uyển Phong Thành, được bao bọc bởi tình yêu thương và sự quan tâm ấm áp chưa từng có. Cha của Vy không chỉ là một đại gia quyền lực mà còn là một người cha tận tâm, luôn dành thời gian cho Vy.
Mỗi buổi sáng, Vy thức dậy trong căn phòng ngập tràn ánh nắng, không còn phải lo lắng về bữa ăn hay nơi ở. Anh cả của Vy, đại lão thương giới, thỉnh thoảng lại cùng Vy đọc sách, nhẹ nhàng chỉ bảo cô bé về kinh doanh và cách nhìn nhận thế giới. Anh hai của Vy, ảnh đế nam thần, thường xuyên đưa Vy đi xem phim, tham gia các buổi chiếu ra mắt, giúp cô bé tiếp xúc với thế giới nghệ thuật đầy màu sắc. Còn Anh ba của Vy, người lính đặc chủng với vẻ ngoài lạnh lùng ngày nào, lại trở thành một người anh trai tận tụy, hướng dẫn Vy tự vệ và đôi khi cùng cô bé tập luyện thể thao.
Vy không còn là cô bé nhút nhát, thu mình. Cô bé dần trở thành một phần không thể thiếu của gia tộc, học hỏi không ngừng từ mọi người. Sự thông minh, tinh tế và lòng nhân ái của Vy khiến Cha của Vy và các anh trai vô cùng tự hào. Họ không chỉ chăm sóc Vy về vật chất mà còn vun đắp tâm hồn, giúp cô bé phát triển toàn diện, tự tin.
Những buổi tối cuối tuần, Biệt thự Cảnh Uyển Phong Thành thường rộn ràng tiếng cười. Cha của Vy cùng các con tổ chức những buổi tiệc gia đình ấm cúng. Vy cùng các anh trai thi thoảng lại được đi dã ngoại, khám phá những vùng đất mới. Mỗi chuyến đi đều đong đầy kỷ niệm, những câu chuyện vui và tiếng cười sảng khoái.
Một buổi chiều mùa thu dịu mát, Vy ngồi bên hồ cá trong vườn biệt thự, ngắm nhìn Cha của Vy và ba người anh trai đang nướng thịt bên cạnh. Ánh nắng vàng rực rỡ, gió thổi nhè nhẹ mang theo hương hoa cỏ thoang thoảng. Vy nhìn gia đình mình, nhìn nụ cười mãn nguyện của Cha của Vy, sự trầm ổn của Anh cả, vẻ lãng tử của Anh hai và sự ấm áp ẩn chứa của Anh ba. Cô bé mỉm cười mãn nguyện, hít một hơi thật sâu không khí trong lành.
Vy: “Đây chính là hạnh phúc mà con luôn tìm kiếm.”
Nhiều tháng sau, thời gian trôi đi như một dòng sông êm đềm, cuốn theo những vết thương cũ và bồi đắp những mầm sống mới. Vy nhanh chóng hòa nhập vào cuộc sống xa hoa tại Biệt thự Cảnh Uyển Phong Thành, nhưng sự nhạy bén và thông minh vốn có của Vy chưa bao giờ ngủ quên. Cô bé không ngừng học hỏi từ mọi người xung quanh. Dưới sự chỉ bảo tận tình của Anh cả của Vy, Vy bắt đầu thể hiện năng khiếu kinh doanh bẩm sinh, hiểu rõ hơn về các con số và chiến lược, đôi khi còn đưa ra những nhận định sắc bén khiến Anh cả của Vy phải bất ngờ. Anh hai của Vy thì thường xuyên dẫn Vy đến các buổi trưng bày nghệ thuật, khơi gợi trong Vy niềm đam mê cái đẹp và sự tinh tế. Còn Anh ba của Vy, với những bài học võ thuật và tự vệ, đã rèn cho Vy sự kiên cường và bản lĩnh.
Thế nhưng, dù cuộc sống có trọn vẹn đến đâu, dù tình yêu thương của Cha của Vy và các anh trai có lớn đến mức nào, trong sâu thẳm tâm hồn Vy, hình bóng Mẹ của Vy vẫn hiển hiện. Đôi lúc, giữa những tiếng cười rộn rã, giữa những bữa cơm ấm áp, Vy lại trầm ngâm nhìn xa xăm, nghĩ về người phụ nữ đã sinh ra mình, người đã bỏ Vy lại với một mảnh giấy và vô vàn bí mật. Vy tự hỏi, mẹ đang ở đâu, mẹ đang làm gì, và tại sao mẹ lại ra đi. Những câu hỏi ấy, tựa như một sợi chỉ vô hình, luôn buộc chặt tâm hồn Vy vào quá khứ.
Một buổi chiều mưa phùn lất phất, Quản gia bất ngờ tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ kỹ trong kho chứa đồ ít dùng đến, thứ mà Mẹ của Vy đã cẩn thận gửi lại trước khi biến mất. Chiếc hộp được chuyển đến phòng Vy, bụi bặm và đã ố màu thời gian. Vy cẩn thận mở chiếc hộp, bên trong là vài cuốn nhật ký cũ, một chiếc khăn len móc dở và một lá thư đã ngả vàng. Mạch máu trong Vy như ngừng lại. Cô bé run rẩy cầm lá thư lên. Nét chữ quen thuộc của Mẹ của Vy hiện ra, nhưng nội dung lại khác hẳn mảnh giấy địa chỉ năm xưa. Lá thư không có ngày tháng, chỉ vỏn vẹn một vài dòng chữ nguệch ngoạc đã phai mờ: “Vy yêu dấu, mẹ xin lỗi. Mẹ phải đi. Đừng tìm mẹ ở đó… hãy tìm bức tranh ‘Bình Minh Trên Biển’.”
Tim Vy đập thình thịch. Bức tranh “Bình Minh Trên Biển”? Đó là manh mối gì? Một cảm giác vừa choáng váng, vừa kích thích trỗi dậy trong Vy. Cuộc sống bình yên bỗng chốc được khuấy động bởi một làn sóng bí ẩn từ quá khứ. Vy siết chặt lá thư trong tay, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ, nơi mưa vẫn đang rơi không ngừng.
Vy thì thầm, giọng nói như tan vào hư không: “Mẹ ơi, một ngày nào đó con sẽ tìm được sự thật về mẹ.”
Nhiều năm sau, Biệt thự Cảnh Uyển Phong Thành vẫn là tổ ấm bình yên của Vy, nhưng Vy không còn là cô bé chỉ biết nép mình trong vòng tay yêu thương. Vy đã trưởng thành, tài năng và bản lĩnh. Cô bé đã trở thành một doanh nhân trẻ thành đạt, một nghệ sĩ có tâm hồn, và là niềm tự hào của cả gia tộc. Những bí ẩn về Mẹ của Vy, đôi khi vẫn hiện hữu như một làn sương mờ trong tâm trí, nhưng Vy đã học được cách đón nhận. Cô hiểu rằng cuộc sống là một hành trình dài của sự khám phá, không chỉ khám phá thế giới bên ngoài mà còn là khám phá chính mình và những mối liên kết sâu sắc với gia đình. Lá thư cũ, “Bình Minh Trên Biển”, trở thành một sợi chỉ dẫn, không phải của sự tuyệt vọng mà của niềm hy vọng, của lời hứa về một cuộc hội ngộ, dù không ai biết khi nào. Vy không còn vội vã, không còn tìm kiếm trong nỗi ám ảnh, mà tìm kiếm trong sự điềm tĩnh và tin tưởng. Cô biết, dù sự thật về Mẹ của Vy là gì, cô sẽ đủ mạnh mẽ để đối mặt. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là tìm thấy sự tĩnh lặng giữa bão tố. Và Vy, đã tìm thấy bình yên đó, trong chính bản thân mình và trong tình yêu thương vô điều kiện của gia đình. Cuộc đời là một bức tranh lớn, và Vy, với những mảng màu sáng tối của riêng mình, đang vẽ nên kiệt tác của cuộc đời mình, từng nét cọ một, chậm rãi nhưng đầy ý nghĩa.